QUÁI DỊ THẺ MA PHÁP

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quái dị thẻ ma pháp - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Hai loại phép thuật

Nhất Thành bái đại vài bái vào không khí theo lời Hồng Lão. Vừa đứng dậy, Nhất Thành không ngượng miệng chút nào là gọi Hồng lão hai tiếng:

- Sư huynh.

Ba người còn lại cùng Linh Lung đi lên chúc mừng. Nhất Thành cũng cảm ơn cho có lệ rồi cho qua.

Hỏa Dục bỗng vỗ vai hắn hỏi:

- Ngươi có luyện qua Hoả Phép thuật.

Nhất Thành không dấu diếm gật đầu cho là phải. Hắn nghĩ Trước mặt mấy vị quái vật này, họ đã nhìn ra cái gì thì cũng không cần nói dối.

Hỏa Dục thở dài:

- Nếu ngươi là người Ngũ Hành Tông thì tốt biết bao. Thiên Phú hỏa hệ của ngươi cực cao. Thôi dù sao ngươi đã cứu ta thoát ra ngoài, cũng như muốn kết thiện duyên với ngươi. Ta sẽ dạy ngươi Hoả Độn thuật. Phép thuật này được ta lĩnh ngộ ra nên không cần lo lắng sẽ bị người Ngũ Hành Tông gây khó dễ.

- Đa tạ Dục Lão!

Nhất Thành hai mắt sáng lên, nói lời cảm tạ. Hắn nhận được Bạch Sắc Hỏa Diễm cực mạnh nhưng cách dùng lại rất nghèo nàn. Chỉ có sử dụng trên cơ thể. Như hắn thường dùng là đốt hỏa diễm lên hai tay, rồi chộp về tấn công địch thủ.

Hồng lão gật đầu, không có ngăn cảng Nhất Thành học thêm phép thuật từ người khác. Lão dùng đao là chính nhưng không có nghĩa là không học phép thuật khác. Nhưng lão nhắc nhở Nhất Thành:

- Sư đệ ngươi chưa đến cấp S. Còn ở cấp Red Plate nên nhớ là có học được phép thuật nhiều cũng không thể phát huy tác dụng của chúng. Nên Cố gắng tập trung tu luyện tăng lên cảnh giới. Lúc đó mới phát huy hết sức mạnh của phép thuật.

Nhất Thành gật đầu tỏ ra đã hiểu rõ, học được phép thuật mạnh mà không đủ cảnh giới để thi triển nó thì cũng như không. Đừng quên phép thuật càng mạnh, muốn phát huy cần năng lượng ma pháp càng nhiều.

Hồng Nhân gọi hắn qua một bên nói:

- Ta sẽ truyền cho ngươi phép thuật tên là Vô Hạn Chi Đao. Đây là phép thuật bất truyền của sư môn. Sư phụ truyền lại cho ta nhưng vạn năm qua ta không thể nhập môn môn phép thuật này. Ngươi nhớ không được truyền ra ngoài, cố gắng hết sức thử xem có học được phép thuật này không. Ta hy vọng thấy ngày ngươi dùng phép thuật này vang danh thiên hạ. Nếu trong vòng hai năm ngươi không nhập môn, ta sẽ dạy ngươi phép thuật khác.

Nhất thành gật đầu, hắn khá hồi hộp, phép thuật đến cả Hồng lão không lĩnh hội được chắc chắn sẽ rất mạnh.

Vừa gật đầu, Hồng Lão liền đặt một ngón tay lên trán Nhất Thành. Một luồng tin tức lớn đổ ập vào đầu nhất Thành. Cả người hắn run lên, đây là lần đầu hắn học phép thuật kiểu này nên chưa chuẩn bị tinh thần từ trước. Nhất Thành ngã ngồi xuống đất bất động. Một lượng lớn tin tức này cần một khoản thời gian để hấp thu.

Qua một lúc, Nhất Thành tỉnh táo lại. Đứng dậy đa ta vị sư huynh mới nhận này. Lúc này Hoả Lão cũng đi đến chỉ một ngón tay lên trán hắn. Nhất Thành ngã gục tại chỗ. Trong lòng mắng thầm:

- Đúng là phúc họa song song.
Đầu hắn đau như bứa bổ một lúc thì dừng lại. Hai lần hấp thụ tin tức làm tinh thần hắn cực kỳ mệt mỏi. Hắn cũng không để Ý gì nữa. Lăn ra tại chỗ mà ngủ để lấy lại tinh thần.

Du Dung, Nhất Ma và Linh Lung đi đến. Du Dung hỏi:

- Hắn ngủ rồi?

Hồng lão gật đầu:

- Uh

Du Dung lắc đầu:

- Thật là kỳ hoa. Người khác tiêu hóa một lượng lớn tin tức như vậy thì liền ngồi thiền hồi phục tinh thần. Tên này lại lăn ra ngủ như chết.

Linh Lung kế bên cũng nói:

- Lần đầu mới gặp hắn thì hắn cũng lăn ra ngủ như vậy. Thậm chí không cần quan tâm xung quanh có nguy hiểm hay không?

Nhất Ma giống như bắt được cái gì hỏi:

- Lần đầu mới gặp mà Ngươi đã ngủ cùng hắn?
Linh Lung mặt đỏ đến mang tai vội vàng đính chính:

- Lúc đó ta ngồi trên giường hắn nằm dưới đất.

Nhất Ma càng hiểu kỳ hỏi:

- Hai ngươi chung phòng, có mờ ám gì nói đi, ta có thể làm chủ cho người.

Linh Lung càng xấu hổ mặt cúi gằm như sắp chạm đến ngực nói:

- Không phải, hắn cứu tiểu bối rồi mang tiểu nổi vào phòng.

Nàng luống cuống nên nói năng càng lộn xộn. Càng giải thích càng không rõ, càng trở nên mờ ám.

Du Dung thấy nàng vậy thì hừ lạnh nói:

- Mấy Vạn tuổi hơn mà còn làm loạn. Tiểu oa không nên để ý đến tên này.

Nhất Ma vỗ ngực:

- Ta là tiền bối của nó.

Du Dung khinh Bỉ cười nói:

- Tiền bối gì như ngươi, ngươi ta đến cứu mình còn khinh thường người ta. Ngươi thấy tiền bối người ta không, dạy người ta đủ phép thuật quý giá. Còn ngươi không chịu bỏ ra một chút nào. Thật sự là quá mất mặt.

Du Dung ngoắc tay với Linh Lung. Linh Lung xấu hổ đi qua:

- Lại đây! Lần trước ta thấy ngươi thì triển thương phép thuật kết hợp với phong nguyên tố. Cũng có chút tài, ta có môn phong phép thuật rất phù hợp với ngươi. Ta truyền cho ngươi.

- Không,.. không tiểu bối không làm được gì đều nhờ Nhất Thành mới giúp mấy vị tiền bối...

Du Dung khoát tay:

- Phần của hắn sẽ có sau.

Chương 102: ‘Thế’

Không đợi Linh Lung đồng Ý, Du Dung đã điểm một ngón tay vào trán nàng. Linh Lung từ từ ngồi xuống đất hấp thụ tin tức. Nàng vừa tỉnh dậy thì Nhất Ma không nói gì nhiều điểm vào Mi tâm nàng lần nữa. Chưa kịp thở ra một hơi thì nàng đã lâm vào trạng thái hấp thụ tin tức lần nữa.

Hồng Nhân và Hỏa Dục cũng không nói gì, trong lòng họ quyết định lần sau nữ oa này gặp rắc rối sẽ giúp nàng một lần. Không biết có phải là Linh Lung mạnh hơn Nhất thành hay không chỉ một lúc là đã tỉnh lại. Hai người Hồng Lão nói sẽ ra tay giúp nàng một lần nếu gặp rắc rối. Sau một lúc từ chối thì Nhất Ma lên tiếng, Linh Lung cũng cúi người cảm ơn lão.

Nhất Thành ngủ một giấc thì thấy tinh thần cũng thoải mái hơn. Hắn mới ngồi dậy thì Hồng Lão đã đến bên cạnh hỏi:

- Sư đệ có thể trao đổi với cây này thì biết lúc nào chúng ta rời đi hay không?

Nhất Thành nhớ lại liền nói:

- Ngay mai! Nói đúng hớn thì là tí nữa mà thôi. Không gian này sẽ trở về vị trí cũ lúc trước Linh Lung đi vào. Sư huynh ở đây vạn năm mà không biết lúc nào không gian sẽ xoay chuyển sao?

Hồng Nhân lắc đầu nói:

- Lúc bị cái cây kia trói, chúng ta chỉ nghe và nhìn thấy thứ dưới cành lá của nó. Còn xa hơn thì không thể.

Nhất Thành kinh ngạc hỏi:

- Kỳ là vậy sao?

Hồng Nhân gật đầu, đúng là vạn năm qua bọn họ thấy người đầu tiên chính là Linh Lung và người Pháp Tông. Cũng đoán bên ngoài có không gian xoay nhưng cũng không thể tìm hiểu quy trình hoạt động và nhìn thấy đó là không gian gì.

Nhất Thành càng cảm thấy thế giới giới này hết sức mới lạ. Phép thuật đã khó hiểu, giờ còn đến nhiều bí mật như vậy.

Hai người cũng không trao đổi thêm gì nữa, cả hai tìm chỗ của mình để dưỡng thần chờ đợi. Nhất Thành hiểu rõ, dù là không gian nào, ngày mai sẽ là một ngày ác liệt đối với bọn hắn. Đám quái dị này sẽ không đơn giản để bọn hắn rời đi dễ dàng như vậy.

Nhất Thành câu thông với trí tuệ thẻ:

- Mở Thông tin cá nhân. Ta muốn biết mình kiếm được bao nhiêu điểm qua đợt công kích vừa rồi.

Tính danh: Nhất Thành
- Cảnh giới:<code>-Black Magic Plate: Re(sơ cấp) -Bình Chứa ma pháp: sơ cấp (50%) </code>-Ma pháp: Không gian (được nâng cấp: nhập môn), Nghệ Thuật Hắc Ám: Phép thuật máu (trung cấp), Ảo Ảnh (sơ cấp), Cánh Cổng Đen(sơ cấp), Bạch Sắc Chi Hỏa (Sơ cấp-Cần hồi phục), Hoả Độn Thuật (chưa học), Vô Hạn Chi Đao (chưa học)

- Sáng Tạo phép thuật: 0

- Vật Chất Điểm: -2100

- Thể chất: 80 ( m Dương Thể, Hỏa Diễm Chi Thể)

- Linh Hồn: 10/10

- Oh.....

Nhất Thành ồn lên kinh ngạc, không nghĩ đến chỉ một lúc chém giết kia lại kiếm được đến 850 điểm vật chất. Nhiều hơn hắn nghĩ rất nhiều. Hắn quay sang hỏi Trí Tuệ Thẻ:

- Ngươi tính đúng chứ? Nhiều hơn ta nghĩ nhiều. Với lại lần này ta không giết được từ quái nào.

- Không nhiều đâu. Điều này là nhờ ta có sự năng cấp. Túc chủ Càng tiếp xúc sâu với thế giới này, càng gặp nhiều nguy hiểm và ngăn trở. Ta đã bỏ công vào việc nâng cấp trích điểm. Lúc trước, Mỗi lần giết người hay quái dị, ta chỉ trích được một chút sinh mệnh vật chất điểm từ chúng. Giờ đây, ta có thể trích nhiều điểm hơn vì thế mà dù chém giết quái dị nhỏ yếu nhưng điểm số vẫn cao.
Nhất Thành cảm thấy vui mừng khi nghe tin tức này. Dù sao càng có nhiều điểm vật chất, hắn sẽ càng trở nên mạnh mẽ.

- Túc chủ đừng vui mừng quá sớm, bây giờ túc chủ cảnh giới còn ở Red Plate nên không cần dùng nhiều điểm vật chất. Nhưng lúc lên cấp S, điểm sẽ tính bằng ngàn bằng vạn. Lúc đó, túc chủ mới thực sự bước vào cuộc đua tăng sức mạnh thật sự. Hãy tính thử xem túc chủ sẽ dùng bao nhiêu điểm để tăng cảnh giới bây giờ hoặc lĩnh ngộ ma pháp. Túc chủ phải nhân đôi hoặc gấp ba lần khi đến cảnh giới cao hơn. Cảnh giới Càng cao càng cần nhiều điểm vật chất. Tất nhiên ta sẽ cố gắng hết sức để giúp túc chủ, nên túc chủ cũng không quá cần lo lắng.

Nhất thành gật đầu dù cho trí tuệ thẻ có thấy hay không. Chuyển biến này là tốt với hắn, hắn sẽ càng có nhiều cơ hội để trở nên mạnh mẽ hơn.

- Trí Tuệ Thẻ, ngươi nghĩ hai môn phép thuật ta vừa mới nhận được đáng để học không.

- Rất đáng để học, túc chủ đang tu luyện toàn phép thuật cao cấp nhưng lại không thể thi triển trước mặt người khác. Ở thế giới quái dị này, không gặp người, túc chủ sẽ không cần lo lắng nhưng bên ngoài nếu thi triển quá nhiều phép thuật cao cấp thì sẽ gặp rắc rối không cần thiết. Vì vậy Vô Hạn Chi Đao và Hoả Độn thuật rất phù hợp. Mấy loại phép thuật khác dùng để bảo mệnh sẽ tốt nhất.

Nhất thành gật đầu, hắn đúng là không thể thi triển phép thuật Cánh Cổng Đen trước mặt người khác được. Loại phép thuật kia nếu xuất hiện sợ rằng mấy lão quái vật sẽ tìm hắn phiền phức. Nhất Thanh nói tiếp:

- Theo tin tức trong đầu của ta thì hai loại phép thuật này rất mạnh. Ngươi nghĩ nó có phù hợp với ta không?

Trí tuệ thẻ cười nói:

- m Dương chi thể là một vũ khí. Nó có rất nhiều công năng đặc biệt, một trong số đó chính là liên quan đến vũ khí. Túc chủ giờ đây có tu luyện vũ khí gì đi nữa thì m Dương Thể cũng sẽ thay đổi để phù hợp với việc sử dụng vũ khí đó nhất. Túc chủ có thấy lạ khi chỉ tu luyện một lúc mà đã tiến bộ nhiều vậy không?

- Đúng là tiến bộ rất nhanh.

- Đúng vậy, nhờ việc thay đổi của cơ thể mà thiên Phú đao pháp của túc chủ tăng đến mức cao nhất, tu luyện một giờ bằng người ta tu luyện mấy chục, thậm chí trăm năm trời. Thế nên vũ khí gì cũng hợp với túc chủ cả, miễn thích là được. Với lại hai loại phép thuật này rất mạnh và tiềm lực phát triển rất cao nên túc chủ cứ yên tâm tu luyện.

Nhất Thành gật đầu, hắn đúng là cảm thấy mình có biến chuyển một chút sau khi tập luyện đao pháp. Hắn quyết định bỏ nhiều thời gian hơn tập luyện hai loại phép thuật này. Theo như tin tức trong đầu, lĩnh ngộ càng cao, phép thuật này càng mạnh.

Nhất Thanh trước nhất xem xét Vô Hạn Chi Đao phép thuật. Loại phép thuật này cũng chia làm nhập môn, sơ cấp, trung cấp, thượng cấp và đỉnh phong lĩnh ngộ. Nhập môn chính là luyện các loại kỹ xảo rút đao và các kỹ thuật dùng đao. Linh Ngộ sơ cấp, người thi phép sẽ đánh ra đao khí cực mạnh cực nhanh, cách không đả thương địch. Trung cấp lĩnh ngộ chính là hoá nhất thành nhị, ý chính là biến một thanh đao thành hai thanh đao. Mà không dừng ở hai thành, còn phát triển nhiều hơn nữa. Còn về thượng và đỉnh phong lĩnh ngộ thì Nhất Thành biết chưa phải lúc để để ý đến.

Nhất Thanh tiến vào lĩnh ngộ trạng thái cố gắng nhập môn môn phép thuật đao pháp này. Hắn biết sẽ không dễ dàng chút nào nhưng phải cố gắng thử xem sao. Đừng đánh giá thấp nhập môn, đây chính là căn cơ của việc tu đao của phép thuật này. Rất nhiều các động tác cần sự dẻo dai của cơ thể đến mức đáng sợ. Độ khó của các động tác tăng theo từng cấp bậc. Ngoài các động tác còn phải lĩnh ngộ ‘thế’. Mà ‘thế’ này thì Nhất Thành chỉ biết lắc đầu vì không biết ý là gì?

Không biết qua bao nhiêu lâu thì hắn bị Linh Lung lay tĩnh. Mở mắt kinh ngạc phát hiện phía trước không gian đã xoay chuyển lần nữa. Và đúng như cái cây kia nói, bọn họ đã trở lại Động Thiên cổ thụ thế giới. Trước mặt Nhất Thành chính là mê cung mà lúc trước hắn đi qua.

Chương 103: Gặp lại người quen

Mê Cung trước mắt cây cối vẫn rậm rạp như trước, trong bóng tối dưới các tán cây có hàng trăm cặp mắt đang nhìn về phía bọn họ.

Thấy mọi người đã tĩnh, Nhất thành đi đến đứng bên cạnh Hồng lão. Lão gật đầu chào hỏi hắn, Nhất Thành cũng chắp tay làm lễ hoàn trả. Dù sao đây là sư huynh của hắn, không thể thấy lễ. Nhất Ma bên cạnh đã nóng vội không chờ đợi được nữa hỏi:

- Bây giờ chúng ta đi ra chứ?

Hỏa Dục bên cạnh gật đầu, mọi người nhìn nhau một cái, quyết định đánh đi ra. Không thể chờ tiếp ở đây được, bọn họ không biết không gian xoay chuyển này lần tiếp theo xoay chuyển là lúc nào nữa. Lỡ như có biến cố gì thì bọn họ sẽ phải tiếp tục chờ đợi ở đây.

Ngay khi định đi lên thì trong đầu Nhất Thành bỗng xuất hiện một tiếng nói non nớt:

- Khoan hãy đi, chờ một chút. Một tên quái vật cổ lão đang xong đến bên này cực nhanh. Đi ra thì sẽ chết đấy.

Nhất Thành ngớ người, dừng chân tại chỗ không nhúc nhích. Mọi người mới tiến lên được mấy bước, Linh Lung thấy Nhất Thành không đi lên nữa thì quay đầu hỏi:

- Sao thế? Có chuyện gì? Nhanh chóng tiến vào mê cung thôi.

Nhất Thành lắc đầu, cười khổ nói:

- Chúng ta mà đi vào mê cung thì sẽ chắc chắn chết.

Mọi người nghe vậy thì biến sắc, giật mình lùi lại mấy bước. Bọn họ đi đến bên Nhất Thành hỏi có chuyện gì. Nhất Thành cười khổ nói:

- Một tên quái vật cực mạnh đang xong đến đây.

Nhất Ma có vẽ không tin hỏi:

- Ta làm sao tin tưởng ngươi. Ta vẫn không cảm nhận được tên quái dị mạnh mẽ nào cả?

Nhất Thành nhìn mọi người một chút, thấy trên mặt mọi người hiện lên sự nghi ngờ thì hắn lắc đầu thở dài, đưa tay chỉ lùi ra sau, về hướng cây cổ thụ.

Mọi người ở đây liền hiểu ra vấn đề, không phải Nhất Thành nói bậy mà cái cây giam bọn hắn vạn năm nói. Nếu vậy thì bọn hắn xong thật rồi. Đến cái cây kia nói đi ra sẽ chết thì bọn họ thật sự không có đường sống rồi.
Mọi người mặt mày nhăn nhó, khi thì thở dài, khi thì cười khổ. Du Dung bên cạnh lên tiếng:

- Thật sự phải như vậy sao? Trời không cho chúng ta đường sống sao? Mới thoát giam cầm vạn năm, lại đi ngay vào chỗ chết. Thật sự không còn đường nào khác cho chúng ta?

Nhất Thành thở dài, đúng là xui xẻo mà. Chưa gì đã gặp phải quái dị mạnh mẽ như vậy rồi. Hy vọng cái cây này giữ hắn lại thì giúp hắn một tay. Nhưng mới nghĩ đến đây thì giọng nói non nớt kia tiếp tục vang lên trong đầu hắn:

- Không chỉ một tên mà giờ đến 2 tên. Phía sau lại có mấy tên nhân loại. Vạn năm qua, chưa thấy nhiều nhân loại và quái dị mạnh mẽ tập trung ở đây như vậy.

Nhất thành hai mắt sáng lên, có nhân loại tất có hy vọng thoát khỏi khốn cảnh. Hắn đang nghĩ đến một người. Hy vọng người đó sẽ ở trong những người đang đến.

Nhất Thành nói cho mọi người biết tin tức tốt vừa rồi. Tất cả đều trở nên lạc quan vui mừng hơn một chút khi biết có nhân loại sắp tiến đến. Người dám đến đây chắc chắn sẽ không yếu, lúc đó thì bọn họ vẫn còn có cơ hội trốn thoát.

Dù bốn lão đã có một chút hồi phục nhưng như vậy lại không đủ. Nếu gặp Phi Quái với Ác Quỷ thì bọn họ sẽ nuốt không tiêu. Hai tiểu bối này thì còn quá yếu để chống lại Phi Quái và Ác Quỷ.

Đừng thấy Nhất Thành đánh bại Tử quái sơ cấp thì khinh thường bọn chúng. Hai tên kia chỉ là quái dị cấp thấp mới đột phá lên. Chứ những quái dị lâu năm, thật sự mạnh hơn hai tên kia rất nhiều. Mà tên tử quái lúc trước đã biến dị thì giờ có thêm Linh Lung giúp đỡ, Nhất Thành cũng không làm gì nổi nó.

Bọn họ không biết làm sao, chỉ biết đứng đó chờ đợi. Mê cung phía trước vẫn âm u và đầy vẻ rùng rợn như trước. Nó yên lặng một cách quỷ dị đến mức mà không ai biết trong đó chứa đựng hàng ngàn con quái dị đang chờ đợi con mồi. Dưới ánh trăng đỏ các bóng cây lúc tối lúc sáng, càng tôn lên vẻ tà mị của mê cung.
- Gào

Bỗng nhiên, cây cối rung lên mãnh liệt, tiếng xào xạc của lá cây va chạm nhau. Tiếng rú dài của quái dị đánh vỡ sự im lặng của mê cung.

Trên trời, dưới ánh trăng đỏ rực xuất hiện một đôi cánh cực lớn. Đôi cánh như cánh dơi nhưng rất dài và rộng. Mỗi lần nó vỗ cánh là như tạo ra một cơn lốc nhỏ trên không. Nó càng đến gần thì trong mê cung càng phát ra những tiếng gào thét càng lớn. Bọn quái dị như đang chào đón thủ lĩnh của mình đến đây.

Phía sau tên quái dị có cánh lớn là một tên quái dị khác. Tên này cũng có một đôi cánh dơi nhưng nhỏ hơn tên đi đầu. Nhìn qua thì Bọn chúng như đồng loại.

Càng xa hơn nữa là năm tên Nhân Loại đang đạp không mà vậy đi. Họ đi chuyển cũng khá nhanh nhưng so với tên cầm đầu thì khoảng cách khá xa.

Nhất Thành với cặp mắt tinh tường thì nhận ra một trong những nhân loại đó là Phó Viện Trưởng của thư viện. Lão đang dẫn đầu đám người bám theo hai tên quái dị có cánh phía trước. Thật ra thì hắn nhận ra những khuôn mặt thân quen này, bọn họ đều là người hắn từng thấy qua ở mắt trận thứ nhất.

Tên quái dị đầu tiên dừng lại trước cây lớn, nó có vẻ kiêng kỵ mà không dám đến quá gần cái cây cổ thụ sau lưng Nhất Thành. Sau một lúc thì mọi người đều đến đông đủ. Chia làm trái phải đứng trên không trước mặt đám người nhất thành.

Bên trái trên không của Nhất thành là hai tên quái dị, một đứng trước một sau. Phân chia đẳng cấp rất rõ ràng. Nhìn qua là biết ai mạnh ai yếu.

Bên phải trên thì là năm người nhưng năm tên này không trước không sau mà đang dàn hàng ngang. Trên người họ tỏa ra năm màu sắc ma pháp khác nhau. Không khác gì năm anh em siêu nhân chỉ có điều là bọn họ người trẻ người già, người cầm kiếm, người cầm gậy. Trên người mỗi người đều có vết thương. Nhưng có vẽ không nghiêm trọng lắm.

Nhất Thành nhớ đến cảnh mấy siêu nhân trên truyền hình hay tạo dáng thì nhếch mép cười. Hắn cảm thấy năm người này phải mặc thêm đồng phục cùng màu nữa mới tốt. Sau đó hô “biến hình” thì quá phù hợp.

Nhất Thành cũng không để ta tình hình trên không mà hướng về phía năm người trên không hô lớn:

- Phó viện trưởng, ở đây!

Pháp Nhân nhìn bên này thấy Nhất Thành thì tỏ vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn không nghĩ được vì sao tên nhóc này còn ở đây. Chính tên nhóc này đã mở cắm chế, thì hắn cũng nên là người rời đi đầu tiên rồi chứ. Làm sao còn ở trong này, hơn nữa còn vào sâu đến tận gần trung tâm thành, nơi mà nguy hiểm nhất. Ngay khi lão nhìn qua mấy người kế bên Nhất Thành thì kích động không thôi. Lão định bay xuống.

Nhất thành thấy lão định tới gần, thì vội vàng là lớn:

- Không được xuống đây.

Chương 104: Đánh lén

Pháp Nhân không hiểu chuyện gì nhưng khi lão mới tiếng lên vài bước thì cổ thụ phía sau lưng Nhất Thành cành lá lại đung đưa dữ dội. Các dây leo đi chuyển từ từ trên thân cây. Pháp Nhân cảm thấy có nguy hiểm thì giật nảy mình, lùi lại nhanh chóng về đến vị trí cũ.

Vì vừa rồi tiếng hô lớn của Nhất Thành đã gây nên chú ý của hai tên quái dị với đôi cánh dài, cặp mắt bọn chúng đỏ rực nhìn đám người Nhất Thành phía dưới. Nhất Thành bị đôi mắt kia nhìn thẳng thì khiếp sợ không thôi. Đây là lần đầu tiên hắn thấy đôi mắt quái dị lại đỏ đến như vậy. Cảm giác như có một con ác ma đòi mạng đang đứng kế bên đưa móng vuốt chuẩn bị bóp chặt cổ hắn. Các ẩn mạch chứa đựng hắc khí trong người hắn run lên nhè nhẹ. Như có thứ gì đó kích thích bọn chúng. Nhất Thành rùng mình một cái, vận chuyển một chút năng lượng khởi nguyên di chuyển quanh người mới cảm thấy thư thái hơn.

Bên kia Linh Lung thì cả cơ thể run rẩy không thể dừng lại được. Mặt cúi gằm xuống đất, trên mặt hiện lên sự sợ hãi tột độ. Bốn lão nhân dù đã suy yếu rất nhiều nhưng mà bọn họ đều là kẻ từng trải nên không có việc gì. Nhất Ma thấy Linh Lung như vậy thì đứng ra một bước trước người nàng, ngăn cản ánh mắt của tên kia. Nhất Thành cũng đi đến phía sau lưng nàng vỗ vai bảo:

- Không sao cả! Chỉ là một tên quái dị có cánh, mạnh một chút mà thôi. Nàng cứ bình tĩnh, xem hắn là mục tiêu để mạnh hơn; là đám sâu bọ để sau này chém giết là được.

Mấy lão nhân nhìn Nhất Thành gật đầu. Trong lòng táng thưởng đối với Dũng khí của tên hậu bối này. Ở tuổi của hắn, gặp tên quái dị cấp bậc kia lại tỏ ra bình tĩnh đã là rất hiếm thấy.

Đúng lúc này trong mê cung lại xuất hiện vài nhóm người. Trẻ tuổi có mà lão nhân cũng có. Trong đó có người Pháp Tông và một số thế lực dưới trướng của bốn người trên không, nhưng lại không có người của thư viện. Nhất Thành thấy bốn người Pháp Tôn thì cười lạnh. Đúng là phúc số thật lớn, vậy mà không bị Hắc Phong giết hết.

- Gào

Quái dị có đôi cánh lớn bỗng nhiên gào lên về phía cây cổ thụ sau lưng Nhất Thành. Sau đó là một tràng dài ngôn ngữ kỳ dị phát ra từ miệng nó. Nhất thành Hiếu kỳ hỏi Hồng Lão bên cạnh:

- Tên kia đang trao đổi gì đó với cổ thụ? Bọn họ có thể trao đổi bằng ngôn ngữ?

Hồng Lão gật đầu nói:

- Đó là thứ tiếng của quái dị, chỉ có quái dị mới hiểu được.

Nhất Thành kinh ngạc, hèn gì hắn gặp qua mấy tên quỷ hồn, nói Linh trí chúng cao vì sao lại không nói tiếng người. Thì ra là quái dị có ngôn ngữ riêng của bọn chúng.

Nhất Thành nghe không hiểu gì nhưng có thể thấy nó đang trao đổi với cây cổ thụ. Ngay lúc này một giọng nói non nớt vang lên trong đầu Nhất Thành:

- Tí nữa đánh nhau, các ngươi chạy nhanh đi. Có gì sau này chúng ta sẽ gặp lại.
Nhất thành hai mắt sáng lên, vừa nghe nói xong thì tên quái dị với đôi cánh lớn đã điên cuồng gào thét. Phía sau tên quái dị khác cũng dang rộng đôi cánh của mình. Tên quái dị có cánh lớn nhất lao về phía cổ thụ tấn công. Hắc khí ngùn ngụt bao trùm một vùng trời, một áp lực mạnh mẽ đè nặng lên tất cả người ở đây, quái dị cánh lớn hóa thành một tàn ảnh trên không đánh xuống cổ thụ.

Dưới thân cây cổ thụ, những sợi dây leo dài và to lớn xuất hiện quất thẳng về tên quái dị đang lao đến tấn công trên không.

- Ầm

Một tiếng nổ lớn vang lên khi hai bên va chạm, một đợt sóng xung kích mạnh mẽ đánh ập xuống nơi đây. Năm người trên không vội vàng lùi lại, cây cối trong mê cung cũng bị sóng xung kích tàn phá bừa bãi. Nhất Thành dưới sự bảo vệ của cổ thụ cũng không quan chiến mà quát lớn:

- Chạy.

Lúc trước hắn đã ra dấu cho mọi người nên nghe hắn hô chạy thì năm người cũng không chậm trễ chút nào mà lao vút vào trông mê cung. Nhất Thành chủ động chạy trước nhưng không ngờ bốn lão nhân lại nhanh hơn. Bọn họ lao đi như gió, bên cạnh Nhất Ma đã chụp lấy Linh Lung lôi đi, Hồng Nhân cũng túm lấy áo Nhất Thành lao ra.

Trên không tên quái dị còn lại thấy vậy thì gào lên điên cuồng tấn công về phía đám Nhất Thành. Đôi cánh lớn dang rộng, tư thế như đại bàng vồ mồi từ trên cao lao xuống.

Phát Nhân và Là Mục thấy vậy thì cũng không chần chờ lao xuống chặn đánh. La Mục từ lúc đến đây đã chú đến Linh Lung, mà khi thấy người bên cạnh Linh Lung đầu tiên là kinh ngạc sau đó là kinh hỉ. Thấy quái dị đánh đến bọn họ thì hắn cũng không thể đứng nhìn, lao ra ngăn cản.
Ba người còn lại trong năm người trên không thấy tình bắt đầu loạn định tính toán rút lui nhưng thấy hai người còn lại lao đến tên quái dị kia thì cũng bất đắc dĩ đánh lên.

Đừng thấy kỳ lạ vì tên quái dị đang lao đến Nhất Thành kia là tên đi ra từ giọt máu sinh mệnh. Năm người liên thủ mới bảo đảm được an toàn. Giờ mất đi ai thì cả đám đều đánh không lại tên này.

- Gào

Ngay khi đám Người Nhất thành bước ra khỏi tán cây cổ thụ thì trong mê cung lại có hàng vạn tiếng gào truyền đến. Đám người mới đến đều khiếp sợ, như gặp đại địch vội vàng sẵn sàng chiến đấu.

Đám người Nhất Thành tiến vào mê cung nên khiến nơi đây loạn thành một đống. Đây là nơi rừng cây um tùm, quái dị thì bốn phương tám hướng đổ đến. Trong này gần 20 chục pháp sư của các thế lực tụ họp lại ngăn cản đám quái dị. Ban đầu bọn họ còn công thủ vẫn vàng, các loại phép thuật đủ loại màu sắc liên miên bất tuyệt đánh ra tứ phía chém giết quái dị. Nhưng số lượng quái dị càng lúc càng đông, pháp sư ở đây toàn là cấp S nhưng cũng trở nên luống cuống tay chân. Từ từ thế trận bị tan rã, các thế lực bị phân ra có rúm lại một chỗ tự bảo vệ bản thân.

Nhất thành thấy vậy thì nói:

- Mục tiêu bọn quái dị là chúng ta. Không cần để ý đến đám người pháp sư này. Chúng ta cần thoát ra ngoài động thiên này trước. Nếu không, hai tên quái vật trên kia rảnh tay thì không ai chạy thoát.

Mọi người gật đầu, tạo thành một hình tròn vừa đánh vừa mở đường tiến lên, tránh càng xa chiến trường trên không càng xa càng tốt. Đám quái dị tấn công bọn hắn thì thực lực không cao, chỉ là hắc quái và oán quỷ. Bốn lão nhân này chỉ hồi phục một chút thực lực nhưng mấy tiểu quỷ này thì không đáng nhắc đến với bọn họ.

Hồng Nhân đao pháp cực kỳ bá đạo, không một kẻ hở, liên tục chém giết mở đường. Hoả dục thì đúng là người chơi hỏa, hỏa phép thuật cực kỳ đa dạng, khi biến thành đao kiếm búa, khi thì biến thành đạn ném ra. Du Dung thì là phong thuật và hoa phép thuật. Những cánh hoa phiêu phù trong gió chém giết đám quái dị. Còn về lão Nhất Ma, dù lão hay đùa giỡn nhưng lúc nào cũng đứng gần Linh Lung bảo vệ nàng. Ngoài ra, sau lưng lão là một đôi cánh dơi cực khá là lớn nhưng không bằng hai tên quái dị trên không kia. Tay lão hoá trảo, cực kỳ bạo lực, chộp vào đầu quái dị bóp nát.

Ngay khi bọn hắn đang thoải mái tiến lên, một luồng áp lực cực lớn đổ ập về phía bọn họ. Bốn lão nhân biến sắc, kéo pháp lực của mình lên đến cực hạn. Từ trong rừng cây, một cột sáng lớn đánh tới đám bọn họ. Bốn lão đều thi triển hết thủ đoạn của mình ngăn cản cột sáng đang đánh đến.

- Ầm

Một tiếng nổ lớn làm kinh động cả chiến trường trong mê cung. Quái dị có linh trí vội vàng rút lui tránh xa đám người Nhất Thành.

Sau khi bụi mù tản đi, trước mặt Nhất Thành xuất hiện bốn người. Nhất Thanh lâm vào trầm mặt, tình hình thật sự quá bất lợi với bọn hắn.

Chương 105: Chọc vào tổ ong vò vẽ

Người đến không ai khác chính là đám người pháp tống. Bọn hắn chỉ còn bốn người, thái thượng trưởng lão Mưu Cầu, tên trưởng lão lúc trước Nhất Thành gặp ở cổng thành, một lão già thoát khốn vạn năm, và người cuối cùng là thiên tài Triều Dương, suýt chút nữa bị Nhất Thành giết chết khi hoá ma.

Với tình thế bây giờ, nếu đánh nhau thì bọn họ sẽ bị thiệt. Vừa rồi sau vụ nổ lớn, bốn lão nhân bên phía Nhất Thành vội vàng thu tay, lùi ra sau mấy bước đứng vững. Trên mặt không hiện lên một chút biến đổi nào. Nhưng dù che dấu rất tốt cũng không che dấu người đứng gần như Nhất Thành. Bốn lão chắp tay sau lưng nhưng tay của mỗi người đã bị cháy xém, có các vết cắt rất nhỏ đang rỉ máu. Nhất Thành thấy tinh hình không ổn, trong lòng vội vàng tính toán.

Hồng Lão trầm mặc lên tiếng:

- Lại là ngươi sao, Mưu Lạc. Lần trước suýt hại chúng ta mất mạng, giờ còn kiếm chuyện với chúng ta?

Mưu Lạc chính là lão bất tử thoát ra trước bốn người, lão cười lớn:

- Ha Ha Ha, không nghĩ tới các ngươi lại thoát ra được nhưng như vậy thì sao? Các ngươi hôm nay đều phải chết ở đây. Phép lực các ngươi hồi phục đến cảnh giới nào rồi? Mục Phu hay Bắc Miện? Với thực lực đó thì các ngươi đừng hòng sống sót.

Nhất Ma bên cạnh lạnh lùng mỉa mai:

- Chính đạo toàn là ngụy quân tử nha. Người mặt dày như tên này thật sự ta mới thấy lần đầu. Lúc trước làm chuyện tiểu nhân bị ta đánh đến gần chết, ép đến quỳ xuống xin tha. May có sư phụ hắn ra tay mới cứu kịp, không nghĩ tới chó vẫn hoàn chó. Vạn năm cũng không bỏ được tính ăn phân?

Mưu Lạc giận tím mặt, đó là sỉ nhục mà hắn không bao giờ quên nổi. Lão quát lớn với người bên cạnh:

- Mưu Cầu giết hắn!

Nhất Thành cười khổ không thôi. Nhất Ma tiền bối này thật sự miệng thúi. Mắng người mấy câu liền kéo cả đám gặp hoạ. Nhất Thành vội vàng hô lớn:

- Chạy theo ta.

Nghe vậy, bốn lão định thi triển phép thuật chiến đấu thì sững người nhưng cũng nhanh chóng tỉnh táo lại. Du Dung hô lớn:

- Phong Hoa

Một cơn bão cánh hoa xuất hiện đánh về phái Mục Cầu đang thi triển phép thuật bên kia. Mục đích không phải là tấn công mà nhầm che mắt bọn người Pháp Tống. Hỏa Dục cũng hét lớn:

- Hỏa Độn thuậtHỏa Dục để tay lên miệng thổi ra một luồng lửa hớn kết hợp cùng cơn lốc cánh hoa của Du Dung. Tạo Thành một kỳ cảnh đẹp mắt, gió thổi cánh hoa và lửa cùng nhau cuốn về phía Mưu Cầu.

Mưu Cầu cười lạnh, sau lưng xuất hiện một tấm lưới ánh sáng xoay tròn cực nhau đánh úp về hướng ‘lửa bảo phong hoa’.

- Xèo

Lần này không tạo nên tiếng nổ mà là một tiếng động như đổ nước lạnh vào thanh sắc. Lưới ánh sáng cùng ‘lửa bảo phong hoa’ biến mất, thay vào đó là một lớp sương trắng dày đặc.

Nhất Thành vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn lại. Thấy phép thuật phong,, hỏa, và hoa kết hợp thì trong lòng hô to:-Tuyệt đẹp. Tiếp theo là cảnh sương mù thì trong lòng chỉ biết nói hai chữ-Tuyệt vời. Hắn không suy nghĩ nữa mà tập trung vào chạy vì nhận ra bốn người pháp tông đã đuổi theo phía sau.

Linh Lung thấy đường đi quen quen thì nghĩ đến gì đó vừa chạy vừa quay người hỏi:

- Ngươi muốn....

Nhất thành gật đầu:

- Đúng vậy đến chỗ đó.Bọn họ lao vút trong mê cung được một lúc thì phía trước lại xuất hiện một cái cây đen lớn, trên cành là một Hắc Quả. Bám trên cây là một đám côn trùng có cánh. Bọn chúng bám khắp thân cây, trừ hắc quả kia.

Đây chính là mục tiêu của Nhất Thành, đám côn trùng hắc phong bám quanh thân cây. Lần trước hắn đánh lén đám người Pháp Tông ở đây, lần này trở lại lại là muốn nhờ đám hắc phong này cứu mạng. Bốn lão nhân nãy giờ vì đi theo nhất thành và linh Lung nên tốc độ lại không nhanh. Chạy song song với hắn. Thấy hắc phong thì bốn người biến sắc, thấy hắc quả thì vui mừng. Biểu hiện biến đổi nhanh chóng nhưng đó chưa phải là tất cả.

Trong lúc bọn họ đang vui mừng khi thấy hắc quả thì tốc độ của Nhất Thành bổng nhanh gấp đôi. Hắn như một tên lửa phóng về phía hắc quả. Nhất thành đã thúc dục pháp lực để tăng tốc độ. Giờ đây ngoài phần đầu thì cả cơ thể hắn đã biến đen vì thúc Dục m Dương Thể đến mức cao nhất.

Đám người phía sau không biết tại sao tốc độ bỗng nhiên tăng nhanh như vậy. Vừa kinh ngạc xong thì há hốc mồm. Nhất thành vừa đến dưới trái cây hắc thụ thì rút Huyết Ma Đao, nhảy lên, chém cuốn của Hắc Quả. Hắc Quả vừa rớt xuống thì đã bị hắn tóm lấy bổ vào trong ngực.

Nhất Thành tóm được Hắc Quả thì cũng không vui mừng mà quay ngược trở lại chảy về phía bọn người Linh Lung đang lao đến bên này. Quá bất ngờ, bốn lão nhân lẫn Linh Lung vô thức dừng lại. Nhất Thành lướt quá người bọn họ thì chỉ nói hai từ:

- Chạy Nhanh

Cả đám người trợn tròn mắt, Nhất Ma là tên đầu tiên phản ứng kịp thời, tóm lấy Linh Lung bỏ chạy. Hồng Nhân, Du Dung, và Hoả Dục cũng vội vàng nhanh chân chạy theo sau Nhất Ma vì tiếng động vỗ cánh đã truyền đến trong tai bọn hắn.

- Vù vù

Tiếng động vỗ cánh của Hắc Phong như thuốc kích thích khiến mọi người thêm động lực lao càng nhanh.

Bốn người Pháp Tông đang đuổi theo bỗng nhiên thấy đám người Nhất Thành quay đầu chạy về phía bọn họ thì cả đám đầu tiên là vui mừng cười lạnh. Nhưng sau đó thì biến sắc, vội vàng quay đầu bỏ chảy. Bốn người Pháp Tông như tên bắn, chạy còn nhanh hơn đám Hồng Lão bên cạnh Nhất Thành. Thái thượng trưởng lão Mưu Cầu tóm lấy Triều Dương, dẫn đầu chạy trước. Họ chạy không phải vì đám người Nhất Thành mà phía sau chính là một đám mây đen cực lớn đã để lại bóng ma trong lòng bọn hắn.

- Ha..Ha..Ha...

Nhất Ma cười lớn chạy song song bên cạnh Nhất Thành nói:

- Không biết đầu người chứa gì trong đó mà nghĩ ra cách điên cuồng này. Nhưng ta thích. Mà ngươi có biết loại Hắc Phong này cực kỳ nguy hiểm không? Dù chúng ta ở đỉnh phong thời kỳ cũng không dám loạn động vào chúng. Bọn chúng tốc độ bay có vẻ không nhanh nhưng chỉ cần một chút sơ suất nhỏ có thể vạn kiếp bất phục.

Nhất Thành bây giờ ôm chặt Hắc Quả trong ngực lao nhanh về phía trước. Hắn cũng không để ý Nhất Ma mà tập trung thúc dục năng lượng khởi nguyên trong người để tăng nhanh tốc độ. Hắn vừa rồi lúc quay đầu chạy trốn thì thấy một thứ mà hắn không bao giờ quên được. Trong lòng hắn đang trở nên hồi hộp, run rẩy liên tục, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để tăng nhanh tốc độ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau