PHI HỒ NGOẠI TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phi hồ ngoại truyện - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Viên tử y đả bại tam đồ

Nàng kẹp đao bằng hai ngón tay giơ lên lạnh lùng hỏi:

- Hai vị cùng ra một lúc ư?

Dương Tân tuy lỗ mãng nhưng trước nay vẫn coi thường phái nữ và nhớ câu " Hảo nam bất dữ nữ đấu ", gã tự nhủ:

- Ta đường đường là một nam hán tử có lý đâu lại động thủ với nữ nhân? Huống chi thiếu nữ này điên điên khùng khùng đầy vẻ tà môn. Ta không lý gì đến thị hay hơn.

Hắn liền cầm đao lùi lại nói:

- Đại sư ca! Sư ca hãy phát lạc y đi!

Tôn Phục Hổ ngần ngừ đáp:

- Không, không.

Gã chưa dứt lời nữ lang đã hô lớn:

- Yến Tử Lược Thủy.

Hai ngón tay mặt nàng mới ra cho đơn đao rớt xuống. Đồng thời nàng hạ thấp bàn tay chụp lấy chuôi đao. Tay trái nàng đỡ cổ tay mặt. Lưỡi đao từ dưới đưa lên trên. Tay trái thành móc câu. Tư thế này chính là một đao pháp trong Lục Hợp Đao chính tông của Vi Đà môn.

Tôn Phục Hổ không ngờ nàng ra chiêu mau lẹ như vậy nhưng đường đao này hắn đã rèn luyện hai chục năm tinh thục hơn ai hết liền trả lại bằng chiêu Kim Tỏa Trụy Địa.

Nữ lang hô:

- Quan Bình Hiến Ấn.

Nàng xoay mũi đao phóng ngược lên.

Theo lẽ nàng đã đã sử chiêu Yến Tử Lược Thủy đưa đơn đao từ dưới phóng lên thì chiêu thứ hai kế tiếp không nên sử Quan Bình hiến ấn vẫn đưa đao từ dưới lên trên.

Ngờ đâu nàng đưa chênh chếch lưỡi đao lên qua đỉnh đầu rồi đột nhiên biến thành kỳ chiêu quét ngang một cái.

Tôn Phục Hổ sợ giật bắn người, vội cúi đầu xuống né tránh.

Nữ lang lại hô:

- Phụng Hoàng Hoàn Oa!

Tay trái đột nhiên phóng ra nhắm đánh vào cổ tay Tôn Phục Hổ. Đơn đao từ trên chém xuống.

Bỗng nghe đanh choang một tiếng, Tôn Phục Hổ để rớt đao xuống đất. Thanh đơn đao của nữ lang liền kề vào cổ hắn.

Người bàng quan bật tiếng la hoảng:

- U¨i chà!

Ai cũng nhìn thấy nhát đao của nữ lang mà chém gấp thì cái đầu của Tôn Phục Hổ rớt xuống liền. Không ngờ nhát đao đang bổ lẹ xuống rất cấp bách đột nhiên dừng lại. Lưỡi đao chỉ vừa kề cổ đối phương chứ chưa sẩy da chút nào. Công phu này đủ khiến cho người ta phải hoảng sợ.

Hồ Phỉ trống ngực đánh hơn trống làng. Chàng tự lượng trong ba chiêu đả bại Tôn Phục Hổ không phải là việc khó nhưng chiêu đao tối hậu như nàng vận kình chuẩn đích đến thế thì e rằng chàng không bằng được.

Quần hào trong sảnh đường chỉ có mình chàng là hiểu được võ công nữ lang đến trình độ nào nhưng sau khi nàng ra ba chiêu, mọi người đều trợn mắt há miệng.

Tôn Phục Hổ hạ thấp đầu để tránh đao. Nữ lang cũng theo đà đưa đao xuống.

Tôn Phục Hổ đã cong lưng cúi đầu, bây giờ trán hắn gần chạm đất coi chẳng khác người đang đập đầu trước nữ lang. Hắn mình mang bản lãnh cao thâm nhưng bị lợi đao kề cổ không sao phát huy được.

Nữ lang đảo mắt nhìn quanh mọi người một lượt rồi thu đao về hỏi:

- Các hạ đã luyện được tuyệt chiêu Phụng Hoàng Hoàn Oa chưa?

Tôn Phục Hổ đứng ngây người lên cúi đầu xuống đáp:

- Luyện qua rồi!

Hắn nghĩ bụng:

- Chiêu này mình sử đến mầy ngàn mấy vạn lần nhưng trước nay chưa từng dùng tới trong trường hợp này, chẳng hiểu có chống nổi thị không?

Trong lòng rất dỗi kinh nghị, tâm thần rối loạn, gã cầm đao lùi lại.

Dương Tân thấy nữ lang mới ra ba chiêu đã chế phục được đại sư huynh không khỏi sinh lòng ngờ vực tự hỏi:

- Chẳng hiểu đại sư huynh đã bày ra ngụy kế cấu kết với con nhỏ này đoạt chức chưởng môn để thị đến hý lộng quỷ thần?

Y càng nghĩ càng thấy mình đoán đúng liền hỏi:

- Đại sư ca! Mới ba chiêu mà đại sư ca đã nhường người ta là có dụng ý gì? Đại sư ca không nghĩ đến oai danh của Vi Đà môn nữa ư?

Tôn Phục Hổ chưa hết kinh hãi. Gã cũng không hiểu tại sao mình bị người kiềm chế một cách hồ đồ. Trong lúc nhất thời gã không thể trả lời được, miệng ấp úng:

- Ta... ta...

Dương Tân tức giận hỏi:

- Ta làm sao?

Y cầm đao nhảy ra trỏ tay vào mặt Tôn Phục Hổ quát:

- Vụ này đại sư ca...

Đột nhiên trước mặt bạch quang lấp lánh. Đơn đao của nữ lang từ dưới đưa lên.

Đao pháp của nàng nhanh quá, chưa ai nhìn rõ, có phảng phất như chiêu Yến Tử Lược Thủy. Dương Tân trong lúc hoang mang tiện tay đánh trả lại bằng chiêu Kim Toàn Trụy Địa.

Đó là chiêu y đã luyện rất thành thuộc.

Nữ lang không chờ song đao đụng nhau đã biến thành chiêu Quan Bình Hiến Ấn phóng đao chênh chếch rồi quét ngang một cái.

Dương Tân giật bắn người lên la hoảng:

- Phụng Hoàng Hoàn Oa!

Y chưa dứt lời đã thấy cổ tay tê chồn. Đơn đao rớt xuống đất, cương đao của đối phương liền kề vào cổ y.

Nữ lang lại sử ba chiêu đúng như đao pháp đối phó với Tôn Phục Hổ. Có điều lần này ra tay mai lẹ hơn khiến đối phương không kịp đề phòng. Thanh đao bổ xuống còn cách mặt đất không đầy ba thước mà trán Dương Tân đã gần chạm đất.

Nữ lang lạnh lùng hỏi:

- Đã chịu phục chưa?

Dương Tân tức giận lớn tiếng quát:

- Không phục.

Nữ lang tăng gia kình lực chí mũi đao xuống thêm. Nhưng Dương Tân rất quật cường tự nhủ:

- Ngươi có chặt đầu ta, ta cũng không chịu đập đầu xuống đất.

Y lại ngửng đầu lên.

Nữ lang không có ý sát hại đối phương liền nhấc đơn đao lên một chút hỏi:

- Ông bạn muốn sao mới chịu thua?

Dương Tân cho là đao pháp của nàng có tà môn, còn võ công chân thực quyết chẳng thể hơn y được. Y liền lớn tiếng đáp:

- Cô có giỏi thì đấu thương với ta.

Nữ lang nói:

- Được lắm!

Nàng thu đao về quẳng trả lại cho tên đệ tử kia rồi nói tiếp:

- Ta thử xem ông bạn luyện Lục Hợp Thương Pháp đến đâu rồi.

Dương Tân mặt đỏ bây giờ tức quá tím lại. Y hỏi đệ tử:

- Lấy thương mau đi! Lấy thương mau đi!

Một tên đệ tử chạy vào luyện võ sảnh lấy một cây thương ra.

Dương Tân đang tức giận như người điên xoay tay lui tát tên đệ tử kia một cái và quát mắng:

- Thị muốn tỷ thương pháp với ta, ngươi không nghe thấy ư?

Tên đệ tử bị y tát một phát đến đầu nhức mắt hoa. Một tên đệ khác sợ y đánh nữa vội nói:- Để đệ tử đi lấy thêm cây nữa.

Rồi gã chạy vào nội đường lấy thêm một cây thương ra.

Nữ lang đón lấy trường thương hô:

- Tiếp chiêu đây!

Hồ Phỉ chuyên nghiên cứu đơn đao và quyền cước còn về những khí giới khác chàng không tinh thục, liền nhìn lên võ sư trung niên tỏ vẻ thỉnh giáo.

Võ sư này võ công cũng bình thường nhưng đi theo Vạn lão quyền sư lâu năm nên các môn khí giới dùng quyền cước về Lục Hợp môn đã được nghe nhiều. Lão thuộc bài ca quyết liền đọc ra:

Trung bình thương, thường trung vương...

Cao dê viễn cận độ bất phương...

Khứ như tiếng, lại như tuyết...

Lão chưa đọc hết đã thấy Dương Tân trả lại một chiêu.

Nữ lang đè đầu thương xuống.

Võ sư liền la lên:

- Chiêu này là Mỹ Nhân Nhận Châm chiêu số tầm thường thôi. E rằng thương pháp của cô không bằng Dương sư huynh.

Đột nhiên hai tay nữ lang ấn mũi thương xuống đè lên đầu thương của Dương Tân. Đây chính là chiêu Linh Miếu Bộ Thử trong Lục Hợp thương pháp. Chiêu này kêu bằng Vô Trung Sinh Hữu Thương. Nó là một hư thức rồi biến thành chiêu số cực kỳ lợi hại.

Cũng trong ba chiêu, Dương Tân bị kiềm chế.

Dương Tân vận nội lực vào hai cánh tay gầm thét như sấm, hất mũi thương lên.

Nữ lang rung tay một cái. Rắc một tiếng! Mũi thương của Dương Tân bị gãy rồi.

Nữ lang xoay mũi thương lại chỉ vào bụng dưới Dương Tân khẽ hỏi:

- Thế nào?

Quần hào nhìn cả về phía Dương Tân thấy mặt hắn đang tím như gan heo đột nhiên không còn chút huyết sắc rồi biến thành lợt lạt như tờ giấy trắng. Người hắn rung lên, quẳng thương xuống đất đánh " chát " một tiếng, miệng la:

- Hỏng rồi! Hỏng rồi!

Hắn xoay mình chạy ra ngoài.

Một tên đệ tử của hắn la gọi:

- Sư phụ! Sư phụ!

Rồi co giò rượt theo.

Dương Tân phóng cước đá tên đệ tử này lăn long lóc. Hắn không quay đầu lại, tiếp tục chạy ra cửa lớn.

Quần hào trong nhà đại sảnh đều kinh hãi không bút nào tả xiết.

Đao pháp và thương pháp của nữ lang đúng là những môn chính tông của Vi Đà môn. Tôn Phục Hổ và Dương Tân đều là hảo thủ nổi tiếng ở bản môn mà bất luận về đao hay về thương mới trong vòng ba chiêu đã bị nàng kiềm chế không ngóc đầu lên được.

Uất Trì Liên dẹp lòng tự ái, mặc cho nữ lang tỏ vẻ khinh thị. Hắn quyết định chủ ý rồi chắp tay tiến lại nói:

- Võ công của cô nương tinh diệu tuyệt luân dĩ nhiên tại hạ không thể đối phó được nhưng...

Nữ lang hơi nhíu cặp lông mày ngắt lời:

- Ông bạn dài dòng quá ta chịu không nổi. Nếu ông bạn tâm phục khẩu phục thù ủng hộ ta làm chưởng môn. Bằng không bạn không phục thì động thủ lẹ đi là xong.

Uất Trì Liên hơi đỏ mặt nghĩ bụng:

- Con nhỏ này thủ đoạn đãlợi hại, miệng lưỡi còn lợi hại hơn.

Hắn đáp:

- Sư huynh sư đệ của tại hạ đã chịu thua rồi. Tại hạ chẳng rở rói làm gì nữa...

Nữ lang liền chận họng:

- Được rồi! ông bạn thích tỷ đấu môn gì?

Uất Trì Liên đáp:

- Trước nay Vi Đà môn đã nối tiếng quyền, đao, thương tam tuyệt.

Nữ lang liệng thương đi, nói:

- Ồ! ông bạn muốn tỷ quyền cước, Nào chúng ta động thủ đi.

Uất Trì Liên đáp:

- Về chính tông Lục Hợp Quyền chúng ta bất tất phải tỷ đấu nữa vì tại hạ biết còn thua cô nương xa, xin thỉnh giáo môn Xích Khào.Nữ lang chẳng do dự gì nói ngay:

- à! ông bạn chuyên nghiên cứu Xích Khào Liên Quyền. Thế cũng được.

Nàng giơ tay mặt chém xuống xương tỳ bà ở bả vai đối phương.

Nguyên Xích Khào Liên Quyền cũng là một quyền pháp trong Vi Đà môn, lấy Lục Hợp Quyền làm căn cơ, Hầu Quyền làm hình thức. Nó còn là một thủ pháp tiểu cầm nã trong lúc chiến đấu xát lá cà. Chiêu nào cũng là cầm, trảo, câu, tỏa, hay điểm huyệt.

Uất Trì Liên thấy chiêu số về đao thương của nàng rất lợi hại mà môn Xích Khào Liên Quyền của hắn đã rèn luyện cực kỳ tinh thục. Hắn tự nhủ:

- Võ công cô này có cao cường đến đâu thì tỷ lực của thị còn kém ta rất xạ Vả lại cuộc đánh xát lá cà, đàn bà con gái có nhiều chỗ cố kỵ khiến ta dễ thừa cơ thủ thắng.

Nữ lang đã hiểu tâm lý của hắn nên vừa ra tay đã phóng chưởng chém liền.

Uất Trì Liên vung tay trái lên gạt tay mặt đối phương, tiện tay lại điểm vào huyệt Kiên Tỉnh củanàng.

Nữ lang không để đụng tay vào đối phương đưa trệch đi một chút. đầu ngón tay thiến về mé tả điểm tới huyệt đạo ở mé trái trước ngực đối phương.

Dứt lòi hắn bật tiếng cười khô khan.

Hà Tư Hào không thấy ai đáp lại liềnn hìn nữ lang nói tiếp:

- Không còn ai nghị dị thì chức chưởng môn dĩ nhiên vào tay cô nương rồi. Tiểu đệ đã gặp rất nhiều chưởng môn các phái nhưng chưa vị nào nhỏ tuổi xinh đẹp mà lại anh hùng bằng cô nương. Thế mới biết bậc hào kiệt có chí lớn xuất phát ngay từ hồi mới niên thiếu. Chúng ta nói chuyện hàng nửa ngày mà chưa hiểu cao tính đại danh của cô nương.

Nữ lang ngần ngừ một chút, nàng muốn nói lại thôi.

Hà Tư Hào nói tiếp:

- Các vị đệ tử ở Vi Đà môn bữa nay mười phần có đến tám, chín đang chờ đại lễ bái kiến tân chưởng môn. Họ chẳng thể không biết đại danh của cô nương.

Nữ lang gật đầu đáp:

- Các hạ nói phải lắm. Tiện thiếp họ Viên... tên là... tên là Tử Y.

Hà Tư Hào võ công tầm thường nhưng kiến thức rất rộng, nghe giọng nàng nói đã nghĩ ngay đến Tử Y chưa chắc đã phải tên thật. Hắn cho là nàng mặc áo tía nên thuận miệng đưa ra hai chữ Tử Ỵ Nhưng hắn không tiện nói ra, liền vừa cười vừa mời:

- Xin Viên cô nương ngồi lên thượng tọa. Chỗ thủ tịch này phải nhường lại cô nương mới đúng.

Theo lễ thì Hà Tư Hào là một võ quan không nhỏ ở trong kinh lại là tân khách của phái Vi Đà thì dù Viên Tử Y có tiếp nhiệm chức chưởng môn cũng nên ngồi dưới để bồi tiếp nhưng nàng chẳng cần nhún nhường, thấy Hà tư Hào nhường chỗ liền bệ vệ ngồi vào chủ vị.

Bỗng nghe trong góc nhà có tiếng ấm ở khóc oà lên. Người này vừa khóc vừa nói:

- Ngày trước Vi Đà môn oai danh lừng lẫy một thời, bữa nay sao lại suy vì đến thế? Có một môn phái để con nhỏ miệng còn hơi sữa đến tận nơi khinh mạn. Hu hu.

Tiếng khóc lộ vẻ đau đoán thật sự chứ không phải có ý mạt sát.

Viên Tử Y lớn tiếng:

- Lão bảo ta miệng còn hơi sữa thì hãy ra đây để phân cao thấp.

Lần này nhìn rõ người phát thoại là một lão già hơn sáu chục tuổi, thân hình ốm nhắt, để túp râu chuột, đầu đội nói hình trái dưa.. Búi tóc củ hành mười phần bạc đến tám, chín.

Lão già nằm phục xuống bàn vừa khóc thật lớn vừa la gọi:

- Vạn Hạc Thành hỡi Vạn Hạc Thành! Người ta bảo dù lão còn sống lại cũng không địch nổi vị cô nương nhỏ tuổi mà xinh đẹp kia.

Lão nói mấy câu sau hiển nhiên có vẻ châm chọc Hà Tư Hào.

Những người nhỏ tuổi không nhịn được bật tiếng cười khúc khích.

Lão già lại vừa khóc vừa nói:

- Những anh hùng hảo hán ở các võ lâm mình đã biết nhiều nhưng chẳng ai mặt dầy như quan lão gia kia kìa.

Hai câu nói sau khiến mọi người đều động dùng vì là câu khiêu chiến ra mặt với Hà Tư Hào.

Hà Tư Hào không nhịn được lớn tiếng quát:

- Có giỏi thì chường mặt ra đây nói chuyện đường hoàng, sao lại lén lút rụt đầu như con rùa đen.

lão già vẫn vừa khóc vừa nói:

- Tiểu đệ vâng lệnh Diêm La mời quan lão gia xuống dự đại hội dưới âm cung và sẽ được làm quan lớn hơn, tiểu đệ cũng thêm phần hãnh diện.

Hà Tư Hào đứng phắt dậy chạy về phía góc nhà. tay trái hắn đánh từ trên không, tay mặt hắn nhằm đúng đầu lão chụp tới.

Lão già kia vẫn không ngừng tiếng khóc. Mọi người đứng lên coi thì đột nhiên một bóng đen từ trong góc sảnh đường bay vọt ra.

Huỵnh một tiếng. Người té xuống đất chính là Hà Tư Hào.

Quần hùng chưa ai nhìn rõ hắn bị té trong trường hợp nào.

Tên thị vệ kia thấy đồng bạn gặp điều bất lợi liền rút đao ở sau lưng xông lại.

Lập tức trong sảnh đường nhốn nháo cả lên. Một bóng đen vọt ra, tiếng gió rít lên vù vù. Tên thị vệ lại té huỵch xuống trước tiệc.

Hồ Phỉ vẫn chủ ý đến lão già, thấy lão hất hai tên thị vệ bằng thủ pháp cực kỳ mau lẹ và lợi hại phi thường. Lão cùng dùng Xích Khào Liên Quyền như những chiêu thức của Uất Trì Liên và Viên Tử Y vừa thi triển.

Xem chừng lão cũng là người ở Vi Đà môn nhưng võ công còn cao thâm gẫp mấy lần Uất Trì Liên. Nhất định lão là một tay danh thủ bản môn và không thiện cảm với bọn thị vệ Ở Thanh đình. Hai tên thị vệ tình trạng rất tất tưởi, sau một lúc mới lồm cồm bò dậy được.

Hồ Phỉ cũng ngấm ngầm cao hứng.

Viên Tử Y ngó thấy kình địch liền rời khỏi chỗ ngồi nói:

- Lão có điều chi dạy bảo sao không nói huỵch toẹt rả Ta không ưa những người nào hý lộng quỷ thần, dấu đầu hở đuôi.

Lão già từ trong góc sảnh đường uể oải bước ra, trên mặt còn đầy nước mắt nước mũi.

Viên Tử Y thấy lão da mặt vàng ửng, lưỡng quyền nhô cao, cặp mắt sấu hắm như người bị bệnh kinh niên. Có điều thần quang lấp loáng tỏ ra con người quắc thước.

Viên Tử Y không dám coi thường, ngưng thần chờ đợi.

Lão già không dở giọng châm chọc nữa, cất tiếng giọng nghiêm nghị hỏi:

- Cô nương! Cô đã không phải là người bản môn mà giữa cô và bản môn lại chẳng thù oán gì thì tội gì dính líu vào chuyện ở đây?

Viên Tử Y hỏi lại:

- Chẳng lẽ các hạ là người Vi Đà môn? Tôn tính đại danh là gì?

Lão già đáp:

- Lão phu họ Lưu, tên gọi Lưu Hạc Châu. Cô nương đã nghe đến tên Vi Đà Song Hạc bao giờ chưa? Nếu lão phu chẳng phải là đệ tử Vi Đà môn thì sao lại cùng Vạn Hạc Thành hợp xưng là Vi Đà Song Hạc.

Về Vi Đà Song Hạc, những người lớn tuổi trong sảnh đường đều nghe qua nhưng quá nửa chỉ nhận được Vạn Hạc Thành và biết lão chuyên làm điều hiệp nghĩa, nổi tiếng tốt trên chốn giang hồ. Còn một hạc nữa thì ít ai biết đến.

Bây giờ nghe lão già tự xưng mình là một nhân vật trong Song Hạc, lại nhìn thấy lão cất tay một cái đã đánh té hai tên thị vệ không nhúc nhích được, mọi người thì thầm bàn tán nhưng không hiểu gốc gác lão mà cũng không tiện nói ra.

Viên Tử Y lắc đầu hỏi:

- Vi Đà Song Hạc gì gì đó tiện thiếp chưa được nghe quạ Có phải lão muốn làm chưởng môn không?

Lưu Hạc Châu vội đáp:

- Không, không phải! Đừng đổ oan cho lão phụ Lão phu là sư huynh, Vạn Hạc Thành là sư đệ. Nếu lão phu ham làm chưởng môn thì làm từ trước rồi, hà tất phải đợi đến ngày nay.

Viên Tử Y bĩu môi nói:

- Hừ! Lão nói trăng nói cuội ai mà tin được? Vậy lão muốn làm gì?

Lưu Hạc Châu đáp:

- Điều thứ nhất là chưởng môn phái Vi Đà phải do đệ tử chân chính của bản môn tiếp nhiệm. Bất luận ai làm chưởng môn cũng không nên xu phụ quyền thế lại kinh để kết giao với những nhà quyền quý.

Chúng ta là những người võ biền thô lỗ thì kết giao bằng hữu với quan nha thế nào được?

Chương 27: Tỷ mai hoa tử y thủ thắng

Lão đảo cặp mắt tam giác nhìn mọi người một lượt nói tiếp:

- Điều thứ ba là đề nghị dùng võ công để ấn định chưởng môn có điều không ổn.

Nhân phẩm những người học võ có kẻ hay người dở. Nếu người võ công cao cường mà tư cách đê hèn tiểu nhân thì suy tôn lên làm chưởng môn thế nào được?

Lão vừa nói câu này, nhiều người lẩm nhẩm gật đầu. Họ cho rằng hành động của lão tuy cổ quái, hình thù tay kỳ dị nhưng lão nói rất hợp lý.

Viên Tử Y cười lạt hỏi lại:

- Nếu cả ba điều kiện mà ta không theo điều nào thì sao?

Lưu Hạc Chân đáp:

- Còn sao nữa? Lão phu đành đưa mấy rẽ xương khô cho cô nương bẻ nát ra.

Hồ Phỉ nghe hai người lý luận gay go biết rằng khó lòng tránh khỏi cuộc động thủ. Từ ngày chàng trưởng thành hành hiệp trên chốn giang hồ, từng gặp quan lại nhà Thanh lấn ác bách tính, tham quan bạo ngược, đã đem lòng chán ghét, bây giờ thấy Lưu Hạc Chân tuy tướng mạo quê mùa mà dám công nhiên nhục mạ bọn thị vệ Đại Thanh, giọng nói đầy vẻ chính khí nên ngấm ngầm mong lão đắc thắng.

Nhưng Tử Y nữ lang ra tay mau lẹ, bản lãnh cao thâm muốn thắng nàng không phải chuyện dễ.

Viên Tử Y thái độ ngạo mạn, coi Lưu Hạc Chân chẳng vào đâu. Nàng hững hờ nói:

- Lão định tỷ quyền cước hay đao thương?

Lưu Hạc Chân đáp:

- Cô nương đã tự xưng là đệ tử của Vi Đà môn, vậy chúng ta tỷ thí môn pháp bảo trấn sơn của phái Vi Đà.

Viên Tử Y hỏi:

- Báu vật trấn sơn là gì? Lão nói huỵch toét ra đi! Ta rất ngán những người nói lòng vòng.

Lưu Hạc Chân ngửa mặt lên trời cười ha hả đáp:

- Cô nương đến bảo vật trấn sơn của bản môn cũng không biết thì còn làm chưởng môn thế nào được?

Viên Tử Y hơi lộ vẻ bối rối nhưng chỉ nháy mắt bình tĩnh lại, hỏi:

- Võ công của bản môn đã tinh thông lại cực kỳ rộng lớn. Chỉ luyện được một chiêu nửa thức đến trình độ cao đã đủ hoành hành thiên hạ. Lục Hợp Đao cũng vậy, Lục Hợp Thương cũng thế, chẳng môn nào không phải là vật chí bảo của bản môn.

Lưu Hạc Chân không khỏi ngấm ngầm bội phục con người thông tuệ. lão biết rằng nàng không hiểu báu vật trấn sơn là môn gì nhưng lời đáp của nàng thật đường hoàng khiến người ta khó mà bài bác được.

Lưu Hạc Chân thấy bọn đệ tử bản môn nghe nàng nói vậy có vẻ đem lòng khâm phục, lão đưa tay lên vuốt mấy sợi râu chuột rồi nói:

- Được lắm! Lão phu dạy không cô nương. Báu vật trấn sơn của bản môn là Thiết Cương Mai Hoa Trang.

Cô nương đã hiểu qua chưa?

Viên Tử Y cười lạt hỏi:

- Ha ha! Cái đó mà bảo là bảo bối ư? Ta cũng dạy khôn cho lão một điều là trong võ công đường ngay và bằng phẳng là đáng quý trọng và hữu dụng. Còn những Mai Trang, Tiền Đao trận gì gì đó chỉ là những cái lòe loẹt xảo diện để hăm người, gạt trẻ nít. Có điều ta không tỷ thí thì e rằng trong lòng lão không phục. Vậy Mai Hoa Trang của lão ở đâu, cứ trổ ra đi!

Lưu Hạc Chân cầm một chung rượu trên bàn ngửa cổ uống một hơi cạn sạch rồi tiện tay liệng xuống đất.

Quần hào đều giật mình kinh hãi, chắc rằng cái chung rượu bể tan tành và bật lên những tiếng kêu loảng xoảng.

Không ngờ lão vận dụng kình lực vừa đúng độ. Cái chung rượu rớt xuống đất khẽ trượt đi. Luồng lực đạo tiêu hết rồi, cái chung đứng vững lại trên viên gạch vuông dưới sảnh đường, không sức mẻ một chút.

Lão liệng cái chung thứ nhất xong lại nâng chung thứ hai lên uống rượu rồi liệng xuống.

Hai tay lão hoạt động liên tiếp không ngừng. Gặp chung không lão quăng liền mà chung có rượu bất luận đầy vơi, lão cùng uống một hơi cạn sạch.

Chỉ trong khoảnh khắc, dưới đất đã bày đầy những chung rượu úp xuống đất tất cả ba mươi sáu chiếc.

Thủ pháp của lão tuyệt xảo khiến ai nấy đều khâm phục. Tửu lượng của lão cũng không phải tầm thường. Trong lúc liệng chung ít ra lão đã uống đến mười bốn, mười năm chung lớn. Có điều lão càng uống nhiều rượu, sắc mặt càng vàng khè.

Người lão rung động mộ cái, nhẹ nhàng nhảy ra. Chân mặt để trên không, chân trái đạp lên trên chung. Lão chắp hai tay lại nói:

- Xin lãnh giáo!

Viên Tử Y thực tình không hiểu cách luyện Thiên Cương Mai Hoa Trang này thế nào nhưng nàng ỷ mình khinh công rất cao thâm nên trong lòng chẳng thấy sợ hãi gì. nàng điểm chân trái xuống cũng nhảy lên đứng trên một cái tròn chung.

Viên Tử Y đứng ở phía trên. Hai tay khẽ giơ lên nhưng chưa phát chiêu. Nàng còn chờ xem đối phương ra tay cách nào rồi mới tùy cơ ứng biến. Có điều nàng ngó thấy thủ kình của đối phương liệng chung cực kỳ xảo diệu liền biết ngay lão chẳng phải là hạng Tôn Phục Hổ, Uất Trì Liên nên không dám khinh địch chút nào.

Lưu Hạc Chân tiến lên một bước. Tay mặt vung quyền đánh tới Viên Tử Ỵ Đây là đệ nhất thức trong chiêu Tam Hoàn Sáo Nguyệt về Lục hợp Quyền.
Viên Tử Y hấy từ ngón tay út của lão nắm lại so le không đều để chia ra ba hình tam giác. Nàng biết Tam Giác Quyền phát chuyên dùng cách đánh vào huyệt đạo địch nhân. Lão đã thi triển quyền pháp đó dĩ nhiên là tay hảo thủ về môn điểm huyệt. Nàng liền đưa chân trái chênh chếch lùi lại một bước phản kích một chiêu Tài Trùy trong Lục Hợp Quyền. Tay mặt cũng nắm lại thành Tam Giác Quyền.

Lưu Hạc Chân thấy thân pháp, bộ pháp, quyền pháp của Viên Tử Y bề ngoài đúng là công phu chính tông của bản môn nhưng vừa rồi nàng chế phục bọn Tôn Phục Hổ ba người lại sử tâm pháp biến hoá không do bản môn truyền thụ. Có điều chỗ khác biệt nếu chẳng phải là tay cao thủ hạng nhất ở bản môn thì không nhận ra được. Trong lòng vừa kinh dị lại vừa phẫn nộ, lão bước qua mé tả đánh ra chiêu Phản Cung Tự Đinh.

Thoi quyền này dùng mu bàn tay để đấm người. Trong Lục Hợp Quyền kêu bằng Khổ Não Quyền vì quyền pháp này rất khó, lúc luyện tập thật là khổ sở nên mang tên như vậy.

Khổ Não Quyền mà luyện được đến nơi thì uy lực cực kỳ mãnh liệt nhưng ít ra cũng phải luyện mười mấy năm mới thành.

Viên Tử Y chưa luyện đến trình độ đó, nàng đành bỏ cái khó dùng cái dễ, ra chiêu Suất Chưởng Xuyên Chưởng. Tay trái sử Phất Diệp Chưởng, tay mặt sử Suất Bi Chưởng và cũng là công phu chính tông của Lục hợp Quyền.

Hai người xoay chuyển trên ba mươi sáu cái trôn chén và thi triển toàn Lục Hợp Quyền Pháp.

Động thủ đổi chiêu trên Thiên Cương Mai Hoa Trang cốt là ở chỗ cướp được trung trang dồn đối phương ra ngoài lề và chờ cơ hội xuất thủ trầm trọng khiến đối phương hết đường lui là phải rớt xuống dưới trang.

Lưu Hạc Chân từ thuở nhỏ đã luyên thành thuộc môn này, lão lại khổ luyện mấy chục năm nên bước lui bước tới, qua tả qua hữu, bộ pháp không sai mảy maỵ Chỉ mấy chiêu lão đã đoạt được trung trang, lão liền tăng gia trọng lực vào thoi quyền.

Lão biết thiếu nữ tuy nhỏ tuổi nhưng võ công được cao nhân truyền thụ nên không dám coi thường. Lão định bụng chỉ giữ trung trang là nắm chắc phần thắng.

Viên Tử Y động thủ với bọn Tôn Phục Hổ tuy nói là ba chiêu thủ thắng mà thực ra ngay chiêu đầu đã chiếm đưọc tiên cơ nhưng hiện giờ nàng tỷ quyền với Lưu Hạc Chân trên Mai Hoa Trang, nàng đánh ra một quyền một chưởng đều gặ phải luồng lực đạo hùng hậu phản kích.

Chân nàng đạp trên trôn chén mà bước mạnh một chút là làm bể ngaỵ Cuộc tỷ võ này kể như thua rồi, chỉ vì đặt chân xuống một chút lại phải cất bước liền, không dám ra chiêu hết sức.

Võ công nàng tuy cao thâm nhưng kinh nghiệm lâm địch hãy còn non nớt. Nàng thấy địch nhân giữ vững vị trí khó bề lay động đành thi triển khinh công thượng thừa bước trên trôn chén để bao vậy chung quanh đối thủ và chỉ nhằm chỗ đối phương sơ hở đánh vào.

Hai người trao đổi mười mấy chiêu và đã sử dụng hết một lượt Lục Hợp Quyền Pháp mà Lưu Hạc Chân thân hình ốm nhắt vẫn đứng vững như núi. Quyền phong của lão dần dần rít lên. Hiển nhiên lão đã gia tăng kình lực.

Theo võ công các môn phái thì cuộc tỷ thí trên Mai Hoa Trang có thể biến đổi trăm cách ngay trên đấu cọc. Cọc hoặc bằng gỗ hoặc bằng trúc xanh hoặc chồng gạch đá hay cùng lắm là căm đao xuống đất nhưng đằng này lại úp chén làm Mai Hoa Trang, các võ sư trong sảnh đường chưa từng thấy qua.

Ba mươi sáu cái chung rượu dường như Lưu Hạc Chân đã loạn xạ chứ không tề chỉnh theo hình hoa mai nhưng bên trong vẫn có quy củ. Lão đã truyền tập thuần thục thì dù nhắm mắt tỷ đấu, chân bước cũng không sai trật.

Còn Viên Tử Y thì mỗi bước chân phải dòm xuống nhắm trúng bộ vị trôn chén mới dám đặt chân vào. Cái đó là mất thì giờ và ảnh hưởng đến quyền cước nên dần dần nàng lâm vào tình trạng hạ phong.

Lưu Hạc Chân mừng thầm trong bụng. Lão từ từ biến đổi quyền pháp. Tay mặt lão sử Tam Giác Quyền nhằm đánh vào đại huyệt trong người đối phương, tay trái thi triển Khổ Não Quyền phát huy luồng kình lực trầm trọng để phóng trả đối phương và sử dụng Triệt Thủ Pháp.

Viên Tử Y thấy mình không địch nổi liền biến chưởng thành chỉ một cách đột ngột phóng về phía trước. Đây là chiêu Tứ Di Tân Phụ trong Lục Hợp Thương Pháp.

Lưu Hạc Chân giật mình kinh hải không kịp suy nghĩ vội nghiêng mình né tránh.

Dè đâu Viên Tử Y lại vung tay mặt chém ngay bằng chiêu Cây Quải Tiến Bộ Liên Hoàn Đao xuống trong Lục Hợp Đao Pháp.

Lưu Hạc Chân bất ngờ nàng lại biết quyền pháp thành đao pháp không khỏi hoang mang một chút, đầu vai lão bị đáo chém trúng. Nhưng lão hạ thấp vai xuống đã giảm bớt tám thành lực đạo của đối phương đồng tìơi lão phản kích ra một quyền.

Viên Tử Y tay tráit hi triển chiêu Bạch Hầu Hiến Đào chém xuống hạ bàn. Thế là hai tay cùng sử đao pháp mà là song đao chứ không phải đơn.
Nàng dùng chưởng làm đao chém tới, Lưu Hạc Chân tránh không kịp. Binh một tiếng vang lên. Lão trúng chưởng dưới nách, người lão đảo phải bước xuống.

Hồ Phỉ đứng bên nhìn rõ nghĩ bụng:

- Một tay cao thủ võ học như lão mà bị bại về quái chiêu của đối phương thật là đáng tiếc.

Chàng chụp lấy hai cái chung rượu trên bàn cũng học thủ pháp của Lưu Hạc Châu liệng ra.

Hai cái chung nhẹ nhàng trượt đi dừng lại đúng chỗ bàn chân Lưu Hạc Chân rớt xuống.

Lưu Hạc Chân bước ra ngoài Mai Hoa Trang nắm chắc thất bại. Đột nhiên lão thấy dưới hai chân mình đặt hai chung rượu sửng sốt một chút rồi biết có cao nhân đứng bên ám trợ.

Quần hào đều dể mục quang chăm chú theo dõi duộc tỷ đấu giữa hai người nên không phát giác ra Hồ Phỉ đã liệng chung xuống. Viên Tử Y dùng chỉ làm thương, dùng tay làm đao, tuy vẫn là công phu về Lục Hợp Thương và Lục Hợp Đao nhưng ở Vi Đà môn trước nay chưa từng có những chiêu quái dị đó.

Lưu Hạc Chân rất dỗi kinh ngạc chắp tai hỏi:

- Võ công của cô nương thật là thần diệu, tại hạ chưa từng thấy quạ Xin hỏi cô nương đã được cao nhân phái nào truyền thụ?

Viên Tử Y hỏi lại:

- Phải chăng lão không nhận ra đệ tử bản môn?

Nếu vậy thì ta chỉ dùng Lục Hợp Quyền để thắng lão thì lão tính sao?

Lưu Hạc Chân chỉ mong nàng nói câu đó liền kính cẩn đáp:

- Nếu cô nương mà dùng võ công chân thực để chế phụ tại hạ thì thật là đáng mừng cho bản môn có cơ phát triển. Tiểu lão cam tâm tình nguyện đi theo cầm roi ngựa cho cô nương.

Vừa rồi lão đã lãnh giáo võ công của Viên Tử Y bao nhiêu tính cuồng ngạo đều dẹp hết.

Lão lại liếc mắt nhìn Hồ Phỉ rồi chắp tay nói:

- Tiểu lão xin phô trương cái dở.

Lão chắp tay là để tạ Ơn Hồ Phỉ đã liệng chung giúp mình. Tuy lão không hiểu ai đã xuất thủ viện trợ nhưng cũng biết hai chung rượu từ phía Hồ Phỉ liệng ra.

Viên Tử Y tâm tư cực kỳ linh mẫn. Nàng thấy Lưu Hạc Chân vặn hỏi môn phái đã nghĩ ngay cách thắng lão. Lúc nào lão cũng chấp tay trở về vị trí đoạt trung trang, nàng liền ra chiêu Cổn Thủ Hổ Tọa đúng là võ công chính tông Lục Hợp Quyền.

Sau mấy chiêu Lưu Hạc Chân lại dần dần chiếm được thương phong. Lần này lão động thủ, cất bước càng thận trọng hơn trước chỉ sợ trong quyền chiêu của đối phương lại xảy biến hóa.

Lão chiết giải mấy chiêu nữa thấy đối phương không biến đổi quyền pháp đã hơi yên dạ.

Viên Tử Y sử chiêu Đả Hổ Thức, lão liền hư điểm chân phải về phoá trước đồng thời ra chiêu Long Thám Hải.

Đột nhiên bàn chân phải cảm thấy có điều khác lạ liền đưa mắt ngó xuống không khỏi giật mình kinh hãi vì thấy cái chung rượu nguyên trước đặt úp xuống không biết đã lật ngửa lên từ hồi nào. May mà lão chỉ hư điểm chân phải vào, nếu thực sự bước lên nhất định phải bể chung đồng thời người chúi về phía trước và thất bại rồi. Lưu Hạc Chân trong lúc hoang mang vội dời bước qua trôn chung khác, người lão lảo đảo, lưng toát mồ hôi lạnh.

Bỗng thấy Viên Tử Y lúc giơ chân trái lên, cả chung rượu cũng lên theo, lão không hiểu bàn chân nàng vận kình cách nào mà lúc đặt xuống đã lật ngửa chung lên rồi.

Chân trái Viên Tử Y đặt xuống, chân phải nàng nhấc lên lại lật ngửa cái chung khách, khinh công của nàng thật ít người bì kịp.

Lưu Hạc Chân bụng bảo dạ:

- Chỉ còn cách hạ nặng tay gấp rút khiến thị chưa kịp lật hết chung đã bị đánh rớt xuống Mai Hoa Trang là được.

Lão liền gia trọng chưởng lực tiến đánh mau lẹ.

Ngờ đâu Viên Tử Y lại không chịu thẳng thắn đối quyền với lão mà chỉ du tẩu xung quanh, thân pháp mau lẹ dị thường. Chân nàng vừa đặt vào chén lập tức thay đổi không dừng lại trong nháy mắt.

Khoảnh khắc, trong ba mươi sáu chung rượu nàng đã lật được ba mươi tư chiếc chỉ còn hai chiếc Lưu Hạc Chân đặt chân lên là chưa lật.

Trước tình trạng này, Lưu Hạc Chân mà đưa chân dời qua nơi khác là bể chung.

Chỉ còn đường đứng nguyên tại chỗ.

Lão ngẩn người ra vẻ mặt thê thảm nói:

- Cô nương thắng rồi!

Dứt lời lão bước xuống đất, mặt vàng như nghệ.

Chương 28: Viên tử y tỷ kiếm với lam tần

Viên Tử Y rất lấy làm đắc ý hỏi:

- Vậy chức chưởng môn về ta rồi chứ?

Lưu Hạc Chân buồn rầu đáp:

- Tiểu lão chịu phục rồi, còn người khác không hiểu.

Viên Tử Y toan lên tiếng hỏi mọi người chợt nghe ngoài cổng có tiếng vó ngựa cực kỳ cấp bách chạy về phương Bắc.

Nàng nghe rõ tiếng chân ngựa đập xuống đất, đúng là con bạch mã của mình vì nó khác biệt với ngựa thường.

Viên Tử Y biến sắc rảo bước ra cửa quả thấy con bạch mã của mình đang chuyển qua khu rừng phong.

Người kỵ mã là một chàng trao mặc áo xám tên gọi Hồ Phỉ và chính là người nàng đánh cắp cái bọc.

Nàng lớn tiếng gọi:

- Tên giặc ăn cắp ngựa kia! Dừng lại cho mau!

Hồ Phỉ quay đầu lại cười đáp:

- Cô lấy cắp bọc của ta thì ta lấy ngựa thế là ta đánh bài hòa.

Chàng nói rồi nổi lên tràng cười khanh khách, phóng ngựa chạy thật nhanh.

Viên Tử Y cả giận đề khí chạy như người điên rượt theo. Khinh công nàng tuy tinh thâm nhưng làm sao chạy nhanh bằng con khoãi mã một ngày có thể vượt qua ngàn dặm đường?

Nàng rượt theo một lúc thấy bóng người ngựa mỗi lúc một nhỏ đi rồi mất hút.

Viên Tử Y bị vố này khiến cho cuộc thắng bốn cao thủ Vi Đà môn mà nàng đang cao hứng bỗng tiêu tan hết. Nàng vốn là người tính khí cao ngạo thì nín nhịn thế nào được?

Nàng vừa tức giận vừa lấy làm kỳ tự hỏi:

- Con bạch mã của ta rất khôn ngoan sao nó để cho tên tiểu tặc cưỡi lên mà không phản kháng?

Viên Tử Y chạy mấy dặm đến một tòa tiểu trấn. Nàng biết đuổi không kịp nữa toan tìm vào quán trà ngồi uống nước nghỉ ngơi thì chợt nghe tiếng ngựa hý rất quen. Chính là con bạch mã. Nàng liền rảo bước theo vừa chuyển qua một khúc quanh đã ngó thấy Hồ Phỉ đang cưỡi con ngựa trắng. Chàng quay lại mỉm cười vẫy tay.

Viên Tử Y tức quá, lượm một viên đá liệng về phái sau lưng chàng. Hồ Phỉ lột mũ trên đầu ra, xoay tay lại chụp lấy viên đá cười hỏi:

- Cô có trả cái bọc cho ta hay không?

Viên Tử Y tung mình vọt lên phía trước định đoạt lại bạch mã thì đột nhiên nghe đánh " vù " một cái. Một món ám khí bắn rất gấp đang xô tới trước mặt.

Nàng đưa tay trái ra đón lấy ám khí thì chính là viên đá vừa rồi nàng đã liệng đi.

Nàng chậm lại một chút, Hồ Phỉ thúc vế vào bụng ngựa cho nó vọt một cái ra ngoài mười trượng.

Viên Tử Y tức giận lẩm bẩm:

- Gã tiểu tử này thật là khả ố!

Nàng không tự trách mình đã lấy cắp bọc của người ta mà chỉ hận đối phương hai lần trêu chọc. Cước trình của con bạch mã lẹ quá, nếu không thì nàng đuổi kịp, ngoài việc đoạt ngựa nàng còn định đánh Hồ Phỉ một trận nhừ đòn cho hả nỗi căm tức trong lòng.

Bỗng thấy dưới mái hiên quá trà có buộc một con ngựa xanh, Viên Tử Y bất chấp là ngựa nào chạy lại cởi giây cương, nhảy lên phi nước đại rượt theo Hồ Phỉ.

Khi chủ vật phát giác, vừa la vừa gọi vừa thóa mạ thì con ngựa đã chạy ra xa rồi.

Viên Tử Y tuy có ngựa cưỡi nhưng muốn rượt kịp Hồ Phỉ cũng không được.

Nàng tăng gia roi vụt tới tấp lên lưng con vật. Nó đã chạy hết sức mà nàng còn cảm thấy rất chậm chạp.

Mới rượt theo được mấy dặm, con ngựa xanh đã thở phì phì, dần dần không chống nổi.

Khi gần đến khu rừng cây bỗng nàng ngó thấy con vật sắc trắng buộc dưới gốc tùng. Nàng giục ngựa chạy tới gần thì đúng là con bạch mã.

Viên Tử Y rất dỗi vui mừng nhưng vẫn sợ Hồ Phỉ bày đặt nguỵ kế dẫn mình vào bẫy, nàng đảo mắt nhìn quanh không thấy bóng người mới tung ngựa chạy đến gốc tùng.

Còn cách con bạch mã chừng mấy trượng thì đột nhiên một bóng người từ trên cây tùng nhảy xuống trúng vào lưng con Bạch mã.

Người này cười ha hả nói:

- Viên cô nương! Chuyến này chúng ta lại thi đấu một phen nữa.

Lần này khi nào Viên Tử Y để chàng trốn thoát. Nàng thấy mình chỉ cách con ngựa trắng có vài trượng liền hai chân chí mạnh vào bàn đạp tung mình lên vọt đi như con chim khổng lồ về phía Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ không ngờ nàng dám liều lĩnh như vậy. Nếu người nàng đang lơ lửng trên không mà chàng phóng quyền đánh thì nàng còn tránh làm sao kịp?

Chàng liền dừng ngựa cho đứng tránh sang bên đường. Không ngờ con bạch mã nhận ra chủ, miệng nó " hy he " mấy tiếng hân hoan. Chẳng những nó không tránh mà lại nhảy tới hai bước.

Viên Tử Y người đang lơ lửng trên không dùng tay mặt đấm xuống đầu Hồ Phỉ, tay trái chụp xuống vai chàng.

Hồ Phỉ từ thuở nhỏ chưa từng động thủ với thiếu nữ. Lần này chàng ăn cắp ngựa, một là nhận ra con vật của Triệu Bán Sơn cưỡi trước muốn hỏi nàng cho biết rõ, hai là trách nàng sao lại đùa giỡn lấy bọc áo của mình, hiển nhiên ra chiều khinh mạn. Chàng chỉ muốn trả đũa một chút nhỏ mọn nhưng đột nhiên thấy nàng động thủ thật sự, bất giác mặt đỏ bừng lên, nghiêng mình nhảy ra khỏi lưng ngựa lướt qua bên nàng cưỡi lên lưng con ngựa xanh.

Lúc hai người ở trên không lướt bên cạnh nhau, Hồ Phỉ vươn tay ra vận chỉ lực móc cái bọc đeo trên lưng nàng và lấy lại được ngay.

Viên Tử Y đoạt lại ngựa trắng rồi vẫm chưa hết giận lại thấy mất bọc liền quát hỏi:

- Tiểu Hồ Phỉ! Sao ngươi dám vô lễ thế?

Hồ Phỉ kinh hãi hỏi lại:

- Sao cô nương biết tên tại hạ?

Viên Tử Y bĩu môi cười lạt đáp:

- Triệu tam thúc khen ngươi anh hùng lắm nhưng ta coi rất tầm thường.

Hồ Phỉ nghe nói đến ba chữ " Triệu tam thúc " trong lòng hớn hở vội hỏi:

- Cô nương có biết Triệu Bán Sơn tam ca ư? Hiện giờ y ở đâu?

Viên Tử Y càng tức giận hơn quát:

- Tên tiểu tử họ Hồ kia! Ngươi dám chiếm phần tiện nghi của ta!

Hồ Phỉ ngạc nhiên hỏi:

- Tại hạ làm gì mà chiếm phần tiện nghi của cô?

Viên Tử Y đáp:

- Tại sao ta kêu y bằng Triệu tam thúc mà ngươi kêu bằng Triệu tam cả Như vậy chẳng phải ngươi muốn làm trưởng bối của ta ư?

Hồ Phỉ từ thuở nhỏ vốn tính hoạt kê liền thè đầu lưỡi ra cười hỏi:

- Không dám! Không dám! Cô nương kêu y bằng Triệu tam thúc thật ư?

Viên Tử Y đáp:

- Chẳng lẽ ta còn gạt ngươi?

Hồ Phỉ dương mặt lên nói:

- Hay lắm! Nếu vậy tại hạ còn ở vai trên. Cô kêu bằng Hồ thúc thúc mới phải.

Này Viên Tử Y! Triệu tam ca hiện giờ ở đâu?

Viên Tử Y không ưa nói giỡn. Tuy nàng biết Hồ Phỉ cùng Triệu Bán Sơn kết nghĩa anh em là chuyện thực nhưng thấy chàng tuổi nhỏ bằng mình mà dám mặt dầy hô huynh gọi đệ với Triệu Bán Sơn lại ra điều hàng trưởng bối khiến nàng tức quá, rút nhuyễn tiên ra quát:

- Tên tiểu tử này nói nhưng nói càn. Ta phải giáo huấn ngươi một phen.

Hồ Phỉ ngó thấy cây nhuyễn tiên của Viên Tử Y là những sợi tơ bạc quấn lại.

Đầu cây nhuyễn tiên có một trái tim cầu bé nhỏ xinh xắn, coi rất ngoạn mục.

Nàng gung cây nhuyễn tiên một vòng. Bóng dương quang chiếu vào ánh vàng lấp loáng.

Nàng muốn cùng Hồ Phỉ động thủ tức khắc nhưng lại sợ chàng ngụy kế đa đoan tìm cách đoạt ngựa. nàng liền ngục ngựa tiến lại vung roi đánh xuống đầu chàng.

Cây nhuyễn tiên này dài một trượng một thước vươn ra đến sau lưng Hồ Phỉ.

Đầu cây tiên cong lại. Trái tim cầu đánh xuống huyệt Đại Truy trên lưng chàng.

Hồ Phỉ cong người đi phục xuống lưng ngựa. Chàng cho là cong mình theo thế của cây roi, nó sẽ lướt quạ Ngờ đâu chàng chợt nghe tiếng gió khác lạ, biết là có điều bất diệu. Tay trái rút đơn đao, chàng không kịp quay đầu nhìn lại, xoay tay đưa đao theo tiếng gió hất lên.

Choang một tiếng. Đơn đao đụng vào kim cầy đẩy ngược cây nhuyễn tiên của Viên Tử Y trở lại và khiến tay nàng hơi bị tê chồn.

Hồ Phỉ ngửng đầu lên cười hì hì nhưng trong lòng không khỏi kinh dị về võ công của nữ lang rất cao thâm. Nàng đã dùng cầu cây nhuyễn tiên để điểm huyệt là một công phu khó khăn trong võ học. Huống chi ra chiêu nửa vời nàng còn biến thế được thứ binh khí vừa dài vừa mềm oặt chẳng khác gì điều khiển một ngón tay không sai chút nào. May mà công phu điểm huyệt của chàng cũng rất cao thâm mới không đến nỗi bị thương nhưng chàng cũng ngấm ngầm tự thẹn.

Nguyên chàng tuy đã chứng kiến Viên Tử Y đả bại liên tiếp bốn cao thủ ở Vi Đà môn và biết võ công nàng rất cao cường nhưng chàng vẫn tưởng nghệ thuật nàng còn kém mình, trong lòng có ý khinh thị.

Viên Tử Y hấy Hồ Phỉ vẻ mặt tự nhiên không khỏi sinh lòng chán nản, thực ra trong lòng chàng rất kinh hãi.

Viên Tử Y vung cây tiên cho rít lên một tiếng. Đầu tiên lại nhằm đánh xuống đầu chàng.

Hồ Phỉ động tâm nghĩ thầm:

- Ta muốn dò hỏi tin tức Triệu tam ca nơi vị tỷ nương này mà y tính khí cao ngạo,nếu không để y chiếm chút tiện nghi thì khi nào y chịu nói với tả Vì nể mặt Triệu tam ca ta hãy nhường y một chiêu.

Chàng thấy đầu roi sắp đánh xuống đầu mình liền nghiêng qua mé tả một chút,phương vị rất vừa vặn, thời khắc chậm một nháy mắt.

Bỗng nghe đánh vèo một tiếng. Cái mũ đột trên đầu chàng đã bị ngọn roi cuốn lấy.

Hồ Phỉ thúc vế vào bụng ngựa lùi lại hơn trượng. Chàng tra đao vào vỏ quay lại cười hỏi:

- Thần kỹ sử nhuyễn tiên của cô nương khiến Hồ mỗ khâm phục vô cùng! Triệu tam ca vẫn mạnh giỏi đấy chứ? Hiện giờ tam ca ở Hồi Cương hay cũng đến Trung Nguyên?

Giả tỷ Hồ Phỉ chân tâm nhường để Viên Tử Y thắng một chiêu thì nàng trong lòng cao hứng không chừng sẽ đem tin tức Triệu Bán Sơn nói cho chàng hay nhưng chàng là một thiếu niên cực kỳ hiếu thắng. Chàng nhường một chiêu mà lại nhường một cách rõ rệt, chờ đầu roi đánh tới mới né tránh khiến cho cái mũ bị cuốn, mặt chàng lại không lộ vẻ lẽn bẽn chút nào, còn cười ruồi để hỏi nàng, vẫn giữ thái độ người trên trêu cợt vãn bối. Viên Tử Y là người thông mình làm gì chẳng hiểu liền hỏi lại:

- Ngươi cố ý tương nhượng cho là ta không biết chăng? Đây ta trả mũ cho ngươi.

Nàng rung cây trường tiên một cái, cái mũ bay ra chụp vào đầu chàng.

Hồ Phỉ nghĩ bụng:

- Ta để yên cho mũi tự chụp vào đầu mới là kỳ diệu. Bằng ta giơ tay ra đón lấy làm cho y mất hứng.

Chàng liền mỉm cười đứng yên.

Bỗng thấy đầu cây roi treo một cái mũ từ dưới đưa lên nhưng đến ngang mặt thì kình lực ở đầu roi đã suy giảm. Cây roi mềm oặt, cái mũ rớt xuống.

Hồ Phỉ vội đưa tay ra đón. Đột nhiên thấy bạch quang lấp loáng. Chàng biết có điều bất tiện lại nghe đánh chát một tiếng. Mắt nẩy đom đóm, nửa mặt đau thấu xương. Chàng biết đã bị đối phương ám toán. Chàng liền nín chặt chân phải, buông chân trái ra chui vào dưới bụng ngựa.

Lại nghe đánh chát một tiếng, gỗ vụn bay tứ tung. Yên ngựa bị đầu roi đập tan.Con ngựa đau quá thét lên be be.

Hồ Phỉ tránh khỏi chiêu liền hoàn thuận thế rút đơn đao ra rồi xoay mình vọt lên lưng ngựa. Tay phải cầm đao tay trái đưa lên sờ mặt thấy đầy máu tươi. Chàng bị roi đòn vừa rồi rất nặng.

Viên Tử Y cười lạt hỏi:

- Ngươi còn xưng là trưởng bối nữa hay thôi? Đó là bản cô nương còn nhẹ đòn, nếu không thì cả mười tám cái răng của ngươi đều rụng hết rồi.

Nàng nói vậy là đúng sự thực. Nếu roi đòn vừa rồi nàng vận dụng toàn lực tất đập gẫy xương trán Hồ Phỉ và bao nhiêu răng ở bên trái đều bị rớt hết.

Từ ngày Hồ Phỉ học nghề thành tài chưa bao giờ bị đại bại như lần này bất giác lửa giận bốc lên. Cặp mắt tròn xoe, chàng vung đao chém xuống đầu vai Viên Tử Y.

Viên Tử Y trong lòng cũng hơi khiếp sợ, nàng biết đối thủ không phải hạng tầm thường. Chuyến này Hồ Phỉ bị thất bại tất vận toàn lực để động thủ.

Nàng liền vận kình ra tới đầu roi múa tít cây trường tiên đón dỡ lưỡi đao của Hồ Phỉ từ ngoài hai trượng khiến chàng không thể vào gần được.

Giữa lúc ấy tiếng nhạc ngựa trên đường lớn vang lên. Ba người kỵ mã từ từ đi tới. Họ thấy có đám đánh nhau liền dừng lại coi.

Hồ Phỉ và Viên Tử Y đồng thời ngoảnh đầu nhìn ra thấy hai người mặc sắc phục thị vệ của Thanh triều. Đi giữa là một người mặc thường phục thân thể cao lớn, lối ngoài năm chục tuổi.

Tiên dài đao ngắn. Về binh khí Hồ Phỉ còn thua kém. Huống chi con ngựa của chàng là ngựa tầm thường lại bị thương rồi. Viên Tử Y cưỡi con thần tuấn mã mà thuật cưỡi ngựa của nàng rất tinh thâm.

Hai bên mới trao đổi ngoài chục chiêu, Hồ Phỉ vẫn không sao tiến vào gần được.

Chàng biến đổi đao pháp toan phát huy toàn lực tấn công. Bỗng nghe một tên thị vệ lên tiếng:

- Nữ lang người đã đẹp mà ra đòn lại rất ác liệt.

Tên thị vệ kia cười đáp:

- Nếu Tào đại ca thích mắt thì nên ra tay trước đừng để gã tiểu tử này sinh cường nữa.

Tên thị vệ họ Tào nổi lên tràng cười khanh khách.

Hồ Phỉ thấy hai tên thị vệ thốt lời khinh bạc tức quá trợn mắt nhìn chúng.

Viên Tử Y nhân cơ hội này vung roi đánh tới. Hồ Phỉ cúi đầu xuống chuồn dưới gầm cây roi rồi xông về phía trước mấy thước.

Viên Tử Y vặn mình một cái. Con ngựa trắng vọt qua mé tả.

Thế vọt lẹ quá. ánh ngân quang lấp loáng. Tên thị vệ họ Tào bị đánh trúng vai một roi rất nặng.

Viên Tử Y lại xoay đầu roi đnáh tới Hồ Phỉ. Hồ Phỉ đưa ngang thanh đao đón đỡ. Con ngựa trắng đã lướt qua bên mình tên thị vệ kia. Viên Tử Y đưa bàn tay trắng nỏn chụp vào huyệt Thiên Trụ Ở sau gáy thị vệ họ Tào. Thế xông của con ngựa trắng rất mãnh liệt. Viên Tử Y không cần vận nội lực, đưa tay gạt tên thị vệ kia ngã xuống ngựa.

Viên Tử Y không xoay mình lại, nàng đưa trường tiên qua đầu vai quất ngược về

phía sau vào đại hán thứ ba.

Bốn roi đòn tung lên vụt xuống mau lẹ phi thường.

Hồ Phỉ không khỏi khen thầm trong bụng và chàng chắc mẩm đại hán kia sẽ bị trúng roi.

Ngờ đâu đại hán dừng ngựa lại vươn tay không ra bắt lấy đầu roi.

Viên Tử Y thấy hắn vươn bàn tay như móc câu biết là gặp phải kình địch liền rung động cổ tay hất đầu roi lên cười lạt hỏi:

- Phải chăng các hạ lai kinh để tham dự cuộc đại hội các chưởng môn?

Đại hán ngạc nhiên hỏi lại:

- Sao cô nương lại biết thế?

Viên Tử Y đáp:

- Coi bộ dạng các hạ có vẻ là một chưởng môn nhân. Danh tính các hạ là gì, chưởng môn phái nào?

Hai câu này nàng hỏi một ccáh vô lễ. Đại hán chỉ hắng đặng một tiếng chứ không nói gì.

Thị vệ họ Tào lồm cồm bò dậy lớn tiếng la:

- Lam sư phó! Sư phó cho con lỏi thố tha đó một bài học.

Viên Tử Y khẽ thúc vế đùi một chút. Con ngựa trắng đột nhiên xông về phía thị vệ họ Tào.

Thị vệ họ Tào cực kỳ kinh hãi vội nghiêng mình qua mé tả né trénh. Cây ngân tiên của Viên Tử Y đánh tới sau lưng hắn.

Đại hán kia thấy tình thế cấp bách rút đoản kiếm ra chiêu Lạn Yêu Thủ Thuỷ Tứ Kiếm đưa kiếm chênh chếch tới gạt đầu roi.

Viên Tử Y nhấn chân xuống bàn đạp khẽ lùi lại về phía sau con bạch mã đột nhiên lùi lại. Nó vọt tới hay nhảy lùi lại đều mau lẹ phi thường.

Đại hán lớn tiếng hoan hô:

- Ngựa hay quá! Ngựa hay quá!

Viên Tử Y cười lạt đáp:

- Ta tưởng ai, té ra là Lam Tần chưởng môn Bát Tiên Kiếm ở Ngô Châu.

Đại hán này đúng là Lam Tần. Y thấy thiếu nữ chỉ độ mười tám, mười chín tuổi nhan sắc xinh đẹp. Nàng ra tay mau lẹ mà lại duyệt lịch giang hồ, mới ngó thấy một chiêu đã gọi ra tên họ và thân phận của y, trong lòng không khỏi kinh ngạc, nhưng y cũng có phần đắc ý tự nhủ:

- Lam mổ ở nơi hẻo lánh đất Nam Cương mà cả thiếu nữ nhỏ tuổi này cũng biết uy danh.

Y tủm tỉm cười hỏi:

- Sao cô nương lại biết tính danh tại hạ?

Viên Tử Y đáp:

- Ta đang muốn kiếm là lại gặp đây, thật là may quá!

Lam Tần rất lấy làm kỳ hỏi ngay:

- Cao tính địa danh cô nương là gì? Kiếm Lam mỗ có điều chi dạy bảo?

Viên Tử Y đáp:

- Ngu quá! Thế mà còn không hiểu. ta bảo các hạ nhường chức vị chưởng môn Bát Tiên Kiếm lại cho ta.

Lam Tần thấy nàng ăn nói vô lễ, bất giác nổi giận đùng đùng nhưng y vừa thấy nàng tập kích cả bốn người, thủ pháp cao thâm khôn lường, chính y cũng chưa nhìn rõ. Nếu không thì khi nào để cho hai tên thị vệ đi bên cạnh thảm bại đến thế.Lam Tần vốn là người cẩn thận, y thấy Viên Tử Y nói khoác liền cho là nàng có chỗ ỷ mình, y vẫn không phát tác, chấp tay nói:

- Tôn tính địa danh cô nương là gì? Lệnh sư là ai?

Viên Tử Y đáp:

- Ta đã không kết giao với các hạ thì còn hỏi tên hạ làm chị Danh hiệu sư phụ ta càng không thể nói ra cho các hạ biết được. Gia sư đã có duyên gặp mặt các hạ một lần. Nếu các hạ nhắc tới việc đã qua thì ta lại không tiện đòi các hạ nhường chức chưởng môn cho mình.

Lam Tần chay mày nghĩ mãi không ra những nhân vật nổi danh trong võ lâm mà y quen biết, vị nào là tay năng thủ sử nhuyễn tiên.

Hai tên thị vệ, một tên bị trúng tiên, một tên bị hất té xuống ngựa nên phẫn nộ vô cùng. Bọn này quen thói ngang tàng, phen này bị hạ nhục khi nào chịu bỏ qua?

Cả hai tên huýt một tiếng còi. Một tên trên ngựa, một tên dưới đất đồng thời nhảy xô về phía Viên Tử Ỵ Một tên rút đao, một tên cầm trường kiếm.

Viên Tử Y rung động cây nhuyễn tiên đánh chát một tiếng quất trúng vào sau lưng tên thị vệ sử đao. Ngón tay hắn sờ vào chuôi đao chưa kịp rút ra đã bị đau điếng người không còn sức rút yêu đao nữa.

Cây ngân ty nhuyễn tiên của Viên Tử Y vừa nhỏ vừa dài, không giống những cây tiên khác. Nàng ra chiêu đánh trúng cổ tay tên thị vệ. Ngọn tiên vẫn không dừng lại quấn lấy đốc kiếm của thị vệ họ Tào tiện đà hất lên. Thủ pháp của nàng lẹ quá. bàn tay của thị vệ họ Tào chưa kịp sờ vào chuôi kiếm thì thanh kiếm đã rút khỏi vỏ. Hắn sợ quá vội đưa tay ra ngoài mà cũng bị lưỡi kiếm hớt đứt bàn tay, máu chảy đầm đìa.

Viên Tử Y rung động cây nhuyễn tiên. Thanh trường kiếm bay lên không cao đến mấy chục trượng. Nàng lại thu cây nhuyễn tiên về quấn vào lưng.

Nàng không ngửng đầu nhìn thanh kiếm quay lại hỏi Lam Tần:

- Các hạ có nhường chức chưởng môn cho ta không?

Lam Tần ngửa mặt lên trời nhìn thanh trường kiếm đang rới xuống, nghe nàng hỏi vậy y buộc miệng hỏi lại:

- Làm sao?

Viên Tử Y đáp:

- Ta muốn các hạ nhường chức chưởng môn Bát Tiên Kiếm cho ta.

Giữa lúc ấy thanh trường kiếm đã rớt xuống trước mặt nàng. Nàng vừa nói vừa nghe tiếng gió liền đưa tay ra chụp lấy trường kiếm.

Thanh trường kiếm từ trên cao mấy chục trượng rớt xuống uy thế lợi hại vô cùng. Thế mà Viên Tử Y không thèm liếc mắt nhìn cũng chụp trúng chuôi kiếm không sai một chút nào.

Công phu này khiến cho Lam Tần chaná động tâm thần. Hồ Phỉ đứng bên cũng ngấm ngầm bội phục. Chàng tự hỏi:

- Vưa frồi nàng đã tranh đoạt chgức chưởng môn phái Vi Đà sao còn muốn đoạt cả chức chưởng môn Bát Tiên Kiếm?

Lam Tần thấy nàng phô trương tuyệt nghệ này càng không dám hành động lỗ mãng. y định dùng lời nói khéo đẻ tìn ra gốc gác của đối phương liền cất tiếng khen:

- Công phu thính phong biện khí của cô nương rất haỵ Dường như đây là tuyệt nghệ của Đông gia ở Sơn Tây?

Viên Tử Y cười đáp:

- Nhãn quang của các hạ khá lắm. Vậy còn công phu liệng kiếm lên trời này thì sao?

Nàng nói rồi vung tay mặt một cái. Thanh trường kiếm bay vọt lên không. Lần này thì không phải mũi kiếm hướng thẳng lên trời mà là thanh kiếm quay tròn thành một quang sáng bạc từ từ đưa lên. Tuy thế đi không gấp lắm nhưng hình trạng kỳ dị coi rất ngoạn mục.

Lam Tần ngửng đầu nó thanh kiếm đột nhiên thấy tiếng gió lay động trước mặt có điều khác lạ. Y vội nhảy lùi lại hơn trượng. Y thấy ánh sáng lấp loáng. Quả kim cầu ở đầu cây nhuyễn tiên lướt qua sau lưng ỵ Nếu y không cơ trí mau lẹ thì thanh bội kiếm đã bị Viên Tử Y đoạt mấy rồi.

Viên Tử Y biết võ công Lam Tần cao thâm hơn hai tên thị vệ rất nhiều nên nàng cố ý liệng kiếm để đối phương chú ý vào thanh kiếm. Nàng đột nhiên ra tay đoạt kiếm. Không ngờ bị Lam Tần phát giác nhảy lùi lại né tránh khiến nàng không khỏi hối tiếc.

Lam Tần la thầm:

- Thật đáng hổ thẹn!

Y độc bá miền Tây Nam. Môn đồ của uy khắp vùng Lưỡng Quảng và Vân Nam.

Đã hai chục năm chưa bao giờ y bị toa nhuệ. Chẳng ngờ bữa nay gặp con nha đầu tóc vàng dở quẻ với mình.

Y không nhẫn nại được nữa. rút trường kiếm đánh soạt một tiếng hô:

- Hay lắm! Tại hạ muốn lãnh giáo mấy cao chiêu của cô nương.

Giữa lúc ấy thanh trường kiếm trên không rớ thẳng xuống Viên Tử Y vung cây nhuyễn tiên quấn lấy đốc kiếm đột nhiên đưa về phía trước nhằm đâm vào ngực Lam Tần.

Hai bên đứng cách nhau đến hai trượng mũi kiếm cách ngực y không đầy một trượng, khác nào cánh tay dài chụp lấy trường kiếm rồi đâm lại.

Chiêu này lại vọt ra ngoài sự tiên liệu của Lam Tần. Y vội quét ngang thanh kiếm để đỡ gạt.

Viên Tử Y hô:

- Tương Tử Xuy Tiêu!

Lam Tần ra chiêu Tương Tử Xuy Tiêu trong Bát Tiên Kiếm. Môn Bát Tiên Kiếm rất thịnh hành ở các tỉnh miền Tây Nam nên y cho rằng Viên Tử Y gọi ra được cũng chẳng có chi kỳ lạ. Y dương cặp lông mày lên lớn tiểng hỏi:

- Tương Tử Xuy Tiêu thì sao?

Viên Tử Y hô:

- âm Dương Bảo Phiến!

Tiếng hô chưa dứt, cây nhuyễn tiên đã cuốn thanh trường kiếm đâm vào hai bên tử hữu trước ngực Lam Tần. Đúng là chiêu ¢m Dương Bảo Phiến của Hán Chung Ly trong Bát Tiên Kiếm.

Lam Tần lại một phen kinh hãi nghĩ bụng:

- Thị biết sử Bát Tiên Kiếm Phảp chưa lấy chi làm kỳ nhưng kỳ ở chỗ thị vận dụng trường kiếm bằng cây nhuyễn tiên mà luồng lực đạo ra tới mũi kiếm.

Y đạp chân xuống tiến tới một bước định tấn công. Y cho là đối phương dùng tiên sử kiếm thì luồng lực đạo hời hợt. Hai kiếm đụng nhau tất binh khi của đối phương bị hất xuống.

Không ngờ Lam Tần vừa giơ trường kiếm lên chưa kịp ra chioêu, Viên Tử Y đã lớn tiếng hô:

- Thái Hòa Hiến Hoa!

Đột nhiên nàng thu nhuyễn tiên về chuyển hướng.

Lúc này cây tiên đã hết đà, thanh kiếm rớt xuống. Viên Tử Y đưa tay trái đón lấy trường kiếm, tay mặt cầm nhuyễn tiên cười hì hì nhìn đối thủ.

Lam Tần thấy nàng hô chiêu thức của mình, bất giác nghĩ thầm:

- Tiên dài mà kiếm ngắn. Thị ngồi trên ngựa mà mình đi dưới đất. Thế là mình kém cả hai đường. Huống chi thị còn trổ nhiều quái chiêu để đùa bỡn. Mình chỉ sơ ý một chút là mắc bẫy thị, há chẳng đem oai danh một đời buông theo dòng nước?

Y liền cầm kiếm để ngang trứoc ngựa nghiêm nghị nói:

- Nếu cô nương quả dùng chiêu thức chân thực của Bát Tiên Kiếm thì tại hạ đây xin bồi tiếp.

Viên Tử Yđáp:

- Hay lắm! Nếu không dùng Bát Tiên Kiếm Pháp chính tông để thắng các hạ thì chắc các hạ chẳng chịu cam tâm nhường ngôi chưởng môn cho ta.

Dứt lời nàng nhẩy xuống ngựa đồng thòi quấn cây nhuyễn tiên vào đai lưng.

Lam Tần đưa mũi kiếm chênh chếch lên. Tay trái bắt kiếm quyết. Y sử chiêu Thiết Quái Lý Hồ Lô Hệ Tiêu còn chờ đối phương phóng kiếm ra là lập tức phát động nửa chiêu dưới.

Viên Tử Y rung động thanh trường kiếm muốn tiến chiêu, bất giác nàng quay lại ngó Hồ Phỉ rồi nhìn Lam Tần nói:

- Ta tỷ đấu với các hạ chẳng có gì đáng kể nhưng đừng để con hảo mã cho gã này đánh cắp.

Hồ Phỉ đáp:

- Lúc cô nương cùng động thủ, tại hạ không lấy cắp ngựa của cô nương là xong.

Viên Tử Y nói:

- Hừ! Tên tiểu Hồ Phỉ này nguỵ kế đa đoan ai mà tin được.

Tay trái cầm cương ngựa, tay kiếm đánh vèo một chiêu Trương Quả Lão Đảo Kỵ Lư chênh chếch phóng ra.

Lam Tần thấy nàng tay trái dắt ngựa, tay mặt cầm kiếm, bụng bảo dạ:

- Đây chính là ngươi tự tìm lấy cái chết, không còn trách ai được nữa.

Y liền phóng ra ba chiêu Bát Vân Kiếm Nhật, Tiên Nhân Chỉ Lộ, Khôi Tinh Điểm Nguyên. Thế là y hóa giải bằng một chiêu còn hai chiêu để phản kích.

Viên Tử Y thấy kiếm chiêu của đối phương rất lợi hại. Ngoài mặt tuy nàng vẫn mỉm cười mà trong lòng không dám khinh thị địch thủ nữa. Nàng nghĩ thầm:

- Sư phụ nói đúng lắm. Bát Tiên Kiếm Pháp quả là một môn tuyệt nghệ trong kiếm thuật. Cha này sử kiếm nội lực còn thâm hậu hơn ta nhiều.

Nàng cùng dùng Bát Tiên Kiếm Pháp để chiết chiêu. Tay trái nàng cầm cương ngựa, không thể xoay mình tấn công mà cũng khó bề di chuyển nhảy nhót. Nhưng nàng giữ môn hộ rất kín đáo, Lam Tần không sao tìm ra được chỗ sơ hở mà thấy nàng sử đúng kiếm pháp chính tông của bản môn không khỏi lấy làm kỳ, tự hỏi:

- Trong bổn môn sao lại nảy ra nhân vật này?

Chỗ đấu kiếm diễn ra trên đường lớn, hai mặt Nam Bắc thành Hành Dương người đi lại rất nhiều.

Hai người mới trao đổi mười mấy chiêu, mé Bắc có một đoàn đẩy xe hàng đi tới.

Tiếp theo trên đường lớn mé Nam cũng có hai xe lừa đi lại.

Những nhà buôn thấy trên đường có cuộc tỷ võ liền dừng lại ở đằng xa để coi náo nhiệt.

Chẳng mấy chốc hai mặt nam bắc có bọn khách thương đi tới.

Mọi người một là muốn coi cuộc đấu, hai là sợ hai tên võ quan của triều đình nên dừng lại.

Lại đấu một hồi nữa, Lam Tần nhận ra tuy đối phương đã học qua Bát Tiên Kiếm thuật nhưng chưa lĩnh hội đến chỗ ảo diệu tinh vị Có điều võ công nàng rất phức tạp. Mỗi lúc gặp nguy cấp, đột nhiên nàng sử một chiêu tựa hồ cũng là Bát Tiên Kiếm Pháp mà thực ra không phải để hóa giải chiêu thức của ỵ Vì thế trong lúc nhất thời y khó bề thủ thắng.

Lam Tần thấy người bàng quan mỗi lúc một đông mà đối thủ chẳng những là một cô gái, tay cô còn dắt ngựa tức là chỉ dùng một nửa lực lượng để đối phó với y và nàng vẫn giữ thế quân bình thì còn mặt mũi nào đi tham dự cuộc đại hội ở Bắc Kinh.

Y liền huy động kiếm lực đến độ chót và phát huy môn tâm pháp mà y đã nghiên cứu mấy chục năm để sử chiêu.

Mọi người bàng quan thấy y càng đánh càng hăng, kiếm quang lấp loáng xoay quanh Viên Tử Y tấn công ráo riết đều không khỏi lo thay cho nàng. Chỉ có hai tên thị vệ là mong Lam Tần đắc thắng để rửa nhục thay chúng.

Viên Tử Y đánh lâu không hạ được, ngẫu nhiên xoay mình lại thấy nét mặt Hồ Phỉ như cười mà không phải là cười, lại tựa hồ có ý chế riễu. Bất giác nàng lẩm bẩm:

- Thằng lỏi kia! Ngươi cứ cười ta đi! Bản cô nương cho ngươi biết thủ đoạn.

Chương 29: Phải chăng các hạ là tiểu nê thủ

Khốn nỗi cuộc đấu này lại hạn chế ở trong Bát Tiên Kiếm còn ngoài ra không được sử môn võ nào khác. Tay trái Viên Tử Y dắt con bạch mã nếu đấu một lúc rồi lại buông giây ngựa, ỷ vào khinh công để thủ thắng tất khiến cho Hồ Phỉ coi thường.

Viên Tử Y nặng lòng hiếu thắng lại thấy Lam Tần chiêu nào cũng hết sức tranh đoạt thượng phong. Kiếm quang của nàng bị trường kiếm của y uy hiếp. Đột nhiên nàng khẽ đẩy tay trái về phía trước. Con bạch mã là giống vật có linh tính, nó thấy chủ nhân chỉ dần liền xông lại đứng thẳng mình lên tựa hồ muốn đạp vào đầu Lam Tần.

Lam Tần kinh hãi nghiêng mình né tránh. Bỗng y cảm thấy cổ tay tê chồn.

Thanh trường kiếm tuột khỏi tay bay vọt lên không. Y để hết tinh thần né tránh vó ngựa không đề phòng thanh kiếm trong tay mình bị đối phương ám toán.

Võ công Lam Tần tuy chưa đáng kể vào hạng nhất võ lâm nhưng mấy chục năm trời y hành động nghiêm cẩn vẫn bảo toàn được uy danh. Không ngờ suốt đời thận trọng bữa nay chỉ sơ hở một chút mà bị thất bại về tay một thiếu nữ.

Lam Tần mất binh khí rồi vội tiến lại mấy bước rút thanh trường kiếm ở bên yên ngựa của mình. Nguyên y là người phòng xa, cả trường kiếm cũng đem theo thêm một thanh.

Bỗng thấy bạch quang lấp loáng. Viên Tử Y liệng thanh trường kiếm trong tay ra. Hai kiếm đụng nhau bật ra những tiếng choang choảng. Thanh trường kiếm của Lam Tần ở trên không bị dứt làm hai đoạn. Những người bàng quan đồng thanh hoan hô.

Viên Tử Y dùng thủ pháp chặt kiếm tuyệt diệu không thì hai thanh kiếm ở trên không chẳng có chỗ nào kê cho vững làm sao chặt gẫy thanh trường kiếm bằng thép nguyên chất được.

Nàng dùng thủ pháp này cốt để lóa mắt mọi người, cũng như diễn kịch dở trò lạ khách bàng quang chẳng hề không hoan hộ Tiếng hoan hô nổi dậy là khiến cho Lam Tần phải tức giận. Có đấu nữa cũng khó bề thủ thắng.

Quả nhiên Lam Tần ngẩn người ra một chút rồi biến đổi sắc mặt.

Viên Tử Y tiến lên một bước., vung kiếm đâm tới trước ngực lam Tần, miệng hô:

- Tào Quốc Cữu Phách Bản!

Lam Tần đưa kiếm lên gạt đánh choang một tiếng. Thanh trường kiếm này lại gãy làm hai đoạn.

Đây vẫn là thủ pháp xảo diệu của Viên Tử Y, tuy nàng ra chiêu bằng Bát Tiên Kiếm Pháp nhưng lúc song kiếm giao nhau một chút và đã biến chiêu.

Lam Tần phóng kiếm vào quãng không rồi bị đối phương đánh cho một đòn bất ngờ, không còn chút sức lực nào để kháng cự. Vừa vận kình xong thì thanh kiếm đã bị gãy rồi. Nói một cách khác thì chẳng hơn gì y cầm ngang thanh kiếm để mặc đối phương chém xuống.

Viên Tử Y nóng ruột, ra chiêu như sấm sét. Kế nay chưa xong đã tính kế khác khiến người ta không thể đề phòng cho xiết được.

Khách bàng quan thấy thiếu nữ xinh đẹp chặt đứt liền hai kiếm, lại hoan hô như sấm dậy.

Lam Tần tính thầm trong bụng:

- Con nhỏ này tuy chưa thể thắng ta bằng Bát Tiên Kiếm nhưng võ công thị rất rộng rãi lại kỳ bí khôn lường. Ta còn đấu nữa với thị cũng bằng vô ích.

Y thấy Viên Tử Y vẻ mặt nhơn nhơn đắc ý liền nhảy xuống ngựa chắp tay nói:

- Tại hạ rất khâm phục! Rất khâm phục!

Y cúi xuống lượm ba khúc kiếm gãy lên hỏi:

- Nay tại hạ về làng suốt đời không nhắc đến kiếm thuật nữa. Nhưng nếu người ta hỏi tại hạ vị thua về tay anh hùng hào kiệt nào thì tại hạ trả lời làm sao?

Viên Tử Y đáp:

- Tiện thiếp họ Viên tên gọi Tử Ỵ Còn danh hiệu gia sư...

Nàng dắt ngựa đến bên Lam Tần ghé tai nói nhỏ mấy câu.

Lam Tần nghe rồi sắc mặt biến đổi, bao nhiêu nét buồn nản tức giận đều mất hết biến thành sợ hãi kính cẩn. Y nói:

- Nếu biết sớm thế này khi nào tiểu nhân còn dám động thủ với cô nương? Khi cô nương trở về bái kiến tôn sư xin nói dùm Lam mỗ ở Tô Châu có lời thỉnh an.

Dứt lời y dắt ngựa lùi lại ba bước đứng chờ ở bên đường.

Viên Tử Y vỗ vào lưng con ngựa trắng cười nói:

- Tiện thiếp cam bề đắc tội.

Nàng quay lại nhìn Hồ Phỉ mỉm cười.

Con bạch mã chưa cất bước đột nhiên nhảy vọt lên không vượt qua mười mấy cái xe hàng lao về phía bắc. Chớp mắt đã mất hút.

Trên đường lấy mấy chục cặp mắt nhìn bóng sau lưng nàng. Người ngựa đã khuất bóng mà ai nấy vẫn đứng ngây ra nhìn nhau.

Trong một ngày, Viên Tử Y đánh bại những cao thủ hai phái lớn ở phương Nam, nàng đắc ý sao cho xiết.

Nàng thấy cây hai bên đường không ngớt chạy lùi về phía sau bất giác cất tiếng hát ngao.

Nàng vừa hát được hai câu đột nhiên cảm thấy sau lưng nóng bỏng, vội xoay tay lại sờ. Bỗng nghe tiếng lửa cháy ào ào khiến nàng kinh hãi không biết đến thế nào mà kể. Nàng liền sử chiêu Nhũ Yến Đầu Tâm từ trên lưng ngựa nhảy xuống sông ở bên đường. Ngọn lửa cháy ở trên lưng lập tức tắt ngấm. Nàng đứng dưới sông sờ lưng thấy vạt áo bị cháy một mảng lớn, tuy chưa ném đến da thịt nhưng đã bén vào áo trong.

Nàng tức giận vô cùng khẽ cất tiếng thóa mạ:

- Tiêu tiểu tặc Hồ Phỉ! Nhất định gã dở trò ma quỷ rồi!

Nàng lấy trong bọc ra một tấm áo ngoài toan thay đổi bỗng ngó thấy trên vai ngựa đen lại và sưng lên. Hai con rết lớn đang hút máu.

Viên Tử Y giật mình kinh hãi vội dùng roi ngựa khều con rết xuống rồi đạp nát ra.

Hai con rết này rất độc. Con bạch mã tuy là thần tuấn cũng không chịu nổi đau đớn, nó thét lên những tiếng thê thảm, quỳ chân trước xuống rồi nằm lăn ra.

Viên Tử Y bàng hoàng không biết làm thế nào, miệng thóa mạ liên thanh:

- Tiểu tặc Hồ Phỉ! Hồ Phỉ tiểu tặc!

Nàng không kịp thay áo ướt đưa tay ra toan nặn chất độc cho ngựa nhưng con ngựa sợ đau né tránh hoàn.

Đang lúc hoang mang bỗng nghe tiếng vó ngựa ở phía nam vang lên. Ba người kỵ mã chạy nhanh tới. Đi đầu chính là Hồ Phỉ.

Nhãn quang lấp loáng, Viên Tử Y cầm nhuyễn tiên trong tay tung mình nhảy lại vung roi đánh xuống đầu Hồ Phỉ đồng thời cất tiếng thóa mạ:

- Tiểu tặc! Dùng ám tiến để hại người há phải là trang hảo hán?

Hồ Phỉ giơ đơn đao lên gạt đánh choang một tiếng, vừa cười vừa hỏi lại:

- Ta dùng ám tiến hại người bao giờ?

Viên Tử Y cảm thấy cánh tay tê chồn không khỏi nghĩ thầm:

- Võ công của tên tiểu tặc này quả nhiên không phải tầm thường,ta chớ nên khinh địch.

Nàng lại thóa mạ:

- Ngươi dùng độc vật đả thương ngựa của tạ Đó chẳng phải là hành vi của kẻ đê hèn hạng bét?

Hồ Phỉ cười nói:

- Cô nương thóa mạ như vậy. nhưng có trông thấy Hồ mỗ ra tay không?

Viên Tử Y sững sờ. Nàng ngó thấy hai con ngựa đằng sau chàng là hai tên thị vệ đồng bọn với Lam Tần.

Hai người này cúi đầu buồn bã. Hai tay đều bị cột. Hồ Phỉ tay cầm đầu giây còn đầu giây nữa buộc vào cương ngựa của hai người. Nguyên hai tên thị vệ này đã bị chàng bắt được.

Viên Tử Y động tâm, nàng đã đoán ra mấy phần liền quát hỏi:

- Chẳng lẽ lại là hai thằng cha này?

Hồ Phỉ cười nói:

- Tôn tính đại danh của hai vị cùng ngoại hiệu trên chốn giang hồ, cô nương bất tất phải nhọc lòng hỏi nữa.

Viên Tử Y nguýt chàng đáp:

- Ngươi biết rồi thì nói ra cho ta nghe.

Hồ Phỉ nói:

- Hay lắm. Tại hạ xin giới thiệu cùng Viên cô nương hai nhân vật nổi danh trong võ lâm. Vị này là Tiểu Chúc Dung Tào Mãnh còn vị nữa là Thiết Yến Tử Thôi Bách Thắng. Ba vị thân cận nhau đi.

Viên Tử Y vừa nghe ngoại hiệu của hai người lập tức tỉnh ngộ. Tiểu Chúc Dung dĩ nhiên là tay chuyên dùng hỏa khí. Thiết Yến Tử đương nhiên đã phóng độc vật.

Nàng đoán ra hai người này bị sỉ nhục, trong lòng oán hận rồi nhân lúc nàng kịch đấu với Lam Tần chúng đã ra tay ngấm ngầm làm hại.

Nàng liền quất mỗi tên ba roi ngựa vào đầu. Hai tên thị vệ bị đánh máu chảy đầm đìa ra đầy mặt.

Viên Tử Y trỏ vào Thiết Yến Tử Thôi Bách Thắng nói:

- Mau lấy thuốc giải để điều trị cho con ngựa của ta, không thì lại ăn ba roi đòn nữa mà lần này ta dùng thứ roi khác chứ không phải roi ngựa.

Nàng nói rồi vung cây nhuyễn tiên đập vào cành cây bên cạnh đánh " chát " một tiếng. Cành cây bị gẫy liền.

Thiết Yến Tử hoảng vía giơ hai tay lên ấp úng đáp:

- Tại hạ làm sao có thể...

Hồ Phỉ không chờ hắn dứt lời đã vung đơn đao cắt giây cột tay đánh " xẹt " một cái. Hay là ở chỗ đao chém chỉ đứt giây chứ không đụng đến da thịt hắn chút nào.

Viên Tử Y lại lườm chàng, kịt mũi hỏi:

- Muốn khoe khoang bản lãnh phải không? Cái đó phỏng có chi đáng kể?Thiết Yến Tử lấy thuốc giải trong bọc ra lại rịt cho ngựa, miệng khẽ nói:

- Đã có thuốc giải độc môn của tiểu nhân thì không có gì đáng ngại nữa.

Hắn dừng lại một chút rồi tiếp:

- Nhưng phải cho con ngựa này nghỉ ba ngày để khỏi tổn thương gân cốt.

Viên Tử Y nói:

- Ngươi hãy cởi trói cho Tiểu Chúc Dung.

Thiết Yến Tử mừng thầm nghĩ bụng:

- Tuy bị ba roi ngựa nhưng may ngoài Tào đại ca không một người quen nào ngó thấy. Chính y cũng bị ba roi dĩ nhiên không tiết lộ ra ngoài.

Nên biết bọn này làm thị vệ, chúng bị đau khổ về thân xác chẳng có chi đáng kể mà chỉ sợ tổn thương đến oai phong để đồng bọn khinh thường.

Hắn lại cởi trói cho Tào Mãnh rồi toan đi ngay nhưng Viên Tử Y hỏi:

- Toan bỏ đi ư? Trên thế gian này sao lạ có chuyện dễ dàng thế được?

Hai tên thị vệ liếc mắt nhìn nàng rồi lại nhìn nhau. Cả hai tên mà một mình Hồ Phỉ vừa ra tay đã bắt được liền huống chi thêm một cô gái võ nghệ cao cường.

Chúng đành dừng ngay để chờ phát lạc.

Viên Tử Y nói:

- Tiểu Chúc Dung lấy hết hỏa khí trong mình bỏ ra, Thiết Yến Tử có gì cũng lấy ra hết. Chỉ lưu lại một vật là ăn roi của bản cô nương.

Nàng vung roi trên không cho bật lên những tiếng lách tách.

Hai tên thị vệ không sao được đành lấy ám khí đưa ra.

Hoa? khí của Tiểu Chúc Dung là cái hộp có lẫy nỏ. Thiết Yến Tử tay cầm ống trúc. Dĩ nhiên ống này đựng rết. Cái ống trúc nhẵn thín và nổi màu vàng, hiển nhiên hắn đã sử dụng lâu năm.

Viên Tử Y ngó thấy liền nghĩ tới độc vật lông lá ở trong ống không khỏi phát sợ.

Nàng nói:

- Hai người đã ngấm ngầm hạ độc thủ đối với bản cô nương là lớn mật lắm. Bữa nay nhất định các ngươi phải chết nhưng may cô nương đã có lệ, trong một ngày chỉ giết một người. Vậy các ngươi trông vào vận khí của mình.

Hai tên Tào, Thôi đưa mắt nhìn nhau nghĩ bụng:

- Không hiểu bữa nay thị đã giết ai chưa?

Lại nghe Viên Tử Y nói tiếp:

- Trong hai người chỉ một tên chết là đủ. Tên nào chết tên nào sống, bản cô nương khó bề quyết định. Bây giờ đành thế này vậy. Các ngươi dùng ám khí bắn nhau. Ai trúng trước là người đó đáng chết. Ai tránh khỏi là ta tha mạng. Ta đã nói sao là đúng như vậy. các ngươi có năn nỉ cũng bằng vô dụng. Này. Các ngươi động thủ đi. Một, hai, ba...

Hai tên còn đang do dự, không biết nàng nói thật hay nói dối nhưng lại nghĩ thầm:

- Nếu mình chưa ra tay để y động thủ trước há chẳng mất mạng ư?

Cả hai tên đều là người thủ đoạn độc ác, tâm địa hung hãn. Chúng vừa nghĩ vậy lập tức ra tay.

Bống thấy hỏa quang lấp loáng. Cả hai tên cùng rú lên một tiếng thê thảm. Tiểu Chúc Dung bị con rết lớn cắn vào cổ. Thiết Yến Tử bị trái hỏa cầu nhảy múa trước mặt cháy sém cả râu tóc.

Viên Tử Y cười khanh khách nói:

- Hay lắm! Bất phân thắng bại! Bản cô nương hả giận rồi, cho các ngươi chạy đi.

Hai tên thị vệ tuy trong mình đau đớn nhưng vừa nghe có hai câu, chúng chẳng kể rắn độc cắn cổ, rtâu tóc cháy sém nhất tề lên ngựa chạy ngaỵ Chúng chạy một quẵng xa mới giải cứu cho nhau.

Viên Tử Y cười rộ không ngớt. Bỗng một cơn gió lạnh thổi tới sau lưng, nàng nhớ ra áo mình bị thủng lớn, lại thấy Hồ Phỉ nhìn mình mà cười hì hì, bất giác thẹn đỏ mặt lên quát hỏi:

- Ngươi ngó gì vậy.

Hồ Phỉ quay sang chỗ khác, cười đáp:

- Tại hạ mừng cho cô nương chưa bị rết cắn.

Viên Tử Y bất giác run lên nghĩ thầm:

- Gã nói vậy là đúng. Mình mà bị rết cắn liệu mà còn sống được chăng?

Rồi nàng đáp:

- Ta sắp thay áo, ngươi hãy tránh đi.

Hồ Phỉ nói:

- Cô nương định thay áo ngay trên đường lớn này ư?

Viên Tử Y vừa tức mình lại vừa bật cười. Nàng nghĩ tới mình trong lúc nóng nảy ăn nói không cẩn thận, nàng lộ vẻ tất tưởi dòm chàng một cái rồi đi vào bụi rậm lật đật cởi áo ngoài, mặc tấm áo màu vàng vào. áo trong còn ướt, nàng đành để vậy.

Tấm áo bị đốt cháy nàng cuốn lại liệng xuống sông.

Hồ Phỉ chờ nàng trở ra rồi hỏi:
- Bây giờ cao tính đại danh của cô nương là Viên Hoàng Sam phải không?

Viên Tử Y hắng đặng một tiếng biết chàng đã đoán ra Viên Tử Y không phải là tên thật của mình. Đột nhiên nàng kêu thét lên:

- Trời ơi! Ta bị rết cắn!

Rồi đưa tay ra nắm lấy sau lưng.

Hồ Phỉ kinh hãi vội hỏi:

- Thật không?

Chàng tung mình vọt lại để giúp nàng bắt con rết.

Nào ngờ Viên Tử Y đã đánh lừa. Hồ Phỉ người đang lơ lửng trên không, nàng đột nhiên phóng chưởng đẩy mạnh ra.

Hồ Phỉ khồng kịp đề phòng liền bị lộn đi mấy vòng té xuống đống bùn ở bờ sông. Bùn ngập đến tận ngực rất hôi hám.

Viên Tử Y vỗ tay cười hì hì, lớn tiếng hỏi:

- Cao tính đại canh của các hạ phải chăng là Tiểu Nê Thu Hồ Phỉ?

Nàng chế giễu chàng là con lươn.

Hồ Phỉ cười dở khóc dở. Chàng đã vì lòng hảo tâm, không ngờ nàng lại ra tay một cách đột ngột. Dưới chân chàng toàn bùn đất nhẽo nhẽo, không có chỗ rắn để lấy đà nhẩy lên, đành đi từng bước một, toàn thân vừa bùn lại vừa nước lẫn lộn coi rất thảm bại.

Hồ Phỉ đang tức giận nhưng thấy miệng cười tươi như hoa của Viên Tử Y, chàng lại cảm thấy mùi vị ngon ngọt.

Chàng giang hai tay đầy bùn lớn tiếng quát:

- Con tiểu nha đầu kia! Ta bảo ngươi đổi tên là Viên Nê Xam.

Viên Tử Y giật nảy mình, co giò chạy trốn.

Ngờ đâu Hồ Phỉ lên được bờ rồi, khinh công chàng hán phải tầm thường. Viên Tử Y chạy quanh chạy quẩn thủy chung vẫn bị Hồ Phỉ giang hai tay cản đường.

Nàng thấy chàng cứ giang hai tay nhảy xô đến nhưng không dám động thủ ra chiêu vì chàng mà phải kích một đòn tất giây bùn vào mình. Nàng lâm vào tình trạng trốn không được, đánh không xong. Hồ Phỉ xông lại mà không đường né tránh tất bị nàng ôm lấy. Nàng đánh bạo dừng bước, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi:

- Ngươi dám đụng vào ta chăng?

Hồ Phỉ giang hai tay qua nhảyelại chỉ để hăm dọa Viên Tử Ỵ Bây giờ thấy nàng đứng yên, chàng vội dừng bước. Mũi ngửi mùi hương thoang thoảng, chàng lùi lại hai bước hỏi:

- Ta vì hảo ý giúp cô, cô chẳng ơn thì chớ lại giở trò chó cắn Lữ Đồng Tân là nghĩa làm sao?

Viên Tử Y cười đáp:

- Đó cũng là một chiêu trong Bát Tiên Kiếm kêu bằng Lữ Đồng Tân Thôi Cẩu.

Nếu người không tin thì cứ đi hỏi họ Lam kia sẽ rõ.

Hồ Phỉ nói:

- Lấy oán trả ơn là hạng bất lương.

Viên Tử Y đáp:

- Hừ! Ngươi còn kể ơn với tạ Cái đó là mua ơn. Hạng người tồi bại mới thế. Ta hỏi ngươi. Sao ngươi biết hai thằng cha đó phóng hỏa và hạ độc mà bắt lại cho ta?

Nàng nói câu này khiến Hồ Phỉ cứng lưỡi.

Nguyên hai tên thị vệ ngấm ngầm bắn hỏa chung và bỏ rết độc trên vai ngựa của nàng, Hồ Phỉ đứng bên quả đã trông rõ mà không nói huỵch toẹt ra. Chàng chờ Viên Tử Y đi rồi mới bắt hai người chạy theo.

Viên Tử Y hỏi tiếp:

- Vì vậy ta không nhận cái ơn của ngươi, có đúng không?

Nàng rút khăn bưng mũi chau mày hỏi:

- Mình ngươi hôi thúi lắm, ngươi có biết không?

Hồ Phỉ đáp:

- Đây là Lữ Đồng Tân ban cho?

Viên Tử Y mỉm cười hỏi:

- Thế ra ngươi tự nhận mình là chó.

Nàng đảo mắt nhìn quanh bốn mặt rồi cười nói:

- Ngươi xuống sông tắm rửa sạch sẽ đi rồi ta sẽ nói chuyện Triệu tam... tiểu tử Triệu Bán Sơn cho ngươi nghe.

Nàng định nói là Triệu tam thúc nhưng e Hồ Phỉ tự coi mình vào hàng trưởng bối đành liều lĩnh đổi giọng kêu bằng tiểu tử Triệu Bán Sơn.

Hồ Phỉ cả cười đáp:

- Hay lắm! Xin cô nương qua bên kia nghỉ một lát, tại hạ tắm rửa thật mau lẹ.

Viên Tử Y nói:

- Tắm rửa vội vàng thì hết mùi hôi làm sao được?

Hồ Phỉ cười xòa, thi triển thân pháp Nhất Hạc Xung Thiên tung mình nhảy xuống sông.

Viên Tử Y coi lại vết thương con bạch mã nhận thấy thuốc giải của Thiết Yến Tử quả nhiên linh nghiệm. Mới trong khoảnh khắc chỗ sưng đã nhẹ đi. Con ngựa không kêu thét nữa, chắc là đỡ đau rồi.

Nàng đứng ra xa liếc mắt nhìn về phía Hồ Phỉ thấy chàng bỏ quần áo giầy vớ ở bờ sông rồi đi xa mấy chục trượng để tắm rửa. Nàng chắc chàng sợ thân thể lõa lồ bị nàng ngó thấy. Nàng động tâm liền cởi bọc lấy một tấm áo cũ rón rén đi tới trùm lên đống quần áo giầy vớ của Hồ Phỉ cuốn lại ôm ở tay rồi cưỡi con ngựa xanh,một tay dắt con ngựa trắng từ từ đi về phía Bắc.

Bỗng nàng quay lại lớn tiếng hô:

- Ta chờ ngươi lâu quá mà có việc gấp bây giờ phải đi ngay.

Dứt lời nàng giục ngựa chạy nhanh, chỉ sợ Hồ Phỉ để trần truồng nhảy lên rượt theo nên thủy chung không dám ngoảnh cổ lại.

Bỗng nge tiếng Hồ Phỉ la gọi:

- Này này! Cô nương! Ta chịu thua rồi. Cô bỏ quần áo lại cho ta.

Tiếng la mỗi lúc một xạ Hiển nhiên chàng không dám rượt theo.

Viên Tử Y vừa đi đường vừa buồn cười. Mấy lần nàng không nhịn được phải buông tiếng cười cho nổi lên.

Sau cùng nàng tự nghĩ:

- Ta trêu gã thế này là mạo hiểm quá! Nếu gã đâm liều chẳng úy kỵ gì nữa thì cứ cắm cổ rượt theo thì thật bẽ bàng cho ta.

Hôm ấy nàng đi được hơn mười dặm thì đến một toà tiêu khách điếm liền vào nghỉ chân. Nàng tự nhủ:

- Con bạch mã trúng độc Thiết Yến Tử đã dặn đừng cho nó chạy để khỏi tổn thương gân cốt.

Nhưng trong thâm tâm nàng rất mong Hồ Phỉ đuổi tới để lý luận gây lộn với nàng.

Một đêm trôi qua không có chuyện gì xẩy ra. Nàng chẳng thấy tông tích của Hồ Phỉ đâu.

Sáng sớm hôm sau, Viên Tử Y thủng thẳng lên đường. Nàng nghĩ tới không hiểu Hồ Phỉ ở dưới sông lên lấy quần áo đâu mà mặc, không nhịn được lại bật cười.

Mỗi ngày nàng chỉ đi có năm chục dặm đường mà thủy chung Hồ Phỉ vẫn không đuổi tới, nàng đã yên dạ nhưng thực ra nàng vẫn nhớ con người mình đầy bùn lầy nhơ nhớp mà nàng kêu bằng Tiểu Nê Thu Hồ Phỉ.

Một hôm Viên Tử Y đi tới Dịch Gia Loan, phía bắc giải Tương Tiêu còn cách Trường Sa không xa mấy.

Nàng muốn tìm vào phạm điến ăn uống bỗng nghe ở bến đò có tiếng người đức lác.

Nàng thấy một con thuyền lớn đậu ở bến Tương Giang. Một lão già đứng trên đầu thuyền chấp tay cáo biệt những người tiễn hành lão.

Viên Tử Y liếc mắt ngó thấy phần lớn là nhân vật võ lâm. Người nào cũng vai vuông lưng thẳng, tinh thần quắc thước. Nàng lại ngó đến phía sau lão già thấy hai tên võ quan của triều đình.

Viên Tử Y động tâm tự hỏi:

- Phải chăng đây là chưởng môn một phái đến Bắc Kinh tham dự hội nghị do Phúc đại soái chủ trương?

Chương 30: Cuộc chiến đấu trên ngọn cột bườm

Viên Tử Y chú ý nhìn lão già thấy lão để hai hàng ria mép. Ngón tay cái đeo một cái nhẫn bích ngọc, ánh dương quang chiếu vào lóng lánh.

Lại nghe lão lớn tiếng hô:

- Xin các vị hiền đệ trở về thôi!

Lão chấp tay đứng nghiêm coi vững như núi Thái Sơn.

Những người ở trên bờ sông đồng thanh đáp:

- Cung chúc lão sư thuận buồm xuôi gió. Chuyến đi này lão sư sẽ làm cho phái Cửu Long ta dương danh ở đất kinh sư.

Lão già mỉm cười nói:

Đương danh ở đất kinh sư thì không dám, chỉ mong sao phái Cửu Long không bị tổn thương về tay lão phu là đủ rồi.

Viên Tử Y nghe tiếng nói vang dội, trung khí đầy rẫy. Tuy là câu nói khiêm tốn nhưng thực ra có vẻ tự phụ.

Bỗng nghe những tiếng đùng đùng nổi lên điếc tai. Những mẩu giấy đỏ nhảy múa trên bến sông Tương Giang. Trên đầu thuyền đậu gần bờ người ta đốt pháo tiễn đưa.

Viên Tử Y biết là khi tiếng pháo dứt, thuyền lớn sẽ khởi hành. Nàng nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa, lượm hai viên đá liệng vào hai tràng pháo.

Hai tràng pháo này đều dài hơn hai trượng bị đá liệng dứt ngay khúc giữa. Nửa tràng pháo rơi xuống sông liền tắt ngấm.

Diễn biến này xảy ra khiến cho những người ở trên thuyền nhốn nháo cả lên vì đây là một điềm bất lợi.

Mọi người đã trông rõ thiếu nữ áo vàng liệng đá làm đứt hai tràng pháo.

Lập tức sáu, bảy đại hán nhảy lại bao vây lớn tiếng quát tháo mỗi người một câu:

- Ngươi là ai? Ai phái ngươi đến đây phá đám? Ngươi bắn đứt hai tràng pháo là có ý gì? Ngươi nuốt mật báo hay sao mà dám gây sự với Dịch lão sư ở phái Cửu Long?

Nếu nàng không phải là thiếu nữ xinh đẹp cô thân thì chúng đã xông vào thượng cẳng chân hạ cẳng tay rồi.

Viên Tử Y đã hiểu rõ gốc gác võ công của Vi Đà môn và Bát Tiên Kiếm nên lúc ra tay chẳng úy kỵ gì. Còn phái Cửu Long này nàng không hiểu rõ lai lịch, lại thấy mọi người hùng hổ làm dữ, nàng mỉm cười đáp:

- Tiểu nữ liệng con sẻ trên mặt nước, chẳng ngờ lỡ tay làm đứt hai tràng pháo, trong lòng rất hối hận.

Mäi người nghe thanh âm trong trẻo mà là khẩu âm người đương ngoài liền mồm năm miệng mười mỗi người hỏi một câu:

- Lỡ tay đánh dứt một tràng pháo còn có lý khi nào đánh đứt cả hai tràng pháo?

- Tên hä ngươi là chi?

- Đến Dịch gia trang làm gì?

- Bữa nay là ngày hoàng đạo, Dịch lão sư ra đi mà bị ngươi phá quẫy khiến lão sư phải bực mình.

Viên Tử Y cười đáp:

- Hai tràng pháo thì đáng gì mà kể? bâ ygiờ đi mua hai tràng khác về đốt cũng được chứ sao?

Nàng nói rồi móc trong bọc ra lấy một đĩnh hoàng kim nặng chừng hơn năm lượng để trong lòng bàn tay.

Đĩnh vàng này có thể mua được cả ngàn tràng pháo. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau đều nhận thấy cô bé rất cổ quái, không ai thò tay ra đón lấy đĩnh vàng.

Viên Tử Y cười hỏi:

- Phải chăng các vị đều là đệ tử phái Cửu Long? Dịch lão sư là chưởng môn quý phái hay sao? Lão nhân gia đến Bắc Kinh tham dự đại hội chưởng môn của Phúc đại soái, có đúng thế không?

Nàng hỏi một câu, mọi người lạ gật đầu một cái.

Viên Tử Y lắc đầu hỏi:

- Pháo đang nổ mà tắt ngấm là điểm đại bất tường. Vậy Dịch lão sư đừng đi nữa, ở nhà hưởng phúc hay hơn.

Trong đám đông, một hán tử lỗ mãng không nhịn được hỏi:

- Tại sao vậy?

Viên Tử Y nghiêm trang đáp:

- Tiểu nữ thấy sắc diện lão sư có triệu chứng không haỵ ấn đường nổi lên một quầng hắc ám mà lông mi lại nổi sát khí, nếu lão gia đến kinh sư thì chẳng những uy danh phái Cửu Long bị tàn tạ mà Dịch lão sư e còn bị họa sát thân.

Mäi người nghe nàng nói bất giác nhìn nhau biến sắc. Có người lớn tiếng thóa mạ, lại một số thì thầm bàn tán chỉ sợ cô gái này biết coi tướng. Lời cô đoán có mấy phần đạo lý.

Chỗ mäi người vừa đứng cách thuyền lớn không xạ Thanh âm của Viên Tử Y lại vang dội nên câu nào cũng lọt vào tay Dịch lão sư.

Dịch lão sư nhìn kỹ người Viên Tử Y thấy nàng thân hình mảnh dẻ, dáng điệu thướt tha tựa hồ không hiểu võ công nhưng vừa rồi nàng liệng đá làm đứt giây pháo là ra tay cực kỳ xảo diệu, kình lực không phải tầm thường. Con bạch mã của nàng là giống thần tuấn chứ không phải ngựa thường. Lão chắc nàng đến đây có chuyện gì liền chắp tay nói:

- Xin cô nương cho biết quý tính. Mời cô nương xuống thuyền nói chuyện.

Viên Tử Y đáp:

- Tiểu nữ hä Viên. Dịch lão sư lên bờ nói chuyện được chăng?

Theo phong tục người Tương Giang thời bấy giờ ai ngồi thuyền đi xa đã xuống thuyền rồi lại bước lên bờ là một điều bất lợi.

Dịch lão sư nhíu cặp lông mày trầm ngâm không nói. Tuy lão võ công cao thâm làm đến chưởng môn một phái mà bình sinh rất tin tưởng những thuật chiêm tinh bói toán cùng coi phong thủy. Lão thấy tràng pháo bị cô gái nhỏ tuổi này đánh đứt, lại nghe nàng nói những điềm bất tường bị họa sát thân. Nếu nghe nữa chắc còn lắm điều bất lợi, lão liền bảo nhà đò:

- Khai thuyền quách!

Rồi lão tự nhủ:

- Cõi âm có điều bất tường đành chờ khi đến kinh sẽ mua phẩm vật cầu thần giải từ tai nạn.

Nhà đò vâng lời. Người thì kéo neo, kẻ lại nhổ sào.

Viên Tử Y thấy lão không lý gì đến mình, chuẩn bị khai thuyền liền lớn tiếng hô:

- Hãy khoan! Hãy khoan! Nếu lão nhân gia không nghe lời khuyên can của tiểu nữ thì đi không đầy trăm dặm, thuyền gẫy cột buồm chìm đắm, bao nhiêu người chết hết.

Dịch lão sư sắc mặc âm trầm lớn tiếng đáp:

- Lão phu thấy cô nhỏ tuổi không muốn chấp nhặt. Nếu cô còn nói nhăng nói càn thì đừng trách lão phu không nhẫn nại được.

Viên Tử Y nhảy xuống thuyền mỉm cười nói:

- Tiểu nữ hoàn toàn vì hảo ý. Dịch lão sư bất tất phải động nộ. Xin lão sư cho biết đại danh để tiểu tự chiết tự coi. Đó là một điều có lợi cho lão sư.

Dịch lão sư hừ một tiếng đáp:

- Không cần.

Viên Tử Y nói:

- Thôi được! Dịch lão sư không chịu nói tôn hiệu thì tiểu nữ chiết tự chữ họ cũng được. Chữ Dịch trên là chữ nhật dưới là chữ vật. Vật nhật cũng như " bất nhật " ý nói sinh mạng không lâu nữa. Chuyến này Dịch lão sư ngồi thuyền đi đường thủy.

Chữ " Dịch " thêm vào chữ " Thủy " thì thành chữ " Thang ". Phó thang đạo hỏa là dấn mình vào dầu sôi lửa bỏng, thật rất nguy hiểm. Dùng thuyền làm khí mịnh.

Chữ " Thang " dưới thêm chữ " Mịnh " thì thành chữ " Đãng ". Đãng nhiên vô tồn là người trong thuyền đều chết hết không còn một ai. Bên trên chữ " Thang " thêm thảo đôi thì thành chứ " Đáng ". Thơ cổ có câu " Đáng tử hành bất quý ". Dịch lão sư đi chuyến này e rằng phải chết ở tha hương đất khách.

Dịch lão sư nghe tới đây không nhịn được nữa, giơ tay đập mạnh vào cột buồm đánh chát một tiếng khiến cây cột lảo đảo không ngớt. Lão quát hỏi:

- Cô nói đã hết chưa?

Viên Tử Y cười đáp:

Địch lão sư đi chuyến này mà mong cát lợi thì khó khăn lắm. Lão sư đến Bắc Kinh để cùng người trang hùng, chẳng động quyền cước cũng động đao thương.

Chữ " Dịch " thêm chữ " Túc " là chân thì thành chữ " Thích " là đá mà thêm chữ "Đao " thì thành chữ " Dịch " là xé nát. Vì thế chẳng những lão sư bị người đá chết mà phái Cửu Long còn bị diệt trừ.

Dịch lão sư càng nghe càng tức giận, khốn nỗi nàng nói có nghĩa lý, bất giác trong lòng kinh hãi liền miễn cưỡng hỏi:

- Lão phu tên là Cát. Thế là Cát Tường, Cát Lợi. Cô còn nói gì được nữa không?

Viên Tử Y lắc đầu đáp:- Lại càng nguy hiểm! Nguyên chữ Cát nghĩa rất tốt nhưng đối với Dịch lã sư lại bất tường. Dịch là thay đổi, Dịch Cát là thay đổi cái tốt lành hỏi nghĩa là gì? Dĩ nhiên là bất cát.

Dịch Cát buồn rầu lẳng lặng.

Viªn Tử Y lại nói:

- Chữ Cát theo pháp chiết tự thành ba chữ " Thập nhất khẩu ". Dịch lão sư!

Người ta chỉ có một miệng mà lão sư mười một miệng là thừa mời miệng phải không? Dĩ nhiên đây là thương khẩu, đao khẩu. Cứ đó mà suy thì chuyến này lão sư đến Bắc Kinh bị trúng mười nhát đao thương mà thi thể không đưa về cố hương được.

Con người càng mê tín càng không dám nghe những điều bất tường. Dịch Cát trước nay thái độ khoan hòa, suốt đời phú quý mà bât giờ trên mi mắt bỗng nổi sát khí. Lão liếc mắt nhìn Viên Tử Y cười lạt hỏi:

- Đa tạ những lời kim ngäc của Viên cô nương. Xin hỏi cô nương là môn hạ của ai?

Viên Tử Y mỉm cười hỏi lại:

- Phải chăng lão nhân gia cũng muốn chiết tự để coi số mạng cho tiểu nữ? Nếu vậy là hà tất phải hỏi đến sư thừa?

Dịch Cát cười lạt đáp:

- Cô còn nhỏ tuổi mà chúng ta lại chưa biết nhau. Nhất định cô nương được ai sai khiến đến quấy Dịch mỗ. Dịch mỗ là người lớn không muốn đấu với trẻ nhỏ huống chi " Hảo nam bất dữ nữ đấu ". Vậy cô nương cho biết người đứng sau lưng để cô xem ai bị trúng mười đao chết bỏ xác nơi đất khách quê người?

Viên Tử Y cười lạt hỏi lại:

- Người đứng sau lưng tiểu nữ ư?

Nàng giả vờ quay lại không khỏi giật mình kinh hãi vì người đứng trên bờ mặc áo xanh bằng vải thô, hóa trang làm nông dân chính là Hồ Phỉ. Nàng mải lý luận với Dịch Cát nên chàng đến từ hồi nào nàng chưa phát giác.

Viên Tử Y giữ vẻ thản nhiên quay lại cười đáp:

- Tiểu nữ coi gã là một tên tiểu tử hốt phân trâu ở trong làng.

Dịch Cát tức giận nói:

- Cô đứng giả vờ hồ đồ nữa. Dịch mỗ nói người đứng sau lưng là nhân vật ném đá dấu tay đẩy cô ra chịu đòn, sao y lại dấu đầu hở đuôi làm trò lén lút, chẳng ra tuồng đại trượng phu chút nào.

Lão đoán kẻ thù ngấm ngầm sai khiến Viên Tử Y đến trước quấy phá cho cuộc

xuất hành của mình gặp điều bất lợi. Người đó tất nhiên biết rõ tính lão hay úy kỵ, không thì nàng nói những điều bất cát làm cho?

Thực ra Viên Tử Y còn muốn quấy nhiễu nữa, nàng thấy lão càng sợ nghe điều bất lợi càng muốn nói những chuyện hung hiểm.

Nàng liền nghiêm nghị đáp:

Địch lão sư! Người ta thường nói: thuốc đắng dã tật, nói thật mất lòng. Tiểu nữ nói những lời trung thực, nghe hay không là ở lão sư, còn việc Cửu Long phái cần có người đến Bắc Kinh mà lão sư không tiện đi thì để tiểu nữ thay mặt cũng được.

Viên Tử Y nhảy xuống thuyền một lát thì Hồ Phỉ theo dõi hành tung tới nơi.

Hôm ấy chàng nhảy xuống sông tắm gội mất cả quần áo không tiện lên bờ. May mà ở chỗ lúc đo trời sắp tối. Chàng chờ đến đêm lần vào nhà hương nông đánh cắp một bộ y phục. Chàng rất quan tâm đến pho quyền kinh đao phổ gia truyền của mình mà chàng vẫn để trong túi áo lót của mình và đều bị Viên Tử Y cuốn mang đi.

Trong lòng nóng nẩy buồn phiền, Hồ Phỉ đuổi đến hôm sau mới kịp nhưng thấy Viên Tử Y cho ngựa đi thong thả chứ không ra kiểu ăn cắp đao phổ rồi xa chạy cao bay.

Chàng hoài nghi mà không sao đoán ra được ý nàng muốn gì.

Hồ Phỉ đã định động thủ đoạt lại nhưng sợ không làm nổi liền ngấm ngầm theo dõi để coi động tĩnh xem nàng có người tiếp ứng chăng? Sau mấy bữa chàng vẫn chẳng thấy gì khác lạ.

Hôm nay đến Dịch Gia Loan ở bờ sông Tương Giang, chàng thấy Viên Tử Y gây hấn coi Dịch Cát lại có ý muốn đoạt chức chưởng môn.

Chàng ngấm ngầm lấy làm kỳ nghĩ bụng:

- Cô này sao lại khoái làm chưởng môn nhiều phái? Hễ gặp chưởng môn là muốn cướp ngôi. Phải chăng cô muốn dương oai trấn chốn giang hồ hay còn có thâm ý nào khác? Xem chừng hai người này sắp đi tới chỗ động thủ. Ta hãy đợi cò trai tranh đấu, mình làm ngư ông thủ lợi, tìm cách đoạt đao phổ đem về.

Lúc này mà chàng lấy cắp con ngựa bỏ đi thật dễ như trở bàn taỵ Nhưng chàng không muốn diễn lại tấn tuồng cũ để Viên Tử Y coi chàng là kẻ bất tài.

Chàng liền từ từ đần gần đầu thuyền để chờ cơ hội đoạt cái bäc trên lưng nàng.

Bỗng thấy Dịch Cát mặt đỏ bừng rồi tím bầm. Lão cất tiếng ấm ớ hỏi:

- Cô nương nói vậy là chê Dịch mỗ không đủ tài làm chưởng môn phái Cửu Long chăng?

Viên Tử Y mỉm cười đáp:

- Không phải thế. Dịch lão sư đi đã bất lợi. Mạng người há phải trò đùa? Sao bằng nhường chức chưởng môn phải Cửu Long cho tiểu nữ. Đây là tiểu nữ vì hảo tâm muốn đỡ tai n¹n cho lão sư...

Nàng chưa nói dứt lời đột nhiên hai hán tử trong khoang thuyền chuồn ra. Trong tay mỗi người đều cầm một cây Cửu Tiết Tiên.

Một hán tử trung niên lên tiếng:

- Con nhỏ này điên điên khùng khùng. Sư phó bất tất hỏi đến thị làm chị Để đệ tử đuổi thị lªn bờ cho khỏi lỡ giờ tốt khai thuyền.
Hắn nói rồi vươn tay trái ra đẩy đầu vai Viên Tử Y.

Viên Tử Y đưa ngón tay khẽ búng vào cánh tay hắn vào bảo:

- Giờ tốt đã lỡ rồi.

Bàn tay đại hán chưa đụng vào vai Viên Tử Y đã thấy khuỷu tay tê chồn và cánh tay mềm rũ xuống.

Một tên đại hán khác quát:

- Đại sư ca! Báo động đi!

Hai người cùng thổi lên một hồi còi lanh lảnh. Hai cây Cửu Tiết Tiên đồng thời quấn vào đầu gối Viên Tử Ỵ Bọn họ không muốn hạ sát nàng nên không đánh vào chỗ nguy hại.

Viên Tử Y thấy hai người đều sử Cửu Tiết Tiên, nàng động tâm tự nhủ:

- Môn phái của chúng kêu bằng Cửu Long phái, đại khái là họ chuyên dùng Cửu Tiết Tiên.

Nàng đã nói chuyện đường dài với Dịch Cát một là để lão rối loạn tâm thần, hai là để dò la võ công cùng gia số của lão. Bay giờ nàng thấy cây tiên đánh tới, trong bụng mừng thầm tự nghĩ:

- Hay lắm! Thế là các ngươi chạm trán bà tổ nhà ngươi sử nhuyễn tiên rồi.

Nàng vung hai bàn tay nhỏ nhắn chụp lấy hai đầu roi nhanh như chớp móc vào nhau. Nàng mỉm cười đứng nguyên chỗ.

Hai hán tử không phát giác, chỉ thấy đầu roi chưa đánh tới người nàng đã dính vào nhau. Cả hai người cùng hết sức kéo m¹nh một cái. Thế là trúng kế của Viên Tử Ỵ Nguyªn hai đầu cây tiên kết thành từng đốt nên càng kéo mạnh càng thắt chặt lại.

Hai hán tử kinh ngạc đến ngẩn người lại kéo mạnh lần nữa. Tý lực hai người này ngang nhau, không ai kéo nhúc nhích được đối phương mà hai đầu nhuyễn tiên càng thắt chặt hơn.

Dịch Cát quát lên:

- Những quân ngu xuẩn lỗ mãng! Mau mau lùi lại.

Lão nắm vạt áo trường bào kéo mạnh một cái, những tiếng lách cách vang lên.

Bảy khuy áo lập tức bật ra. Lão xoay tay kéo ngược về phía sau, lập tức cởi được trường bào để lộ bộ võ phục bên trong, nai nịt gän gàng, đầy vẻ oai phong.

Những người trên bờ số đông là đệ tử cùng bạn hữu của lão, còn một phần là người ngoài. Ai thấy thế cũng nổi tiếng hoan hô.

Viên Tử Y lắc đầu nói:

- Cái này không hay đâu. Đây là thủ pháp Thoát Bào Nhường Vị thì không sao, nhường vị là nhường lại ngôi chưởng môn cho tiểu nữ.

Dịch Cát run lên cảm thấy quả là triệu chứng bất tường. Lão thò tay mặt ra đằng sau rồi vung lên một cái. Tay lão đã cầm cây Cửu Tiết Tiên sáng loáng.

Lão vung tay mặt mà không phát ra tiếng động vì chín đốt cây roi không đụng vào nhau.

Viên Tử Y la thầm:

- Trời ơi! Hỏng bét! Công phu này ta không hiểu được. E rằng bữa nay đến phải mất mặt.

Nàng thấy mỗi đốt cây roi này đều lớn bằng quả trứng gà. Người lão cao lớn đứng ở đầu thuyền coi như cây tháp bằng sắt, lại tay cầm cây tiên to lớn khiến cho oai phong càng thêm lẫm liệt.

Lúc này nhà đò đã kéo neo. Con thuyền ở dưới sông rung rinh không đứng vững.

Dịch Cát vung tay một cái. Cây Cửu Tiết Tiên quăng ra cuốn lấy mỏ neo sắt.

Lão lại vung tay một cái. mỏ neo rớt xuống đánh " bòm " một tiếng. Tia nước bắn trung tóe. Neo bỏ xuống rồi, con thuyền lập tức đứng vững.

Nếu cánh tay lão không mang nổi sức nặng bảy, tám trăm cqân thì làm sao nhấc nổi mỏ neo sắt. Cây trường tiên chín đốt vừa và nhuyễn tiên vừa là cương tiên nhưng phải người nội ngoại kiêm tu mới sử dụng được.

Viên Tử Y nghĩ bụng:

- Tý lực của lão này ghê quá! Lão vung tiên không thành tiếng động. Ta chẳng thể dùng sức để địch lại lão mà phải dùng trí mới thắng lão được.

Nàng nghĩ ngay đến thân hình lão to lớn, lại nhiều tuổi rồi thì công lực có thâm hậu nhưng thủ cước chưa chắc đã mau lẹ. Nàng liễn nghĩ ra một kế rồi nói:

Địch lão sư! Tiểu nữ là đàn bà con gái mà tỷ đấu ngay ở đầu thuyền thì bất luận thắng hay bại đều bất lợi cho chuyến đi của lão sự Chúng ta kiếm nơi nào khác để tỷ đấu hay hơn.

Dịch Cát thấy nàng nói có lý nhưng lại không muốn lên bờ.

Viên Tử Y hỏi:

Địch lão sư! Chúng ta nên nói trước. Nếu tiểu nữ thắng được lão sư thì ngôi chưởng môn phái Cửu Long dĩ nhiên được lão sư chắp tay nhường lại nhưng không hiểu quần đệ tử dưới trướng có tâm phục chăng?

Dịch Cát tức quá sắc mặt lợt lại lớn tiếng:

- Không phục thì cũng phải phục. Nhưng cô thua thì sao?

Viên Tử Y cười đáp:

- Tiểu nữ đập đầu bái lão sư làm can gia và yêu cầu lão sư thương mến can nữ.

Dứt lời đột nhiên nàng nhảy vọt lên. Chân phải đạp vào giây lèo thuyền. Chân trái đạp vào đáy lá buồm. Nàng rút cây nhuyễn tiên ở đai lưng vung lên quấn vào khoảng giữa cột buồm, vận kình ra cánh tay níu lấy nhuyễn tiên tung người lên cao.

Tay trái nàng ôm lấy cột buồm, tay mặt lại vung nhuyễn tiên ra quấn lấy cột buồm rồi thi triển thân pháp Nhất Hạc Xung Thiên tung mình lên cao hơn cột buồm, từ từ hạ xuống đứng trên nóc lá buồm.

Thân pháp nhẹ nhàng coi rất ngo¹n mục của Viên Tử Y khiến những người bàng quan trên bến đều nổi tiếng hoan hô.

Trong bọn đệ tử phái Cửu Long có người la:

- Này! Dở trò chơi đó là có ý gì? Ngươi có giỏi thì hãy xuống đấu với Dịch lão sư lừng danh đất Tam Tương về môn Cửu Long tiên.

Dịch Cát hắng đặng một tiếng quấn cây Cửu long Tiên vào ngang lưng. Tay trái lão nắm lấy cột buồm, người lão đã dời khỏi mặt thuyền hai bước. Tiếp theo lão lại bám tay phải để trèo lên.

Cây cột buồm này lớn bằng miệng bát. Tay trái lão không nắm vững được nhưng chỉ kình của lão rất lợi hại, chưởng lực cũng hùng hậi phi thường. Hai tay lão bám vào cột buồm, người lão trèo lên một cách bình yên. tuy thân pháp không mau lẹ và ngoạn mục bằng Viên Tử Y nhưng những tay sỏi đời đều biết là công phu của lão không phải tầm thường.

Viên Tử Y thấy lão còn cách cây cột buồm chừng hơn trượng liền tự nhủ:

- Nếu để lão trèo lên ngän thì khó ăn lắm. Chỉ còn cách ở trên cao đánh xuống, hãy kiềm chế lão trước không để lão trèo lên được nữa.

Nàng liền vung cây ngân ty tiên một cái hô lớn:

- Tiểu nữ có cây Thập Bát Long Tiên còn dài gấp đôi Cửu Long Tiên của lão sư.

Đầu cây tiên rung chuyển trên không chụp xuống đầu lão.

Hai tay Dịch Cát đều không rảnh thì làm sao chống được? Nếu lão né tránh người sẽ tuột khỏi cột buồm. Thế là chưa đánh đã thua.

Bän đệ tử trên bến lớn tiếng thóa mạ:

- Quân mặt dầy kia! Giao thủ như vậy là công bằng ư?

- Con điếm kia! Có giỏi thì xuống đây động thủ!

Bỗng thấy Dịch Cát nghiêng đầu đi. Tay trái lão ôm cột buồm, tay mặt vung cây Cửu Thiết Tiên để đối địch.

Viên Tử Y sợ hai câu nhuyễn tiên đụng nhau sẽ bị quấn lấy. Nàng ít sức giựt lại không nổi tất phải thất bại.

Nàng liền rung tay cho cây Ngân Ty Tiên lảng ra, chờ cơ hội tái chiếm.

Không ngờ Dịch Cát sử chiêu Sáp Họa Cái Đinh múa cây cương tiên bảo vệ đầu và mặt. tay trái lão buông ra. Người lão tung liền bốn năm lần rồi ngồi vững trên nóc cột buồm.

Dưới bến tiếng vỗ tay vang như pháo nổ.

Tuy lão chiếm được lợi thế mà Viên Tử Y lại yên tâm một phần vì nàng thấy lão vung tiên, lực đạo tuy mãnh kiệt nhưng chiêu số không có biến hóa khác biệt, tức là còn kém xa nàng. Về tiên pháp nàng đã luyện đến trình độ rất tinh vi, rất xảo diệu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau