PHI HỒ NGOẠI TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phi hồ ngoại truyện - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Hồ lang đại náo điển đương phố

Còn ba tên tên đinh nữa thấy thế đầu bất lợi, một tên trở gót toan đi thì tên khác la gọi:

- Phụng Thất Gia! Thất Gia lại coi xem gã đã dùng tà môn gì?

Phụng Thất đây là em họ xa của Phụng Thiên Nam và làm chưởng quĩ ở tòa Anh Hùng Tửu Lâu này. Võ công của hắn cũng tầm thường nhưng rất cơ mưu. Hắn đứng đầu cầu thang đã nhận ra Hồ Phỉ không phải hạng tầm thường liền tiến lại hai bước chắp tay nói:

- Té ra bữa nay có anh hùng giá lâm mà Phụng mỗ đui mắt không nhìn núi Thái Sơn.

Hồ Phỉ thấy ba tên gia đinh từ từ cất bước đi ra đã tưởng chúng thừa cơ bỏ trốn.

Chàng liên rút xích sắt trong tay ba tên đứng bên cạnh không nhúc nhích vung ra một cái quấn lấy cả sáu chân của ba tên.

Bống nghe mấy tiếng " úi chao ". Cả ba tên ngã lăn xuống thành một đống.

Hồ Phỉ kéo chúng vào gần xiết chặt hai đầu dây xích khóa lại.

Đoạn chàng tự rót rượu ngồi xuống không nhìn gì đến Phụng Thất.

Bọn gia nhân ở Anh Hùng Lâu thấy Hồ Phỉ tuy ra tay lợi hại nhưng vẫn chắc một mình chàng không địch nổi số đông. Chúng cầm binh khí bày thành trận thế, chỉ còn chờ Phụng Thất hô một tiếng là xông vào.

Hồ Phỉ uống cạn chung rượu rồi hỏi:

- Phụng Thiên Nam với ngươi là thế nào?

Phụng Thất cười đáp:

- Phụng lão gia là tộc huynh của tại hạ. Tôn giá có quen biết lão gia không?

Hồ Phỉ nói:

- Không quen biết. Ngươi kêu y ra hội kiến với ta.

Phụn THất trong lòng bực tức mắng thầm:

- Một thằng lỏi như người mà dám mời đến Phụng lão giả Dù ngươi lên cửa đạp đầu, chưa chắc lão gia đã thèm tiếp kiến.

Ngoài miệng hắn cười hì hì hỏi:

- Xin tôn giá cho biết cao tính đại danh để tại hạ vào thông báo.

Hồ Phỉ đáp:

- Ta họ Bạt. Chữ Bạt có nghĩa là nhổ lông.

Phụng Thất lẩm bẩm:

- Họ gì mà lạ vậy?

Hắn vẫn nàêm nở tươi cười:

- Té ra đây là Bạt gia. Cái gì có hiếm mới quý. Họ Bạt ở phương Nam rất hiếm.

Hồ Phỉ đáp:

- Đúng thế! Tục ngữ thường nói có hiếm mới quý nên ta được ca tụng bằng bốn chữ Phụng Mao Lâm Sơn tên gọi là Phụng Mao.

Phụng Thất cười hỏi:

- Cao nhã! Thật cao nhã!

Đột nhiên hắn xoay chuyển ý nghĩ tự hỏi:

- Không phải! Cả ba chữ Bạt Phụng Mao há chẳng là gã có ý đến tầm cừu?

Hắn biến sắc lớn tiếng hỏi:

- Đích thực tôn giá là ai? Đến Phật Sơn Trấn có việc gì?

Hồ Phỉ đáp:

- Tại hạ nghe nói ở Phật Sơn Trấn có con phụng hoàng dữ lắm mà tại hạ lại tên là Bạt Phụng Mao nên tới đây để nhổ mấy cái lông của nó chơi.

Phụng Thất lùi lại một bước. Những tiếng loảng xoảng vang lên, hắn rút cây nhuyễn tiên ở sau lưng ra, vung tay trái một cái, bảo bọn thủ hạ coi chừng. Hắn rung động tay mặt. Cây nhuyễn tiên rít lên vù vù nhằm đánh xuống đầu Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ tính thầm trong bụng:

- Một tên Phụng Thiên Nam không thể tàn ác đến như vậy. Bọn thủ hạ giúp hắn gây thêm tội nghiệt. Tên nào chết cũng không oan. Bữa nay ta chẳng cần nể nang gì nữa.

Trông thấy nhuyễn tiên vụt xuống liền đưa tay chụp lấy đầu nhuyễn tiên một cái.

Hắn đứng không vững chúi về phía trước.

Hồ Phỉ tay trái đập vào vai hắn.

Một luồng kình lực rất lớn đè nén, hắn không tự đứng được, hai chân nhũn ra quỳ mọp ngay xuống.

Cây nhuyễn tiên mười ba đốt quấn vào người hắn quấn vào chân bàn, tựa hồ trói hắn vào chân bàn vậy.

Bọn tiểu nhị toan xông tới động thủ. Đột nhiên chúng thấy có biến cố này xảy ra sợ quá phải dừng bước lại.

Hồ Phỉ trỏ vào một tên đầu bếp béo mập cất tiếng gọi:

- Này! Cầm con dao thái lại đây!

Tên đầug bếp há hốc miệng ra không dám trái lệnh, cầm dao đưa tới.

Hồ Phỉ hỏi:

- Món thịt rán làm bằng gì?

Đầu bếp đáp:

- Đó là thịt thăn ở hai bên xương sống con heo. Tôn giá còn muốn ăn thịt xào ngọt, xào chua gì nữa không?

Hồ Phỉ thò tay kéo roạc một cái. Vạt áo sau lưng Phụng Thất bị rạch một vệt dài, để hở cả sống lưng trắng trẻo ra. Tay chàng nắn vào thăn thịt Phụng Thất, miệng hòi:

- Có phải hạ đao chỗ này không?

Tên đầu bếp béo mập há miệng lớn hơn không dám trả lời.

Phụng Thất đạp đầu lia lịa la lên:

- Xin anh hùng tha mạng! Xin anh hùng tha mạng!

Hồ Phỉ nghĩ bụng:

- Tha mạng ngươi cũng được nhưng phải cho nếm mùi đau khổ để ngươi biết rằng làm ác tất bị quả báo.

Chàng cầm con dao thái rau vạch xuống xương sống hắn một vạch dài rồi hỏi:

- Nửa cân đã đủ chưa?

Tên đầu bếp ngơ ngác đáp:

- Một người ăn đủ rồi.

Phụng Thất chẳng còn hồn vía nào nữa, lại thấy sau lưng đau đớn kịch liệt. Hắn tưởng chừng bị địch nhân cắt nửa cân thịt ở nửa sống lưng thực sự.

Bỗng nghe Hồ Phỉ nói:

- Sào gan heo to bằng gì? Nấu óc heo bằng gì?

Phụng thất lại la thầm:

- Gã lóc thịt sau lưng cũng đủ chết rồi, lại còn làm món gan heo óc heo thì còn chi là cái mạng già này?

Hắn đạp đầu binh binh, lạy như tế sao miệng không ngớt la:

- Anh hùng có chuyện gì xin cứ truyền dạy, chỉ cầu tha mạng cho tiểu nhân.

Hồ Phỉ thấy mình hăm dọa như thế là đủ rồi liền quát hỏi:

- Ngươi còn dám giúp đỡ Phụng Thiên Nam làm điều tàn ác nữa hay thôi?

Phụng Thất vội đáp:

- Tiểu nhân không dám! Tiểu nhân không dám!

Hồ Phỉ nói:

- Hay lắm! Hay lắm! Bây giờ mời tân khách trên lầu ra hết. Còn tân khách trong đại đường và dưới lầu phải ở lại không một ai bỏ đi.

Phụng Thất hô lớn:

- Các ngươi hãy làm mệnh lệnh của hảo hán gia.

Những tửu khách trên lầu nếu không phải tài chủ thì là phú thương, đều nhát gan sợ lụy. Họ thấy xẩy cuộc đánh lộn đã muốn chuồn đi nhưng đầu cầu thang có bọn gia đinh cầm binh khí đứng đó, không xuống được. Bây giờ chẳng cần xua đuổi, tự họ lật đật đi ngay.

Thực khách nhà dưới đều là hạng nghèo nàn. Trong mười người có đến bảy, tám đều bị Phụng Thất hà hiếp. Bữa nay họ thấy có người đến gây chuyện, trong lòng khoan khoái vô cùng, đều muốn ở lại để coi náo nhiệt.

Hồ Phỉ tuyên bố:

- Bữa nay ta mời khách, vậy tiền cơm rượu của các bạn hữu đều do ta trả hết, không được thu của ai một đồng nào. Mau đi khiêng mấy hũ rượu ra đây và có những món gì tốt hả cũng bưng lên hết. Đem chín con chó dữ mổ làm thịt để quần hào nhắm rượu.

Chàng sai một điều, Phụng Thất lại dạ một tiếng.

Bọn tiểu nhị hành động chậm chạp một chút, Hồ Phỉ liền giơ con dao thái rau lên hỏi đầu bếp:

- Muốn làm món Hồng Siêu Đại Trường phải làm thế nào? Làm sao yêu hoa dùng những thứ gì?
Tên đầu bếp kia cứ có thực đáp lại là phải dùng một khúc ruột già và hai trái cật.

Phụng Thất sợ tái mặt không ngớt thôi thúc gia nhân đi làm cho mau.

Sáu tên gia đinh thấy Hồ Phỉ hung dữ ghê quá, chưa hiểu chàng đối phó với mình bằng cách nào, trong lòng cực kỳ hồi hộp tưởng chừng bị dội mười thùng nước lạnh lên đầu. Chúng lấm lét nhìn trộm Hồ Phỉ rồi lại nhìn nhau tự hỏi:

- Bao giờ Phụng lão gia mới đến giải cứu. Nếu chậm trong khoảnh khắc thì tên hung thần này chắc xử trí tới bọn mình.

Hồ Phỉ thấy bọn tiểu nhị nhất nhất tuân theo mệnh lệnh của mình, chàng liền rảo bước xuống lầu rót một bát rượu lớn rồi nói:

- Bữa nay tiểu đệ mời khách. Xin các vị ăn uống thả cửa. Muốn món gì kêu món đó. Nếu chúng chậm trễ thì lúc trở lại, tiểu đệ sẽ cho một mớ lửa đốt tòa nhà tửu lầu này.

Các tửu khách hoan hỷ ăn uống. Có điều ai nấy vẫn sợ Oai Phụng Thiên Nam nên không dám tiếp lời Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ trở lại lên lầu giả khai huyệt đạo cho ba tên gia đinh, dùng xích sắt khóa cổ chúng lại cùng với ba tên kia là sáu người kéo hết xuống lầu. Chàng hỏi:

- Phụng Thiên Nam mở tiệm cầm đồ ở đâu? Tại hạ muốn cầm sáu con chó dữ.

Một tửu khách trỏ đường nói:

- Ở đây đi về phía đông qua ba đường phố nằm ngang với một ngôi nhà tường cao là đúng.

Hồ Phỉ cảm ơn rồi dắt sáu người đi.

Bọn người ưa coi náo nhiệt theo sau ở phía xa xa xem vụ cầm người ra sao.

Hồ Phỉ tay nắm sáu sợi dây xích đi tới trước tòa Anh Hùng Điển Đương, lớn tiếng nói:

- Anh hùng cầm chó đã tới!

Chàng dắt sáu tên gia đinh đến trước quầy nói:

- Triều Phụng! Tại hạ cầm sáu con chó dữ, mỗi con một ngàn lạng bạc.

Tên triều phụng ngồi bên quỹ giật mình kinh hãi.

Những người ở trấn Phật Sơn đều biết toà nhà Anh Hùng Điển Đương này của Phụng Thiên Nam mở ra đã mười mấy năm chẳng ai dám đến quấy phá mà sao bữa nay lại có hán tử điên khùng đến cầm người?

Triều phụng chú ý nhìn, nhận ra sáu người này là gia đinh ở Phụng phủ lại càng kinh hãi hơn.

Hắn ấp úng hỏi:

- Các ha... các hạ cầm món gì?

Hồ Phỉ quát:

- Ngươi không có tai ư? Ta cầm sáu con chó mỗi con một ngàn lạng bạc công đủ sáu ngàn lạng. Cầm như vậy là rẻ quá rồi.

Tên triều phụng kia biết chàng có ý quấy phá liền ghé tai một tên triều phụng khác nói nhỏ bảo hắn đi kêu bọn võ sư hộ vệ đến phát lạc tên điên khùng này. Một mặt hắn nhìn Hồ Phỉ lễ phép đáp:

- Theo luật lệ điển đương, những vật sống động không thể đem cầm được. Xin tôn giá lượng thứ cho.

Hồ Phỉ đáp:

- Được rồi! Các ngươi không cầm chó sống thì ta cầm chó chết.

Sáu tên gia đinh bở vía đồng thanh la lên:

Đu gia sư! Gia sư thu lẹ đi để cứu mạng bọn tiểu nhân là việc cần kíp.

Nhưng bọn triều phụng ở nhà cấm bán làm việc rất tinh minh cẩn thận, khi nào chịu bỏ ra sáu ngàn lạng bạc một cách khinh xuất?

Hắn liền cười đáp:

- Mời lão gia hãy ngồi chơi dùng trà.

Hồ Phỉ nói:

- Để ta biến sáu con chó sống thành chó chết rồi hãy uống trà.

Chàng đảo mắt nhìn quanh, trong lòng đã nẩy kế hoạch. Chàng bước tới bên cửa lớn tháo tấm cánh cửa sơn đen xuông.

Du triều phụng thấy sự tình mỗi lúc một thêm nghiêm trọng liền hỏi:

- Này này! Tôn giá làm chi vậy?

Hồ Phỉ không ký gì đến hắn, vung chân đá sáu tên gia đinh té xuống rồi nhấc tấm cánh cửa đè lên mình chúng.

Du triều phụng la lên:

- Trời ơi! Tôn giá đừng làm nhộn nữa. Đây là đâu? Sản nghiệp này của ai? Tôn giá có biết không?

Hồ Phỉ bụng bảo dạ:

- Coi bộ thằng cha này cũng điêu bạc lắm. Nhất định rất nhiều người cùng nghèo ở Trấn Phật Sơn này phải khổ vì hắn rồi.

Chàng bước lại trước quỹ vươn tay nắm lấy búi tóc hắn, nhấc bổng lên qua quầy hàng đem gã đặt xuống dưới cánh cửa.

Tiếp theo, chàng ra ngoài bê một cái đôn đá vừa cao vừa lớn quăng trên mặt cánh cửa đánh rầm một tiếng.

Cái đôn đá ít ra nặng hơn năm trăm cân gieo xuống tấm cánh cửa khiến bảy người nằm phía dưới kêu rú lên. Có người đau đến vãi phân.

Những người ở ngoài cửa và bọn triều phụng trong nhà đều bật tiếng la hoảng.

Hồ Phỉ lại bê một cái đôn đá nữa, miệng nói:

- Bọn ác cẩu chưa chết, phải đè thêm cái đôn này lên.

Dứt lời chàng tung đôn đá lên không.
Bọn người nằm dưới cánh cửa ngó thấy đôn đá sắp rớt xuống lại kêu thét lên.

Hồ Phỉ hai cánh tay vòng lại đón lấy đôn đá rồi đặt xuống cánh cửa.

Lúc này trên cánh cửa đã đè một sức nặng trên ngàn cân. Bảy người bên dưới chia nhau chịu đựng mà cũng còn qúa nặng tưởng chừng gân cốt gẫy nát đến nơi.

Du triều phụng la lên:

- Xin hảo hán tha mạng. Mau lấy bạc ra đi!

Hồ Phỉ hỏi:

- Sao? Ngươi còn đòi tiền ta nữa ư?

Du triều phụng thân thể gầy yếu, bị đè nặng xuống không thở được ấp úng đáp:

- Không... không phải. Tiểu nhân kêu người trong tiệm lấy bạc ra...

Bọn triều phụng trong tiệm thấy tình thế nguy hiểm đánh lấy ra từng gói bạc đưa cho Hồ Phỉ. Mỗi gói là một trăm lạng. Cả thảy sáu mươi gói.

Hồ Phỉ lại xếp những gòi bạc lên cánh cửa rồi hỏi:

- Sáu con chó dữ sáu ngàn lạng, còn tên triều phụng thì sao? Chẳng lẽ đường đường là một vị đại triều phụng ở Anh Hùng Điển Đương lại không bằng một con chó? ít ra phải cầm lấy ba ngàn lạng.

Sáu ngàn lạng bạc nặng tới hơn ba trăm bảy chục cân lại đè lên cánh cửa khiến bảy người phía dưới chịu không nổi nữa.

Giữa lúc náo loạn, đột nhiên ngoài cửa có tiếng người quát hỏi:

- Tên tiểu tạp chủng nào nuốt mật báo hay sao mà dám đến cửa tiệm Phụng lão gia gây sự?

Đoàn người bàng quan rẽ ra hai bên. Hai hán tử sấn vào.

Hai người này đều thân thể cao lớn mặc quần áo đen thắt đai lưng trắng, cách ăn vận theo kiểu võ sư.

Hồ Phỉ lạng mình đi một cái chuồn tới phía sau hai người, mỗi tay túm lấy một người.

Hai người này chính là võ sư hộ vệ Ở Anh Hùng Điển Đương, đang lúc rảnh việc ngồi đánh bạc chơi, nghe tiệm hàng có người quấy phá mới lật đật chạy về. Ngờ đêu chúng chưa nhìn rõ mặt mũi đối thủ đã bị nắm cổ xách lên.

Hồ Phỉ rung hai cánh tay một cái, một người rớt ra tám chín quân bài câu, còn một người tay cầm hai quân xúc xắc rơi xuống.

Hồ Phỉ cười nói:

- Hay quá! Té ra là hai tên đồ quỷ.

Chàng đụng đầu hai người vào nhau côm cốp rồi cũng đặt ngồi lên trên cánh.

Hai tên võ sư hộ vệ viện tuy võ côbng tầm thường nhưng thân thể khá nặng. Thế là hơn bốn trăm cân nữa đè lên cánh cửa.

Bảy người nằm dưới muốn rên lên một tiếng cũng bất lực.

Đại chưởng quỹ trong nhà điển đương sợ xẩy ra án mạng, vội sai người nhà lấy ra ba ngàn lạng bạc nữa và không ngớt khom lưng lạy lục. Ngoài miệng hắn niềm nở tươi cười mà trong bụng ngấm ngầm xao xuyến tự hỏi:

- Sao mãi không thấy Phụng lão gia thân hành đến đây liệu lý?

Hồ Phỉ ở tửu lâu sai người mổ chó lại đến nhà điển đương cầm bọn gia đinh cố ý chọc cho Phụng Thiên Nam chường mặt.

Từ ngày còn nhỏ tuổi sau khi ngộ hiểm ở Thương Gia Bảo, Hồ Phỉ hành động rất thận trọng. Chàng nghĩ thầm:

- Phụng Thiên Nam đã mang ngoại hiệu là Nam Bá Thiên thì e rằng cách bố trí còn ghê gớm hơn cả Thiết Sảnh ở Thương Gia bảo.

Chàng nghĩ tới câu " Cường long bất đấu địa đầu xà ", nếu gây sự Ở nhà hắn e sẽ trúng phải độc kế nên chàng địa náo tửu lâu, đại náo điển đương phố mà thủy chung hắn vẫn không lộ diện là một điều ngoài sự tiên liệu của chàng.

Hồ Phỉ thấy người nhà lại đem ra ba ngàn lạng bạc liền gật đầu bảo:

- Đặt cả lên tấm cánh cửa này.

Bọn người nhà biết rằng đặt một trăm chín chục cân nữa lên là nặng quá nhưng không dám trái lệnh, đành khuân từng gói một đặt vào.

Hồ Phỉ lại la lên:

- Tiệm cầm đồ của các ngươi đây của Hoàng Đế mở ra phải không? Sao lại làm việc ngang ngược thế?

Đại chưởng quỹ tươi cười đáp:

- Không dám! Không dám! Hảo hán đại gia có điều chi dạy bảo?

Hồ Phỉ hỏi:

- Cầm đồ sao lại không làm hóa đơn?

Đại chưởng quỹ nghĩ bụng:

- Sáu tên gia đinh khỏe mạnh thì để một luíc chưa việc gì nhưng Du triều phụng không khéo chết mất.

Hắn liền hô:

- Mau viết hóa đơn đi!

Tên triều phụng ở bên quầy không biết hạ bút thế nào mà đại chưởng quỹ thôi thúc, liền cấm bút viết:

" Nay cầm sáu tên gia đinh và một tên Du triều phụng ở Phụng phủ rách da nát thịt, chân tay tàn khuyết, lấy số bạc chín ngàn lạng. Tiền lời hàng năm là hai phân.

Khi đến chuộc phải theo đúng trong hóa đơn. Nếu gặp nạn binh hỏa mà đồ vật bị tổn thất thì đó là mệnh trời "

Nguyên theo luật lệ cầm đồ khắp thiên hạ thì dù đồ vật mới tinh cũng viết là đã tàn khuyết, hư nát, để lúc chuộc khỏi có sự tranh chấp. Nhưng cổ lai chưa có chuyện cầm người nên tên triều phụng phải thêm tám chữ " rách da nát thịt, chân tay tàn khuyết ".

Đại chưởng quỹ cầm hóa đơn cung kính đưa lại.

Hồ Phỉ mỉm cười thu l;ấy rồi nhấc bổng hai tên võ sư lên bảo chúng:

- Khuân những đôn đá kia xuống.

Hai tên võ sư đầu nhức mắt hoa tự biết một người không bê nổi đôn đá, đành hai người hợp lực khiêng từng cái một xuống.

Hồ Phỉ lại nói:

- Đựoc rồi! Chúng ta đến đổ trường chơi. Hai người khiêng tiền đi cho ta.

Hai tên võ sư nem nép vâng lời. Một trước một sau khiêng tấm cánh cửa dựng chín ngàn lạng bạc đi theo Hồ Phỉ.

Những người bàng quan tới coi náo nhiệt thấy chàng xích thủ không quyền mà dám đến uy hiếp tiệm cầm đồ lớn nhất ở Trấn Phật Sơn đều khoan khoái lớn tiếng reo hò, nhưng vẫn sợ Phụng Thiên Nam thù hằn không dám lại cùng chàng trò chuyện.

Mọi người nghe chàng nói đến đại náo đổ trường càng phấn khởi tinh thân kéo đi coi mỗi lúc một đông.

Đổ trường thiết lập trong một tòa miếu cũ đổ nát ở tận đầu trấn Phật Sơn.

Trên cổng lớn viết bốn chữ đại tự " Anh Hùng Hội Quán ".

Hồ Phỉ rảo bước qua cửa tiến vào thì thấy trên đại điện đầu đen lố nhố vây quanh một bàn bạc.

Hắn để hở ngực đầy lông lá.

Chủ sòng thấy Hồ Phỉ tiến vào, đằng sao lại có hai tên võ sư khiêng tấm cửa lớn trên đặt gần trăm gói bạc thì trong lòng không khỏi sửng sốt la lên:

- Xà bì Trương! ông bạn làm trò gì vậy?

Võ sư họ Trương bĩu môi đáp:

- Hảo hán đây muốn đến chơi một canh.

Chủ sòng nghe Xà bì Trương nói bằng một giọng cung kính, lại biết Phụng lão gia giao du rất rộng. Hắn đoán chàng trẻ tuổi này chắc là bạn của lão nhân gia, bất giác nghĩ thầm:

- Hay lắm! Ngươi khiêng bạc để biếu đổ trường chúng ta thì còn gì bằng? Mở phạn điếm còn chẳng sợ bụng lớn thì mở đổ trường khi nào lại sợ tài chủ? Dù các ngươi có khiêng mấy cảnh cửa bạc nữa đến đây ta cũng chẳng chê nhiều.

Hắn toét miệng cười nói:

- Qúy tính bằng hữu đây là gì? Mời bằng hữu ngồi chơi.

Hồ Phỉ bệ vệ ngồi xuống nói:

- Ta họ Bạt tên gọi Phụng Mao.

Chủ sòng lẩm nhẩm:

- Ủa! Gã vẫn có bụng khiêu khích.

Hắn cầm hộp xúc xắc lắc mấy cái rồi đặt xuống bàn.

Mấy chục đổ khách xung quanh lục tục đặt cuộc. Có người đặt bên " Tài ", người thì đặt bên " Xỉu ".

Hồ Phỉ muốn kéo dài thời gian để chờ Phụng Thiên Nam thân hành tới nơi đặng chiến đấu với hắn.

Chàng ngồi cười hì hì chứ không đặt cuộc.

Bỗng thấy chủ sòng mở hộp ra. Ba con xúc xắc cộng được mười ba điểm. Những đổ khách bên " Tài " nổi tiếng hoan hô còn bên " Xỉu " mặt buồn rười rượi.

Chương 22: Sát quan ẩu lại bạt phụng mao

Chủ sòng mở bát ba lần, bên " Tài " đều thắng cả.

Hồ Phỉ nghĩ bụng:

- Trong mười sòng bạc có đến chín sòng gian lận. Phụng Thiên Nam đã là tay hoành hành bất pháp mà mở sòng bạc tất nhiên giở trò quỷ quái. Ta phải điều tra cho tệ đoan, đại náo một phen mới được.

Chàng liền chú ý nhìng bát xúc xắc, lại lắng tai nghe thanh âm xem trong con xúc xắc có đổ chì không. Chàng nghe một lúc không thấy gì khác lạ.

Nguyên chàng đã luyện qua thuật nghe tiếng gió, nhĩ lực rất tinh vị Dù là trong bóng tối có ám khí tập kích cũng nghe thanh âm để biết phương vị cùng ám khí loại gì? Thủ kình thế nào? Tỷ như Triệu Bán Sơn là một tay đại hành gia, hôm ấy ở Thương Gia Bảo nghe ám khí tứ phía bắn tới liền đoán được đối phương là đệ tử của Bất Nghi đại sư ở chùa Thiếu Lâm. Thuật nghe ám khí tinh vi đến thế là cùng.

Nhĩ lực của Hồ Phỉ tuy còn kém Triệu Bán Sơn nhưng nghe một lúc lâu cũng nhận được ba con xúc xắc hướng lên trên mặt nào, điểm số cộng được bao nhiêu.

Nên biết con xúc xắc có sáu mặt, điểm sỗ mỗi mặt đều khác nhau. Mặt nhất điểm hướng lên thì mặt lục ở phía dưới đối lại. Lúc ba con xúc xắc nằm xuống thanh âm có khác nhau một ly nhưng người nội lực tinh thâm nghe ám khí đều có thể phân biệt được một cách rõ ràng.

Hồ Phỉđể chủ sòng mở bát thêm mấy lần, chàng nghe không lầm nữa, liền cười hỏi:

- Nhà cái có hạn định đặt cửa bao nhiêu không?

Chủ sòng lớn tiếng đáp:

- Khắp tỉnh Quảng Đông đều biết đổ trường của Nam Bá Thiên tha hồ đặt cửa bất chấp bao nhiêu cũng ăn hết. Nếu không thế thì còn gọi là Anh Hùng Hội Quán sao được?

Hồ Phỉ mỉm cười chìa ngón tay cái lên nói xỏ:

- Phải rồi! Nếu còn hạn định chẳng hóa ra là Cẩu Hùng Hội Quán ư?

Chàng nghe tiếng xúc xắc hạ xuống thành mười hai điểm liền quay lại hỏi:

- Xà Bì Trương! Đặt một ngàn lạng xuống bên " Tài ".

Chủ sòng hòa mình ở đổ trường mấy chục năm cũng phải mở bát mới biết Tài hay Xỉu.

Hắn thấy chàng đặt cuộc một ngàn lạng thì không khỏi sửng sốt.

Hắn mở bát đĩa ra thấy cả ba con xúc xắc đều hướng mặt " Tứ " lên, bất giác sắc mặt lợt lạt, đành phải giao một ngàn lạng.

Tiếp theo hắn lắc hộp xúc xắc thanh âm lẫn lộn. Hồ Phỉ nghe không rõ, ngồi yên không đặt cuộc. Lúc mở bát thành tám điểm.

Tiếng bạc sau Hồ Phỉ đặt hai ngàn lượng bên " Xỉu ". Mở bát ra quả nhiên sáu điểm. Xỉu ăn.

Hồ Phỉ tiếp tục đánh năm, sáu tiếng và đã được giam một vạn một ngàn lạng.

Nhà cái hai tay ướt đẫm mồ hôi cầm hộp xúc xắc lắc thật mạnh.

Hồ Phỉ ghe rõ tiếng bạc này mười bốn điểm liền hô:

- Xà Bì Trương! Đặt hai vạn lạng xuống bên " Tài ".

Hai tên võ sư khuân những gói bạc trên cánh cửa đặt xuống bàn.

Nhà cái bẻ một góc bát lên coi thấy ba con xúc xắc cộng mười bốn điểm. Chân tay hắn rất linh lợi. Hắn thò ngón tay út vào bên hộp sẽ đẩy một cái cho con Lục điểm lật ngược lại thành Nhất điểm. Thế là mười bốn điểm biến thành chín điểm.

Bạc đang Tài mà hóa Xỉu.

Thủ pháp này nếu không luyện mấy chục năm không thể thành tựu được. So với học võ công chẳng kém gì một tuyệt chiêu cực kỳ lợi hại.

Nhà cái thấy Hồ Phỉ không hay biết đã chắc mẩn ăn bàn này rồi. Hắn nhơn nhơn đắc ý hô:

- Đại gia nhất định đặt bấy nhiêu chứ?

Hồ Phỉ đẩy đống bạc giữa bàn đáp:

- Hai vạn lạng đây. Nếu Xỉu thì nhà cái thu hết đi.

Nhà cái hô:

- ¡n tiếng bạc lớn quá!

Hắn mở bát ra, bất giác miệng há hốc không ngậm lại được vì ba con xúc xắc cộng thành mười hai điểm.

Các đổ khách dừng tay không đánh từ lâu rồi. Ai ngó thấy mấy chục gói bạc trên bàn cũng phải kinh tâm động phách. Họ thấy mở bạc thành " Tài " đều bật tiếng la hoảng:

- Úi chà!

Tiếng là vừa đầy vẻ kinh dị lại có ý hoan hô.

Nên biết bọn chúng đều là tay ham mê cờ bạc mà suốt đời chưa từng gặp qua canh bạc lớn thế này.

Hồ Phỉ cười ha hả, đứng một chân trên ghế hô:

- Hai vạn lạng bạc trắng ngầu! Mau giam vào đi!

Nguyên lúc nhà cái tác tệ, thủ pháp mau lẹ nhưng che mắt Hồ Phỉ thế nào được.

Chàng không hiểu nhà cái giở trò gì song cũng đoán chắc ba con xúc xắc bị hắn lật đi rồi.

Nguyên ba con xúc xắc này, một con Lục, một con Ngũ và một con Tam cộng là mười bốn điểm. Nhà cái định lật con L:ục thành Nhất không ngờ đàn lực của hắn lại đụng cả ba con biến thành Tứ điểm, Lục điểm và Lưỡng điểm. Cộng thành mười hai điểm, vẫn là " Tài ".

Nhà cái mặt xám như tro tàn, đập tay xuống bàn quát hỏi:

- Xà Bì Trương! Cha này lai lịch thế nào mà đến quấy rối đổ trường của Phụng lão gia?

Xà Bì Trương giơ mặt đưa ma ra đáp:

- Tại hạ cũng không biết.

Hồ Phỉ giục:

- Giam tiền đi! Giam tiền đi! Lẹ lên! Giam đủ hai vạn lạng bạc. Lão gia được bấy nhiêu là đủ rồi, thôi không đánh nữa.

Nàh cái lại vỗ bàn đánh binh một tiếng quát mắng:

- Gã kia! Ngươi làm trò quỷ gì mà lão gia không biết ư?

Hồ Phỉ cười đáp:

- Hay lắm! Ngươi thích vỗ bàn cũng được.

Chàng vung tay đập xuống góc bàn. Lập tức góc bàn gẫy rời.

Chàng lại giơ tay trái đập vào góc khác cũng gẫy ngay rớt xuống.

Mọi người thấy võ công chàng đều kinh hãi. Khi nào chủ sòng còn dám ngang ngược?

Đột nhiên hắn phóng cước toan đá đổ bàn để nhân lúc nhốn nháo chạy đi.

Mấy tên hồ lỳ và đổ khách reo lên như tiếng sấm:

- Cướp bạc anh em ơi!

Hồ Phỉ vươn tay mặt ra chụp lấy chủ sòng xách ngược lên đập đầu hắn xuống mnặt bàn.

Luồng lực đạo nặng quá, mặt bàn thủng ra một lỗ đầu hắn chui xuống dưới. Từ vai đến chân chìa lên mặt bàn. Chân tay hắn rẫy rụa loạn lên coi rất tức cười.

Các đổ khách bật tiếng la hoảng, tới tấp lùi lại.

Đột nhiên một thanh niên lỗi hai chục tuổi từ cửa lớn tiến vào.

Thanh niên này mình mặc áo trường bào bằng lụa màu lam, tay phe phẩy cây quạt giấy. miễng gã hô:

- Có vị hảo bàng hữu giá lâm mà tiểu đệ chưa kịp nghênh tiếp. Xin miễn trách cho.

Hồ Phỉ thấy người này chân bước nhẹ nhàng, vẻ mặt anh tuấn, tỏ ra võ công không phải tầm thường, bất giác chàng hơi sửng sốt.

Thiếu niên gấp quạt lại nhìn Hồ Phỉ chắp tay xá dài hỏi:

- Xin hỏi quý tính đạo danh tôi huynh là gì?

Hồ Phỉ thấy gã cử chỉ lễ độ, cũng vái chào đáp:

- Tại hạ chưa kịp thỉnh giáo tôn tính các hạ.

Thiếu niên nói:

- Tiểu đệ họ Phụng.

Hồ Phỉ dựng cặp lông mày lên cười khanh khách nói:

- Nếu vậy thì họ tên của tại hạ không khỏi có điều thất kính. Tại hạ họ Bạt tên gọi Phụng Mao. Lão huynh cùng Phụng Thiên Nam là thế nào?

Thiếu niên đáp:

- Đó là gia phụ. Gia phụ nghe nói tôn giá quang lâm đáng lẽ thân hành đến đây đón tiếp, không ngờ đang có việc gấp nên sai tiểu đệ đến mời tôn giá dời gót ngọc tới hạ xá uống chung rượu nhạt.

Gã quay lại ngó hai tên võ sư hộ việc ở Anh Hùng Đường Phố quát hỏi:

- Nhất định là các ngươi vô lễ gậy sự khiến lão nhân gia bực mình. Sao còn chưa tạ tội?

Hai tên võ sư hộ vệ vâng dạ luôn miệng rồi khom lưng thỉnh an nói:

- Bọn tiểu nhân có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn.

Hồ Phỉ cười lạt nghĩ bụng:

- Ta thử coi bọn chúng dỡ trò quỷ gì?

Chủ sòng đầu vẫn bị cắm vào mặt bàn, hai chân rẫy loạn lên, miệng la ôi ối.

Gã thiếu niên nắm lấy lưng hắn nhẹ nhàng nhấc bổng lên rồi đặt ngược xuống.

Cổ hắn vẫn đeo mặt bàn, thành ra cái bàn chỏng ngược chân lên trời, coi chẳng khác người bị đeo gông.

Chủ sòng hai tay nâng đỡ mặt bàn coi rất hoạt kê và rất thảm bại.Hắn nhìn thiếu niên nói:

- Đại gia! Đại gia đến vừa maỵ Hắn... hắn...

Hắn đưa mắt nhìn Hồ Phỉ rồi không dám nói nữa.

Hồ Phỉ hỏi:

- Ngươi không dám đánh nữa gì? Thế cũng được. Vậy giam tiền cho ta đi. Chẳng lẽ Anh Hùng Hội Quán định cải xóa?

Thiếu niên mắng chủ sòng:

- Bạt gia được bao nhiêu tiền mau lấy ra trả đi, còn ấp úng gì nữa?

Gã nói rồi cầm hai góc bàn kéo mạnh ra. Rắc một tiếng! Mặt bàn bị tách làm hai mảnh.

Công phu này rất ngoạn mục và mau lẹ khiến mọi người trong đổ trường đều cất tiếng hoan hô.

Chủ sòng bây giờ được thiếu chủ đỡ đòn, mật lớn lên một ít, ngó Hồ Phỉ bằng cặp mắt hằn học nói:

- Cha này là xuất lão thiên?

Thiếu niên lớn tiếng quát:

- Nói bậy! Ngươi ta là đấng anh hùng hảo hán, sao lại bảo là " xuất lão thiên "?

Nếu ở đây không đủ tiền thì sai người lại tiệm cầm đồ mà lấy.

Hồ Phỉ không hiểu ba chữ " xuất lão thiên " nghĩa là gì nhưng cũng đoán ra hắn bảo mình là phường bịp bợm.

Chàng lẫm bẩm:

- Gã thiếu niên này võ công vào hạng khá mà hành động cũng có điều khoát đạt, ta chẳng thể lơi là được.

Lại nghe thiếu niên nói:

- Tiền bạc của Bạt gia quyết chẳng dám thiếu nửa đồng. Bọn tiểu nhân quê mùa này mắt nhỏ như hai hạt đậu, trước nay chưa nhìn thấy chân hảo hán, đại anh hùng bao giờ. Bạt gia bất tất chấp nhặt với chúng. Bây giờ xin mời Bạt gia qua tệ xá chơi được chăng?

Gã biết rõ ba chữ " Bạt Phụng Mao " quyết chẳng phải tên thật của chàng và chàng có ý gây chuyện thị phi với Phụng gia nhưng gã vẫn một điều Bạt gia, hai điều Bạt gia, tuyệt không lộ vẻ gì khó chịu.

Hồ Phỉ nói:

- Ở đây các vị rất nhiều phụng hoàng, tại hạ chưa hiểu tôn hiệu là gì?

Thiếu niên nghe giọng hỏi của Hồ Phỉ có ý châm chọc liền đáp:

- Không dám! Không dám! Tiểu đệ tên gọi Nhất Minh.

Hồ Phỉ nói:

- Tại hạ đánh bạc đang thích muốn lại đây chơi một lúc nữa. Chi bằng mời lệnh tôn đến đây hội diện.

Chủ sòng nghe chàng nói muốn đánh bạc nữa, sợ tái mặt vội lên tiếng:

- Không... không...

Phụng Nhất Minh sa sầm nét mặt quát:

- Chúng ta đang nói chuyện, sao ngươi được chõ miệng vào?

Gã quay lại nhìn Hồ Phỉ cười nói:

- Gia phụ đối với bạn bè trước nay chưa dám thất lễ với ai, được tin Bạt gia quang lâm Phật Sơn trong lòng mừng rỡ khôn xiết, hận mình chẳng được lập tức cùng nhau tương kiến vì đúng bữa nay có hai vị Ngự tiền thị vệ Ở trong kinh ra. Gia phụ phải ở nhà bồi tiếp chẳng thể phân thân đến nghinh đón Bạt gia, mong Bạt gia miễn thứ cho.

Hồ Phỉ cười lạt đáp:

- Ngự tiền thị vệ là các quan lớn. Nhất Minh huynh! Tiểu đệ Ở ngoài giang hồ có cái ngoại hiệu, chắc huynh đài đã biết rồi.

Phụng Nhất Minh đang nghi ngờ tự hỏi:

- Không hiểu tên thật thằng cha này là gì?

Gã vội nói:

- Tiểu đệ là kẻ cô lậu quả văn, xin Bạt gia cho biết.

Hồ Phỉ đặng hắng một tiếng rồi đáp:

- Lạ Ở chỗ Nhất Minh huynh cũng là người võ lâm mà sao cái tên Sát Quan Ẩu Lại Bạt Phụng Mao lừng lẫy trên chốn giang hồ cũng không biết?

Phụng Nhất Minh sửng sốt nói:

- Bạt gia nói giỡn rồi.

Hồ Phỉ đột nhiên vươn tay trái chụp lấy vạt áo gã quát hỏi:

- Hừ hừ! Tên này lớn mật thật! Sao ngươi dám ăn vụng miếng thịt phụng hoàng của ta nuốt vào bụng?

Phụng Nhất Minh không thể nhẫn nại được nữa. tay phải gã đánh rứ một chưởng, tay trái ra chiêu cầm nã định chụp lấy cổ tay Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ xoay tay một cái nhanh như điện chớp khiến đối phương không kịp đề phòng.

Bốp một tiếng. Phụng Nhất Minh bị đánh một cái bạt tai vào má bên trái. Tay mặt chàng chụp trước ngực gã, miệng quát:

- Trả lại miếng thịt phụng hoàng cho ta.

Phụng Nhất Minh cũng là tay gia học uyên thâm, võ công không đến nỗi hèn kém mà cảm thấy cổ tay mình tựa hồ bị kìm sắt riết chặt, gân cốt cơ hồ gẫy nát. Gã vội phóng cước nhằm đá vào bụng dưới Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ giơ chân lên. Chân chàng ở trên không đáp trúng vào mu bàn chân Phụng Nhất Minh.
Bàn chân Phụng Nhất Minh khác nào bị thiết trùy đánh cho một đòn. Gã không nhịn được rú lên một tiếng.

Hồ Phỉ xoay tay trái đánh một chưởng lại trúng vào má bên phải Phụng Nhất Minh. Thế là cả hai má gã vừa đỏ vừa sưng như gan heo.

Hồ Phỉ lớn tiếng hô:

- Các vị hảo bằng hữu hãy nghe đầy. Tại hạ đường xa ngàn dặm từ phương Bắc đến Trấn Phật Sơn mua cho cho Chung A Tứ lão huynh một miếng thịt phụng hoàng mà bị gã này ăn vụng mất. Các vị bảo có nên đánh hay không?

Mọi người tron đổ trường ngơ ngác nhìn nhau, chẳng ai dám nói gì nhưng trong lòng đều biết chàng đến trả thù và thân can cho Chung Tiểu Tam bị chết oan.

Phụng Nhất Minh bị Hồ Phỉ dẫm lên chân, chịt cổ tay, toàn thân không cử động được.

Bỗng thấy một lão già từ trong đám ông đi ra, tay cầm một cái tẩu hút thuốc bào ngắn. Chính là đại chưởng quỹ ở Anh Hùng Đương Phố.

Lão bị Hồ Phỉ uy hiếp lấy chín ngàn lạng khi nào chịu bỏ quả Bây giờ lão thấy tiểu chủ nhân bị bắt liền tiến ra tươi cười nói:

- Hảo hán gia. Đây là người con duy nhất của Phụng lão gia. Phụng lão gia coi y quý hơn cả tính mạng mình. Hảo hán gia cần dùng tiền bạc thế nào xin cứ cho hay và xin tha tiểu chủ nhân của bọn tại hạ ra.

Hồ Phỉ bảo:

- Ai bảo gã ăn thịt phụng hoàng của ta?

Hễ là con cưng của Phụng lão gia thì muốn ăn cắp cái gì cũng được hay sao?

Đại chưởng quý cười nói:

- Hảo hán gia khéo nói giỡn. Trong thiên hạ làm gì có người bán thịt phụng hoàng? Dù có đi chăng nữa thì tiểu chủ nhân của bọn tại hạ cũng không ăn vụng.

Hồ Phỉ lại quát:

- Thịt phụng hoàng bổ lắm. Thực là món ăn quý vô giá. Hễ nuốt vào bụng là nét mặt hồng hào béo mập lên ngaỵ Các vị hãy coi đó, có phải mặt gã vừa đỏ vừa mập hơn bao giờ hết. Vậy mà còn cãi là không ăn vụng thịt phụng hoàng của ta.

Đại chưởng quỹ vẫn cười đáp:

- Đó là hảo hán gia hạ thủ, đánh sưng cả lên, chẳng có liên gì đến thịt phụng hoàng.

Hồ Phỉ hỏi:

- Các vị thử bình nghị coi có phải tên tiểu tử này đã ăn vụng thịt phụng hoàng của tại hạ không?

Trong đổ trường nửa số người là thủ hạ của Phụng Thiên Nam còn một nửa nếu chẳng phải bọn lưu manh thì cũng là hạng phá gia chi tử.

Ai nấy đều sợ uy thế Phụng Thiên Nam nên nghe Hồ Phỉ hỏi vậy đều mồm năm miệng mười đáp:

- Bọn tại hạ có thấy thịt phụng hoàng của hảo hán gia đâu?

- Phụng thiếu gia quyết không ăn vụng thứ đó.

- Ở phủ Phụng lão gia còn thiếu thứ gì mà phải ăn vụng ăn cắp?

- Nới giỡn là hảo hán nói giỡn.

- Hảo hán tha ngay y ra để khỏi xẩy chuyện tày đình.

Hồ Phỉ đáp:

- Được rồi! Các vị bảo gã không ăn vụng chẳng lẽ ta cãi được ư? Bây giờ chúng ta đưa nhau đến Bắc Đế miếu để ngài phán xét.

Mọi người sửng sốt. Họ nghĩ ngay đến vụ Chung Tứ Tẩu mổ bụng con ở miếu Bắc Đế.

Đại chưởng quỹ ngấm ngầm kinh hãi nghĩ bụng: một khi đã đến Bắc Đế miếu thì câu chuyện khó mà vãn hồi được.

Hắn không ngớt khom lưng xá dài nói:

- Hảo hán dạy thế là phải. Bọn tại hạ đều lầm rồi. Thiếu chủ nhân đúng là đă ăn vụng thịt phụng hoàng của hảo hán gia. Hảo hán gia đòi bồi thường thế nào xin hoàn lại đúng như vậy là xong.

Hồ Phỉ cười lạt:

- Ông bạn nói coi dễ dàng quá. Bao nhiêu người ở đây đều bất phục mà không tới Bắc Đế miếu làm cho minh bạch thì ta còn mặt mũi nào trông thấy ai nữa?

Dứt lời chàng cắp nách Phụng Nhất Minh rảo bước ra khỏi đổ trường, bỏ cả tiền bạc lại không lấy nữa. Chàng hỏi thăm đường lối khách bộ hành đi thẳng về phía miếu Bắc Đế.

Bắc Đế miếu cách kiến trúc rất hùng vĩ với toàn thần tử thật rộng.

Qua cổng tới một cái ao lớn. Trong ao toàn là rùa đá rắn đá.

Hồ Phỉ kéo Phụng Nhất Minh vào lục điện nghĩ tới vụ Chung Tứ Tẩu phải mổ bụng con để phân oan. Bầu máu nóng trong ngực trồi lên, chàng đẩy Phụng Nhất Minh té xuống rồi ngửng đầu nhìn tượng thần Bắc Đế dõng dạc hô:

- Bắc Đế gia! Xin ngài hiển linh thân oan cho tiểu dân trả mối oán hờn. Tên giặc này ăn vụng thịt phụng hoàng của tiểu dân mà mọi người bảo gã không ăn...

Chàng chưa dứt lời đột nhiên thấy sau lưng nổi tiếng gió, biết là gần đó có người tập kích hai bên.

Chàng cúi đầu xuống co mình lại. Hai người kia đánh vào quãng không.

Hai tay phân ra đẩy sau lưng hai người đánh " cốp " một tiếng. Hai người đụng mặt vào nhau lập tức ngất đi.

Lại nghe một người tức giận gầm lên nhảy xổ vào.

Hồ Phỉ thấy tiếng bước chân trầm trọng bụng bảo dạ:

- Người này bản lĩnh không phải tầm thường.

Chàng nghiêng mình né tránh.

Bỗng thấy đao quang lấp loáng. Một đại hán lớn như con trâu mộng đã lướt qua bên mình. Thanh đao chém toi Phụng Nhất Minh.

Những người này võ công cao cường. Trong lúc nguy cấp đưa cánh tay trệch đi một chút. Nhát đao chém xuống viên gạch xanh. Mành gạch bay tứ tung.

Hồ Phỉ la lên:

- Tuyệt diệu!

Chàng đưa chân trái đè lên khuỷu tay đối phương.

Đại hán rú lên một tiếng., buông tay bỏ đao ra.

Hồ Phỉ móc chân phải một cái. Thanh đơn đao bay lên. Tiện tay chàng đón lấy rồi cười nói:

- Tại hạ đang bực vì chuyện không có đao mổ bụng gã này mà các hạ lại đem đến chọ Xin cảm ơn các hạ.

Đại hán tức giận đến cực điểm, hết sức rãy rụa.

Hồ Phỉ nhấc chân lên một chút. Đại hán liền xoay mình nhảy vọt lên được ngay, đủ biết cường lực của hắn hơn người.

Hắn đẩy chân phải một cái. Mời đầu ngón tay như móc câu chụp xuống Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ xoay mình một cái đã quanh ra phía sau đối phương. Tay trái chàng đẩy mạnh vào vai hắn, miệng quát:

- Lên trời đi!

Phát đẩy này mười phần có đến tám là mượn đà nhảy lên của đại hán.

Đại hán không tự chủ được bay thẳng lên không.

Những người bàng quan bật tiếng là hoảng tưởng chừng người hắn sẽ xuyên thủng nóc miếu ra ngoài.

Đại hán vội đưa hai tay ôm lấy cây hoàng ở giữa đại điện.

Dù hắn không bị đụng té đầu nhưng cứ phải đeo ton ten trên không ngó xuống cách mặt đất mấy trượng.

Đại hán không luyện môn khinh công, thân thể lại trầm trọng. Tuy công lực ngoại gia vào hạng khá mà không dám nhảy xuống.

Đại hán này là nhân vật thứ ba trong Ngũ Hổ Môn, một tay trợ thủ rất đắc lực của Phụng Thiên Nam. Những người ở Trấn Phật Sơn đều sợ hắn một vành.

Bây giờ hắn như người bị treo trên tường nhà, lên không được xuống cũng không xong, coi rất hoang mang.

Hồ Phỉ kéo vạt áo Phụng Nhất Minh đánh roạc một miếng, da bụng hở ra.

Chàng cầm thanh đao nhìn mọi người ở trong điện hô lớn:

- Gã có ăn thịt phụng hoàng hay không, các vị cứ mở mắt ra mà coi cho rõ, đừng bảo ta đổ oan cho người ngay.

Bốn năm người ăn mặc như kiểu hương thân đứng bên đều khuyên giải, nói:

- Xin hảo hán gia hãy nương tay, Nếu mổ bụng y thì người chết không thể sống lại được.

Hồ Phỉ bụng bảo dạ:

- Bọn người này úp úp mở mở, chắc cũng cùng một phe với Phụng Thiên Nam.

Chàng tức giận quát hỏi:

- Chung Tứ Tẩu mổ bụng thằng nhỏ sao các vị không khuyên can? Chỉ con em nhà giàu mới đáng tiền còn con kẻ nghèo cũng không phải là mạng người hay sao?

Các vị hãy về đi. Mỗi vị bắt một đứa con đưa đến đây. Nếu ai không chịu đưa đến, ta sẽ thân hành tới nơi tìm kiếm. Thịt phụng hoàng của ta nếu không phải gã ăn vụng thì là con các vị ăn rồi.

Ta sẽ mổ bụng từng người một để điều tra cho ra vụ này.

Chương 23: Trong tổ miếu hồ lang đả bại thiên nam

Hồ Phỉ nói mấy câu này khiến bọn hương thân sợ bở vía vội co mình lùi vào đám đông không dám nói gì nữa.

Giữa lúc nhốn nháo, ngoài cửa miếu có tiếng sức lạc huyên náo. Một lũ người chạy vào.

Người đi trước thân thể cao lớn, mình mặc áo đoạn màu đồng tự. Hắn đưa hai bàn tay gạt một cái. Bảy, tám người trên điện liền bị té xuống lăn ra xa mấy thước.

Hồ Phỉ thấy người này khí thế uy mãnh lại thái độ ngang tàng, liền lẩm bẩm:

- Ha ha! Chính hắn đã đến rồi!

Chàng đưa mục quang nhìn đại hán từ đầu xuống chân, lại từ gót chân lên đến đầu.

Đại hán là một lão già chừng ngoài năm chục tuổi, môi trên để ria mép đã đốm bạc. Cổ tay mặt đeo một đôi vòng ngọc. Tay trái cầm cây tẩu màu biếc. Hiển nhiên là một tay đại hương thân ăn ở cực kỳ sung sướng và rất giống một tên ác bá trong võ lâm ngồi nhà để chia tang vật. Có điều chân lão bước ngưng trọng, cặp mắt rất oan nghiêm. Hiển nhiên là tay võ nghệ cao cường.

Đại hán này chính là Nam Bá Thiên Phụng Thiên Nam, chưởng môn phái Ngũ Hổ.

Phụng Thiên Nam đang ăn yến bồi tiếp hai thị vệ nghe gia nhân liên tiếp về báo cáo là có người đại náo tửu lâu, đường phố, đổ trường.

Lão không muốn để mất uy danh trước mặt bọn Ngự Tiền thị vệ, toan bỏ mặc không lý gì đến. Lão cho là chuyện nhỏ nhặt này bọn thủ hạ cũng đủ đối phó. Sau hắn nghe nói con bị bắt đưa đến Bắc Đế miếu để mổ bụng mới lật đật chạy tới.

Lão tưởng một tay đối đầu ghê gớm nào đến tầm cừu, ngờ đâu lão vừa ngó thấy Hồ Phỉ thì chỉ là một gã thiếu niên quê mùa chưa từng quen biết.

Lão chưa nói gì đã cúi xuống toan ôm con dậy.

Hồ Phỉ nghĩ thầm:

- Lão này có vẻ cuồng ngạo lắm. Hắn coi ta không vào đâu.

Chàng chờ Phụng Thiên Nam cúi xuống rồi phóng chưởng đánh vào sau lưng lão.

Phụng Thiên Nam không quay lại chỉ xoay tay bên trái gạt bàn tay đối phương.

Chát một tiếng. Hai chưởng đụng nhau. Người Phụng Thiên Nam lảo đảo, xuýt nữa té xuống đè lên mình Phụng Nhất Minh. Bây giờ lão mới biết chàng thiếu niên quê mùa này quả là tay kình địch.

Lão đành bỏ con đó giơ tay mặt lên đánh vào sau lưng Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ thấy lão biến chiêu rất thần tốc, quyền đánh như gió. Quả là một thân thủ danh gia. Chàng cầm đao chém xuống nắm tay lão.

Nhát đao này tuy mãnh liệt Phụng Thiên Nam chỉ rút tay một cái là tránh được ngay nhưng Phụng Nhất Minh nằm ngang dưới đất, lão rụt tay về chẳng khác gì lại để cho con hứng lấy nhát đao tất phải mất mạng.

Trước tình trạng nguy cấp này, Phụng Thiên Nam ứng biến cực kỳ mau lẹ. Lão kéo tấm dạ cá ở cái bàn trước thần đàn hất lên đón đỡ chiêu đao.

Hồ Phỉ la:

- Giỏi lắm!

Chàng vươn tay trái lên chụp lấy một tấm dạ cá. Cả hai người cùng kéo mạnh.

Bỗng nghe đánh " rắc " một tiếng. Tấm dạ cá gãy ngay khúc giữa thành hai đoạn.

Bây giờ Phụng Thiên Nam không dám coi thường nữa. Lão vội nhảy lùi lại nửa trượng.

Một tên đệ tử đưa cây Hoàng Kim Côn vào tay lão.

Cây côn dài đến tám thước, đường kính rộng một tấc rưỡi. Toàn thân đúc bằng vàng. Có thể nói là một thứ binh khí nặng nhất và sang nhất của nhà hào phú trong võ lâm.

Phụng Thiên Nam vung cây kim côn lên trỏ vào Hồ Phỉ nói:

- Các hạ là môn hạ của ai? Phụng mỗ có chỗ nào đắc tội với các hạ xin cho hay?

Hồ Phỉ đáp:

- Tại hạ có miếng thịt phụng hoàng bị lệnh lang ăn vụng mất. Phải mổ bụng gã ra để coi cho rõ mới được.

Phụng Thiên Nam nhờ cây Thục Đồng Côn mà khắp tỉnh Lĩnh Nam không ai địch nổi. Lão mới sáng lập ra phái Ngũ Hổ và định cư ở trấn Phật Sơn. Sau lão đại phát tài mới đúc cây Hoàng Kim Côn để thay cho cây Thục Đồng Côn.

Những cây côn các võ gia thường dùng bao giờ cũng chống xuống là ngang bằng lông mày nên kêu bằng Tề Mi Côn để xoay xở cho vừa. Cây ngắn không tới năm thước, cây dài cũng chỉ hơn sáu thước là cùng. Cây côn của Phụng Thiên Nam dài đến tám thước mà hoàng kim lại nặng gần gấp đôi sắt thép.

Phụng Thiên Nam nhờ tỷ lực hơn người, vung côn ra trong phạm vi hai trượng ánh vàng rực rỡ. Quả là lợi hại vô cùng.

Bọn thuộc hạ của Phụng Thiên Nam tuy đông người nhưng chưa được chỉ thị của lão nên không dám xông vào trợ chiến. Vả lại hai người tung nhảy như gió, bọn ngoài võ công kém xa, có muốn trợ chiến cũng chẳng biết ra tay vào chỗ nào.

Cuộc ác đấu đang lúc khủng khiếp thì ba người từ cửa miếu tiến vào.

Người đi đầu là một phụ nhân đầu tóc tán loạn, đầy mình những máu. Chính là Chung Tứ Tẩu.

Mụ vừa đập đầu vừa bò vào. Hai người theo sau là Chung A Tứ, chồng mụ và Chung Tiểu Nhị, con mụ.

Chung Tứ Tẩu vẫn quỳ dưới đất nhìn Phụng Thiên Nam đập đầu không ngớt.

Mụ cười la lên:

- Phụng lão gia! Lão gia là người đại nhân đại nghĩa. Bắc Đế gia phù hộ cho lão gia phước nhiều lộc lắm, con cháu đầy đàn. Bắc Đế gia lại phù hộ cho lão kim ngọc mãn đường quanh năm phát đạt. Gã Tiểu Tam, con của tiểu phụ đã làm cáo trạng kiện tới Diêm Vương nhưng Diêm Vương gia bảo lão gia đại phúc đại quý, hưởng phúc vô cùng.

Mụ điên điên khùng khùng vừa quỳ vừa lạy chợt khóc chợt cười.

Chung A Tứ nét mặt xám xanh không nói một lời.

Phụng Thiên Nam mới chiết chiêu cùng Hồ Phỉ một hợp đã lâm vào thế kém.

Cây kim côn vung lên thành vòng tròn mỗi lúc một nhỏ. Lão lại thấy Chung Tứ Tẩu dở khôn dở dại quỳ trước mặt mình thành ra tâm thần bối rối.

Lão biết còn chiến đấu nữa tất bị đại bại khó bề thu thập liền vận kình lực vào hai bàn tay sử chiêu Dương Mi Thổ Khí đánh vào hàm dưới Hồ Phỉ.

Nhát côn này kình phong rít lên, kim quang loá mắt. Hồ Phỉ không né tránh cũng không lùi lại, vươn tay đoạt lấy kim côn.

Phụng Thiên Nam vừa kinh ngạc vừa mừng thầm nghĩ bụng:

- Gã định chụp kim côn của mình thì dù cánh tay đúc bằng sắt cũng phải gãy tan.

Lão liền vận nội lực xuống cổ tay, sức đánh càng mạnh.

Bàn tay Hồ Phỉ bám vào đầu côn khẽ đẩy một cái rồi cong ngón tay lại nắm chặt lấy.

Phụng Thiên Nam phát huy công lực đã luyện trên ba chục năm vội sử chiêu Thương Đạo Hạ Kiếp tiếp theo là chiêu Phiên Thiên Triệt Địa dùng luồng ngoại kình cương mãnh giựt lại.

Hồ Phỉ la lên:

- Nhổ lông con gà thối tha rồi!

Hai tay chàng từ ngoài đưa vào trong bóp lấy cổ họng lão.

Không hiểu chàng di động thân hình thế nào mà vừa giật vừa chụp lại thuận đà tiến đánh môn hộ.

Cây kim côn của Phụng Thiên Nam vung ra ngoài rồi dĩ nhiên không đánh được chàng.

Phụng Thiên Nam sợ quá vội cúi đầu xuống đồng thời đưa tay ra giữ lấy cổ.

Hồ Phỉ dùng tay trái khẽ đập vào đầu đối phương rồi lột mũ lão ra. tay trái chụp lấy búi tóc lão la lên:

- Phát chưởng này tạm thời chưa hạ sát các hạ.

Tay trái chàng nắm búi tóc của lão rồi hai tay giựt mạnh ra hai bên một cái.

Một tiếng " ối " vang dội. Búi tóc lão dứt thành hai đoạn.

Phụng Thiên Nam sợ tái mặt, vội nhảy lùi lại.

Hồ Phỉ lại giơ tay mặt lên. Cái mũ của Phụng Thiên Nam bay ra chụp trúng vào con rắn đá.

Chàng lại tiến lên hai bước phóng chưởng đánh vào đầu con rùa đá nghển cổ lên.

Choang một tiếng. Tia nước bắn tung tóe. Đầu con thạc quy bị dứt gẩy cổ rớt xuống ao nước.Hồ Phỉ nổi lên tràng cười ha hả. Chàng cầm mớ tóc dài của Phụng Thiên Nam quấn vào đầu con rùa đó. Hai chân chàng phủi bụi trên mình cười hỏi:

- Còn đánh nữa hay thôi?

Bọn người bàng quan thấy Hồ Phỉ phô trương thân thủ như vậy đều sợ hãi tái mặt.

Phụng Thiên Nam biết phát chưởng vừa rồi quả chàng đã lưu tình, không thì chưởng lực đánh gãy đầu con thạch quy mà đánh vào đẫu lão thì còn chi là tánh mạng?

Nhưng lão nghĩ tới Hồ Phỉ lấy búi tóc mình quấn lên đầu rùa, lấy mũ đội đầu rắn là một điều kỳ sĩ đại nhục, còn nhịn làm sao được?

Lão liền múa kim côn ra chiêu Thanh Long Quyển Vi quét mạnh một cái.

Lúc này lão đánh liều mạng chứ không giữ thân phận chưởng môn tỷ võ cùng người.

Hồ Phỉ bụng bảo dạ:

- Thằng cha này hoành hành tác tệ đến cùng cực, bữa nay mà ta không làm cho hắn mất hết thể diện thì không giải được mối thù oan khí cho ngưòi trấn Phật Sơn, Chàng thấy uy lực cây kim côn có gia tăng nhưng côn pháp đã kém bề linh động. Chàng dùng tay không đỡ gạt mấy chiêu rồi thấy lão sử chiêu Thiết Ngưu Canh Địa đánh tới. Chàng liền đứng xoạc chân ra, chờ đầu côn quét xuống đất liền dẫm chân lên.

Phụng Thiên Nam vội vận kình giựt lại. Hồ Phỉ cử động rất mau lẹ, thấy chân phải rung động liền đạp chân trái lên mình côn, dập mạnh một cái.

Phụng Thiên Nam không nắm chắc được nới hai tay ra, cán côn tớt xuống đập trúng mu bàn chân phải lão làm gãy ra hai cái xương nhỏ.

Lão đau quá, mặt vàng như nghệ nhưng chỉ nghiến răng chịu đựng chứ chẳng rên la một tiếng. Lão đưa hai tay chắp để sau lưng dõng dạc lên tiếng:

- Tại hạ học nghệ chưa tinh, các hạ muốn giết muốn mổ thế nào tùy ý.

Chung Tứ Tẩu vẫn đập đầu lão không ngớt. Mụ vừa khóc vừa la:

- Đa tạ Phụng lão gia đã thành toàn cho nhà tiểu phụ. Tiểu Tam quả đã ăn vụng thịt ngỗng của lão gia.

Hồ Phỉ thấy Phụng Thiên Nam bị thua nhục nhã như vậy, không muốn hành hạ lão nữa nhưng lại thấy thảm trạng của Chung Tứ Tẩu thành người điên khùng, cùng những vết máu trước thần đàn, chàng nghĩ tới Phụng Thiên Nam ngoài vụ này nhất định còn nhiều điều tàn ác, không thể buông tha một cách khinh xuất.

Chàng liền sấn sổ bước tới chụp lấy lưng Phụng Nhất Minh giơ lên, nhổ thanh đao cắm dưới đất rồi quay lại Phụng Thiên Nam:

- Phụng lão gia! Giữa tại hạ và lão gia chẳng có thù oán gì nhưng lệnh lang ăn cắp miếng thịt phụng hoàng của tại hạ thật là vô lý. Những người ở trấn Phật Sơn đều bênh vực gã. Nỗi oan của tại hạ khó mà biện minh được, đành phải mổ bụng lệnh lang để liệt vị coi cho biết rõ.

Dứt lời chàng đưa mũi đao khá mạnh rạch vào bụng Phụng Nhất Minh. Trên làn da trắng như tuyết lập tức ứa máu.

Phụng Thiên Nam dĩ nhiên làm lắm điều tàn ác nhưng cũng có khí phách hán tử giang hồ. Lão bị bại dưới tay Hồ Phỉ rồi mà vẫn cứng cỏi không để mất thân phận một vị chưởng môn. Nhưng bây giờ thấy thằng con yêu độc nhất sắp bị thảm họa mổ bụng moi gan, bất giác bao nhiêu oai phong mất hết, hào khí tiêu hao. Lão la lên:

- Hãy khoan!

Rồi đoạt lấy một thanh đơn đao của người đứng bên.

Hồ Phỉ cười hỏi:

- Lão gia còn chưa chịu phục, muốn đánh một trận nữa chăng?

Phụng Thiên Nam vẻ mặt sầu thảm đáp:

- Phụng mỗ mình làm mình chịu, đã hành động tội lỗi để tôn giá ôm mối bất bình. Cái đó không liên quan gì đến nhục nhị Phụng mỗ không dám sống nữa, chỉ cầu tôn giá tha mạng cho thằng con.

Lão nói rồi vung đao toan đâm vào cổ tự vẫn.

Bỗng nghe người trên rường nhà hô lớn:

- Phụng đại ca! Làm thế không được.

Nguyên là đại hán to lớn hai tay bám lấy rường nhà người đeo tòn ten.

Phụng Thiên Nam cười lạt một tiếng vung đao chém liền.

Mọi người giật mình kinh hãi nhưng chẳng ai dám ngăn cản.

Thanh đơn đao những lướt qua cổ thì lập tức máu chảy đương trường, thây nằm lăn trong cổ miếu.

Đột nhiên mấy miếng veo véo rít lên. Một môn ám khí từ ngoài cửa điện ở trên cao chênh chếch bắn vào.

Keng một tiếng. ám khi đựng vào đơn đao làm cho trệch đi nhưng cũng vạch thành một vết thương trên vai bên trái của lão, máu chảy đầm đìa.

Hồ Phỉ định thần nhìn lại ám khí thì chính là một cành ngân thoa cài trên đầu phụ nữ.

Khí lực của Phụng Thiên Nam rất mạnh mà cây kim thoa nhỏ bé phóng trệch được đơn đao thì người phát ám khí võ công không pahỉ tầm thường.

Hồ Phỉ trong lòng kinh ngạc vội chạy ra nhảy vọt lên nóc nhà.

Chàng thấy góc Tây Nam có bóng người thấp thoáng trong chớp mắt rồi mất hút.Hồ Phỉ điểm chân phải xuống nhảy vọt đi.

Dưới ánh đèn lờ mờ, chàng đảo mắt nhìn quanh không thấy bóng người miệng lẩm bẩm:

- Coi bóng sau lưng người này thân hình mảnh dẻ tựa hồ một thiếu nữ. Chẳng lẽ trong bọn nữ nmân trên đời này lại có cao thủ đến thế?

Chàng sợ cha con Phụng Thiên Nam trốn mất không dám chần chờ ở trên nóc nhà liền xoay mình nhảy xuống trở vào đại điện thì thấy cha con Phụng Thiên Nam ôm nhau một chỗ.

Mặt lão nước mắt đầm đìa không hiểu lão yêu thương hay lão đau khổ hối hận?

Hồ Phỉ lòng dạ nhân từ thấy tình cảnh có ý muốn thứ cho cha con lão.

Phụng Thiên Nam buông con ra, quỳ xuống trước mặt Hồ Phỉ nói:

- Cái mạng già của lão phui xin trao vào tay các hạ, chỉ hy vọng các hạ nương tay tha mạng cho thằng con.

Phụng Nhất Minh xông lại cướp lời:

- Không được! Không được! Các hạ giết tiểu nhân đi để báo thù cho họ Chung.

Xin cứ mổ bụng, tiểu nhân không hối hận.

Trong lúc nhất thời, Hồ Phỉ không biết phát lạc bằng cách nào. Chàng không nỡ giết cả hai người nhưng thấy cha con khóc lóc mà buông tha tất thì phước cho họ quá.

Chàng còn đang ngần ngừ đột nhiên Chung A Tứ tiến lại nhìn Hồ Phỉ nói:

- Hảo hán gia đã cứu mạng cho vợ con tiểu nhân, lại minh oan cho cả nhà. ân đức cao dầy, tiểu nhân tan xương nát thịt cũng khôn bề báo đáp.

Y vừa nói vừa đập đầu lạy binh binh.

Hồ Phỉ vội đỡ y dậy.

Chung A Tứ quay lại, nét mặt xám xanh nhìn Phụng Thiên Nam nói:

- Phụng lão gia! Bữa nay ở trước thần tượng Bắc Đế, lão gia có chịu nói theo lương tâm một câu là Tiểu Tam không ăn vụng thịt ngỗng chăng?

Phụng Thiên Nam bị uy thế Hồ Phỉ trấn áp cúi đầu đáp:

- Không có! Đó là Phụng mỗ lầm lỗi.

Chung A Tứ lại nói:

- Phụng lão gia! Lão gia theo lương tâm nói thực đi. Có phải lão gia xui quan phủ hành hạ tiểu nhân, bức tử nhục nhi chỉ vì muốn chiếm mảnh vườn rau của tiểu nhân.

Phụng Thiên Nam đưa mắt nhìn y thì thấy bộ mặt chất phách của con người quê mùa đang nghiến răng nghiến lợi, mắt đường tóe lửa, thái độ rất khủng khiếp, bất giác cúi đầu xuống không dám trả lời.

Chung A Tứ lại giục:

- Lão gia nói đi. Có đúng thế không?

Phụng Thiên Nam ngửng đầu lên đáp:

- Đúng thế thật! Giết người thỉ phải thường mạng. Ngươi giết Phụng mỗ đi.

Bỗng nghe ngoài cửa miếu có tiếng người hô:

- Tên tiểu tặc tự xưng là Bạt Phụng Mao kia! Ngươi có giỏi thì ra đây đấu với ta ba trăm hiệp? Ngươi chỉ rụt đầu rụt cổ trong Bắc Đế miếu không dám ra ngoài là hèn hạ lắm.

Mấy câu này thanh âm rất vang dội. Bao nhiêu người trong đại điện đều nghe rõ nhìn nhau kinh ngạc. Thanh âm lại nặng trịch và thô lỗ, đầy vẻ vô lại lưu manh.

Hồ Phỉ sửng sốt chạy ra cửa miếu thấy ba người cưỡi ngựa đang chạy về phía Tây.

Một người kỵ mã quay đầu lại la:

- Con rùa rụt đầu kia! Chắc ngươi không dám động thủ cùng lão gia.

Hồ Phỉ tức giận vô cùng. Chàng thấy dưới gốc cây lớn bên cổng miếu có cột hai con ngựa, liền nhảy lên lưng một con, giựt giây cương thúc vế vào bụng cho ngựa rượt theo.

Ba con ngựa chạy trước men theo bờ sông lao về phái tây.

Hồ Phỉ thấy ba người kỵ mã tư thế rất vụng về, thuật kỵ mã thật kém cỏi. Chàng không hiểu phải chăng họ có ý giả bộ nhưng mấy con ngựa đúng là giống lương câu.

Hồ Phỉ đuổi chừng hơn dặm, thuỷ chung vẫn không gần hơn được chút nào.

Thỉnh thoảng lại nghe ba người lên tiếng thóa mạ chẳng úy kỵ gì hết. Chàng cho là chúng sợ hãi mình thì chắc có kẻ lợi hại nâng đỡ.

Trong lòng nóng nẩy, chàng cúi xuống lượm mấy viên đá rồi rung tay một cái.

Năm sáu viên đá bay ra,. Bỗng nghe những tiếng " ối chao ", " Trời ơi " vang lên không ngớt. Cả ba hán tử đều bị đánh trúng ngã ngựa.

Hai tên bò lồm cồm dưới đất, kêu la ầm ỹ. Người thứ ba chân móc vào bàn đạp bị ngựa lôi đi, chớp mắt đã chuyển vào khu bóng liễu âm u.

Hồ Phỉ nhảy xuống ngựa thấy hai tên kia vẫn nắm lưng kêu đau.

Chàng đá một tên quát:

- Ngươi bảo muốn đấu cùng ta ba trăm hiệp sao còn chưa đứng lên?

Người kia lồm cồm đứng dậy đáp:

- Thua bạc chưa trả còn đánh người ư? Một ngày kia Phụng lão gia sẽ thân hành thu thập ngươi.

Hồ Phỉ sửng sốt hỏi:

- Ai thiếu tiền cờ bạc ngươi hồi nào?

Một người khác nhảy xổ lại vung quyền đánh Hồ Phỉ. Thoi quyền này tuy nặng mấy cân nhưng chẳng vào chưởng pháp nào hết. Hiển nhiên hắn chưa học võ công.

Hồ Phỉ tủm tỉm cười, đưa tay khẽ gạt cho thoi quyền của hắn trệch đi.

Binh một tiếng. Thoi quyền đánh trúng vào mũi đồng bọn đổ máu tươi dàn dụa.

Người phóng quyền sợ gịựt nảy mình không hiểu tại sao thế quyền của mình lại không chuẩn đích. Hắn đứng thộn mặt ra.

Người bị đòn tức giận nói:

- Quân chó đẻ này! Sao lại đánh lão gia?

Hắn vung chân đá vào lưng đồng bọn.

Người kia xoay tay lại tấm binh binh.

Thế là hai người đánh nhau kịch liệt không lý gì đến Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ thấy hai người thực tình không hiểu võ công mà dám kêu mình ra thách đấu thì hcắc nội vụ có điều ngoắt ngéo. Hai tay chàng nắm lấy cổ tay hai người lôi về phía sau để phân khai.

Nhưng hai người đỏ mặt tía tai không ngớt tuôn ra những lời thô tục để nhục ma.

nhau. Một tên chửi đối phương môn ăn cắp rau cỏ nhà người ta, một tên chửi đối phương chuyên ăn cắp gà ở trấn Phật Sơn.

Chương 24: Hồ lang dò la tin phụng lão

Hồ Phỉ xem chừng hai người này đều là hạng vô lại quê mùa, càng sinh lòng ngờ vực, liền lớn tiếng quát hỏi:

- Ai sai bọn ngươi đến thóa mạ ta?

Dứt lời hai tay chàng đập đầu hai người cho trán đụng vào nhau. Lập tức cả hai trán đều sưng vù mọc lên như sừng.

Hán tử cắp gà rất nhát gan. Gã vừa bị đâu đã lạy lục rối rít:

- Gia gia! Công công! Tiểu nhân chỉ là đứa con cháu khốn nạn của lão nhân gia.

Hồ Phỉ lại quát:

- Ta không có hạng con cháu đê hèn như ngươi. Nói mau!

Tến ăn cắp gà nói:

- Chủ sòng ở Anh Hùng Hội Quán nói là anh hùng thiếu nợ cờ bạc không trả, bảo bọn tiểu nhân ba tên dẫn dụ anh hùng ra ngoài để đánh một trận. Lão cho bọn tiểu nhân mỗi tên năm đồng tiền bạc. Những con ngựa này cũng của lão cho mượn.

Anh hùng thiếu nợ hay không trả nợ chẳng liên quan gì đến bọn tiểu nhân.

Hồ Phỉ nghe tới đây " ủa " lên một tiếng, chàng lẩm bẩm:

- Hỏng bét! Hỏng bét! Sao ta lại hồ đồ đến thế? Đây là kế Diệu Hổ Ly Sơn của địch nhân.

Chàng đẩy hai tay một cái khiến hai tên vô lại ngã chúi đi.

Hồ Phỉ tung mình lên ngựa hấp tấp quay về đường cũ. Chàng nghĩ thầm trong bụng:

- Bây giờ chắc cha con Phụng Thiên Nam lẩn trốn cả rồi. tòa Phật Sơn trấn rộng lớn thế này biết đi đâu kiếm họ? May mà hắn chiếm sản nghiệp của người ta rất nhiều. Ta lại đến mọi nơi của hắn đại náo một lúc cho thành trời long đất lở, thử xem lão lẩn tránh đến bao giờ.

Chỉ trong khoảnh khắc, Hồ Phỉ trở về đến miếu Bắc Đế. Lúc trước bên ngoài cửa miếu người tới nơi coi đông nghịt nhưng bây giờ bỏ đi hết rồi, đến một thằng nhỏ cũng không còn.

Hồ Phỉ lẩm bẩm:

- Quả nhiên Phụng Thiên Nam đi mất rồi.

Chàng tung mình xuống nưgạ chạy thẳng vào.

Chàng vừa khoa chân bước lên đại điện, bất giác hít một hơi khí lạnh. Hơi thở trước ngựa tựa hồ ngưng trệ. Người chàng lảo đảo muốn ngồi phệt xuống.

Trước đại điện miếu Bắc Đế máu tươi lênh láng khắp mặt đất. Chính là Chung A Tứ, Chung Tứ Tẩu và Chung Tiểu Nhị. Người nào cũng bị loạn đao chém nhừ tử, máu thịt bầy nhầy. Tình cảnh cực kỳ thê thảm khiến người ta không nỡ nhìn vào.

Hồ Phỉ đứng thộn mặt ra hồi lâu. Bầu nhiệt huyết trồi ngược lên. Chàng không nhịn được, phục xuống đất khóc ròng.

Chàng vừa khóc vừa la:

- Chung Tứ Ca! Chung Tứ Tẩu! Chung gia huynh đệ! Hồ Phỉ này ngu dốt khiến cho các vị phải chết oan.

Chàng thấy ba người chết rồi, mắt mở trừng trừng mặt đầy vẻ phẫn nộ.

Chàng đứng lên trỏ vào thần tượng Bắc Đế gia tuyên thệ:

- Bắc Đế gia gia! Bữa nay xin Bắc Đế gia gia làm chứng chọ Nếu Hồ Phỉ này chẳng giết được cha con Phụng Thiên Nam để rửa hận cho Chung gia cả nhà bị thảm sát thì sẽ trở về tự tử trước mặt gia gia.

Chàng đập tay đánh " binh " một cái khiến một góc thần án gáy tan tành. Bao nhiêu đồ thờ, lò hương cùng cây đèn trên án đều rớt xuống đất lổng chổng.

Chàng định thần lại ra ngoài cửa miếu dắt ngựa vào. Chàng đặt ba xác người lên lưng ngựa, trong lòng hối hận tự trách:

- Ta nhỏ tuổi ngu ngốc không hiểu những trò ma quỷ trên chốn giang hồ lại đòi can thiệp vào việc bất bình làm hạ ba mạng người. Trong nhà họ Phụng dù đầy đao kiếm vạc dầu, bữa nay ta cũng phải sấn vào giết bọn chúng một trận tơi bời hoa lá.

Chàng liền dắt ngựa đi ra đường lớn.

Hồ Phỉ vừa đi vừa chú ý nhìn quanh. Sau khi chuyển qua mấy góc phố, chàng ngó thấy một tòa phủ đệ lớn tường trắng ngói đen. Trên cổng treo tấm biển đề bốn chứ lớn Nam Hải Phụng Đệ, khí thế hùng vĩ. Cổng ngoài cổng trong đều mở toang.

Trong nhà trống trải không một bóng người.

Hồ Phỉ lẩm bẩm:

Đù hắn có bố trí cơ quan khắp nơi, ta cũng cho một mớ lửa đốt cái động rùa của hắn đi, thử xem hắn có chường mặt ra không?

Chàng toan đi tìm củi đuốc và cỏ khô để phóng hỏa thì đột nhiên dẫy nhà phía sau và ở hai bên đều có khói lửa bốc lên. Chàng ngơ ngác một chút rồi hiểu ngay, nghĩ thầm:

- Phụng Thiên Nam đã là tay lợi hại chẳng khi nào chịu vứt bỏ sản nghiệp mà không tiếc rẻ. Nay hắn tự mình châm lửa đốt cháy hết gia tài là đã nhất định xa chạy cao baỵ Ta không rượt theo ngay thì e rằng hắn trốn biệt không còn thấy tông tích đâu nữa.

Chàng liền dắt ngựa đi ra thấy ngoài đường phố nhà nào nhà nấy đóng cửa cài then. Bốn bề im lặng không một bóng người. Chỉ nghe tiếng chân ngựa của mình lộp cộp bước trên đường lát đá.

Hồ Phỉđến Anh hùng dương phố và Anh Hùng tửu lâu đạp cưqả mở tung cũng đều vắng ngắt như tờ, tưởng chừng mới trong khoảnh khắc mà mấy vạn người ở trấn Phật Sơn đột nhiên tận số mất hết.Chàng chỉ thấy ở Đương Phố và Tửu Lâu chỗ nào cũng chất đầy củi khô và rơm cỏ tựa hồ chuẩn bị phóng hỏa.

Hồ Phỉ lại tới đổ trường cũng chẳng thấy bóng người nào. Hàng vạn lạng bạc đặt trên cánh cửa còn y nguyên không một ai dám động đến.

Hồ Phỉ tiện tay cầm lấy mấy trăm lạng bỏ vào bọc. Trong lòng ngấm ngầm kinh ngạc tự nghĩ:

- Chắc là Phụng Thiên Nam bày ra quỷ kế gì đó để đối phó với tạ Bọn chúng đông mà ta chỉ có một mình, nếu ta mắc bẫy là nguy lắm.

Chàng liền dắt ngựa đến vườn rau của nhà họ Chung bên cạnh Phụng trạch, tìm thuổng cuốc đào huyệt mai táng ba người.

Chàng ngó thấy vườn rau rất xanh tốt. Trên lối đi còn bỏ một cái mũ trẻ con, mối thương tâm và phẫn nộ lại nổi lên, chàng phục xuống đất lạy mấy lạy, miệng lầm rầm khấn khứa:

- Chung gia huynh tẩu! Huynh tẩu có khôn thiêng thì giúp cho tiểu đệ bắt được hung thủ, đừng để chúng chạ thoát.

Bỗng nghe tiếng chân bước vang lên. Mấy chục người hô hoán ồn ào:

- Phải bắt cho được hung thủ đã giết người phóng hỏa.

- Đừng để tên gian đương đại đạo hành động vô pháp vô thiên tẩu thoát.

- Tên tiểu cường đạo đó hiện còn lẩn quất gần đây.

Hồ Phỉ đi quanh đến sau một gốc cây lớn hìn thấy bốn, năm chục tên nha dịch binh đinh tay cầm cung nỏ đao thương thiết xích lòi tói ở ngoài Phụng trạch la ó rầm rĩ để hư trương thanh thế.

Chàng chú ý trong đám người này không thấy cha con Phụng Thiên Nam, nghĩ thầm:

- Phụng Thiên Nam kinh động quan nha nhưng lão cũng biết rõ không bắt nổi ta mà chỉ muốn ngăn trở ta một lúc.

Chàng liền nhảy lên ngựa nhằm về phía hoang lương chạy đi.

Ra khỏi thị trấn, Hồ Phỉ quay đầu nhìn lại thấy khói lửa ở Phụng trạch đã bốc lên cao. Đồng thời mấy nơi khác như Đương Phố, Tửu Lâu, đổ trường cũng có lửa cháy. Xem chừng Phụng Thiên Nam quyết ý phá huỷ tận số cơ nghiệp ở trấn Phật Sơn, vĩnh viễn không quay trở lại.

Hồ Phỉ trong lòng phẫn nộ nhưng không khỏi bội phục con người nham hiểm tàn độc, quyết đoán mau lẹ, chẳng tiếc gì cơ nghiệp kinh doanh mấy chục năm mà phó cho ngọn lửa.

Rồi chàng lẩm bẩm:

- Con người tâm kế sâu xa như vậy thì nhất định đã có diệu sách lánh hoạ. Ta làm thế nào tìm cho thấy hắn.

Trong lúc nhất thời chàng dừng ngựa lại ở ngoài trấn Phật Sơn, trong dạ bồi hồi không tìm ra được quyết định.

Chàng vẫn nghe thấy những tiếng nhốn nhào từ phía xa xa cùng tiếng xe vòi rồng cứu hoa? chạy lọc cọc trên đường giải đá. Chàng tự hỏi:

- Ta vừa đi rượt ba tên vô lại, cả đi lẫn về không đầy nửa giờ. Cơ nghiệp của Phụng Thiên Namđồ sộ như vậy thì làm sao thu xếp đâu vào đấy trong khoảnh khắc được? Đêm nay nếu hắn không thân hành trở về qiải quyết mọi việc tất cũng có người nhà tâm phúc đến chỗ hắn ẩn thân để xin chỉ thị. Ta chỉ cần giữ ở đầu đường là được.

Chàng chắc ban ngày họ không lộ diện liền ẩn mình trên cây cao ở nơi vắng vẻ.

Chàng nhắm mắt dưỡng thần nhưng nghĩ tới thảm trạng bốn người Chung gia bị sát hại, trong lòng bi phẫn, khó về yên tĩnh tâm thần. Chàng hối hận, lẩm bẩm:

- Nếu không giết được toàn gia Phụng Thiên Nam thì Hồ Phỉ này làm người cũng uổng mà thôi.

Hồ Phỉ chờ cho đến lúc gần tới mới tiến ra gần đường lớn ẩn mình trong bụi cỏ rậm. Chàng dương mắt nhìn quanh bốn phía. Mấy giờ trôi qua chẳng thấy động tĩnh gì.

Trời sáng rõ, ngoài mấy ngườif hương nông gánh rau đi bán, chẳng một ai tiến vào Phật ơn trấn.

Hồ Phỉ đang buồn rầu chán nản bỗng nghe tiếng vó ngựa dồn dập từ trong thị trấn chạy ra ngoài. Những người kỵ mã đều vận sắc phục võ quan theo kiểu thị vệ trong kinh.

Hồ Phỉ động tâm sực nhớ tới Phụng Thiên Nam đã nói phụ thân gã bận tiếp mấy vị thị vệ đại nhân không thể phân thân đến gặp chàng. Chàng chắc hai tên thị vệ này có dính líu đến Phụng Thiên Nam.

Vừa nghĩ tới đây thì hai con ngựa lướt qua gần chỗ chàng ẩn nấp.

Chàng liền lượm một viên đá nhỏ búng ra đánh " vèo " một cái, trung chân sau một con ngựa.

Con ngựa đang chạy lẹ đột nhiên thét lên, chân sau co lại. Mình nó ngồi ngửa về phía sau. Chân nó bị gãy rồi.

Thuật kỵ mã của người ngồi trên lưng ngựa rất tinh thâm. Biến cổ xảy ra đột ngột hắn cũng kịp tung mình nhảy vọt đi đứng xuống bên tường. hắn thấy con ngựa bị gãy chân không khỏi chau mày lẩm bẩm:

- Hỏng bét! Hỏng bét!

Chỗ Hồ Phỉ ngồi cách đó chừng tám trượng. Chàng nghe tên thị vệ kia dừng ngựa quay lại hỏi:- Chuyện gì vậy?

Tên thị vệ này đáp:

- Con súc sinh của tiểu đệ đột nhiên trượt chân gẫy giò thành vô dụng mất rồi.

Hồ Phỉ nghe thành âm hắn quen thuộc chợt nhớ ra hắn họ Hà mà chàng đã gặp mấy năm trước ở Thương Gia Bảo.

Tên thị vệ kia nói:

- Chúng ta đành trở lại Phật Sơn kiếm con khác vậy.

Tên thị vệ họ Hà chính là Hà Tư Hào ngày ấy đã đánh nhau với Từ Tranh. Hắn đáp:

- Không biết Phụng Thiên Nam đi đâu rồi? Trong trấn Phật Sơn đang rối loạn xà ngầu, chẳng ai lý gì đến mình. Qua huyện Nam Hải tìm ngựa quách.

Hắn nói rồi rút đao truỷ thủ đâm vào đầu ngựa cho chết đi để nó khỏi chịu đau khổ.

Tên thị vệ kia hỏi:

- Hà đại ca! Chúng ta cưỡi chung một con đến huyện Nam Hải. Đại ca tính Phụng Thiên Nam có trở về Phật Sơn nữa hay không?

Hà Tư Hào đáp:

- Y đã hủy nàh lánh nạn thì còn về thế nào được.

Tên thị vệ kia nói:

- Chuyến đi này bọn mình xuống Nam Hải chẳng những uổng một phen tân khổ lại hỏng mất con ngựa tốt.

Hà Tư Hào trèo lên lưng nưgạ rồi đáp:

- Chưa chắc đã uổng công. Trong phủ Phúc đại sư mở cuộc đại hội các chưởng môn thiên hạ là một thịnh sự hiếm có. Y làm chưởng mnôn phái Ngũ Hổ chắc là cũng phải đến.

Hắn nói rồi vỗ vào mông ngựa một cái.

Con ngựa bị hai người cưỡi trên lưng không chạy nhanh được phải cất bước chậm chạp.

Hồ Phỉ nghe nói trong phu Phúc đai. sư mở cuộc đại hội các chưởng môn, trong bụng mừng thầm tự nghĩ:

- Cuộc họp các chưởng môn khắp thiên hạ dĩ nhiên là nhộn nhịp. Phụng Thiên Nam dù không đi nhưng hắn lánh mình ở đâu, ta cũng có thể nghe được tin tức ở trong hội này. Nhưng không hiểu Phúc đại sư mở đại hội các chưởng môn để làm gì?

Chàng liền trở lại gốc cây lên ngựa đi về phía Bắc. Dọc đường chàng lưu tâm tìm dấu vết Phụng Thiên Nam và Ngũ Hổ Môn nhưng tuyệt không thấy manh mối chi hết.

Một hôm chàng vượt qua núi Ngũ Lĩnh tiến vào địa giới tỉnh Hồ Nam. Nơi đây dọc đường đều là đất đỏ, so với phong vật ở Lĩnh Nam khác nhiều.

Hồ Phỉ giục ngựa đi mau qua Mã gia phố rồi sắp đến bến Thê Phụng, bỗng nghe tiếng vó ngựa mau lẹ dị thường. Chàng quay lại nhìn thấy con ngựa trắng tung vó phi nước đại nhanh như gió. Chàng liền dừng ngựa tránh sang bên đường.

Hồ Phỉ vừa đứng yên bên tai nghe đánh vù một tiếng. Con ngựa trắng đã lướt qua tưởng chừng bốn vó không chấm đất.

Người cưỡi trên lưng ngựa là một thiếu nữ mình mặc áo tía. Vì ngựa chạy nhanh quá nên Hồ Phỉ không nhìn rõ diện mạo chỉ ngó thấy sau lưng con người mảnh dẻ mà cưỡi ngựa rất vững vàng.

Hồ Phỉ giật mình kinh hải tự hỏi:

- Con ngựa trắng này rất giống con ngựa của Triệu tam cạ Sao nay nó lại đến Trung Nguyên?

Lòng chàng vẫn tưởng nhớ Triệu Bán Sơn muốn rượt theo để hỏi cho rõ biết.

Chàng vừa mở miệng vừa hô:

- Này! Này!

Con ngựa trắng đã chạy xa rồi.

Dưới bóng liễu rườm ra, phảng phất nhìn thấy thiếu nữ áo tía quay đầu ngó lại.

Con ngựa trắng vẫn không dừng bước. Chỉ trong khoảnh khắc cả người lẫn ngựa đều mất hút.

Hồ Phỉ nổi tính hiếu kỳ, giục ngựa rượt theo nhưng con ngựa trắng cước trình mau lẹ như vậy thì dùng chàng có giục ngựa mình đi nhanh gấp đôi hay chạy suốt ngày đêm cũng chẳng thể nào kịp được. Chàng rượt theo đây là chỉ làm hết sức mình mà thôi.

Ngày thứ ba Hồ Phỉ đến Hành Dương, một trong trấn mình Tương Nam, cách núi Nam Hải trong dãy Hành Sơn không xa mấy. Dọc đường toàn những cổ tùng, trên trời mây trắng bao quanh khiến lòng người thư thái.

Hồ Phỉ vừa vào cửa Nam thành Hành Dương đột nhiên ngó thấy con ngựa trắng buộc dưới mái hiên một phạn điếm. Con ngựa mình dài chân cao, tướng mạo thần tuấn. Chính là con bạch mã mà chàng đã gặp ở giữa đường.

Hồ Phỉ hồi nhỏ tuổi kết giao với Triệu Bán Sơn, chàng rất thích con ngựa này, bây giờ lại nhìn thấy khác nào vật cũ. Chàng vui mừng khôn xiết vội vàng chạy vào phạm điếm để kiếm Tử Y nữ lang nhưng chẳng thấy bóng người đâu.

Hồ Phỉ muốn hỏi thăm tiểu nhị nhưng lại nghĩ mình công nhiên dò hỏi hành tung một thiếu nữ chưa quen biết là một điều bất tiện.

Chàng liền ngồi xuống cửa quán gọi lấy cơm rượu ăn uống.

Tiểu nhị đưa cơm rượu ra. Người Hồ Phỉ ăn cơm bằng đũa thật dài, bát thật lớn.

Món ăn nào cũng chua cay sè, mùi vị mặn mà, thật có vẻ hào oai, hợp với tính Hồ Phỉ.
Hồ Phỉ thủng thẳng uống rượu, nghĩ cách dò hỏi tin tức tử Y nữ lang. Chàng tự nhủ:

- Cô này đã cưỡi con bạch mã của Triệu tam ca tất nhiên cô có mối quan hệ sâu xa với ỵ Sao ta không đặt bông hoa hồng của Triệu tam ca tặng cho lên bàn này.

Cô mà trông thấy tự nhiên tìm dến ta để trò chuyện.

Tay mặt chàng cầm chung rượu, tay trái thò ra lấy bọc nhưng chụp vào chỗ không. Chàng quay đầu nhìn lại thì cái bọc đã mất biến.

Rõ ràng chàng đặt cái bọc trên bàn ở phía sau, mới chớp mắt sao đã mất được?

Hồ Phỉ đảo mắt nhìn mọi người trong phạn điếm thì chẳng thấy nhân vật nào có vẻ khác lạ.

Trong lòng rất lấy làm kỳ, chàng tự nhủ:

- Nếu là kẻ cắp tầm thường mà thò tay đụng vào tất nhiên ta phải biết. Người này đã lấy cắp không một tiếng động nên ta không không phát giác. Nếu đột nhiên họ ám toán tất mắc độc thủ rồi. Xem chừng bữa nay ta chạm trán một cao nhân ở Hồ Nam.

Chàng liền hỏi tiểu nhị:

- Cái bọc của tại hạ để ở bàn bên sao lại không thấy nữa? Tiểu huynh đệ có nhìn thấy ai lấy không?

Nhà quán nghe nói khách mất đồ lập tức nhốn nháo cả lên. Chủ quán lên tiếng:

- Qúi khách có tiền bạc hay đồ vật xin tự trông coi lấy. Trừ phi đồ vật gửi trong quầy không thì miễn cho tiểu điểm khỏi chịu trách nhiệm.

Hồ Phỉ cười đáp:

- Có ai đòi nhà quán bồi thường đâu? Tại hạ chỉ hỏi chúng có ngó thấy ai lấy không mà thôi.

Chủ quán nói:

- Không có đâu! Không có đâu! Trong nhà quán làm sao mà biết được kẻ cắp?

Khách quan không nên hồ đồ.

Hồ Phỉ biết lằng nhằng với họ cũng vô ích. Chàng tự nhủ:

- Đến mình còn chưa phát giác thì họ biết làm sao được?

Chủ quán lại nói:

- Chỗ cơm rượu khách quan dùng cộng một đồng năm phân bạc. Xin khách quan thanh toán cho.

Trong bọc chàng để mấy trăm lạng bạc lấy ở đổ trường của Phụng Thiên Nam.

Còn bên mình chẳng có một đồng. Chàng thấy chủ quán đòi tiền không khỏi ngẩn người ra.

Chủ quán cười lạt nói tiếp:

- Nếu khách quan không đem theo tiền trong mình cũng bất tất phải đổ cho mất bọc.

Hồ Phỉ không muốn tranh biện với nhà quán. Chàng ra hiên dắt ngựa của mình thì con ngựa bạch không thấy đâu nữa. Chàng không khỏi sửng sốt nghĩ thầm:

- Con ngựa trắng này có liên quan với kẻ lấy cắp cái bọc của ta.

Chàng liền sinh lòng cảnh giới thêm một tầng đối với Tử Y nữ lang.

Chàng đưa con ngựa cho chủ quán nói:

- Con vật này trị giá ít ra cũng được tám chín lạng bạc, tại hạ hãy gửi lại làm tin, để tại hạ lấy được tiền sẽ đem đến chuộc.

Nhà quán tươi cười đáp:

- Vậy khách quan hãy thủng thẳng lên đường.

Hồ Phỉ toan chạy đi kiếm tông tích con ngựa trắng thì chủ quán tiễn ra cười nói:

- Khách quan! Bữa nay khách quan hết tiền xài, vậy tại hạ chỉ điểm cho khách quan qua nẻo đường có chỗ ăn chỗ ngủ.

Hồ Phỉ không thích lắm chuyện muốn bỏ đi nhưng chàng lại nghĩ:

- Đường lối nào? Phải chăng hắn chỉ điểm cho mình tìm cái bọc?

Rồi chàng gật đầu.

Chủ quán cười nói:

- Chuyện này trăm năm chưa chắc đã được gặp một lần. Khách quan đã vận lắm.

Nguyên Vạn lão quyền sư ở Phong Diệp Trang tạ thế trước đây bảy ngày. Bữa nay bắt đầu mở đám.

Hồ Phỉ hỏi:

- Cái đó có liên can gì đến tại hạ?

Chủ quán cười đáp:

- Liên can lắn chứ.

Hắn quay lại lấy một đôi bạch lạp, một mớ giấy vàng đưa cho Hồ Phỉ nói:

- Ở đây đi về hướng Bắc không đầy ba dặm thì đến một nơi có mấy trăm cây phong bao quanh một trang viện lớn. Chính là Phong Diệp Trang. Khách quan cầm hương nến đi điếu tang vào vái trước linh đường Vạn lão quyền sư rồi ăn ở ngay đó. Sáng mai khách quan lại bảo thiếu tiền lộ phí thì ít nhất người ta cũng đưa một lạng bạc để tiễn chân.

Hồ Phỉ nghe nói người mới chết là Vạn lão quyền sư thì ngay đến lão là người võ lâm, cũng muốn tới viếng. Chàng liền hỏi:

- Sao ở Phong Diệp Trang người ta hiếu khách như vậy?

Chủ quán đáp:

- Trong vòng mấy trăm dặm dải Tương Nam còn ai không biết Vạn lão quyền sư là người khẳng khái hào hiệp? Có điều hồi sinh tiền Vạn lão quyền sư thích kết giao anh hùng hảo hán. Con người không biết võ nghệ như khách quan thì nay nhân lúc lão gia chết rồi đến kiếm chác cũng không sao.

Hồ Phỉ toan nổi nóng nhưng chàng lại cười, chắp tay:

- Đa tạ quán chủ có lòng chỉ điểm.

Rồi chàng hỏi:

- Thế thì những bậc anh hùng bạn hữu với Vạn lão quyền sư hồi sinh tiền chắc bữa nay cũng đến điếu tang phải không?

Chủ quán đáp:

- Cái đó đã hẳn! Khách quan đến coi cho rộng tầm mắt.

Hồ Phỉ nghe chủ quán nói hợp lý liền lấy hương nến ra đi về phía Bắc. Chàng đi chưa đầy ba dặm quả đúng như lời chủ quán, đã đến một tòa trang viện xung quanh có mấy trăm cây phong vây bọc. Ngoài cổng trang có treo đèn lồng giấy trắng viết chữ màu lam. Đây là tiêu biểu của nhà có tang.

Hồ Phỉ bước qua cổng tiến vào liền nghe kẻ đánh trống người thổi kèn.

Trong tòa linh đường rộng lớn, hai bên treo đầy đối trướng bằng vải trắng.

Hồ Phỉ tiến vào trước linh tòa quỳ xuống đập đầu nghĩ bụng:

- Bất luận lão là ai nhưng đã là tiền bối võ lâm thì ta có lạy mấy lạy cũng đáng.

Lúc chàng quỳ lạy, ba người hiếu tử mặc áo trắng quỳ xuống đáp lễ.

Hồ Phỉ đứng lên, ba người hiếu tử vái chàng, chàng cũng vái lại.

Trong ba người này, hai người thân thể cao lớn còn một người vừa thấp vừa nhỏ nhưng đầy vẻ tinh lanh. Tướng mạo lại khác nhau không ai giống ai chút nào. Hồ Phỉ bụng bảo dạ:

- Ba cậu con của Vạn lão quyền sư chắc không phải do một bà sinh ra mà là con của ba bà.

Chàng quay ra đã thấy trong đại sảnh chật ních khách đến viếng tang. Một nửa là thân sĩ ở trong làng, một nửa là hào sĩ võ lâm. Chàng chẳng quen biết một người nào. Dĩ nhiên cha con Phụng Thiên Nam không có ở đây mà Tử Y nữ lang cũng vắng bóng.

Chương 25: Chọn chưởng môn phái vi đà

Hồ Phỉ bụng bảo dạ:

- Nơi đây quần hào tụ hội rất đông. Ta thử chú ý nghe ngóng không chừng lượm được tin tức về cha con Phụng Thiên Nam ở Ngũ Hổ môn.

Trong khoảnh khắc, trên nhà đại sảnh phía đông và phía tây dọn cơm chay cộng đến bảy chục bàn.

Hồ Phỉ ngồi một bàn chú ý dò la động tĩnh các điếu khách. Chàng thấy số đông người già lộ vẻ lo âu thương xót. Còn bọn trẻ lại cao đàm hùng biện, ý khí hiên ngang, chắc là không có mối giao tình tha thiết với vạn lão quyền sư nên họ không lộ vẻ bi thương.

Bỗng thấy ba người hiếu tử kính cẩn đưa hai vị võ quan mời vào thủ tịch. Chỗ ngồi trông ra ngoài.

Hai vị võ quan mặc sắc phục Ngự tiền thị vệ.

Hồ Phỉ sửng sốt vì nhận được hai người này chính là Hà Tư Hào và đông bọn của y.

Ngoài thủ tịch còn ba vị võ sư tuổi già cũng ngồi hướng ra ngoài. Hồ Phỉ chắc đây là những bậc tiền bối võ lâm.

Ba người hiếu tử ngồi ở phía dưới bồi tiếp.

Tân khách an tọa rồi, hiếu tử bé nhỏ thấp lùn đứng dậy nâng chung tạ khách đến điếu tang. Sau y, tiếp đến người hiếu tử thứ hai rồi người thứ ba lần lượt tạ khách.

Ngôn ngữ cùng cử động của hiếu tử giống hệt nhau. Tân khách cùng ba người lần đứng lên đáp lễ thật là phiền phức.

Hồ Phỉ đang lấy làm kỳ thì nghe một kẻ hậu sinh ngồi cũng bàn khẽ hỏi:

- Ba vị hiếu tử tạ cùng một lúc là đủ rồi. Giả tỷ Vạn lão quyền sư sinh hạ mười cậu con mà làm thế này thì phải tạ đến mười lần hay sao.

Một võ sư trung niên lạnh lùng đáp:

- Vạn Hạc Thành có một con cũng đủ hay rồi còn nói chi đến chuyện mười con?

Gã hậu sinh lấy làm kỳ hỏi:

- Chẳng lẽ ba vị hiếu tử kia không phải con Vạn lão gia?

Võ sư trung niên đáp:

- Té ra tiểu ca không phải là thân nhân trình cố hữu với Vạn lão quyền sư mà cũng đến điếu tang. Mối nhiệt tình này thật là hiếm có.

Gã hậu sinh mặt đỏ lên cúi đầu xuống không nói nữa.

Hồ Phỉ cười thầm nghĩ bụng:

- Té ra gã này cũng như mình đánh hơi đến kiếm ăn.

Võ sư trung niên lại nói tiếp:

- Tại hạ có nói cho tiểu ca nghe cũng không sao. Cái đó còn phòng khi có người hỏi đến tiểu ca biét đường mà trả lời cho khỏi trơ trẽn. Vạn lão quyền sư công thành danh toại, đáng tiếc là không con dưới gối. Lão nhân gia thu ba tên đồ đệ, chú nhỏ người thấp lùn là Tôn Phục Hổ, Đại đệ tử của Vạn lão gia. Hán tử mặt trắng tên gọi là Uất Trì Liên là Nhị đệ tử. Người mặt đỏ tên là Dương Tân là Tam đệ tử. cả ba người đều được lão quyền sư truyền nghệ, võ công khá lắm. Nhưng người thô hào không hiểu lễ tiết, Vì thế mà Đại sư huynh tạ rồi, Nhị sư huynh cũng ra theo, Tam sư đệ sợ thất lễ lại tạ một lần nữa.

Gã hậu sinh đỏ mặt gật đầu lãnh giáo.

Thực ra ba vị sư huynh đệ đều tạ Ơn, mỗi người một lần nguyên nhân chân chính không phải vì họ không hiểu lễ tiết.

Hồ Phỉ tuy không ngồi gần thủ tịch nhưng chàng chú ý lắng tai nghe đến câu chuyện giữa hai vị Ngự tiền thị vệ nên cũng nghe thấy họ nhắc tới Ngũ Hổ Môn ở Phật Sơn và tiết lộ hành tung của cha con Phụng Thiên Nam. Lại nghe Hà Tư Hào dõng dạc lên tiếng:

- Huynh đệ vâng lệnh Phúc công tử đến mời Vạn lão quyền sư uy danh lững lẫy cõi Tương Nam đến kinh sư tham dự cuộc đại hội các chưởng môn trong thiên hạ đễ võ công của Vi Đà phái Thiếu Lâm ra mắt trước mặt các võ sự Không ngờ Vạn lão sư mắc bệnh mà thác. Thật là đáng tiếc!

Mọi người cũng thở dài.

Hà Tư Hào lại hỏi:

- Vạn lão quyền sư qua đời nhưng Vi Đà môn ở phái Thiếu Lâm là một tôn giáo phái nổi danh trong võ lâm, chưởng môn chẳng thể không tới được. Vậy chưởng môn quý phái sẽ do vị nào kế nhiệm?

Bọn Tôn Phục Hổ ba người đưa mắt nhìn nhau. Sau một lúc Tam sư đệ là Dương Tân lên tiếng:

- Gia sư mắc chứng trúng phong. Bệnh phát tác rồi lão nhân gia không biết gì nữa, chưa kịp di ngôn cho ai kế nhiệm.

Tên thị vệ kia nói:

- Ồ! ồ! Nếu thế thì các vị tôn trưởng trong quý phái phải một phen thương nghị.

Nhị đệ tử là Uất Trì Liên nói:

- Mấy vị sư thúc ở bản môn tản mát đi các nơi, chưa có tin tức gì về.

- Ba vị sư huynh đây đều là đệ tử đắc ý của Vạn lão quyền sư, mỗi vị một tuyệt nghệ riêng biệt, người võ lâm ai cũng kinh phục. Nhưng nhân vật siêu quần xuất chúng lại là người đến sau nhất tức tiểu sư đệ Dương Tân.

Người võ sư thứ nhất hắng đặng một tiếng đáp:

- Cái đó chưa chắc. Về võ học luyện thêm một năm công phu cao thâm hơn một bực. Dương huynh tuy tư chất thông minh nhưng về công lực hãy còn kém Tôn sư huynh xạ Về công phu đao thương quyền cước không thể miễn cưỡng được.

Người võ sư thứ hai nói:

- Muốn thủ thắng lúc lâm địch, đấu trí là cần hơn đấu lực. Tiểu đệ là người ngoài cuộc cứ bình tĩnh nhận xét thì Uất Trì Liên sư huynh túc trí đa mưu hơn hết.

Ba vị sư mỗi người nói một câu, ban đầu còn ôn hòa lịch sự, về sau đi đến chỗ tranh luận mặt đỏ tía tai, mỗi lúc một to tiếng.

Mấy chục bàn tân khách đều dừng lại không ăn uống, để ý nghe cuộc tranh luận giữa ba người.

Hồ Phỉ bụng bảo dạ:

- Té ra ba vị võ sư này đều chịu lời uỷ thác của người ta đến làm thuyết khách và dĩ nhiên ai cũng bênh bè khách hàng của mình.

Trong bọn điếu khách có đến hơn trăm người là đệ tử Vi Đà môn và phần lớn là đồ tôn của Vạn lão quyền sự Người nào cũng ủng hộ sư phụ mình. Ban đầu họ còn nói khẽ, tranh luận một cách trào phúng, sau không nhịn được cũng lớn tiếng gây lộn.

Những bạn bè cùng tân khách có người phân giải khuyên răn, có người bảo thủ ý kiến của mình, có người ủng hộ bạn bè mạt sát đối phương. Trong đại sảnh rối loạn cả lên.

Lại còn một số người nóng nẩy đạp bàn quát mắng, tưởng chừng sắp phòng thủ múa đao sử quyền đến nơi.

Vạn lão quyền sư chết chưa lạnh xác mà bọn đồ tử đồ tôn đã xẩy cuộc tranh dành chức vị chưởng môn không khéo xẩy chuyện ẩu đả.

Tên thị thủ tịch nghe mọi người tranh chấp vẫn không nói gì. Hắn ngồi trước linh vị Vạn lão quyền sư thỉnh thoảng mỉm cười. Sau hắn thấy cuộc tranh chấp mỗi lúc một gay go liền đứng dậy lên tiếng:

- Xin các vị hãy ngừng cuộc tranh luận để nghe tiểu đệ nói một câu.

Mọi người kính hắn là một quan chức liền dừng lại.

Tên thị vệ hỏi:

- Vị lão sư này vừa nói rất đúng. Chưởng môn phái Vi Đà phải là nhân vật võ công cao nhất bản phái. Các vị có đồng quan điểm về điều kiện tiên quyết đó không?

Quần hào đều khen phải.

Tên thị vệ lại nói:

- Võ công ai cao ai thấp không thể tranh hơi bằng miệng mà được phải tỷ đấu quyền cước đao thương là lập tức rõ ràng ngaỵ Nay ở chỗ ba vị sư huynh đệ đồng môn bất luận thắng hay bại cũng chẳng để mất hòa khí thì uy phong của Vi Đà môn không bị tổn thương chi hết. Chúng ta mở cuộc tỷ võ ngay trước linh vị Vạn lão quyền sư để anh linh lão gia lựa chọn lấy chưởng môn, tưởng cũng là một giai thoại trong võ lâm.

Mọi người nghe nói đều hoan hô, mỗi người nói một câu:

- Vậy là công bình lắm rồi!

- Đây cũng là một dịp để quần hào hiểu biết tuyệt nghệ của Vi Đà môn.

- Có phân thắng bại bằng võ công mới tránh khỏi những cuộc tranh luận sau này.

- Thị vệ lão gia ở Bắc Kinh tới chứng kiến khiến cuộc tỷ thí thêm phần long trọng.

Tên thị vệ thấy quần hào đều phụ họa đề nghị của mình. Hắn vô cùng đắc ý lại nói:

- Huynh đệ đồng môn tỷ võ là chuyện rất thông thường. Tại hạ mong ba vị ưng thuận một điều trước mặt mọi người.

Trong ba vị sư huynh sư đệ, Uất Trì Liên là người mẫn cán hơn hết, lên tiếng đáp:

- Đại nhân chỉ giáo thế nào thì bọn tiểu nhân tuân theo như vậy.

Tên thị vệ lại nói:
- Đã lấy võ công để phân giải cao thấp thì bản lãnh vị nào cao thâm hơn hết sẽ làm chưởng môn. Sau này đừng ai phân tranh hay có điều chi dị nghị gì nữa.

Ba người đồng thanh đáp:

Đĩ nhiên là thế!

Cả ba người đèu có môn sở trường về võ công. Chúng tự lượng dù không nắm vững phần thắng nhưng hết sức phấn chấn, vị tất đã thua ai.

Tên thị vệ lại nói:

- Đã vậy các vị cho dọn bàn đi để khao?ng trống trước linh vị.

Mọi người thấy có chuyện tỷ võ đều không để ý đến chuyện ẩm thực nữa. Chỉ còn một số ít bản lãnh tầm thường cúi đầu ngồi ăn.

Tên thị vệ kia hỏi:

- Hai vị nào đấu trước? Có phải Tôn huynh cùng Uất Trì sư huynh không?

Tôn Phục Hổ đáp:

- Được rồi! Tiểu đệ xin phô trường cái dở.

Một tên đệ tử đưa đao cho hắn.

Tôn Phục Hổ đón lấy đao tiến lại trước linh vị sư phụ đập đầu ba cái rồi quay lại nói:

- Mời Uất Trì Liên sư đệ!

Uất trì Liên là con người xảo quyệt. Gã nghĩ thầm:

- Nếu mình động thủ với đại sư huynh thì thắng rồi còn phải đấu với Tam sư đệ.

Chi bằng để hai người hạ đấu trước cho hao hơi tổn sức rồi mình hãy đấu trận sau được là ăn ngay.

Gã liền chắp tay đáp:

- Võ nghệ của tại hạ đã không bằng sư huynh lại kém cả sư đệ. Vậy chức chưởng môn này không dám tranh dành. Có điều các vị lão sư đã ra lệnh, dĩ nhiên phải miễn cưỡng tuân theo. Xin để Dương sư đệ ra chiêu trước với đại sư huynh.

Dương Tân tính khí nóng nảy lớn tiếng:

- Được rồi! Đệ tử đấu trước cũng không sao.

Hắn rút một thanh đơn đao trong tay tên đệ tử của mình rảo bước tiến ra. Hắn quên cả đập đầu trước linh vị sư phụ.

Hắn đứng theo môn hạ. Tay mặt cầm đao đặt ngang vai bên trái. tay trái thành móc câu ngồi xuống cẳng chân phải. Chân trái đưa ra ngoài. Đây là chiêu Hộ Kiêm Đao, một chiêu khởi điểm trong Lục Hợp Đao Pháp.

Vi Đà Môn ở phái Thiếu Lâm có ba môn tam tuyệt về quyền, đao thương đều theo Lục Hợp Pháp.

Nguyên Lục Hợp thình tinh, khí thần là nội tam hợp, dùng nhãn hợp với tâm, tâm hợp với khí, khí hợp với thân, thân hợp với thủ, thủ hợp vói cước, cước hợp với bạng. Toàn thân nội ngoại đều cùng một thể.

Trong bọn tân khách chẳng thiếu gì đại hành gia võ học. Họ thấy Dương Tân cầm ngang thanh đao đứng thủ thế, thân định khí ngưng đều nghĩ bụng:

- Võ công tên này không phải hèn kém.

Tôn Phục Hổ đao đấu cạnh sườn bên mặt. Tay trái thành chưởng ra chiêu Tổn Thủ Thích Trát.

Võ sư ngồi cạnh bàn Hồ Phỉ đã đứng tuổi có vẻ là một nội gia chuyên môn.

Lão quay lại nhìn tên hậu sinh đứng bên nói:

- Đơn đao thì coi tay, song đao coi cất bước. Sử đơn đao thì cần đao che mặt, tay trái không cầm vật gì mà giữ yên được là khó. Vì thế nên họ ra tay có hợi hại hay không chỉ ngó tay trái cũng đủ biết cao thấp rồi. Vị Tôn huynh xoay tay đánh lại trong thủ võ công mà nội lực hùng hậu biết chừng nào?

Hồ Phỉ nghe lão nói đúng, lẩm bẩm gật đầu.

Trong khi hai người đang trò chuyện thì bên ngoài Tôn Phục Hổ và Dương Tân đã khai diễn cuộc đấu. Song đao động nhau thỉnh thoảng bật lên những tiếng loảng xoảng.

Võ sư trung niên lại nói:

- Đao pháp của hai vị đều theo trong Lục Tự Quyết là Triển, Mạt, Câu, Cát, Phá,Phách, Pháp độ rất đúng.

Gã hậu sinh hỏi:

- Toàn mẫu câu đó là thế nào?

Võ sư trung niêmn cười lạt đáp:

- Trong đao pháp làm gì còn có chuyện dùi mẹ con nó, móc vào bụng nó? Lưỡi đao hướng ra ngoài gọi là Triển, hướng vào trong là Mặt, đường đao đi theo đường con gọi là Câu, đưa lên đầu chém xuống gọi là Phá. Cả hai tay vung đao bổ xuống là Phách, chém những chỗ ngang với bàn tay gọi là Cát".

Gã hậu sinh mặt đỏ lên không dám hỏi nữa.
Đao pháp của Hồ Phỉ tuy đã tinh kỳ nhưng trong đao phổ tổ truyền của chàng không đề cập đến những chi tiết tỷ mỷ này mà chỉ chú ý đến những biến chiêu tinh diệu đặng bảo vệ thân mình và đả thương địch nhân. Bây giờ nghe võ sư trung niên giảng rành mạch, chàng tự nhủ:

- Té ra trong đao pháp còn rất nhiều đạo lý. Nhưng coi đao pháp của hai vị sư huynh sư đệ kia chẳng có chỗ nào là kỳ dị cho lắm.

Hai người càng đấu càng hăng. Tôn Phục Hổ mau lẹ linh hoạt. Dương Tân uyển lực hùng hậu. Trong lúc nhất thời khó mà phân cao thấp được.

Giữa lúc ấy, một người đột nhiên từ ngoài cửa lớn tiến vào cất giọng the thé:

- Đao phảp của Vi Đà môn sao lại có hạng bị thịt này? Đừng rỏ rói ra với đời nữa.

Hai vị Tôn, Dương giật mình kinh hãi đồng thời thu đao nhảy lùi lại.

Hồ Phỉ đã nhìn thấy người mới đến là một cô gái nhỏ tuổi, mình mạc áo tía, thân mình mảnh dẻ. Chính là thiếu nữ cười ngựa bạch mà chàng đã gặp ngoài đường.

Trên lưng nàng đeo cái bọc mà chàng đã mất cắp ở ngoài phạn điếm.

Thiễu nữ gương mặt trái dưa, cặp lông mày dài, nước da hơi đen mà không mất vẻ xinh đẹp.

Hồ Phỉ kinh hãi tự hỏi:

- Thiếu nữ này tuổi mới xuýt xoát bằng ta, chẳng lẽ võ công cao thâm đến thế?

Sao nàng lấy cắp cái bọc mà ta lại không hay biết một tý gì?

Tôn Phục Hổ và Dương Tân nghe thiếu nữ buông lời cuồng ngạo, trong lòng tức giận nhưng dừng đao lại có thấy người mới đến là một nữ lang tha thướt yểu điệu thì rất dỗi ngạc nhiên.

Nữ lang nói:

- Trong Lục Hợp đao Pháp tinh diệu có bốn chữ " Hư, Thực, Xảo, Đả ".

Các vị đầm chém vụng về hung bạo như vậy thì còn chi là đao pháp của Vi Đà môn? Còn chi là Lục Hợp Đao? Không ngờ oai dành của Vạn lão quyền sư lừng lẫy xa gần mà lại điều giáo ra bọn đệ tử kém cỏi này.

Thanh âm nàng vang dội nhưng trong trẻo rất lọt tai.

Giả tỷ một hán tử ăn nói kiêu ngạo như vậy thì hai gã Tôn. Dương đã phát tác và gây sự rồi nhưng đây lại là một nữ lang thân hình mảnh dẻ tựa hồ đi không lướt cỏ chẳng giống người hiểu võ công chút nào. Chúng nghe nàng nói bốn chữ yếu quyết " Hư, Thực xảo, Đả " trong Lục hợp ĐaoPháp là rất đúng nên không biết đối đáp thế nào.

Uất Trì Liên tiến lên chắp tay nói:

- Xin thỉnh giáo tôn tính đại danh của cô nương.

Nữ lang hắng đặng một tiếng chứ không trả lời.

Uất Trì Liên lại nói:

- Bữa nay bọn tại hạ lựa chọn chưởng môn trước linh tòa tiên sự Mời cô nương ngồi chơi coi lễ.

Gã vừa nói vừa xòe tay mời nàng.

Nữ lang dương cặp mắt lông mày xinh đẹp lên hỏi:

- Vi Đà môn ở phái Thiếu Lâm là môn phái có danh tiếng mà lại lựa chọn chưởng môn trong những người này há chẳng là tiêu tán uy danh từ Vô Tướng đại sư trở xuống đến liệt tổ.

Nàng nói câu này khiến cho các bậc tiền bối trên chốn giang hồ hiện diện cũng không khỏi kinh hãi.

Nguyên Vô Tướng đại sư là một cao tăng đắc đạo ở chùa Thiếu Lâm. Ngày trước Vô Tướng đại sư đã nghiên cứu Vi Đà chưởng và Lục Hợp chưởng pháp và là tổ sư dựng ra Vi Đà môn. Không ngờ một cô gái đầy vẻ yếu ớt kia lại biết gốc ngọn một cách rõ ràng như vậy.

Uất Trì Liên chắp tay hỏi:

- Cô nương đã vâng lệnh vị tiền bối nào tới đây? Đối với tệ môn có điều chi chỉ giáo?

Gã vần nói bằng một giọng lịch sự hòa nhã.

Tôn Phục Hổ và Dương Tân không nhẫn nại được nữa nhưng nghe thấy nữ lang đưa ra luận điệu ghê người, chúng tạm thời nhẫn nại và chưa phát tác.

Nữ lang đáp:

- Ta muốn đến là đến, hà tất phải vâng lệnh ai? Giữa ta và Vi Đà môn có mối quan hệ mà thấy các vị làm chẳng ra trò gì nên phải nói mấy câu.

Bây giờ Dương Tân không nhẫn nại được nữa lớn tiếng hỏi:

- Cô có mối quan hệ gì với Vi Đà môn mà sao chẳng một ai nhận rả Bọn ta đương có việc khẩn yếu. Cô nên tránh ra đứng ngồi đó cho bận chân tay bọn ta.

Hắn quay lại nhìn Tôn Phục Hổ nói:

- Đại sư huynh! Anh em mình chưa phân thắng bại. Bây giờ chúng ta lại tái đấu.

Gã bước chân trái ra. Thanh đơn đao đặt ở sau lưng toan phóng chiêu.

Nữ lang nói:

- Chiêu này là Hoành Thân Lạn Yêu Trảm, hư bộ bước thành thực, ngưng bộ lại không vững. Mục quang chẳng nhìn đối phương mà lại ngó chênh chếch về phía thế là hỏng bét.

Tôn Phục Hổ. Uất Trì Liên, Dương Tân cả ba người đều sửng sốt nghĩ bụng:

- Mấy câu này thị nói rất đúng, chẳng khác lời giáo huấn của sư phó truyền đạt ngày trước. Chẳng lẽ thị hiểu Lục Hợp Đao Pháp thật sự?

Hà Hư Hào từ lúc nghe nữ lang đối đáp vưói Uất Trì Liên vẫn ngồi yên lặng bây giờ mới lên tiếng:

- Đúng thế!

Nữ lang lại hỏi:

- Chỉ cần là người bản môn, hễ ai võ công cao thâm nhất là đứng lên làm chưởng môn, người ngoài không được dị nghị. Có đúng thế không?

Hà Tư Hào đáp:

- Đúng thế!

Nữ lang nói:

- Hay lắm! Vậy bữa nay ta tranh đoạt chức chưởng môn phái Vi Đà.

Mọi người thấy nàng vẻ mặt trịnh trọng, lời nói nghiêm nghị, không khỏi kinh ngạc nhìn nhau.

Hà Tư Hào thấy nữ lang xinh đẹp liền nổi lòng tiếc ngọc thương hương cười đáp:

- Nếu cô nương đã luyện võ nghệ thì xin chờ lát nữa biểu diễn mấy đường quyền cước để quần hào mở rộng tầm mắt. Bây giờ hãy nhường ba vị sư huynh đệ phân cao thấp được chăng?

Nữ lang hắng đặng một tiếng đáp:

- Bọn họ bất tất phải đấu với nhau nữa. Cho từng tên một ra tỷ đấu với tiện thiếp là xong.

Nàng trỏ vào một tên đệ tử Vi Đà môn nói:

- Cho ta mượn thanh đao một lúc.

Tuy nàng nhỏ tuổi nhưng giọng nói uy nghiêm khiến người nghe khó bề kháng cự.

Tên đệ tử kia ngần ngừ một chút rồi cầm đao đưa tới nhưng không xoay chuôi đao mà lại hướng mũi đao về phía nữ lang.

Nữ lang đưa hai ngón tay nhẹ nhàng cặp lấy sống đao khẽ nhắc lên.

Nàng lại đưa ngón tay út ra ngoài tựa hồ cô gái chốn phòng khuê đang may áo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau