PHI HỒ NGOẠI TRUYỆN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phi hồ ngoại truyện - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Lơ lửng trên không mượn sức người

Trần Vũ đáp:

- Nhờ ơn Triệu Tam Gia chỉ điểm, tại hạ khác nào ở chỗ tối thấy được ánh sáng.

Nếu biết sớm thế này, tại hạ chẳng cần phải năn nỉ hai vị Tôn, Lữ.

Triệu Bán Sơn lạnh lùng nói:

- Đúng thế! Trần huynh cũng bất tất phải giết chết hai mạng người.

Trần Vũ kinh hãi, lạnh toát xương sống, nghĩ bụng:

- Lão đã truyền thụ quyền pháp cho ta hẳn hoi mà sao còn nhắc tới vụ này?

Hắn ngước mắt nhìn Vương thị huynh đệ, ân Trọng Tường thấy mọi người đều lộ vẻ băn khoăn.

Triệu Bán Sơn lại nói:

- Trần gia! Hai môn đại quyền này Triệu mỗ đã truyền cho Trần gia nhưng e rằng Trần gia chưa lĩnh hội được cách sử dụng. Vậy chúng ta hãy động thủ xem sao.

Trần Vũ tuy trong lòng kinh nghĩ nhưng không tiện cự tuyệt, liền đáp:

- Triệu Tam Gia! Kỹ thuật của tại hạ hãy còn tầm thường, mong rằng Triệu Tam Gia bao hàm cho.

Triệu Bán Sơn biến sắc hỏi:

- Tay cao thủ đệ nhất phe Bắc Tông phái Thái Cực Quyền là Lữ Hy Hiền còn chết về tay các hạ, sao lại bảo kỹ thuật tầm thường. Coi chiêu đây?

Lão ra chiêu Thủ Huy Tỳ Bà đánh Trần Vũ.

Trần Vũ kinh hãi, vội vàng phát chiêu Như Phong Tự Bế để phòng thủ.

Mới trao đổi mấy chiêu, đường quyền của Trần Vũ lâm vào tình trạng hoàn toàn bị địch nhân kiềm chế.

Hai người cùng sử Thái Cực Quyền tuy chia làm hai phe Nam, Bắc mà thực ra quyền lộ đại đồng tiểu dị nhưng công lực thì phân biệt hẳn kẻ thâm người thiển.

Hai bên lại chiết chiêu mấy đường nữa, song quyền của Trần Vũ tựa hồ bị Triệu Bán Sơn giữ chặt.

Cho tới lúc này, Tôn Cương Phong mới yên tâm, khác nào được trút bỏ khối đá nặng đeo ở bên hông.

Lại nghe Triệu Bán Sơn hỏi:

- Tôn huynh! Có phải Tôn huynh bảo Lữ Hy Hiền bị bọn chúng dùng phép Vân Thủ làm cho kiệt lực mà chết.

Tôn Cương Phong vội đáp:

- Đúng thế! Tôn mỗ thấy thi thể Lữ sư đệ tỏ ra gân cốt thoát hết lực.

Trần Vũ càng tỷ đấy lâu càng kinh hãi liền lên tiếng:

- Triệu Tam Gia! Tại hạ không phải là đối thủ của Tam Gia! Chúng ta đình thủ phách.

Triệu Bán Sơn đáp:

- Được rồi! Trần gia hãy tiếp thêm một chiêu nữa của Triệu mỗ.

Tay trái lão nắm lấy tay phải vạch một đường vòng lớn. Một luồng kình lực rất mãnh liệt huy động tay trái lão. Chính là môn Vân Thủ của phái Thái Cực Môn.

Môn Vân Thủ phát huy nội lực liên miên bất tuyệt, xoay hết vòng này tới vòng khác.

Ngày trước Trần Vũ sát hại Lữ Hy Hiền đã dùng thủ pháp này. Bây giờ hắn nghĩ tới tình trạng thê thảm của Lữ Hy Hiền lúc lâm tử và tiếng kêu la bi thiết của y nhưng hắn vẫn tiếp tục huy động kình lực kỳ cho đến lúc một phân khí lực cuối cùng của y cũng bị bắn thúc đẩy ra ngoài, bất giác hắn sợ lụt mồ hôi.

Triệu Bán Sơn thấy Trần Vũ lộ vẻ khiếp sợ đến cực điểm, lòng lão mềm nhũn.

Hấp lực dừng lại, bàn tay phân khai. Lão cất giọng ôn nhu nói:

- Bậc đại trượng phu mình làm mình chịu. Đã hành động tàn ác tất gặp quả báo.

Trần gia thử nghĩ kỹ mà coi.

Lão bản tính nhân hậu, tuy biết Trần Vũ chết là đáng lắm nhưng lão không muốn hành hạ hắn đến thảm tử như Lư Hy Hiền.

Lão xoay mình lại, hai tay chắp để sau lưng, ngửa mặt lên trời thở dài nói:

- Con người học võ, nếu chẳng thế vệ quốc an dân thì cũng nên làm điều nghĩa hiệp cứu khốn phò nguỵ Còn hạng dùng võ nghệ hành động tàn ác thì không bằng kẻ nông phu tầm thường chỉ biết cày ruộng để nuôi thân.

Thực ra mấy câu này lão muốn nói cho Hồ Phỉ nghe. Lão sợ mai hậu bản tính thông minh của gã lầm đường lạc lối đi vào tà đồ.

Suốt đời Triệu Bán Sơn chưa gặp được người nào tư chất hoàn mỹ như Hồ Phỉ nên rất đem lòng thương mến gã. Lão nghĩ đến sau khi xong việc này mình trở về Hồi Cương chưa chắc còn cơ hội nào gặp gã nên lão truyền thụ võ học thượng thừa xong lại chỉ điểm những điều khuyến giới, ngõ hầu nhắc nhở gã theo chính đạo.

Hồ Phỉ thông tuệ hơn người làm gì chẳng hiểu ý tứ của Triệu Bán Sơn. Gã liền lớn tiếng quát:

- Họ Trần kia! Con người đã làm việc tàn ác thì dù người ngoài không hỏi tới cũng nên tự tử mà chết để khỏi hoen ố thanh danh của tổ tiên.

Thực ra gã nói câu này để trả lời Triệu Bán Sơn.

Triệu Bán Sơn rất dỗi hoan hỷ quay lại nhìn gã bằng cặp mắt tán thưởng.

Hồ Phỉ cũng ra chiều cảm kích.

Trong lúc một già một trẻ lộ vẻ thương yêu nhau bằng khóe mắt, Trần Vũ chợt thấy sau lưng Triệu Bán Sơn sơ hở rất lớn, tuyệt không đề phòng mà hắn chỉ cách lão chưa đầy hai thước, hắn lẩm bẩm:

- Lão không chết thì ta hết sống.

Hắn vận kình lực ra tay mặt ra chiêu Tiến Bộ Ban Lan Trùy đánh tới sau lưng Triệu Bán Sơn.

Thoi quyền này là thoi quyền thục mạng mà lại đánh ra vào lúc nguy câp, dĩ nhiên uy thế chẳng phải tầm thường.

Xem chừng Triệu Bán Sơn né tránh không kịp. Thoi quyền này mà đánh trúng thì lập tức lão phải hộc máu đến bị trọng thương.

Trần Vũ đã đề tụ công lực đến độ chót để phát chiêu. Hắn tự biết nếu đòn này không đưa được đối phương vào đất chết thì hắn không còn cơ hội sống sót.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng, Triệu Bán Sơn cong người đi như cánh cung.

Đó chính là một thân pháp trước khi ra chiêu Bạch Hạc Lượng Xí trong Thái Cực Quyền.

Thoi quyền của Trần Vũ lập tức đánh vào quãng không.

Triệu Bán Sơn vặn lưng một cái đánh ra nửa chiêu Lãm Tước Vĩ rồi xoay mình lại, từ từ đẩy song chưởng ra.

Nửa chiêu trước lão hóa giải được thế đánh của bên địch, nửa chiêu sau lập tức phản công. Hai nửa chiêu này đủ đưa toàn thân Trần Vũ vào phạm vi chưởng lực bao trùm của gã.

Thái Cực Quyền là một quyền thuật rất thông thường, những kẻ sĩ học võ đều biết cả.

Mọi người thấyy Triệu Bán Sơn vừa thủ vừa công đều sử một nửa chiêu theo như ý muốn, quả là thủ đoạn của danh gia khác thường phàm tục, ai cũng thán phục.

Trần Vũ rít chặt hai hàm tăng vận hết toàn thân công lực để chống lại.

Lúc mới tiếp chiêu, hắn cảm thấy lực đạo đối phơng chẳng lấy gì làm mạnh lắm, liền tăng gia kình lực ra bàn taỵ Nhưng hắn tăng thêm cường lục thì sự phản ứng của đối phương cũng gia tăng rất nhiều.

Hắn kinh hãi vội nhả bớt kình lực thì sức phản kích của đối phương cũng nới ra nhưng hắn muốn thoát khỏi lực lượng khiên chế thì không thể được.

Hồ Phỉ theo dõi cuộc đấu, lẳng lặng ngẫm nghĩ về những yếu quyết Loạn Hoàn Quyết và âm Dương Quyết mà Triệu Bán Sơn vừa truỳen thụ để ấn chứng những yếu nghĩa về quyền quyết.

Gã nhận thắy Trần Vũ phóng quyền, phát chưởng tuy kình lực mãnh liệt nhưng bị Triệu Bán Sơn hướng dẫn cho quyền chiêu biến đối phưong vị. Cái đó chính là phép hãm địch nhân vào sâu trong Loạn Hoàn, dùng bốn lạng để chống sức nặng ngàn cân trong Loạn Hoàn Quyết.

Gã coi một lúc rồi cười nói:

- Trần lão huynh! Lão huynh đã bị hãm trong vòng Loạn hoàn của Triệu Tam Gia rồi đó. Tại hạ xem chừng bữa nay lão huynh đến ngày tận số.

Trần Vũ để hết tâm thần vào việc đối phó với Triệu Bán Sơn nên Hồ Phỉ nói mấy câu này hắn chẳng nghe thấy chi hết.

Lại mấy chiêu tiếp diễn, Hồ Phỉ nhận thấy trong quyền chiêu của Trần Vũ đã lộ sơ hở, liền hỏi:

- Triệu bá bá! Cạnh sườn bên trái hắn trống trải, sao bá bá không đánh vào?

Triệu Bán Sơn cười đáp:

- Đúng thế!

Lão chưa dứt lời đã phóng quyền đánh vào cạnh sườn mé tả đối phương.

Trần Vũ hốt hoảng né tránh, Hồ Phỉ lại hô:

- Đánh vào vai bên phải hắn.

Triệu Bán Sơn đáp:

- Hay lắm!

Lão phóng chưởng đánh vào vai bên phải Trần Vũ.

Trần Vũ hạ thấp vai xuống vung chưởng lên gạt.

Triệu Bán Sơn vừa cười vừa hỏi:

- Bây giờ đánh vào đâu?Hồ Phỉ đáp:

- Đá vào lưng hắn.

Triệu Bán Sơn xoay tay đi, Trần Vũ vận kình vừa đứng vững lại, quả nhiên

Triệu Bán Sơn đá vào lưng hắn.

Hồ Phỉ hô liền mấy lần mà chiêu nào cũng đúng.

Triệu Bán Sơn tán dương gã:

- Tiểu huynh đệ! Tiểu huynh đệ nói rất hợp lý.

Hồ Phỉ đột nhiên hô:

- Đánh vào xương sống hắn.

Lúc này Triệu Bán Sơn đang đứng đối diện với Trần Vũ, lão sửng sốt tự hỏi:

- Chiêu này gã hô không đúng. Ta đang đứng đối diện với địch nhân thì đánh vào xương sống hắn thế nào đựoc?

Nhưng lão chỉ ngần ngừ một chút rồi tỉnh ngộ ngay, nghĩ bụng:

- Té ra thằng nhỏ muốn đưa một vấn đề nan giải cho ta làm.

Lão liền nghiêng nửa người dưới đi đưa tay mặt ra ngoài.

Trần Vũ cũng nghiêng mình để ứng phó.

Triệu Bán Sơn liền đưa tay trái xoay về mé hữu. Người Trần Vũ lại nghiêng đi mấy độ, để chìa sống lưng cho người ra.

Triệu Bán Sơn khẽ đạp tay một cái đánh trúng xương sống hắn.

Nếu phát chưởng này đi nhanh hơn một chút và luồng lực đạo mạnh thêm thì Trần Vũ đã chết rồi.

Hắn sợ quá vội xoay mình đi, mặt cắt không còn hột máu.

Triệu Bán Sơn quay lại cười hỏi:

- Có đúng thế không?

Hồ Phỉ chĩa ngón cái lên tán dương:

- Tuyệt diệu! Tuyệt diệu!

Trần Vũ thoát chết, chỉ bị một phen bở vía. Dù sao hắn cũng là một đệ tử danh gia chưa hết kinh hãi đã nhìn ngay thấy cơ hội có thể khai thác.

Nguyên Triệu Bán Sơn đang đối đáp với Hồ Phỉ, hạ bàn không hư.

Trần Vũ nghĩ bụng:

- Ta đánh gấp hai đòn, xem chừng có thể trốn thoát.

Hắn ra chiêu Chuyển Thân Đắng Cước, phóng chân đá tới. Hắn thấy đối phương nghiêng mình lùi lại, liền quát to một tiếng ra chiêu Thủ Huy Tỳ Bà đánh xéo tới vai trái địch nhân.

Hai chiêu liên hoàn đánh ra thế mạnh như cuồng phong sâu vũ nhưng chỗ dụng ý của Trần Vũ hông mong đả thương địch, chỉ cần Triệu Bán Sơn lùi lại một bước để có cơ hội vọt qua cửa cướp đường chạy trốn.

Hắn ỷ mình tuổi ít sức mạnh, chân dài chạy lẹ. Còn Triệu Bán Sơn con người mập ú, quyền thuật tuy cao nhưng khinh công chắc là kém hắn.

Triệu Bán Sơn vừa thấy Trần Vũ cất chân đã đoán ra được chỗ dụng ý. Lão chờ chiêu Thủ Huy Tỳ Bà của hắn đánh tới lão không lùi mà lại tiến lên một bước, cũng ra chiêu Thủ Huy Tỳ Bà.

Chiêu này lấy sức chọi sức, chiêu số giống nhau mà Triệu Bán Sơn ở vào nghịch thế bất lợi. Đây là một điều đại kỵ trong Thái Cực Quyền như lão nói " Song trọng hành bất thông ". Quyền lý đã tương phản thì dù cao thủ gặp đê thủ cũng phải thất bại.

Mọi người bàng quan bất giác khẽ la lên một tiếng:

- Ô hay!

Trần Vũ xoay tay lại vươn ra chụp ngay đựoc cổ tay Triệu Bán Sơn, tiện đà đẩy mạnh lên, nhấc bổng con người to lớn của lão hất mạnh ra.

Tôn Cương Phong và Lữ tiểu muội đồng thanh la hoảng:

- Trời ơi!

Nhưng Hồ Phỉ vừa cười vừa reo:

- Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu!

Triệu Bán Sơn người đang chơi vơi trên không, than thầm trong bụng:

- Trách nào phe Bắc Tông phái Thái Cực đang cường thịnh chẳng đi vào chỗ suy vị Tôn Cương Phong làm chưởng môn một phái cũng uổng mà thôi, kiến thức y không bằng đứa nhỏ. Gã lại nhìn ra chỗ diệu dụng về chiêu thức của ta.

Lão hoan hỷ lẩm bẩm:

- Thằng nhỏ này quả là thông minh đĩnh ngộ. Ta mới chỉ điểm tinh nghĩa về quyền lý mà gã đã thông hiểu được ngaỵ Thật là hiếm có.

Trần Vũ chụp được địch nhân, trong lòng vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, tưởng là thành công rồi. Hắn chắc mẩm hết sức hất lão đi dù chẳng làm cho lão bị thương thì ít ra hắn cũng giữ được toàn thân dời khỏi Thương Gia Bảo.

Ngờ đâu hắn vừa đẩy tay ra thì Triệu Bán Sơn xoay tay lại nắm trúng cổ tay hắn nên hắn không hất lão đi được.

Trần Vũ kinh hãi. Hắn vội vung tay trái đánh ngược lên.
Triệu Bán Sơn ở trên cao đánh xuống. Tay mặt lão đẩy mạnh ra.

Chát một tiếng! Song chưởng đụng nhau rồi dính chặt như keo sơn.

Trần Vũ đưa chưởng tay tái về phía trước. Triệu Bán Sơn lại rút tay mặt về phía sau.

Nếu Trần Vũ thu về thì lão lại đưa tay tới.

Tấm thân mập ú của Triệu Bán Sơn vẫn lơ lửng trên không, hai chân dời khỏi mặt đất.

Theo lẽ thông thường thì con người chơi vơi là mất điểm tựa, ở vào thế thất bại.

Nhưng Triệu Bán Sơn đã biết người biết mình. Lão liệu trước được công lực của đối phương còn kém mình xa nên lão cố ý mạo hiểm để đem chỗ tinh diệu về qiuyền lý mà lão đã tốn hơi sức nửa đời người mới nhận ra chỉ điểm cho Hồ Phỉ.

Lão muốn dạy gã biết lúc lâm thờiu không nên câu nệ phương thức, phải biết dùng cái chính làm căn cơ, dùng cái kỳ làm biến ảo, đừng bắt chước tính cố chấp của anh em Vương Kiếm Anh, Vương Kiếm Kiệt mới hiểu được đạo lý về xuất kỳ chế thắng.

Tay trái Triệu Bán Sơn dính vào tay mặt Trần Vũ, tay mặt lão dính vào tay trái hắn khiến hắn hất mạnh thế nào cũng không để chân lão xuống được.

Người Triệu Bán Sơn nặng tới hơn hai trăm cân đè lên hai cánh tay của đối phương.

Nếu là khối đá thực sự cũng chưa đáng kể, vì Triệu Bán Sơn người ở trên không chân lão cử động tự do, không ngớt tìm những sơ hở ở trên đầu và ở mặt của hắn để đá vào.

Trần Vũ cầm cự một lúc trán đã toát mồ hôi. Đột nhiên hắn tiến thêm một bước đưa tay về phái cột trụ, vận lực vào tay toan đạp người đối phương vào cột.

Nhưng khi nào Triệu Bán Sơn để hắn sinh cường. Lão đưa chân phải đạp vào cột trụ.

Lúc trước người lão lơ lửng trên không đã đè nặng trên hai cánh tay Trần Vũ đến độ chót tưởng chừng thêm một phân hắn cũng không chịu nổi mà lúc này Triệu Bán Sơn mượn đà câ y cột để lấy sức đè xuống khác nào tâês Thái Sơn áp đỉnh.

Hai cánh tay Trần Vũ bật lên những tiếng rắc rắc tựa hồ sắp gẫy nát. Hắn la thầm:

- Nguy rồi!

Hắn vội nhảy lùi ra.

Lúc này toàn thân Trần Vũ mồ hôi đầm đìa, dần dần làm cho quần áo ướt hết.

Bất luận hắn sử đại đường quyền hay nhảy nhót tung hoành, Triệu Bán Sơn vẫn lơ lửng trên không đem sức mạnh của con người đè xuống.

Hồ Phỉ thấy võ công của Triệu Bán Sơn thần diệu như vậy rất lấy làm kinh kỳ lại cực kỳ hoan hỷ. Tuy lão hạ bàn không hư mà hoàn toàn mượn sức địch nhân phản kích.

Trong võ công đã có chỗ nói đến thủ pháp Tá Lực Đả Lực cùng Tứ Lạng Bạt Thiên Cân nhưng ít ra cũng phải có bốn lạng. Đằng này tựa hồ lão chẳng có chút gì, hoàn toàn mượn sức bên địch mới thật là kỳ.

Trong lòng Trần Vũ trước còn mồ hôi nhỏ giọt, sau đổ ra như mưa, chẳng bao lâu lai láng đầy mặt đất. Công lực tiêu hao dần dần. Khi mồ hôi hết chảy thì Trần Vũ chẳng khác ngọn đèn khô dầu chỉ còn đường chết.

Dĩ nhiên Trần Vũ cũng hiểu thế. Hắn cảm thấy toàn thân mềm nhũn. Trong ngực trống rỗng cực kỳ khó chịu. Chợt hắn nghĩ tới:

- Ta dùng Vân Thủ làm hại Lữ Hy Hiền khiến y phải chịu khổ sở. Bây giờ ta cùng lâm vào tình trạng như vậy. Cái đó kêu bằng mình làm mình chịu, cơ báo nhãn tiền.

Hắn nghĩ tới mình không thoát chết, bất giác sinh lòng khiếp sợ đến cực điểm.

Chí khí cương dũng đã suy tàn, không còn lấy nửa phần lực đạo để kháng cự với đối thủ. Đột nhiên hắn quỳ gối xuống van lơn:

- Triệu Tam Gia tha mạng cho.

Triệu Bán Sơn người lơ lửng trên không, hoàn toàn trông vào khí lực của địch nhân chống lấy. Bây giờ Trần Vũ đột nhiên kiệt lực quỳ xuống, lão liền nhẹ nhàng nhảy vọt về phía sau, giơ chưởng lên quát:

- Để hạng gian đồ như ngươi sống làm gì?

Lão toan vung chưởng đập xuống Thiên Linh Cái Trần Vũ thì ngó thấy mặt hắn đầy vẻ khiếp sợ, miệng không ngớt năn nỉ.

Triệu Bán Sơn vốn lòng dạ nhân từ. Dù gặp kẻ cùng hung cực ác nhưng nếu lão không mắt thấy hành động tàn ác của họ liền sinh lòng lân mẫn, chỉ giáo huấn một lúc rồi buông tha cho đi để họ sửa mình hối lỗi.

Hiện nay Trần Vũ cân mạch tán loạn, võ công toàn thân mất hết, chẳng khác gì phế nhân. Dù hắn không chịu sửa đổi lỗi lầm cũng chẳng thể làm ác được nữa.

Lão thấy vẻ mặt đáng thương của Trần Vũ liền dừng tay, không đánh xuống, quay lại nhìn Tôn Cương Phong nói:

- Tôn huynh! Võ công hắn đã mất hết rồi. Đệ tùy Tôn huynh xử trí. Tiểu đệ chỉ yêu cầu huynh đừng giết chết hắn.

Tôn Cương Phong ngó Triệu Bán Sơn rồi lại nhìn Trần Vũ, trong lòng lấy làm khó nghĩ, tự hỏi:

- Tên gian tặc này đã làm tội đại ác. Ta phải chặt hai tay mới cầu được lão đến báo thù có lý nào lại buông tha hắn. Nhưng gian tặc đã do lão kiềm chế mà chính lão phát ngôn tha mạng, ta cự tuyệt thế nào được.

Y quay lại ngó Lữ tiểu muội thì thấy mắt cô tựa hồ tóe lửa, hằn học nhìn Trần Vũ.

Bồng y nảy ra chủ ý liền xoay mình vọt đến trước mặt Triệu Bán Sơn lạy xuống nói:

- Triệu Tam Gia! Bữa nay Tam Gia vì tại hạ mà thanh lý môn hộ cho phái Bắc Tông, Tôn mỗ vĩnh viễn ghi ơn.

Y nói rồi đập đầu binh binh.

Triệu Bán Sơn vội quỳ xuống đáp lễ nói:

- Tôn huynh bất tất phải đa lễ. Giữa đường thấy chuyện bất bình ra tay can thiệp là bổn phận của người nghĩa hiệp. Huống chi chúng ta cùng một môn phái, lý nghĩa chia sẽ vui buồn, sao còn nói đến chuyện ơn đức?

Tôn Cương Phong đứng dậy. Miệng ngậm ngang thanh tiêm đao sáng loáng.

Triệu Bán Sơn đứng thẳng người lên chợt nhìn thấy thanh đơn đao không khỏi giật mình lùi lại một bước.

Nguyên thanh trủy thủ này là của Trần Vũ. Hắn vừa dùng nó chí vào Lữ tiểu muội. Sau Hồ Phỉ thi kế cứu người, gã đoạt được thanh trủy thủ liệng xuống đất.

Tiếp theo, Triệu Bán Sơn chỉ điểm quyền cước rồi lại xảy ra việc nọ tới việc kia.

Trần Vũ thủy chung không lúc nào rảnh để lượm đao.

Tôn Cương Phong cụt cả hai taỵ Y nhân lúc dập đầu, dùng miệng ngậm lấy.

Tôn Cương Phong tiến lên hai bước đến trước mặt Lữ tiểu muội cúi xuống để đưa trủy thủ cho thị.

Lữ tiểu muội chìa tay ra nắm lấy chuôi đao, đưa mắt hỏi ý.

Tôn Cương Phong há miệng ra đáp:

- Triệu Tam Gia! Tam Gia bảo sao, tiểu đệ không dám nửa lời bác khước.

Nhưng phụ thân của Lữ tiểu muội bị tên gian tặc này đánh chết tươi. Vậy tha hay không là tùy ở tiểu muội. Trong thiên hạ không còn người thứ hai nào quyết định được. Tam Gia nghĩ có đúng không?

Triệu Bán Sơn buông tiếng thở dài lẩm nhẩm gật đầu.

Tôn Cương Phong nhìn Lữ tiểu muội lớn tiếng:

- Tiểu muội! Cô muốn báo thù và có gan thì giết tên gian tặc này đi. Bằng cô sợ hãi thì tha cho hắn.

Quần hào đều đưa mắt nhìn Lữ tiểu muội. Có người nghĩ rằng cô đã quyết chí đến tận Hồi Cương cầu viện thì dĩ nhiên cô đủ đởm lược để trả thù. Có kẻ lại cho là cô bé nhỏ khiếp nhược, cầm lấy thanh đao đã run rồi, làm gì đủ nghị lực giết chết một hán tử cao lớn như Trần Vũ?

Lữ tiểu muội người run lẩy bẩy nhưng trong lòng không ngần ngại chút nào. Cô cầm thanh tiêm đao đi thẳng về phía Trần Vũ. Cô đứng chưa tới ngực hắn. Mũi đao lao về phía trước trúng vào bụng địch nhân.

Lúc này Trần Vũ tứ chi bải hoải, đứng cho khỏi té đã là miễn cưỡng. Hắn thấy Lữ tiểu muội phóng đao đâm tới la lên một tiếng quay đầu bỏ chạy.

Lữ tiểu muội tuy đã luyện được một chút quyền cước nhưng võ công chưa giỏi.

Đối phương co mình lại, thanh đao đâm vào quãng không. Cô liền cầm đao rượt theo.

Trần Vũ chân bước loạng choạng chạy ngay về phía sảnh đường nhưng không biết cánh cửa đóng chặt từ lúc nào. Hắn vội xuống tay đẩy ra cửa, ngờ đâu lúc này cánh cửa nóng bỏng.

Vèo vèo vèo mấy tiếng. Khói trắng phun ra. hai bàn tay Trần Vũ dính chặt vào cửa lớn.

Hắn kinh hãi vội giật tay về nhưng kình lực toàn thân mất hết. Hắn lảo đảo người đi một cái rồi mình hắn cũng dính vào cửa, chỉ bật lên một tiếng rú nhỏ nhẹ rồi im bặt.

Biến cố xảy ra bất ngờ không ai tiên liệu được.

Quần hào ngơ ngác một chút rồi kéo lại gần coi thì mũi ngửi thấy mùi khét lẹt.

Nguyên cửa sảnh đường là một tấm sắt dầy, không hiểu ai đã nung lên mà sức nóng kịch liệt.

Trần Vũ bị dính vào cửa chỉ trong khoảnh khắc đã chết cháy.

Mọi người coi rõ chân tướng đều kinh ngạc phi thường.

Vương Kiếm Anh lớn tiếng hỏi:

- Đệ phụ! Vụ này là thế nào đây!

Nhưng không thấy Thương Lão Thái trả lời. Hắn xoay mình tìm kiếm thì chẳng những không thấy mẹ con Thương Lão Thái đâu mà cả gia nhân đưa rượu thịt vào sảnh đường cũng trốn lánh đi hết chẳng còn một ai.

Chương 17: Vương thị huynh đệ toan giết hồ phỉ

Vương Kiếm Anh đột nhiên biến sắc, vội chạy vào nội đường nhưng khuôn cửa thông vào trong cũng đã đóng chặt.

Chính giữa cửa vẽ hình bát quái đen sì như bằng gang thép đúc nên. Hắn không dám đưa tay ra đẩy, tiến lại gần hai bước nữa liền cảm thấy hơi nóng quạt vào mặt.

Té ra cả cửa sau cùng bị nung lên rồi.Vương Kiếm Kiệt lớn tiếng hô:

- Thương tẩu tẩu! Tẩu tẩu làm trò quỷ gì vậy. Ra đây mau.

Thanh âm hắn đã vang dội mà bốn vách đóng kín lại càng vang dội hơn.

Quần hào bất giác đứng cả dậy nhìn quanh thì chẳng thấy một khuôn cửa sổ nào.

Cửa vào mặt trước và mặt sau đều đóng chặt, đến con ruồi cũng không bay ra được.

Mọi ngưòi ngơ ngác nhìn nhau, bây giờ mới tỉnh ngộ.

Nguyên tòa nhà đại sảnh trong Thương Gia Bảo lúc kiến tạo đã có chỗ dụng

tâm. Họ không đặt cửa sổ, còn cửa ra vào đều bằng sắt đúc. Tường vách cũng cực kỳ kiên cố.

Mã Hành Không vận kình vào hai cánh tay cầm chiếc ghế dài giơ lên đạp vào tường đánh chát một tiếng. Cái ghế dài lập tức gẫy đôi. Bụi trắng trên tường rào rào rớt xuống để lộ bên trong xây bằng đá hoa cương.

Vương Kiếm Anh đứng theo mã bộ, vận kình ra bàn tay phóng song chưởng đánh vào tường vách.

Chưởng lực của hắn mãnh liệt phi thường. Nếu là tường vách thường dù không xuyên thủng cũng bị nứt rạn. Nhưng tưởng vách ở đây vừa dầy vừa kiên cố, chưởng lực của Vương Kiếm Anh đánh vào vẫn không chuyển động mảy may.

Vương Kiếm Anh trong lòng rối loạn, không ngớt kêu gọi:

- Thương tẩu tẩu! Tẩu tẩu làm gì vậy? Mở cửa mau! Mở cửa mau!

Triệu Bán Sơn trầm tĩnh muốn tìm đường ra nhưng lão nghĩ thầm:

- Nhà đại sảnh đã kiến tạo cách này là cố ý hại người. Trên nóc nhà chắc cũng bố trí nghiêm ngặt không thể xông lên được.

Vương Kiếm Kiệt hô hoán mấy câu trong lòng khiếp sợ. Hắn dừng lại đưa mắt nhìn huynh trưởng nhưng lão cũng chẳng có chủ ý gì.

Lúc này trong nhà đại sảnh còn chín người là Triệu Bán Sơn, Hồ Phỉ, Tôn Cương Phong, Lữ tiểu muội, Vương thị huynh đệ, Mã Hành Không, Từ Tranh, ân Trọng Tường. Ngoài ra còn thi thể của Trần Vũ.

Trừ Lữ tiểu muội, tám người kia đều là những tay hảo thủ võ lâm nhưng bị khốn trong sảnh đường kiên cố này, có võ công cũng không thi triển được. Trong lúc nhất thời người nọ nhìn người kia không biết thế nào?

Bỗng nghe thanh âm the thé vọng lên:

- Các vị tự mệnh là anh hùng hảo hán nhưng bữa nay muốn trốn ra khỏi toà thiết sảnh ở Thương Gia Bảo cũng muôn vàn khó khăn. Toà thiết sảnh này do chính tay tiên phụ Thương Kiếm Minh kiến tạo. Tuy y chết đã lâu nắm vẫn có thể hãm các vị vào đất chết. Các vị anh hùng! Đã chịu phục chưa?

Mụ nói rồi nổi lên một tràng cười the thé khiến mọi người nghe lông tóc đứng dựng cả lên.

Quần hào nhìn về phía phát âm thì thấy tiếng nói của Thương Lão Thái do lỗ chó chui lọt vào trong nhà.

Vương Kiếm Anh cúi xuống cho miệng vào lỗ chó chui la gọi:

- Đệ phụ! Anh em ta đồng môn với Kiếm Minh, chỉ có ân tình chứ không thù oán mà sao mụ lại giam hãm trốn này là nghĩa lý gì?

Thương Lão Thái lại bật lên mấy tiếng cười rùng rợn.

Củi khô bên ngoài đang cháy thỉnh thoảng bật tiếng nổ rắc rắc luồn qua lỗ chó chui vào trong nhà, hiển nhiên ngọn lửa đang bốc mạnh.

Lại nghe Thương Lão Thái cất tiếng ấm ớ:

- Kiếm Minh bất hạnh bị gian tặc Hồ Nhất Đao sát hại. Các hạ đã có tình đồng môn với Kiếm Minh đáng lý phải tìm cách báo thù cho ỵ Thế mà bữa nay gặp con kẻ thù, anh em các hạ lại sợ người ngoài, tụ thủ bàng quan. Hạng người bất nghĩa như vậy sống ở trên thế gian phỏng được ích gì?

Vương Kiếm Anh đáp:

- Bữa nay bọn ta mới biết tin Kiếm Minh sư đệ qua đời, lại không hiểu y bị hại về tay Hồ Nhất Đao. Nếu mà biết trước thì dĩ nhiên đã báo thù cho y rồi.

Thương Lão Thái cười lạt nói:

- Các hạ là kẻ vô lương tâm, nói toàn chuyện lừa gạt.

Vương Kiếm Anh dậm chân luôn mấy cái toan biện bạch bỗng nghe đánh " véo " một tiếng. Một mũi tên bay qua lỗ chó chui bắn vào. Nếu Vương Kiếm Kiệt không nhanh mắt vội lại ngăn thì Vương Kiếm Anh nằm phục dưới đất đã bị thương rồi.

ân Trọng Tường từ lúc bị Triệu Bán Sơn chặt gẫy kiếm, lẳng lặng không nói nửa lời. Hắn nghĩ rằng mình chẳng dính líu gì vào vụ này mà đến đây bỏ mạng thì thật là oan uổng, liền cất tiếng nói:

- Thương Kiếm Minh dựng tòa thiết sảnh này định để gia hại ai?

Vương Kiếm Anh tức giận đáp:

- Cha này đã học nghệ Ở nơi tiện phu không phải là người chính phái, hắn âm thầm dựng lên nhà cửa kiểu này thì còn có hảo tâm gì nữa?

Hồ Phỉ nghĩ bụng:

- Thương Kiếm Minh không đánh lại gia gia ta mà dựng lên tòa thiết sảnh này dĩ nhiên là muốn gia hại lão nhân gia, ai ngờ tên bị thịt đó lại chết về tay gia gia ta.

Lòng gã nghĩ như vậy nhưng không nói ra, chỉ để ý quan sát bốn mặt tìm kế thoát thân.

Hồ Phỉ đoán thế là đúng. Thương Kiếm Minh cùng Hồ Nhất Đao vốn không quen biết. Hắn kết mối thâm thù với Miêu Nhân Phượng và biết nhân vật mang ngoại hiệu Đả Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ không nên dây vào. Nhưng có một ngày kia Miêu Nhân Phượng tìm đến nhà mà tỷ võ không thắng được thì dùng toà thiết sảnh này để kiềm chế y.

Không ngờ người tìm đến Thương Gia Bảo lại chẳng phải Miêu Nhân Phượng mà là Hồ Nhất Đao.

Thương Kiếm Minh vốn tính tự phụ, chẳng coi Hồ Nhất Đao vào đâu. Xảy cuộc chiến đấu, hắn chưa kịp dùng đến thiết sảnh đã bị chặt đầu.

Mối thù này Thương Lão Thái lúc nào cũng ôm ấp trong lòng. Mụ biết Hồ Nhất Đao chết rồi mà con y là Hồ Phỉ võ công cực kỳ lợi hại.Mụ thấy mối thù khó trả liền nhân cơ hội Triệu Bán Sơn đấu với Trần Vũ, quần hùng chú ý theo dõi cuộc chiến cùng con trai lén lút ra khỏi sảnh đường đóng chặt cửa sắt cả ngả trước ngả sau lại rồi chỉ huy gia đinh khuân củi chất đống phóng hỏa đốt lên.

Toà nhà thiết sảnh tường vách và cửa sắt rất dày, bề ngoài đã phóng hỏa mà mọi người trong nhà vẫn chưa phát giác. Mãi đến lúc Trần Vũ bị tấm cửa sắt đốt chết mới biết mình lâm vào cảnh cá chậu chim lồng, có mọc cánh cũng không bay thoát.

Mọi người trong sảnh đường đi vòng quanh rất dỗi bàng hoàng.

May tòa nhà này rất lớn, cửa sắt đã cháy đỏ hồng mà mọi người còn nhẫn nại được.

Triệu Bán Sơn lên tiến:

- Chẳng lẽ chúng ta chịu chết ở đây? Hãy đồng tâm hiệp lực đào một đường hầm để ra ngoài.

ân Trọng Tường chau mày đáp:

- Ở đây không có thuổng cuốc thì đường đất chưa thành người đã bị nướng chín rồi.

Từ Tranh chỉ lo cho vị hôn thê Mã Xuân Hoa ở bên ngoài sảnh đường chẳng hiểu có gặp nguy hiểm không.

Gã là một tên lỗ mãng nóng nảy không đâu, chẳng tìm ra được biện pháp gì.

Bây giờ gã nghe Triệu Bán Sơn nói tới chuyện đào đường hầm liền lớn tiếng phụ họa:

- ân gia nói đúng. Dù sao cũng còn hơn bó tay chịu chết.

Gã rút đơn đao nậy viên gạch lớn để đào hầm thì đột nhiên một luồng khí nóng xông lên.

Gã giật nẩy mình, lại vung đao đâm xuống chỗ luồng khí nóng.

Bỗng nghe đánh choang một tiếng. Đúng là tiếng sắt thép chạm nhau. Mọi người đều kinh ngạc.

Vương Kiếm Kiệt hỏi:

Đưới nền cũng bằng sắt đúc sao?

Hắn liên tiếp dùng đao đào thêm mấy phiến gạch xanh thì quả nhiên phía dưới liền thành một phiến. Nền nhà sảnh đường là một phiến sắt rất lớn. Như vậy việc đào đường hầm dĩ nhiên không thể thực hành được.

Mọi người càng kinh hãi vì sức nóng ở mặt đấta mỗi lúc một tăng.

Từ Tranh thóa mạ:

- Con mẹ nó! Mụ hồ lang kia đốt lửa ở phía dưới thì tòa sảnh đường này biến thành cái chảo sắt không lồ.

Hồ Phỉ cười nói:

- Đúng thế! Mụ muốn nấu chín người bọn ta để ăn thịt.

Quần hào thấy khí nóng bốc lên cuồn cuộn lại càng kinh hãi.

Sau một lúc trên đỉnh đầu cũng thấy hơi nóng. Nguyên nóc nhà cũng bằng thiết bản và mặt trên đang xếp củi đốt.

Vương Kiếm Anh đột nhiên nằm phục xuống trước lỗ chó chui la lên:

- Thương gia đệ phụ! Mụ tha mạng bọn ta ra. Anh em ta sẽ giết thằng lỏi họ Hồ cho mụ.

Hồ Phỉ nghe hắn nói vô lễ liền vung cước đá vào đít hắn.

Triệu Bán Sơn cầm cánh tay gã kéo lại khiến chân gã đá vào quãng không.

Triệu Bán Sơn khẽ bảo gã:- Hiện chúng ta đang lâm vào tình trạng nguy nan phải biết nghĩa đồng chu cộng tế. Mình đừng gây lộn với mình, hãy nghĩ cách ra khỏi nơi đây đã.

Lão nghĩ thầm:

- Chỉ cần Thương Lão Thái chịu tha anh em họ Vương là ai cũng có cơ hội thoát thân.

Lại nghe Thương Lão Thái đáp:

- Tính mạng tên tiểu tạp chủng đó đã ở trong tay lão thân, cần gì phải các vị giúp đỡ? Chỉ trong vòng nửa giờ hết thẩy các vị đều biến thành cục than. Ha ha! Trong đó không có một bảo nhân nào. Thằng lỏi họ Hồ kia! Mã lão đầu tử! Trong sảnh đường có mát không?

Mã Hành Không chau mày chẳng nói gì.

Thương Lão Thái lại bật tiếng cười như tiếng cú kêu vọ khóc. Mụ la lên:

- Mã lão đầu tử! Con gái lão ta đã chiếu cố cẩn thận rồi. Lão cứ yên tâm đi. Ta kiếm cho thị hàng ngàn hàng vạn tôn bảo nữ tế.

Mã Hành Không lòng đau như cắt. Lão đã tuổi già, mình sống chết hay không chẳng quan tâm mấy nhưng đứa con gái yêu độc nhất lạc lõng bên ngoài tất bị mụ già ác độc hành hạ, cảnh đau khổ kể sao cho xiết?

Vương Kiếm Anh đứng dậy nghé vào tai em nói thì thầm mấy câu.

Vương Kiếm Kiệt lẩm nhẩm gật đầu.

Vương Kiếm Anh lại nhìn Tôn Cương Phong, Triệu Bán Sơn chắp tay nói:

- Triệu Tam Gia! Chúng ta cùng ở trong cơn hoạn nạn, tiểu đệ có lời khó nghe muốn nói.

Triệu Bán Sơn dắt tay Hồ Phỉ đáp:

- Nhất nhất đều theo lời Vương đại ca nhưng gia hại chú nhỏ này thì không được.

Nguyên Triệu Bán Sơn thấy Vương thị huynh đệ châu đầu thì thầm đã biết hai người vì muốn sống mà định giết Hồ Phỉ để năn nỉ Thương Lão Thái.

Vương Kiếm Anh bị lão khám phá tâm sự và nói huỵch toẹt ra, mặt nổi sát khí miệng lớn tiếng:

- Triệu Tam Gia! Kẻ đối đầu với Thương Lão Thái chỉ có một mình thằng nhỏ đó. Oan có đầu, nợ có chủ. Bao nhiêu người ở đây không lẽ phải làm quỷ để theo gã?

Hắn đưa mắt nhìn mọi người nói tiếp:

- Các vị huynh đệ! Như vậy có oan uổng hay không?

ân Trọng Tường liền nói theo:

- Ngoài thằng này chẳng ai dính líu gì đến chuyện ở đây.

Vương Kiếm Anh hỏi:

- Mã lão tiêu đầu! Lão gia tính sao?

Mã Hành Không tự nghĩ: Thương Lão Thái đã có thù với mình chưa chắc đã chịu buông tha thầy trò mình nhưng tình thế trước mắt nguy hiểm dị thường, phải tìm cách thoát thân cho mình đã. Hồ Phỉ sống hay chết lão cũng chẳng quan tâm.

Lão liền đáp:

- Vương đại gia nói đúng. Chuyện này không can thiệp đến người ngoài.

Vương Kiếm Anh lại nói:

- Tôn đại ca! Đại ca đưa mình vào chỗ nước đục này mới thật oan uỏng. Lão họ Trần chết cháy rồi, thề là mối thù của đại ca cùng Lữ tiểu muội đã trả xong.

Tôn Cương Phong nhận thấy hắn nói có lý nhưng trong lòng rất nể Triệu Bán Sơn, không tiện công nhiên đối nghịch liền nói:

- Triệu Tam Gia! Chẳng phải tiểu đệ không nghĩ đến điều nghĩa khí nhưng Triệu Tam Gia...

Triệu Bán Sơn lớn tiếng ngắt lời:

- Các vị sáu người mà bọn tại hạ chỉ có hai. Chúng ta hãy coi xem họ Hồ, họ Triệu chết trước hay họ Vương, họ ân các vị chết trước.

Lão nói rồi đứng chắn trước mặt Hồ Phỉ thần oai lẫm liệt.

Bình thời diện mục Triệu Bán Sơn rất hiền từ, nói năng hòa nhã, lòng dạ mềm, hai chữ " nhân hiệp " lại rất coi trọng. Lão nói mấy câu như chém đinh chặt sắt chẳng nể nang gì nữa.

Bọn Vương thị huynh đệ một là sợ bản lãnh Triệu Bán Sơn rất cao, hai là thấy mình ham sống sợ chết tỏ ra con người bất nghĩa nên không dám xông vào động thủ. Nhưng con người gặp lúc nguy nan sinh tử, chân tướng tất bị bại lộ, không còn giả dối được nữa.

Quần hùng cảm thấy bàn chân mỗi lúc một nóng bỏng, không đứng vững được nữa. Ai nấy liền kéo ghế dài ghế ngắn để đứng lên.

Vương Kiếm Kiệt giơ thanh Bát Quái Đao lên hô:

- Triệu Tam Gia! Bữa nay tiểu đệ cam bề đắc tội.

Hắn đưa tay trái vẫy ân Trọng Tường, Mã Hành Không, Từ Tranh rồi hô lớn:

- Chúng ta sóng vai tiến lên.

Hắn biết Tôn Cương Phong quyết chẳng thể nào giúp mình đối nghịch với Triệu Bán Sơn nhưng thấy bên mình năm người chọi với một già một trẻ cũng có nhiều phần thắng rồi.

Mọi người tới tấp lấy binh khí ra, chỉ còn chờ Triệu Bán Sơn chuyển động thân hình là năm người vung đao kiếm đồng thời đánh tới.
Cuộc động thủ này xẩy ra tất ai cũng liều mạng vì thấy trong sảnh đường mỗi lúc một thêm nóng rát. Chần chờ một khắc là thêm một phần nguy hiểm.

Hồ Phỉ bụng bảot dạ:

- Vì một mình ta mà mấy người phải chết theo. Vương thị huynh đệ chết chẳng có gì đáng tiếc. Nhưng Triệu Tam Gia là một bậc đại anh hùng, đại hảo hán thì khi nào để lão vì ta mà uổng mạng? Bây giờ khai diễn cuộc đấu thì dù ta cùng Triệu Tam Gia giết được bọn họ rồi, mình vẫn khó lòng thoát nạn. Xem chừng chỉ mình ta chịu chết về tay Thương Lão Thái mới cứu được tính mạng của Triệu Tam Gia.

Gã thấy anh em Vương thị lăm le chỉ chực động thủ nhưng chưa ai dám ra tay trước. Gã quyết định chủ ý rồi, dõng dạc hô:

- Các vị hãy khoan rồi hãy động thủ.

Gã cúi xuống thò đầu qua lỗ chó chui lớn tiếng gọi:

- Thương Lão Thái! Tại hạ Ở đây không nhúc nhích. Lão Thái phóng tiêu bắn chết tại hạ rồi mở cửa buông tha Triệu Tam Gia ra.

Thương Lão Thái ngửa mặt lên trời cười rộ. Mụ móc kim tiêu trong bọc ra, miệng hô:

- Kiếm Minh! Kiếm Minh! Bữa nay tiện thiếp ra tay báo thù cho chàng đây.

Mụ đưa tay mặt lên. Một mũi kim tiêu bôi thuốc độc nhằm bắn tới trước mặt Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ thấy ánh kim quang lấp loáng. Mũi kim tiêu bắn tới huyệt Mi Tâm. Gã nhắm mắt lại nghĩ thầm:

- Thương Lão Thái bắn chết ta rồi là thoa? mãn tâm nguyện. Mụ chẳng có thù oán gì với Triệu Tam Gia, tất buông tha lão.

Giữa lúc ấy, đột nhiên chân phải gã bị kéo mạnh một cái. Người gã lùi lại rồi bật lên cao. Gã mở mắt ra nhìn thấy mình đang chơi vơi trên không, liền vươn tay bám vào cột nhà, nhẹ nhàng hạ xuống. Gã thấy Triệu Bán Sơn tay cầm mũi kim tiêu thì ra lão cứu mạng gã.

Vương Kiếm Anh thấy Hồ Phỉ xả thân cứu người lại bị Triệu Bán Sơn cản trở, hắn không khỏi tức giận đáp:

- Họ Triệu kia! Bậc đại trượng phu phải biết đường ân cần phân minh. Vụ này không liên quan gì đến chúng ra. Gã đã tự nguyện chịu chết sao lão còn dúng tay vào làm chi.

Triệu Bán Sơn mỉm cười không đáp.

Lão quay lại hỏi Hồ Phỉ:

- Tiểu huynh đệ! Vừa rồi tiểu huynh đệ đưa được đầu ra ngoài lỗ chó chui phải không?

Hồ Phỉ đáp:

- Đúng thế!

Gã thấy vẻ mặt lão rất bình tĩnh, miệng lại mỉm cười, tựa hồ đã tìm ra được kế thoát thân liền nói:

- Triệu bá bá! nên thế nào xin bá bá chỉ giáo.

Triệu Bán Sơn đáp:

- Đầu là vật rắn không thể co lại được. Bả vai mình đều mềm nhũn.

Hồ Phỉ lĩnh hội liền. Gã kêu lên:

- Phải rồi! Đầu đã chuồn ra được thì mình cũng chui ra được.

Gã liền cởi áo cuốn thành một bó đội lên đỉnh đầu, một là để chuồn ra cho dễ, hai là để đề phòng mũi kim tiêu tôi chất độc của Thương Lão Thái.

Triệu Bán Sơn lại nói:

- Tiểu huynh đệ hãy lùi lại sau để Triệu mỗ mở đường cho.

Từ Tranh la lên:

- Không xong! Triệu tam Gia mập ú như vậy thì chui qua làm sao được.

Triệu Bán Sơn nổi lên tràng cười khanh khách, không lý gì đến gã, lão cúi xuống giơ hai tay lên một cái. Một mũi tụ tiễn phóng qua lỗ chõ chui ra ngoài.

Bỗng nge một tên trang đinh kêu thét lên:

- Chân... chân... chân ta...

Hiển nhiên chân gã bị trúng tiêu.

Triệu Bán Sơn rúng động tay trái. Lão lại phóng mũi kim tiêu của Thương Lão Thái ra ngoài.

Nhưng lần này không thấy động tĩnh gì, chắc mọi người đều đã tránh ra.

Bỗng có người la:

- Mau mau vít lỗ chó chui lại.

Thương Lão Thái quát:

- Không được cử động! Để ta nghe bọn chúng kêu la lúc bị nướng cháy. Các ngươi cứ tránh ra một bên là được. ám khi có đi đường vòng đâu mà sợ?

Triệu Bán Sơn giơ hai tay lên luôn mấy cái.Hơn chục mũi ám khí liên tiếp bắn ra đường thế đạo gấp rút dị thường. Mũi nào cũng ra xa đến ngoài mười trượng.

Lão phóng gần hai chục mũi tên rồi dùng tay trái khẽ đẩy vào sau lưng Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ xô về phía trước. Gã đưa bọc áo ra ngoài.

Thương Lão Thái đã đề phòng. Dưới ánh hoa? quang mụ thấy một vật đen sì chuồn qua lỗ chó chui liền vung thanh Tử Kim Đao chém đánh vèo một cái, trúng vào mớ áo.

Mụ cảm thấy chỗ đao chém xuống mềm nhũn, biết là không trúng đích vội nhấc đao lên.

Hồ Phỉ đã đưa tay ra đón được, xoay đi môt cái chụp được cổ tay mụ, Tiếp theo cái đầu gã chuồn qua lỗ chó chui ra ngoài,

Thương Lão Thái la lên một tiếng.

Thương Bảo Chấn nhảy vọt tới vung đao nhằm chém xuống đầu Hồ Phỉ.

Lúc này cả vai Hồ Phỉ cũng thoát ra ngoài rồi nhưng lỗ chó chui chật quá, ngực gã cùng cánh tay trái trong lúc nhất thời còn bị kẹt chưac huồn ra được. Gã đành mượn cổ tay Thương Lão Thái để hất lên.

Choang một tiếng! Hai thanh đao của hai mẹ con đụng nhau.

Thủ pháp này là công phu Tá Lực Đả Lực mà Hồ Phỉ mới được Triệu Bán Sơn truiyền thụ.Gã là người thông tuệ hơn đời, vừa học đã sử dụng được ngay, nếu không tất mất mạng dưới lưỡi đao của Thương Bảo Chấn rồi.

Triệu Bán Sơn nghe tiếng song đao đụng nhau, lại thấy mình Hồ Phỉ chưa chuồn ra ngoài được, lão liền vận động Thái Cực nhu kình đầy đùi gã một cái.

Hồ Phỉ không tự chủ được, vọt lên không, vừa gặp lúc thanh đao của Thương Bảo Chấn chém xuống. Nhát đao này kình lực rất mạnh chém vào tường xây bằng đá hoa cương. Tia lửa bắn tung tóe. Lưỡi đao quằn lại.

Hồ Phỉ ở trên không lội đi một vòng. Trong ánh hoa? quang, gã nhìn thấy Thương Lão Thái quét ngang thanh đao để chém chân mình vội dùng phẽn Thiên Cân Truỵ hạ xuống thật mau.

Bỗng nghe đánh vèo một tiếng. Thanh Bát Quái Đao lướt qua trên đỉnh đầu gã.

Hồ Phỉ chân chưa chấm đất đã xoay tray trái lại thi triển công phu Không Thủ Nhập Bạch Nhận đoạt thanh đao trong tay Thương Lão Thái.

Thương Lão Thái thấy cừu nhân sắp chết rồi mà lại sống sót, mắt mụ đỏ sòng, mụ vung Bát Quái Đao chém lên chém xuống, đâm ngang đâm dọc.

Hồ Phỉ tay không tấn công mấy chiêu mà chẳng chiếm được chút tiện nghi nào.

Lại nghe bọn trang đinh lớn tiếng hô hoán. Trong cành khói lửa, Thương Bảo Chấn cầm đao xông lại.

Hồ Phỉ nghĩ tới lúc này trong dsảnh đường lửa nóng dị thường. Nếu cuộc chiến kéo dài là bọn Triệu Bán Sơn khó nỗi bảo toàn tính mạng.

Gã biết rằng nhân mạng trong sảnh đường hoàn toàn trông vào mình. Gã có đả bại mẹ con Thương Lão Thái trong khoảnh khắc và đuổi tan bọn trang đinh mở cửa sảnh đường mới cứu vãn được nguy cơ cho họ.

Trong lòng nóng nẩy, gã đưa hai bàn tay bằng xương thịt xuyên qua xuyên lại giữa hai thanh đao, liều mạng chiến đấu.

Mẹ con Thương Lão Thái cũng biết cuộc chiến đấu này can hệ đến sự tồn vong sinh tử của mình nên đánh rất rát. Song đao rít lên veo véo như hai con rắn lớn vây quanh Hồ Phỉ.

Trong nhà đại sảnh, Triệu Bán Sơn cùng bọn Vương thị huynh đệ đều xúm xít bên cạnh lỗ chó chui mà lắng tai nghe cuộc đấu giữa Hồ Phỉ và mẹ con Thương Lão Thái xem ai thắng ai bại.

Vương thị huynh đệ tuy ghét cay ghét đắng Hồ Phỉ nhưng lúc này lại cùng một ý nghĩ với Triệu Bán Sơn là mong gã giết được mẹ con Thương Lão Thái cho lẹ.

Khí nóng trong nhà đại sảnh mỗi lúc một thêm khủng khiếp, cơ hồ chịu không nổi.

Bàn ghế bị sức nóng làm cho nức toác, nến sáp nóng quá chảy hết ra.

Chương 18: Tiểu hồ phỉ giải cứu quần hùng

Đột nhiên hỏa quang loé lên, những bức thư họa treo trên tường bị sức nóng là cho đỏ rực, chỉ trong khoảng khắc đã bị cháy tàn.

Kế đó lại tối om, giơ bàn tay không trông rõ ngón. Chẳng bao lâu mọi người sợ cháy đến bàn ghế.

Quần hào lòng nóng như lửa đốt mà chẳng một ai lên tiếng, chỉ ngưng thần lắng nghe thanh âm cuộc chiến giữa ba người bên ngoài.

Vương Kiếm Anh chõ miệng la lên:

- Hồ gia tiểu huynh đệ! Đánh lẹ vào hạ bàn Thương Lão Thái. Đường đao pháp này của mụ có ba chỗ không ổn.

Hắn đã rèn luyện môn Bát Quái Đao mấy chục năm nên chỉ nghe đao phóng là biết mụ sử đao như thế nào.

Hồ Phỉ đang cay cực vì trong lúc nhất thời khó bề thủ thắng. Gã nghe Vương Kiếm Anh hô hoán bất giác trong lòng hoan hỷ, con người như cánh cung vung quyền đấm vào đùi Thương Lão Thái.

Thương Lão Thái không né tránh, lại giơ đao lên chém thẳng xuống sống lưng gã. Mụ chỉ mong đả thương địch chứ chẳng lo gì đến thân mình.

Hồ Phỉ vặn lưng nghiêng mình tránh khỏi nhát đao này thì chiêu thứ hai của Thương Lão Thái lại chém tới.

Mụ nghe rõ tiếng Vương Kiếm Anh hô địch nhân đánh vào hạ bàn mình mà vẫn không phòng thủ.

Vương Kiếm Anh lại hô:

- Mụ nóng lòng liều mạng. Tiểu huynh đệ không đoạt được kim đao của mụ đâu.

Hãy nghĩ mau biện pháp khác.

Hồ Phỉ lẩm bẩm:

- Cái đó ta cũng biết rồi, hà tất hắn phải nhắc nhở? Gặp mụ khùng này thôi còn có biện pháp nào nữa?

Cuộc chiến đấu ngoài lỗ chó đang lúc kịch liệt. Hồ Phỉ một mình chọi hai, dần dần chiếm được thượng phong nhưng muốn thắng, e rằng còn phải đánh đến hơn trăm hiệp nữa.

Thương Lão Thái coi chừng tình thế bất lợi, lại nghe Vương Kiếm Anh không ngớt hô hoán chỉ điểm địch nhân, đem những yếu quyết phá giải Bát Quái Đao nói ra từng điểm một khiến mụ căm hận dị thường.

Mụ ngấm ngầm thóa mạ:

- Hắn chẳng báo thù cho đồng môn là một điều tệ hại, lại còn quay ra giúp giặc.

Đúng là một tên gian tặc lòng lang dạ chí.

Mụ không nghĩ tới Vương Kiếm Anh ở vào tuyệt đại. Nếu hắn không giúp đỡ Hồ Phỉ thì tính mạng khôn toàn trong khoảng khắc.

Đang lúc giận như người điên, Thương Lão Thái tự nhủ:

- Quân tiểu tạp chủng này võ nghệ cao cường. Gã đã trốn xa e rằng khó lòng giết được gã. Nhưng bọn gian nhân trong sảnh đường chết hết thì ta cũng hả giận được một phần.

Mụ liền la gọi gia đinh chất thêm củi để đốt cho thật dữ.

ân Trọng Tương không ngớt dậm chân oán tránh Hồ Phỉ vô dụng.

Vương Kiếm Kiệt nói:

- Triệu Tam Gia! Mau phóng ám khí ra giúp gã.

Triệu Bán Sơn trong tay đã cầm sẵn mười mấy mũi ám khí nhưng bọn Thương Lão Thái ba người lại ác đấu ở mé bên lỗ chó chui ra, ám khi không đi đường cong được.

Kể ra lão còn mấy ngón phi yến, ngân thoa độc đáo có thể đi quanh theo đường cánh cung đả thương người nhưng Hồ Phỉ đánh nhau với mẹ con Thương Lão Thái mà họ dùng binh khí ngắn ngủi đứng gần nhau, lão không nhìn được chuẩn đích mà cứ phát ra liều lĩnh, lỡ trúng phải Hồ Phỉ thì sao?

Chú nhỏ Hồ Phỉ tâm cơ linh mẫn, đã nghĩ tới điểm này, mấy lần muốn dẫn dụ Thương Lão Thái ra phía trước lỗ chó chui nhưng mụ rất úy kỵ tài phóng ám khí của Triệu Bán Sơn, thủy chung không chịu mắc lừa.

Lúc này trong sảnh đường mùi khói khét lẹt đã dàn dụa. Ban đầu mọi người cháy râu tóc, tiếp theo tà áo cũng dần dần quăn lên.

Lữ tiểu muội không chịu nổi khí nóng nung nấu đã sắp ngất đi.

Từ Tranh trong lúc nóng nảy, thò đầu vào lỗ chó chui định liều mạng chui ra nhưng lỗ nhỏ mà đầu lớn làm sao chui lọt được?

Bốn mặt lỗ chó đều xây bằng đá hoa cương rất dày. Hắn đưa hai tay hết sức rung chuyển mà không di động được chút nào.

Vương Kiếm Kiệt chợt nghĩ ra điều gì lẩm bẩm:

- Nếu thằng nhỏ Hồ Phỉ mà có binh khí thì Thương Lão Thái địch nổi gã thế nào được? Sao ta không nghĩ ra điểm này từ trước?

Hắn liền thò tay ra lượm thanh Bát Quái Đao dưới đất. Không ngờ lưỡi đao chạm vào thiết bản nền nhà đã nung lên nóng cháy. Hắn vừa chụp lấy tay đau rát không chịu nổi, rú lên một tiếng.

Nhưng lúc này không thể chần chờ ở trong sảnh đường được nữa, hắn nhịn đau xé một mảnh áo quấn lấy chuôi đao. Tay trái hắn đẩy Từ Tranh ra miệng la gọi:

- Tiểu Hồ Phỉ! Binh khí đây này. Đón lấy cho mau.

Hắn rung tay một cái liệng thanh đao qua lỗ chó chui.

Hồ Phỉ quay lại đón tiếp.

Thương Bảo Chấn cũng nghe tiếng hô hoán, nhảy xô lại tới tranh cướp.

Bỗng nghe hai người đồng thừoi bật tiếng la hoảng.

Một tiếng loảng choáng lên. Một thanh đao đều rớt xuống. Nguyên thanh đao của Vương Kiếm Kiệt liệng ra, Hồ Phỉ chụp được trước nhưng đao nóng quá, gã phải buông tay.

Thương Bảo Chấn nhảy tới trước chỗ chó chui liền bị Triệu Bán Sơn phóng mũi kim tiền tiêu bán trúng vào cổ taỵ Hắn phải liệng cả thanh Bát Quái Đao của mình xuống.

Hồ Phỉ chụp không trúng, Thương Lão Thái đã vung Bát Quái Đao chém tới sau lưng. Gã nghiêng người đi một chút lạng đến bên Thương Bảo Chấn, đột nhiên sử chiêu Hắn Ngưu Khát Thuỷ đưa tay lên chịt cổ Thương Bảo Chấn.

Thương Bảo Chấn bị gã đè xuống nếu không xoay mình đi thì xương cổ bị gẫy.

Hắn lăn người áp mặt nóng xuống đất lại đụng phải thanh đao nóng bỏng của Vương Kiếm Kiệt. Mấy tiếng xèo xèo vang lên, tiếp theo là tiếng rú thê thảm. Nửa bộ mặt xinh đẹp của Thương Bảo Chấn bị cháy sém một vệt dài.

Tiếng rú này khiến mọi người trong sảnh đường đều vui mừng. Ai cũng cho là Thương Bảo Chấn bị Hồ Phỉ đả thương.

Thương Lão Thái vừa nóng lòng rửa hận. lại xót tình mẫu tử nhưng mụ không chiếu cố cho con, giơ đao lên chém xuống bả vai Hồ Phỉ.

Choang một tiếng!

Hồ Phỉ không né tránh, xoay tay quét ngang thanh đao chống đỡ. Nguyên gã thừa cơ Thương Bảo Chấn bị ngã đoạt lấy thanh Bát Quái Đao trong tay hắn.

Mọi người trong sảnh đường vừa bị sức nóng khủng khiếp hành hạ vừa ở trong bóng đen chẳng nhìn thấy gì nhưng nghe bên ngoài song đao chạm nhau choang choảng biết là Hồ Phỉ đã đoạt được binh khí và đang chiến đấu mãnh liệt, trong lòng lại thêm phần hy vọng.

Vương Kiếm Anh lớn tiếng hô:

- Chém vào vai bên phải mụ! Chém vào vai bên phải mụ!

Mã Hành Không cũng la lên:

- Hãy đánh đuổi bọn trang đinh đang khuân củi chất thêm vào đống lửa.

Tôn Cương Phong quát bảo:

- Không cần dằng co với lão thái bà nữa, hãy tìm cách mở cửa sảnh đường cho lẹ.

Từ Tranh gầm lên:

- Nóng chết người rồi! Nóng chết người rồi!

Mọi người la hét một câu rồi loạn xà ngầu.

Hồ Phỉ cũng biết mở cửa sảnh đường là việc khẩn yếu nhất nhưng Thương Lão Thái quấn lấy gã để liều mạng, khi nào mụ chết mới buông tha, thủy chung gã chẳng có lúc nào rảnh tay một chút.

Đao pháp của Hồ Phỉ cao thâm hơn Thương Lão Thái nhiều nhưng cục diện lúc này rối ren vô cùng. Gã còn nhỏ tuổi khó bề trấn tĩnh tâm thần để ứng phó nên mấy phen đã có cơ hội hạ đối phương mà đều bị đối phương ra chiêu liều lĩnh giải khai được.

Hai người chiến đấu ráo riết đã bảy tám hiệp, Thương Lão Thái không ngớt lùi lại phía sau.

Thương Bảo Chấn rút lấy thanh đao trong tay một tên gia đinh tiến lại giáp công.

Bọn trang đinh ban đầu thấy chủ mẫu cùng thiếu chủ nhân tay cầm binh khí đối phó với một thằng nhỏ xích thủ không quyền, đã tưởng thế nào cũng thắng. Bây giờ chúng thấy chủ mẫu đầu tóc bơ phờ không ngớt lùi lại, hiển nhiên không chống nổi. Chúng liền cầm đao tới tấp nhảy vào trợ chiến.

Bọn trang đinh võ nghệ thấp kém bị Hồ Phỉ đao đâm chân đá, chớp mắt đã mấy tên bị thương nhưng tên nào cũng khỏe mạnh gan dạ. Chúng mang thương mà vẫn ở lại cực chiến không bỏ chạy.

Tiếng người hô hoán quát tháo, tiếng khí giới chạm nhau chát chúa, tiếng chửi bới om sòm, tiếng củi nổ lắc rắc hoà với nhau thành một khúc nhạc hỗn độn.

Mọi người trong sảnh đường thấy bên ngoài mỗi lúc một náo loạn lại nghĩ thầm:

- Hồ Phỉ tuy võ công cao cường như gã chỉ có một người mà lại là một thằng nhỏ phải đối phó với cả đoàn người trong Thương Gia Bảo thì làm sao mà thủ thắng được?

Thế rồi kẻ thì thoá mạ, người thì thở dài. Có người kêu gào rất bi thảm, thật là huyên náo.

Bỗng có tiếng người hô:

- Tiểu Hồ Phỉ hãy nghe đây. Dùng âm Dương Quyết để đối phó với chủ nhân, dùng Loạn Hoàn Quyết xua đuổi bọn phụ thuộc.

Thanh âm này trung khí đầy rẫy lấn át những tiếng tạp nhạp. Câu nói rõ từng chữ. Chính là Triệu Bán Sơn.

Hồ Phỉ thấy địch nhân mỗi lúc một nhiều, trong lòng gã đang bực bội chưa biết làm thế nào, bỗng nghe Triệu Bán Sơn nói mấy câu liền nghĩ ngay lão là một bậc anh hùng cái thế, đã chỉ thị tất nhiên không lầm.

Bất giác gã phấn khởi tinh thần, vung thanh cương đao vù vùi chém vào trung bàn Thương Lão Thái.

Thanh đao này gã lấy của Thương Bảo Chấn, tuy lưỡi đao đã quằn lên nhưng chỉ cần chém trúng đao vẫn có thể giết người được.

Thương Lão Thái thấy thế đánh của gã cực kỳ mãnh liệt phải quét ngang thanh đao đón đỡ.

Hai đao đụng nhau bật lên những tiếng choang choảng hai lần. Đến lần thứ ba Hồ Phỉ đang từ cương kình đột nhiên đổi sang nhu kình, từ dương biến sang âm.Thu về một chiêu phóng ra một chiêu. Cổ tay gã đột nhiên xoay chuyển ba vòng.

Hồ Phỉ xoay chuiyển theo thế thuận. Thương Lão Thái xoay chuyển theo thế nghịch.

Đến vòng thứ hai, Thương Lão Thái không xoay chuyển được nữa vì cảm thấy xương khuỷu tay đao nhói lên, mụ đành phải buông đao rút tay về.

Thanh Tử Kim Bát Quái Đao đang ngon trớn bay vọt lên không.

Hồ Phỉ lần đầu dùng âm Dương Quyết đã thành công, tiếp đó gã vung đao chém xuống vai Thương Lão Thái.

Lưỡi đao còn cách chừng nửa thước, gã thấy mái tóc bạc phơ của mụ xoã xuống vai. Nửa bên mặt đầy huyết tích lem luốc.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu óc gã:

- Mụ già này kể cũng đáng thương, sao ta lại chém chết mụ?

Gã vội xoay chuyển thanh đao, định đập sống đao xuống vai mụ khiến mụ không còn sức chiến đấu rồi mình đi mở cửa cứu người.

Không ngờ Thương Lão Thái tuột tay mất thanh đao rồi, trong lòng nghĩ ngay đến kế chết cả đôi với kẻ thù.

Mụ thấy Hồ Phỉ vung đao chém xuống vẫn không né tránh mà lại tiến lên một bước nhảy xô vào bụng gã. Tay mụ nắm huyệt Thần Phong ở trước ngực, một tay nắm huyệt Trung Chủ ở bụng dưới đối phương rồi níu chặt lấy.

Hồ Phỉ cả kinh đánh mạnh sống đao xuống.

Thương Lão Thái ú lên một tiếng. Xương vai mụ gẫy tan nát nhưng mụ chẳng nghĩ gì nữa cứ nắm chặt lấy huyệt đạo Hồ Phỉ chết cũng không buông. Đồng thời mụ đưa chân phải móc mạnh một cái. Cả hai người cùng ngã lăn ra.

Đến đây Hồ Phỉ mới rút kinh nghiệm lâm địch, gã tuyệt không ngờ địch nhân lúc liều mạng còn có biện pháp độc địa như vậy. Gã bị mụ nắm giữ rồi liền hết sức dẫy dụa.

Thương Lão Thái lại há miệng cắn vào vạt áo trước ngực gã để lăn đi máy vòng.

Cả hai người lăn đến bên đống lửa lớn.

Hồ Phỉ gầm lên:

- Lui lại mau! Mụ không sợ lửa đốt ư?

Trong lúc tâm thần hỗn loạn, gã quên cả sử dụng tiểu cầm nã thủ để thoát khỏi cuộc níu kéo này mà chỉ hết sức cậy cựa.

Hai người lại lăn hai vòng nữa vào đến đống lửa.

Thương Bảo Chấn la gọi:

- Má má!

Gã nhảy vọt lại cứu viện. Hắn cầm đơn đao nhắm trúng đầu Hồ Phỉ chém xuống.

Hồ Phỉ nghiêng đầu tránh khỏi nhưng bị chuôi đập trúng vào trán, gã đau quá cơ hồ ngất đi.

Thương Bảo Chấn sợ mẫu thân bị thương liền vươn tay nhấc cả hai người ra khỏi đống lửa. Hắn lại nhằm sau lưng Hồ Phỉ vung đao chém xuống.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Hồ Phỉ đột nhiên tỉnh táo lại, xoay chân đá một cước, trúng vào cổ tay Thương Bảo Chấn.

Gã đá phát thứ hai và đã vận dụng toàn lực hất đối phương ra ngoài năm, sáu trượng. Trong lúc nhất thời Thương Bảo Chấn không bò dậy được.

Quần áo Hồ Phỉ đã bị lửa cháy, trán lại đau như muốn vỡ đầu. Gã quát một tiếng thật tọ Hai tay vung mạnh một cái.

Mấy tiếng lách cách vang lên. Gã đã thoát khỏi bàn tay Thương Lão Thái.

Gã liền lăn dưới chân để dập tắt lửa cháy áo.

Thương Lão Thái tuổi gìa bị khói lửa nung nấu làm cho chết giấc.

Bọn trang đinh vội dập tắt lửa cháy trên người mụ.

Hồ Phỉ tay không chạy vào giữa đám trang đinh. Tong lòng gã rất hối hận và giận thân, tự trách:

- Đã gặp lúc thập tử nhất sinh, chiến đấu khốc liệt đến cùng cực mà ta còn nảy dạ thương xót kẻ thù mớ thật là ngu xuẩn. Vừa rồi mà ta phải chết uổng thì thật là vô lý.

Bây giờ gã không dung tình nữa, đoạt lấy một thanh đơn đao rồi quyền đấm chân đá, đao chém túi bụi khác nào con hổ xông vào đàn dê.

Chỉ trong khoảnh khắc, gã đánh bọn trang đinh chạy tán loạn.

Hồ Phỉ vọt đến trước cửa sảnh đường, đoạt một thanh hỏa xa trong tay một trang đinh. Gã cầm hỏa xa gạt đống củi lửa tung đi.

Gã thấy cánh cửa sắt đã đỏ rực không khỏi kinh hãi nghĩ thầm:

- Nếu then khoá cửa mà chảy liền nhau thì cánh cửa này đành chịu không mở ra được.

Trong lúc nguy cấp, gã không kịp nghĩ nhiều, giơ đơn đao lên vận kình lực vào tay mặt, hết sức chém xuống.

Chát một tiếng vang lên. Khóa cửa rớt xuống liền. Gã dùng sức mạnh quá, thanh đơn đao cong vèo đi.

Hồ Phỉ liệng đơn đao xuống, cầm cây hỏa xa móc vào vòng cửa kéo mạnh một cái mà cánh cửa vẫn không nhúc nhích.

Hồ Phỉ trống ngực đánh thình thình, miệng lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ sắp thành công mà còn hỏng? Cánh cửa này không mở ra được thì làm thế nào?

Gã lẩm bẩm cầu khấn đồng thời hết sức giật mạnh hơn. Mấy tiếng kẹt vang lên.

Cánh cửa từ từ mở rộng. Khói đen lửa đỏ từ phía trong cửa tuôn ra ngoài.

Hồ Phỉ không ngờ trong sảnh đường lại cháy dữ thế, vội cất tiếng la gọi:- Triệu bá bá! Ra lẹ đi!

Bỗng thấy trong đám khói mù dầy đặc, một người nhảy vọt ra trước. Chính là Vương Kiếm Anh. Kế đến bọn ân Trọng Tường, Từ Tranh, Mã Hành Không, Tôn Cương Phong lục tục chạy theo. Sau cùng là Triệu Bán Sơn ôm Lữ tiểu muội chạy ra. Mọi người áo quần cháy khét lẹt coi rất thảm hại.

Lúc này những đồ gỗ trong sảnh đường đều bị lửa sém, bàn ghế dĩ nhiên cháy rồi. Cả rường cột cũng bốc lửa bừng bừng. Thật là thời cơ chỉ cách nhau trong giây lát. Nếu sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà mới phá được cửa thì bấy nhiêu người đều chết hết.

Hồ Phỉ thấy Triệu Bán Sơn vẫn bình yên lièn nhảy xổ lại gọi luôn mấy tiếng:

- Triệu bá bá! Triệu bá bá.

Triệu Bán Sơn bị cháy sém râu tóc mà vẫn bình tĩnh như thường. Lão tủm tỉm cười khen ngợi:

- Hảo hài tử! Hài tử giỏi quá!

Bỗng nghe Vương Kiếm Anh la gọi:

- Kiếm Kiệt! Kiếm Kiệt! Huynh đệ Ở đâu?

Triệu Bán Sơn đảo mát nhó quanh quả nhiên chẳng thấy Vương Kiếm Kiệt đâu.

Lão kinh hãi hỏi:

- Chẳng lẽ y còn chưa ra?

Vương Kiếm Anh lại réo lên:

- Huynh đệ chưa ra ư? Huynh đệ chưa ra ư?

Lúc này trong sảnh đường cột cháy rồi ngổn ngang đổ xuống. Trong nhà biến thành cái lò lửa.

Vương Kiếm Anh tuy thủ túc tình thâm cũng không dám tiến vào cứu viện, chỉ lớn tiếng hô hoán:

- Kiếm Kiệt! Ra lẹ đi! Ra lẹ đi!

Triệu Bán Sơn và Hồ Phỉ cùng nghĩ thầm:

- Nếu hắn có thể ra được thì dĩ nhiên đã chạy ra rồi! Có lý nào hắn còn ngồi lại chờ chết?

Cả hai người cùng hoài bão tấm lòng nghĩa hiệp, không nghĩ ngợi gì nữa, một già một trẻ đồng thời xông vào lò lửa để tìm Vương Kiếm Kiệt.

Hồ Phỉ dẫm chân trên gạch nóng bỏng không ngớt nhảy loạn lên.

Triệu Bán Sơn giục:

- Hài tử! Ngươi ra đi thôi!

Hồ Phỉ đáp:

- Không! Triệu bá bá ra đi! Ra lẹ đi!

Bỗng gã lớn tiếng hô:

- Đây rồi.

Gã cúi xuống lôi Vương Kiếm Kiệt dậy chạy vội ra ngoài.

Nguyên Vương Kiếm Kiệt không chịu nổi sức nóng, thò mũi qua lỗ chó chui để hít không khí, chẳng ngờ một luồn khí đen từ ngoài vòng xông vào khiến hắn ngất xỉu.

Hồ Phỉ bị luồng khỏi xông phát ho một lúc. Gã kéo Vương Kiếm Kiệt ra đến cửa thì đột nhiên người bên ngoài bật tiếng la hoảng vì thấy tấm rương trên nóc nhà cháy đùng đùng rớt xuống sắp trúng đầu Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ bước lẹ muốn xông ra nhưng cây rương dài quá coi chừng không ra kịp.

Triệu Bán Sơn hắng đặng một tiếng, tiến lên nửa bước ra chiêu Phiến Thông Bối,tay mặt gã đỡ lấy cây rương đang cháy.

Cây rương này đã nặng tới bốn, năm trăm cân lại từ trên cao rớt xuống thế đạo càng khủng khiếp.

Triệu Bán Sơn đè chân chèo đứng thật vững. Tay mặt hứng lấy.

Cây rương lại bật lên. Nửa chiêu dưới về Phiến Thông Bối đầy nốt ra, tay trái đu mạnh một cái.

Bỗng thấy một con rồng lửa từ trong sảnh đường bay qua cửa vọt ra ngoài mười trượng mới hạ xuống.

Mọi người ở cửa sảnh đường thấy Triệu Bán Sơn thi triển công phu đặc biệt đều ngẩn người ra một lúc mới hò reo vang dội.

Cả bọn trang đinh ở Thương Gia Bảo đứng ở đằng xa thấy thế cùng bật tiếng hoan hô.

Vương Kiếm Anh đỡ lấy Vương Kiếm Kiệt vội vàng dập tắt lửa cháy quần áo hắn, trong lòng ngấm ngầm hổ thẹn vì chính là thân huynh lại không giải cứu được thân đệ phải mượn tay người khác.

Mã Hành Không cùng Từ Tranh ra khỏi sảnh đường lập tức đi tìm Mã Xuân Hoa nhưng nhìn ngang nhìn ngửa chẳng thấy bóng nàng đâu.

Từ Tranh sinh dạ hoài nghi nghĩ bụng:

- Nhất định thị cùng thằng lỏi họ Trương đã đưa nhau đi chỗ kín để làm trò khỉ rồi.

Gã vừa ra khỏi lửa, lửa hờn ghen trong lòng lại càng nóng bỏng. Gã nói:

- Sư phụ! Đệ tử đi kiếm y.

Rồi co giò chạy ngay.

Mã Hành Không đã tuổi già, không mau lẹ như bọn trẻ. Lão còn bị lửa cháy, khói ngạt làm cho đầu nhức mắt hoa, chỉ muốn tìm nơi nằm nghỉ thì đột nhiên sau lưng có chưởng phong xô tới.

Vụ tập kích đột ngột này ra ngoài sự tiên liệu của lão. Phát chưởng đánh tới vừa mạnh vừa mau. Mã Hành Không không kịp né tránh đành phải đón tiếp.

Bình một tiếng vang lên. Người lão lảo đảo muốn té.

Lão không nhận ra kẻ đánh lén lão là ai.

Mặt lão tối sầm lại, toàn thân nhũn ra. Tiếp theo lão bị đá một cước vào mông đít. Người lão không tự chủ được bị hất vào trong lò lửa.

Trong lúc mê man, lão nghe Thương Lão Thái nổi lên tràng cười rộ, miệng hô:

- Kiếm Minh! Kiếm Minh! Rút cục tiện thiếp đã báo thù cho chàng được một phần.

Làn hơi nóng bao bọc hết mình lão, lão ngất đi không biết gì nữa.

Triệu Bán Sơn vừa mới cứu tỉnh Lữ tiểu muội bỗng thấy Thương Lão Thái đột nhiên từ trong đám khói lửa chui ra đánh hất Mã Hành Không vào lò lửa khiến lão không khỏi ngẩn người.

Lão thấy Thương Lão Thái cong lưng đi vào cửa sảnh đường. Lửa cháy ầm ầm mà tựa hồ mụ không trông thấy.

Lão liền lớn tiếng la:

- Ra lẹ đi! Mụ muốn tự tự hay sao?

Lão vừa dứt lời, lại một cây hoành rất lớn lửa cháy đùng đùng rớt xuống.

Uỳnh một tiếng vang dội. Khói lửa nhảy múa bốn mặt vít lấy cửa sảnh đường.

Thương Lão Thái ôm thanh Tử Kim Bát Quái Đao, mặt lộ vẻ tươi cười, ngồi ngay ngắn giữa đám khói lửa. Quần áo đầu tóc toàn thân mụ đã bén lửa mà tựa hồ mụ không biết đau khổ.

Trong bụng mụ nghĩ thầm:

- Tâm nguyện trả thù của ta đến đây là hết, không thể làm hơn được nữa, vậy là lúc ta nên đi hội họp với Kiếm Minh.

Triệu Bán Sơn buông tiếng thở dài, lấy lòng cảm khái nghĩ thầm:

- Lão thái thái này tuy là nữ lưu mà tính tình cương liệt hơn cả bọn mày râu.

Lão lại nghĩ tới cuộc Đông du phen này ngẫu nhiên được quen biết một chàng thiếu niên anh hùng kể ra cũng không uổng.

Lão thấy bọn Tôn Cương Phong, Vương Kiếm Anh đang bận rộn liền quay lại bảo Hồ Phỉ:

- Tiểu huynh đệ! Chúng ta đi thôi. Cũng đi một đường có được không?

Hồ Phỉ đáp:

- Hay lắm! Hay lắm!

Trong tâm linh nhỏ bé của gã, gã đã nhìn thấy trên thé gian thật là lắm chuyện vạn ảo khôn lường. Cuộc trả thù của Lữ tiểu muội như vậy, cuộc trả thù của Thương Lão Thái là thế.

Gã cùng Triệu Bán Sơn dắt tay nhau đi.

Hai người cùng lăng lung nghĩ điều tâm sự.

Chương 19: Triệu bán sơn từ biệt hồ lang

Hai người đi chừng hơn một dặm, quay đầu nhìn lại thấy Thương Gia Bảo lửa cháy rực trời.

Triệu Bán Sơn nói:

- Tiểu huynh đệ! Những việc bữa nay thât là thảm bại. Có phải thế không! Tình tình Thương Lão Thái...! Hỡi ôi!...

Lão lắc đầu mấy câu rồi đứng lại.

Hồ Phỉ nói:

- Triệu bá bá!...

Triệu Bán Sơn quay đầu lại ngắt lời:

- Tiểu huynh đệ! Bữa nay ta cùng tiểu huynh đệ bèo nước gặp nhau, ý hiệp tâm đầu. Tuy ta lớn hơn ít tuổi nhưng thấy tiểu huynh đệ là người nghĩa hiệp nhân hậu nên rất lấy kính phục. Sau này tiểu huynh đệ tất lừng danh thiên hạ, khi nào ta dám tự coi mình vào hàng trưởng bối.

Lúc này trời mới sáng. ánh triêu dương chiếu vào mặt Triệu Bán Sơn.

Lão vừa lộ vẻ trang nghiêm lại vừa thành khẩn.

Hồ Phỉ mặt đầy bụi bặm cùng vết máu nghe lão nói mấy câu, bất giác đỏ bừng, lại hô:

- Triệu bá bá!

Triệu Bán Sơn xoa tay ngắt lời:

- Từ nay ba chữ " Triệu bá bá " tiểu huynh đệ đừng thốt ra nữa. Ta cùng tiểu huynh đệ kết nghĩa anh em khác họ được chăng?

Thiên Thủ Như Lai Triệu Bán Sơn địa vị là thế, oai danh là thế mà bữa nay muốn kết nghĩa kim bằng với thằng nhỏ hơn mười tuổi thì thật là một chuyện phi thường. Không phải lão nhằm vào võ công của Hồ Phỉ mà là kính trọng lòng nhân hiệp xả thân cứu người của gã. Lão nhận thấy gã tuy còn nhỏ tuổi mà hành vi giống hệt những anh em ở Hồng Hoa Hội.

Hồ Phỉ nghe Triệu Bán Sơn nói vậy, trong lòng xiết bao cảm kích, bất giác hai hàng châu lệ tuôn rơi. Gã nhẩy xổ lại sụp lạy, miệng hô:

- Triệu... Triệu...

Triệu Bán Sơn quỳ xuống đáp lễ nói:

- Hiền đệ! Từ nay hiền đệ kêu ta bằng Tam ca.

Thế rồi một già một trẻ, hai anh em kết nghĩa cùng nhau bát bái.

Triệu Bán Sơn trong lòng rất hoan hỷ. Lão chúm môi huýt lên một tiếng dài.

Bỗng nghe tiếng vó ngựa lộp cộp từ phía tây chạy đến.

Con ngựa này lông trắng như tuyết tung vó lao nhanh như baỵ Chớp mắt đã đến trước mặt.

Hồ Phỉ cất tiếng khen:

- Thật là con ngựa tuyệt hảo.

Triệu Bán Sơn nghĩ thầm:

- Đáng tiếc con ngựa này lại của Tứ đệ muội mà y quý hơn tính mạng mình, nếu không thì gã thích, ta quyết tặng cho gã.

Rồi lão mỉm cười chứ không giải thích, hỏi lại:

- Hiền đệ! Nơi đây hiền đệ còn việc gì nữa không?

Hồ Phỉ đáp:

- Tiểu đệ đến nói với Bình Tứ Thúc một tiếng rồi đưa chân Tam ca một đoạn đường.

Triệu Bán Sơn cũng quyến luyến không nỡ dời tay, liền nói:

- Thế thì hay lắm.

Lão dắt ngựa sóng vai cùng đi với Hồ Phỉ.

Vừa chuyên qua sườn núi bỗng thấy một người đứng sau gốc cây lớn đang thò đầu nghểnh cổ dường như dòm ngó chuyện gì.

Hồ Phỉ ngó sau lưng hắn đã nhận ra là ai liền nói khẽ:

- Đó là Từ Tranh.

Rồi gã lẩm bẩm:

- Sư phụ hắn bị thảm tử mà hắn ẩn nấp ở đây chẳng hiểu đã biết chưa? Hắn lén lút định làm chuyện gì.

Đoạn gã nói tiếp:

- Tiểu đệ lại coi xem.

Gã lẳng lặng tiến về phía trước đi tới sau lưng Từ Tranh.

Từ Tranh đang ngơ ngẩn xuất thần, không biết phía sau có người đến.

Dưới gốc cây phía trước cách đó mười trượng, một đôi nam nữ đang gối tựa vai kề thái độ rất thân thiết.

Hồ Phỉ ngưng thần nhìn kỹ thì người đàn ông là Phúc công tử, tân khách của Thương Gia Bảo. Thiếu nữ chính là Mã Xuân Hoa.

Phúc công tử một tay ôm lưng nàng, miệng không ngớt hôn vào mặt.

Mã Xuân Hoa người bủn rủn tựa vào lòng gã trai, thì thầm không hiểu nói chuyện gì.

Hồ Phỉ còn nhỏ tuổi chưa hiểu mấy về chuyện nam nữ nên coi cũng thú bất giác cười thầm nghĩ bụng:

- Mã cô nương kia mới quen biết chàng công tử này trong hai ngày mà đã thân mật nhau quá.

Bỗng nghe mấy tiếng " Hừ hừ " từ miệng Từ Tranh phát ra.

Nguyên hắn đang nghiến răng nghiến lợi. Hắn lại đưa quyền lên không ngớt đấm vào ngực mình, ra chiều phẫn nộ đến cực điểm.

Hồ Phỉ cười hỏi:

- Từ đại ca! Đại ca ra đây làm chi?

Từ Tranh đang để hết tinh thần vào Mã Xuân Hoa nên Hồ Phỉ nói gì hắn cũng không nghe tiếng.

Đột nhiên Từ Tranh lớn tiếng quát:

- Ta liều mạng với ngươi một phen.

Rồi rút lưỡi đao ở sau lưng xông về phía Phúc công tử.

Hồ Phỉ tuy là người thông minh lanh lợi nhưng tuyệt không hiểu gì về chuyện tư tình rắc rối này. Gã chỉ phập phòng biết Mã Xuân Hoa là người xinh đẹp, nên đêm trước Thương Bảo Chấn đã trò chuyện với nàng rồi bữa nay Phúc công tử cùng Từ Tranh vì nàng mà xẩy cuộc đánh đấm.

Nguyên Phúc công tử cùng Mã Xuân Hoa chuồn ra khỏi nhà đại sảnh rồi, sợ bị người ngó thấy nên đưa nhau tới dưới gốc cây đại dương này quấy lấy nhau rồi thủ thỉ những lời ngon ngọt.

Đôi trai gái mải miết trong cuộc hoan lạc, không hiểu trời đã sáng rồi. Tại Thương Gia Bảo xảy ra cuộc náo loạn trời long đất lở, hai người cũng chẳng hay biết gì. Đột nhiên thấy Từ Tranh toàn thân cháy sém, hai người giật mình đứng

phắt dậy.

Từ Tranh cặp mắt cơ hồ tóe lửa, phóng tay chém tới cực kỳ mãnh liệt.

Phúc công tử không hiểu võ công, thấy thanh cương đao bổ xuống đầu, hốt hoảng lùi lại. Nhát đao của Từ Tranh chém mạnh quá. Bỗng nghe chát một tiếng.

Lưỡi đao ngập sâu vào cây đại dương không rút ra được ngay.

Mã Xuân Hoa vội hỏi:

- Sư huynh làm gì vậy? Sư huynh làm gì vậy?

Từ Tranh tức giận đáp:

- Làm gì ư? Ta phải giết tên tiểu tử này.

Hắn nghiến răng vận nội lực giật mạnh một cái. Thanh đao dời khỏi thân cây bật ngược lại đánh " binh " một tiếng. Sống đao đụng vào trước ngực hắn.

Mã Xuân Hoa giật mình kinh hãi la lên:

- Coi chừng! Sư huynh có đau không?

Từ Tranh vận kình đẩy nàng ra quát:

- Đừng giả vờ làm hảo nhân nữa.

Hắn sấn lại giơ đao chém Phúc công tử.

Mã Xuân Hoa thấy anh chàng sư ca trước nay vẫn nghe theo lời mình không hề dám trái ý mà lúc này đột nhiên như kẻ phát khùng, nàng biết lửa ghen đốt cháy tâm can nên hắn không kiềm chế được. Nàng vừa hổ thẹn lại vừa nóng nẩy, liền bước tới đứng trước mặt hắn hai tay chấp để sau lưng, nói:

- Sư ca! Sư ca có giết người thì giết tiểu muội trước.

Từ Tranh thấy nàng vẫn o bế Phúc công tử càng tức giận như người điên, lớn tiếng quát:

- Ta hãy giết gã trước rồi hãy giết ngươi.

Tay trái hắn đẩy vai Mã Xuân Hoa một cái.

Mã Xuân Hoa loạng choạng người đi xuýt nữa té nhào. Nàng lượm một cành khô dưới đất vừa đỡ gạt đơn đao vừa nhìn Phúc công tử la lên:

- Chạy lẹ đi! Chạy lẹ đi!
Phúc công tử không hiểu Từ Tranh là vị hôn thê của nàng, lớn tiếng đáp:

- Thằng cha này phát điên rồi. Nàng phải coi chừng.

Đồng thời gã tránh xa ra.

Từ Tranh múa tít đơn đao. Chỉ mấy chiêu đã kiềm chế được cành khô của Mã Xuân Hoa. Hắn lớn tiếng:

- Ngươi mà không tránh ra thì đừng trách ta vô tình.

Mã Xuân Hoa bỏ khúc cành khô xuống đất, quay đầu lại đưa cổ vào lưỡi đao của Từ Tranh đáp:

- Kiếp này tiểu muội không thể làm vợ của sư ca được. Sư ca chém một đao giết tiểu muội đi.

Từ Tranh giận tím mặt lại quát:

- Ta... ta...

Tay trái hắn chụp lấy trước ngực Mã Xuân Hoa miệng không nói nên lời.

Hồ Phỉ thấy gã một tay cầm đơn đao múa lên, vẻ mặt giận dữ như phát điên, chỉ sợ hắn không dằn lòng được, tiện tay chém chết Mã Xuân Hoa. Gã lạng mình một cái đứng ngăn cách giữa hai người. Gã lại đưa tay trái ra nắm ngực Từ Tranh đẩy hắn lùi ra ba bước rồi nói:

- Từ đại ca! Người nào trong thiên hạ mà muốn đụng đến một sợi lông của Mã cô nương thì hãy giết Hồ Phỉ này đi đã.

Từ Tranh ngạc nhiên tức giận, ấp úng hỏi:

- Ngươi... ngươi... Cả thằng lỏi miệng còn hơi sữa này cũng giăng mắc với thị ư?

Bỗng nghe đánh " bốp " một tiếng. Mã Xuân Hoa đã vọt tới đánh Từ Tranh một cái tát.

Từ Tranh một đang cơn thịnh nộ, thần trí hồ đồ, hai là Hồ Phỉ đứng giữa che mắt nhỡn tuyến của hắn nên hắn không kịp tránh, bị đánh một cái tát trúng mặt sưng vù lên.

Hồ Phỉ không hiểu ý tứ câu nói của Từ Tranh cũng không hay tại sao Mã Xuân Hoa nổi cơn tức giận. Trong lòng gã chỉ nghĩ tới lúc mình bị Thương Lão Thái bắt được khảo đã. Mã Xuân Hoa đã năn nỉ Thương Bảo Chấn sai khi yêu cầu y tha cho mình. Tuy gã đã thoát khỏi trăng chói từ trước nhưng gã vẫn ghi lòng tạc dạ cái ơi quyến cố của nàng. Bây giờ gã thấy Mã Xuân Hoa xẩy cuộc tranh chấp với sư ca, liền hết sức che chở cho nàng.

Từ Tranh đã chứng kiến cuộc động thủ giữa Hồ Phỉ và Vương thị huynh đệ, biết võ công của mình còn kém gã xa, nhưng trong lúc phẫn nộ đến cực điểm, tính mạng hắn còn chẳng kể, khi nào lại nghĩ tới chuyện thắng bại?

Từ Tranh cầm đơn đao chém xuống vào đầu vào cổ Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ không tiến cũng không thoái vẫn đứng nguyên một chỗ nghiêng mình né tránh.

Đột nhiên gã vung tay trái đấm một quyền vào sống mũi Từ Tranh.

Từ Tranh vội giơ đao lên quét ngang một cái để chém cổ tay đối phương.

Thoi quyền của Hồ Phỉ mới đánh ra một nửa đột nhiên xoay tay chụp lấy cổ tay Từ Tranh vặn đi một cái. Gã đoạt được đơn đao.

Hồ Phỉ quay lại đưa đao cho Mã Xuân Hoa, xoay lưng về phía Từ Tranh. Gã ỷ mình nghề cao mật lớn, không thèm đề phòng chi hết.

Từ Tranh biết rằng có đấu nữa cũng bằng vô dụng. Hắn buông tiếng thở dài rồi không nhịn được lớn tiếng bi ai:

- Sư phụ hỡi sư phụ! Cái chết của lão nhân gia thật là thê thảm!

Rồi hắn bưng mặt xoay mình bỏ đi.

Mã Xuân Hoa giật mình kinh hãi bảo:

- Sư ca bảo sao?

Nàng cầm đao rượt theo.

Từ Tranh không đáp, cúi đầu lầm lũi bước mau.

Mã Xuân Hoa hỏi liền mấy câu:

- Gia gia làm sao? Gia gia làm sao? Sư huynh bảo gia gia chết thảm làm sao?

Nàng tiếp tục rượt theo.

Phúc công tử đứng đằng xa không nghe rõ câu chuyện dối đáp giữa hai người, chỉ thấy Mã Xuân Hoa rượt theo Từ Tranh, trong lòng nóng nẩy lớn tiếng gọi:

- Xuân muội! Xuân muội! Trở lại đây. Đừng lý gí đến hắn.

Mã Xuân Hoa lo lắng chuyện phụ thân, bỏ mặc Phúc công tử, vẫn chạy theo Từ Tranh.

Phúc công tử thấy thanh cương đao của Từ Tranh đã vào tay Mã Xuân Hoa, không sợ hắn nữa cũng cất bước chạy theo.

Y đuổi được mười mấy bước bỗng thấy một người từ sau gốc cây chuyển ra.

Người này lối ngoài năm chục tuổi, thân thể to béo, để ria mép, chính là Thiên Thủ Như Lai Triệu Bán Sơn.

Phúc công tử vừa ngó thấy lão mặt đã tái mét, sợ quá không nói nên lời. Triệu Bán Sơn cười hỏi:

- Phúc công tử mạnh giỏi a?

Y không rượt theo Mã Xuân Hoa nữa, xoay mình đi ngay, lảng ra xa mấy chục trượng quay đầu nhìn lại Triệu Bán Sơn một lần nữa rồi tăng gia cước bộ chạy nhanh hơn.

Trong khoảnh khắc, Phúc công tử chạy về hướng Bắc. Từ Tranh và Mã Xuân Hoa chạy về phía Nam đều mất hút cả rồi. Triệu Bán Sơn khóe miệng vẫn mỉm cười.

Còn Hồ Phỉ thần sắc bâng khuâng. Hai người nhìn nhau đứng trên chỗ sườn núi cao.

Hồ Phỉ hỏi:

- Tam ca! Dường như Phúc công tử quen biết Tam ca và y có vẻ sợ hãi lắm thì phải?

Triệu Bán Sơn mỉm cười đáp:
- Đúng thế! Y đã lọt vào trong tay bọn ta và nếm mùi đau khổ rồi.

Nguyên Phúc công tử tên gọi Phúc Khang An được Càn Long Hoàng Đế rất sủng ái. Hoàng Đế trọng đãi y vì y là con tư sinh của nhà vua.

Phúc An Khang đã bị quần hùng ở Hồng Hoa Hội bắt được rồi đòi nhà vua trùng tu chùa Thiếu Lâm và từ đó triều đình không dám làm khó dễ gì tổ chức này. ( Coi truyện Thư Kiêm ân Cừu Lục)

Vụ này xảy ra cách đây đã mấy năm, nay đột nhiên Phúc An Khang lại gặp Triệu Bán Sơn ở Sơn Đông thì cho là quần hùng trong Hồng Hoa Hội dã từ Hồi Cương tiến vào phía Đông. Dù bên mình y có bao nhiêu hảo thủ võ lâm hộ vệ cũng chẳng thể địch nổi quần hùng nên y sợ đến hồn bay phách lạc, khi nào còn dám truy lùng Mã Xuân Hoa nữa?

Phúc công tử liền cùng bọn Vương Kiếm Anh hội họp rồi hối hả trở về Bắc Kinh không dám chần chờ trong khoảnh khắc.

Hồ Phỉ thấy Phúc An Khang không hiểu võ nghệ, gã không chú ý đến y nên cũng không hỏi lai lịch nữa.

Triệu Bán Sơn cầm tay Hồ Phỉ đi chừng hơn dặm đến một quán trà bên đường.

Triệu Bán Sơn nói:

- Hiền đệ! Tiễn đưa ngàn dặm rồi cũng đené lúc phải phân lỵ Chúng ta chia tay chỗ này thôi.

Hồ Phỉ tuy quyến luyến không nỡ dời tay nhưng gã là người khoát đạt, mau lẹ, liền nói:

- Tam ca! Mấy năm nữa tiểu đệ lớn lên sẽ đến Hồi Cương tương hội Tam ca.

Triệu Bán Sơn gật đầu đáp:

- Ta về Hồi Cương chờ hiền đệ.

Dứt lời lão móc trong bọc ra một bông đại hồng hoa bằng nhung đỏ nói:

- Hiền đệ! Anh hùng hảo hán trong thiên hạ ngó thấy bông hoa này liền biết là tín vật của Tam cạ Gặp trường hợp hiền đệ cần người hay cần tiền cứ cầm bông hoa này mà hỏi bạn hữu là được.

Hồ Phỉ đón lấy bông hoa cất vào bọc, nghĩ thầm trong bụng:

- Ngày sau ta muốn học thành bản lãnh như Tam ca chưa chắc đã phải chuyện khó nhưng học được mối giao tình với bạn hữu khắp thiên hạ như lão thì thật không phải chuyện dễ dàng.

Triệu Bán Sơn vào quán trà rtót hai chung lớn, đưa cho Hồ Phỉ một chung nói:

Đùng trà thay rượu. Hiền đệ uống chung này để chia tay.

Hai người cầm chung trà ngửa cổ uống cạn ngay.

Triệu Bán Sơn đặt chung xuống, tay cầm giây cương ngựa nói:

- Hiền đệ! Lúc lâm biệt ca ca muốn hỏi hiền đệ một câu.

Hồ Phỉ đáp:

- Ca ca có câu gì xin cứ hỏi.

Triệu Bán Sơn hỏi:

- Ngoài chuyện Thương Gia Bảo hiền đệ còn cừu nhân nào lợi hại nữa không?

Hồ Phỉ run lên nghĩ thầm:

- Không biết kẻ nào hại gia đình mình? Hắn đã giết được gia gia, dĩ nhiên võ công không phải tầm thường. Nhưng nếu Tam ca mà biết ta chưa trả được mối đại thù, tất điều tra ra họ tên cừu nhân. Tam ca lại coi trọng về nghĩ khí, còn đi tìm hắn để quyết đấu. Một là ta không thể mượn người trả thù thay mình, hai là không nên để Tam ca mạo hiểm.

Tuy gã còn nhỏi tuổi nhưng trong lomngf đầy tính khí cao ngạo, ngửng đầu lên đáp:

- Tam ca bất tất phải quan hoài. Dù tiểu đệ có cừu địch đối đầu cũng tự mình liệu lấy.

Triệu Bán Sơn cười khanh khách, chìa ngón tay cái lên nói:

- Hay lắm!

Rồi lão tung mình nhảy lên ngựa cho chạy về hướng Tây.

Hồ Phỉ còn nghe tiếng lão từ đằng xa vọng lại:

- Cái gói nhỏ trên phiến đá là của ca ca tặng cho hiền đệ.

Hồ Phỉ quay đầu nhìn lại thấy một cái bọc để trên phiến đá. Bọc này lúc trước Triệu Bán Sơn đeo ở yên ngựa. Gã nhấc lên thấy nặng chĩu vội cởi ra xem thì toàn là hoàng kim ánh vàng lóa mắt. Cả thảy đến hai chục đĩnh vàng, mỗi đĩnh nặng tới hai mươi lạng, cộng là bốn trăm lạng hoàng kim.

Hồ Phỉ cười ha hả nghĩ bụng:

- Ta nghèo mà Tam ca giàu. Tam ca tặng hoàng kim dĩ nhiên ta phải nhận. Tam ca sợ ta khước từ nên bỏ lại rồi chạy đi thì ra coi Hồ Phỉ này là thằng trẻ nít.

Gã quay lại thấy vó ngựa chạy nhanh bốc bụi cát lên mịt mờ một quãng dài. Gã nghĩ tới bữa nay kết giao được một người bạn tâm can bất giác mừng rỡ khôn xiết.

Gã xách bọc vàng, miệng huýt sáo rảo bước đi ngay.

Hồ Phỉ đến kiếm Bình A Tứ chia cho lão hai ngàn lạng hoàng kim, bảo lão trở về Thương Châu trước. Còn gã tự mình ngao du thiên hạ hàng ngày rèn luyện đao nghiên cứu yếu quyết võ học mà Triệu Bán Sơn đã truyền thụ chọ Gã lại dùi mài thật kỹ Quyền Kinh Đao Phổ là những môn gia truyền.

Mấy năm sau, Hồ Phỉ người cao lớn, khí lực cũng trường đại, kiến thức cùng võ công ngày một tăng tiến, bốn bể là nhà, chàng ung dung tự tại, đi đâu làm điều nghĩa hiệp đến đấy.

Hồ Phỉ chuyên việc cứu khốn phò nguy không biết đã làm nên bao nhiêu vụ.

Nhưng chàng tính tình khoát đạt, Triệu Bán Sơn tặng cho mấy trăm lạng vàng, trừ một đĩnh nhỏ để làm kỷ niệm còn chàng đã tiêu hết sạch sành sanh.

Hồ Phỉ nghe nói Quảng Đông là nơi trù phú náo nhiệt lại nhiều hào khách hiệp sĩ. Gặp buổi ung dung không có việc gấp, chàng cưỡi con ngựa gầy xuyên qua Lĩnh Nam tiến tới.

Một hôm chàng đến Phật Sơn trấn thủ thuộc tỉnh Quảng Đông. Phật Sơn, Chu Tiên, Cảnh Đức, Hán Khẩu là bốn đại trấn trong thiên hạ. Cư dân nơi đây đều giàu có, nên thị trấn càng tấp nập.

Hồ Phỉ tới thị trấn vào lúc giữa trưa, trong bụng đói ngấu, bỗng ngó thấy mé Nam có tòa đạo tửu điếm rộng ba gian, treo biển đề ba chữ " Anh Hùng Lâu " nền đỏ chữ vàng.

Phía trong cửa sổ, hai bên những tiếng đũa chén đụng nhau vang lên. Mùi rượu thơm thơm tỏa ra sực nức.

Hồ Phỉ nghĩ thầm trong bụng:

- Tấm biển tòa tửu lâu này thật là quái dị.

Chàng thò tay sờ trong mình chỉ còn được hơn trăm đồng tiền, bụng bảo dạ:

- Bữa nay uống rượu thì không đủ tiền, hãy ăn bát mì cho no bụng rồi tính.

Chàng liền buộc ngựa vào cọc trước tửu lâu toan đi thẳng lên lầu.

Tiểu nhị thấy chàng quần áo cũ mèm liền lộ vẻ chán chường, đưa tay ra chắn lại hỏi:

- Khách quan! Trên lầu toàn chỗ khách sang. Khách quan không ngại đắt tiền ư?

Hồ Phỉ nghe nói, khí tức xông lên, bụng bảo dạ:

- Cái chiêu bài của các ngươi bảo đây là Anh Hùng Lâu mà đối với người nghèo bằng thái độ chó má thế này. Ta không làm cho chúng một phen thất điên bát đảo thì Hồ Phỉ này còn là đấng anh hùng thế nào được?

Chàng cười khanh khách đáp:

- Chỉ cần rượu ngon nhắm tốt, còn giá tiền không ngại.

Tửu bảo nửa tin nửa ngờ, nghiêng mình nhường lối cho chàng lên lầu.

Bàn ghế trên lầu rất sạch sẽ. Thực khách toàn ăn mặc sang trọng, mười phần có đến chín là đại phú thương.

Bọn tiểu nhị coi bộ dạng Hồ Phỉ biết chàng chẳng làm gì có tiền thưởng bọn chúng nên để chàng ngồi trơ hồi lâu vẫn không lại chào mời.

Hồ Phỉ ngấm ngầm tìm cách gì thú vị để ăn không một bữa.

Đột nhiên ngoài đường phố nổi lên trận náo loạn. Một nữ nhân vừa cười hố hố vừa vỗ tay đi tới.

Hồ Phỉ ngồi bên cửa sổ nhìn thấy một phụ nhân đầu bù tóc rối, mặt mũi áo quần, tay chân dính đầy máu tươi. Tay mặt mụ cầm con dao thái rau. mụ khóc một trận, lại cười một hồi, dậm chân trỏ tay như người điên.

Khách qua đường đứng lại coi chỉ đứng xa xa, không dám tới gần, nét mặt đầy vẻ khung cụ, có người lại ra chiều thương xót.

Phụ thân trỏ vào tấm chiêu bài " Anh Hùng Lâu " vỗ tay cười rộ hô:

- Phụng lão gia! Lão gia sống lâu trăm tuổi, phú quý song toàn. mụ già này bái lậy cầu Hoàng Thiên có mắt bảo vệ cho lão gia.

Mụ nói rồi quỳ xuống đất dập đầu binh binh, trán đỏ máu tươi mà mụ chẳng lộ vẻ đau đớn chút nào.

Mụ vừa đạp đầu vừa hô tiếp:

- Phụng lão gia! Lão gia ban ngày được một đầu vàng, ban đêm được một đầu bạc trở nên đại phú đại quý, trăm con ngàn cháu.

Trong tửu lầu, bóng người thấp thoáng, tay cầm cái dọc tẩu rất dài, coi có vẻ chưởng quỷ.

Hắn trỏ phụ nhân thóa mạ:

- Chung Tứ Tẩu! Mụ nổi cơn điên rồi! Về nhà đi thôi, đừng ở đây là quý khách mất cả nhã hứng.

Chương 20: Nghe thảm kịch anh hùng nóng tiết

Phụ nhân kêu bằng Chung Tứ Tẩu, không lý gì đến lão chủ quán vẫn lúc khóc lúc cười hướng về phía tửu lâu đập đầu.

Chủ quán vẫy tay một cái. Hai tên đại hán từ trong tửu lâu đi ra. Một tên đoạt lấy con dao thái rau của mụ, còn một tên đẩy mạnh một cái khiến người mụ lăn lóc ra đến giữa đường phố.

Chung Tứ Tẩu đứng dậy vẻ mặt ngơ ngác, hồi lâu không nói gì. Đột nhiên mụ đấm ngực cười rộ gầm lên:

- Thằng con Tiểu Tam bảo bối kia! Ngươi chết thật là khổ sở. Hoàng Thiên có mắt, ngươi đừng trộm gà chó nhà người ta mà ăn.

Hán tử đoạt con thái rau của mụ giơ lên quát:

- Mụ còn nói nhăng nói càn là ta chém một nhát.

Chung Tứ Tẩu chẳng sợ hãi gì, vẫn kêu gào khóc lóc.

Chủ quán thấy những người hàng phố đều lộ vẻ giận dỗi ra điều đồng tình với mụ, lão hít một hơi thuốc lào sòng sọc, nhả một luồng khói trắng rồi vẫy tay ra hiệu cho hai hán tử trở vào tửu lâu.

Hồ Phỉ thấy chủ quán khinh khi một người đàn bà cũng lấy làm điên không hiểu đạo lý. Bỗng nghe ở bàn phía sau, hai tửu khách đang thì thầm nghị luận.

Một người nói:

- Vụ này Phụng lão gia nóng nẩy quá. Lão gia bức tử một người phải chết oan e rằng sẽ gặp báo ứng.

Hồ Phỉ nghe nói câu này, trong lòng run lên.

Người khác nói:

- Cái đó cũng không phải lỗi ở Phụng lão gia. Trong nhà mất cắp người ta tra hỏi là chuyện thường. Ai bảo mụ điên khùng này mổ bụng moi ruột đứa con thân sinh của mình?

Hồ Phỉ nghe nói mấy câu sau cùng không nhẫn nại được nữa, đột nhiên xoay mình lại.

Chàng thấy hai người vừa nói đều vào trạc bốn mươi tuổi. Một người mập ú, một người gầy nhom. Cả hai cùng mặc áo trường bào bằng gấm đoạn. Coi phục sức đều ra vẻ phú thương.

Hai người thấy Hồ Phỉ quay lại, đưa mắt nhìn nhau, không nói gì nữa.

Hồ Phỉ biết loại người này rất nhát gan sợ phiền lụy. Nếu chàng có hỏi họ cũng chối phắt là không biết chứ chẳng khi nào kể rõ đầu đuôi.

Chàng liền đứng dậy chấp tay xá dài, vẻ mặt niềm nở hỏi:

- Hai vị lão bản! Từ buồi chia tay ở Quảng Châu, thấm thoắt đã mấy năm chưa được gặp mặt.

Hai vị mạnh giỏi chứ?

Hai người này vốn không quen biết chàng mà nghe khẩu âm lại là người tỉnh khác nên rất lấy làm kỳ. Nhưng mọi người buôn bán lấy chuyện hòa khí sinh tài liền chấp tay hoàn lễ đáp:

- Ông bạn mạnh giỏi chứ?

Hồ Phỉ cười nói:

- Chuyến này tiểu đệ đến Phật Sơn Trấn đem đi một vạn lạng bạc, tưởng mua một chuyến hàng nhưng đất lạ người đông còn đang ngần ngại. Bữa nay được gặp hai vị thật là may quá! Tiểu đệ nhờ hai vị chứng kiến chọ Khách hàng của tiểu đệ tuy ra vẻ người có tiền nhưng một vạn lạng bạc chẳng phải tầm thường mà không đưa vào chỗ chắc chắn thì thật là phiền. Mong hai vị giúp cho.

Hai người kia nghe nói đến khoản tiền một vạn lạng bạc đã thấy vui dạ đồng thanh đáp:

- Vậy mời lão huynh đệ qua đây uống với nhau một chung rồi thủng thẳng nói chuyện được chăng?

Hồ Phỉ chỉ mong có thế, khi nào còn từ chối.

Chàng liền cầm đũa chén qua ngồi bên ngay.

Chàng lộp chộp hỏi ngay:

- Vừa rồi nghe hai vị nói tới vụ bức tử nhân mạng gì đó, tiểu đệ muốn thỉnh giáo.

Hai người biến sắc toan chối từ nhưng Hồ Phỉ đã luồn tay xuống gầm bàn đưa từ tả qua hữu chộp lấy cổ tay hai người bóp mạnh một chút.

Hai người " ối " lên một tiếng, sắc mặt lợt lạt.

Tiểu nhị đứng ở đầu cầu thang và các thực khách nghe tiếng là đều quay đầu nhìn lại.

Hồ Phỉ khẽ quát:

- Không được lên tiếng!

Hai người khi nào còn dám chống lại, đành gượng cười.

Mọi người thấy chẳng có chuyện gì cũng không chú ý đến nữa.

Cổ tay hai người bị Hồ Phỉ nắm giữ khác nào đống đai sắt, không nhúc nhích được.

Hồ Phỉ khẽ nói:

- Tại hạ vốn là một tên đại đạo giết người không gớm tay nhưng hiện nay đã cải tà quy chính, học nghề buôn bán làm ăn, cần một vạn lạng bạc mua hàng mà không có tiền. Vậy mượn mỗi vị năm ngàn lạng.

Hai người giật mình kinh hãi đồng thanh ấp úng đáp:

- Tiểu đê... tiểu đê... không có...

Hồ Phỉ nói:

- Được rồi! Các vị đem vụ Phụng lão gia bức tử nhân mạng nói cho tại hạ hay.

Vị nào nói được rành mạch, tại hạ không cần mượn tiền nữa. Vạn lạng bạc này sẽ lấy ở nơi người khác.

Hai người tranh nhau đáp:

- Tiểu đệ xin nói! Tiểu đệ xin nói!

Lúc trước chẳng ai chịu nói, bây giờ sợ một mình phải gánh một vạn lạng bạc, đâm ra tranh nhau đòi nói cả.

Hồ Phỉ thấy mình chơi kiểu này thu lượm được kết quả.

Chàng nghe tiếng nói của hán tử phương Bắc rõ ràng hơn liền trỏ vào hắn bảo:

- Ông bạn mập nói trước đi! Lát nữa sẽ tới lượt ông bạn ốm. Vị nào nói không được rõ ràng tức là trái chủ ý của lão gia.

Dứt lời chàng buông cổ tay hai người, cởi bọc đeo trên lưng xuống, mở lấy thanh cương đao sáng loáng.

Hai người ngơ ngác nhìn nhau, miệng há hốc ra không ngậm lại được, trống ngực đánh hơn trống làng.

Hồ Phỉ đưa hai tay lên đầu hai người sờ, tựa hồ để tìm bộ vị xuống đao. Hai người sợ quá, sắc mặt tái mét.

Hồ Phỉ lẫm nhẩm gật đầu, tự nói để mình nghe:

- Hay lắm! Hay lắm!

Rồi chàng cất đao vào bọc.

Nhà buôn mập ú vội nói:

- Thiếu gia! Tiểu nhân xin nói và bảo đảm nói rành mạch hơn y.

Nhà buôn ốm nhắt cũng lên tiếng:

- Cái đó chưa chắc. Hãy để tiểu đệ nói trước cho.

Hồ Phỉ sa sầm nét mặt, dằn giọng:

- Lão gia đã bảo để y nói trước. Làm gì mà ngươi vội thế?

Nhà buôn ốm nhắt vội vâng dạ luôn miệng.

Hồ Phỉ hỏi:

- Ngươi không tuân lệnh ta phải phạt mới được.

Nhà buôn ốm nhắt chẳng còn hồn vía nào nữa nhưng nhà buôn mập ú lại lộ vẻ tươi lên.

Hồ Phỉ nói tiếp:

- Rượu nhắm sơ sài thế này sao phải đạo thết khách? Mau kêu lấy một bàn thịnh soạn hạng nhất đem ra đây.

Nhà buôn ốm nhắt thấy được phạt nhẹ khác nào ân xá, liền kêu tiểu nhị lại bảo dọn một bàn cơm rượu đáng giá năm lạng bạc.

Tiểu nhị thấy Hồ Phỉ ngồi chung với bọn này rất dỗi kinh ngạc. Gã nghe nói đến dọn một thôi đến năm lạng vạn liền hỷ hạ, vâng dạ liên thanh.

Hồ Phỉ thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống đường thấy mụ Chung Tứ Tẩu đầu tóc rũ rượi ngồi dưới đất trên đường phố đối diện. Mụ ngửng đầu trông trời, miệng lảm nhảm mà không hiểu nói gì.

Nhà buôn mập nói:

- Thiếu gia! Tiểu nhân thuật lại vụ này nhưng thiếu gia đừng cho ai hay là tiểu nhân nói.

Hồ Phỉ chau mày đáp:

- Ngươi không nói thì thôi để cho y nói.

Chàng quay qua ngó nhà buôn ốm nhắt.

Nhà buôn mập ú vội nói:

- Tiểu nhân xin nói! Bẩm thiếu gia! Phụng lão gia đây tên gọi là Phụng Thiên Nam là một tay đại tài chủ ở Phật Sơn. Y mang tước hiệu là...

Nhà buôn ốm nhắt nói luôn:- Là Nam Bá Thiên.

Hồ Phỉ khẽ quát:

- Ai bảo ngươi nói xen vào?

Nhà buôn ốm nhắt cúi đầu xuống không dám nói nữa.

Nhà buôn mập ú kể tiếp:

- Phụng lão gia mở một tiệm cầm đồ lớn ở Phật Sơn Trấn kêu bằng " Anh Hùng Đường Phố " và một tòa tửu lâu, tức là " Anh Hùng Lâu " này. Phụng lão gia tiền nhiều thế mạnh, giao du rất rộng. Võ nghệ của lão gia vào hạng đệ nhất ở Quảng Đông.

Hắn dừng lại một chút rồi tiếp:

- Người ở thị trấn còn thì thầm bàn tán: Mỗi tháng ở Việt Đông, Việt Tây, Việt Bắc ba nơi vẫn có người đưa tiền về kính biếu. Nghe nói Phụng lão gia lại làm chưởng môn phái Ngũ Hổ gì gì đó. Anh em phái Ngũ Hổ ở các nơi mà phát tài cũng trích một phần đưa về cho lão gia. Đó là công việc trên chốn giang hồ. Tiểu nhân không được biết rõ.

Hồ Phỉ gật đầu đáp:

- Phải rồi! Hắn là một đại tài chủ mà cũng là cường đạo, ngồi một nơi để mà chia sẻ của ăn cướp.

Hai nhà buôn đưa mắt nhìn nhau nghĩ thầm:

- Chính gã cũng là quân ăn cướp như Nam Bá Thiên sao còn chê người ta?

Hồ Phỉ đã hiểu rõ tâm ý hai người liền cười nói:

- Giữa ta và Phụng lão gia chẳng có tình bằng hữu chi hết. Vậy hắn làm sao các ngươi nói đúng làm vậy, bất tất phải dấu diếm.

Nhà buôn mập ú kể tiếp:

- Nhà Phụng lão gia này gồm năm tòa liền, kể ra đã lớn lắm. Nhưng lão gia mới đây lấy một phòng Thất di thái nên muốn xây thêm một tòa kêu bằng Thất Phụng Lâu gì gì đó để cho vị di thái thái kia ở.

Nhà buôn mập ú dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Phụng lão gia đi coi đất đã vừa ý khu vườn rau của Chung Tứ Tẩu. Mảnh đất này chỉ rộng hai mẫu mấy sào, do Chung A Tứ trồng rau làm kế sinh nhai. Một nhà năm miệng ăn trông vào vườn rau đó mà sống. Phụng lão gia liền cho gọi Chung A Tứ tới đòi mua khu đất với giá năm lạng bạc. Dĩ nhiên Chung A Tứ không chịu.

Phụng lão gia trả thêm mười lạng. Chung A Tứ vẫn không chịu, nói dù một trăm lạng cũng không bán vì có một trăm lạng bạc rồi ăn cũng hết. Nhưng còn mảnh vườn thì hàng ngày bới đất tươi nước là một nhà mấy người không bao giờ chết đói.

Phụng lão gia tức giận đuổi Chung A Tứ ra rồi hôm qua xẩy chuyện.

Nhà buôn thở phào một cái kể tiếp:

- Trong hậu viện của Phụng lão gia có nuôi mười con ngỗng béo. Hôm qua đột nhiên mất một con. Gia đinh bảo Tiểu Nhị và Tiểu Tam nhà họ Chung bắt trộm.

Khi tìm đến vườn rau quả nhiên thấy có nhiều lông ngỗng.

Hồ Phỉ chăm chú lắng tai nghe thấy thương gia dừng lại cũng không hỏi.

Nhà buôn mập ú kể tiếp:

- Chung Tứ Tẩu kêu oan. Mụ nói là hai đứa con mụ trước nay vẫn giữ khuôn phép, quyết chẳng lấy trộm đồ của ai. Đám lông ngỗng đó là do người ngoài vứt vào.

Bọn gia đinh kiếm Tiểu Nhị, Tiểu Tam tra hỏi thì hai đứa cũng bảo không ăn cắp.

Phụng lão gia hỏi:

- Sáng sớm hôm nay các ngươi ăn gì?

Tiểu Tam đáp:

- Ăn thịt.

Phụng lão gia vỗ bàn quát mắng:

- Tiểu Tam thú nhận rồi mà còn cãi là không ăn cắp ư?

Lão liền kêu người nhà cầm cáo trạng lên kiện ở huyện Nam Hải. Chẳng bao lâu trên huyện cho sai dịch đến bắt Chung A Tứ khóa tay đưa đi.

Chung Tứ Tẩu biết nhà mình tuy nghèo nhưng hai đứa con rất ngoan ngoãn mà lại khiếp sợ Phụng gia, quyết chẳng khi nào ám vào bắt trộm ngỗng ăn thịt. Mụ đến Phụng gia lý luận bị Phụng lão gia đánh đuổi.

Chung Tứ Tẩu lên huyện Nam Hải kêu oan cũng bị sai dịch đuổi ra khỏi nha môn.

Tri huyện lão gia đã được lời ủy thác của Phụng lão gia liền sai đánh đập Chung A Tứ chỉ còn thoi thóp thở thở.

Chung Tứ Tẩu vào thăm thấy trượng phu khắp mình máu thịt bầy nhầy, không nói lên nên lời lời, chỉ hầm hồ kêu la:

- Đừng... bán đất. Đừng bán... đất. Không ăn cắp... không ăn cắp...

Chung Tứ Tẩu bồn chồn trong dạ, đâm liều. Mụ chạy về nhà một tay dắt Tiểu Tam, một tay cầm dao thái rau, kêu hàng xóm đến cùng ra tổ miếu.

Những người hàng xóm tưởng mụ đến phát thệ trước thần linh nên đi theo để chứng kiến.

Nhà buôn mập ú kể tới đây rồi nói:

- Tiểu nhân ở gần nhà Chung Tứ Tẩu nên cũng theo mụ đi coi.

Chung Tứ Tẩu quỳ lạy trước tượng Bắc Đế gia và khấn:

- Bắc Đế gia gia! Thằng nhỏ con của tiểu phụ quyết chẳng thể vào nhà người ta ăn cắp ngỗng được. Năm nay nó mới lên bốn tuổi, chưa nói sõi. Nó nói trước mặt tài chủ gia ăn thịt gì đó mà cả nhà tiểu phụ phải chịu mối oan khiên khó bề biện bạch. Tham quan lại ăn của đút, xử sự bất minh. Chỉ còn trông vào Bắc Đế gia gia thanh oan cho.

Mụ nói rồi cầm đao mổ bụng Tiểu Tam.

Hồ Phỉ từ nãy giờ chỉ chú ý lắng tai nghe. Chàng nghe tới đây bất giác quát to một tiếng, lại vung tay đập xuống bàn đánh " binh " một cái. Bát chén cùng thức ăn đổ tung tóe. Chàng gầm lên:- Có chuyện đó ư?

Hai nhà buôn thấy chàng thần oai lẫm liệt đều cất giọng run run đáp:

- Đúng là sự thật không sai chút nào.

Hồ Phỉ đạp chân lên ghế dài lấy đơn đao trong bọc cắm xuống mặt bàn, giục:

- Nói hết đi!

Nhà buôn mập ú đáp:

- Vụ này không liên quan gì đến tiểu nhân.

Tửu khách cùng tiểu nhị trên tửu lâu thấy Hồ Phỉ dữ như hung thần, chẳng ai là không kinh hãi. Những tửu khách nhát gan chưa ăn xong cũng lén lút chuồn xuống đất.

Bọn tiểu nhị đứng đằng xa ngó lại không dám tới gần.

Hồ Phỉ quát hỏi:

- Nói lẹ đi! Trong bụng Tiểu Tam có thịt ngỗng không?

Thương gia mập ú đáp:

- Không có thịt ngỗng! Không có thịt ngỗng! Trong bụng nói toàn là thịt ốc nhồi. Nguyên nhà Chung nó nghèo nàn, chẳng óc gì lót dạ. Anh em Tiểu Nhị Tiểu Tam phải xuống ruộng mò ốc về luộc ăn. Thịt ốc nhồi lại cứng. Tiểu Tam không nhai nát được nuốt cả con vào đã đến nửa ngày vẫn chưa tiêu hóa. Hỡi ơi! Một đứa nhỏ chẳng tội trạng gì mà bị thảm tử như vậy ở trong tổ miếu. Từ đó Chung Tứ Tẩu mắc chứng điên khùng.

Hồ Phỉ rút đơn đao giơ lên hỏi:

- Lão họ Phụng hiện giờ ở đâu?

Thương gia mập ú chưa kịp trả lưòi bỗng nghe có tiếng chó sủa từ đằng xa vọng lại.

Thương gia ốm nhắt thở dài nói:

- Thật là tội nghiệp! Thật là tội nghiệp!

Hồ Phỉ hỏi:

- Còn chuyện gì nữa không?

Thương gia ốm nhắt đáp:

- Đó là trang đinh của Phụng lão gia đem ác khẩu đi rượt theo Chung Tiểu Nhị.

Hồ Phỉ tức giận hỏi:

- Mối oai khiên của người ta đã rõ rồi, còn bắt Tiểu Nhị làm gì?

Thương gia ốm nhắt đáp:

- Phụng lão gia bảo Tiểu Tam không ăn thịt ngỗng thì nhất định là Tiểu Nhị đã ăn rồi. Vì vậy lão gia muốn bắt nó về truy vấn. Những nhà hàng xóm biết là Phụng lão gia thẹn quá hóa giận, muốn bắt Tiểu Nhị để đổ mối oan khiên lên đầu gã nên ngấm ngầm xúi Tiểu Nhị chạy trốn. Bọn gia đinh nhà Phụng lão gia đi khắp nơi tìm kiếm đã nửa ngày.

Bây giờ Hồ Phỉ lại cố nén giận cười hỏi:

- Hay lắm! Hay lắm! Cả hai vị cùng nói rõ ràng minh bạch. Vậy một vạn lạng bạc này ta sẽ mượn ở nơi Phụng lão gia.

Dứt lời chàng nâng chung rượu lên uống cạn. Chàng uống hết cả ba hồ không còn một giọt và quát tửu bảo lấy rượu thêm.

Tiếng chó sủa mỗi lúc một gần đã về tới đầu đường.

Hồ Phỉ thò đầu ra cửa sổ ngó thấy thằng nhỏ chừng mười ba, mười bốn tuổi đang chạy thục mạng quanh góc đường. Ga chạy hai chân không, quần áo gã bị chó cắn rách nát tươi. Phía sau người gã máu nhỏ giọt trên đường. Không hiểu làm cách nào gã cầm cự với ác khuyển mà chạy trốn được đến đây.

Phía sau thằng nhỏ cách xa chừng bảy., tám trượng, mười mấy con chó dữ như sài lang tiếp tục rượt theo. Hồ Phỉ xem chừng bày chó chỉ chồm mấy cái nữa là nhẩy xổ tới Chung Tiểu Nhị.

Lúc này Chung Tiểu Nhị đã sức cùng lực kiệt. Đột nhiên gã ngó thấy mẫu thân, bật tiếng gọi:

- Má má!

Hai chân gã nhũn ra té nhào xuống đất không đứng dậy được nữa.

Chung Tứ Tẩu tuy thần trí hồ đồ nhưng cũng nhận ra con mình. Mụ đứng phắt dậy xông tới đứng chắn trước mặt bầy ác khuyển bảo vệ cho thằng con.

Bầy ác khuyên liền đứng lại, nhe hai hàm răng trắng sủa gâu gâu để thị uy.

Bầy chó này con nào cũng hùng mãnh phi thường. Ngày thường chúng chỉ theo Phụng lão gia đi săn, dám đánh nhau với mãnh hổ, gấu lớn nhưng thấy Chung Tứ Tẩu tỏ thái độ liều chết bảo vệ cho con, chúng chưa dám sấn đến gần.

Bọn gia dinh lớn tiếng quát tháo thuíc giục bầy ác khuyển.

Bầy ác khuyển gầm gừ mấy tiếng rồi hùng hồ nhảy lại toan cắn Chung Tiểu Nhị vẫn nằm lăn dưới đất.

Chung Tứ Tẩu nằm phủ lên mình thằng nhỏ. Con chó di đầu nhe răng cắn vào tai mụ.

Con ác khuyển thứ hai cắn chân bên trái thằng nhỏ.

Cả hai con cùng vừa cắn vừa lôi, tựa hồ lúc sắn bắt được con hươu nai cầy báo.

Bọn gia đinh reo hò trợ Oai.

Chung Tứ Tẩu chẳng kể gì đến sự đau đớn thân mình, vẫn hết sức bảo vệ cho con không để bầy chó xông cả vào cắn gã.

Chung Tiểu Nhị lồm cồm bò dậy vừa kêu gào khóc lóc vừa đánh nhau với con chó dữ để cứu nguy mẫu thân.

Chỉ trong chớp mắt mười mấy con ác khuyển từ bốn mặt tám phương bao vây hai mẹ con mụ để tấn công.

Ngoài đầu đường tuy đông người đến coi nhiệt náo nhưng ai cũng sợ uy thế Phụng lão gia, trong lòng căm hận mà ngoài miệng không dám nói ra.

Có người không nỡ ngó tấn thảm kịch này, bưng mặt lánh đi. Bọn gia đinh cao hứng reo hồ tựa hồ săn bắt được vật gì trọng đại.

Hồ Phỉ ngồi trên tửu lâu nhìn rõ mọi sự. Chàng chần chờ chưa ra tay cứu người là còn muốn chính mắt mình trông thấy Phụng Thiên Nam có tàn độc đúng như lời hai thương gia kia nói không, để tránh khỏi chuyện tin lầm người mà nghi oan cho kẻ vô tội.

Ban đầu chàng nghe thương gia mập ú thui.t chuyện thảm khốc, trong lòng đã cực kỳ phẫn nộ. Sau chàng lại nghe nói Phụng Thiên Nam vô cớ bức tử một mạng người, lại phái ác khuyển rượt theo một thằng nhỏ, chàng nghĩ ngay dù là người tàn ác nhất đời cũng chưa hành động quá tệ như vậy nên chàng còn bán tín bán nghi.

Lúc này chính mắt chàng nhìn thấy ác khuyển xông vào cắn mẹ con Chung thị lôi đi không ngờ vực gì nữa. Đầu đường máu thịt tả tơi, nếu chàng còn chần chờ thì từ mẫu hiếu tử tất phải chết ngay đương trường. Chàng liền chụp lấy ba đôi đũa vận kình vào cánh tay liệng xuống.

Bỗng nghe những tiếng " gâu, gâu " rồi những tiếng rú thê thảm " u ú " vang lên.

Sáu con ác khuyển bị đũa đánh trúng giữa đầu lăn ra chết liền. Những con khác dừng lại ngẩn ra, dường như chúng đang ngẫm nghĩ nên tiếp tục nảy lại cắn hay nên tháo chạy.

Hồ Phỉ lại lượm những chung rượu trên bàn liệng xuống đường.

Thủ pháp chàng rất chuẩn đích. Cái chung nào cũng liệng trúng vào mũi ác khuyển. Lại ba con nữa kêu ăng ẳng mấy tiếng rồi lăn ra rẫy đành đạch mấy cái mà chết.

Những con còn lại sợ quá cúp đuôi lùi chạy dài. Chớp mắt đã trốn sạch.

Bọn gia đinh dẫn dắt đàn chó có sáu tên. Chúng ỷ vào oai thế của Phụng Thiên Nam làm mưa làm gió ở Trấn Phật Sơn. Bây giờ chúng thấy Hồ Phỉ thi triển tuyệt nghệ giết chó, đều tức giận lớn tiếng quát hỏi:

- Kẻ nào đến Trấn Phật Sơn ngang tàng như vậy? Đã đánh chết chó của Phụng lão gia thì ngươi phải đền mạng.

Bọn này mang theo đơn đao xích sắt bên mình, chúng tới tấp lấy ra kéo ùa lên lầu.

Các tửu khách thấy xảy chuyện rắc rối to liền nào loạn cả lên.

Anh Hùng Lâu cùng là sản nghiệp của Phụng Thiên Nam. Từ lão chưởng quỷ đến tiểu nhị cùng những người làm trong bếp lớn bếp nhỏ thấy gia đinh lên lầu bắt người cùng cầm que đun, đao thái rau, đòn gánh, gậy gộc chạy lên để động thủ.

Hồ Phỉ thấy bọn chúng hung hăng vẫn ngồi yên vị cười lạt.

Một trong sáu tên gia đinh hùng hổ đến trước mặt chàng cầm dây xích loảng xoảng lớn tiếng quát:

- Thằng lỏi thối tha này! Hãy đi theo lão gia!

Hồ Phỉ nghĩ bụng:

- Gia đinh của một tên hương thân mà dám cầm dây xích cột người thì ra nhà họ Phụng này cũng thành nha môn ở Phật Sơn Trấn hay sao?

Chàng không đứng dậy, xoay tay phóng chưởng đánh trúng vào má bên trái gã.

Lúc chàng rụt tay về thì đã điểm trúng huyệt Tử Cung ở cổ và huyệt Phủ Phong ở sau gáy gã. Hai huyệt đạo này là đại huyệt trong người. Tên gia đinh kia lập tức đứng trơ ra không nhúc nhích được nữa.

Những tên gia đinh thứ hai, thứ ba chưa nhìn rõ đều cầm đơn đao xông vào tập kích hai bên.

Hồ Phỉ thấy hai tên này cầm song đao đâm chém khá mạnh. Hiển nhiên chúng đã luyện võ mấy năm chứ không phải hạng ác nô, cáo mượn oai hùm.

Nhưng do đó, chàng càng biết rõ Phụng Thiên Nam hung dữ ngang tàng đến thế nào.

Bốp bốp hai tiếng! Hồ Phỉ lại theo hành dộng vừa rồi đánh hai tên hai cái bạt tai khiến chúng đứng thộn mặt ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau