ÔN NHU NHẤT ĐAO [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ôn nhu nhất đao [luận anh hùng] - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Rác rưởi

Lúc hai người bọn họ bị ném vào nhà giam, trông giống như hai đống rác.

Con người đôi khi cũng giống như rác rưởi, có điều hai chữ này có lúc là nói về con người bọn họ, có lúc lại ám chỉ thứ mà đầu óc bọn họ suy nghĩ.

Đối với Đường Bảo Ngưu và Trương Thán, rác rưởi là chỉ bề ngoài hiện giờ của bọn họ.

Nói về ngoại hình, Đường Bảo Ngưu trông giống như một đống “rác lớn”, còn Trương Thán lại như một đống “rác nhỏ”, bởi vì vóc người Đường Bảo Ngưu lớn hơn.

Có thể cũng vì nguyên nhân này, cổ tay và mắt cá chân của hai người đều bị xích sắt khóa lại nối với một quả tạ lớn, nhưng trên cổ Đường Bảo Ngưu còn được “khuyến mãi” thêm một chiếc gông sắt.

Gông sắt này nặng bảy mươi ba cân, nếu không phải là Đường Bảo Ngưu, e rằng người khác có muốn đi cũng không nổi.

Trương Thán sở dĩ không bị chụp thêm một chiếc gông, có lẽ là vì hắn trông ít có vẻ uy hiếp hơn so với Đường Bảo Ngưu, hơn nữa hắn thật sự đã bị hành hạ đến không còn giống hình người.

Đường Bảo Ngưu nhìn Trương Thán cả buổi, mới thở ra một hơi nói:

- Không ngờ đêm nay hai người chúng ta lại biến thành rác rưởi.

- Ngươi khá giống đấy.

Trương Thán vẫn còn có thể nói đùa, Đường Bảo Ngưu vốn cho rằng hắn nói được đã là kỳ tích:

- Ngươi vừa thối vừa bẩn, so với ta đúng là giống như rác rưởi.

- Ta còn tưởng rằng ngươi sắp rời khỏi nhân thế rồi.

Đường Bảo Ngưu kinh ngạc nói:

- Không ngờ ngươi đã chết bảy tám phần nhưng cái miệng vẫn còn mạnh như rồng như hổ.

- Đúng. Trước giờ ta đều là lưỡi còn người còn, lưỡi đứt người vong. Ngươi không thấy vừa rồi tên quỷ bệnh lao kia nói muốn cắt lưỡi của ta, ta liền im thin thít sao?

Trương Thán nói:

- Không có lưỡi thì sống thế nào? Ta có một huynh đệ kết nghĩa gọi là Trương Thán, cũng thiếu mất đầu lưỡi.Ta không muốn sống như hắn chút nào.

Đường Bảo Ngưu gật đầu nói:

- Ta hiểu rồi.

Trương Thán hỏi:

- Ngươi hiểu cái gì?

Đường Bảo Ngưu nói:

- Người tốt trước giờ đều sống không lâu, còn loại vô tình vô nghĩa, vô pháp vô thiên, tự tư tự lợi, tự đại tự phụ như ngươi e rằng một giờ ba khắc cũng không chết được.

- Ngươi nói đúng, cho nên ngươi có chết thì ta cũng không chết.

Trương Thán cười nói:

- Ta còn phải chờ phát tang giúp ngươi. Ngươi chưa nghe nói sao? Có loại người bình thường rất yếu ớt, động một tí là kêu trời kêu đất, nhưng so với nhiều kẻ mạnh còn dẻo dai hơn, còn sống lâu hơn.

Đường Bảo Ngưu đảo mắt nói:

- Chúng ta ở chỗ này, vào lúc này còn nói chuyện yêu đương sao?

- Nói chuyện yêu đương?

Trương Thán nhướng cặp lông mi bị cháy một nửa, nghiêng chiếc cổ bị trật:

- Chúng ta à?

Đường Bảo Ngưu nói:

- Chúng ta thì không bằng cả nói chuyện yêu đương. Chúng ta là đang chờ chết, đang thảo luận xem ai chết trước.

Trương Thán cười khổ nói:

- Không nói mấy chuyện này thì nói chuyện gì? Chẳng lẽ tìm cách chạy trốn? Ngươi cho rằng bị nhốt vào đây còn có thể trốn đi sao?

Lúc này có hai tên lính canh ngục đi tuần ngang qua. Một tên mặt mày dữ tợn, đưa chân đá vào lưng Trương Thán một cái, nổi giận mắng:

- Đồ chết tiệt! Dám nói đến chuyện chạy trốn, xem ta đá chết ngươi!

Hắn còn chưa thu chân về, Đường Bảo Ngưu đã hét lớn nhào tới. Bởi vì bị thương không nhẹ, hành động bất tiện, xiềng xích trên tay chân lại quá nặng, cho nên hắn không thể chụp được đối phương, đành dùng sức lực toàn thân đè xuống. Chỉ nghe một tiếng “rắc” vang lên, hóa ra chân của tên lính canh ngục kia đã bị đè gãy.

Tên lính canh ngục kia đau đớn kêu lên. Một tên lính canh mặt rỗ khác vội dùng gậy công sai đánh vào đầu và lưng Đường Bảo Ngưu. Trương Thán liền nhào đến dùng cả tay chân kẹp lấy cây gậy, kêu to:

- Hai vị đại gia, tha cho chúng ta đi!

Tên lính canh ngục kia đánh một hồi cũng đã bớt giận, quát lên:

- Còn không buông tay, muốn bị đánh nữa sao?

Trương Thán vội buông tay ra. Tên lính canh ngục kia liền thừa cơ dùng gậy đâm vào ngực hắn một cái. Trương Thán chỉ cảm thấy ngực khó chịu, cổ họng phát ngọt, thiếu chút nữa đã nhổ ra một ngụm máu tươi.

Đường Bảo Ngưu vừa thấy lại hét lớn lao lên. Tên lính canh ngục mặt rỗ kia vội vàng thu gậy lui ra phía sau, khiến Đường Bảo Ngưu không có đất dụng võ. Hắn hung hăng nói:

- Xem gia gia của ngươi sau này làm thế nào giải quyết ngươi!

Lúc này vụ huyên náo đã khiến mấy tên lính canh ngục khác chú ý, đều chạy đến kéo tên lính canh ngục mặt mày dữ tợn bị Đường Bảo Ngưu đè gãy chân ra ngoài. Một tên đội trưởng lại chạy đến khuyên nhủ tên lính canh mặt rỗ kia:

- Trư Bì Đản, bỏ đi! Chu lão tổng còn muốn thẩm vấn hai tên này, đợi Nhâm đại gia tra hỏi đến khi chỉ còn máu thịt, ngươi có đem bọn chúng nuốt cả da lẫn xương vào bụng cũng không ai quản.

Nói xong liền kéo hắn đi. Những tên canh ngục khác đều đề phòng hơn, đứng phía xa nhìn chằm chằm vào hai người.

Đường Bảo Ngưu náo loạn một hồi cũng mệt đến thở hồng hộc. Vừa rồi khi hắn giằng co với đám lính canh, những tù phạm trong phòng giam khác cũng gây nên một trận hỗn loạn, lúc này đều bình tĩnh lại.

Trương Thán bỗng nổi hứng dùng cùm sắt trên tay gõ vào vách đá. Một gã lính canh ngục răng hô nổi cáu, liền vớ lấy cây côn muốn chạy đến đánh thêm một trận, tên đội trưởng bỉ ổi kia lại ngăn cản:

- Kệ bọn chúng đi! Đợi tra khảo xong sẽ cho ngươi đã ngứa.

Trương Thán cứ gõ một chút rồi lại ngừng một chút. Đường Bảo Ngưu không thể nhịn được nữa, mắng:

- Đồ thỏ đế chết tiệt, gõ cái gì vậy? Ngươi muốn chết thì dùng đầu mà gõ, đừng ồn ào làm phiền lão tử.

Trương Thán cười nhẹ một tiếng, vuốt vết thương nơi cổ, thấp giọng nói:

- Nghe đi!

Đường Bảo Ngưu chẳng nghe thấy gì khác, chỉ nghe được tiếng xiềng xích và rên rỉ của đám tù phạm tại mấy gian phòng cách đó.

- Nghe gì?

Đường Bảo Ngưu quét khẽ:

- Nghe cái rắm!

Trương Thán nhỏ giọng nói:

- Đừng mắng! Ngươi không nghe được sao?

Đường Bảo Ngưu thấy hắn làm bộ làm tịch, đành ghé tai lắng nghe, mới phát giác bên kia cũng có tiếng gõ vào tường đá.

Hắn khẽ nói:

- Gặp quỷ rồi, bệnh điên cũng truyền nhiễm sao.

Trương Thán nói:

- Ngươi có biết tại sao vừa rồi ta luôn nói chuyện lung tung, tán hươu tán vượn không?

Đường Bảo Ngưu không tình nguyện đáp:

- Ngươi nói chuyện trước giờ đều như thế.

- Nói nhảm! Đó là vì vừa rồi có người ở phòng giam bên cạnh nghe lén chúng ta nói chuyện.

- Ngươi làm sao biết?

Đường Bảo Ngưu nửa tin nửa ngờ.

- Bởi vì lúc nghe lén, nếu người nghe nội lực không cao thì nhất định phải dán tai vào vách tường, nín hơi cẩn thận lắng nghe, giống như ngươi vừa rồi vậy.

- Như vậy thì sao? Ngươi nghe được có người nghe lén à?

- Khi kề tai sát tường, tiếng máu lưu động và huyết mạch rung động cũng xuyên qua vách tường truyền tới…

- Chẳng trách ngươi lại hứng thú với lỗ tai của tên quỷ bệnh lao kia như vậy.

Đường Bảo Ngưu vẫn không phục:

- Hóa ra ngươi vốn có nghiên cứu về lỗ tai.

Trương Thán không để ý tới lời hắn:

- Lúc một người nín hơi, hô hấp tự nhiên cùng khác với người thường, chỉ cần để ý sẽ rất dễ phân biệt được.

Đường Bảo Ngưu hỏi:- Bây giờ còn ai nghe lén không?

- Trải qua chuyện vừa rồi, bọn chúng đều cho rằng chúng ta chỉ nói hưu nói vượn, hiện giờ lại bị đánh đến thất điên bát đảo, cho dù có nói được cũng giống như miệng chó chẳng mọc được ngà voi.

- Ngươi là miệng chó, còn ta là ngà voi.

- Đúng, ngươi còn có mũi voi nữa. Có nhận hay không thì tùy ngươi, nhưng bọn chúng quả thật đã tạm thời rút đi, nếu không làm sao vừa rồi lại xuất hiện nhiều tên lính canh ngục như vậy.

- Chẳng trách, hóa ra là từ phòng giam bên cạnh chui ra. Chu mập mạp làm như vậy là có ý gì?

- Hắn có thể chẳng có ý gì.

- Hắn vô duyên vô cớ bắt chúng ta tới đây, lại vô duyên vô cớ đánh chúng ta một trận, còn nói không có ý gì?

- Hắn cũng không đánh chúng ta. Người ra tay là Nhâm Lao, tại hình bộ cũng chẳng có chức vụ gì.

- Vậy là sao?

- Ít ra hắn có thể thoát tội, thề thốt phủ nhận rằng chuyện chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn bắt chúng ta lại, xem ra ít nhất phải có ba mục đích.

- Mục đích gì?

Đường Bảo Ngưu lúc này lại hứng thú dạt dào.

- Thứ nhất, hắn muốn thông qua chúng ta để biết thêm một chút nội tình của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu.

- Phì! Hắn muốn biết chuyện của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu sao không đi hỏi Lôi Tổn và Tô Mộng Chẩm?

- Hà! Lôi Tổn và Tô Mộng Chẩm sẽ nói cho hắn biết sao?

- Vậy hắn cũng có thể tùy tiện bắt mấy người của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu đến hỏi.

- Bắt đám lâu la không liên quan thì chưa chắc hỏi được, còn nếu bắt nhân vật quan trọng thì Lôi Tổn và Tô Mộng Chẩm nhất định sẽ cảnh giác và có hành động. Ngươi nên biết Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường đều cấu kết với triều đình, Chu Nguyệt Minh làm như vậy có đáng không?

- Nếu không phải là ý chỉ của triều đình, Chu Nguyệt Minh cần gì phải lội vào vũng nước đục này, đi dò xét ngọn nguồn của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu?

- Nói hay lắm, xem ra Chu Nguyệt Minh cũng có tính toán của hắn.

- Không chừng là do tên Phương tiểu hầu gia gì đó ra lệnh.

- Chuyện này thì chưa chắc. Phương Ứng Khán xem ra cũng liên quan đến chuyện này, nhưng chưa hẳn đã cùng một bọn với Chu Nguyệt Minh, nếu không bọn họ sẽ không tranh chấp với đám người Mạnh Không Không tại quán rượu.

- Hắc hắc!

- “Hắc hắc” là ý gì?

- “Hắc hắc” có hai ý.

- Hai ý nào?

- Chữ “hắc” thứ nhất là hiện giờ bên ngoài vẫn còn tối đen.

- Chữ thứ hai thì sao?

- Chính là lòng người rất khó dò, rất đen tối.

- Ngươi nói ai thế?

- Nơi này còn có ai?

- Ngươi nói ta à?

- Đây là tự ngươi nói.

- Ta là Trương Thán, trước giờ da đen chứ tâm không đen.

- Tâm ngươi không đen? Xem bằng hữu như heo như trâu bán đi còn không hay, còn không tính là đen à?

- Lời này của ngươi là có ý gì?

- Chẳng có ý gì, có điều từ khi nào ngươi lại kết bái với mấy tên thích chơi đao như Mạnh Không Không, Bành Tiêm, Tập Luyện Thiên? Còn nhân vật như lão tử thì lại chỉ cho làm lão tứ? Hừ!

Trương Thán cười đến đau cả cổ.

Đường Bảo Ngưu gần như muốn trở mặt:

- Ta mặc kệ ngươi có mấy huynh đệ kết nghĩa xài đao, ngươi mà còn dám cười, có tin ta gỡ hết răng cửa của ngươi xuống gắn lên lông mày hay không?

- Ngươi cứ tự nhiên. Có điều vừa rồi tại quán rượu, vì muốn cho bọn chúng quỷ đánh với quỷ nên ta mới kêu lên như vậy, không ngờ tên tứ chi phát triển ngươi nghe xong lại tin, ai da, đúng thật là…

Đường Bảo Ngưu lúng túng đỏ mặt:

- Vậy đám người bên ngoài nhà xí ám toán lão tử là ai?

- Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai?

- Vậy bọn họ bắt ta và ngươi tới hỏi chuyện của Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường, chẳng có đạo lý gì.

- Nhưng nếu Chu Nguyệt Minh muốn biết về quan hệ giữa “Đào Hoa Xã” và “Thất Đại Khấu” cùng với Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường, bắt chúng ta cũng rất có đạo lý.

- “Thất Đại Hiệp” chúng ta có liên quan gì đến Kim Phong Tế Vũ lâu?

- “Đào Hoa Xã” chúng ta cũng chẳng có quan hệ gì với Lục Phân Bán đường, có điều Chu Nguyệt Minh chưa chắc đã nghĩ như vậy.- Cho nên hắn mới bắt chúng ta đến nơi này?

- Ta lo lắng là bọn chúng không chỉ bắt chúng ta tới đây.

Trương Thán trong mắt lộ ra vẻ suy tư.

- Ý của ngươi là nói, hắn muốn bắt cả những người khác tới…

- Hoặc là có thể dùng ta và ngươi để đe doạ huynh đệ của chúng ta.

- Hắn làm vậy là có ý gì?

- Ngươi hỏi ta à?

- Chứ còn hỏi ai?

Đường Bảo Ngưu cướp lời:

- Đây chính là mục đích thứ hai mà bọn chúng bắt ta và ngươi sao?

- Tất nhiên.

- Còn mục đích thứ ba thì sao?

- Hắn nhất định có mục đích thứ ba.

- Mục đích gì?

- Ta… bây giờ còn chưa nghĩ ra.

- Ngươi… ngươi còn nói là có ba mục đích?

- Đúng thế. Chỉ có điều một mục đích còn chưa nghĩ ra mà thôi. Dù sao nói nhiều thêm một hai cái cũng lo trước khỏi hoạ.

Tiếng gõ vào tường vẫn đứt quãng. Trương Thán chợt dùng xích sắt trên hai tay gõ vào cái gông trên đầu Đường Bảo Ngưu vài cái, phát ra tiếng leng keng. Đường Bảo Ngưu cả giận nói:

- Ngươi lại muốn bị đánh à?

Trương Thán thấp giọng nói:

- Ngươi còn không phát hiện ra sao?

Đường Bảo Ngưu lấy làm lạ hỏi:

- Phát hiện cái gì?

Dáng vẻ Trương Thán kích động như muốn nhảy dựng lên, chỉ tay mắng chửi Đường Bảo Ngưu, nhưng lời nói lại hoàn toàn khác biệt:

- Chúng ta hãy làm bộ chửi nhau, như vậy sẽ không bị người khác chú ý.

Đường Bảo Ngưu vốn cao lớn uy mãnh, hung thần ác sát, giả vờ cũng là sở trường. Hai người nhìn giống như thật sự đang tranh chấp cãi nhau.

- Tiếng gõ kia là ám hiệu.

Trương Thán vừa nói vừa giả vờ như đang kích động giận dữ:

- Trong lao nhất định có người đồng đạo, dựa theo quy củ giang hồ, bọn họ hẳn là sẽ nghĩ cách cứu viện.

- Ngươi nói là bọn họ sẽ cứu ngươi?

- Ít nhất bọn họ sẽ nghĩ cách.

- Nếu bọn họ có thể cứu người, vì sao không tự cứu mình trước.

- Mỗi nhóm có quy tắc của mỗi nhóm, mỗi bang có bang quy của mỗi bang, mỗi nhà có gia pháp của mỗi nhà, mỗi cổng có canh gác của mỗi cổng. Bọn họ tiến vào nơi này chưa chắc đã có thể tự cứu mình, nhưng không phải là bọn họ hoàn toàn không có thế lực. Trên thực tế, tại nhà giam cũng lập núi mở trại, có lúc trong một tại giam còn có hơn mười đại ca đấy.

- Sao bọn họ lại muốn cứu ngươi?

- Bởi vì ta lớn.

- Ngươi… lớn?

- Ta có bối phận lớn.

- Trên giang hồ, bối phận của ngươi…

- Rất cao. Sau này khi bọn họ ra ngoài còn cần ta chiếu cố. Hơn nữa trộm cũng có đạo, những người này đều rất có nghĩa khí, những chuyện như giang hồ tương trợ bọn họ còn hăng hái hơn người khác.

- Cho nên ám hiệu kia là nói cho ngươi biết…

- Không, là hỏi ta.

- Hỏi ngươi cái gì?

- Hỏi ta có đi không.

- Đi, sao lại không đi.

- Chuyện này lại chưa hẳn.

- Vì sao?

- Không chỉ có đám phạm nhân kia hỏi ta, vừa rồi trong đám lính canh ngục cũng có bằng hữu của chúng ta, ta đã dùng tay ra hiệu với hắn.

- Chẳng trách vừa rồi ngươi lại tỏ ra khiếp nhược… hóa ra là đang diễn trò.

- Không ngờ chuyện chúng ta bị bắt lại lan truyền nhanh như vậy, ngay cả Chu Nguyệt Minh cũng bất ngờ.

- Ai lan truyền? Là “Thiên Hạ Đệ Thất” hay là đám đại ca, nhị ca, tam ca kia của ngươi?

- Đều không phải.

Trương Thán nói:

- Là lão chủ quán và tiểu nhị.

- A!

Đường Bảo Ngưu kêu lên:

- Hai kẻ sợ muốn chết kia à?

- Sợ à? Nếu một người sợ thật, làm sao ánh mắt vẫn như thường, không phình ra cũng không co lại?

Trương Thán lại vuốt cái cổ bị thương:

- Hai người bọn họ một già một trẻ, trước giờ trên giang hồ chỉ có người khác sợ bọn họ chứ bọn họ không sợ bất cứ kẻ nào.

- Vậy thì tốt.

Đường Bảo Ngưu phấn khởi nói:

- Vậy hãy bảo bọn họ giúp chúng ta chạy khỏi cái nơi quỷ quái này đi!

Hắn lại cao hứng nói:

- Không ngờ quen biết với loại bằng hữu tồi tệ như ngươi, hóa ra là nuôi binh ngàn ngày dùng trong một lúc, vẫn còn có chút hữu dụng. Này, đây chính là lúc ngươi báo đáp ơn chiếu cố của ta trước giờ, đi thôi!

- Đi? Đi đâu?

- Ngươi còn không muốn đi sao?

- Không phải ta không muốn đi, mà là không thể đi như vậy.

Lần này Đường Bảo Ngưu thật sự nhảy dựng, muốn chửi ầm lên:

- Ngươi không muốn đi như vậy? Chẳng lẽ muốn tám người khiêng kiệu thổi kèn đánh trống mới chịu đi sao?

- Không phải, ta chỉ là không muốn liên lụy đến người khác.

Trương Thán buồn rầu nói:

- Ta rời đi như vậy sẽ liên lụy đến bằng hữu.

Đường Bảo Ngưu nhìn hắn giống như nhìn thấy một con quỷ đột nhiên xuất hiện giữa ban ngày.

Chương 57: Quay đầu lại thấy ánh đao

- Ta có phải là người không?

- Phải.

- Ta có phải là bằng hữu của ngươi không?

- Phải.

- Vậy ngươi sợ liên lụy đến người khác, liên lụy đến bằng hữu, nên bắt ta theo ngươi chịu khổ ở đây.

Lần này Đường Bảo Ngưu đã không cần diễn trò, hắn thật sự phát hỏa:

- Chẳng lẽ bản thân ngươi không phải là người? Chẳng lẽ ta không phải là bằng hữu của ngươi?

Trương Thán cúi đầu, thấp giọng nói:

- Ngươi vốn không phải là theo ta. Bọn họ muốn bắt ta, cũng muốn bắt ngươi.

Đường Bảo Ngưu lửa giận bốc lên ba ngàn trượng:

- Nếu chúng ta có thể trốn, vì sao lại không trốn?

Trương Thán gần như cầu khẩn:

- Ngươi đừng lớn tiếng như vậy được không!

Giọng nói của Đường Bảo Ngưu tuy lớn, nhưng ngữ âm lại rất mập mờ. Lúc này hắn trừng mắt nhìn Trương Thán, trầm giọng nói:

- Đúng là ngu ngốc. Chúng ta càng mắng to thì bọn chúng lại càng không để ý, còn nhỏ giọng nói chuyện thì càng làm người khác dễ nghi hơn.

Thanh âm của Đường Bảo Ngưu lúc lớn lúc nhỏ, chợt cao chợt thấp, ngay cả Trương Thán chỉ ở cách hắn ba bước cũng khó khăn lắm mới nghe được:

- Ngươi không tin à? Cho dù ta mắng bọn chúng là cháu loài rùa, đồ con lừa, lũ chấy rận, bọn chúng cũng sẽ mắt điếc tai ngơ.

Trương Thán than một tiếng:

- Hiện giờ ta thật sự có chút bội phục ngươi rồi.

Đường Bảo Ngưu nhếch miệng cười nói:

- Trước giờ ta đều rất đáng bội phục, cho nên loại người như ta thật sự không nên mất mạng ở đây, hơn nữa nếu ta chết đi thì ai sẽ bảo vệ Ôn Nhu?

Trương Thán lẩm bẩm:

- Đúng, ai sẽ bảo vệ Lôi Thuần?

Đường Bảo Ngưu thừa cơ khuyên nhủ:

- Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu ngày mốt sẽ quyết một trận tử chiến. Nếu ngươi ở đó thì có thể bảo vệ Lôi Thuần, còn ta cũng quyết không để cho người khác làm hại Ôn Nhu. Nếu như chúng ta đều không có mặt, ai biết Lôi Thuần và Ôn Nhu sẽ ra sao.

Trương Thán vụt ngẩng đầu lên:

- Đúng!

Lúc này vết thương trên người hắn càng nhói lên, đau đến mức mồ hôi lạnh ứa ra, rên hừ hừ nói:

- Chúng ta nhất định phải rời khỏi đây.

- Vậy mới đúng.

Thần sắc của Đường Bảo Ngưu giống như nhìn trẻ nhỏ dễ dạy, nói:

- Bằng hữu là kết giao để lợi dụng lẫn nhau, mau cho bằng hữu của ngươi một cơ hội để lợi dụng đi!

Trương Thán do dự nói:

- Nhưng ta lại nghe người ta nói, bằng hữu là kết giao để giúp đỡ lẫn nhau chứ không phải lợi dụng.

Đường Bảo Ngưu tức giận nói:

- Thật ra giúp đỡ và lợi dụng kết quả cũng như nhau thôi, chỉ là một cái dễ nghe hơn, còn một cái trực tiếp hơn.

- Nhưng ta lại nghe một vị tiền bối nói, nếu như kết giao bằng hữu mà cứ tính toán xem có lợi gì cho mình, vậy thì vĩnh viễn cũng không có được bằng hữu chân chính…

- Ta nói ngươi đọc sách chỉ nắm được một nửa, nghe người khác nói cũng chỉ hiểu được một đoạn. Lời nói của vị tiền bối kia vốn có ý nghĩa sâu xa, ngươi thì biết cái gì.

Đường Bảo Ngưu chán nản nói:

- Bằng hữu đang vùi đầu khổ cực, tràn đầy nguy cơ, còn ngươi lại tiêu dao tự tại, trong sách tự có nhan như ngọc, hoàng kim ốc *, vậy mà là bằng hữu cái gì? Kết giao với khúc gỗ còn có thể lấy ra làm gậy chống. Bằng hữu là phải giúp đỡ những lúc nước sôi lửa bỏng, nhu cầu khẩn cấp; còn ngươi lại viện cớ đủ kiểu, thoái thác mọi chuyện, vui vẻ thì đến, gặp chuyện thì đi, phú quý tự hưởng, hoạn nạn tuyệt giao, vậy mà là bằng hữu cái gì? Kết giao với cái rắm còn có chút khí. Bằng hữu đương nhiên không nên kết giao để lợi dụng, nhưng bằng hữu chân chính khi hoạn nạn sẽ tự động xuất hiện, không cần phải ba mời bốn thỉnh. Bắng hữu chân chính sẽ không để ý đến an nguy, cùng tiến cùng lui; còn cái loại gặp chuyện không tiến, ra sức khước từ, đó không gọi là bằng hữu, mà là bạn heo bạn chó hay bạn ăn chơi.

* Ý của câu này là: đọc sách và thi đỗ công danh là con đường tuyệt hảo nhất của đời người, sau khi thi đỗ công danh mới có thể đạt được tài phú và mỹ nữ.

Sau đó Đường Bảo Ngưu hỏi:

- Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết bằng hữu của ngươi khi nào mới cứu chúng ta ra ngoài không?

- Không thể.

Trương Thán trung thực không khách khí nói:

- Bởi vì ngay cả ta cũng không biết.

Đường Bảo Ngưu thật muốn lập tức bóp chết Trương Thán, may mà Trương Thán đã kịp thời nói tiếp:

- Chỉ có bọn họ biết.

Đường Bảo Ngưu cố nén cơn giận hỏi:

- Bọn họ là ai?

- Chính là người muốn cứu chúng ta.

- Bọn họ có thể cứu chúng ta không?

- Chuyện này thì ngay cả bọn họ cũng không biết.

Lần này Đường Bảo Ngưu thật sự nhào tới, ẩu đả cùng với Trương Thán, cho đến khi đám lính canh ngục chạy tới đánh đấm đá đạp chia bọn họ ra. Đương nhiên, không ai biết cùm sắt trên đầu và cổ tay của Đường Bảo Ngưu đều đã bị Trương Thán lén mở ra.

Nếu không phải ngón tay của hắn đã bị thương thì ngay cả xiềng xích trên mắt cá chân Đường Bảo Ngưu cũng có thể tháo ra.

Đường Bảo Ngưu cuối cùng yên tĩnh lại.

Hắn đang đợi, bởi vì Trương Thán đã thừa dịp hỗn loạn nói một câu:

- Đêm mai.

Nếu là đêm mai, hôm nay phải cố gắng khôi phục lại sức lức, để chuẩn bị cho cuộc chạy trốn đêm mai.

Đường Bảo Ngưu chỉ đành đợi.

Thật ra trong đời người hầu hết thời gian đều là chờ đợi, ngoại trừ đợi thì là làm. Làm không nhất định sẽ thành công, đợi cũng chưa chắc sẽ có được thứ mà mình chờ đợi, nhưng không thể vì vậy mà không làm không đợi.

Sắc trời dần sáng lên.

Sau một ngày đêm nữa, chính là lúc hai đại bang phái trong kinh sư quyết một trận tồn vong.Vương Tiểu Thạch đang luyện công phía trước Hồng lâu của Kim Phong Tế Vũ lâu.

Mỗi sáng sớm hắn đều phải luyện công.

Một người muốn võ công tăng tiến, chỉ có cách chuyên cần luyện tập, không có phương pháp nào khác.

Nhưng không phải cứ chuyên cần là có thể luyện thành võ công tuyệt thế, mà còn phải dựa vào ngộ.

Không phải người nào cũng có thể ngộ. Nếu như người người đều có thể ngộ, có lẽ đó không phải là ngộ nữa.

Một người muốn ngộ nhất định phải có thiên phú.

Thiên phú là bẩm sinh, không thể cưỡng cầu. Cho nên xưa nay có vô số người tập võ, nhưng đại tông sư thì vạn người không được một.

Cần cù bù thông minh, nhưng cũng chỉ có thể trở thành cao thủ, không thể nhờ đó mà thành tông sư. Nhưng nếu một người vừa thông minh, vừa chuyên cần, vừa có thể ngộ, vậy thì sẽ dễ dàng có được thành tựu siêu phàm trác tuyệt.

Vương Tiểu Thạch chính là loại người này.

Hắn mỗi ngày đều luyện đao, luyện kiếm, luyện khí, luyện công, luyện thần.

Bởi vì con người mỗi ngày đều sẽ gặp rất nhiều chuyện, thường thường là không tự chủ được, chưa chắc có thể tranh thủ thời gian để chuyên tâm luyện võ. Vương Tiểu Thạch muốn mình mỗi ngày sau khi thức dậy đều phải luyện võ.

Cho dù xảy ra chuyện gì, ngay cả mưa gió cũng không thay đổi.

Nhưng sáng sớm hôm nay lại không gió không mưa.

Đêm qua là một đêm gió thảm mưa sầu, trên mặt đất hoa tàn như áo đỏ.

Vương Tiểu Thạch nhìn vầng thái dương từ từ nhô lên, trong lòng có rất nhiều cảm xúc, giống như như kiếm ý của hắn vừa muốn phát lại không muốn phát, cũng giống như đao thế vừa muốn giết lại không muốn giết.

Có phải một đao chém xuống thì tốt hơn?

Giết đúng là trừ ma, còn giết nhầm cũng chẳng qua là thí thần.

Có phải một kiếm đâm ra sẽ khá hơn?

Đâm trúng là đắc thủ, còn đâm không trúng cũng chẳng qua là thất thủ.

Đâm hay không đâm, giết hay không giết đều chỉ là một việc làm. Một việc làm sẽ có đúng sai, có thể phân thị phi, có thể luận tốt xấu, có thể định thành bại; nhưng vừa muốn đâm lại không muốn đâm, vừa muốn giết lại không muốn giết, do dự không quyết, chần chừ không định, đó là lúc thống khổ nhất.

Có lẽ mình không thể trở thành thiên hạ đệ nhất kiếm thủ đao khách, chính là vì ra tay không đủ kiên định và kiên quyết.

Vương Tiểu Thạch nghĩ như vậy.

Ngày mai sẽ phải cùng Tô đại ca và Bạch nhị ca đi đến Bất Động Bộc Bố của Lục Phân Bán đường, nhưng mình vẫn không có lòng tất sát tất thắng.

Hắn phát hiện Bạch Sầu Phi lại ý chí chiến đấu sục sôi.

Bọn họ đã ở kinh thành nửa năm, cũng hiểu rất rõ Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường đều là bang hội hắc đạo. Nhưng Kim Phong Tế Vũ có nguyên tắc riêng, có những việc không thể làm, chẳng hạn như chơi gái, đánh bạc hay trộm cướp đều nghiêm cấm, hơn nữa về mặt kháng giặc ngoại xâm cũng từng liên kết nghĩa sĩ trong thiên hạ, dốc hết sức mình. Lục Phân Bán đường thì không có nguyên tắc gì đáng kể, nhưng vẫn không mất đi khí phái, cũng chung sức diệt trừ ngoại tặc. Về phần Mê Thiên Thất Thánh thì lại cấu kết Kim Liêu, gian dâm cướp giết, không từ bất cứ việc xấu nào, nhất là sau khi Quan Thất thần trí thất thường thì càng giống như một con ngựa điên sút cương, khó có thể khống chế được.

Trong kinh thành đã loạn nhiều năm như vậy, dù là hắc đạo hay bạch đạo đều hi vọng có một chút thời gian yên tĩnh.

Nếu Kim Phong Tế Vũ lâu có thể nhất thống kinh sư, xem ra sẽ có khả năng tạo thành cục diện “tà không thắng chính, hiệp đạo lên ngôi”.

Nhưng muốn đạt được cục diện nhất thống, chẳng lẽ nhất định phải thông qua giết chóc? Chẳng lẽ không thể thông qua sự lựa chọn của lòng dân, dùng lý tính và hòa bình để hoàn thành chuyện tốt này?

Vương Tiểu Thạch nghĩ đến đây, càng cảm thấy không thoải mái.

Giống như Tô Mộng Chẩm đã nói đêm qua: “Chúng ta đã không có đường lui, không liều mạng thì không thể cầu sinh.”

Vương Tiểu Thạch biết mình không có lựa chọn. Hắn đang đứng bên phía Kim Phong Tế Vũ lâu, đối kháng với Lục Phân Bán đường. Cho dù kết quả thế nào, hậu quả ra sao, về tình về lý hắn đều phải làm như vậy.

Chiến dịch ngày mai liệu có thể đánh chiếm được Lục Phân Bán đường không?

Sau khi chiếm được thì sẽ thế nào?

Kim Phong Tế Vũ lâu nhất thống kinh thành liệu có phải là chuyện tốt?

Chi hướng của mình thì sao? Là đi hay là ở?

Đúng lúc này, Vương Tiểu Thạch bỗng cảm thấy giật mình.

Không phải sát khí.Cao thủ chân chính lúc ra tay sẽ không có sát khí, bởi vì có sát khí sẽ dễ khiến đối phương đề phòng. Rất nhiều người cho rằng sát khí càng mạnh thì võ công càng cao, nhưng thật ra lại hoàn toàn tương phản, cao thủ chân chính giết người sẽ không phát ra sát khí.

Đây là cảm giác còn đáng sợ hơn so với sát khí.

Nếu là người khác, nhất định sẽ không cảm thấy được.

May mà hắn là Vương Tiểu Thạch.

Hắn kịp thời quay người lại.

Hắn vừa quay người, liền nhìn thấy ánh đao…

Ánh đao tuyệt mỹ, đao pháp tuyệt thế, thanh đao tuyệt tình.

Khi hắn trông thấy ánh đao, thanh đao này có lẽ đã chém chết hắn, nếu như hắn không kịp thời xuất đao.

Bởi vì không có đường lui, bởi vì không thể né tránh, bởi vì không chống đỡ được, Vương Tiểu Thạch chỉ có cách phản công.

Hắn toàn lực xuất đao, toàn lực ra tay.

Đao nghênh đón đao, diễm lệ và tao nhã, trong ánh nắng ban mai hóa thành hai vệt cầu vồng rực rỡ.

Đúng lúc này, một luồng gió mạnh đột nhiên xuyên qua đao khí và đao phong, bắn thẳng đến trước mặt Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch kinh ngạc.

Chỉ bằng vào một đao kia đã là cao thủ mà hắn chưa thể đạt đến, còn một luồng kình phong này lại là kình địch bình sinh hiếm gặp.

Rốt cuộc là ai, lại có thể tấn công vào Kim Phong Tế Vũ lâu mà không hề có dấu hiệu?

Tâm thần của hắn rung động, dưới tình thế cấp bách, thanh kiếm mang theo ba phần rực rỡ, ba phần tiêu sái, ba phần thương cảm và một phần không gì sánh được đã xuất ra…

Ba bóng người chợt phân ra.

Vương Tiểu Thạch không ngừng thở gấp.

Chỉ mới giao thủ một chiêu, hắn đã thở hồng hộc.

Nhưng hắn vẫn không kêu lên.

Có kẻ địch xâm phạm, sao lại không gọi người của Kim Phong Tế Vũ lâu ra nghênh chiến?

Vẻ mặt Vương Tiểu Thạch đầy nghi hoặc, bởi vì người đến đã phân ra trái phải.

Người bên trái là Tô Mộng Chẩm, y đã thu đao lại, sắc mặt lạnh lùng.

Người bên phải là Bạch Sầu Phi, y đã rút ngón giữa về, sắc mặt trắng bệch.

Vương Tiểu Thạch kinh ngạc nói:

- Các người…

Tô Mộng Chẩm nói:

- Chúng ta đến thử đệ một lần.

Vương Tiểu Thạch ngạc nhiên nói:

- Thử ta?

- Ta vẫn luôn cho rằng nếu kết hợp đao và kiếm của đệ, toàn lực ứng phó, toàn diện phát huy, vậy thì uy lực nhất định sẽ không dưới Hồng Tụ đao của ta.

- Cho nên huynh và nhị ca…

- Ta phát ra một chỉ “Phá Sát”, ngươi vung kiếm ngăn chặn; đại ca chém ra một chiêu “Tế Vũ Hoàng Hôn”, ngươi cũng giơ đao cản lại.

Bạch Sầu Phi nói tiếp:

- Điều này đã chứng minh võ công của ngươi còn có thể phát huy. Chỉ là ngươi luôn do dự. Tại thời khắc sinh tử phải toàn lực ứng phó, do dự chẳng nào là tự đào hố chôn mình.

Vương Tiểu Thạch ngẩn ra một hồi, đột nhiên nói:

- Đa tạ đại ca và nhị ca đã chỉ bảo!

Khóe miệng Tô Mộng Chẩm mấp máy. Thực tế y cũng không cười, nhưng không biết vì sao ánh mắt lại trở nên ôn hòa, khiến cho người ta có cảm giác là y đang mỉm cười.

- Tốt nhất đệ hãy nhớ kỹ lời của chúng ta.

Y nói:

- Bởi vì chúng ta đã không còn bao nhiêu thời gian nữa.

Vương Tiểu Thạch nhìn ánh sáng mặt trời mới lên:

- Ít nhất chúng ta cũng còn một ngày để bố trí.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Chúng ta đã bố trí xong rồi, hơn nữa cũng không có thời gian một ngày.

Y ngừng một chút rồi nói:

- Chúng ta chỉ còn lại một canh giờ.

Vương Tiểu Thạch cả kinh:

- Cái gì?

Tô Mộng Chẩm lạnh lùng nói:

- Chúng ta phải phát lệnh tổng công kích trước thời hạn.

Vương Tiểu Thạch biến sắc nói:

- Nhưng không phải chúng ta đã hẹn, giữa trưa ngày mai mới…

Tô Mộng Chẩm ngắt lời:

- Sai rồi. Chúng ta đã nhận được tình báo do Tiết Tây Thần sai người cấp tốc mang về, Lục Phân Bán đường muốn đánh lén chúng ta vào đêm nay.

Y ngừng lại một chút, sau đó nói từng chữ từng câu:

- Nếu bọn chúng đã không giữ lời trước, chúng ta sẽ ăn miếng trả miếng, khiến bọn chúng trở tay không kịp.

Chương 58: Tổng tiến công

- Ta có mấy câu muốn hỏi.

Bạch Sầu Phi bên cạnh đột nhiên nói.

- Có chuyện gì muốn hỏi.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Nhân dịp này hỏi đi.

- Hồng Tụ đao của huynh có địch nổi “Khoái Mạn Cửu Tự quyết” của Lôi Tổn không?

- Không biết.

- Bất Ứng bảo đao của Lôi Tổn có phải là vừa vặn khắc chế Hồng Tụ đao của huynh không?

- Điều này hôm nay sẽ rõ.

- Trong quan tài của Lôi Tổn có thứ gì?

- Đến giờ ta vẫn không thể xác định được.

- Huynh có phát hiện Ôn Nhu cũng không trở về?

- Nghe nói Lôi Thuần cũng không hề trở lại Lục Phân Bán đường.

- Trong kinh thành, ngoại trừ Quan Thất hình như vẫn có sóng ngầm mãnh liệt, vẫn còn thế lực lợi hại khác đang ẩn nấp, huynh có biết không?

- Ta và Lôi Tổn đều cảm giác được, cho nên mới nóng lòng quyết phân cao thấp, sau đó thu dọn tàn cuộc.

- Đường Bảo Ngưu và Trương Thán hình như cũng mất tích.

- Nếu bọn họ thật sự xảy ra chuyện, chỉ sợ “Thất Đại Khấu” và “Đào Hoa Xã” đều sẽ chạy đến kinh sư.

- Địch Phi Kinh rốt cuộc có võ công hay không?

- Ta chỉ biết là cổ của Địch Phi Kinh vốn không bị gãy.

- “Nhất Ngôn Vi Định” rốt cuộc là ai?

- Đệ hỏi làm gì?

- Quyết chiến sắp đến, biết mình biết người mới có thể trăm trận trăm thắng.

- Ngay cả Quách Đông Thần đệ cũng không biết là ai, cần gì phải biết đến “Nhất Ngôn Vi Định”?

- Bởi vì ta muốn biết liệu có người có thể chế ngự được “Hậu Hội Hữu Kỳ” của Lục Phân Bán đường hay không.

Bạch Sầu Phi chậm rãi nói:

- Ta hoài nghi Kim Phong Tế Vũ lâu vốn không có cái người gọi là “Nhất Ngôn Vi Định” này.

- Nếu như không có “Nhất Ngôn Vi Định”.

Tô Mộng Chẩm thần sắc không đổi:

- Vậy thì Lục Phân Bán đường cũng chưa chắc đã có “Hậu Hội Hữu Kỳ”, cho dù có cũng không đảm bảo sẽ có năng lực tác chiến, cho nên đệ không cần lo lắng.

- Rất tốt.

- Đệ còn có vấn đề gì không?

- Ta còn một câu muốn hỏi.

- Cứ hỏi đi!

- Nếu như huynh bị chết trong chiến dịch tấn công Lục Phân Bán đường lần này, vậy Kim Phong Tế Vũ lâu sẽ do ai quản lý?

- Sẽ do tập thể lãnh đạo, bao gồm “Tứ Đại Thần Sát”, “Nhất Ngôn Vi Định”, “Vô Tà Vô Quý”, cùng với đệ và lão tam.

Tô Mộng Chẩm không hề giận dữ nói:

- Đệ hỏi rất hay, nhưng đệ cứ yên tâm, ta tin mình sẽ không chết được.

Sắc mặt của y dần dần trở nên âm trầm, Vương Tiểu Thạch phát hiện y đứng trong nắng sớm có một cảm giác không hài hòa rất khác thường:

- Trừ khi, trong những người mà ta tin tưởng có kẻ bán rẻ ta…

Giọng nói dừng lại, bỗng chuyển sang hỏi Vương Tiểu Thạch:

- Đệ thì sao? Đệ có gì muốn hỏi không?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Hai bên chúng ta đã từng hẹn nhau trước mặt mọi người, chẳng lẽ lúc này lại bội ước xông đến Lục Phân Bán đường?

Tô Mộng Chẩm nhìn Vương Tiểu Thạch, nghiêm mặt nói:

- Tam đệ, đệ sai rồi. Với tính cách như đệ, nếu chỉ lo cho thân mình thì còn được, chứ còn muốn chiếu cố bằng hữu huynh đệ, hành tẩu trên giang hồ thì sẽ phải chịu thiệt nhiều.

Y lạnh lùng trầm tĩnh giống như đao ngâm trong nước:

- Là đối phương bội ước trước, cho nên chúng ta không xem là bội ước. Ta đáp ứng với hắn trưa ngày mốt sẽ đến Lục Phân Bán đường, chính là đoán được bọn chúng sẽ hành động trước, khi đó chúng ta có thể viện cớ để hành động trước kiềm chế đối phương.

Vương Tiểu Thạch lại hít một hơi:

- Huynh đã đoán được bọn chúng sẽ không ngồi yên chờ địch, cho nên mới cố ý tùy tiện đáp ứng thời gian và địa điểm do bọn chúng chỉ định?

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Đương nhiên.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Như vậy, bọn chúng muốn đoạt được tiên cơ, ngược lại là hành động sai lầm.

Tô Mộng Chẩm thản nhiên nói:

- Đúng vậy. Cho nên thế gian có rất nhiều ước định, cho dù hứa hẹn nhiều lần, giấy trắng mực đen cũng khó đảm bảo sẽ không thay đổi. Ước là chết, lời cũng là do người nói ra. Con người khi đến lúc cần thiết nhất định sẽ thay đổi, cũng có biện pháp để thay đổi. Đây chính là năng lực thích ứng, cũng là chỗ đáng sợ của con người.

Y cười ngạo nghễ nói:

- Bây giờ đệ đã hiểu chưa?

Vương Tiểu Thạch lắc đầu:

- Ta còn một chuyện không hiểu.

Ánh mắt Tô Mộng Chẩm chớp động:

- Đó nhất định là một chuyện thú vị.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Chân của huynh rõ ràng còn chưa khỏi hẳn, sao lại vội vã muốn đến Lục Phân Bán đường như vậy?

Sắc mặt Tô Mộng Chẩm sầm xuống, một lúc sau mới trầm giọng nói:

- Có lẽ cũng vì chân bị thương, cho nên ta mới vội vã muốn giải quyết chuyện của Lục Phân Bán đường.

Vương Tiểu Thạch nghe xong, trong lòng càng nặng nề.

Tô Mộng Chẩm chắp tay nhìn bốn tòa lầu vàng, lục, đỏ, trắng, trong mắt hiện lên vẻ quyến luyến khó có thể phát giác được, lại liếc nhìn Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch, nói:

- Các đệ còn vấn đề gì không?

Vương Tiểu Thạch nhìn Tô Mộng Chẩm.

Bạch Sầu Phi hít thở thật sâu.

Tô Mộng Chẩm lạnh lùng nói:

- Nếu các đệ đã không còn vấn đề, ta lại có một câu muốn hỏi các đệ.

Y nói tiếp:

- Các đệ có nguyện ý vì Kim Phong Tế Vũ lâu mà tiêu diệt Lục Phân Bán đường không?

Đáp án của Bạch Sầu Phi là:

- Ta không vì chuyện này thì ở đây làm gì? Huống hồ nếu chúng ta không vì chuyện này thì đã không thể đứng ở đây rồi.

Đáp án của Vương Tiểu Thạch là:

- Không muốn. Ta không muốn tận tâm vì Kim Phong Tế Vũ lâu, bởi vì lâu là thứ chết, còn người mới là sống. Chúng ta là cống hiến vì đại ca.

Tô Mộng Chẩm cũng đáp lại.

Y đáp lại bằng cách vươn hai tay ra.

Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch cũng vươn tay ra.

Sáu cánh tay nắm chặt lại với nhau.

Lúc xuất phát đến Lục Phân Bán đường, Vương Tiểu Thạch lặng lẽ hỏi Bạch Sầu Phi một câu:

- Đại ca có bắt được Chu Giác không?

- Bắt được.

Bạch Sầu Phi như có suy nghĩ nói:

- Chính là sau khi bắt được Chu Giác, Tô đại ca mới hạ lệnh tấn công Lục Phân Bán đường trước thời hạn. Chuyện Lục Phân Bán đường sớm phát động công kích rất có thể là biết được từ chỗ hắn.

Sau đó Bạch Sầu Phi cũng quay lại hỏi Vương Tiểu Thạch một câu:- Ngươi xem cục diện hôm nay, Lôi Tổn sẽ chấp nhận đàm phán hay là sẽ biến thành huyết chiến?

- Nếu như Lôi lão tổng muốn giảng hòa, hắn sẽ không phát động tấn công.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ngươi xem đám tướng lĩnh hôm nay ai nấy đều bừng bừng sát khí, đổ máu đã là chuyện không thể tránh khỏi rồi.

- Vậy thì tốt.

Bạch Sầu Phi phấn khởi nói.

- Vì sao?

Vương Tiểu Thạch ngạc nhiên hỏi.

- Bởi vì ta thích giết người.

Bạch Sầu Phi nói:

- Giết người giống như làm thơ, đều là cảm giác rất ưu mỹ.

- Ta không đồng ý.

Vương Tiểu Thạch cau mày nói:

- Giết người giống như ăn sống vậy, ta không thích loại cảm giác này.

- Cho nên ta và ngươi là hai người hoàn toàn khác biệt.

Bạch Sầu Phi khẽ cười nói:

- Những người có cá tính bất đồng lại có thể hợp tác làm nên đại sự.

- May mắn là chúng ta không chỉ có hai người.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Còn có đại ca, cùng với đám huynh đệ trong lâu.

- Nhưng ta có một cảm giác rất kỳ quái.

Thần sắc của Bạch Sầu Phi trở nên kỳ lạ:

- Ta luôn có cảm giác, một ngày nào đó chúng ta sẽ chỉ còn lại hai người, tại một cái cũi sắt hay một con đường hẹp, cũng không biết là phân sống chết hay là tương trợ lẫn nhau.

Vương Tiểu Thạch chợt dừng lại.

Bạch Sầu Phi quay mặt, vẫn tiếp tục đi về phía trước:

- Hi vọng đó chỉ là cảm giác.

Vương Tiểu Thạch hít sâu một hơi nói:

- Đó đương nhiên là một cảm giác sai lầm.

Đội ngũ của Kim Phong Tế Vũ lâu tiến đến Lục Phân Bán đường có hơn một vạn tám ngàn người, từng nhóm xuất phát như rắn Thường Sơn, đầu đuôi khăng khít, phối hợp chặt chẽ.

Bọn họ có thể thông qua thủ vệ kinh thành nghiêm ngặt, chủ yếu là nhờ sự yểm hộ của quân đội.

Đao Nam Thần là một trong những tướng lĩnh của cấm quân kinh thành, chỉ bằng điểm này người của Kim Phong Tế Vũ lâu đã có thuận lợi rất lớn.

Lúc Tô Mộng Chẩm xuất phát, phía sau còn có hai chiếc kiệu đi theo, một lớn một nhỏ. Không ai biết hai chiếc kiệu này rốt cuộc là từ tổng đường của Kim Phong Tế Vũ lâu đi ra, hay là từ bên ngoài khiêng về.

Đương nhiên càng không biết người ngồi trong kiệu là ai.

Có điều bên cạnh chiếc kiệu lớn lại có hai người, Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi đã từng gặp qua.

Một lão nhân vừa già vừa uể oải, mặt ủ mày chau như không chịu nổi hai cục bướu sau lưng, lại giống như đã ba ngày ba đêm chưa từng chợp mắt.

Một thiếu niên thẹn thùng tao nhã, mười ngón tay mềm mại như nữ nhân, nhìn giống như loại người ngủ sớm dậy sớm, ba bữa cơm đúng giờ.

Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi nhìn thấy hai người này liền nhớ đến một người.

Chu Nguyệt Minh.

Chẳng lẽ người trong kiệu lớn là Chu Nguyệt Minh?

Chu Nguyệt Minh vì sao lại đến đây?

Hắn và Tô Mộng Chẩm có quan hệ thế nào?

Người trong kiệu nhỏ là ai?

Kiệu dừng tại tổng đường của Lục Phân Bán đường.

Tổng đường của Lục Phân Bán đường còn rộng rãi hơn so với Kim Phong Tế Vũ lâu. Điều hiếm có là Lôi Tổn đã ở địa vị cao nhiều năm, nhưng Lục Phân Bán đường vẫn giữ lại một phần khí phái của người giang hồ.

Lôi Tổn không hề chờ đợi tại Bất Động Bộc Bố, mà lại nghênh đón đám người Tô Mộng Chẩm tại tổng đường của Lục Phân Bán đường.

Trên đường đến Lục Phân Bán đường, người của Kim Phong Tế Vũ lâu cũng không gặp trở ngại nào. Cho đến khi Tô Mộng Chẩm tiến vào phạm vi thế lực của Lục Phân Bán đường, mới liên tiếp nhận được ba mật báo.

- Thủ hạ của Lôi Mị ngăn chặn đội ngũ của chúng ta tại Đại Đao Châm.

- Bảo Mạc Bắc Thần dẫn “Vô Phát Vô Thiên” đánh tan bọn chúng.

- Rõ!

- Tiết Tây Thần muốn phát động nội chiến tại Lục Phân Bán đường, nhưng lại bị Lôi Động Thiên kiềm chế.

- Phái Quách Đông Thần giúp y đột phá tình thế nguy hiểm.
- Rõ!

- Quân đội của Đao Nam Thần không thể tiến lên, đành phải dừng lại ở gần cầu Thất Hiền.

- Vì sao?

- Một đội ngũ của triều đình đã kiềm chế bọn họ, trong đó có cả thị vệ bên cạnh Long Bát thái gia của phủ Tướng gia.

- Truyền lệnh xuống, trước tiên phải nhẫn nhịn, không được tùy tiện gây xung đột.

- Rõ!

Ba mật báo này tin sau đều khẩn cấp hơn tin trước. Tô Mộng Chẩm liên tiếp nhận được tin tức bất lợi, chỉ phát ra ba mệnh lệnh, mặt vẫn không đổi sắc.

Có điều “Tứ Đại Thần Sát” của Kim Phong Tế Vũ lâu đồng loạt bị nguy, chẳng lẽ y thật sự không hề dao động?

Y nắm tay lại bên môi, khẽ ho lên. Tiếng ho không nặng thêm, cũng không hề giảm bớt, nhưng dường như không phải đến từ yết hầu mà từ tâm tạng phế phủ.

Y lạnh lùng đi vào Lục Phân Bán đường.

Vương Tiểu Thạch đi ở bên trái y, còn Bạch Sầu Phi đi bên phải.

Ba người bọn họ đi cùng với nhau, giống như trên đời không chuyện gì có thể khiến bọn họ sợ hãi.

Lôi Tổn mỉm cười bước ra nghênh đón.

Lão đã phát động tấn công trước thời hạn, cũng đề phòng người khác sẽ phát động công kích sớm hơn.

Người của Kim Phong Tế Vũ lâu tiến vào tổng đường của Lục Phân Bán đường cũng không nhiều, ngoại trừ ba người Tô Mộng Chẩm, hai chiếc kiệu, lão nhân và thiếu niên kia thì chỉ có Sư Vô Quý, ngay cả những người khiêng kiệu cũng lui ra ngoài.

Người của Lục Phân Bán đường tiến vào đại sảnh này cũng không nhiều, ngoài Lôi Tổn và Địch Phi Kinh thì chỉ có một người và một cỗ quan tài.

Người này chắp tay đi vào, mỉm cười chào Tô Mộng Chẩm, dáng vẻ giống như chuyện này chẳng liên quan gì đến y.

Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi cũng nhận ra người này.

Cho dù không nhớ rõ dung mạo, cũng không quên được khí phái của y, một loại khí phái của vương hầu.

Tiểu hầu gia Phương Ứng Khán.

Sao y lại xuất hiện ở đây?

Chẳng lẽ y cùng một bọn với Lục Phân Bán đường?

Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi đều không hỏi, cũng không thể hỏi.

Bởi vì đây không phải là lúc đặt câu hỏi, mà là thời điểm quyết chiến.

Bọn họ không thể hỏi, nhưng Phương Ứng Khán lại hỏi.

Y nhìn về phía chiếc kiệu lớn kia cười hỏi:

- Chu lão tổng, ngài đã đến rồi sao không hiện thân gặp mặt?

Người trong kiệu cười đến nỗi cả kiệu đều rung lên, nhìn vào giống như cả chiếc kiệu đều đang co giật, thở phì phò, nghe qua lại giống như tiếng cười của hắn cũng vất vả như tiếng ho của Tô Mộng Chẩm vậy.

- Hóa ra Phương tiểu hầu gia cũng đến. Tiểu hầu gia muốn Chu lão mập mạp hiện thân, lão Chu sẽ đi ra.

Y vừa bước ra, tiếng cười bỗng biến thành hoà hợp êm thắm, giống như lúc này tại tổng đường của Lục Phân Bán đường không phải phân sinh tử, định tồn vong, mà là đang bày tiệc chúc mừng.

Một người như vậy, đương nhiên là Chu Nguyệt Minh.

Phương Ứng Khán nhìn một chút, mỗi cử động của y đều lộ ra phong độ và giáo dưỡng, nhưng vẫn còn vài phần giống như trẻ con muốn làm ra vẻ thành thục:

- Ngài đã đến rồi, vậy tốt nhất là hôm nay không có chuyện của chúng ta.

Chu Nguyệt Minh vội nói:

- Đúng, đúng, đây là chuyện của Tô lâu chủ và Tổng đường chủ, chúng ta chỉ đến để chứng kiến.

Hai người bọn họ nói xong liền phân ra hai bên ngồi xuống. Chu Nguyệt Minh vẻ mặt tươi cười, cặp mắt híp lại thành một đường, lại nhìn vào thanh kiếm bên hông Phương Ứng Khán. Thanh kiếm này có vỏ kiếm cổ xưa và dày, lại thấp thoáng hiện lên ánh đỏ, giống như huyết mạch trong cơ thể người đang lưu động.

- Ngươi đến sớm một ngày.

Chờ Chu Nguyệt Minh và Phương Ứng Khán ngồi vào chỗ của mình, Lôi Tổn mới nói với Tô Mộng Chẩm:

- Ngươi mời Chu hình tổng đến, vậy không còn gì tốt hơn.

- Đó là do ngươi muốn tấn công trước thời hạn. Lục Phân Bán đường có người của ta, hành động của ngươi không thể gạt được ta.

Tô Mộng Chẩm lạnh lùng nói:

- Ngươi cũng mời Tiểu hầu gia đến.

Lôi Tổn nói:

- Giữa chúng ta, cho dù ai thắng ai bại đều cần có người làm chứng.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Nghe khẩu khí của ngươi, giống như còn u mê không tỉnh ngộ.

Lôi Tổn thở dài một tiếng nói:

- Ta là Tổng đường chủ của Lục Phân Bán đường, ta đã không có đường lui, ngươi bảo ta làm sao ngộ?

Tô Mộng Chẩm nói:

- Thật ra ngươi chỉ cần lui một bước là có thể ngộ. Cứ một mực tiến về phía trước, đương nhiên là sẽ không có đường.

Lôi Tổn cười khổ nói:

- Như vậy, sao ngươi không lui một bước trước?

Sắc mặt Tô Mộng Chẩm trầm xuống, lại ho lên, một lúc sau mới nói:

- Xem ra chúng ta cũng chỉ nói đến đây thôi.

Bỗng nhiên có một người đi nhanh đến bên cạnh Tô Mộng Chẩm, thấp giọng nói mấy câu.

Người đến là Dương Vô Tà.

- Đặng Thương Sinh và Nhâm Quỷ Thần dẫn người bọc đánh tất cả lối ra của Lục Phân Bán đường.

- Điều Chu Tiểu Yêu và Nhan Hạc Phát đến đối phó với bọn chúng, chờ mệnh lệnh của ta sẽ lập tức phát động.

- Rõ!

Dương Vô Tà lập tức muốn ra khỏi.

Lôi Tổn đột nhiên nói:

- Đây là chuyện của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu, cũng là chuyện của ngươi và ta.

Tô Mộng Chẩm lạnh nhạt nói:

- Đây vốn chuyện của ngươi và ta.

- Nếu như không cần thiết.

Lôi Tổn nói:

- Chúng ta có thể giải quyết trong im lặng, không cần kinh động quá nhiều người.

- Ta cũng không muốn máu chảy thành sông.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Chỉ cần giữa chúng ta có một người còn sống là được rồi.

- Rất tốt.

Ánh mắt Lôi Tổn có một vẻ xảo trá:

- “Nhất Ngôn Vi Định” của ngươi đâu? Ngay ở trong kiệu sao?

- “Hậu Hội Hữu Kỳ” của ngươi thì sao?

Tô Mộng Chẩm hỏi lại:

- Hắn sẽ không ẩn trốn ngay cả lúc này chứ?

- Y đã tới rồi.

Lôi Tổn cười quỷ dị nói:

- Ngươi không biết à?

Lúc này trong đại sảnh bỗng vang lên một tiếng rít kỳ dị, tiếng rít này lại phát ra từ trong cỗ quan tài kia.

Chương 59: Hoàng Hôn Tế Vũ Hồng Tụ đao

Một tiếng “rầm” vang lên, nắp quan tài chợt bị đẩy ra, một bóng người vọt lên không, lướt đến phía trên chiếc kiệu kia, sau đó xoay tròn mấy vòng, đột nhiên đầu và tay chân đều phân ra.

“Phân ra” ở đây là một cảnh tượng vô cùng quỷ dị, bởi vì ai cũng biết đầu, hai chân và hai tay của con người là dính liền với nhau, tự nhiên sẽ không vô duyên vô cớ “phân ra”.

Đương nhiên bị người khác chặt đứt thì ngoại lệ.

Có điều đầu và tay chân của người nọ không hề bị đứt, nhưng tứ chi của y lại giống như gãy gập lại theo bốn góc độ trái phải trước sau, lại như đột nhiên “dài” ra, tư thế vô cùng kỳ dị. Còn đang ở giữa không trung, y bỗng vung quyền, phát chưởng, tung cước, đạp chân, đồng loạt đánh vào chiếc kiệu kia.

Kiệu gỗ kêu “rầm” một tiếng, chịu không nổi lực đạo khổng lồ như vậy, lập tức vỡ vụn.

Mảnh gỗ vụn bắn ra, khói bụi bốc lên, kiệu đã sụp xuống.

Trong kiệu không có người, chỉ có một tờ giấy nằm trên nệm lót.

Người nọ hừ lạnh một tiếng, thân hình rung một cái lập tức cầm tờ giấy kia lên, đầu và tay chân đều “co lại” nguyên trạng, lướt đến đứng bên cạnh Lôi Tổn.

Chỉ thấy người nọ là một lão già dung mạo quắc thước, vẻ mặt hung ác, lại nhìn giống như đang cố gắng kìm nén sát khí của mình.

Chợt nghe y giận dữ cười nói:

- “Nhất Ngôn Vi Định” quả nhiên không đến. Hắn và ta đã giao đấu bảy lần, cuối cùng hắn trúng phải “Binh Giải thần công” của ta, cho dù không chết cũng trở thành tàn phế, làm sao dám đến.

Tô Mộng Chẩm cười nhạt nói:

- Có điều năm đó các hạ cũng trúng phải “Vũ Hạc thần chỉ” của “Nhất Ngôn Vi Định”.

Lão già kia cả giận nói:

- Mấy ngón tay hoa kia của hắn làm sao có thể đả thương được ta.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Nhưng chỉ lực đã thấm vào lục phủ ngũ tạng của ngươi. Ngươi ẩn nấp trong quan tài chỉ là để tu luyện nội công “Bất Kiến Thiên Nhật”, nhằm áp chế nỗi khổ do chỉ lực cắt xé mà thôi.

Lão giả lông mi trắng rung động, hai mắt toát ra ánh sáng hung ác, lại cố đè nén xuống, nhất thời không nói lời nào. Địch Phi Kinh đột nhiên lên tiếng:

- “Hậu Hội Hữu Kỳ” của Lục Phân Bán đường chúng ta đã tới, “Nhất Ngôn Vi Định” của các ngươi thì sao? Là trốn tránh không dám gặp người, hay là đã chết? Kim Phong Tế Vũ lâu chắc đã không còn trưởng lão rồi?

Thần sắc của Tô Mộng Chẩm không thay đổi, chỉ lạnh nhạt nói:

- Sao ngươi không xem tờ giấy kia.

“Hậu Hội Hữu Kỳ” cũng đang nhìn tờ giấy kia.

Tờ giấy kia chỉ có mấy hàng chữ.

Y vừa đọc xong, sắc mặt liền trắng bệch, môi run run, toàn thân cũng run lên, tờ giấy trong tay lập tức bị nội kình đánh thành tro bụi.

Sau đó y rít lên một tiếng, lập tức quay người rời đi.

Lúc y rời đi còn nhanh hơn so với khi xuất hiện, thậm chí không nói với Lôi Tổn câu nào đã bỏ đi.

Lúc y rời đi, tứ chi và cổ giống một con rối bị đứt dây, một con khủng long bị mất xương, gần như “tàn khuyết” lướt ra ngoài.

- “Hậu Hội Hữu Kỳ”.

Tô Mộng Chẩm nói với Lôi Tổn đang kinh ngạc:

- “Nhất Ngôn Vi Định” đã trúng phải “Binh giải thần công” của hắn, nhưng “Ngẫu Phấn” của Quỷ Lệ Bát Xích môn được bố trí trong kiệu lại có thể dẫn phát nội kình tiềm tàng của “Vũ hạc thần chỉ” mà hắn đang cố gắng áp chế.

- Cho nên.

Tô Mộng Chẩm lật tay rút Hồng Tụ đao ra, ánh đao lóe lên một luồng sát khí sắc bén và diễm lệ:

- Hôm nay vẫn là chuyện của ngươi và ta.

Lời vừa mới dứt, ánh đao đã đâm về phía cổ họng Lôi Tổn.

Ánh đao lả lướt như tia sáng hoàng hôn còn chưa dứt, lại giống như một cơn mưa nhỏ.

Thật ra chỉ là đao, một thanh đao, Hồng Tụ đao.

Đao pháp tuyệt thế, đao phong tuyệt tình.

Lôi Tổn hét lớn, phát ra một chiêu giống như sấm sét rung chuyển.

“Khoái Mạn Cửu Tự quyết” của lão mỗi khi phát chiêu đều hét lớn một tiếng, lúc lão hét lên trời đất đều giống như tan biến.

Đao của Tô Mộng Chẩm lại như ánh chớp.

Ánh đao đâm vào, chém vào, cắt vào, cuốn vào trong sấm sét. Chiêu thức của Lôi Tổn có tốc độ khó lường, lúc nhanh lúc chậm, đột nhiên lại phát ra toàn bộ một chiêu chín thức “Lâm Binh Đẩu Giả Giai Trận Liệt Tại Tiền”.

Ánh đao của Tô Mộng Chẩm lại lan ra như ngàn hạt mưa. Nếu nói kình đạo do Lôi Tổn phát ra là một tấm lưới trời lồng lộng, vạn dòng nước xoáy, vậy thì đao của y chính là một vũ khí sắc bén chuyên cắt lưới, một mái chèo chuyên vượt qua những dòng nước xoáy.

Ngay lúc “Hậu Hội Hữu Kỳ” nhanh chóng rời đi, Tô Mộng Chẩm rút đao tấn công Lôi Tổn, Địch Phi Kinh bỗng ngẩng đầu lên.

Y vừa ngẩng đầu lên, liền cùng Vương Tiểu Thạch bốn mắt giao nhau nhau. Vương Tiểu Thạch chợt cảm thấy trong lòng chấn động. Hai vai Địch Phi Kinh nhoáng lên, giống như muốn hành động, nhưng “Khoái Mạn Cửu Tự quyết” của Lôi Tổn đã phát ra.

“Khoái Mạn Cửu Tự quyết” chẳng những ngăn cản Tô Mộng Chẩm, còn đồng thời chặn đứng ý định hành động của Địch Phi Kinh và Bạch Sầu Phi.

Bạch Sầu Phi vốn muốn tấn công Địch Phi Kinh.

Vương Tiểu Thạch bị Địch Phi Kinh nhìn chằm chằm một cái, bỗng như trước mặt trúng phải một quyền. Nếu Địch Phi Kinh muốn giết Vương Tiểu Thạch, đây chắc chắn là cơ hội tốt nhất.

Nhưng lúc y tấn công Vương Tiểu Thạch, cũng chính là thời cơ tốt nhất để Bạch Sầu Phi giết chết y.

Trong lúc đang do dự, thế công của ba người đã bị nội kình của Lôi Tổn và ánh đao của Tô Mộng Chẩm phong tỏa.

Vương Tiểu Thạch lúc này mới hồi phục tinh thần lại, trông thấy dưới kình lực như bão táp, Tô Mộng Chẩm vẫn có thể ứng phó tự nhiên, tiến lùi có chừng mực, trong lòng vừa vui mừng, đột nhiên lại nghe thấy tiếng ho.

Tô Mộng Chẩm ho lên, dưới mũi và bên môi đều ứa máu, sau đó ngay cả trong tai và khóe mắt cũng có máu chảy ra.

Vương Tiểu Thạch cũng đồng thời phát hiện, thân hình của Tô Mộng Chẩm dường như hơi chậm lại. Nếu không phải cao thủ nhất lưu thì tuyệt đối không thể phát giác được chậm chạp này, sự chênh lệch của nó giống như tốc độ khi tiếng kêu lọt vào tai vậy.

Thật ra dù là Vương Tiểu Thạch cũng không thể phân biệt được, nhưng hắn lại có thể nhìn ra thân pháp của Tô Mộng Chẩm đã không còn tiêu sái như lúc trước, chủ yếu là bộ pháp của hai chân đã mất đi sự ung dung tự nhiên.

Chân đã bị thương.

Vương Tiểu Thạch vừa nghĩ đến đây, trong lòng trầm xuống.

Lúc này, tình thế trong trường đột nhiên biến hóa.

Lôi Tổn bỗng nhiên thu chiêu, lướt nhanh đến bên cạnh quan tài.

Tô Mộng Chẩm biến sắc, bất chấp cả việc điều tức hồi khí, đang định đuổi theo thì Địch Phi Kinh và một người khác đã đồng thời ra tay.

“Một người khác” là Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh đã vọt người chặn đứng Địch Phi Kinh.

Hai tay Địch Phi Kinh nhấn một cái vào nắp quan tài, bay vọt lên không, thân pháp cực nhanh. Lúc này Lôi Tổn đột nhiên thu hồi kình khí, Tô Mộng Chẩm cũng lập tức đuổi theo, vì vậy lưới đao đã không còn.

Địch Phi Kinh vừa động, Bạch Sầu Phi đã xuất chỉ.

Bạch Sầu Phi xuất ra một chỉ “Phá Sát”, nhưng khi chỉ kình của y đánh tới, Địch Phi Kinh đã không còn thấy.

Địch Phi Kinh bay vọt lên.

Ngay lúc này Chu Nguyệt Minh lại “lăn” ra.

Người của hắn tròn vo, cả người như một quả cầu lăn ra, tư thế lại giống như có người nào đó đá hắn bay lên.

Nhưng hắn lại có thể kịp thời chặn đứng Địch Phi Kinh giữa không trung, một quyền đánh vào mũi đối phương.

Một quyền này của hắn rất đột ngột, nhìn có vẻ chỉ là loại công phu cơ bản như “Thiếu Lâm thần quyền”, nhưng một quyền này lại giống như có người đẩy vào khuỷu tay của hắn, khiến cho hắn đột ngột xuất chiêu.

Chỉ dựa vào sự “đột ngột” này, một chiêu đó đã hoàn toàn khác so với những cao thủ danh gia trong thiên hạ đánh ra.

Nhưng Địch Phi Kinh còn đột ngột hơn, y phóng lên trời như một cánh nhạn lẻ loi bay trong ráng chiều, “rầm” một tiếng, y đã xuyên qua cả nóc nhà.

Thân hình Chu Nguyệt Minh nhanh chóng hạ xuống, đúng lúc này hắn lại làm một chuyện cực kỳ đột ngột.

Hai tay của hắn đột ngột móc về phía cổ họng Tô Mộng Chẩm.

Chiêu thức này đột ngột đến nỗi giống như Tô Mộng Chẩm vốn không phải là mục tiêu của y.

Tô Mộng Chẩm đang toàn lực đối phó với Lôi Tổn.

Lôi Tổn tránh khỏi một đao của đối phương, đã đến trước quan tài, bỗng nhiên cúi người rút ra một thanh đao.

Đây là lúc không nên rút đao.

Đó là chỗ không nên có đao.

Lôi Tổn vào lúc này lại rút ra bảo đao “Bất Ứng” (không nên) của lão.

- Bất Ứng vừa xuất hiện, tất cả người trong đại sành đều cảm thấy một loại sắc tháy kỳ dị bao trùm. Đao này vốn không có màu sắc, ảm đạm không ánh sáng, nhưng in vào trong mắt mỗi người lại hiện ra màu sắc khác nhau, có ánh đen sáng ngời, có như chớp xanh, có như máu đỏ, thậm chí còn có cả ánh sáng năm màu, nhìn hoa cả mắt.

Đao vừa nơi tay, chiến y toàn thân Lôi Tổn giống như bị kích động, liên tục phát ra công kích, thâm chí còn điên cuồng hơn cả Quan Thất.

Đây đã không phải bảo đao, mà là ma đao.

Tô Mộng Chẩm vẫn không lui. Hồng Tụ đao của y vẽ lên một màu sắc thê lương mỹ lệ, như hoa rơi không nơi nương tựa, thậm chí còn có chút buông xuôi.

Nhưng chỗ đáng sợ lại nằm ở “buông xuôi” này.

Ma đao của Lôi Tổn mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi, nhưng Hồng Tụ đao của Tô Mộng Chẩm vẫn giống như chiếc chăn hồng của mỹ nhân khi thức dậy còn chưa gấp lại, như núi non trùng điệp điểm màu xanh, cuốn lấy đối phương.

Rốt cuộc “Hồng Tụ” có giữ được “Bất Ứng” hay không?“Bất Ứng” liệu có cắt đứt được “Hồng Tụ”?

Không ai biết, bởi vì công kích của Chu Nguyệt Minh đã đến.

Tô Mộng Chẩm đột nhiên ngả người, sau đó xoay tròn như một cơn gió mạnh. Trong ánh sáng chói mắt của “Bất Ứng”, y vẫn có thể tránh khỏi một kích đột ngột của Chu Nguyệt Minh.

Chu Nguyệt Minh bỗng nhiên biến chiêu.

Hắn biến chiêu cũng đột ngột đến mức không giống như đang biến chiêu, mà giống như thình lình bị người ta thúc vào khuỷu tay, khiến cho phương hướng bất ngờ biến đổi.

Ngón tay của Chu Nguyệt Minh gập lại móc về phía hai vai Tô Mộng Chẩm.

Cũng trong khoảnh khắc này, ma đao của Lôi Tổn đã triển khai thế công càng mãnh liệt, điên cuồng hơn cả điên cuồng, dồn dập hơn cả dồn dập, kinh hoàng hơn cả kinh hoàng.

Tô Mộng Chẩm vừa ngăn cản công kích của Bất Ứng đao, vừa nhanh chóng lui về phía sau. Lúc y lui lại, đao nơi tay phải vẫn bảy phần công một phần thủ; năm ngón tay trái lại như đánh đàn, vung, đẩy, điểm, chọc, ấn, nén, đập, cắt, chụp, nắm, rút, niết, hất, co duỗi ra vào, chống đỡ thế công của Chu Nguyệt Minh.

Ngay lúc y lui nhanh, chân trái bỗng hơi bất ổn.

Sự bất ổn này rất nhỏ, thậm chí mắt thường cũng không nhìn thấy được, nhưng Chu Nguyệt Minh đã “nhìn chằm chằm” vào nó.

Hai tay của hắn đột nhiên chuyển hướng móc vào trên chân Tô Mộng Chẩm, tay trái móc vào đùi, tay phải móc vào bắp chân.

Nhưng hắn còn chưa phát lực, ba đòn công kích đã đồng thời đánh vào trước người, sau lưng và hai tay hắn.

Đó là đao kiếm của Vương Tiểu Thạch và “Kinh Thần chỉ” của Bạch Sầu Phi.

Chu Nguyệt Minh trong nháy mắt này phải quyết định một chuyện.

Buông tay, hay là không buông?

Nếu buông tay, Tô Mộng Chẩm sẽ không bỏ qua hắn; còn nếu không buông tay, liệu hắn có ứng phó nổi một đao, một kiếm và một chỉ này?

Nếu như hắn hủy đi một chân của Tô Mộng Chẩm rồi mới buông tay, liệu công kích của Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch có hủy diệt hắn trước không?

Ngay lúc này lại đồng thời xảy ra hai chuyện, so với Chu Nguyệt Minh ra tay còn đột ngột hơn.

Phương Ứng Khán đột nhiên rút kiếm.

Kiếm vang lên một tiếng rồng ngâm, trong trẻo dễ nghe.

Nhưng thanh kiếm kia lại rất khó coi. Nói một cách nghiêm khắc, nó căn bản không xứng được gọi là một thanh kiếm. Thân kiếm lồi lõm, lưỡi kiếm rất cùn, sống kiếm uốn lượn, mũi kiếm nghiêng lệch, nếu như nói có chỗ đẹp đẽ thì chính là thanh kiếm này lại loáng thoáng lộ ra ánh đỏ.

Một loại ánh sáng màu đỏ vừa nhìn đã khiến lòng người kích động, nhìn kỹ thì có thể khiến cho máu trong cơ thể sôi lên.

Y rút kiếm và xuất kiếm, một kiếm đánh bật ba người Bạch Sầu Phi, Vương Tiểu Thạch và Chu Nguyệt Minh.

Thật sự là đánh bật, ngay cả y cũng bị đánh bay đi.

Y mượn chân khí va chạm của ba người, bình yên “bay” về chỗ ngồi ban đầu của mình.

Nhìn ánh mắt của y, giống như đại cuộc đã định.

Đại cuộc vốn biến hóa vô thường, thật sự sẽ bình định sao?

Chu Nguyệt Minh không nắm được chân Tô Mộng Chẩm, đành phải né tránh thế công của đao kiếm và chỉ do Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch phát ra, sau đó nhảy sang một bên. Đang lúc ba người đang không biết có nên đánh tiếp hay không, chợt nghe trong trường vang lên một tiếng kêu.

Địch Phi Kinh đã xuyên mái ngói bay vào, chuẩn xác hạ xuống sau lưng Lôi Tổn.

Lôi Tổn vốn đang toàn lực tấn công Tô Mộng Chẩm, lúc này đột nhiên run lên, sau đó từ từ buông đao xuống, khóe miệng tràn máu, đau đớn nói:

- Là ngươi, không ngờ… lại là ngươi.

Sau đó lão bỗng nhiên nhảy về hướng quan tài.

Địch Phi Kinh một chiêu đắc thủ, trên mặt hiện lên thần sắc quỷ dị, chợt thấy Lôi Tổn nhảy về hướng quan tài, sắc mặt đại biến, kêu lên:

- Mọi người cẩn thận…

Lúc y la lên cũng nhanh chóng lui về phía sau.

Y lui rất nhanh, còn mang theo vẻ sợ hãi vô cùng, chỉ thoáng chốc đã vượt qua Chu Nguyệt Minh, Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi.

Những người có mặt đều bị vẻ sợ hãi của y làm giật mình, bất giác cũng lùi về phía sau.

Chỉ có hai người không lùi.

Phương Ứng Khán không lùi, y vọt lên không, dán mình trên trần nhà nhìn xuống quan tài.

Tô Mộng Chẩm chẳng những không lùi mà còn tiến tới, đồng thời hét lên:

- Ngươi không cần chết, ta có thể cho ngươi…

Đúng lúc này vụ nổ đã xảy ra.

Vụ nổ không kịch liệt lắm, nhưng lại rất đáng sợ.

Chờ sau khi tất cả kết thúc, gạch ngói nằm yên trên đất, cỗ quan tài kia đã nổ thành mảnh vụn, mặt đất cũng xuất hiện một cái hố to.

Lúc vụ nổ xảy ra, Phương Ứng Khán đã mượn sức ép của vụ nổ bay ngược lên nóc nhà.

Tô Mộng Chẩm là người đứng gần nhất, trên người y cũng bị thương vài chỗ.

Nhưng cả người y lại giống như thất hồn lạc phách.

Y là người thắng, nhưng vì sao một người chiến thắng lại có thần sắc như vậy?

Đó là một loại thần sắc giống như bị lừa, giống như tự giễu, lại giống như bất đắc dĩ và bi ai.
- Ngươi không cần chết.

Tô Mộng Chẩm lẩm bẩm:

- Ngươi chết rồi, chỉ còn lại ta, cùng với tịch mịch…

Phương Ứng Khán giống như con dơi “trượt” trên xà ngang, sau đó lại như con thạch sùng “bơi” xuống:

- Nếu hắn đã định chết, sao lại không tìm cách kéo chúng ta theo?

- Ngươi đoán đúng.

Địch Phi Kinh nói.

- Ồ?

- Hắn vốn muốn cùng mọi người ngọc đá đều tan, nhưng những kíp nổ bên ngoài quan tài đều bị ta loại bỏ rồi.

Địch Phi Kinh thật sự ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe sáng:

- Ta chỉ không thể đụng vào quan tài của hắn.

Phương Ứng Khán cười, trong nụ cười mang theo sự mỉa mai:

- Giả sử hắn để ngươi đụng vào quan tài của hắn, chỉ sợ hắn muốn chết cũng không xong.

Địch Phi Kinh giống như không hiểu ý trào phúng của hắn:

- Hắn không cho ta đụng vào quan tài của hắn, kết quả hắn cũng chết không có chỗ chôn.

Phương Ứng Khán nhún vai, giắt kiếm, uể oải nói:

- Hắn tin đúng người rồi.

- Địch Phi Kinh không phải là bằng hữu của Lôi Tổn.

Tô Mộng Chẩm bỗng nhiên lên tiếng:

- Y vốn là cao thủ do phu nhân Quan Chiêu Đệ của Lôi Tổn một tay bồi dưỡng. Sau khi Lôi Tổn dẹp tan thế lực của Mê Thiên Thất Thánh, phế truất Quan Chiêu Đệ, mới thu nạp Địch Phi Kinh.

Địch Phi Kinh lạnh nhạt nói tiếp:

- Cho nên ta có lý do để trả thù.

Vương Tiểu Thạch chợt nói:

- Hóa ra đại ca đã tìm được quan hệ thật sự của Địch Phi Kinh và Lôi Tổn.

- Giống như muốn giải quyết vấn đề thì tìm được điểm mấu chốt của nó. Ta đã tìm đúng chiếc chìa khóa để mở khóa rồi.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Đây đều là nhờ Dương Vô Tà bảo Chu Tiểu Yêu và Nhan Hạc Phát dẫn y đến tổng đàn Mê Thiên Thất Thánh để thu thập tư liệu của Quan Thất.

Bạch Sầu Phi cười lạnh nói:

- Cho nên chúng ta chỉ là đến để diễn một vở kịch, không quan tâm vai diễn chính hay phụ…

Tô Mộng Chẩm nói:

- Nhưng nếu không có ngươi và lão tam ngăn cản Chu hình tổng, e rằng hiện giờ người nổ thành tro bụi không phải Lôi Tổn mà là ta…

Chu Nguyệt Minh lập tức nói tiếp:

- Ta và Lôi lão tổng là bằng hữu lâu năm, ta đã đáp ứng sẽ giúp hắn một tay. Bây giờ ân đoạn nghĩa tuyệt, người quỷ khác đường. Hai đạo hắc bạch trong kinh thành đều đã nằm trong tay Tô công tử. Chu mập mạp ta là người đầu tiên không dị nghị, nguyện dốc sức tương trợ…

Hắn cười như rất ôn hòa, rất cung kính, rất cao hứng:

- Tô lâu chủ không ngại kết giao thêm một bằng hữu chứ?

- Dưới chân thiên tử, có ai muốn đắc tội với Hình bộ Chu đại nhân chứ?

Tô Mộng Chẩm đi qua, vỗ vỗ bả vai Chu Nguyệt Minh nói:

- Nhưng nếu ngài muốn kết giao bằng hữu, vậy thì có thể kết giao thêm mấy vị.

- Bằng hữu không ngại nhiều.

Chu Nguyệt Minh tươi cười rạng rỡ nói:

- Không biết còn có mấy vị bằng hữu nào?

- Lão nhị Bạch Sầu Phi, lão tam Vương Tiểu Thạch, lão tứ Địch Phi Kinh.

Tô Mộng Chẩm nói một hơi ba cái tên này, sau đó nói với Địch Phi Kinh:

- Từ nay về sau, đệ có thể ngửa mặt ngẩng đầu làm người rồi.

Trong mắt Địch Phi Kinh như ươn ướt:

- Phải. Từ sau khi phản bội Quan đại tỷ quy thuận Lôi lão tổng, ta chưa từng ngẩng đầu lên.

- Trong kinh thành hiện giờ đã không có Lôi lão tổng, chỉ có Địch đại đường chủ. Ngày đó trên Tam Hợp lâu, chỉ vì Lôi Tổn ẩn nấp ở đó nên đệ không tiện đáp ứng điều kiện mà ta đề ra.

Tô Mộng Chẩm nhìn Địch Phi Kinh nói:

- Nhưng lời nói của ta vẫn có hiệu lực. Từ hôm nay trở đi, đệ hãy thay ta quản lý Lục Phân Bán đường.

Địch Phi Kinh khẽ run lên, cắn môi dưới, hồi lâu mới nói ra một chữ:

- Được.

Tô Mộng Chẩm vẫn nhìn y, giống như muốn nhìn vào trong thâm tâm của y:

- Chuyện đầu tiên mà đệ muốn làm là gì?

Địch Phi Kinh ngửa mặt, chậm rãi thở ra một hơi, nói:

- Ta muốn thu hồi mệnh lệnh do Lục Phân Bán đường ban ra, rút lực lượng đã bố trí về, không để Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu liều mạng.

- Rất tốt.

Trong mắt Tô Mộng Chẩm dường như đã có ý cười, lời nói sắc bén như mũi kiếm trước đó cũng biến thành ấm áp như gió thổi hoa nở:

- Lôi Thuần và Ôn Nhu rốt cuộc đã bị các người đưa đến đâu?

- Ta không muốn bọn họ nhìn thấy trận chiến hôm nay.

Địch Phi Kinh nói:

- Cho nên đã phái người đưa bọn họ đến chỗ Lâm Ca Ca, Lâm Kỳ Kỷ, Lâm Kỷ Tâm. Bọn họ lúc nào cũng có thể trở về.

- Nếu không có đệ, thân phận của Tiết Tây Thần sớm đã bị Lôi Tổn phát giác rồi.

Trong mắt Tô Mộng Chẩm lộ ra vẻ ân cần:

- Đệ chưởng quản Lục Phân Bán đường, hãy cẩn thận người của Lôi gia không phục.

- Ta biết.

Địch Phi Kinh nói:

- Lôi Mị, Lôi Động Thiên, Lôi Cổn đều là nhân tài, có thể dùng thì dùng, đến lúc không thể dùng được thì ta cũng có biện pháp để giải quyết.

- Vậy thì ta an tâm.

Tô Mộng Chẩm bỗng nhiên run lên một trận. Sư Vô Quý vội vàng đỡ lấy y, Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi cũng chạy đến. Chỉ nghe Tô Mộng Chẩm thấp giọng nói:

- Vết thương trên chân ra, trừ khi là cắt bỏ một chân, nếu không thì không thể loại trừ chất độc … Mấy ngày nay ta luôn dùng nội lực áp chế, vừa rồi giao thủ vận kình lại khiến cho độc tính lan tràn… Hãy đỡ ta về lâu trước rồi hãy nói.

Nói đến đây, y đã cắn chặt răng, nín hơi không nói.

Lúc Tô Mộng Chẩm nói mấy câu này, Phương Ứng Khán đang nhìn Địch Phi Kinh, hờ hững cười nói:

- Chúc mừng, chúc mừng!

Chu Nguyệt Minh cũng nhìn Địch Phi Kinh, tươi cười nói:

- Bội phục, bội phục!

Khóe mắt Địch Phi Kinh liếc về phía quan tài đã nổ thành tàn vụn, dường như có chút mất mát, ngoài miệng lại đáp:

- Không dám, không dám!

Chương 60: Một đao của Ôn Nhu

Đêm hôm đó, Lôi Thuần và Ôn Nhu dùng trăm phương ngàn kế “trốn” ra.

Ôn Nhu vốn là đi đến Lục Phân Bán đường, cùng Lôi Thuần ngồi kề tâm sự đêm khuya. Ôn Nhu thấy Lôi Thuần yếu ớt đáng thương, nhất thời lại sinh lòng muốn bảo vệ. Nàng kể về những chuyện khi mình lưu lạc giang hồ, oai hùng như thế nào, khiến cho đám ác bá trộm cướp nghe tên đã sợ mất mật vân vân… Lôi Thuần chỉ ngồi nghe Ôn Nhu nói, chờ nàng nói đến khô cả cổ, liền nâng chén chè hạt sen lên, mỗi người một chén cùng ăn. Một đêm mưa thu dần trôi qua.

Ôn Nhu nói đến mệt lả người, liền lăn ra ngủ.

Lôi Thuần nhìn hai gò má của nàng giống như quả đào chín, ngủ rất ngon như đang mơ một giấc mơ đẹp, nhịn không được nhẹ nhàng vuốt ve bên miệng nàng, rũ rũ mái tóc của nàng, bỗng nghe Ôn Nhu kêu lên một tiếng:

- A Phi chết tiệt, ta không để ý tới ngươi nữa!

Nàng bỗng đánh hai quyền vào không trung, khiến cho ánh nến chập chờn, nhưng vẫn tiếp tục ngủ.

Lôi Thuần nhìn thấy, trong lòng thở dài một hơi, đang muốn tắt nến đi, chợt thấy bên khe cửa có bóng đen nhoáng lên.

Lôi Thuần thầm nghĩ: “Người nào lại dám xông vào trọng địa của Lục Phân Bán đường?”

Lập tức thấp giọng quát lên:

- Ai đó?

Chỉ nghe người nọ đáp:

- Tiểu thư! Là ta!

Lôi Thuần mở cửa ra, trông thấy người đứng trước cửa là Địch Phi Kinh áo trắng, ánh mắt dường như có vẻ phức tạp.

Lôi Thuần khẽ giật mình, ngạc nhiên nói:

- Địch huynh, đêm đã khuya, huynh đến đây có gì chỉ giáo?

Địch Phi Kinh nhìn vào bên trong, thấy Ôn Nhu đang ngủ trước bàn, trên người còn khoác tấm chăn do Lôi Thuần đắp cho, vì vậy nói:

- Đại tiểu thư, đã quấy rầy rồi! Tổng đường chủ muốn mời cô qua một chuyến.

Lôi Thuần nghiêng đầu, ẩn ước cảm giác được có chỗ không đúng:

- Đi đâu?

Khóe miệng Địch Phi Kinh khẽ động, nói:

- Trước tiên hãy tránh đi một chút đã.

Lôi Thuần ngang bướng nói:

- Tránh à? Tại sao ta phải tránh?

Địch Phi Kinh dùng tay chỉ vào trong, nói:

- Không chỉ có cô phải tránh, ngay cả cô ấy cũng phải tránh.

Lôi Thuần theo ngón tay của y nhìn vào bên trong, Địch Phi Kinh liền thừa dịp này điểm huyệt đạo của nàng. Lôi Thuần chỉ kịp kêu lên một tiếng, liền mềm nhũn ngã xuống.

Ôn Nhu bị tiếng kêu này làm bừng tỉnh, trông thấy Lôi Thuần ngã xuống đất, vội vớ lấy đao muốn chạy đến bảo vệ. Chợt thấy bóng người nhoáng lên, gió lớn đập vào mặt, mắt mũi vẫn đang lèm nhèm không kịp chống đỡ, đã bị Địch Phi Kinh từ phía sau không chế huyệt đạo.

Địch Phi Kinh điểm huyệt hai người, sau đó nói với đám Lâm Ca Ca, Lâm Kỳ Kỷ, Lâm Kỷ Tâm đang ở bên ngoài:

- Trước tiên đưa bọn họ đến Phá Bản môn, chiêu đãi thật tốt.

Lôi Thuần và Ôn Nhu cứ như vậy bị đưa đến tòa nhà lớn ở Phá Bản môn. Lâm Ca Ca là phân đường chủ của Lục Phân Bán đường, dĩ nhiên phải toàn lực tham dự cuộc quyết chiến với Kim Phong Tế Vũ lâu, còn Lâm Kỳ Kỷ và Lâm Kỷ Tâm đều là hương chủ của Lục Phân Bán đường, phụ trách trông coi Lôi Thuần và Ôn Nhu.

Sau khi Lôi Thuần và Ôn Nhu được giải huyệt đạo, trong lòng rất nghi hoặc, làm sao cũng không giải thích được.

- Tên khốn kia sao lại điểm huyệt đạo của chúng ta?

- ……

- Tên đáng ghét kia sao lại nhốt chúng ta ở đây?

- Ta… không biết.

- Tên chết tiệt đó rốt cuộc muốn làm gì?

- Không biết…

- Tỷ là con gái bảo bối của Tổng đường chủ Lục Phân Bán đường, sao cái gì cũng không biết vậy?

- Chỉ sợ không chỉ có ta không biết

Lôi Thuần thở dài xa xăm nói:

- E rằng ngay cả cha ta cũng chưa chắc đã biết.

- Không được, ngày mai là lúc đại sư huynh và cha tỷ quyết phân thắng bại.

Ôn Nhu gấp đến độ giậm chân:

- Chúng ta không thể ở lại đây, nên ra ngoài chủ trì đại cuộc mới phải.

Nàng mặc dù nói như vậy, nhưng đến buổi tối canh đầu vẫn không trốn ra được.

Người nhốt các nàng, ngoại trừ việc không để các nàng ra ngoài, còn lại vẫn đối đãi với các nàng rất lễ độ cung kính, chuẩn bị thức ăn cũng rất cẩn thận, thậm chí còn đưa tới quần áo và đồ dùng hàng ngày, lược chải trâm cài, son phấn bột nước, bút mực thư tịch.

Điều này khiến Lôi Thuần càng không hiểu được.

Rốt cuộc bọn họ có ý đồ gì?

Xem ra bọn họ còn muốn nàng ở lại nơi này một thời gian.

Có điều những người trông coi này dè dặt như vậy, ngược lại khiến Lôi Thuần nghĩ đến phương pháp chạy trốn.

Ngày mai là lúc Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu quyết chiến sinh tử tồn vong, mình quyết không thể phí thời gian ở đây, nhất định phải nhắc nhở phụ thân đề phòng cẩn thận.

Vì vậy Lôi Thuần hỏi Ôn Nhu:

- Muội có nghĩ ra biện pháp nào hay không?

Ôn Nhu sững sốt:

- Biện pháp gì?

- Biện pháp chạy trốn đấy.

- Chuyện này…

Ôn Nhu trầm tư nói:

- Ta đang suy nghĩ, chỉ một chút nữa sẽ nghĩ ra.

- Có thể chạy thoát hay không phải nhờ vào muội rồi.

- Chuyện này đương nhiên. Ta nhất định sẽ bảo vệ tỷ, cứ yên tâm đi.

- Thật ra cũng không có gì phải lo lắng, bọn họ đối với chúng ta vẫn rất khách khí.

- Ai biết bọn chúng có mưu đồ gì.

- Chỉ cần bọn họ vẫn xem trọng chúng ta, nếu chúng ta có gì không ổn, bọn họ sẽ phải chịu trách nhiệm…

- Đúng. Bản cô nương lỡ may có chuyện gì, bọn chúng đều không thoát khỏi trách nhiệm.

- Bụng của muội có đau không?

- Cái gì?

- Bụng ta hơi đau một chút.

- Bụng của tỷ đau à? Vậy làm sao đây?

- Nếu như bụng của ta đột nhiên đau lên…

- Tỷ đừng dọa ta, sao lại như vậy được chứ?

- Nếu đồ ăn có độc thì sẽ như vậy.

- Bọn chúng lám dám hạ độc à? Ta…- Ta sẽ giả bộ như trúng độc, dẫn bọn họ đến, muội…

- Đúng vậy!

Ôn Nhu vui mừng nhảy dựng lên, xoa tay nói:

- Đây chính là một trong những biện pháp mà ta nghĩ đến. Tỷ thì giả chết, còn ta sẽ lần lượt đánh gục bọn chúng.

- Tốt.

Lôi Thuần cũng cười:

- Đều nhờ muội thông minh.

- Cứ giao cho ta!

Ôn Nhu hào hứng ngẩng đầu nói:

- Cho bọn chúng biết sự lợi hại của bản cô nương.

- Có điều bọn họ cũng không mạo phạm gì đến chúng ta. Mặc dù muội võ công tuyệt đỉnh, nhưng tốt nhất đừng nặng tay quá.

Lôi Thuần cẩn thận nói:

- Lỡ may không thành công, còn có đường lui.

- Tỷ cũng quá lo lắng rồi.

Ôn Nhu tự tin nói:

- Bản cô nương mà ra tay, không có chuyện gì không thành.

Vì vậy Lôi Thuần liền làm ra vẻ đau đớn, còn Ôn Nhu thì kêu trời kêu đất, quả nhiên có người chạy đến. Ôn Nhu đang muốn ra tay, bỗng nhìn thấy sắc mặt của ba người chạy vào.

Nàng nhất thời không đánh nổi, còn kêu lên một tiếng.

Sắc mặt Lôi Thuần cũng biến đổi.

Ba người này trên mặt đã hiện lên màu tím đen, tròng trắng mắt lộ ra màu xám bạc, nhưng cả ba đều giống như không hay biết. Thấy Ôn Nhu kinh hô, ba người mới liếc mắt nhìn nhau, trên mặt liền xuất hiện vẻ kinh hãi, chỉ vào mặt đối phương, hoảng hốt nói:

- Ngươi… ngươi…

Sau đó bọn họ đều ngã xuống, co giật vài cái rồi đứt hơi.

Lôi Thuần và Ôn Nhu còn chưa bình tĩnh lại, liền lao ra ngoài, trông thấy người nằm trên đất ngổn ngang, đã có hơn mười tên thủ hạ của Địch Phi Kinh thuộc Lục Phân Bán đường ngã xuống, tất cả đều là ngũ quan tràn ra máu tím, đầu lưỡi lè ra, con ngươi phình lên, trúng độc mà chết.

Ôn Nhu từ nơi một người chết lấy lại Tinh Tinh đao của mình. Hai người chạy ra khỏi Phá Bản môn, bởi vì sợ bị người phát hiện nên chọn những hẻm ngõ dơ bẩn âm u để đi. Ôn Nhu bảo vệ trước người Lôi Thuần, sợ hãi dẫn đường, nhưng lại không nhìn ra đường, đành phải nhờ Lôi Thuần lên tiếng chỉ thị.

Chợt nghe Lôi Thuần thấp giọng nói:

- Chờ đã!

Ôn Nhu lại càng hoảng sợ, đang muốn quay đầu lại hỏi, bỗng nghe Lôi Thuần thấp giọng nói nhanh:

- Đừng nhúc nhích!

Ôn Nhu không cẩn thận trượt chân một chút, phát ra một tiếng động rất nhỏ. Chỉ thấy ở đầu hẻm có một bóng người, giống như đang chờ đợi thứ gì. Lúc này người nọ bỗng nhiên quay đầu lại, đi thẳng vào trong hẻm nhỏ âm u này. Ánh đèn trước cổng ở góc đường xa xa chỉ chiếu được sau lưng hắn, khiến cho hình dáng của hắn như có một lớp ánh sáng màu tím nổi lên.

Hoàn toàn không thấy rõ gương mặt.

Nhưng ánh đèn lại có thể chiếu rọi dung mạo của Lôi Thuần và Ôn Nhu. Không biết vì sao, hai người đều cảm giác được một luồng tà khí kỳ lạ.

Không phải sát khí, mà là tà khí.

Tà khí vô cùng tà dị.

Vì vậy các nàng liền muốn rút lui, nhưng lại phát hiện đây là một con hẻm cụt, ba mặt đều là vách tường, cao không thể trèo, chính là bức tường chết phía sau Phá Bản môn. Trên đất đều là thứ dơ bẩn, mùi hôi xộc vào mũi, vô cùng khó ngửi.

Người nọ lạnh lùng như một tảng băng đi đến.

Lôi Thuần hơi run lên. Ôn Nhu thấy đã không còn đường lui, liền đứng ra che cho Lôi Thuần, quát lên:

- Này! Ngươi là ai? Dám cả gan…

Nói xong liền muốn rút đao.

Người nọ bỗng ra tay như tia chớp, tát cho Ôn Nhu một cái.

Ôn Nhu bị tát đến nổ đom đóm mắt, miệng ứa máu ra.

Người nọ lại vung đầu gối thúc vào bụng dưới của nàng. Nhìn hắn ra tay như vậy, giống như chẳng những không xem nàng là một nữ hài tử yết ớt, mà còn không xem nàng là nữ nhân, thậm chí không xem nàng là một con người.

Ôn Nhu đau đớn gập người xuống. Người nọ nắm chặt hai tay, đẩy nàng đến sát tường. Lưng của nàng đụng mạnh vào bức tường lạnh, đau đến khóc lên. Người nọ lại cúi đầu tránh khỏi ánh đèn, một tay xé vạt áo của nàng.

Ôn Nhu kinh hãi kêu lên một tiếng. Tay trái của người nọ lại nắm chặt vào mạch môn của nàng, vận lực một chút, nàng lập tức cả người nhũn ra.Người nọ lại dùng tay xé, ngay cả áo lót của nàng cũng bị xé rách. Cổ họng của hắn phát ra một tiếng gầm trầm thấp như dã thú, một tay nắm chặt bộ ngực mềm mại như bồ câu nhỏ của nàng.

Thân thể của Ôn Nhu run lên kịch liệt.

Người nọ vẫn đè lên người nàng. Ôn Nhu chợt cảm thấy bàn tay lạnh như băng của hắn đã sờ đến hạ thể của mình, nàng muốn giãy dụa, nhưng lại phát giác tứ chi đã không còn nghe theo sự điều khiển của mình, chỉ có thể phát ra tiếng kêu như động vật nhỏ sắp chết.

Mùi hôi và chua hòa vào mùi cơ thể của người nọ khiến Ôn Nhu kinh hãi, chỉ nghĩ đây là một cơn ác mộng, phải mau mau tỉnh lại.

Người nọ lại kéo quần của nàng xuống.

Nàng dùng tay nắm chặt lại. Người nọ lại tát cho nàng một cái. Ôn Nhu liền hoàn toàn mềm nhũn ra, chỉ có thể nước mắt lưng tròng, bờ vai nhỏ run lên.

Chợt nghe “soạt” một tiếng, quần dưới của nàng đã bị kéo xuống. Lại nghe một tiếng “đinh” vang lên, người nọ đã vung tay lại ngăn cản chiếc trâm do Lôi Thuần từ sau đâm tới, trâm đã rơi xuống đất.

Người nọ quay lại nhìn, giống như sợ thấy ánh đèn nên vội vàng cúi thấp đầu xuống. Lôi Thuần đứng trong ánh đèn, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích, vẻ mặt lại đầy sự khinh thường:

- Ngươi muốn nữ nhân phải không? Sao không tới tìm ta? Cô ấy chỉ là một hài tử thôi!

Người nọ chỉ nhìn một cái, liền bị ánh mắt lung linh như mộng của Lôi Thuần hút hồn. Hắn gầm nhẹ một tiếng, hai tay đã siết chặt lấy Lôi Thuần, đẩy nàng đến sát bên tường, không quên quay lại đạp Ôn Nhu một cái khiến nàng đạu đớn ngồi gập xuống. hắn lại dùng tay kéo quần của Lôi Thuần xuống.

Cả người Lôi Thuần đều đông cứng, nhưng máu của nàng lại như đang thiêu đốt, đốt đến tận bên tai.

Bởi vì đó là sỉ nhục, cực kỳ sỉ nhục.

Người nọ một tay nâng mặt nàng lên, một tay lại đè chặt hai tay của nàng, sau đó hơi hạ thấp người xuống. Lôi Thuần chỉ cảm thấy một trận nóng rực, giống như có một cây gậy sắt nung đỏ đâm vào thân thể mình. Chỉ nghe một giọng nói méo mó kêu lên:

- Tốt, thật tốt…

Sau đó chính là tiếng khóc hoảng sợ đến cực điểm của Ôn Nhu.

Lôi Thuần không khóc, khuôn mặt của nàng chiếu rọi dưới ánh đèn vẫn thanh linh mỹ mãn, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên vẻ không cam lòng. Người nọ vừa chuyển động vừa hôn lên môi nàng, nhả nướt bọt vào trong cái miệng nhỏ nhắn của nàng.

Hai tay Lôi Thuần chụp vào trên tường gạch, cào ra mười vết tích trên tường đất ẩm ướt. Đau đớn và mùi vị khó ngửi, cùng với sự bi phẫn vì sỉ nhục khiến nàng có một cảm giác muốn chết thật nhanh.

Sau đó người nọ bỗng lớn tiếng thở ra một hơi, thân thể run lên. Hắn giống như nhớ ra gì đó, bỗng gấp rút muốn rời khỏi thân thể Lôi Thuần, quay đầu lại nhìn về phía Ôn Nhu. Lúc này Ôn Nhu đang cố gắng đứng lên, y phục rách nát không thể che hết thân thể trắng nõn nhỏ gầy của nàng.

Lôi Thuần cắn răng một cái, bỗng nhiên ôm lấy người nọ, lại kẹp chặt hắn.

Người nọ nhất thời không thể rời khỏi, tiếp đó hắn cũng không nỡ rời đi. Hắn nhìn khuôn mặt của Lôi Thuần, bỗng nhiên kích động như nước lũ bất ngờ bộc phát. Lôi Thuần nhíu chặt hai hàng lông mày, cảm giác như cơ thể đang sôi trào, thiêu đốt nơi thầm kín của nàng, nhưng nàng vẫn không kêu lên một tiếng nào.

Trong đôi mắt kinh hãi của Ôn Nhu, người nọ cũng mềm nhũn ngã xuống, nằm sấp trên người Lôi Thuần, ép nàng xuống tại bên tường.

Sau đó hắn đột nhiên đẩy Lôi Thuần ra, giận dữ nói:

- Được, ngươi muốn khiến cho ta không thể cùng với ả…

Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên có một bóng người lướt qua đầu hẻm. Ôn Nhu vội kêu to:

- Cứu, cứu chúng tôi…

Bóng người kia “ồ” một tiếng, thất thanh nói:

- Thì ra có người…

Hán tử vừa cưỡng hiếp Lôi Thuần hừ lạnh một tiếng, đột nhiên lướt ra ngoài, một chưởng đánh về phía động mạch chủ bên phải cổ của người nơi đầu hẻm.

Lôi Thuần tranh thủ được một hơi, lập tức kêu lên:

- Cẩn thận…

Người nơi đầu hẻm lập tức nhảy về phía sau, tránh khỏi một chưởng này. Có lẽ vì trên người có nhiều vết thương chưa lành, thiếu chút nữa đã vấp ngã. Cú nhảy này của hắn đã đến nơi có ánh đèn chiếu rọi, nhưng vì màu da của hắn quá đen nên vẫn khiến người ta không nhìn thấy rõ hình dáng ngũ quan.

Tên dâm tặc kia lại định tấn công hạ sát đối phương, đột nhiên nơi góc đường lại có một hán tử cao lớn nhảy ra, quát lên như sấm sét:

- Bà nội nó, đồ tiểu nhân! Ta là vô địch cự hiệp Đường Bảo Ngưu, còn ngươi là ai? Đánh lén như vậy là còn gì là anh hùng hảo hán…

Hắn vừa nói vừa ra tay không lưu tình, đã đánh ra ba quyền, đá ra bốn cước. Chợt nghe hán tử da đen kêu lên:

- Đừng nói dông dài nữa, ta nghe được là giọng của Lôi cô nương…

Hán tử cao lớn uy mãnh nói:

- Hình như còn có giọng của Ôn Nhu tiểu muội…

Chỉ trong thời gian mấy câu nói này, hai người liên thủ cũng cảm thấy không địch nổi. Nếu không phải là người nọ không muốn để ánh đèn chiếu vào mặt, chỉ sợ hai người đều đã trọng thương dưới tay hắn rồi.

Ngay lúc này, người da đen kia đột nhiên phát ra vài tiếng kêu quái dị, có lúc giống như chó sủa, có lúc lại giống như chuột kêu. Chỉ vài tiếng như vậy, đầu đường cuối ngõ các nơi bỗng vang lên những tiếng hưởng ứng.

Hóa ra tại khu vực này có người của Cái bang, còn có một số bọn đạo chích, vừa nghe được là người đồng đạo phát lệnh kêu gọi khẩn cấp, vội vàng chạy tới. Trong đó bao gồm nhân mã năm phái Ô Y, Thấp Y, Tịnh Y, Cẩm Y, Vô Y. Người nọ vừa thấy tình thế không ổn, sợ không thể nào giải quyết được hết đám người này, lại không muốn bại lộ thân phận, vì vậy liền xiết chặt tay đánh ra mấy chiêu, sau đó nhảy vọt lên.

Không ngờ ngay lúc này Ôn Nhu lại xông đến, vừa xấu hổ vừa giận dữ xuất đao. Đao pháp của nàng vốn là tuyệt kỹ võ lâm, có điều không vận dụng được tốt mà thôi. Một đao này của Ôn Nhu bất ngờ chém vào lưng người nọ. Người nọ kêu lên một tiếng, quay đầu lại hung ác nhìn chằm chằm vào Ôn Nhu. Ôn Nhu chỉ cảm thấy đó là một đôi mắt màu xanh lục, không khỏi run lên. Người nọ đã chạy mất không còn thấy bóng dáng.

Người vóc dáng cao lớn kia vừa thấy Ôn Nhu, liền vui mừng kêu lên:

- Là cô, quả nhiên là cô, sao cô lại ở đây?

Ôn Nhu vừa thấy hắn, không để ý đến quần áo rách rưới, liền nhào tới “oa” một tiếng khóc lên. Người vóc dáng cao lớn nghe được chỉ cảm thấy tim như tan nát.

Người vóc dáng cao lớn này chính là Đường Bảo Ngưu, còn người da đen dĩ nhiên là Trương Thán.

Hai người nhờ vào quan hệ của Trương Thán với đám tù phạm, lính canh ngục và hình bộ, vất vả lắm mới trốn thoát được.

Trong đó một tên đội trưởng có bối phận cao nhất thở dài nói với bọn họ:

- Chúng ta cứu hai ngươi ra, ít nhiều cũng phải chịu một ít tội danh. Sau này bọn họ sẽ canh phòng nghiêm ngặt hơn, nếu các ngươi lại bị bắt vào, không ai đảm bảo được đâu.

Trương Thán và Đường Bảo Ngưu từ tạ đám người giang hồ cứu người vì nghĩa khí này, muốn lén trở về Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu, chuẩn bị tham dự chiến dịch ngày mai. Lúc bọn họ định chia tay tại ba đường phố của Phá Bản môn, chợt nghe thấy tiếng kêu cứu, cho nên mới gặp phải chuyện này.

Lúc này Lôi Thuần cũng đã sửa sang lại quần áo, chậm rãi đi ra. Dưới ánh đèn dầu chiếu rọi, sắc mặt của nàng lại trắng một cách lạ lùng, nhưng hai má lại nổi lên hai vệt màu hồng, làm cho người không biết đó là diễm sắc hay là hận ý.

Ôn Nhu chỉ khóc ròng:

- Thuần tỷ, Thuần tỷ…

Nàng lại không dám đến chỗ Lôi Thuần. Trương Thán thấy Lôi Thuần cũng có mặt, dĩ nhiên là vui mừng, lại thấy bên ngoài hẻm có nhiều người đang tụ tập, liền nói:

- Lôi cô nương! Không bằng chúng ta trở về Lục Phân Bán đường trước, hội họp với Lôi tổng đường chủ rồi hãy nói…

Chợt nghe một tên ăn mày áo đen lẩm bẩm nói:

- Lôi tổng đường chủ à? Hắn chết rồi, hiện giờ đã là thiên hạ của Địch đại đường chủ.

Lôi Thuần chấn động. Trương Thán liền nắm lấy tên tên ăn mày kia hỏi:

- Ngươi… ngươi nói cái gì?

Tên ăn mày kia lại bị dọa đến nhất thời không nói nên lời. Những người khác liền nhao nhao nói:

- Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu đã quyết phân thắng bại vào sáng nay. Lôi Tổn đã chết, hiện giờ là do Địch đại đường chủ cầm quyền. Kim Phong Tế Vũ lâu đắc thắng, sau này thiên hạ sẽ thái bình.

Lôi Thuần nghe xong, hai hàng lông mi dài cuối cùng cũng lăn xuống hai giọt nước mắt óng ánh. Nàng không dùng tay lau đi, cũng không rơi thêm một giọt nào.

Trương Thán ngẩn người, lẩm bẩm:

- Làm sao chúng ta chỉ mới bị nhốt một đêm mà thế giới đã biến đổi rồi?

- Mặc kệ nó!

Đường Bảo Ngưu ngẫm nghĩ, nghĩ không ra nguyên do, liền nói:

- Nó biến đổi như thế nào thì chúng ta hãy sống như thế đó!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau