ÔN NHU NHẤT ĐAO [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ôn nhu nhất đao [luận anh hùng] - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ham vui và mãn nguyện

Người khiến cho hắn “mãn nguyện” đã đến.

Toàn thân Lôi Hận lập tức lại bị hận ý tràn ngập.

Người đến hiển nhiên không phải là “kẻ địch” mà hắn bảo người chuẩn bị trước, bởi vì người này là tự mình đi đến, hơn nữa hắn cũng đã từng gặp qua. Ngay vào hôm qua ở trước Tam Hợp lâu, người này đã xuất hiện cùng với Tô Mộng Chẩm.

Đó là một “kẻ địch” thật sự.

Kẻ địch tự tới đây để cho hắn “mãn nguyện”, không phải là bị “đẩy” hay “lôi” đến, bởi vì những “người” trước đó đều sợ đến mức “không còn ra người”.

Lôi Hận vừa thấy vẻ mặt tươi cười của người này, lập tức hận đến nghiến răng, có điều hắn cũng không kích động đến mức lập tức ra tay. Hận và kích động dù sao cũng không giống nhau, hận thông thường có thể khiến ý chí và lực lượng tập trung, còn kích động lại thường chỉ lãng phí ý chí và lực lượng.

Vì vậy mặc dù đang rất hận, nhưng hắn vẫn bình tĩnh hỏi:

- Ngươi đến tìm chết sao?

- Đúng.

Vương Tiểu Thạch cười rất vui vẻ:

- Ta là tới tiễn ngươi đi chết. Thủ hạ của ngươi không chịu đẩy ta đến, cho nên ta đành phải đẩy ngã bọn chúng, sau đó tự mình đi đến.

Người này có thể lẻn vào nơi mình luyện công, hạ gục tám gã đệ tử đắc ý mà mình vẫn không phát giác ra, có thể tưởng tượng võ công cao thế nào. Lôi Hận trong lòng cũng hơi e dè, nhưng ngoài mặt lại không biến sắc:

- Ngươi đến giết ta sao?

Vương Tiểu Thạch đáp:

- Đúng.

Lôi Hận hỏi:

- Chúng ta có thù sao?

Vương Tiểu Thạch đáp:

- Không có.

Lôi Hận lại hỏi:

- Có oán sao?

- Cũng không có.

Vương Tiểu Thạch đáp rất nhanh:

- Nhưng mà có hận.

Lôi Hận ngạc nhiên:

- Hận gì?

- Bởi vì ngươi gọi là Lôi Hận, mà trước giờ ta lại thích nhìn người ta hận, càng thích nhìn dáng vẻ của ngươi khi hận người.

Vương Tiểu Thạch cười híp mắt nói:

- Ngươi biết không, dáng vẻ khi ngươi hận thật giống như một đầu heo, mặc quần đỏ vào thì đầu heo lại trở thành đít khỉ…

Lôi Hận gầm lên, hắn đã không thể nhịn được nữa.

Hận ý của hắn đều bị kích phát ra.

Tại thời khắc này, hắn chỉ muốn kẻ trước mặt này hoàn toàn biến mất, ngay cả một miếng thịt, một cục xương cũng không chừa lại.

Hắn vừa ra tay đã phát ra “Chấn Sơn Lôi”.

Nắm tay phải của Lôi Hận đánh đến, bàn tay trái lại đẩy ra.

Vương Tiểu Thạch nhanh chóng lui về phía sau, vừa dùng tay trái hóa giải quyền phải của đối phương, lại dùng tay phải chống đỡ chưởng trái của đối phương.

Nhưng khi bốn tay còn chưa chạm nhau, Vương Tiểu Thạch đã cảm giác được lôi kình cũng không phải phát ra quyền phải và chưởng trái của Lôi Hận, mà lại dồn nén giữa hai tay, bỗng nhiên ào ạt cuốn tới như hàng vạn con sóng.

Vương Tiểu Thạch đột nhiên vặn người, vươn tay về phía sau chụp một cái, liền móc ra một khối gạch đá trên bức tường phía sau, vung lên phía trước.

“Ầm” một tiếng, gạch đá vỡ tan, nát bấy như bột phấn.

Uy lực “Chấn Sơn Lôi” của Lôi Hận đã đến mức không kém gì thuốc nổ.

Thế nhưng uy lực này lại bị dẫn phát đi, chỉ phá tan được một khối gạch.

Lôi Hận càng hận.

Vương Tiểu Thạch không lùi mà tiến tới, như muốn thừa dịp đối phương đang suy yếu để tấn công.

Lôi Hận hét lớn một tiếng, một quyền một chưởng lại đánh ra.

Quyền vung sấm đến, chưởng xuất sấm rền.

Vương Tiểu Thạch lại không tránh không né, dùng tay áo trái cuốn lấy lôi kình khiến tay áo phồng lên như một chiếc trống lớn, tay áo phải cũng lập tức phất về hướng bức tường phía đông.

“Ầm” một tiếng, tường đổ gạch tan.

Hai tay áo Vương Tiểu Thạch đều rũ xuống, nhưng người hắn lại bình yên không tổn hao gì.

Hắn đã đem “Chấn Sơn Lôi” của Lôi Hận chuyển vào bức tường đá kia, loại công phu này đã tiếp cận với “Di Hoa Tiếp Mộc thần công” trong truyền thuyết đã thất truyền nhiều năm trên giang hồ.

Một chiêu của Lôi Hận bị Vương Tiểu Thạch phá tan, một chiêu khác lại bị Vương Tiểu Thạch dịch chuyển đi, hắn hận đến mức thất khiếu đều bốc khói, cặp mắt đỏ như muốn phun máu, lại phát ra chiêu thứ ba.

Thanh thế của chiêu này còn đáng sợ hơn hai chiêu trước đó, thậm chí thanh uy so với hai chiêu trước hợp lại còn ghê gớm hơn một chút.

Hiển nhiên Lôi Hận đã cực kỳ thống hận, hắn đã ra tay toàn lực.

Vương Tiểu Thạch thấy tình thế không ổn, giống như muốn tránh đi, nhưng chiêu thức kia đã đánh trúng ngực của hắn.

Cả người Vương Tiểu Thạch bị đánh bay ra ngoài, lưng đập vào bức tường phía tây, sau đó trượt xuống mặt đất giống như một con cá. Dáng người hắn ưu mỹ như một con hải âu trắng nhẹ nhàng, hơn nữa vẻ mặt vẫn tươi cười như trước.

Bức tường phía sau hắn đã sụp đổ.

Trên trán Lôi Hận đã toát mồ hôi.

Hắn liên tục thi triển ba chiêu, đã cảm thấy mất sức.

Xem ra Vương Tiểu Thạch còn khó ứng phó hơn so với hắn tưởng tượng rất nhiều.

Nhưng bình sinh khi Lôi Hận gặp phải đối thủ càng khó đối phó, ý chí chiến đấu của hắn càng bị kích thích hơn.

Hắn lập tức phát ra tuyệt kỹ thành danh của mình: “Ngũ Lôi Oanh Đỉnh”.

Lôi Hận phát ra một chiêu “Ngũ Lôi Oanh Đỉnh”, ngay cả chính hắn cũng không nhịn được thầm khen ngợi. Một chiêu này đã thi triển một cách hoàn mỹ vô khuyết, tâm thần ổn định, khí thế tràn đầy. Sau khi liên tục phát ba chiêu “Chấn Sơn Lôi”, công lực rất hao tổn, nhưng uy lực của một chiêu “Ngũ Lôi Oanh Đỉnh” này chẳng những không hề giảm bớt, trái lại lực sát thương còn cường đại hơn gấp bảy lần, không nhiều không ít, vừa vặn gấp bảy lần.

“Ngũ Lôi Oanh Đỉnh” không giống như “Chấn Sơn Lôi”. “Chấn Sơn Lôi” là cách không đánh từ xa, đối phương vẫn có thể mượn vật truyền lôi hay dẫn dắt lôi kình trút ra ngoài; nhưng “Ngũ Lôi Oanh Đỉnh” thì đánh thẳng vào người, đối phương một khi trúng đòn, ngoại trừ tan thành từng mảnh, xương gãy thịt cháy thì không có bất cứ đường sống nào.

Ngay vào lúc hắn xuất ra một chiêu kia, Vương Tiểu Thạch đột nhiên thực hiện một loạt động tác: vươn người, sấn đến, tiến mạnh, lách mình, vươn tay, xiết tay.

Lôi Hận biết đối phương chỉ đang giãy dụa trước khi chết, khẽ nghiêng người qua, “Ngũ Lôi Oanh Đỉnh” đã công đến.

Tay phải Vương Tiểu Thạch dán chặt trên đầu, lòng bàn tay hướng lên trời, năm ngón tay khép lại, còn tay trái đã nắm được một góc vạt áo của Lôi Hận xé xuống.

Lôi Hận mặc kệ mảnh áo kia.

Hắn chỉ cần đánh chết Vương Tiểu Thạch.

“Ngũ Lôi Oanh Đỉnh” của hắn đã phát ra, phát ra một cách hoàn mỹ vô khuyết, đánh vào trên đầu Vương Tiểu Thạch.
Trên đầu Vương Tiểu Thạch còn có tay, là tay phải.

Chiêu thức đánh vào lòng bàn tay của hắn.

“Bùng” một tiếng, mảnh vải trên tay trái Vương Tiểu Thạch vỡ tan thành ngàn vạn sợi tơ bay rải rác.

Vương Tiểu Thạch vẫn đứng yên không hề tổn hại, chỉ có sắc mặt biến đổi một lần, sau đó lập tức khôi phục bình thường.

Tuyệt kỹ đắc ý “Ngũ Lôi Oanh Đỉnh” của Lôi Hận, chẳng lẽ cũng chỉ chấn vỡ được một mảnh vải từ y phục của hắn?

Lôi Hận đã biến sắc, không phải biến thành hận, mà là kinh.

Kinh và hận là không giống nhau, hận là thù, còn kinh là sợ. Những người đi lại trên giang hồ, chưa bao giờ nghe qua Lôi Hận “sợ” người nào hay chuyện gì.

Nhưng Lôi Hận quả thật đang “kinh”, là “kinh” trong “kinh sợ”.

Vương Tiểu Thạch nhìn mảnh vải trên tay đột nhiên biến mất, nhịn không được tặc lưỡi khen:

- Thật là lợi hại, vải bằng sợi bông cũng có thể dùng cương lực chấn vỡ, quả thật cao minh.

Hắn đang khen ngợi Lôi Hận.

Nhưng khi Lôi Hận nghe được, so với tát vào mặt hắn còn khó chịu hơn gấp trăm lần.

Điều này quả thật còn khó chịu hơn so với bị chế nhạo.

Nghe giọng điệu của Vương Tiểu Thạch, giống như hắn không phải đang tử chiến một trận với Lôi Hận, mà chỉ là thăm dò một chút xem tuyệt kỹ thành danh Lôi Hận thế nào, rốt cuộc cao đến nào. Sau đó hắn đã biết, đã lĩnh giáo qua, lại lên tiếng khen ngợi, giống như một vị lão sư đang đánh giá bài văn của học trò mình.

Vương Tiểu Thạch cười hì hì nhìn vẻ mặt đối phương, hỏi:

- Sao rồi? Còn chiêu thức nào có uy lực mạnh hơn không?

- Có.

Người nói câu này không phải là Lôi Hận.

Câu này vừa dứt, hai biến hóa đồng thời xảy ra.

Một là sắc mặt và ánh mắt của Lôi Hận.

Sắc mặt của hắn chẳng những khôi phục bình thường, hơn nữa còn cực kỳ đắc ý. Ánh mắt của hắn nhìn Vương Tiểu Thạch cũng giống như nhìn một người đã chết.

Hai là mặt tường phía bắc bỗng nhiên sụp đổ, phía sau đã xuất hiện ba người.

Trong ba người này, Vương Tiểu Thạch đã từng gặp qua hai người, một người chính là “Đậu Tử Bà Bà” trong khu đổ nát dưới mưa, còn một người là Lỗ Tam Tiễn đã giao thủ qua khi tấn công Phá Bản môn.

Nhưng người vừa lên tiếng không phải là hai người bọn họ.

Sự chú ý của Vương Tiểu Thạch cũng không ở trên người bọn họ, mà là ở người thứ ba.

Có người thứ ba này ở đây, dường như không đến lượt “Đậu Tử Bà Bà” và “Tam Tiễn Tướng Quân” nói chuyện.

Người thứ ba là một trung niên nhỏ gầy, toàn thân không có một miếng thịt dư nào.

Nhìn dáng vẻ của y giống như gió cũng có thể thổi bay, nhưng khi nhìn kỹ lại sẽ thấy mỗi một khối thịt đều giống như đúc bằng thép, mỗi một khối cơ đều dính sát vào trên xương, chỉ cần phát động sẽ sinh ra lực lượng cực kỳ đáng sợ.

Vương Tiểu Thạch sau khi thấy y, liền thở ra một hơi dài:

- Nếu ta không đoán sai, ngươi chính là Nhị đường chủ Lôi Động Thiên của Lục Phân Bán đường.

Sau đó hắn dừng một chút, lại ủ rũ nói:

- Chỉ mong là ta đoán sai.

Đương nhiên hắn hi vọng mình đoán sai, bởi vì Lôi Động Thiên đã đến, cộng thêm Lôi Hận, “Tam Tiễn Tướng Quân” và “Đậu Tử Bà Bà” bốn người hợp kích, cho dù Tô Mộng Chẩm đích thân đến cũng chưa chắc có thể ứng phó được.

Người trung niên gầy gò kia trong mắt lộ ra vẻ thương xót, nhìn hắn thương cảm nói:

- Ta cũng hi vọng ngươi đoán sai.

Sau đó y cũng dừng một chút rồi nói:

- Đáng tiếc là ngươi đoán không sai.

Bốn người bọn họ đã tạo thành vòng vây, hơn nữa đang dần dần thu hẹp.

Xem ra bọn họ đợi ở nơi này đã lâu.

Bọn họ giống như một tấm lưới, đang chờ con cá chui vào lưới.Trong mắt bọn họ, Vương Tiểu Thạch chính là “cá”.

Hình như Lôi Hận cũng không biết trước về tấm lưới này, cho nên khi hắn đột nhiên phát hiện cũng kinh ngạc một hồi, vui mừng một hồi, sau đó nhờ sự ăn ý lâu năm nên cũng lập tức tham gia vào, trở thành một mặt trong tấm lưới.

Nơi hắn phòng thủ là mặt phía nam.

Mặt phía nam vẫn có bức tường, đây là nơi dễ phòng thủ nhất. Kẻ nào muốn vượt qua bức tường này, hắn đều có thể giết chết đối phương ít nhất mười một lần.

Vương Tiểu Thạch nhìn trái, nhìn phải, nhìn trước, nhìn sau, bỗng nhiên nói ra một câu. Đối với Lôi Động Thiên câu nói này tuyệt đối kinh người:

- Ngươi là một kẻ rất thú vị, so với hắn còn thú vị hơn.

Hắn chỉ vào Lôi Hận:

- Đáng tiếc ta không có thời gian chơi với ngươi, mà hắn cũng không có thời gian chơi tiếp.

Lôi Động Thiên ngạc nhiên.

Nhìn y giống như chưa đến ba mươi tuổi, nhưng thật ra đã năm mươi hai tuổi.

Y luôn luôn bảo dưỡng rất tốt, sinh hoạt cũng rất điều độ, võ công cũng chưa bao giờ lơ là. Theo địa vị ngày càng tăng, danh vọng ngày càng lớn, võ công của y lại càng luyện tập cần cù hơn, mà người của y giống như sau ba mươi tuổi không hề già thêm.

Một người gầy như y, nhưng phân lượng trong võ lâm so với chưởng môn của mười phái cộng lại e rằng còn nặng hơn một chút.

Cho nên những lời giống như Vương Tiểu Thạch vừa nói, y rất ít khi nghe, đã rất lâu chưa từng nghe qua.

Vương Tiểu Thạch hình như không xem y là kình địch, mà xem như đối tượng chơi đùa.

Trong thiên hạ, có ai dám xem Lôi Động Thiên là “đối tượng chơi đùa”?

Vương Tiểu Thạch vừa nói xong, lập tức ra tay.

Hắn ra tay với Lôi Hận, tay của hắn đã đặt trên chuôi kiếm.

Lôi Hận nhanh chóng lui về phía sau, hắn biết nhị ca nhất định sẽ ngăn cản Vương Tiểu Thạch.

Một mũi tên của “Tam Tiễn Tướng Quân” bắn vào sau lưng Vương Tiểu Thạch.

Chiếc áo rách của “Đậu Tử Bà Bà” đã chụp vào đầu Vương Tiểu Thạch.

Mũi tên của “Tam Tiễn Tướng Quân” rõ ràng là bắn vào sau lưng Vương Tiểu Thạch, nhưng giữa không trung chợt đổi hướng bắn về phía sau đầu, hơn nữa đầu mũi tên còn đột nhiên bắn ra hai mảnh nhỏ, biến thành một tên ba mũi bắn vào Vương Tiểu Thạch.

Chiếc áo rách của “Đậu Tử Bà Bà” mấy hôm trước từng ám toán thủ hạ đắc lực của Tô Mộng Chẩm là Ốc Phu Tử, chỉ cần hơi chạm vào “Vô Mệnh Thiên Y”này, dính vào tay thì nát mặt, còn dính vào mặt thì thối rữa đến tim.

Cho nên mỗi lần sử dụng bộ “Vô Mệnh Thiên Y” này, “Đậu Tử Bà Bà” đều mang sáu lớp bao tay, trong đó ba lớp còn khoác lên cánh tay, sợ dính vào một chút thì ngay cả mình cũng ăn không tiêu.

“Đậu Tử Bà Bà” là Thất đường chủ của Lục Phân Bán đường, còn Lỗ Tam Tiễn là Thập đường chủ, hai người đồng loạt thi triển tuyệt kỹ thành danh của mình, đương nhiên đều là sát chiêu.

Vương Tiểu Thạch chính là người bọn họ muốn giết.

Đại địch trước mặt, Vương Tiểu Thạch không thể có lựa chọn, hắn chỉ đành rút kiếm.

Vương Tiểu Thạch cuối cùng đã rút kiếm.

Chưa ai từng thấy Vương Tiểu Thạch rút kiếm. Ai cũng biết hắn có một thanh kiếm, chuôi kiếm cong như vầng trăng, nhưng không ai biết hắn sử dụng thanh kiếm kỳ lạ này như thế nào.

Đây là kiếm gì?

Không phải kiếm, mà là đao.

Loan đao.

Thứ Vương Tiểu Thạch rút là kiếm, tại sao lại trở thành đao?

Hóa ra chuôi của thanh kiếm kia vốn không phải chuôi kiếm, mà là một thanh đao nhỏ, cong cong như lông mày của nữ nhân.

Loan đao nho nhỏ, loan đao tinh xảo.

Ánh đao rực rỡ bừng lên, như sao băng lướt qua bầu trời.

Loan đao chặn lấy mũi tên, đầu tên lại đâm vào chiếc áo rách. Vương Tiểu Thạch thuận thế hất lên, mũi tên và chiếc áo rách liền phân biệt bay về phía “Tam Tiễn Tướng Quân” và “Đậu Tử Bà Bà”.

“Đậu Tử Bà Bà” và Lỗ Tam Tiễn vội vàng tránh lui.

Lôi Hận cũng kinh hãi.

Đương nhiên hắn vẫn nhớ Vương Tiểu Thạch đã dễ dàng tiếp được “Chấn Sơn Lôi” và “Ngũ Lôi Oanh Đỉnh” của mình, hơn nữa còn khắc sâu vào đầu, lúc đó Vương Tiểu Thạch không hề rút kiếm.

Hiện giờ Vương Tiểu Thạch đã rút binh khí ra, hơn nữa còn lao về phía hắn, hiển nhiên là đã đến đường cùng, muốn liều mạng một phen, khiến cho hắn trong lòng kinh hãi.

Hắn vừa ứng phó vừa lui nhanh về phía sau.

Sau lưng của hắn là tường. Lưng của hắn đụng vào tường, đã không còn đường lui.

Nhưng thần sắc trên mặt hắn không kinh sợ mà còn vui mừng, bởi vì hắn thấy Lôi Động Thiên đã ngăn cản Vương Tiểu Thạch.

Đột nhiên hắn cảm thấy ngực mình có thêm một thứ gì đó.

Một mũi kiếm nhuốm máu.

Hắn trước tiên là giật mình, sau đó là ngạc nhiên, tiếp theo là sợ hãi, tiếp nữa là đau đớn, cuối cùng là kêu to một tiếng.

Lôi Động Thiên đang muốn phát ra một kích rung trời chuyển đất về phía Vương Tiểu Thạch, bỗng nhiên liếc thấy một đoạn kiếm nhuốm máu nhô ra từ ngực Lôi Hận.

Mũi kiếm có máu, kiếm lại làm bằng gỗ.

Kiếm từ lồng ngực Lôi Hận xuyên qua, xem ra không thể nào sống được.

Hóa ra sau bức tường phía nam còn có kình địch.

Lôi Động Thiên vừa phân tâm, Vương Tiểu Thạch lập tức cướp đường rút lui.

Nhiệm vụ đã hoàn thành, công thành thì phải lui thân, nếu không lui thân thì sẽ chết không có đất chôn.

Nhiệm vụ của hắn vốn là dồn Lôi Hận đến bức tường phía nam. Tô Mộng Chẩm đã nói: “Quách Đông Thần tự nhiên sẽ giải quyết hắn”.

Khi y nói câu này, Bạch Sầu Phi cũng không có mặt.

Đây là sắp xếp của Tô Mộng Chẩm.

Về phần Quách Đông Thần là ai hắn cũng không biết. Nhưng nhìn thấy Quách Đông Thần dùng một thanh kiếm gỗ đâm xuyên qua tường, sau đó đâm thủng lồng ngực Lôi Hận, phát không tiếng động, một kích tất sát, thủ đoạn này có thể nói là xuất quỷ nhập thần, khó lòng phòng bị.

Vương Tiểu Thạch vốn đang lao về phía Lôi Hận, lúc này lại giống như một viên đá bắn về phía sau, nhanh chóng rút lui.

Lôi Động Thiên mặc dù phân tâm, nhưng “Ngũ lôi Thiên Tâm” của y vẫn kịp đánh về phía Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch nhìn thanh thế của một chiêu này, đã biết hôm nay hắn bắt buộc phải làm một chuyện, đó là rút kiếm.

Vừa rồi thứ hắn rút là đao, thanh loan đao xinh xắn trên chuôi kiếm, hiện giờ mới đúng là rút kiếm.

Kiếm không có chuôi, làm sao có thể rút ra?

Chương 27: Rút kiếm

Kiếm luôn là kiếm, không có chuôi nó vẫn là kiếm.

Kiếm của Vương Tiểu Thạch có chuôi là đao, bản thân kiếm vốn không có chuôi.

Đạo lý đó cũng giống như khỉ không có đuôi vẫn là khỉ, người không có tóc cũng là người, chúng ta không thể nói cây không kết trái không phải là cây.

Vương Tiểu Thạch đã rút kiếm. Kiếm đâm về phía Lôi Động Thiên.

Không ai có thể hình dung một kiếm này.

Dùng lời nói, dùng tranh vẽ hay dùng văn tự đều không thể hình dung được nó, bởi vì đó không phải là nhanh, không phải là đặc sắc, càng không phải là tuyệt diệu, cũng không chỉ là ưu mỹ, mà là tất cả những thứ này kết hợp, cộng thêm ba phần rực rỡ, ba phần tiêu sái, ba phần thương cảm và một phần không gì sánh được.

Một loại kiếm pháp rực rỡ, tiêu sái, thương cảm, nhưng lại không sì sánh được.

Là loại người nào có thể sáng tạo ra một bộ kiếm pháp chỉ có trên trời như vậy?

Rốt cuộc là kiếm pháp, hay là tiên pháp?

Là kiếm của nhân gian, hay là kiếm tiên?

Lúc Vương Tiểu Thạch rút kiếm và xuất kiếm, “Ngũ lôi Thiên Tâm” của Lôi Động Thiên cũng đã đến nơi.

Hai người giao thủ một chiêu.

Lôi Động Thiên bay vọt qua tường, trông thấy sau tường đã không có bóng người, chỉ còn lại một thanh kiếm gỗ vẫn đang lắc lư, thân kiếm đâm vào trong tường.

Lôi Động Thiên biết mũi kiếm đã đâm vào lồng ngực huynh đệ mình, mà người ra tay vẫn chưa đi xa, bởi vì chuôi kiếm vẫn còn hơi ấm.

Nhưng y lại không muốn đuổi theo, bởi vì y còn chưa bình tĩnh lại.

Quần áo của y bắt đầu từ dưới nách đã rách một đường lớn, từ trước ngực đến sau lưng rách thành hai đoạn, nhưng lại không tổn thương đến da thịt.

Khiến cho y thầm kinh hãi là người trẻ tuổi luôn tươi cười kia rõ ràng xuất kiếm trước mặt, nhưng lại có thể cắt đứt cả quần áo sau lưng. Đây là môn kiếm pháp gì?

Nếu không phải có “Đại Lôi thần công” hộ thân, một kiếm này chẳng phải đã lấy mạng mình?

Điều đáng sợ hơn là Lôi Động Thiên biết rõ, với kiếm thế của người trẻ tuổi kia, nếu có thể đồng thời thi triển cả thanh loan đao tinh xảo trong tay hắn tấn công mình, chỉ sợ ngay cả “Ngũ Lôi Thiên Tâm” cũng chưa chắc có thể khắc chế được.

Người trẻ tuổi kia rốt cuộc là ai? Hắn luyện kiếm pháp gì? Hắn dùng đao pháp gì?

Rốt cuộc là người nào ở sau tường, dưới sự mai phục của mình và một đám cao thủ, vẫn có thể dễ dàng giết chết Lôi Hận sau đó ung dung bỏ chạy?

Lôi Động Thiên cảm thấy trong lòng giống như có một khối sắt nặng trịch, đây là cảm giác chưa từng có từ khi y xuất đạo thành danh đến nay.

Lục Phân Bán đường có địch thủ như vậy, e rằng phải đánh giá lại thực lực của đối phương.

Kim Phong Tế Vũ lâu có trợ thủ mạnh như vậy, thật sự không thể xem thường.

Trong lúc Lôi Động Thiên đang lo lắng, Vương Tiểu Thạch cũng cảm thấy hãi hùng.

Một kích kia của Lôi Động Thiên quả thật làm cho người kinh hồn bạt vía.

Hắn chạy đi hơn mười dặm, mới phát hiện có một mảnh quần áo từ nơi ngực rơi xuống.

Đó là một mảnh quần áo vừa vặn có hình bàn tay, hoàn toàn cháy tan. Mà bên trái vầng trán của hắn cũng tróc ra một mảng tóc, giống như bị kiếm gọt đứt. Phải qua một thời gian tóc mới bỗng nhiên mất đi sinh cơ rớt xuống như bị sét đánh, khiến cho bên trái vầng trán của hắn mất đi một mảng tóc lớn.

Hay cho một chiêu “Ngũ lôi Thiên Tâm”!

Càng kinh hãi là Lôi Động Thiên vốn không tập trung toàn bộ tinh thần đánh ra chiêu này, khi đó y đã bị phân tâm.

Vương Tiểu Thạch cũng vừa lúc tìm một thời cơ tuyệt hảo để xông ra.

Nếu như là một kích toàn lực, liệu uy lực có lớn hơn không?

Vương Tiểu Thạch biết rõ “Tiêu Hồn kiếm pháp” của mình đã chém trúng đối phương, nhưng đối với phương lại có “Đại Lôi thần công” hộ thể, không hề bị thương tổn gì.

Nếu như đồng thời thi triển “Tương Tư đao pháp”, có lẽ sẽ có thể khắc địch chế thắng. Nhưng nếu Lôi Động Thiên tập trung một kích toàn lực, liệu hắn có thể tiếp được một chiêu “Ngũ Lôi Thiên Tâm” của đối phương không?

Vương Tiểu Thạch nghĩ đến đây, không khỏi hơi rùng mình.

May mắn là Tô Mộng Chẩm đã sắp xếp kỹ càng, bằng không nếu thật sự bị bốn đại cao thủ của Lục Phân Bán đường hợp kích, chỉ sợ mình khó có thể bình an rút lui.

Nghĩ đến đây, hắn lại cảm thấy hiếu kỳ. Quách Đông Thần rốt cuộc là ai? Sao có thể thần không biết, quỷ không hay lẻn vào trọng địa của Lục Phân Bán đường, một kích đắc thủ?

Hắn chỉ cảm thấy chuyện mà Tô Mộng Chẩm an bài, ngoại trừ chính y hiểu rõ từng bước, những người khác đều giống như lạc trong mây mù, bị một bàn tay vận mệnh dẫn dắt, đi đối mặt và tiếp nhận thách thức mà chính mình cũng không hiểu rõ.

Vương Tiểu Thạch đương nhiên chưa quên một việc: sau khi chuyện thành công, lập tức đến Tam Hợp lâu.

Cho nên hắn lập tức đi đến Tam Hợp lâu. Hắn muốn hoàn thành cuộc hẹn này.

Cuộc hẹn này rốt cuộc như thế nào?

Trong đời người luôn có những cuộc hẹn không thể tưởng tượng được, cũng không thể kiểm soát và dự đoán.

Vương Tiểu Thạch chỉ cảm thấy hiếu kỳ và thú vị, không hề cảm thấy nặng nề, bởi vì hắn vốn không hề xem nặng thành bại, không quá coi trọng hiểm nguy.
Không xem trọng được mất, đối với mình luôn là một chuyện tốt. Thả lỏng một chút và toàn lực ứng phó, hai chuyện này tuyệt đối có thể song hành.

Cho nên Vương Tiểu Thạch trên đường đi vẫn có tâm tình quan sát đường phố náo nhiệt này.

Trước hiệu buôn có một lão nhân và một thiếu nữ đang làm xiếc. Lão nhân kia có vẻ mặt tang thương, trong mắt toát lên sự quan tâm đối với thiếu nữ. Cô gái kia lại thỉnh thoảng mỉm cười phong tình, chiếc khăn xanh trên tóc mềm mại lay động. Nhìn tư thái xinh đẹp đó, Vương Tiểu Thạch chợt thầm nghĩ: “Chỉ riêng tình cảnh của những cô gái giang hồ bán nghệ này, đã đủ cho người ta viết một bộ sách miêu tả cảnh ngộ và thân thế của bọn họ…”

Còn có bốn gã trung niên khiêng kiệu vừa nâng một chiếc kiệu lớn xa hoa đặt ở trong sân phía trước tượng sư tử bằng đá. Bọn họ chỉ là trung niên, nhưng vòng eo đã quen khom xuống và làn da quanh năm dầm mưa dãi nắng, làm cho người ta tưởng rằng bọn họ chỉ là những kẻ ăn mày đã về già. Có điều những bắp thịt trên mình trần của bọn họ lại rắn chắc có lực, không khác gì so với những người trẻ tuổi.

Có lẽ, những kẻ nghèo kiếm cơm ăn trên giang hồ đều có thể lực mạnh mẽ, nhưng tâm linh lại tràn ngập tang thương.

Hiệu buôn vẫn náo nhiệt như trước, một ông chủ nhỏ bán đồ thêu thùa may vá đang cùng một tiểu nha hoàn ăn mặc trang điểm xinh đẹp liếc mắt đưa tình. Một vị phu nhân giàu có ăn bận xanh xanh đỏ đỏ, mang vàng đeo bạc, còn khảm mấy chiếc răng vàng đang trách mắng đứa nhỏ trước giờ được nuông chiều nên không nghe lời, dặn nó không nên chạy loạn trên đường, không được dính dáng đến những kẻ nghèo khó. Một gã gia đinh đang đỡ cậu ấm chủ nhân xuống ngựa, một người khác lại đang tắm rửa cho ngựa.

Người mua gà đang trả giá với người bán gà, có lẽ đã quên đám gà đất, gà đen, gà rừng trong sọt tre kia vốn không đồng ý nên kêu lên quang quác. Ngựa trong chuồng cũng vì thức ăn không hài lòng nên bắt đầu hí dài. Tất cả âm thanh đan thành một phiến hỗn loạn.

Lão bán thịt heo có khuôn mặt béo múp, cái bụng béo phì lộ ra từng chùm lông đen. Lão ta hiển nhiên đang rất bất mãn với vị phu nhân vừa ốm vừa gầy xách theo một giỏ thức ăn lớn, trong giỏ đều là rau thơm, hành tây, củ gừng thừa dịp người ta không để ý vét đi một ít từ sạp rau. Bà ta không ngừng cò kè mặc cả với lão. Lão quyết định không bán nữa, cũng không muốn bán, bởi vì lão và thịt heo của lão đều có tôn nghiêm, không muốn bán đi với giá rẻ như vậy. Cho nên lão trừng mắt dùng con dao cắt thịt chặt lên xương heo nghe lộp cộp, muốn hù dọa vị phu nhân kia. Có điều vị phu nhân kia lại không hề sợ, xem việc ứng phó với loại người đã quá quen mắt này là việc thường ngày, vẫn nâng ngực vểnh mông không ngừng ép giá.

Vương Tiểu Thạch cảm thấy rất thú vị.

Hắn vừa đi đến Tam Hợp lâu, vừa nghĩ ra một chuyện rất thú vị. Nếu những người trong hiệu buôn này đều giống như trong câu chuyện của một vị võ lâm tiền bối ghi lại, bỗng nhiên biến thành những sát thủ đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc ra tay với mình, vậy mình sẽ ra sao?

Hắn nghĩ như vậy, lại càng cảm thấy thú vị.

Ngay cả lão bà bà và tiểu cô nương ngồi trên viên gạch nhỏ bán chè đậu đỏ hạt sen, hắn đều cảm thấy rất thú vị.

Còn có tên ăn mày nhỏ dưới Tam Hợp lâu, ngửi ngửi mùi rượu lại thèm chảy nước miếng, hắn cũng cảm thấy vô cùng thú vị.

Càng thú vị là bên dưới Tam Hợp lâu, trong nhà ăn đang có một người.

Trong quán rượu đương nhiên phải có người, không có gì đặc biệt.

Quán rượu không có người thì không thể tiếp tục làm ăn. Đối với quán rượu tiệm cơm, càng nhiều người dĩ nhiên là càng tốt.

Khách trong quán rượu không phải người, đó mới là chuyện lạ.

Người này đương nhiên cũng là người, có điều Vương Tiểu Thạch vừa nhìn lại không cảm thấy hắn là người.

Không phải người, mà là thùng cơm.

Trên bàn người này có ba mươi mốt cái chén không chồng lên nhau, còn cao hơn so với đầu người.

Hơn nữa người này vẫn còn đang ăn cơm, chỉ ăn cơm, không có đồ ăn.

Trên bàn của hắn còn có mười bảy chén cơm.

Nhìn người nọ ăn cơm một cách ngấu nghiến, chỉ cần được ăn cơm chứ không cần sảng khoái, giống như cơm trước mắt này là nhan như ngọc, là hoàng kim ốc, chẳng những hương thơm ngào ngạt mà còn nóng bỏng, xinh đẹp động lòng người.

Cũng không biết là hắn không thích đồ ăn, hay là vì gọi cơm quá nhiều nên gọi không nổi đồ ăn. Hắn chỉ ăn cơm, không ăn đồ ăn, giống như cơm trong những chén khác nhau này là những sơn hào hải vị của hắn.

Chẳng những không có đồ ăn, cũng không có rượu.

Đối với loại khách hàng này, chủ quán đương nhiên không hoan nghênh lắm.Bởi vì chỉ cần khách kêu vài đĩa thức ăn, liền có thể danh chính ngôn thuận kiếm chác một ít dễ như ăn cháo. Nếu như khách hỏi, chủ quán có thể nói rằng món ăn này rất đặc biệt, bởi vì có thêm vào một chút bào ngư, vây cá, thịt linh dương các loại, những nguyên liệu trân quý này vừa hợp với thân phận của khách.

Khách nghe xong, hơn phân nửa đều ngậm lấy cây tăm, chắp tay hài lòng rời đi, cũng quên mất nhớ lại xem vừa rồi trong thức ăn thật sự có những “nguyên liệu quý giá” này không.

Có điều đối người với chỉ gọi cơm trắng, ngoại trừ tính tiền theo số chén, ngươi còn có biện pháp nào để “bòn rút” bạc của hắn? Huống hồ một kẻ ngay cả đồ ăn cũng không gọi nổi, sao có thể mong hắn sẽ trả giá tiền công phục vụ cao?

Thông thường có rất nhiều người chỉ ăn cơm không không nhìn thấy bạc thì cũng chẳng thấy người, cho nên cái “thùng cơm” vừa béo, vừa đen, vừa đáng yêu này có chìa tay, giơ tay, thậm chí gần như muốn khoa tay múa chân, vung tay kêu lớn, tiểu nhị đều làm như không thấy, không chịu thêm đồ ăn hay thêm cơm cho hắn.

Tiểu nhị cũng hiếm khi có cái “đặc quyền” này, “phụng chỉ” không nghe không đáp với khách như vậy. Về phần chưởng quỹ và cửa tiệm, trước giờ đối với loại “khách” ăn cơm không gọi đồ ăn cũng chưa từng “hoan nghênh”.

Vị khách béo mập kia đành phải theo kiểu “quý khách tự lo”. Nhưng nhìn dáng vẻ hắn ăn cơm, chẳng những toát ra thần sắc tôn kính đối với cơm thừa trong chén, còn có một vẻ thành kính với những hạt cơm trắng này. Hắn luôn luôn ăn sạch cả hạt cơm cuối cùng trong chén, mút sạch cả đôi đũa, nuốt “ực” một tiếng vào bụng, sau đó trừng mắt ngẩn ra một hồi, giống như thương tiếc cho hạt cơm đã rơi vào trong dạ dày của hắn, lại giống như đang thưởng thức dư vị mỹ diệu khi cơm vào trong bụng, một lúc sau hắn mới dùng tay trái nâng chén, tay phải cầm đũa, lại ăn thêm chén nữa, dáng vẻ hoàn toàn khoan khoái.

Giống như là người si kiếm đối đãi với kiếm của mình, người yêu tranh đối đãi với tranh của mình.

Có điều người trước mắt này không phải yêu kiếm hay tranh vẽ, mà là cơm.

Vương Tiểu Thạch cười.

Hắn cảm thấy người này không thể xem như một “thùng cơm”, nhiều nhất cũng chỉ là một “thùng đựng gạo”, bởi vì hắn lại đang tiếp tục giơ tay kêu cơm.

Lần này ngay cả tiểu nhị cũng không thể không để ý đến hắn, bởi vì hắn đã trở thành “kỳ tích”.

Một người có thể nuốt trôi nhiều cơm như vậy mà không bội thực chết, tuyệt đối có thể xem là “kỳ tích”.

Đối với một kẻ không trả nổi tiền đồ ăn và một “kỳ tích”, mọi người sẽ luôn đối xử khác biệt một chút.

Cho nên tiểu nhị lập tức đưa đến năm chén cơm.

Không phải một chén mà là năm chén, bởi vì vị khách mắt tròn, mũi tròn, mặt tròn, tai tròn, miệng tròn, ngay cả lông mi cũng tròn (bụng và dáng người đương nhiên càng tròn) này vừa vào quán đã nói: “Mỗi lần thêm cơm thì cứ đưa năm chén một lần.”

Xem ra vị “khách” này xem một chén cơm không phải là cơm, ít nhất phải năm chén mới có thể xem như “có gì vào bụng”.

Ngay lúc Vương Tiểu Thạch cảm thấy người này rất thú vị, so với mình còn thú vị hơn, đột nhiên gặp phải tập kích.

Người đánh lén hắn không phải là cô gái giang hồ mãi võ kia, không phải ông chủ nhỏ bán đồ thêu thùa may vá và tiểu nha hoàn, không phải là cậu ấm, không phải tiểu hài tử, không phải người khiêng kiệu, không phải vị phu nhân giàu có, cũng không phải vị phu nhân gầy ốm, lại càng không phải lão bán thịt heo và người bán gà, không phải gia đinh tắm ngựa cởi yên, cũng không phải tên ăn mày thèm uống rượu và bà cháu bán chè, mà là ba kẻ không hề liên quan, không hề nổi bật.

Bởi vì ba người này không hề nổi bật, không hề thu hút, cho nên những người nhìn thấy đều không chú đến bọn họ.

Bọn họ thật sự quá bình thường.

Bọn họ chỉ là ba người qua đường.

Một người mặc y phục màu xám nhạt, một người mặc áo dài màu xám đậm, còn một người mặc áo khoác màu xám đến trắng bệch, từ ba phương hướng khác nhau, vì ba lý do khác nhau và rất bình thường cùng đi về phía Vương Tiểu Thạch. Ngay khi còn cách Vương Tiểu Thạch ba thước, bọn họ đột nhiên đồng thời ra tay.

Vừa ra tay chính là sát chiêu.

Ba sát thủ này đã chặn đứng tất cả đường lui của Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch không còn đường lui, cũng không kịp chống đỡ.

Ba người này xuất thủ không hề tầm thường, cho dù là nhà họ Lưu tại Lạc Dương tinh thông võ thuật của các nhà các phái, nhìn thấy cũng không nhịn được phải kêu lên một tiếng:

- Hay!

Vương Tiểu Thạch cũng bật thốt lên một tiếng:

- Hay!

Hắn đột nhiên gặp phải sát chiêu đặc sắc như vậy, nhất thời cũng quên mất là đang tấn công vào mình, lại biến thành người bình luận trầm trồ khen ngợi.

Hay thì có hay, nhưng nếu một người mất đi tính mạng, vậy thì sẽ rất không hay, thậm chí cũng chẳng còn thứ gì hay hoặc không hay nữa.

Hắn cũng tại khoảnh khắc kẻ địch ra tay mới biết được đó là “kẻ địch”, hơn nữa còn đang “ra tay”.

Bình thường vào lúc này, tiên cơ mất hết, muốn né tránh hay đón đỡ đều đã không còn kịp. Khi cao thủ giao đấu với nhau, tiên cơ chính là mấu chốt mang tính quyết định.

Vương Tiểu Thạch không thể lui.

Ba mặt gặp địch, có khi còn đáng sợ hơn so với bốn phía gặp địch, bởi vì kẻ địch để lại cho ngươi một “đường lui”, rất có thể chính là “đường chết”.

Vương Tiểu Thạch cũng không định liều mạng, bởi vì người đi đường quá nhiều, hắn không muốn cũng không đành lòng làm bị thương người vô tội.

Khi hiệp đạo và ma đạo gặp nhau, hiệp đạo thường thường thất bại, đa phần là vì ma đạo có thể không từ thủ đoạn, còn hiệp đạo lại không thể làm tổn hại đến đạo nghĩa, cho nên bị hạn chế rất nhiều.

Nhưng Vương Tiểu Thạch lại có phương pháp ứng phó của hắn.

Hắn nhảy lên trời.

Chương 28: Đao hay là kiếm

Hắn nhảy lên không.

Thân pháp của hắn cực nhanh và tuyệt diệu, tiêu sái và ưu mỹ, khiến những người nhìn thấy đều “ồ” lên một tiếng.

Khi hắn rơi xuống thì đã ở bên ngoài bên ngoài một trượng, đứng bên người một lão nhân đóng giày rơm cạnh hiệu buôn.

Hắn đã sớm tính toán khoảng cách kỹ càng, ở vị trí này hắn có đầy đủ thời gian để ứng phó với công kích của ba người áo xám kia.

Không ngờ khi hắn vừa rơi xuống đất, một người áo trắng đã xuất hiện trước người, gần như cùng hắn đối mặt với nhau.

Lúc này trong lòng Vương Tiểu Thạch mới kinh hãi.

Hắn đành phải rút kiếm ra.

Vừa rồi khi ba người áo xám kia đột nhiên đồng thời ra tay đánh lén, hắn vẫn không hề rút kiếm, nhưng khi người áo trắng này vừa thoáng hiện, hắn đã biết không rút kiếm thì không được.

Lần này thứ hắn rút là đao hay kiếm?

Hắn không rút, bởi vì người áo trắng kia đã nói ngay:

- Là ta.

Vương Tiểu Thạch cười.

Người đến là Bạch Sầu Phi.

Vương Tiểu Thạch lại nhìn ba người áo xám, chỉ thấy tất cả đều đã nằm trên đất. Trước khi bọn chúng phát ra đợt công kích thứ hai, “Kinh Thần chỉ” của Bạch Sầu Phi đã làm cho bọn chúng mất đi năng lực phát chiêu.

Người đến là Bạch Sầu Phi, Vương Tiểu Thạch đương nhiên cũng không rút kiếm.

Nhưng vẻ mặt của Bạch Sầu Phi lại đầy tiếc nuối, thấp giọng hỏi:

- Vừa rồi ta chỉ nói “là ta”, không hề bảo ngươi “đừng ra tay”, sao ngươi lại không rút kiếm?

Vương Tiểu Thạch mỉm cười nói:

- Nếu là ngươi, sao ta lại cần rút kiếm?

- Ngươi không rút kiếm thì ta sẽ không có cơ hội lĩnh giáo kiếm chiêu của ngươi.

Bạch Sầu Phi nhìn hắn nói:

- Đây là một chuyện rất đáng tiếc, ta không muốn để chuyện đáng tiếc này tiếp tục nữa.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ta chưa bao giờ rút kiếm với bằng hữu.

Bạch Sầu Phi nói:

- Lúc ngươi rút kiếm, có thể không xem ta là bằng hữu.

- Ngươi không chỉ là bằng hữu mà còn là huynh đệ của ta.

Vương Tiểu Thạch nói một cách kiên trì và kiên định:

- Một vị đại hiệp đã từng nói: “một ngày là huynh đệ, cả đời là thủ túc”. Chỉ có những tên khốn mới hạ độc thủ sau lưng, rút đao kiếm trước mặt huynh đệ mình.

Bạch Sầu Phi nhìn hắn chăm chú, nói:

- Biết sớm như vậy, chờ sau khi chúng ta giao thủ mới kết nghĩa với ngươi.

Vương Tiểu Thạch lạnh nhạt nói:

- Sau khi giao thủ, e rằng chưa chắc đã có thể kết nghĩa được.Bạch Sầu Phi cười lạnh nói:

- Ngươi sợ thua thê thảm sao?

Vương Tiểu Thạch lắc đầu.

Bạch Sầu Phi hơi giận nói:

- Ngươi sợ ta thua sao?

Vương Tiểu Thạch vẫn lắc đầu.

- Vấn đề không phải là thua thê thảm hay không, cũng không phải là ai thắng ai thua. Nếu chúng ta động thủ, e rằng không chỉ phân thắng bại mà còn phân sống chết.

Hắn nói:

- Người chết sao có thể kết nghĩa với người sống?

Bạch Sầu Phi lúc này mới mỉm cười trở lại:

- Biết đâu là hai người chết cùng đến âm tào địa phủ kết nghĩa với nhau.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, nơi này đã xảy ra một số chuyện.

Có mấy người giống như quan sai, trầm mặc và bình tĩnh, không hề biến sắc đến áp giải ba người áo xám đi, cũng không hỏi Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch câu nào.

Trên đường lại náo nhiệt như cũ, rộn ràng tấp nập. Cũng có một số người nhịn không được nhìn Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi với ánh mắt hồ nghi, có ngưỡng mộ, có kính sợ, nhưng rất nhanh lại tập trung vào công việc của mình.

Trong thành lớn, chuyện xảy ra trên đường cái cũng giống như một con thuyền lá lênh đênh bị sóng biển chôn vùi, mới chỉ một lúc mà sóng gợn cũng không còn nữa.

Chẳng phải con người trong dòng thời gian cũng như thế hay sao?

Nếu đã như vậy, cần gì sự nghiệp lẫy lừng, cần gì công danh cái thế? So sánh với dòng sông lịch sử, vũ trụ mênh mông, chẳng phải cũng như giọt nước trong biển cả, yếu ớt không nơi nương tựa? Nhưng người trên thế gian lại không tiếc đấu đá lẫn nhau, không hề nhường nhịn, chỉ để đoạt lấy một chút “thành tựu” vừa đáng buồn lại đáng thương này.

Thế nhưng, chẳng lẽ ngươi có thể làm một tồn tại nhỏ bé, từ bỏ nỗ lực của bản thân, không cố gắng nữa sao?

Không thể.
Công tội ngàn năm một trận cười

Lưu huỳnh đốt lửa vẫn ham vui

Câu thơ tự nghĩ ra này chính là quan điểm của Vương Tiểu Thạch.

Quan điểm của Bạch Sầu Phi thì sao?

Chẳng biết Bạch Sầu Phi có quan diểm gì không, nhưng Vương Tiểu Thạch lại thấy y đang nhìn một người.

Một người bất kể đứng ở đâu, đứng cùng với ai đều giống như hạc đứng giữa bầy gà.

Thậm chí người này lúc sinh ra cũng cao lớn hùng tráng hơn so với người khác, khi cười còn uy vũ hơn so với người tức giận.

Người này đang chắp tay đi về hướng Tam Hợp lâu.

Hắn chỉ tùy ý cất bước, nhưng tất cả người trên đường đều không nhịn được phải nhìn hắn. Người khổ sở đang bận rộn làm việc, nhìn hắn một cái liền giống như quên mất gánh nặng trên lưng. Thiếu niên gia đinh đang giúp chủ nhân cho ngựa ăn, nhìn thấy này người liền cảm giác mình thần uy lẫm lẫm, đã biến thành chủ nhân trên ngựa. Đám người bán hàng rong đang tính toán chi li, chợt thoáng thấy người này liền giống như con ruồi bị đường hấp dẫn, quên cả việc thối lại bạc vụn. Những cô gái trên đường nhìn thấy người này liền nhớ tới tình nhân hàng đêm xuất hiện trong giấc mộng, cũng oai hùng anh tuấn giống như người trước mặt, ánh mắt liền như con ruồi dính lên chất mật. Những đứa trẻ nhìn thấy vị đại ca hào hùng uy phong này, liền ảo tưởng tương lai cũng sẽ trở nên như hắn. Người trong lòng gian trá không dám nhìn thẳng vào hắn. Người tính tình ngay thẳng vừa nhìn cũng tự thấy mình xấu xa. Mà bản thân người này cũng dường như biết rõ mọi người đều đang nhìn mình, nghênh ngang đi qua đường cái tiến về phía Tam Hợp lâu.

Bởi vì đại hán kia quá thu hút, cho nên người trên đường đều tập trung vào hắn, cũng quên nhìn Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi. Lúc người nọ đi qua, có một chiếc xe ngựa đang gấp rút chạy đi, người đánh xe vung dây cương né tránh những người đi đường, chợt thoáng thấy một người cao lớn uy mãnh đi ngang qua đường, ánh mắt như tia chớp liếc nhìn hắn một cái, liền thất thần giống như trúng phải trọng kích. Chiếc xe ngựa bị mất lái, mắt thấy đã sắp sửa đụng vào một đứa bé đang đứng giữa đường ngây ngốc nhìn đại hán uy vũ này.

Đại hán cao lớn uy mãnh kia ung dung bước ra một bước, một tay đè chặt đầu ngựa, xe ngựa lập tức khựng lại, người đánh xe cũng bị dừng đột ngột suýt chút nữa đã bay ra khỏi xe. Đại hán kia lại giống như diều hâu bắt con gà con, dùng một bàn tay lớn khác tóm lấy đứa trẻ đưa đến bên đường, lại ôn hòa địa khuyên bảo nó:

- Này nhóc, sau này nếu không có người lớn dẫn theo, đừng nên chạy lung tung giữa đường!

Đứa bé vốn đã sợ đến ngây ra, người đánh xe cũng sững sốt, ngay cả ngựa cũng không dám chạy lung tung. Đại hán kia sau khi nói xong lại tiếp tục đi về phía Tam Hợp lâu, mỗi bước tùy tiện đều ngang với bốn bước của người thường, như rồng như hổ, giống như mỗi bước đều để lại một dấu vết trên mặt đất.

Vì Bạch Sầu Phi nhìn chăm chú, cho nên Vương Tiểu Thạch cũng nhìn theo. Hắn nhìn trễ hơn Bạch Sầu Phi một chút, vì vậy không nhìn rõ diện mạo của đại hán kia.

Đại hán kia đã đi vào trong tiệm.

Tiểu nhị trong tiệm lập tức xem hắn là thượng khách, ngay cả khách trong tiệm cũng tự thấy mình thấp hèn, còn thấp hơn ba bậc so với người này, chỉ ước gì ăn no rồi đi, không dám cùng người này ngang vai ngang vế.

Trên thế gian, trước giờ kẻ có thể nhìn thấu lòng người không nhiều lắm, nhưng kẻ biết nhìn bề ngoài thì lại không hề thiếu. Quần áo mà đại hán này mặc trên người giống như tơ nhưng không phải tơ, giống như gấm nhưng không phải gấm, vừa có sự ấm áp của vải bông, lại có sự mát mẻ của vải tơ, rõ ràng là hàng trân quý của “Gia Hòa đường” tại Đôn Hoàng. Chỉ với bộ quần áo này, so với tất cả quần áo trong nhà mình cộng lại có lẽ còn đắt hơn một chút, cho nên dù không nhìn thấy tướng mạo đường đường của đại hán kia, trong lòng họ cũng đã thấy mình thấp đi một đoạn.

Tiểu nhị cũng làm như vị khách quý này đến đây là quang vinh vô thượng, vội dọn một chỗ ngồi trang nhã, hướng về phía ánh sáng, có thể nhìn sông xa đường gần, sau đó lại chào hỏi ân cần, nâng khăn dâng trà. Giống như rất nhiều quán rượu tiệm trà đều tìm trăm phương ngàn kế mời danh nhân hay quan lại ở kinh thành đến tiệm làm “chiêu bài sống”. Ngay cả người xuất sắc như vậy cũng đến tiệm của ta, đủ thấy tiệm này cao quý ra sao, đặc biệt thế nào.

Cho nên khó trách có người cho rằng: đến tiệm ăn không phải vì ăn ngon, mà là vì “ăn danh tiếng”; mặc quần áo không phải vì giữ ấm, mà là vì “tỏ khí phái”.

Có thể vì nguyên nhân này, “thùng cơm” béo mập kia bỗng thở dài một tiếng, nói:

- Mọi người làm việc cũng chỉ vì muốn có cơm ăn cho đỡ đói, sao bây giờ ai cũng chỉ ăn hết đồ ăn mà không ăn cơm?

Hắn uống một ngụm trà, lại nói:

- Huống hồ hiện giờ ngay cả đồ ăn cũng không phải lấy ra ăn, mà chỉ lấy ra xem; rượu cũng không phải lấy ra uống, mà là lấy ra để phô trương lãng phí.

Lúc này đại hán kia vừa gọi một vò cao lương mỹ tửu. Hắn dùng một tay nhấc vò rượu đổ vào trong miệng. Một nửa rượu chui vào trong miệng, còn một nửa lại tràn ra bên miệng làm ướt cả áo, nhưng hắn lại không hề để ý, vẫn hào sảng như trước.

Có điều “thùng cơm” kia nói như vậy, rõ ràng là đang nhằm vào hắn.

Đại hán kia ngẩn ra một chút.

Người trong tiệm đều biết không hay, trong lòng thầm nghĩ “thùng cơm” kia không biết tự lượng sức, lại dám đắc với tội tên đại hán uy vũ hiên ngang này, nhất định sẽ phải nếm mùi đau khổ.

Quả nhiên đại hán cao lớn kia buông vò rượu xuống, chậm rãi quay đầu nhìn về phía “thùng cơm” kia.

Từ khi hắn bước vào Tam Hợp lâu, đã biết rõ trong Tam Hợp lâu này tầng dưới tầng trên, bất kể là chưởng quầy hay tiểu nhị, khách nhân hay ăn mày, chỉ cần là người sống thì đều nhìn hắn, chỉ có một người là ngoại lệ.

Chính là cái người ăn cơm này.

Chương 29: Thùng cơm và heo

Khi hắn vừa vào tiệm đã chú ý đến người chỉ vùi đầu ăn cơm này.

Nguyên nhân hắn biết rõ, đó là vì rất ít người “dám” không nhìn hắn, “có thể” không nhìn hắn, “được phép” không nhìn hắn.

Nhưng hắn cũng không nhìn thấy “thùng cơm” này, bởi vì người ăn cơm này đã bị chén cơm che khuất.

Tổng cộng có năm mươi lăm cái chén không, phân thành từng hàng chất đống trên bàn của người kia, hoàn toàn che khuất diện mạo của hắn. Không biết hắn làm cách nào ăn hết được chừng đó, cũng không biết có phải hắn còn đang ăn hay không.

Lúc này đại hán kia nghiêng đầu nhìn hắn, nhưng vẫn nhìn không thấy hắn, chỉ nghe thấy tiếng và cơm và nuốt cơm.

Đại hán kia bỗng bật cười, hỏi tiểu nhị:

- Tiếng gì thế?

Tên tiểu nhị có cặp mắt nhỏ và lông mày nhỏ kia ngẩn ra, hỏi lại:

- Khách quan, ngài nói gì?

Đại hán kia cười nói:

- Ngươi nghe xem đây là tiếng gì?

Tiểu nhị thật sự không biết hắn muốn chỉ loại thanh âm nào, bởi vì nơi phố xá quán rượu tiếng gì cũng có, đan vào thành một khúc nhạc phổ của nhân gian, cho nên cũng không biết trả lời thế nào.

Đại hán uy mãnh kia lại nói:

- Ngươi không nghe thấy sao? Đó là tiếng heo ăn cơm.

Tiểu nhị lập tức biết đại hán này là nhằm vào vị khách béo mập kia, chỉ dám gật đầu chứ không dám đáp lời.

Không ngờ “thùng cơm” kia lại đáp:

- Không đúng, không đúng.

Sau đó lại nói:

- Sai rồi, sai rồi.

Đại hán uy mãnh cười nói với tiểu nhị:

- Lần này chắc ngươi nghe rõ ràng chứ? Heo chẳng những biết ăn cơm mà còn có thể nói tiếng người nữa.

“Thùng cơm” lại nghiêm túc nói:

- Thứ heo ăn không phải cơm, cơm là dành cho người ăn, sao ngay cả điểm này ngươi cũng không hiểu, chẳng lẽ đầu ngươi thường ngày cũng giống như heo.

Đại hán uy vũ cười lạnh nói:

- Các hạ nói chuyện tốt nhất nên tôn trọng một chút.

“Thùng cơm” nói:

- Người đối với người mới nên tôn trọng, người đối với trâu đừng ngại đánh đàn, còn người đối với heo, chỉ nhìn xem có đủ trọng lượng hay không, không cần tôn trọng.

Đại hán uy mãnh biến sắc. Người bình thường vừa thấy hắn sát khí lẫm liệt, sớm đã sợ đến mức hai chân run rẩy. Chỉ nghe hắn trầm giọng nói:

- Ngươi đang nói ta à?

“Thùng cơm” nói:

- Không, ta đang nói heo.

Đại hán uy vũ lại càng không nhịn được, bàn tay to lớn vỗ xuống bàn một cái, nổi giận quát:

- Ngươi nói lại lần nữa xem!

“Ầm” một tiếng, bình rượu trên bàn liền vỡ vụn, rượu văng tung tóe trên đất. Đáng sợ hơn là tiếng quát kia của hắn lại giống như tiếng sấm vang lên bên tai, khiến cho mọi người đều cảm thấy trong tai “ông ông” không dứt. Sau khi định thần lại, tất cả khách trong tiệm đều lén lút tính tiền chuồn đi trước khi hai người đánh nhau.

“Thùng cơm” kia lại ôn tồn nói một câu:

- Ấy, heo tức giận làm lãng phí rượu, đáng tiếc ơi là đáng tiếc! Đúng là là trâu gặm mẫu đơn, không phân biệt được hoa với cỏ.

Đại hán uy vũ không thể nhịn được nữa, liền vươn người đứng dậy.

Bình rượu trên bàn đã vỡ, lúc này Vương Tiểu Thạch mới nhìn rõ diện mạo của hắn.

Chỉ thấy tóc và râu ria của hắn đều quấn lại với nhau, không phân ra rõ ràng, nhưng lại vừa đen vừa không rối, trơn bóng có lực; hai vai hắn như hai thanh đao màu đen, mắt to hữu thần như tia chớp bắn ra vài thước, cằm nhô cổ lớn, vầng trán vươn cao, mũi rộng phục tê *, áo quần hoa lệ, lưng gấu eo ong, khi đứng lên người bình thường chỉ cao đến giữa ngực và bụng hắn; xương cốt trên người hắn cường tráng rắn chắc giống như rễ cây vảy kết, cơ bắp lộ ra, mười ngón tay co duỗi phát ra tiếng giòn như xào hạt kê, huyệt Thái Dương nhô cao, gò má nổi gân xanh, cùng với tĩnh mạch trên mu bàn tay nhúc nhích như giun. Thần thái của hắn hung ác nhưng vẫn có một khí phái hào hoa phú quý, như bá vương tái thế, quát tháo liền nổi lên mây gió.

* Chỉ người từ trán cho đến mép tóc xương cốt nhô cao. Trước đây những người mê tín cho rằng đó là tướng quý.

Vương Tiểu Thạch không khỏi thần khen một câu: “Hay cho một hán tử như thiên thần!”

Đại hán kia bước nhanh về phía “thùng cơm”, mỗi bước đi giống như tiếng sấm.

Không biết “Thùng cơm” kia đang ở sau chén cơm làm gì, có lẽ là vẫn đang ăn.

Đại hán uy vũ kia nói từng chữ từng câu:

- Ta không đánh kẻ yếu. Chi cần ngươi xin lỗi, ta sẽ bỏ qua cho ngươi lần này.

“Thùng cơm” kia còn và thêm mấy ngụm cơm mới nói:

- Tại sao ta phải xin lỗi heo?

Sau đó hắn liền bổ sung:

- Có điều heo không lớn đến như vậy, nên gọi là trâu thì đúng hơn.

Đại hán uy vũ kia hét lớn một tiếng, một chưởng vỗ xuống trên bàn của “thùng cơm”.

Vừa rồi hắn chỉ tùy ý vỗ bàn một cái, bát đũa liền nhảy dựng lên như đậu nổ, hơn nữa bình rượu hảo hạng của “Dụ Thái Long đường” cũng lập tức vỡ tan.

Huống hồ bây giờ hắn lại vỗ bàn trong cơn thịnh nộ.

Phục vụ, dâng trà, chạy bàn, đầu bếp, chưởng quỹ, lão bản... tất cả người của quán rượu đều đang lo lắng một việc, đó là những cái chén trên bàn kia.

Bọn họ đôi khi cũng làm vỡ chén dĩa, nhưng nếu năm mươi lăm cái cái chén không đồng thời vỡ vụn như hôm nay, chỉ sợ trước nay chưa từng có, sau này cũng không có.

Bọn họ gần như đã “nghe được” tiếng năm mươi lăm cái chén này đồng thời vỡ vụn.

Nhưng chén không có vỡ.

Ngay lúc bàn tay to lớn của đại hán tướng mạo đường hoàng uy vũ kia sắp vỗ xuống mặt bàn, hai tay của “thùng cơm” đột nhiên phân ra. Năm mươi lăm cái chén, kể cả cái chén hắn vừa mới ăn xong bỗng phân làm hai hàng mỗi hàng hai mươi tám cái, xếp thành hai đường thẳng trượt trên cổ tay, sau đó lại xếp thành một hàng đội trên đầu.

Năm mươi sáu cái chén không chồng lên nhau, cái chén ở trên cùng vừa vặn có thể chạm đến sàn nhà của lầu hai.

“Thùng cơm” dùng đầu đội chén như vậy không hề cảm thấy vất vả, thần sắc vẫn ung dung như thường, giống như đó không phải chén mà là một cánh tay khác của hắn, có điều lại mọc trên đỉnh đầu.

Nhưng người trong tiệm và ngoài tiệm nhìn thấy đều ngây dại.

Ngay cả đại hán uy vũ cũng trợn mắt.

Vương Tiểu Thạch chợt nhớ tới một người, một người trong lời đồn.

Đúng lúc này, đại hán uy vũ kia bỗng kêu lên:

- Ngươi là “Phạn Vương”, ngươi là Trương Thán!

Trên giang hồ, người sức ăn tốt, khẩu vị tốt đương nhiên không ít. Gian nan khổ cực, đổ máu chảy mồ hôi cũng chỉ vì ba bữa cơm ăn. Chỉ cần được ăn và còn có thể ăn, ai cũng muốn ăn nhiều một chút, ăn một cách sung sướng, ăn một cách thỏa thích.

Có điều người một hơi ăn năm mươi sáu chén cơm như vậy vẫn rất hiếm thấy. Không ai có thể ăn một hơi năm mươi sáu chén cơm, cơm này rốt cuộc đã đi đâu?

Người có thể ăn một hơi hơn năm mươi chén cơm, hơn nữa còn có thể đem chén cơm múa may như ảo thuật lại càng ít hơn. Hầu hết mọi người khi ăn cơm xong đều không cần chén.Nếu có người tôn trọng chén và cơm như vậy, chắc chắn chỉ có một.

Nghe nói người này có thể lập tức tiêu hóa cơm, vừa ăn cơm vừa luyện “Phản Phản thần công” của hắn.

Đó chính là “Phạn Vương” Trương Thán.

“Thùng cơm” cười nói:

- Ta là Trương Thán, cũng là “Phạn Vương”. Ở trước mặt cơm, ngoại trừ ta ra, không ai có thể xưng Vương.

- Ăn cơm là chuyện lớn của đời người, cũng là sự nghiệp của ta.

Khuôn mặt béo múp của Trương Thán khi đứng đắn càng đáng yêu:

- Ta trước giờ rất kính trọng nghề nghiệp. Giống như kiếm thủ si kiếm, ta cũng si cơm.

Đại hán thần uy kia nhịn không được nói:

- Nếu các hạ là Trương Thán, vậy có biết ta là ai không?

- Ta chỉ biết ngươi có một bằng hữu gọi là Phương Hận Thiếu, “Thư Đáo Dụng Thời” Phương Hận Thiếu.

Trương Thán vẫn đội năm mươi sáu cái chén trên đầu, trong tay còn bưng một chén cơm trắng, vững như Thái sơn:

- Phương Hận Thiếu mê sách như điếu đổ, tiếc là đọc qua liền quên, đọc càng nhiều thì quên càng nhiều. Hắn càng thích tỏ ra là người trí thức, đáng tiếc luôn dùng sai điển cố, nói sai thành ngữ, trở thành trò cười cho người khác.

Hắn nhìn đại hán uy mãnh kia với vẻ thú vị, hỏi:

- Ngươi biết vì sao ta lại nhớ được tên Phương Hận Thiếu này không?

Đại hán uy vũ hừ lạnh nói:

- Bởi vì hắn với ngươi đều ngu xuẩn như nhau.

- Không. Bởi vì hắn và ta đều đồng dạng, đều có sở thích riêng khi lót bụng. Ta thích ăn cơm, ăn thật nhiều cơm, càng nhiều càng tốt, hơn nữa còn chính khí đường đường. Người tu luyện công lực nội gia, tốt nhất nên ăn nhiều cơm, ăn ít đồ ăn lại, càng không nên ăn thịt cá. Ta ăn cơm rất để ý xem gạo ở đâu mới đủ sạch, gạo chỗ nào mới xem như hoàn chỉnh, gạo gì trộn lẫn với nhau nấu lên mới tuyệt diệu, gạo gì không thể trộn lẫn được, có một số gạo lại phải dùng độ lửa khác nhau mới có thể trộn lẫn được, khi đó mới xem như thật sự ăn gạo ăn cơm. Nấu cơm không chỉ cần chú ý mấy chén nước, mà là phải chú ý đến từng phần nước, nhiều một phần là quá ướt, thiếu một phần lại quá khô. Cơm không thể quá mềm, cũng không thể quá cứng. Cứng có ăn cứng, mềm có ăn mềm, cơm nhão và cháo thì cũng như nhau. Dùng nồi gì nấu cơm, dùng niêu gì nấu cơm, dùng thứ gì xúc cơm, dùng thứ gì trộn cơm, thậm chí là dùng củi gì, than gì, lò gì, độ lửa gì nấu cơm, kể cả thời gian và những điều cấm khi nấu cơm, tất cả đều cần phải chú ý.

Trương Thán thở dài:

- Người người mỗi ngày đều ăn cơm, nhưng đối với việc ăn cơm lại không hề nghiên cứu, hoàn toàn không biết gì cả, lại đi tốn công vào mấy cái thực đơn, đúng là ngu muội buồn cười.

Đại hán uy vũ bỗng nhiên nói:

- Ngươi thì cái biết gì!

Hắn lại nói:

- Ngươi thích ăn cơm, còn Tiểu Phương là thích ăn trứng.

Khi nhắc đến Phương Hận Thiếu, hắn giống như rất tiếc nuối, vừa hận vừa yêu:

- Tên đó thích ăn trứng, trứng kho, trứng chiên, trứng xào, trứng nấu, trứng hầm, trứng luộc, trứng sống, trứng chín, trứng nửa chừng chưa chín, trứng ấp một nửa gà con, trứng vừa sinh ra còn ấm áp… tóm lại là vô số. Còn phải chú ý đến phương pháp ăn. Xem ra hắn coi trứng giống như tự mình sinh ra vậy.

- Đúng, nên chú ý bỏ bao nhiêu muối, có bỏ đường hay không, dùng loại nước tương gì, cắt bao nhiêu gừng và hành tây, tất cả đều phải suy nghĩ. Ta cũng xem cơm như ngang hàng với mình vậy.

Trương Thán kiêu ngạo nói:

- Cho nên hắn là “Đản Vương”, còn ta là “Phạn Vương”.

Đại hán kia cười nói:

- Cho nên các ngươi một kẻ là trứng ngốc, còn một kẻ là thùng cơm.

Lần này đến phiên Trương Thán tức giận, lập tức sầm mặt:

- Ngươi nói cái gì?

Đại hán kia nói:

- Nếu như ngươi không phải thùng cơm, làm sao chỉ biết Phương Hận Thiếu, mà không biết danh hiệu “thần dũng uy vũ thiên hạ vô địch vũ nội đệ nhất tịch mịch cao thủ đao thương bất nhập duy ngã độc tôn ngọc diện lang quân” của Đường Bảo Ngưu ta?

Trương Thán nghe xong cả buổi, lẩm bẩm một hồi mới nói ra:

- Phiền ngươi… phiền ngươi lập lại lần nữa!

Đại hán kia trên mặt có vẻ đắc ý, lại làm như mặt không đổi sắc nói:

- Ta chính là “thần dũng uy vũ thiên hạ vô địch vũ nội đệ nhất tịch mịch cao thủ đao thương bất nhập duy ngã độc tôn ngọc diện lang quân” Đường tiền bối Bảo Ngưu đại hiệp.Lần này trong lúc vội vàng hắn còn có thể kịp thời thêm vào bốn chứ “tiền bối” và “đại hiệp”.

Trương Thán nhất thời buồn cười, nhịn không được ôm bụng cười.

Hắn cười đến gập cả người, khiến cho đống chén trên đỉnh đầu kêu lên lộp cộp. Phục vụ nhìn thấy trong lòng hồi hộp, chưởng quỹ nhìn thấy răng cũng lập cập, nhưng chén vẫn không rơi xuống.

Đường Bảo Ngưu tức giận quát lên:

- Ngươi cười cái gì? Có gì buồn cười?

Trương Thán cười đến thở không ra hơi, nói:

- Nếu như ngươi nói sớm một chút, ta đã ăn không được cơm rồi.

- Ngươi đúng là giỏi tự tuyên truyền mình, không biết làm sao lại nghĩ ra được cái loại danh hiệu này.

Hắn cười đến toàn thân như nhũn ra, nhưng vẫn không quên bổ sung một câu:

- Nhìn thấy loại bảo bối như ngươi, ai có thể nuốt trôi cơm?

Đường Bảo Ngưu tức giận đến toàn thân run lên.

Lúc hắn tức giận phát run giống như quả dầu nổ ra, khắp núi đầy đồng đều vang lên tiếng “phụp phụp”.

Hiện giờ đương nhiên không phải giữa núi đồng, mà là trong quán rượu.

Tiếng ồn ào náo động của phố xá bên ngoài cũng không che lấp được tiếng vang như trong xương cốt nổ ra.

Trương Thán nghe được thanh âm này, cũng không cười nữa.

Hắn biết Đường Bảo Ngưu đã nổi giận thật sự, hơn nữa còn muốn ra tay, ra tay toàn lực.

Đương nhiên không chỉ có Trương Thán biết. Nhìn thần sắc của Đường Bảo Ngưu hiện giờ, ai cũng biết là hắn đang muốn ra tay đối phó với Trương Thán, hơn nữa một khi ra tay sẽ là sát chiêu không gì sánh được. Mọi người đều cảm thấy lo lắng cho tên Trương Thán có gương mặt béo tròn này.

Dù là người trong tiệm hay ngoài tiệm, đều chăm chú nhìn vào tràng diện vô cùng căng thẳng này.

Có người đang nghĩ: liệu đại hán uy mãnh này có thể đánh chết tên mập mạp kia không? Có người thì nghĩ: lần này có thể xem náo nhiệt rồi! Có người lại đang nghĩ: tên mập mạp kia đã ăn nhiều cơm như vậy, có thể cầm cự được một lúc không? Cũng có người lại nghĩ: tên mập mạp kia nuốt xuống nhiều cơm như vậy, dù không bị đánh chết cũng bị phình bụng chết rồi.

Ý kiến của mỗi người có thể khác nhau, nhưng tất cả đều tập trung vào tình thế vô cùng căng thẳng giữa Trương Thán và Đường Bảo Ngưu.

Vương Tiểu Thạch lại không phải.

Bởi vì hắn phát hiện có một bóng người, đúng vào lúc này, thừa dịp mọi người không chú ý đã vòng qua góc lầu, sau đó lướt lên lầu hai, lách qua cánh cửa sổ nhìn xuống đường đang mở. Thân pháp so với chim én còn nhanh hơn, so với tơ còn nhẹ hơn, nhưng lại có chút quen mắt.

Hắn đang muốn nói cho Bạch Sầu Phi, chợt thấy Bạch Sầu Phi đã xuất hiện trên mái ngói lầu hai, lách đến phía sau nóc nhà như đang chú ý chuyện xảy ra trên lầu hai, còn vẫy vẫy tay với hắn.

Vương Tiểu Thạch lập tức vọt lên, cũng rất cẩn thận.

Giữa ban ngày ban mặt, dưới cặp mắt của nhiều người, hắn cũng không muốn bị người đầy đường phát giác đang lén lút trên nóc nhà.

Chỉ phút chốc Vương Tiểu Thạch đã đến bên cạnh Bạch Sầu Phi, vừa lúc nhìn thấy trên mặt y lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bạch Sầu Phi kinh ngạc, là vì hắn nhìn thấy tình cảnh bên trong cửa sổ trên mái nhà.

Bạch Sầu Phi vừa lên đến nóc nhà, cũng không lập tức quan sát tình cảnh bên trong, mà trước hết ổn định tâm thần lại. Hắn lập tức nghĩ đến hôm qua, lúc cùng với Tô Mộng Chẩm đi lên Tam Hợp lâu gặp Địch Phi Kinh, Lôi Tổn rất có thể cũng đứng ở chỗ mình bây giờ.

Lôi Tổn là Tổng đường chủ của Lục Phân Bán đường.

Nếu như là mười năm trước, hắn là bang chủ của đệ nhất đại bang trong kinh thành, ngoại trừ thiên tử, có thể xem như là người có thực lực lớn nhất trong dân gian.

Cảm giác của Bạch Sầu Phi lúc này rất kỳ lạ.

Hắn vì cảm giác này mà trầm mặc một hồi, sau đó mới quan sát tình hình bên trong.

Hắn vừa nhìn liền thấy năm cô gái.

Trong có có một cô gái tóc mây cài trâm phượng, hiển nhiên là tiểu thư khuê các, còn lại là bốn ả nha hoàn trong tay đều cầm đoản kiếm.

Từ phía trên nhìn xuống, trông thấy dáng vẻ của bốn nha hoàn kia đều rất xinh đẹp. Còn vị tiểu thư kia lại lưng quay về phía y, ngồi một góc nhìn ra dòng sông ở phía xa. Từ góc độ của Bạch Sầu Phi, không thể nhìn rõ dung nhan nàng.

Nhưng người khiến cho Bạch Sầu Phi kinh ngạc lại không phải năm cô gái này.

Chính giữa quán rượu lớn như vậy, ngoài năm cô gái này ra còn có một cô gái khác.

Cô gái này mặc màu đồ bó màu đỏ thẫm, gương mặt như cười lại không cười, vừa giận vừa vui, như hoa đào dưới gió xuân.

Bạch Sầu Phi nhìn một cái liền cảm thấy quen thuộc.

Nhìn cái nữa lại cảm thấy thân thiết.

Ngay sau đó là một cảm giác vui sướng không lý do, gần như muốn kêu lên thành tiếng: “Ôn Nhu”.

Cô gái này đương nhiên là Ôn Nhu.

Nếu không phải là Ôn Nhu, ai có thể vừa giận vừa vui như vậy?

Nếu không phải là Ôn Nhu, ai lại có một khuôn mặt như hoa đào cười hết gió xuân?

Nếu không phải là Ôn Nhu, ai có thể đem khí khái hóa thành nhu nhược?

Trước khi nhìn thấy Ôn Nhu, Bạch Sầu Phi đã cảm giác được nàng, cho nên hắn không kinh, cũng không hỉ.

Giống như một số người giang hồ, trải qua lữ hành trong nhân thế, đã tạo thành thói quen không kinh không hỉ.

Chỉ có những người mới chân chân vào, mới dễ kinh, dễ hỉ, dễ bị tổn thương.

Bạch Sầu Phi kinh ngạc không phải vì nhìn thấy Ôn Nhu, mà là kinh ngạc vì bản thân lại vui mừng khi nhìn thấy nàng.

Tại sao lại như vậy? Ngày đó không phải chính y đã làm Ôn Nhu tức giận bỏ đi sao?

Ôn Nhu vẫn là Ôn Nhu, Bạch Sầu Phi vẫn là Bạch Sầu Phi.

Nhưng ở trên nóc Tam Hợp lâu, giờ phút này Bạch Sầu Phi cúi người nhìn cô gái dịu dàng bên dưới, sự cao ngạo lãnh đạm đã không còn, trong lòng chỉ còn lại một cảm giác ôn nhu.

Lúc này Vương Tiểu Thạch đã đi đến bên cạnh, chợt nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt y.

Vì vậy hắn cũng đi lên phía trước nhìn vào.

Hắn cũng nhìn thấy Ôn Nhu, cùng với thanh đao của nàng.

Có ai biết thế nào mới là đao của Ôn Nhu?

Giống như ánh đèn vừa mới tỏ.

Giống như sóng mắt của nữ nhân.

Giống như nét đẹp của người tình.

Giống như cánh hoa vừa rụng xuống.

Chương 30: Là yêu hay là hận

Đao ôn nhu, còn người thì sao?

Người hung dữ.

Ôn Nhu giơ đao lên, ánh đao chiếu rọi khuôn mặt xinh đẹp nhưng hung dữ của nàng. Ít nhất Ôn Nhu hi vọng bản thân nàng đủ hung dữ, muốn mọi người đều biết nàng rất hung dữ. Nàng hiểu rõ thân là một nữ hiệp lưu lạc giang hồ, đầu đao nhuốm máu, không hung dữ thì không được.

Cho nên nàng quát lên:

- Lôi Mị, quả dưa thối ngươi đúng là không biết xấu hổ, thừa dịp bản tiểu thư vừa vào kinh thành không phòng bị, liền dùng thủ đoạn hèn hạ trộm đi vỏ đao của bản cô nương. Nếu ngươi không trả lại, ta ta ta một đao sẽ sẽ sẽ…

Nàng muốn nói vài lời hung ác, nhưng lại không nói được.

Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch nghe xong đều không nhịn được phì cười.

Bọn họ cười là vì nghe được, hóa ra Ôn Nhu vừa vào kinh đã gặp phải Lôi Mị, bị trộm đi vỏ đao. Ôn Nhu đương nhiên cảm thấy rất tức giận. Có điều Lôi Mị trộm đi vỏ đao của nàng làm gì? Đây cũng chuyện làm người ra phải suy nghĩ.

Ngoài ra thứ khiến bọn họ cười là lời Ôn Nhu mắng chửi người khác. Mắng người ta là “quả dưa thối”, thật không biết vị đại tiểu thư này làm thế nào học được.

Lôi Mị vẫn quay lưng về phía Ôn Nhu.

Bốn nha hoàn đều trừng mắt nhìn nàng.

Vương Tiểu Thạch phát hiện cặp mắt của bốn nha hoàn này đều rất đẹp, có người như trân châu, có người như làn nước, có người như hạt mưa, có người như những vì sao, so với đôi mắt đa tình quyến rũ của Ôn Nhu lại càng tôn nhau lên.

Hắn chợt phát hiện vì sao Ôn Nhu làm cách nào cũng không hung dữ nổi.

Bởi vì đó là một đôi mắt hoa đào, cho dù trừng lên thế nào cũng không đủ lớn, cho nên không thể hung dữ được.

Hắn cảm thấy buốn cười vì phát hiện này của mình.

Đúng lúc này, hắn chợt nghe Lôi Mị nói một câu.

Lôi Mị vẫn không quay người lại, nàng nói câu này khi vẫn quay lưng về phía Ôn Nhu.

Đó là một câu nói bình thường.

- Sao Tô công tử lại phái cô tới?

Nàng thở dài xa xăm:

- Sao y lại yên tâm để cô tới?

Đây là một câu nói rất ôn hòa, ngữ khí càng khiến người ta cảm thấy gần gũi và ấm áp.

Nhưng khi câu nói này vừa thốt lên, chẳng những Vương Tiểu Thạch giật mình, Bạch Sầu Phi biến sắc, mà ngay cả Ôn Nhu cũng chợt kêu lên một tiếng.

Lần này đôi mắt hoa đào của nàng đã mở đến mức lớn nhất, nhưng vẫn còn dim díp, khóe mắt cong cong, nhịn không được kêu lên:

- Là cô! Là cô! Sao lại là cô?

Mỹ nhân kia lúc này mới chậm rãi quay người, mỉm cười nói:

- Là ta. Là ta. Sao không phải là ta?

Nàng vừa quay người chớp mắt, bốn đôi mắt to bên cạnh liền giống như biến mất, chỉ còn lại đôi mắt thâm thúy và trong trẻo của nàng, tựa như một giấc mộng ngọt ngào.

May ra chỉ có đôi mắt như trăng khuyết của Ôn Nhu, mới có thể so sánh được với đôi mắt đen láy khiến lòng người say, hít thở không thông của nàng.

Ôn Nhu vừa thấy nàng, liền nhịn không được vui mừng chạy đến, đồng thời kêu lên:

- Cô đi đâu vậy? Ta tìm cô, ta nhớ cô, chúng ta đều tìm kiếm cô. Ai da, cô làm hại chúng ta thật khổ. May mà cô lên tiếng sớm, nếu không thì ta đã ra tay rồi. Ta mà chém xuống một đao, hì hì, ngay cả mình cũng không nắm được sống chết, lỡ chém trúng cô thì phải làm sao đây? Ta còn tưởng cô là quả dưa thối Lôi Mị kia.

Nàng nói một hơi không ngừng, người không hiểu rõ nhất định sẽ cảm thấy đầu óc quay cuồng, chẳng biết nói gì. Hơn nữa nàng chỉ lo ôn chuyện, lướt nhanh về phía trước, đã quên mất bốn nha hoàn kia vẫn còn mang ý nghĩ thù địch, cho rằng nàng có ý đồ không tốt. Thân hình của nàng vừa khẽ động, bốn thanh kiếm đã ngăn đón trước mặt.

Ôn Nhu vẫn còn đang hí hửng, không chú ý đến bốn thanh kiếm trước mặt này.

Bốn nha hoàn cũng không ngờ Ôn Nhu lại chẳng thèm đếm xỉa gì đến bốn thanh kiếm chặn đường, bọn họ cũng không có ý làm người khác bị thương, nhưng kiếm chiêu đã phát ra không thể thu lại kịp.

Mỹ nhân kia kêu lên một tiếng, vội nói:

- Không được đả thương người!

Nhưng nàng không biết võ công, không thể kịp thời ngăn lại. Nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh, bốn thanh kiếm đã đâm về phía Ôn Nhu. Trong mắt Ôn Nhu chỉ có mỹ nhân kia, đã quên mất trước mặt còn có kiếm, trong tay còn có đao. Bốn kiếm này mặc dù không chí mạng, nhưng cũng có thể khiến nàng bị thương.

Đúng lúc này, đột nhiên tại phía bậc thang xuất hiện một chiếc đầu lớn, tóc mai liền má xoắn lại với nhau, hét lớn một tiếng:

- Dừng tay!

Tiếng hét này chẳng những giống như tiếng sấm mùa xuân, mà còn là đất bằng dậy sóng. Trên lầu hai, bàn, ghế, cột, xà, ngói, ngay cả ly, chén, đũa, đĩa, thậm chí là đao, kiếm đều đồng loạt kêu lên. Bốn tỳ nữ như gặp phải sấm vang, trong lòng hoản hốt, bốn kiếm va chạm vào nhau kêu leng keng.

Ôn Nhu kêu lên một tiếng, bịt hai tai lại. Đại hán kia chính là Đường Bảo Ngưu, một bước vượt qua năm bậc thang, lúc này đã lên lầu, nhìn Ôn Nhu toét miệng cười. Ôn Nhu giậm chân tức giận nói:

- Cái tên Thiên Lôi ngươi, ồn ào chết đi được!

Mỹ nhân kia cũng bị tiếng hét này làm cho sắc mặt trắng bệch, dùng tay ôm ngực, một lúc sau mới có thể lên tiếng:

- Ôn nữ hiệp là bạn tốt của ta, các ngươi sao lại tổn thương nàng?

Bốn nah hoàn đều biết tội cúi đầu.

Lúc này một người nhanh như chớp “bay” lên, chính là tên thanh niên có làn da đen thui nhưng dáng người lại tròn vo kia. Kỳ quái là mỗi tay của hắn còn mang theo hai mươi tám cái chén không dính liền với nhau. Hai tay hắn nâng hai hàng chén không, lướt lên lầu như chân không chạm, giống như trong tay không phải chén mà là hai cây nhẹ cây gậy trúc bền chắc.

Người này đương nhiên chính là “Phạn Vương” Trương Thán.

Trương Thán vừa lên đến liền hung hăng trừng mắt nhìn Đường Bảo Ngưu. Đường Bảo Ngưu cười ha hả nói:

- Ngươi đi lên thật lưu loát.

Trương Thán xấu hổ không ngừng giải thích với mỹ nhân kia:

- Tên này không hiểu một chút quy củ võ lâm nào, rõ ràng nói là muốn giao thủ với ta, không ngờ mới có mấy chiêu hắn lại đột nhiên xông lên lầu. Ta… nhất thời sơ xuất, không ngờ hắn lại không có phép tắc như vậy, nên không kịp ngăn lại…

Mỹ nhân khẽ mỉm cười, ôn hòa nói:

- Vậy cũng không thể trách ngươi.

Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi nghe xong đã hiểu rõ, hóa ra khi mình leo lên nóc nhà, Trương Thán và Đường Bảo Ngưu đã ở dưới lầu giao thủ, mà tên Trương Thán này giống như ở dưới trướng của mỹ nhân kia, còn Đường Bảo Ngưu lại cùng một nhóm với Ôn Nhu.

Những điều này khiến Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch rất kinh ngạc.

Nhưng điều làm bọn họ kinh ngạc nhất, chính là vị mỹ nhân gọi là “Lôi Mị” kia lại chính là người mà bọn họ thường nhớ tới.

Điền Thuần.

Điền Thuần vẫn đẹp như vậy.

Cặp mắt của nàng vẫn lung linh như mộng, giữa chân mày vẫn thấp thoáng vẻ lo lắng, mái tóc vẫn mềm mại như sông ngân đen nhánh, lúc cười lên vẫn như đóa hoa nở ra đón gió, ca múa dưới trăng.

Có điều vẻ buồn rầu trong nụ cười của nàng dường như càng đậm thêm.

Ôn Nhu không kiên nhẫn, vội hỏi:

- Sao lại là cô? Sao cô lại ở đây?

Điền Thuần khẽ liếc Đường Bảo Ngưu, hỏi:

- Đây là bằng hữu của cô sao?

Câu hỏi này cũng giống như hoàn toàn gạt đi vấn đề của Ôn Nhu.

Ôn Nhu lại không hề cảm thấy điều đó, nói:

- Hắn gọi là Đường Bảo Ngưu. Cô đừng thấy hắn thô lỗ, thật ra con người hắn rất tốt. Lúc trước khi tra xét huyết án của Thanh Đế môn ta tình cờ kết bạn với hắn, còn có một vị Phương Hận Thiếu, còn có Thẩm Hổ Thiền…

Nói đến mấy người này, ánh mắt của nàng lại hiện vẻ vui mừng, bên má cũng hơi đỏ lên.

Điền Thuần thương tiếc nói:

- Mặc dù cô gia nhập giang hồ… không phải quá lâu, nhưng lại kết giao được không ít bằng hữu tốt. Có điều sao Tô công tử lại phái cô đến đây?

Ôn nhu nói:

- Huynh ấy không có phái ta.

Ngón tay như lá cây thủy tiên của nàng chỉ vào Đường Bảo Ngưu, thiếu chút nữa đã đâm vào chiếc mũi to của hắn. Đường Bảo Ngưu vội nghiêng đầu tránh khỏi.

- Sư huynh không hề gọi ta.

Ôn Nhu bực bội bĩu môi nói:

- Ta gặp được hắn trong thành, liền túm lấy hắn lôi vào trong lâu. Sư huynh thấy dáng vẻ của hắn nhàn rỗi vô sự, có tài nhưng không gặp thời, liền bảo hắn đến nơi này đối phó với một người gọi là Lôi Mị, sao lại là cô?

Ánh mắt Điền Thuần như chợt hiểu ra:

- Khó trách, y làm sao dám để cô mạo hiểm.

Ôn Nhu nhíu mày nói:

- Hử? Cô nói sao?

Điền Thuần nói:

- Tô công tử phái vị Đường tiên sinh này tới bắt Lôi Mị, cô lại lén lút theo đến, có phải không?

Đường Bảo Ngưu nhếch miệng cười nói:

- Gọi ta là Đường Bảo Ngưu được rồi, không cần gọi là Đường tiên sinh. Ta bình sinh sợ nhất là mấy cái lễ tiết khách sáo vô nghĩa.

Điền Thuần nhìn sang Đường Bảo Ngưu, cười nói:

- Ta vốn không quen biết các hạ, sao có thể gọi thẳng tên được.

Đường Bảo Ngưu trừng mắt nói:

- Có gì là không thể?

Điền Thuần cười nói:

- Các hạ mặc dù thấy không sao, nhưng ta là nữ nhi, cần phải tuân thủ một chút lễ nghi.

Đường Bảo Ngưu cười hề hề nói:

- Nói cũng phải.

Điền Thuần nói:

- Cho nên, nếu ta không gọi các hạ là Đường tiên sinh, chẳng lẽ lại gọi là Đường tiểu thư?

Đường Bảo Ngưu gãi đầu, vội nói:

- Không được, không được.

Hắn lại cười hì hì nói:

- Không bằng cứ gọi ta là Đường công tử, hay là Đường đại hiệp, vậy là được rồi.

Hắn lại bổ sung:
- Có điều, những người thật sự hiểu rõ ta đều gọi ta là Đường cự hiệp.

Điền Thuần ngạc nhiên:

- Đường cự hiệp?

Đường Bảo Ngưu nói:

- Đúng. Cự hiệp là đại hiệp trong đại hiệp, gọi ta là Đường cự hiệp là thích hợp nhất, ta cũng sẽ gắng gượng tiếp nhận cái danh hiệu đương nhiên này.

Điền Thuần cười, đám nha hoàn bên người nàng cũng không nhịn được che miệng:

- Đường cự hiệp đúng là một người dí dỏm.

Ôn Nhu không cam lòng nói:

- Bởi vậy mới nói sư huynh ta không biết dùng người.

Câu nói này của nàng thật sự là kinh người. Một lãnh tụ danh lừng thiên hạ, một mình chống đỡ Kim Phong Tế Vũ lâu, lại bị nói là “không biết dùng người”, chắc cũng chỉ có Ôn Nhu mới nói ra được.

Vẻ mặt Ôn Nhu lại bình thản ung dung như thường, giống như vừa ăn một khối đậu hủ vậy.

- Huynh ấy phái Đường Bảo Ngưu đến, không bằng cứ phái ta đến. Cho nên ta mới bảo Đường Bảo Ngưu gây náo loạn dưới lầu, còn ta lại thần không biết, quỷ không hay lẻn lên lầu hai.

Ôn Nhu nói vô cùng đắc ý.

Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi ở trên nóc nhà, trong lòng đồng thời nghĩ thông một chuyện.

Tô Mộng Chẩm đã từng nói: y đã phái “một người khác” đi đối phó với lôi Mị, đó là một “người rất ham vui”, ít nhất cũng là một “người rất thú vị”.

Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch đều thừa nhận Tô Mộng Chẩm nói rất đúng.

Bất kể Ôn Nhu hay là Đường Bảo Ngưu, đều có thể xem là người “rất ham vui” hoặc “rất thú vị”.

Nhìn Ôn Nhu nói một cách thoả thuê mãn nguyện như vậy, Trương Thán không nhịn được cắt lời:

- Cho nên Điền cô nương mới bảo ta ứng phó với kẻ gây sự dưới lầu, để cô ấy đối phó với người từ cửa sổ tiến vào.

Không biết Ôn Nhu có nghe được hàm ý chế giễu trong lời nói của hắn hay không, lại không hề tức giận, bởi vì nàng nhớ lại vấn đề kia:

- Điền Thuần, sao cô lại ở chỗ này? Lôi Mị thì sao?

Điền Thuần lẳng lặng nhìn Ôn Nhu, sau đó dùng một loại ngữ điệu bình tĩnh nói:

- Trước khi trả lời vấn đề này của cô, ta muốn thỉnh giáo cô một vấn đề trước.

Ôn Nhu cao hứng nói:

- Cô cứ nói đi! Có chuyện gì cứ việc thỉnh giáo ta!

Điền Thuần hỏi:

- Lần này Kim Phong Tế Vũ lâu chỉ phái cô và Đường cự hiệp đến Tam Hợp lâu sao?

Ôn Nhu nói:

- Chỉ phái Đường Bảo Ngưu đến thôi.

Điền Thuần nói:

- Vậy thì dễ xử lý rồi.

Ôn Nhu ngạc nhiên hỏi:

- Cái gì dễ xử lý?

Điền Thuần cao giọng bình thản nói:

- Bằng hữu trên nóc nhà, các vị cũng nên xuất hiện rồi!

Một cô gái không biết võ công, sao lại biết bọn họ ở trên nóc nhà?

Nhưng đến lúc này, dù có khó xử, bọn họ cũng đành phải hiện thân.

Bọn họ vừa xuất hiện, ngược lại khiến Điền Thuần và Ôn Nhu đều giật mình.

Ôn Nhu hô một tiếng nhảy dựng lên, “bay” tới đấm cho Bạch Sầu Phi một cái, lại ôm lấy Vương Tiểu Thạch, vui mừng nói:

- Ngươi đến rồi, ngươi cũng đến, các ngươi đều đến cả rồi.

Bạch Sầu Phi cười, nụ cười hơi có vẻ thê lương.

Vương Tiểu Thạch lại đỏ mặt, ngượng ngùng không nói nên lời.

Ôn Nhu lúc này mới phát giác, vội buông tay ra, mặt cũng đỏ lên.

Bạch Sầu Phi và Điền Thuần nhìn nhau cười.

Bạch Sầu Phi vốn tưởng rằng mình sẽ để bụng chuyện Điền Thuần không từ biệt mà đi, trong lòng sẽ mang hận ý, nhưng lúc này khi vừa thấy mặt, hắn lại cười như vậy, không còn nhớ từng có hận ý gì, ngay cả nỗi giận cũng tiêu tan.

Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu vẫn còn đỏ mặt.

Bạch Sầu Phi đành phải nói với Điền Thuần:

- Lôi cô nương!

Điền Thuần lộ ra hàm trắng đều, cười nói:

- Bạch công tử! Vương thiếu hiệp!

Vương Tiểu Thạch lúc này mới nhớ lại lời muốn nói:

- Điền Thuần, cô lừa chúng ta thật khổ.

Hắn chỉ vào Bạch Sầu Phi:

- Nhất là hắn, vi cô mà hồn đi đâu mất, thần hồn điên đảo, hồn bay lên trời, hồn phi phách tán…

Hắn đại khái có ý che giấu cho mình, cho nên đặc biệt khoa trương.

Bạch Sầu Phi cả giận nói:

- Ngươi nói cái gì?

Y vươn tay huých Vương Tiểu Thạch một cái, vội giải thích:

- Ta là cảm thấy hối tiếc với Ôn nữ hiệp. Lần đó tại bờ sông ta thật sự đã mở lời xúc phạm, làm hại Vương lão tam cả ngày hoàng hốt, như chó nhà có tang, cơm nước không vào, ăn ngủ không yên, lệ ướt áo xanh, mồ hôi ướt gối… Vương Tiểu Thạch kêu lên:

- Ngươi nói cái gì?

Hắn lại dùng cùi chỏ thúc Bạch Sầu Phi một cái.

Ôn Nhu cười mỉm nói:

- Ha! Tên quỷ ngươi, hôm nay lương tâm mới trỗi dậy, đi tạ lỗi với bản cô nương sao?

Điền Thuần cười nói:

- Bọn họ đang làm trò quỷ đấy.

Ôn Nhu không hiểu ý nghĩa của câu nói đó, lại hỏi:

- Ấy! Sao bọn họ lại gọi cô là Lôi cô nương? Cô không phải họ Điền sao?

Điền Thuần bình tĩnh nói:

- Ta vốn là họ Lôi, không phải họ Điền.

Lần này lại là Vương Tiểu Thạch nói:

- Nhưng Lôi Mị mà chúng ta biết, không phải là cô.

Lôi Thuần ngạc nhiên nói:

- Ai bảo ta là Lôi Mị?

Vương Tiểu Thạch lấy làm lạ hỏi:

- Cô không phải là Lôi Mị sao?

Bạch Sầu Phi cũng nghiêm mặt hỏi:

- Vậy cô là ai?

Trương Thán cao giọng nói:

- Cô ấy là hòn ngọc quý trên tay Tổng đường chủ của Lục Phân Bán đường chúng ta, Lôi Thuần đại tiểu thư.

Tại khoảnh khắc này, Vương Tiểu Thạch nhớ đến rất nhiều chuyện.

Nếu như Điền Thuần chính là Lôi Thuần, mà Lôi Thuần lại là con gái một của Lôi Tổn, Lôi Tổn và Tô Mộng Chẩm là tử địch, Lục Phân Bán đường do Lôi Tổn chủ trì và Kim Phong Tế Vũ lâu do Tô Mộng Chẩm lãnh đạo đối địch với nhau, Tô Mộng Chẩm là đại ca kết nghĩa của mình và Bạch Sầu Phi, như vậy Lôi Thuần trước mắt này là địch hay là bạn? Đây là chuyện thứ nhất.

Theo hắn quan sát, Bạch Sầu Phi vốn có tình cảm với Lôi Thuần, nhưng Lôi Thuần lại phải gả cho Tô Mộng Chẩm để hòa hoãn xung đột giữa hai phái, vậy cảm thụ hiện giờ trong lòng Bạch Sầu Phi là yêu hay là hận? Đây là chuyện thứ hai.

Nếu hôm nay người có mặt tại Tam Hợp lâu không phải Lôi Mị mà là Lôi Thuần, Tô Mộng Chẩm sao lại phái hai người bọn họ đến? Là do y tính sai, là trùng hợp, hay là có dụng ý khác? Lôi Thuần sao lại xuất hiện ở Tam Hợp lâu? Là ý của Lôi Tổn hay là ý của cá nhân nàng? Ôn Nhu sao lại chen chân vào vũng nước đục này?…

Vương Tiểu Thạch càng nghĩ càng rối, càng nghĩ càng loạn.

Có điều, trong đống suy nghĩ rối như mớ bòng bong này, có một ý niệm lại đặc biệt rõ ràng.

Đó là tâm tình của Bạch Sầu Phi.

Vì vậy hắn lập tức pha trò:

- Hóa ra là Lôi đại tiểu thư, thất kính, thất kính! Không ngờ chúng ta lại gặp được Lôi đại tiểu thư ở bờ Hán Thủy, đã sớm kết duyên với Lục Phân Bán đường. Sớm biết như thế chúng ta đã không dám tùy tiện ra tay.

Lôi Thuần nói:

- Hiện giờ các người cũng là khách quý của Kim Phong Tế Vũ lâu.

Nàng nói chuyện với Vương Tiểu Thạch, nhưng ánh mắt lại liếc về phía Bạch Sầu Phi.

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Tin tức của cô quả thật linh thông.

- Chuyện lớn như vậy, Lục Phân Bán đường sao lại không biết chứ.

Lôi Thuần thở dài xa xăm nói:

- Thật ra ta vẫn luôn chú ý đến hành tung của các người, chỉ hi vọng các người có thể sớm ngày rời khỏi kinh thành.

Bạch Sầu Phi hừ lạnh một tiếng.

Vương Tiểu Thạch vội nói:

- Lôi đại tiểu thư cảm thấy chúng ta không thích hợp ở lại kinh thành sao?

Lôi Thuần nói:

- Đó là một nơi thị phi.

Bạch Sầu Phi lạnh lùng nói:

- Chúng ta cũng không sợ thị phi.

Lôi Thuần nói:

- Cũng là chỗ máu tanh.

Bạch Sầu Phi nói:

- Ta thích nhất chính là những nơi có thị phi và máu tanh, như vậy có vị người.

Lôi Thuần nói:

- Vậy thì tùy công tử. Chỉ có điều, bất cứ người nào muốn dương danh lập nghiệp ở nơi này, trước hết đều phải trả giá thật nhiều, sau đó biến chất, dần dần mất đi diện mạo ban đầu, trở thành một kẻ giang hồ bất đắc dĩ.

Bạch Sầu Phi nói:

- Ta vốn chính là người giang hồ.

Lôi Thuần nói:

- Các người vốn không phải… các người còn có một chút… không phải.

Bạch Sầu Phi cười lạnh nói:

- Dù là phải hay không phải, chúng ta cuối cùng đã gia nhập Kim Phong Tế Vũ lâu. Tô đại ca sẽ trọng dụng chúng ta, đối kháng với quý bang. Cô đương nhiên không ngờ được chúng ta lại ở nơi này.

Lôi Thuần thở dài một tiếng:

- Tùy công tử nói thế nào, tùy công tử nghĩ ra sao… Ta vẫn luôn cảm thấy các người không nên ở lại đây, bởi vì trả giá quá lớn, rất không đáng.

Bạch Sầu Phi nói:

- Cô là con gái một của bang chủ kinh thành đệ nhất đại bang năm đó, lại sắp là phu nhân của bang chủ kinh sư đệ nhất đại bang hiện nay, đương nhiên là có tư cách nói không đáng. Còn chúng ta chỉ là những kẻ lưu lạc giang hồ tay không tấc sắt, nói không được những lời này.

Hắn dừng một chút, lại nói:

- Điều ta không muốn nói nhất là: sao chúng ta không tự lượng sức mình như vậy, lại lên thuyền cứu cô tại bờ Hán Thủy, trơ mắt nhìn mình tự chui vào tròng.

Lôi Thuần cũng không khỏi hơi tức giận:

- Các người cứu ta, ta rất cảm kích, đó không phải cạm bẫy. Không có các người, ta cũng sẽ không còn ở nơi này. Nếu như ta muốn lợi dụng các người, sao lại phải lén lút bỏ đi? Ta vốn có thể khuyên các người gia nhập liên minh Lục Phân Bán đường.

Bạch Sầu Phi chợt bình tỉnh lại:

- Cho dù cô không định khiến chúng ta rơi vào cạm bẫy, cũng vẫn lừa gạt chúng ta.

- Điều duy nhất ta lừa các người, chỉ có thân phận của ta.

Lôi Thuần thở dài nói:

- Các người cứu ta, vốn không phải vì thân phận của ta. Chúng ta kết giao, cũng không phải vì thân phận của ta. Có đúng không?

Ôn Nhu lớn tiếng nói:

- Đúng vậy.

Nói xong liền trừng mắt nhìn Bạch Sầu Phi.

Đường Bảo Ngưu ở một bên cũng phụ họa, lớn tiếng nói:

- Đúng vậy.

Trương Thán thấy tình thế hơi căng thẳng, cũng vội nói:

- Rất đúng.

Đường Bảo Ngưu học theo dáng vẻ Ôn Nhu nhìn Bạch Sầu Phi, cũng trừng mắt nhìn Trương Thán, lẩm bẩm nói:

- Người ta nói ngươi cũng nói theo, đúng là kẻ bám đuôi.

Trương Thán lại cố ý chỉ ra ngoài cửa sổ, cũng không nhìn mà nói:

- Ngươi nhìn kìa! Trời sắp mưa rồi.

Đường Bảo Ngưu hiếu kỳ, vừa nhìn quanh vừa hỏi:

- Trời mưa à?

Trương Thán cười nói:

- Trâu ơi! Trên đường có con trâu ngốc, vừa rồi còn lẩm bẩm mấy tiếng. Trâu rên rỉ khi trời nắng, không phải là dấu hiệu trời sắp mưa sao?

Trương Thán nói như vậy, vốn cho rằng Đường Bảo Ngưu sẽ rất tức giận, ai ngờ hắn lại không phản ứng.

Trương Thán cảm thấy ngạc nhiên, lại trông thấy Đường Bảo Ngưu đang há hốc mồm nhìn xuống lòng đường.

Trương Thán hiếu kỳ, cũng nhìn ra ngoài đường.

Hắn cũng trợn mắt há mồm.

Vốn là một buổi sáng trong lành, hiện giờ quả thật mưa gió sắp kéo đến rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau