ÔN NHU NHẤT ĐAO [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ôn nhu nhất đao [luận anh hùng] - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Ho và cúi đầu

Chiếu cố những người không giao tình

Thiên hạ chỉ có Địch Phi Kinh

Nếu như ngươi không có bằng hữu, hãy tìm Địch Phi Kinh, Địch Phi Kinh sẽ là bằng hữu tận tâm nhất của ngươi.

Nếu như ngươi không có ai hiểu, hãy tìm Địch Phi Kinh, Địch Phi Kinh sẽ là tri âm của ngươi.

Nếu như ngươi gặp phiền toái, hãy tìm Địch Phi Kinh, y có thể giúp ngươi giải quyết tất cả khó khăn.

Nếu như ngươi muốn tự sát, hãy tìm Địch Phi Kinh, y nhất định có thể khiến cho ngươi lại mong được sống, cho dù hoàng đế lão tử đưa ra một ngàn vạn lượng hoàng kim cầu ngươi đi chết, ngươi cũng sẽ không chịu cắt một ngón tay.

Đây là lời đồn lưu truyền rộng nhất trong kinh thành.

Đáng tiếc Địch Phi Kinh chỉ có một, muốn gặp y cũng không dễ dàng.

Trong thiên hạ chỉ một người có thể gặp y bất cứ lúc nào, đó không phải là con của Địch Phi Kinh, bởi vì Địch Phi Kinh không có con; cũng không phải là phu nhân của Địch Phi Kinh, bởi vì Địch Phi Kinh không có vợ. Địch Phi Kinh cả đời chỉ có bằng hữu, không có người thân. Y chỉ có một thân một mình.

Người có thể tùy thời gặp y là Lôi Tổn.

Bất kể là ai, có thể kết giao được bằng hữu như Địch Phi Kinh nhất định đều có bối cảnh kinh người. Nhưng có lẽ tri giao thật sự của Địch Phi Kinh cũng chỉ có một mình Lôi Tổn.

Có người nói, Địch Phi Kinh có thể chứa cả thiên hạ, Lôi Tổn biết dùng Địch Phi Kinh cho nên y mới có được thiên hạ.

Nhưng cũng có người nói, một núi không thể chứa hai hổ, Lôi Tổn và Địch Phi Kinh hiện giờ chưa xung đột với nhau, đợi đến khi thiên hạ bình định sẽ khó tránh khỏi hai hổ tranh đấu. Đây có thể nói là một nỗi lo xa của Lục Phân Bán đường, cũng là một mối họa ngầm.

Tô Mộng Chẩm đương nhiên cũng nghe được những lời đồn này.

Về phần lời đồn cuối cùng chính là do y “sáng tạo” ra, cố ý làm cho lời đồn này lưu truyền trên giang hồ, sau đó chờ đợi phản ứng của hai kẻ đứng đầu Lục Phân Bán đường.

Phương pháp tiêu diệt kẻ địch tốt nhất chính là làm cho bọn chúng tự diệt lẫn nhau.

Muốn kẻ địch tự giết lẫn nhau, trước tiên phải làm cho bọn chúng nghi ngờ lẫn nhau, khi đã nghi ngờ thì sẽ không thể hợp tác chặt chẽ, chỉ cần không hợp tác chặt chẽ thì sẽ có kẽ hở để thừa cơ.

Muốn kẻ địch không tin tưởng nhau, có thể dùng lợi ích dụ dỗ, nhưng đối phó với những người như Lôi Tổn và Địch Phi Kinh, áp bức dụ dỗ cũng giống như trò trẻ con.

Cho nên Tô Mộng Chẩm tạo ra lời đồn.

Lời đồn luôn luôn hữu hiệu.

Cho dù là người có định lực cao, cũng khó tránh bị lời đồn lừa gạt, bị lời đồn làm nghi hoặc. Bởi vì bản thân lời đồn có thể tạo thành một loại áp lực, giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn. Có câu “lời đồn dừng ở kẻ trí *”, nhưng ngươi muốn mua vải cũng phải xem có phải là cửa hiệu lâu đời được bảo đảm chất lượng hay không, kẻ trí cũng khó tránh phải nghe lời đồn, chỉ là có thể suy xét về lời đồn mà thôi.

* Ám chỉ những lời nói không có căn cứ, truyền đến người có đầu óc thì không thể lưu truyền tiếp.

Cho dù là người không nghe lời đồn, cũng chỉ xem như một sự trốn tránh với lời đồn. Nói cách khác, lời đồn vẫn có sức ảnh hưởng với hắn như thường, cho nên hắn mới không dám đối mặt.

Người có thể đối mặt với lời đồn, giải quyết lời đồn, đó mới là một người dũng cảm.

Tô Mộng Chẩm truyền lời đồn ra ngoài, sau đó chờ đợi phản ứng của Lục Phân Bán đường. Nơi kẻ địch đã có một kho thuốc nổ, y cũng không có ý định chuyển nó trở về, chỉ cần giúp đối phương châm một ngòi nổ là được.

Y tin tưởng cách làm của mình giống như đổ một thùng nước vào túi bột mì, không lâu sau túi bột mì này sẽ mốc meo và lên men.

Nếu như ngươi muốn một đôi vợ chồng cãi lộn, rất đơn giản, chỉ cần ở bên ngoài rêu rao rằng bọn họ sống chung không hòa thuận.

Trong một tổ chức, khi lão đại và lão nhị bắt đầu tranh đấu với nhau, thông thường là vì bên ngoài lưu truyền rằng lão đại muốn đá lão nhị xuống, còn lão Nhị thì muốn chiếm quyền của lão đại.

Có đôi khi Tô Mộng Chẩm cũng phải tin, chỉ cần Lôi Tổn và Địch Phi Kinh vẫn tâm đầu ý hợp, thế lực của Lục Phân Bán đường sẽ bền vững không thể lay chuyển được.

Cho nên y đã đổ ra “thùng nước” này, sau đó kiên nhẫn chờ đợi kết quả.

Kết quả y được gì?

Không có kết quả.

Lôi Tổn vẫn là Lôi Tổn, không hề tổn hại; Địch Phi Kinh vẫn là Địch Phi Kinh, gặp biến không kinh. Một người vẫn là Tổng đường chủ của Lục Phân Bán đường, còn một người vẫn là Đại đường chủ của Lục Phân Bán đường, kính trọng lẫn nhau, mỗi người một nửa.

“Thùng nước” kia giống như đổ vào trong biển, hoàn toàn không phản ứng.

Từ đó về sau, Tô Mộng Chẩm càng cảm thấy hiếu kỳ đối với Địch Phi Kinh.

Lão nhị bắt buộc phải nhường nhịn lão đại, bởi vì thế lực của lão đại lớn hơn hắn. Lão nhị không nhịn được thì không thể trở thành lão nhị, hắn có thể là lão đại hoặc không là gì cả, nhưng thiên chức của lão nhị chính là phải biết nhường nhịn.

Nhưng lão nhị này làm sao có thể khiến cho lão đại hoàn toàn không lo ngại hắn?

Đây là điểm mà Địch Phi Kinh rất giỏi, cũng là điểm không thể xem thường Lôi Tổn.

Tô Mộng Chẩm cảm thấy kỳ quái, nhưng vẫn không từ bỏ.

Y biết giữa Địch Phi Kinh và Lôi Tổn nhất định có lý do gì đó khiến bọn họ tuyệt đối tin tưởng lẫn nhau. Đây có thể là một bí mật, chỉ cần tìm được bí mật thì sẽ có thể phá vỡ quan hệ mật thiết của bọn họ.

Tô Mộng Chẩm rất muốn tìm ra bí mật này.

Vì bí mật này, y đã hạ lệnh cho những người nằm vùng tại Lục Phân Bán đường, xem việc tìm ra “nguyên nhân” Lôi Tổn và Địch Phi Kinh hợp tác khăng khít là quan trọng nhất.

Hiện tại y đã có đầu mối.

Y đã gặp qua Lôi Tổn.

Lôi Tổn là thủ lĩnh của Lục Phân Bán đường, chỉ cần có chuyện quan trọng, chẳng hạn như thừa tướng đại nhân đãi tiệc đám đương gia trong kinh thành, Lôi Tổn sẽ khó tránh phải gặp gỡ Tô Mộng Chẩm.

Nhưng Tô Mộng Chẩm vẫn chưa từng gặp Địch Phi Kinh. Địch Phi Kinh cũng không thích lộ diện.

Hiện giờ trên lầu có một Địch Phi Kinh.

Tô Mộng Chẩm muốn gặp Địch Phi Kinh một lần.

Y đã nhìn thấy Địch Phi Kinh, nhưng y lại giật mình.

Một Địch Phi Kinh tuấn tú, trẻ tuổi, cô tịch, tiêu sái, lại mang theo một loại khí chất xuất trần, ngay cả Bạch Sầu Phi nhìn thấy trong lòng cũng có cảm giác đố kị.

Địch Phi Kinh đẹp đến mức làm cho người vừa thấy liền biết y là Địch Phi Kinh.

Địch Phi Kinh luôn nhìn xuống vạt áo dài của y, hoặc là nhìn mũi giày, giống như một vị cô nương thẹn thùng không dám ngẩng mặt nhìn người.

Một vị cô nương không dám ngẩng đầu nhìn, bởi vì nàng là một nữ nhân.

Nữ nhân hay thẹn thùng.

Cho dù nàng muốn nhìn người, cũng có nhiều thứ không tiện. Khi một nữ nhân có nhiều thứ không tiện, từ xưa đến nay đều giống nhau.

Địch Phi Kinh đương nhiên không phải là nữ nhân, hơn nữa còn là Đại đường chủ của Lục Phân Bán đường, tại sao cả khi nói chuyện với người khác đều không ngẩng đầu?

Hành vi này của y không khỏi hơi thất lễ.

Nhưng không ai trách y, cũng không đành lòng trách y.

Bởi vì khi vừa thấy ba người Tô Mộng Chẩm lên lầu, Địch Phi Kinh đã áy náy nói:

- Xin đừng trách ta thất lễ! Xương cổ của ta không tốt nên không thể ngẩng đầu lên, rất xin lỗi!

Tô Mộng Chẩm, Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi đều không biết Địch Phi Kinh có nói thật hay không.

Nhưng ba người bọn họ trong lòng đều giật mình.

Một nam tử tuấn tú như vậy, phần cổ lại bị gãy, vĩnh viễn không ngẩng đầu lên được, cũng vĩnh viễn không nhìn được cảnh vật ở xa.

Trong lòng ba người không khỏi thoáng hiện vẻ bi ai.

Cảm thấy bi ai sâu sắc vì một nhân tài tuấn tú.

Có phải bởi vì như vậy, Địch Phi Kinh mới trở thành lão nhị?

Cổ của Địch Phi Kinh mềm mại rũ xuống, ai cũng thấy được xương cổ của y đã bị gãy. Khiến người ta ngạc nhiên là y còn không chết, vẫn có thể sống được đến bây giờ.

Giọng nói của y rất nhẹ, như có như không, lúc liền lúc đứt, đó là vì y khó có thể nói một hơi hết được.

Y sống như vậy, có thể tưởng tượng thân thể và tinh thần phải chịu bao nhiêu dày vò và đày đọa.

Một người không có cổ, nội tức khó vận chuyển tự nhiên, e rằng võ công cũng không cao được bao nhiêu.

Sống như vậy thật sự là thống khổ đến cực điểm
Nhưng Địch Phi Kinh vẫn mỉm cười, giống như cảm thấy rất hài lòng với tình trạng của mình. Bởi vì sắc mặt của y trắng bệch một cách kỳ lạ, khi cúi đầu cười như vậy, cho dù cười có ưu nhã cũng khó tránh khỏi làm cho người ta có một loại cảm giác kỳ dị

Địch Phi Kinh luôn nhìn xuống dưới, cho nên y dễ dàng nhìn thấy đám người Tô Mộng Chẩm từ bậc thang bước lên. Đến khi đám người Tô Mộng Chẩm lên lầu y vẫn cúi đầu, nói chuyện rất không tiện.

Nhìn vào giống như Địch Phi Kinh đang mất tinh thần, thấp đi một nửa.

Bạch Sầu Phi đưa mắt nhìn, sự đố kị trong lòng đột nhiên biến mất.

Trên đời dù sao cũng không có chuyện mười phân vẹn mười, cho nên cũng sẽ không có người thập toàn thập mỹ.

Vương Tiểu Thạch lại hận không thể quỳ xuống để nói chuyện với Địch Phi Kinh.

Có lẽ chỉ như vậy mới công bình một chút với Địch Phi Kinh, hơn nữa Địch Phi Kinh cũng gây cho người ta một loại xúc động như muốn quỳ bái.

Tô Mộng Chẩm thì sao?

Tô Mộng Chẩm nghĩ thế nào?

Y đi đến trước cửa sổ.

Ngoài cửa sổ nhìn ra phía bắc kinh thành vô tận, sông như đai ngọc, tháp hồ in bóng, kiến trúc hoa mộng, mái ngói cong cong, muôn hình vạn trạng.

Tô Mộng Chẩm đặt hai tay lên cửa sổ, không nhìn phía xa, chỉ nhìn xuống lòng đường.

Mưa bụi mịt mờ, sắc trời u ám.

Trên đường chỉ có hai màu vàng và lục.

Dù vàng và dù lục như hoa văn đan vào nhau, mỗi bên tập trung lại một nơi, có lúc lại di động thật nhanh, chiếm lấy tiên cơ, hòa lẫn vào nhau. Từ trên cửa sổ nhìn xuống, giống như trong cảnh mưa biến ảo thành một bức tranh tươi đẹp có hai màu vàng và lục.

Người ở bên dưới dù.

Tô Mộng Chẩm từ trên lầu nhìn xuống, cho nên chỉ thấy dù chứ không thấy người.

Dù xanh lục là đội ngũ “Vô Phát Vô Thiên” do Mạc Bắc Thần thống lĩnh.

Dù vàng là người của Lôi Mị.

Lúc Tô mộng Chẩm quay người lại bỗng ho lên kịch liệt. Khi y ho, mỗi bắp thịt trên người đều co giật, mỗi sợi thần kinh đều rung động, mỗi tấc gân cốt đều bị dày vò.

Y lại lấy khăn tay trắng ra che miệng.

Trên khăn trắng có nhuốm máu hay không?

Lần này Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi đều nhìn không thấy, bởi vì Tô Mộng Chẩm ho xong liền đem khăn tay nhét vào trong vạt áo.

Rốt cuộc thống khổ mà Địch Phi Kinh phải chịu lớn hơn, hay sự đau đớn của Tô Mộng Chẩm nhiều hơn một chút?

Chẳng lẽ đây chính là cái giá phải trả để có được quyền lực và thanh danh?

Phải trả giá lớn như vậy mới có thành tựu, liệu có đáng giá hay không?

Vào thời khắc này, trong lòng Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi đều có suy nghĩ này.

Tô Mộng Chẩm lên tiếng, y nói chuyện không hề khách khí.

Y chỉ dựa vào cửa sổ nhìn một cái, đã xác định được một chuyện: cục diện đã được khống chế.

Dù trận của Mạc Bắc Thần tạm thời có thể chống đỡ thế công của Lôi Mị, hơn nữa từ ám hiệu trên dù truyền đến, y biết Dương Vô Tà đã sắp đến nơi. Dương Vô Tà tuyệt đối sẽ không đến một mình.

Dương Vô Tà cũng gần như đồng nghĩa với tinh binh trong lâu.

Chỉ cần đại cục không có vấn đề, vậy thì sẽ có điều kiện để đàm phán. Đây là một trong những nguyên nhân Tô Mộng Chẩm muốn biết rõ tình thế trước.

Bất cứ điều kiện đàm phán nào đều phải dựa trên thực lực của mình. Một người không có thực lực, vậy thì không thể bàn điều kiện với người khác, chỉ có thể xin người khác hỗ trợ, khoan dung, nâng đỡ, bố thí hay bồi dưỡng.

Tô Mộng Chẩm hiểu rất rõ điểm này.

Y từ trong cục diện hỗn loạn nhận rõ tình thế của mình, chờ đến khi tình thế có lợi cho mình mới bắt đầu đàm phán.

Trước giờ y đều cho rằng đàm phán là một hình thức công kích khác, công kích không đánh mà thắng.

- Đầu của ngươi sao vậy?

Tô Mộng Chẩm hỏi rất trực tiếp. Y luôn cho rằng phương thức làm việc có thể dài dòng phức tạp, chỉ cần có thể đạt được mục tiêu thì dùng phương pháp nào cũng được, nhưng nói chuyện thì cần phải trực tiếp.

Đi thẳng vào vấn đề, gọn gàng dứt khoát luôn là phương thức an toàn tin cậy nhất, cũng tiết kiệm thời gian nhất.

Nhưng loại phương thức này người không có quyền uy chưa hẳn đã dám dùng.

Hiện giờ cho dù mặt đối thiên tử Tô Mộng Chẩm cũng có tư cách nói như vậy, không cần nhìn sắc mặt của người khác để hành sự.

Đây cũng chính là điểm quyền lực làm cho người ta mê mẩn.
Tô Mộng Chẩm vừa mở miệng liền hỏi nhược điểm của đối phương.

Khi một người bị đâm vào chỗ đau, mới có thể nhìn ra năng lực ứng phó của hắn; khi một người bị đánh trúng nhược điểm, mới có thể nhìn được điểm mạnh của hắn.

- Xương cổ của ta bị gãy.

Địch Phi Kinh trả lời cũng rất trực tiếp, hơn nữa còn rất khẩn thiết.

- Xương cổ đã gãy, vì sao không chữa?

- Xương cổ của ta đã gãy bảy năm, nếu như chữa được thì đã sớm chữa khỏi rồi.

- Ngự y Thụ đại phu chính là một trong những thầy thuốc của Kim Phong Tế Vũ lâu chúng ta. Ngươi hãy đến chỗ chúng ta, ta sẽ mời y trị bệnh cho ngươi

- Thầy thuốc nổi danh không nhất định là thầy thuốc tốt. Ngươi cho rằng món ăn do đầu bếp hoàng cung làm ra thật sự ngon nhất thiên hạ sao?

Địch Phi Kinh trả lời rất nhanh, cũng rất sắc bén:

- Nếu y thật sự là thầy thuốc tốt, bây giờ ngươi đã không phải ho như vậy.

- Ho là do ta tự mình chọn, giữa cái chết và ho, ta đã chọn ho. Ho dù sao vẫn dễ chịu hơn là chết, đúng không?

- Cúi đầu cũng là vận mệnh của ta. Một người chung quy khó tránh có lúc phải cúi đầu. Thường hay cúi đầu cũng có chỗ tốt, ít nhất có thể không cần quan tâm đến việc đụng phải mái hiên. Nếu như cho ta lựa chọn giữa cúi đầu và ho, ta muốn cúi đầu hơn.

- Ta hiểu ý của ngươi.

- Ta cũng nói rất rõ ràng.

- Một người làm việc rõ ràng, luôn là bằng hữu có thể kết giao.

- Cảm ơn ngươi.

- Đáng tiếc chúng ta không phải là bằng hữu.

- Chúng ta vốn không phải.

Tô Mộng Chẩm khẽ ho hai tiếng.

Địch Phi Kinh vẫn đang cúi đầu.

Hiệp một đàm phán giữa bọn họ đã có kết quả.

Địch Phi Kinh đã tỏ rõ lập trường của mình. Y cự tuyệt lời mời của Tô Mộng Chẩm, đại biểu cho việc Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu vẫn là kẻ địch.

Cho nên bọn họ là địch nhân, không phải là bằng hữu.

Nhưng trên thế giới này người bằng hữu hiểu rõ về mình nhất chẳng phải chính là kẻ địch lớn nhất sao?

Bọn họ lập tức bắt đầu đàm phán hiệp hai.

- Gần đây triều đình muốn gây dựng lại thanh thế. Biện pháp thông thường của bọn họ là nghĩ cách tìm một kẻ thù bên ngoài, kích thích niềm tự hào dân tộc của mọi người, khiến cho trên dưới một lòng, tôn vinh thiên tử, bài trừ kẻ địch, nhất thống giang sơn.

Điểm này Tô Mộng Chẩm cũng ngầm đồng ý. Nếu như muốn Lôi Tổn và Địch Phi Kinh trở mặt với nhau, nói không chừng phải đợi đến sau khi Kim Phong Tế Vũ lâu sụp đổ, thiên hạ bình định, hai người mới có thể không kìm nén được gây nên bất hoà.

Đại địch trước mắt, ngược lại càng dễ khiến người ta đoàn kết.

Đáng tiếc Tô Mộng Chẩm không thể đợi đến lúc đó.

- Ta có nghe nói.

Địch Phi Kinh nói một cách ôn hòa.

- Có điều nếu như muốn xuất binh, trước hết quốc gia phải yên ổn đã.

- Chuyện này là đương nhiên.

- Bên ngoài hỗn loạn cũng không quan trọng, nhưng bên trong cần phải bình định; nơi xa bất ổn cũng không quan trọng, nhưng trước mắt thiên tử thì cần phải bình an.

- Dưới chân thiên tử là kinh thành.

- Đúng, kinh thành muốn bình an vô sự, quan trọng nhất là phải giảm bớt người chủ sự.

- Người chủ sự càng ít, càng có thể tập trung, tập trung sẽ dễ dàng thống trị, cũng có lợi đối với việc xuất binh viễn chinh.

- Cho nên các nhân vật lớn ăn bổng lộc của triều đình đều muốn thấy trong kinh thành chỉ còn lại một bang hội.

- Mê Thiên Thất Thánh là người từ ngoài đến, không tính vào trong, như vậy Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường chỉ có thể còn lại một bên.

- Ngươi cho rằng có khả năng sát nhập không?

- Không có khả năng.

- Vì sao?

- Bởi vì ngươi không đáp ứng.

- Vì sao ta không đáp ứng?

- Bởi vì trước giờ ngươi đều muốn làm lão đại. Sát nhập tuyệt đối không thể khoan nhượng, cũng sẽ không chấp nhận gia nhập liên minh.

- Ngươi thấy có thể gia nhập liên minh không?

- Không thể.

- Vì sao?

- Bởi vì Lôi tổng đường chủ cũng muốn làm lão đại. Gia nhập liên minh quyết không cân nhắc, chỉ có thể chấp nhận việc sát nhập.

- Cho nên chúng ta đều có ý kiến riêng.

- Bởi vậy, dưới chân thiên tử chỉ có thể còn lại Lục Phân Bán đường hoặc Kim Phong Tế Vũ lâu.

- Ngươi quả nhiên là người hiểu chuyện.

- Mặc dù ta có rất ít cơ hội ngẩng đầu.

Trong nụ cười của Địch Phi kinh thoáng hiện lên vẻ bi thương:

- Nhưng trước giờ ta có thể xem như là một người hiểu lý lẽ.

- Người hiểu lý lẽ thường không gặp may.

Trong đôi mắt lạnh lẽo của Tô Mộng Chẩm dường như cũng thoáng hiện lên chút ấm áp:

- Bởi vì hắn không thể giả vờ hồ đồ, lại không thể sống tự do, thông thường còn phải mang trên mình trách nhiệm nặng nề.

- Trách nhiệm quá nhiều, cuộc đời sẽ không còn niềm vui.

- Ngươi biết lần này mình phải chịu trách nhiệm gì không?

- Ngươi muốn ta phải chịu trách nhiệm gì?

- Rất đơn giản.

Tô Mộng Chẩm sảng khoái nói:

- Muốn Lôi Tổn đầu hàng.

Nói xong những lời này, y lại bắt đầu ho.

Chương 17: Kỳ tích

Đàm phán hiệp hai cũng đã kết thúc.

Địch Phi Kinh không hề kinh ngạc.

Y ngước mắt lên, đôi mắt trong veo khiến cho hàng lông mày như dao nhướng lên đến tận Thái Dương, lẳng lặng nhìn Tô Mộng Chẩm, lẳng lặng đợi Tô Mộng Chẩm ho xong.

Bởi vì cổ của y cúi xuống, cho nên cặp mắt phải ngước lên mới thấy được Tô Mộng Chẩm. Con ngươi của y tập trung phía trên mắt, đến nỗi hai góc mắt trái phải đều xuất hiện màu lam, rất minh mẫn, chăm chú, hơn nữa còn dễ nhìn.

Y giống như đã đoán trước Tô Mộng Chẩm sẽ nói những lời này.

Người giật mình lại là Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch.

Tô Mộng Chẩm vừa lên tiếng đã muốn thiên hạ đệ nhất đường phải đầu hàng.

Y đã ho xong.

Rất ít người đủ nhẫn tâm để nghe y ho xong.

Bệnh của y có lẽ không phải quá nghiêm trọng, nhưng lúc ho, mỗi bộ phận trên người đều như đang biến dạng, âm thanh khàn khàn như sắp đứt ngang, dạ dày co giật như bị người dùng kìm sắt kẹp lấy, toàn thân đều cong lại, tâm tạng như bị đâm vào đang chảy máu, ánh mắt tràn đầy tơ máu, mấy đường gân xanh trên mặt đồng loạt phập phồng, huyệt Thái Dương nhấp nhô, cơ mặt hoàn toàn vặn vẹo, cả ngón tay cũng co giật. Y ho đến mức hai chân đều nhón lên không thể đứng vững, giống như cả phổi cũng muốn ho ra ngoài, gan cũng vỡ thành từng mảnh.

Thật vất vả mới đợi đến lúc y ho xong.

Y vừa ho xong liền cẩn thận gấp khăn trắng lại, nhét vào trong vạt áo như đang cất một xấp ngân phiếu ngàn vạn lượng.

Sau đó y hỏi:

- Ngươi có ý kiến gì không?

Y vừa nói ra vấn đề này, cũng chính là đàm phán hiệp ba đã bắt đầu.

Trên thế gian có rất nhiều cuộc đàm phán không thể gấp rút được. Kẻ nào gấp chính là tỏ rõ kẻ đó không nắm chắc mười phần, thiếu sự kiên nhẫn.

Kẻ thiếu kiên nhẫn trước giờ đều bị thiệt thòi.

Ý nghĩa của đàm phán vốn là không để bị thiệt thòi, hoặc chỉ thiệt thòi một chút, thậm chí là muốn đối phương phải chịu thiệt, cho nên càng phải giữ bình tĩnh.

- Vì sao không phải là Kim Phong Tế Vũ lâu đầu hàng Lục Phân Bán đường?

Địch Phi Kinh hỏi lại.

Y hỏi rất bình thản, không hề hành động theo cảm tình, giống như đang thảo luận một chuyện bên ngoài chẳng liên quan gì đến bọn họ.

- Bởi vì cục diện đã rất rõ ràng. Bàng tướng quân vốn ủng hộ các ngươi, hiện giờ đã quay sang ủng hộ chúng ta. Di ngự sử vốn là chỗ dựa của các ngươi, hiện tại cũng ở trước mặt hoàng thượng tố cáo các ngươi. Lôi Tổn ba lần cầu kiến tướng gia đều bị từ chối. Tình thế này chẳng lẽ hắn còn không nhìn ra?

Tô Mộng Chẩm nói không hề lưu tình.

Địch Phi Kinh vẫn gặp biến không kinh, nói:

- Ngươi nói đúng là tình hình thực tế.

- Cho nên các ngươi đã đứng trước viễn cảnh thất bại, nếu không đầu hàng thì chỉ có binh bại người vong, tự mình chuốc khổ.

Tô Mộng Chẩm không hề nhân nhượng.

Địch Phi Kinh thản nhiên nói:

- Nhưng trong kinh thành, Lục Phân Bán đường vẫn còn bảy vạn đệ tử, bọn họ đều là hán tử thà chết quyết không đầu hàng.

Tô Mộng Chẩm lập tức cắt lời:

- Sai rồi.

- Thứ nhất, các ngươi không có đến bảy vạn đệ tử, cho đến hôm qua chỉ có năm vạn sáu ngàn năm trăm tám mươi hai người. Có điều vào giờ mậu hợi tối hôm qua, tám ngàn bốn trăm sáu mươi ba người tại khu vực đảo Quỳnh Hoa đều đã gia nhập bên ta, cho nên hôm nay các ngươi chỉ còn lại bốn vạn tám ngàn một trăm mười chín người, còn phải trừ đi “Hoa Y Hòa Thượng” vừa mới chết.

Tô Mộng Chẩm không kiên nhẫn nói:

- Thứ hai, trong số bốn vạn tám ngàn một trăm mười tám người còn lại của các ngươi, ít nhất có một nửa vốn không phải là kẻ trung thành gì, một nửa còn lại cũng có hơn bốn phần không chịu được sự uy hiếp dụ dỗ của Kim Phong Tế Vũ lâu, còn lại sáu phần ít nhất có ba phần sẽ không chịu hi sinh vì Lục Phân Bán đường. Số người mà các ngươi thật sự có thể dùng không phải là bảy vạn mà là bảy ngàn, ngươi không cần phóng đại lên như vậy.

Tô Mộng Chẩm đẩy một cánh cửa số hướng đông trên lầu ra, dùng tay chỉ một cái, nói:

- Thứ ba, ngươi hãy tự nhìn đi!

Tại nơi rất xa, từ trên cao nhìn xuống, trong sắc trời mờ mịt vẫn có thể loáng thoáng trông thấy từng hàng binh lính, đầu quấn vải xanh, lưng đeo đại khảm đao, mảnh vải màu đỏ cột trên chuôi đao theo gió phất phơ. Sau lưng là vài hàng người ngựa, phía trước có vật trang trí sáng ngời của võ quan, giơ cao cùng một loại trường thương, chùm tua đỏ trên thương tung bay trông rất nổi bật. Một đội ngũ đông nghịt nhưng lại lặng ngắt như tờ, đứng bất động trong màn mưa.

Quân đội không hề phát động, trên lá cờ phía xa có thêu một chữ “Đao”.

Địch Phi Kinh chậm rãi đứng dậy, đi đến gần cửa sổ, ngước mắt cố gắng nhìn về phía xa một lúc, sau đó nói:

- Hóa ra Đao Nam Thần đã dẫn đội “Bát Bì Phong” đến đây.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Các ngươi đã bị bao vây, cho nên Lôi Mị mới không dám tùy tiện phát động.

Địch Phi Kinh nói:

- Đáng tiếc các ngươi cũng không dám thật sự hạ lệnh tấn công, bởi vì chuyện lớn như vậy, dùng đến đến cả thực lực của binh bộ, nếu gây náo loạn e rằng tướng gia và tiểu hầu gia sẽ không vui.

Y dừng một chút mới nói tiếp:

- Trừ khi là chúng ta phát động trước, Nam Thần thần mới có thể mượn cớ bình loạn, quét sạch phe đối lập.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Ngươi nói rất đúng, cho nên các ngươi cũng sẽ không tùy tiện phát động. Có điều chúng ta nắm giữ hai phần quân đội trong kinh thành, đây chính là thực lực, chút thực lực này các ngươi không có.

Địch Phi Kinh lại gật đầu nói:

- Chúng ta không có.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Cho nên các ngươi chỉ có nước đầu hàng.

Địch Phi Kinh nói:

- Cho dù chúng ta đồng ý đầu hàng, Tổng đường chủ nhất định sẽ không đáp ứng.

Tô Mộng Chẩm nhìn thẳng vào y nói:

- Người đã quen làm lão đại đương nhiên sẽ không muốn làm lão nhị, nhưng ngươi thì sao?

Địch Phi Kinh lại không để ý nói:

- Ta đã quen làm lão nhị, đến chỗ nào làm lão nhị cũng không quan trọng, nếu phải làm lão tam hay lão tứ cũng không khác biệt gì nhiều.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Chưa chắc, ngươi còn có thể làm lão đại.

Y chỉnh lại giọng nói một chút:

- Lão đại của Lục Phân Bán đường và lão đại của Kim Phong Tế Vũ lâu có thể cùng tồn tại, chỉ cần người phụ trách của Lục Phân Bán đường chịu làm việc cho Kim Phong Tế Vũ lâu.

Khóe miệng Địch Phi Kinh khẽ nhếch lên, xem như mỉm cười:

- Đáng tiếc trước giờ ta đã quen làm việc cho Lôi Tổn.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Lôi Tổn già rồi, hắn không làm được nữa, ngươi không cần làm việc cho hắn, ngươi nên làm việc cho mình.

Địch Phi Kinh dường như ngẩn ra.

Tô Mộng Chẩm nói ngay:

- Làm lão nhị bảy tám năm, bây giờ lại làm lão đại cũng là một chuyện thú vị.

Địch Phi Kinh khẽ thở dài một tiếng, nhẹ đến mức gần như người ta không nghe được.

Tô Mộng Chẩm nói:
- Ngươi còn có ý kiến gì?

Địch Phi Kinh ngước mắt tập trung, một lúc sau mới nói:

- Ta không có, nhưng Tổng đường chủ sẽ có ý kiến của y.

Con ngươi Tô Mộng Chẩm đột nhiên co rút lại, lạnh lùng nói:

- Ngươi muốn hỏi ý kiến của hắn?

Địch Phi Kinh gật đầu.

Ánh mắt Tô Mộng Chẩm lạnh như mũi băng nhọn:

- Ngươi không thể tự quyết định sao?

Địch Phi Kinh nhìn hai tay của mình.

Hai tay của y trắng nõn, thon dài, đốt ngón tay có lực.

- Ta vẫn luôn làm việc cho y, mà y lại quản lý cả Lục Phân Bán đường. Dù sao ta cũng phải hỏi ý kiến của y, sau đó mới nghĩ đến ý kiến của mình.

Tô Mộng Chẩm lại yên lặng.

Vương Tiểu Thạch bỗng nhiên bắt đầu lo lắng, hắn lo lắng cho Địch Phi Kinh.

Tô Mộng Chẩm chỉ cần rút đao, e rằng Địch Phi Kinh sẽ máu nhuộm đương trường.

Hắn thấy Địch Phi Kinh nho nhã yếu đuối, lại bị tàn tật, thật không muốn thấy y phải chết đi như vậy.

Có điều Tô Mộng Chẩm cũng không ra tay.

Y chỉ lạnh lùng để lại một câu:

- Ba ngày sau, giờ ngọ, cũng ở chỗ này, gọi Lôi Tổn đến, ta muốn nói rõ ràng với hắn. Nếu như hắn không đến, tất cả hậu quả sẽ do hắn gánh chịu.

Tô Mộng Chẩm nói xong liền rời đi, cũng không nhìn Địch Phi Kinh một cái.

Ba hiệp đàm phán đã kết thúc.

Tô Mộng Chẩm xoay người đi xuống lầu.

Y bỗng nhiên rời đi, Vương Tiểu Thạch cũng bất giác theo sau. Bạch Sầu Phi vốn định kháng cự, nhưng nơi này thật sự không có chỗ của y, cũng đành theo Tô Mộng Chẩm rời đi.

Tô Mộng Chẩm vốn có loại lực lượng lôi kéo người khác này.

Mặc dù bản thân y giống như đã bị bệnh tật làm mất hết lực lượng, lực lượng của sinh mạng.

Tô Mộng Chẩm xuống lầu, Địch Phi Kinh cũng không nhúc nhích.

Một lúc sau, y phát hiện những chiếc dù xanh lục trên đường bắt đầu tản đi.

Lại đợi thêm một lát, đội người ngựa xa xa cũng lặng lẽ rút lui.

Địch Phi Kinh bình thản giống như một tú tài đang thưởng thức cảnh mưa muốn làm thơ.

Sau đó y nghe được phía xa vang lên vài tiếng còi lúc dài lúc ngắn, dường như còn có người đang rung trống nhỏ rao bán hàng.

Địch Phi Kinh lúc này mới nói:

- Kỳ quái.

Y nói hai chữ, có điều lại không phải là tự nói.

Giống như đang nói chuyện với người nào khác.

Nhưng trong lầu hiện giờ chỉ có một mình y, y đang nói chuyện với ai?

Khi y nói hai chữ “kỳ quái”, chợt có người cũng nói một câu:

- Ngươi thấy kỳ quái chỗ nào?

Một người từ nóc nhà “đi” xuống.

Y cũng không dùng thân pháp gì, chỉ là mở cửa số trên nóc nhà đi xuống. Vách ngăn giữa nóc nhà và lầu hai không có thang, nhưng y lại đi xuống một cách bình ổn như vậy.

Người này mặc áo bào xám có tay áo rộng, tay trái khép lại trong vạt áo. Lúc y đi xuống, Địch Phi Kinh bỗng nhiên cảm thấy hôm nay thật sự là một ngày mưa u ám, một ngày mưa tối tăm bức người.

Trận mưa này còn không biết kéo dài bao lâu.

Mùa mưa qua đi, lại có tuyết rơi.

Lúc tuyết rơi, không biết phải qua bao lâu mới nhìn thấy ánh mặt trời.
Những điều này chỉ lướt qua trong lòng y, ngoài miệng lại nói:

- Tổng đường chủ đợi lâu rồi.

Lão già kia cười nói:

- Lão nhị, ngươi cũng mệt rồi, rửa tay với mắt trước đi!

Lão vừa dứt lời liền có hai thiếu nữ xinh đẹp nâng thau bạc đựng nước và khăn mặt trắng tinh đi đến, cẩn thận đặt lên bàn bên cạnh Địch Phi Kinh.

Địch Phi Kinh cười cười.

Y thật sự múc nước rửa mắt, sau đó dùng khăn lông trắng thấm nước, vắt khô một nửa thoa lên mặt. Một lát sau y mới gỡ khăn mặt xuống, lại ngâm vào trong nước, sau đó lại đổi một chiếc thau bạc khác, nhúng hai tay vào bên trong. Một hồi lâu y mới chậm rãi rửa tay, rửa rất xuất thần, rất dụng tâm, rất cẩn thận.

Lão già dựa vào cửa sổ nhìn về phía xa, chùm râu thưa thớt dưới cằm khẽ động. Trong mưa có cơn gió thoảng qua, tay áo của lão cũng khẽ phất phơ lay động.

Địch Phi Kinh rất kiên nhẫn rửa kỹ mắt và tay, lông mi vẫn còn lấm tấm bọt nước, hai tay lại lau rất sạch sẽ, không để lại một giọt nào nơi kẽ tay.

Lão già cũng rất kiên nhẫn chờ y hoàn thành những chuyện này.

Lão đã lớn tuổi, biết rằng tất cả thành công đều phải nhẫn nại. Lúc trẻ lão còn nóng nảy hơn so với người khác, vì vậy mới xông pha thiên hạ. Thiên hạ có thể xông pha bằng sự bốc đồng, nhưng muốn giữ được thiên hạ lại không thể dựa vào bốc đồng mà cần dựa vào nhẫn nại.

Cho nên lão có thể nhẫn nại hơn nhiều so với người khác.

Mỗi khi muốn dùng người, lão càng có thể nhẫn nại, nhất là khi người cần dùng là một nhân tài, càng phải kiên nhẫn chờ đợi hơn.

Lão biết có rất nhiều chuyện không thể nóng vội được, thậm chí có một số việc càng nóng vội thì càng không thể thành công. Cho nên lão giống như một thợ săn, một ngư dân, sắp đặt cạm bẫy và quăng lưới, sau đó lui sang một bên nghỉ ngơi dưỡng sức, tĩnh tâm chờ đợi.

Nhẫn nại có rất nhiều chỗ tốt, ít nhất có thể nhìn rõ tình thế, điều chỉnh bước đi, tăng cường cho mình, biến yếu thành mạnh.

Một người không biết nhẫn nại thì không thể thành đại sự, chỉ có thể thành công nhỏ nghiệp nhỏ.

Lục Phân Bán đường hôm nay đương nhiên không phải là thành tựu nho nhỏ.

Lão đặc biệt có thể nhẫn nại với Địch Phi Kinh, bởi vì Địch Phi Kinh là nhân tài trong nhân tài.

Địch Phi Kinh có hai sở trường lớn, sở trường của y trong kinh thành là đệ nhất, tuyệt đối không người nào qua được.

Đó là đôi tay và đôi mắt của Địch Phi Kinh.

Cho nên y phải đặc biệt bảo dưỡng đôi tay này, bảo vệ đôi mắt này. Lôi Tổn hiểu rõ điều đó.

Hôm nay lão khổ tâm chuẩn bị, hao tâm tổn trí bày ra thế trận giằng co này, là vì muốn cho Địch Phi Kinh và Tô Mộng Chẩm gặp mặt. Cuộc gặp mặt này là để đàm phán một trận, kết quả ra sao không quan trọng, quan trọng là kết luận do Địch Phi Kinh nhìn ra. Đây là sức quan sát, nếu như giỏi vận dụng, nó tuyệt đối còn đáng giá hơn so với tài phú.

Sau khi Tô Mộng Chẩm rời đi, Địch Phi Kinh chỉ nói hai chữ “kỳ quái”.

Vì sao Kỳ quái?

Chuyện gì kỳ quái?

Lôi Tổn không vội vàng, bởi vì lão biết Địch Phi Kinh nhất định sẽ nói với lão. Bất cứ ai nói chuyện có phân lượng như Địch Phi Kinh, phán đoán chính xác như hắn, đều có quyền giữ lại một gút thắt, khi cao hứng mới nói ra.

Địch Phi Kinh cuối cùng lên tiếng:

- Kỳ quái, Tô Mộng Chẩm sao phải vội vàng như vậy?

Lôi Tổn cẩn thận hỏi:

- Ngươi muốn nói hắn nóng lòng phân cao thấp với chúng ta?

Địch Phi Kinh khẽ nhíu mắt, cúi thấp đầu nhìn đôi trắng nõn của y, sau đó nói:

- Hắn vốn không cần vội vàng như vậy, bởi vì tình thế đang ngày càng có lợi với hắn.

Lôi Tổn không đáp, lão đang chờ Địch Phi Kinh nói tiếp.

Lão biết Địch Phi Kinh nhất định sẽ nói tiếp.

Cho dù Địch Phi Kinh không cần phải báo cáo kết quả quan sát với cấp trên, y cũng nhất định sẽ nói ra. Bởi vì một người có cách nhìn đặc biệt, ý kiến đặc sắc, luôn hi vọng sẽ có người biết thưởng thức, có người biết lắng nghe.

Lôi Tổn không nghi ngờ là một người thưởng thức, người lắng nghe chăm chú và cao cấp nhất.

Địch Phi Kinh quả nhiên nói tiếp.

- Một người vội vàng muốn giải quyết tất cả như vậy, nhất định có chuyện gì khiến cho hắn không thể đợi được, đó là nổi khổ của hắn. Nỗi khổ của một người rất có thể chính là nhược điểm của hắn.

Y nói đến đây bỗng ngừng lại. Lôi Tổn lập tức tiếp lời:

- Tìm được nhược điểm của hắn thì có thể tìm ra phương pháp đánh bại hắn.

Địch Phi Kinh lập tức đáp:

- Đúng.

Lôi Tổn nói:

- Nhưng nổi khổ của hắn là gì?

Trên mặt Địch Phi Kinh xuất hiện vẻ mê hoặc:

- Chúng ta không biết, chỉ có thể đoán…

Lôi Tổn thăm dò nói:

- Thân thể của hắn…

Đây chính là mục đích chủ yếu mà lão muốn Địch Phi Kinh và Tô Mộng Chẩm gặp mặt. Chỉ Địch Phi Kinh mới có thể nhìn ra được Tô Mộng Chẩm thật sự có bệnh hay không? Bệnh như thế nào? Là loại bệnh gì?

Tô Mộng Chẩm là một kẻ không dễ đánh bại, y gần như không có sơ hở nào, kẻ địch cũng tìm không ra điểm yếu của y.

Nhưng mỗi người đều có điểm yếu, chỉ là cao thủ có thể che giấu điểm yếu của mình, hơn nữa còn biết cách biến điểm yếu thành điểm mạnh.

Một người võ công có cao cũng khó tránh khỏi cái chết, thân thể có tốt cũng sợ phải mắc bệnh.

Tô Mộng Chẩm mắc bệnh gì? Nếu người khác không thể đánh đổ y, liệu bệnh tật có thể đánh sụp y hay không?

Đây là tin tức Lôi Tổn muốn biết nhất.

- Hắn là bệnh thật.

Địch Phi Kinh nghiêm túc nói, bởi vì y biết phán đoán tiếp theo của mình đủ để chấn động toàn bộ kinh thành, cả nửa võ lâm:

- Hắn toàn thân trên dưới không chỗ nào là không có bệnh. Hắn ít nhất có ba bốn loại bệnh cho tới bây giờ đều xem như bệnh nan y. Hắn còn có năm sáu loại bệnh trước mắt còn chưa có cả tên. Hắn có thể sống đến bây giờ, chỉ có ba khả năng.

Y suy nghĩ tường tận nói:

- Một là công lực của hắn rất cao, có thể khắc chế bệnh tật bùng phát. Nhưng dù công lực có cao đến đâu, cũng khó trường kỳ áp chế bệnh tật chuyển biến xấu.

Ánh mắt của y lại ngước lên. Lôi Tổn lẳng lặng chờ y nói tiếp. Trên mặt lão không có phấn khởi, cũng không giận dữ, chỉ là chuyên tâm, thậm chí gần như không có biểu tình. Đây là biểu tình mà Địch Phi Kinh “sợ” nhất, bởi vì với “biểu tình” này không ai có thể nhìn ra đối phương thật sự nghĩ gì.

- Hai là trong cơ thể hắn bảy tám chứng bệnh khắc chế lẫn nhau, nhất thời không phát tác được.

- Khả năng thứ ba thì sao?

Lôi Tổn hỏi.

- Kỳ tích.

Địch Phi Kinh đáp.

Chương 18: Vẻ mặt tươi cười

Kỳ tích.

Trong thiên hạ có những chuyện tìm không ra lý do giải thích, còn có một cách giải thích khác, đó là kỳ tích.

- Theo lý với bệnh tình của hắn lẽ ra phải chết ba bốn năm rồi, nhưng đến hôm nay hắn vẫn còn sống, hơn nữa còn có thể duy trì Kim Phong Tế Vũ lâu lớn như vậy, có thể nói là kỳ tích.

Lôi Tổn im lặng trầm tư.

Người giống như lão, với địa vị hôm nay đương nhiên không cần phải nói nhiều, nhưng mỗi câu nói ra đều nặng tựa ngàn cân. Bình thường lão lắng nghe người khác nói chuyện nhiều hơn. Chỉ nghe nhiều mới có thể phán đoán được chính xác, lời nói càng thêm hùng hồn.

Cho nên lão cẩn thận hỏi:

- Ý của ngươi là Tô công tử vốn có thể đợi, không cần vội vàng, bởi vì tình thế đang phát triển theo hướng có lợi cho hắn. Hắn không cần phải nóng lòng giải quyết phân tranh giữa hai bang chúng ta… có điều hắn lại không kiên nhẫn được. Ngươi thấy có thể nào…

Lão không nói tiếp, bởi vì phần tiếp theo là của Địch Phi Kinh.

- Hắn không đợi được, nhất định phải có lý do.

Địch Phi Kinh lập tức tiếp lời. Trước giờ y đều biết nhiệm vụ của mình. Trong một tổ chức, mỗi người đều có chức vụ riêng. Có người khi nói chuyện phải trực tiếp một chút, có người khi nói chuyện lại nên giữ lại một chút; có người đang làm “người tốt”, cũng có người bất chấp mọi thứ để làm “người xấu”. Lên tiếng vào lúc không nên nói và in lặng vào lúc cần phải nói, cũng giống như người không biết chức vụ của mình, sớm muộn gì cũng sẽ bị đào thải ra khỏi tổ chức. Địa vị của Địch Phi Kinh trước giờ vững như Thái sơn, đó là vì hắn biết làm việc một cách đúng mực.

- Nói cách khác, cục diện hiện giờ không giống như lúc trước chúng ta dự đoán. Vốn là cả thời gian và tình thế đều có lợi cho hắn.

Lôi Tổn mở đầu.

- Bây giờ tình thế vẫn có lợi cho hắn, nhưng thời gian lại có lợi với chúng ta.

Địch Phi Kinh tiếp lời.

- Ngươi muốn nói thân thể của hắn đã không ổn?

Lôi Tổn hỏi rất cẩn thận, vô cùng cẩn thận.

Ánh mắt Địch Phi Kinh như tia chớp nhanh chóng đảo quanh một vòng, mới từ trong kẽ răng thốt ra một chữ:

- Đúng.

Lôi Tổn lập tức hài lòng.

Lão đang chờ đợi đáp án này.

Đáp án này không chỉ quan hệ đến sống chết của một người, mà thậm chí còn là thành bại của hơn mười vạn người, hưng vong của cả tòa thành.

Vì đáp án này là do Địch Phi Kinh chính miệng nói ra.

Có đôi khi, lời nói của Địch Phi Kinh so với thánh chỉ còn hữu hiệu hơn, bởi vì thánh chỉ mặc dù có quyền uy tuyệt đối, nhưng quân chủ vẫn có khả năng không hiểu lý lẽ, còn Địch Phi Kinh thì lại rất anh minh

Cho dù đối tượng mà y nhận xét là lôi Tổn, thậm chí là chính bản thân y, y đều có thể làm một cách khách quan công bình.

Địch Phi Kinh nói xong những lời này, liền dùng tay áo khẽ lau đi mồ hôi trên trán.

Y nói những lời này giống như còn gian khổ hơn cả việc giao thủ với người khác.

Thật ra sức phán đoán của một người đối với con người và sự vật, mỗi lần đánh giá đều là kinh nghiệm cả đời, sự tập trung cũng hao tâm tổn sức không kém gì dùng toàn bộ công lực giao đấu với người khác.

Lôi Tổn là từ trên nóc nhà đi xuống, bên ngoài trời đang mưa, nhưng trên người lao lại không hề có vết ướt nào.

Lúc này Địch Phi Kinh lại hỏi một câu:

- Ước hẹn ba ngày sau, Tổng đường chủ dự định thế nào?

Y rất ít khi hỏi.

Đối với Lôi Tổn, y biết mình nên đáp nhiều, không nên hỏi nhiều, trừ khi vấn đề đó nhất định phải nói ra.

Thật ra trong suy nghĩ Lôi Tổn, thông thường vấn đề của Địch Phi Kinh cũng có phân lượng như đáp án của y:

- Nếu thời gian đã có lợi với chúng ta, sao không cố gắng kéo dài thời gian?

Địch Phi Kinh khẽ thở dài.

Lôi Tổn lập tức phát giác, cho nên lão hỏi:

- Ngươi lo lắng sao?

Địch Phi Kinh gật đầu.

Lôi Tổn lại hỏi:

- Ngươi lo lắng điều gì?

Địch Phi Kinh nói:

- Hắn đã muốn đánh nhanh thắng nhanh, vậy thì sẽ không cho chúng ta có cơ hội kéo dài, hơn nữa…

Lôi Tổn hỏi:

- Hơn nữa cái gì?

Địch Phi Kinh chợt thay đổi giọng điệu, hỏi:

- Tổng đường chủ có chú ý đến hai người trẻ tuổi kia không?

Lôi Tổn cũng nhịn không được thở dài:

- Lúc này lại xuất hiện hai người như vậy, đúng là không ngờ tới.

Địch Phi Kinh hỏi:

- Tổng đường chủ biết hai người này là ai chăng?

Lôi Tổn nói:

- Ta đang đợi ngươi nói cho ta biết.

Địch Phi Kinh nói:

- Ta chỉ biết là bọn họ đến kinh thành chưa tới nửa năm, một người họ Bạch, còn một người họ Vương, cũng có chút bản lĩnh. Ta vốn cho rằng chỉ cần bọn họ chịu đựng thêm vài tháng, không xuất đầu lộ diện thì sẽ rời khỏi kinh thành, không ngờ…

Lục Phân Bán đường biết có hai người này, nhưng vốn không hề để bọn họ vào mắt. Địch Phi Kinh chỉ dặn dò thủ hạ không được quấy nhiễu hai thanh niên dường như “lai lịch không rõ, thân mang tuyệt kỹ” này, bởi vì hắn biết, ngoại trừ kẻ địch thật sự thì không cần thiết mọi chuyện đều phải ra tay. Có một số người, chỉ cần ngươi không để ý đến hắn, qua một thời gian hắn sẽ tự mai danh ẩn tích, vốn không đáng phải ra tay. Đây là cách làm sáng suốt mà không uổng phí khí lực.

Lôi Tổn nói:

- Không ngờ lúc bọn họ ra mặt lại đi chung với Tô công tử, phá vòng vây ở phố Khổ Thủy, còn xông vào Phá Bản môn.

Khi lão đề cập đến Tô Mộng Chẩm đều gọi là “Tô công tử”. Bất kể có “người ngoài” ở đây hay không, lão vẫn khách khí, lễ độ, cẩn thận từng li từng tí như vậy.

Vì sao lại như vậy?

Chẳng lẽ vì muốn giữ lại một đường lui, để phòng chuyện lỡ may, không xung đột với phe phái Tô Mộng Chẩm đến mức không thể cứu vãn được?

Đương nhiên không ai dám hỏi lão điều này, nhưng mọi người đều biết Tô Mộng Chẩm ở trước mặt hay sau lưng đều gọi tên Lôi Tổn, hoàn toàn khác biệt so với Lôi Tổn gọi Tô Mộng Chẩm là “Tô công tử”.

Địch Phi Kinh nói:

- Xem ra chúng ta đúng là hơi coi thường hai người không có danh tiếng này.

Lôi Tổn nói:

- Bất cứ người nổi danh nào cũng đều bắt đầu từ một kẻ vô danh.

Địch Phi Kinh nói:- Từ sau chiến dịch hôm nay, hai người vô danh này đã có thể danh chấn kinh sư.

Lôi Tổn chậm rãi vươn tay trái từ trong tay áo ra.

Tay của lão rất gầy, rất khô ráp.

Điều kinh người là tay của lão chỉ còn lại ngón giữa và ngón cái, trên ngón cái còn mang một chiếc nhẫn phỉ thúy xinh đẹp.

Ngón trỏ, ngón áp út và ngón út của lão giống như bị vật sắc cắt đứt, hơn nữa vết thương đã lâu năm, không thể xóa nhòa…

Có thể thấy được trận chiến lúc đó chấn động lòng người thế nào.

Cao thủ trên giang hồ vốn dựng nên từ trong vô số trận chiến, ngay cả Lôi Tổn cũng không ngoại lệ.

Địch Phi Kinh biết Lôi Tổn vươn cánh tay này ra là đại biểu cho “Quyết sát lệnh”. Khi Lôi Tổn vươn cánh tay phải hoàn hảo là tỏ ý muốn kết giao bằng hữu, còn khi vươn cánh tay trái đầy vết thương ra chính là chuẩn bị tiêu diệt kẻ địch. Cho nên y lập tức nói:

- Hai người kia mặc dù đi cùng với Tô Mộng Chẩm, nhưng không nhất định là người của Kim Phong Tế Vũ lâu.

Cánh tay của Lôi Tổn dừng lại giữa không trung, hỏi:

- Ý của ngươi là sao?

Địch Phi Kinh nói:

- Bọn họ có thể là trợ thủ tốt của Tô Mộng Chẩm, cũng có thể là mối họa lớn trong lòng hắn.

Y không như Lôi Tổn gọi Tô Mộng Chẩm là “Tô công tử”, nhưng cũng không giống Lôi Cổn mắng Tô Mộng Chẩm là tên quỷ bệnh lao.

Rốt cuộc y không muốn gọi Tô Mộng Chẩm là “Tô công tử”, hay là y ngại hai bên đối địch, không tiện xưng hô như vậy?

Đôi khi Lôi Tổn cũng nghĩ đến vấn đề này, nhưng lại không có đáp án.

Bởi vì chỉ có Địch Phi Kinh hiểu rõ người khác, rất khó để người khác hiểu rõ y.

Lôi Tổn chậm rãi rút tay vào trong tay áo, ánh mắt lại có ý cười:

- Bọn họ có thể là kẻ địch, cũng có thể là bằng hữu của chúng ta.

Địch Phi Kinh nói:

- Bằng hữu và kẻ địch vốn chỉ cách nhau một lằn ranh. Bọn họ gặp Tô Mộng Chẩm trước, chúng ta cũng có thể tìm bọn họ.

Lôi Tổn bỗng nhiên đổi chủ đề:

- Sao vừa rồi ngươi không đề cập đến chuyện hôn sự?

- Tô Mộng Chẩm trước tiên bị tập kích ở phố Khổ Thủy, sau đó lại xông vào Phá Bản môn giết địch. Khí thế của hắn đang mạnh, đội ngũ Vô Phát Vô Thiên của Mạc Bắc Thần và Bát Bì Phong của Đao Nam Thần cũng đều có mặt, xem như đã có bảy phần thắng lợi.

Địch Phi Kinh nói:

- Lúc này đề cập đến chuyện hôn nhân, e rằng ngược lại sẽ khiến cho hắn xem thường. Hắn là đến để đàm phán.

Lôi Tổn cười nói:

- Tốt lắm. Chúng ta là thân gia hay là oan gia, tất cả đều phải xem thái độ của hắn rồi.

Trên mặt Địch Phi Kinh cũng hiện vẻ tươi cười:

- Nếu như khí thế của Tô Mộng Chẩm không mạnh như hôm nay, bàn đến việc hôn nhân này chắc hắn sẽ ước gì có thể dập đầu xuống đất.

Câu này nghe có vẻ rất xuôi tai. Lôi Tổn thoải mái cười lớn. Địch Phi Kinh cũng cười, trừ khi là một người vừa từ thang lầu đi lên, mới có thể chú ý đến trong mắt của y thoáng hiện vẻ ưu tư.

Trên bậc thang thật sự đã xuất hiện một người.

Đó là Lôi Hận.

Lôi Hận nói:

- Hình bộ Chu đại nhân cầu kiến Tổng đường chủ.

Lôi Tổn nhìn Địch Phi Kinh một cái.

Ánh mắt Địch Phi Kinh sáng như nước mùa thu, không hề có chút lo lắng nào. Lôi Tổn liền nói:

- Hãy mời lên.
Lôi Hận tuân lệnh xuống lầu. Địch Phi Kinh cười nói:

- Tin tức của bộ Hình đúng là không chậm.

Lôi Tổn cười nói:

- Chu Nguyệt Minh trước giờ đều xuất hiện đúng lúc, lúc nên đến thì đến, lúc nên đi thì đi.

Địch Phi Kinh cũng cười nói:

- Khó trách gần đây hắn lại thăng chức nhanh như vậy.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Chu Nguyệt Minh đã lên lầu.

Chu Nguyệt Minh có vóc người béo mập, nhàn nhã ung dung, ôn hòa thân thiết, vẻ mặt tươi cười, thoạt nhìn chẳng những không giống người khôn khéo quyết đoán mà lại giống một kẻ ăn không ngồi rồi.

Hắn đương nhiên không đến một mình.

Với địa vị của hắn tại bộ Hình, khi ra ngoài dẫn theo hai ba trăm tùy tùng cũng không tính là phô trương, nhưng lần này hắn chỉ dẫn theo ba người.

Một người trung niên có làn da ngăm đen, hai tay giống như đang cầm binh khí.

Thật ra người nọ vốn chỉ có hai tay không.

Không ai dám mang bất cứ binh khí hoặc ám khí nào đến gặp Lôi Tổn.

Có điều hai cánh tay của người nọ lại không giống như tay mà giống như một đôi binh khí, một đôi binh khí có thể trong nháy mắt xé người thành mảnh vụn.

Một lão nhân khác mày râu bạc trắng, ánh mắt khép hờ, nhưng khi lão di chuyển râu ria và lông mày lại như đúc bằng sắt, không hề dao động.

Ngoài ra còn có một chàng trai trẻ tuổi, dáng vẻ hơi rụt rè, gần như đứng dán vào cánh tay của Chu Nguyệt Minh.

Hắn giống như thích đứng dưới bóng của người khác. Người ngoài nhìn vào sẽ cho rằng hắn là một “kỹ nam” hơn là một tùy tùng.

Chu Nguyệt Minh vừa thấy Lôi Tổn và Địch Phi Kinh, lập tức cao hứng chắp tay thi lễ:

- Lôi tổng đường chủ, Địch lão đại, gần đây có phát tài không?

Nghe giọng điệu của hắn giống như một gã thương nhân hơn là quan lại trong bộ Hình.

Lôi Tổn cười nói:

- Chu đại nhân, đã lâu không gặp. Trong thành càng ngày càng không dễ kiếm ăn, nhưng nhờ phúc của ngài nên vẫn cầm cự được.

Nói xong lão liền đứng dậy nhường chỗ.

Chu Nguyệt Minh mặt mày hớn hở nói:

- Ta nào có phúc khí đó, đều nhờ hoàng thượng thánh minh nên chúng ta mới được hưởng chút hồng phúc mà thôi. Tóm lại là dĩ hòa vi quý, hòa khí phảt tài, Tổng đường chủ thấy có đúng không?

Lôi Tổn thầm nghĩ “quả nhiên đã bắt đầu”, ngoài miệng lại đáp:

- Lão phu chỉ biết đại nhân chẳng những đắc ý tại bộ Hình mà việc làm ăn cũng rất phát đạt, những lời vàng ngọc của Chu đại nhân đều là kinh nghiệm quý báu, khiến người nghe được không ít lợi.

Chu Nguyệt Minh mặt mày khựng lại, cười hì hì nói:

- Thật ra việc làm ăn trước giờ đều nhờ Tổng đường chủ chiếu cố, hạ quan mới có thể thuận lợi như vậy.

Lôi Tổn khẽ cười nói:

- Chu đại nhân quá lời rồi, bằng hữu chiếu cố lẫn nhau là chuyện đương nhiên thôi.

Địch Phi Kinh đột nhiên hỏi:

- Đúng rồi, Chu đại nhân làm sao biết chúng ta đang ở Tam Hợp lâu này? Hay là vừa lúc có nhã hứng cũng đến nơi này nghỉ ngơi thư giãn?

Chu Nguyệt Minh chỉnh lại sắc mặt, trầm giọng nói:

- Ta nói thật, Tổng đường chủ và Đại đường chủ của Lục Phân Bán đường cùng với đương gia của Kim Phong Tế Vũ lâu hôm nay gặp mặt đàm phán ở đây, chuyện lớn như vậy chẳng những đã truyền khắp kinh thành, người người sôi nổi bàn luận, mà các quan lớn trong triều cũng đã chú ý đến, ngay cả chúa thượng… hà hà, cũng có nghe phong phanh rồi.

Lôi Tổn mỉm cười nói:

- Chuyện nhỏ như vậy cũng khiến quan gia phải hao tâm tổn trí, thật là hổ thẹn.

Chu Nguyệt Minh tiến lên trước, cười nói:

- Hai vị cũng biết ta thân tại Hình bộ, có rất nhiều chuyện không thể không trình bày với cấp trên một chút. Đúng rồi, không biết đàm phán tại Tam Hợp lâu thắng bại như thế nào?

Lôi Tổn và Địch Phi Kinh liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều cười. Bọn họ đều đoán không sai, thắng bại của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ là chuyện mà cả thành đều quan tâm, Chu Nguyệt Minh này là mượn việc công để đến thăm dò hư thực.

Nói đi thì cũng phải nói lại, Chu Nguyệt Minh cũng xem như là một trong những người ủng hộ Lục Phân Bán đường có thế lực nhất. Nguyên nhân là nếu Lục Phân Bán đường không hỗ trợ Chu Nguyệt Minh, việc phá án của hắn tại bộ Hình sẽ không thuận lợi như vậy, hơn nữa cho dù có quyền cũng chưa chắc đã có tiền.

Một người đã có quyền, tự nhiên sẽ thích có tiền. Nếu có cả tiền và quyền, vậy thì sẽ muốn cầu danh. Nếu cả danh cũng có, vậy thì sẽ muốn những thứ như trường sinh bất lão. Nói tóm lại, dục vọng của con người vốn không bao giờ hoàn toàn thỏa mãn được.

Lôi Tổn và Địch Phi Kinh đều không trả lời, nhưng lại tươi cười, dáng vẻ rất đắc ý.

Chu Nguyệt Minh hơi sốt ruột, ít nhất đã có ba thượng cấp bảo hắn tới đây hỏi cho rõ ràng, hắn không thể trở về không công:

- Hai vị! Chúng ta là bạn bè lâu năm, rốt cuộc hai bang các người ai chiếm được thượng phong? Ai thắng ai thua?

Địch Phi Kinh cười nói:

- Ngài không thấy chúng ta đang cười sao?

Lôi Tổn nói tiếp:

- Sao ngài không đi hỏi Tô công tử?

Chu Nguyệt Minh biết đã sớm có người đi hỏi Tô Mộng Chẩm, có điều bên phía hắn lại không nắm được nội dung chính.

Nhưng cũng có thu hoạch.

Mặc dù không biết rõ nội dung đàm phán giữa Tô Mộng Chẩm và Lôi Tổn, nhưng sau đó lại thấy Lôn Tổn và Địch Phi Kinh cười rất tươi.

Một người có thể cười, chắc hẳn phải có điều đắc ý.

Nhìn nét cười trên mặt Lôi Tổn, quả thật giống như một con cáo vừa tìm được một con gà nhỏ.

Cho nên Chu Nguyệt Minh bẩn báo với cấp trên:

- Xem ra là người của Lục Phân Bán đường chiếm được thượng phong.

- Vì sao?

Cấp trên hỏi.

- Bởi vì Lôi Tổn và Địch Phi Kinh đều cười rất đắc ý.

Cấp trên của hắn mặc dù cảm thấy hoài nghi, nhưng cũng chỉ đành chấp nhận cái “suy đoán” này.

Chương 19: Huynh đệ

Tô Mộng Chẩm, Vương Tiểu Thạch và Bạch Sầu Phi vừa xuống khỏi Tam Hợp lâu, lập tức có người gọi:

- Tô công tử!

Sau đó lại hỏi:

- Ngài và Lục Phân Bán đường đàm phán lần này, kết quả thế nào?

Người nói chuyện ngồi trong xe ngựa.

Chiếc xe ngựa này vô cùng xa hoa, có ba người cầm cương, đều mặc áo gấm thêu hoa, vẻ mặt trang nghiêm. Thoạt nhìn nếu nói bọn họ là quan lớn trong triều, chấp sự trong cung, nhất định sẽ không có ai nghi ngờ.

Nhưng hiện giờ bọn họ chỉ là đánh xe.

Bên ngoài xe còn có tám thị vệ mang đao đứng im như tượng đất. Bạch Sầu Phi vừa nhìn, liền nhận ra trong đó ít nhất có hai người là danh gia đao pháp hiện thời, ba người khác là chưởng môn của nhất đại đao phái, trong đó một người là Bành Tiêm, truyền nhân đời này của “Ngũ Hổ Đoạn Hồn đao” Bành môn Bành Thiên Bá; còn có chưởng môn nhân đời thứ bảy của “Kinh Hồn đao” là Tập Luyện Thiên, cùng với người thừa kế của “Tương Kiến Bảo đao” là Mạnh Không Không.

“Ngũ Hổ Đoạn Hồn đao” luôn không truyền ra ngoài, đao pháp nổi danh tàn độc. Trong đao pháp có sáu mươi bốn chiêu chuyên tấn công dưới thân, cho nên đệ tử của Ngũ Hổ Bành môn dù bị đánh ngã xuống đất cũng không thể xem thường.

Ngũ Hổ Bành môn cũng giống như Thục Trung Đường môn, Giang Nam Phích Lịch đường, Đao Bính hội, Thanh Đế môn và Phi Ngư sơn trang, môn hộ nghiêm ngặt, quyền khuynh một phương. Có người nói, làm chưởng môn của mấy môn phái này so với làm hoàng đế còn oai phong hơn. Chưởng môn đời này của Ngũ Hổ Bành môn là Bành Tiêm, trước hai mươi lăm tuổi đao pháp đã danh lừng thiên hạ, nhưng sau ba mươi lăm tuổi lại dứt khoát rời khỏi Bành môn, làm thị vệ bên cạnh người khác.

“Kinh Hồn đao” Tập Luyện Thiên càng là danh gia vọng tộc, cuộc sống xa hoa. Kinh Hồn đao vốn là do Tập gia sáng tạo ra, các đời đều có cao thủ xuất hiện. Tập Luyện Thiên càng có thiên phú, đã đem “Kinh Hồn đao” biến hóa thành “Kinh Mộng đao”, phá cái cũ lập nên cái mới, đúng là hậu sinh khả úy. Nhưng hiện giờ y cũng chỉ là hộ pháp của người trong xe.

“Tương Kiến Bảo đao” do nhà họ Mạnh sáng lập nên, năm xưa trong chiến dịch đối kháng với Quyền Lực bang và Chu Đại Thiên Vương từng lập được đại công, truyền đến đời Mạnh Không Không thanh danh không hề giảm, hơn nữa luôn cho mình là chính đạo, cũng lấy chính đạo làm tiêu chí. Nhưng vị Mạnh công tử này hiện giờ cũng chỉ là hộ pháp của người trong xe.

Người trong xe là ai?

Bạch Sầu Phi trước giờ vốn ung dung bình tĩnh, nhưng hiện giờ cũng nhịn không được nhìn chăm chú.

Người trong xe vừa dứt lời, liền có hai người áo trắng cẩn thận giúp y vén màn xe mềm mại hoa lệ lên.

Vương Tiểu Thạch không có kiến thức rộng rãi như Bạch Sầu Phi, nhưng vừa nhìn thấy bàn tay của hai người vén rèm kia, trong lòng thầm kinh hãi.

Bởi vì trong hai bàn tay đó, có một bàn tay rắn chắc thô ráp, ngón cái to dày, bốn ngón còn lại gần như héo rút vào trong bàn tay, cả bàn tay giống như một khối chùy sắt; bàn tay còn lại mềm như không xương, năm ngón tay thon dài trông như cành liễu, đầu ngón tay nhỏ giống như cây thăm bằng trúc, không hề để lại một chút móng tay thừa nào.

Vương Tiểu Thạch vừa nhìn liền nhận ra, bàn tay rắn chắc như chùy sắt kia ít nhất phải có sáu mươi năm công lực “Vô Chỉ chưởng”, còn bàn tay mềm như bông vài kia ít nhất cũng có ba mươi năm nhu công của “Tố Tâm chỉ” và âm kình của “Lạc Phượng trảo”.

“Lạc Phượng trảo” là tuyệt nghệ của Cửu U Thần Quân, “Tố Tâm chỉ” lại là một loại chỉ pháp hoàn toàn khác. Hai môn chỉ công này vốn không thể cùng luyện. Có thể đồng thời luyện hơn nữa còn đại thành chỉ có một người, đó là “Lan Hoa Thủ” Trương Liệt Tâm.

Nếu người này là Trương Liệt Tâm, người còn lại dĩ nhiên là “Vô Chỉ chưởng” Trương Thiết Thụ.

Hai người này cộng lại có một danh hiệu: “Thiết Thụ Khai Hoa”.

“Thiết Thụ Khai Hoa” (cây vạn tuế ra hoa) bình thường là dấu hiệu may mắn. Nhưng đối với Trương Liệt Tâm và Trương Thiết Thụ thì không phải là ý nghĩa này.

Ý nghĩa của “khai hoa” là giống như thủy tinh vỡ vụn. Phàm là chỉ chưởng của hai người bọn họ lướt qua, bất kể là đầu hay ngực đều sẽ “nở hoa”.

Ngay cả tông sư Lưu Tông Mục năm đó khổ luyện “Thiết Sa chưởng”, hai tay cũng bị bọn họ làm “nở hoa”.

“Khai hoa” còn có một ý tứ khác, đó là những chuyện mà người khác làm không được, trên tay của bọn họ vẫn có thể thuận lợi thành công, giống như “thiết thụ khai hoa” phúc từ trời xuống, thuận buồm xuôi gió.

Hai loại chỉ chưởng độc môn này đều cần mấy chục năm công lực mới có thể thành công, hơn nữa người luyện còn phải hi sinh rất lớn. Tuổi tác của hai huynh đệ họ Trương cộng lại còn chưa đến sáu mươi, theo lý ngay cả một môn “Vô Chỉ chưởng” hỏa hầu cũng không đủ được.

Vì vậy có rất ít người luyện “Vô Chỉ chưởng”, bởi vì dù có luyện thành cũng đã đến tuổi gần đất xa trời, tinh lực không còn, khó có thành tựu. Về phần “Tố Tâm chỉ” và “Lạc Phượng trảo” một chính một tà, là hai môn chỉ công hoàn toàn khác biệt, vốn không ai có thể đồng thời luyện thành.

Thế nhưng “Thiết Thụ Khai Hoa” lại là ngoại lệ.

Có điều hai kẻ ngoại lệ này lại chỉ giúp người ta vén rèm.

Người trong xe là ai?

Vương Tiểu Thạch trước giờ vốn hiếu kỳ, hiện tại chẳng những hiếu kỳ mà còn cảm thấy rất hứng thú.

Chiếc rèm mềm mại hoa mỹ được vén lên. Ba người cầm cương, tám người thị vệ, hai người vén rèm trên mặt đều hiện lên vẻ cung kính.

Người trong xe ló đầu ra, sau đó mới xuống xe.

Thân phận của người này hiển nhiên là vô cùng tôn quý, nhưng đối với Tô Mộng Chẩm lại không dám thất lễ chút nào.

Người dáng vẻ rất anh tuấn, mày rậm mắt tinh, mặt như quan ngọc, nhưng quần áo lại rất tùy tiện, trong thần thái có một loại khí chất quý phái.

Tô Mộng Chẩm dừng bước, trước giờ y vốn ít khi cười, lúc này bỗng nhiên lại cười rất chân thành, chắp tay nói:

- Tiểu hầu gia!

Tiểu hầu gia giống như đang nhìn sắc mặt y:

- Xem ra các người không hề động thủ.

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Chúng ta chỉ dùng tài hùng biện. Trừ khi bắt buộc, nếu có thể nhẫn nhịn thì tuyệt đối sẽ không ra tay.

Tiểu hầu gia nói:

- Ngài nói như vậy thì ta an tâm rồi.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Chúng ta đương nhiên cũng không muốn tiểu hầu gia khó xử.

Tiểu hầu gia cười khổ nói:

- Công tử và Lôi đường chủ danh chấn thiên hạ, trời cũng nghe tên, cộng thêm tính mạng của mấy vạn người, một khi động thủ chỉ sợ ta cũng đảm đương không nổi.

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Tiểu hầu gia phen này đã khổ tâm, chúng ta quyết sẽ không phụ lòng.

Tiểu hầu gia cũng cười nói:

- Có những lời này của ngài thì ta không cần lo lắng nữa rồi.

Sau đó lại lãnh đạm hỏi:

- Đàm phán ra sao rồi?

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Rất tốt.

Ánh mắt Tiểu hầu gia hơi nghi ngờ, hỏi lại:

- Rất tốt sao?

Tô Mộng Chẩm nói:

- Quả thật rất tốt.

Tiểu hầu gia nghi hoặc nhìn một lúc, chợt cười ha hả nói:

- Nội dung đàm phán xem ra là cơ mật của Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường rồi.

Tô Mộng Chẩm mỉm cười nói:

- Đợi đến khi có thể công khai, tiểu hầu gia nhất định sẽ là người biết đầu tiên.

Tiểu hầu gia khẽ vuốt râu, mắt hiện ý cười:

- Rất tốt, rất tốt.

Ánh mắt của y chuyển sang Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch:

- Hai vị này là đại tướng của Kim Phong Tế Vũ lâu sao?

Tô Mộng Chẩm nói:

- Bọn họ không là thủ hạ của ta.

Tiểu hầu gia nhướng mày, cười nói:

- Ồ? Bọn họ là bằng hữu của ngài sao?

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Cũng không phải.

Y ngừng lại một chút, nói từng chữ:

- Bọn họ là huynh đệ của ta.
Câu này vừa nói ra, Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch đều giật mình.

Không phải thủ hạ, cũng không phải là bằng hữu.

Là huynh đệ.

Hai chữ “huynh đệ”, đối với những hán tử nhiệt huyết trên giang hồ có bao nhiêu dụ hoặc, có bao nhiêu ma lực, có bao nhiêu khiến lòng người lay động.

“Huynh đệ”, có bao nhiêu người hổ thẹn với hai chữ này, bao nhiêu người vi hai chữ này mà không màng sống chết; bao nhiêu người dù có vô số huynh đệ, nhưng lại không có một huynh đệ chân chính nào; bao nhiêu người mặc dù không có một huynh đệ ruột thịt nào, nhưng lại có vô số huynh đệ trong thiên hạ; bao nhiêu người xưng huynh gọi đệ, nhưng lại làm chuyện trái đạo nghĩa huynh đệ; bao nhiêu người không huynh không đệ nhưng khắp nơi đều là huynh đệ.

Huynh đệ.

Có phải là họa phúc có nhau, đồng cam cộng khổ mới xem như huynh đệ.?

Có phải là tay nắm tay, vai kề vai, nhiệt huyết khơi dậy nhiệt huyết, tâm linh đối chiếu tâm linh, mới có thể xem như huynh đệ, cúi đầu và ngẩng đầu đều không thẹn?

Tiểu hầu gia dường như hơi sững sốt, nói ngay:

- Thật đáng mừng! Tô công tử tung hoành thiên hạ, hùng bá võ lâm, nhưng lại cô độc một mình. Hiện tại hôn sự của ngài đã gần kề, lại có thêm hai vị huynh đệ kết nghĩa này, ngay cả ta cũng có phần hâm mộ.

Dứt lời liền giống như than thở.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Tiểu hầu gia quá lời rồi. “Thần Thương Huyết Kiếm” tiểu hầu gia trong kinh thành, đám dân dã quê mùa chúng tôi làm sao với tới được.

Tiểu hầu gia cười nói:

- Chúng ta đừng nói chuyện khách khí nữa. Nhìn thần thái của công tử, ta trở về bẩm báo với tướng gia, cũng xem như đã có trình bày.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Vậy phải làm phiền tiểu hầu gia rồi.

Tiểu hầu gia cười nói:

- Tô công tử, chỉ mong không lâu nữa ngài sẽ có thêm vài phân đường, trong kinh thành cũng có thể yên ổn được mấy phần.

Dứt lời y liền trở vào trong xe. Xe ngựa lăn bánh, vẫn là ba người cầm dây cương, hai người canh giữ trước rèm, tám người đứng tại chung quanh, biến mất tại nơi đầu phố.

Từ khi Tô Mộng Chẩm bước vào “chợ”, ngoại trừ chiếc xe ngựa này của tiểu hầu gia thì không có một kẻ vô sự nào được phép tiến vào.

Đương nhiên Chu Nguyệt Minh là ngoại lệ, hắn không phải kẻ vô sự.

Hắn cũng giống như tiểu hầu gia, tới để thám thính kết quả cuộc gặp mặt giữa hai người đứng đầu Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường.

Bọn họ đã thu được tin tức gì?

- Ngươi đoán xem tiểu hầu gia sẽ trả lời tướng gia như thế nào?

Tô Mộng Chẩm nói với Mạc Bắc Thần bên cạnh:

- Mọi người đều muốn biết Kim Phong Tế Vũ lâu và Lục Phân Bán đường ai thắng ai thua. Bên nào có thể nắm được sáu phần thì sẽ đoạt được tiên cơ. Đáng tiếc là ta thấy ngay cả Lôi Tổn và ta đều không biết được đáp án này. Chúng ta chỉ biết là có rất nhiều người quan tâm đến chúng ta, nhưng thật ra chỉ ước gì chúng ta đấu với nhau lưỡng bại câu thương.

Đôi mắt của Mạc Bắc Thần giống như bị người ta đánh cho sưng vù, lại giống như thừa thịt quá nhiều, khó khăn lắm mới mở được mí mắt lên:

- Công tử vẫn luôn cười.

Giọng nói của y rất bình thản, thậm chí gần như không có âm điệu gì:

- Sau khi đàm phán, chỉ cần vẫn cười thì sẽ giống như là người thắng. Còn về phần nội dung cuộc đàm phán thế nào, không ai có thể đoán được.

- Có đôi khi nụ cười còn hữu dụng hơn nắm đấm.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Ta nghĩ người của bộ Hình và bộ Lại phái Chu đại nhân đến, Lôi Tổn cũng nhất định đang cười.

Bạch Sầu Phi đột nhiên hỏi:

- Ta có thể hỏi ngươi ba vấn đề không?

Tô Mộng Chẩm nói:

- Ngươi cứ nói!

Bọn họ vừa bước đi vừa nói chuyện với nhau. Mạc Bắc Thần trên đường cũng rút đi trận thế và mai phục.

Bạch Sầu Phi nói:

- Thứ nhất, người vừa rồi có phải được xưng là “trở tay làm mây, lật tay làm mưa” trong kinh thành, đệ nhất tâm phúc của tướng gia, “Thần Thông hầu” Phương Ứng Khán?

Tô Mộng Chẩm đáp:

- Người có thể khi đi tuần mang theo “Bát Đại Đao Vương” hộ pháp, có “Thiết Thụ Khai Hoa, Chỉ Chưởng Song Tuyệt” vén rèm, ba cao thủ về cưỡi ngựa của Khiết Đan, Mông Cổ và Nữ Chân cầm cương, trong thiên hạ ngoại trừ Phương tiểu hầu gia, e rằng có mượn thêm mười mặt trời để đi tìm cũng tìm không ra người thứ hai.

Bạch Sầu Phi gật đầu, lại hỏi:

- Vừa rồi ngươi rõ ràng có thể ra tay với Địch Phi Kinh, trừ đi một cao thủ của đối phương, tại sao lại không hạ thủ?- Những lời này của ngươi không thành thật chút nào.

Ánh mắt Tô Mộng Chẩm lạnh lùng quét qua:

- Ngươi đã biết rõ đáp án, cần gì phải hỏi ta.

- Nói như vậy.

Bạch Sầu Phi hít sâu một hơi nói:

- Là vì ngươi đã phát giác trên nóc nhà có một cao thủ ẩn nấp, cho nên mới không ra tay?

- Cũng có lẽ là do ta vốn không muốn giết Địch Phi Kinh.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Hình như người đã hỏi ba vấn đề.

- Vấn đề nào ngươi cũng nói tránh đi.

Bạch Sầu Phi nói:

- Có cái thì ngươi lại không trả lời.

- Hỏi là chuyện của ngươi.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Còn có chịu trả lời hay không đó là chuyện của ta.

Vương Tiểu Thạch đột nhiên nói:

- Ta chỉ có một vấn đề.

Phía trước có mấy chiếc xe ngựa đang đợi bên cạnh đường lớn.

Tô Mộng Chẩm đi chậm lại, nghiêng đầu nhìn Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch lớn tiếng hỏi:

- Ngươi… ngươi vừa rồi nói với tiểu hầu gia… chúng ta là huynh đệ đúng không?

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Ngươi là người điếc sao? Đây cũng xem như là vấn đề à?

Vương Tiểu Thạch ngẩn người, nói:

- Nhưng mà chúng ta chỉ quen biết có nửa ngày.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Nhưng chúng ta đã cùng trải qua sống chết.

Bạch Sầu Phi nói:

- Ngươi có biết chúng ta là ai không?

Tô Mộng Chẩm lạnh lùng nói:

- Ta không quan tâm các người là ai.

Bạch Sầu Phi nói:

- Ngay cả chúng ta là ai ngươi cũng không biết, làm sao cùng chúng ta kết nghĩa?

Tô Mộng Chẩm khinh thường nói:

- Ai quy định trước khi kết bái phải đối chiếu gia thế, gia phả, lục thân, môn hộ?

Bạch Sầu Phi ngẩn người:

- Ngươi…

Vương Tiểu Thạch lại hỏi:

- Sau ngươi lại muốn kết bái với chúng ta?

Tô Mộng Chẩm ngửa mặt lên trời cười lớn:

- Kết bái là kết bái, cần có lý do sao? Chẳng lẽ chúng ta phải làm theo mấy lời nói nhảm như tâm đầu ý hợp, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia?

Bạch Sầu Phi hỏi:

- Rốt cuộc ngươi có mấy người huynh đệ kết nghĩa?

Tô Mộng Chẩm đáp:

- Hai người.

Bạch Sầu Phi lại hỏi:

- Bọn họ là ai?

Tô Mộng Chẩm dùng tay chỉ vào Bạch Sầu Phi:

- Ngươi.

Lại dùng tay chỉ vào Vương Tiểu Thạch:

- Còn có y.

Vương Tiểu Thạch chỉ cảm thấy trong lòng nhiệt huyết dâng lên.

Bạch Sầu Phi hít sâu một hơi, bỗng nhiên nói ra một câu rất lạnh nhạt:

- Ta biết.

Y nhìn chằm chằm vào Tô Mộng Chẩm, chậm rãi nói:

- Ngươi muốn mời chúng ta vào Kim Phong Tế Vũ lâu.

Tô Mộng Chẩm chợt cười.

Khi bắt đầu cười y cũng đồng thời ho lên.

Y vừa cười vừa ho.

- Bình thường khi mọi người cho rằng mình “biết”, thật ra lại chẳng biết gì cả, những lời này đúng là không sai chút nào.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Các người tự cho mình là ai? Ta muốn dùng phương pháp này để mời các người làm trợ thủ sao? Các người cho rằng vừa vào lâu thì có thể đảm nhận chức vị quan trọng à? Vì sao không nghĩ ngược lại là ta đang cho các người cơ hội? Nhân tài trên thế gian rất nhiều, tại sao ta cứ phải khăng khăng “mời” các người?

Y nói một hơi đến đây, liền lạnh lùng nói:

- Nếu các người không cao hứng, bây giờ có thể đi. Cho dù đời này kiếp này không gặp lại, các người vẫn là huynh đệ của ta.

Y ho một tiếng rồi nói tiếp:

- Cho dù các người không xem ta là huynh đệ, ta cũng không quan tâm.

Vương Tiểu Thạch bỗng dập đầu xuống, gọi một tiếng:

- Đại ca!

Chương 20: Đâu chỉ là thiên hạ đệ nhất

Bạch Sầu Phi chợt thở dài một hơi, nói:

- Ngươi làm lão đại sao?

Tô Mộng Chẩm liếc qua:

- Người giống như ta, không làm lão đại thì ai làm?

Bạch Sầu Phi chắp tay ngẩng mặt lên trời, thật lâu mới từ từ thở ra một hơi, chậm rãi nói:

- Ta có một câu muốn nói.

Tô Mộng Chẩm vẫn liếc nhìn y, nói:

- Nói đi!

Bạch Sầu Phi bỗng nhiên tiến lên phía trước, vươn hai tay ra đặt lên vai Tô Mộng Chẩm.

Cánh tay của Sư Vô Quý đang nắm Trảm Mã đao đột nhiên nổi gân xanh. Đôi mắt như sưng húp vô thần của Mạc Bắc Thần cũng chợt lóe lên ánh sáng sắc bén như mũi dao.

Đôi tay này chỉ cần đặt lên vai Tô Mộng Chẩm, sẽ có ít nhất bảy tám phương pháp có thể khống chế y, có mười bảy mười tám yếu huyệt đủ để gây nên vết thương chí mạng.

Huống hồ đây lại là tay của Bạch Sầu Phi.

Tô Mộng Chẩm không hề cử động, cả cặp mắt cũng không nháy một lần.

Hay bàn tay của Bạch Sầu Phi đã đặt lên bờ vai Tô Mộng Chẩm.

Không có mệnh lệnh của Tô Mộng Chẩm, không ai dám tùy tiện ra tay.

Bạch Sầu Phi nhìn chăm chú vào Tô Mộng Chẩm, gọi lớn:

- Đại ca!

Tô Mộng Chẩm nở nụ cười.

Y nhìn sang Vương Tiểu Thạch, lại nhìn Bạch Sầu Phi, trong mắt đều là ý cười.

Lúc y vừa cười, sự kiêu ngạo đều tiêu tan, giống như băng trên đỉnh núi tan thành sông ngòi, thấm ướt mặt đất.

Y cười hỏi:

- Các đệ biết nụ cười hiện giờ của ta có gì khác so với vừa rồi không?

Vương Tiểu Thạch cười rất đáng yêu, giành nói:

- Vừa rồi là giả, cười giả.

Bạch Sầu Phi cũng cười, nụ cười của y như gió xuân chợt thổi làm xao động nước hồ:

- Bây giờ là thật, cười thật.

Tô Mộng Chẩm cười lớn nói:

- Đáp đúng rồi.

Ba người đều thoải mái cười lớn. Mạc Bắc Thần tiến lên một bước, híp mắt chúc mừng:

- Chúc mừng lâu chủ, hôm nay vừa ra quân đã thắng, đàm phán đã chiếm được thượng phong, còn kết giao được hai vị huynh đệ tốt.

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Ngươi đừng ghen tị! Huynh đệ của ta cũng không dễ làm đâu, chuyện đầu tiên mà bọn họ phải làm sẽ rất khó khăn. Hơn nữa ngươi cũng không phải là thủ hạ của ta.

Y nói từng chữ từng câu:

- Ngươi và Lão Đao, A Tiết, Tiểu Quách đều là thần thủ hộ của Kim Phong Tế Vũ lâu. Không có các ngươi bảo vệ, Kim Phong Tế Vũ lâu có lẽ đã sớm sụp đổ, lụi tàn rồi.

Trên mặt Mạc Bắc Thần không khỏi hiện lên một loại thần sắc, đó là kích động.

Y rất muốn kìm nén, nhưng lại không kìm được.

Thần sắc kích động này mãnh liệt như bọt sóng đánh vào bờ đá, làm bắn vô số bọt nước trong lòng.

Tô Mộng Chẩm chợt hỏi:

- Đao Nam Thần sao rồi? Bát Bì Phong của y đã rút lui chưa?

Mạc Bắc Thần sau một lúc mới có thể bình tĩnh trả lời:

- Đã đi rồi. Y muốn điều quân đội về cung trước, chắc phải đến đêm nay trở về bẩm báo với lâu chủ được.

Tô Mộng Chẩm gật đầu, lại quay sang Sư Vô Quý:

- Ngươi có biết ngươi là gì của ta không?

Sư Vô Quý không chút nghĩ ngợi, lập tức đáp:

- Ta là tử sĩ của công tử. Công tử muốn ta chết, ta sẽ lập tức chết ngay.

- Ngươi sai rồi.

Tô Mộng Chẩm nghiêm mặt nói:

- Nếu một người thật sự đối xử tốt với người khác, sẽ không hi vọng người đó chết vì mình. Ngươi phải nhớ kỹ lời này của ta.

Sư Vô Quý nói:

- Nhưng ta nguyện chết vì công tử, chết không oán thán.

- Đó là lòng trung thành của ngươi

Tô Mộng Chẩm nói:

- Nhưng ta thà rằng ngươi sẽ sống vì ta.

Y dừng một chút rồi nói:

- Ngươi là thân tín của ta, không phải là tử sĩ.

Trong mắt Sư Vô Quý cũng có một loại thần sắc khó diễn tả.

Đó là cảm động, kích động hay cảm kích? Cũng có thể là tất cả.

Tô Mộng Chẩm khẽ thở dài:

- Đáng tiếc là Ốc Phu Tử, Hoa Vô Thác, Cổ Đổng và Trà Hoa đã chết… Nếu bọn họ vẫn còn, trông thấy hai vị nghĩa đệ ta vừa mới kết giao, nhất định sẽ rất mừng cho ta.

Đôi mắt Sư Vô Quý dường như ngân ngấn nước. Trước giờ y đều biết, những khi Tô công tử nhớ tới đệ tử và thân tín của mình đều tiếc nuối bọn họ không thể đi cùng. Có điều lần này Hoa Vô Thác và Cổ Đổng làm phản bỏ mình, Ốc Phu Tử và Trà Hoa cũng bị ám toán mà chết, chỉ còn lại mình và Dương Vô Tà. Nhưng dù là phản nghịch hay trung thành, Tô Mộng Chẩm đều nhớ về bọn họ như nhau.

Tướng quân bách chiến thân danh liệt

Trăm trận sa trường giáp sắt tan

Xưa nay chinh chiến bao người sống?

Một trận công thành vạn cốt tàn

Chẳng lẽ muốn tạo dựng chút công danh sự nghiệp trên giang hồ, mong cầu được chút gì đó trong cuộc đời lại phải hi sinh lớn như vậy, mất mát nhiều như vậy?

Chẳng lẽ người đứng trên đỉnh cao đều không thể quay mặt lại? Người trải qua gian nan vất vả cũng không dám ngoảnh đầu?

Bạch Sầu Phi cũng không nhịn được cảm thán.

Vì sao y cảm thán?

Có phải vì y cũng có một quá khứ không người biết, một trang sử thương tâm lưu luyến không thôi?
Một người thân mang tuyệt nghệ, nhưng gần ba mươi tuổi vẫn không ai biết sự hiện hữu của y, rốt cuộc y có một quãng đời không tầm thường như thế nào?

Ánh mắt Vương Tiểu Thạch bỗng thoáng hiện lên vẻ đồng tình và hiếu kỳ khó phát giác ra.

Đương nhiên hắn không dám biểu lộ sự đồng tình của mình.

Bởi vì mấy người cùng đi trên đường ở kinh thành này, chỉ tùy tiện vươn một ngón tay cũng có thể làm nổi lên sóng lớn trên giang hồ, bọn họ sao lại để người khác đồng tình.

Mặc dù có đôi khi bọn họ thật sự cần người đồng tình với mình.

Hán tử trên giang hồ, thà rằng đổ máu chứ không đổ lệ. Mỗi người đều có những chuyện thương tâm trong đời, giống như vết thương nén lại trong tâm khảm. Trong mưa gió não nề, đêm hoang cô tịch, bọn họ có thể khóc một mình, âm thầm than thở, nhưng tuyệt đối không cầu thế nhân đồng tình.

Ngươi đồng tình với hắn, chính là xem thường hắn.

Một hán tử chân chính sẽ mở lòng hoan nghênh ngươi cùng hắn uống rượu, cùng tiêu diệt kẻ thù, hăng hái cùng ngươi dùng nắm tay nghênh gió mạnh, xuyên qua núi dao biển lửa, nhưng tuyệt đối sẽ không để ngươi đồng tình với hắn.

Chỉ có kẻ yếu mới thích người khác đồng tình.

Sự đồng tình của Vương Tiểu Thạch chỉ là ở trong lòng biết mình nên làm thế nào, biến đồng tình thành sự khích lệ. Còn sự hiếu kỳ của hắn lại là đặc điểm của người trẻ tuổi.

Người trẻ tuổi có ai không hiếu kỳ?

Nhưng hắn biết đem sự hiếu kỳ và đồng tình ẩn sâu trong lòng. Với cái tuổi của hắn, lẽ ra không thể có những cảm nhận mà chỉ có người từng trải mới hiểu được. Hắn là ai? Làm sao tư tưởng của hắn lại trưởng thành hơn nhiều so với cái tuổi mình?

Đang lúc bầu không khí hơi ảm đạm, Tô Mộng Chẩm bỗng nhiên dừng bước.

Bởi vì bọn họ đã đến một nơi.

Kim Phong Tế Vũ lâu.

Vương Tiểu Thạch vừa nhìn, liền nhịn không được nói:

- Đó không phải lâu, mà là tháp.

Tô Mộng Chẩm hơi tán thưởng, hỏi:

- Có biết đây là nơi nào không?

Vương Tiểu Thạch đáp:

- Là núi.

Tô Mộng Chẩm lại hỏi:

- Núi gì?

Vương Tiểu Thạch ngẫm nghĩ rồi đáp:

- Núi Thiên Tuyền.

Tô Mộng Chẩm lại hỏi:

- Trên núi Thiên Tuyền có danh lam thắng cảnh gì?

Lần này Vương Tiểu Thạch trả lời không cần suy nghĩ:

- Đương nhiên là tháp Ngọc Phong nổi tiếng trong thiên hạ, còn có “suối thiên hạ đệ nhất” bên dưới tháp.

Tô Mộng Chẩm cười nói:

- Đây không chỉ là lâu. Kim Phong Tế Vũ lâu muốn khai bang lập nghiệp, không xây ở đây thì xây ở nơi nào?

Vương Tiểu Thạch ngẩn người, nói:

- Huynh nói đúng.

Bạch Sầu Phi bỗng nói:

- Đâu chỉ là thiên hạ đệ nhất.

Bạch Sầu Phi vừa nói ra, ánh mắt Tô Mộng Chẩm chợt nhấp nháy, dường như khẽ giật mình, nhưng lại lạnh nhạt hỏi:

- Đệ nói vậy là có ý gì?

- Nếu chỉ là thế lực lớn nhất kinh thành, thậm chí là thiên hạ đệ nhất bang trên giang hồ, Kim Phong Tế Vũ lâu đã sớm làm được rồi.

Bạch Sầu Phi khẽ hỏi Vương Tiểu Thạch:

- Ngươi có nghe qua truyền thuyết về bảo tháp của núi Thiên Tuyền chưa?

- Có.Vương Tiểu Thạch nói:

- Tương truyền nơi này là đầm nước, mọi người chỉ có thể canh tác ở nơi cao chung quanh. Mỗi khi hè đến, trong hồ có một cột suối phun cao trăm trượng. Mọi người đều gọi nó là hang nguồn.

Bạch Sầu Phi đưa mắt nhìn non sông gấm vóc, cảnh đẹp bình nguyên chung quanh:

- Nhưng bây giờ đã là thắng cảnh ruộng nương rồi.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Nghe nói về sau có một vị quan địa phương quyết tâm lấp kín hang nguồn này. Y sai người gánh đá chuyển đất, mất đến năm năm nhưng vẫn không lấp được. Về sau lại có bảy huynh đệ kết nghĩa đến đây, trong đó người đứng đầu nói: “để chúng ta giải quyết chuyện này”. Y điều động bảy vạn người trong bang, tại trên sườn núi phía bắc của hang nguồn đo đạc kích cỡ, dựa vào thế núi đắp thành một cái bánh bao lớn.

- Đúng. Trong bảy huynh đệ kết nghĩa kia đều nghe theo lời của Lý lão đại. Y đã đề nghị như vậy, mấy vị huynh đệ khác liền hợp mưu hợp sức. Trong đó Đào Nhị dẫn người làm một lò luyện sắt thành nước, sao đó Cung Tam phái người đem nước sắt giội lên trên ngọn núi bánh bao kia; Mạch Tứ tinh thông kỳ môn, có nhiệm vụ đánh giá địa thế và sức nước; Tiền Lục giỏi về quản lý tài sản, vì vậy có trách nhiệm tính toán ngân sách quyên góp cho công trình; Thương Thất thì phụ trách vận chuyển thuốc nổ và công cụ. Bọn họ rèn đúc trong ba tháng, ngày tiếp nối đêm, trời xanh đỏ bừng. Mà người quản lý chung, sắp xếp kế hoạch cho công trình này là Liễu Ngũ

Bạch Sầu Phi nói:

- Liễu Ngũ luôn là trợ thủ tốt của Lý Đại.

- Đúng.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Về sau, chiếc nồi sắt cuối cùng cũng được đúc xong. Bảy huynh đệ lại hợp lực đẩy mạnh, chiếc nồi sắt lớn kia liền kêu lộc cộc lăn xuống dốc núi, không sai lệch lấp kín hang nguồn. Bọn họ lại thừa dịp này xuống nước đặt móng, đem chiếc nồi sắt kia móc chặt vào hang nguồn, nơi này mới có thể trở thành ruộng nương. Gạo nơi này làm ra vừa thơm vừa bóng, vừa dày vừa lớn, nghe nói ngay cả “Phạn Vương” Trương Thán cũng từng nói rằng “gạo Kinh Tây là nhất thiên hạ”.

Tô Mộng Chẩm nói:

- Nghe thật giống như một thần thoại.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ta vốn cũng cho rằng đó là thần thoại, nhưng về sau nghe các tiền bối nói, bảy huynh đệ kia chính là bảy người đã lập nên “Thiên Hạ bang” năm đó. Nếu nói như vậy, e rằng thật sự có chuyện này.

Bạch Sầu Phi nói:

- Có điều phương pháp lấp kín hang nguồn như vậy, quả thật có hơi thần thánh hóa.

- Có lẽ là vì hầu như những kỳ tích đều mang theo một chút gì đó thần thánh hóa, lại được người ta khoa trương, đồn nhảm, càng trở nên giống như thần thoại.

Tô Mộng Chẩm Nói:

- Ngôi chùa cổ Tung Nhạc được xây dựng từ thời Nam Bắc triều, tất cả đều dùng bùn nhão xây nên, vẫn có thể tạo thành những đường cong lưu loát. Đập Mộc lan (1) còn được xây bằng đá cục chưa mài giũa. Thậm chí vào thời Tần đã mở kênh dài tại nơi thấp nhất đường ranh giới giữa Tương thủy và Ly Thủy, nối liền hai lưu vực lớn là Trường giang và Châu giang, thuận tiện cho tàu thuyền và tưới tiêu. Vào thời kỳ chiến quốc đập Đô Giang (2) chia Mân giang ra làm trong và ngoài, khống chế lượng nước tưới tiêu, cho tới nay vẫn có công dụng chống lũ, vận chuyển, dẫn nước và đo đạc. Còn về cầu Giang Đông (3) ở Lục Châu càng khiến cho người ta nhìn mà cảm thán. Chúng ta cũng có những kiến trúc hoành tráng như Vạn Lý trường thành, chùa Huyền Không ở Hằng sơn. Vậy có thứ gì là không tưởng?

Bạch Sầu Phi gật đầu nói:

- Xem ra thần thoại cũng chỉ là mộng tưởng. Mộng tưởng tiến thêm một bước là lý tưởng. Con người muốn đạt đến lý tưởng, chẳng phải là chuyện không có khả năng.

Ánh mắt của y đảo qua bốn tòa lầu cao tao nhã vây quanh tháp cổ bảy tầng kia:

- Sự thành lập của Kim Phong Tế Vũ lâu, vốn là chuyện không có khả năng.

Ánh mắt Vương Tiểu Thạch lóe sáng như hai ngọn đèn:

- Tốt quá, hiện giờ chúng ta đang ở trong chuyện không có khả năng.

Bạch Sầu Phi nói:

- Có điều câu chuyện mà ngươi kể còn thiếu một chút.

Vương Tiểu Thạch suy nghĩ một lúc:

- Nhưng gì ta biết đều nói ra cả rồi.

- Đó là vì ngươi chưa từng nghe nói.

Bạch Sầu Phi nói:

- Trong dòng suối bên dưới tháp Ngọc Phong này còn có một tòa tháp khác, chỉ lộ ra mặt nước một nửa, gọi là tháp Trấn Hải.

Vương Tiểu Thạch tặc lưỡi nói:

- Dưới tháp còn có tháp, là tháp trong nước sao?

Bạch Sầu Phi dùng tay chỉ về phía xa nói:

- Nếu từ đây nhìn qua, có thể loáng thoáng nhìn thấy được.

Vương Tiểu Thạch nhìn theo hướng ngón tay y chỉ, quả thật trông thấy một đỉnh tháp màu trắng lớn như măng đá lộ ra trên mặt nước.

Bạch Sầu Phi nói:

- Ngươi cũng đừng xem thường tòa tháp này. Có người gọi nó là “trấn hải nhãn thạch”, mỗi khi nước lên thì tháp cũng lên, nước xuống thì tháp cũng xuống. Nghe nói phía dưới có một con kim long thủ hộ đông thành, nước vừa lên thì nó cũng đội tháp bơi lên, nước vừa xuống thì nó cũng kéo tháp xuống theo, vĩnh viễn lấp kín hang nguồn, cho nên dòng nước mới không tràn ngập kinh thành.

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Nghe quả thật hay, nhưng đúng là thần thoại.

Bạch Sầu Phi nói:

- Thần thoại này vẫn chưa hết. Nghe nói là sau khi nước trong kinh thành rút đi, chỉ có một lỗ hổng vẫn phun ra suối nước, như châu như ngọc, trong veo ngon miệng, người ta gọi nó là “Thiên Tuyền”. Tiền triều có một vị hoàng đế, ở trong cung không thoải mái nên dọn tới hành cung ở núi Thiên Tuyền. Sau khi y nghe được câu chuyện kim long cõng tháp trấn thủy kia, lại muốn đào sâu tận gốc, liền kêu ba vạn nhân công trước tiên lấp kín đường nước chảy, sau đó liên tục đào xuống, cuối cùng đào ra được bảy tầng tháp đá. Họ đoán rằng kiến trúc này hẳn là có chín tầng, khi đang muốn sai người đào xuống tiếp, bỗng nhiên tất cả nhân công và người quản lý đều chống lại thánh chỉ, có chết cũng không dám đào. Hoàng đế đích thân đi xem, mới phát hiện tòa tháp này đúng là dùng một tảng đá lớn tạc thành, điêu luyện sắc sảo, con người không thể nào làm được. Mà trên vách của tháp lại phát hiện hai câu thơ: “Thiên tuyền sơn hạ nhất tuyền nhãn, tháp lộ nguyên thân thiên hạ phản” *. Vị hoàng đế kia giật mình, không dám xem thường, lập tức sai người lấp đất lại, đưa tháp về tình trạng ban đầu nhằm để bảo vệ giang sơn.

* Dưới núi Thiên Tuyền có một nguồn suối, khi tháp lộ ra cũng là lúc thiên hạ làm phản.

Y nói xong, hai mắt liền nhìn thẳng vào Tô Mộng Chẩm, nói:

- Huynh thành lập Kim Phong Tế Vũ lâu trên núi Thiên Tuyền, rốt cuộc là vì suối trong, tháp đá, hay là vì mười bốn chữ dưới tháp kia?

Trên mặt Tô Mộng Chẩm không lộ vẻ gì, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.

Từ sau khi kết nghĩa, khuôn mặt Tô Mộng Chẩm đều hiện vẻ tươi cười, nhưng hiện giờ lại bỗng lạnh lùng như trước.

Vương Tiểu Thạch bỗng nhiên cũng cảm thấy lạnh.

Bị một ánh mắt như vậy nhìn qua, người nào cũng sẽ cảm thấy như bị ướp lạnh.

Vương Tiểu Thạch bỗng nhiên chen vào:

- Kim Phong Tế Vũ lâu không phải xây trong nước. Cũng mặc kệ trong nước có rồng hay tháp, ta thấy lầu các ở bốn phía mới đúng là trọng địa.

Bạch Sầu Phi hỏi:

- Vì sao?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Bốn tòa lầu có màu sắc chủ đạo là vàng lục đỏ trắng. Cho dù có kẻ địch xâm phạm, ai có thể phân biệt được tòa lầu nào mới là trụ cột, tòa lầu nào lại là cơ quan cạm bẫy?

Tô Mộng Chẩm lúc này mới lên tiếng:

- Các đệ đều sai cả rồi. Kim Phong Tế Vũ lâu là ta, ta chính là Kim Phong Tế Vũ lâu. Kim Phong Tế Vũ lâu sống trong lòng ta, sống trong lòng mỗi người của Kim Phong Tế Vũ lâu, không ai có thể hủy diệt được nó. Người bên ngoài chỉ biết nó đã từng làm gì, không ai đoán ra nó sẽ làm những điều gì nữa.

Sau đó y vừa đi lên phía trước vừa nói:

- Trước tiên chúng ta hãy đến Hồng lâu nghỉ ngơi một chút.

Hồng lâu có kiến trúc lộng lẫy, rực rỡ xa hoa, xem ra là nơi để đón khách đãi tiệc. Vậy còn ba tòa lầu khác thì sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau