NÒI GIỐNG RỒNG TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Nòi giống rồng tiên - Chương 1 - Chương 2

Chương 1: Mở đầu: Bầu trời sụp đổ

Năm 2050, Chủ Nhật, Thành phố Hồ Chí Minh.

Những tòa nhà khổng lồ vốn đang bị bao phủ bởi sương mù của buổi sáng sớm như những ngọn giáo đâm thủng bầu trời xanh. Với đủ loại màu sắt, cả thành phố như một bức tranh tuyệt tác được tạo ra bởi hàng ngàn họa sĩ tài năng.

Trong lúc này, ở một khu chung cư, Ái Thi, một cô bé mười tuổi, sinh ra và lớn lên ở thành phố đang nằm trong lớp chăn ấm áp. Nhìn bên ngoài, cô bé có một nước da trắng hồng cùng một đôi môi căn mộng. Mái tóc trong như dòng suối nhỏ. Người ta đều nói sau này lớn lên, cô bé sẽ thành một đại mỹ nhân.

Sau đó, cô bé bắt đầu tỉnh dậy. Kể cũng lạ, từ lúc bắt đầu có ý thức, cô bé luôn mơ thấy mình trong trang phục quân giải phóng, chiến đấu với một người thanh niên xa lạ mà quen thuộc vô cùng, vô số lần phá tan đám quái vật kinh tởm.

Mặc kệ giấc mơ đó, cô bé bắt đầu lại gần cửa số ngắm bình minh. Khi nghe những bạn cùng lớp kể về buổi sáng sớm trên vùng quê, cô đẫ cảm thấy rất ghen tỵ. Cho đến hôm nay, cô có dịp được thưởng thức vẻ đẹp của thành phố vào sáng sớm, cô mới thấy được thành phố mình thật lỗng lẫy biết bao.

Khi cả thành phố vẫn còn đang chìm trong màn sương dày đặc, những ngọn đèn trên phố hay trong công viên vẫn còn đang tỏa ánh sáng vàng nhạt xuống lòng đường là lúc cô thức dậy. Mở cánh cửa ban công, cô bước ra ngoài hít thở không khí trong lành. Trời bây giờ đã sáng hơn một chút so với lúc nãy, nhưng vì đang ở giữa mùa mưa nên ông mặt trời cũng trở nên lười biếng hơn so với khi mùa khô. Ông mặt trời cuộn mình trong tấm chăn mây ấm áp, không có ý định sẽ thức dậy xua tan đi là sương mờ.

Không khí buổi sáng mùa thu hơi lạnh và ẩm, cô khoác vội chiếc áo khoác vào người rồi rón rén mở của chạy ra ngoài. Bên ngoài tối hơn so với ý nghĩ của cô, cô hít sâu một hơi rồi dạo bước trên vỉa hè. Cây cối vẫn im lìm trong giấc ngủ sâu, trên những chiếc lá xanh um vẫn còn đọng lại những hạt sương đêm long lanh như những hạt ngọc. Đường phố vào lúc này khá là vắng vẻ, chỉ có một số quán ăn sáng mở sớm để phục vụ cho công nhân cùng một số người đi tập thể dục.

Trên bầu trời kia thoáng chốc đã nhuộm một màu hồng phấn bắt mắt. Ông mặt trời lười biếng vén tâm chăn dày làm bằng mây trắng kia lên mà thả xuống mặt đất những đồng tiền vàng nhỏ xinh. Cây cối sau khi cảm nhận được sự ấm áp từ vầng thái dương rực rỡ cũng trở mình tỉnh giấc. Một vài hạt sương sớm còn đọng trên lá được ánh mặt trời chiếu vào trở nên lấp lánh và lung linh hơn như những viên pha lê. Chim chóc cũng bắt đầu ca lên những khúc nhạc réo rắt, như một dàn hợp ca, vui nhộn chào mừng một ngày mới bắt đầu. Đèn điện ở trên phố và ở trong công viên đều tự động tắt hết bởi ánh mặt trời ở phía rạng đông đang ngày càng trở nên rực rỡ.

Mọi người tỉnh giấc sau một đêm dài, chuẩn bị cho một ngày làm việc và học tập. Ở trong công viên, người đi tập thể dục ngày càng nhiều, những người già tập dưỡng sinh, những thanh niên và người trung tuổi thì ngồi nghỉ trên các ghế đá gần đó. Trên con đường, xe cộ đi lại ngày một đông, những phương tiện ồn ào nay đã biến mất mà thay vào đó là những chiếc xe đạp cùng những loại phương tiện thân thiện với môi trường. Dù vậy khi chúng hòa cùng tiếng cười nói cũng làm cho không gian then sôi động, ồn ào. Từng đàn chim múa lượn trên bầu trời cao rộng, lướt qua những đám mây trắng đang nhở nhơ bay lượn. Trên hè phố, những bạn học sinh gọn gàng trong bộ đồng phục trắng cùng chiếc khăn quàng đỏ thắm tung bay trong nắng sớm, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, chuẩn bị cho các hoạt động nghiên cứu, tham gia câu lạc bộ

"Chuyển sang ngắm thành phố buổi sáng à" Giọng của một đứa bé trai vang lên.

Đứa bé đó là Nguyễn Sơn Quân, anh trai của cô bé. Cậu mang một dáng người cao ráo làm nhiều cô nữ sinh mê mẫn. Ánh mắt có thể nhìn rõ sự chuyển động của các vật thể, bất kể chúng ở xa tới mấy. Mấy năm trước, cậu cứ nghĩ hai đứa sẽ bị Cục chống đột biết bắt tại Mỹ. Khi về Việt Nam, cậu nghĩ mình sẽ không thích nghi nổi. Giờ đây, cậu bắt đầu thấy yêu mảnh đất này hơn bao giờ hết.

"Ê, em vẫn còn mơ thấy mình làm du kích nữa à"

Ái Thi không trả lời, cô bé chỉ gật đầu như một sự khẳng định. Bất chợt, một nổi lo sợ xuất hiện ở trong lòng. Lúc này, ở phía trên bầu trời thành phố, một đám mây đen xuất hiện, tụ lại thành hình xoắn ốc. Ở trung tâm của hình xoắn ốc ấy, dường như có một âm thanh gào thét hung tợn đang phát ra, truyền thẳng vào tai của mọi người

.....................

Trong lúc đó, ba của cô bé, Nguyễn Thanh Liêm, đang tên đường tới chỗ làm. Ông sở hữu dáng người cao to như quả núi nhưng không quá đáng sợ mà cũng tương đối thân thiện cùng với đôi mắt to. Dù vậy, so với hai người con của mình, ông như là một tấm gương phản chiếu ngược.

Dù là Chủ Nhật nhưng lại ngay đúng ca trực nên Thanh Liêm không còn cách nào khác là bỏ lại hai đứa con nhỏ ở nhà.

"Mọi thứ phát triển nhanh quá" Thanh Liêm nghĩ thầm

Thập bước vào năm 2050, kinh tế phát triển, đường xá được mở rộng, mọi người đều dùng xe ô tô chạy bằng điện để đi làm. Những chiếc xe gắng máy cùng như phương tiện sử dụng xăng dầu trở thành một hoài niệm đáng nhớ về thế kỉ trước. Việt Nam, từ một nước đang phát triển trở thành nền kinh tế đứng đầu châu Á. Nhiều tớ bảo hết lời ca ngợi khả năng lãnh đạo của chính phủ.

Về phần mình, phải nói là bản thân Liêm vốn dĩ là Việt kiều sống ở Mỹ. Ba ông bị trục xuất từ lúc ông còn nhỏ du đạo luật mới của nhà Trắng. Một ngày đẹp trời, ông phát hiện hai đứa con của mình có siêu năng lực. Đặc biệt, Ái Thi bộc lộ tư chất khác người, vượt xa độ tuổi vốn có của nó. Cũng không ngạc nhiên khi gia đình ông trở thành mục tiêu cho tất cả các thế lực, nhất là tổ chức bí ẩn mang tên Prometheus. Bất chấp tất cả, đối mặt với làn sóng chống người dị biến đang dâng cao tại Mỹ, ông cùng hai đứa nhỏ về thăm ông nội của chúng. Kể ra cũng bất ngờ, mảnh đất nơi, ông nội ông đã bỏ đi lúc nó bị tàn phá bởi chiến tranh lại đối xử rất tốt với những con người quay trở về. Cuộc sống ở Việt Nam hạnh phúc hơn so với khi ở Mỹ nhiều.

Sau đó, ông quay sang ngắm nhìn nhà thờ Đức Bà*. Ở phía trước bức tượng Đức mẹ Hòa Bình đứng trên bệ như một nguồn sáng không tắt cho các tín đồ nơi đây. Phía sau bức tượng, là một ngôi nhà thờ uy nghi, nơi hàng ngàn tín đồ tụ tập. Nhìn kĩ, nhà thờ như hai người anh cao bất thường với người em lùn tịt đứng ở chính giữa.

Bất chợt, một đám đông xuất hiện, làm ông phải thắng lại gấp, phá tan luôn dòng suy nghĩ của ông. Xung quanh biển "Cấm lại gần", một đám người đang bu lại như ong thợ đang tìm mật hoa, bất chấp cán bộ dân phòng luôn yêu cầu không được tiến lại gần.

Trên bầu trời trong xanh của buổi sáng đột nhiên xuất hiện một đám mây đen hình xoắn ốc. Bên trong nó, nhưng âm thanh nghe rợn thoát ra làm mọi người rùng mình sợ hãi. Dù vậy, bản tính tò mò của con người vẫn thôi thúc họ đi vào sâu hơn để tìm hiểu những gì đang diễn ra.

Sau đó, hàng loạt tia sét khổng lồ xuất hiện, đánh xuống mặt đường. Sau đó, ở chỗ vết nứt, một luồng hơi nước giống như sương mù bốc lên. Mọi người ai cũng có cảm giác mình đang ở trong phòng xông hơi.

"Tất cả mọi người lùi lại" Một viên sĩ quan lên tiếng.

Lúc này, Liêm để ý thấy sĩ quan quân đội đã thay thế công an tiếp quản nơi này từ lâu.

Bất ngờ, mặt đất rung lắc dữ dội. Những vết nứt không ngừng lan rộng. Với một quốc gia chưa từng trải qua động đất như Việt Nam, đây thực sự là thứ gây nên hoảng loạn khủng khiếp. Khắp nơi, tiếng la hét vang lên không ngừng nghỉ. Tiếp đó, như có một bàn tay khổng lồ, toàn bộ mặt đất bị tách ra làm hai. Trung tâm nhà thờ Đức Bà cũng bị di chuyển theo.

Sau đó, một con quái thú khổng lồ chui ra từ lòng đất. Miệng của nó rộng tới nổi có thể nuốt hàng chục chiếc xe tăng. Con mắt nó to bằng đường kính của một quả tên lửa. Trên đầu nó có một cái sừng khổng lồ với màu vàng kim nổi bậc. Làn da như dung nham nguội lại. Kích thước nó như ngọn núi lớn.

Mọi người lúc này đều đơ ra trước những gì mà mình thấy được. Không đợi mọi người phản ứng, con quái vật bắt đầu tấn công. Cổ họng của nó bỗng chốt đỏ rực lên như dung nham nóng chảy. Từ trong miệng của nó, một cột sáng khổng lồ bắn ra, như một vị thần hung bạo, nó càn quét, xóa sổ tất cả những gì trên đường đi.

Không còn cách, Liêm cùng hàng ngàn người chạy bằng hết sức mình. Mỗi khi tia sáng quét qua, vô số người cùng công trình kiến trúc bị biến thành tro bụi. Trước tình cảnh đó, anh càng chạy nhanh hơn. Chiếc xe hơi đã bị phá hủy nên anh chỉ còn cách chạy bộ như điên về nhà.

Trên bầu trời, những chiếc máy bay chiến đấu trong hình dạng kì lạ bắt mà anh chưa thấy bao giờ xuất hiện. Nhìn kĩ, nó như một hình tam giác khổng lồ với những một hình tam giác nhỏ màu đỏ như cánh đồng dâu tây được bao quanh bởi màu nâu như như sô cô la sữa. Đặc biệt phải kể đến ngôi sao vàng trong vòng tròn màu đỏ với viền đỏ cùng hai hình chữ nhật màu đỏ, viền đỏ, biểu trưng cho quân đội Nhân dân Việt Nam, xuất hiên trong các kí tài cơ giới.

Bỏ qua cái vũ khí kì lạ kia, Liêm vượt qua dòng người như thác lũ và hàng loạt công trình kiến trúc sụp đổ nhanh chóng như thể chúng làm bằng đậu hủ vậy, Liêm nhanh chóng chạy tới nhà. Anh không dám đi thang máy vì sợ không biết nó sẽ dừng bất kì lúc nào. Cũng may là anh đã về tới nhà

"Ba ơi, đang xảy ra chuyện gì vậy" Quân hỏi khi thấy người ba của mình người đầy mồi hôi, hơi thở tuông ra không ngừng.

"Ba không có thời gian giải thích. Mau gom hết đồ đạc bỏ vào vali rồi nhanh chóng lên đường. Lát nữa chúng ta sẽ xuống bằng thang bộ. Thang máy quá nguy hiểm." Liêm nói nhanh tới mức bản thân mình cũng không kịp thở nhưng lại vừa đủ để hai đứa con của anh có thể hiểu được.

Thấy ánh mắt của cha mình, đứa bé trai cũng không phàn nàn gì. Vừa rồi, nó cũng đã xem cảnh quái vật tàn phá thành phố ngay trên truyền hình. Lúc đầu nó còn tưởng là đang giới thiệu phim mới.

Ngay sau đó, cả ba cha con nhanh chóng đi cầu thang bộ xuống lấy xe. Cũng may, anh vẫn còn một chiếc xe dự phòng. Sau đó, chiếc xe phóng như bay trên đường cao tốc. Thông qua kính chiếu hậu, Liêm thấy vô số công trình kiên cố bị vỡ nát, như thể chúng làm bằng đậu hủ vậy. Đường phố sáng rực bởi vô số vụ nổ.
Bản thân Liêm cũng không biết mình nên đi đâu nhưng những tòa nhà cao tầng thì quá nguy hiểm

Bất ngờ, một con quái thú hình chim xuất hiện. Toàn thân nó đỏ rực như dung nham. Cái mỏ của nó như một con chim gõ kiến với kích thước bằng một tòa chung cư nhỏ. Sau đó, nó tạo ra hàng loạt cơn lốc xoáy nhỏ bằng cách vỗ cánh.

Một cơn lốc xoáy cực mạnh xuất hiện. Nó nâng chiếc xe hơi lên như thể nó chỉ là một món đồ chơi. Sau đó, một cách kì lạ, nó kéo Ái Thi ra khỏi xe, bất chấp cha và anh cô bé đang nắm chặt tay không ngừng.

"Ái Thi" Hai người đàn ông thân thiết nhất với cô bé la bằng tất cả sức lực mình có nhưng cũng như muối bỏ bể với những âm thanh khủng khiếp đang xé rách không gian.

Do đó, cô gái nhỏ bị cuốn vào cơn lốc không hồi kết. Trong cơn thập tử nhất sinh, cô bé cố gắng sử dụng sức mạnh của mình. Tuy nhiên, dường như có một luồng sức mạnh vô hình nào đó đang đè nén vào từng tế bào trên cơ thể cô bé khiến cô như cá nằm trên thớt.

Đột nhiên, một người thanh niên xuất hiên xuất hiện. Nhìn kĩ, trông anh ta có một mái tóc đen dài chớm vành tai trên, xoăn và hơi rối. Mặt góc cạnh chữ điền, mũi cao và thẳng. Mắt nâu đen hai mí, môi dày, lỗ mũi cao. Về trang phục, anh ta mặc một bộ áo khoát nâu, bao phủ bộ quần áo màu đen.

"Nắm chặt lấy tay anh" Người thanh niên kia lên tiếng.

Không kịp để cô bé phản ứng, người đó nhanh chóng ôm cô bé vào lòng. Sau đó, thoát khỏi cơn lốc xoáy rồi từ từ hạ độ cao.

"Anh, ba, hai người họ vẫn còn ở trong xe" Cô bé nói, nét sợ hãi vẫn còn trong anh mắt

"Không sau đâu" Người đó nói. Ánh mắt nhìn về phía chiếc xe đang bị hạ xuống từ từ bởi những con người ăn mặt như thời trung cổ. Kì lạ là họ không giống binh lính kiểu châu Âu, hay châu Á

Sau đó, khi người kia quay sang, những chiến binh kia lần lượt biến mất như chưa từng tồn tại.

Với Ái Thi, cảnh này thực quá quen thuộc. Không kiềm được, cô bé hỏi:

"Anh là ai?"

"Trần Nhật Minh" Người thanh niên đó trả lời.

Đồng thời, một loạt những người lính xuất hiện. Trên tay họ, thay vì súng ống bình thường là những thanh đao kỳ lạ, với hoa văn được khắc trên lưỡi đao, những loại nhạc cụ và những loại vũ khí vô cùng kì lạ. Tuy nhiên, họ đang mặt đồng phục quân đội. Trên mũ của họ là hình ngôi sao vàng trên nền đỏ với viềm màu vàng, đặc trưng của quân đội Nhân dân Việt Nam

Trên bầu trời lúc này đột nhiên bị xé toạc ra bởi hai bàn tay khổng lô, theo đúng nghĩa đen. Từ phía trong cánh cổng, những âm thanh như địa ngục cứ vang lên không ngừng nghỉ như muốn nhấn chìm tất cả. Sau đó, một con tàu vũ trụ lớn xuất hiện từ bên trong. Nhìn bề ngoài, nó như một cái sừng tê giác với kích thước to bằng cả một quả núi và đang cháy rực như núi lửa phun trào.

Không nói không rằng, gã thanh niên tên Nhật Minh kia bỗng bay về phía vật thể đang rơi xuống thành phố với tốc độ nhanh khủng khiếp. Sau đó, thứ kia nhanh chóng vỡ vụng ra thành từng mảnh nhỏ. Một vụ nổ khủng khiếp diễn ra.

Tuy nhiên, những vật thể khác cũng bắt đầu chui ra từ trong khe nứt, mà phải gọi là mái vòm khổng lò mới đúng. Chúng lao xuống làm mọi thứ xung quanh trở thành bình địa như lâu đài cát bị vòi cứu hỏa phun phải. Cả thành phố đối mặt với cơn dư chấn khủng khiếp.

"Xem ra bắt đầu tấn công quy mô lớn rồi" Gã thanh niên tên Nhật Minh lên tiếng.

"Khởi động khiên chắn" Anh quay sang nói mọi viên sĩ quan ở bên cạnh mình.

"Rõ thưa đồng chí" Người sĩ quan lên tiếngLúc này, những vật thể kia bắt đầu há miệng ra. Sau đó, hàng ngàn con quái vật như một bầy trâu rừng bị đốt lửa ở đuôi, đồng loạt xông tới, không gì cản nổi. Nhìn kĩ, chúng có cái đầu là sự kết hợp của loài gián, mắt ruồi, cái vòi như bạch tuột, cùng những con vòi mọc tên đầu như tóc người. Tòa thân chúng như bị đổ một dòng dung nham đỏ rực. Chúng có sáu cánh tay với đường kính to như bánh xe tăng cùng với bộ móng như lưỡi gươm. Phía dưới mà hình dạng chân như chân của loài bò cạp.

Sau đó, một bức màn như những bông lúa chính trên cánh đồng xuất hiện. Khi chúng chạm vào lớp màn chắn. Nhiều con cố thoát khỏi màn chắn nhưng nhanh chóng bị nướng chín trước khi kịp làm bất kì chuyện gì. Tuy nhiên, màn chắn kia cũng bắt đầu bị chấn động mạnh.

"Đồng chí, khiên chắn không chịu nổi đâu. Đó còn chưa nói tới đám Jukai đang quây phá" Một viên sĩ quan lên tiếng.

Không để tâm tới thái độ của người sĩ quan kia, Minh quay về phía cô bé tên Thi rồi nói

"Cô bé, em biết hát nhạc Cách mạng không?"

"Một vài bài"

"Vậy hát đi. Nó chính là niềm tin, hi vọng mà hàng triệu người đã tin vào. Một người đã hát cho anh nghe"

Minh nói. Ánh mắt có chút hồi tưởng.

"Khoan đã, cậu muốn nói cuộc chiến tranh Việt Nam, vậy cậu bao nhiêu tuổi rồi" Liêm lên tiếng

"Không nhớ rõ nữa" Minh trả lời

"Không sao đâu ba" Thi nói.

Sau đó, cô cất lời bài hát mà mình thích nhất

"Cuộc đời vẫn đẹp sao

Tình yêu vẫn đẹp sao

Dù đạn bom man rợ thét gào

Dù thân thể thiên nhiên mang đầy thương tích

Dù xa cách hai ngả đường chiến dịch

Ta vẫn còn chung nhau một ánh trăng ngần.

Một tiếng chim ngân, một làn gió biển

Một sớm mai xuân trước căn hầm dã chiến

Thấy trời xanh xao xuyến ở trên đầu

Ta vẫn thầm hái hoa tặng nhau.

Ôi trái tim Việt Nam như mặt trời trước ngực

Giữa thế kỷ hai mươi cháy rực

Sáng ngàn năm.. ngàn năm..."**

Trong giây phút đó, từ hư không, hàng vạn người lính trong trang phục của quân Giải phóng miền Nam, của Việt Minh xuất hiện. Phía sau họ là hàng vạn những chiến binh trong trang phục rách nát, ăn mặc như thời cổ đại những vẫn không che lấp được ánh mắt sắt đá

"Hỡi các đồng chí, hỡi các tiền nhân. Tới lúc rồi"

.....................

Ngày hôm đó là ngày mà Trái Đất đối mặt với sự tấn công quy mô lớn của một chủng loài ngoài hành tinh gọi là Stermon.

**************

*Nhà thờ chính tòa Đức Bà Sài Gòn (tên chính thức: Vương cung thánh đường chính tòa Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội, tiếng Anh: Immaculate Conception Cathedral Basilica, tiếng Pháp: Cathédrale Notre-Dame de Saïgon, gọi tắt là Nhà thờ Đức Bà) là nhà thờ chính tòa của Tổng giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh, một trong những công trình kiến trúc độc đáo của Sài Gòn, điểm đến của du khách trong và ngoài nước, nét đặc trưng của du lịch Việt Nam

** Cuộc đời vẫn đẹp sao của Phan Huỳnh Điểu.

Chương 1-2: Gã thanh niên hậu đậu

Năm 2050

Cả thành phố Hồ Chí Minh lúc này không khác gì địa ngục. Ngày Chủ Nhật vốn là ngày để mọi người vui chơi nhưng sau chùng, hàng vạn người đã ra đi không trở lại. Từ trên trời, chính xác là từ trong những cánh cổng không gian, nhữ tia lửa như những cơn mưa chết chóc giáng xuống mọi ngỏ ngách của thành phố.

Lúc này, Tổng cục 0, một tổ chức ngầm bí mật, vừa không còn bí mật mấy tiếng trước, đang giao chiến ác liệt với đám quái vật. Trên trời, người ta thấy một gã trong bộ giáp xanh đỏ với ngôi sao vàng đang bay lượn như siêu nhân. Nhìn kĩ, cứ như cậu ta khoát cờ giải phóng lên người.

Trong khi đó, dưới mặt đất, những người lính khác đang đảm nhiệm công tác cứu hộ. Họ không có sức mạnh phi thường, không phải siêu nhân nhưng họ có trái tim của người bộ đội và ý chí ngàn năm cùng với đó là tư cách của nòi giống rồng tiên.

Thông qua những túi khi được căn phòng, Trung Tá Trương Hải Đăng cùng đồng đội nhanh chóng đi vào trong cứu người. Nhìn bề ngoài, anh ta mang một cái mũi cao. Đôi mắt to nằm dưới hàng lông mài rậm rạp. Làn da đen sập lại do nhiều năm thao luyện chinh chiến.

Lúc này, anh cùng đồng đội đi vào trong. Phải nói đây là mạo hiểm cả tính mạng vì nếu có con Stermon khổng lồ, hay còn gọi là Jukai nào tấn công thì tất cả chết chắc.

Ở trong đống đổ nát, có một đứa bé trai và một đứa bé gái đang nằm đó.

"Cứu" Hai đứa bé nói bằng giọng yếu ớt.

"Đừng sợ. Hai cháu không sao đâu nhưng mà phải thật bình tĩnh. Bây giờ hai đứa kể cho chú nghe tên của hai đứa là gì nè

"Cháu tên Văn"

"Cháu tên Thư"

..........................

Năm 2060.

Thành phố Hồ Chí Minh, công viên Tao Đàn**

Mười năm trước, khi lần đầu tiên thế giới biết đến bọn Stermon bởi một cuộc tấn công gần như san bằng thành phố Hồ Chí Minh, Nhân Văn mới chỉ mười tuổi. Cậu cùng với cô bạn cùng trường tên Thư bị đè trong đống đổ nát của một phòng thí nghiệm. Mấy ngày trôi qua, tưởng như mất hết hi vọng thì những người lính với trang phụ rằn ri xuất hiện. Họ như vị thần ánh sáng trong thần thoại, bất chấp tất cả để cứu hắn.

Đã mười năm trôi qua, thành phố đã được xây lại và con được biết đến với tên "nơi an toàn nhất Trái Đất", dù thi thoảng cũng có vài con Stermon đủ loại, bao gồm cả không lồ tấn công.

Dưới hàng cây xanh như những người con gái đang tỏa dáng khoe sắt. Phía sau là tòa nhà cao tầng tựa như bức tượng điêu khắc tuyệt mĩ bằng thủy tinh ở buổi triển lãm, một chàng trai đang ngồi trên băng ghế đá. Câu ta có cái mũi to chiếm gần hết khuôn mặt. Tuy không ảnh hưởng mĩ quan nhưng cũng phải làm người khác chú ý. Đôi mắt dẹp như chim bô câu nằm dưới hai hàng lông mài càng làm cho chúng trở nên dẹp hơn. Cậu ta mặt một cái quần màu đỏ và một cái áo màu vàng trông khá nổi bật. Nó gây sự chú ý rất lớn từ đám trẻ con. Tuy nhiên người thanh niên tên Văn kia không quan tâm tới thái độ của mọi người xung quanh. Thông qua kính thông minh, cậu vẫn đang chơi trò chơi của mình. Đó là trò Giải phóng miền Nam, một game làm về thời chống Mỹ cứu nước.

Bất chợt, tiếng chuông báo vang lên. Một màn hình có hình chữ nhật, mỏng như từ giấy, trong suốt như thủy tinh xuất hiện. Theo phản xa, cậu ấn vào nó, một câu vang lên có vẻ không vui

"Sở chỉ huy gọi Đàn hồ*. Nghe rõ trả lời"

"Đàn hồ gọi sở chi huy. Nghe rõ"

"Hiện giờ cậu đang ở đâu. VIP từ Xi-men tới bệnh viện rồi mà không thấy ai tới bảo vệ là sao?" Giọng nói mang theo vẻ tức giận ở đầu dây bên kia.

"Dạ" Văn tỏ vẻ không hiểu.

"Cậu lại quên giờ giấc nữa hả? Lần này có cán bộ từ Trung ương tới, cậu tự lo đi"

Sau đó, tiếng tít tít vang lên.

Ngay làm tức, cậu lao tới như máy bay nhưng lại vấp tế đập mặt xuống đất vốn đã trán bê tông, để lại sự kinh hoàng cho mọi ngươi xung quanh

"Không sao đâu. Tôi bị vậy hoài hà" Văn lên tiếng khẳng định.

...........................

Ở một nơi nào đó trên lãnh thổ Việt Nam.

Dưới những bầu trời thi thoảng chuyển sang màu đen, vô số tòa nhà, phải gọi chính xác là những gì còn lại của các tòa nhà bởi chống không hề có hơi thở của con người. Xung quanh chúng, hàng loạt các loài thực vật xuất hiện bảo phủ hoàn toàn những công trình kiến trúc hiện đại của con người. Xung quanh nó, người ta còn thấy hàng loạt những khẩu súng đủ loạt và vỏ đạn lẫn sâu trong đất như minh chứng của một cuộc kháng cự quyết liệt. Bên cạnh đó là xác của vô số Stermon đủ loại đang nằm lại nơi đây. Yên tĩnh là vậy, những nếu có Stermon xuất hiện, khả năng bị tấn công ngay trong khu vực của chúng là rất cao.

Từ khi cuộc tấn công của Stermon xuất hiện, nhiều khu vực đã trở nên hoang phế, trở thành các di tích hiện đại. Người dân ở những khu vực dễ tấn công được tổ chức lại ở các thành phố dưới lòng đất cũng như các khu vực phòng vệ trên biển. Cả nước Việt Nam được tổ chức lại thành các chiến khu, quân khu như thời chống Mỹ. Nhìn có vẻ như con người đang ở thế bị động nhưng trên thực tế, những cuộc săn Stermon vẫn diễn ra ngay cả trong những khu vực tưởng như đã mất quyền kiểm soát.

Lúc này, trên đỉnh của một tòa nhà chung cư bỏ không, một gã thanh niên với đô tuổi ước chừng hai mươi theo vẻ bề ngoài. Nhìn tổng thể, người ta thấy một mẫu người điển hình trong các bộ phim Hàn Quốc từng thu hút giới trẻ Việt nhiều năm trước đây. Cái thời mà quốc gia này vẫn còn là nước đang phát triển. Mái tóc xoăn lại giống như tổ chim không làm mất đi mà con tăng thêm vẻ cuống hút. Anh ta mặt một cái áo màu đen cùng một cái quần màu tím. Tuy không xem là hợp thời trang, nhưng cũng không tệ.

"Một vài người bạn của ta đã xem nhập sâu vào khu vực của bọn chúng"

Một giọng nói vang lên. Sau đó,, một sinh vật xuất hiện. Xung quanh nó tỏa ra ánh sáng màu xanh lam như ma trơi ở nghĩa địa. Nhìn tổng thể, nó như một con rồng đang thối rửa. Trên tay nó cầm một cây thương dày được làm bằng hàng chục cái xương sọ người.

"Ta cũng nghĩ vậy đó, Adabert. Đây là sứ mạnh mà Chủ Thượng đã giao cho chúng ta. Phải có lý do thì người mới chú ý tới hành tinh này" Người thanh niên kia lên tiếng.

..........................

Hà Nội

Cũng như thành phố Hồ Chí Minh, nơi đây từng chịu đợt tấn công cực mạnh của bọn Stermon. Tuy nhiên, nhờ vào lực lượng của Tổng cục 0, thủ đô ngàn năm văn hiên đã được bảo vệ an toàn. Đặc biệt, Hồ Gươm luôn nổi bật với nước hồ màu xanh giống như cái tên của nó trước đây, Lục Thủy*. Ở giữa hồ, Tháp Rùa trở nên nổi bật như cô cả sĩ giữa đám đông người hâm mộ.

Lúc này, ở phía dưới đáy hồ Gươm, chính xác là căn cứ của Tổng trong một giang phòng được sơn màu nâu, gần như trùng lặp với bàn làm việc. Xung quanh là ảnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Phía trên bàn có hai lá cờ, một là lá cờ đỏ sao vàng, hai là cờ búa liềm nằm ở một góc. Phía sau của cái bằng là hình ảnh những hoa văn điêu khắc trên trống đồng Đông Sơn được tạo tác chi tiết và tỉ mỉ.

"Đồng chí Đăng chắc đã nói rõ với cô rồi chứ. Đồng chí Thư"

Giọng nói phát ra từ một người nhìn như thanh niên nhưng lại giống như người đã trên một trăm tuổi. Nhìn kĩ, trông anh ta có một mái tóc đen dài chớm vành tai trên, xoăn và hơi rối. Mặt góc cạnh chữ điền, mũi cao và thẳng. Mắt nâu đen hai mí, môi dày, lỗ mũi cao. Về trang phục, anh ta mặc một bộ áo khoát nâu, bao phủ bộ quần áo màu đen

Đối diện với anh ta là một cô gái trẻ với tuổi xuân phơi phới. Cô mặt một chiếc váy màu nâu như li cà phê sữa cùng chiếc áo sơ mi trắng ẩn sao chiếc áo khoác màu đen. Khuôn mặt cô ta có sự cân đối giữa các giác quan. Đôi môi căng mộng như hoa anh đào. Đôi mắt như giọt sương mai, nằm dưới hàng lông mài diễm lệ. Mái tóc đổ xuống như dòng suối tuông trào.

"Rõ thưa đồng chí" Song Thư lên tiếng

"Bọn chúng đã xâm nhập sâu vào hàng ngũ quân ta. Lần này, chúng ta sẽ tung kế hoạch bắt trọn ổ. Đồng thời, chúng ta nhất định phải điều tra vụ sự việc diễn ra ở Xi-men hai năm trước." Nhật Minh lên tiếng.

"Rõ" Song Thư lại nói."Không cần căng thẳng vậy đâu. Thái độ này không hợp với bộ đồ của cô cho lắm."

"Xin lỗi tại tôi lần đầu tiếp xúc với đồng chí" Thư nói.

"Thôi được rồi, đồng chí thu xếp bay xuống phía Nam đi. Gần đây, ở vùng ngoại ô thành phố Hồ Chí minh, bọn Stermon hoạt động thường xuyên. Con trai của Thủ tướng Xi-men cũng đang ở Sài Gòn. Tiện thể đem huy hiệu biến hình vào luôn đi" Minh nói

"Vâng thưa đồng chí" Lần này cô nói nhẹ nhàng hơn mấy câu trước.

Sau đó, cô lấy huy hiệu bỏ vào trong một cái va li lớn có màu đen như bóng đêm.

.......................

Bệnh viện Đại học thành phố Hồ Chí Minh

Lúc này, một gã thanh niên mặt đồ vét, đeo cà vạt, để kính đeo như các tay vệ sĩ điển hình trong phim hành động xuất hiện. Với bộ y phục này, thực sự khó nhìn ra

Thực sự, Văn đã là một người lính dù có chút không như cậu nghĩ

"Tôi muốn về nhà" Một thằng nhóc chừng năm mười tuổi vừa la vừa ném một cái áo sơ mi vào mặt cậu.

"Thiếu gia, chính ngài Thủ tướng gửi cậu tới Việt Nam mà cậu lại làm vậy là phụ lòng ba của cậu đó" Một ý tá nở nụ cười lên tiếng.

"Nhảm nhí" Nói rồi, thằng bé lấy đồ chơi ném thẳng vào cô ý tá.

Người y tá nhanh chóng né được nhưng lại vô tình giẫm vào chân của Nhân Văn.

"Má ơi đau quá" Văn la lớn

"Cái thằng ranh. Bộ mày nghĩ mày tới Việt Nam là để làm ông nội hả?" Cậu nghĩ thầm.

"Em nghe anh nói đây, y tế Việt Nam đứng đầu thế giới nên cha em mới để em tại đây. Ngoài ra, anh mong em đừng gây rắc rối cho cha em" Văn nói, có chúng đe dọa.

"Vừa đấm vừa xoa à. Cha ơi, đám Việt Nam bắt nạt con" Thằng bé vừa nói vừa chỉ ra phía sau.

Văn vừa quay đi thì khi quay lại, thẳng bé đã biết mất một cách kì lạ.

"Cái gì vậy trời? Nó là Stermon à?" Văn than thở

"Làm gì có Stermon nào xâm nhập vào phòng tuyến" Y tá nói và ném cái nhìn kinh bỉ vào Văn.

Từ khu vực như bệnh viện trường học đều được bố trí cực kì an toàn với các hệ thống phòng chống Stermon bằng khoa học và cả phép thuật. Nếu không phải quái vật từ Vỏ Tông trở lên thì cũng không thể tuy tiện tấn công vào đây.

"Đừng nói nhiều nữa. Đuổi theo thằng nhỏ mau lên" Cô y tá lên tiếng.

Không nói, Văn cũng phải đuổi theo.

Thực tế, không hiểu tại sao thằng bé lại di chuyển với tốc độ ngày càng nhanh, như thể nó là một chiếc xe đua công thức một vậy.

Trên vỉa hè đường Cách mạng tháng Tám, một gã thanh niên nhìn như vệ sĩ đang đuổi theo một đứa bé mặt áo khoác màu vàng chanh. Không còn cách nào, anh đành gọi cho sở chi huy thông qua hệ thống liên lạc được gắn trên lỗ tai
"Đàn hồ gọi sở chỉ huy. Nghe rõ trả lời"

"Sở chỉ huy gọi đàn hồ. Nghe rõ. Đã xảy ra chuyện gì"

"Báo cáo, VIP đột nhiên trốn khỏi bệnh viện. Hiện đang ở trên trục đường Cách mạng tháng Tám"

"Người của ta cũng đang ở gần đó. Đồng chí cứ giữ đối tượng lại"

Nói ra có hơi buồn cười nhưng thằng nhóc này chạy nhanh không thua gì vận động viện. Bất ngờ, Văn thấy một chỗ cho thuê xe đạp. Từ những năm 2040, xe đạp được cho thuê rộng rãi như một phương tiện để thưởng thức cảnh đẹp thành phố. Mỗi chiếc xe đều được khóa lại kĩ càng. Nếu muốn thuế thì phải chuyển khoản. Người thuê sẽ được sử dụng nó trong thời gian nhất định. Nếu quá thời gian, anh có thể bị phạt tiền thậm chí bị bắt giữ.

"Chuyển khoản xong rồi. Tôi đi trước nha" Văn lên tiếng khi dùng đồng hồ thông minh chiếu vào màn hình ở điểm cho thuê

Sau đó, cậu lao như bay mà không để ý tới tiếng gọi của cô chủ cho thuê xe đạp

"Anh ơi. Cái thắng bị hư. Đừng có đạp quá trớn"

"Hả" Văn há mồm trước âm thanh này

Sau đó, gã cảnh vệ lao đi như tên lửa, lướt qua cả thằng nhóc người Xi-men.

Đột nhiên, một cô gái hiện ra trước mắt cậu. Đối diện với anh ta là một cô gái trẻ với tuổi xuân phơi phới. Cô mặt một chiếc váy màu nâu như li cà phê sữa cùng chiếc áo sơ mi trắng ẩn sao chiếc áo khoác màu đen. Khuôn mặt cô ta có sự cân đối giữa các giác quan. Đôi môi căng mộng như hoa anh đào. Đôi mắt như giọt sương mai, nằm dưới hàng lông mài diễm lệ. Mái tóc đổ xuống như dòng suối tuông trào.

"Xin lỗi" Văn la lớn.

Không biết xui xẻo hay may mắn. Chiếc xe đạp gặp vật cản bị buộc phải dừng lại. Theo quán tính, Văn lao ra phía trước đụng phải Thư đang đi bộ. Thực ra, cô có thể né được nhưng cô lại thấy gã thanh niên này có vẻ quen quen. Kết quả, khi cô phản ứng kịp thì cô và gã đã mội kề môi với nhau

"Đồ biến thái" Thư nói

Sau đó, cô tung cước, đá gã thanh niên xui xẻo bay lên cao.

"Mà nè. Cái này là cái gì vậy?" Thằng bé lên tiếng, tay chỉ vào một cái huy hiêu kỳ lạ

"Cái này không phải để chơi đâu em" Song Thư lên tiếng. Ánh mắt có chưa chút sự đe dọa.

"Được rồi, Mark, về bệnh viện thôi" Văn lên tiếng. Miệng cậu nở một nụ cười.

"Không, em ghét ở một chỗ lắm" Thắng bé la lớn

Sau đó, nó thấy đầu đau như búa bổ rồi lăng đùng ra ngất xỉu.

"Mark, em có sao không" Văn nói với thái độ lo lắng.

Lúc này, trên cổ của cậu bé, những sinh vật có kích thước nhỏ bé cở nhón tay xuất hiện. Nhìn kĩ, chúng có cái đầu là sự kết hợp của loài gián, mắt ruồi, cái vòi như bạch tuột, cùng những con vòi mọc tên đầu như tóc người. Tòa thân chúng như bị đổ một dòng dung nham đỏ rực. Chúng có sáu cánh tay với đường kính to như bánh xe tăng cùng với bộ móng như lưỡi gươm. Phía dưới mà hình dạng chân như chân của loài bò cạp. Chúng giống ý như đám Sterm tép riu đang hoành hành ngoài kia. Tuy nhiên, chúng lại xuất hiện với kích thước khá nhỏ như đang kí sinh trên người cậu bé

Trong lúc Văn còn đang suy nghĩ, Song Thư đã đấm cậu sang một bên làm cậu ngã nhào. Không quan tâm tới chàng trai mình vừa đấm, cô nhanh chóng lấy huy hiệu vòng tròn có hình ngôi sao vàng trên nền đỏ với viền màu vàng. Từ chiếc huy hiệu, một tia laze vô hai quét ngang người cậu bé. Đồng thời, từ trong hư không, một hình chữ nhật màu xanh xuất hiện, hiển thị một thông tin không mấy vui vẻ

"E. Stermon"

"Khoang đã, thằng bé bị ám sao?" Văn há mồm

Về cơ bản, nó con được biết tới với tên gọi dân gian, quỷ ám. Nó đã xuất hiện trên Trái Đất từ lâu đời. Tuy nhiên, đừng xem nghĩ nó là hạng bình thường. Rất nhiều, thành pháp, đạo sĩ, cha nhà thờ các loại đã bỏ mạng vị đối mặt với loại Stermon mà họ nghĩ là bình thường này. Không có hình dạng cụ thể, khi nhập vào người khác, chúng có thể bước qua hầu hết các loài hàng rào đức tin và chỉ bị phát hiện khi được chủ động kiểm tra.

Với Văn mà nói, đây chính là lần đầu tiên. Trong tâm trí của cậu, E. Stermon đã biến mất từ khá lâu rồi mới phải. Trong khi đó, Song Thư cũng đang bận làm việc.

"Hot girl gọi sở chỉ huy. Nghe rõ trả lời"

"Hot girl cơ á?" Minh há mồm khi nghe bí danh này

"Im dùm cái" Thư đám cậu ta thêm một cú nữa.

"Sở chỉ huy gọi Hot girl. Nghe rõ"

"Yêu cầu phương tiện chuyên chở đối tượng nhiễm E. Stermon. Hết"

Sau đó, một chiếc máy bay cất cánh thẳng đứng xuất hiện. Nó có dạng như máy bay cánh cứng nhưng lại có hai cánh trực thăng ở hai bên cánh. Đây là dạng máy bay được quân đội Mỹ sử dụng trong như năm 2010. Hiện tại, nó đã trở thành một loạt trực thăng phổ thông được ứng dụng phổ biến.

Sau đó, một người lính đưa một cái cán xuống để mang Mark lên. Bất ngờ, nó bị chắn lại bởi Văn

"Tôi là Đinh Nhân Văn, cảnh vệ được chỉ định bảo vệ cậu ta. Xin hãy cho tôi đi theo cùng" Văn nói

Với nhiều người, Tổng cục 0 mang một vẻ thần bí khó lường. Tuy trở thành một thế lực hùng mạnh trên Trái Đất kể từ sự kiện được biết đến như Tận thế đầu tiên.

Người lính nhìn sang Song Thư, cô gái trẻ gật đầu. Sau đó, Nhân Văn cùng mọi người lên máy bay di chuyển tới căn cứ của Tổng cục 0 trong thành phố Hồ Chí Minh.

***********************

* Đàn hồ là nhạc cụ dân tộc Việt Nam thuộc bộ dây, sử dụng cung mã vĩ (lông đuôi ngựa) kéo cho cọ vào dây để tạo âm. Ban đầu, đàn hồ chỉ có một loại. Trong quá trình phát triển, nhạc cụ này có ba biến thể: Hồ, Hồ trung và Hồ đại. Ngoài ra, mỗi dân tộc sử dụng loại đàn này cũng có những kiểu cách riêng

** Công viên Tao Đàn (hay công viên Văn hóa Tao Đàn), là một công viên tại quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương