NHÂN VẬT PHẢN DIỆN THẬT TUYỆT SẮC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân vật phản diện thật tuyệt sắc - Chương 51 - Chương 55

Chương 40-2: Một tiểu bánh chưng luôn luôn bên cạnh

Đến được chỗ kia, ta ngồi chồm hổm trên bò vớ lấy một chút nước, để dưới mũi ngửi, quả nhiên có vị thuốc. Quan sát xung quanh, chỉ có mỗi chỗ này, cầm lấy quần áo tỳ nữ đưa ta nhìn chằm chằm Thủy Đông Lưu cảnh giác, “Nơi này chỉ có một hồ nước.”

Thủy Đông Lưu khép mi, giọng nói cao ngạo, “Tất nhiên ta không có hứng thú tắm chung một chỗ với người gầy tong teo như ngươi.”

Gầy… tong teo? Ta cúi đầu nhìn ngực, hắn chướng mắt ta sao! Giận dữ đứng dậy, chuẩn bị nhào tới đánh hắn, đất xung quanh ẩm ướt, vừa giẫm chân lên, người liền nghiêng về phía trước. Thuận tay nắm lấy quần áo hắn, ai ngờ Thủy Đông Lưu đường đường là nam nhân bảy thước vậy mà chân không đứng vững, ầm một tiếng. Cả hai đồng thời ngã xuống nước, trong miệng mũi ta đều là mùi thuốc.

Vẻ mặt Thủy Đông Lưu tỏ ra tuyệt vọng, hận không thể nhào ta thành một cục thịt, “Ta khẳng định bát tự chúng ta không hợp.”

Ta nằm úp trên bờ, hừ lạnh, “Tốt, cũng chẳng cần phải phòng tránh ai hết.”

Mặc quần áo tắm rửa, đợi lát nữa tỳ nữa quay lại nhất định tức đến giậm chân bảo chúng ta không có lý lẽ.

Vẻ mặt Thủy Đông Lưu không tự nguyện hai tay ôm ngực, dựa lưng vào đá, “Ngọc Hồ Ly có ý đồ riêng.”

Nước có chút lạnh, ta cố gắng xoa xoa hai chân, nghe thấy lời này, gật đầu nói, “Ừ, không giống lời nhị thúc.”

Thủy Đông Lưu cười nhẹ, “Nhị thúc? Lúc này ta hoàn toàn có lý do nghi ngờ người kia không phải là Thường Nguyên Thanh. Ngọc Hồ Ly nổi tiếng trên giang hồ với dịch dung thuật, không ai có thể nhìn thấu. Hắn muốn giả mạo nhị thúc ngươi cũng không phải chuyện gì khó. Nếu không tại sao nhị thúc ngươi là một đại nam tử, nhưng lại hiểu rõ những chuyện nữ nhi tình trường. Ngươi còn nhớ không, lúc nhị thúc ngươi nói chuyện Hoa Vô Ưu, Tam cô ngươi phản ứng như thế nào?”

Ta suy nghĩ kĩ lại, lúc ấy quả thực Tam cô rất kinh ngạc, hỏi Nhị thúc sao biết chuyện này. Mà Tam cô là ai chứ, chính là đại thủ lĩnh nắm giữ tin tức trong tổ chức sát thủ nha.

“Lại nói, Ngọc Hồ Ly xuất quỷ nhập thần, vì sao vừa nói muốn bắt hắn, trong vòng một đêm lại có thể tìm được.”

Nghĩ tới một chuyện, ta giật mình, “Còn chuyện này nữa, Nhị thúc nói hắn đi bắt người, nhưng mãi đến lúc đó, cũng không thấy hắn trở về.” Nghĩ lại, ánh mắt lúc đó của Nhị thúc, chính là Ngọc Hồ Ly. Nói như vậy, dịch dung thuật của hắn cũng không phải khó phá.

Thủy Đông Lưu kéo dài giọng, “Xem ra ngươi không phải loại ngu đến bất trị.”

Ta ở dưới nước đá hắn một cái, “Đừng nói lời ác độc như vậy, cẩn thận không lấy được vợ.”

“Người muốn gả cho ta đứng đầy mười tám con đường.”

Ta nháy mắt mấy cái, tại sao cảm thấy lời này thật quen tai. Cố gắng suy nghĩ, nhưng nghĩ không ra, “Chúng ta làm gì bây giờ? Không thể ngồi đây chịu chết được. Hắt xì ~”

Tiếng nước rào rào, Thủy Đông Lưu đã đi lên bờ, cầm quần áo sau cây. Thay ra, đổi thành bộ quần áo khô ráo, tuy nhiên mảnh vải quấn trên tay hắn vẫn ướt như cũ, hắn cũng không gỡ xuống.

Ta xoa cái mũi, “Không gỡ mãnh vải kia xuống sao? Như vậy nước sẽ thấm vào da, không khéo áo ngoài bị ướt lây.”

Thủy Đông Lưu lờ đi, “Ta ra ngoài đứng, ngươi đứng dậy rồi thay quần áo đi.”

Sao lại đột nhiên bỏ đi… Ta dùng tay xoa mũi, bỗng nhiên hiểu ra, không phải đột nhiên, mà là cố ý. Thấy ta hắt hơi một cái, lại ngâm trong nước nên bị bệnh rồi. Nhưng mà ta không thể thay đồ trước mặt hắn, cho nên hắn đi ra ngoài trước.

Xem ra, Thủy Đông Lưu cũng cực kì chu đáo nha.

Thay quần áo xong, ta duỗi lưng, chợt cảm thấy tinh thần sảng khoái. Về lại phòng, ta xin tỳ nữ mấy tấm vải trắng, cắt thành mảnh dài. Cắt xong, thấy Thủy Đông Lưu đi vào, “Vừa hay, mau tới đây, ta quấn lên giúp ngươi. Nhìn ngươi quấn, trông thật vô cùng khó coi.”

Thủy Đông Lưu khẽ cười một tiếng, “Chẳng lẽ ngươi quấn rất đẹp sao?”

“Thử xem thì biết.”

Chăm chú quấn tay cho Thủy Đông Lưu, không ngờ ta lại quấn đẹp đến vậy, cuối cùng buộc đầu dây vải lại, hoàn tất. Nhét phần vải dư vào một chỗ, ta mặt dày nói, “Chắc chắn là lúc trước đã quấn tay cho ngươi rất nhiều lần, cho nên mới thuận tay như vậy.”

Hắn lập tức nhíu mày, vội vàng nói, “Vậy ngươi có biết, vì sao ngươi phải quấn tay cho ta không?”

Ta thu dọn vải vụn và kéo, “Không biết.”Hắn nhăn mày, cười nói, “Cũng đúng, nếu ngươi biết thì đến đây làm gì.”

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, tên này cũng có bí mật nhưng không chịu nói ra? Mang đồ đi rửa sạch sẽ, loáng thoáng nghe thấy tiếng người gọi “Ngọc cong tử”, ta quay đầu lại, thật sự nhìn thấy hắn. Mặc dù bộ dạng của hắn thân thiện hơn Thủy Đông Lưu, nhưng không hiểu sao ta cảm thấy Thủy Đông Lưu an toàn hơn.

Hắn chưa đi vào trong, Thủy Đông Lưu lập tức bước ra. Người bên ngoài mặt mày rạng rỡ, Thủy Đông Lưu đứng trước chặn tầm mắt ta, hất một tai, đóng cửa.

Ngọc Hồ Ly tỉnh bơ đi vào trong nhà, đi tới chỗ xa nhất, đến gần giường, áp tai vào tường, mới nói chuyện, “Ở đây bọn họ không nghe lén được.”

Giọng Thủy Đông Lưu tương đối khách khí, “Vậy nên giải thích rõ ràng rồi.”

Ngọc Hồ Ly thu lại biểu tình, ngồi tại mép giường, một lúc lâu sau mới nói, “Ta và Hoa Vô Ưu, thật ra cũng không có thù oán gì. Thậm chí có thể nói, chúng ta đã quyết định chung thân đại sự, nói chuyện luận gả.”

Ta không nhịn được hỏi, “Vậy lần này tới đây làm gì?”

“Lần này trở về, ta muốn giết cốc chủ Bách Hoa cốc.”

Ta cực kì kinh hãi, “Ngươi muốn giết Hoa Vô Ưu?”

Khuôn mặt Ngọc Hồ Ly lộ ra ý cười, con mắt thâm trầm, “Nàng không phải Vô Ưu, nàng đã giết Vô Ưu, rồi thay thế nàng ấy.”

Thủy Đông Lưu nói, “Ý của ngươi là, Hoa Vô Ưu thật đã bị người giả mạo giết chết. Mà ngươi biết sự tình, mới rời khỏi Bách Hoa cốc, chờ thời cơ quay về giết nàng.”

“Đúng vậy.”

Thủy Đông Lưu cười lạnh, “Dịch dung thuật của Bách Hoa cốc và ma giáo không phân biệt được thật giả, nơi này đều là cao thủ dùng dịch dung. Nhưng có người giả mạo cốc chủ bọn họ lại không biết sao? Thật buồn cười.”

Ngọc Hồ Ly cười khổ, “Ừ, hết sức buồn cười, lời ta nói ra, cũng không có ai tin. Chỉ vì người nọ, là muội muội song sinh của Vô Ưu, Hoa Vô Qủa. Căn bản không cần dịch dung, trời sinh bọn họ có gương mạo không thể phân biệt rồi.”

Ai ôi, nếu sự thật giống như hắn nói, vậy là muội muội ruột thịt giết tỷ tỷ? Ta nắm chặt tay áo Thủy Đông Lưu, hỏi, “Cho dù khuôn mặt giống nhau, nhưng tính cách cử chỉ không phải ngày một ngày hai mà học được.”Ánh mắt Ngọc Hồ Ly chợt lóe sáng, trầm giọng, “Đúng, không thể ngày một ngày hai học xong. Nhưng hai năm trước Vô Ưu bị hại, Vô Qủa đã học nhất cử nhất động của Vô Ưu. Chúng ta rất hiểu tính tình tiểu cô nương này, ham chơi hiếu động, nên không quá để ý. Nhưng có một ngày, ta phát hiện, nàng không phải Vô Ưu.”

Thủy Đông Lưu hỏi, “Sao ngươi biết nàng không phải Hoa Vô Ưu, mà là Hoa Vô Qủa?”

Ngọc Hồ Ly dừng một chút, rồi nói tiếp, “Từ lúc nhỏ thân thể Vô Ưu đã không khỏe, làm cốc chủ lại hao tâm hao lực, tình trạng của nàng càng trở nên tồi tệ. Tuy ta với nàng cùng giường, nhưng chưa từng chạm vào nàng. Điểm ấy bên ngoài không biết, vẫn cho rằng chúng ta đã là phu thê. Mãi đến ngày ấy, nàng bỗng nhiên chủ động cầu hợp, ta mới phát hiện không đúng. Cùng làm chuyện phu thê, lại phát hiện nàng không phải tấm thân xử xữ… Dò hỏi nàng, nàng lại đáp không phải là chúng ta đã sớm làm chuyện này rồi sao. Lúc đó ta mới nghĩ thông suốt, trên thực tế nàng không phải Vô Ưu.”

Ta nuốt nước bọt, “Cho dù như vậy ngươi cũng không thể đưa ra kết luận nàng giết Hoa Vô Ưu, dù sao bọn họ cũng là tỷ muội ruột.”

Ngọc Hồ Ly sa sầm, “Nếu không phải nàng giết Vô Ưu, tại sao lại không nói, vì cớ gì lại học bộ dáng của Vô Ưu? Vô Ưu lớn tuổi hơn nàng, cho nên vị trí cốc chủ là của nàng ấy. Vô Qủa từng nói rất nhiều lần, nếu nàng sinh sớm một chút, thì nàng chính là cốc chủ. Hơn nữa, đề cập đến chuyện muội muội của nàng, nàng đều viện cớ là đã đi ra ngoài, sẽ không trở về nữa. Nếu không phải nàng giết Vô Ưu, thì sao có thể kết luận ‘không trở về nữa’?”

Ta hít một ngụm khí lạnh, suy nghĩ tới thực thấy sợ hãi.

Hắn thở dài, “Năm đó ta phát hiện ra, nhưng không tìm thấy thi thể Vô Ưu, mặc dù Ngọc gia ta đều là ám ảnh phụ tá cốc chủ nhiều năm, nhưng nếu không thấy bằng chứng cũng không có ai tin tưởng. Bởi vậy ta cố tình hái hoa ngắt cỏ, để nàng thả ta ra ngoài. Nhiều năm qua ta trộm tiền vật, vì chờ một ngày có thể triệu tập người lực, trở về báo thù cho Vô Ưu.”

“Cho nên ngươi giả mạo Nhị thúc ta, hòng dụ chúng ta đến đây.”

Ngọc Hồ Ly cười cười, “Lê Tử, ta tuyệt đối không hối hận hai chuyện, một là gặp Vô Ưu, hai là gặp phải ngươi. Trừ nàng ra, ngươi chính là người thứ hai có thể nhìn thấu dịch dung thuật của ta. Cho nên… lần này lợi dụng ngươi là do ta không đúng, tuy nhiên hoa đàm thật sự có tác dụng trị bệnh, ngươi đến chỗ đó nhiều lần, sẽ mau chóng bình phục.”

Tâm tư rối loạn đã được khai thông, đứng theo góc độ hắn gạt ta mà nói, hắn không phải hạng tầm thường. Ở góc độ tình cảm hắn dành cho Hoa Vô Ưu, hắn lại chính là một con hồ ly.

“Sau khi ta biết ngươi và Thủy Đông Lưu mất trí nhớ, liền hóa trang thành Thường Nguyên Thanh, nói bóng nói gió với bọn họ mấy chuyện Bách Hoa cốc. Sau đó ta đề nghị, để các ngươi dẫn ta tiến vào.”

Thủy Đông Lưu nhìn hắn nghi ngờ, “Có vài điểm không đúng. Nếu ngươi thực sự muốn trở về, quá mức dễ dàng.”

Ta gật đầu, ở trước cửa cốc nhìn phản ứng của hắn là biết, hắn muốn về thực quá đơn giản.

Ngọc Hồ Ly cười nhạt, “Đúng là rất dễ dàng, nhưng mà, một mình ta về thì có ích lợi gì…”

Sắc mặt Thủy Đông Lưu lập tức biến đổi, giơ tay đánh về hướng Ngọc Hồ Ly. Tay Ngọc Hồ Ly vừa động, cột giường di chuyển. Ta đang chăm chú nhìn phía trước, dưới chân rầm một tiếng, xuất hiện một cái động lớn, lập tức rơi xuống. Ngọc Hồ Ly không chút sợ hãi phe phẩy quạt, ngồi ngay ngắn trên giường. Thủy Đông Lưu lập tức thu thế, ngược lại giơ tay kéo cổ tay ta, xém chút trật khớp. Ta nhìn thấy Ngọc Hồ Ly xuất hiện dưới lưng hắn, hình môi nói hai chữ “Xin chữ”, sau đó đánh vào lưng Thủy Đông Lưu. Tức thì, Thủy Đông Lưu cùng ta ngã vào trong động.

Thủy Đông Lưu không định trèo lên trên lại, hắn ôm ta đi xuống.

Cái gáy bị hắn ấn thật mạnh, mặt dán sát vào ngực hắn, ta có thể nghe thấy nhịp tim của hắn.

Đầu óc như hoa nở rộ, trí nhớ mãnh liệt ùa về.

Tà Nguyệt cung, chúng ta cùng nhau rơi xuống bẫy, hắn không bỏ ta.

Ác Nhân cốc, chúng ta rơi xuống hố, hắn không bỏ ta.

Hồi ở Sơn Trang, chúng ta lại rơi xuống hố, hắn cũng không bỏ ta.

Bây giờ, dù cho hắn đã quên ta mà nói những lời độc ác, nhưng trong tiềm thức, vẫn không bỏ rơi ta.

Ta dùng tay ôm hắn, hai mắt rưng rưng. Cho dù bát tự không hợp, mỗi lần rơi xuống hố đều gặp tình cảnh khác nhau, nhưng kết quả chỉ có một --- một người bên cạnh không bao giờ rời khỏi ta.

“Thủy Bánh Chưng, ta về rồi.”

Chương 41-1: Chết không hối hận, chân tướng Bách Hoa cốc

Sự thật chứng minh không nên quá kích động, nhất là ở thời điểm đang rơi từ không trung xuống, một lần không cẩn thận, là cả đời không quên.

Thân mật gọi hắn một tiếng “Thủy Bánh Chưng”, dọa hắn lảo đảo bước chân, tư thế tao nhã lập tức biến thành chật vật, hắn ôm ta xiêu vẹo, ngã sấp xuống một bên, giận dữ, “Cặn bã!”

Ta ôm chặt eo hắn, ra sức cọ trong ngực hắn, “Thủy Bánh Chưng, Thủy Bánh Chưng, Thủy Bánh Chưng.”

Sau đó hắn nắm cổ ta kéo sang chỗ khác, giọng điệu tràn đầy ghét bỏ, “Đã qua đoan ngọ rồi.”

Ta nằm bất động, có thể ôm hắn thật tốt, “Ta trở về rồi, Thủy Bánh Chưng, ta nhớ lại hết rồi.” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, tuy nhiên chỗ này tối quá nên không thấy được khuôn mặt của hắn, “Ta thực sự thích người độc mồm độc miệng lại không kiên nhẫn như ngươi.”

Thân thể Thủy Đông Lưu cứng đờ, lập tức thấy bối rối, “Ta không thích ngươi, tuyệt đối không.”

“Vậy vừa nãy sao lại cứu ta?”

Hắn dừng một chút, có vẻ trầm tư suy nghĩ, một hồi sau thẹn thùng đến giận, “Thân là quân tử, cho dù là heo, ta cũng sẽ cứu.”

Ta bật cười, nắm khuôn mặt hắn, “Không cần nóng, ta nghĩ ra rồi, dù gì ngươi cũng sẽ nhớ lại. Nhưng mà… Thủy Bánh Chưng, đừng để ta đợi lâu quá, như vậy ta sẽ rất khổ sở.”

Lúc này hắn không nói chuyện, ta cúi đầu che mặt, thật sự là càng sống càng già mồm.

“Ta đi xem địa thế xung quanh.”

“Ừ.” Ta lưu luyến không muốn hắn đi nên kím chuyện để nói, ngẩng đầu nhìn cửa động đã đóng, ta thở dài, “Đây đã là lần thứ tư chúng ta bị lừa rơi xuống hố, nếu được viết thành sách, người ta nhất định mắng tác giả không có đạo đức nghề nghiệp, toàn bộ võ lâm chỗ nào cũng có bẫy, còn nữa rơi xuống hố chính là đầu mối để phát triển tình cảm.”

“..Bốn lần?” Thủy Bánh Chưng hừ lạnh một tiếng, “Không thể nào, với võ công của ta đâu thể xui xẻo cỡ vậy.”

“Hắt xì.” Ta hít hít cái mũi, “Rốt cuộc là Ngọc Hồ Ly muốn làm cái quỷ gì.”

“Ngươi không để ý đến lời hắn? Tại sao hồi trước không trở về, lần này lại lôi kéo chúng ta tới, thậm chí không hối hận vì đắc tội chúng ta, nhốt chúng ta ở chỗ này? Bởi vì mục đích thực sự của hắn, là lợi dụng thủ hạ của chúng ta.”

Ta hơi hiểu ra, “Có hơn một trăm người thủ hộ bên ngoài phải không?”

Thủy Bánh Chưng lên tiếng trả lời, “Ừ, trước tiên hắn dụ chúng ta đến đây, rồi nhốt lại. Sau đó hắn có thể danh chính ngôn thuận chạy ra ngoài báo tin, nói chúng ta bị Hoa Vô Qủa bắt, dễ dàng gạt bọn họ xông vào cốc. Một khi bọn họ không tìm thấy chúng ta, lại thêm việc trên đường đi bọn họ thấy chúng ta có cảm tình khá tốt với Ngọc Hồ Ly, càng sẽ tin tưởng hắn. Chỉ cần hắn nói Hoa Vô Qủa hãm hại chúng ta, hai phe lập tức khai chiến, hắn muốn giết Hoa Vô Qủa lại càng dễ dàng hơn.”

Ta cắn chặt răng, “Mấy người trong Bách Hoa cốc đối xử với hắn cũng rất tốt, nhưng vì báo thù cho người hắn yêu, hắn không thương tiếc giết hại bọn họ. Cho dù giết được Hoa Vô Qủa, thì có gì để vui mừng chứ.”

“Ngọc Hồ Ly không tính đường sống sót cho hắn.” Thủy Đông Lưu nhàn nhạt nói, không nghe ra cảm xúc gì, “Nếu không hắn sẽ không đắc tội chúng ta, sau khi hắn báo thù thành ngươi, ngươi nghĩ chúng ta sẽ bỏ qua cho hắn sao?”

Ta ôm đầu gối nhớ lại ánh mắt khi nãy của Ngọc Hồ Ly, hết sức áy náy, nhưng ánh mắt ánh náy ấy chỉ hiện lên trong phút chốc, cho nên mới khiến ta cảm thấy hắn đùa quá đáng rồi, tuy nhiên cũng chưa mức đáng chết. Ta lấy hỏa chiết trong ngực ra, hình như là dính nước, nên thổi không lên lửa. Lúc đứng lên, chợt thấy mắt cá chân thật đau, nhăn mặt, “Chân đau rồi.”

Thủy Đông Lưu đang đi vài bước, lại quay lại, không nói lời nào, mò mẫn vị trí ôm ta lên, thầm nói, “Không ngờ ta lại phải ôm người khác.”

Ta vui mừng nói, “Bởi vì ngươi đã ôm ta nhiều lần rồi. Lần đầu tiên: ngươi ôm ta là ở sơn động, khi đó ngươi cực kì ghét bỏ ta, tư thế cũng rất khó coi, làm hại ta toàn thân đau nhức, khổ không thể tả.”

Hắn lo đi còn ta ở bên cạnh líu nhíu, hiếm khi thấy hắn không cắt lời ta.

Nơi này tối đen không chút ánh sáng, hắn bước chân đi hết sức cẩn thận. Ta giơ tay ôm eo hắn, không hề sợ bộ dạng hiện tại của hắn. Thủy Bánh Chưng a Thủy Bánh Chưng, mặc kệ ngươi mất trí nhớ bao nhiêu lần, ta tuyệt đối sẽ tìm ngươi trở về.

“Hắt xì.” Ta run run giọng nói, “Chỗ này lạnh quá mức bình thường.”

“Ừ.”

Giọng Thủy Bánh Chưng trầm xuống, ghì chặt cánh tay, hóa ra hắn cũng lạnh.Một hang động nhất định phải có hai cửa, nếu không, không có gió thổi vào. Nhưng vô cùng rét lạnh, càng chạy lại càng lạnh. Ta cố gắng chà xát tay vào ngực hắn cho đỡ lạnh, cảm thấy không tệ, hồi sau hắn mở miệng, “Ngươi đừng chà nữa, ta nóng.”

Ta thu tay, giận dữ, thôi cứ bỏ Thủy Bánh Chưng mồm miệng độc ác đi.

Hắn dừng bước, không đi nữa. Thả ta xuống, ta dùng tay tìm tòi, bất ngờ nói, “Vậy mà lại là tử lộ.”

Đáng tiếc không có ánh sáng, nếu không có thể tìm coi có cơ quan không. Bỗng nhiên bị ôm lấy, đi ngược về, một lúc sau mới đặt ta xuống.

“Ta sẽ phá nát tảng đá kia.”

Ta sờ soạng lung tung, nắm được cánh tay hắn, “Cẩn thận, còn nữa, chỗ hồi nãy ta đứng có gió, nên chắc sẽ có cửa.”

Im lặng chốc lát, hắn lại quay về, “Ta nên để ngươi tránh xa một chút, chứ không với công phu của ngươi, nhất định bị đá vụn làm bị thương.”

Ta nhịn không được giơ tay ôm hai gò má hắn, dùng lực hôn một cái, hắn lập tức run người, “A a a!”

“Ha ha ha.”

“…”

Nhìn thấy Thủy Bánh Chưng bối rối là chuyện cực kì vui. Ta yên lặng quan sát, phát hiện hắn muốn nhanh chóng đưa ta rời khỏi chỗ này rồi. Lúc hắn trở về, không bao lâu, tiếng đá vỡ nhức hết cả tai. Chợt có ánh sáng hiện lên, bên kia có nguồn sáng.

Khi hắn trở về, đứng bên cạnh, ta loáng thoáng trông thấy tro bụi rớt vào khuôn mặt hắn. Hắn giơ tay phủi bụi kia đi, long mi dài nhíu chặt. Cũng đúng, đối với hắn mà nói, rất khó chấp nhận sự đụng chạm của cô nương “xa lạ”.

Sau tảng đá kia không phải là đèn dầu mà là dạ minh châu. Khắp nhà đều khảm dạ minh châu to bằng nắm tay, nhiều đến mức lóa cả con mắt. Trên mặt đất nổi lên khí lạnh, xông thẳng tới minh châu, cảm giác giống như bước vào tiên cảnh. Căn phòng đó khá rộng, lại đặt một hòm bang, hơi lạnh phía dưới dày đặc, chẳng trách nơi này lại lạnh đến như vậy.

“Hầm bang…” Thủy Bánh Chưng đi về phía trước, đến chỗ hòm băng mới ngừng bước chân lại.

Mơ hồ nhìn thấy có người nằm trong hòm băng yên tĩnh kia, nhưng không quá rõ ràng, đang suy nghĩ xem người đó là ai. Nắp hòm băng đã bị đẩy ra. Ta chớp mắt nhìn hắn, “Thủy Bánh Chưng, quấy rối người chết không phải là hành động của thanh niên tốt đâu.”

Hắn giật giật khóe miệng, ánh mắt chợt mở lớn. Ta theo tầm mắt hắn nhìn sang, thấy rõ người trong hòm, ngoại trừ không còn dấu hiệu sự sống, diện mạo của nàng ta rất sinh động, ngạc nhiên nói, “Hoa Vô Ưu?”Ngọc Hồ Ly nói Hoa Vô Qủa giết tỷ tỷ ruột của nàng ta, xem ra quả nhiên không sai. Nhưng Thủy Bánh Chưng lại nhíu mày, giơ tay bắt mạch cho nàng ta, “Sắc mặt xanh vàng, không giống như bị thương mà chết.”

“Trúng độc sao?”

“Bách Hoa cốc nổi tiếng nhất là gì?”

Ta hiểu rõ, Bách Hoa cốc là môn phái giải độc, nói gì đến môn chủ. Hoa Vô Qủa mà chọn cách hạ độc giết Hoa Vô Ưu, thì thật quá ngu xuẩn.

“Hoa Lê.” Hắn đột nhiên cười hòa nhã, “Ngươi đi qua coi thử nàng có bị thương hay không.”

Ta run lẩy bẩy, có chút không rõ hắn đang suy nghĩ cái gì. Nếu Hoa Vô Ưu không bị thương, cũng không trúng độc, thì chính nguyên nhân nàng chết không giống lời Ngọc Hồ Ly nói, có phải còn có ẩn tình gì không? Ta cắn chặt rang, “Nhưng mà ngươi phải đồng ý với ta một chuyện.”lqd

Hắn nheo mắt nhìn ta, hơi khinh thường, “Nói.”

“Không cần gọi cả họ lẫn tên ta đâu.”

“Vậy gọi ngươi là gì?”

“Cặn bã.”

“…Được.. đi đi.”

Chắc chắn hắn không biết tại sao ta lại thích cái danh hô này, trên thực tế phải nên phỉ nhổ thì đúng hơn. Nên mới nói thói quen chết người, không tốt, không tốt.

Kiểm tra xong xuôi, tay của ta đều lạnh tím, “Không có, một vết thương cũng không. Ngược lại hình như… là bị bệnh nặng, gầy thấy sợ luôn.”

“Ngọc Hồ Ly từng nói, sức khỏe Hoa Vô Ưu rất kém.” Thủy Bánh Chưng trầm tư một lúc lâu, chậm rãi nói, “Ta cảm thấy thật kì quái, Hoa Vô Qủa muốn ngồi lên chức vị cốc chủ, vậy tại sao không giết Ngọc Hồ Ly, lại để hắn ở lại Bách Hoa cốc.”

Ta cũng thấy việc này thật kì lạ, “Tỷ tỷ bệnh chết, Hoa Vô Qủa danh chính ngôn thuận tiếp nhận ngôi vị cốc chủ, nhưng vì sao phải giả danh Hoa Vô Ưu?”

“Có thể nàng không suy nghĩ giống vậy.” Thủy Bánh Chưng dựa người vào hòm băng, trầm ngâm nói, “Không phải Ngọc Hồ Ly có nói, Hoa Vô Qủa tốn năm năm để bắt chước tỷ tỷ nàng? Lúc đó ta nghĩ, bởi vì chuyện đoạt vị nàng mới làm vậy. Nhưng trước mắt xem ra, nàng ta chẳng cần thiết phải làm như vậy, vậy học để làm gì?”

Ta nhìn khuôn mặt gầy gò của Hoa Vô Ưu, dù có gầy, nhưng vẫn là mỹ nhân.

“Nhưng năm năm trước Vô Ưu bị hại, Vô Qủa đã học nhất cử nhất động của Vô Ưu. Chúng ta rất hiểu tính tình tiểu cô nương này, ham chơi hiếu động, nên không quá để ý.”

“Vô Qủa từng nói rất nhiều lần, nếu nàng sinh sớm một chút, thì nàng chính là cốc chủ.”

“Mặc dù Ngọc gia ta đều là ám ảnh phụ tá cốc chủ nhiều năm, nhưng nếu không thấy bằng chứng cũng không có ai tin tưởng. Bởi vậy ta cố tình hái hoa ngắt cỏ, để nàng thả ta ra ngoài.”

Nhớ lại những lời Ngọc Hồ Ly nói trước đó, não ta đột nhiên nổ tung. Ta nuốt nước miếng, “Thủy Bánh Chưng…. Ta nghĩ, Hoa Vô Qủa thích Ngọc Hồ Ly. Danh và lợi nàng ấy đều có, chỉ duy nhất không có Ngọc Hồ Ly. Nàng ta biết, cho dù nàng ta là cốc chủ, Ngọc Hồ Ly cũng sẽ không thích nàng, hắn chỉ thích Hoa Vô Ưu, tỷ tỷ của nàng.”

Khóe mắt Thủy Đông Lưu khẽ động, “Nàng bắt chước Hoa Vô Ưu, cũng chính là biến bản thân thành tỷ tỷ, nàng ta cho rằng Ngọc Hồ Ly sẽ thích nàng.”

“Làm như vậy thật phí công, Ngọc Hồ Ly chỉ thích một người. Cho nên sau khi Hoa Vô Ưu qua đời, nàng che giấu chuyện này, lấy thân phận Hoa Vô Ưu sống tiếp. Thậm chí không tiếc… phá bỏ tấm thân xử nữ, nhưng nàng ta không ngờ, Ngọc Hồ Ly chưa từng tiếp xúc thân thể với tỷ tỷ nàng.”

Xâu chuỗi tất cả sự kiện lại với nhau, những cái không thông đều bày ra trước mặt.

Chương 41-2: Chết không hối hận, chân tướng Bách Hoa cốc

Hoa Vô Qủa không làm sai, nhưng nàng đã dẫn tới họa sát thân! Lại là nam nhân nàng yêu nhất giết nàng. Ta nắm hòm băng, hàn khí trên tay mơ hồ chạy vào ngực, “Không được, ta phải đi cản Ngọc Hồ Ly, nếu không…”

Nếu không hắn sẽ giết Hoa Vô Qủa, chết trong tay người yêu, khi còn sống Hoa Vô Qủa đủ thảm rồi.

Nhưng nơi này không có đường ra, vội vàng nhìn xung quanh. Thủy Bánh Chưng quan sát mọi nơi, giữ chặt ta, “Những tảng băng này tới từ đâu?”

Ta nháy mắt mấy cái, đúng rồi, tính ra Hoa Vô Ưu cũng đã chết nhiều năm, bên cạnh là hang đá, lại có sông băng? Thực tế thì rất không khoa học, “Hắt xì.”

Thủy Bánh Chưng cởi áo ngoài khoác lên người ta, “Ngươi đi qua động đá bên kia, ta ở chỗ này tìm cửa ra.”

Ta ở đây lâu càng làm phiền hắn, ta gật đầu. Hắn ôm ta lên, định đưa sang bên kia. Còn chưa kịp bước đi, hắn dừng lại, nhấc chân đá nắp quan tài khép lại, rồi trốn ngay vách động đá.

Tảng đá rung động, quan sát một chút, khối băng bên kia, xuất hiện một cánh cửa. Lần lượt có người chạy vào, kéo nắp hòm băng xuống.

Ta nín thở nghe, bọn họ không biết người nằm trong quan tài là ai, cho dù có thấy, Hoa Vô Qủa chỉ cần nói là “Hoa Vô Qủa”, bọn người kia cũng không nghi ngờ gì.

Đợi bốn người kia đi tới sâu trong phòng băng, Thủy Đông Lưu lập tức di chuyển, nhanh chóng ôm ta chạy ra ngoài. Nhưng chớp mắt một cái, theo tiếng quát kinh ngạc của bọn họ, chúng ta đã chạy tới cửa, là một cái hành lang hẹp dài.

Sau lưng là tiếng mắng chửi giận dữ, Thủy Đông Lưu không chớp mắt, cũng không dừng lại. Càng đi lại càng thấy ấm, thấy nguồn sáng phía trước, hắn bước mạnh một cái, hơi nóng xông tới, rốt cuộc cũng thoát ra rồi.

“Bách Hoa cốc còn chưa loạn, chúng ta phải nhanh lên.”

Ta không dám dài dòng, lời hắn lúc nào cũng chính xác. Nếu Bách Hoa cốc loạn, những người chuyển băng hồi nãy sao có thể bình tĩnh như vậy được? Suy nghĩ lại vị trí căn phòng trước khi rơi xuống động đá, hướng trước mặt, ra khỏi chỗ kia hẳn là hướng tây. Ngẩng đầu nhìn trời, quả thật là hướng đông, may mắn Thủy Bánh Chưng không chạy sai hướng.

Với khinh công này chỉ cần nửa chén trà sẽ được đại điện. Chân Thủy Bánh Chưng bỗng chấn động, ta ngước mắt nhìn, vải trên người hắn rớt ra, lăn mấy vòng trên không trung, cuối cùng ngã xuống đất, đập đầu xuống đất. Quay sang nhìn, vừa hay Thủy Bánh Chưng lại biến thành Tiểu Bánh Chưng rồi.

Hắn ngồi trong đống quần áo trên mặt đất, vẻ mặt mờ mịt, rõ ràng chưa lấy lại tinh thần. Ta chống tay trên hông bước tới trước mặt hắn, “Thủy Bánh Chưng, ngươi càng ngày càng biến hình lung tung rồi.”

“..Ngươi, sao ngươi biết ta…” Hắn lập tức trợn mắt nhìn, “Khoan đã, ngươi là nam nhân?”

Ta gõ đầu hắn một cái, “Nói bậy bạ, ta là cô nương đoàng hoàng. Lần trước ngươi cũng không chạm nam nhân mà biến thành bộ dạng này, có chút nguy hiểm rồi đây.”

Thủy Bánh Chưng ngạc nhiên, “Cái gì ngươi cũng biết?!”

Ta hí mắt nhìn hắn, “Bây giờ ngươi nên tin rằng quan hệ giữa chúng ta không bình thường đi.”

Hắn mấp máy môi, vẻ mặt hắn chính là ta không tin, cặn bã ngươi mau tránh ra. Ta bóp mặt hắn, “Hiện tại ngươi đi tìm chỗ trốn đi, ta tìm Ngọc Hồ Ly nói chuyện rõ ràng.”

“Người nào cũng không được đi!”

Giọng nói lạnh lùng vang lên, ta vội vàng kéo Tiểu Bánh Chưng sang bên cạnh, cảnh giác nhìn, đám người trong phòng băng rút kiếm đuổi đến. Từ trên trời nhảy xuống, nhanh chóng lao tới, sát khí đằng đằng như muốn lấy tánh mạng chúng ta ngay lập tức, “Tặc nhân to gan, dám quấy phá linh hồn tiểu cốc chủ đã an nghỉ, chịu chết đi.”

Hóa ra bọn họ xem người kia là Hoa Vô Qủa, ta khom người che chở cho Tiểu Bánh Chưng, lớn tiếng nói, “Đó không phải là Hoa Vô Qủa, là Hoa Vô Ưu!”

“Câm miệng!”

Kiếm khí bay bên tay, chớp mắt một cái tâm lạnh ngắt. Chợt nghe tiếng leng keng giòn tan, sát khí kia tản ra.

“Môn chủ!” “Giáo chủ phu nhân!”

Nghe thấy tiếng kêu này, nhìn thấy bóng dáng hắc bạch, ta cảm động muốn khóc, “Đừng lấy mạng bọn họ, bắt lại trước đã.”
Môn nhân cùng người ma giáo nhanh chóng bắt đám người kia lại, ta thở phào nhẹ nhõm. Môn nhân nói, “Bách Hoa cốc thực sự muốn lấy mạng môn chủ, là thuộc hạ sơ sót.”

“Ngọc Hồ Ly nói với các ngươi ta gặp nguy hiểm nên các ngươi mới tiến vào?”

“Bẩm môn chủ, đúng vậy.”

Ta cắn rang, “Ngọc Hồ Ly ở chỗ nào?”

“Ngọc công tử bảo chúng ta đi hướng này cứu người, còn một mình hắn đi tìm Hoa cốc chủ.” Môn nhân tụ tập lại, “Người trong Bách Hoa cốc đuổi tới rồi.”

Đám người ma giáo hỏi, “Phu nhân, giáo chủ chúng ta ở chỗ nào?”

Ta nhức đầu, mặt nghiêm túc, “Hắn đi tìm Ngọc Hồ Ly rồi, bây giờ ta cũng qua đó, Phi Vũ môn đi theo ta, còn các ngươi bảo vệ tốt tiểu quỷ này.” Ta cúi đầu nói với hắn, “Chia làm hai hướng, ta đi cản Ngọc Hồ Ly, ngươi ở đây giải thích rõ ràng với bọn người Bách Hoa cốc, tránh cho hai bên đều tổn hại.”

Hắn gật đầu, đợi ta đứng thẳng, nói, “Cặn bã, cẩn thận.”

Nghe thấy lời này, trong lòng ta rất sung sướng. Bởi vì chân còn bị thương, chỉ có thể tìm một môn nhân nào đó, cõng ta chạy đi tìm Ngọc Hồ Ly. Thời điểm ta nằm sấp trên lưng người kia, Tiểu Bánh Chưng ngẩng đầu mím môi, nhìn ta chằm chằm không nói một chữ.

Này này, sao ta có cảm giác loại ánh mắt này chính là khi thấy hồng hạnh vượt tường.

Môn nhân cõng ta chạy tới đại điện, mọi người đứng tứ phía theo sát mở đường, vô tình gặp được người trong cốc, rất nhanh liền bị đánh đuổi, một đường bình an tới đại điện.

Lúc này trong điện yên tĩnh không một tiếng động, cũng không có người ra vào. Ta chỉ chung quanh nói, “Mỗi một hướng phái mười lăm người đi tìm, tìm Ngọc Hồ Ly và Hoa Vô Ưu, bất kể là cái gì cũng phải quay lại báo cáo.”

Cung điện không hề nhỏ, tìm người không dễ dàng gì, suy nghĩ một lúc lâu, nơi có khả năng nhất, là phòng ngủ!

Nghĩ tới, lập tức bảo bọn họ đi qua. Tốc độ môn nhân cực kì nhanh, vậy mà bên kia cũng không lấy một bóng người, có thể tưởng tượng bọn họ đã bị Ngọc Hồ Ly điều đi nơi khác. Hoa Vô Qủa nguy hiểm không rõ, trên trán ta chảy đầy mồ hôi.

Vì cớ gì phải ngu ngốc như vậy, ngốc đến nỗi cuối cùng bị người trong lòng giết, nghĩ tới đây ta cũng rất nóng lòng.
Nơi này lạ lẫm ta không quen đường, đi mãi mới thấy một căn phòng khác những phòng khác, xa hoa lộng lẫy.

“Phá cửa!”

Vừa ra lệnh, mọi người rút kiếm, chặt đứt cánh cửa. Sau đó vội vàng nhảy vào trong, liền nhìn thấy Ngọc Hồ Ly đang triền miên với Hoa Vô Qủa, xiêm y của nàng đã tuột đến phân nửa. Mẹ hắn, tên khốn khiếp này dám dùng mỹ nam kế, Hoa Vô Qủa chống cự được mới lạ. Vốn là một màn dịu dàng, khi mắt Ngọc Hồ Ly nhìn thấy ta, lập tức biến thành lạnh lùng vô tình, trên tay hắn xuất hiện ba ngân châm.

“Không được!”

Ta hét lên, lập tức nhảy xuống. Châm trong tay Ngọc Hồ Ly cũng đã cắm vào bả vai Hoa Vô Qủa.

Vẻ mặt Hoa Vô Qủa vô cùng kinh ngạc, Ngọc Hồ Ly lại giơ tay, dùng lực chưởng vào bả vai nàng một cái. Với lọi lực đạo này, châm đâm vào xương tủy, ngoại trừ bỏ xương loại tủy, nếu không, không thể cứu chữa. Nàng nâng bàn tay trái, dường như muốn đánh trả, nhưng cuối cùng vẫn không rat ay. Ngọc Hồ Ly lại muốn xuất thủ, tuy nhiên bị môn nhân chặn lại. Hắn cười lạnh, giọng điệu vui sướng, “Độc này vì ngươi mà được chế tạo, chắc hẳn là phải chết thôi.”

Ta cắn rang đi lên, “Hoa Vô Qủa, ngươi thật sự là người ngốc nghếch. Ngọc Hồ Ly, ngươi cũng quá ngu xuẩn!”

Ánh mắt Ngọc Hồ Ly mơ màng, “Vô Ưu, rốt cuộc ta cũng trả thù được cho nàng rồi.”

Đầu vai Hoa Vô Qủa bắt đầu hiện lên màu tím đen, độc kia phát tán cực kì nhanh, nàng run rẩy không ngừng, hai dòng lệ tuông rơi, “Chàng biết… chàng biết ta không phải tỷ tỷ. Vừa nãy chàng… hóa ra, chàng chờ cơ hội để giết ta.”

Ta đứng bên cạnh kéo xiêm y lên cho nàng ta, Ngọc Hồ Ly lạnh giọng, “Ta đã sớm biết ngươi không phải nàng, ngươi vì chức cốc chủ, mà giết chết nàng.”

Hoa Vô Qủa mỉm cười, giọt lệ lớn rơi xuống, “Ta giết tỷ tỷ của ta? Thì ra bấy lâu nay trong lòng chàng đều nghĩ ta là loại người tâm địa độc ác đến vậy.”

Giọng điệu bi thương, ta nghe cũng thấy khổ sở, “Ngọc Hồ Ly, ngươi thật sự là đồ vô liêm sỉ. Ngươi suy nghĩ kĩ lại đi, nếu nàng giết Hoa Vô Ưu vậy tại sao không giết người thân cận nhất của nàng ta? Vì sao lại để ngươi dễ dàng đi vào Bách Hoa cốc? Vì sao vừa nãy không đánh trả? Bởi vì… nàng ta yêu lê quý đôn a...”

“Không cần nói nữa.” Hoa Vô Qủa lạnh lùng nhìn phía trước, cúi người ho ra một bụm máu, “Không cần nói… không có ý nghĩa, đáng tiếc mãi đến khi ta chết, mới hiểu được, tất cả đều không có ý nghĩa.”

Ta ngây người, nói ra lời như vậy thì nàng ta cảm thấy tuyệt vọng đến cỡ nào chứ. Ngọc Hồ Ly không thèm nhìn đến, “Ngươi đáng chết.”

“Bốp!”

Ngọc Hồ Ly kinh ngạc nhìn ta, khuôn mặt tuấn mỹ in dấu năm ngón tay, ta nắm vạt áo hắn tức giận, “Hoa Vô Ưu bị bệnh mà chết! Ngươi cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nghĩ tới, ích kỷ tự làm theo chấp niệm của bản thân, ngươi không phải đồ khốn nạn thì là cái gì!”

“…”

Ta tức đến mức muốn đánh hắn, thân thể Hoa Vô Qủa mềm nhũn, ngã xuống bên giường, trước khi nàng nhắm mắt, nắm lấy vạt áo hắn, “Ngọc ca ca, Vô Qủa thích chàng, chết… không hối hận.”

Toàn thân Ngọc Hồ Ly chấn động, ta lập tức giật mình, nhìn tới khóe môi nàng thoáng hiện lên nụ cười, mới giật mình --- cho dù nàng chết, cũng muốn Ngọc Hồ Ly phát hiện sự thật rồi tự trách bản thân cả đời. Nàng nói không hối hận, chính là muốn câu nói kia đeo bám hắn cả đời, suốt đời suốt kiếp. Sự thật chứng minh, nhìn vẻ mặt của Ngọc Hồ Ly, nàng đã thành công rồi.

Ta giật giật khóe miệng, khốn khiếp, các ngươi đều nham hiểm. Nghiêng đầu nói, “Đưa kiếm cho ta.”

Môn nhân lập tức ưỡn ngực, “Môn chủ không cần phải tự động tay giết Ngọc Hồ Ly đâu.”

“Không phải.” Vẻ mặt ta vô cùng nghiêm túc, “Ta muốn cắt mạch.”

“…”

Thấy bọn họ không hiểu, xem ta như người bị thần kinh, ta yên lặng nhìn trần nhà, “Ai đó khiến ta nhớ ra, máu ta có thể giải bách độc.”

Chương 42: Đệ nhất môn chủ, nguy hiểm luôn rình rập chúng ta (1)

Gần đây cứ ăn xong là bị thương, máu cũng muốn khô cạn, ta lấy một cái chén nhỏ đựng máu, đầu óc choáng váng. Ta nhíu mày ngồi bên giường, môn nhân đút cho Hoa Vô Qủa uống xong, nhưng khuôn mặt Ngọc Hồ Y vẫn còn sững sờ, nhịn không được đá hắn, “Hồ Ly, ngươi còn ngây ngốc làm gì?”

Ngọc Hồ Ly ngước mắt nhìn, ngơ ngác nói, “Lời ngươi vừa nói, đều là sự thật?”

Ta gật đầu, “À còn nữa… chúng ta phát hiện thi thể Hoa Vô Ưu trong động băng… Nàng không bị thương, không trúng độc, giống như bị bệnh nặng mà chết.”

Ngọc Hồ Ly lập tức đứng lên, nắm vai ta nói, “Dẫn ta tới đó!”

Hành động này của hắn, khiến đầu ta càng choáng váng. Kiếm vèo vèo rút ra khỏi vỏ, chớp mắt bảy tám chuôi kiếm đặt trên cổ hắn. Hắn ngượng ngùng buông tay, ta khoát tay, môn nhân đặt kiếm xuống, ta khinh thường nói, “Theo lý thuyết, người lừa ta và Thủy Bánh Chưng, ta nên chặt ngươi làm tám khúc mới đúng, nhưng không hiểu vì sao, không xuống tay được.”

Có lẽ bởi vì chấp niệm hắn dành cho Hoa Vô Ưu khiến người ta cảm thấy thật đáng giận, cũng có thể là do lúc hắn đặt bẫy ta, hắn chân thành nói xin lỗi. Bất kể là thế nào, không giết hắn được, trước đây còn có tình bằng hữu, sợ rằng về sau không thể rồi.

Khuôn mặt tuấn mỹ của Ngọc Hồ Ly lộ ra ý cười, “Lê tử, ngươi là một cô nương tốt.”

Ngày xưa nếu có mỹ nam khen ta, ta nhất định sẽ vui như lượm được vàng, nhưng bây giờ tâm trạng không tốt. Ta đang lo lắng không biết Thủy Bánh Chưng bên kia thế nào rồi, dù sao Bách Hoa cốc người đông thế mạnh. Cho phân nửa môn nhân đi giúp, lúc này vẫn chưa trở về, “Hồ Ly, ngươi đi theo cái bẫy cạnh giường chúng ta, có thể tới chỗ Hoa Vô Ưu.”

“Đa tạ.”

Thân hình Ngọc Hồ Ly nhoáng lên một cái, sau đó không thấy người đâu. Ta chợt nhớ ra, từ đầu đến cuối, cho dù biết rõ sự thật, hắn vẫn không thèm để ý đến Hoa Vô Qủa. Chống má ngồi nghỉ một bên, rốt cuộc Hoa Vô Qủa cũng tỉnh lại, vừa mới đứng lên, liền nằm bò xuống, ôm bụng ‘ói’ ra máu.

“…” Nợ máu trả bằng máu, quả thực không sai!

Sắc mặt Hoa Vô Qủa vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng không còn dấu hiệu trúng độc. Nàng liếc mắt nhìn xung quanh căn phòng, cảm thấy vô cùng mất mát. Ta bình tĩnh hỏi, “Ngươi tìm Ngọc Hồ Ly sao?”

Nàng hơi nhếch môi, không trả lời. Ta bình thản nói, “Sau khi ngươi bất tỉnh, hắn vẫn suy nghĩ về tỷ tỷ ngươi, chưa từng hỏi thăm vết thương ngươi thế nào, càng không nhìn ngươi lấy một cái.”

Hoa Vô Qủa lạnh lùng nhìn sang ta, ta nháy mắt mấy cái, khéo léo lật tẩy nàng.

“Cô nương ngốc nghếch, vì sao ngươi phải vì một Hồ Ly vô tình mà nhẫn nhịn nhiều như vậy.”

Nàng im lặng không nói, một lúc lâu sau nói, “Bởi vì yêu.”

“Yêu? Ngươi sống mấy năm nay, là đau khổ nhiều hay vui vẻ nhiều? Ngươi giả làm bóng dáng tỷ tỷ ngươi, không chán hay sao?”Nàng kiên cường bất khuất, từ tốn nói, “Ngươi vốn không hiểu.”

Ta vuốt khóe miệng, thu tay lại --- ta sợ nói thêm cái gì nữa sẽ giống như người đàn bà chanh chua đi chửi bóng gió, còn nhào tới đánh nàng ta trăm cái, “Đúng vậy, ta không hiểu. Không hiểu vì sao ngươi không chịu buông tay một người không ném cho ngươi nửa phần quan tâm, còn một lòng một dạ.”

Hoa Vô Qủa cười lạnh, “Bây giờ Thủy Đông Lưu mất trí nhớ cũng sẽ đối xử với ngươi như vậy, ngày sau càng sẽ nghiêm trọng hơn, vậy ngươi có từ bỏ không, ngươi có tư cách gì để nói ta?”

Ta đang chuẩn bị đi tắm thay quần áo, nghe thấy lời này, cảm thấy câu hỏi này thật vô dụng, “Hắn không giống Ngọc Hồ Ly, cho dù hắn mất trí nhớ, nói lời độc ác, tính tình xấu xa như cũ… nhưng mà… lúc nguy cấp, hắn vẫn sẽ nắm lấy tay ta, bảo vệ cho ta thật tốt. Bởi vì điểm này, ta cũng sẽ cố gắng, trừ phi… hắn thích người khác.”

Hoa Vô Qủa không nói gì nữa, nàng ta hiểu hay không cũng không quan trọng, tình cảm của ta và Thủy Bánh Chưng, trừ người trong cuộc, không cần ai khác tán thành.

Vừa bước ra ngoài, đưa mắt nhìn xuống, liền thấy Thủy Bánh Chưng hai tay ôm ngực đứng phía trước, khuôn mặt kiêu ngạo. Ta cúi người ôm hắn, hận không thể lập tức hôn hắn. Hắn vội vàng chạy trốn, khuôn mặt đỏ bừng, “Nam nữ thụ thụ bất thân.”

Ta cười ha ha, người Bách Hoa Cốc nhanh chóng chạy vào bên trong, lúc đó nghe thấy tiếng gọi “Cốc chủ”, giống như đang bẩm báo gì đó. Nghe một hồi cũng không thấy gì khác thường, ta mới nắm tay Tiểu Bánh Chưng chân thấp chân cao đi đến hoa đàm.

Vào bên trong, bảo môn nhân đứng canh bên ngoài, sau đó ta cúi người hôn lên trán hắn. Khuôn mặt tiểu Bánh Chưng lập tức biến thành màu hồng, giãy giụa, “Sắc nữ.”

Ta gõ đầu hắn, “Hừ, về sau ta sẽ không cho ngươi hôn ta nữa.”

Hắn giận dữ, “Ta mới không thèm hôn ngươi.”Ta vuốt cằm, ngồi dưới đất nhìn hắn, “Thể chất của ngươi cực dương, không thể đụng vào nam nhân. Thể chất của ta lại là cực âm, cho nên mỗi khi ngươi biến thành bộ dáng này, hôn môi liền trở lại bình thường. Nhưng hai lần gần đây lại không được, giống như việc ngươi tùy tiện biến thân vậy đó.”

Tiểu Bánh Chưng đứng ở bên cạnh, im lặng rất lâu mới mở miệng, “Ta từng nói chuyện của cha ta với ngươi?”

Ta gật đầu, “Ừ có nói qua, trên người cha ngươi có ma độc. Sau đó nương ngươi tìm được thuốc giải, nhưng do một giây bất cẩn, liền bị mèo ăn hết.”

Tiểu Bánh Chưng hừ nhẹ, “Nếu đã nói với ngươi, vậy ta không ngại nói thêm cho ngươi một chuyện nữa. Ma độc của cha ta và ta không giống nhau, vào mùng mười và mười lăm sẽ biến thân. Nhưng sau khi quen biết mẹ ta, thời gian biến thân đột nhiên thay đổi. Mãi về sau mới biết, do bị ảnh hưởng bởi một thuộc tính nào đó của mẹ ta, nghĩa là, ma độc bị dồn nén nên đấu tranh cùng kí chủ.”

Ta giật mình, “Nói cách khác, từ lúc chúng ta hôn nhau để ngươi khôi phục hình dạng, cũng đồng nghĩa với việc giải độc cho ngươi. Mà bây giờ tích lũy đến một mức nhất định, cuối cùng ma độc trong cơ thể ngươi không thể chịu nổi, muốn vùng lên đấu tranh, dẫn đến việc ngươi biến thân bất định?”

“Ừ, ta không chắc chắn, nhưng trước mắt ta chỉ có thể suy nghĩ đến điều này.”

“Nếu như ma độc thực sự bị giải trừ…” Ta chán nản, “Vậy thì không thể khi dễ ngươi rồi.”

Khóe miệng tiểu Bánh Chưng co giật, lập tức giơ tay đánh vào đầu ta, “Cặn bã, trong lòng của ngươi chỉ nghĩ tới cái này, ngươi có còn lương tâm hay không?”

Ta nắm lấy tay hắn, “Lần trước ngươi đi vào rừng cây rồi đột nhiên biến thân, lúc đó xém bị Trang Thế Chính bắt. Sau đó bị thương rất nặng, là ta chữa thương cho ngươi, sau khi ngươi tỉnh lại thì khôi phục bình thường, nhưng lại bị mất trí nhớ. Không biết lần này phải làm gì mới có thể khiến biến ngươi trở về đây.”

Cuối cùng hắn cũng ngồi xuống, lạnh nhạt nói, “Dù thế nào cũng là lỗi của ta, như thế này cũng rất tốt, sẽ không già, vĩnh viễn hồn nhiên trong sáng.”

“…Hồn nhiên trong sáng…” Ta châm chọc nói, “Thủy Bánh Chưng, ngươi thật sự có tuổi thơ sao?”

Hắn chợt xoay người, “Mau đưa quần áo cho ta, bẩn muốn chết.”

“Không được quay đầu nhìn lén…”

Giọng nói có chút êm ái, “Ta mới không có hứng thú nhìn bộ dáng khô khan của ngươi.”

Người này tuyệt đối chưa từng có vẻ ngây thơ!

Chương 42-2: Đệ nhất môn chủ, nguy hiểm luôn rình rập chúng ta (2)

Thay quần áo xong, ta dẫn hắn đến đầm nước ngâm một hồi. Lúc trở ra, bên ngoài hoa đàm đầy người đứng đợi. Một người trong ma giáo bước lên hỏi, “Phu nhân, giáo chủ của chúng tôi đâu rồi?”

“Hắn có việc gấp phải đi, năm ngày sau tụ họp với chúng ta ở trấn Đông.” Mặt ta không đỏ tim không đập nhanh nói, trong mắt mọi người lộ ra vẻ nghi ngờ, nhưng cũng không dám hỏi nhiều.

“Chúng tôi từ biệt ở đây, đi đến trấn Đông đợi trước.”

Tên đó vừa dứt lời, người trong ma giáo vội vàng rời đi. Bọn họ chỉ ngầm công nhận ta là giáo chủ phu nhân, tất nhiên không thể so sánh với Thủy Đông Lưu. Điều này có thể hiểu được, cúi đầu nhìn Thủy Bánh Chưng, vẻ mặt hắn khinh thường – “Cặn bã, lý do của ngươi, ngu ngốc muốn chết được.”

“Mau tránh ra! Mau tránh ra!”

Ta vểnh tai nghe, là giọng Ngọc Hồ Ly. Ta đẩy môn nhân ra, ngước mắt nhìn xem, không khỏi kinh sợ. Trong ngực Ngọc Hồ Ly đang ôm một người, quần áo kia, rõ ràng là Hoa Vô Ưu. Hắn vội vàng đi đến chỗ này, ta bảo môn nhân ngăn hắn lại, “Ngươi điên rồi sao? Trời nóng như vậy lại dám ôm nàng ra ngoài, xác chết sẽ thối rửa đấy.”

Ngọc Hồ Ly đã nóng ruột đến mức đôi mắt đỏ ngầu, “Hoa đàm, nhất định hoa đàm có thể cứu sống nàng. Vô Ưu chưa chết, sao nàng có thể chết chứ!”

Ta ngây người nhìn hắn, tên này, hoàn toàn đã nhập ma rồi. Không đợi ta chửi cho hắn tỉnh, đã có người lớn tiếng nói, “Tỷ tỷ đã chết rồi!”

Ngọc Hồ Ly lập tức xoay người, nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch của Hoa Vô Qủa, “Câm miệng, nếu không phải do ngươi giấu giếm bệnh tình của tỷ tỷ ngươi, nàng sẽ không chết.”

Hoa Vô Qủa cười lạnh, “Chàng sai rồi, là tỷ tỷ không muốn ta nói với chàng, tỷ tỷ không muốn chàng trông thấy bộ dáng bệnh tật của tỷ ấy. Còn nữa… tỷ tỷ không muốn chàng khổ sở, cho nên mới kêu ta giả trang thành tỷ tỷ mà sống, thành thân với chàng sinh con cho chàng. Nhưng chàng không hề biết khổ tâm của tỷ tỷ, chẳng những muốn giết chết ta, còn muốn hủy diệt Bách Hoa Cốc, thật uổng cho chàng làm ám ảnh bảo vệ Hoa gia nhiều năm!”

Ngọc Hồ Ly giật mình chốc lát, bước chân như cũ không dừng, đi đến hoa đàm, “Vô Ưu không thể chết.”

Hoa Vô Qủa không có ngăn hắn lại, ta nắm tay tiểu Bánh Chưng, nhìn Ngọc Hồ Ly đang ngây dại, chắc hẳn trong lòng hắn đã sụp đổ rồi. Mãi đến khi hắn bước tới sát ven đàm nước, lấy lại bình tĩnh, miệng lẩm bẩm một tiếng, “Một lòng một dạ, suốt đời suốt kiếp không thay đổi.” Hắn lập tức nghiêng người, ôm Hoa Vô Ưu ngã vào trong đàm.

Hoa đàm này không sâu, ta không hề lo lắng. Ngọc Hồ Ly muốn chết đuối cũng khó lắm. Lại nhìn sang Hoa Vô Qủa, ngược lại không nói nên lời. Ta với Thủy Bánh Chưng nhìn nhau, dừng lại một lúc rồi xoay người đi.

Cho dù Ngọc Hồ Ly có ra khỏi hoa đàm, nhưng tâm của hắn không thể đi rồi. Cho dù Hoa Vô Qủa có thật sự biến thành Hoa Vô Ưu, thì cũng không thể ở bên con hồ ly kia.

Chúng ta không cần thiết phải ở lại nơi này, tốn công than thở.

Ý định ban đầu là đến cầu y trị bệnh, không ngờ lại phải chứng kiến ba kẻ si tình đáng thương cắt đứt duyên tình. Ta chợt nghĩ tới chính mình, nếu cả đời này Thủy Đông Lưu không nhớ ta nữa, cũng không thích ta nữa, ta phải làm sao đây? Ngồi trên xe ngựa, môn nhân tiếp tục ẩn thân, trốn ở chỗ nào không hay, nhưng ta cảm giác được bọn họ đang ở rất gần. Suy nghĩ hồi, mới phát hiện thính giác của ta lợi hại hơn rồi. Giơ tay bắt mạch, lúc này toàn bộ nội lực đã trở lại, ta chính là môn chủ Phi Vũ môn.

“Cặn bã, ngươi lại suy nghĩ vớ vẩn gì thế, mau đánh xe ngựa đi.”

Bên tai là giọng nói bất mãn của Tiểu Bánh Chưng, ta nghiêng đầu nhìn hắn, thều thào nói, “Thủy Bánh Chưng, nếu… nếu như ngươi cưới nữ nhân khác, ta sẽ không thể ở bên cạnh ngươi rồi.”

Hắn cao ngạo nói, “Ta đang đợi tìm thấy cô nương thích hợp để định hôn.”

Mặc dù giọng điệu hắn rất kiêu ngạo, nhưng ta vẫn thấy không thoải mái, ôm đầu gối gào khóc, “Tên khốn khiếp nhà ngươi, đợi ta gả cho nam nhân khác, rồi ngươi nhớ lại chạy tới tìm ta, ta liền bảo con ta gọi ngươi một tiếng đại thúc, cho ngươi tức chết.”

Bên cạnh có tiếng gió, kiếm bá bá rung động, tiểu Bánh Chung im ru. Ta hít thở thật sâu, ánh mắt từ đầu gối nhìn lên, đột nhiên ngừng khóc.

Tiểu Bánh Chưng bị đao kiếm kề cổ khiến cho sắc mặt tái mét, nhìn chòng chọc ta.

Môn nhân nổi giận, “Kẻ dám tổn thương môn chủ chúng ta, giết.” “Ai cũng không được phép khi dễ môn chủ chúng ta.” “Dám làm cho môn chủ khóc, tuyệt đối không thể tha thứ.”

Nước mắt lập tức bốc hơi, ta lau mồ hôi trên trán, gượng cười, “Chỉ là một tiểu quỷ, đâu thể khi dễ được ta, đi đi không sao.”Lúc này mọi người mới thu kiếm lại, tiếp tục ẩn núp.

Ta vội vàng thò đầu nhìn cổ hắn, cũng may không có trầy xước gì. Thấy khóe miệng hắn mím chặt, khóe môi đã nhếch ra đến đây, còn tưởng hắn hờn dỗi. Thu tay, cầm dây cương, nói một mạch, “Đợi ta về Ác Nhân cốc tiếp nhận chức môn chủ Phi Vũ môn xong sẽ tự mình đưa ngươi về ma giáo.”

“Ma giáo cũng có thuốc, nghe nói trị bệnh này rất hiệu quả.” Hắn nhìn sang một hướng khác, “Ngươi khóc nhè không đẹp chút nào, về sau đừng khóc.”

Ta cười cười, gật đầu, “Ừm.”

Nói ra được những câu tốt đẹp, không phải là bản tính của Thủy Bánh Chưng. Mặc dù hắn nói những câu cực kì độc ác, nhưng ta lại cảm thấy thân thiết. Nghĩ vậy, ta lập tức run rẩy, nhất định là do thói quen thành tự nhiên, một ngày hắn không nói lời ác độc ta sẽ cảm thấy thiếu thiếu gì đó, không được rồi không được rồi.

Tung dây cương đánh vào mông ngựa, ngựa hí một tiếng, chạy về phía trước, ta vừa cưỡi ngựa vừa cười, trong nháy mắt đã rời khỏi Bách Hoa cốc, thể xác lẫn tinh thần đều vui vẻ.

Trên đường quay về Ác Nhân cốc, liền thấy con đường nhỏ kia đã rộng ra rất nhiều, tỉ mỉ quan sát cỏ xanh bị dẫm đạp, có vẻ do đi lại thường xuyên. Bỗng nhiên xuất hiện nhiều người như vậy, ắt hẳn là tới tham dự lễ nhận chức của ta. Về Ác Nhân cốc, ngũ thúc ra ngoài đón, ta hỏi ông, quả nhiên đúng như ta suy đoán.

Ông ngó hai bên, lập tức nổi giận, “Tên hỗn đản Thủy Đông Lưu kia dám bỏ chạy! Chờ ngũ thúc bắt hắn về xé thành tám mảnh.”

Ta lau mồ hôi, “Hắn có việc đi trước, không phải bỏ rơi ta, ngũ thúc bớt giận nha.”

“Ồ.” Lúc này ngũ thúc mới gật đầu, “Như vậy thì được.”

Ta nói cho mọi người biết ta đã khôi phục trí nhớ, bọn họ đều rất vui mừng. Kéo tay tiểu Bánh Chưng vào trong phòng, vận công chuyển khí cho hắn, tuy nhiên không có gì thay đổi.

Hôm sau, nghi thức tiếp nhận chức bắt đầu.

Sáng tinh mơ ta bị người ta lôi dậy, đưa đến thần đàn, nói chỉ cần cầm mật lệnh điêu khắc tượng trương cho môn chủ ném vào hỏa đỉnh là xong. Vừa đơn giản, vừa có lòng. Kết quả đi đến chỗ kia, ngẩng đầu nhìn, ta bị dọa đến chân mềm nhũn… ít nhất cũng là 500 bậc thang đó!
Từng bước đi lên, còn phải thẳng lưng, hai hàng người đều nhìn chăm chú chỗ trung tâm. Đi lên tới thần đàn, bắp chân đều thi nhau co giật. Nhìn kim lệnh trong tay, trên mặt có khắc tên của ta. Nặng trịch, cái này đáng giá bao nhiêu tiền nhỉ, mong rằng vàng không sợ lửa, chứ không sẽ chảy ra mất.

Ta nhắm mắt, nhanh chóng ném kim lệnh vào trong hỏa đỉnh đang cháy hừng hực. Bước xuống bậc thang, mọi người như thủy triều quỳ xuống, “Môn chủ uy vũ, thống nhất giang hồ.”

Bỗng nhiên cảm thấy khí thế bá chủ võ lâm tuôn ra ngoài.

Nghi thức qua đi, ăn chơi tiệc tùng hồi lâu. Ta uống rất nhiều rượu cho đến khi về phòng phải ôm thùng nôn mửa xong rồi nằm xấp trên đó. Mặc dù ói ra, nhưng tinh thần khá thoải mái, nhìn vẻ mặt ghét bỏ của tiểu Bánh Chưng. Tửu lượng tốt nhưng mà dạ dày thì quá vô dụng, phun sạch sẽ xong lau mặt, đi ngủ.

Sáng hôm sau, không còn say rượu nữa, lại được uống một bát canh giải rượu. Ta liền ôm một đống danh sách phân đà mấy năm nay của Phi Vũ môn sang phòng kế bên, chuẩn bị xem xét một chút, cái gì nên giảm trừ, cái gì nên tăng thêm. Bận rộn ba bốn ngày, chỉnh sửa vài khoảng. Sau đó giao cho nhị thúc với cô cô, không ngờ lại được thông qua.

Xong việc này, ta chuẩn bị đưa tiểu Bánh Chưng về ma giáo. Còn chưa kịp rời núi, thuộc hạ của Thủy Bánh Chưng đã cầu kiến. Đám người áo trắng kia bình thường rất bình tĩnh, nhưng hiện tại giống như trẻ mồ côi, ta nhìn bọn họ, “Ngươi tên gì? Những người khác đâu?”

“Bẩm phu nhân, thuộc hạ tên là Phạm Đại. Chúng tôi ở trấn Đông đợi giáo chủ nhưng người không tới, sau đó gặp được Hàn hộ pháp, hắn nói giáo chủ đã ra khỏi Bách Lý, bảo chúng tôi mau chóng đi qua tụ họp. Thuộc hạ thấy nghi ngờ, nên đến đây bẩm báo.”lqd

Ta nhíu mày, “Sao tên Hàn Dương lại có thể ở đây?” Không phải hắn đã bị cắt chức tạm thời, còn nhận được lệnh buộc phải hồi giáo sao.

Phạm Đại nói, “Đột nhiên giáo chủ tách ra khỏi giáo chủ phu nhân, bọn thuộc hạ nghe theo lời phu nhân đợi ở địa điểm đó nhưng lại không gặp giáo chủ. Mọi người đều thấy nghi ngờ, lại mất tin tức, cho nên tìm kiếm xung quanh. Về phần tại sao Hàn hộ pháp lại xuất hiện, thuộc hạ cũng không biết.”

Ta sờ cằm, cảm thấy bên trong có chút quỷ dị.

Bàn giao chuyện Ác Nhân cốc xong, ta chọn 30 môn nhân đi theo bảo vệ. Bên người tiểu Bánh Chưng chỉ có một thủ hạ, ngồi trên xe ngựa, hắn liền nháy mắt ra hiệu, vẻ mặt ta chính là sẽ tìm cơ hội khi dễ hắn. Đi được một đoạn, mặt trời dần lên cao, tiểu Bánh Chưng nghiêng tới nghiêng lui, “Cặn bã, ngươi có đói không?”

“Không, đợi chút nữa đi sắp vào trấn rồi, khoan… Trong mắt ngươi ta là khách điếm di động sao?”

“Ngươi không có giỏi như vậy…”

Ta lập tức giơ tay búng trán hắn, bây giờ không bắt nạt hắn, còn đợi đến khi nào.

Lúc dừng chân ở khách điếm trong trấn nhỏ, trời cũng đã tối. Nhân lúc tiểu nhị nói phòng tắm còn trống, ta dự định đi tắm trước rồi sẽ ăn sau. Vỗ đầu tiểu Bánh Chưng, “Đừng chạy lung tung, đợi ta về.”

Tiểu Bánh Chưng lườm ta một cái, nhép miệng không nói ra tiếng.

Cầm quần áo chạy ra ngoài hậu viện tắm, nước rất mát. Tắm rửa sạch sẽ thoải mái, toàn bộ mệt mỏi đều biến mất. Quay lại phòng, không thấy Thủy Bánh Chưng đâu, ta gõ bàn, môn nhân như một đám dơi treo ngược trên cửa sổ, vụt cái bay vào, “Môn chủ có gì căn dặn?”

“Tiểu quỷ kia đâu?”

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, ho khan vài tiếng yên lặng nhìn trời, “Vừa nãy nam nhân của môn chủ cả người trần truồng tìm bọn thuộc hạ bảo muốn lấy một bộ quần áo, sau đó Phạm Đại đến báo, Hàn hộ pháp của ma giáo ở bên ngoài cầu kiến. Chỉ nhìn thấy Thủy giáo chủ, không thấy tiểu quỷ nào hết.”

Hóa ra là đã khôi phục hình dạng, ta thở phào nhẹ nhõm, không ổn, Hàn Dương? Ta nhắm mắt suy nghĩ, cực kì không hợp lý, vừa nghĩ tới đây lập tức kinh hãi. Lúc Thủy Đông Lưu xử lí Hàn Dương ta vẫn chưa là môn chủ Phi Vũ môn, đương nhiên bọn họ không biết tính tình của hắn. Mà Thủy Bánh Chưng lại mất trí nhớ, căn bản mà nói hắn đã quên mất tên khốn Hàn hộ pháp đã làm ra chuyện gì!

Phạm Đại kia… chẳng lẽ là người do Hàn Dương phái tới?!

Mồ hôi lạnh chảy đầy sống lưng, ta liền hỏi môn nhân bọn họ đi hướng nào, sau đó vội vàng đuổi theo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau