NHÂN VẬT PHẢN DIỆN THẬT TUYỆT SẮC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân vật phản diện thật tuyệt sắc - Chương 31 - Chương 35

Chương 26: Ăn miếng trả miếng

Chạy thẳng đến Trường Lưu trấn, nếu đi qua một cái trấn nữa sẽ tới nhà của ta. Không phải ta kiêu ngạo không chịu về thăm nhà, là do ông trời không cho ta làm con gái hiếu thảo nha. Ta lắc đầu xúc động, áng mây sập tối, xe ngựa lại chạy đều đều, buồn chán ngáp một cái, “Thủy Bánh Chưng, kỹ thuật đánh xe ngựa của ngươi ngày càng tiến bộ.”

Thủy Đông Lưu kéo khóe miệng, “Dám coi giáo chủ ma giáo giống như tên phu xe, thiên hạ này không tìm thấy người thứ hai.”

“Ha ha hắc.”

“Cặn bã, ngươi để hai mảnh ngọc bội cùng một chỗ, không sợ vỡ à.”

“A..” Suy nghĩ một chút, cầm ngọc bội nhét trong ngực, định trả lời hắn. Lại tiếp tục suy nghĩ, lấy ngọc bội liên hoa treo trên eo hắn, “Được nha.”

Thủy Đông Lưu nheo ánh mắt tà mị, “Đầu ngươi va chạm vào chỗ nào hay sao?”

Ta cầm cành tre chỉ về phía trước, “Ngọc bội liên hoa quá xấu, chẳng làm nổi bật phong cách của ta.”

Khóe môi Thủy Đông Lưu hơi cong, “Người đẹp đeo cái gì cũng đẹp.”

Ta nổi giận, dùng tay thọt hắn. Đang lúc vui vẻ, Thủy Đông Lưu đột nhiên kéo mạnh tay, dừng xe ngựa. Ta còn cho rằng hắn lại đi lạc đường, căng thẳng nhìn về phía trước không lẽ lại xuất hiện Khoái Hoạt Lâm hay Ác Nhân cốc à, sau đó hắn nhảy xuống xe ngựa, quay người nhìn về phía khu rừng nhỏ, “Tại sao lén lút đi theo chúng ta?”

Ta vội vàng chạy đến bên cạnh hắn ra uy, “Là kẻ nào? Mau lộ diện đi!”

Thoáng chốc có gió thổi tới, bảy tám người áo xám nhảy ra. Vừa thấy mặt, ta ngây người, “Các ngươi đến đây làm cái gì?”

Những người này không phải là đệ tử trong Ác Nhân cốc sao, bọn họ đi theo đến đây làm gì chứ?

Một người đứng đầu nói, “Bảo vệ môn chủ là trách nhiệm của Phi môn. Bà bà ra lệnh, chừng nào môn chủ chưa thống nhất Phi Vũ môn, một tấc cũng tuyệt đối không được rời.”

“…” Ta nâng trán, việc này cũng rất tốt, tuy nhiên một tấc không rời gì gì đó… Ta cảm thấy rất áp lực nha.

Lái xe vào trấn nhỏ, không còn thấy tung tích bọn họ đâu nữa, nghiêng tai lắng nghe, chỉ có thể nghe thấy một chút tiếng động. Không hổ danh là cao thủ, năng lực ẩn thân quá lợi hại rồi.

Tìm một khách điếm trú chân, hỏi thăm tiểu nhị gần đây có hàng loạt người trong giang hồ đi ngang qua không, hắn nói là không có. Ta đoán có lẽ vì vết thương của sư phụ và Trang Thế Chính đều cần phải nghỉ ngơi, chậm trễ mấy ngày cũng không có gì lạ. Mong rằng đoạn đường từ đây tới Hành Sơn sẽ suông sẻ một chút, phải rồi, không nên để Thủy Bánh Chưng chạy lung tung là hợp lí nhất.

Hai mắt chưởng quầy lộ ra điểm thông minh nhanh nhẹn, cười hỏi, “Khách quan ở trọ hay là dừng chân?”

“Ở trọ.”

“Mấy căn phòng?”

Thủy Đông Lưu không chút suy nghĩ, “Hai căn.”

Ta vội vàng giơ ngón tay, “Một căn thôi!” Ôm cánh tay hắn kéo sang bên cạnh, “Vẫn còn người đuổi theo chúng ta, nếu thuê hai căn phòng bọn họ sẽ nghi ngờ, sau đó đến chém ngươi thì sao?”

Thủy Đông Lưu khẽ nâng cằm, “Ta muốn ngủ giường.”

“… Thủy Bánh Chưng ngươi có biết thương hoa tiếc ngọc không hả.”

“Không! Nếu không được ngủ giường sống lưng của ta sẽ rất đau nhứt.”

“… Xạo sự, về sau đừng để nương tử ngươi biết ngươi khó nuôi như vậy.” Ta đảo con mắt, nhếch môi cười, được, ngủ đi, ta cho ngươi ngủ đã đời.

Về phòng, ăn cơm xong, lúc Thủy Đông Lưu ra sau viện tắm rửa, ta lập tức chạy tới cửa hàng mua mấy bộ quần áo trẻ con theo cỡ người Thủy Đông Lưu, đề phòng bất cứ tình huống nào. Sau đó cất kĩ trong nhà, ta cũng đi tắm một chút, cực kì thoải mái.

Thủy Đông Lưu thật sự muốn ta ngủ dưới đất, hắn vứt cái chăn ‘yêu dấu’ xuống đất cho ta. Ta nghĩ nếu soi gương, chắc chắn thấy mặt mình đen như cục than. Nghe tiếng tiểu nhị ở căn phòng kế bên, ta vẫy tay ý bảo hắn tới đây, sau đó rụt người vào, gọi Thủy Đông Lưu một tiếng, “Thủy Bánh Chưng.”

Một lát sau, Thủy Đông Lưu chậm chạp đi qua, “Cái gì?”

Ta ôm đầu, “Hình như bị trúng gió độc rồi, ngươi sờ thử xem.”

“Cặn bã ngươi càng lúc càng giống tiểu cô nương rồi.”

Ta nhe răng, “Ta vốn dĩ là cô nương.”

Thủy Đông Lưu cởi miếng vải quấn trên tay, tiếng bước chân của tiểu nhị cũng ở trước cửa, ta mở hé cửa, lộ ra con mắt, “Trong phòng ta có chỗ bị bẩn, ngươi cầm khăn lau giúp ta.”

Tiểu nhị thò tay vào, ta túm tay Thủy Đông Lưu chạm vào tay người kia.

Phịch ~

Nháy mắt cái lập tức thấy khuôn mặt tiểu Thủy Đông Lưu ngơ ngác, cuối cùng ngửa đầu giận dữ. Ta vội vàng đóng cửa, khiêng hắn lên, “Đi ngủ.”
“Cặn bã, cặn bã! Ta muốn làm thịt ngươi!”

“Ta cũng muốn ngủ giường, như vậy tốt cả đôi bên nha. Sáng mai ta sẽ thưởng cho ngươi một nụ hôn, đừng cử động, nếu không ta chọt ngươi.”

Ném hắn lên giường, ta lấy bộ quần áo mới mua cho hắn. Hắn lại càng tức giận, khuôn mặt đỏ chót, “Thì ra ngươi đã lập mưu từ trước.”

Ta đưa nắm đấm đến gần đầu hắn, “Sức chiến đấu bằng năm miếng đậu hũ không được phép lên tiếng.”

Tiểu Bánh Chưng giận xoay người, “Không được nhìn trộm.”

“Ừ, ừ, không nhìn đâu.”

Đợi hắn thay quần áo xong, trên mặt vẫn đen thui như cũ, nằm sát tường nhìn chằm chằm ra. Ta nghiêng người nhìn hắn, “Thủy Bánh Chưng, khi nào ngươi mới có thể khôi phục được hả?”

Giọng hắn vẫn tức giận, “Ít thì hai ngày, nhiều thì bảy ngày.”

Ta giật giật khóe miệng, cầm lỗ tai của hắn, “Cũng giống thời kì kinh nguyệt của cô nương nhỉ.”

Hắn xoay người trừng mắt, “Người khác sợ chết sợ đau, ngươi lại coi cái này là thú vui, không thể chấp nhận được.”

Ta cười cười, chia chăn cho hắn, “Được rồi, ngủ đi.”

Một đêm yên tĩnh, cùng với giấc mộng đẹp.

Ánh sáng trên mí mắt càng lúc càng sáng, chu công đành rút lui khỏi mặt trận. Ta xoa xoa mắt, hơi trợn mắt, mơ hồ nhìn thấy bàn tay bên dưới, ta trợn mắt nhìn kĩ, đứng dậy, thấy tên sắc lang kia đã khôi phục bình thường đang giả vờ ngủ, “Thủy Đông Lưu!”

Mí mắt Thủy Đông Lưu khẽ nhúc nhích, mở mắt nhìn, nhưng vẫn có vẻ buồn ngủ, “Việc gì?”

Một giây sau, hắn đột nhiên ngồi dậy, khuôn mặt ra vẻ chịu thiệt thòi, “Cặn bã, nửa đêm ngươi sàm sỡ ta?!”

Ta nổi điên, “Đồ xấu xa, còn dám cáo trạng trước, ta đánh ngươi!’’ Hình như có chỗ nào không đúng… Ta nháy mắt mấy cái, nhìn quần áo rách nát trên người hắn, làn da thực trắng a, cơ bụng thật đẹp… Máu mũi, “A a a! Ô ô ô!”

“…”

Ta run rẩy lăn xuống đất, cầm bọc quần áo ném thẳng vào mặt hắn, “Sắc lang.”

Thủy Đông Lưu từ từ mặc vào, “Được rồi, mặc dù nửa đêm ta có động tay chân, nhưng mà ngươi ngủ quá sâu, bị người ta bán cũng không biết.” Cuối cùng giọng hắn mang ý cười, “Quên mất, bán cũng không ai mua, cho nên không sợ.”

Ta nghiêng đầu, không thèm để ý lời hắn, lần tới ta sẽ điểm huyệt hắn để xem còn cười được không.

Rửa mặt sạch sẽ, ta định đi xuống lầu ăn điểm tâm, chưa kịp lau khô mặt, ngoài cửa sổ lập tức có tiếng động, hai người áo xám nhảy vào, sau đó lại thêm hai người, bọn họ ném một người xuống đất, rầm quỳ gối, “Môn chủ, tên này nằm sấp trên tường, bộ dạng rất đáng nghi.”Lúc này Thủy Đông Lưu đang mặc quần áo, chắc chắn bọn họ nhìn thấy hắn, nhưng vẫn ra vẻ bình thường. Ta càng đơn giản, giả vờ như cái gì cũng không biết, ngồi xổm xuống nhìn người kia, cái khuôn mặt bình thường không khác gì thư sinh, thấy hắn né tránh, nhíu mày, “A lại là tên Ngọc Hồ Ly ngươi nha.”

Ngọc Hồ Ly đành phải xé mặt nạ, “Mỗi lần ta cải trang, chưa tới một tách trà đã bị ngươi nhận ra, thật quá tổn thương lòng tự ái ta rồi.”

Ta cười ha ha hỏi, “Ngươi vẫn muốn trộm kiếm của ta sao?”

Ngọc Hồ Ly gật đầu, “Thân là một đạo tặc khép tiếng giang hồ, đương nhiên không thể từ bỏ mục tiêu dễ dàng.”

Dứt lời, lại nhìn chằm chằm ngọc bội hoa mai trên eo ta.

Thủy Đông Lưu mặc đồ rồi quấn kín mít xong cũng đi tới, ngồi xuống nhìn hắn, “Ngươi là Ngọc Hồ Ly kẻ có thể sánh ngang với Đạo Thánh đệ tử của ma giáo về thuật dịch dung?” Hắn cười cười, vỗ vai người kia hết sức nhiệt tình, “Nhờ ngươi một việc.”

Ngọc Hồ Ly cười lạnh, “Không làm, ta như thế này lại tùy tiện đi làm việc cho kẻ khác ư?”

Ý cười trên mặt Thủy Đông Lưu chợt tắt, “Diêm vương gia nói hắn cực kì thích những nam tử cứng đầu.”

“Chuyện gì, nói đi, cho dù chết tại hạ cũng không từ chối!”

Ta thọc đầu hắn, “Không có phong độ gì hết.”

Hắn cãi lại, “Trời đất bao la, tính mạng là quan trọng nhất.”

Thủy Đông Lưu cười nói, “Ngươi chỉ cần dịch dung thành Trang Thế Chính chưởng môn phái Hành Sơn, rồi đeo theo Lưu Quang Kiếm chạy về Hành Sơn. Không cần đi quá nhanh, nhưng cũng không được quá chậm.”

“… Chẳng khác gì bảo ta đi chết… Ngươi có rất nhiều thủ hạ tài giỏi… Ngài có thể bỏ tay khỏi cổ ta được không… Được rồi, ta nhất định sẽ làm thật tốt.”

Thủy Đông Lưu hài lòng, mượn thanh kiếm của người áo xám, dùng mảnh vải trên tay bọc lại, đưa cho hắn, “Đây là Lưu Quang Kiếm. Nếu để ta biết nửa đường ngươi biến mất, không đến Hành Sơn, về sau chỉ có con đường chết.”

Mồ hôi lạnh trên trán Ngọc Hồ Ly chảy ròng ròng, “Không dám.”

Ta vuốt cằm, sau khi tên kia rời đi, ta sai hai người đi theo. Ta cầm bao quần áo của chính mình, giơ mảnh vải mới mua ra, quấn bàn tay giúp Thủy Đông Lưu, “Ngươi sử dụng chiêu dương đông kích tây nha.”

“Ừ, đợi lát nữa ta tìm người tung tin đồn.”

“Như thế, Trang Thế Chính thật cũng gặp không ít rắc rối.” Tâm trạng ta rất tốt, quả nhiên Vũ môn đang tìm kiếm Lưu Quang Kiếm, cuối cùng cũng khiến Trang Thế Chính chịu đau khổ rồi. Dám tìm sát thủ truy sát ta, bây giờ ta ăn miếng trả miếng, cho ngươi biết thế nào là bị sát thủ đuổi giết. Thấy vẻ mặt hắn lại trầm tư, ta kéo mảnh vải, “Ngươi đang nghĩ cái gì?”

Thủy Đông Lưu mở mắt nhìn, “Ta đang nghĩ, sao lần này lại khôi phục nhanh như vậy, hay là liên quan tới việc ngủ… cùng ngươi.”

Ta chớp mắt mấy cái, không biết mặt mình đỏ không, nhưng mặt hắn thì có, “Cho nên Bách Lý Đồ Tể nói ta có thể giúp ngươi, thể chất cực âm cực dương là thật?”

“Có lẽ vậy.”

Ta tò mò hỏi, “Vậy năm xưa cha ngươi giải ma độc thế nào?”

“Năm đó mẫu thân ta trồng một loại hoa dược có thể giải độc, thời điểm hoa nở, hai người bọn họ mải mê nói chuyện, đến khi nhìn lại… Thì phát hiện con mèo hoang đã nuốt cây hoa rồi.” Thủy Đông Lưu yên lặng nhìn lên trên, “Về sau mẹ ta gấp quá liền ép cha ta ăn rể cây hoa dược, đáng tiếc không có tác dụng.”

Ta đỡ trán, cha mẹ ngươi như vậy thật sự là… Khẳng định tính tình Thủy Bánh Chưng là di truyền từ cha mẹ, “Cha ngươi có khỏe không?”

Thủy Đông Lưu kéo khóe miệng, “Rất tốt, cực kì vui vẻ.”

Ta đau đầu, sao ta cảm thấy mình chợt trở nên ngốc nghếch nhỉ, không giải được độc mà vẫn vui vẻ, “Bọn họ phát hiện ngươi biến to biến nhỏ khi nào?”

“Mười tuổi.”

Mười tuổi mới bắt đầu… Ta không biết an ủi người khác, nhíu mày một lúc lâu, giậm chân, nắm vai hắn, “Cũng không tệ, ngươi vẫn có thể chạm vào cô nương, dù sao ngươi cũng đâu thích nam nhân.”

“…”

Nói xong, đỉnh đầu ầm ầm một tiếng, gạch ngói vỡ tung tóe tiếng kêu vang dội lọt vào lỗ tai. Chưa kịp phản ứng, Thủy Đông Lưu đã kéo ta vào trong ngực hắn sau đó lui vài bước, nhìn thấy nóc nhà thủng một lỗ lớn, bụi bay đầy phòng. Hai bên hắc y bạch y lao vào đánh nhau tiếng đao kiếm vang lên không ngừng, nhìn thấy kiếm pháp khá giống nhau, ta lập tức quát một tiếng, “Dừng tay.”

Người áo xám lui lại đứng bên cạnh bảo vệ ta, rút kiếm phòng thủ, bốn năm tên hắc y nhân kia cũng dừng lại tiến lên phía trước. Ta nhíu mày hỏi, “Các ngươi là người của Vũ môn?”

Giọng kẻ đứng đầu rất lạnh, “Môn chủ muốn gặp cô nương.”

Chương 27: Nhị thúc xuất hiện, lại gặp cao thủ

Tam cô phái các đệ tử cỡ ba mươi tuổi đến bảo vệ ta, tính toán số năm mà Phi Vũ môn đã tách biệt. Lại nhìn sang người trong Vũ môn đang đứng ở trước mặt, xem ra tuổi còn rất trẻ, nhưng ban nãy đối phương để lộ sơ hở trong lúc đánh nhau khiến ta có chút ngờ vực, hình như có liên quan không ít đến nhị thúc.

Ta đành thả lỏng bàn tay, “Ta nghĩ môn chủ các ngươi muốn gặp Lưu Quang Kiếm thì đúng hơn, không khéo, nó vừa mới bị Trang Thế Chính chưởng môn phái Hành Sơn trộm đi rồi.”

Sắc mặt bọn họ lập tức thay đổi, nheo mắt nhìn nhau, mở miệng nói, “Mời cô nương đi theo chúng tôi một chuyến.”

Ta rụt vào trong ngực Thủy Đông Lưu, thừa cơ hội ăn đậu hũ, “Không, mau đi đi không ta đánh các ngươi đó.”

Nét mặt tên cầm đầu khó xử, vừa mới bước chân lên phía trước, kiếm trong tay các thủ hạ của ta hơi nghiêng, trong mắt tỏa ra tia sáng lạnh buốt. Mấy kẻ kia dừng lại, lát sau nhảy ra ngoài cửa sổ.

Bọn họ vừa đi, ta xúc động nói, “Cảm giác có người bảo vệ thật tốt.”

Thủy Đông Lưu yên lặng đẩy ta ra, nheo mắt nhìn, “Ta không nghĩ là mình đang bảo vệ ngươi.”

“… Chẳng lẽ ngươi không biết bát tự hai ta không hợp, từ lần đầu gặp mặt đến giờ, lúc nào cũng trọng thương, bị thương thêm nữa cũng có sao?”

Khóe miệng Thủy Đông Lưu kéo cao lên, “Vốn định chia tay với ngươi rồi, hiện tại, hoàn toàn không muốn nữa.”

Ta thầm oán trách, đúng là tên đại ma đầu! Đồ xấu xa!

Nhị thúc sẽ xuất hiện khi nào thì ta không biết, nhưng trực giác nói cho ta biết, hắn nhất định sẽ đến. Vì Lưu Quang Kiếm, sớm muộn gì hắn cũng tới.

Ta ngẩng đầu nhìn nóc nhà bị thủng một lỗ lớn, sau đó nghiêm mặt nói với các thủ hạ, “Nhớ kỹ, về sau chúng ta phải có ý thức giữ gìn khách điếm, không nên đánh nhau trên nóc nhà, cứ chờ bọn họ vào trong đánh cũng không muộn, gọi là bắt ba ba trong rọ.”

Vẻ mặt bọn họ tỏ ý tán thành, “Môn chủ nói phải.”

Thủy Đông Lưu cười nhạo một tiếng, “Không muốn bồi thường tiền thì nói thẳng ra đi.”

Ta đạp chân hắn, “Không cho phép nói xàm.”

Ta đi đến chỗ chưởng quầy để bồi thường tiền mà lòng đau như cắt, tim cũng đang chảy máu. Mặc dù ngọc bội liên hoa có thể lấy rất nhiều bạc, nhưng ta vẫn rất đau lòng a. Ta thực sự không có phong cách của đại gia, đối với ta chỉ cần có một mẫu ba phân đất là mãn nguyện rồi.

Thủy Đông Lưu đi lấy xe ngựa, còn ta đứng trước khách điếm. Chợt nghe thấy một tiếng vang lớn, lập tức nhìn về hướng kia, dừng một lát, thì ra liên minh võ lâm đến đây rồi. Phi người trốn phía sau cây cột, có lẽ do trời vẫn còn sớm, nên bọn họ không có ý định dừng chân nghỉ ngơi, tiếp tục chạy đi.

Vì tránh đi chung đường với bọn họ, ta chọn một cái đường vắng vẻ nhất để đi.

Khi đến được trấn nhỏ, mọi đường lối ở đây ta đều thuộc lòng. Ngày trước ta không dám đi đường này, bây giờ cường đại rồi nha, còn có người bảo vệ, cộng thêm… Thủy Bánh Chưng, có gì đáng sợ nữa chứ.

Kết quả ta vừa chợt mắt khoảng nửa nén hương, thì phát hiện Thủy Bánh Chưng lại đi sai đường. Ta lập tức trợn mắt quan sát phía trước, thật may không có bia đá nào cả. Ta nổi giận liền giựt giây cương trong tay hắn, trời sinh hắn ra để làm kẻ thù của ta đây mà, từ đầu đến cuối không có điểm nào đáng tin cậy. Chạy về đường chính, lúc quay lại trấn nhỏ quen thuộc thì trời đã tối rồi. Nghe ngóng xung quanh xem bọn người liên minh đang ở chỗ nào, ta với Thủy Đông Lưu thuê một khách điếm khác nghỉ chân.

Đi tới cái tủ trong khách điếm lấy chăn đệm ra, trải trên đất chuẩn bị ngủ, Thủy Đông Lưu ngạc nhiên, “A, cặn bã, sao hôm nay ngươi ngoan quá vậy, hay dạy ta cách nhẫn nại đi.”

Ta nhìn người đang ngồi trên giường vẻ mặt hắn đầy thích thú, cắn răng, “Trong lòng ngươi bắt đầu có chút không đành lòng rồi hả?!”

Thủy Đông Lưu cười lớn, nằm xuống giường, “Ngủ giường vẫn thoải mái nhất.”

“Hừ.” Ta tức giận nằm thẳng cẳng, lăn vài vòng quả thật không thoải mái chút nào. Nhìn thấy Thủy Đông Lưu đi ra ngoài cửa, không biết hắn định làm cái gì.

Hắn mở cửa, nghiêng người giấu cơ thể phía sau cánh cửa, “Tiểu nhị, cho ta một cái khăn.”

Ta nháy mắt mấy cái, có phải là hắn định… Ngón tay thon dài kia cầm lấy khăn, hai bàn tay tiếp xúc với nhau, cửa lập tức đóng lại.

Ầm ~

Lại biến thành tiểu bánh chưng rồi.

Ta vội vàng chạy qua khiêng hắn lên, thiếu chút nữa muốn hôn hắn, “Thủy Bánh Chưng ngươi thiệt đáng yêu quá nha.”

Thủy Bánh Chưng thẳng thắn nói, “Hừ! Làm người xấu vẫn tốt hơn nhiều.”Đưa quần áo cho hắn thay sau đó nhét hắn vào ổ chăn mềm mại, chính mình cũng chui vô, không hề khó chịu, trong lòng cực kì thoải mái.

Thói quen ngủ của Thủy Bánh Chưng không tốt chút nào, giẫm đạp lung tung. Không cẩn thận một tí đã bị hắn đạp phát tỉnh dậy, thật muốn đi tìm dây thừng trói hắn lại. Tỉnh rồi liền không ngủ được, hơi mắc đi tiểu tiện, ta đưa tay tìm giày xỏ vào, mặc quần áo đoàn hoàng rồi đi ra hậu viện. Mới từ nhà xí bước ra, thì thấy một kẻ đứng trong sân, ánh trăng chiếu xuống bóng dáng hắn, trong lòng căng thẳng, là tên Trang Thế Chính!

Nghĩ ngợi hồi lại thấy không hợp lý, liên minh võ lâm không trọ ở khách điếm này, mà là một nơi khác, với lại vết thương của hắn không thể bình phục nhanh như vậy. Đúng! Chắc chắn là Ngọc Hồ Ly nha.

Ta nhẹ bước tới gần, vỗ vai hắn, “Hồ Ly.”

Hắn bỗng dưng xoay người, đưa lưng về phía ánh trăng, phút chốc khuôn mặt thượng thần bị che khuất trong màn đêm. Ta hừ lạnh, “Ngươi rảnh rỗi vừa thôi, không nhanh chóng đi tới Hành Sơn, còn có thời gian đứng đây ngắm trăng.”

Hắn hơi nhíu mày, ta kéo nhẹ ống tay áo hắn, “Lưu Quang Kiếm đâu?”

“Qủa nhiên…” Hắn nhếch miệng cười, một bên nắm lấy mạch môn của ta, “Thì ra con yêu nữ ngươi vu oan cho ta trộm Lưu Quang Kiếm.”

Ta ngây người, “Ngươi thật sự là Trang Thế Chính?”

Hắn cười lạnh, “Nếu không phải ta thì ngươi nghĩ là ai? Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta đóng giả làm ta rồi thông đồng với hắn để mang kiếm đi?”

Ta vận khí, dùng nội lực đánh bật hắn ra xa, dù không có Lưu Quang Kiếm trong tay, hắn vẫn không phải đối của ta, “Vết thương của ngươi cũng mau lành quá nhỉ, nhưng hôm qua ta nghe thấy đám người liên minh nói chuyện trên đường, bảo ngươi vẫn còn bị thương phải nằm trong xe mà… Ngươi lừa bọn họ?”

Trang Thế Chính nhíu mày nhìn, “Trước giờ ta vẫn nghi ngờ ngươi nghe được cái gì đó, bây giờ nhìn ra, có vẻ ngươi chẳng biết cái gì.”

“Ban đầu ta không biết… tuy nhiên hiện tại ta biết rất rõ.” Ta lạnh lùng nhìn hắn, “Ta cho người cải trang thành bộ dạng của ngươi đi trộm Lưu Quang Kiếm, nhưng chuyện này vẫn chưa thông báo với thiên hạ. Ngươi lại biết… mà kẻ duy nhất ta nói, chính là nhóm người tới ám sát ta hôm nay – Vũ môn. Ngươi có quan hệ với tổ chức sát thủ! Nếu không căn bản ngươi không biết được chuyện này.”

Trang Thế Chính nắm bàn tay thành quyền tiếng kêu đặc biệt vang dội, quả nhiên hắn có thông đồng với Vũ môn, hắn cười lạnh, “Ta đã xem thường ngươi rồi, kẻ cản trở kế hoạch của ta, không phải Minh Chủ, không phải Thiếu Lâm cũng không phải Hoa Sơn, mà là tiểu nha đầu ngươi!”

Chân tay ta đã bắt đầu run rẩy, nhìn hắn nói, “Có bản lĩnh thì tới bắt ta đi, ngươi thừa biết ngươi không đánh lại ta.”

Trên mặt hắn bỗng nhiên xuất hiện nụ cười quỷ dị, chớp mắt cái giống như một đóa hoa quỳnh, “Đúng là ta không đánh lại ngươi, nhưng cộng thêm một vị môn chủ của Vũ môn, thì sẽ như thế nào?”

Gió từ phía sau đột ngột đánh tới, không có nửa điểm sát khí hay tàn bạo, yên ả giống như một cơn gió đêm bình thường, loại đối thủ này mới là đáng sợ nhất! Ta vội tránh sang một bên, không muốn giao chiến, mới vừa di chuyển nửa bước chân, một người cao lớn đã chặn đường, ta ngẩng đầu nhìn, là một lão già, râu trắng như tuyết, khuôn mặt không để lộ vẻ già nua. Ông ta chỉ cúi đầu nhìn, đã khiến ta cảm thấy rất áp lực.

Ông ta mở miệng hỏi, “Không chạy?”Ta nuốt nước bọt, “Chạy không được, không chạy.”

Thái sư phụ có nói, đánh không lại và chạy không thoát khỏi đối thủ, lúc đó hãy dùng tôn chỉ kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Hắn cười cười, “Hóa ra cũng là kẻ hiểu chuyện. Tại hạ là Thường Nguyên Thanh, môn chủ Vũ môn. Nghe nói trong tay cô nương có Lưu Quang Kiếm, có thể lấy ra cho ta xem được không?”

Phì phì phì, kiếm đến tay ngươi rồi không phải ta sẽ bị cắt thành hai khúc sao, dù sao ngươi cũng không có ý định bỏ qua cho ta. Ta trả lời qua loa, ánh mắt quan sát xung quanh, thủ hạ đáng yêu của ta đang ở nơi nào a.

Thường Nguyên Thanh cười nhạt, “Ngươi tìm người của Phi môn? Bọn họ đã bị thuộc hạ của ta bắt rồi, không cần phải tìm.”

Ta hít một ngụm khí lạnh, hắn lại nói thêm, “Ngươi cũng rất có bản lĩnh, vậy mà đi tìm người bảo vệ ngươi. Lại chỉ xin mang theo vài người, hoàn toàn là lấy trứng chọi với đá.”

Ta làm sao dám nói nghĩa phụ mình là Mộ Ban, làm sao dám nói ta là môn chủ chân chính của Phi môn!

Thường Nguyên Thanh nói, “Lưu Quang kiếm ở chỗ nào?”

“Trong phòng, để ta đi lấy.”

Trang Thế Chính lập tức nói, “Thường môn chủ không nên bị nàng lừa gạt, giáo chủ ma giáo Thủy Đông Lưu đang ở trong phòng, hai người họ liên thủ, phần thắng của chúng ta không lớn, thế nào cũng làm kinh động đến các môn phái gần đây.”

Ta buông tay nói, “Hồi chiều Thủy Đông Lưu bỏ đi rồi, trong phòng chỉ có một đứa trẻ. Nếu các ngươi không tin, hãy để cho thủ hạ đến xem tình hình trước. Nếu hắn thật sự ở đây, vừa nãy ta la lên một tiếng là xong, cần gì phải đi vào phòng.”

Thường Nguyên Thanh giơ tay, nóc nhà bên kia lập tức có bóng đen xuất hiện nhảy vào trong nhà. Một lát sau tên đó xách tiểu bánh chưng xuống, tiện thể lấy luôn cả Lưu Quang kiếm. Ta vội vàng ôm hắn, che chở cho hắn, ý bảo không cần nói gì.

Kiếm đã nằm trong tay Thường Nguyên Thanh, lúc ông ta giơ cánh tay già nua cầm lấy, ánh trăng chiếu rọi vào bóng dáng ấy, ta gần như nhìn thấy tay ông ta run rẩy, rất lâu sau, thở dài, “Đại ca…”

Bên trong ánh mắt Trang Thế Chính cũng chứa đầy sự tham lam, “Đây có phải là Lưu Quang kiếm nổi danh trên giang hồ ba mươi năm trước, thứ có thể đánh bại thiên binh vạn mã?”

Thường Nguyên Thanh lặng lẽ nhìn hắn, “Đúng vậy thì sao, cho dù kiếm này trong tay Trang chưởng môn, cũng không thể phát huy hết uy lực. Trên đời này, chỉ có đại ca đại tẩu biết Lưu Tinh kiếm pháp, không có kiếm pháp kia, nó chẳng khác gì phế vật. Đáng tiếc kiếm pháp cao siêu như vậy, đã bị thất truyền rồi.”

Tráng Thế Chính gật đầu, trong mắt lộ vẻ hung ác, “Nếu Thường chưởng môn đã hoàn thành được nguyện vọng, vậy còn nàng, luôn tiện giết đi.”

Thường Nguyên Thanh cũng lộ ra sát ý, ta bình tĩnh giơ tay, “Ai nói Lưu Tinh kiếm pháp thất truyền, ta biết.”

Trang Thế Chính quát, “Thường chưởng môn tuyệt đối đừng bị nàng lừa!”

Ta cười lạnh lùng, cúi người xuống đất nhặt một cây gỗ lên, xuất chiêu thứ nhất, cố ý ra vẻ vụng về, tránh cho hắn biết được ta có kiếm phổ.

Đánh xong một chiêu, giọng nói của Thường Nguyên Thanh đã không giữ được bình tĩnh, “Không sai! Rốt cuộc ngươi là ai!”

“Vô tình nhìn thấy kiếm phổ trước hai bia mộ trong sơn cốc.” Thật may lúc nãy ta không dùng nội lực trước mặt hắn, nếu để hắn biết nghĩa phụ truyền nội lực cho ta, thì không diễn nổi màn kịch này rồi.

Thường Nguyên Thanh suy nghĩ một lát, “Trang chưởng môn, ngày khác gặp lại, cáo từ.”

Trang Thế Chính nóng lòng, “Không nên giữ lại nha đầu kia, nàng đã biết được mối quan hệ của chúng ta, lỡ như nàng chạy thoát thì phải làm thế nào?”

Thường Nguyên Thanh nghiêng đầu, trầm giọng, “Ngươi cảm thấy Vũ môn của ta không canh giữ được một cô nương?”

Trang Thế Chính không dám nói nữa, ta vội vàng nắm tay tiểu bánh chưng, đi phía sau người kia, mới đi được vài bước, ông ta lập tức xoay người, điểm huyệt ta, cánh tay thiếu chút nữa tàn phế, âm thầm dùng sức, nguy rồi, không dùng được nội lực nữa. Mồ hôi lạnh tiếp tục chảy ròng ròng, không biết là lòng bàn tay của ta hay Thủy Đông Lưu chảy mồ hôi, cúi đầu nhìn hắn, trong lòng càng thêm căng thẳng,

Mới một lát, đã gặp chuyện không may, lại phải mạo hiểm vào hang cọp, bát tự chúng ta quả nhiên không hợp!

Còn nữa… ta thầm oán trách, ta vừa mới ra khỏi nhà xí thôi mà…

Chương 28: Liên thủ ngăn địch, biết mặt không biết lòng

Hai chúng ta giống hệt con gà con bị xách tới chỗ Vũ môn, không có sức phản kháng. Suốt đường đi tiểu bánh chưng cứ trừng mắt nhìn ta, chắc hắn cũng cảm thấy hai chúng ta nên đường ai nấy đi thì tốt hơn.

Với thêm tám người thuộc hạ của ta, tổng cộng mười người bị ném đến đại đường, trừ cửa chính, ba phía đều đứng hai hàng hắc y nhân, căn bản là không thể đánh lại.

Ta ngồi ở giữa phòng nhìn Trang Thế Chính, không biết hắn đang suy nghĩ âm mưu gì nữa. Một lúc lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy có một ông lão béo ú đi vào.

Thường Nguyên Thanh lập tức bước lên, “Tứ đệ.”

Ta hí mắt nhìn ông lão béo kia, hóa ra đây là người một mực trung thành với nghĩa phụ ta tứ thúc, rốt cùng cũng gặp được. Mấp máy khóe môi, tự hiểu Thường Nguyên Thanh sẽ không tha cho chúng ta, cũng biết rằng không có cách trốn thoát, cho nên không hề phản kháng, chỉ chờ thời điểm này.

Giọng tứ thúc hơi kích động, “Nhị ca, có thật là tìm được Lưu Quang kiếm rồi không? Vậy có gặp đại ca không?”

Thường Nguyên Thanh thở dài, “Không có.”

Xác định mục tiêu, ta nhanh chóng nhào về phía trước, ôm đùi tứ thúc, gào khóc thảm thương, “Tứ thúc! Rốt cuộc cháu gái cũng được thấy mặt người rồi.”

Hai người kia lập tức sửng sốt, tứ thúc lắc lắc chân, ta liều chết ôm thật chặt, ấm ức nói, “Tứ thúc, người hãy xét xử công bằng cho con đi, nhị thúc ăn hiếp con!”

Thường Nguyên Thanh nắm tóc ta kéo về phía sau, giận dữ, “Nói bậy bạ gì đó, ai là nhị thúc tứ thúc của ngươi!”

Tiểu bánh chưng đột nhiên lên tiếng nói, “Nàng là nghĩa nữ của Mộ Ban, được chân truyền võ nghệ, cũng là tân môn chủ Phi môn, kêu như vậy thì có gì sai.”

Lên tiếng rất đúng lúc! Ta cực kì biết ơn hắn, thời điểm quan trọng Thủy Bánh Chưng vẫn luôn có nghĩa khí.

Mấy thủ hạ của ta cũng nói thêm vô, hai người kia lại sửng sốt, giọng tứ thúc run rẩy, “Ngươi thật sự là nghĩa nữ của đại ca, môn chủ Phi môn?”

Ta chỉ tay vào mấy thuộc hạ đang bị trói, “Bọn họ là người của Phi môn, bởi vì có người hạ lệnh bằng bất cứ giá nào cũng phải lấy được Lưu Quang kiếm, cho nên họ đến bảo vệ ta. Không ngờ rằng, người muốn lấy tánh mạng ta, lại là nhị thúc, anh em kết nghĩa của nghĩa phụ ta.”

Thường Nguyên Thanh lạnh giọng, “Đúng là ta có ra lệnh này, bởi vì giang hồ đồn người giữ kiếm là một lão già, ta chắc chắn người đó không phải đại ca, mới nói ra lời đó. Chẳng trách dọc đường ngươi yên lặng như vậy, thì ra muốn tứ thúc cứu ngươi.”

Ta không biết tứ thúc lúc này đã thay đổi tâm ý hay chưa, nhưng theo kế hoạch, vì toàn thân sở hữu kiếm pháp ‘thất truyền’ nên Thường Nguyên Thanh sẽ không giết ta. Nếu tứ thúc vẫn giống như xưa, ta và Thủy Đông Lưu có thể chạy được.

Tứ thúc nhắm mắt, giống như đang suy nghĩ, trầm ngâm một lúc, “Bây giờ cứ đưa bọn họ đến hậu viện trước đi.”

Lúc này ta mới thả lỏng tinh thần, kéo tay tiểu bánh chưng, “Ta muốn ở chung với hắn.”

Tứ thúc nhìn hắn, “Được. Ngươi cứ ở lại đây nghỉ ngơi, khiến ngươi sợ hãi, là lỗi của tứ thúc.”

Ta thở dài, xem ra tứ thúc cũng biết phân rõ phải trái.

Theo nô bộc đến phòng, mới vừa đóng cửa lại, bên ngoài lập tức khóa cửa. Ta liếc mắt nhìn giường, nhảy một phát lên giường nằm, thật thoải mái, “Thủy Bánh Chưng, qua đây ngủ nào.”

Tiểu bánh chưng đi tới, lấy đầu ngón tay chọc trán ta, “Cặn bã, chẳng lẽ ngươi không nghĩ đến chuyện chạy trốn sao?”

“Ngoan, đi ngủ. Nội lực ta bị phong tỏa, có thể trốn nơi nào chứ.”

Hắn tới sát bên cạnh ta, thì thầm bên tai, hơi thở ấm áp phả ra, “Ta khôi phục hình dáng, có thể gỡ giúp ngươi.”

“Nhưng trong tay ta không có Lưu Quang kiếm.”

“Cởi bỏ mạch môn giúp ngươi sử dụng nội lực trước, rồi từ từ suy nghĩ biện pháp đối phó, ta chỉ ngươi cách giải mạch môn, khi nào cần thiết có thể tự mình tháo ra.”

Ta hiểu rõ định lên tiếng trả lời, suy nghĩ thêm chốc lát, “Nếu ta tiếp tục lẩn trốn nơi này, vậy ngươi vẫn phải làm tiểu bánh chưng?”

“Ừ.”

Vừa nãy nhìn thấy có tên nam nhân canh giữ bên ngoài, gọi hắn vào đây cũng không khó. Thở dài một hơi, hôn lên môi hắn một cái, vội vàng nhắm mắt. Lát sau mới cảm thấy hơi kì quái, nghiêng đầu nhìn hắn, quả nhiên nhìn thấy cơ thể Thủy Đông Lưu đã trở lại bình thường, “Tại sao hồi nãy không nghe thấy tiếng quần áo ngươi rách?”

Hai gò má hắn hiện lên màu đỏ kì dị, yên lặng nhìn lên trời, “Cởi đồ trong chăn rồi.”

Khóe miệng ta giật giật, “Cho nên… hiện tại…”

“Khỏa thân…”

“A a a, hừ hừ hừ! Đồ sắc lang!” Ta vội vàng xuống giường, đi một vòng quanh phòng, không tìm được y phục, nghĩ nghĩ, đi lục ngăn tủ, vẫn không tìm thấy đồ mình muốn. Gõ cửa, “Quần áo của ta đã bị rách, lấy giúp ta một hộp kim chỉ.”

Tỳ nữ làm việc rất năng suất, mới đó đã quay về.Ta ôm hộp đồ chạy đến giường, tìm cái chăn ở ngoài. Khoa tay múa chân một chút, cắt bỏ phần dư, chế ra quần áo cho hắn mặc. Thủy Đông Lưu ló đầu ra nhìn, “Cặn bã, ngươi biết may y phục sao?”

“Ừ, mẹ ta dậy ta.”

“Cặn bã, ta chợt phát hiện cái gì ngươi cũng biết làm.”

Cắn dây chỉ, ta nghiêng đầu nhìn hắn, híp mắt, “Hơn nữa còn là thiên tài luyện võ, thiên tài dịch dung, thiên tài huyễn thuật, Thủy Bánh Chưng ngươi có hiểu ta đang nói cái gì không?”

Về sau phải đối xử tốt với ta, bằng không ta dùng một đầu ngón tay cũng có thể xử đẹp ngươi biết không? Khuôn mặt ta tràn ngập ý cười, ngồi chờ hắn nhận ra đạo lý.

Thủy Bánh Chung suy nghĩ, vẻ mặt ngạc nhiên, “Hóa ra ngươi là nữ hán tử, chắc chắn không gả được, ngoan ngoãn đi theo ta làm nha hoàn.”

…. Không có cách thông não!

Ném bộ quần áo đơn giản cho hắn, mặc trên người cũng rất vừa vặn. Thủy Bánh Chưng nắm vai ta vận khí, sức nóng bắt đầu lan tỏa, trong cơ thể đột nhiên xuất hiện dòng khí mạnh mẽ, nháy mắt đã bình phục.

Thấy hắn có ý muốn ta gọi người tới, ta liền kéo tấm màn che xuống, hắng giọng một cái, “Ai nha~ đau tay quá, ai nha nha ~~~”

Thủy Bánh Chưng nhịn cười, ta cầm chăn che hắn lại. Một hồi sau nghe thấy tiếng mở ổ khóa, sau đó có người bước vào. Ta nằm xuống che bụng, vén nửa màn che lên, người vào là một tỳ nữ, “Tìm, tìm nam nhân tới, cổ tay ta bị trật khớp rồi, gọi đến nối xương cho ta.”

Tỳ nữ lập tức vén tay áo, “Để nô tỳ làm cho!”

“… Khoan đã!” Ta giơ tay ngăn cản, “Ngươi thì không được.”

“Vì sao?”

Ta nhăn mày, nghiêm mặt, “Ngươi quá nhanh nhẹn lại mạnh mẽ, ảnh hưởng đến trái tim bé bỏng của ta.”

“…” Tỳ nữ khóc lóc chạy ra ngoài.

Ta lắc đầu, tội lỗi, thật tội lỗi.

Lát sau có một nam nhân đi vào, ta yên lặng rụt tay lại, sẽ không bị hắn kéo đứt chứ. Tên đó cúi người, “Cô nương, tay người bị thương như thế nào?”

Sợ hãi quá độ khiến mồ hôi chảy ròng ròng, “Tay đau, không nhấc tay nổi.”

Tên nam nhân đó do dự mấy giây, “Để tiểu nhân nhìn một chút.”
Nói xong, đưa bàn tay vào trong chăn, ta nhắm mắt, Thủy Bánh Chưng, bản cô nương bị sàm sỡ ngươi biết không. Tay nam tử kia vừa giơ ra, ta cảm thấy hắn đang mò xung quanh vùng bụng ta, bàn tay nhỏ chợt thò ra, ta lập tức đẩy tên đó một phát, “Tốt, không đau nữa rồi, ngươi ra ngoài đi!”

Đại hán nhíu mày, nhưng vẫn lui xuống.

Thủy Đông Lưu lại đổi sang mặc quần áo trẻ con, ta lấy đồ kia buộc bên hông, mang theo đề phòng tình huống khuẩn cấp.

Chập tối, tỳ nữ đi qua nói tứ thúc mời chúng ta đến ăn cơm chiều.

Ta kéo tiểu bánh chưng đi cùng, đi ngang qua một hành lang dài, từ đằng xa đã ngửi thấy hương thơm nhẹ nhàng, cảm thấy đói không chịu nổi. Vào một căn phòng lớn, chỉ có mỗi tứ thúc ở đây, không thấy Thường Nguyên Thanh đâu hết.

Tứ thúc vừa thấy chúng ta, lập tức vui vẻ, “Mau ngồi xuống, đói bụng chưa? Ăn vài món trước đi, ăn no rồi tứ thúc muốn nói chuyện với ngươi.”

Ta cầm đũa gắp thức ăn, sau đó gắp cho tiểu bánh chưng ngồi ở chỗ xa, ăn nhiều lên, ăn mới có sức chạy trốn. Ăn món chay đầu tiên vừa giòn vừa thơm, nhai nhai, lại chuyển sang ăn gà, mùi vị… quả thật không tệ. Ta dừng lại một lát, “Nhị thúc không tới sao?”

Tứ thúc uống một ngụm rượu, sau đó đáp, “Nhị ca ra ngoài rồi, ta nhân cơ hội đó mời các ngươi ra đây.”

Ta gật đầu, lại gắp miếng thịt cho tiểu bánh chưng, hắn đang ngẩng đầu nhìn ta, trợn mắt nhìn. Ta cười, “Ăn ngon không?”

Khóe miệng tiểu bánh chưng cong lên, “Rất ngon.”

Đồ ăn ngon đầy bàn – mặc dù có độc. Chắc là liên quan tới cái bụng, còn chưa kịp ôm bụng, đũa của tiểu bánh chưng lạch cạch rơi xuống đất, hắn ôm bụng ngã vào lòng ta, “Đau, đau bụng.”

… Ta vẫn chưa ăn no mà, có thể đợi lát nữa mới diễn kịch không?! Ta giận dữ ôm lấy hắn, tỏ vẻ đau khổ, “Bụng ta, bụng ta cũng rất đau…”

Tứ thúc cười lạnh, “Các ngươi đã trúng đoạn trường tán của ta, cách ba ngày không uống thuốc giải, độc sẽ thấm vào bụng xé rách bao tử, cho nên hãy ngoan ngoãn nghe lời ta.”

Thì ra tứ thúc trở thành người xấu rồi! Nếu hai chúng ta không phải bách độc bất xâm, có lẽ đã bị trúng kế, tên khốn này! Ta khó khăn nói, “Tứ thúc vì sao… lại đối xử với ta như vậy?”

Hắn cười lạnh lùng hơn, “Năm đó đại ca bỏ mặc Phi Vũ môn, tam tỷ kiên quyết đợi đại ca quay về, ta hao tốn rất nhiều hơi sức mới khuyên được nhị ca tự lập môn phái, mới có được sự phồn thịnh như hôm nay. Nhưng hồi nãy hắn đi đến Ác Nhân cốc để xác minh thân phận ngươi, nếu chuyện này là thật, Phi môn và Vũ môn lập tức hợp nhất, trả lại cho ngươi. Chuyện thế này sao ta có thể chấp nhận được!”

Khó khăn lắm mới tạo ra giang sơn riêng nay bắt hắn chắp tay nhường lại, sao có thể chịu được, ý này ta cũng hiểu. Không đúng… Ta ngước mắt nhìn hắn, “Nếu ngươi không muốn ta tiếp nhận chức môn chủ, tại sao không giết ta đi, còn dùng độc khống chế, giữ lại tính mạng ta?”

Gương mặt mập của tứ thúc lộ ra vẻ xảo quyệt, “Lưu Tinh kiếm pháp của đại ca vang danh thiên hạ, nếu ngươi biết, vậy thì hãy dạy toàn bộ cho ta đi. Người đâu, áp giải nàng tới chỗ khác.”

Khóe miệng ta co giật, lão già này, còn dám nói vì môn phái vì đại nghĩa, tất cả đều vì kiếm pháp mà thôi. Khi nhị thúc quay về, đại khái hắn sẽ nói “Lão phu không đành lòng để ba mươi năm cơ nghiệp vào tay một tiểu cô nương, nên đã đuổi nàng đi”. Nhưng thực tế là giấu ta ở một nơi nào đó để ta dạy hắn luyện kiếm!

Hóa ra đã nhìn lầm tứ thúc, mắt mù không đáng sợ, tâm mù mới đáng sợ.

Ta ôm chặt tiểu bánh chưng không chịu đi, “Ta muốn đi cùng hắn, nếu không ta lập tức cắn lưỡi tự tử.”

Mang cơ thể của hài tử cực kì có lợi nha, một tí lực sát thương cũng không có, khiến người ta không đề phòng. Bàn tay to của tứ thúc vung lên, cho phép hắn đi theo ta.

Hai người chúng ta bị ném vào xe ngựa, trong thùng xe rất nhỏ, bốp một phát cửa xe liền đóng lại.

“Đưa đến sơn trang, cử người trông coi nghiêm ngặt.”

“Này kiếm…”

“Cất thanh kiếm này luôn đi, lúc môn chủ quay về có hỏi tới, thì bảo đã trả lại cho tiểu cô nương kia, như vậy, nhị ca sẽ không làm khó được ta.”

“Vâng.”

Ta âm thầm phỉ nhổ cái đám tiểu nhân vô sỉ, tiếng chân ngựa di chuyển, ta thả tiểu bánh chưng ra, nghiêng tai nghe ngóng tình hình, “Có khoảng sáu người đi theo.”

Hắn ngáp một cái, “Cặn bã, giao hết cho ngươi đó.”

Ngươi muốn ngồi không ăn sẵn à? Còn khuya! Ta cầm vai hắn, lột áo, hôn lên cái miệng nhỏ của hắn, một tay che mắt một tay lấy quần áo ta quấn sẵn trên người ném cho hắn.

“… Cặn bã, ngươi chủ động như vậy, sẽ làm ta hiểu lầm đấy.”

Ta xoay người lại hừ lạnh, vậy ngươi cứ hiểu lầm đi nha!

Chương 29: Đời người thật tàn khốc

Editor: Snowflake HD

Người áp giải bọn ta không phải hạng tầm thường, nhưng hai chúng ta vừa mới thoát ra khỏi thùng xe, không lâu sau bọn họ đều hôn mê.

Thủy Đông Lưu điểm huyệt đạo bọn họ xong lập tức kéo vào bụi cỏ, ta gỡ dây thừng buộc ngựa lại, ném toàn bộ gỗ nát sang bên đường. Làm xong những thứ này, vỗ tay, đi vào bên trong, Thủy Bánh Chưng cũng xong việc, đồng thời thay quần áo của bọn họ vào. Đưa y phục ta may cho ta, “Cất đi, không chừng lần sau còn phải sử dụng.”

Ta ngồi xuống đất nhìn đám người bất tỉnh kia, “Ngươi giữ lại mạng bọn họ? Có phải… nguy hiểm quá không, dù sao vừa nãy bọn họ cũng nhìn thấy ngươi nhảy từ trong xe ngựa ra.”

Thủy Đông Lưu lườm ta một cái, “Ta cho bọn họ uống bách độc, độc này khiến trí nhớ bọn họ rối loạn.”

Ta nháy mắt mấy cái, “Thủy Bánh Chưng, không ngờ ngươi lại tốt bụng như vậy, giang hồ cứ đồn ngươi là đại ma đầu, chuyên giết người vô tội nha.”

Bỗng nhiên hắn cúi thấp đầu, ánh mắt sáng quắc, “Nếu giết bọn họ, nhất định sẽ bị nhìn thấu phương thức võ công, tứ thúc ngươi lập tức biết nội lực ngươi đã được giải, hai chúng ta bình an vô sự, e rằng hắn càng nâng cao cảnh giác. Tuy nhiên nếu để tâm trí bọn họ mơ hồ, không hỏi được cái gì, tứ thúc ngươi sẽ cho rằng có người đến cứu, chúng ta chạy thoát, may ra kéo dài thêm một chút thời gian.”

Lời nói lạnh lùng, vậy mới nói, khi cần thiết Thủy Bánh Chưng vẫn thích làm thịt người ta, đừng hòng chọc hắn.

“Vì thế cặn bã à, ngươi còn dám tùy tiện đùa giỡn, và làm ra những hành động khiếm nhã với ta, ta nhất định vo ngươi thành cục thịt.”

Ta gượng cười hai tiếng, nhìn bộ dáng thỏ con của hắn, dám bày đặt ra vẻ lão hổ tuy nhiên… ngươi chọc nhầm người rồi. Ta nắm tay hắn, dùng lực đẩy ‘bốp’ bay tới đám người Vũ môn đang nằm dưới đất.

Ầm ~

Quần áo dài buông thỏng trên đất tiểu bánh chưng vô cùng tức giận, hắn ngẩng đầu, “Cặn bã! Ngươi đứng lại cho ta, cho ta hôn một cái!”

“Hừ ~ Chưa được sự đồng ý của bản cô nương thì không được làm càn, nếu không ta vo ngươi thành thịt viên.”

“… Đồ ăn cắp kịch bản!”

Ta quay đầu lại thè lưỡi, “Nếu như ngươi chịu thừa nhận mình là thỏ con, ta sẽ thưởng cho ngươi một nụ hôn.”

Tiểu bánh chưng cắn chặt răng, khuôn mặt bỗng nhiên vui vẻ, hai tay ôm ngực, ống tay áo quá dài, che hết bàn tay của hắn, ngước mặt nhìn, “Cặn bã, ngươi biết cưỡi ngựa sao?”

“… Không biết.”

Hắn càng thêm đắc ý, “À ~ nhưng ta lại biết ~”

Ta nổi điên, cúi đầu hôn hắn, lần này bại trận, lần sau đòi gấp đôi.

Thủy Đông Lưu chỉnh quần áo gọn gàng, cực kì hài lòng bước ngang qua ta đi đến chỗ buộc ngựa. Ta chửi thầm trong lòng, sau đó đuổi theo, “Lần sau đừng đùa giỡn vậy nữa, như lúc ngủ trong khách điếm đó, quá nguy hiểm. Thế này đi, về sau ta ngủ trên mặt đất.”

Hắn không nghĩ ngợi lập tức gật đầu hài lòng, “Tốt!”

Ta nhìn hắn ánh mắt đầy bực bội, “Còn tám thủ hạ của ta thì làm sao đây?”

“Yên tâm đi, nhị thúc của ngươi là người hiểu chuyện, hắn sẽ không giết hại đồng môn đâu. Tứ thúc của ngươi cũng không dám, nếu không tâm địa hắn sẽ bị vạch trần.”

Ta cân nhắc một hồi, tứ thúc đã trở nên hung ác, cần phải diệt trừ, bọn người nhị thúc tam cô không muốn trở mặt, nhưng ít nhất ta muốn bọn họ đề phòng, nghĩ xong, hạ quyết định, “Chúng ta đến Ác Nhân cốc đi.”

&&&&&

Giữ tốc độ này, khoảng canh năm sáng hôm sau có thể tới được Ác Nhân cốc, ai ngờ tên Thủy Đông Lưu này lại chạy sai đường. Chạy qua chạy lại vài vòng, ta tức giận thọt hắn, “Lúc đi đến ngã rẽ ngươi chạy chậm lại một chút, bằng không chẳng nhìn thấy đường phía trước mà đi.”

Thủy Đông Lưu “Haiz” một tiếng, dừng ngựa, “Cặn bã, ngươi ngồi phía trước chỉ đường đi.”

“Hả? A!” Chưa kịp phản ứng, hắn đã xoay người nắm eo ta, di chuyển lên đằng trước, chợt cảm thấy hơi ấm sau lưng, ta quay đầu nhìn hắn, nhíu mày, “Hồi trước ngươi nói nam nữ thụ thụ bất thân mà.”

Thủy Bánh Chưng nâng cằm, “Là kẻ khác sẽ không cho ngươi cưỡi ngựa đâu.”

Đúng là khinh thường người ta, sớm hay muộn ta cũng học cho xem!

Có người tài giỏi như ta chỉ đường, dọc đường đi thuận lợi hơn rất nhiều. Chẳng qua con ngựa chạy quá nhanh, gió đêm hắt vào, làm ta lạnh run.

Mặt trời vừa mới ló dạng, cuối cùng chúng ta cũng đến được Ác Nhân cốc. Nhìn chữ đỏ trên tấm bia đá, rời đi có vài ngày, mà giống như xa cách nửa tháng.

Đường vào không một bóng người, ánh sáng yếu ớt chiếu trên mái nhà, ấm áp dịu dàng.Không bao lâu, có người từ nơi xó xỉnh nào đó nhảy xuống, vừa giơ kiếm lên, giật mình bỏ xuống, sau đó vội vàng quỳ gối, “Tham kiến môn chủ.”

Lúc đó ta vẫn ngồi trên ngựa, xương cốt toàn thân đều mỏi mệt, bước được mấy bước đã không còn sức lực, “Bà bà đâu?”

“Có khách quý tới thăm, từ sáng sớm bà bà đã đi gặp mặt.”

Ta vội bảo hắn dẫn đường, người tới chắc là nhị thúc.

Đi hết quãng đường dài, phía trước vách núi là ngõ cụt, đang định hỏi có phải đi nhầm đường rồi không. Mấy người kia tránh sang hai bên, để lộ một phiến đá. Lát sau một cái đầu từ trong phiến đá thò ra, “Chuyện gì?”

Ta nháy mắt mấy cái, “Ngũ thúc.”

“A a a! Môn chủ.”

Hai bên vách giống như cánh cửa mở ra, ta nhìn phía trước, con đường tối đen. Ngũ thúc đi tới cạnh ta, định quỳ xuống, ta giơ tay đỡ ông, “Ngủ thúc, người tìm tam cô có phải là nhị thúc không?”

Ngũ thúc ngạc nhiên, “Sao con biết?”

“Mau đưa con đến chỗ họ, con có việc gấp.”

Ngũ thúc lập tức cầm lấy cây đèn trong tay thủ hạ, dẫn chúng ta vào. Trong lúc ta đang khen ngợi mật đạo khổng lồ này thật công phu, ngũ thúc liền nói, “Mật đạo này là do nghĩa mẫu con thiết kế, lúc bọn ta nhìn thấy bản vẽ, cũng cực kì nể phục.”

“Nghĩa phụ nghĩa mẫu đều là người tài giỏi.”

Ngũ thúc cười, lại nhẹ giọng thở dài, nghe thấy bên trong có phần tiếc nuối.

Cuối đường, là cảnh tượng sáng rực rỡ, hóa ra là sơn cốc kia! Khe núi này cũng thật bằng phẳng, vào một khu rừng trúc, mới vừa nghe thấy tiếng người đến, bên kia lập tức im lặng. Ngũ thúc mở miệng, “Nhị ca, tam tỷ là ta.”

Lúc này bên kia mới có tiếng bước chân đi về phía ta.

Mắt tam cô rất tốt, từ đằng xa nhìn thấy ta, bước chân chợt nhanh hơn, ‘bộp’ quỳ một gối xuống đất, “Tham kiến môn chủ.”

Thường Nguyên Xuân cực kì bất ngờ, “Tại sao ngươi lại ở đây!”

Ta mấp máy môi, “Chuyện đó phải hỏi tứ đệ tốt của người, tứ thúc tốt của ta.”

Thường Nguyên Thanh im lặng hồi lâu, lắc đầu, “Hắn lại dám thả ngươi.”
“Thả thì không có, nhưng lại cho ta uống đoạn trường tán.”

Mấy người đó sững sờ, “Chuyện là thế nào?”

Ta hắng giọng một cái, kể hết mọi chuyện từ lúc nhị thúc rời đi cho bọn họ nghe thật rõ ràng, “Cuối cùng ta và tiểu quỷ giả bộ trúng độc, nhân lúc thân tín của hắn đưa chúng ta đi, mới có cơ hội chạy trốn.”

Trong mắt Thường Nguyên Thanh tràn đầy nghi ngờ, “Không có khả năng, ta đã phong bế nội lực của ngươi, ngươi chạy trốn thế nào chứ?”

Ta lập tức kéo Thủy Đông Lưu ra, “Hắn, nam nhân của ta tới cứu.”

Thủy Bánh Chưng liếc mắt nhìn ta, nhưng không vạch trần sự thật.

Tam cô cực kì tức giận, “Đồ vô liêm sỉ, dám hãm hại môn chủ Phi Vũ môn! Lập tức mời Tề Phi, đến băm vằm hắn!”

Bà bà thật uy vũ, có thể thấy sắc mặc khó xử của Thường Nguyên Thanh, khẳng định hắn không chịu nhận chất nữ từ đâu nhảy ra là ta, tứ thúc giúp hắn xây dựng môn phái, nếu tiếp tục như vậy, có thể coi là đồng môn chém giết lẫn nhau.

Đằng xa có tiếng bước chân, Thủy Đông Lưu nhích người nói khẽ vào lỗ tai ta, giọng nói trầm thấp, “Là tứ thúc ngươi.”

Tứ thúc vội vàng đi qua, mọi người nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hắn. Gương mặt mập mạp của tứ thúc lúc này không được tự nhiên lắm, “Nhị ca, tam ca, ngũ đệ.”

Tam cô bước một bước thật lớn, xông lên phía trước quát, “Ngươi ăn gan báo phải không! Dám hại nghĩa nữ của đại ca, còn mơ tưởng đến Lưu Tinh kiếm pháp.”

Thường Nguyên Thanh thấp giọng, “Tam muội, mặc dù hành động của tứ đệ có hơi quá đáng, nhưng bảo ta mang cả môn phái giao cho nàng, ta cũng không bằng lòng, nhưng nếu đại ca đã chọn nàng, ắt phải có lý do riêng của huynh ấy, về điểm này ta không có gì để nói. Mọi người ai cũng hiểu biết về Lưu Tinh kiếm pháp, một tiểu nha đầu như vậy, sao có thể nắm giữ môn tuyệt học này? Không thể làm lãng phí tâm huyết của đại ca.”

Tam cô cười lạnh, “Môn chủ đã được đại ca chân truyền tất cả.”

Thường Nguyên Thanh kinh ngạc, “Thật vậy sao?”

Ngũ thúc ở một bên làm chứng, “Tất nhiên là thật.”

Khuôn mặt Thường Nguyên Thanh lộ ra vẻ vui mừng, “Như vậy thì tốt rồi, cuối cùng cũng không phụ lòng đại ca. Vậy thì… giao Vũ môn cho…”

“Đợi một chút.” Ta giơ tay ngăn cản, “Ba mươi năm trước, nghĩa phụ rời khỏi Phi Vũ môn, sau đó tách thành hai phái, do các người duy trì. Từ đó trở đi, cũng không còn là tâm huyết của một mình nghĩa phụ nữa rồi. Tuy ta có được nội lực của nghĩa phụ, cũng sở hữu Lưu Quang kiếm, và học được Lưu Tinh kiếm pháp, nhưng lúc nghĩa phụ truyền cho ta những thứ này, chưa bao giờ nhắc đến Phi Vũ môn, chỉ dạy kiếm pháp. Nếu nói ông muốn giao môn phái cho ta, chi bằng nói người muốn tìm đồ đệ truyền võ công. Ta đoán nghĩa phụ rất tin tưởng các người, bằng không trước khi rời đi người đã giải tán môn phái, đường ai nấy đi.”

Ta im lặng chốc lát, tiếp tục nói, “Nghĩa phụ muốn lưu truyền Lưu Tinh kiếm pháp, ta đã làm được. Muốn Phi Vũ phát triển, các người đã làm được. Ta không cần làm việc thừa thãi nữa, tuổi ta còn nhỏ không đảm đương nổi chức môn chủ này, chi bằng cứ giao cho cô cô thúc thúc. Mặc dù môn phái coi trọng truyền nhân, nhưng chất nữ tuổi còn trẻ, không thể gánh nổi trách nhiệm.”

Ta không muốn làm môn chủ, càng không muốn trở thành người hô mưa gọi gió, chỉ cần trông coi tiệm cầm đồ với cha mẹ, về sau gả cho một gia đình tầm thường là được rồi. Trải qua nhiều gian khổ như vậy, ta cảm thấy mẫu thân nói cực kì đúng, bình an là tốt rồi, mơ ước chi mấy thứ to lớn.

Điểm chính là – ta lười a! Làm môn chủ phải suy nghĩ nhiều, rất mệt nha, còn phải bày ra bộ dáng môn chủ, ta chỉ muốn ăn no xong ngủ, tỉnh rồi lại ăn, buồn chán còn có thể khi dễ tướng công. Thật tuyệt!

Tứ thúc thở dài một hơi, “Do ta mê muội, mắt bị mù, con không làm môn chủ, thiên hạ này không có ai thích hợp.”

Hả?

Tam cô cũng thở dài, “Người tài giỏi như vậy, làm việc rất quyết đoán, quả thực có khí chất làm môn chủ.”

Đợi đã… di chuyển sai hướng rồi! Đáng lẽ phải cảm thương cho ta chứ, sau đó tiếp tục giữ nguyên hai phái đến cuối đời? Nói như vậy là ý gì!

Nhị thúc cũng thở dài, nghiêm túc gật đầu, “Phong độ của một đại tướng quân, thiên tài của trời, Phi Vũ môn ở trong tay con chắc chắn sẽ phát triển rực rỡ.”

Tốt rồi, hai môn phái đã hợp lại làm một. Ta yên lặng lui về sau, vẻ mặt đau thương nhìn Thủy Bánh Chưng, đời người một đi không trở lại?

Thủy Bánh Chưng tận lực nín cười, hai bên vai run rẩy.

Mọi người quỳ xuống, cùng hô lên, “Chúng ta xin thề sẽ hết lòng trung thành với môn chủ! Quyết không phản bội!”

“…”

Lúc đó, hai mắt ta lập tức rưng rưng, đời người thật – quá tàn khốc!

Chương 30: Cặn bã bị bệnh

Lần này tam cô không chịu để ta đi, nói phải tổ chức cho ta một nghi lễ nhận chức thật hoành tráng, vừa nghe thấy tin này chân ta đã mềm nhũn. Cố gắng giữ bình tĩnh đi về phòng, đóng cửa xong thiếu chút nữa nằm khóc, “Ta không cần chuyện phiền phức như vậy đâu.”

Thủy Bánh Chưng ngồi một bên rót trà, “Ngoan, nhận chức môn chủ đi, Trang Thế Chính còn dám làm gì ngươi? Phi Vũ môn hợp nhất, thế lực không thể khinh thường, ít nhất cũng có năm ngàn người, tại sao ngươi không làm.”

… Cũng đúng nhỉ. Ta sờ cằm, giựt ly trà trong tay hắn, ực một phát uống cạn, “Chạy suốt một đêm, Thủy Bánh Chưng ngươi không ngủ hả?”

“Cặn bã ta vừa mới uống ly trà đó.”

Ưm, ta lau miệng, hôn cũng đã hôn rồi, uống chung ly trà thôi mà. Buông ly trà, chạy ra bên ngoài, “Ngươi ngủ đi, ta đi tìm nhị thúc.”

Nhị thúc cùng tứ thúc đã tính toán xong ngày ta nhận chức, đừng nói có ai rời đi, mấy ngày nay người trong Vũ môn Phi môn lần lượt kéo về, chờ ngày ta tiếp nhận chức môn chủ, cũng là lúc Phi Vũ môn hồi sinh.

Thời điểm bốn vị tiền bối nói những lời này, khẩu khí không hề khác ba mươi năm về trước.

Lúc này nhị thúc đang ngồi trong phòng viết thứ gì đó, thiệp mời vàng rực, vừa nhìn đã biết là thiếp kim phiến. Ta tiếp tục xác định, Phi Vũ môn thật sự rất nhiều tiền nha!

Ta bước nhẹ chân đi vào, “Nhị thúc.”

Bộp ~ Người nơi này đều có gắn thiết bị tự hoạt động rồi. Vừa trông thấy ta lập tức quỳ, chẳng mấy chốc nhị thúc đã quỳ một gối xuống đất, “Tham kiến môn chủ.”

“Nhị thúc không cần đa lễ.” Ta lau mồ hôi, “Chất nữ tới đây, là có chuyện muốn bàn bạc với người.”

Nhị thúc khôi phục bộ dáng nghiêm túc, khuôn mặt chân thành, “Mời môn chủ nói.”

“Cái kia… Ngày trước Trang Thế Chính nhờ nhị thúc làm chuyện gì đó… Chất nữ muốn hỏi một chút, tên đó hắn đang âm mưu làm chuyện gì?”

Nhị thúc chợt dừng một chút, “Sát thủ có luật lệ của sát thủ, chuyện đó xin thứ lỗi cho nhị thúc không thể nói. Nhưng việc này không liên quan gì đến môn chủ, càng không gây nguy hiểm cho người, cho nên không biết cũng không sao.”

“Nếu nói sát thủ có luật lệ của sát thủ, vậy lúc trước vị kia mời các người tới giết con.” Ta ngẩng đầu nhìn hắn chằm chằm, “Nhị thúc muốn giết con sao?”

Nhị thúc ‘rầm’ quỳ xuống! Hắn lại quỳ rồi!

“Người là môn chủ Phi Vũ môn, người nhà không giết hại nhau, mong môn chủ yên tâm. Ta lập tức hạ lệnh ngưng hẳn việc này, sẽ không còn người đến gây rắc rối cho người nữa.”

Ta thở dài một hơi, “Vậy giao mọi sự cho nhị thúc.”

Lúc ta đi về, nghĩ rằng Thủy Bánh Chưng ngủ rồi, quẹo vào ngã rẽ, đi thưởng thức phong cảnh của Ác Nhân cốc. Nghĩ nếu có thể đưa cha mẹ tới đây thì quá tốt, nhưng đoán không chừng bọn họ sẽ bị mấy người kia dọa chết mất.

“Hắt xì!”

Ta xoa xoa cái mũi, có lẽ do tối qua cưỡi ngựa nên bị cảm lạnh. Thấy phía trước có bàn ghế đá, định qua đó nằm ngủ một lát. Lúc đi tới, nhìn thấy trên bàn có ba tách trà. Lát sau, bọn người tam cô đi ra, ta gọi, “Tam cô, tứ thúc, ngũ thúc.”

Bộp! Vừa thấy ta đã quỳ là nghi thức của họ!

“.. Không cần quá khách khí, mọi người đứng lên đi.” Cổ họng hơi ngứa, hắng giọng một cái hỏi, “Tam cô tứ thúc ngũ thúc, Lê Tử có chuyện muốn trao đổi với các người.”

“Mời môn chủ cứ nói.”

“Hiện tại con có chuyện quan trọng phải làm, không thể ở đây quá lâu, có thể chờ con một tháng hay không, đợi con giải quyết xong mọi việc, sẽ trở về chuẩn bị nghi thức nhận chức?”

Mấy người liếc mắt nhìn nhau, “Môn chủ có chuyện gì khó xử, có thể sai khiến toàn bộ thủ hạ trong Phi Vũ môn.”

Nếu có một câu để mô tả vẻ mặt bây giờ của ta, thì chắc chắn là trong mắt hiện lên một tia sáng! Cánh tay bé nhỏ của ta giơ lên có thể huy động năm ngàn người, “Đa tạ tam cô, tứ thúc, ngủ thúc.”

Ngũ thúc chân thành nói, “Môn chủ thật sự không muốn học huyễn thuật sao? Không nên lãng phí tài năng trời ban nha.”

Ta nháy mắt mấy cái, giật mình, “Con mới nhớ ra hình như có quần áo cần lấy vào.”

“… Chất nữ, hành động của con quá khoa trương rồi!”

“Hẹn gặp lại!”

Ta xoay người chạy ra ngoài, đâu còn thời gian để ngồi lại, nhanh chóng tìm Thủy Bánh Chưng luyện kiếm. Chạy đến hướng kia, đưa mắt nhìn ra, thấy hắn đang đi về chỗ này, phía sau kéo theo một cái đuôi. Ta xoa xoa mắt, xác định là hắn, vẫy tay, “Thủy Bánh Chưng ~”

Gương mặt hắn chứa đầy hắc tuyến.

Ta nín cười chạy lên, “Hình tượng uy nghiêm của giáo chủ đại nhân lại bị hủy hoại trong tay ta, nhưng tại sao ngươi không ngủ.”

Thủy Bánh Chưng đưa hai vành mắt đen thui nhìn trời đất, “Không buồn ngủ.”

Ta cười cười, kéo tay hắn đi về, “Ta vừa nói chuyện với bọn người tam cô, tuy hiện tại ta là môn chủ, nhưng một tháng sau mới quay về làm lễ nhận chức. Nhị thúc cũng đồng ý rồi, hắn không phái sát thủ tới nữa, người trong phái sẽ do ta điều khiển, cho nên sát thủ Phi Vũ môn sẽ không đến đây đâu. Cảm giác thật tốt, tiếp tục lên đường nào.”

Thiếu ngủ một buổi, ác mộng không ngừng, khi ngủ cực kì mệt mỏi.

Gượng ép tỉnh dậy, hướng người nhìn xuống giường, chỉ thấy chăn không thấy Thủy Đông Lưu đâu hết, đứng dậy gấp chăn bỏ vào tủ quần áo, mới thấy hắn bước vào.

Ăn xong cơm chiều, chuẩn bị lộ trình tiếp tục lên đường.

Rời khỏi Ác Nhân cốc, đằng trước thổi tới một cơn gió lạnh, toàn thân ta lập tức run rẩy, “Hôm nay trời trở lạnh rồi.”

“Ngày hè nóng bức, gió đêm ắt phải lạnh, cặn bã, rốt cuộc ngươi cũng yếu ớt giống tiểu cô nương nhà người ta.”

Ta hơi nghiêng người về sau, dựa vào hắn, để mặc hắn cưỡi ngựa thế nào. Ngày hôm sau, mê man tỉnh dậy, rất nhanh đã đến tiểu trấn nhà ta, “Thủy Bánh Chưng, đi thẳng đường này, có thể đến tiểu trấn rồi. Mặc kệ có bao nhiêu ngã quẹo, cứ chọn đường thứ ba mà đi, nhất định phải chạy thật lẹ đừng để cha mẹ ta nhìn thấy.”
“Cặn bã, ngươi nóng sao?”

“Không, ta lạnh, ưm, cũng không đúng, là nóng… lạnh…”

“… Cặn bã, cặn bã?”

&&&&&

Dù thức ăn ngon trên thiên hạ rất nhiều, nhưng thức ăn bình thường của tửu lâu lại khiến người ta thèm chảy nước dãi, thích nhất vẫn là món canh gà do mẫu thân nấu, cho thêm vài miếng gừng, thêm một chút muối, đừng bỏ dược liệu gì hết, kiên trì nấu thêm nửa canh giờ sẽ biến thành cao lương mỹ vị a.

Mơ hồ ngửi thấy mùi thơm kia, nhưng thực tế là không thể nha.

Ta xoay người, đầu mũi ngửi ngửi, bỗng dưng bật dậy, ngạc nhiên, này không phải là phòng ta sao! Cầm cái chăn đến thất thần, nghe bên ngoài có tiếng vang, chậm chạp chạy ra ngoài, cảnh tượng cực kì quỷ dị.

Đường đường là giáo chủ ma giáo vậy mà đi theo nương ta lựa hạt đậu!

Ngồi trên cái ghế nhỏ, dùng bàn tay quấn vải vụng về lựa đậu.

Ta lắc đầu, “Giấc mộng quá thật rồi, chỉ là mơ thôi, ta phải đi vào ngủ tiếp.”

Sau đó lập tức nghe tiếng mẫu thân ta quát ta, “Ngươi ngủ một ngày là quá đủ rồi! Còn muốn ngủ tiếp, ngủ y như heo.”

Cái này không phải là mơ! Ta cắn răng chạy tới nắm tay Thủy Đông Lưu kéo vào trong nhà, “Nương, lát nữa con nói chuyện với người.” Lôi hắn vào nhà xong, cực kì giận, “Thủy Bánh Chưng, ngươi biết làm như vậy sẽ liên lụy tới cha mẹ ta không.”

Thủy Đông Lưu phủi bụi dính trên tay, “Ngươi bị bệnh.”

“Vậy ngươi đưa ta đến đại phu.” Ta nhức đầu, mò lấy Lưu Quang kiếm, “Chúng ta đi thôi.”

“Lê Tử, hiện tại không ai truy giết chúng ta nữa rồi.”

Ai biết Trang Thế Chính có mời người khác hay không, ta đi ra ngoài, thấy nương đứng trước mặt, giơ tay xách lỗ tai ta, kéo đến chỗ cái ghế nhỏ, “Mau lựa đậu cho ta đi, chạy cái gì mà chạy.”

Ta khóc không ra nước mắt, “Con có việc, việc gấp.”

“Ăn cơm tối xong rồi đi.”

Ta chỉ có thể phụng mệnh mẫu thân ngồi xuống, cao thủ giang hồ rõ ràng thất bại trong tay bà.

“Ở lại mấy ngày đi, gặp chuyện gì sao lại gấp như vậy chứ.”

Ta lấy đậu trong tay bà, “Nương, mắt người không tốt, không nên làm những việc nhỏ nhặt này. Ừm, rất vội, phải đi ngay lập tức. Người đừng để Bánh Chưng thúi thừa gạt.”

Nương ra sức chọc trán ta, “Ngươi hôn mê bất tỉnh vẫn liên tục gọi cha mẹ, còn bảo người ta đi qua cửa không được vào nhà, ngươi nghĩ dễ dàng thoát vậy sao.”

Thì ra là thế… Ta xấu hổ quay đầu, Thủy Bánh Chưng đứng dựa vào cửa không lên tiếng, ta vừa nhìn qua, hai hàng lông mi dài của hắn nhếch lên, giơ thật cao, hắn đang chờ ta giải thích. Ta thè lưỡi, tiếp tục cúi đầu lựa đậu, “Cha đâu?”

“Đi ra cửa hàng rồi.”

Chập tối, rốt cuộc cha cũng từ cửa hàng trở về, vừa vào nhìn thấy ta đôi mắt rưng rưng lệ nóng gọi một tiếng, “Con gái”, sau đó đưa cho ta ba gói thuốc ép ta phải uống, ô ô phụ thân!Cơm chiều bốn món mặn một món canh, chờ rất lâu cuối cùng canh gà cũng được bưng lên.

Tuy nhiên bị nước thuốc làm cho gần no, nhưng ta vẫn quyết tâm dọn sạch nửa bàn đồ ăn, Thủy Đông Lưu trợn mắt há mồm nhìn ta, có vẻ hắn đang tính toán không thuê ta làm nha hoàn nữa, sẽ bị ta ăn cho nghèo chết.

Ánh trăng mờ mịt, mới đây đã đến tháng bảy, trăng non chưa xuất hiện.

Giúp mẫu thân rữa bát đĩa xong, đi một vòng tìm, Thủy Đông Lưu lại chạy lên nóc nhà ngồi. Ta leo lên, ngồi một bên quạt cho hắn, “Thủy Bánh Chưng, ngươi đừng làm bậy, nóc nhà ta không thể so với khách điếm đâu, mái ngói cực kì dễ vỡ.”

Thủy Bánh Chưng hỏi, “Ngươi thật sự muốn ngày mai lên đường?”

“Ừ, nghĩ tới cũng hơi sợ.” Ta chuyên tâm quạt, “Hôm nay hiểu lầm ngươi rồi.”

Vừa nói xong, mày của hắn lại nhếch cao, “Ngươi nên tặng chân gà đêm nay cho ta.”

“…”

Hắn giơ tay giựt quạt, nhíu mày, “Ngươi bệnh mà không sợ cảm lạnh sao, mau đi xuống.” Cuối cùng bổ sung thêm một câu, “Không cần làm liên lụy đồng đội đâu heo nái.”

Ta dùng sức nhéo cánh tay hắn, “Ngươi mới là heo. Đúng rồi, lúc ngươi đưa ta về, không nói cái gì nhiều chứ?”

Thủy Bánh Chưng nháy mắt mấy cái, “Không.”

“Vậy là tốt rồi.”

Ở nhà đương nhiên không thể ngủ nướng, sáng sớm hôm sau, rửa mặt xong xuôi, chuẩn bị lên đường. Lúc ăn điểm tâm không thấy Thủy Đông Lưu đâu cả, nhìn ra ngoài mấy lần, “Nương, hắn đâu?”

Nương híp mắt cười, “Bảo đi mua xe ngựa, để con không phải vất vả như thế nữa.”

Mặc dù nói hắn là kẻ mù đường, cuối cùng gặp được ta chỉ đường đi ra, nhưng tấm lòng này thật khiến người ta rung động, trong lòng như nở một đóa hoa.

Nương chợt nói lời sâu xa, “Con gặp được một người trẻ tuổi lại tốt như vậy nên biết nắm giữ thật chắc, nhưng lén rời Hoa Sơn mà không có vấn đề gì sao? Chạy chung ngựa với hắn liệu có ổn lắm không? Còn nữa miệng thì gọi cha mẹ mà tay sống chết không chịu buông hắn ra, con không suy nghĩ cho cảm nhận của cha mẹ sao?”

Mồ hôi ta chảy ròng ròng, Thủy Đông Lưu kia đã nói cái gì với cha mẹ ta, loại sát khí này thật quá nguy hiểm.

“Nhưng mà mấy cái này không đáng nói, ngươi lại dám quyết định chuyện chung thân đại sự của mình, ngươi tính giải thích sao đây?”

Ta nhảy dựng lên, “Ai nói cùng hắn quyết định hôn sự! Con với hắn chỉ là bạn bè thôi.”

Nương cười khá lạnh lùng, lộ ra vẻ tức giận, “Lúc hắn đưa ngươi về, bên cạnh còn có bốn người áo đen, nương hỏi quan hệ các ngươi là gì, bọn họ nói… Hắn là nam nhân của ngươi, người ngoài còn nói vậy, các ngươi lại không chịu thừa nhận.”

A… Không… Môn nhân các người thành thật như vậy, bà bà biết không?

Nhưng nghĩ lại, Thủy Bánh Chưng cũng giải thích là không phải… Hắn đang giữ gìn trong sạch cho ta hay thực sự không có dụng ý khác?

Nghĩ không ra, lòng giáo chủ, như kim dưới đáy biển. Ta lau nước mắt, ánh mắt cha đồng cảm yên lặng ăn cơm.

Khi Thủy Đông Lưu trở về, quả nhiên dẫn theo một chiếc xe ngựa lớn. Vén rèm lên xem, còn có chăn bên trong.

Ta nhảy lên xe ngựa, nói từ biệt với cha mẹ, “Làm xong chuyện này con lập tức trở về nhà.”

Nương giận, “Cứ ở yên trong Hoa Sơn được rồi! Học võ thật tốt, về sau không ai dám khi dễ ngươi.”

Ta buồn bã, “Ừm…”

Cha bước nhanh đến, nước mắt ta lưng tròng, cha vẫn luôn thể hiện sự ân cần, lo lắng. Sau đó ông đưa ta một túi đồ, nước miếng ta xém chảy, nhất định là cổ vịt! Cha nghiêm trang nói, “Nhất định phải uống mấy thang thuốc này.”

… Ô ô phụ thân à!

Thủy Đông Lưu vung roi đánh, lái xe ngựa đi.

Xe ngựa đi đến con đường lớn, ta nắm bàn tay, “Ta phải giẫm nát tên Trang Thế Chính, sớm ngày quay về.”

“Cặn bã, nương ngươi bảo ta phải chăm sóc ngươi thật tốt.”

Một tay ta nắm gói thuốc, một tay giơ ngọc bội hoa mai lên, dưới ánh mặt trời lóe sáng, ngáp một cái, “Ta đoán chắc chắn ngươi sẽ nói ta sẽ săn sóc tốt Lê Tử, sau đó xoay lưng tiếp tục nói lời độc ác trù ẻo ta.”

Khóe miệng Thủy Bánh Chưng nhếch cao, một lúc lâu sau nói rõ từng chữ, “Đúng, chỉ số thông minh của cặn bã đã quay trở lại.”

“Hừ!” Ta oán thầm, quay người đặt thuốc vào trong xe, bỏ ba bọc xuống, cảm thấy có điều kì quái, nhìn kỹ bên trong, hốc mắt chợt ẩm ướt.

Đều là mứt hoa quả, là mứt hoa quả ta thích ăn nhất.

Ta cầm một miếng nhét vào miệng Thủy Bánh Chưng, bản thân cũng ăn một miếng. Ngọt, rất ngọt, “Thủy Bánh Chưng, ăn rất ngon phải không?”

Hắn thành thật gật đầu, “Ừm.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau