NHÂN VẬT PHẢN DIỆN THẬT TUYỆT SẮC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân vật phản diện thật tuyệt sắc - Chương 16 - Chương 20

Chương 11: Bọ ngựa bắt ve

Hai mươi tám vị huynh đệ tỷ muội mỗi người ở một nơi, nghe nói tất cả bọn họ đều là người có quyền thế. Căn bản mà nói toàn bộ võ lâm chỉ xứng đáng để bọn họ đùa giỡn…

Nghiên cứu các đại môn phái trong võ lâm, rồi nhìn hắn thật lâu, “Ngươi là… Nam Hải Tiêu môn chủ?”

Đại thúc xinh đẹp gật đầu, “Nam Hải môn Tiêu Luyện.”

Rốt cục cũng hiểu tại sao hắn lại có bộ dáng thận hư, tất cả đồ đệ trong Nam Hải môn đều là mỹ nữ, sống ở đó không kìm chế được bản thân cũng là dễ hiểu thôi. Ta lau mồ hôi lạnh trên trán, “Cái vật kia… thật ra ta với cháu trai ngài là bằng hữu tốt, cùng nhau vào sinh ra tử. Cho nên hắn mới đưa ngọc bội đó cho ta, chứ không làm sao ta dám ngang nhiên đi đến tiền trang lấy ngân lượng.”

Tiêu Luyện nheo đôi mắt nhìn ta, “Hắn đưa ngọc bội cho ngươi…” Ánh mắt bỗng nhiên sáng lên, lập tức xúc động, “Tiêu chuẩn chọn cô nương của nam tử Thủy gia thật sự giống nhau.”

Nghe vậy ta cảm thấy hình như có cái gì không đúng lắm… Ta bị hiểu lầm là cô nương mà Thủy Đông Lưu thích rồi sao? Chuyện này sẽ không….

Tiêu Luyện cười lớn tiếng, nói: “Thiếu chút nữa là chém chết con dâu của cháu ngoại ta rồi.”

Bỗng nhiên ta thấy một con sóng hắc tuyến bao phủ trán, người này quả nhiên là đang hiểu lầm nha. Để tránh cho sự hiểu lầm càng ngày càng nặng, sau khi lấy giải dược từ vị mỹ nhân tỷ tỷ kia, ta vội vàng nói, “Bây giờ hắn đang ở khách điếm Cẩm Tú, nếu ta về trễ, hắn sẽ chạy tới tìm ta.”

Im lặng nhớ tới tính tình của hắn, nếu không tìm thấy người thì tất cả các tiền trang đều gặp tai họa.

Hắn gật gật đầu, “Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi ở đây, ta sai người đi tìm hắn.”

Được sắp xếp ở trong một gian phòng lớn, ta nằm trên chiếc chăn mềm cảm giác vô cùng thoải mái, lăn hai vòng, cơ thể rã rời ban nãy dần dần lấy lại sức lực, nếu lăn tiếp hai vòng, là có thể hồi phục hoàn toàn. Nghe nói phòng này là ít mùi son phấn nhất, nhưng vẫn loáng thoáng ngửi thấy hương thơm lan tỏa đến mũi.

Vừa nằm xuống đã thấy buồn ngủ, ta ôm chăn ngáp một cái, thôi cứ vừa ngủ vừa chờ hắn đến vậy.

Trong lúc mê mang ngủ, nghe có tiếng động bên cạnh, dụi dụi mắt lập tức thấy trời đất tối đen như mực, không trông thấy cái gì cả, “Thủy Bánh Trưng?”

Một tiếng cười nhẹ bên lỗ tai ta, tên kia đã ngồi xuống giường, “Bảo ngươi đừng cầm ngọc bội chạy lung tung mà không chịu nghe, cũng may là gặp thập thất cữu của ta, nếu ngươi gặp a di hay cữu cữu khác, đảm bảo không có vận khí tốt như vậy đâu.”

Ta giơ tay nhéo hắn, “Ai biểu ngươi không mang tiền chứ.” Chỗ ta chạm vào, có thể nhận ra đó là bàn tay hắn, nhưng vẫn như cũ quấn mảnh vải, “Nói ngươi là bánh trưng quả nhiên không sai, tại sao lại gói mình thành như vậy chứ?”

Theo ánh sáng bên ngoài chiếu vào thấp thoáng thấy hắn gỡ từ từ từng lớp vải xuống, động tác nhẹ nhàng chậm chạp, cứ tưởng hắn đang thực hiện nghi lễ nào đó, “Bí mật. Ài, lúc vừa lên lầu liền bị một đống cô nương bao vây, nhào tới làm cho toàn thân ta dính mùi son phấn, cũng khó trách do ta quá đẹp mà thôi. Ta đi tắm rửa một chút, ở đây chờ ta.”

“…” Nhân gian sao có thể sản sinh ra một loại người vừa tự kỉ vừa độc miệng như Thủy Đông Lưu a, hết lần này tới lần khác làm ra vẻ đại nhân vật phản diện không dễ bị người khác chêu đùa… Bất quá tướng mạo hắn quả thật rất dễ nhìn, nếu không độc mồm độc miệng, ta nhất định cũng sẽ giống mấy vị cô nương kia nhào tới chọc ghẹo hắn. Đáng tiếc không phải, cho nên buộc lòng phải ngồi đây ôm bắp đùi.

Cúi xuống xỏ giày, Thủy Đông Lưu còn chưa ra ngoài, đã có người gõ cửa, “Cô nương, nô tì mang cơm chiều đến cho ngài đây.”

“Vào đi.”

Cánh cửa két… một tiếng mở ra, nhưng vẫn chưa nghe thấy động tĩnh của Thủy Đông Lưu. Ta vừa mang giày vừa thò đầu ra nhìn, “Để cạnh cây nến bên trái… Khoan đã, ngươi thật sự tới đưa cơm sao?”

Giọng nói người nọ dịu dàng như chim oanh, “Bẩm cô nương, đúng vậy.”

Ta bực mình phỉ nàng một tiếng, “Nói bậy, cái thứ trong tay ngươi đâu phải đồ ăn, ngươi cho rằng ta bị điếc sao!”

“…”

Vì sao không khí bỗng trở nên yên tĩnh vậy…

Thủy Đông Lưu cười khẽ, rõ ràng là hắn đang cố nín cười! Ta tức giận mang nốt chiếc giày còn lại định đứng lên thắp đèn, nhưng ầm một tiếng, bóng người kia đột nhiên di chuyển, thoáng cái nhìn thấy thanh kiếm đâm về phía ta. Vừa mới bước lên được hai bước, đã bị cánh tay của Thủy Đông Lưu ngăn lại, chưởng gió vù vù lướt qua, thổi bay các tơ lụa treo trong phòng.

Hai bóng đen trong căn phòng lúc ẩn lúc hiện, ta cố gắng mở mắt thật to để nhìn, nhưng không thể phân biệt ai với ai.

Ta chuẩn bị rút kiếm, chờ cơ hội để ra tay, vừa mới nhấc chân lên, liền nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Thủy Đông Lưu, “Ngươi là nam!”
Cũng không biết xảy ra chuyện gì, thích khách kia sợ hãi la lên một tiếng, giống như cổ họng bị người ta bóp chặt, lát sau, không nghe thấy gì nữa.

Ta vội nói, “Thủy Đông Lưu? Ngươi giết hắn rồi hả?”

Không có tiếng đáp trả, cũng không tìm thấy người đâu, ta bước từng bước về phía trước để đốt đèn, cảm thấy trong phòng có tiếng chân người bước đi, nhưng vô cùng nhẹ nhàng chậm chạp, không giống của Thủy Đông Lưu. Ngọn đèn trong phòng đã sáng, tên thích khách kia bị đâm một kiếm vào cổ họng. Nghĩ đến âm thanh vừa rồi rất giống tiếng bước chân của tiểu hài tử, bỗng nhiên rợn tóc gáy.

Về sau ở chung với Thủy Đông Lưu, dù có chết cũng phải thắp đèn. Ở khách điếm lần trước, hắn giết người bỏ chạy, lần này cũng vậy!

Ta cực kì buồn bực ngồi xuống cố nén cảm giác sợ hãi nhìn kỹ tên thích khách, mò trong ngực hắn, nhưng không tìm thấy lệnh bài nào cả. Có điều nếu là nhằm vào ta, thì không cần nghĩ cũng biết là người phái Hành Sơn.

Mắt Thủy Đông Lưu cũng quá tốt đi nha, trời tối như vậy, mà có thể nhìn ra hắn là nam nhân, còn ta phải tận tay sờ thử mới biết được.

Tiếng bước chân từ hành lang truyền đến, mấy giây sau đã có người gõ cửa, “Cô nương, xảy ra chuyện gì thế?”

Ta nhìn bốn năm vị mỹ nhân tỷ tỷ đi tới, đứng dậy nói, “Người này là thích khách, nhưng mới bị cháu trai của môn chủ các người giết chết. Vừa rồi hắn còn ở đây, chớp mắt đã không thấy tung tích.”

Mấy người đó ngồi xuống quan sát thật kỹ, lông mày nhanh chóng nhíu lại, đã không còn giữ bộ dáng của các cô nương yểu điệu mảnh mai, “Chúng ta sẽ điều tra rõ việc này, mời cô nương dời đến phòng khác.”

Ta quay đầu lại nhìn căn phòng mấy lần, vẫn không nhìn thấy Thủy Đông Lưu, tên kia thật sự biến mất trong không khí sao, “Ta muốn ở đây đợi hắn, đổi phòng rồi sợ hắn không tìm thấy.”

Mấy người này không nói nhiều, khưng người nọ ra ngoài, sau đó, ta cảm thấy căn phòng có chút lạnh lẽo, quỷ dị. Ta nuốt nước miếng, ôm chăn ngồi trên giường, nổi giận, “Giỏi lắm vậy cũng gọi là bằng hữu, giết người bỏ chạy, để lại mình ta ở đây, còn phải ngồi đợi ngươi quay về. Sáng mai ngươi còn chưa quay lại ta sẽ đánh mông ngươi một trăm lần.”

Chửi thầm một hồi, ta thật sự cảm thấy căn phòng này quá âm u, ngoài cửa gió đêm gào thét, mùa hè nắng chói chang hiếm lắm mới thấy một cơn mưa. Ta đứng dậy đi đóng cửa sổ, đỡ nghe tiếng gió rít. Thình lình nghe thấy tiếng vang phát ra từ phía sau, ta lập tức xoay người, trong phòng không có ai. Yên tâm được một chút, lại nghe tiếng vang lần nữa, ta sợ quá nhảy lên cửa sổ, nhấc mũi chân, nhảy lên nóc nhà, chẳng dám thở mạnh.

Định đi tìm Tiêu môn chủ cầu giúp đỡ, chủ yếu là không ôm được Thủy Đông Lưu đành phải kiếm người khác để ôm thay. Hạ quyết tâm, đi trên nóc nhà, chọn một cái cửa sổ rồi nhảy vào. Không lâu sau đã đến được chỗ của Tiêu Luyện, gõ cửa, hắn phái năm người đi điều tra xem rốt cuộc là chuyện gì.

Vừa rút kiếm xong liền đẩy cửa tiến vào, từng bước đi vô cùng cẩn thận, quả nhiên vẫn nghe thấy âm thanh kia. Ta giận dữ, tên kia thật quá ngông cuồng. Nhanh chóng chạy tới nơi phát ra tiếng động, không ngờ lại nhìn thấy tên tiểu quỷ đang ngồi trên giường lật đật mặc quần áo, một tay giơ lên mặc áo vào. Hai bên nhìn nhau, hắn sợ hãi, vội vàng che mình trong chăn.

Vị này không phải là tiểu sư đệ Hành Sơn hay sao!

Khóe miệng co giật bước lên phía trước, gõ vào đầu hắn, “Ngươi đúng là tên âm hồn bất tan, gặp ngươi là thấy xui xẻo rồi.”
Hắn nổi giận, “Đừng có cướp lời ta! Đều do ngươi, ta mới nhiều lần…” Vừa nói đến đây, hắn kìm nén không nói nữa, cuối cùng mắng hai chữ, “Cặn bã!”

Ta nhéo khuôn mặt mềm của hắn, “Bánh bao thịt, tuy rằng ta không biết ngươi mò tới đây bằng cách nào, nhưng hồi ở Hoa Sơn ngươi không từ mà biệt, thật quá đáng nha, dù gì ta cũng nuôi ngươi mấy ngày mà.”

Hắn cười chế nhạo, “Rõ ràng là do công phu điểm huyệt của ngươi hại ta không thể di chuyển.”

Ta giơ ngón tay, tấn công hắn, “Đâm ngươi đâm ngươi ta đâm ngươi đây.”

Tiểu quỷ mặt đỏ tai hồng, nổi giận, “Ngươi giỡn đủ rồi đó!”

Ta ngửa mặt lên trời cười lớn, rồi tiễn các vị mỹ nhân tỷ tỷ ra ngoài, còn nhờ các nàng kiếm một bộ quần áo cho hắn. Đóng cửa lại, trong đầu hiện lên một ý nghĩ. Thủy Đông Lưu nhẫn tâm bỏ mặc ta để cao bay xa chạy, mà tên tiểu quỷ này lại là con trai của Trang Thế Chính, là một tiểu sư đệ Hành Sơn chân chính… Giữ hắn bên người, so với Thủy Đông Lưu càng an toàn hơn nha.

Chà chà bàn tay tưởng tượng, bỗng nhiên cảm thấy biện phát này rất tốt. Tuy rằng danh môn chính phái khinh thường những chuyện như thế này, nhưng vì nền hòa bình của võ lâm, vì một giang hồ không có gian trá, suy cho cùng mấy việc này cũng chẳng đáng trách.

Tiểu quỷ thấy ta đi đến chỗ hắn, lông mày vặn lại, “Cặn bã, ngươi cười quá bỉ ổi rồi.”

“.. Người chạy loạn trong phòng ban nãy là ngươi ư, vào bằng cách nào, trốn ở chỗ đâu, mau thành thật khai báo.”

Tiểu quỷ nhíu mày, “Sáng sớm ta đã trốn trong phòng, nằm dưới gầm giường.”

Ta ngồi một bên, lười hỏi rõ, từ xưa đến nay hắn luôn xuất quỷ nhập thần, bảo là đi bằng đường hầm ta cảm thấy có một chút khó hiểu. Bất quá đại sự quan trọng hơn, cười nhẹ, “Tiểu quỷ, ngày Trang chưởng môn lên núi, ta đi tìm ngươi, không ngờ ngươi lại dám bỏ chạy. Bây giờ gặp lại rất đúng lúc nha, ta tự mình đưa ngươi đến Hành Sơn, không cần sợ.”

Đôi mắt tiểu quỷ khó xử, bộ dáng vừa giống như đồng ý lại như có điều suy tư, chợt vui vẻ gật đầu, “Được. Nhưng…”

“Nhưng cái gì?”

“Ta muốn hôn ngươi một cái, hôn một cái xong ta lập tức đi với ngươi đến Hành Sơn, nếu không ta tuyệt đối…”

Ta giơ nắm đấm đến trước mặt hắn, “Ngươi bị nghiện hôn rồi, ta cho ngươi hai lựa chọn. Một là đồng ý đi với ta, hai là bị ta đánh tơi bời xong rồi đồng ý.”

“… Ta chọn cái thứ nhất. Nhưng mà cặn bã, theo kinh nghiệm của hai lần trước kia, ta cảm thấy…” Tiểu quỷ bỗng nhiên dừng một lát, nhún vai, “Ta đói bụng.”

Ta đỡ trán, gặp tên tiểu quỷ này coi như ta xui xẻo tám đời. Nể tình hắn đang là lá chắn nạn của ta, nên đi tìm thức ăn cho hắn.

Thấy hắn nghiêm túc ăn cơm, ta lại lấy bản đồ của Thủy Đông Lưu ra, muốn nghiên cứu con đường sắp đi, nhanh chóng đuổi kịp liên minh võ lâm đang tiến về Hành Sơn. Nhưng càng xem càng cảm thấy bản đồ này có điểm kì quái, các địa điểm khu vực không rõ ràng, quan sát kĩ một chút lại thấy giống như đã bị người ta chỉnh sửa. Cái khác ta không dám chắc, nhưng ta cực kì nhớ rõ địa thế Hoa Sơn, từ Hoa Sơn đi ra, có một con đường nối liền với Đại Lý, nơi này trong bản đồ lại vẽ không đúng, quả thật bị người ta sửa lại rồi.

“Cặn bã, ngươi mù đường sao?”

Ta liếc mắt nhìn hắn, bày ra bộ dáng kiêu ngạo, “Bản cô nương không những không mù đường, hơn nữa còn rất nổi danh trên Hoa Sơn là người có khả năng nhớ từng ngõ hẻm lối đi.”

“Thế sao ngươi nhìn bản đồ lâu vậy.”

Ta nhíu mày, cầm bản đồ đặt trước mặt hắn, chỉ vào vài chỗ, “Này này này còn có nơi này, đều bị người ta thay đổi rồi, căn bản là cố tình chỉnh sửa… Bây giờ ta đã biết lý do Thủy Đông Lưu đi nhầm đường, do có người cố tình sắp đặt. Chậc, đoán không chừng người đưa bản đồ cho hắn cũng biết hắn mù đường, không nhìn bản đồ.

Càng nghĩ càng thấy mình suy đoán chính xác, chẳng lẽ người nọ cố tình dụ Thủy Đông Lưu đến cửa Quan Trung, sau đó lén giết hắn? Thủy Đông Lưu mà biết, chắc cũng đoán ra ai đang hại hắn. Nghĩ vậy ta cắn răng, muốn nói cho hắn biết, nhưng rốt cuộc tên kia chạy đi đâu rồi.

Đôi mắt tiểu quỷ âm trầm, ta hỏi, “Tiểu quỷ, ngươi đang nghĩ cái gì?”

Chớp mắt một cái, sắc mặt của hắn khôi phục như bình thường, tiểu quỷ lắc đầu, chậm rãi uống một ngụm trà, bộ dáng bày mưu tính kế, “Không có gì.”

Chương 12: Ăn chân gà

Ăn chân gà tìm thấy Khoái Hoạt Lâm

Hôm sau, vẫn chưa thấy Thủy Đông Lưu quay trở lại, những người khác cũng không gặp hắn. Ta đến chỗ Tiêu môn chủ nói lời từ biệt, hắn tặng cho ta một chiếc xe ngựa, thời điểm hắn tiễn ta ra cửa, thở dài, “Bỏ mặc người yêu, bỏ chạy một mình, đúng là cặn bả.”

Trừ cái chữ người yêu ấy ra, mấy cái còn lại ta đều đồng tình, nhất là cái chữ cặn bả.

Kéo tiểu quỷ lên xe ngựa, giơ roi vụt xuống, bắt đầu tiến về Hành Sơn. Nghiêng đầu nhìn tiểu quỷ ngồi bên cạnh, ban nãy muốn mua kẹo đường cho hắn thì hắn bảo không cần, mua quả cầu để chơi giải trí hắn cũng không thích, vậy mà Tiêu môn chủ vừa nhắc đến chuyện đại sự võ lâm thì hắn lập tức vểnh tai tập trung nghe ngóng, quả nhiên là người xuất thân từ gia đình giang hồ. Lại thầm than Trang Thế Chính kia đúng là tên cha dượng, không dạy con hắn những thú vui trẻ thơ, lại vun đắp tư tưởng tranh đấu võ lâm, cướp đoạt niềm vui của tiểu hài tử.

Nhưng càng nghĩ càng thấy khó hiểu, mỗi lần tiểu quỷ xuất hiện đều có chút kỳ lạ. Ném hắn ở Tà Nguyệt Cung mà có thể bình yên đi ra không nói, rồi hắn đột nhiên xuất hiện ở khách điếm Thúy Tùng trấn cũng không nói, nhưng sao hắn có thể tự mình thoát khỏi Hoa Sơn… Chỉ riêng lần này trốn dưới gầm giường, cũng vô cùng bất thường rồi. Ta còn đang nghĩ, có người trốn dưới gầm giường vậy mà Thủy Đông Lưu không phát hiện ra sao?

“Tiểu quỷ, lúc đó ngươi thật sự trốn dưới gầm giường?”

Hắn lườm ta một cái, “Dưới gầm giường có một lối đi bí mật.” Vẻ mặt ta kinh ngạc trong giây lát, hắn lại nói tiếp, “Vậy mà ngươi không biết ư.”

“Ta…” Bị người khác bắt nhốt ta đã không vui rồi, càng không rảnh quay về xác minh sự thật. Nghe nói để tránh bị vợ cả bắt gian tại trận nên những nơi hoa bướm đều thiết kế mật đạo ở trong phòng cho người ta dễ dàng chạy trốn. Chẳng biết căn phòng kia có hay không nữa.

Có một ý nghĩ vô tình lóe qua đầu ta, nheo mắt nhìn hắn. Tiểu quỷ ngẩng đầu nhìn lại, “Nhìn ta làm cái gì?”

“Tiểu quỷ… ngươi là người của ma giáo?”

Tiểu quỷ gượng cười hai tiếng, “Ngươi nói sao?”

“Ta nhìn kỉ thế nào cũng thấy mặt ngươi có vài điểm giống với Thủy Đông Lưu… các ngươi là họ hàng à?”

Hắn nghiêng đầu, “Không phải.” Sau đó hơi cười cười nhìn ta, nhấn mạnh từng chữ, “Ngươi phải biết rằng, người đẹp trên đời này dù nhỏ hay lớn dung mạo cũng không thay đổi quá nhiều, ta chắc chắn ngươi không nhận thức được điều này nên mới hay nhận nhầm người này thành người khác.”

Ta thật muốn đạp hắn rớt xuống xe ngựa, quá ngông cuồng, “Đúng, trên đời này ngươi là đẹp trai nhất rồi.”

“Cẩn thận phía trước!”

Ta vội vàng kéo dây cương, xe ngựa xém chút là chạy sai đường, lao ra khỏi vách núi. Toàn thân ta sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy không ngừng, “Đừng nói chuyện với ta, cũng đừng làm ta xúc động.”

Tiểu quỷ hừ một tiếng, “Cặn bã, võ công của ngươi quá kém, đợi khi nào có điểm dừng chân, ta dạy võ công tâm pháp cho ngươi.”

“Không cần, học công phu môn phái khác, tức là phản bội sư môn rồi.” Huống chi còn là kiếm pháp phái Hành Sơn, ta đây không muốn tự tát vào mặt mình đâu, “Ha ha, lúc ta bái sư, thái sư phụ từng nói ta là gân cốt dẻo giai, thiên tài luyện võ, là người khó gặp trên đời nha.”

Không khí yên tĩnh, sau đó tiểu quỷ chợt ha ha cười, thiếu chút nữa cười ngã xuống đất, “Gân cốt dẻo giai, thiên tài luyện võ, cặn bã thái sư phụ ngươi thật vui tính.”

Ta nổi giận trợn mắt nhìn hắn, nếu năm xưa ta chưa đốt sổ đen, thì nhất định sẽ viết tên hắn ở đầu danh sách, hừ.

Đến được trấn nhỏ tiếp theo đã là giữa trưa, tìm một chỗ vắng rồi dừng xe lại, xong kéo tiểu quỷ đi tới quán mì, lúc ngồi xuống mới có cảm giác toàn thân nhẹ nhõm, “Ông chủ, cho hai chén sủi cảo đi.”

Vẻ mặt tiểu quỷ hơi nghi ngờ, “Chẳng lẽ ngươi muốn ta ăn mỳ sợi?”

Thấy hắn không vừa ý, trong lòng ta khinh thường hắn một phen, đồ công tử, “Được rồi, cho ngươi thêm hai quả trứng.”

“Cũng không phải là không có tiền, ta muốn đi tửu lâu.”

“Không được, ăn chỗ này tốn ít thời gian hơn, một nén nhang là xong, sau đó tiếp tục lên đường. Buổi tối đến khách điếm rồi ăn món ngon sau.” Ta sờ sờ cái bụng, so với dạ dày thì… Vẫn là ăn no quan trọng. Ai ôi, vì sao ta cảm thấy trong lòng chua xót.

Tuy tiểu quỷ không hài lòng, nhưng cũng không kháng nghị, “Được rồi.”

Ta ăn mì xong, tiểu quỷ mới ăn được phân nửa, mặt mày buồn cười, “Cặn bã, ngươi ăn thô lỗ như vậy, coi chừng không lấy được chồng.”

“Được được ngươi cứ lo ăn phần của mình đi, đừng chạy lung tung, nhớ đợi ta quay lại.” Ta cầm túi tiền đứng dậy, chạy đến tiệm bánh đối diện, mua một đống bánh, sau đó đi qua tiệm mứt hoa quả kế bên mua mấy bao. Trở lại tiệm mì, hắn vẫn chưa ăn xong, “Ăn từ từ, không cần nghẹn, đợi lên xe rồi hẵn ăn mấy cái này.”

Ánh mắt tiểu quỷ phức tạp, “Ngươi ăn nhanh như vậy, là lấy thời gian rảnh để mua đồ này cho ta ăn?”

Ta lè lưỡi, “Không có chuyện đó đâu, mau ăn đi.”Tiểu quỷ bỉu môi, bưng bát sủi cảo ăn, “Xong rồi.”

Bình thường tuy kiêu ngạo độc miệng, nhưng nói cho cùng vẫn là người cần được chăm sóc. Ta có chút không đành lòng, hắn bị cha hắn làm cho liên lụy, coi hắn là cục đệm thịt, có nên oan có đầu nợ có chủ hay không hả? Thôi, cứ xem như tiện đường đưa hắn về Hành Sơn, Trang Thế Chính đưa con trai hắn đến chỗ nguy hiểm đã vậy còn không buồn để tâm, vậy thì xem như hai người chúng ta đều gặp xui xẻo.

Ăn cơm no sẽ bị đau bụng quả là một thói quen không tốt, dọc đường đi ta cảm thấy bụng hơi đau, kiên trì chịu đựng. Đến khi không nhịn được nữa, ta di chuyển xe ngựa dừng ở bên đường, “Tiểu quỷ, ngươi đau bụng không?”

Tiểu quỷ chống má ngáp một cái, “Không đau… Cặn bã, sắc mặt của ngươi…” Hắn lập tức thò người qua đây, nắm lấy tay ta, bắt mạch, “Đồ ngốc, ngươi trúng độc rồi.”

“Oa…” Ta run rẩy rút tay về, “Đi tìm cái bọc quần áo trong xe, trong đó có bình thuốc màu lam, có thể giải độc.”

Tiểu quỷ nhanh chóng chạy vào xe sau đó quay ra, trên mặt đầy hắc tuyến, “Không thấy bao quần áo nữa.”

Ta cắn răng, “Người quang minh chính đại không làm chuyện mờ ám, muốn chém muốn giết gì thì cứ ra mặt đi!”

Chớp mắt, đã nghe thấy tiếng người cười nhạo, “Thủy Đông Lưu ngươi như vậy lại giao tín vật cho người Hoa Sơn, đã vậy không đưa cho ai lợi hại một chút. Ta đi theo nàng đã lâu vậy mà nàng không biết, thật sự là buồn cười.”

Tiếng nói vừa dứt, tiểu quỷ lập tức nhảy xuống xe ngựa, nhìn lên trời.

Bóng dáng theo nóc xe khẽ bay xuống đất đứng bên cạnh tiểu quỷ, quần áo toàn thân đỏ chót, mặt mày diêm dúa lẳng lơ, vài phần yêu mị. Nhưng người này căn bản chính là nam nhân, giọng nói the thé, “Mau khai ra Thủy Đông Lưu đang ở nơi nào, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”

Ta giận dữ, “Bản cô nương làm sao biết hắn ở đâu! Ngươi có bản lĩnh hạ độc, thì có bản lĩnh đi điều tra chứ.”

Người nọ cười lạnh, “Tín vật tùy thân của Thủy Đông Lưu hắn cũng giao cho ngươi, còn dám chối. Trên đời này chỉ có ta mới có thể giải được loại độc đó. Nếu ngươi không nói, vậy cứ chờ độc phát tác mà chết đi.”

Ta ôm bụng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cầm ngọc bội vứt qua cho hắn, “A a a, cái này do ta nhặt được, ngươi thích cứ lấy đi.”

Tiểu quỷ nhanh mắt, đưa tay chụp lấy ngọc bội, vô cùng bực bội, “Người ta mới nói vài câu ngươi đã tùy tiện vứt bỏ ngọc bội, hắn thật sự tin sai người.”

Ta bỗng cảm thấy rất oan ức, “Ta mới tin sai người, hắn nói giúp ta đánh địch bắt quái, kết quả thế nào? Chạy, hắn không nói không rằng bỏ ta mà chạy. Nếu ta không nghĩ tới việc dùng nó có thể đổi mấy trăm vạn lượng trong các tiền trang, thì đã vứt đi từ lâu.”

Con mắt của nam nhân quái dị chợt di chuyển, “Các tiền trang… mấy trăm vạn lượng…”

Ta mừng thầm, đánh mạnh vào tâm lý, “Là thế này, nghe nói nửa năm lấy tiền được một lần, vào mười lăm tháng sáu giờ thân, hoặc mười lăm tháng chạp giờ thân, nếu tới trễ phải đợi đến năm sau. Không đúng… lạc đề rồi, ta cùng người kia thật sự không có tí quan hệ đâu! Anh hùng à, tha mạng cho ta đi.”Nam nhân quái dị do dự trong chốc lát, ngẩng đầu nhìn sắc trời, vội vàng cướp ngọc bội trong tay tiểu quỷ, không nói một lời thi triển khinh công chạy.

Thấy hắn đi xa rồi, ta trừng mắt, “Còn không mau lên xe ngựa, nhanh chân chạy nha.”

Tiểu quỷ mấy máy miệng, “Hắn yêu tiền là một chuyện, nhưng hắn khẳng định độc này không có thuốc giải, ngươi phải chết là cái chắc, cho nên vừa có thể lấy mạng ngươi lại vừa kiếm được một món tiền lớn, cớ sao không làm. Vậy mà ngươi lại đưa ngọc bội cho hắn, các tiền trang đều gặp họa rồi.”

Ta gượng cười ha ha, “Ngươi không biết đó thôi, cậu mười bảy của Thủy Đông Lưu nói, Thẩm gia nghe nói Thủy Đông Lưu gặp nạn, liền kiểm soát toàn bộ tiền trang, mẹ ha ha ha, tên thái dám chết bằm kia chính là tự đưa mình vào lưới, ha ha ha ha.”

“… Cặn bã ngươi không trong sáng rồi.” Tiểu quỷ nhảy lên xe ngựa, giơ tay, “Đưa ta con dao găm.”

Ta đang định mở miệng, lập tức cúi người ói ra một ngụm máu đen đặc. Giọng tiểu quỷ bỗng trở nên gấp gáp, “Mau đưa dao găm cho ta!”

“Làm… cái gì?”

“Máu của ta có thể giải bách độc!”

Ta mơ hồ nhìn hắn, lời này giống như đã nghe thấy ở đâu… A…, chính là tên khốn khiếp Thủy Đông Lưu, quả nhiên bọn họ có thân thích, sợ ta làm thịt hắn, mới không chịu nói sự thật, hóa ra ta lại đoán sai người, tên này không phải tiểu sư đệ Hành Sơn, mà là nhị ma đầu.

Chớp mắt nhìn, một cánh tay trắng noãn giơ đến trước mặt, giọng nói giống như đã hạ quyết tâm, “Cắn trực tiếp luôn đi.”

Nhất định bởi vì quá đói, cánh tay vừa mới giơ ra ta lại liên tưởng đến chân gà, ta liếm liếm khóe miệng, há mồm, ra sức cắn.

Tiếng kêu thảm thiết lập tức vang vào lỗ tai, rung chuyển trời đất.

&&&&&&

Ta cảm giác đã ngủ một giấc cực kì thoải mái, trước mắt là một bàn thức ăn toàn cao lương mỹ vị, đang định chạy đến, thì tất cả chúng nó sống lại, nằm trên bàn la hét chói tai.

Giật mình tỉnh dậy, nghe thấy tiếng bánh xe chạy, mới biết bản thân đang nằm ngủ trong xe ngựa. Xoa xoa đôi mắt rồi đứng dậy, vội vàng sờ khuôn mặt sau đó nhìn xuống cánh tay, ừ, còn nhiệt độ, cơ thể cũng không có trong suốt, vậy thì bản cô nương vẫn vui vẻ. Vén mành lên nhìn ra bên ngoài, tiểu quỷ ngồi ngay ngắn phía trước, một tay cầm dây cương một tay cầm roi, lái xe ngựa cũng không tệ lắm.

Ngồi một bên, nhìn bàn tay quấn vải của hắn, ta nuốt nước miếng, “Tay còn đau không?”

Hắn lườm ta, cái mũi hừ hừ không đáp.

Ta nhức đầu, “Nói thẳng ra đi, ngươi rốt cuộc là ai, dù cho là người của ma giáo, ta hứa sẽ không thịt ngươi đâu nha.”

Hắn ngừng lại mấy giây, mới nói, “Ừ, ta là người trong ma giáo.”

Ta lập tức thở dài một hơi nhẹ nhõm, “Cũng may ngươi là ma giáo, ta cứ nghĩ đến việc ngươi là tiểu sư đệ Hành Sơn, lại đau não không biết có nên chém thịt ngươi hay không.”

Tiểu quỷ yếu ớt nhìn, đọc rõ từng chữ, “Cặn bã, ngươi cắn thì cứ cắn, tại sao lại ngấu nghiến sống chết không chịu nhả, còn bảo ngươi muốn ăn chân gà là thế nào?”

Mồ hôi tuông chảy, yên lặng nhìn trời, “Đại khái… do ta quá đói…”

“Hừ!”

Ta cười ngại ngùng, đang định xin lỗi hắn, đại hiệp nên có tấm lòng độ lượng nha, lời chưa kịp nói đã thấy đường đi có chút kì lạ. Xoa cằm, quan sát bản đồ trên tay thật kỹ, nghiêm mặt, “Tiểu quỷ, ngươi đi lộn đường rồi.”

“… …”

Trời sập tối, gió lạnh thổi, dù là mùa hè nhưng người ta vẫn run cầm cập. Ta khẽ quay đầu nhìn lại, một bia đá lớn ở trước đường đi, phía trên có vài chữ nghệch ngoạch màu đỏ:

Khoái Hoạt Lâm.

Chương 13: Thiên tài luyện võ đưa ta sổ đen

Nhìn chữ to màu đỏ kia, trong lòng ta đột nhiên sợ hãi. Ta nuốt nước bọt, lấy tư cách là người đọc thoại bản võ hiệp những tình huống máu chó thường xảy ra lúc này, hơn nữa còn kèm theo những sự kiện kỳ lạ, ta không tránh khỏi lo lắng. Ngẩng đầu nhìn lại, đã đi đến giữa khu rừng. Ta vội vàng kéo dây cương, “Đi mau!”

Lông mày tiểu quỷ nhăn lại, rút cánh tay bị thương về, không hài lòng nói, “Ta vừa mới coi bản đồ, đi qua khu rừng này có một khách điếm.”

Ta gượng cười, “Cho dù có khách điếm cũng sẽ là Long Môn khách điếm.

Tiểu quỷ cười nhạo nói, “Cặn bã lá gan ngươi thật nhỏ.”

“Cài này gọi là thận trọng.” Ta dùng lực kéo dây cương, để cho ngựa thay đổi hướng đi, ở cái địa phương không rõ lai lịch này thì tốt hơn nên nhanh chóng thoát khỏi.

Sắc trời bắt đầu tối, không còn thấy rõ đường đi nữa. Quay lại đường cũ, càng chạy càng cảm thấy không đúng lắm. Ban nãy mới vô, dựa theo quãng đường ngựa đi được, sớm nên chạy ra bên ngoài rồi chứ. Gió đêm mát rượi, vô cùng quỷ dị, lướt nhẹ qua mặt càng thấy lạnh lẽo. Ta hít một hơi lạnh, “Xong rồi, chắc chắn khu rừng này có bày trận pháp, là cái gì gọi là Qủy Đả Tường đó.”

Tiểu quỷ ngáp một cái, “Mau đi vào rừng tìm người bày ra trận pháp quyết đấu cao thấp một phen đi, như vậy chẳng cần lãng phí thời gian chạy lòng vòng, còn phải lo lắng phòng bị, dù là người hay quỷ cứ giải quyết hắn trước mới tốt.”

Ta run một cái, “Lấy võ công của ta, đi đấu chính diện chẳng khác nào bảo hắn xử đẹp ta đi.”

Hắn chán đến nỗi duỗi lưng ngáp, “Vậy ngươi cứ tiếp tục đi đi, ta vào bên trong ngủ một giấc.”

“Đứng lại!” Ta nắm chặt bả vai hắn, “Không được đi, ta sợ bóng tối sợ quỷ sợ gặp cao thủ.”

“…”

Thành công giữ hắn lại, ta hài lòng bắt hắn cầm lồng đèn soi đường cho ta, chẳng mấy chốc biến hắn thành lồng đèn, muốn nhìn rõ cũng cực kì khó khăn nha.

Xe ngựa cũng không đi qua quá xa, thì hết đường, đạp cỏ xanh mà đi tiếp, tiếng côn trùng kêu vô tình dọa người.

“Cặn bã, ta đói bụng.”

“Ta cũng đói bụng.”

Một tay tiểu quỷ cầm lồng đèn, một tay chống má, ngọn đèn dầu đung đưa dao động.

Hình như bánh xe va vào tảng đá, xe bỗng dưng nghiêng cao về phía bên trái. Chuyện này vốn là việc nhỏ, ai ngờ dầu trong lồng đèn tràn ra ngoài, rơi trúng vào da ngựa, khiến con ngựa bị bỏng. Ngựa lập tức hí một tiếng, mạnh mẽ tháo chạy, dây cương bị tuột khỏi tay, xe ngựa hướng về phía trước chạy như điên.

“A a a! Cặn bã ngươi là tên ngu ngốc đần độn!”

“A a a! Ngươi cầm lồng đèn cũng không xong còn dám quay lại cắn ta.”

Xe ngựa điên khiến bụng ta quay cuồng, thò người ra định nắm lại dây cương, nhưng thân ngựa chạy khiến xe di chuyển, căn bản không có biện pháp khống chế tình cảnh này.

Ngựa càng chạy càng nhanh, lại không thấy rõ đường phía trước. Ầm một tiếng, bánh xe lại cán trúng hòn đá, cả xe ngựa đều bị hất văng. Ta vốn đã chuẩn bị tinh thần nên giữ bản thân thật chặt, nhưng tiểu quỷ giống như đồ vật, nhẹ nhàng bị hất ra ngoài. Vô thức đưa tay chụp hắn, không bắt được, ầm một tiếng nữa, chính mình cũng bị văng ra ngoài.

Căn cứ theo tình huống, thuận thế mà làm, xoay người 360 độ hoàn hảo, hơi nghiêng ngã rơi xuống, ta bình an vô sự rồi. Ta lau mồ hôi, thời điểm quan trọng dùng khinh công vẫn rất có ích.

Tuy nhiên tiểu quỷ nằm ở phía trước không nhúc nhích…

Ta chạy lên, ngồi xuống tính ôm hắn vào lòng, tay vừa chạm đến, hắn đã gào thét, “Đau…”

“Đau chỗ nào? Ta băng bó cho ngươi.”

“Chỗ nào cũng đau. Cặn bã, có phải cánh tay với chân của ta đã tàn phế rồi không, còn xương sống của ta có bị gãy hay không?”

Sờ trên người, tìm hỏa chiết, cuối cùng cũng có ánh sáng. Chiếu trên người hắn, thiếu chút nữa khóc. Toàn thân đều là máu, vậy mà giọng hắn vẫn nhẹ nhàng như không có gì.“Ngươi đừng di chuyển, ráng nhịn đau, để ta xem ngươi bị thương chỗ nào.”

Sự thực chứng minh vết thương của tiểu quỷ không phải nặng bình thường… Ta đi tìm cây, xé áo buộc lại cho hắn, buồn bã không thôi, “Nếu để ngươi vào trong xe ngựa ngủ thì đâu có xảy ra chuyện này.”

Khuôn mặt tiểu quỷ kiềm nén đau đớn, cắn chặt răng, đợi băng bó xong, mới nói, “Hừ, không phải ai cũng có thể làm tiên tri, cặn bã ngươi càng không thể đâu.”

Cuối cùng ta có một kết luận, cảm thấy thật bối rối, “Được, đừng nói lời độc ác nữa, ta hứa về sau sẽ bồi thường cho ngươi.”

Hắn lườm ta một cái, “Cho ta cắn chân gà của ngươi một cái là được.”

Ta dở khóc dở cười, “Ta đâu có gà…” Giật mình nhớ lại, giận dữ, “Tay ngươi mới đúng là chân gà!”

Cõng hắn tiếp tục đi về phía trước, tìm thử xem nơi này có gia đình thợ săn nào hay không, còn xe ngựa đã sớm biến mất không thấy đâu.

Sợ hắn bị đau, nên mỗi bước đi ta cực kì cẩn thận, thành ra tốc độ cũng hết sức chậm.

Dường như tiểu quỷ đã ngủ gục trên lưng ta, ta lại càng không dám đi nhanh. Nhưng mà hắn cũng không tính là nhẹ, đi được nửa canh giờ, miệng lưỡi khô khan, ngược lại hắn ngáy ò ó o.

Đêm khuya thanh tĩnh, không biết tên côn trùng nào bỗng nhiên kêu to. Cánh rừng sâu như vậy, mà không có con thú nào xuất hiện, nói nơi này bình thường ma cũng không tin huống chi là ta. Đang định tìm một nơi nghỉ ngơi, chợt nghe tiếng ngựa kêu, âm thanh truyền vào tai, toàn thân ta rung động, bước chân cũng hơi nhanh một chút.

Ta vội vã, khiến tiểu quỷ thức giấc, nhỏ giọng kêu, “Đau…”

Cổ hơi nóng, giống như có cái gì bắn tung tóe tới, ta đưa tay sờ thử, giơ tới trước mắt xem, chính xác là máu. Đúng vậy… ngã từ trên xe ngựa xuống, thân thể bé nhỏ như vậy, làm sao có thể chịu được nội thương, “Tiểu quỷ… ngươi ráng chịu đựng, ta lập tức mang ngươi đi tìm đại phu.”

Lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy hối hận vì một chuyện đã làm, mặc dù tên tiểu quỷ thần bí này là nhị ma đầu, nhưng hắn không làm chuyện gì xấu cũng không phải người xấu, ta hy vọng hắn có thể tiếp tục sống vui vẻ.

Lại nghe ngựa hí một lần nữa, tiếng vang đã gần hơn ban nãy.

Đi phía trước khoảng chừng mười trượng, xuyên qua một đám bụi gai, lập tức thấy ánh sáng của ngọn đèn dầu. Ta mừng rỡ, quái thú nơi này cũng không thể ngăn cản quyết tâm cứu người của ta. Nhanh chóng chạy tới đằng kia, không thấy xe ngựa đâu, chỉ có ngựa bị buộc ở trên thân cây, mà phía trước mặt, là một căn nhà gỗ nhỏ, nhìn vào cửa sổ, có ngọn đèn dầu, nhưng không thấy người nào.Ta quan sát một lúc, trong rừng cây u ám lại xuất hiện một căn nhà gỗ nhỏ quỷ dị như vậy, trong lòng thật sự kinh hoảng, vừa mở miệng, mới phát hiện bản thân vì quá sợ, giọng nói cũng run rẩy, “Xin hỏi có ai không? Bằng hữu ta bị thương, có thể cho ta ít thuốc trị thương được không?”

Không nghe tiếng trả lời, cũng không thấy tiếng người đứng dậy, chỉ là cái cửa kia, đột nhiên mở ra. Dọa ta sợ đến mức muốn khóc, run rẩy cõng tiểu quỷ đến trước cửa, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người áo trắng. Áo trắng phất phới râu bạc trắng cũng nhẹ nhàng phất phới, toàn diện đều giống như tiên nhân, vừa rồi ta còn tưởng là thái sư phụ.

Hắn cúi đầu nhìn, lạnh giọng, “Xe ngựa kia là của ngươi? Nó làm hư một căn phòng của ta, ta đang muốn tìm ngươi tính sổ.”

Ta khó khăn nuốt nước miếng, căn bản là phòng của huynh đài cũng không bền vững nha, một con chim bay đến cũng khiến cọc gỗ rớt xuống đất rồi, “Ta sửa giúp ngài.”

Ta gần như muốn đẩy hắn ra xông vào bên trong tìm dược, thấy vẻ mặt lạnh lùng của hắn, cũng không có vẻ là dễ dàng nói chuyện. Các nguyên tắc luật lệ của danh môn chính phái mà bọn người sư phụ dạy ta, đều ném về phía sau, yên lặng dơ tay định đánh lén hắn, cứu tiểu quỷ vẫn quan trọng hơn.

Lập tức tung đòn, thấy hắn thờ ơ, nghĩ rằng ta sắp thành công rồi, bỗng nhiên tay dừng lại, đã bị hắn bắt được cổ tay, sau đó chưởng gió bổ nhào đến trước mặt. Ta kinh ngạc nhìn hắn, này, tên này xuất thủ từ khi nào vậy. Thế mới biết ta gặp phải thế ngoại cao nhân, đúng là tự tìm đường chết mà. Lệ rơi đầy mặt, “Đại hiệp, ra hạ sách này là ta bất đắc dĩ thôi, đại nhân đại lượng buông tha cho ta đi. Chỉ cần ngài cứu tiểu quỷ này, hắn vì ta mà bị thương, nếu không kịp thời cứu chữa… Đại hiệp, ngài có đang nghe ta nói chuyện hay không?”

Hắn không những không nghe, căn bản là không để ý ta là cái thể loại gì rồi. Nắm chặt cổ tay ta không buông, lông mày nhéo lại rồi lại giãn ra, sắc mặt bỗng nhiên dịu đi, vô cùng xúc động, “Rốt cuộc cũng tìm được.”

“Hả?”

Chớp mắt một cái khôi phục lại vẻ lạnh lùng, nhìn ta chằm chằm nói, “Cứu hắn cũng được, nhưng ngươi phải bái ta làm sư phụ.”

Ta dứt khoát từ chối, “Không được đâu, như vậy là phản bội sư môn.”

Hắn cười lạnh, “Chẳng qua là công phu phái Hoa Sơn thôi, lão phu đem toàn bộ tuyệt học cả đời truyền lại cho ngươi, sau đó ngươi có thể xưng bá thiên hạ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, vậy mà ngươi không muốn à.”

… Lão gia hỏa này, rõ ràng còn nói khoát hơn cả trong thoại bản, ngài không có việc gì làm sao! Không phải nói nhảy vực mới có thể gặp được anh hùng à, tại sao cái Khoái Hoạt Lâm quái dị này cũng trở thành truyền thuyết rồi. Ta yên lặng ngậm một bụm máu, “Không được…”

Hắn giận dữ hất cổ tay của ta, đẩy ta lui xuống một bước, hình như đụng phải vết thương tiểu quỷ, hắn đau đớn rên một tiếng. Trong lòng ta căng thẳng, “Đại hiệp, ta làm nha hoàn cho ngài được không, sau khi rời khỏi đây ngài muốn lấy bao nhiêu vàng bạc cũng được, nhưng chuyện phản bội sư môn…”

“Vết thương của hẳn rất nghiêm trọng, nếu không chữa trị ngay, chắc chắn phải chết.”

Ta sững người, nếu để cho sư phụ biết, nhất định sẽ đánh ta, sau đó trục xuất khỏi sư môn. Nhưng mà tình hình hiện giờ… không sai… học được tuyệt thế võ công, mới có thể chống lại tân sư phụ, cớ gì không làm. Như thế nào lại… không làm. Ta nhắm mắt lại, đáy mắt hơi ẩm ướt, “Được.”

&&&&&&&

Ta ngồi ở bên giường nhìn tiểu quỷ bị cuốn thành bánh trưng, sắc mặt đã không còn trắng như lúc nãy nữa, bỏ qua những thủ pháp chữa trị cao siêu kia. Nghĩ đến về sau chính mình cũng có thể sử dụng chân khí cường đại như vậy để trị thương, bỗng có chút kích động.

Khẽ lau khóe mắt ẩm ướt, hít hít cái mũi. Nhìn xung quanh căn phòng một lượt, ngoài thô sơ, cũng chỉ có thô sơ. Bỏ qua chỗ chế dược, ta đi thẳng đến bàn, chân thành nói, “Đại hiệp, ngài ép ta như vậy, không phải là việc anh hùng nên làm.”

Hắn yên lặng nói: “Ta vốn không phải là đại hiệp.”

Nghe lời nói đó, ta lại chân thành giải thích, “Ngài nha, đi theo lối khu rừng này ra ngoài, đứng ở trên đường một lát cũng kiếm được một đống người như ta. Ngài bảo bọn họ bái ngài làm sư phụ, nhất định có thể truyền thụ hết võ học. Ta vẫn nên làm nha hoàn của ngài đi.

Lông mi dài của hắn nhíu lại, “Ngươi là võ học kì tài ngàn năm khó học, chẳng lẽ ngươi không biết?”

Ta trợn mắt thật lớn, chờ chút… trăm năm đã đủ khoa trương, ta, ta còn là ngàn năm!

Cho nên nói… năm đó thái sư phụ cầm cánh tay bắp chân của ta, vẻ mặt thật tình nói “Gân cốt dẻo giai, thiên tài luyện võ” là nói sự thật?

Quao quao, quả thực là sự thật! Biết vậy năm đó ta không nên đốt sổ đen!

Chương 14: Nội lực kinh người, nhân sâm và gà trống

Chuyện mà ta lo lắng đã được hóa giải, đi suốt một ngày trời cũng đã mệt mỏi, ta liền nằm xuống bên cạnh tiểu quỷ, kéo hơn phân nửa chăn của hắn, trong lòng thoải mái. Nghiêng người nhìn ra bên ngoài, không biết đại cao thủ đi đâu rồi. Dù gì nơi này vẫn an toàn hơn chỗ khác, nghĩ xong, ta lại chìm vào giấc ngủ.

Trong lòng tuy lo lắng, nhưng nhanh chóng ngủ say. Tiểu quỷ ngủ cũng rất ngon, cả đêm không thấy hắn hừ tiếng nào.

Buổi sáng tỉnh lại, cảm thấy hình như mình đang giẫm lên thứ gì đó, mềm mềm. Dần tỉnh giấc, kinh ngạc nhìn tiểu quỷ vẫn ngủ ở bên cạnh, đột nhiên trợn to mắt, chỉ thấy khuôn mặt bánh bao của hắn giận dữ, “Cặn bã, ngươi ngủ có thể giữ ý tứ một chút được không?”

Ta cười gượng, thấy tinh thần hắn rất hăng hái, theo bộ dạng đi mò chân của hắn, “Có phải đạp trúng chỗ này rồi không… Để ta xem.”

“A, a, a, a, dừng tay! Thật ra ngươi đạp lên chăn thôi.”

“A… đừng có nhìn ta như nhìn sói vậy, làm tổn thương lòng tự ái ta nha. Ta không có hứng thú với ngươi, người ta thích phải là nam nhân đẹp trai cao lớn, phải là nam nhân có võ công thật giỏi.”

“Hừ.” Hắn liếc mắt nhìn ra ngoài, “Ở chỗ nào vậy?”

Ta đứng dậy duỗi thẳng lưng, “Căn nhà gỗ trong Khoái Hoạt Lâm. Đúng rồi.. hắc hắc.”

“…” Hắn nheo mắt nhìn chằm chằm, “Cặn bã không cần cười bỉ ổi như vậy, coi chừng không lấy được chồng.”

Ta nhéo bên má không bị thương của hắn, đỡ hắn đứng dậy, “Có một vị tiến bối ở đây, nói ta gân cốt dẻo giai, muốn đem tuyệt học cả đời ngài ấy truyền lại cho ta. Về sau ta có khả năng bảo vệ ngươi rồi ~”

Tiểu quỷ thản nhiên bước qua mặt ta, “Lúc trước ta bảo ngươi học tâm pháp ngươi không chịu, còn đạo nghĩa nói rằng bởi vì sư môn. Vậy mà bây giờ người ta hỏi, ngươi lại đồng ý.”

Trong lời nói nghe ra có chút khinh bỉ, ta quát hắn, “Được rồi, đừng khinh thường ta nữa, ta đi lấy nước cho ngươi rửa mặt.”

Từ trong nhà đi ra, thì gặp lão tiền bối hai tay ông ta mỗi bên xách một con gà rừng bước chân nhanh như gió, chớp mắt một cái đã đi đến trước mặt ta. Nhìn con gà rừng còn sống, thiếu chút nữa ta chảy nước miếng, ưỡn ngực thẳng lưng cất cao giọng, “Tiền bối sáng hảo.”

“Mang nó đi nấu đi.”

Dứt lời, ông ta ném con gà rừng xuống đất, nó xòe cánh. Ta vội cúi người chụp lấy, cuối cùng ta cũng biết lý do tại sao khu rừng này không có dã thú, chính là bị ông ta ăn hết sạch rồi đó mà.

Sáng sớm đã có thịt ăn, nên tâm trạng cả ngày vô cùng tốt.

Vì muốn tẩm bổ thêm cho tiểu quỷ, ta đích thân nấu một nồi canh, băm phân nửa thịt đi nấu cháo, còn lại ta rang xào. Mùi hương bay bốn phía, thật muốn nuốt hết vào bụng.

Bưng vào trong nhà, ăn uống no bụng, chợt cảm thấy tinh thần thật sảng khoái.

Lâu lâu tiền bối lại đưa mắt nhìn tiểu quỷ, đôi mắt xem xét, “Bị thương nặng như vậy mà không la hét nửa tiếng, cũng rất xuất sắc đấy. Chỉ tiếc ngươi còn quá nhỏ, nếu không lão phu không ngại nhận thêm ngươi làm đồ đệ.”

Tiểu quỷ không sợ chết nghiêng mắt nhìn ông ta, “Trên võ lâm có rất nhiều môn phái, không biết lão tiền bối xuất thân từ môn phái nào?”

Tiền bối lạnh nhạt trả lời, “Chuyện xưa của võ lâm, không nhắc tới cũng được. Ngươi cứ ngồi đây chơi, tiểu nữ nhi, theo ta đến rừng cây luyện công.”

Ta nhăn mặt, luyện công gì gì đó, quá đau khổ rồi. Trong lòng bi thương nhưng vẫn phải đi theo, đi ra khỏi nhà gỗ là sẽ tới rừng cây, ta yên lặng quay đầu nhìn về phía gian phòng nhỏ bé dưới tầng trời xanh bao la, ách, sấm sét bão tố cũng không chẻ đôi được nó à.

Tiền bối dừng bước, khoanh tay đứng lại, chậm rãi xoay người mỗi một động tác đều khiến ta cảm thấy run sợ.

“Công phu của ta đều do ta tự sáng tạo, ta không muốn gia tộc phải kết thúc ở đây. Ngày đó trên giang hồ, ai cũng muốn ta nhận bọn họ làm đệ tử chân truyền, lão phu sợ họ không có tài năng, học xong không không chế được bản thân. Nên mới không nhận người nào làm môn đồ. Vốn tưởng rằng sẽ phải hối tiếc cả đời, cũng may các ngươi bị lạc vào rừng, xem như quà của ông trời tặng ta.”

Ta ngượng ngùng hỏi, “Tiền bối, có phải ngài nghĩ sai rồi không, nếu ta là thiên tài võ học, thì bọn người thái sư phụ đã sớm truyền thụ tuyệt học cho ta, chắc lão nhân gia ngài nôn nóng tìm truyền nhân quá rồi.”

Tiền bối lườm ta, “Ngươi không thích hợp để luyện võ Hoa Sơn, chắc thái sư phụ ngươi cũng biết điều này, chứ không sao ngươi có thể hiểu tâm pháp Hoa Sơn, nhưng võ công lại cực kì kém. Hắn cũng có dụng ý riêng nên mới không dạy nhiều cho ngươi, ngày sau khi ngươi tìm được công phu thích hợp, sẽ không phải phế võ công, làm tổn thương gân cốt.”

Ta kinh ngạc nhìn, hắn chỉ tiếp của ta một chưởng, vậy mà cái gì cũng đoán được, nói không phải cao thủ thì chẳng ai tin. Ta rất ngạc nhiên, thái sư phụ giấu quá kĩ đi mà, suy nghĩ một hồi. Ta càng thêm thương tâm, nếu ông ấy đã làm như vậy, thì có nghĩa đã cho phép ta “Chuyển sư đổi môn”.

Ta thở dài một hơi, nếu không thể làm một đệ tử tốt trong Hoa Sơn, vậy thì tuyệt đối không được làm thái sư phụ thất vọng, học võ công của phái khác, được cái lợi về sau có thể giúp đỡ Hoa Sơn nha.

Nhất định phải học tập thật giỏi, vang danh thiên hạ!

Ý niệm này của ta không sống sót quá nửa canh giờ, tiền bối thật tàn nhẫn khiến ta tiêu hết sạch sức lực. Đến giữa trưa ta gần như phải bò về phòng, cả sức lực uống trà cũng không đủ, nằm sấp trên giường nửa sống nửa chết.
Tiểu quỷ nằm phía trước nghỉ ngơi hé mắt nhìn, “Cặn bã, ta thấy ngươi thật sự là ‘Gân cốt dẻo giai’, giờ là gân cốt bị rút đi rồi hả?”

Ta thọt tay vào mặt hắn, thật mềm mại, “Dám chêu chọc ta, thậm chí ngươi.. hu hu hu, mệt quá, mau cút đi, ta muốn nằm một chút.”

“Nam nữ thụ thụ bất thân!”

“Còn đang uống sữa mẹ thì không cần để ý những thứ nhỏ nhặt này.” Nói xong, lăn mình tới, duỗi thẳng người, có thể nghe thấy tiếng xương cốt kêu rắc rắc, một hồi sau ta mới cảm thấy dễ chịu, “Thoái mái hơn nhiều rồi.”

Hắn liều mạng chen vào trong, nhưng đã bị ép sát vào tường, hắn nhìn ta cảnh giác, lúc sau nói, “Hắn có nói khi nào thì ngươi sẽ học xong không? Nếu học ba năm năm năm, chuyện phái Hành Sơn phải làm thế nào hả?”

Ta nhắm mắt nghỉ ngơi, “Tiền bối nói năm ngày có thể học thành.”

Giọng nói hắn tràn đầy kinh ngạc, “Năm ngày?” Im lặng một chút, hắn mới nói chuyện tiếp, “Thì ra hắn có mục đích này… bây giờ ngươi đang học tâm pháp đúng không?”

Ta trợn mắt nhìn hắn, “Làm sao ngươi biết?”

Hắn khinh thường, “Chỉ là học tâm pháp thôi ngươi làm ra vẻ mệt mỏi như vậy là thế nào!”

Ta phát cáu, “Ngươi cứ thử đứng bất động trong hai canh giờ đi!”

Khóe miệng tiểu quỷ giật giật, “Sao?”

Ta trừng mắt nhìn, “Ừ, đúng là…, ngươi thử giữ nguyên một tư thế trong mấy ngày xem.” Chợt nhớ lại, mỉm cười lấy lòng hắn, “Ngoan nha, buổi tối cho ngươi ăn đồ ngon.”

“Hừ!”

… Thái độ quá kiêu ngạo, hừ!

Vì thế mấy ngày nay ta đều phải dậy sớm, học tâm pháp, nấu cơm, giúp tiểu quỷ thay thuốc. Mặc dù không khí nơi này cực kì quỷ dị, nhưng dùng để cư trú thì rất tốt. Sập tối hôm đó, đã là cuối ngày thứ năm, tiểu quỷ cũng có thể nhúc nhích rồi. Ta kéo hắn đi lên nóc nhà ngồi ngắm trăng, ngày tốt cảnh đẹp, đáng tiếc… Ta yên lặng cúi đầu nhìn thoáng qua tiểu quỷ, ài.. cũng là một mỹ nam nhỉ?

“Về sau lúc ta quy ẩn giang hồ, nhất định cũng phải tìm một nơi như thế này.”

Tiểu quỷ bỉu môi, “Hay là thôi đi, tiền bối ở nơi này ba mươi năm, thú hoang trong rừng đều bị ông ấy ăn hết. Ngươi chỉ cần ở đây năm năm thôi, xung quanh trăm dặm không còn sống lấy một con chim, cặn bã, ngươi nhẫn tâm vậy sao?”

Ta nhe răng, “Ngươi lúc nào cũng châm chọc ta, ngươi nhẫn tâm sao?”Hắn cao giọng đáp, “Nhẫn tâm nha, ta còn có thể nhẫn tâm hơn nữa.”

“Phì, chung một dạng với Thủy Đông Lưu, toàn là lời nói độc ác, ngươi thật xứng đáng với danh hiệu nhị ma đầu.” Nói đến Thủy Đông Lưu, ta không khỏi thở dài một hơi, “Cũng không biết hắn có đi tìm ta hay không… Chắc chắn không có. Nếu có thể đem chuyện bản đồ nói cho hắn biết thì tốt rồi, không được, hắn chỉ biết cắm đầu bỏ chạy, nói cho hắn biết làm cái gì.”

Tiểu quỷ nghiêng đầu nhìn, “Cặn bã, tự hỏi tự trả lời vui lắm sao?”

Ta chống má thở dài, “Không vui..”

Một lúc sau tiểu quỷ nói, “Thật ra… Hắn không cố ý bỏ ngươi ở lại đâu, nhất định có lý do. Còn nữa, tiền bối nói với ta, ngươi gia nhập vào môn phái hắn, là vì… Muốn cứu ta, thực xin lỗi, cặn bã.”

Ta hoảng hốt nhìn hắn, bình thường mở miệng toàn lời ác độc, vậy mà bây giờ lại nói xin lỗi với ta, “Tiểu quỷ, ngươi bị người ta đánh tráo rồi hả?”

Tiểu quỷ trừng mắt, định nói gì đó, ta cảm thấy cơ thể hắn run rẩy, lại ngẩng đầu, mặt biến sắc, “Lần này nhất định…”

Ta vội hỏi, “Ngươi không khỏe hay sao? Vậy xuống dưới đi.”

Tiểu quỷ nói, “Cái cây để buộc cánh tay ta hình như bị rơi rồi, ngươi đi tìm cây khác cho ta đi.”

Ta nghi ngờ nhìn hai bên hắn, đâu thấy cái cây kia rớt xuống đâu. Do dự một lát, tiểu quỷ đau đớn la lên, ta vội vàng đứng dậy, “Ngươi chờ ta, đừng chạy lung tung.”

“Ừ, đi đi.”

Nhảy xuống nóc nhà, ta đi một vòng, tìm xem có thứ gì sử dụng được không. Cuối cùng tìm được một cái cây, vội vàng chạy ra bên ngoài, nhảy lên nóc nhà, nhưng không thấy bóng dáng tiểu quỷ ở đâu nữa. Ta gọi hắn vài tiếng, không thấy ai trả lời. Trong lòng lo lắng không yên, đang định đi tìm hắn, thì lập tức thấy mảnh vải hắn quấn trên cây gậy, ta cúi người nhặt lên, có chữ viết bằng máu ở trên:

Việc gấp, đi trước.

Ta: “..”

Thật sự là bị hắn chọc cho tức chết mà, hai tên ma đầu này đều có bệnh giống nhau sao? Nhưng ít ra lần này hắn có để lại lời nhắn… Ài, cái này xem là lời nhắn được không?

Đành chịu thôi, gia đình ma giáo, thần thần bí bí cũng không có gì lạ. Nếu không có thói quen đó, mới thực là kì quái nha. Nhún nhún vai, chuẩn bị kéo tiền bối đi tìm hắn, tránh cho hắn lại lạc đường. Mới vừa nhảy xuống, đã thấy tiền bối từ bên ngoài trở về, nhưng trên tay không có thịt thú, chỉ có một nắm bùn… Đúng vậy, hắn mang cho ta một nắm bùn, “Nhân sâm, mang đi hấp rồi ăn.”

Ta nhặt thứ kia lên, lau hết lớp bùn, quả thật là một cây nhân sâm cực lớn, ta vui vẻ một hồi lại thấy lo ngại, “Tiền bối, ta ăn hết cái này sao? Như vậy có bổ quá không?”

Tiền bối cười lạnh, “Nếu ngươi không ăn, thì sao ta có thể truyền nội lực cho ngươi.”

Ta đã hiểu liền gật đầu, “Ta không kiếm thấy tiểu quỷ nữa, ta sợ hắn lạc đường, tiền bối có thể đi với ta tìm hắn không?”

“Hắn không thấy đường ra ngoài, tự nhiên sẽ quay lại.”

Ta lại gật đầu, chuẩn bị cầm nhân sâm đi rửa sạch trước khi hấp, đi được hai bước cảm thấy không đúng lắm, bỗng nhiên quay đầu, “Tiền bối, ý ngài là.. Đem hết nội lực truyền cho ta?!”

Sắc mặt tiền bối vô cùng nghiêm túc, “Ừ.” Dứt lời, đưa cho ta một cuốn sách, “Bên trong là tâm pháp và cách sử dụng kiếm pháp, ngươi phải học cho kĩ.”

Ta run rẩy cầm lấy, chẳng trách muốn ta ăn nhân sâm, thì ra là sợ ta không chịu nổi. Vậy mà tiền bối lại truyền hết nội lực cho ta, chóp mũi có chút chua xót, ông ta thật sự muốn tìm một đồ đệ, để truyền hết võ công trước khi qua đời, con đường hoàng tuyền đi cũng bất an.

Bỗng nhiên ta nghĩ đến trọng điểm, nuốt nước bọt, “Tiền bối… Xin hỏi, ngài có bao nhiêu năm công lực?”

Tiền bối vươn tay vuốt chòm râu, tính nhẩm, “Không nhiều lắm, chỉ có bảy mươi năm thôi.”

“Phụt.”

Tiền bối, cho ta thêm ba cây nhân sâm!

Chương 15: Rời khỏi Khoái Hoạt Lâm

Rửa sạch nhân sâm, bỏ vào nồi hấp, nước nóng bốc hơi lên. Ta cầm phiến quạt ngồi bên cạnh, mặt mũi cũng nóng theo. Ngẩng đầu nhìn phòng bếp, hình như rộng hơn phòng ngủ kia, cũng có đầy đủ các dụng cụ nha. Gọn gàng ngăn nắp, quét dọn sạch sẽ.

Thêm củi lửa, lửa thế này chắc chưa tắt được, ta cầm cây quạt đi ra ngoài. Tiền bối đang đứng trước khu đất trống luyện võ, từng chiêu thức lên lên xuống xuống, không nhanh không chậm. Chém ra một chưởng, gió bay cuồng cuộng, lá khô trên mặt đất như bị gom lại nhẹ nhàng bay lên trời.

Tiền bối chợt ngừng tư thế, mũi chân hơi nhếch, một cành cây khô trên mặt đất lập tức bắn lên, đưa tay chụp lấy, động tác nhanh như gió, chiêu thức hoa lệ phức tạp.

Thật sự… không biết dùng từ gì để diễn tả…

Dưới ánh trăng bụi cùng sương mù bay ngập trời, nhào về phía ta, ta giơ tay phủi đi, yên lặng lui về phía sau. Cùng lúc đó động tác của tiền bối dừng hẳn, ném một cây gậy xinh xắn cho ta, ta nhịn không được vỗ tay khen hay.

Thái độ tiền bối vẫn như cũ, đứng nhìn, “Những chiêu thức này, ngươi đã nhớ chưa?”

“… Chưa…”

Khóe miệng tiền bối cố gắng kéo lên, “Một chiêu cũng không?”

Ánh mắt ông ấy lạnh rét nhìn ta, thiếu chút nữa ta sợ phát khóc, ra chiêu nhanh như vậy có thiên tài mới thấy kịp, nếu thị lực ta tốt thì sư phụ đã sớm chỉ dạy đầy đủ, giọng run rẩy, “Không.”

“..” Tiền bối khoanh tay nhìn trăng, trên mặt hiện vẻ đau buồn, “Qủa thật chỉ được cái gân cốt dẻo giai mà thôi a…”

Ta yên lặng ngồi xổm ở góc tường, “Tiền bối, nếu ngài mang hết nội lực truyền cho ta… Chỉ sợ ngài cũng không sống được?”

Ông ta không nhìn ta đến một cái, vẫn mãi mê ngắm trăng, “Ngươi biết tại sao phòng bếp lại đầy đủ dụng cụ không?”

Ta cẩn thận hỏi, “Để cho phu nhân của ngài dùng?”

“Ừ, chúng ta ẩn cư ở nơi này ba mươi năm, nàng đã qua đời được hai mươi ba năm. Nàng quá đau buồn vì không thể mang thai. Mà hai chúng ta đều muốn truyền thụ công phu lại cho đời sau, đáng tiếc tìm mấy chục năm, cũng không có ai hợp ý. Bây giờ ta không có nhiều thời gian để chỉ dạy ngươi, chỉ có thể đem nội lực truyền cho ngươi, như vậy ngươi mới luyện được kiếm pháp.”

Không biết vì sao, nhìn tiền bối tóc bạc phơ dáng người vẫn rất mạnh khỏe nói ra những lời này, ta lại cảm thấy chua xót trong lòng.

Bọn họ chờ “Hài tử” để trao phó tâm huyết cả đời, hắn lại khổ sở đợi thêm hai mươi ba năm. Nếu là ta, nhất định sẽ không kiên nhẫn như vậy.

“Ta đã gần đất xa trời, không lưu luyến thứ gì nữa, cuộc đời này chẳng còn nghĩa lý chi. Khi ta mất, ngươi hãy chôn ta ở khu rừng trúc cách đây nửa dặm.”

Lời nói đến bên miệng, suy nghĩ một hồi, nhẹ giọng hỏi, “Sư nương cũng ở đó?”

Tiền bối chợt im lặng, thu hồi ánh mắt, nghiêng người nhìn. Ta ôm đầu gối tiếp tục lui vào góc tường, ta không nên nhắc tới sư nương mới phải. Tuy nói đổi sư môn, nhưng mấy ngày nay không thấy ông ta nhắc đến vấn đề này nha.

“Ngươi tên gì?”

“Hoa, Hoa Lê.”

Hắn gật đầu, “Ngươi cũng không muốn thay đổi sư phụ, vậy lão phu nhận ngươi làm nghĩa nữ, thế nào? Danh chính ngôn thuận rồi.”

Ta ngạc nhiên, “Tiền bối…”

Hắn thở dài, “Ta với Vân Thanh vất vả cả đời trên giang hồ, không có con cái, vẫn còn rất tiếc nuối. Chỉ sợ do lúc trẻ ta gây quá nhiều nghiệp chướng, nên bị ông trời chừng phạt. Lại khiến Vân Thanh mất sớm, cực khổ hơn hai mươi năm. Chỉ mong sau này, vào ngày thanh minh có nữ nhi cúng bái, chưa tới mức để mộ phần mọc đầy cỏ.”

Ta nhìn ông ấy thật lâu, mặc dù tiền bối năm lần bảy lượt nói bản thân là người xấu, nhưng so với đám người danh môn chính phái truy sát ta, còn thẳng thắn hơn nhiều. Miệng khẽ động, nhỏ giọng gọi, “Nghĩa phụ.”

Khuôn mặt vô cảm của tiền bối xúc động, đột nhiên cười lớn, “Tốt, tốt, Mộ Ban ta rốt cuộc cũng có con rồi.”

Mộ Ban? Ta nhíu mày, tên này nghe thật quen tai… Ừm, hình như đã từng nghe thái sư phụ nói qua. Lâu quá rồi, không nhớ ra.

Ông ta vội vàng đi vào bên trong, một giây sau ta nghe thấy tiếng vang. Đi tới cửa, thò đầu vào bên trong coi thử, thì thấy ông cầm cái hộp dài đi ra, ta lập tức đứng lên.

Nghĩa phụ mở chiếc hộp trong tay, một trường kiếm lặng lẽ nằm đó. Có lẽ dài hơn thanh kiếm thông thường một chút, cỡ chừng ba thước bảy tấc, vỏ kiếm được đính ba khối ngọc quý, hơi lệch, dưới ánh trăng hiện lên ánh sáng rực rỡ.

“Lưu Quang Kiếm, chém sắt như bùn, cực kì quý báu.”Nói xong, tay cầm kiếm rút ra khỏi vỏ, vang lên một hồi tiếng động êm tai. Trong nháy mắt Lưu Quang Phi Vũ, khiến người người run sợ.

Tư thế của nghĩa phụ đã chuẩn bị sẵn sàng, trong lúc ta cực kì mong chờ, ai ngờ ông im lặng, thu kiếm, “Mà thôi, dù sao con cũng không nhớ được chiêu thức.”

… Bị ghét bỏ rồi…

Ông ấy đưa kiếm cho ta, “Thanh kiếm này, tặng cho con.”

Ta giơ hai tay cung kính nhận lấy, quan sát nó thật kỹ, dùng ánh mắt của con gái chủ tiệm cầm đồ mà nhìn, kiếm này bán được rất nhiều tiền nha… Không đúng, vô tình nghĩ lạc hướng. Nó quả thật là thanh kiếm lợi hại giúp người ta đánh thắng kẻ mạnh, trước đây ta từng dùng kiếm chắc sẽ sử dụng tốt thôi, “Nghĩa phụ, con sẽ quý trọng nó.”

Nghĩa phụ gật đầu, “Đi uống canh nhân sâm đi.”

Ta dừng một chút, “Nghĩa phụ, ban nãy người nói không còn chuyện vương vấn, hiện giờ cha còn có con là nữ nhi nha, con sẽ nói chuyện cùng người. Thân thể cha khỏe mạnh như vậy, chắc chắn có thể sống lâu mà từ từ dạy con.”

Ông vuốt cằm nhìn ta, “Thật nhiều lời, nhanh đi đi.”

Ta ôm hộp kiếm đi ra, không hiểu tại sao tuyệt học cả đời lại có thể quan trọng hơn tính mạng một người.

Nghĩa phụ bỗng giận dữ, “Con vẫn chưa chịu uống!”

Ta xoay người bỏ chạy, cái này rõ ràng là ép ta giết người. Mới chạy được hai bước, đã có gió từ phía sau đuổi tới. Đôi mắt cay cay, nước mắt đồng thời chảy xuống hai gò má.

&&&&&&&&

Lúc nhỏ khi đói, ta lén chạy xuống phòng bếp mở nồi, kết quả bị khí nóng trong nồi bốc ra làm cho phỏng tay, ta lập tức chạy đến bên cạnh mẫu thân khóc lóc. Mẫu thân vừa thấy liền tức giận, bảo ta là heo, tham ăn lại ngốc nghếch. Mà cha lại ôm ta vào lòng, thổi đầu ngón tay giúp ta, hỏi có đau hay không.

Dù sao cũng lâu lắm rồi, ta vốn đã quên đi chuyện kia. Nhưng hôm nay ở trong mơ, lại loáng thoáng thấy cơn nóng ấy. Hơi trợn mắt, lửa cháy đầy trời, căn nhà gỗ kia giờ đây chìm trong biển lửa, khí nóng lan tràn xung quanh, vô cùng nóng bỏng. Ta vội vàng ngồi dậy nhìn ngó xung quanh, không thấy nghĩa phụ, lúc này mới giật mình nghĩ tới hắn đang ở bên trong, đang định xông vào, nhà gỗ “rầm” tiếng sập xuống, đốm lửa bắn tung tóe.

Ta quỳ ngơ ngác nhìn căn phòng nhỏ, đầu óc rối loạn.

Bị mẫu thân chửi là ngốc như heo, sau đó không lâu thì bà mang ta lên Hoa Sơn, khi đó ta cho rằng bà cực kì chán ghét ta.

Bái sư được một năm thì ta từ Hoa Sơn về thăm nhà, phát hiện mắt mẫu thân không tốt lắm. Cha nói, ngày đêm nhớ mong, ngày đêm khóc, khóc đến nỗi mắt cũng sắp mù luôn rồi.Lúc đó ta biết không phải mẫu thân không thương ta, chỉ là cách yêu thương của mỗi người khác nhau.

Không biết bởi vì chuyện cũ khiến ta xúc động, hay do tình cảnh trước mắt này, đôi mắt ta ẩm ướt, nghẹn ngào khóc lớn.

Một bóng dàng mờ ảo theo ánh lửa cao vút trời xuất hiện, ta lau khóe mắt đẫm lệ ngây ngốc nhìn người kia, “Nghĩa phụ…”

Nhưng người xuất hiện không phải ông ấy, là Thủy Đông Lưu.

Hắn nhíu mày bước nhanh tới, ngồi xuống hỏi, “Xảy ra chuyện gì rồi hả?”

Không biết tại sao ta lại tức giận đến như vậy, ngẩng đầu nhìn hắn chằm chằm, “Tại sao người xuất hiện lại là ngươi! Đến cuối cùng lại vô cớ biến mất, đừng coi ta như con khỉ mà đùa giỡn. Ta ngốc, ta cặn bã, nhưng cũng có thất tình lục dục, ngươi cứ bỏ chạy như vậy, có biết ta lo lắng cho ngươi lắm không?”

Ta nghẹn giọng nên nói chuyện không rõ ràng, một chút khí thế tức giận cũng không có.

Hắn chớp mắt một cái có hơi do dự, rồi đưa tay ra, “Thật xin lỗi.”

Đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, ta nằm trong lòng hắn, tiếp tục khóc lóc, đem hết nước mắt nước mũi chà vào quần áo hắn.

Lửa cháy đến tận sáng hôm sau, phía chân trời đỏ hồng, ánh nắng sớm chiếu rọi mặt đất. Xuyên qua kẽ lá thưa thớt, căn nhà gỗ đã trở thành tro bụi.

Thủy Đông Lưu không cho ta đi qua đó, những cọc gỗ trên mặt đất vẫn còn rất nóng.

Ta ôm đầu gối nhìn, không còn sức lực để khóc nữa, “Thủy Đông Lưu, ngươi đi đi, ta có thể đi một mình tới Hành Sơn.”

Hiếm khi thấy hắn ngồi xuống đất, giọng nói từ tốn, “Không phải ta cố ý bỏ đi… Sau này, ta sẽ nói cho ngươi biết nguyên nhân.”

Ta lắc đầu, tối hôm qua ta hôn mê bất tỉnh, nghĩa phụ đã truyền toàn bộ công lực cho ta. Khắp nơi trong cơ thể đều có dòng chân khí chạy qua, ta cảm thấy chỉ cần đánh ra một chưởng nhẹ, cũng có thể tạo nên một cái hố to trên mặt đất, “Ngươi đi đi, ta có thể bảo vệ chính mình, nghĩa phụ mang bảy mươi năm công lực truyền cho ta rồi.”

Thủy Đông Lưu chợt lên giọng, “Cho nên trong mắt ngươi coi ta giống như tiêu sư sao?”

Ta cắn răng nhìn hắn, “Ngươi không phải tiêu sư, có tiêu sư nào lại vô trách nhiệm như ngươi không, cậu mười bảy của ngươi nói không sai, ngươi là cặn bã, là đồ cặn bã.”

“Ta…” Thủy Đông Lưu cực kì tức nhưng chỉ nhìn trời, “Được rồi, ta không đi theo ngươi nữa.”

Ta cười nhạo một tiếng, thấy tro tàn chỗ kia không còn nóng nữa, đứng dậy phủi mông đi qua. Tuy đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi nhìn xuống tro cốt người nọ, trong lòng lại vô cùng đau đớn. Nhìn chỗ này, là phòng bếp.....

&&&&&&&

Thu dọn hài cốt nghĩa phụ, nhưng không tìm thấy đồ gì để đựng. Ta nghĩ một hồi, cầm kiếm ra, buộc ở trên lưng. Mang di hài người bỏ vào hộp kiếm gỗ, ôm đi nửa dặm tới rừng trúc. Ở chỗ đó, đúng là có một bia mộ, trên bia đề mấy chữ đơn giản: Mộ Ái thê Mộ Ban.

Cầm hộp gỗ chôn bên cạnh, Thủy Đông Lưu tìm một tấm ván tới, hắn đưa cho ta khối than để ghi chữ.

Nhìn hai phần mộ trước mặt, hàng trăm loại cảm xúc đan xen, ta hơi hiểu ra tại sao nghĩa phụ lại muốn chết… Người yêu đã ra đi, sống một mình còn ý nghĩa gì chứ. Tuy trên danh nghĩa ta là con gái của ông, cũng không giúp ông có thêm một chút nội lực để sống tiếp, nhưng ta thực sự xem nghĩa phụ như người thân.

Ta thở dài, bọc thanh kiếm thật kĩ, rồi dắt ngựa của ta đi ra ngoài, trong lòng vô cùng chán nản. Đi vài bước vẫn gặp Thủy Đông Lưu bên cạnh, ta hỏi, “Không phải ngươi nói không đi theo ta nữa sao?”

Tay hắn ôm ngực, hơi nhấc ánh mắt, “Ta không có đi cùng, chẳng qua là tiện đường lên Hành Sơn thôi.”

“…” Ta nổi giận, “Thủy Bánh Trưng! Mặt của ngươi còn có thể dày hơn nữa không?!”

Hắn lập tức cười, hắn như vậy mà nở nụ cười! Nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt dịu dàng, giọng nói chậm rãi, khẽ nói hai chữ: “Có thể.”

Tim ta đột nhiên đập mạnh, ta giận dữ xoay đầu nhìn thẳng phía trước, khuôn mặt này… Rõ ràng là quá yêu nghiệt! Ta đã trở thành cao thủ, nếu ngứa mắt thì cứ đánh hắn luôn vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau