NHÂN VẬT PHẢN DIỆN THẬT TUYỆT SẮC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nhân vật phản diện thật tuyệt sắc - Chương 1 - Chương 5

Chương 1-1: Ban đêm gió lớn (1)

Editor: Snowflake HD

Đêm không trăng mới dễ giết người, ngày gió thổi mới dễ phóng hỏa.

Xa xa truyền đến tiếng chiêng đồng vang do người phu canh gõ, đã qua canh ba, chỉ còn tiếng côn trùng kêu, không một âm thanh của con người.

Ta ngồi xổm đằng sau tượng đá Phật tổ, nắm chặt trường kiếm, hiện tại mới thấm thía hàm ý của sư tỷ: "Lê Tử muội không nên suy nghĩ quá nhiều, nên tranh thủ thời gian mà làm việc" . Do ta nhất thời tham lam hưởng thụ thú vui, nửa canh giờ đầu còn tạm ổn, ngay sau đó hai chân lập tức mềm nhũn ra, mấy người ở đây lại hết lần này đến lần khác thi nhau chen lấn, không nhúc nhích được chút nào, khổ không thể tả.

Tối nay là thời điểm anh hùng võ lâm trên giang hồ cùng nhau hợp sức diệt trừ đại ma đầu.

Ngày mười lăm tháng trước, minh chủ đại nhân nhận được mật báo, thế lực của ma giáo Tây Vực đang ngày một phát triển mạnh mẽ ở kinh thành, giáo chủ Thủy Đông Lưu bí mật đi Quan Trung, mưu đồ lật đổ liên minh chính nghĩa, tự mình xưng bá giang hồ.

Từ xưa đến nay nhân vật phản diện đi lại trên giang hồ có không ít người, nhưng tình hình của Thủy Đông Lưu đột nhiên trở nên kì lạ, không thể không làm cho người ta phải nghĩ ngợi nhiều. Thứ nhất thế lực của hắn rất mạnh ở phương Bắc nhưng vô duyên vô cớ lại di chuyển đến Kinh thành, tất nhiên là kì quái; thứ hai có người đồn rằng hắn đến đây có mục đích xấu. Xét thấy cha mẹ của hắn đều là những nhân vật phản diện được ghi lại trong sách đen, trao đổi bàn bạc một hồi, cuối cùng chưởng môn của các môn phái quyết định, nên diệt trừ đại ma đầu!

Mà bản thân ta là đệ tử của Hoa Sơn, dĩ nhiên cũng muốn tham gia sự kiện lớn này.

Mười năm trước ta bái sư ở Hoa Sơn. Bởi vì nơi này là một trong hai danh môn chính phái trên giang hồ, nếu đứng trước mặt các vị đại thúc đại thẩm nói "Ta chính là nữ đệ tử của Hoa Sơn", xung quanh lập tức bắn ánh mắt ngưỡng mộ về phía ta, cực kì hãnh diện nha. Cũng vì cái hãnh diện này, mà lúc ta khoảng năm sáu tuổi cha mẹ liền kéo ta đến trước mặt thái sư phụ, đem theo học phí, rồi cầu xin thái sư phụ thu nhận ta làm đồ đệ.
Thái sư phụ xiết chặt cánh tay bắp chân ta, đưa tay vuốt vuốt chòm râu trắng muốt, giọng âm trầm nói, "Gân cốt dẻo dai, là một thiên tài luyện võ. Tống Tri, ngươi nhận tiểu oa nhi này đi."

Ta vừa nghe xong, lập tức ôm lấy bắp đùi của phụ thân gào khóc, giằng co nửa ngày cũng không chịu buông tay, mẫu thân lập tức đưa cho Tống Tri - - cũng chính là sư phụ ta một bọc mức hoa quả, nhân lúc ta không chú ý, bà kéo phụ thân cao bay xa chạy. Để lại ta và sư phụ trợn mắt nhìn nhau, cuối cùng ta chấp nhận số mệnh đi đến lấy mức hoa quả trong tay hắn.

Ta vốn còn tưởng câu nói gân cốt dẻo dai của thái sư phụ là thực, ngông nghênh tự đại còn cho rằng mai này mình sẽ trở thành người hùng cứu giúp toàn bộ võ lâm, ai cũng đừng đắc tội ta, nếu không ta ghi vào sổ đen. Kết quả ta trở thành đồng tử quét dọn, ai đến bái sư học đạo thái sư phụ cũng đều nói "Gân cốt dẻo dai, là thiên tài luyện võ a". Lúc ta làm đệ tử thực tập, như cũ gọi là "Gân cốt dẻo dai, là thiên tài luyện võ a", chờ ta làm... Được rồi, một ngày đẹp trời nào đó vào lúc nửa đêm gió thổi lớn, ta ở phía sau núi lặng lẽ đốt sổ đen.

Đáng tiếc chính phái ngày nay không được ăn ngon miệng, bởi vì nhân vật phản diện hoành hành ngang ngược, xếp hạng cao thủ võ lâm trên thiên hạ cũng chỉ có tên của các nhân vật phản diện đứng đầu, chính phái đi mua túi gạo lọ dầu còn bị tà phái cầm dao rượt vây đánh. Thân là người trong chính phái, ta thường xuyên cảm thấy thực áp lực lắm nha.

"Ọt ọt ~" ta sờ sờ cái bụng xẹp lép, xoa xoa cái mông trong lòng rơi lệ, đại ma đầu ngươi xuất hiện sớm một chút không được sao, ta đang muốn nhanh chóng quay về ăn bánh bao của Đường đại thẩm, bánh bao thịt a vừa mềm vừa ngon, nhân bánh vẫn còn nóng hổi, cắn vào một miếng...

"Người tới là ai mau xưng danh tính!"Không biết ai quát to một tiếng, ngôi miếu đổ nát ‘Rầm’ một tiếng bắt đầu vang lên tiếng đao kiếm va chạm, người ẩn nấp trong nơi nhỏ bé này lần lượt xông ra như nước lũ. Sư huynh sư tỷ ngồi bên cạnh cũng đã sớm rút kiếm lao ra ngoài, ta đang định đứng dậy, chân bị tê vẫn chưa hồi phục, đùng phát ngã xuống, trong hỗn loạn không biết bị ai đạp cho một cước, lệ rơi đầy mặt, làm nhiệm vụ tập thể thật không dễ dàng gì!

Lúc ta đứng lên lần nữa, phía trước chẳng còn một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng người tranh cãi, loạn hết cả lên, đột nhiên nghe thấy giọng minh chủ la lên thật lớn: "Nhất định là ma giáo có người tiếp ứng, hãy bớt những lời vô nghĩa đi, mọi người nghe lệnh, bắt sống bọn họ, truy hỏi tung tích Đại ma đầu", dứt lời, đám người kia như dòng nước xoáy, bao vây xung quanh lại. Chẳng mấy chốc lại vang lên tiếng binh khí đụng nhau.

Đại ma đầu thả sai tin để nhử chúng ta đến Quan Trung? Ta giận dữ rút kiếm, vậy là tốn công vô ích nửa ngày, còn không thể mua được bánh bao thịt của đại thẩm, nói thế nào ta cũng vô cùng vô cùng hận a.

Đáng tiếc người phía trước quá nhiều, không ngừng vang lên tiếng các chiêu thức tuyệt kĩ võ công của các vị trưởng môn, nào là "Toàn phong quyền" "Phích lịch chưởng" "Chấn thiên quyền", nghe xong đã biết địa vị sức mạnh bọn họ, người bên ngoài nhìn vào không khỏi hâm mộ. Đang lúc ta cố gắng chen lên đằng trước để giúp đỡ chính nghĩa, thì vô tình nhìn thấy có người đang trốn ở cánh cửa đằng sau miếu.

Lén lén lút lút, khẳng định không phải là người trong chính phái. Thân là nhân vật phản diện lại nhát gan núp lùm như vậy, chắc hẳn là một kẻ ngây thơ. Nghĩ ngợi hồi đột nhiên cười nham hiểm, rút kiếm đi đến chỗ cánh cửa sau miếu, nhớ tới lời thái sư phụ: "Bắt được một kẻ địch, được một cái cổ vịt". Ta liếm liếm môi đã có chút khô khốc, nuốt xuống một ngụm nước bọt, hình như ta thấy cổ vịt đang lớn tiếng gọi mình nha.

Tay trái cầm cánh cửa, đột ngột mở ra, tay phải trường kiếm không ngần ngại đâm thẳng về phía trước. Không nghĩ tới lại chẳng có thứ gì ở đây, mũi kiếm phật một tiếng, dính ở trên bức tường đất.

Không có người?

Nhưng rõ ràng ta trông thấy có người đi từ chỗ này đi ra mà!

Chương 1-2: Ban đêm gió lớn (2)

Editor: Snowflake HD

Hít một hơi lạnh, lại nghĩ không đúng, cúi đầu nhìn xuống, liền thấy một tiểu tử áo trắng đang ngước mặt nhìn mình, khoảng chừng bảy tám tuổi, không thấy rõ khuôn mặt cho lắm, bởi vì sắc trời bên ngoài đã tối nên thỉnh thoảng chợt thấy khuôn mặt ẩn hiện mập mờ, cảm thấy thằng nhóc đó đang khinh thường và xỉ nhục, "Toàn lực chiến đấu mà thua năm vạn người thật đúng là cặn bã."

"..." Ta giận dữ, kẻ nào làm cha mẹ lại nhẫn tâm như vậy, đi bắt đại ma đầu còn dẫn theo con nhỏ, mà thằng nhóc còn độc mồm độc miệng nữa chứ, đưa tay bóp mặt của hắn, cảm thấy thật mềm, y hệt nhân bánh báo thịt, "Ngươi mới là cặn bã!"

Trong nháy mắt tay ta bị hắn hất ra, nổi cáu, "Không được bóp mặt ta!"

Ta giật giật khóe miệng, đưa tay, lại bóp thêm một cái.

"..."

Ta liếc nhìn tình hình bên ngoài, vẫn giữ nguyên bộ dáng không thích chen lấn, được rồi, ở chỗ này bảo vệ tiểu hài tử của nhà đại hiệp nào đó cũng coi như là có cống hiến, "Tiểu quỷ, cha mẹ ngươi là ai? Đợi tí nữa ta sẽ đưa ngươi về nhà."

Dứt lời, không biết kẻ nào đánh đến một đạo phong kình, ‘Đùng’ đập ở trên cửa. Ta vội ôm lấy tiểu quỷ kia che chắn cho hắn, cánh cửa cũ nát lập tức sập xuống, đè xuống người của ta, ta đau đớn hút một luồng khí lạnh. Lại nhìn hắn, trên người không bị hao tổn một cọng lông nào. Không có cánh cửa che, cuối cùng cũng thấy rõ bộ dáng của hắn, đôi mắt to sáng ngời, gò má đỏ thắm, thật là một tiểu hài tử tuấn tú. Ban đầu còn nghĩ rằng hình tượng của bản thân mình trong lòng hắn sẽ trở nên vĩ đại hơn, ai ngờ hắn lạnh lùng nói một câu, "Cái này cũng không tránh được, quả nhiên là một đống cặn bã."

Tên nhóc này rốt cuộc là hài tử nhà ai, ta rất muốn tét mông hắn một trăm một ngàn lần!

Ta đưa tay sờ cái lưng cho bớt đau một chút, hồi lâu sau mới đứng thẳng người dậy được, hắn lại nhíu mày, "Thực sự rất đau sao?"

Ta vỗ vỗ đầu hắn, chân thành chân ý nói một câu, "Được rồi, giang hồ rất nguy hiểm, mau về nhà bú sữa mẹ đi."
Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức biến thành màu gan heo.

Ta cảm thấy thật thoải mái ngước đầu lên nhìn, thấy phía trước đã không còn đông đúc như ban đầu nữa, hình như đường đang vắng dần, ta vội vàng rút kiếm định chạy lên tiếp viện, ai ngờ một người nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt ta, vẻ mặt trước sau như một vô cùng nghiêm nghị. Giọng nói của sư phụ trầm thấp, "Đối phương có viện binh, mau chóng rút khỏi đây."

Nói xong, sư phụ điểm nhẹ mũi chân, lại nhảy vào trận loạn chiến đằng trước, các cao thủ đã bắt đầu che chắn lẫn nhau để rời khỏi trận chiến. Ta vội nắm tay kéo tiểu quỷ tử chạy ra ngoài, nhưng một tay hắn nắm chặt cánh cửa nhất quyết không chịu đi. Này này ta phỉ a, không biết là cha mẹ nào lại tài năng như vậy có thể dạy ra được một tiểu tử to gan lớn mật đến thế, sau này nhất định phải học hỏi thật nhiều. Chỉ một lát sau, trong miếu này đã chứa thêm vài vị chưởng môn cùng mấy hắc y nhân không rõ lai lịch, không có thời gian để ý mấy chuyện này nữa, ta nắm lấy y phục tiểu quỷ, một tay nâng hắn lên, xông ra bên ngoài.

Ngoài miếu không một bóng người, lần đầu tiên tham gia hoạt động tập thể thực khiến ta phải trợn mắt há mồm, tốc độ rút lui cũng nhanh quá phải không.

Ta lần theo con đường nhỏ trong trấn, chạy nhanh nhất có thể cứ sợ sẽ có người đuổi theo, dùng thứ võ công gà mờ của ta để chạy xa được thế này cũng đủ mệt chết rồi, lại thêm tên tiểu tử ta vác trên vai liều mạng giãy giụa, cọ sát vào bả vai ta đau nhức không thôi, nhịn không được quát: "Thử ầm ĩ nữa xem ta lập tức ném ngươi cho hổ ăn!", Lúc này hắn mới chịu nằm yên.

Rừng cây tối đen như mực không một chút ánh sáng, ta bước đi chậm dần, mơ hồ cảm thấy hình như có thú hoang đang giương ánh mắt thèm thuồng nhìn mình, ở vùng đất âm u lạnh lẽo này lại càng tăng thêm vẻ đáng sợ, chỉ muốn mau chóng thoát ra ngoài.

Nhưng mà nơi này cách Hoa Sơn rất xa, phải chạy mấy một ngày mới tới được đây, còn chưa quen thuộc địa hình, chỉ biết là nếu xuyên qua được rừng cây rồi đi tiếp ba dặm sẽ nhìn thấy cổng của một trấn nhỏ. Đằng trước có ánh sáng mập mờ, ta mừng rỡ, tự khen khả năng nhớ đường của mình cũng không tệ lắm, lại có thể gặp mặt các sư huynh rồi.Quan sát thấy chỉ chút nữa thôi là có thể nhìn thấy ánh sáng của sự sống con người, lại không nghĩ đến khi ánh sáng tràn đầy trong mắt, thì dưới chân đã không còn mặt đất, trọng lực đột nhiên biến mất, liền rơi xuống dưới, ta chạy sai hướng mất rồi! Vừa mới ngã xuống, ta lập tức khưng tiểu quỷ trên vai ném đi. Tiểu quỷ kia cũng rất ngạc nhiên, nhưng sau khi chớp mắt một cái, hắn sâu sắc nhìn ta biểu tình trong mắt hiện giờ chính là "Đồ ngốc - - ngươi thật quá ngu ngốc - - cứu mạng a a a"!

Ta vội vàng nắm bả vai hắn, nhưng thành ra, vạt áo lại siết chặt cổ hắn, hắn lập tức trừng mắt, vẻ mặt muốn giết ta. Không kịp nghĩ nhiều, ta ôm hắn cùng nhau ngã xuống.

Cơ thể rơi vào mấy lớp đá trên mặt đất, còn chưa kịp phản ứng, ta cảm giác như mình đang nằm trên tảng đá nóng hổi mà đại thúc cuốn trứng gà cuốn hay dùng, cuốn a cuốn a cuốn... Cuốn đến nổi khiến đầu ta choáng váng luôn rồi, bàn tay giữ lấy đầu của tiểu quỷ không dám buông ra, xem chừng xương mu bàn tay ta đều gãy rụng rời hết.

Mãi cho đến lúc khí lực trong cơ thể gần như cạn sạch, cuối cùng cũng ngừng lại, tiểu quỷ theo đó cũng ngừng lại, cái gáy bịch một tiếng va vào mặt ta, xương mũi thiếu chút nữa bị hắn đụng gẫy. Thứ chết người nhất chính là trên môi ta mơ hồ cảm thấy được bờ môi mềm mại của hắn...

Ta: "..."

Tiểu quỷ: "..."

Bảo vệ nụ hôn đầu suốt mười sáu năm, cứ như vậy lại bị một tên tiểu quỷ cướp đi! Tay nắm chặt quyền muốn đánh hắn, nhưng bàn tay đã không còn đủ sức để nâng lên, trước mắt mờ nhạt không nhìn thấy rõ. Nghe nói nếu bị va chạm mạnh sẽ khiến cho đầu óc mơ hồ, quả nhiên ta đã bắt đầu xuất hiện ảo giác.

Chứ không, tại sao ta lại cảm thấy tên tiểu quỷ đè trên người ta càng lúc càng nặng. Hơn nữa, giống như chớp mắt một cái đã trôi qua mười mấy năm, hắn biến thành một nam nhân cao lớn?

Được rồi, chiếu theo mấy câu chuyện thú vị được ghi chép lại trong võ lâm, sau khi bị trọng thương té xỉu, sẽ trở thành người đào hoa.

Nghĩ như thế, ta yên tâm hôn mê ngất tỉnh.

Chương 2-1: Tà môn ma đạo

Thái sư phụ nói không sai, thực tế vĩnh viễn là tàn khốc.

Sau khi tỉnh lại, quả thật ta không phải ngủ ở nơi hoang vu vắng vẻ, nhưng vừa mới mở mắt ra đã nghe thấy tiếng binh khí leng keng kề sát trên cổ. Ta nuốt một ngụm nước miếng, nhìn những người xung quanh, cười gượng, “Không biết nên xưng hô với mấy vị đại hiệp ở đây thế nào?”

Một người lạnh lùng nhìn ta, “Hơn nửa đêm tự tiện xông vào sơn cốc, không phải kẻ gian cũng là phường trộm cắp.”

Người còn lại nói, “Sư tỷ, giết nàng đi.”

Ta đột nhiên run rẩy, “Ta, ta chỉ là vô tình đi ngang qua, rồi chẳng may té xuống núi. Nếu ta thật sự là một tên trộm, sao lại khiến bản thân ngã tới mức bị thương như vầy, thế chẳng phải ngu ngốc quá à.”

Người nọ nhíu mày, “Nghe nói đêm qua trên núi xảy ra chuyện bất thường, chính phái vây diệt Thủy Đông Lưu... ngươi là...”

Ta nghiêm mặt, “Ta đương nhiên là người của Ma giáo.”

Người trong chính phái tuyệt đối sẽ không vì một kẻ lạ mặt mà rút đao tương trợ, giống như thái sư phụ cùng mấy vị sư bá, thậm chí mời người ta đến đàm đạo, uống trà, rồi thăm dò kẻ trước mặt, nếu phát hiện kẻ đó là gian thần chuyên nịnh bợ, sẽ không ngại đập bàn đánh nhau. Đây mới là phong cách làm việc của chính phái. Khuôn mặt bọn người này cười đê tiện như vậy, khẳng định không phải người cùng phe.

Người nọ hơi nhướng mày, “Chi nhánh tổng đà ma giáo cách nơi này khá xa, cho dù có giết vài tên đệ tử của bọn họ thì cũng chẳng có ma nào hay biết. Vừa đúng lúc cung chủ đang thiếu người luyện ngân châm...”

Ta run lẩy bẩy, cung chủ... Ngân châm, lại ở trong sơn cốc, lập tức sững người, “Nơi này là Tà Nguyệt Cung?”

Người nọ khẽ cười một tiếng, “Chính xác.” Cuối cùng lại hừ lạnh, “Đánh không lo đánh lại chạy tới chỗ này chơi đùa, bị chúng ta bắt là đáng đời lắm.”

Ta hít một ngụm khí lạnh, rơi ở đâu không rơi, tại sao lại rơi xuống hang sói vậy nè!
Từ thời xưa Tà Nguyệt Cung vốn được gọi là Minh Nguyệt Cung, về sau cung chủ tiền nhiệm quá chán ghét bọn người trong chính phái, bảo bọn họ là đám người không có khí phách, chẳng khác gì những kẻ gian ác, vì vậy đổi tên thành Tà Nguyệt Cung.

Còn có... Nếu không phải ta vô tình đi nhầm, ai thèm tình nguyện tới đây làm bánh cuốn chứ! Ta khẽ quan sát bên cạnh, không thấy bóng dáng của tên tiểu quỷ đâu, thiếu chút nữa định ngẩng đầu lên hỏi bọn họ tên tiểu tử đi cùng ta đâu rồi. Lời nói đến miệng mạnh mẽ nuốt xuống, nếu ta mà hỏi thì thật sự là một con heo ngu ngốc.

Ta mặt dày nói, “Thân ta bị thương nặng, phải tốn một thời gian dài để bình phục, nên không thể làm bia châm đâu, đúng không?”

Sau đó bọn họ ném cho ta một lọ kim sang dược, rồi đạp thẳng vào nhà lao.

Nghe nói kim sang dược ở Tà Nguyệt Cung hiệu quả vô cùng tốt, đáng tiếc chia cho ta cũng quá ít đi nha, nửa bình dùng để bôi trên mu bàn tay. Sờ sờ mặt, cũng trầy không ít da, di chuyển cái chân, đau đến không thở nổi. Giữa nhan sắc và chân què quyết đấu sống chết một phen, cuối cùng bi ai đem thuốc bôi lên chân.

Đợi khi nào ta thoát được ra ngoài, nhất định sẽ nhào tới ôm đùi sư phụ khóc lóc cáo trạng, sau đó dẫn mười vạn người đến chà đạp Tà Nguyệt Cung. Nghĩ đến chuyện ngày mai bị mang đi làm bia châm, chợt cảm thấy tương lai thật đen tối.

Nằm trên chiếc giường làm bằng rơm, đưa tay ôm một đống rơm vào trong ngực, cũng may bây giờ đang là mùa hè, chứ không sau đêm nay ta chắc chắn trở thành một tảng băng.Trong lúc mơ màng, loáng thoáng nghe thấy có tiếng nói vang lên, thật sự là do quá đói cộng thêm mệt mỏi nên không tài nào mở mắt nổi, dù gì ta cũng không sợ chết, bắt ta đi làm bia châm ta có đồng ý hay không, bọn họ cũng nhất quyết kéo đi, đã vậy cứ ngủ lâu một chút còn tốt hơn.

‘Ầm’ một phát cửa sắt đột nhiên mở ra, ta có thể nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ từ mặt đất truyền lại, thôi cứ giả vờ không nghe cho xong, như vậy đỡ mắc công đánh nhau. Ai ngờ người kia đứng lại bên cạnh ta, giọng nói cực kỳ khó chịu, “Chết chưa?”

Ta hơi hé con mắt nhìn hắn, người nọ đứng đối diện cánh cửa nhà lao lưng hắn chiếm hết khoảng sáng ít ỏi, một thân bạch y trắng ngà, tưởng rằng làn da hắn sẽ bị bóng tối khuất mờ, tuy nhiên dưới ánh trăng chiếu rọi càng thấy rõ màu da trắng muốt, y hệt tiên nhân hạ phàm. Đôi mắt hẹp dài cụp xuống, lại nhíu mày, “Không chết thì mau đứng lên đi.”

“Ngươi là...” Chợt nhớ tới đội hình đông đúc chen lấn nhau trong ngôi miếu đổ nát, sư tỷ ngại ngùng chỉ vào nam nhân mặc bạch y ở phía trước nói, người kia chính là Hành Sơn vị sư thúc trẻ tuổi nhất của chúng ta, khôi ngô tuấn tú võ công cái thế, nhưng không gần nữ sắc thật là đáng tiếc quá đáng tiếc nha. Người trước mắt mình đang mặc bạch y khuôn mặt cũng có vẻ cấm dục, lại đến đây để cứu mình, nếu không phải soái ca sư thúc thì có thể là ai nữa. Ta ngay lập tức nhào tới ôm tay hắn, vịn hắn mà đứng dậy, lệ rơi đầy mặt, “Sư thúc, ta biết tổ chức không có quên nhân vật như ta đâu mà.”

“...” Hắn nhếch khóe môi, nheo mắt nhìn, “Dẫn ngươi rời khỏi đây, coi như đã trả xong tình nghĩa, ngươi còn dám ôm tay ta như vậy, ta lập tức xé ngươi làm tám mảnh.”

Nói xong, khuôn mặt tỏa ra sát khí, sát khí trong mắt thôi cũng đủ dọa chết người. Ta ha ha cười nhẹ, “Sư thúc người thật vui tính.”

Hắn đỡ trán, tức giận nắm tay ta, “Ta muốn nhanh chóng đưa ngươi ra ngoài, từ nay về sau tốt nhất đừng bao giờ gặp lại!”

“Ô ô ô...” Cả người ta run rẩy, “Đừng nắm tay trái ta, nắm tay phải đi a. Đúng rồi, sư thúc, lúc người vào đây có nhìn thấy tên tiểu quỷ nào không?”

Hắn đổi tay tiếp tục lôi ta đi về phía trước, cũng không quay đầu lại, “Không có.”

“Thằng nhóc mặc đồ trắng, vẻ mặt ngu ngốc ngông cuồng tự đại ác mồm ác miệng là một hài tử hư hỏng đáng bị đánh đòn, khoảng chừng bảy tám tuổi.”

“... Không gặp!”

Chương 2-2: Tà môn ma đạo

Không gặp thì cứ nói không gặp việc gì phải to tiếng như thế, ai nói soái ca sư thúc là người cấm hỏa cấm dục, sư thúc rõ ràng đang nổi nóng nha. Nhưng tại sao sư thúc lại trùm kín mít như vậy, ngay cả đầu ngón tay cũng không lộ ra ngoài. Không thể ăn đậu hủ ta cảm thấy cực kì bi thương.

Ta vừa run rẩy vừa chạy phía sau hắn, sư thúc cầu xin người biết thế nào gọi là thương hoa tiếc ngọc, nếu mặt ta không bị thương thì sẽ rất xinh đẹp, ta thật sự là một đóa hoa vô cùng đáng yêu, ngài có thể chạy chậm lại một chút hay không, cứ chạy như vậy ta sẽ trở thành người què thật đó.

Võ công của sư thúc quả nhiên cực kỳ lợi hại, từ địa lao đi ra ngoài, có thể trông thấy đám người canh gác đều nằm một đống trên đường, bọn họ vẫn còn thở, chỉ có cơ thể không thể động đậy, không thấy khí huyết trong người, rõ ràng là bị điểm huyệt. Có khả năng làm ra chuyện như vậy mà không gây bất kì tiếng động nào, võ công người đó phải thuộc loại sâu không lường được.

Ta lập tức tăng thêm sự ngưỡng mộ đối với sư thúc, nếu gặp đúng lúc hơn thì tốt rồi. Thật sự là đi theo không nổi rồi, một chân bị trẹo, mà sư thúc vẫn tiếp tục chạy, lúc gần ra bên ngoài, cả thân thể ta ngã gục xuống mặt đất, tay vẫn bị hắn kéo.

“Oa...” Ta đau khổ gào lên, “Sư thúc, thật ra có phải người Tà Nguyệt Cung phái người đến để hành hạ con đúng không.”

Sư thúc tràn đầy ghét bỏ, duỗi tay ra, rồi rút về, cánh tay đưa ra rụt lại liên tục, cuối cùng như đã hạ quyết tâm, cắn răng, “Ta chưa từng ôm nữ nhân.”

Ta cảm thấy vui mừng, “Đời người khó tránh khỏi phải có lần đầu tiên.”

Nói xong ngoan ngoãn giơ tay đòi hắn ôm.

Qủa nhiên sư thúc chưa từng ôm qua người nào, tư thế ôm hết sức kỳ quái, còn không chịu nghe lời ta chỉnh sửa tư thế, nói ôm như vậy vừa thoải mái vừa chạy nhanh. Ta đành phải câm nín chấp nhận tư thế quái dị trong lòng hắn, tuy nhiên so với việc hắn kéo ta chạy giống mấy kẻ thần kinh thì cái này vẫn tốt hơn nhiều.d.d.l.q.d

Tà Nguyệt Cung không được xem là một đại tà phái trên giang hồ, nhưng lực lượng cũng không ít, nếu so sánh với thế lực của Hằng Sơn thì chắc hẳn ngang ngửa. Bọn họ sống ẩn cư ở đáy cốc, chủ yếu lấy việc buôn bán châu báu trong cổ mộ làm nghề mưu sinh, bởi vậy khiến nhiều kẻ trong giang hồ phải dòm ngó.

Thân là đạo tặc, cũng sợ có bọn tặc tới đánh cướp, cho nên địa bàn Tà Nguyệt Cung xưa nay dễ thủ khó công, ở tứ phía đều sắp xếp cơ quan, một khi vào, khó lòng có thể trở ra.

Mặc dù không biết sư thúc có biện pháp gì để thoát thân hay không, nhưng có đồng bọn đi bên cạnh, ta cảm thấy rất an tâm.

Vết thương có chút nghiêm trọng, tinh thần càng lúc càng không rõ ràng. Ta liếm liếm đôi môi nứt nẻ, thì thầm, “Sư thúc, người có bánh bao thịt không? Đói...”

“Không có.”

“Có nước không? Khát...”

“Không có.”
“Có...”

“Ngươi đủ rồi đó...”

Đụng phải kẻ không biết quan tâm người khác, cái mạng nhỏ này cũng bị mất phân nửa rồi. Ta mơ mơ màng màng suy nghĩ, sư thúc bỗng nhiên dừng lại, nghiêng người nấp ở sau tường, thấp giọng, “Có người.”

Ta liền ngậm miệng, không dám phát ra một tiếng động nào nữa. Sư thúc quan sát chung quanh một chút, rồi đứng lên tiếp tục chạy ở hướng ngược lại.

Khinh công sư thúc cực kỳ lợi hại, mặc dù ôm lấy ta, nhưng khi rơi xuống đất vẫn vô cùng nhẹ nhàng, khiến ta xúc động không thôi hóa ra khinh công Hành Sơn lại lợi hại như vậy, hèn gì đại hội võ lâm năm nay bên chính phái dám mở miệng đòi tiêu diệt đại ma đầu.

Lúc đang chạy, chân hắn lại dừng lần nữa, vẻ mặt nghiêm túc quan sát tứ phía. Ta cất giọng yếu ớt hỏi, “Làm sao vậy?”

Hắn suy nghĩ một lát, “Nơi này không bình thường.”

Ta nghiêng đầu nhìn lại, quả thật có điểm không đúng. Vừa rồi đi qua nhiều nơi chỗ nào cũng có người canh gác, nhưng nơi này lại không một bóng người. Mới sáng sớm trời không nên lạnh như vậy, một làn gió nhẹ thổi qua, không lý nào cả người lại nổi hết da gà.

“Đây không phải là cấm địa của Tà Nguyệt Cung chứ?”
“Cấm địa?”

Ta nghiêm túc gật đầu, lật áo hắn lên chui vào trong lòng hắn, “Đúng vậy, các đại nhân vật phản diện trên giang hồ đều yêu những thứ này hơn yêu bản thân, hay ta giả bộ bị nó mê hoặc được không?”

Khóe miệng hắn giật giật, “Giả bộ chi bằng cứ làm thật đi.”

Ta kinh sợ! Đầu ong ong vội nói, “Sư thúc! Thúc thúc người đừng nghĩ quẩn nha, quan trọng là người đừng khiến ta nghĩ quẩn theo!”

“Ầm ĩ nữa ta ném ngươi vào đại lao.”

“Đi thôi! Sư thúc!”

“...”

Nơi này tuyệt đối là cấm địa, bất kể là cấu trúc hay không khí, đều giống với lời giang hồ hay đồn. Ngang qua khu rừng trúc, trăng đã sắp lặn, bầu trời đón ánh bình minh rực rỡ.

Trời vừa sáng, tinh thần ta cũng khôi phục được chút ít. Bước chân của sư thúc vẫn rất nhẹ nhàng như cũ, ta lập tức xúc động thì ra cơ thể của mình nhẹ tựa lông hồng, hắn vác mình đi cũng không có gì nặng nhọc. Đang lúc suy nghĩ vẩn vơ, sư thúc đột ngột dừng lại, chỉ trong nháy mắt, thân thể rơi xuống. Loại cảm giác này sao mà quen thuộc quá, chẳng phải là đạp gió à, không lẽ phải làm bánh cuốn thêm lần nữa?!

Ta vội vàng ôm chặt hắn, sợ hắn nhẫn tâm ném ta ra, ai biết cái động này sâu không thấy đáy, trong nháy mắt đã không thấy hình bóng của hai người chúng ta. Sư thúc phản ứng cực nhanh, đưa tay nắm lấy vách đá, hình như hắn đang tìm tảng đá nào đó để đứng tạm. Còn chưa trụ vững, vách đá mà hắn bám đã vỡ ra, lại tiếp tục rơi xuống dưới.

Tiếng gió rít mạnh mẽ thổi qua tai, từ trên cao như vậy rớt xuống, đảm bảo chết không toàn thây.

Nhưng với khinh công của sư thúc, một mình hắn bay lên lại cũng không phải chuyện gì khó khăn. Ta bất ngờ buông tay, đẩy hắn ra, nhìn ánh mắt kinh ngạc của hắn, chợt nghĩ tới mười sáu năm sống vô ích của bản thân, tuy nhiên đến cuối cùng cũng làm được một việc tốt. Không cho ta thời gian để tự khen thưởng chính mình, khuôn mặt sư thúc tràn đầy vạch đen, nhìn hắn không có vẻ định bay lên, mà di chuyển đến gần ta, một tay ôm ta quay trở lại trong ngực hắn.

Ô ô ô, không hổ là danh môn chính phái, bèo nước gặp nhau mà sống chết cũng không nỡ bỏ ta lại một mình.

“Sư thúc.” Trong tiếng gió rít, tiếng nói cũng khác đi, thấy hắn nheo mắt nhìn ta, ta chân thành kêu lên, “Con nguyện ý gả cho người!”

Sư thúc đột nhiên rơi xuống đất, không kịp ngừng lại, ôm ta lảo đảo lùi ba bước, vẻ mặt hắn như muốn ném ta cho sói ăn, “Ai muốn cưới ngươi!”

Chương 3-1: Địa lao bí ẩn

Hắn nghiến răng nghiến lợi rống lên bốn chữ, có vẻ đang rất tức giận, ta lùi lại, hỏi hắn, “Không đi được không?”

Ta thử di chuyển cái chân, gân cốt ở dưới chân đau đến nỗi xông lên đại não, khó nhọc nói, “Hình như... Không chịu nổi nữa.”

“Nữ nhân thật phiền toái.”

Ta thầm nguyền rủa trong bụng, sư thúc người dám chửi nữ nhân bọn ta là phiền phức về sau ta sẽ méc nương tử người, để nàng phạt ngươi quỳ trên bàn chà. Ta nghiêng đầu nhìn con đường phía trước, ngọn đèn dầu ở trên đá mơ hồ lóe sáng, nhìn số lượng đèn dầu ở đây, chắc có thể dùng đủ trong ba ngày. Lại nói, người trong Tà Nguyệt Cung ít khi đi đến chỗ này, phải chăng ở cuối thông đạo có thứ gì bí mật mà bọn họ không muốn cho ai biết?

Một tia sáng bỗng lóe qua đầu, “Sư thúc, nơi này nhất định có giấu kho báu!”

Hắn nhếch khóe môi, “Để ta xem là loại bí kiếp võ công cao siêu gì.”

Vừa nói xong, hắn liền nhấc chân đi vào bên trong. Ta nắm chặt áo hắn trong lòng căng thẳng, lúc này đèn dầu sáng lên, ta có thể thấy rõ từng chi tiết trên y phục hắn, khoan đã, tại sao quần áo này lại giống với quần áo của đệ tử Tà Nguyệt Cung như vậy? Suy nghĩ một chút, cũng phải thôi, sư thúc muốn chà trộm vào đây, nên cải trang thành đệ tử nơi này là chuyện rất bình thường.

Con đường này quả thực rất dài, càng đi càng cảm thấy nó rộng ra, và yên ắng đến đáng sợ. Rêu mọc một lớp dày đặc trên đá, chóp mũi mơ hồ ngửi thấy mùi nấm mốc trên nền đất ẩm ướt do lâu ngày không có ánh mặt trời.

Cuối cùng cũng nhìn thấy đáy, nhưng đằng trước lại là một cái lồng giam cực lớn. Trong lồng không có chút ánh sáng, tuy nhiên thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng hít thở lạnh lẽo. Nhận thấy bộ dáng nghiêm túc của sư thúc, ta nhỏ giọng gọi hắn, “Sư thúc...”

Hắn nhíu lông mày ra cử chỉ bảo ta im lặng, ta lập tức ngậm kín miệng, nghĩ rằng trong lồng giam kia đang nhốt một con thú cực kì nguy hiểm, tốt nhất không nên đến gần.

“Kẻ nào rảnh rỗi lại đi tới địa phương này?”

Giọng nói nặng nề mà lạnh lùng, nghe xong ta càng nâng cao cảnh giác của bản thân, nhưng liếc qua sư thúc hắn từ đầu đến giờ vẫn không thay đổi sắc mặt, đôi mắt nhìn chằm chằm, giống như có thể nhìn thấy thứ gì đó trong bóng tối đằng trước, ta còn cho rằng hắn sẽ nói ra lời nào ngông cuồng dữ dội lắm, ai ngờ hắn chỉ nhàn nhạt nói một câu, “Người qua đường Giáp.”

Cả hang động nhất thời yên ắng.Ta, ta rất muốn giả vờ không quen biết hắn! Nhưng mà suy nghĩ cẩn thận cũng thấy đúng... Ta nuốt nước miếng, dũng cảm hỏi, “Tiền bối, cho hỏi nơi này có lối ra hay không?”

Lão già kia đột nhiên cười lớn tiếng, “Nhóc con, xem như ngươi hỏi đúng người rồi đó, ta biết một cái đường hầm có thể đi ra ngoài sơn cốc.”

Sư thúc cười lạnh, “Nếu có đường ra ngoài thật, tại sao ngươi lại bị xích như thế?”

“Sư thúc sao người biết ông ta bị xích?” Còn chưa nhìn thấy người, thì không đoán chắc chắn được, biết đâu ông ta ở đây để canh chừng châu báu.

Vẻ mặt sư thúc nhìn ta giống như đang nhìn kẻ ngốc, “Ngươi không nghe thấy tiếng xích sắt ư? Hắn rõ ràng là đang bị nhốt. Chậc, khuôn mặt xấu xí không tính thì thôi, võ công kém cũng coi như bỏ qua, thính giác cũng tệ như vậy, quan trọng hơn là một kẻ lơ mơ như ngươi lại dám đi tiêu diệt Thủy Đông Lưu, đúng là muốn chết đây mà.”

Khóe miệng ta mạnh mẽ rung động, “Đa tạ sư thúc rộng lòng chỉ điểm!”

“... Múa môi khua mép thì chẳng hề thua ai.”
Chắc vị tiền bối bị hai chúng ta lãng quên nên đã tức giận, song sắt đằng sau bỗng nhiên xuất hiện một thân hình to lớn, tiếng la hét cùng với tiếng xích sắt va chạm, suy đoán của sư thúc quả nhiên chính xác. Thân hình của ông ta vừa hiện ra, hai mắt sư thúc sáng rực nhìn chằm chằm, “Tiền bối võ công thâm hậu, với trình độ võ công này trong ba mươi năm gần đây không vượt quá mười người. Mà vô cớ mất tung tích, chỉ có duy nhất một người.”

Chờ một lát sau hắn cũng không chịu nói tiếp, ta giận dữ, loại phương pháp kể chuyện này thật bà nó khiến người ta tò mò, buộc lòng phải hỏi, “Là người nào?”

“Bách Lý Song Đồ, kẻ giết sạch 173 người tham gia đại hội võ lâm chỉ trong một đêm.”

Ta trợn to mắt, ngắm ngía ông lão tóc trắng xóa, chòm râu dài buông xuống tận ngực, chính là ông ta sao. Nghe đồn mười lăm năm trước, Bách Lý Đồ Tể vô duyên vô cớ giết hại rất nhiều người trong hai phái chính tà, về sau hai phái đó truy lùng ông ta, nhưng không thể tìm ra một chút tin tức, không nghĩ tới ông ta lại bị nhốt ở nơi thế này. Ta bỗng nhiên run rẩy, “Sư thúc, chúng ta đi theo đường cũ để ra ngoài đi, cùng lắm đánh ba trăm hiệp với đám người Tà Nguyệt Cung còn tốt hơn đứng ở đây.”

Vẻ mặt sư thúc lười biếng, “Rườm rà.”

Dứt lời, liền ôm ta xoay người rời đi, khiến cho ta vừa khinh thường vừa có chút hâm mộ hắn.

Bách Lý đột nhiên cười lạnh, “Năm đó ta mang trọng thương, lại thêm bọn người vô liêm sỉ Tà Nguyệt Cung lợi dụng cơ hội đó phong bế mạch môn của ta nên mới rơi vào tình cảnh này. Ngươi tuổi trẻ võ công lại không tệ, đáng tiếc do quá nóng vội, khiến bản thân bị tẩu hỏa nhập ma, trúng phải bệnh lạ.”

Sư thúc đứng lại, sắc mặt hắn biến đổi cực nhanh y như mây trôi thần tốc. Bách Lý lại nói, “Nếu ngươi gở bỏ mạch môn giúp ta, ta sẽ chỉ ngươi cách giải bệnh.”

Người luyện võ kị nhất là bị tẩu hỏa nhập ma, nhưng nếu quan hệ với con người này không phải là quá mạo hiểm sao. Chuyện này thật khó suy nghĩ, trao đổi với ông ta có thể sẽ chết, nhưng nếu bị tẩu hỏa nhập ma nghiêm trọng cũng chỉ có con đường chết.

“Cho dù ngươi bị phong bế mạch môn, thì mấy cái loại xích sắt này cũng chẳng làm gì được ngươi.”

“Xích sắt không làm gì được ta, nhưng ta đã gây thù oán với hai phái chính tà, đợi lúc ta ra ngoài, chỉ sợ chưa tìm thấy đệ tử của Bách Lý, đã sớm chết trong tay bọn họ.”

Ta giật mình, “Cho nên ông cố tình bị bắt, nhằm tránh khỏi truy sát của hai phái?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau