NGUYÊN THUỶ ĐẠI THIÊN TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nguyên thuỷ đại thiên tôn - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Bách Cổ Chân Vương

Ngày hôm đó, Vạn Lý Thành dường như sôi sục lên. Vô sô những lời bàn tán trao đổi. Tin tức cũng nhanh chóng lan truyền chóng mặt. Chỉ trong ngắn ngủi thời gian. Trăm vạn dặm Vạn Lý Thành vốn đã náo nhiệt vì Vạn Lý Đăng Thiên hội lại càng náo nhiệt hơn.

Tin tức Thanh Tiêu Thiếu Chủ 1 chiêu đánh Vũ Thiếu Chủ thừa sống thiếu chết lan truyền chóng mặt.

Một cái thiên tài 13,14 tuổi liền đã có tu vi Lịn Vương, lại có được 30 cái chân mệnh xuất thế, làm cho người người khó mà tin tưởng.

Nhưng là lại bị một cái khác tuyệt thế thiên tài mới 7,8 tuổi có tu vi Thiên Sư đánh bại, đáng sợ là nàng lại có tới 40 cái chân mệnh.

Truyền thuyết nói. Chân mệnh cực hạn là 81. Thế nhưng là từ cổ chí kim, từ vạn cổ đến nay, toàn bộ Cực Huyền Giới liền không có cái nào vượt qua con số 33. Cực hạn là 33.

Vậy mà bây giờ liền có được 40 chân mệnh xuất thế. Đây là cỡ nào oanh động.

Rất nhanh, vô số các thế lực.các đại phái tông môn nhanh chóng cho người đi điều tra thân phận.

Nhất là những cái kia đỉnh điêm thế lực, bọn hắn càng là muốn lôi kéo Nguyệt Nhi.

Đừng nói, 40 chân mệnh là con số to lớn ngoài sức tưởng tượng. Tương lai định sẵn thành thần. Thành thần về sau, càng là cường giả trong thần.

Nếu là có được như thế một tôn cường giả, tông môn sẽ hướng tới một cái phát triển khổng lồ. Thậm chí tại trong vũ trụ thần giới đều có tiếng tăm.

....

Lại nói về Doanh Thiên. Sau khi được Thanh Tiêu đưa về Bách Cổ Lâu. Thanh Tiêu liền hướng Doanh Thiên nói:”Công tử, mời nghỉ ngơi chốc lát, ta đi sắp xếp”.

Doanh Thiên cũng không nói gì, hắn chỉ nhẹ nhàng gật đầu mà thôi.

Ngay sau đó, Thanh Tiêu liền rời đi.

Một lát sau, Thanh Tiêu cùng Các Lão lần nữa xuất hiện ở trong mật thất kia.

Lúc này đã đứng đó hơn 20 lão giả, mỗi một cái đều là tóc trắng xoá đầy đầu, thậm chí có mấy cái đều là đã sắp chết.

Thanh Tiêu hành lễ sau đó, hắn hướng bên trên nói:”Tiên Tổ, đã mời người đó trở về”.

Chỉ gặp tại Thanh Tiêu nói xong, từ bên trên kia, vậy mà không gian bắt đầu méo mó. Cuối cùng, từ trong không gian méo mó chậm rãi xuất hiện một cái quan tài.

Quan tài này toàn thân đen kịt, bên trên bố trí đủ các loại phong ấn kỳ ảo. Rõ ràng là tốn không ít tâm huyết lên cỗ quan tài này.

Chỉ thấy cỗ quan tài đóng kín kia vậy mà rung lên nhẹ nhẹ. Ngay sau đó, nắp quan tài hé ra.

Chỉ ngay khi quan tài hé ra, một cỗ thần uy khủng bố từ trong quan tài bùng phát đi ra.

Thần uy này đem ở đây toàn bộ đãm lão giả, bao gồm Thanh Tiêu cùng Các Lão đều cho quỳ xuống.

Quan tài bật nắp, trong đó ngồi dậy một cái khoảng 70 lão nhân.

Chỉ thấy, hắn nhẹ nhàng đứng đó, nhưng đem đến cho người có mặt trong mật thất này đều không thờ nổi cảm giác.

Nhưng là, giống như không muốn để cho đám lão giả này bị áp lực. Lão nhân kia thu hồi lại hết Thần uy, hắn lúc này cùng một cái bình thường lão nhân liền không có gì khác nhau

Cũng lúc này, ở trên Cực Huyền Giới rất nhiều thần đều cảm ứng được. Có người nghi hoặc.

“Đến cùng là ai, thật cường đại”.

...

Lão nhân này bề ngoài giống như chỉ có 70. Thế nhưng hắn ở đây sống là lớn tuổi nhất, cũng là cường đại nhất của Bách Cổ Thương Hội hiện tại.

“Cung nghênh tiên tổ xuất quan”. Chúng lão giả cùng Thanh Tiêu đồng loạt quỳ lạy hô.

“Người đó đâu”. Lão nhân này nhìn Thanh Tiêu hỏi.

“Bẩm tiên tổ, người đó đang đợi bên trên”.

Thanh Tiêu cúi người đáp.

“Mau mời tới cấm phòng gặp ta”. Lão nhân vội vã nói ra. Ngay sau đó, hắn lập tức đi vào một cái thông đạo hướng xuống dưới lòng đất đi tới.

Thanh Tiêu cũng là giật mình. Bởi vì hắn biết cấm phòng.

Đó chính là Bách Cổ Thương Hội tuyệt mật nhất, bí mật nhất, cũng là cấm địa.

Đừng nói hắn dạng này tiểu bối. Liền xem như tất cả ở đây lão giả, cũng chưa có ai được phép xuống tới cấm phòng. Bọn hắn chỉ là biết được chút ít thông tin mà thôi.

Lại nói,lão nhân kia như vậy lời nói, tức là để Thanh Tiêu cũng có thể tiến vào cấm phòng. Cái này để hắn mong chờ khônh thôi.

Càng làm hắn suy nghĩ là. Doanh Thiên đến cùng là ai, vậy mà để hắn gặp tiên tổ cùng dẫn tới cấm phòng. Thanh Tiêu quả thực rất tò mò.

Hắn cũng không chần chừ, lập tức đi mời Doanh Thiên.

Bên trong cấm phòng lúc này, lão nhân kia giống như là hồi hộp cái gì đó, hắn cũng rất khẩn trương, vậy mà đi đi lại lại.

Chính giữa cấm phòng lúc này, vậy mà lại có 1 chiếc quan tài khác. Chiếc quan tài này chằng chịt các loại cấm chế, các loại cấm văn dày đặc. So với chiếc quan tài mà lão nhân chui ra ban nãy, đều có hơn mười lần.

Đúng lúc này, Doanh Thiên cùng Thanh Tiêu tới.

Thời điểm lão nhân nhìn thấy Doanh Thiên, hắn liền giống như trời chồng một dạng.

Lão nhân quan sát Doanh Thiên hồi lâu, rất lâu.

Cuối cùng, xảy ra một màn đề Thanh Tiêu đều sợ hãi đến run rẩy.

Lão nhân kia vậy mà quỳ xuống dập đầu với Doanh Thiên.

Đúng, là dập đầu với Doanh Thiên.

Thanh Tiêu sợ hãi không thể tưởng tượng nổi, hắn không suy nghĩ gì cũng lập tức quỳ xuống, bởi vì tiên tổ bọn hắn quỳ, hắn là không được phép đứng.Thanh Tiêu lúc này điên cuồng suy nghĩ, hắn không hiểu, không biết, hắn muốn biết. Thế nhưng là ai có thể giải thích cho hắn đây.

“Đại nhân”. Lão nhân kia vừa dập đầu vừa xúc động nói:”Ta rốt cuộc vậy mà chờ được đại nhân trở về”.

Nhìn lão đầu này, hắn chỉ mỉm cười lắc đầu nói:”Ngươi nhầm, ta cũng không phải hắn”.

“Không phải?”. Lão nhân kia ngẩn ngơ, nhưng là lão lại lần nữa quỳ lạy:”Không nhầm, ta là nhận không thể nhầm, nhất đinh là đại nhân”.

Doanh Thiên lần nữa khẳng định lại:”Ta đã nói, ta không phải hắn. Ngươi nhận sai người”.

“Sai, thật sai sao?”. Lão nhân nghe Doanh Thiên nói vậy, hắn giống như là thất thần. Bởi vì hắn ở đây đã rất lâu, lâu đến chính hắn đều không nhớ mình đã ở bao lâu. Hắn một mực chờ đợi. Chờ đợi người kia.

“Nhưng là”. Doanh Thiên mỉm cười nói:”Ta với hắn cũng không xa lạ gì, hắn cùng ta không sai biệt lắm”.

Nghe được Doanh Thiên câu này, lão nhân kia là chợt hiểu, hắn hiểu ra, hắn rốt cuộc hiểu ra vấn đề trong đó.

Cuối cùng, lão nhân vẫn là đứng lên, hắn nói:”Đại nhân tới, là muốn đem món đồ kia lấy”.

“Ân, ta muốn lấy, có một chút đồ vật, ta là muốn làm rõ ràng”. Doanh Thiên gật đầu đáp lời.

Lão nhân nghe xong liền hướng bên kia đang quỳ Thanh Tiêu nói:”Mau đi lấy Chân Thần Đản ra đây”.

Nghe được lão nhân nói Thanh Tiêu là giống như được đại xá, hắn rốt cuộc rời đi. Trong cấm phòng chỉ còn lại Doanh Thiên cùng lão nhân.

Doanh Thiên cất lời:”Năm đó, là xảy ra chuyện gì”.

“Năm đó, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, hơn nữa, lúc đó ta còn rất nhỏ tuổi, chỉ là một cái 5 tuổi hài đồng, có rất nhiều chuyện đều khônh hiểu”. Dừng một chút, lão nhân nói tiếp:” Sau này khi ta nhận lại trọng trách này, mới nghe Sư Tôn kể lại. Năm đó không biết vì chuyện gì, người kia vượt ra tinh không, ở ngoài đó đánh một trận thiên băng địa liệt. Trận chiến kia kinh động Thần Đình, rất nhiều Thần Binh Thần Tướng được phái đến. Chỉ là khi họ đến thì mọi chuyện đã xong. Bọn hắn tìm hiểu không ra chuyện gì”.

“Sau đó thế nào”. Doanh Thiên hỏi tiếp.

“Sau đó, ta và sư tôn đều cho rằng ngươi kia k trở về nữa. Thì bất ngờ, hơn trăm năm sau đó, toà tháp kia hạ xuống, người đó cũng trở về. Sau đó bày xuống bố trí, giao cho sư tôn canh gác, cuối cùng từ biệt mà đi”. Lão nhân kể lại.

Doanh Thiên có chút hiểu, hắn nói:”Xem ra hắn có để lại cho ta một chút tốt đồ vật đi”.

Lão nhân trịnh trọng gật đầu:”Đại nhân, quả thật là có chút đồ vật, chỉ là sư tôn hắn......”. Nói tới đây, lão nhân dừng lại không nói nữa.

Doanh Thiên ánh mắt hướng quan tài, sau đó hắn tiến tới, một tay chạm lên quan tài. Hắn nói:”Đây là Bách Cổ Chân Vương”.

Lão nhân cúi người trả lời:”Vâng”.

Cũng lúc này, cổ quan tài kia vậy mà nhè nhẹ rung lên. Thấy vậy, Doanh Thiên đem quan tài ấn nhẹ xuống lắc đầu nói:”Không cần, gắng gượng tới nay đều không phải dễ dàng gì, ta cũng vẫn nên là làm chút việc nên làm đi”.

Cũng ngay lúc đo, Thanh Tiêu đi vào, trên tay hắn bê lấy một cái hộp nhỏ. Theo lão nhân phân phó, Thanh Tiêu dâng hộp lên cho Doanh Thiên.

Nhận lấy hộp về sau, Doanh Thiên trực tiếp mở hộp đi ra, chỉ thấy bên trong hộp vẻn vẹn nằm đó 1 cục đá. Chính xác hơn là một viên trứng đá.

Viên trứng đá này cùng bình thường hòn đá không có gì khác nhau, chỉ là nó vậy mà có rất nhiều vết nứt li ti.

Đặc biệt là, những vết nứt kia cũng không phải là bị người va đập ra vết nứt, mà là tự hồ từ lúc trứng đá tồn tại, những vết nứt này cũng đã xuất hiện ở đó.

Nếu nhìn kỹ, những vết nứt kia là chằng chịt k có quy tắc, nhưng nếu ngươi cẩn thận dùng tâm thần đi xem xét, ngươi sẽ thấy những vết nứt kia ảo diệu khó hiểu vô cùng.

Doanh Thiên cầm lên trứng đá gật đầu nói:”Ân, năm đó hắn để lại món đồ này cho các ngươi, tiếc là các ngươi vậy mà không biết sử dụng đi”.

Lão nhân sửng sốt, hắn cũng k biết chuyện này, năm xưa nhận lại trọng trách này, hắn chỉ được sư tôn dặn dò phải cất kỹ thứ này, hắn cũng từng nghiên cứu qua, thế nhưng là mấy vạn năm tìm hiểu đều không tìm hiểu ra thứ gì.Doanh Thiên cười cười nói ;”Tốt, ra ngoài đi, trăm vạn năm khổ cực, cũng nên đền đáp ngươi một chút”. Doanh Thiên nhìn nhìn cỗ quan tài.

Thanh Tiêu cùng Lão nhân thối lui ra ngoài. Chỉ để lại bên trong cấm phòng một mình Doanh Thiên.

Doanh Thiên cũng không có vội vàng, hắn lặng lẽ ngồi xuống, hắn muốn xem xét một chút trước khi bắt đầu.

“Huyết mạch như vậy, đáng tiếc đều đã bỏ lỡ”. Doanh Thiên lắc đầu tiếc nuối.

Cuối cùng hắn bắt tay vào bố trí. Hắn đem một cái trận pháp vẽ ra, cũng không tiếc lôi ra vài thứ đồ tốt bày xung quanh cỗ quan tài kia.

Cuối cùng hắn cầm lên Chân Thần Đản, để nó ở một cái mắt trận.

Hắn kết mấy đạo thủ ấn.

Chỉ vậy mà, trên quả trứng đá kia từng vết nứt vậy mà sáng rực lên, một cỗ thanh quanh chiếu rọi khắp cấm phòng.

Theo đó là một cái khổng lồ sinh mệnh chi khí cũng được dẫn phát đi ra. Đừng nói bên trong cấm phòng này, sinh mệnh chi khí này cũng hướng bên ngoài lan toả.

Bên ngoài kia, hơn 20 lão giả đầu tóc bạc trắng kia, cùng lão nhân và Thanh tiêu đang đứng chờ.

Thì một cỗ nồng đậm không gì sánh được sinh mệnh chi khí kéo ra ngoài.

Ngay lập tức, bọn hắn hít vào sinh mệnh chi khí.

“Cái gì, thọ nguyên của ta tăng lên”. Có một lão giả giật mình kêu lên.

“Ta cũng vậy”

“Ta cũng thế”.

Liền lão nhân lúc này cũng cảm giác được, hắn thọ nguyên cũng kéo dài một đoạn.

Lão nhân vung tay, đem toàn bộ mật thất khoá chặt lại, hắn không muốn người ngoài biết được.

Bên trong cấm phòng, cỗ quan tài kia đang điên cuồng hấp thụ lấy sinh mệnh chi khí.

Mãi cho tới hơn một canh giờ sau mới dừng lại.

Doanh Thiên có chút hài lòng gật đầu nói:”Tốt rồi, không lâu nữa ngươi liền có thể đi ra, ta cũng nên làm việc của mình thôi”.

Chỉ gặp cỗ quan tài kia vậy mà chậm rãi rung lên, sau đó nó hướng phía sau trượt đi, để lộ ra bên dưới quan tài một miếng giấy,

Không sai, là một miếng giấy vàng.

Doanh Thiên bắt lấy tờ giấy này, hắn gật đầu chào:”Bảo trọng”.

Cuối cùng đi ra.

Ở bên ngoài trông thấy Doanh Thiên đi ra. Lão nhân liền biết hắn đã xonh việc, không chần chừ, lão nhân quỳ xuống dập đầu xúc đông nói:”Tạ đại nhân cứu giúp”.

Trông thấy lão nhân quỳ lạy, Thanh Tiêu liền đỡ, dù sao hắn cũng đã quen qua.

Bù lại những cái lão giả kia đều giật mình thon thót, bọn hắn sợ hãi không thể nghĩ. Cuối cùng cũng một loạt quỳ xuống.

Doanh Thiên cười nói “Không cần đa lễ, việc làm đã xong, ta cũng có được đồ vật ta muốn, vẫn nên là rời đi”.

“Đại nhân liền muốn đi”. Lão nhân có chút k nỡ nơi.

Doanh Thiên mỉm cười nói:”Có duyên ắt sẽ lại gặp, các ngươi cũng nên đón chào lấy một hồi thịnh thế, Thế giới nhỏ bé này các ngươi cũng không nên cắm cọc. Thiên địa ngoài kia rộng lớn, hãy thử một lần xông pha đi”.

Sau đó, Doanh Thiên ném cho Lão nhân viên Chân Thần Đản kia nói:”Nó là vốn liếng, cầm lấy đi”.

Lão nhân tiếp lấy viên trứng đá, sau đó lại dập đầu cảm tạ:”Tạ đại nhân ban ân”.

Chỉ gặp khi bọn hắn ngẩng đầu lên, Doanh Thiên đều đã biến mất.

Thanh Tiêu vội hỏi:”Tiên tổ, đây là thế nào”.

Không chỉ có Thanh Tiêu, ngay cả những cái kia lão giả đều là tò mò không thôi.

“Ngươi biết Bách Cổ Gia truyền thuyết chứ”.

Lão nhân giống như chìm vào một chút hồi ức hỏi.

“Dạ biết, ghi lại rằng, tiên tổ cùng sư tôn của người tại xa xôi kia được một vị cổ thần chỉ điểm, sau đó, tiên tổ cùng sư tôn tu vi tiến mạnh, tiếp đến lại nhận trọng trách thủ hộ Vạn Lý Thành, trăm vạn năm qua đi, chúng ta Bách Cổ Gia vẫn là ở đây một lòng thủ hộ”.

“vậy các ngươi liền tự xem đi”. Lão nhân lấy ra một cái quyển trục đưa cho Thanh Tiêu.

Thanh Tiêu trịnh trong tiếp lấy, sau đó hắn mở ra xem. Chỉ thấy trên quyển trục vẽ lấy một bức hoạ, trên bức hoạ này có 3 người.

Một cái tiểu hài đồng. Một cái trung niên nam tử cùng một cái thanh niên.

Nhìn bức hoạ này, không chỉ Thanh Tiêu cùng các Lão giả đều giật mình kinh hãi.

Bọn hắn hiểu, bọn hắn rốt cục hiểu, vì lý do gì mà tiên tổ bọn hắn đều phải quỳ.

Nếu Doanh Thiên ở đây, hắn đều sẽ nhận ra, trên bức tranh kia là vẽ lấy hắn.

Chương 57: Vạn Lý Đăng Thiên

Sáng.

Trời là trong xanh nắng đẹp.

Người là tưng bừng nhộn nhịp.

Vạn Lý Thành hôm nay, sẽ là chính thức một cái long trọng nhất đại hội. Vạn Lý Đăng Thiên.

Đối với người ngoài tới nói, đây chẳng qua liền là một cái to lớn đại hội mà thôi.

Thế nhưng là đối với Đông Vực các thế lực tới nói. Vạn Lý Đăng Thiên hội có ý nghĩa không thề coi thường.

Lý do đại hội này những 1 ngàn năm mới có thể một lần tổ chức, là bởi vì có liên quan tới Vạn Lý Tháp.

Vạn Lý Tháp này, chính là ngàn năm liền mở ra một lần, để cho người ngoài tiến vào.

Bên trong tháp có đủ loại kỳ ngộ. Đã từng có người thành thần nhờ vào kỳ ngộ trong đó.

Cho nên hôm nay người có thể tiến vào Vạn Lý Tháp đều rất mong chờ.

Nhất là những cái kia Thiên tài các loại. Bọn hắn là muốn một lần chứng minh chính mình. Nếu như thể hiện tốt, liền nhất cử dương danh, nếu là vận khí tốt, liền nắm được cách thành thần.

Đây chính là đối với rất nhiều người dụ hoặc không thể cưỡng lại.

Thậm chi, có rất nhiều thế lực có được Thiên tài tuổi trẻ liền đem bọn hắn phong ấn xuống chờ ngày này. Cũng có người là hận mình không sinh muộn hơn.

Lúc này đây, Quảng trường to lớn bên dưới Vạn Lý Tháp kia đều đã chật kín người. Sô lượng cũng tới mấy trăm vạn người.

Những người này chen chúc nhau, đa số là tới xem náo nhiệt. Bởi vì cũng chỉ có những cái kia truyền nhân các thế lực mới có tư cách đi vào Vạn Lý Tháp.

Cũng lúc này, bên dưới chân Vạn Lý Tháp đã tụ tập hơn 600 người. 600 người này đều là người trẻ tuổi. Thấp nhất cũng có được Linh Vương tu vi.

Giờ phút này, ai nấy đều nhận ra, 600 người này vậy mà chia ra thành 4 nhóm. Lớn nhất một nhóm liền có tới hơn 300 người, 2 nhóm hơn 100 người. Nhóm cuối chỉ có mấy chục người.

Giờ phút này, có rất nhiều người không biết chuyện hỏi.

“Nhóm người đông nhất đều là chúng ta Đông Vực trẻ tuổi thiên tài, trong đó ta nhận ra khá nhiều, nhưng là 3 nhóm kia một người đều chưa từng gặp qua, không biết là ai”.

Có người biết bên trong nội tình liền giải thích.

“Bọn họ đều là Thiên tài đến từ Tam Vực khác, bởi vì khoảng cách xa xôi, cho nên số lượng có hạn, thế những nhìn kỹ xem, bọn họ ít người nhưng đều không thua kém chúng ta đông vực Thiên Tài”.

Cũng lúc này, xung quanh Vạn Lý Tháp đã dựng sẵn 4 cái đài quan sát, 4 đài quan sát này đều vô cùng rộng lớn, có thể chưa tới mấy trăm người.

4 đài cao này chính là dành cho chư vị cao tầng lão tổ của 4 vực. Bọn hắn là người dẫn đội của các tông môn đại phái.

Hiển nhiên, được ngồi trên đài quan sát này, tất cả đều là người có máu mặt, tu vi cường đại khôn cùng. Linh Thánh, Linh Đế nhiều vô cùng. Thậm chí có mấy vị đại nhân vật Thông Thần Cảnh cũng tại.

“Đông Vực Thiên Tài cơ hồ đều tới đầy đủ, có trên Anh Hùng Bảng ngoại trừ đệ nhất Cuồng Long đều đã tới hết, ngoài ra còn rất nhiều”.

“Kia là Thiên Thuỷ Hoàng Tử, bên cạnh là Thanh Vân Tông Thánh nữ. Còn có Thương Toạ thiếu chủ, Hoàng Thiên Thái tử, Tuệ Tĩnh Công Chúa, kia là Vân Long thần tử. Còn có Thanh Hà Thánh nữ,đó là Thanh Tiêu thiếu chủ, nge nói hắn 1 chiêu đánh bại Vũ Thiếu chủ. Nhắc tới Vũ Thiếu Chủ hắn vẫn chưa tới, xem chừng là bị đánh k dậy nổi đi...... lần đầu trông thấy Đông Vực Thiên Tài toàn bộ tụ hội, tam vực còn lại xem chừng là yếu thế đi”. Có người điểm danh các thiên tài, sau đó hâm mộ nói ra.

“Ha, ếch ngồi đáy giếng”. Có người khinh thường đáp.

“Ngưoi có ý gì”.“Nói cho ngươi cũng chẳng sao, nhìn nhóm người bên nam vực kia. Ngươi thấy nữ tử áo đen chứ, nàng gọi Dạ Uyển, nói cho ngươi biết, nàng năm nay 19 tuổi, Linh Hoàng tu vi. Đã từng vượt giai đánh bại Linh Đế”. Dừng một chút lại nói tiếp:”Nam tử lưng đeo đao lớn kia, hắn gọi Tuần Hải, hắn là thần dòng dõi, tu vi Linh Đế, ngươi biết hắn từng đồ sạch một cái quốc gia trong một đêm không”.

“Bên kia tây vực....ngươi thấy nam tử mặc thanh bào kia không, hắn là đệ nhất Thiên Tài của Thái Huyền Tông, cũng là Thiên Tài đệ nhất Tây Vực, Bạch Thần”. Sau đó người này đều sẽ đem mấy cái đỉnh cấp Thiên tài của tam vực đều giới thiệu qua. Người nghe kia mỗi lần nghe tới một cái tên cùng thành tích tu vi đều sẽ khiếp sợ một hồi. Cuối cùng hắn cũng đều nhận mình ếch ngồi đáy giếng.

Nếu đám người Ma Âm ở đây, bọn hắn đều sẽ nhận ra trong mấy cái Thiên tài tây vực kia có Bạch Vũ trong đó. Mà Bạch Thần kia lại cùng Bạch Vũ dung mạo tương tự, hẳn là có quan hệ huyết thống.

Ở phía trên đài quan sát, mấy vị lão tổ cũng đang nói chuyện với nhau.

“Tây vực năm nay hơi ít ngươi tham gia nhỉ”. Có một vị lão tổ hỏi thăm.

“Chứ sao, ở đó tồn tại một cái khủng bố nhân vật, chém giết 3 vị thần, bên đó không trầm lắng xuống mới lạ”.

“Cũng không nghĩ tới một vị nhân vật khủng bố như vậy lại đi tới Cực Huyền Giới”.

“Ta chỉ hi vọng không gặp phải như thế người”.

“Đâu dễ dàng như vậy, yên tâm đi, vị kia đã rời đi Thế Giới này”.

“Thật đã rời đi”.

“Thật, Bên tây vực Tinh Vẫn Các đã hướng bên ngoài thông báo vị nhân vật kia đã rời đi rồi”. Vị này lão tổ chắc nịch nói.

Trên thực tế. Từ sau khi biết Doanh Thiên ngụ tại Tinh Vẫn Các. Toàn bộ tây vực các môn phái từ lớn tới nhỏ đều lũ lượt kéo đến bái phỏng.

Cho đến khi Doanh Thiên rời đi, vì để tránh phiền phức. Cho nên Tinh Vẫn Các hướng bên ngoài thông báo Doanh Thiên đã rời đi. Để cho các môn phái kia không cần tới nữa.

Cũng lúc này, chỉ nghe thấy một tiếng long ngâm, tiếng long ngâm này ngân nga trong thiên địa, tựa hồ toàn bộ Vạn Lý Thành đều có thể nghe thấy.

Từ phía chân trời bên kia, một đầu khổng lồ quái vật đang cấp tốc hướng Vạn Lý Tháp bay tới. Lại gần một chút, người ta đều nhìn ra. Đó là một đầu Giao Long khổng lồ, tại trên đầu của nó, ngồi lấy một cái trẻ tuổi nam tử.

Nam tử này thân mặc lam bào, khí định thần nhàn, nhưng lại mang cho người ta cảm giác cuồng bạo tột điểm.Người này chính là xếp trên Anh Hùng Bảng đệ nhất bài danh, Cuồng Long.

Trông thấy Cuồng long, ở đây rất nhiều Thiên tài đều lộ ra vẻ kiêng kỵ. Cho dù là những cái kia nhất đẳng thiên tài của tam vực đều không ngoại lệ.

Bọn hắn đều là cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm từ trên người Cuồng Long.

Một lát sau, có một vĩ Lão Tổ đứng lên, dùng linh lực phát tán nói.:”Chư Vị, lão phu Toàn Quân, xin thay mặt cho Vạn Lý Thành hoan nghênh chư vị hôm nay tới đây tham dự Vạn Lý Đăng Thiên”.

Dừng một chút, lão tổ này nói tiếp:”Như các vị đều biết, Vạn Lý Đăng Thiên hội là Thiên Tài của người trẻ tuổi. Trong chúng ta đều có không ít người cũng từng tham gia, ta sẽ nhắc lại một chút quy củ”.

“Vạn Lý Tháp ngàn năm mới mở ra một lần, đây là cơ hội cho người trẻ tuổi phát triển, bên trong Vạn Lý Tháp là tự thành thế giới, kỳ ngộ vô số, thế nhưng hung hiểm cũng không phải ít”.

“Mỗi lần Vạn Lý Tháp mở ra, đều sẽ có người nhất phi trùng thiên, sau này trở thành một phương bá chủ, nhưng cũng có Thiên Tài ở bên trong Vạn Lý Tháp rơi rụng, trở thành đá lót đường cho người khác”.

“Lại nói, Bên trong Vạn Lý Tháp nghiêm cấm chém giết, nhưng là không cấm tranh đoạt, cho nên ai tay to hơn liền đến được đồ tốt, hơn nữa bên trong Vạn Lý Tháp quy tắc sẽ đem các ngươi toàn bộ ép xuống Linh Vương sơ kỳ”.

“Muốn vào Vạn Lý Tháp cần đi lên Đăng Thiên Đài ít nhất 20 bước, yêu cầu tu vi từ Linh Vương tới Linh Đế”.

Bởi vì Vạn Lý Tháp quy tắc hạn chế,

Cho nên chỉ có người tu vi từ Linh Vương tới Linh Đế có thể qua cửa, người dưới hoặc vượt qua sẽ bị Vạn Lý Tháp cấm bên ngoài không cách nào tiến vào, ngoài ra sau khi vào tháp, mặc kệ ngươi cường đại cỡ nào đều sẽ bị ép xuống Linh Vương cảnh sơ kỳ.

“Đăng Thiên Đài, mở”. Vị lão tổ này vung tay lên.

Chỉ thấy vậy mà từ trên không trung rơi xuống một cái to lớn đài cao. Đài cao này có tổng cộng 100 bậc thang.

Đài cao này tản mát ra vận vị khác thường, thần uy lượn lờ, rõ ràng là một món không tầm thường Thần Khí.

Có nhiều Thiên Tài lần đầu thấy đài cao này đều là ngạc nhiên tò mò.

“Đây là Đăng Thiên Đài sao”. Có một cái Thiên Tài hỏi.

“Chính nó, đây là một kiện Địa Thần Binh, Do một vị cổ thần lưu lại”. Có thiên tài biết chuyện nói ra”.

“Bởi vì để tăng lên độ cạnh tranh, vị cổ thần kia mới lưu lại Đăng Thiên Đài, cùng với nguyên tắc 20 bậc, đây là để khảo nghiệm liệu ngươi có xứng đáng để vào tháp hay không”. Có thiên tài giải thích thêm.

“Chỉ là leo 20 bậc mà thôi, có gì khó”. Cũng có thiên tài kiêu ngạo nói ra.

“Hắc, chờ ngươi leo lên rồi biết”. Một vị thiên tài khác biết được nội tình nói.

Lúc này, vị kia lão tổ nói tiếp:”Được rồi, nếu đã sẵn sàng, liền bắt đầu lên đài đi.

Nghe được hiệu lệnh. Toàn bộ ở đây thiên tài đều chuẩn bị nhao nhao leo lên Đăng Thiên Đài.

Nhưng đúng lúc này.

Một đạo lười biếng thanh âm vang lên.

“Chậm đã”.

Chương 58: Nhận Sợ Hãi

“Chậm đã”. 1 câu vang lên, đây là đặc biệt chói tai.

Phải biết, ở đây là tụ tập 4 phương 8 hướng các loại thiên tài. Cũng tụ tập lấy Cực Huyền Giới đại lượng lão tổ.

Vậy mà có kẻ lại dám như vậy cắt ngang.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều hướng thanh âm kia nhìn qua.

Người nói câu đó là một cái thanh niên trẻ tuổi.

Áo đen là.

Tóc trắng tung bay là.

Không phải Doanh Thiên thì là ai.

Chỉ thấy hắn hiện tại nhàn nhã bước tới, sau lưng hắn là Ma Âm mấy người.

Trông thấy Doanh Thiên đi tới, có lão tổ khó chịu nói ra:”Tiểu bối to gan, có biết đây là đâu”.

Doanh Thiên một bộ k để ý tới đáp:”Nha, liền chẳng phải là cái gì Vạn Lý Đăng Thiên sao, ta muốn tham gia nha”.

“Cái gì, muốn tham gia, hắn đủ tư cách sao”. Ở đây có không ít thiên tài đều bĩu môi khinh thường Doanh Thiên.

Dù sao hắn để lộ ra chỉ là một cái Linh Động cảnh. Mà nơi này tụ tập lấy ngàn vạn người mà tính, Linh Động cảnh như hắn, liền tư cách bước vào quảng trường đều không có.

Giờ phút này, rất nhiều người đều nhao nhao nghị luận Doanh Thiên không biết sống chết.

“Ha, tiểu tử này gan cũng lớn, không sợ bị mấy vị kia ngứa mắt 1 chưởng chụp chết sao”. Có người quan sát hứng thú nói ra.

Cũng có người cười trên nỗi đau người khác:”Hắc, là hắn tự tìm chết. Liền trách ai”.

“...”

Có một vị lão tổ đứng lên nói ;”Tiểu bối, hôm nay là Vạn Lý Thành thịnh hội, ta cũng không muốn để cho không khí mất vui, lui xuống đi, nếu không đừng trách”.

Doanh Thiên vẫn thản nhiên đứng đó mỉm cười nói ra:”Không phải nói, ai cũng có thể đi vào Vạn Lý Tháp hay sao”.

Trên thực tế là như vậy, lúc trước Vạn Lý Tháp đều không cấm người đi vào. Chỉ là chính Vạn Lý Tháp có hạn chế.

Chỉ có Linh Vương tới Linh Đế có thể đi vào, hơn nữa số tuổi cũng không thể vượt quá 100. Đây là lý do vì sao Vạn Lý Đăng Thiên hội mới để cho người trẻ tuổi đi vào.

Trong số những Thiên tài kia. Cũng không hoàn toàn đều xuất thân từ các đại phái tông môn. Cũng có những cái Thiên tài xuất thân nghèo hèn, tự mình đi lên.

Vị lão tổ này nhíu mày nói:”Chẳng lẽ ngươi khônh biết, chỉ có Linh Vương tu vi cùng dưới 100 tuổi mới cơ thể vào tháp sao”.

Doanh Thiên gật đầu cười trả lời,:”Vậy đúng rồi, ta đều chưa tới 100 tuổi. Hơn nữa đây là trước nay Vạn Lý Tháp hạn chế, cũng không phải là các người định ra quy định đi”.

Nghe được Doanh Thiên lời nói này, ở đây rất nhiều người đểu ngẩn ra.

Nhưng là ngẫm lại, bọn hắn thấy Doanh Thiên nói đều đúng.

Trăm van năm đến nay, chỉ có tu vi Linh Vương tới Linh Đế cùng dưới 100 mới có thể đi qua cửa vào tháp, chứ không phải ai đặt ra quy định đó.

Tức là ai ai cũng có thể thử vào tháp 1 lần, được hay không là do chính người đó.

Trải qua năm tháng lâu dần, cho nên mọi người đều hiểu nhầm thành đó là luật được định ra. Thực thế Vạn Lý Tháp trước giờ đều không cấm người đi vào. Chỉ là ai vào được,ai không vào được mà thôi.

Cũng lúc này, có một Vị khác lão tổ đứng lên nói:”Đúng thế, ta nghĩ, nếu vị công từ này muốn vào, liền để cho hắn thử 1 lần đi”.

Có người nhận ra vị lão tổ này ngạc nhiên nói:”Là Bách Cổ Thương hội Thái Thượng Trưởng Lão, hắn vậy mà đứng ra”.

“ta nhớ ra rồi, tên kia gọi là Doanh Thiên, mấy ngày trước hắn cùng một cái cô nương đánh nhau với người ta, kết quả dẫn tới Thanh Tiêu Thiếu Chủ đem hắn dẫn đi, còn vì hắn mà cùng Vũ Thiếu Chủ ra tay”. Có người bừng tỉnh nói ra.

“Ta cũng nhớ ra, thì ra là hắn, lúc đó tiểu cô nương kia còn gọi hắn là sư tôn đi”.

“...”

Cũng lúc này, các vị lão tổ đều bắt đầu cùng nhau bàn bạc.

Bọn hắn muốn cùng nhau nói xem có nên đề cho Doanh Thiên lên tháp hay không. Hơn nữa mọi người đều tập trung vào Doanh Thiên.

Cho nên không có ai để ý tới, tây vực những cái thiên tài cùng lão tổ kia. Thần thái đều rất khác thường.

Bọn hắn bây giờ trong lòng đều lạnh lẽo, toàn thân đều lạnh toát giống như trong hầm băng, đặc biệt là những cái kia lão tổ.

Giờ phút này bọn hắn mỗi một cái đều là muốn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Bọn hắn sợ hãi đến run rẩy, bởi vì bọn hắn nhìn ra, cái người kia, cũng vị đã từng chém giết 3 vị thần kia là giống nhau như đúc.

Đừng nói, chính là hắn.

Đặc biệt là cái kia Bạch Vũ, hắn giờ phút này đều nhanh muốn chạy trốn, chỉ tiếc là chân hắn giờ này đều không nghe theo ý mình.

Bởi vì hắn dám khẳng định, người kia chính là.Lần đó bên dưới Thần Hạm, hắn đã từng thấy qua Doanh Thiên, cũng thấy qua mấy nữ tử bên cạnh hắn.

Giờ phút này, nhìn thấy các nàng, hắn đều dám chắc mình nhận không lầm.

Trận chiến đồ thần kia, có thể nói, toàn bộ tây vực không ai đều không biết mặt Doanh Thiên.

Bởi vì trận chiến đó toàn bộ tây vực tông môn đều đem thiên kính chiếu lại.

Đừng nói những cái này Thiên tài tây vực, liền những lão tổ đến từ tây vực cũng đều chết lặng, bọn hắn muốn nói gì đó, nhưng là lại giống như bị mắc nghẹn trong họng vậy.

Một lời đều nói không ra.

Bởi vì bọn hắn đều không phải người ngu gì. Không nói những cái kia thiên tài trẻ tuổi, bọn hắn thiên phú hơn người, được xưng Thiên Tài, cho nên bọn hắn đều có được chính mình thông minh, bọn hắn biết nên nói gì, không nên nói gì. Bọn hắn chỉ biết câm lặng đứng đó.

Những kia lão tổ cũng vậy, bọn hắn sống lâu lắm. Bọn hắn không biết Doanh Thiên xuất hiện ở đây làm gì. Những bọn hắn cũng không dám nói gì, nếu lỡ chẳng may chọc giận hăn. Hắn đem toàn bộ đều giết làm sao bây giờ.

Doanh Thiên mỉm cười nói:”Ta đến chính là có việc của ta, mọi người cứ làm chính mình việc, không cần để ý ta, không cần sợ”.

Doanh Thiên thốt ra câu này, đều làm cho mọi người khó hiểu.

“Hắn nói gì vậy, ta không hiểu”.

“Hắn nói cái gì sợ??”.

Chỉ có đến từ tây vực những cái kia người khi nghe được Doanh Thiên câu này liền giống như được ân xá vậy.

Bọn hắn đều là người thông minh. Bọn hắn mỗi người đểu hiểu, đây là Doanh Thiên nói cho bọn hắn nghe.

Lại nói, bọn hắn cái này sợ hãi sắc mặt làm sao qua được Doanh Thiên ánh mắt. Với lại, hắn cũng không có thói quen đi phá người khác công việc. Cho nên Doanh Thiên vẫn là mặc kệ bọn hắn. Muốn làm gì thì làm. Chỉ cần k chọc lên đầu hắn là được.

Trải qua 1 phen các lão tổ bàn bạc. Cuối cùng vẫn là vị lão tổ kia đứng lên nói.

“Như mọi người đều biết, trăm vạn năm đến nay, Vạn Lý Tháp chỉ có người từ Linh Vương tới Linh Đế cảnh, cùng với dưới 100 tuổi, nhưng đó cũng khônh phải luật lệ đặt ra, hiện tại có thể để cho hắn thử 1 lần”.

Nghe được vị lão tổ này nói, mọi ngừoi đều hiểu, Vạn Lý Thành chư vị lão tổ đã đồng ý để Doanh Thiên thử 1 lần vào tháp.

Nhưng là cũng dấy lên rất nhiều bàn tán.

“Hắc, hắn nghĩ hắn là ai, một cái Linh Động cảnh cũng mơ tưởng đi vào Vạn Lý Tháp”. Có một Thiên Tài khinh thường nói ra.

“Phải, trăm ngàn năm tới nay đều chưa từng có ngoại lệ, hắn muốn làm cái gì”. Có người khác nghi hoặc.

“Có lẽ hắn hẳn là cùng Bách Cổ Thương Hội có quan hệ gì đó, cho nên chư vị lão tổ mới để cho hắn thử đi”.

“Ân. Dù sao Bách Cổ Thương Hội chính là Vạn Lý Thành, không, là toàn bộ đông vực lớn mạnh nhất Thương Hội”.

“...”

Tại đủ loại bàn tán bên dưới, Doanh Thiên đều không có để ý tới, hắn chỉ yên lặng đứng đó mà thôi.Nhưng là, đúng lúc này, có một người bước ra nói lớn:”Chư vị lão tổ, để cho hắn thử một lần đi vào Vạn Lý Tháp là có thể, nhưng là hắn nhất định phải qua được Đăng Thiên Đài mới được”.

Người lên tiếng, chính là Cuồng Long, đệ nhất Anh Hùng Bảng.

“Là Cuồng Long, hắn vậy mà muốn khó dễ tên Doanh Thiên kia”. Có người ngạc nhiên.

“Hắc, trước đây hắn cùng Bách Cổ Thương Hội có chút xích mích, mà tên Doanh Thiên kia lại cùng Bách Cổ Thương hội có quan hệ, lần này tên Doanh Thiên kia là xui xẻo”. Cũng vó người cười trên nỗi đau kẻ khác.

Trông thấy Cuồng Long đứng ra, các lão tổ cũng là gật gù, đúng là rất lâu về trước Vạn Lý Thành đề ra quy định, muốn vào tháp phải đi lên Đăng Thiên Đài, mà đây là hậu thiên đề ra quy định cho nên cần phải tuân theo.

“Đúng vậy, Đăng Thiên Đài là luật lệ bao lâu nay, không thể cho hắn ngoại lệ, hắn vẫn phải lên Đăng Thiên Đài”. Rất nhiều người đều nhao nhao nói lên.

Vị lão tổ kia cũng gật đầu, hắn quay ra hỏi Doanh Thiên:”Tiểu tử, thế nào, muốn vào tháp là có thể, nhưng ngươi vẫn phải qua ải Đăng Thiên Đài, nếu là ngươi hiện tại liền thôi vẫn có thể”.

“Đăng Thiên Đài mà thôi, có gì khó, như thế nào”. Doanh Thiên một bộ không để ý nói.

Trông thấy Doanh Thiên bộ dáng này, rất nhiều thiên tài đều là ngứa mắt, đừng nói liền những cái kia lão tổ cũng nhìn Doanh Thiên không thuận mắt.

Vị lão tổ kia mỉm cười giải thích:” Đăng Thiên Đài có tổng 100 bậc thang, lên cao một bậc liền có áp lực càng lớn, nếu ngươi lên được 20 bậc liền thông qua”.

“100 bậc mà thôi, lại nhiều thêm ngàn bậc với ta cũng liền nước chảy mây trôi”. Doanh Thiên một dạng khoác lác nói ra.

“Nói khoác không biết ngượng mồm, chờ lát ngươi Lên Đăng Thiên Đài liền đẹp mặt”. Có thiên tài hướng Doanh Thiên chế nhạo.

“Một tên không biết trời cao đất dày, hắn còn không biết Đăng Thiên Đài thế nào đi”. Có người coi thường nói.

“Được rồi, đừng lại nói nhiều” vị lão tổ kia nói lớn:”Bắt đầu đi, lên đài”.

Tại dưới hiệu lệnh của vị lão tổ kia, toàn bộ thiên tài tham gia đều nhao nhao hướng Đăng Thiên Đài leo lên, rất nhanh liền có người đi qua bước 20, cũng có người vất vả mới qua được.

Thậm chi có rất nhiều đều là bị kẹt lại một bậc nào đó, gian nan đều không thể lên tới bậc tiếp theo.

Bởi vì Đăng Thiên Đài áp lực, chính là tu vi càng cao, áp lực càng lớn, mỗi bậc sau áp lực đều gấp nửa bậc trước.

Quan trọng là, lên được càng cao bậc, chỗ tốt nhận được liền càng lớn.

Năm xưa vị cổ thần kia để lại Đăng Thiên Đài cùng vô số bảo vật, chính là để ban thưởng cho người leo đài. Nhưng là phải vượt qua 40 bậc mới có thể nhận tới phần thưởng.

Cho nên rất nhiều kiệt xuất thiên tài cho dù đã vượt qua 20 bậc đều cố gắng leo tiếp. Vì phần thưởng. Cũng là vì đoạt tới cho mình vinh quang.

Dù sao nơi này vạn chúng chú mục, nếu là đạt được cao thành tích liền sẽ trở thành mọi người đề tài ngưỡng mộ, cũng sẽ đưa tên tuổi danh khí lên cao.

Lúc này, có người nhìn ra một chút không đúng chỉ tay nói:”Nhìn, bên kia thiên tài đến từ tây vực không lên đài sao”.

“Ân, là có chuyện gì, không lẽ bọn hắn không dám leo đài”.

“Có lẽ vì đông người, bọn hắn định chờ bớt người mới lên đi. Nhìn lại tam vực cũng có rất nhiều người chưa lên mà”. Một người nhận định.

Thực tế là, bởi vì Doanh Thiên chưa có lên đài, cho nên bọn hắn cũng k dám lên.

Lại nói, ở đây ai dám đi trước Doanh Thiên.

Có một vị đến từ Nam Vực lão tổ lại gần hỏi 1 vị tây vực lão tổ:”Minh huynh, tại sao nãy giờ bên này mọi người im lặng vậy”.

Vị lão tổ được gọi Minh huynh này vội giật mình đáp:”Không có gì, không có gì, chỉ là đường xa nên mệt mà thôi”.

“Mệt?”. Vị nam vực lão tổ kia có chút ngẩn.

Dù sao bọn hắn những này lão tổ tu vi thâm hậu, di chuyển hàng tỉ dặm đều không thành vấn đề, nói là mệt do đi xa liền không hợp lý. Hơn nữa là bọn hắn vượt qua không gian trùng động mà tới.

Biết đối phương không muốn nói, vị nam vực lão tổ này cũng là trở về chô của mình.

Ngay lúc hắn định trở về thì vị lão tổ tây vực kia gọi lại:”Kỳ huynh, xin chờ đã”.

“Có chuyện gì”. Vị lão tổ nam vực hỏi.

“Nề tình chúng ta đã từng có giao tình, ta vẫn là nhắc nhở huynh 1 câu”. Vị tây vực lão tổ chậm rãi nói.

“Câu gì”.

Vị tây vực lão tổ kia hít sâu một hơi, sau đó thận trọng nói ra,:”đi dặn đám tiểu bối, ngàn vạn lần không nên đi chọc Doanh Thiên kia, cho dù là huynh cũng vậy, nếu không, hậu quả khôn lường”.

“Lời này thế nào”. Vị nam vực lão tổ có chút không hiểu.

“Ta không thể nói, ta chỉ có thể nói như vậy”. Tây vực lão tổ đáp.

Trên thực tế, hắn là không dám nói. Hắn sợ tiết lộ thân phận Doanh Thiên, đề Doanh Thiên tới tìm hắn tính sổ. Hắn rõ ràng, ờ đây mỗi một người hành động cùng lời nói đều không qua khỏi mắt Doanh Thiên.

Chương 59: Leo Đăng Thiên Đài

Lúc này đây, rất nhiều thiên tài đều đã trên Đăng Thiên Đài đi xuống. Có nhiều người là đạt đến 20 bậc, cũng có nhiều người vượt qua.

Thế nhưng là cũng có 1 số ít là không cách nào lên tới bậc 20. Cho dù bọn hắn đã vận dụng hết thủ đoạn cũng không cách nào lên nổi.

Những kẻ thất bại này, khi đi xuống mỗi cái đều là mặt mày thất lạc, có kẻ đều trực tiếp khuỵ xuống dập đầu khóc than.

Cũng phải, trước mắt một cái to lớn kỳ ngộ cứ như vậy vụt mất, thử hỏi làm sao đều không buồn.

Phải biết, đây là 1000 năm mới có 1 lần. Hơn nữa mỗi người cả đời đều chỉ có 1 lần. Nếu bỏ qua cơ hội, vậy là hoàn toàn mất.

“Nhìn, có người leo qua bậc 40”. Có người giật mình hô.

Chỉ thấy lúc này trên Đăng Thiên Đài, một cái thanh niên cố hết sức mình leo đến bậc 40. Lúc này, thanh niên kia cũng là nỏ mạnh hết đà, hắn uể oải từ trên đài rơi xuống.

Thanh niên này một bộ hữu khí vô lực nằm dài trên mặt đất thở hồng hộc.

Ngay lúc này, từ trên Đăng Thiên Đài vậy mà rơi xuống một đoàn ánh sáng.

Thanh niên này vui mừng đón lấy. Chỉ thấy khi ánh sáng tán đi về sau, vậy mà để lộ ra một viên đan dược.

Viên đan dược này xuất hiện, chính là lập tức đem đan hương lan toả xung quanh, khí linh sôi trào.

Viên đan dược này màu đỏ như máu, trên đan lưu chuyển từng đường vân thần kỳ.

Có người kiến thức ngạc nhiên kêu lên:”Vậy mà nhận được Xích Huyết Linh Đan, thật may mắn”.

“Xích Huyết Linh Đan?? Là đan dược gì”. Một người khác không biết công dụng liền hỏi.

Người có kiến thức kia liền đáp:”Xích Huyết Linh Đan, đan dược thượng phẩm, tu vi dưới Linh Đế phục dụng liền trực tiếp tăng một cảnh giới lớn, ngươi nói có hay không trân quý”

“Dưới Linh Đế trực tiếp tăng lên một cảnh giới?”. Người này khiếp sợ nói.

Phải biết, Linh Đế cảnh đã là gần như đứng đầu đại lục cường giả, chỉ dưới Linh Thánh.

Bình thường người cả đời đều không đạt tới 1 bước này, nhất là những cái kia Linh Hoàng cường giả, rất nhiều kẻ đều bị kẹt tại Linh Hoàng đỉnh phong không thể đột phá. Nếu là đạt được 1 viên đan dược này, chính là có thể tiến tới một cái hoàn toàn mới cảnh giới.

Đây là vô số người ao ước linh đan.

Không lâu sau đó, đều có lục tục người vượt qua 40 bậc, thậm chí càng nhiều bậc hơn.

Những người này, phần thưởng nhận được cũng là đủ loại. Có đan dược các loại.

Mỗi loại đan dược so mỗi loại đều trân quý.

Cũng có những người nhận được các loại binh khí cường đại, đao kiếm đều có đủ. Thậm chí có cả các loại lợi hại công pháp.

Đồng dạng đều là cực phẩm.

Cuối cùng, sau khi tất cả mọi người đều đã lên đài. Bên dưới chỉ còn gần 200 người chưa lên.

Bao gồm Doanh Thiên, đến từ tây vực Thiên Tài cùng một số các Thiên Tài kiệt xuất của tam vực còn lại. Cũng bao gồm Anh Hùng Bảng thiên tài.

Bọn họ đều chọn lên sau, bởi vì bọn họ đều biết, lên sau, sẽ nhận được người người chú ý. Nếu chính mình có được tốt nhất thành tích. Vậy liền trở nên danh tiếng vang xa. Nhất phi trùng thiên.

Rất nhanh, bọn hắn cũng đều đi lên. Bao gồm Hoàng Thiên Thái Tử, Tuệ Tĩnh Công Chúa, Thương Toạ, các loại này nổi bật Thiên Tài cũng đều đi lên.

Lại nói, bọn hắn chính là không hổ danh kiệt xuất thiên tài. Rất nhanh chóng đều cùng nhau vượt qua 20 bậc. Bọn hắn hướng càng cao bậc đi lên.

Ban nãy thành tích cao nhất cũng là 58 bậc.

Vậy mà hiện tại đều có mấy người vượt qua 60 bậc đi lên.

“Nhìn, Thương Toạ vậy mà trực tiếp leo tới 69 bậc. Thiếu 1 bước liền đạt 70”. Có người thất thanh hô.

Lúc này, chỉ thấy Thương Toạ vậy mà đang đứng ở bậc thứ 69, hắn chỉ kém một bước liền đạt tới 70 bậc.

Giờ phút này, Thương Toạ cũng là cố hết sức.

Hắn điên cuồng huy động trong cơ thể mình linh lực. Sau đó cắn răng bước lên 1 bước.

Chỉ thấy ngay tại thời khắc hắn lên tới bậc thứ 70. Nghe được uỳnh 1 tiếng.

Thương Toạ vậy mà bị áp lực ép quỳ một gối xuống đất.

Thương Toạ sau khi thành công lên 70 bậc. Hắn cũng không có cố gắng lên tiếp. Mà là trực tiếp nhảy xuống.

Chỉ thấy khi hắn vừa xuống mặt đất.

Một cái bình nhỏ rơi vào tay hắn.

Không ai biết hay đoán hắn đến cùng là đạt được phần thưởng gì. Chỉ thấy hắn hé ra xem, sau đó trên khuôn mặt hiện lên nét mừng như điên.

Sau đó hắn trực tiếp cất cái bình nhỏ kia đi.

Tiếp đến. Đều có người đạt đến 70 bước. Đó là Thiên Thuỷ Hoàng Tử, Hoàng Thiên Thái Tử, Tuệ Tĩnh Công Chúa cùng Tinh Giải Hàn cũng đều bước đến 70 bậc.

Ngay cả Vũ Văn Thượng Thanh cũng leo tới 70 bậc.

Ban đầu ai cũng nghĩ hắn trọng thương không tới. Vậy mà tại thời điểm lên đài hắn tự nhiên xuất hiện. Hơn nữa khoẻ mạnh như không có gì xảy ra.

Đặc biệt Tuệ Tĩnh Công Chúa vậy mà đi tới bậc thứ 77 mới phải dừng lại.

Nàng nhận được một thanh trường kiếm.

Kiếm này trên thân khắc 2 chữ Thanh Sương. Trên kiếm toát ra băng hàn khí tức. Tựa hồ chỉ cần chạm nhẹ đều có thể đem Linh Tôn cường giả cho đóng băng. Kiếm khí cường hoành bá đạo toả ra khiến cho ở đây rất nhiều người đều muốn rét run.

Đặc biệt, có 2 cái thiên tài tới từ bắc vực và nam vực, 1 nam 1 nữ.

2 người này vậy mà cùng nhau leo qua bậc 80. Đoạt tới tay một bộ công pháp cực phẩm.

Cuối cùng, ngoại trừ tây vực chưa có ai lên đài. Cũng chỉ còn lại lác đác 10 người.

Nhưng là 10 người này đều thuộc hàng tuyệt đỉnh thiên tài. Tu vi cơ hồ đều tại Linh Đế cảnh.

Bao gồm Cuồng Long, Thanh Tiêu, Bạch Thần,.... các loại.

Bọn hắn hiện tại mới bắt đầu trèo lên đài.

Cơ hồ chỉ trong nháy mắt toàn bộ 10 người đều là đi thằng qua tới 50. Tốc độ cũng không hề chậm lại. Thẳng cho tới 70 bậc tốc độ bọn hắn mới chậm lại 1 chút.

Một lát sau liền có người đầu tiên chạm tới bậc 80. Đó là một cái to lớn nam tử.

Hắn gọi là Đại Phong, Đại Phong thân cao hơn 2 trượng, là thuộc về cự nhân tộc.

Chỉ thấy trên người hắn cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, mơ hồ có thể nhìn thấy được bên dưới da của hắn luân chuyển từng đầu phù văn. Rất hiển nhiên là hắn đang toàn lực vận dụng công pháp vận chuyển linh lực để leo đài.

Người tiếp theo lên bậc 80 chính là Cuồng Long. Rất nhanh hắn liền đuổi kịp Đại Phong. Hơn nữa còn muốn vượt mặt.

Tiếp đó đồng thời lên bậc 80 là Thanh Tiêu cùng 1 cái nữ tử.

Cuối cùng không sai biệt lắm 10 người bọn hắn đều đi qua bậc 80.Một lát sau, bọn hắn đều dừng lại. Bởi vì áp lực trên đài quá lớn, khiến bọn hắn không thể đi tiếp.

Hiện tại có 3 người đứng tại bậc thứ 89.

Là, Thanh Tiêu, Cuồng Long và nữ tử kia. Nàng này là thiên tài đỉnh cao đến từ nam vực.

7 người còn lại đều đứng ở bậc 88 hoặc 87.

Rốt cuộc 7 người kia vẫn đều là bỏ cuộc. Dù sao lên tới hơn 80 bậc đã đều là kinh diễm. Hơn nữa nhất định phần thưởng đạt được sẽ không phải những người qua 40, 50 bậc kia nhận được phần thưởng có thể so sánh.

Thanh Tiêu cùng nữ tử kia cũng đang cố gắng hết sức. 2 người bọn hắn là muốn trùng kích bậc thứ 90. Thế nhưng là cho dù cố gắng đến đâu, đôi chân cũng liền không thể nhấc lên nổi.

Không thể nghi ngờ là áp ực tại bậc thứ 99 quá mức kinh khủng.

Về phần Cuồng Long kia. Hắn vậy mà đem ngón tay cắn đứt. Vận dụng ra 1 cái bí pháp. Chỉ trong nháy mắt. Trên thân Cuồng Long khí tức vậy mà nhảy vọt lên cơ hồ chạm tới Linh Thánh cánh cửa.

Sau đó hắn gầm lên 1 tiếng. Chỉ thấy thể nội hắn vậy mà bay ra 2 cái hư ảnh chân long.

Tiếng long ngâm vang vọng toàn trường.

Cuối cùng hắn cắn răng bước lên 1 bước.

Chỉ thấy tại thời điểm hắn đặt chân lên bậc thứ 90. Chân của hắn da thịt vậy mà giống như nổ tung ra, da chân bị xé rách, huyết nhục đầm đìa.

Ngay sau đó hắn lập tức nhảy xuống.

Ngay lập tức có rất nhiều người vì hắn tung hô.

“Bậc 90, Cuồng Long vậy mà đạp lên bậc 90”. Có người hâm mộ hô lên.

“Đã mấy vạn năm qua đi đều không có ai lên tới bậc 90, đây là 1 cái kỳ tích”. Một vị lão tổ gật gù nói.

“Phải, trong ghi chép, tốt nhất thành tích là bậc 93. Nhưng là đã không biết bao nhiêu vạn năm rồi”. Một vị lão tổ khác tiếp lời.

“Cũng không biết hắn sẽ đạt tới cái gì phần thưởng”. Có người đối với Cuồng Long phần thưởng rất tò mò.

Chỉ thấy trên đài hạ xuống 1 đoàn ánh sáng. Rất nhanh Cuồng Long liền đem đoàn ánh sáng này bắt lấy.

Cuối cùng ánh sáng tán đi, để lộ ra một thanh long đao màu tím.

Long đao này to lớn vô cùng, trên thân đao khắc lấy 8 đạo long văn, còn trang trí lấy một con rồng.

Cuồng Long dò xét qua thanh long đao này một chút, chỉ thấy hắn giống như kích động không thôi.

Hắn đem đao vung thử. Đao khí cùng long tức cuồng bạo lập tức bao trùm quảng trường. Uy thế này thậm chí để một chút vị lão tổ đều lạnh gáy. Hơn nữa trên đao khi đi ra còn kèm theo thần uy.

Không nghi ngờ gì. Đao này hiển nhiên là 1 kiện thần khí.

“Vậy mà đạt được thần khí, không khỏi quá may mắn đi”. Có một vị lão tổ hâm mộ nói ra.

Có một vị lão tổ khác, tu vi đạt tới Linh Thánh đỉnh phong thở dài nói ra:”Ta thiên tân vạn khổ mới có được đến một thanh bán thần khí, vậy mà.....”. Nói đến đây, hắn thở dài:”Tuổi trẻ thật tốt a”.

Mặc dù nói bọn hắn những lão tổ này tu vi cường đại, thế nhưng là ở đây rất ít người có đến được thần khí. Cơ hồ chỉ có mấy vị đạt tới Thông Thần cảnh kia là có được thần khí mà thôi.

Binh khí phàm nhân gọi là linh khí. Chia làm thập giai. Tương ứng từ Linh Nguyên cảnh cho tới Linh Đế sử dụng.

Vượt qua thập giai linh khí gọi là Cực Giai linh khí. Chuyên môn để Linh Thánh sử dụng. Trên nữa là bán thần khí cùng thần khí.

Thần khí chính là thần chuyên môn sử dụng, thử nghĩ một chút, hiện tại Cuồng Long vậy mà đạt tới một kiện thần khí, đây là cỡ nào vui mừng sự tình.

Trông thấy Cuồng Long món thần khí kia. Thanh Tiêu cũng rất khát vọng. Thế nhưng là dù có cố gắng đên mấy hắn cùng nữ tử kia cũng không cách nào bước thêm 1 bước.

Cuối cùng 2 người bọn hắn vẫn là từ bỏ.

Mặc dù nhận được phần thưởng rất nghịch thiên, thế nhưng là cùng kiện thần khí kia so sánh, không thể nghi ngờ là kém đi rất nhiều.

Cuối cùng, cũng chỉ còn Doanh Thiên cùng Tây vực thiên tài kia chưa có leo đài.

Một vị lão tổ đứng lên nói:”Thế nào, các ngươi không lên đài sao”.

Thế nhưng là bên kia đám tây vực thiên tài đều cúi đầu không nói gì. Cho dù bên này những lão tổ tây vực cũng giống như thế. Bọn hắn im lặng khiến cho người người đều khó hiểu.Cuối cùng, Bạch Thần cũng là cắn răng một cái:”Lên đài”.

Sau đó hắn thận trọng từng bước lên đài, đừng nói là hắn, giờ phút này các thiên tài tây vực cũng đều không dám thở mạnh.

Nhưng là, trông thấy Bạch Thần lên đài sau đó, Doanh Thiên vẫn là bình thường đứng đó. Hắn cũng không có để lộ ra cái gì thái độ.

Cuối cùng Bạch Thần vậy mà cũng leo lên tới 90 bậc. Nhận về 1 thanh thần khí.

Cái này để quảng trường lần nữa sôi trào lên.

Trông thấy Bạch Thần yên ổn về sau. Đám thiên tài tây vực cũng là không còn cố kỵ, cùng nhau lên đài.

Doanh Thiên mỉm cười nói:”Lại đây”.

Ngay tại hắn nói ra câu này, đang leo đài tây vực thiên tài đều nhao nhao dừng lại, bọn hắn nghe thấy Doanh Thiên cất lời đều là hồn vía lên mây.

“Có thấy hay không kỳ lạ, đám người đến từ tây vực này thế nào không đúng”. Có thiên tài đến từ vực khác hoài nghi.

“Có lẽ bọn hắn là bị trận kia thần chiến ảnh hưởng đi”. Có người suy đoán.

Sau đó Doanh Thiên lại nói:”Nguyệt Nhi lại đây”.

Nghe đc câu này bọn hắn mới thờ phào nhẹ nhõm. Rồi lại tiếp tục leo đài.

“Sư tôn có chuyện gì”. Nguyêt Nhi chạy tới hỏi.

“Ngươi cũng lên đài đi”. Doanh Thiên phân phó.

“Ta??? Lên đài”. Nguyệt Nhi 2 mắt mở to hỏi lại.

“Ân”. Doanh Thiên gật đầu.

Mấy ngày trước. Nguyệt Nhi tích cực tu luyện, tu vi cũng đã đạt tới Linh Vương cảnh. Doanh Thiên là muốn để nàng lên đài.

Trông thấy Nguyệt Nhi, rất nhiều người, đặc biệt là những cái kia lão tổ ánh mắt đều là hiện ra dị sắc.

Bọn hắn đều đã nghe nói 1 cái tiểu cô nương có tới 40 chân mệnh. Lại mới có 7,8 tuổi liền đạt tới Thiên Sư cảnh giới.

“Thế nào mấy hôm trước mới là Linh Sư, hiện tại đã là Linh Vương rồi. Mới qua mấy ngày”. Có một người chứng kiến trận chiến hôm nọ thất kinh nói ra.

“Cái này là yêu nghiệt phương nào, nếu là đề cho nàng tu luyện trăm năm nữa, đều chẳng phải sẽ thành thần đi”.

“Ta thấy nào cần trăm năm, liền 50 năm có thể”.

“Quá kinh khủng”.

Nguyệt Nhi cũng không có để ý tới xung quanh lời nói. Nàng trực tiếp hướng Đăng Thiên Đài nhảy lên.

Nháy mắt liền đi qua 60 bậc không chút trở ngại nào.

Sau đó vẫn là hướng bên trên phóng tới. Rất nhanh liền qua 70 bậc. Sau đó là 80 bậc. Lúc này, nàng đã là vượt lên dẫn đầu toàn bộ.

Đến lúc đã vượt qua 80 bậc. Nguyệt Nhi mới là vận chuyển công pháp. Đem thể nội Tịch Diệt chi khí vận dụng đối kháng với Đăng Thiên Đài áp lực.

Đừng nói, toàn bộ mọi người ở đây đều nín thở nhìn xem nàng.

“Oanh”.

Ngay tại thời điểm này, Nguyệt Nhi vậy mà bước lên bậc 90.lúc này tốc độ mới chậm lại.

“Bậc 90 rồi, quá kinh khủng đi”.

“Nhìn, nàng vẫn còn đi tiếp”.

Chỉ thấy Nguyệt Nhi vậy mà vẫn hướng bên trên leo tới. Mặc dù nói hiện tại mỗi một bước đều là gian nan, thế nhưng là nàng không có dừng lại.

91 bậc, 92 bậc, 93 bậc. 94 bậc.

Ngay tại Nguyệt Nhi bước lên 94 bậc. Ở đây rất nhiều người đều đồng thanh hô lên. Bởi vì trong lịch sử ghi chép lại, người cao nhất cũng bất quá 93 bậc.

Mà hiện tại, Nguyệt Nhi là đã vượt qua kỷ lục. Hơn nữa còn không có dừng lại.

“Nàng có thể hay không đăng đỉnh đây”.

“Không biết”.

“95”.

“96”.

“97”.

Lúc này, ở đây người quan sát đều là đồng thanh đếm lên. Bọn hắn là đang mong chờ xem Nguyệt Nhi có thể hay không đăng đỉnh.

Đừng nói những người quan sát này. Liền những Thiên tài cũng chư vị lão tổ trên kia cũng là đang nín thở chăm chú dõi theo Nguyệt Nhi.

“99 bậc rồi”. Mọi người kích động hô lên.

Giờ phút này, bọn hắn đều đang tại cổ vũ Nguyệt Nhi.

“Cố lên tiểu cô nương, 1 bước nữa thôi”.

“Cố lên, đăng đỉnh”.

“Cố lên, cố lên”.

Lúc này toàn trường đều đang tại cổ vũ Nguyệt Nhi.

Một vị lão tổ vận dụng linh lực đem lời nói phát tán ra toàn trường.

“Mọi người im lặng”.

Vị lão tổ này tu vi cường đại cực điểm. Chính là Thông Thần Cảnh tuyệt đỉnh cường giả.

Tại trong lời nói của hắn mang theo chấn nhiếp tâm thần. Rất nhanh, toàn bộ quảng trường là im lặng xuống.

Nhưng là lúc này, ở trong lòng mỗi người đều vẫn là hò hét cổ vũ.

Mắt bọn hắn nhìn chằm chằm cái thân ảnh nhỏ bé kia không rời.

Chương 60: 100 Tầng, 100 Thế Giới

Giờ phút này đây, bên trong quảng trường này bầu không khí giống như là bị bóp nghẹt lại.

Không còn ai hò hét, bởi vì tất cả mọi người ánh mắt đều dính tại trên thân Nguyệt Nhi.

Lúc này, Nguyệt Nhi cũng là đang cố gắng hết sức.

Leo được tới bậc 99 này, có thể nói rằng nàng cũng là hao tổn không ít sức lực.

Cuối cùng, chỉ thấy Nguyệt Nhi trên thân huyết khí sôi trào.

Lập tức, huyết khí trùng thiên, xuyên thằng qua thiên khung đám mây kia.

Rốt cuộc, nàng đặt chân lên bậc 100.

“Oa”.

Giống như là bị dồn nén quá nhiều, xung quanh toàn trường giống như là nổ tung vậy.

Mọi người la ó. Hò hét, giống như không phải ai khác mà chính bọn hắn leo tới 100 bậc vậy.

“Cái gì là yêu nghiệt thiên tài, đây chính là yêu nghiệt thiên tài”. Có một vị lão tổ xúc động nói ra.

“Những cái gọi là thiên tài, trước mặt nàng đều là rác rưởi”. Một vị lão tổ khác cảm khái nói.

Đúng thật, giờ phút này những cái kia thiên tài ai nấy đều cảm thấy xấu hổ, mười phần mất mặt.

Cái gì danh xưng thiên tài, lại trước mặt Nguyệt Nhi đều là đồ bỏ.

Tất nhiên cũng có người rất là ghen gét. Không phục.

Nhưng là mặc kệ bọn hắn không phục thế nào. Giờ phút này Nguyệt Nhi vẫn là nhận lấy hết lời khen ngợi cùng hâm mộ.

Giờ phút này, ai nấy đều trông chờ, bọn hắn muốn biết được, Nguyệt Nhi sau khi đăng đỉnh sẽ là nhận được dạng gì tuyệt thế trân bảo.

Lúc này, đứng trên 100 bậc Đăng Thiên Đài, đập vào Nguyệt Nhi ánh mắt, là một cái tế đàn. Tế đàn này cũng không lớn.

Nhưng là bên trên tế tài có khắc lấy ngàn vạn mà tính các loại minh văn.

Đột nhiên, bên trên tế đàn kia giống như là bị cái gì đó mở ra.

Nghe được “Uỳnh” 1 tiếng. Chỉ thấy từ tế đàn 1 cỗ bàng bạc thần uy xông thẳng lên thiên khung.

Cỗ thần uy này giống như phiên giang hải lãng cuồn cuồn mà bạo phát. Đem ở trên đài quan sát những cái lão tổ kia đánh bay xuống.

Không những thế, cỗ thần uy này còn đem không ít thần đang ở Cực Huyền Giới ánh mắt đều chú ý tới.

“Thật cường đại”. Có một vị thần cảm khái nói ra.

Giờ phút này, ở trên đỉnh đài, Nguyệt Nhi là thấy được ở bên trong tế đàn là phun ra nuốt vào thất thải thần quang.

Rất nhanh, những thần quang này vậy mà hướng Nguyệt Nhi xông tới, lập tức chui vào nàng thể nội.

Chỉ trong chốc lát, tu vi của Nguyệt Nhi vậy mà kéo lên một mảng lớn, lập tức thăng tới Linh Vương hậu kỳ.

Không những thế, cỗ thất thải lực lượng kia còn đem cơ thể Nguyệt Nhi tẩy hoá 1 lần. Lục phủ ngũ tạng, gân cốt kinh mạch, giống như là được tẩy rửa, thoát thai hoán cốt.

Lại nói, mặc dù những cái này là Doanh Thiên có thề làm ra tới, nhưng là hiện tại hắn trên người đồ vật để Nguyệt Nhi sử dụng được liền ít đến thương cảm.

Phải biết, hắn đồ vật đều là thế gian vô song nhất trân bảo, ánh mắt của hắn là cao đến nhường nào, đồ vật có thể vào pháp nhãn của hắn lại há có thể tầm thường.

Đừng nói dạng này Nguyệt Nhi 1 chút tu vi. Liền xem như Thanh Hư dạng này tuyệt đỉnh Tiên Đế cũng vô pháp sử dụng.

Cuối cùng, tới hơn 1 canh giờ sau đó. Thần quang tán đi. Thất thải lực lượng cũng bị Nguyệt Nhi hấp thu xong.

Đề lộ ra 1 cái viên thất thải sắc châu.

Viên thất thải sắc châu này to chừng nắm tay người, có được thất thải chi quang lượn lờ.

Trên nó mang theo một loại đạo vận thần kỳ.

Đừng nói là ở đây, cho dù là thần cũng đều thèm khát viên châu này.

Nhìn thấy viên thất thải sắc châu này, ở đây chư vị lão tổ đều rơi vào trầm mặc.

Cuối cùng, 1 vị vô cùng già nua lão tổ lên tiếng, hắn là Vạn Lý Thành một trong những lão tổ sống lâu nhất. Hắn tuổi tác so với nhiều vị Thần ở Cực Huyền Giới còn muốn già nua.

“Chẳng lẽ là nói..... đây là trong truyền thuyết viên kia sao”.

“, đây là trong truyền thuyết vô cùng thần kỳ báu vật, là vị cổ thần kia để lại sao”. Có lão tổ không tin nói.

Đạt được viên kia thất thải sắc châu. Nguyệt Nhi là trực tiếp cầm lấy leo xuống đài, sau đó chạy tới trước mặt Doanh Thiên đưa lên nói.

“Sư tôn, cái này có phải đồ tốt không”.

Doanh Thiên mỉm cười nhìn viên châu này, mặc dù nói viên châu này đối với hắn tới nói không phải là cái gì trân quý đồ vật, hắn tuỳ tiện lôi ra 1 món, cho dù là cây kiếm gỗ mà hắn đưa cho Nguyệt Nhi lúc trước đều so viên châu này trân quý gấp trăm vạn lần.

Nhưng là không nghi ngờ gì, lấy Nguyệt Nhi hiện tại, sử dụng viên châu này là hợp lý. Hắn nói:”Cũng tính là không tệ đồ vật, phù hợp ngươi”.

Câu nói này đối với Nguyệt Nhi là hết sức bình thường. Thế nhưng là rơi vào tai những cái kia lão tổ cùng thiên tài đều hết sức chói tai.

Phải biết, viên châu kia cổ lão không gì sánh đc, lại là cất chứa vô cùng vô tận huyền diệu, cho dù là những tôn thần linh cao cao tại thượng kia cũng đều thèm muốn.

Vậy mà tới Doanh Thiên lại nói là không tệ đồ vật. Vậy bọn hắn những cái này đồ vật chẳng phải đều là rác rưởi hay sao.

Có thiên tài khó chịu nói ra:”Nói khoác không biết ngượng, dù sao cũng không phải hắn đạt được đi”.Có thiên tài khác thì cười khổ nói ra:”Không nghe thấy nàng ta gọi hắn là sư tôn sao, không biết chừng còn đem dâng cho hắn”.

“Hừ, tên Doanh Thiên này vận khí thật tốt, thu được một cái tốt như vậy đồ đệ”. Có người ghen gét nói ra.

“Ta thấy là hắn dụ dỗ nàng, không biết hắn dùng thủ đoạn gì mà có thể mê hoặc nàng ta, có lẽ nàng còn quá nhỏ, không hiểu chuyện đi, đáng tiếc”. Cũng có người suy đoán.

Doanh Thiên không có để ý tới những bàn tán kia, hắn cười 1 tiếng rồi nói:”Tốt, nên tới phiên ta lên đài”.

Giờ phút này, Doanh Thiên là chuẩn bị lên đài, mặc dù nói Doanh Thiên cái này Linh Động cảnh tu vi đều không được ai để vào mắt.

Nhưng là giờ phút này ai nấy cũng đều đối với hắn chú ý.

Bởi vì Nguyệt Nhi, 1 cái siêu cấp thiên tài, 1 cái yêu nghiệt vạn cổ có 1. Gọi hắn là sư tôn. Đây cũng là lý do để mọi người đi chú ý hắn.

Thêm vào đó, ai nấy đều nhìn ra, mấy cái nữ tử đi cùng Doanh Thiên mỗi 1 cái đều là tuyệt thế mỹ nữ, hơn nữa tu vi cũng đều là cao cường.

Dựa vào 2 điều này, ai cũng đối với Doanh Thiên tràn nghập tò mò, đủ loại suy đoán Doanh Thiên thân phận, từ đâu tới, các loại.

Ngay tại Doanh Thiên đạp chân vào bậc thứ nhất thời điểm, trái với mọi người suy nghĩ, ai nấy đều cho rằng hắn sẽ thoải mái đi tới ít nhất là 5, 10 bậc, thì ngay tại bậc đầu tiên hắn đã lộ ra là có chút cố hết sức.

Đúng thế, Doanh Thiên bây giờ bộ dáng đúng là cố hết sức. Giống như 1 lão nhân tuổi xế chiều phải leo một ngọn núi cao vậy.

Trông thấy Doanh Thiên bộ dáng này, có người không khỏi vì đó nghi ngờ:”Cái này cũng quá không hợp thói thường đi, cho dù là yếu kém đến đâu đều có thể đơn giản đi qua 5 bậc đầu tiên”.

“Cũng có thể hắn đúng là phế vật trong phế vật”. Có người chế nhạo nói ra.

Không ít người trong nội tâm đều là ghen gét, muốn Doanh Thiên không qua được 20 bậc. Từ đó chế nhạo hắn.

“Ha ha, không biết hắn cái này Linh Động cảnh có vào nổi tháp hay không, hiện tại đoán chừng Đăng Thiên Đài đều qua không nổi”. Có người chế nhạo Doanh Thiên.

Sau đó Doanh Thiên lại hương lên trên leo tiếp, mỗi một bậc đều lộ ra như vậy mệt mỏi giống nhau.

Nhưng là làm mọi người ngạc nhiên là, cho dù hắn lộ ra vẻ cố hết sức, thế nhưng là hắn mỗi một bậc đều thuận lợi đi qua, mặc dù chậm chạp, nhưng là không có chút dừng lại.

Chỉ một lát, hắn đã leo tới 20 bậc.

Ngoài dự đoán của mọi người, vậy mà Doanh Thiên trực tiếp thả người nhảy xuống.

“Hắn không có leo thêm sao”. Có rất nhiều người đều là hỏi câu này, dù sao tại bình thường, ai nấy đều sẽ cố gắng kiếm lấy phần thưởng, nhưng là Doanh Thiên sau khi leo tới 20 bậc, đủ điều kiện vào tháp liền không leo nữa.

Có một chút thiên tài là chế nhạo:”Có lẽ hắn biết mình leo không lên nổi nữa, cho nên nhảy xuống đỡ mất mặt đi, ha ha”.

“Đúng thế, Nhìn hắn ít nhất cũng là 18,19 tuổi, vậy mà mới có Linh Động cảnh, cũng không khỏi quá phế vật đi”.

Đối với những lời nói này, Doanh Thiên là không có để ý tới. Hắn chỉ là đi về đứng cạnh Nguyệt Nhi mà thôi.

Trông thấy Doanh Thiên cùng toàn bộ thiên tài đã hoàn thành thử thách. Một vị lão tổ phụ trách đưng lên nói:”Tất cả 629 người lên đài. Có 597 người qua tới 20 bậc hoặc hơn, có thể tiến vào tháp, những người không leo lên tới 20 bậc, bị loại”.

Tại dưới thanh âm vị lão tổ này, khoảng chừng 30 người bị loại kia ai nấy đều mặt mày ủ rũ. Có người là trực tiếp quỳ xuống thất thần.

Dù sao bọn hắn có thể ở đấy tham gia đều được xưng danh thiên tài, nhưng là cuối cùng lại xuất hiện trong một nhóm rất ít ngừoi bị đào thải.

Có thể nghĩ, bọn hắn bị đả kích thế nào.

Rất nhanh, những người đã qua Đăng Thiên Đài đều tụ tập bên dưới chân tháp, ngay trước 1 cánh cửa to lớn.Chỉ một lát sau, nghe được “Két,Két”. Thanh âm, cánh cửa khổng lồ kia rốt cuộc chầm chậm mở ra.

Quang mang chói mắt từ trong cửa hướng bên ngoài chiếu rọi.

Cho đến khi cánh cửa hoàn toàn mở ra, một cỗ hồng hoang khí tức từ bên trong trào ra đập vào mặt mọi người.

Bên trong cánh của vẫn là ánh sáng choi mắt. Không ai nhìn thấy bên trong cửa là gì.

Lúc này, có một vị trung niên nhân đứng lên.

Trung niên nhân này tu vi vậy mà đạt tới Thông Thần Cảnh, chỉ kém một chút liền có thể thành Thần. So với rất nhiều lão tổ ở đây hắn rõ ràng rất cường đại.

Hắn gọi là Nhạc Viễn Thường, chính là Vạn Lý Thành người cầm quyền.

Cũng chính là trong miệng Hoàng Thiên Thái Tử “Nhạc Vương Gia” lúc trước ở Bách Hoa Lâu ngồi trên tầng 11.

Nhạc Viễn Thường âm thanh trầm thấp nói ra:”Mọi người đối với Nhạc Mỗ hẳn không có gì xa lạ, ta sẽ giải thích 1 chút tình huống bên trong Vạn Lý Tháp”.

Trông thấy Nhạc Viễn Thường đứng lên nói, có không ít đến từ tam vực lão tổ đều là bàn tán.

“Tu vi thật mạnh, cơ hồ đã đến vô hạn gần thần”.

“Ta đoán không đến 50 năm nữa, hắn sẽ thành thần đi”.

“Không cần, chỉ e 10 năm sau, chúng ta liền phải bái lạy hắn rồi đi”.

Nhạc Viễn Thường là tại 2000 năm trước đã từng 1 lần đi vào Vạn Lý Tháp. Hắn tại 2000 năm trước cũng xưng là 1 cái nổi danh thiên tài.

“Bên trong Vạn Lý Tháp tổng cộng 100 tầng, mỗi tầng đều có không gian riêng, bên trong tháp có đủ loại kỳ ngộ cùng bảo vât, công pháp, thần thạch, linh thảo trân quý đều có, thế nhưng là cũng có vô số hung hiểm”. Dừng 1 chút lại nói:”Bên trong Vạn Lý Tháp sẽ có rất nhiều các loại yêu ma quỷ quái, mạnh yêu đều có, ta đã từng gặp qua so với Thông Thần cảnh quái vật, Bên trong Vạn Lý Tháp sẽ có rất nhiều phúc địa, cũng có nhiều hung địa”.

“Muốn lên tầng trên cần phải đi tới chính giữa một tầng, nơi đó sẽ có thông đạo đi lệ tầng cao hơn, tầng càng cao,kỳ ngộ cùng trân bảo giá trị sẽ càng lớn, nhưng cũng đồng nghĩa hung hiểm càng ác liệt”.

“Vào trong Vạn Lý Tháp, tu vi sẽ đều bị áp chế xuống tới Linh Vương Sơ kỳ. Nếu là gặp phải quái vật cảnh giới cao hơn, tốt nhất nên chạy, bởi vì bên trong quái vật sẽ không bị áp chế”.

“Vạn Lý Tháp mở ra là 30 ngày, tranh thủ tìm cho chính mình cơ duyên, bên trong không cấm tranh đấu cướp đoạt, nhưng không được phép giết người, nếu giết người sẽ bị bên trong tháp lực lượng thần bí xoắn giết”.

“Gặp được nguy hiểm tính mạng chỉ cần hô lớn:”Ta bỏ cuộc” là sẽ được truyền tống ra ngoài”.

“Đi vào đi thôi”.

Giải thích xong xuôi, Nhạc Viễn Thường ngồi xuống, đúng lúc này, Cuồng Long lên tiếng hỏi 1 câu.

“Nhạc Vương Gia, năm đó ngài leo tới tầng thứ bao nhiêu”.

Đối với Cuồng Long câu hỏi này, Nhạc Viễn Thường cười đáp:”Tầng 48”.

Cuối cùng, tất cả người có tư cách đi vào tháp đều nhanh chóng đi vào.

Cuối cùng chỉ còn lại Doanh Thiên cùng Nguyệt Nhi.

Đối với Nguyệt Nhi, ai nấy đều không suy nghĩ.

Thế nhưng là Doanh Thiên, hắn cái này có vào được hay không vẫn là thử mới biết được.

Ai cũng biết, trăm vạn năm đến nay chưa từng có ai dưới Linh Vương có thể vượt qua cánh cửa kia đi vào tháp.

Giờ phút này ai nấy đều nhìn chằm chằm Doanh Thiên, xem hắn có thể hay không làm nên kỳ tích.

Tất nhiên là trong mọi người suy nghĩ không có ai quá tin tương Doanh Thiên sẽ vào được tháp.

Lúc này, Doanh Thiên ra hiệu cho Nguyệt Nhi đi vào. Sau đó hắn cũng chậm rãi đi vào.

Một màn xảy ra khiến cho mọi người đều muốn á khẩu, Doanh Thiên vậy mà thật vượt qua tấm màn ánh sáng kia mà biến mất trên trong tháp.

Cái này để rất nhiều người đều không tin vào mắt mình.

“Hắn vào được, hắn vậy mà thật vào đươc”.

“Không thể nào đi, trăm vạn năm tới nay đều không có ngoại lệ, hắn là làm sao vào được”.

Có một vị phụ trách Vạn Lý Tháp lão tổ tiến tới kiểm tra. Hắn đem chụp tới 1 cái Linh Động cảnh tu sĩ ném vào, tên tu sĩ kia vừa chạm vào màn sáng liền bị đanh bay ra ngoài.

“Không có vấn đề, rốt cuộc, tên Doanh Thiên kia là làm thế nào”. Vị lão tổ này lẩm bẩm.

....

Bên trong tháp lúc này, thân ảnh Doanh Thiên xuất hiện.

Đập vào mắt hắn là một cái thế giới xanh biếc, đủ các loại cây cối núi sông, các loại phi cầm tẩu thú bay lượn trên bầu trời.

Lúc này, Nguyệt Nhi chạy lại ngạc nhiên hỏi:”Sư Tôn, nơi này giống như là 1 toà thế giới vậy”.

Doanh Thiên mỉm cười đáp:”Đúng thế, toà tháp này chính là có người đem 100 toà thế giới luyện thành, mỗi tầng chính là 1 toà thế giới, 100 tầng, 100 toà thế giới”.

Nghe được Doanh Thiên lời nói này, có một cái thanh âm đáp lại:”Công tử lời nói này là thế nào”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau