NGUYÊN THUỶ ĐẠI THIÊN TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nguyên thuỷ đại thiên tôn - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Bách Cổ Lâu

Doanh Thiên mê mẩn khúc gỗ kia một hồi, hắn từng thử qua thăm dò thần thức, đại đạo diễn hoá áo nghĩa....vân vân.

Tiếc là lấy hắn tu vi hiện tại căn bản dò xét không ra, nếu là cưỡng ép thăm dò thì là vẫn có thể, chỉ là như thế sẽ gây ra động tĩnh lớn sẽ kéo tới chú ý không cần thiết.

Lại nói, Thiên Địa bí mật mà hắn chưa biết là lác đác không có mấy, bởi vậy hắn hứng thú, hắn cũng có được đầu mối về cái này bí mật, chỉ là từ ngày đạt được khúc gỗ này hắn đều bận chưa có xem xét được qua,hiện tại tốt, có thời gian xem xét thì tu vi lại không đủ.

Cái này có thể nói là tương đương đen đủi.

Thế nhưng là cũng tốt, đối với hắn mà nói, lâu lâu hoạt động chút tay chân liền hứng thú, nếu là cái gì cũng đều trực tiếp đi nhìn, vậy thì quá là nhàm chán.

Hơn nữa khúc gỗ này giấu đến cũng không phải là một cái bình thường bí mật, mà là một cái không tầm thường bí mật, một cái vạn cổ mê bí.

Để giải cái này mê bí, vạn cổ đến nay có không biết bao nhiêu hạng người vô địch đi tìm tòi, bao nhiêu thiên tài vạn cổ mê đắm vào con đường này. Tiếc là cuối cùng đều không thể giải khai.

Cuối cùng khúc gỗ kia là lại hướng Doanh Thiên rơi vào tay.

Doanh Thiên đem khúc gỗ cất đi, hắn hướng Vạn Lý Tháp đi tới. Hắn đi rất chậm, có là dừng bên đường xem chút đồ vật, cũng có là ghé quán rượu mua lấy bình rượu uống.

Thậm chi hắn còn mua lấy một xiên kẹo hồ lô vừa đi vừa ăn. Dạng này lại là lộ ra kỳ quái, bởi vì ai cũng biết hồ lô kẹo này thường là chỉ có trẻ con mới thích, mặc dù nói Doanh Thiên bộ dáng hiện tại là một cái thanh niên, lại mặc lấy hắc y trùm đầu, tay cầm hồ lô kẹo, vừa ăn lại vừa uống rượu, lộ ra có chút quái đản.

Doanh Thiên dừng lại trước một tiệm đồ cổ, hắn đi vào.

Bên trong tiệm đồ cổ này trưng lấy rất nhiều món đồ cổ, hơn nữa bên dưới đều có ghi chú lấy niên đại cùng công dụng.

Có thể nói, tiệm đồ cổ này mỗi một món đồ đều là báu vật trân quý, có được rất nhiều đồ vật từ cường giả để lại, thậm chí có cả Thần đồ vật.

Doanh Thiên vào tiệm đồ cổ này là vì một món đồ, hắn cần món đồ này để làm việc.

Tiếp đón hắn là một cái thanh y thiếu nữ, nàng tên là Kiều Oản. Nàng làm công tác giới thiệu và hướng dẫn khách mua đồ.

Lại nói, nàng này quả thật là xinh đẹp, từ khuôn mặt, cho tới vóc dáng đều là cực phẩm, trong tiệm lúc này có đến không ít người, đa số là nam nhân, có tới 8 phần ánh mắt đều là hướng nàng bờ mông cùng ngực nhìn tới, trong mắt bọn hắn đều lộ ra vẻ dâm tà.

“Khách nhân, ngài muốn mua gì”. Kiều Oản đưa tay vuốt tóc hướng Doanh Thiên kiều mỵ nói.

“Ta muốn mua một cái Chân Thần”. Doanh Thiên mỉm cười đáp.

“Chân Thần?”. Nge được Doanh Thiên nói như vậy, Kiều Oản ban đầu là ngạc nhiên, sau đó lại là uyển chuyển cười nói “Khách nhân liền đùa, ở đây không có Chân Thần”.

“Ta chính là muốn mua một cái Chân Thần”. Doanh Thiên kiên trì cười nói.

Nghe vậy, Kiểu Oản là nhíu mày. Nàng đây là suy nghĩ liệu có phải tên này là tới trêu đùa hay không. Nhưng là, Vạn Lý Thành vạn năm đến nay căn bản không có ai dám tới tiệm gây rối.

Tiệm đồ cổ này tên là Bách Cổ Điếm. Là Bách Cổ Thương Hội một cái chủ chốt địa điểm. Mà Bách Cổ Thương Hội là thương hội lớn mạnh nhất Vạn Lý Thành này. Nói cách khác, đứng sau Bách Cổ Điếm chính là Bách Cổ Thương hội, kể cả trước đó Bách Hoa Lâu cũng là tài sản của Bách Cổ Thương Hội.

Quan trọng là, Bách Cổ Thương Hội là do một vị Chân Thần một tay dựng nên.

Nhiều năm trước, Bách Cổ Điếm có được một món đồ quý giá. Món đồ kia gây nên rất nhiều Linh Đế, Linh Thánh, thậm chí Thônh Thần cường giả đều muốn tranh đoạt.

Kết quả chọc giận vị Chân Thần kia, hắn đem thần lực giáng xuống, đem toàn bộ những kẻ kia xoá bỏ. Từ đó đến nay đã gần vạn năm không có ai dám đến quấy rối.

Mà vừa rồi Doanh Thiên là lớn tiếng muốn nói mua Chân Thần, đây có phải hay không là muốn gây rối đây.

Thực tế tại Doanh Thiên nói ra muốn mua một cái Chân Thần liền đã đem xung quanh mọi người chú ý đến hắn.“Tiểu tử này to gan thật, đây là tự tìm đường chết”.

“Sắp có trò hay để xem”.

“Bách Cổ Điếm thủ hộ giả trước tiên nhất định là sẽ giáo huấn hắn”.

“...”

Ngay lúc này từ trên lầu đi xuống một cái lão nhân. Lão nhân này bước xuống hỏi chuyện Kiều Oản. Nàng đem chuyện vừa rồi kể lại.

Nge được nàng kể lại, ánh mắt lão nhân này hướng Doanh Thiên nhìn tới.

“Là Các Lão, chủ sự Bách Cổ Điếm”.

“Các Lão vậy mà tự mình xuất hiện”.

“Xong, tiểu tử này xong đời”.

“...”

Ở đây rất nhiều người đều sẽ cho rằng Doanh Thiên nhất định sẽ bị trừng trị. Bởi vì lão nhân này chính là một cái hung ác nhân vật, tu vi thâm sâu không lường được. Còn trẻ thời điểm, bởi vì có người xúc phạm hắn gia tộc, cho nên hắn trong đêm đem người kia gia tộc già trẻ lớn bé trong một đêm giết sạch.

Tiếc là sự việc lại không có giống như trong tưởng tượng của bọn hắn.

Lão nhân kia giọng khàn khàn nói ra:”Ta Bách Cổ Lâu đồ vật rất nhiều, khách nhân muốn mua đồ vật gì liền mua, nếu là cố ý gây rối, vẫn là khuyên mau chóng rời đi”.

Nge được lão nhân nói câu này. Ờ đây rất nhiều người đều là ngạc nhiên vô cùng. Bởi lẽ lão nhân này hung danh vang xa. Thế nào hôm nay lại dễ dàng nói chuyện như vậy.

Doanh Thiên lắc đầu cười nói:”Các ngươi thấy qua ta gây rối sao, các ngươi thấy ta nói gì gây rối sao”.Xung quanh mọi người nghe Doanh Thiên cười nói như vậy đều cảm thấy lạ.

Ai cũng biết, Bách Cổ Lâu có được Bách Cổ Thương Hội làm hậu thuẫn. Bách Cổ Thương Hội lại được một vị Chân Thần dựng nên, Doanh Thiên ở đây lớn tiếng muốn mua một cái Chân Thần. Đây rõ ràng là sỉ nhục vị kia Chân Thần. Là đánh mặt Bách Cổ Thương Hội.

“Khách nhân quả thật không gây rối, nhưng là chúng ta Bách Cổ Lâu cũng không có cái gì Chân Thần có thể bán”. Lão nhân híp mắt nói ra.

Doanh Thiên lắc đầu cười nói:”xem ra là các ngươi hiểu lầm, ta muốn mua....gọi là Chân Thần Đản đi.

Nge được “Chân Thần Đản” ba chữ, lão nhân kia giật mình biến sắc. Sau đó lão nhìn chằm chằm Doanh Thiên, muốn tra xét Doanh Thiên.

Tiếc là ngoài một cái Linh Động Cảnh tu vi thì lão nhân căn bản nhìn không ra một thứ gì. Nhìn một hồi lâu sau, căn bản không có thu hoạch gì, lão nhân thu hồi ánh mắt, sau đó hít một hơi nói:”Không hay khách nhân muốn mua Chân Thần Đản để làm gì”.

Doanh Thiên một bộ suy tư nói ra:”Để xem, nếu nói theo các ngươi thì là Bách Cổ Chân Vương đi”.

Giống như là bị sét đánh, Lão nhân kia là giật minh lùi về sau mấy bước, sợ hãi nhìn Doanh Thiên.

Lão nhân này, bên ngoài người ta chỉ biết gọi hắn là Các Lão. Thế nhưng không có ai biết hắn thân phận thực sự là một cái quan trọng cao tầng của Bách Cổ Thương Hội.

Mà “Chân Thần Đản cùng Bách Cổ Chân Vương”là dính líu đến một cái thiên đại bí mật của bọn hắn thương hội. Mấy chữ này ý nghĩa không phải thường nhân có thể tưởng tượng.

Lão nhân một lúc sau mới có thể bình tĩnh. Hắn cúi người nói:”Phiền công tử lên lầu chờ một lát, ta đi cáo tri người”.

Sau đó lão nhân phân phó Kiều Oản hướng Doanh Thiên chiêu đãi thật tốt, nhất định không để điều gì sơ sót.

Điều này khiến Kiểu Oản là vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi. Nàng biết Các Lão lac dạng người gì, vậy mà thanh niên trước mặt này có thể khiến Các lão cúi đầu, đây là sự tình gì.

Nàng cũng là muốn nhìn kỹ Doanh Thiên, tiếc là nhìn không ra bất cứ thứ gì. Linh Động Cảnh giống như Doanh Thiên này chính là tuỳ tiện đều có thể lấy ra một bó.

Nói không ngoa. Liền một tên phục của Bách Cổ Lâu tu vi cũng đều là Địa Sư trở lên.

Thế nhưng là nàng cũng không phải cái gì ngu ngốc người, nàng biết sự tình không có đơn giản. Nàng vẫn là tiếp Doanh Thiên lên căn phòng đẹp nhất, sang trọng nhất. Bày lên sơn hào hải vị. Vẫn là đem ngon nhất rượu bày lên mời Doanh Thiên.

Doanh Thiên cũng không có làm màu mè, hắn trực tiếp ăn uống thoải mái.

Mặc dù nói hắn cái gì tiên trân thánh tửu chưa dùng qua, thế nhưng là bình tâm thưởng thức đồ ăn dân dã cũng là một cái nho nhỏ thú vúi. Tất nhiên đồ ăn dân dã là trong mắt hắn mà thôi. Còn với thường nhân đây là làm cả đời cũng không ăn nổi một bữa này.

Một lát lâu sau. Cửa phòng mở ra, đi vào là một cái thanh niên, thanh niên này nhìn chính là hết sức bình thường. Đi theo sau chính Các Lão.

Thanh niên này không có ngồi vào bàn mà là lằng lặng đứng đó nhìn Doanh Thiên.

Doanh Thiên cũng là mặc kệ, hắn vẫn cứ bình thản ăn uống.

Tới hơn một canh giờ sau, Doanh Thiên mới là dùng bữa xong. Hắn đánh cái no nê vươn vai nói:”Đã lâu không có ăn uống thoải mái như vậy nha”.

Thanh Niên kia lúc này mới nhẹ nhàng tiến lại gần chắp tay nói:”Tại hạ Thanh Tiêu, không hay công tử quý danh”.

“Doanh Thiên”. Doanh Thiên hời hợt đáp

Chương 52: Tuyết Ngạo Linh Tâm Tình

Thanh Tiêu ngẩn người, “Doanh Thiên”cái danh tự này là hắn xưa nay chưa từng nge qua. Đối với hắn là vô cùng lạ lẫm.

Thanh Tiêu chậm rãi hỏi tiếp một câu:”Về sự tình Bách Cổ Chân Vương....?”.

Doanh Thiên ngắt lời:”Cái này không vội, trước hết ta có sự tình cần nói rõ”. Doanh Thiên mỉm cười nói.

Nge vậy, Thanh Tiêu chỉ là nhẹ nhàng gật đầu trả lời:”Mời công tử nói”.

“Ngươi hẳn phải biết rõ ràng, sự tình này không đơn giản, cũng không phải ngươi dạng này có thể hiểu rõ ràng, ta là muốn biết.... ngươi có thể đại diện chứ”. Doanh Thiên nói.

“Mặc dù ta không thể toàn quyền quyết định, nhưng là ta có thể hoàn toàn đại diện”. Thanh Tiêu tự tin trả lời.

“Tốt”. Doanh Thiên mỉm cười thâm ý nói:”Ta chỉ sợ đám lão già nhà các ngươi sót ruột đi”. Dừng một chút Doanh Thiên nói tiếp:”Vậy ta muốn thứ đồ vật mà các ngươi chôn sâu dưới lòng đất kia”.

Nghe được như vậy, Thanh Tiêu thất sắc hoảng hối kêu lên:”Không thể”.

Sau đó giống như là ý thức được mình thất thố. Thanh tiêu vội chắp tay:”xin công tử thứ lỗi, vừa rồi là ta vô ý”.

“Không có gì”. Doanh Thiên cười nói:”Ngươi cứ chuyển lời, ta cũng không vội, lại nói sự tình kia cũng chỉ có ta mới có thể giúp các ngươi mà thôi”.

Dứt lời Doanh Thiên đi ra ngoài, bỏ mặc Thanh Tiêu cùng Các Lão thẫn thờ ở đó.

Sau khi Doanh Thiên rời đi một lúc lâu. Các Lão mới nhỏ giọng nói:”Thiếu chủ, nên làm gì”.

Thanh Tiêu trầm mặc một lát, sau đó hít một hơi nói:”Sự việc trọng đại, ta không cách nào quyết định nổi, đi... chúng ta đi gặp chư lão... e rằng chỉ có đánh thức tiên tổ mới có thể quyết định”.

....

Lại nói về Doanh Thiên, ta thường thấy hắn là đi dạo bên trong Vạn Lý Thành, nhưng thực chất là hắn đang tại đo đạc một chút vận thế, đo đạc ảo diệu của thành này.

Doanh Thiên mục đích tới Vạn Lý Thành cũng là vì bên trong Vạn Lý Tháp kia. Mà muốn vào tháp, hắn cần một món đồ. Món đồ kia lại đang lưu tại Bách Cổ Thương Hội.

Bách Cổ Thương Hội cất giấu lấy một cái cổ lão chi bí. Bí mật này lớn kinh thiên, nếu là để lộ ra ngoài, e rằng liền sẽ gây nên Vạn Lý Thành một trận gió tanh mưa máu.

Lại nói, Đồ vật Doanh Thiên muốn thì thiên hạ căn bản không có người giữ được, chỉ là hắn đối với việc này vẫn là không cần.

Dù sao Doanh Thiên dạng này tồn tại đều là bá chủ thiên địa, đối với một cái món đồ không nhất định cần đi cướp đoạt, nếu để cho mấy lão người quen của hắn biết được, e rằng sẽ bị cười chết.

Về phần Bách Cổ Thương Hội bí mật kia, nếu là so với bình thường nhân thế quả thật là một cái khủng bố bí mật, thế nhưng là đối với Doanh Thiên tới nói, chỉ là tiện tay mà thôi. Dù sao Doanh Thiên cũng chỉ là đi lại môt vòng thành đều có thể nhìn thấu bọn hắn bí mật.

...

Tại bên dưới Vạn Lý Thành một cái mật thất. Mật thất này sâu đến vạn trượng, xung quanh mật thất ngoại trừ vài ngọn đèn mờ ra liền lộ ra tối tăm lạnh lẽo.

Lúc này đây có 2 cái thân ảnh bước vào mật thất. 1 cái nam tử cùng lão nhân.

Nam tử là Thanh Tiêu.

Lão nhân là Các Lão.

Bước vào mật thất sau khi. Thanh Tiêu hướng bên trên bái một cái sau đó nói:”Thanh Tiêu tử tôn có việc tới thỉnh chư vị Lão Tổ”.

Tại Thanh Tiêu nói ra câu này đằng sau, đáp lại hắn là một mảnh im lặng. Ngoại trừ im lặng chính là im lặng.

Chờ một lát, Thanh Tiêu lại tiếp tục nói:”Bẩm chư vị lão tổ, sự tình liên quan tới Bách Cổ Chân Vương cùng Chân Thần Đản”.

Ngay tại Thanh Tiêu dứt lời, từng cổ uy áp khiếp người hướng Thanh Tiêu phóng tới, những cỗ uy áp này nhiều tới mấy chục cỗ, từng cái đều là kinh khủng áp lực.

Uy áp này đem cả Thanh Tiêu cùng Các Lão bức lùi ra sau mấy bước. Thế nhưng là Thanh Tiêu liền nhanh chóng ổn định lại, trên người Thanh Tiêu khí chất nhanh chóng biến hoá, giống như một tôn vương giả giáng lâm.

Thấy vậy, đằng sau Thanh Tiêu là Các Lão trong mắt đều hiện lên vẻ tán thưởng, đối mặt chư vị lão tổ khủng bố uy áp mà Thanh Tiêu vẫn có thể bình tĩnh như vậy, đây là kỳ tài trăm năm khó gặp.

Cuối cùng, một đạo già nua thanh âm từ bên trên vang lên:”Nói đi”.

“Bẩm lão tổ, Có người xuất hiện nói muốn mua Chân Thần Đản, cùng nhắc tới Bách Cổ Chân Vương”. Thanh Tiêu nghiêm nghị đáp.

“Người này trông thế nào”. Âm thanh gia nua kia lại vang lên.

“Rất trẻ tuổi, ngoại trừ một thân tu vi Linh Động Cảnh ra, tử tôn cái gì đều nhìn không ra”. Thanh Tiêu nghiêm túc nói ra.

“Chúng ta đã biết, lui ra đi”.

Nghe vậy, Thanh Tiêu cùng Các lão đều là lui ra.
Sau khi 2 người rời đi, trong mật thất vang lên thanh âm khác, thanh âm này cùng một dạng già nua như ban nãy, nhưng là giọng điệu hoàn toàn khác. Rõ ràng là một người khác.

“Xuất hiện rồi, chúng ta từng cái từng cái thế hệ thay nhau thủ hộ trăm ngàn vạn năm cuối cùng đã đến ngày đó”.

Một cái thanh âm khác vang lên:”Vẫn là nên cẩn thận một chút, dù sao chúng ta cái gì cũng chưa rõ ràng”.

“Có lẽ vẫn là nên đánh thức Tổ Sư”.

“Phải, nên đánh thức Tổ sư, để người quyết định”.

.....

“Oa, sư tôn, ngươi về rồi”. Nguyệt Nhi trông thấy Doanh Thiên liền nhào tới vào lòng hắn làm nũng.

Doanh Thiên xoa đầu Nguyệt Nhi hài lòng cười nói:”Tốt, mới mấy ngày tu vi liền đạt tới Thiên Sư Cảnh, khá lắm nha đầu”.

Bên cạnh Tử Nghiên nhẹ nhàng nói ra:”Công tử không rõ, Nguyệt Nhi ra đường đều đem người doạ chết khiếp, mới chừng ấy tuổi tu vi liền đạt tới Thiên Sư”.

Tuyết Ngạo Linh cũng là từ xa đi tới, nàng vẫn là phong cách ăn mặc táo bạo kia, y phục bó sát thân thể khoe ra từng cái đường cong mê người, nàng cười nói:”Công tử, có hay không muốn đi tắm cho thoải mái đâu”.

Nge được như vậy, bên cạnh Tử Nghiên cũng là đỏ mặt, dù sao nàng cũng là cái kia nữ tử nhà lành, từ nhỏ cũng không có cùng nam nhân yêu đương quá, đối với chuyện này vẫn là có chút thẹn thùng.

Doanh Thiên cũng là có chút hứng thú, dù sao sinh hoạt phàm nhân dạng này từ lâu hắn cũng không có làm. Thế nhưng là hưởng thụ một chút lại cũng không mất gì.

“Tốt, chuẩn bị đi, lát nữa ngươi bồi ta tắm”. Doanh Thiên chỉ Tuyết Ngạo Linh cười nói.

Nghe được vậy, Tuyết Ngạo Linh khuôn mặt cũng là có chút lúng túng, sau đó nàng rời đi chuẩn bị.

Lại nói, Tuyết Ngạo Linh tại Tuyết gia cũng là một cái truyền kỳ nữ tử. Nàng là Tuyết gia truyền nhân, tại ngày nàng ra đời, chính là có dị tượng hiển hiện. Được chư thần chúc phúc.

Nàng thiên phú cũng được xem là một cái tuyệt thế Thiên Tài. Chân mệnh 23 cái, Linh căn Thánh phẩm. Đây là có thể xem là được trời ưu ái.

Mặc dù nói Tuyết Ngạo Linh tính cách mạnh mẽ, ăn mặc bạo người. Thế nhưng nàng dù sao vẫn là một cái thiếu nữ. Tắm cho nam nhân khác, đây vẫn là lần đầu tiên.

Mặc dù nàng bị Doanh Thiên trực tiếp lệnh đến, bắt nàng rời khỏi ra tộc, đi theo hắn làm một cái nha đầu. Vì hắn làm Đế Kiếm.Thế nhưng nàng là rất cam tâm tình nguyện.

Dù sao trông thấy Doanh Thiên một tay đồ sát liền 3 vị thần, tư thái kia của hắn để bất kì cái nào nữ nhân đều đổ gục.

Doanh Thiên hiện tại khuôn mặt cũng không giống như lúc mới trùng sinh, lúc mới trùng sinh, Doanh Thiên là một cái có thể mê đảo thiên hạ toàn bộ nữ nhân. Quả thật, khuôn mặt của hắn lúc đó quá mức tuấn mỹ. Đẹp tới làm cho nam nhân cũng muốn yêu.

Hiện tại còn đỡ. Hắn cũng tốn không ít công sức sửa lại dung mạo của mình, mặc dù không còn như trước tuyệt mỹ nam tử, nhưng cũng là anh tuấn một dạng.

Mặc dù nói Tuyết Ngạo Linh theo Doanh Thiên cũng mới mấy ngày, cũng k cùng Doanh Thiên tiếp xúc nhiều, nhưng là trong lòng nàng, Doanh Thiên hình tượng đã là cố định tại đó.
Mỗi đêm nàng đều đem thanh kiếm mà Doanh Thiên ban cho ra ngắm.

Một lát sau, Tuyết Ngạo Linh trở lại nói với Doanh Thiên:”Công tử, nước tắm đã chuẩn bị xong, mời công tử đi tắm”.

Bỗng nhiên Ma Âm ở bên ngoài đi vào kiều mỵ cười nói:”Tuyết Muội, có hay không làm được, nếu là làm không được liền nhường cho ta”.

Nge được Ma Âm trêu chọc, Tuyết Ngạo Linh mặt liền có chút đó, sau đó vẫn là cứng rắn nói ra:”Có gì khó, chẳng phải chỉ là bồi công tử tắm thôi sao”.

“Tốt, vậy liền đi tắm, cũng đã lâu không có làm ướt người”. Doanh Thiên vừa nói vừa đứng lên đi về phía phòng tắm.

Vừa bước vào phòng tắm, Doanh Thiên có chút dở khóc dở cười, trước mặt Doanh Thiên cái này bồn tắm để hắn có chút không biết nói gì.

Nước tắm là nước hương liệu, khói bay nghi ngút kèm theo hương thơm dịu.

Trên mặt nước là rất nhiều cánh hoa hồng trải lấy.

Hắn mẹ đây rõ ràng là nữ nhi bồn tắm.

Doanh Thiên mặc dù nói hắn có tắm qua đủ loại tiên thuỷ thánh thuỷ gì đó. Nhưng là trải hoa hồng dạng này hắn trước giờ đều chưa có thử qua. Bởi vì hắn vốn dĩ cho rằng, dạng này chỉ có nữ nhi mới ưa thích.

“Công tử, mời”. Tuyết Ngạo Linh lên tiếng giục Doanh Thiên.

Cuối cùng, Doanh Thiên vẫn là lắc đầu lẩm bẩm:”Vẫn là nên thử một chút nhân sinh a”.

Sau đó hắn trực tiếp đem quần áo cởi ra, hướng bồn tắm ngồi vào. Cái này để Tuyết Ngạo Linh mặt mo liền đỏ như than. Nàng vẫn là đem tay che mắt lại.

Về phần Doanh Thiên hắn liền không thèm để ý, trực tiếp ngâm mình vào nước.

Lập tức, một cỗ nóng hổi lan toả khiến cho hắn cảm thấy thoải mái vô cùng.

Sau đó Tuyết Ngạo Linh đi ra phía sau hướng hắn bờ vai nhẹ xoa bóp.

“Đây là nhân sinh a”. Doanh Thiên vừa hưởng thụ vừa nói.

Một lát sau, Doanh Thiên mở miệng nói:”Nha đầu, có hay không hối hận đâu”.

“Tuyệt đối không hối hận”. Tuyết Ngạo Linh vừa xoa bóp vừa vội nói ra:”Được ở bên cạnh công tử hầu hạ, là ta đời này lớn nhất vinh dự, ta tuyệt không hối hận”.

“Trên kiếm công pháp đã tới đâu lĩnh hội rồi”.Doanh Thiên hỏi tiếp.

“Ta tư chất yếu kém, công pháp lại quá thâm ảo, tới giờ vẫn chưa tìm hiểu được gì”. Tuyết Ngạo Linh có chút khiêm tốn nói.

“Ngươi cái này Sát Tẫn Đạo Thể cũng không phải hư danh. Từ cổ chí kim đến nay, cũng không có hơn trăm cái, bằng không, ta cũng không nhìn trúng ngươi”. Doanh Thiên cười nói.

Thực tế, trên kiếm mà Doanh Thiên đưa cho Tuyết Ngạo Linh có giấu một cái tuyệt thế công pháp, là phù hợp nhất với nàng. Doanh Thiên là muốn nàng tự mình tìm hiểu trên đó công pháp. Lại nói về phần nàng, nàng có được Sát Tẫn Đạo Thể, đạo thể này trên Đạo Thể bảng bài danh thứ 11.

Thiên địa thân thể có nhiều loại.

Bảo thể, Bá Thể, Thần Thể, Tiên Thể, Thánh Thể, Đạo Thể các loại.

Mỗi loại thân thể đều có được bảng bài danh. Giống như Tuyết Ngạo Linh, Đạo Thể của nàng xếp hạng tới bài danh thứ 11.

Cũng không phải vì Sát Tẫn Đạo Thể tiềm năng thua kém những Đạo Thể bài danh trước nó. Mà bởi vì rất nhiều kỷ nguyên qua đi, Sát Tẫn Đạo Thể xuất thế cũng không qua 100 cái.

Thế nhưng là mỗi một cái xuất thế đều gây nên oanh động lớn, đều làm ra một đoạn truyền kỳ.

Đã từng có một cái Sát Tẫn Đạo Thể đem đạo thể bài danh thứ 2 là Thiên Mệnh Đạo Thể chém giết.

Cho nên Doanh Thiên rất là coi trọng nàng, vì thế mà ngay lúc nhìn thấy nàng, hắn đã muốn bồi dưỡng nàng.

....

Ngày hôm nay, Vạn Lý Thành giống như thức tỉnh, trên phố sầm uất đều so với mọi hôm gấp mấy lần. Tuỳ thời đều có thể thấy rất nhiều cường giả bay lượn trên không. Cũng có các loại ma thú kéo xe bay vút trên bầu trời.

Hôm nay Vạn Lý Thành các phương nhân kiệt, đủ loại thế lực đều kéo về đây, liền xem như tam vực còn lại cũng có người đến.

Bởi vì hôm nay là bắt đầu Vạn Lý Thành lớn nhất Thịnh hội. Vạn Lý Đăng Thiên.

Chương 53: Xích Hương Quả

Vạn Lý Đăng Thiên. Đây là Vạn Lý Thành lớn nhất một cái thịnh hội. Cũng là đông vực lớn nhất thịnh hội. Thậm chí nói Cực Huyền Giới lớn nhất hội cũng không ngoa.

Bởi vì Vạn Lý Đăng Thiên hội là một cái mang đến lợi ích khổng lồ thịnh hội, tài nguyên để phục vụ cho nó cũng vô cùng khổng lồ. Đây là tích luỹ trăm vạn năm của Vạn Lý Thành.

Vạn Lý Đăng Thiên một ngàn năm mới mở ra một lần.

Đây là nơi mà vô số thiên tài khắp nơi tụ họp, các phương hào kiệt, các thế lực siêu cấp của Cực Huyền Giới tề tụ lại.

Bởi vì tại đại hội này, sẽ có rất nhiều tuổi trẻ thiên tài môtk bước lên mây, dương danh thiên hạ, cũng có thiên tài sẽ làm đá lót chân cho kẻ khác mà ngã xuống.

Vạn Lý Đăng Thiên là được toàn bộ các thế lực lớn của đông vực chung tay góp sức mà mở ra. Tam vực còn lại thì chỉ có những cái kia siêu cấp thế lực mới có thể đến góp vui.

Bởi vì tứ vực của Cực Huyền Giới là bị ngăn cách nhau bởi vô tận hải. Đường đi xa xôi hung hiểm vô cùng. Cũng chỉ có những cái siêu cấp thế lực kia mới có thể mở ra thông đạo không gian, vượt qua trùng điệp xa xôi tới đông vực này.

Hôm nay, Vạn Lý Thành đón tiếp tấp nập khách nhân, người người ra vào đông đủ. Ước chừng chỉ qua một canh giờ liền có tới mấy chục vạn người nhập thành.

Thỉnh thoảng lại có từng chi đội ngũ cường đại, có to lớn ma thú kéo xe. Cũng có bay vút trên bầu trời phi cầm. Từng cái thân ảnh mang theo khí tức cường đại bay vun vút qua thành.

Dẫn đến rất nhiều người bàn tán.

Có người hô lớn.“Nhìn, đó là Thiên Thuỷ Quốc đại Hoàng Tử”. Chỉ thấy người này vừa nói vừa chỉ vào một cái hoàng kim xa giá, trên xa giá ngồi lấy một cái mặc long bào nam tử. Nam tử này lưng đeo một thanh đại kiếm khắc long văn, xung quanh nam tử này hoàng khí trùng thiên, tựa như một tôn hoàng đế giáng lâm.

“Thiên Thuỷ Đại Hoàng Tử nge nói đã đạt tới Linh Tôn cảnh giới, tiếc là hắn xưa nay không gặp người nên không có nhập Anh Hùng Bảng”.

“Nhìn xem bên cạnh hắn là Thanh Vân Tông Thánh Nữ”. Có người chỉ ngồi bên cạnh Thiên Thuỷ Hoàng Tử một cái nữ nhân che mặt nói.

“Nge đồn Thiên Thuỷ Quốc cùng Thanh Vân Tông sắp thông gia, không lẽ là thật”.

“....”

“Nhìn xem bên đó, kia là Thần Chiếu Cung thiếu cung chủ Thương Toạ”.

“Trẻ tuổi quá, không biết tu vi đạt đến trình độ nào”.

“Hắc hắc,nói ra sợ hù chết ngươi, tháng trước hắn từ trong tay một vị Linh Thánh chạy thoát, không những thế còn hố vị Linh Thánh kia một vố”.

“Là thật, e rằng cũng chỉ có Linh Đế mới có thể chạy thoát từ trong tay Linh Thánh đi”.

“....”

“Đó là Tuệ Tĩnh Công Chúa, Vũ Thiếu Chủ cùng Hoàng Thiên Thái Tử, 3 người đó vậy mà lại cùng nhau một chỗ”.

“Ngươi không biết Hoàng Thiên Thái Tử Cùng Vũ Thiếu Chủ là cùng truy cầu Tuệ Tĩnh Cônh Chúa sao, hắc, không bám mới lạ”.

Có người tò mò hỏi.“Nang kia là ai, vậy mà cùng 3 người họ một chỗ ngang hàng”. Vừa nói vừa chỉ một cái thiếu nữ đang đi bên cạnh Tuệ Tĩnh Công Chúa. Thiếu nữ này ăn mặc gọn gàng, tóc buộc hai bên, nhìn rất hoạt bát.

“Có lẽ là một cái thế lực lớn nào đó ẩn thế truyền nhân đi”. Có người suy đoán.

....

Trên đường phố tấp nập, Doanh Thiên đang dẫn Nguyệt Nhi đi xem náo nhiệt. Bởi vid hôm nay đường phố phi thường đông vui, cho nên Nguyệt Nhi là nhất định đòi đi ra ngoài.

Doanh Thiên có để cho Tử Nghiên cùng Mộng Điệp dẫn nàng đi. Tiếc là nàng không chịu, nhất định muốn cùng Doanh Thiên.

Cuối cùng Doanh Thiên vẫn là chiều ý nàng.

Nha đầu này cưỡi trên lưng tiểu hùng đi lại, ngược lại trông rất ra dáng con nhà giàu.

Chỉ là trên đường thấy thứ gì hay hoặc ăn ngon là đều ghé lại đòi Doanh Thiên mua cho.

Cũng may Doanh Thiên trước đó phân phó Mộng Điệp đi tìm cho hắn một chút Kim tệ.

Bỗng nhiên, Doanh Thiên trông thấy bên đường một cái quầy hàng, khách khứa rất đông, đa số đều là tu sĩ.

Hắn ngé lại quầy hàng này bởi vì hắn ngửi thấy một cái mùi vị quen thuộc.

Đến gần quầy hàng, ánh mắt Doanh Thiên lập tức hướng tới một góc quầy hàng.

Đó là một cái chùm quả, chùm quả này tản mát ra tươi mát hương vị, màu sắc đỏ chói. Trông đặc biệt bắt mắt.Doanh Thiên chính mình cũng không có nghĩ tới, này quả lại xuất hiện ở đây.

Nói tới đây cũng không phải cái gì trân quý loại quả, nó tên Xích Hương quả.

Doanh Thiên quen thuộc loại quả này, bởi vì đây là hắn phi thường yêu thích quả.

Bởi vì quả này độ ngon có thể xưng tuyệt phẩm, nếu là nhắm chung với rượu, liền càng thể hiện được nó tinh tế mùi vị. Và đặc biệt, loại quả này không tính là trân quý, thế nhưng là đặc biệt hiếm hoi. Bởi vì nó thật sự rất khó tìm kiếm. Trên một cái thế giới thì 1000 năm cũng chỉ có thể mọc lên một cây mà thôi. Tất nhiên là bên trong đó có bí mật mà rất ít người biết được.

Quan trọng cũng là vì nó liên quan tới một cái cố sự của Doanh Thiên. Nhìn chùm quả này, trong đầu Doanh Thiên không khỏi hiện lên một cái tuyệt sắc nữ tử.

“Thiên Lang, ta rất yêu thích quả này, ngươi có thể trồng cho ta ăn mãi được không”.

Một câu nói này không khỏi vì thế mà hiện quanh quần trong trí nhớ của hắn.

“Chủ quầy, chùm quả này, ta muốn”. Doanh Thiên chỉ chùm Xích Hương quả nói.

“Ha ha, công tử thật có mắt nhìn, chùm quả này là ta thiên tân vạn khổ từ trong rừng sâu lấy ra. Là vô cùng trân quý bảo vật, về giá cả...... mười cái Linh Thạch”. Chủ quầy vừa xoa tay vừa a a cười nói mời chào Doanh Thiên.

Doanh Thiên mỉm cười lấy ra linh thạch.

Chỉ là hắn liền chợt nhớ ra, trên người hắn hiện tại liền một viên cấp thấp nhất linh thạch cũng không có.

Cũng không phải vì hắn ngèo, mà là hắn trên người đồ vật mỗi một thứ đều là giá trị khủng bố, thế nhân không cách nào tưởng tượng.

Đừng nói linh thạch, liền thần thạch tiên thạch gì đối với hắn đều là rác rưởi, cho nên hắn k có thu. Hiện tại tốt, lúc cần liên không có.

Ngay lúc ấy, Nguyệt Nhi kéo tay hắn, nàng trong túi móc ra mấy viên linh thạch đưa cho Doanh Thiên. Doanh Thiên hỏi:”Ngươi ở đâu có”.

“Là mộng điệp tỉ tỉ đưa cho ta, liền có mấy trăm vạn khoả”. Nguyệt Nhi vừa nhấc túi lên vừa khoe.

Doanh Thiên vỗ trán tỉnh, sao hắn lại quên mất chứ. Mộng điệp trước đó tốt xấu gì cũng là một cái Linh Thánh cấp bậc cường giả, lại là Cửu Đại Thần Điện một trong Cửu Hà Giới. Tài phú tích luỹ cũng gọi là tương đương khổng lồ.

Trước đó hắn kim tệ, cùng ăn uống chi trả đều là do nàng đảm nhiệm.

Doanh Thiên cười cười tiếp lấy chỗ linh thạch, chỗ kia linh thạch đều là cực phẩm, hắn cũng k nhìn trực tiếp muốn ném cho chủ quầy.

Thế nhưng là ngay lúc đó, một bàn tay đem hắn chặn lại, sau đó một thanh âm dễ nghe vang lên sau lưng hắn:”Một cái Hồng Diệp quả cũng đáng giá 10 khối linh thạch. Mặc dù hiếm có là thật, thế nhưng là tác dụng liền ngoài làm đồ ăn chính là hết. Vậy liền đáng giá 10 khối linh thạch. Chủ quầy, ngươi đây là lừa đảo sao”.

Chỉ thấy chủ nhân Thanh Âm này là một cái Hoàng y nữ tử. Nàng thân hình cao ráo, mái tóc mượt đen dài kết hợp với khuôn mặt khả ái kia. Tuyệt đối là đủ khiến nam nhân mê muội.Trông thấy nữ tử này lên tiếng, ban đầu chủ quầy cũng là khó chịu, thế nhưng nhìn kỹ lại nữ tử kia, hắn cũng là phải nhịn xuống, lúng túng cười nói:”Ra là Vân Tiểu Thư, a a, đây là hiểu lầm nha. Ta vừa rồi là nói nhầm. Là một, một khối linh thạch đi”.

Doanh Thiên cười cười, hắn không để ý. Vẫn là ném chỗ linh thạch kia xuống, muốn cầm lên Xích Hương quả. Vừa rồi nữ tử kia gọi nó là Hồng Diệp quả là bởi vì ở đây ít người biết nó tên chân chính, chỉ là nàng ở trong sử sách thấy qua ghi chép mà thôi.

Trên thực tế liền tên chủ quầy cũng không biết được quả này tên gì. Chỉ là hắn trong một lần mạo hiểm gặp được. Hắn trước giờ căn bàn chưa từng nghe qua, cũng chưa từng thấy qua. Cho nên hắn nghĩ rằng đây là một thứ trân quý quả.

Kết quả đây, hắn đem về, mang đi giám định liền mới vỡ lẽ. Quả này ngoại trừ ăn được, căn bản một chút tác dụng khác đều không có.

Cho nên hắn vẫn là giữ lại, muốn đi lừa đảo một chút tên ngu ngôc

Tiếc là bày bán từ sáng liền không có ai thèm mua. Cũng có mấy người hỏi tới, tiếc là không có ai tin tưởng đây là trân quý quả.

Mãi cho tới giờ liền gặp được Doanh Thiên muốn mua. Hắn thầm nghĩ liền gặp được một mối lớn. Ai zè bị nữ từ kia cho cản lại, hắn là oán không thôi.

Ngay tại Doanh Thiên muốn lấy chùm quả kia. Nữ tử kia lần nữa ngăn lại hắn, nàng nói:”Ngươi không nghe thấy ta nói sao, quả này ngoại trừ để ăn ra liền không có tác dụng gì. Ngươi vẫn còn mua”.

Doanh Thiên cười nói:”Ta chính là muốn mua để ăn”.

“Mua để ăn?”. Nữ tử sững sờ. Nàng đều có chút mộng. Bỏ mười khối linh thạch mua lấy một chùm quả để ăn, đây là cái gì thể loại người.

Bình thường tới nói. Đối với những cái kia tu sĩ nhà giàu. Đồ ăn bọn hắn đều giá trị kinh người. Một thứ đồ ăn liền có giá mấy trăm thậm chí mấy ngàn linh thạch.

Thế nhưng đó là các loại linh dược, thịt ma thú. Ăn vào đều có tác dụng tăng tốc độ tu luyện, luyện thể, tăng tu vi các loại.

Về phần đồ ăn bình thường cho phàm nhân liền chỉ tính giá bằng kim tệ. Sẽ không có ai đem linh thạch đi mua đồ chỉ để ăn cả.

Lại nói về nữ tử kia. 10 cái linh thạch đối với nàng căn bản khônh tính là gì.

Nhưng là Doanh Thiên, hắn ngoại trừ một thân quần áo ăn mặc chỉnh tề, liền không có cái gì giống người có tiền. Hơn nữa hắn một cái Linh Động cảnh kia liền minh chứng rõ ràng hắn không phải cái gì thế gia tu sĩ. Mà đối với dạng này nghèo tu sĩ. Mười khối linh thạch không phải số tiền ít ỏi gì.

Doanh Thiên không để ý đáp:”Chính là mua để ăn”. Doanh Thiên chậm rãi đưa tay với chùm quả.

Chỉ là ngay lúc ấy, một cái bàn tay nhỏ nhắn nhanh tay hơn thó lấy chùm quả kia.

Sau đó một cái lanh lảnh tiếng nói cất lên:”.Oa, là Xích Hương quả. Chủ Quầy, ta mua quả này, bao nhiêu”. Chỉ thấy đó là một cái cô nương ăn mặc gọn gàng. Tóc buộc 2 bên. Trông rất xinh xắn.

“Thật thứ lỗi, quả này đã bán cho vị khách nhân này”. Chủ quẩy chỉ Doanh Thiên nói.

“Hử, hắn mua bao nhiêu, ta trả ngươi gấp đôi”. Cô nương này cao giọng nói ra.

Sau đó một cái ngạc nhiên thanh âm khác vang lên:”Là Ngươi”.

Chỉ thấy sau lưng tiểu cô nương kia đi tới 3 người. Chính là Tuệ Tĩnh Công Chúa, Hoàng Thiên Thái Tử, Vũ Văn Thượng Thanh 3 người.

Người lên tiếng chính là Vũ Văn Thượng Thanh. Sau đó hắn tiến lên nói:”Chủ quầy, hắn mua cái này quả bao nhiêu”.

Hiển nhiên chủ quầy là sợ hãi, hắn đương nhiên nhận ra thân phận 3 người này. Cái này để hắn có chút lắp bắp:”mười, mười khối linh thạch, nếu là Vũ Thiếu Chủ cần, liền chỉ cần một khối”.

“Tưởng gì”. Ngay sau đó Vũ Văn Thương Thanh trực tiếp móc ra một cái túi. Ném cho chủ quầy, chủ quầy tiếp lấy xem. Hắn là vừa sợ vừa mừng. Bởi vì bên trong túi ít nhất liền là hơn trăm khối linh thạch.

Vũ Văn Thượng Thanh hài lòng cười nói:”Tinh sư muội, quả này ta mua cho muội, yên tâm cầm lấy”.

Tiểu cô nương kia cười vui vẻ nói:”Cảm ơn ngươi”.

Sau đó Vũ Văn Thượng Thanh hướng Doanh Thiên ánh mắt coi thường.

Cuối cùng, mấy người Tuệ Tĩnh Công Chúa căn bản không có tiếp tục để ý Doanh Thiên mà trực tiếp rời đi.

Chỉ là ngay tại thời điểm bọn hắn muốn đi. Nguyệt Nhi giận dữ kêu lên:”Khốn kiếp, các ngươi mấy người này đây là cái thể loại gì người. Cũng dám đoạt sư tôn ta đồ vật, muốn chết sao”.

Chỉ gặp Nguyệt Nhi một bộ dáng đùng đùng nổi giận đi ra quát tháo. Cái này khiến xung quanh mọi người ai ấy đều kinh ngạc không thôi.

Chương 54: Nguyệt Nhi Oai

Giờ phút này, bởi vì nơi đây náo nhiệt cho nên có rất nhiều người đều một chỗ tụ tập lại xem. Đa phần đều là tu sĩ. Trong đó có không ít lợi hại cường giả.

Vì vừa rồi Nguyệt Nhi khoe khoang có hơn trăm vạn linh thạch. Dẫn đến nhiều kẻ tham lam nhìn chằm chằm. Cũng vì có sự xuất hiện của mấy người Tuệ Tĩnh Công Chúa khiến cho nơi này càng ngày càng tụ tập nhiều người.

Lại thêm vừa rồi Nguyệt Nhi lớn tiếng quát mắng, khiến cho ai nấy đều chú ý vào nàng.

Vũ Văn Thượng Thanh lạnh lùng quay lại hướng Nguyệt Nhi đe doạ:”Nha đầu, ngươi muốn chết”.

Nguyệt Nhi cũng là cứng rắn không có chịu thua quát lại:”Phải, ta muốn chết đây, thế nào, dám đụng ta không, đụng ta liền thần cũng phải nằm”.

Nguyệt Nhi câu này là chói tai, Thần. Đây là tồn tại chí cao vô thượng ở Cực Huyền Giới này. Xúc phạm thần đều là tội chết.

Về phần Doanh Thiên thì hắn chỉ là ở một bên mỉm cười xem vui.

Xung quanh cũng vì đó mà ồn ào lên. Có người bàn tán.

“Nha đầu này không biết là nhà ai con cái, cũng quá không biết trời cao đất dày đi”.

“Dám xúc phạm thần linh, cũng không biết là ai dạy ra tới”.

“Lại nói, không cần tới thần nổi giận trừng phạt, kia Vũ Thiếu Chủ gây sự, liền chết chắc rồi”.

Cũng có ngươi tỏ ra thương cảm nói:”Tội nghiệp, mới có mấy tuổi liền như vậy chết”.

Chỉ gặp cái kia vừa cướp đoạt Doanh Thiên chùm Xích Hương Quả tiểu cô nương đứng ra kiêu ngạo nói:”Tiểu muội muội, không nên ăn nói lung tung, nể ngươi không biết gì, với lại hôm nay tâm trạng của ta rất vui, nên tha cho ngươi nha”. Tiểu cô nương này rất ngạo nghễ nói ra.

“Ngươi lại tính là cái thứ gì”. Nguyệt Nhi không chịu thua tức giận nói:”Có ngon liền tới, lão nương liền đánh cha mẹ ngươi đều không nhận gia”.

“Ngươi nói gì”. Tiểu cô nương kia ánh mắt giận giữ.

Nàng tên gọi là Tinh Giải Hàn.

Nàng là một cái có thân thế khủng bố, tại ngày bình thường, không có ai dám trước mặt nàng quát tháo.

Tại nam vực kia, nàng chính là nổi tiếng một cái tiểu ma đầu, cho dù những cái kia đại giáo tông môn lão tổ bị nàng chọc phá cũng không dám làm gì nàng.

Từ lâu nàng đã thành cho mình một cái không sợ trời không sợ đất thói quen.

Bởi vì bất kì cái gì tai hoạ nàng gây ra đều có cho mình người dọn dẹp.

Hôm nay nhân dịp Vạn Lý Đăng Thiên Hội. Cho nên nàng cất công tới đông vực này. Trước đó nàng đã có quen biết với Tuệ Tĩnh Công Chúa. Người mà Tuệ Tĩnh Công Chúa chờ đợi hôm đó lại Bách Hoa Lâu chính là nàng.

“Ta nói ngươi có bản lĩnh liền tới”. Nguyệt Nhi một bộ không sợ trời đất nói lớn:”Ta sẽ đánh ngươi cha mẹ đều không nhận”.

“Chết”. Chỉ gặp Tinh Giải Hàn một chưởng vỗ tới. Một cỗ nóng rực linh lực từ tay nàng ầm ầm hướng về Nguyệt Nhi mà tới.

Có thể nghĩ, nếu Nguyệt Nhi chỉ là bình thường một cái nha đầu, dưới một đòn giận dữ này. Chết chắc.

Xung quanh mọi người cũng đều nhao nhao lui lại.

3 người Tuệ Tĩnh Công Chúa, cùng rất nhiều cường giả ở đây, bao gồm những cái kia âm thầm quan sát từ xa cường giả đều giật mình kinh ngạc. Bởi vì Tinh Giải Hàn tu vi vậy mà đã là Linh Vương. Cũng được xem như cường giả.

Trước đó bởi vì nàng trên người có được che giấu tu vi đồ vật nên không ai nhìn ra nàng cảnh giới.

Cho nên không có ai nghĩ nàng là một cái linh vương. Càng sẽ không có ai nghĩ rằng một cái tiểu cô nương chừng 13 tuổi liền có Linh Vương cảnh giới.

Đây đã là một cái sự tình đáng sợ. Ở trước mặt nàng, rất nhiều thiên tài đều ảm đạm phai mờ.

Về phần Nguyệt Nhi, cũng không có ai nhìn ra nàng là tu sĩ. Bởi vì công pháp Doanh Thiên truyền cho nàng đặc thù, nếu nàng không có ý hiển lộ ra ngoài, căn bản không có ai biết nàng cảnh giới tu vi.

Lại nói, lúc bình thường ra ngoài đi chơi, nàng đều muốn cho người biết, đề chính mình tận hưởng cảm giác vạn người chú mục. Hơn nữa lại có Mộng Điệp mấy người đi cùng.

Mà hiện tại lại đi cùng Doanh Thiên, cho nên nàng lại ẩn tàng đi chính mình tu vi.

Tinh Giải Hàn một chưởng kia oanh tới. Ngay lúc ai nấy đều cho rằng Nguyệt Nhi chết chắc. Thì một màn không tưởng xảy ra.

Chỉ thấy một cái Hùng trảo táp qua. Đem công kích của Tinh Giải Hàn hoá giải đi.

Ngay lúc mọi người định thần lại, chỉ thấy Tiểu Hùng lúc trước vốn là một cái con gấu nhỏ, hiện tại đã hoá thành một cái to lớn Đại Hùng. Ma thú cuồng nộ khí tức khiến cho người run rẩy.

Tiểu Hùng trong miệng gào lên:”Dám ra tay với chủ tử ta, lão từ đem ngươi nhai sống”.

Tiểu Hùng lúc này trông rất là oai vệ, thân cao hơn 3 trượng, nó cách đây mấy hôm đã đạt tới cấp 10 ma thú. Đây là tương đương Linh Hoàng nhân loại. Bởi vì theo Doanh Thiên, cho nên công pháp cùng tu luyện tài nguyên căn bản là không cần lo lắng.

Ngay lúc này, Tuệ Tĩnh Công Chúa đám người đều nhao nhao phòng bị. Bởi vì Ma thú cấp 10 loại này đều tương đương khó giải quyết. Bọn hắn đều là Linh Tôn mà thôi.

Nhưng Nguyệt Nhi lại nói:”Tiểu Hùng, đi ra, hôm nay cô nãi nãi sẽ ra oai”. Vừa nói Nguyệt Nhi vừa đem kiếm gỗ rút ra.

Tiểu Hùng nghe vậy giống như là được ân xá. Lập tức nó liền hoá nhỏ lại luo ra sau.

Thật ra bản thân nó vốn lười biếng, mặc dù đạt tới Linh Hoàng cảnh giới, thế nhưng là bên kia 3 người Tuệ Tĩnh Công Chúa đều đat tới Linh Tôn Đỉnh cao. Hơn nữa 3 người này đều thuộc hàng thiên tài.

Nếu là hợp sức lại, nó cái này vừa tấn cấp Linh Hoàng chưa chắc ngăn được. Mặc dù nó biết Doanh Thiên là sẽ không để nó chết, thế nhưng là ăn chút đau khổ vẫn là đi.

Thời điểm Nguyệt Nhi rút kiếm gỗ ra. Xung quanh người cũng đều lui ra thật xa, bởi vì bọn hắn đều sợ liên luỵ mình. Cũng không muốn dính vào phiền phức.

Về Doanh Thiên, hắn là không biết từ đâu kéo tới một cái ghế, liền ngồi xuống xem một màn trước mắt. Hắn đây là cũng muốn một chút ma luyện Nguyệt Nhi.

“Nha đầu thối, nếu ngươi muốn, ta liền bồi ngươi, lát nữa đừng chạy về mách mẹ”. Tinh Giải Hàn cười lanh nói.Chỉ thấy Nguyệt Nhi rút kiếm ra sau đó. Nàng giải trừ trên mình che giấu khi tức, một cỗ thiên tiên chi khí bùng phát đi ra.

Ngay một khắc này, ở đây những cái kia cường giả cùng rất nhiều người đang ở xa quan sát đều là giật mình kinh hãi. So với ban nãy Tinh Giải Hàn còn muốn kinh hãi.

Bởi vì vừa rồi Tinh Giải Hàn để lộ tu vi là Linh Vương sơ kỳ. Khí tức vẫn còn chưa ổn định, rõ ràng là nàng vừa mới tấn cấp không lâu.

Còn hiện tại Nguyệt Nhi là một cái đỉnh phong Thiên Sư, hơn nữa linh lực hùng hậu gấp nhiều lần Thiên Sư bình thường. Linh lực cũng cực độ thuần khiết. Mà nàng mới có bao lớn, rõ ràng là tiểu cô nương 7,8 tuổi mà thôi.

Rất nhiều người nhịn không được thì thào.

“Đây là cái dạng gì yêu nghiệt, mới chừng ấy tuổi liền có Thiên Sư cảnh giới”.

“Là thế lực nào bồi dưỡng ra thiên tài. Tư chất như vậy tại sao chưa từng nghe qua”.

“....”.

“Tới đây, để cô nãi nãi đập ngươi”. Nguyệt Nhi vẫy vẫy tay khiêu khích nói.

Chỉ thấy Tinh Giải Hàn tay nâng lên, trong tay nàng bùng lên một cái ngọn lửa, lửa này nhìn qua thì bình thường, thế nhưng là người tinh mắt đều biết. Lửa này không thể coi thường.

Ngay sau đó, Tinh Giải Hàn tay ấn pháp quyết, chỉ gặp ngọn lửa kia vậy mà theo pháp quyết biến hoá. Trong nháy mắt hoá thành một cái hoả điểu to lớn.

Hoả điểu này lập tức nhằm Nguyệt Nhi mà lao tới.

Đối diện hoả điều, Nguyệt Nhi cũng không có chần chừ, nàng vận chuyển linh lực, linh lực biến hoá. Trong tay thanh kiếm gỗ kia nổi lên từng cái thần thánh đường vân ảo diệu.

Một cỗ lạnh lẽo hàn khí hướng 4 phương 8 hướng lan toả đi ra. Chỉ gặp sau lưng nàng vậy mà xuất hiện một cái băng phượng hoàng.

Phượng hoàng này hướng hoả điểu bay lên muốn đối đầu.

Tại hoả điểu cùng băng phương cách nhau không xa. Băng phụng vậy mà hót lên một tiếng, sau đó đơn giản đem hoà điểu hút vào trong miệng.

Sau đó băng phượng cũng lập tức hoá thành từng cái điểm sáng tan rã biến đi.

“Hoá giải”. Có người thét lên:”Vậy mà hoá giải, đây là vượt giai chiến đấu nha”.

Tinh Giải Hàn giờ phút này sắc mặt có chút khó coi, vừa rồi nàng là nghiêm túc xuất chiêu, không nghĩ tới vậy mà bị đơn giản hoá giải.

Cũng không biết nàng từ đâu lôi ra một đoạn trường tiên. Trường tiên này của nàng cũng là một cái cực phẩm Linh khí, tuyệt không phải hàng phổ thông.

Nàng vung lên trường tiên hướng Nguyệt Nhi quất tới. Trường tiên mang theo hùng hậu linh lực lao đi.

Nàng đây là muốn cùng Nguyệt Nhi cận thân chiến đấu.

Nguyệt Nhi căn bản không sợ, nàng vung lên kiếm gỗ đón lấy. Trong thoáng chốc, 2 người vậy mà chiến thành một đoàn.

Tàn phá bừa bãi linh lực hướng 4 phương 8 hướng bung ra. Rất nhiều các loại nhà cửa lâu các bị dư âm đánh trúng mà sụp đổ.

Xung quanh lúc này những cái kia yếu kém tu sĩ hoặc phàm nhân lúc này đều đã chạy mất tăm. Bởi vì nếu chẳng may bị dư ba đánh trúng, bọn hắn không chết cũng trọng thương.

Chỉ một lát, một khu phố phường vậy mà bị 2 người đánh cho san bằng. Mặc dù Tinh Giải Hàn cao hơn Nguyệt Nhi một cái cảnh giới lớn. Thế nhưng 2 người đánh đến bất phân thắng bại. Rõ ràng Nguyệt Nhi so với Tinh Giải Hàn đều mạnh mẽ hơn.“Vậy mà cùng Tinh Nhi đánh tới trình độ như vậy, nha đầu này đến cùng thân thế như nào”. Tuệ Tĩnh Công Chúa trong lòng thầm nghĩ. Sau đó ánh mắt nàng hướng Doanh Thiên nhìn.

Chỉ thấy Doanh Thiên vẫn là gác chân ngồi đó, tay nâng bình rượu, một bộ lười biếng.

Cái này để cho Tuệ Tĩnh Công Chúa hoài nghi không thôi.

Nàng nhớ lại lúc trước ở Bách Hoa Lâu gặp Doanh Thiên, lúc đó còn có mấy cái nữ tử. Mỗi cái tu vi đều cao thâm nhìn không ra.

Nàng thầm nghĩ nhất định phải tra ra thân phận của người này.

Đánh nhau một hồi, 2 người mới từ trong tràng chiến đấu dứt ra. Trông 2 người hiện tại đều là có chút chật vật, trên người đều bị thương.

“Tốt nha đầu, vậy mà mạnh như vậy”. Tinh Giải Hàn lau đi vết máu khoé miệng nói:”Đã Như vậy, hôm nay liền cho ngươi chứng kiến ta thủ đoạn”.

Chỉ thấy Tinh Giải Hàn vậy mà ném đi trường tiêu, nàng chính là đem tay mình cắn một cái. Sau đó đem trên tay máu vạch lên trán mình một đường. Rồi kết một loạt ấn quyết phức tạp.

Ngay sau đó, từng cái từng cái chân mệnh hiển hiện lên, nhiều tới 30 cái.

“30 chân mệnh”. Có người kinh hãi hét to:”Cái này, cái này cũng quá nghịch thiên đi”.

“Tương lai nhất định thành thần”.

“Tinh nhi định sử dụng cấm thuật đó”. Tuệ Tĩnh Công Chúa thầm suy nghĩ.

Chỉ thấy được, thiên địa linh khí vì đó mà kịch liệt rung chuyển, cùng lúc đó, trên trán Tinh Giải Hàn xuất hiện từng đạo thần văn màu vàng. Thần văn này nhanh chóng lan toà ra toàn thân nàng.

Một cỗ thần uy vì đó mà dâng lên, ép cho rất nhiều người không khỏi vì đó mà rét run.

Rốt cuộc, trên bầu trời xuất hiện một cái cự đại vòng xoáy, vòng xoáy này kịch liệt xoay tròn, đem thiên địa linh khí điên cuồng thôn phệ.

“Thần thuật, đây là thần thuật”. Có cường giả nhận ra thất thố nói.

Thần thuật là thần linh thuật pháp, đừng nói Linh Vương, liền Linh Thánh muốn thi triển đều khó khăn mười phần.

Tất nhiên Tinh Giải Hàn thần thuật là vừa mới nhập môn mà thôi, thế nhưng là uy lực tuyệt đối đủ đem Linh Tôn đánh chết.

Cuối cùng, một cái hư ảnh thần thánh xuất hiện sau lưng nàng, tựa như một tôn thần linh giáng thế vậy, cái này để ở đây người quan sát trong lòng không khỏi nổi lên kính ý.

Đối mặt khủng bố như thế tràng diện, chỉ thấy Nguyệt Nhi khinh thương cười nói:” Tiểu kỹ mà thôi”.

Nguyệt Nhi không thua kém, tay ấn quyết.

Chỉ trong nhay mắt, một cỗ khí vụ màu đỏ từ thân thể nàng bốc lên, mái tóc đen cũng hoá thành đỏ rực.

“Cửu Thiên Thập Địa.Bát Hoang Lục Hợp, Duy Ngã Độc Tôn, Vô Địch Thiên Hạ”. Nguyệt Nhi hét lớn.

Cái này để Doanh Thiên không khỏi bật cười, đây là Doanh Thiên trươc đó truyền cho nàng 3 chiêu kiếm pháp. Vì muốn trêu nàng mà hắn mới đặt tên như vậy.

Nháy mắt, sau lưng Nguyệt Nhi cũng hiện lên từng cái chân mệnh. Chính là xuất hiện 40 cái. Chưa hết, một cái thân ảnh xinh đẹp cùng thần thánh uy nghiêm cũng xuất hiện.

Đây là đạo thân mà trước đó Doanh Thiên chế tạo cho nàng.

Khi 40 cái chân mệnh bày ra, từ xa rất nhiều quan sát cường giả đều là đập bàn đứng dậy. Bọn hắn trong nội tâm khiếp hãi không thôi.

40 cái chân mệnh, so Tinh Giải Hàn vừa rồi còn nhiều hơn 10 cái, 7,8 tuổi liền có Thiên Sư đỉnh cao, lại có 40 cái chân mệnh, nàng thi triển thuật cũng có thần uy lượn lờ. Rõ ràng cũng là thần thuật.

“Nha đầu này đến cùng là cái gì thân phận”.

“Mau điều tra cho ta, xem rốt cuộc là thế lực nào bí mật bồi dưỡng đi ra thiên tài”.

“40 chân mệnh, đây là Thần cùng không có nhiều như vậy đi”.

Thấy Nguyệt Nhi bày ra 40 chân mệnh, cái này để Tinh Giải Hàn khiếp sợ không thôi. Đương nhiên phần nhiều vẫn là gen gét.

Nàng hét lớn một tiếng:”Thần Quang Chiêu Độ”.

Lập tức, thân ảnh thần thánh sau lưng nàng 2 tay đưa lên hướng Nguyệt Nhi chụp tới. Cùng lúc đó, trên bầu trời vòng xoáy kia từ trung tâm phát ra một đạo thần quang bắn ra.

Đối mặt như thế công kích, Nguyệt Nhi lập tức đánh ra 3 chiêu kiếm.

Tại 2 chiêu cùng nhau ra chạm.

“Oanh”.

Một tiếng nổ lớn vang lên, thần quang chiếu rọi loá mắt. Linh lực tàn phá bừa bãi đem rất nhiều nhà cửa lâu các san bằng.

“Má ơi, đây là Linh Vương cùng Thiên Sư chiến đấu sao”.

“Ta nhìn đều thấy giống 2 cái Linh Hoàng liều mạng chiến đấu đi”.

Chương 55: Thanh Tiêu Thực Lực

Tinh Giải Hàn cùng Nguyệt Nhi một kích chọi cứng về sau, khói bụi dần dần tán đi.

Chỉ thấy Tinh Giải Hàn ở đó quỳ một chân, trên miệng nàng trào máu, trên thân cũng là đầy vết thương, bộ dáng chật vật khỏi nói.

Về phần Nguyệt Nhi, mặc dù cũng là bị thương, thế nhưng là không có giống Tinh Giải Hàn thương nặng như vậy. Hơn nữa nàng thân hình vẫn là đứng thẳng lên.

Thế nhưng là trạng thái của nàng lúc này có chút không đúng. Bởi bì ánh mắt của nàng lúc này rất vô hồn, đây là do lực lượng tịch diệt trong cơ thể ảnh hưởng.

Doanh Thiên cũng nhận ra điều này, thế nhưng hắn vẫn bình thản ngồi đó. Hắn muốn Nguyệt Nhi tự mình khống chế cỗ lực lượng kia.

Chỉ thấy Nguyệt Nhi vậy mà chậm chậm vung kiếm lên, một kiếm chém về phía đỉnh đầu Tinh Giải Hàn, rõ ràng là muốn lấy mạng nàng.

Nhưng là ngay lúc đó, Tuệ Tĩnh xuất thủ ngăn cản, nàng chỉ là vận dụng linh lực ngăn lại một kiếm kia, sau đó ánh mắt nhìn qua Doanh Thiên nói:”Các hạ vẫn nên là khuyên nàng thu tay lại, Tinh Nhi thân phận không dễ chọc, tin tưởng các hạ không muốn đắc tội thần linh đi”.

“Thần Linh nha, thật làm cho người sợ hãi”. Doanh Thiên sờ sờ cằm nhàn nhạt cười nói:” Nha đầu, trở về đi”.

Nguyệt Nhi lạnh lùng thu kiếm về, sau đó từ trên thân Tinh Giải Hàn đoạt về trùm quả kia. Mang về cho Doanh Thiên.

“Trả Xích Hương Quả cho ta”. Mặc dù bị thương, Tinh Giải Hàn vẫn là cố chấp.

Thế nhưng là Nguyệt Nhi k có để ý nàng.

Nhận lấy Xích Hương Quả, Doanh Thiên đưa ngón tay ấn lên mi tâm của Nguyệt Nhi, ngay sau đó, ánh mắt Nguyệt Nhi trở lại bình thường.

“Nha đầu, vẫn nên là luyện thêm Tĩnh Tâm Kinh đi”. Doanh Thiên khuyên bảo.

“Vâng”. Nguyệt Nhi cười nhí nhảnh đáp, so với bây giờ bộ dáng đáng yêu thì ban nãy khác hẳn một cái nha đầu đằng đằng sát khí. Để cho người ngoài hiểu không nổi.

Ngay lúc đó, Tinh Giải Hàn hướng 3 người Tuệ Tĩnh truyền âm nói:”Xích Hương Quả bên trong chất chưa Thế giới pháp tăc, thần cũng thèm muốn, nếu mọi người cùng đoạt lại đều có phần”.

Nghe được Tinh Giải Hàn truyên âm, Tuệ Tĩnh Công Chúa, Hoàng Thiên Thái Tử, Vũ Văn Thượng Thanh trong lòng đều giật mình kinh hãi.

Bọn hắn là biết qua quả này, trong một số sách cổ đều viết qua, trong sách cổ gọi nó là Hồng DIệp quả, mặc dù cực kỳ hiếm có, thế nhưng là không ai biết được nó tác dụng.

Cũng có rất nhiều cổ lão tiên hiền kỹ càng tra xét qua, thế nhưng là đều không biết nó có ảo diệu gì bên trong.

“Tinh Nhi, lời muội nói là thật đi”. Vũ Văn Thương Thanh truyền âm đáp lời.

“Cái này có thật hay không, dù sao từ xưa đến nay đâu có ai biết”. Hoàng Thiên Thái Tử cũng hoài nghi.

Tuệ Tĩnh Công Chúa thì im lặng suy tư.

“Ta đảm bảo là thật”, Tinh Giải Hàn chắc nịch nói:”Đây là chính Gia gia nói cho ta biết, các ngươi hẳn không nghi ngờ gia gia ta đi”.

Nghe được Tinh Giải Hàn nhắc đến gia gia nàng, 3 người đều không khỏi nổi lên kính ý. Gia Gia Tinh Giải Hàn là một cái vô cùng cường đại thần linh. Hắn cũng được biết đến là vị thần cổ lão nhất Cực Huyền Giới.

Cuối cùng bàn bạc một phen, bọn hắn vẫn là quyết định tranh đoạt một lần.

Vũ Văn Thương Thanh đứng ra quát:”Hừ, nha đầu kia, tuổi còn nhỏ liền đã tu luyện ma công, làm điều ác, nhất định phải chịu Vạn Lý Thành trừng phạt”.

“Ma Công?”. Doanh Thiên cười lạnh.

“Chẳng lẽ không phải”. Vũ Văn Thượng Thanh nói lớn.:”Vừa rồi nha đầu kia thi triển công pháp, huyết vụ dày đặc, rõ ràng là hấp thu khí huyết người khác mà luyện ma công”.

Hoàng Thiên Thái Tử cũng tiếp thêm một câu:”Chắc hẳn mọi người đều biết, gần đây bên ngoài Vạn Lý Thành có mấy cái thôn trang bị người ta giết trong một đêm, hơn nữa... huyết khí đều bị hút sạch”.

Quả nhiên, nghe đến đây rất nhiều người đều là sôi trào lên.

“Quả thật, vừa rồi rất nhiều màu đỏ khí vụ đi”.

“Còn nữa, lúc đó nha đầu kia liền giống như là nhập ma đi”.

“Ta cũng nghe đồn mấy ngày gần đây có rất nhiều thôn trang bị người giết sạch, khí huyết bị hút hết, không lẽ là đều do nha đầu này làm đi”.

“....”

Nghe được nhiều người bàn tán, Nguyệt Nhi liền một bộ tức giận quát lớn, “các ngươi mấy cái người này, đánh không lại liền vu oan giá hoạ, thật không biết liêm sỉ”.

“Hừ,liêm sỉ sao có thể cùng ngươi cái này tiểu ma đầu so sánh”. Vũ Văn Thượng Thanh cười lạnh.

“Không cần nói nhiều, trực tiếp bắt về giao cho Vạn Lý Thành chấp pháp đường xử lý”. Vũ Văn Thượng Thanh quát.:”Tên kia cùng nha đầu này liên quan, chắc chắn là đồng đảng”. Hắn chỉ Doanh Thiên lạnh lùng nói.
Ngay sau đó hắn vận chuyển công pháp, muốn trực tiếp đem Doanh Thiên cũng Nguyệt Nhi bắt về.

Lại nói mặc dù vừa rồi Nguyệt Nhi bộc phát chiến lực, thế nhưng hiện tại rõ ràng suy yếu.còn về Doanh Thiên một cái Linh Động cảnh, hắn không để trong mắt.

Vũ Văn Thương Thanh rất tự tin vào chiến lực của mình, hắn đã là Linh Tôn đỉnh phong, chỉ kém một bước liền có thể đạt tới Linh Hoàng cảnh giới. Hắn không tin một cái Linh Động cảnh cùng 1 cái Thiên Sư có thể gây nên bọt nước gì.

Nhưng là ngay tại hắn muốn động thủ. Một cái thanh âm vang lên:”Dừng tay”.

Ngay sau đó là một người xuất hiện, người này vậy mà từ lúc nào xuất hiện ở đó, liền không có ai biết. Chỉ có Doanh Thiên biết mà thôi.

Người tới không ai khác, là Thanh Tiêu.

Thanh Tiêu xuất hiện sau đó, trực tiếp gây nên chấn động.

“Nhìn, đó là Thanh Tiêu Thiếu Chủ”.

“Thanh Tiêu Thiếu Chủ vậy mà cũng đến”.

“Oa, đẹp trai quá”. Có mấy cô nương gào lên.

Thì ra Thanh Tiêu chính là Bách Cổ Thương hội thiếu chủ, cũng là truyền nhân của Bách Cổ Lâu. Hơn nữa hắn trên Anh Hùng Bảng liền xếp thứ 2.

Trông thấy Thanh Tiêu, Vũ Văn Thượng Thanh nhíu mày nói:”Thanh Tiêu, đây là chuyện của chúng ta, ngươi không nên nhúng tay vào”.

“Thật xin lỗi”. Thanh Tiêu nhẹ nhàng cười nói:”Doanh Công Tử là chúng ta Bách Cổ Lâu khách quý, sẽ không để ngươi đối Công Tử ra tay”.

“Khách Quý??”. Vũ Văn Thượng Thanh nhíu mày, hắn lạnh lùng nghĩ:”Tại sao ta không biết gì”.

Xung quanh nhiều người cũng rất hoài nghi.

“Tên này đến cùng là ai, vậy mà là Bách Cổ Thương Hội khách quý”.

“Hắn hẳn phải có thân phận bí mật nào đó”.

“...”

“Hơn nữa ta hương mọi người đảm bảo, tiểu cô nương này tuyệt đối không phải cái gì tu ma công, mong mọi người tin tưởng ta”. Thanh Tiêu chắp tay hướng xung quanh mọi người nói:”hơn nữa ở đây tàn phá đều do Bách Cổ Thương Hội đứng ra đền bù gấp mười lần”.

Lại nói, Thanh Tiêu quả thực danh khi rất lớn, mọi người đều đối với hắn có một loại kì lạ tín nhiệm.

“Nếu Thanh Tiêu Thiếu Chủ đã bảo đảm, hắn là sẽ không phải đi”.
“Ta tin tưởng Thiếu Chủ”.

“.....”

Thanh Tiêu hướng Doanh Thiên một cái thủ thế nói:”Mời Công Tử một chuyến hồi Bách Cổ Lâu, nhà ta lão đầu muốn gặp công tử”.

“Ồ, tốt”. Doanh Thiên cười đáp.

Ngay tại Thanh Tiêu cùng Doanh Thiên muốn đi. Thì Vũ Văn Thương Thanh lần nữa lên tiếng.

“Chậm đã”.

“Có chuyện gì”. Thanh Tiêu hỏi.

“Phải để Xích Hương Quả lại”. Tinh Giải Hàn nói ra.

Doanh Thiên cười cười móc ra Xích Hương Quả, hắn nhẹ nhàng vặt lấy một quả thản nhiên cho vào miệng.

“Ân, chính là hương vị này”. Doanh Thiên mỉm cười hưởng thụ.

Sau đó hắn là trực tiếp nhét toàn bộ còn lại mấy quả cho Nguyệt Nhi nói:”Ăn hết đi”.

Nguyệt Nhi nghĩ cũng không nghĩ trực tiếp cho hết vào miệng nhai nhồm nhoàm.

Trông thấy cảnh này, Tinh Giải Hàn cũng Vũ Văn Thương Thanh đều có chút nổi điên.

Vũ Văn Thương Thanh trực tiếp động thủ, hắn vậy mà đem ra một cái cung tên. Toàn lực bắn thẳng về phía Nguyệt Nhi.

Chỉ thấy tên này bay với một cái khủng bố tốc độ, mang theo tiếng rít kinh hoàng cùng linh lực hủy diệt nhằm thẳng Nguyệt Nhi.

Nhưng là.

Một cánh tay vậy mà nhẹ nhàng bắt lấy mũi tên. Là Thanh Tiêu xuất thủ, ngay sau đó một cỗ đế uy bùng nổ.

Trên người Thanh Tiêu đế uy cuồn cuộn trào ra, đem xung quanh người đều doạ hết hồn.

Oanh.... giống như là bị trong kích.

Vũ Văn Thượng Thanh người bay ngược ra sau, đụng ra một cái hố lớn.

Chỉ thấy hắn nằm yên đó, máu me đầy người, không biết sống chết.

Hoàng Thiên Thái Tử lúc này mồ hôi lanh toát, hắn giật mình nín thở:”Linh Đế”.

Hắn không nghĩ tới, bọn hắn mấy cái này trên Anh Hùng Bảng đều là Linh Tôn cảnh giới, thế nhưng là Thanh Tiêu vậy mà vượt trước bọn hắn 2 cái cảnh giới, trở thành Linh Đế.

Hắn cũng âm thầm may mắn, bởi vì hắn rất tiết chế, nếu không e rằng người nằm kia đã là hắn.

Về phần Tinh Giải Hàn cùng Tuệ Tĩnh Công Chúa cũng im lặng, bọn hắn không giám làm gì. Đừng nói 1 cái Vũ Văn Thượng Thanh. Cho dù bọn hắn 3 cái này Linh Tôn xông lên cũng tuyệt đối tiếp không nổi Thanh Tiêu một chiêu.

Doanh Thiên mỉm cười chỉ chỉ Vũ Văn Thượng Thanh cùng Tinh Giải Hàn nói:”Các ngươi 2 người liền hảo hảo hưởng thụ vài ngày, mạng các ngươi ta nhất định lấy”.

Nghe được Doanh Thiên lời nói, Tinh Giải Hàn sắc mặt rất khó coi, thế nhưng là nhìn Doanh Thiên nụ cười kia, nàng lại có một cỗ hết hồn hết vía sợ hãi.

Sau đó, Doanh Thiên cùng Nguyệt Nhi theo Thanh Tiêu rời đi.

Tinh Giải Hàn hướng Tuệ Tĩnh nói:”Muội trở về nói với Gia Gia”. Ngay sau đó lập tức rời đi.

Vũ Văn Thượng Thanh cũng được người đưa về.

Hoàng Thiên Thái Tử nói với Tuệ Tĩnh Công Chúa:”Công Chúa, chuyện này càng ngày càng phức tạp, có lẽ sẽ xảy ra biến cố lớn, chúng ta k nên nhúng tay vào làm gì”.

Tuệ Tĩnh trầm mặc một lát r nói:”Thái Tử nói đúng, người tên Doanh Thiên kia rất thần bí. Hắn cho ta cảm giác rất kỳ lạ, mặc dù ta cùng Tinh Nhi quan hệ rất tốt, thế nhưng là liên quan cái kia Xích Hương Quả, vẫn là nên trở về báo lại, không cẩn thận liền dẫn đến thần chiến”.

P/s: Việt nam vô địch:v

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau