NGUYÊN THUỶ ĐẠI THIÊN TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nguyên thuỷ đại thiên tôn - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Anh Hùng Bảng

Đi một vòng. Cuối cùng 6 người 1 thú cũng tìm được một nơi đặt chân. Đó là một cái trang viên. Khung cảnh cũng gọi là tươi mát cùng đẹp đẽ. Tại trong Vạn Lý Thành này, nhà trọ dạng này chỉ dành cho phàm nhân hoặc ngèo khó người. Còn về phần những cái kia cường giả tu sĩ hoặc thế lực lớn bên ngoài vào. Bọn hắn là trực tiếp thuê lấy một toà trang viên, thậm chi là biệt phủ cho riêng mình.

Chờ đến tối, Doanh Thiên đám người chính là cùng nhau đi tới một toà tửu lâu xa hoa. Tửu lâu này cao hơn mười tầng, vô cùng xa hoa tráng lệ. Tửu lâu này gọi Bách Hoa Lâu, đây là tửu lâu xếp thứ 3 trong thập đại tửu lâu trong thành. Nơi này chỉ có những cái kia nhà giàu quyền quý hoặc xuất thân cao quý mới có thể tới, bởi vì đồ vật ở đây đắt đỏ đến không tưởng. Tuỳ tiện một cái bình rượu hay một món ăn nào đó đều là phàm nhân tích luỹ cả đời cũng không đủ dùng một lần.

Nhiều món trân quý chinh là phải dùng linh thạch làm tiền tệ. Giống như thịt ma thú, ở đây thậm chí là có ma thú cấp 8 cấp 9. Thậm chí là cấp mười. Đó là có thể sánh vớ linh hoàng cường giả. Thịt ma thú này đối với tu sĩ chính là đại bổ vô cùng. Thế nhưng giá cả cũng vì thế mà đắt đỏ đến doạ người.

Gọi một bàn, Doanh Thiên cũng không có hứng thú gì nhiều, hắn chỉ gọi tới một bình rượu ngon nhất, đắt nhất, còn lại mấy cái nữ tử cũng tuỳ tiện gọi món mình muốn ăn.

Nguyệt Nhi ngược lại tốt. Nha đầu này cơ hồ đem cả nhà bếp tửu lầu đều muốn dọn lên bàn. Cái này khiến chư nữ cũng có chút xấu hổ. Còn Doanh Thiên thì là bật cười nói đùa:”Ăn nhiều, sau này liền béo, khi đó sẽ không có ai yêu đâu”. Bên cạnh Nguyệt Nhi là tiểu hùng cũng đang ăn đầy mồm đầu gật gù vẻ đồng tình giống như muốn nói:”Ngươi béo lên ta sẽ không cho ngươi cưỡi nữa vậy.

Nguyệt Nhi mồm nhai nhồm nhoàm một miếng thịt ma thú cười khì khì nói.:”Mặc kệ. Sau này cứ theo sư tôn là được”.

Doanh Thiên lắc đầu cười cười một bộ ngươi hết thuốc chữa.

Gọi nhiều như vậy trân quý đồ ăn. Hiển nhiên là đều gây nên chú ý lớn. Hơn nữa ở đây năm 4 cái nữ tử mỗi cái đều là xinh đẹp động lòng người. Có không ít ánh mắt nóng rực đều hướng các nàng chằm chằm nhìn tới.

Ma âm hừ lạnh một tiếng, một cỗ rét lạnh khí tức từ người nàng dần lan toả ra. Cái này để những người kia hãi nhiên thu hồi ánh mắt. Bọn hắn đều biết, mấy cái nữ tử này không dễ chọc.

Cũng có vài tôn cường giả thực lực cao cường không có để ý đến Ma Âm cảnh cáo. Bọn hắn chỉ là mỉm cười thú vị.

Trong lúc mọi người ăn uống nhiệt tình, thì bên ngoài lập tức ồn ào lên. Sau đó không biết có ai đó nói lớn:”Mau nhìn, Tuệ Tĩnh Công Chúa đang ở bên ngoài Bách Hoa Lâu”.

Nge được Tuệ Tĩnh Công Chúa danh từ, bên trong Bách Hoa Lâu lập tức loạn thành một đoàn. Nhất là những cái kia nam tử trẻ tuổi hoặc công tử nào đó. Ai nấy đều tiến ra phía hành lang nhìn xuống dưới. Chỉ bên bên dưới là một chiếc xa giá cực kì bắt mắt.

Xa giá này được rèn bằng kim loại quý hiếm, tản mát ra thần tính quang mang. Chưa hết trên xa giá khảm nảm lấy rất nhiều trân quý bảo ngọc, những bảo ngọc này đều có công dụng lớn như tụ linh khí, hỗ trợ tinh thần minh mẫn. Cũng có phòng ngự bảo ngọc.

Hơn nữa xa giá này được kéo bởi 4 con ma thú cấp 10.Phong Lôi Báo. Đây là ma thú sánh được với Linh Hoàng cường giả, đều đã đản sinh linh trí. Không thua kém nhân loại.

Nhìn qua liền biết, chiếc xa giá này xuất phát từ đại sư luyện khí, mà người ngồi trên xa giá lại càng không cần phải nói, chắc chắn là thế lực lớn một vị nào đó. Mà dựa theo ban nãy phản ứng, hẳn là Tuệ Tĩnh Công Chúa.

Chỉ thấy màn che vén lên, từ bên trong xa giá đi xuống một cái hồng y nữ tử, nữ tử này đeo một tấm lụa che mỏng. Đặc biệt là, nữ tử này quanh thân có từng đầu đại đạo quấn quanh, mỗi bước chân của nàng đều để lại trên mặt đất một dấu chân màu vàng kim.

Có người biết được bên trong sự tình cảm thán:”Tuệ Tĩnh Công Chúa là cháu chính dòng của Tuệ Vương Thần, sinh ra liền có được đạo thể, từ nhỏ đã cùng đại đạo tiếp xúc. Chỉ cần nàng tu vi đạt tới Linh Thánh, liền sẽ cùng đầu đại đạo kia dung hợp.cái này định sẵn nàng sẽ trở thành Thần tương lai”.

Có người nghi ngờ hỏi lại:”Thật sự như vậy kỳ diệu? Ta nge nói thành thần cực kỳ khó, nào có dễ dàng như vậy”.

Người vừa cảm thán lắc đầu khinh thường, sau đó tiếp tục giải thích:”Ngươi có nhìn thấy xung quanh nàng từng đạo phù văn kia không, đó chính là pháp tắc đại đạo, bởi vì nàng có được đạo thể nên thu hút đại đạo, hiểu chưa, mà muốn thành thần thì đại đạo là mấu chốt”.

“....”

Ngay lúc Tuệ Tĩnh Công Chúa chuẩn bị bước vào Bách Hoa Lâu, ngay lập tức một âm thanh vang lên:”Công chúa, xin dừng bước”.
Nge được câu nói này, Tuệ Tĩnh Công Chúa cũng liền dừng lại, chỉ thấy một vầng thất thải cầu vồng lướt qua bầu trời. Cuối cùng hướng Bách Hoa Lâu cửa hạ xuống.

Một cái mặc áo xanh nam tử từ trên cầu vồng bước xuống. Nam từ này ngũ quan thanh tú tuấn mĩ. Khí chất chính là hơn người, chỉ cần đem hắn để vào chỗ đông người thì ngay lập tức có thể đem hắn tìm ra, bởi vì hắn khí chất thật sự quá nổi bật.

Chỉ cần là nữ tử nhìn thấy nam tử này đều sẽ đem lòng si mê.

Có người nhận ra nam tử này thấp giọng nói:” Đó là Hoàng Thiên Thái Tử, hắn vậy mà cũng đến Bách Hoa lâu”.

Bên cạnh có người ghen gét nói:”Hừ, hắn là người theo đuổi Tuệ Tĩnh Công Chúa, công chúa công khai đến Bách Hoa Lâu, hắn không mò đến mới là quái sự”.

“Suỵt, nói bé, hắn là Thần dòng dõi, ngươi muốn chết”.

“Yên tâm, hắn đang tập trung vào công chúa, sẽ không để ý xung quanh”.

Cũng có người hâm mộ sùng bái nói:”Hoàng Thiên Thái Tử tư thái thật là đẹp, quả nhiên là rồng trong loài người, không hổ là trên Anh Hùng Bảng bài danh thứ 7”.

Bên cạnh một người hâm mộ khác đáp lời:”Ngươi vậy mà không biết, ngày hôm qua Hoàng Thiên Thái Tử đánh bại Cuồng Long, đã trên Anh Hùng Bảng tăng lên xếp thứ 6”.

“Thật vậy, hôm qua ta không có trong thành, vậy mà không thể xem thái tử chiến đấu. Thật là tiếc”.

Anh Hùng Bảng chính là Đông Vực một cái bảng bài danh các anh kiệt tuổi trẻ, trên bảng bài danh 20 danh bài. Cũng ghi rõ tên tuổi, xuất thân cùng tu vi của 20 anh kiệt trẻ tuổi này, để tiến vào Anh Hùng Bảng chính là phải thông qua Anh Hùng Bảng đại hội 3 năm một lần. Hoàng Thiên Thái Tử xếp thứ 6 trên bảng.

Trông thấy nam tử này, Tuệ Tĩnh Công Chúa gật đầu cười chào, nàng nhẹ nhàng chào hỏi:”Thái tử điện hạ, người cũng tới”.

Hoàng Thiên Thái Tử thân thiện cười đáp:”Ta đang ở gần đây có chút việc, nge được tin công chúa đến Bách Hoa Lâu, liền bỏ việc tới đây muốn được diện kiến công chúa, thật may là tới kịp”.Tuệ Tĩnh Công Chúa mỉm cười gật đầu nói:”Tuệ Tĩnh lãnh Thái Tử ý”.

Thấy được Tuệ Tĩnh Công Chúa tư thái thân thiện này, Hoàng Thiên Thái Tử trong lòng vô cùng thoải mái, hắn tiếp tục hỏi:” Không hay công chúa hôm nay tới Bách Hoa Lâu là có việc”.

“Ân, ta tới gặp một người quen”. Tuệ Tĩnh Công Chúa trả lời nhẹ nhàng.

“Người quen, vậy có thể hay không cho tại hạ giới thiệu cùng người này”. Hoàng Thiên Thái tử mở lời.

Nge được vậy, Tuệ Tĩnh Công Chúa suy nghĩ một lát rồi nói,:”Có thể, dù sao nàng cũng thích đông người náo nhiệt”.

Hoàng Thiên Thái Tử giống như bắt được vàng cười lớn nói:”Nếu như vậy, hôm nay ta muốn mời công chúa cùng vị kia một bữa, mong công chúa đáp ứng”.

Tuệ Tĩnh công chúa cũng không có già mồm. Chính là gật đầu đồng ý.

Đạt được công chúa nhận lời mời, Hoàng Thiên Thái Tử lập tức tiến vào trong gọi ra Bách Hoa Lâu Quản sự nói:”Ta muốn bao trọn tầng 11, lập tức sắp xếp”.

Nge được Hoàng Thiên Thái Tử yêu cầu, vị quản sự này tỏ ra khó sử ấp úng nói:”Thái tử, việc này.... việc này không được ạ”.

“Thế nào, chẳng lẽ ta không đủ tư cách lên tầng 11”. Hoàng Thiên thái tử nhíu mày.

Tầng 11, chính là Bách Hoa Lâu tầng cao nhất, cung là tầng sang trọng và đắt tiền nhất, bởi vì một tầng này chỉ có một phòng, bình thường sẽ không mở cửa tiếp khách, chỉ khi có khách quý mới mở cửa đón khách.

Vị quản sự này đáp:”Không dám, không dám, là bởi vì,,, Nhạc Vương Gia hiện tại đang ở trên đó”.

Nge được vậy, Hoàng Thiên Thái Tử con mắt có chút ngạc nhiên,:” Nhạc Viễn Thường vậy mà cũng ở, vậy liền xắp xếp tầng mười cho ta. Đem tất cả người tầng mười mời xuống. Tầng 9 cũng như vậy, Tuệ Tĩnh không thích ồn ào. Tiền ta thanh toán”.

Sau đó hắn lên tầng 10 nói lớn:” Chư vị, hôm nay ta muốn mời Tuệ Tĩnh Công chúa dùng bữa tại tầng 10 này, mà công chúa lại thích yên tĩnh, mong các vị nể mặt ta một chút mà có thể rời bước, tiền mọi người dùng ta sẽ thanh toán hết”. Sau đó hắn xuống tầng 9 cũng nói một lần như vậy. tầng 10 cùng tầng 9 số khách cũng không nhiều, bởi vì càng lên cao liền sẽ càng đắt. Có thể lên tầng mười vì bọn hắn đều là con nhà thế gia, hoặc có địa vị.

Thế nhưng là cùng Hoàng Thiên Thái Tử so sánh, bọn hắn chính là kém đến quá xa, cũng không có ai sẽ đi đắc tội hắn, dù sao bán hắn một cái nhân tình cũng không có gì thiệt, mặc dù có một số người chính là khó chịu nhưng cũng không dám nói gì. Cuối cùng mọi người đều lục tục đứng lên rời đi.

Sau đó Hoàng Thiên Thái Tử vội xuống lầu muốn mời Tuệ Tĩnh Công chúa lên, thì lập tức một giọng cười lớn vang lên:”Công chúa, đã lâu không gặp”.

Chỉ thấy trên bầu trời một đầu đại ưng to lớn lao xuống, đại ưng này uy vũ khó lường, khí tức cường đại. Trên lưng nó ngồi lấy một cái bạch y thanh niên.

Trông thấy thanh niên này, có người hét to:”Là Vũ Thiếu Chủ, Anh Hùng Bảng thứ 5 bài danh”.

Trông thấy thanh niên này Hoàng Thiên Thái Từ nhíu mày lẩm bẩm:”Vũ Văn Thượng Thanh”.

Chương 47: Đừng Phiền Ta Uống Rượu

Nam tử tới này, hắn gọi là Vũ Văn Thượng Thanh, Là Kim Đỉnh Sơn thiếu chủ, hắn cũng là thần dòng dõi, bởi vì hắn là cháu đích tôn một vị thần, lại còn được vị thần này hết sức yêu quý.

Hắn cũng giống Hoàng Thiên Thái Tử, là một cái theo đuổi Tuệ Tĩnh Công Chúa người, hắn cũng từng đối ngoại tuyên bố, Tuệ Tĩnh Công Chúa là hắn nhất định có được. Kẻ nào cùng hắn đối đầu, đều phải chết.

“Công Chúa, từ 1 năm trước xa cách, ta thật sự rất nhớ nhung công chua”. Vũ Văn Thượng Thanh cười nói với Tuệ Tĩnh Công Chúa.

Trông thấy Vũ Văn Thượng Thanh. Tuệ Tĩnh Công chúa cũng là gật đầu khách sáo chào lại:”Vũ Thiếu Chủ, đã lâu”.

“Tốt, vậy hôm nay liền mời Công Chúa một lần tiệc, chẳng hay công chúa có đồng ý”. Không có nói nhiều, Vũ Văn Thượng Thanh trực tiếp muốn mời Tuệ Tĩnh Công Chúa.

Ngay lúc này, Hoàng Thiên Thái Tử cất lời:”Vũ Thiếu Chủ, Công Chúa đã đáp ứng ta mời, nếu là thiếu chủ muốn mời công chúa, xin hẹn dịp sau”.

Nge được lời này, Vũ Văn Thương Thanh con mắt có chút híp lại, hắn nhếch miệng nói:”Ra là Hoàng Thiên Thái Tử, nghe nói thái tử bị người đánh trọng thương, thế nhưng là trông thế nào cũng không giống nha”.

Nge được Vũ Văn Thương Thanh nói kháy. Hoàng Thiên Thái Tử con mắt có chút phát lạnh. Đây là hắn nỗi đau, căn bản không muốn nhắc lại, Cách đây 3 tháng, hắn rời đông vực đi vào Hắc Ma Sâm Lâm ở bắc vực, muốn ở trong bắc vực rèn luyện đột phá cảnh giới. Thế nhưng là trong Hắc Ma Sâm Lâm hắn gặp một người, hắn cùng người này vì tranh đoạt một cái trân quý thảo dược mà đánh nhau, kết quả là hắn bị người kia đánh trọng thương, tay chân cũng bị đánh toàn bộ tàn phế, cơ hồ mất mạng.

Thế nhưng Hoàng Thiên Thái Tử là Thần dòng dõi, được thần ban cho hộ mệnh thủ đoạn. Tại thời khắc cuối cùng kia, hắn kichd hoạt thủ đọan hộ mệnh kia mới sống sót trở về. Cuối cùng vị thần kia hao tốn không ít tâm tư mới đem hắn cứu chữa, trải qua sinh tử một lần để hắn thành công đột phá cảnh giới, thực lực tăng mạnh, vì thế hôm qua mới trên anh hùng bảng khiêu chiến thành công.

Thế nhưng là bị người đánh gần chết đối với hắn cũng không có vẻ vang gì, thế là hắn cũng không có nói ra, cho nên chuyện này số người biết được là cực kỳ ít.

Nhưng là không biết làm cách nào Vũ Văn Thượng Thanh lại có thể biết được, hôm nay bị Vũ Văn Thượng Thanh một ngụm nói toạc ra, khiến hắn cảm thấy khó chịu, nhất là tại trước mặt Tuệ Tĩnh Công Chúa, cái này để hắn thật sự nhục nhã.

Hoàng Thiên Thái Tử hít sâu một hơi sau đó nở nụ cười đáp lại:”Vũ Thiếu chủ nói quá. Lần đó chỉ là bị thương nhẹ mà thôi, dù sao đối phương cũng hơn ta một cảnh giới lớn”.

Nge được Hoàng Thiên Thái Tử phân trần, Vũ Văn Thượng Thanh chỉ là nhếch miệng cười mà thôi. Cũng không tiếp tục nói cái gì.

Xunh quanh rất nhiều người lại tin tưởng, bởi vì Hoàng Thiên Thái Từ là một cái thiên tài, lại xếp trên Anh Hùng Bảng danh kiệt, hắn đi ra ngoài lịch luyện là lẽ đương nhiên, dù sao người kia cao hơn hắn một cái cảnh giới, bị thương nhẹ là chuyện bình thường, hơn nữa chuyện xảy ra ở bắc vực quá xa xôi, cũng không có ai biết rõ sự tình.

Thực tế lần đó nếu không phải Hoàng Thiên Thái Từ vận dụng thủ đoạn bảo mệnh chạy nhanh thì có lẽ hắn đã chết nơi rừng rậm. Và sự thật là người đánh bại hắn còn thấp hơn hắn một cái cảnh giới lớn.

“Nào, mời cônh chúa lên lầu” Hoàng Thiên Thái Tử thủ thế mời.

Tuệ Tĩnh Công Chúa nhẹ nhàng gật đầu, sau đó chậm rãi bước lên. Trông thấy công chúa lên lầu, Vũ Thiếu Chủ có chút không cam lòng, hắn mở lời nói:”Nếu là Thái Tử đã mời công chúa, vậy không hay ta có thể tham dự cung”.

Hoàng Thiên Thái Tử cười nói ;”Nếu Vũ Thiếu Chủ muốn, vậy xin mời”. Nói đoạn bước lên lầu. Hắn đây là cố ý muốn để Vũ Văn Thượng Thanh biết ngại mà lui. Vì dù sao bọn hắn đều là có thân phận người. Nếu người ta đã không mời mà còn ngỏ ý tham dự đều là đã mất mặt. Thế nhưng là Hoàng Thiên Thái Tử đều không có nghĩ tới, Vũ Văn Thượng Thanh thế mà thật theo lên.

Vũ Văn Thượng Thanh quả thật cũng cảm thấy mất mặt, thế nhưng là bỏ lỡ cùng Tuệ Tĩnh Công Chúa một chỗ hắn không cam lòng. Vì thế hắn vẫn là theo lên.

Ngay tại bọn hắn an vị trên tầng mười Bách Hoa Lâu. Thì bên dưới có chút ồn ào giống như tiếng cãi nhau. Sau đó còn chút thanh âm giống như là có người động thủ.

Bởi vì Bách Hoa lâu thật sự rất rộng lớn. Hơn nữa cách âm cũng tốt. Nếu là nói chuyện bình thường cách nhau một tầng căn bản là nge không rõ. Muốn cách một tầng nge thấy thì thanh âm phải là rất lớn.

Nge được thanh âm ồn ào. Hoàng Thiên Thái Tử nhíu mày gọi một tên thị vệ lại gần dặn:”Mau xuống dưới xem xảy ra chuyện gì”.

Ngay lập tức tên Thị vệ kia dẫn theo khoảng mười tên thị vệ nữa cấp tốc đi xuống, thời điểm bọn hắn xuống đến nơi liền trông thấy bên cửa sổ kia ngồi lấy một nhóm người, Chính là Doanh Thiên nhóm người. Bên cạnh xung quanh nằm la liệt mấy tên tiểu nhị. Bởi vì được lệnh quản sự nên bọn hắn muốn mời đám người Doanh Thiên rời đi. Tiếc là bọn hắn đụng phải nhầm người. Bọn hắn muốn động thủ liền bị Tuyết Ngạo Linh ra tay đánh cho tàn phế.

Bình thường Tuyết Ngạo Linh là một cái vô cùng kiêu ngạo cô nương, dù sao nàng cũng có vốn liếng để kiêu ngạo. Nàng cũng nóng tính vô cùng, đối với người tốt nàng chính là mặc kệ, thế nhưng là kẻ muốn cùng nàng gây khó dễ, nhẹ thì tàn phế, còn lại đều đã chết. Bởi vì được Doanh Thiên chiêu mộ, lại được trong gia tộc lão tổ đồng ý nên nàng mới rời gia tộc đi theo Doanh Thiên bên cạnh. Bình thường trước mặt Doanh Thiên nàng chính là ngoan ngoãn một dạng. Thế nhưng là từ bên trong kiêu ngạo cùng nóng nảy sẽ không biến mất.

Bởi vì bọn hắn làm phiền nàng Công Tử uống rượu, cho nên nàng ra tay, Doanh Thiên cũng không có để ý tới, hắn vân một mực gác chân lên cửa sổ uống rượu.

Hơn mười tên thị vệ tiến lại gần lạnh giọng nói:”Hoàng Thiên Thái Tử đã có lệnh, người không phận sự liền rời đi, tránh cho phải đau khổ”.

Nge được tên thị vệ này đe doạ, Tuyết Ngạo Linh khinh thường đáp trả:”Từ đâu đến mấy con chó canh, sủa inh ỏi, làm phiền ta dùng bữa”.Nge được Tuyết Ngạo Linh đanh thép, tên thị vệ này ánh mắt trở nên âm trầm, hắn nhìn lại những người còn lại. Sau đó ánh mắt hắn lại trở nên si mê. 1 tên nam tử, 4 cái nữ tử cùng 1 cái tiểu cô nương, thêm một con gấu nhỏ. Điều đáng nói là 4 cái nữ tử này đều vô cùng xinh đẹp, bọn họ chỉ là mặc trên mình những bôn bình thường y phục và không có trang điểm, nếu là thay lên y phục lộng lẫy cùng với trang điểm vào thì sẽ không biết đẹp tới mức nào.

Trên thực tế bởi vì Doanh Thiên hắn rất giản dị. Cho nên các nữ cũng đều là hiểu ý, các nàng đều ăn mặc bình thường, không trang điểm cùng che đi khí chất của mình, Nhưng cho dù là như vậy cũng không thể giấu đi sự xinh đẹp của các nàng,nếu là chỉ nhìn lướt qua, các nàng sẽ không có gì nổi bật, nhưng nếu ngươi chỉ cần nhìn thêm vài giây, ngươi sẽ bị các nàng hấp dẫn.

Nếu toàn bộ là đàn ông. E rằng tên thị vệ này sẽ không ngại ngần gì mà động thủ ngay, thế nhưng là trước mắt đây toàn là nữ tử.hơn nữa đều xinh đẹp, hắn không động thủ được.

Cuối cùng hắn quyết định trở lại báo với Hoàng Thiên Thái Tử.

Đang cùng Tuệ Tĩnh Công Chúa nói chuyện, thị vệ bước vào nghé tai nói thầm gì đó. Hoàng Thiên Thái Tử nge xong liền đứng dậy nói:”Công Chúa tự nhiên, ta đi giải quyết một chút việc”. Sau đó hắn lập tức đi xuống tầng 9.

Ngay tại trông thấy đám người Doanh Thiên, Hoàng Thiên Thái Tử vô cùng ngạc nhiên. Bởi vì mấy cái nữ tử này cái nào cũng đều rất đẹp, mặc dù so với nhưng cái tuyệt thế danh nữ trên Phượng Bảng kia có chút không bằng, thế nhưng là không kém bao nhiêu.

Bởi vì đối phương đều là nữ tử nên hắn cũng không có lỗ mãng. Hắn lại gần hỏi, ;”không biết mấy vị cô nương ở lại là?”

“Ăn cơm, ngươi không thấy sao”. Tuyết Ngạo Linh không có chút khách khí đáp.

Hoàng Thiên Thái tử cũng không nghĩ tới nữ tử kia vậy mà không chút khách khí với hắn, Hoàng Thiên Thái Tử cũng không vì thế mà mất phong độ, hắn nói tiếp:”Ban nãy ta đã mời....”

“Bộ ngươi đuổi là chúng ta phải đi sao, ngươi là cái thứ gì”. Tuyết Ngạo Linh trực tiếp cắt ngang.

Hoàng Thiên Thái tử con mắt có chút lạnh. Mặc dù đối phương là nữ. Hắn cũng đã cho mặt mũi, bởi vì bên trên kia Tuệ Tĩnh Công Chúa đang ở. Hắn không muốn làm lớn chuyện. Thế nhưng là trước mắt nữ từ này khinh thường hắn quá đáng.

Hắn lạnh giọng,:”Ta vẫn khuyên các cô nương nên rời đi, bằng không...”

“Bằng không thì thế nào, ngươi muốn làm gì ta, bắt ta sao hay là giết ta”. Tuyết Ngạo Linh đứng lên thách thức.

Ngay lúc này một cái lười biếng thanh âm vang lên:”Ồn ào quá, uống rượu cũng không yên tĩnh, muốn ồn liền ra ngoài ồn”.

Người nói chính là Doanh Thiên, nge được Doanh Thiên nói, Tuyết Ngạo Linh liền im bặt, nàng yên lặng ngồi lại chỗ mình không nói gì.

Hoàng Thiên Thái Tử giờ phút này mới nhìn về Doanh Thiên, hắn đánh giá một chút nam tử này. Thực lực chỉ là Linh Nguyên Cảnh, không có chút nào đáng để ý. Thế nhưng hắn lại cảm thấy nam tử này có chút không bình thường.Trong thâm tâm, trực giác nói cho hắn biết, người này không dễ chọc, giống như là trải qua sinh tử một lần, khiến hắn không giống như lúc trước lỗ mãng hành động.

Hoàng Thiên Thái Tử hít sâu một hơi chậm rãi hỏi:”Không hay các hạ là..?”.

Doanh Thiên ngắt lời:”Là ai ngươi cũng đừng hỏi, không có việc liền ra chỗ khác, đừng phiền ta uống rượu”.

Thấy được đối phương một chút nể mặt mình cũng không có, Hoàng Thiên Thái Tử mặt mo đung là có chút nóng lên. Hắn có chút không tin tà, liền đưa tay hướng Doanh Thiên chộp tới nói:”Ta chỉ là muốn cùng các hạ nói chuyện, không cần thiết như vậy không nể mặt chứ”.

Tiếc là tay của hắn chưa có chạm tới Doanh Thiên liền bị một bàn tay khác giữ lại, xuất thủ là Ma Âm, nàng lạnh lẽo nói:”Công tử nhà chúng ta để cho ngươi cút, người liền cút, nói nhiều nhue vậy làm gì”.

Bên cạnh đó Tử Nghiên cũng tiếp lời:”Nếu là rời đi, còn có thể nhặt về một cái mạng, không cần thiết chết uổng phí như vậy”.

Trần trụi coi thường, đây là trần trụi coi thường hắn, thế nhưng là lúc này đây Hoàng Thiên Thái tử nhận ra một cái vấn đề nghiêm trọng, vừa rồi hắn động thủ mặc dù không phải toàn lực, thế nhưng là cũng không phải người bình thương có thể ngăn cản hắn, vậy mà nữ tử kia chỉ hời hợt liền có thề chặn lại hắn bàn tay. Càng chết là, hắn giờ mới nhận ra, ngoài cái nam tử Chỉ có Linh Nguyên Cảnh kia, vậy mà hắn nhìn không thấu bất cứ ai trên bàn này, bao quát tiểu nữ hài cùng với con gấu nhỏ kia. Bọn hắn hoàn toàn là một đoàn mê vụ. Hắn nhìn không thấu.

Nghĩ tới đây hắn cho rằng, trên người bọn họ là có che giấu tu vi đồ vật, thế nhưng là dựa vào vừa rồi Ma Âm ra tay, hắn có thể biết thực lực của nàng tuyệt không dưới hắn.

Thực tế Hoàng Thiên Thái Tử tu vi đã đạt tới Linh Hoàng cảnh trung kỳ, trong phàm nhân chính thức đã là một tôn cường giả. Về phần Ma Âm tu vi đã đạt tới Linh Đế Cảnh, bởi vì nàng tiếp nhận Cửu Diệu Thánh Tôn truyền thừa nên tu vi tăng mạnh một đoạn. Thể chất của nàng cũng được đề cao, vì thế tốc độ tu luyện của nàng cũng nhanh hơn trước nhiều lần.

Trong lúc bầu không khí ngưng trọng này, một tiếng cười nhạo vang lên:”Ta cứ tưởng thái tử đi đâu, hoá ra là ở đây trêu hoa nghẹo nguyệt nha”.

Lên tiếng chính là Vũ Văn Thượng Thanh, bởi vì một tên thủ hạ lên bẩm báo và cũng vì muốn xem trò vui nên hắn mời Tuệ Tĩnh Công Chúa cùng xuống tầng 9 xem náo nhiệt.

Nge được Vũ Văn Thượng Thanh trào phúng, lại trông thấy Tuệ Tĩnh Công Chúa đang nhìn, Hoàng Thiên Thái Tử liền lấy lại phong độ của mình cười nói:”Vũ thiếu chủ nói vậy là không đúng, ta chỉ là muốn bao toàn bộ tầng 10 cùng 9 để chúng ta được yên tĩnh, thế nhưng là mấy vị này lại không chịu cho nên ta mới thương lượng với họ mà thôi”.

Vũ Văn Thương Thanh trực tiếp nói ra:”Đối với mấy cái phàm nhân cần gì phải thương lượng, trực tiếp ném bọn hắn ra ngoài, hay là thái tử trông thấy các nàng có chút nhan sắc liền động lòng”.

Nge được vậy Hoàng Thiên Thái Từ vội đáp:”Ha ha, chúng ta là người có thân phận, thế nào cũng không thể cùng các cô nương động thủ được chứ, không lẽ Vũ Thiếu Chủ muốn động thủ sao”.

Vũ Văn Thượng Thanh cười khẩy,:”Có gì không được, người đâu, đuổi mấy cái ngừoi kia ra ngoài”.

“Chậm đã”. Tuệ Tĩnh Công Chúa ngắt lời. Nàng nói tiếp:”Bọn họ là ở đây ăn uống, chúng ta không có quyền đuổi họ đi, Vũ Thiếu Chủ muốn cậy mạnh cũng không khỏi hơi quá mức, dù sao đây cũng là Bách Hoa Lâu”.

Nge được Tuệ Tĩnh Công Chúa nhăc nhở. Vũ Văn Thượng Thanh con mắt có chút phát lạnh, hắn bây giờ mới nhận ra mình bị Hoàng Thiên Thái Tử hố, dù sao trước mặt Tuệ Tĩnh Công Chúa cũng nên điềm đạm phong độ, hắn như vậy hành động liền đã mất điểm trong mắt công chúa. Nghĩ tới đây hắn nhìn Hoàng Thiên Thái Tử con mắt càng âm trầm hơn.

“Quá ồn ào, các ngươi hai cái tiểu tử muốn trước mặt gái sĩ diện liền cút ra chỗ khác, đừng ở đó làm phiền ta uống rượu”. Lên tiếng là Doanh Thiên, quả thật là hắn muốn yên tĩnh uống rượu, thế nhưng là đám người này cứ nheo nhéo bên tai khiến hắn cảm thấy bực bội.

Nge được Doanh Thiên thanh âm, đang nhai nhồm nhoàm Nguyệt Nhi cũng gật gù nói:”Nhúng nhó, các nhười,,,,ực ực, nhác nhười mau đi đi, nhánh nhàm chư tôn nhổi giận.. nhoàm nhoàm... sẽ chết đoá”. Bởi vì vừa ăn vừa nói khiến nàng thanh âm có chút khó nge.

Trông thấy một cái thanh niên chỉ có Linh Nguyên Cảnh cùng một cái tiểu hài nữ khinh thường mình như vậy. Vũ Văn Thượng Thanh liền nổi giận lạnh giọng quát:” Tên kia, ngươi đây là muốn chết”.

Hắn vừa rồi bị Hoàng Thiên Thái Từ hố một vố khiến hắn rất tức giận, giờ lại bị người ta khinh thường, cái này khiến hắn bão nổi.

Bên kia Hoàng Thiên Thái Tử thì cười thầm, hắn muốn mượn tay Vũ Văn Thượng Thanh thăm dò một chút đám người này thực lực.

.....

Giải thích 1 chút. Bách Hoa Lâu mỗi tầng đều có lỗi đi riêng, không nhất thiết là phải đi từ tầng dưới qua các tầng mới có thể lên tầng cao nhé.

Chương 48: Phật Tổ Một Tia Ý Chí

Nge được Vũ Văn Thượng Thanh hăm doạ, Doanh Thiên cười nhạt điềm đạm nói:”Trăm ngàn vạn năm đến nay, người muốn giết ta nhiều vô số kể, tiếc là chưa có kẻ nào thành công, còn về bọn hắn không sai biệt lắm đều đã chết”.

“Hừ, nói khoác không biết ngượng, vậy hôm nay ta liền thành toàn ngươi”. Vũ Văn Thượng Thanh trong mắt loé lên một tia sát ý. Thế nhưng là ngay lúc hắn định ra tay, Tuệ Tĩnh Công Chúa liền đem hắn ngăn lại.

“Vũ Thiếu Chủ, hôm nay ta tới Bách Hoa Lâu là muốn cùng hẹn người, xin Thiếu Chủ không nên làm như vậy”.

“Ta biết, thế nhưng là cái tên không biết trời cao đất dày này dám xúc phạm chúng ta.Ít nhất cũng muốn cho hắn một bài học”. Vũ Văn Thượng Thanh trầm giọng nói. Hắn đây là muốn nhất định phải cho Doanh Thiên một bài học mới có thể nuốt trôi cục tức này.

Dù sao bình thường hắn đều là đứng trên vạn người, rất có ít người dám cùng hắn đối đầu, bình thường người thấy hắn đều cung kính hành lễ. Hắn làm sao chịu được một tên chỉ có Linh Nguyên Cảnh xem thường mình.

Hắn lạnh giọng:”Vì hôm nay không muốn làm hỏng việc của Công Chúa, nên tha mạng cho ngươi, thế nhưng là tội chết có thể tha, nhưng tội sống thì khó”. Dứt lời liền ra hiệu cho một cái bên cạnh thị vệ muốn đem Doanh Thiên ném ra ngoài Bách Hoa Lâu.

Tên thị vệ này nhận lệnh liền rút kiếm ra đi về hướng Doanh Thiên, chỉ là ngay tại hắn bước qua Ma Âm thì dừng lại không đi tiếp được nữa.

Chỉ gặp chân hắn bị một khối băng đông cứng lại dính trên sàn nhà, sau đó khối băng này chậm rãi hướng phía trên mà đông. Cuối cùng trong chốc lát, tên thị vệ này liền biến thành một khối băng điêu.

Ma Âm đẩy nhẹ một cái, khối băng điêu này hướng sàn nhà mà đổ vỡ xuống. Vô số mảnh băng vỡ cũng vì đó mà vãi vụn khắp sàn nhà, kể cả thân xác của tên thị vệ kia.

Phải biết, tên thị vệ kia là cận vệ tâm phúc của Vũ Văn Thượng Thanh, thực lực của hắn tuyệt đối không yếu. Chính là một tên Linh Vương Đỉnh Phong.

Vũ Văn Thương Thanh là thần dòng chính. Hắn luôn có được một tôn vô cùng cường đại đi theo bảo vệ trong bóng tối. Ở ngoài sáng cận vệ của hắn toàn bộ cũng là Linh Vương trở lên.

Trông thấy tên cận vệ của mình cứ như vậy chết đi. Vũ Văn Thượng Thanh chính là nồi giận, hắn quát:”To gan, muốn chết”.

Chỉ gặp sau lưng hắn 2 bóng người loé lên, tốc độ nhanh khủng khiếp hướng Ma Âm lao tới, mục đích rõ ràng là muốn đem Ma Âm khống chế nhanh nhất.

Thế nhưng là Ma Âm còn nhanh hơn, chỉ thấy tay nàng vung một cái, một cỗ khổng lồ hàn khí linh lực bùng lên, chớp mắt tầng 9 Bách Hoa Lâu liền bị băng hàn bao phủ, 2 bóng người kia cũng liền bị băng phong tại đó. Không chỉ 2 bóng người kia. Ngoại trừ bàn Doanh Thiên. Còn có mấy cái kịp phản ứng Hoàng Thiên Thái Tử, Vũ Văn Thượng Thanh, Tuệ Tĩnh Công chúa cùng vài tên cận vệ của họ thực lực cao cường phản ứng kịp xuất ra hộ thể linh lực. Còn lại hơn 20 tên cận vệ khác toàn bộ bị băng phong.

Cái này là rõ ràng một điều Ma Âm là muốn đem tất cả bọn hắn công kích. Phải biết, Tuệ Tĩnh Công Chúa 3 người bọn hắn đều có được không tầm thường thân phận, đều là thần con cháu, vậy mà Ma Âm muốn cùng lúc công kích bọn hắn, đây là muốn cùng 3 cái khổng lồ thế lực đông vực gây sự.

Thế nhưng Ma Âm coi như không biết chỉ dạo một câu:”Vừa rồi chỉ là cảnh cáo, mau cút đi, đừng phiền bọn ta”.

“Linh Đế”. Giờ phút này trong lòng Hoàng Thiên Thái Tử bọn người đều nhảy một cái. Mặc dù nói Linh Đế cường giả trên đông vực là không thiếu, không có một vạn cũng có 8 ngàn, mỗi một cái đều là nhân vật tiếng tăm, đều là bá chủ một phương, vậy mà ở đây lại tuỳ tiện toát ra một cái.

Mặc dù nói bọn Hoàng Thiên Thái Tử ba người đều có được riêng mình cường đại thị vệ, thế nhưng là cao nhất cũng chỉ có Linh Hoàng thực lực. Trong bóng tối người bảo vệ bọn hắn thực lực càng là Linh Thánh cường giả, thế nhưng là không đến sinh tử thời khắc.trong bóng tối người bảo vệ sẽ không xuất hiện.

“Hừ, thì ra là một cái Linh Đế, nhưng đừng tưởng chúng ta sẽ sợ, Linh Đế trên Kim Đỉnh Sơn cũng có hơn ngàn”. Vũ Thiếu Chủ lạnh giọng quát.

Tuệ Tĩnh Công Chúa ngược lại, nàng nhìn qua một lượt mấy cái nữ tử, sau đó ánh mắt tại trên thân Doanh Thiên dừng lại, càng nhìn, nàng trong lòng càng nghi hoặc, cuối cùng nàng hít sâu một hơi nói:”Làm phiền công tử rồi”. Nói xong liền quay đầu lên lầu.

Hoàng Thiên Thái Tử cũng im lặng lên theo, về phần Vũ Văn Thương Thanh hắn chỉ là quăng lại một câu đe doạ:”Chờ bị truy sát đi, đắc ta, dù ngươi là Linh Thánh cũng phài chết”. Dứt lời lên tầng 10.

...

Tại tầng 11 Bách Hoa Lâu lúc này, trong đó ngồi lấy một cái nam tử râu quai nón, nam từ này thân thể vô cùng cường tráng, thân mặc hắc kì lân bào, khí tức cuồn cuồn, nhìn qua cũng biết là một cái khủng bố cường giả, ngồi đối diện nam tử này là một cái nữ tử thân mặc y phục đỏ chói, đặc biệt là nàng bộ y phục này rất hở hang, để lộ ra từng cái quyến rũ đường cong mê người, nàng tuyệt đối là một cái vưu vật mà bất kì nam tử nào đều muốn ôm ấp. Trên mặc nàng cũng treo lấy một tấm lụa che mỏng. Mặc dù che mặt thế nhưng từ nàng có thể đoán ra tuyệt đối là một cái sắc nước hương trời khuôn mặt.

Nam tử này Chính là Nhạc Vương Gia.tên thật là Nhạc Viễn Thường, còn đối diện hắn nữ tử này tên là Xích Ý Lan.

Giờ phút này Nhạc Vương Gia hướng Xích Ý Lan hỏi một câu:”Tiểu thư thấy thế nào?”.
Bên dưới tấm che mặt kia, Chỉ gặp nàng nhẹ nhàng cười một tiếng:”Mấy nữ tử kia thực lực tương đối xem được, chỉ có tên nam tử kia thì.......”.

Nhạc Vương Gia hỏi tiếp:”Như thế nào”.

“Nhìn không thấu”. Xích Ý Lan trịnh trọng đáp.

Nhạc Vương Gia nge được câu này thần thái trở nên trịnh trọng hẳn lên, hắn lần nữa hỏi lại:”Tiểu thư nói là thật”.

“Thật, ta thật sự nhìn không thấu hắn”. Xích Ý Lan nhẹ gật đầu.

Giờ phút này Nhạc Vương Gia giống như là có điều suy ngẫm, hắn biết thực lực của Xích Ý Lan, cũng biết nàng một đôi mắt kia có thể nhìn thấu thế gian vạn vật, tại thế giới này đồ vật có thể che giấu ánh mắt nàng là lác đác không có mấy. Liền xem như thần cũng có thể bị nàng nhìn thấu.

Nếu là nàng khẳng định nhìn không thấu nam tử này. Vậy thì nhất định nam tử này có vấn đề.

Cuối cùng Nhạc Vương Gia chắp tay cáo lui với Xích Ý Lan:”Vậy việc đã xong, ta liền trở về, mấy ngày nữa công việc sẽ nhiều”.

Xích Ý Lan cười nhẹ nói:”Vương Gia chủ trì Vạn Lý Tháp Đại Hội, trăm công ngàn việc, Vương gia cứ tự nhiên”.

Sau khi Nhạc Vương Gia rời đi, Xích Ý Lan cười nhẹ nói thầm:”Thú vị, nhìn không thấu, ta lại càng muốn nhìn”.

....

Doanh Thiên cùng các nữ sau khi ăn uống no say liền rời đi, các nữ cùng Nguyệt Nhi trở về biệt viện trước. Về phần Doanh Thiên, hắn là muốn đi dạo một chút.

Nói là đi dạo, nhưng là hắn đi rất nhanh, chỉ một cái nhấc chân hắn liền vượt qua vô số đường xá, cứ như vậy hắn đi loạn một vòng quanh thành, phải biết, thành này rộng lớn trăm vạn dặm, thường nhân muốn đi hết một vòng thành cũng cần rất nhiều ngày. Bởi vì THành rộng lớn như vậy, cho nên trong thành có rất nhiều nơi là núi sông ao hồ đều còn tại, thậm chí còn có lấy rừng.

Nhìn thì có vẻ như Doanh Thiên đi loạn, Thế nhưng là xem xét kỹ lại, thì mỗi chỗ Doanh Thiên đi qua đều có được một cái thần bí quy luật, hắn giống như là đang đo đạc cái gì đó.

Tại điểm dừng chân cuối cùng, đây là một cái vắng vẻ con đường, Bên cạnh là một cái ngọn núi nhỏ, trên ngọn núi có lấy một toà cổ tự.Đi ngang qua ngọn núi này, Doanh Thiên giống như nhận ra cái gì đó, hắn đưa mắt nhìn về phía toà cổ tự kia, sau một lát hắn nở nụ cười hướng đỉnh núi mà đi lên.

Bước lên đỉnh núi, Đập vào mắt Doanh Thiên là một toà cổ lão phật tự, toà phật tự này rêu phong bám đầy, có thể thấy được nó đã tồn tại rất lâu. Lâu đến vạn năm có thừa. Mặc dù cổ lão như vậy, nhưng là hương khói lại không thiếu, có thể thấy được từng dòng người tấp nập xếp hàng thắp hương khấn lễ.

Trong dòng người thắp hương này đa số đều là thường nhân, nhưng cũng thỉnh thoảng thấy được từng cái tu sĩ. Thậm chí có cả cường giả Linh Tôn đều bên trong.

Tại trong lịch sử Vạn Lý Thành có ghi chép lại, tại hơn 3 vạn năm trước, một tôn tượng phật phá không từ thiên ngoại đáp xuống đỉnh núi này. Lúc ấy có rất nhiều thần xem xét qua, đều không phát hiện được trên tượng phật này có được điều gì.

Cuối cùng có một vị thần cường đại đứng ra lập cho tôn tượng phật này một toà phật tự, lấy tên là Phật Lâm Tự. Một thời gian sau đó, vị thần kia tu vi đại tiến, trở thành một cái cự đầu thần giới. Sau đó ban lệnh không được ai tại phật tự làm càn, nếu không sẽ chịu khủng khiếp hậu quả.

Cũng có không ít kẻ coi thường tại phật tự gây rối. Sau khi trở về liền bị thần phạt từ thiên ngoại đánh chết, liền ngay cả tông môn gia tộc cũng đều liên luỵ.

Sau đó không còn ai dám ở Phật Lâm Tự làm càn. Ngay cả Cực Huyền Giới chư thần cũng không dám.

Thời khắc Doanh Thiên chân đạp tới bậc thềm toà cổ tự này. Bên trong cổ tự tôn tượng phật kia bỗng chốc toả ra kim quang vạn trượng. Cái này kinh động toàn bộ người tới thắp hương cùng trong tự các hoà thượng, trụ trì.

Lập tức vô sô người quỳ xuống khấn bái, về phần tu sĩ thì là chằm chằm nhìn về hướng tượng phật, bọn hắn muốn biết đến cùng là chuyện gì.

“Đức Phật hiển linh”. Có người quỳ dập đầu nói.

Nhưng là chớp mắt sau đó, mọi thứ đều im bặt, toàn bộ âm thanh đều biến mất, xung quanh mọi thứ đều trở nên bất động.

Chiếc lá rụng chưa chạm tới mặt đất liền dừng giữa không trung. Gió không còn thổi, dòng nước đang chảy cũng bị dừng lại, toàn bộ người ở đây cũng bất động.

Nếu là từ bên ngoài nhìn vào, không chỉ có ở Phật Lâm Tự mới xảy ra như thế, mà là toàn hộ Cực Huyền Giới đều như thế. Giống như Cực Huyền Giới thời gian và không gian toàn bộ bị đóng băng.

Về phần Doanh Thiên, hắn chỉ nhìn một màn này phát sinh, sau đó yên lặng chờ đợi.

Một lát sau, tôn tượng phật kia vỡ vụn ra để lộ một bóng người. Bóng người này đi tới trước mặt Doanh Thiên, ánh sáng tán đi, để lộ ra một thân ảnh đặc biệt thần thánh, người này trên thân khoác lấy một chiếc cà sa màu vàng, trên tay cũng cầm lấy một tràng hạt. Đằng sau lưng một vầng hào quang cũng rực rỡ tản mát.

Doanh Thiên nhàn nhạt nói:”Được rồi, không cần trước mặt ta làm màu như vậy”.

Nghe được Doanh Thiên lời, người này cười nhẹ nói:”Không dám, trước mặt Đạo Hữu ta nào dám làm màu đâu”.

Dứt lời toàn bộ phật quang đều biến mất, để lộ ra một cái hoà thượng, không là một cái phật, chỉ có điều phật này cùng Doanh Thiên hiện tại giống nhau là hết sức bình thường.

Thế nhưng là không ái dám nghĩ tôn phật này, chính là Phật Gia Thuỷ Tổ một trong Phật Tổ Như Lai, cùng với Nhiên Đăng Cổ Phật và Già La Phật Tổ là 3 tôn khai sáng nên phật đạo.

Tất nhiên trước mắt đây cũng chỉ là Phật Tổ Như Lai một đạo ý chí mà thôi. Nhưng là cho dù một tia ý chí đều có thể đem Cực Huyền Giới toàn bộ đóng băng cùng phong bế. Đủ thấy đây là thực lực đáng sợ cỡ nào.

Doanh Thiên không có ngạc nhiên, hắn chỉ mỉm cười nói ra:”Như Lai, ta nên đoán đây là trùng hợp hay là ngươi đã ở đây chờ ta sẵn nha”.

....

Ae đọc truyện có gì cứ góp ý nhé.

Chương 49: Nhân Quả Hố Đen

Nge được Doanh Thiên hỏi kháy, Phật Tổ Như Lai chỉ là điềm đạm cười đáp:”Vấn đề này đáp án, Đạo Hữu hẳn là đã rõ ràng trong lòng đi”.

“Ân, ta rõ ràng, thế nhưng là vì rõ ràng nên ta càng cần hỏi lại, bởi vì chuyện này...... quá mức kỳ quái”. Doanh Thiên một bộ suy tư cười nói.

“Thiên Địa này còn có sự tình có thể làm đạo hữu thấy kỳ quái sao”. Phật Tổ cười cười.

“Có, hơn nữa là rất nhiều.... tốt, có gì mau nói, có dắm mau thả”. Mặc dù là tại trước mặt Phật Tổ, Doanh Thiên chính là một bộ không có chút gọi là khách khí.

Phật Tổ nhẹ nhàng ngồi xuống bậc thềm rồi bắt đầu hỏi:”Đạo Hữu có hay không thắc mắc vì sao ta biết đạo hữu sẽ trùng sinh cùng xuất hiện ở đây không”.

Doanh Thiên trầm ngâm một lát rồi đáp:”Đây là ngươi mạo hiểm lớn nha, cưỡng ép nhìn trộm Thiên cơ, cùng ta dính vào nhân quả, hậu quả không thể tưởng tượng”.

Một lát sau Doanh Thiên lại nói tiếp:”Ta là thắc mắc vì lý do gì Ngươi lại bốc lên phong hiểm đi dò xét ta”.

Phật Tổ thở dài lắc đầu nói nhẹ:”Haizzz, nếu năm đó Thiên Đạo bên kia đám người không dại dột đi trêu chọc Đạo Hữu, thì Thiên Địa hiện tại cũng không loạn như vậy”.

“Ý ngươi như thế nào”. Doanh Thiên nhíu mày.

“Đạo hữu hẳn là rõ bản thân mình không bị thiên địa gông xiềng giống như chúng ta”. Phật Tổ nói một câu.

Chỉ là một câu này khiến Doanh Thiên rơi vào trầm mặc, hắn nhớ lại một cái trắng xoá tóc râu lão đầu, lão đầu này vì đem cho hắn sinh cơ mà tốn hao vô số tâm huyết. Lão đầu này vì hắn tương lai mà trải cho hắn một con đường. Mặc dù con đường này trông gai mờ mịt, thế nhưng là nhờ con đường này hắn mới có ngày hôm nay.

“Thì thế nào”. Doanh Thiên nhàn nhạt nói.

Phật Tổ bình tĩnh nói tiếp:”Chúng ta đạt tới cấp độ này đều đã đoạn nhân quả, thế nhưng đạo hữu cũng hiểu rõ hơn ai hết, nhân quả có để đoạn, nhưng không thể tuyệt”.

“Ân, mỗi một cái nhân quả sẽ kéo theo nhiều hậu quả, đó là vì sao ta thắc mắc, Phật Gia chính là không dính nhân quả, vậy mà ngươi mạo hiểm dò xét ta địa điểm trùng sinh, cái này đã đem ngươi dính vào ta nhân quả”. Doanh Thiên tiếp lời Phật Tổ.

Quả thật như vậy, nhân quả trong thiên địa được chi phối bởi Nhân Quả Hố Đen, đó là một trong Thập Đại Thiên Căn, Nhân Quả Hố Đen Chi Phối toàn bộ nhân quả trong thiên địa. Đạt đến một cái trình độ nhất định muốn tiến xa hơn đều phải chém dứt nhân quả mới có thể tiến thêm một bước.

Đạt đến trình đôn giống như Doanh Thiên cùng phật tổ này càng là không dính nhân quả. Nói một cách khác đó là bọn hắn đã nhảy ra Thiên Địa. Không chịu thiên địa xiềng xích, cho nên bình thường nhân quả sẽ không thể tác động đến bọn hắn.

Chỉ có Nguyên Thuỷ Nhân Quả món đồ này mới có thể tác động lên bọn hắn. Nguyên Thuỷ Nhân Quả là thứ có thể nói là rất vô hại, nhưng cũng là thứ đáng sợ bậc nhất Thiên Địa.

Năm xưa Doanh Thiên bị một đám Thiên Tôn cùng cấp vây giết. Chính cái này đã kéo lên bọn hắn cùng Doanh Thiên nhân quả. Nếu năm đó bọn hắn có thể đem Doanh Thiên hoàn toàn triệt để giết chết, nhân quả kia sẽ tự biến mất. Thế nhưng là Doanh Thiên còn sống, cái này sẽ kéo theo nhân quả biến đổi, gây nên hậu quả đáng sợ.

Nói cách khác, mỗi một hành động gây ra đều sẽ để nhân quả quấn thân, giống như Doanh Thiên lần trước đi vào Thời Gian Trường Hà dò xét Viêm Đế, sau đó kết lên nhân quả với cái thân ảnh thần bí kia.

Điều đáng nói là, Doanh Thiên xuất thân chính là không chịu Thiên Địa ràng buộc, cho nên hắn không bận tâm nhân quả, hắn cũng chưa từng đoạn hết nhân quả ngoại trừ một lần. Cho nên trên người Doanh Thiên nhân quả tích luỹ qua nhiều kỷ nguyên như vậy căn bản chính là vô số kể. Đó mới là điều đáng sợ. Bởi vì cũng Doanh Thiên kết lên Nhân quả sẽ gây ra vô cùng đáng sợ hậu quả.

Vậy mà phật tổ không để tâm chuyện này mà vẫn cố dò xét Doanh Thiên, đây là điều Doanh Thiên thắc mắc.

Phật Tổ điềm đạm nói tiếp:”Năm đó bọn hắn vây giết Đạo Hữu, sau đó trở về thì phát hiện nhân quả trên thân Hỗn Loạn, cái này làm bọn hắn hoảng sợ tìm đến Tây Thiên muốn dò xét Nhân Quả Hố Đen, tiếc là nhân quả hỗ đen cũng vì đó mà Hỗn Loạn vô cùng, thậm chí gây ra bạo động khiến cho thiên địa nhân quả trở nên hỗn loạn vô cùng”.

Dừng một lát Phật Tổ tiếp:”Sau đó còn kéo theo Vận Mệnh Vòng Xoáy cũng vì đó mà hỗn loạn theo, mặc dù thời gian qua nhìn thiên địa có vẻ yên tĩnh, thế nhưng bên dưới là một cơn sóng có thể nhấn chìm Thiên Địa này bất cứ lúc nào”.

Vận Mệnh Vòng Xoáy cùng Thời Gian Trường Hà, Nhân Quả Hố Đen đều là Thập Địa Thiên Căn, đặc biệt Nhân Quả Hố Đen Và Vận Mệnh Vòng Xoáy chính là có mối liên kết, nhân quả sẽ cải biến vận mệnh.

Doanh Thiên Nge được cười ha ha nói:”Xem ra dính vào ta nhân quả khiến cho những năm này bọn hắn sống không dễ chịu gì nha”.

Phật Tổ mỉm cười nói:”Đúng vậy”.

“Thế nhưng là việc này cũng người không có liên quan gì, ngươi cũng không cần thiết phải tìm ta”. Doanh Thiên hỏi tiếp.“Cách đây không lâu, Nguyên Thuỷ Vũ Trụ đã bị thủng”. Phật Tổ chậm rãi nói.

Nghe được câu này, Doanh Thiên con mắt có chút trầm xuống, hắn đã dự đoán điều này, thế nhưng hắn vẫn mong là chưa tới. Vừa rồi Phật Tổ nói ra không nghi ngờ gì là ngày đó cũng đã tới.

“Có thứ gì đi vào”. Doanh Thiên hỏi.

“Rất nhiều, thế nhưng là chư vị Thiên Tôn đã kịp thời chặn lại” Phật Tổ đáp.

“Còn gì nữa không”. Doanh Thiên tiếp tục hỏi.

Phật Tổ hít một hơi nói tiếp:”Linh Bảo Thiên Tôn đã đi qua lỗ thủng dò xét qua, khi trở về bị thương không nhẹ, sau đó liền đem chính mình một Thế tu vi đem lỗ thủng lấp lại”.

“Nói như vậy ngươi bốc lên phong hiểm tìm ta chính là vì chuyện này”. Doanh Thiên kết luận.

“Chính vậy, lại nói, Thiên Địa này ai hiểu rõ hơn bên ngoài kia, chỉ có Đạo Hữu mà thôi”. Phật Tổ cười cười gật đầu.

“Quả không hổ danh là Phật Tổ, đây là vì chúng sinh mà quên mình nha”. Doanh Thiên trêu chọc.

Giống như là không nge thấy Doanh Thiên trêu chọc mình, Phật Tổ cười nói tiếp:”Thiên Địa chúng sinh nguy hiểm, ta nhất định phải ra một phần sức. Lại nói, tổ chim bị phá, trứng liệu còn nguyên vẹn?”.

“Tốt, việc này chờ ta trở về sẽ đích thân đến gặp Ngươi đàm đạo”. Doanh Thiên đứng lên muốn rời đi.

“Phật Môn cửa luôn chờ đạo hữu trở về”. Phật Tổ nán thêm một câu.

Nge được Phật Tổ câu này, Doanh Thiên bước đi bỗng dừng lại, một lát sau hắn nói:”Ta cùng phật môn đều đã hết duyên, năm đó ta rời đi cũng đem ta cùng phật môn nhân quả chặt đứt”.

“Đó là vì Đạo Hữu không muốn phiền cho Phật Môn ta”. Phật Tổ nói thêm.

“Cái gì đã qua liền để nó qua đi, không cần nhắc lại”. Dứt lời Doanh Thiên đi thẳng xuống núi.Nhìn theo bóng lưng Doanh Thiên bước đi, Phật Tổ liền chắp tay lại phật hiệu một câu, sau đó nói thầm:”Lần nữa đăng lâm, nhất định là gió tanh mưa máu, thế nhưng là.....”.

Sau đó phật tổ thân ảnh liền trở nên hư ảo rồi biến mất hoàn toàn.

Cũng lúc này, mọi thứ xung quanh trở lại như cũ, từng người đều bàng hoàng, bỗng có ai hét lớn:”Tượng Phật không thấy”.

Giống như một quả bom, vô số ánh mắt đều hướng bên trong chùa, tôn tượng phật kia đã biến mất không còn. Giờ phút này ai nấy đều bàng hoàng.

“Chẳng lẽ chúng ta làm phật nổi giận”. Có người thất thần nói ra.

“Kẻ nào, kẻ nào làm điều gì khiến phật nổi giận rời đi”.

Giờ phút này mọi người đều là nháo nhác hoảng loạn.

Ngay lúc đó, trên bầu trời mây đen vần vũ. Sau đó một cỗ thần uy khổng lồ xuất hiện đem Vạn Lý Thành chúng sinh đều ép quỳ xuống.

Chỉ gặp trên bầu trời kia, một con khổng lồ mắt chậm rãi mở ra, con mắt này thâm sâu khó lường, tại trong ánh mắt lại có kim quang sáng chói.

Con mắt này dò xét thật kỹ trong chùa, sau đó lại dò xét thành, tựa hồ Vạn Lý Thành mọi ngóc ngách đều không thể tránh khỏi ánh mắt này truy xét. Cuối cùng, giống như không truy xét ra điều gì. Con mắt này chạm rãi biến mất.

....

Tại một nơi xa xôi trong vũ trụ, một con mắt thâm thuý mở ra, tản mát ra kim quang khiếp người, sau đó nhỏ giọng nói:”Đến cùng là chuyện gì xảy ra”.giọng nói này tự hỏi.

“Ngươi xuất quan”. Một âm thanh nhỏ nhẹ vang lên.

“Ân, vừa rồi Cực Huyền Giới bị một lực lượng phong bế, ta không dò xét được, sau khi lực lượng này biến mất, tượng phật tổ cũng đã mất rồi”. Chủ nhân con mắt đáp.

“Nên cẩn thận, Thần Giới hiện tại vô cùng loạn, chờ ngươi đột phá rồi hãy tính”. Âm thanh nhỏ nhẹ kia lần nữa vang lên.

“...”

....

Rời khỏi chùa sau đó, Doanh Thiên một mình đi dạo trên đường phố, hắn trầm mặc, bởi vì hắn suy nghĩ rất nhiều, Nhân quả món đồ này hắn không sợ, bởi vì hắn là cái duy nhất sinh linh không phải thiên địa này sinh ra, cho nên thiên địa nhân quả không thể ảnh hưởng đến hắn. Thế nhưng là cũng vì hắn mà hiện tại nhân quả đang hỗn loạn, cái này gây nên Vận Mệnh cũng hỗn loạn. Đồng thời làm toàn bộ thiên địa rơi vào hỗn loạn theo.

Đây tuyệt đối là một hồi đại tai nạn, rơi vào nhân quả hỗn loạn, ngoại trừ Thiên Tôn đã nhảy ra Thiên Địa, cho dù là Đạo Quân cũng không thể tránh khỏi hậu quả thảm khốc.

Đặc biệt là Nguyên Thuỷ Nhân Quả thứ đồ này, chính là Thiên Tôn cũng phải sợ hãi.

Doanh Thiên một mực đi, cuối cùng hắn dừng lại trước Vạn Lý Tháp. Giờ phút này Vạn Lý Tháp là giữa một cái rộng lớn quảng trường, trên quảng trường chỉ có lác đác vài người qua lại.

Doanh Thiên nhìn lên ngọn tháp xuyên qua vô tận tầng mây kia, cuối cùng hắn nói thầm:”Nên đến, ta cũng cần lấy món đồ kia”.

....

Giải thích một chút cho ae, mình chỉ viết qua về nhân quả, cũng sẽ không đi sâu vào nhân quả giống như tôn thượng nên ae sẽ k sợ tẩu hoả nhập ma đâu,:v.

Chương 50: Nguyên Thuỷ Vũ Trụ Thế Cục

Doanh Thiên sau khi đi ra cổ tự, hắn k có lập tức đi về biệt viện, mà là tìm đến một đỉnh núi.

Đỉnh núi cao.

Gió mát.

Trăng treo cao.

Tóc trắng bay theo gió.

Doanh Thiên mắt hướng trăng nhìn tới, nếu là ngươi đứng sau lưng hắn giờ phút này, nhìn bóng lưng hắn. Tự khắc ngươi sẽ thấy được một mảnh cô độc.

Đúng thế, là cô độc.

Hắn trong lòng giờ này cũng không có suy nghĩ gì. Hắn chỉ đứng đó im lặng nhìn trăng, nhìn trời, nhìn cây cối.

Cuối cùng thật lâu sau đó hắn tự vỗ trán mình cười nói:”Thật đẹp”.

Bởi vì chính hắn cũng không nhớ rõ, lần cuối cùng được ngắm một khung cảnh yên bình như thế này đã là bao lâu.

Tại hắn bước trên con đường này thời điểm, chỉ có là chém giết đi lên. Có thể nói, tại hắn bước đi trên con đường này, hắn là tắm trong máu đi lên. Hắn là lấy vô tận thây khô làm lót chân.

Cho đến ngày hắn thành đạo. Một ngày lại một ngày cùng những cái kia lão bất tử đối chí. Lại suy nghĩ tìm chính mình câu trả lời.

Có thể nói, hắn thời gian yên bình là lác đác không có mấy.

Ngắm nhìn thời gian đủ lâu. Cuối cùng Doanh Thiên ngồi xếp bằng lại. Hắn muốn tiếp tục khôi phục tu vi của mình.

......

Nguyên Thuỷ Vũ Trụ.

Tây Phương Phật Giới.

Tây Thiên

Trong bao la tinh hà, ngồi đó một tôn khổng lồ tượng phật. Tượng phật này toàn thân là kim quang chiếu rọi.

Tay là ngàn cái.

Xếp bằng trên một cái đài sen khổng lồ.

Trong không gian vang vọng lấy từng tiếng phật âm kéo dài.

Xung quanh tượng phật này trôi nổi từng cái thiên vực, có tới mấy chục cái.

Cái này có thể tưởng tượng, thử nghĩ một chút. Một cái Thiên Vực là có chứa lấy hàng tỉ cái tinh cầu. Mà trong hàng tỉ tinh cầu đó lại có tới hàng triệu toà thế giới.

Vậy mà một toà Thiên Vực ở trước mặt tượng phật này cũng chỉ giống như một cái bàn tay.

Có thể thấy được. Tôn tượng phật kia là to lớn đến cỡ nào. Tại trước mặt tượng phật này. Một toà thế giới cùng hạt bụi không có gì khác nhau.

Nếu như có người biết hàng đều sẽ nhìn ra. Đây là một toà Đạo Thân. Chủ nhân của nó không ai khác, Phật Tổ Như Lai.

Lúc này đây. Trên đỉnh đầu của toà Đạo Thân này, có một ngọn núi. Ngọn núi này phi thường to lớn. Chính là đem hơn trăm cái tinh cầu gộp lại mới có thể sánh.

Tất nhiên cho dù là ngọn núi này lớn. Nhưng nếu đem so với toà Phật Đạo Thân kia. Nó chỉ giống như một hạt gạo trên đầu mà thôi.

Núi này vi Vạn Phật Sơn.

Bởi vì núi này là ngụ lấy toàn bộ Phật Vị Thánh Phật của Tây Thiên.

Truyền ngôn nói. Chứng Đạo quả vị thành Phật về sau, đều sẽ tới Vạn Phật Sơn cư ngụ.

Vạn Phật Sơn xưng là Thánh Phật chi địa.

Bởi vì nó là lấy thân thể của 2 vị Cổ Phật trước khi toạ hoá biến thành. Là Phật A Di Đà cùng với Phật Thích Ca Mâu Ni.

Cũng là vì Nhiên Đăng Cổ Phật cùng Phật Tổ Như Lai bản tôn cư ngụ.

Lúc này đây, trong một toà tiểu miếu, ngồi đó 2 người. 2 người này là đang đánh cờ. Nhìn vào bàn cờ này, sẽ thấy lạ là, bàn cờ này lớn vô cùng, chính là so với một cái bình thường bàn cờ đều lớn gấp mười.

2 người nãy mỗi một nước cờ đi đều phi thường lâu, tựa hồ mỗi một nước cờ đều phải suy nghĩ vô cùng cẩn trọng.Nếu là có người đủ cường đại ở đây nhìn vào bàn cờ này đều sẽ khiếp sợ.

Bởi vì bàn cờ này chứa lấy vô tận ảo diệu, tựa như bên trong nó chứa đựng vô thượng đại đạo.

Mỗi một nước cờ di chuyển liền giống như đại đạo diễn hoá khôn lường. Tựa hồ như cả thiên địa đều giống như ở bên trong bàn cờ này.

Một cái tóc bạc trắng xoá lão nhân và một cái áo vải hoà thượng.

Áo vải hoà thượng chính là trước đó gặp mặt Doanh Thiên, Phật Tổ Như Lai.

Phật Tổ Như Lai, đây là tồn tại chí cao vô thượng, đây chính là mọi sinh linh đều biết đến danh tiếng. Đây là Thiên Địa phúc chủ, chính là tồn tại mà tất cả mọi sinh linh đều hướng tới quỳ bái.

Mà trước mặt ông lão tóc trắng kia nhìn rất bình thường. Thế nhưng là có thể cùng Phật Tổ Như Lai bình khởi bình toạ. Lại có thể là nhân vật cỡ nào.

Ván cờ này 2 người đã đánh cùng nhau hơn 1 ngàn năm vẫn chưa có phân ra thắng bại.

Cuối cùng hồi lâu sau, Phật Tổ Như Lai nhìn bàn cờ chậm rãi nói ra:”Hoà”.

“Lại là hoà”. Đối mặt Phật Tổ, ông lão tóc trắng cũng gật đầu mỉm cười:”Đây đã là ván thứ 10 vạn chúng ta hoà”.

“Nhanh như vậy đã là tròn 10 vạn ván rồi sao”. Phật Tổ trầm ngâm đáp.

“Thế nào”. Ông lão tóc trắng hỏi.

“Đạo Hữu hỏi cái gì thế nào?”

“Chẳng phải vừa rồi người vừa gặp hắn”.

“Ân, vừa gặp” Phật Tổ gật đầu đáp:”Chỉ tiếc là cái gì cũng không hỏi được”.

“Là hỏi không được, hay là không hỏi đây”. Ông lão tóc trắng mỉm cười nhìn Phật Tổ hàm ý nói.

“Đạo Hữu đều đã có câu trả lời, lại cần gì phải hỏi đâu”. Phật Tổ cười cười đáp:”Lại nói, liền ta hỏi, Người kia cũng sẽ không trả lời đi”. Dừng một chút Phật Tổ nói tiếp:”Nhưng chắc chắn là, lần này người kia trở về, Thiên Địa ắt sẽ đại loạn”.

Đối mặt Phật Tổ ông lão tóc trắng cũng là thờ dài gật đầu:”Hắn chưa trở về, nhưng là sóng ngầm cũng đã bắt đầu nổi lên rồi, nhìn bề ngoài thì có vẻ là yên tĩnh. Thế nhưng giấu bên trong là một cơn sóng giữ”.

“Bên kia Thiên Đạo đám người cùng Tam Thiên Đại Đạo thì sao”. Phật Tổ hỏi.

“Trước đó ta có đánh tiếng qua bọn hắn thái độ.....”. Ông lão tóc trắng đáp:”bọn hắn cũng không có rõ ràng, nhưng là chúng ta đều biết, bọn hắn là không bỏ qua, đừng nói bọn hắn chịu bỏ qua. Cho dù là bỏ qua thì người kia cũng nhất định không bỏ qua.......Về phần Tam Thiên Đại Đạo bọn hắn trọng thương đến giờ còn chưa khỏi,nghe tới người kia Danh Tự đều sợ đến mất mật, cũng có vài cái không sợ chết có ý muốn trả thù đây”.

“Haizzz, đây là nhân quả hỗn loạn gây ra”. Phật Tổ thở dài nói:”bọn hắn mặc dù trọng thương chưa khỏi. Nhưng là Đại Đạo Bổn Nguyên đều nhanh chóng trọng diễn, cũng có không ít đều đã thức tỉnh”.Bởi vì năm đó Doanh Thiên bị Đại Đạo Đạo Quân đến vây giết, trong tràng chiến đấu kia. Hắn thẳng tay đồ sát tới mấy trăm vị Đạo Quân. Không những thế mà còn triệt để đồ diệt đại đạo. Bóp vỡ Đại Đạo Chi Tâm, huỷ diệt Đại Đạo Bản Nguyên, phá tan Đại Đạo Áo Nghĩa. Khiến cho những đại đạo này triệt để huỷ diệt. Cái này khiến cho Thiên Địa rơi vào đại loạn.

Bởi vì khi Doanh Thiên huỷ diệt đại đạo, tức là đại đạo đó sẽ biến mất khỏi Thiên Địa.

Ví dụ như. Ngươi tu luyện Hoả Đạo. Nếu như Hoả Đạo Bản Nguyên, Hoả Đạo Chi Tâm bị vỡ nát. Ngươi toàn bộ tu vi Hoả Đạo sẽ bị đánh rớt.

Đại Đạo 3000. Thế nhưng là trong thiên địa sinh linh căn bản là vô cùng vô tận.

Thử nghĩ một chút, số người tu luyện những đại đạo kia là nhiều đến không thể tưởng tượng nổi. Trong chớp mắt đại đạo tan vỡ. Vô số tu sĩ tu luyện đại đạo kia đều bị đánh rớt về phàm nhân, bất kể tu vi cao thấp. Cái gì Tiên Đế, cái gì Thánh Giả đều không ngoại lệ đều bị đánh rơi về phàm nhân.

Cho dù còn sống những cái kia Đạo Quân đều không ngoại lệ may mắn. Toàn bị Doanh Thiên đánh cho trọng thương. Đại Đạo Bản Nguyên bị thương nặng khiến cho rơi vào ngủ say.

Chính vì thế sau trận chiến đó, đại đạo suy yếu. Gọi là Kỷ Nguyên Đạo Suy.

Thời gian trôi qua, Đại Đạo trọng thương cũng bắt đầu khôi phục, những cái kia Đại Đạo bị huỷ diệt cũng được Thiên Địa lần nữa diễn hoá đi ra.

“Quan trọng là Thiên Đạo bên kia đám người” ông lão tóc trắng cười cười nói:”Nếu Thiên Đạo bên kia chỉ rõ thái độ, thì bọn hắn mới sẽ làm.... còn không thì sẽ chưa đâu, dù sao cũng không ai muốn tự minh đi làm pháo hôi cả”.

“Bọn hắn đều muốn mình làm người đánh cờ”.Phật Tổ gật đầu đáp:”Thế nhưng là bàn cờ này rộng lớn cùng phức tạp, đến cùng ai là người đánh cờ đều chưa có rõ ràng”.

“Chưa kể, bên ngoài những cái khách nhân kia, bọn hắn đều là biến số lớn”. Ông lão tóc trắng suy tư nói ra.

“Đúng vậy, là biến số lớn”.

......

Thiên địa linh khí tụ hội. Chỉ thấy trên đầu Doanh Thiên tụ thành một cái vòng xoáy linh lực.

Vòng xoáy này đang điên cuồng thôn phệ linh lực Cực Huyền Giới. Cho tới khi linh lực thiên địa gần như cạn kiệt.

Lúc này vòng xoáy mới biến mất vào trong thân thề Doanh Thiên.

Lúc này trong đan điền hắn xuất hiện một cái vòng xoáy. Gọi là Linh Động.

Tất nhiên, hắn đã đạt tới Linh Động Cảnh.

Linh Nguyên Cảnh là tụ linh khí thành Linh Nguyên. Linh Động Cảnh là đem Linh Nguyên diễn hoá thành Linh Động.

Linh Động Cảnh tu sĩ chính là một cái đăc biệt cảnh giới. Tại cảnh giới này, cho dù là ăn ngủ, nằm chơi, tuỳ thời tu sĩ đều có thể hấp thu linh khí để tu luyện. Mặc dù nói không thể sánh bằng việc chuyên tâm tu luyện.

Thế nhưng là mỗi giờ mỗi khắc đều có linh khí hấp thu. Đây là làm ít công to, đối với ai cũng đều có lợi ích.

Giờ phút này Doanh Thiên trên thân khí tức cũng đã thay đổi tới Linh Động cảnh.

Hắn cũng không có tiếp tục tu luyện. Mà là lấy ra một đồ vật.

Đồ vật này là một khúc gỗ.

Khúc gỗ này chỉ lớn cỡ cánh tay, đây là năm xưa hắn từ trong một cái Hung Địa đạt được.Bề ngoài khúc gỗ này cùng bình thường thân cây không có gì khác nhau, chỉ là trên thân khúc gỗ có lấy vết cháy xém, và nó bị người chặt đứt. Nếu là từ mặt cắt khúc gỗ này vào sẽ thấy có tới hàng trăm đường vân gỗ. Nhưng đường vân gỗ này cũng không phải là bình thường vân gỗ.

Bởi vì Doanh Thiên nhìn ra được, những cái này vân gỗ không bình thường cho nên hắn mới lưu lại. Bởi vì khúc gỗ này giấu đến một cái bí mật vạn cổ.

Quan sát khúc gỗ này hồi lâu Doanh Thiên lẩm bẩm:”Quái lạ, cái này cũng quá lạ lùng đi, theo lý mà nói thì không thể nào như vậy.... tựa hồ là......”.

Doanh Thiên đưa tay sờ sờ những đường vân gỗ kia. Sau đó giống như hiểu được gì đó, hắn mỉm cười nói:”Có lẽ là như vậy đi, xem ra là làm sự tình không muốn người biết nha”.

———-

P/s:

Mình không rành lắm về khoản truyền thuyết tàu.

Cho nên tên nhân vật mình có thể lấy, còn về phần cốt truyện nhân vật và bối cảnh các thứ sẽ không giống hoàn toàn truyền thuyết trung quốc.

Nên ae đọc truyện k cần ném đá nha. ^^

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau