NGUYÊN THUỶ ĐẠI THIÊN TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nguyên thuỷ đại thiên tôn - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Ta Đến Mượn Đồ

Thái Âm Cốc lúc này, trong 1 toà trang viên, Doanh Thiên an toạ ngồi đó. Đối diện là Ma Âm cùng chư vị trưởng lão. Dâng lên trà ngon sau đó đều là thành thật ngồi đó. Không ai nói câu nào, bầu không khí có chút nặng nề.

Cũng phải thôi, đối diện 1 cái thực lực khủng bố giết mấy vạn người như giết mấy vạn con kiến thì ai mà k sợ hãi. Ma Âm lúc này cũng là âm thầm may mắn, nghĩ tới lần trước nàng thế nhưng là dám tới tìm hắn cảnh báo cũng thật là buồn cười, lại còn nghĩ hắn có mưu đồ không tốt vs Thái Âm Cốc. Lấy hắn thực lực căn bản k cần mưu đồ. Trực tiếp xông vào Thái Âm Cốc đoạt liền được, về phần Linh Phi sau khi dâng trà cho hắn liền thành thật đứng ở đó. Nội tâm nàng hiện tại là sợ hãi và thầm thấy mình quá may mắn, nếu lúc trước thật chọc giận hắn thì có lẽ nàng hiện tại đã là 1 nắm huyết vụ cũng k chừng. Cũng đừng nghĩ hắn sẽ để ý nàng chút nhan sắc này mà thương hoa tiếc ngọc. Thật chọc giận hắn thì là tiên nữ cũng như vậy bị hắn bóp chết.

Doanh Thiên uống xong 1 chén trà. Sau đó là trực tiếp với lấy ấm trà liền tu ực ực.

“Ân, trà ngon” Doanh Thiên nhấm nháp.

Sau đó hắn tiếp tục nói “Đưa ta đi gặp nàng”

Ma Âm nội tâm chợt nhảy 1 cái liền thận trọng hỏi lại “Ai”

Doanh Thiên mỉm cười k đáp, chỉ là tiếp tục uống trà. Ma Âm cũng là k biết nên làm thế nào thì đúng lúc này có 1 thanh âm truyền vào trong sảnh “Đưa tôn giá tới gặp ta”

Ma Âm nghĩ cũng k nghĩ liền lập tức mời Doanh Thiên rời bước theo mình. Đi qua Thái Âm Cốc lúc này trong cốc hiện lên 1 mảnh vắng vẻ. Chỉ có lại mấy người đệ tử còn đang dọn dẹp. Hiển nhiên ban nãy nàng cố ý đặt ra quyết đấu là để đệ tử trong cốc đi theo thông đạo bí mật mà rời đi nơi này. Khi đó nàng căn bản là biết Thái Âm cốc khó qua 1 kiếp này. Không nghĩ tới là Doanh Thiên lại xuất hiện hoá giải 1 kiếp này.

Đi sâu vào Thái Âm cốc liền xuất hiện 1 hang động, Động sâu tới mấy ngàn trượng, hơn nữa trong động phát ra 1 cỗ hàn khí mang theo chút âm tà. Doanh Thiên nhìn 1 lát rồi mỉm cười bước vào động. Trên vách động có ẩn lấy nhiều Thái Âm thạch. Càng đi sâu vào trong Thái Âm thạch xuất hiện càng nhiều và hàn khí cũng ngày càng lạnh. Nguyệt Nhi theo sau Doanh Thiên cũng có chút chịu k nổi liền nói “Sư Tôn, đệ tử lạnh quá”

Doanh Thiên k ngoảnh lại chỉ là vừa bước vừa nói “Hàn khí này phù hợp cho ngươi luyện thể, 1 chút hàn khí như vậy đều k chịu đc thì ngươi cũng k cần đi theo ta nữa”

Nguyệt Nhi chỉ là ngân ngấn nước mắt sau đó trên mặt hiện lên 1 vẻ kiên định liền cắn răng tiếp tục bước theo. Ma Âm và Linh Phi nhìn thấy màn này cũng k biết nên nói gì. Nguyệt Nhi dù sao cũng chỉ 6 tuổi, có nhất thiết như vậy nghiêm khắc hay không.

Cuối động là 1 cái rộng lớn động phủ, bước đến đây liền trông thấy 1 cái lão ẩu tóc trắng ngồi ở đó. Lão ẩu này lộ ra vô cùng bệnh trạng. Giống như 1 cơn gió đều có thể thổi ngã nàng. Lão ấu này là sư tôn của Ma Âm cũng là Thái Âm cốc đời trước cốc chủ. Hiển nhiên ban nãy người truyền âm cho Ma Âm bảo nàng kéo dài thời gian chính là nàng.

Lão ấu này ho 1 tràng dài sau đó khó khăn hỏi “Không biết tôn giá tìm ta là có chuyện gì”

Doanh Thiên cười nói “Ta tới mượn đồ, là tấm lệnh bài kia”. Lời vừa thốt lên làm lão ấu này biến sắc, nàng thật sâu nhìn nam tử này, sau đó trầm mặc.

Doanh Thiên chỉ cười không nói gì, sau 1 lát lão ấu mới khó khăn nói tiếp “Tôn giá nói là mượn”

“Không sai, là mượn” Doanh Thiên đáp.

Lão ấu kia trầm mặc 1 lát r quả quyết nói. “Nếu là tôn giá có thể lấy đi. Liền lấy” vừa nói nàng vừa quay đầu nhìn về phía sau. Chỉ thấy ở đó có 1 tế đàn, trên tế đàn đặt 1 người, người là đã chết thế nhưng thần uy vẫn còn tản mát ra khí tưc cường đại. Hiền nhiên đây chính là cỗ thần thi trong truyền thuyết của Thái Âm cốc. Những thái âm thạch kia chính là kết tinh hàn khí phát ra từ bộ thần thi này. Cỗ thần thi này là 1 nữ tử vô cùng xinh đẹp, mặc dù đã chết thế nhưng là trông nàng chỉ giống như là đang ngủ say mà thôi. Trên 2 tay nàng để trước bụng lúc này chính là đặt lấy 1 miếng gỗ. Miếng gỗ hình lục giác. K có cái gì hoa văn, trông chỉ như 1 miếng bình thường nhất gỗ.Cũng hiển nhiên đây chính là đồ vật kia mà Thần Điện muốn đoạt tới trong tay. Doanh Thiên cũng minh bạch lão ấu này ý đồ, nếu là Doanh Thiên thực lực có thể lấy đi nàng cũng k có ngăn cản, thế nhưng là lực lượng thần thi căn bản k phải người thường có thể lấy. Cho dù là đã chết thế nhưng là Linh Đế cấp bậc cường giả tới gần cũng sẽ bị thần uy ép chết.

Doanh Thiên lộ ra 1 vẻ k quan trọng trực tiếp tiến về tế đàn. Bước qua trận pháp bảo vệ tế đàn liền 1 cỗ khủng bố thần uy liền áp lên người hắn. Thế nhưng là liền 1 cọng tóc hắn đều k có rung. Lão ấu kia thấy màn này cũng vô cùng kinh hãi, nàng biết thần uy đó là cỡ nào đáng sợ. Lấy nàng tu vi lúc đỉnh phong cũng chỉ vừa bước vào trận pháp liền bị ép quỳ xuống, phải biết tu vì của nàng lúc đỉnh phong cao tới doạ người. Cho dù là Linh Đế đỉnh phong cũng đỡ k nổi nàng 1 chiêu.

Doanh Thiên bước tới bên cạnh Thần thi sau đó trực tiếp đem trong tay thần thi miếng gỗ kia gỡ ra, sau đó bước ra ngoài. Hắn nhìn qua mấy người rồi nói “Các ngươi tạm thời liền đi theo ta, ta có thể bảo vệ các ngươi, đây là trả cho các ngươi Thái Âm nhất mạch này ân tình” sau đó lại nói tiếp “Hằn k bao lâu nữa bên kia sẽ đem tới càng nhiều cường giả, Đến phút chót thậm chí mấy tên thần kia cũng sẽ trực tiếp động thủ, k theo ta các ngươi chết chắc”

Thái Âm nhất mạch trong miệng hắn chính là 1 gia tộc năm xưa dưới trướng đại đệ tử của hắn. Hằn là sau khi đem toà này thế giới kiến tạo lên, liền cử họ ở đây trông coi. Qua vô số năm tháng như vậy liền sa sút tới trình độ này. Dù sao cũng là vì hắn nên Doanh Thiên mới đem ân tình này trả.Tiện thể bồi dưỡng lại thủ hạ, dù sao những thủ hạ năm xưa của hắn hiện tại cũng k biết như thế nào. Vì thế hắn quyết định bồi dưỡng ra 1 nhóm mới cường giả. Để thay hắn làm việc.

Lão ấu kia cũng k từ chối, liền trực tiếp đồng ý. Dù sao lấy nàng hiện tại thực lực cũng k bảo vệ nổi Thái Âm cốc những đệ tử kia. Chỉ có đi theo hắn mới có đầu sinh lộ. Hiện tại Thái Âm cốc đệ tử cũng chỉ có hơn 1000 người. Tất cả là nữ tử, mỗi cái đều xinh đẹp như hoa. Doanh Thiên nghĩ nghĩ 1 lát rồi hướng về phía xa hư không nói 1 tiếng “Tới đây”

Ngay lập tức không gian ba động sau đó mấy cái thân ảnh mờ ảo xuất hiện, cầm đầu chính là Huyết Tỳ Thần Vương và mấy vị thần khác. Mấy thân ảnh này xuất hiện liền khiến Ma Âm, Linh Phi và lão ấu kia hãi hùng khiếp vía. Bởi vì mấy thân ảnh này xuất hiện chính là mang theo thần uy cường đại vô cùng. Lão ấu sống nhiều như vậy tuế nguyệt cũng liền biết những thân ảnh này là tồn tại như thế nào. “Thần Linh Hồn Thể” lão ấu nói thầm trong lòng. Màn tiếp theo càng làm nàng chấn kinh hơn. Bởi vì mấy thân ảnh này xuất hiện liền quỳ xuống với Doanh Thiên “Bái Kiến chủ thượng”.

Lão ấu kinh hãi nghĩ mãi k ra, rốt cuộc thanh niên này là ai mà khiến thần cũng phải quỳ lạy. Chẳng lẽ là trong truyền thuyết Thần Vương, hiển nhiên nàng biết rõ sau khi thành thần cũng liền có mạnh yếu, mà trong đó có những vị vương giả trong thần, được xưng là thần vương. Đến đây nàng có thể khẳng định “Không lẽ là 1 vị Thần Vương chuyển thế”

Doanh Thiên đem tình huống 1 chút nói cho bọn hắn. Bảo bọn hắn an bài cho Thái Âm Cốc những đệ tử kia. Sau khi làm ra quyết định liền trực tiếp đem những Thái Âm cốc đệ tử kia mang về táng thần chi địa. Tạm thời để bọn hắn ở đó sẽ k có nguy hiểm tính mạng. Dù sao nơi đó đông đảo Thần Hồn còn tồn tại. Cho dù là mấy cái chân thần trên kia dám công đi vào cũng chỉ có vào mà k có ra.

Sau khi Huyết Tỳ đem những Thái Âm cốc đệ tử kia đi. Lão Ấu kia thở dài 1 hơi “Chúng ta thái âm nhất mạch có nghĩ vụ bảo vệ miếng gỗ kia. Trải qua vô số năm tháng, nghĩa vụ của chúng ta cũng hẳn là tới hồi kết rồi”

Ma Âm dò hỏi “Sư Tôn, chuyện là như thế nào”Lão Ấu giải thích “Chuyện này đã cổ lão tới mức k thể tìm hiểu, chỉ biết là chúng ta trải qua vô số thế hệ bảo vệ tấm gỗ kia. Chờ người tới lấy, có lẽ hiện tại người đó chính là người kia”

Về phần Doanh Thiên lúc này đã rời đi. Hắn tiếp tục đem lột da của Đại Địa Chi Hùng làm bồi dưỡng cho Nguyệt Nhi. Nguyệt Nhi tay ôm miếng lớn da đã chín vàng thơm ngon béo ngậy vừa ăn vừa vỗ vỗ đầu an ủi Đại Địa Chi Hùng “Hihi ngươi chịu khó nha. Chờ ta luyện thể xong thì ngươi sẽ k phải chịu khổ nữa rôi. Phải rồi ta đặt tên cho ngươi là Tiểu Hùng nhé hihi”

Đại Địa Chi Hùng 1 bộ uỷ khuất, ánh mắt có chút u oán nhìn Nguyệt Nhi.bị người ta lột da đã đành. Lại còn phải vì người ta đánh trận. Sau đó bị người đánh gần chết cũng k ai thèm quan tâm. Nếu như k phải nó sinh mệnh lực cường đại liền đã chết dưới 1 chưởng của vị Linh Tôn kia.

Lúc này Doanh Thiên đi tới, nhìn nó 1 chút sau đó nói “Không sai. Có 1 tia mỏng manh của Thái Cổ Ma Hùng. Mặc dù chỉ là tạp chủng nhưng ta có cách đem ngươi phản tổ”

Sau đó Doanh Thiên đem 1 bộ công pháp trực tiếp khắc vào nó trí nhớ. Đây là Vô Thiên Ma Kinh, là công pháp tu luyện độc nhất của Thái Cổ Ma Hùng.

Về Phần Tiểu Hùng sau khi nhận được công pháp liền mắt tròn mắt dẹt. Nó biết công pháp này vô cùng lợi hại. Thế là lấy 1 cái tư thế vô cùng cổ quái bái lạy Doanh Thiên, sau đó mở miệng giọng ồm ồm nói “Tạ chủ nhân ban thưởng. Ta nguyện cả đời làm chủ nhân toạ kỵ”. Đạt tới cấp độ này ma thú đều là khai hoá linh trí và nói đc tiếng người. Lúc trước nó k nói gì là vì sợ k dám nói.

Doanh Thiên thì là lộ ra có chút cổ quái. Hắn thế nhưng là từng cưỡi Thần Long. Cưỡi qua Tiên Thú vô cùng lợi hại. Thế nào lại ngèo tới mức giờ phải đi cưỡi 1 đầu ngố hùng này. Hắn lắc đầu đầu, sau đó nhìn lại Tiểu Hùng lộ ra 1 nét cười cổ quái. Nói “Tốt, chịu khó 1 chút liền k để ngươi thiệt thòi”

Tiểu Hùng rùng mình nhìn nụ cười của Doanh Thiên. Nó thế nào đều cảm thấy có chút k ổn. Ngay sau đó Doanh Thiên là đem nó 1 tảng lớn thịt gỡ xuống. Khiến nó đau muốn chết. Nó liền biết sẽ k đơn giản như vậy mà.

Nguyệt Nhi hấp thụ đủ dưỡng chất về sau đã hoàn thành luyện bì giai đoạn. Tiếp tới sẽ luyện nhục. Da của Nguyệt Nhi lúc này đã là càng trắng nõn. Ẩn chứa cường đại lực lượng. Chính là đao kiếm bình thường đâm k xuyên. Đây là hiệu quả của việc sử dụng cao giai ma thú làm thực phẩm. Phàm nhân luyện thể chính là thông qua luyện tập gian khổ mà luyện thành. Nhưng những cái kia con em thế gia giàu có chính là trực tiếp đem thịt ma thú tới làm thức ăn. Thịt ma thu ẩn chưa năng lượng vừa để luyện thể lại có thể nâng lên tu vi nhanh chóng. Hiệu quả lại hơn hẳn những người tập luyện thủ công kia.

Doanh Thiên đem truyền cho Nguyệt Nhi công pháp gọi là Tịch Diệt Thiên Kinh, Thiên Kinh chính là do thiên địa tạo thành Kinh Thư, đây lac tuyệt thế công pháp liền xem như những cái kia Đạo Quân cũng vì đó mà điên cuồng. Hơn nữa đây cũng chỉ là truyền cho nàng da lông mà thôi. Còn cần chính nàng đi lĩnh hội.

Nửa đêm. Trăng tròn. 1 cái thủ ấn khổng lồ từ thiên khung phá vỡ không gian đánh thằng về phía Thái Âm cốc. 1 tiếng nổ lớn vang lên. Thái Âm cốc triệt để biến thành bình địa. Sau đó có mấy thân ảnh xuất hiện ở đây. 1 cái nói ra “Linh Thần đại nhân nổi giận, bọn chúng trốn thật là nhanh đi.” 1 cái khác lại nói “kể cũng lạ, chúng ta theo dõi chặt chẽ như vậy, bọn chúng lại cứ như vậy biến mất. Đây là làm thế nào”. Lúc này 1 cái thân ảnh khác tiến tới trầm thấp nói. “Mấy vị thần đã đem cả Cửu Hà Giới dò xét qua 1 lần, căn bản k tìm thấy. Chỉ có 1 nơi chưa dò qua”. Mấy thân ảnh còn lại nhìn nhau sau đó cùng hô lên “Táng Thần Chi Địa”

“Phải, là Táng Thần Chi Địa. Năm xưa trận đại chiến kia khiến vô số thần linh vẫn lạc. Nếu là mấy vị tồn tại kia nhúng tay vào thì liền mấy vị thần cũng k có cách nào, dù sao trong đó có mấy vị liền xem như Thiên Thần đại nhân cũng dây không nổi”

“Nếu là lại có thần chiến nổ ra thì sao”

Đến đây mấy thân ảnh trầm mặc. Thần chiến, đây đối với Cửu Hà Giới sẽ là đại tai nạn. K biết sẽ có bao nhiêu sinh linh mất đi tính mạng. Sẽ k biết có bao nhiêu tông môn thế lực sẽ tan thành mây khói. Liền xem như Cửu Đại Thần Điện cũng chưa chắc sẽ còn tồn tại.

Lúc này ở trong Táng Thần Chi Địa. Chúng đệ tử Thái Âm cốc, Ma Âm, Lão ấu cũng là trầm mặc. Nội tâm họ bây giờ chính là 1 cỗ bi thương. Trơ mắt nhìn sơn cốc truyền thừa vô số thế hệ bị san bằng. Hẳn là ai cũng sẽ đau thương.

Chương 12: Phiền Phức Tìm Tới Cửa

Nguyệt Nhi lúc này vừa đem lực lượng trong thịt của Tiểu Hùng chuyển hoá xong, vưng chắc đem luyện nhục giai đoạn đánh xuống cơ sở. Lúc này nàng đang xếp bằng, bắt đầu

Lĩnh ngộ Tịch Diệt Thiên Kinh, thể chất của nàng chính là trời sinh liền gắn với bộ Thiên Kinh này, chỉ thấy xung quang Nguyệt Nhi lúc này bốc lên từng đạo khí vụ đỏ như máu, cỏ cây tiếp xúc liền khô héo, hoá thành cát bụi.

Doanh Thiên thấy vậy liền đem lực lượng phong lại trong 1 vùng, tránh lực lượng tịch diệt khuếch tán ra ngoài. Tiểu Hùng thì là 1 bên đau khổ, nó biết Nguyệt Nhi đã đem giai đoạn luyện nhục luyện xong. Ngày mai cái tên kia nhất địch sẽ đem nó rút xương cho nàng luyện cốt. Nghĩ tới cỗ đau đớn kia nó liền run bần bật.

Doanh Thiên cũng đã bắt đầu cần phải đem thực lực khôi phục lại. Hắn hiện tại chiến lực liền không thua kém Hợp Đạo Thánh Đế 1 chút nào, nhưng đó là trong trường hợp hắn đem đại đạo vận dụng. Còn bản thân hắn chiến lực thực tế lúc này tương đương khó coi. Đem đại đạo vận dụng nhiều có thể sẽ gây tới Thiên Đạo dò xét ra. Gây tới nhiều phiền toái k cần thiết. Nếu là hắn thời kỳ đỉnh phong liền k e sợ điều gì. Tiếc là lấy hắn lúc này thực lực nếu là bị Đám người kia để ý liền khó bước.

Hắn xếp bằng ở đó. Bắt đầu vận chuyển công pháp. Công pháp của hắn là hắn hao tốn mấy cái kỷ nguyên đem toàn bộ trong thiên địa thiên kinh tìm tới. Sau đó lại hao tốn vô số tuế nguyệt mới đem những cái này thiên kinh dung hợp lại với nhau. Lại đem hắn bản thân sáng tạo ra vô thượng công pháp dung hợp thêm vào. Có thể nói hắn bộ công pháp này là thiên địa đứng đầu nhất công pháp. Vạn cổ đến nay chỉ có 1. Hắn đặt tên là Nguyên Thuỷ Hỗn Độn Thiên Kinh, công pháp vừa vận chuyển hắn liền bắt đầu hấp thu thiên địa linh khí. Chính là 1 cái hô hấp liền đem cả Cửu Hà Giới Linh Khi hấp thu hết không còn 1 tia. Việc này làm sinh linh Cửu Hà Giới vô cùng kinh hãi. Những cái kia Linh Đế,Linh Hoàng,.... đang bế quan cũng vì đó mà giật mình. Thiên địa linh khí là cỡ nào nhiều vô tận. Thế mà tự nhiên biến mất hết thử hỏi ai không giật mình kinh hãi.

Về phần Doanh Thiên thì là cười khổ, hắn có chút bất lực “Không đủ. Thiên Địa Linh khí quá ít, căn bản k đủ ta tu luyện. Nếu ta tu thêm 1 canh giờ liền cái thế giới này cũng bị ta hút khô mà sụp đổ”

Mặc dù Cửu Hà liên tục sinh sản linh khí thế nhưng là k đủ chèo chống hắn tu luyện. Hắn cũng liền k tu luyện nữa. Đành đứng dậy với lấy 1 bình rượu bắt đầu uống.

Ngay lúc này 1 cái thanh âm dễ nge vang lên “1 mình uống rượu, liền k buồn sao”. Doanh Thiên không ngoảnh lại, chỉ thản nhiên đáp “Cũng là buồn, nếu không tới uống 1 chén”

Người tới là Ma Âm, nàng ở Táng Thần Chi Địa liền không có việc gì làm. Liền hỏi 1 vị thần vị trí của Doanh Thiên sau đó tới tìm hắn. Nàng biết nam tử này thực lực khủng bố, thế nhưng nàng lại nhìn ra được là hắn có chút cô đơn. Nàng cũng k hi vọng có thể trèo cao hắn. Chỉ đơn giản là muốn cùng hắn bầu bạn 1 chút.

Thực tế Doanh Thiên cũng là cô đơn. Hắn đã từng nghĩ, để vô địch liền k cần những thứ kia tình cảm, thất tình lục dục, hắn từng yêu, từng hận. Buồn qua. Khóc qua, vui cười qua. Thế nhưng lại từng cho rằng những thứ đó không cần thiết trên con đường này. Vì thế hắn sáng tạo ra Huyền Thiên Vong Tình Thiên Thư, hắn đạt tới cảnh giới kia. Thái Thượng Vong Tình.

Từ đó hắn trở nên lãnh khốc. Không có bất luận cái gì tình cảm. Người Thân quen của hắn cũng vì thế mà rời xa hắn. Khi hắn ở trong Thái Thượng Vong Tình tỉnh lại. Thì hắn đã là 1 người cô đơn. Hắn cảm thấy chính mình cô đơn. Hắn hoài niệm những thứ đã từng trài qua nhân sinh. Thế rồi hắn nhận ra, nếu sống mà không có nhân sinh vậy liền có ý nghĩa gì. Thế là hắn đem Thái Thượng Vong Tình phế bỏ. Lại tu lấy 1 viên Thuận Theo Tự Nhiên Chi tâm, buồn liền buồn, vui liền vui, tức giận liền tức giận. Bởi vì hắn đem mình coi là 1 cái phàm nhân. Hơn nữa còn là 1 cái rất tục phàm nhân.

2 người uống rượu. Trò chuyện 1 chút phiếm chuyện. Sau đó Doanh Thiên nói “Ngươi có hay không đồng ý làm ta thuộc hạ, ta hiện tại chính là đang cần người”

Trải qua 1 cuộc trò chuyện nhỏ. Ma Âm cũng biết Doanh Thiên không phải là dạng câu nệ tiểu tiết kia, nàng k lập tức đáp ứng chỉ liền hỏi dò “Vậy ngươi có thể cho ta biết ngươi là ai chứ, còn nữa ngươi có phải là thần chuyển thế”

“Hiện tại với ngươi biết nhiều liền k tốt. Ta có nói ra căn bản sẽ đem ngươi doạ sợ, ha ha. Có thể nói ta là bị người ám toán chút. Xem như là thần chuyển thế đi” Doanh Thiên cười.

“Ta thật có thể theo ngươi sao, lấy ta chút thực lực này.....” Ma Âm có chút tự ti.

“Yên tâm. Thiên phú của ngươi mặc dù kém. Thế nhưng là thể chất lại vô cùng đặc biệt.ta có thể đem ngươi tới độ cao ngươi chưa từng tưởng tượng” Doanh Thiên ẩn ý nói.

“Nếu như vậy.... Bái kiến chủ thượng” Ma Âm quỳ xuống. “Sau này k cần hành lễ, còn nữa gọi ta là công tử, ta còn trẻ” Doanh Thiên cười nói với Ma Âm.

“Vâng, công tử” Ma Âm kính cẩn nói.

Doanh Thiên có chút trầm ngâm “Như vậy liền ban cho ngươi 1 cái Danh Hiệu đi, Thất Tinh Đế Thuẫn một trong Băng Tinh Thuẫn, thế nào”

Ma Âm có chút lạ lẫm, lộ 1 vẻ k hiểu, nhìn ra đc Ma Âm không hiểu Doanh Thiên tiếp lời. “Chờ sau này ngươi liền hiểu, Hiện tại liền hoạt động chút gân cốt” nói xong liền đứng dậy vượn vai. Lại nói tiếp “Đã như vậy bố trí xong thiên la địa võng, k cần lại tiếp tục ẩn núp. Đi ra đi”

Ma Âm giật mình k hiểu Doanh Thiên nói gì, thế nhưng những gì phát sinh làm nàng lập tức hiểu ra. Xung quanh xuất hiện lấy liên tiếp từng đạo bóng người. Trên thân mỗi cái khí tức đều cường hoành vô cùng. Cái yếu nhất cũng là nửa bước Linh Tôn. Hơn nữa còn là tới liền mấy trăm cái. Làm cho Ma Âm tái nhợt. Nàng biết những cái này hẳn là theo nàng từ Táng Thần Chi Địa đi theo. Nàng đánh giá thấp sự quan trọng của việc này. Mặc dù nàng rất cẩn thận thế nhưng là có người lấy thủ đoạn cao thâm che giấu làm nàng k thể phát hiện ra đã bị bám theo.

Cuối cùng là mấy chục đạo thân ảnh xuất hiện cùng một chỗ. Linh lực đan xen vào nhau cực kỳ khủng bố. Đem Ma Âm ép tới không thở nổi. Cũng may Doanh Thiên vung tay liền đem uy áp hoá giải. Lúc này Ma Âm mới thở dài 1 hơi.

Đứng đầu một người bước lên phía trước mỉm cười nói với Doanh Thiên “Các Hạ thực lực quả nhiên k tầm thường, có hay không hứng thú trở thành Cung Phụng của Thần Điện”

“Một cái tiểu điện mà thôi, liền cũng dám xưng là thần điện. Còn muốn ta làm Cung Phụng, căn bản là k có tư cách này” Doanh Thiên k để ý nhàn nhạt dạo.

Lời này đi ra đem mấy cái này đều là tức giận vô cùng. Ở Cửu Hà Giới Thần Điện là có đc chí cao vô thượng địa vị, trong mắt sinh linh thì đây là thánh địa tu luyện. Ai k muốn gia nhập Thần Điện. Thế mà tên kia lại dám bôi bác thần điện. Đây là trắng trợn nhục nhã thần điện. Ngay lập tức 1 cái có chút tuổi trẻ bước lên chỉ vào Doanh Thiên “To gan, lại dám bất kính với thần điện. Ngươi đây là muốn chết” Hắn tên là Tư Đồ Giai. Tu vi là Linh Đế sơ giai, hắn chính là Thần Điện thần tử. Sau này chính là Điện Chủ người thừa kế. Hắn đây là muốn lập uy để những cái kia không phục trưởng lão nhìn nhận hắn.

“Giai Nhi, không đc vô lễ. Chúng ta đến đây có chuyện khác cần làm” 1 cái nam tử mặc hắc bào ngăn lại Tư Đồ Giai. Nam tử này căn bản k thấy rõ mặt mũi của hắn, đầu đội Hắc quan. Trên người hắn Linh Lực ở trong đám người này chính là cường hoành nhất. Giơ tay nhấc chân liền khiến Thiên Địa Linh Khi dao động theo. Ma Âm nhìn nam tử này ánh mắt co rụt lại. Nàng biết hắn là ai. Hắn là Thiên Hà Thần Điện vị điện chủ kia.Hắn tên là Lôi Tịch, k ngờ hắn như vậy mà đích thân giáng lâm. Nắm xưa đã từng 1 lần gặp hắn, Khi đó hắn thực lực là Linh Thánh Trung Giai, hiện tại trên thân hắn đã bắt đầu có 1 tia thần vận lượn lờ. “Không lẽ hắn đã bắt đầu chạm tới cánh cửa kia” Ma Âm thầm nghĩ.

Lôi Tịch 1 bộ hoà hảo nhã ý nói với Doanh Thiên. “Tin tưởng các hạ là k muốn đối địch với chúng ta. Chúng ta chỉ muốn hỏi thăm chút tin tức đồ vật mà thôi”

Doanh Thiên đem miếng gỗ kia lấy ra. “Các ngươi là muốn thứ này” đồ vừa lấy ra ánh mắt Lôi Tịch trở nên sáng trắng, hắn trên thân khí tức lập tức trở nên lăng lệ. Có đc món đồ này hắn sẽ đc ban thưởng cực lớn. Có thể giúp hắn vượt qua cánh cửa kia. Thành tựu Thông Thần.

Nghĩ tới cảnh giới kia. Hắn cũng là giữ k đc bình tinh. Lập tức nói ra “Đem đồ giao ra liền tha ngươi khỏi chết,nếu không liền đem ngươi trấn sát”

“Thế nào, dụ dỗ k đc liền muốn đoạt” Doanh Thiên trên mặt lộ 1 đạo ý cười.

Tư Đồ Giai quát lạnh “Ngươi rốt cuộc giao hay không giao”

“Không Giao” Doanh Thiên lắc lắc đầu.

“Vậy ngươi muốn chết như thế nào đây, khải trận” vừa nói Tư Đô Giai vừa 2 tay kết ấn khởi động đại trận. Chính là để trấn sát Doanh Thiên, cũng ngăn hắn chạy đi.

“Ta muốn thế nào chết liền ta cũng chưa nghĩ tới nha. Nhưng ta là biết các ngươi hôm nay liền chết chắc” Doanh Thiên vừa nói vừa đem tay áo vén lên. 1 bộ muốn đánh nhau.

Chỉ thấy lúc này đại trận đã hoàn tất khởi động đem 1 vùng này hoàn toàn bao trùm lấy. Trong trận sát cơ luân chuyển, bất cứ khi nào đều có thể đánh ra công kích mạnh nhất đem Doanh Thiên đánh giết.

Xung quanh đại trận mỗi 1 phương vị trận pháp đều có cường giả toạ trấn. Ngay lúc này đồng loạt kết ấn, 1 cỗ linh lực bắt đầu hội tụ lại trên đầu Doanh Thiên sau đó lấy 1 thế lôi đình oanh xuống hắn. 1 tiếng nổ lớn vang lên, sóng linh lực xung kích ra ngoài liền đem 1 vùng này đất san phẳng. Khói bụi tan đi liền không Thấy Doanh Thiên đâu nữa.

“Hừ, k chịu nổi 1 kích” Tư Đồ Giai cười lạnh.

Ngay lúc này trong đám người có 1 người mặc áo choàng trắng mở mắt ra hô lên “Cẩn Thận”

Tư Đồ Giai kịp phản ứng, hắn chỉ cảm thấy 1 cỗ tử vong khí tức bao trùm linh hồn hắn.

Chương 13: Khủng Bố Thân Thể, Võ Đạo

Tư Đồ Giai chỉ cảm thấy 1 cỗ khủng bố tử vong đang áp sát hắn. Hắn bản thân căn bản k kịp làm gì thân thể liền bị đánh bay đi mấy trăm trượng. Vừa rồi Doanh Thiên lấy tốc độ nhanh không tưởng tượng nổi đi ra phía sau Tư Đồ Giai. 1 quyền oanh vào trên lưng hắn. 1 quyền này trực tiếp đem hắn đánh gãy thành 2 đoạn. Phải biết tu luyện tới Linh Đế cấp bậc này xương cốt là cỡ nào rắn chắc, cho dù là Cửu Giai Linh Khí cũng k thể đánh gãy xương Linh Đế.

Thế nhưng là lúc này Tư Đồ Giai sau khi tiếp đất liền k dậy nổi. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân toàn thân mất đi cảm giác. Sau đó liền dò xét mình thân thể, kết quả làm hắn đang bị trọng thương cũng liền k nhịn đc phun ra 1 ngụm máu. HẮn toàn thân xương cốt cơ hồ là gãy vụn, kinh mạch cũng như vậy đứt gãy k có 1 đoạn hoàn chỉnh. Liền da thịt cũng là 1 mảnh huyết nhục mơ hồ. Hắn như nào cũng k nghĩ tới, lấy hắn tu vi Linh Đế này đã đứng lại đỉnh cao đại lục, laik thế mà đỡ k nổi người ta 1 quyền. Đây là làm hắn cỡ nào sụp đổ.

Hắn ngước mắt lên liền đã thấy Doanh Thiên Đứng trước mặt hắn. 1 đôi mắt lạnh lùng nhìn vào hắn. Tu Đồ Giai chỉ cảm thấy ánh mắt kia thế nào cũng giống tử thần ánh mắt. Doanh Thiên từ từ giơ chân lên, sau đó là 1 cước đạp xuống. Nơi xa 1 vị tóc trắng lão giả nhìn thấy cảnh này lập tức mắt đỏ lên. Vận dụng toàn thân linh lực xông tới ứng cứu. “Buông ra con ta” hắn toàn lực 1 kích đánh về phía Doanh Thiên. Chỉ thấy 1 kích này Oanh trên thân Doanh Thiên liền áo của hắn cũng k lay động. Ngay lúc này hắn cũng đã áp sát, 1 cước đá về chân Doanh Thiên muốn vì đó mà cứu sống hắn nhi tử. 1 cước này là hắn tuyệt học cả đời Thiên Tàn Cước. Nhưng khi hắn 1 cước này chạm tới Doanh Thiên chân kia liền 1 chút cũng k có nhúc nhích. Hắn điên cuồng hét lên, vận dụng chính mình toàn bộ linh lực muốn đem chân Doanh Thiên đẩy ra. Thế nhưng là mặc hắn như thế nào đẩy. Doanh Thiên đều vững như bàn thạch.

Doanh Thiên chân hạ xuống, 1 cước này hạ xuống phát ra khủng bố sóng công kích, sóng công kích này đem phụ thân của Tư Đồ Giai chấn ngược trở về. Đem hắn máu tươi bắn tung toé. Về phần Tư Đồ Giai dưới 1 cuóc này liền hoá thành thịt vụn, theo sóng công kích phiêu tán khắp nơi. Khói bụi tán đi để lại 1 cái hố rộng mấy trăm trượng.

Phụ thân Tư Đồ Giai nhìn thấy 1 màn này. Hắn là điên cuồng khóc lên. Hắn đã già,sống tới nay là hơn 3000 tuổi mới có đc 1 đứa con, còn là thiên tài nhất Thần Điện. Đem hắn cái phụ thân này đầy mặt tự hào. Thế nhưng là hôm nay nhi tử hắn lại chết dưới tay người, thử hỏi làm sao hắn k đau lòng đây. “Đền mạng cho con ta” hắn lại điên cuồng công kích tới Doanh Thiên, chớp mắt liền đánh ra mấy vạn đạo công kích. Muốn đem Doanh Thiên đánh thành mảnh nhỏ, thế nhưng là tất cả đều vô dụng. Công kích đánh trên thân Doanh Thiên đêu k có tác dụng gì.

“Tốt 1 cái người làm cha, đáng tiếc k biết cách dạy con. Liền tự mình làm hại nó” Doanh Thiên nhàn nhạt nói ra mặc cho vô số oanh kích ở trên thân hắn đánh tới.”Nể tình ngươi phần này tình cảm, liền tha cho ngươi khỏi chết”

“Không cần. Hôm nay ngươi k chết chính là ta vong” Tư Đồ Giai phụ thân gào lên. Sau đó xông tới trước mặt Doanh Thiên. Trên thân hắn khí tức hỗn loạn lên, hiển nhiên là hắn đang chuẩn bị tự bạo. 1 cái Linh Đế Đỉnh Phong tự bạo là cỡ nào đáng sợ. Liền xem như Linh Thánh ở trung tâm tự bạo cũng có thể vẫn lạc.

Oanh. 1 tiếng nổ lớn mang theo cực kì khủng khiếp linh lực cuồn cuộn phát ra. Đem toà này đại trận cũng vì thế mà lung lay. Phải biết toà đại trận này là hơn trăm vị Linh Hoàng lại thêm hơn 10 vị Linh Đế toạ trấn. Thế nhưng là cũng bị lung lay kịch liệt. Đủ thấy uy lực tự bạo là cỡ nào đáng sợ.

Từ đầu đến cuối k động thủ 1 nhóm người kia nhìn chằm chằm vào vị trí vụ nổ. Bọn hắn hiển nhiên là muốn Doanh Thiên k chết cũng liền bị trọng thương đi. Thế nhưng kết quả lại làm bọn hắn thất vọng. Doanh Thiên vẫn đứng đó. Bạch y của hắn có chút rách nát. Thế nhưng là trên người hắn liền 1 vết thương cũng k có. Hiển nhiên là bọn hắn nhận ra cái tên này lực lượng thân thể liền đáng sợ tới cực điểm. “Chẳng lẽ hắn là luyện thành Bất Hủ Kim Thân trong truyền thuyết sao”

“Cho dù là Bất Hủ Kim Thân cũng k biến thái như vậy đi, hoặc là hắn dung hợp thần thi” 1 cái trưởng lão thần điện nghi ngờ. Trong lịch sử cũng có nhân vật may mắn đoạt được thần thi, sau đó đem thần đi dung hợp với bản thân mình, thành tựu thần thể. Chính là vạn pháp k phá. Vô kiên bất tồi.

Lôi Tịch ánh mắt trở nên nghiêm trọng, lấy hắn kiến thức liền biết cái nam tử này tuyệt k đơn giản. Chỉ riêng cái bộ thân thể khủng bố kia liền làm cho hắn có chút kiêng kị. Dù là lấy hắn thực lực Chạm tới Thông Thần Cảnh này cũng k thể chịu nổi 1 vị Linh Đế Đỉnh Phong tự bạo mà k có chút nào tổn hại lông tóc đi. Đáng sợ hơn là hắn từ đầu đến cuối chỉ sử dụng nhục thân lực lượng. K có cái gì chiêu thức, k vận dụng cái gì linh lực. Chỉ đơn thuần chính là đấm đá. Nhưng mà hắn cũng k vì thế mà sợ hãi. Bởi vì hắn cầm đến mấy thứ át chủ bài. Hắn có niềm tin đánh bại nam tử này.

Doanh Thiên chỉ đứng đó nhìn bọn hắn, k có động thủ. Thế nhưng cho dù hắn chỉ đứng đó cũng làm cho bọn hắn cảm thấy áp lực. Bọn hắn thậm chí hoài ghi rằng nam tử này có thể nào đạt tới Thông Thần Cảnh, Thông Thần Cảnh nha, đây là cảnh giới tiếp cận nhất thần cảnh. Cả Cửu Hà Giới hiên nay thông thần cảnh cũng k có vượt quá 1 bàn tay. Nếu Thật kẻ này là Thông Thần Cảnh thì hôm nay bọn hắn căn bản khó sống rời đi.

Lôi Tịch trước trấn an bọn hắn. “Không cần sợ hãi, nên nhớ chúng ta có đồ vật thần ban cho”. Nge đc Lôi Tịch lời nói này lập tức làm bọn hắn trấn an trở lại. Bọn hắn biết Thần,ban cho món đồ kia cực kỳ lợi hại. Cũng lập tức yên tâm trở lại. Lôi Tịch bước lên phía trước “Để ta tới thăm dò chút hắn, Mộng Điện Chủ, giúp ta áp trận 1 chút” hắn vừa nói ánh mắt vừa đưa về phía người mặc áo choàng trắng kia. Người này tên là Mộng Điệp, nàng là Tinh Hà Thần Điện điện chủ. Nàng chính là 1 cái siêu cấp thiên tài. Bởi vì nàng thiên tư có được 12 cái chân mệnh, nàng tu luyện tới nay cũng chỉ có hơn 200 năm, quan trọng là nàng chính là 1 cái tu chân giả tu luyện hồn lực, thực lực của nàng hiện tại đã là cấp 99 hồn lực đỉnh cấp, được xưng là Hồn Giả Thông Thần. Phải biết tu chân giả tu luyện hồn lực là cực kì hiếm có, 100 cái tu chân giả cũng chưa chắc có được 1 người có thể tu luyện Hồn Lực, bởi vì tu luyện hồn lực cần có thiên phú, thêm vào đó tu luyện hồn lực cực kì khó khăn. Tu chân giả tu luyện Hồn lực có thể trở thành trận pháp sư. Luyện dược sư, luyện khí sư. Mỗi 1 cái chức nghiệp đều là vô cùng cao quý, cơ hồ đều là bị các đại thế lực thâu tóm. Thêm vào đó Hồn Lực tu chân giả có nhiều thủ đoạn công kích cực kì quỷ dị. Rất khó đề phòng.

Có thể nói ở đây 2 vị Điện Chủ nàng chính là người nguy hiểm nhất chứ k phải Lôi Tịch, hôm nay nàng tới đây cũng chỉ là vì nge lệch vị thần kia tới giúp mà thôi. Nếu k nàng cũng lười quản.

“Lôi Điện chủ cứ như vậy khách sáo sao. Dù sao ta là phụng lệnh tới giúp, k cần như vậy khách khí” Mộng Điệp giọng điệu mê người đáp lời Lôi Tịch.

“Tốt, vậy ta liền tới lãnh giáo vị này 1 chút” Lôi Tịch trở nên nghiêm túc tiến tới đối diện Doanh Thiên.

Doanh Thiên chỉ là nhìn hắn rồi nói “Ta vẫn là khuyên các ngươi cùng lên đi, như vậy đỡ mất công ta nhiều lần động thủ”. Doanh Thiên chính là như vậy 1 kẻ lười biếng. Hắn chính là lười động thủ. Cũng k dễ gì động thủ. Thế nhưng là 1 khi hắn động thủ liền chắc chắn sẽ có đồ sát quy mô lớn. Đây là hắn nguyên tắc. Đã làm liền làm 1 vố lớn, k làm lẻ tẻ tránh dây dưa mệt mỏi.

Lôi Tịch biết hắn chưa chắc là đối thủ của Doanh Thiên nên cũng k nổi giận. Ban nãy hắn kích động vì phần thưởng và cũng vì hắn coi thường Doanh Thiên. Thế nhưng sau khi thấy thực lực Doanh Thiên bày ra đó hắn liền tỉnh táo lại. Dù sao hắn tu luyện cũng đã hơn 1000 năm. Cũng là 1 kẻ vô cùng thông minh. Lúc này khí tức trên người hắn nhanh chóng kéo lên. Hắn chuẩn bị toàn lực ứng chiến.

Đối diện hắn Doanh Thiên vẫn như cũ đứng đó, k có bất kỳ cái gì động thái giống như là chuẩn bị động thủ, thế nhưng là vô thanh vô tức trên người hắn xuất hiện lấy 1 thứ kì lạ đạo vận, thứ đạo vận này làm cho người xung quanh nhìn thấy liền cảm thấy vô cùng quen thuộc, cũng vô cùng xa lạ, đây là 1 thứ cảm giác từ sâu trong linh hồn.

Chỉ có Lôi Tịch và Mộng Điệp phát giác 1 chút gì đó sau đó ánh mắt bọn hắn co rụt lại. Lôi Tịch ánh mắt nhiều thêm mấy phần kiêng kỵ hắn vô thức nói nhỏ “Đại...Đạo”

Chương 14: Đạo Tổ Võ Đạo

Lôi Tịch nhắc tới Đại Đạo 2 chữ này làm cho xung quanh bọn hắn đều là biến sắc. Bởi vì chỉ có thần mới có thể tiếp xúc và lĩnh ngộ đại đạo. Phải biết bọn hắn những cái này phàm nhân cho dù là đứng trên đỉnh đại lục này. Thế nhưng k thành thần thì bọn hắn vẫn mãi là phàm nhân. Mà đề thành thần, thì ngoại trừ tu vi đạt tới Cánh cửa kia liền phải lãnh ngộ lấy 1 tia đại đạo mới có thể thành thần. Cả Cửu Hà giới này ngoài vị kia đệ nhất Điện Chủ Xích Hà Thần Điện đã lãnh ngộ lấy 1 tia hoả đạo, Thì không còn người thứ 2.

Thế nhưng là Doanh Thiên hiện tại trên thân lại xuất hiện đại đạo chi lực bảo sao bọn hắn k khiếp sợ. Lôi Tịch thăm dò “Đây là cái gì đạo”

Doanh Thiên mỉm cười “Võ Đạo”.

“Võ Đạo” Lôi Tịch trầm ngâm. Không chỉ có hắn, tất cả người ở đây đều là không rõ đây là cái gì đạo. Bởi vì bọn hắn chỉ biết tới trong truyền thuyết Thiên Địa đại đạo có 3000 Đại Đạo. 3000 Đại Đạo lại diễn hoá ra 10 vạn chi đạo. “Hẳn là 1 cái trong 10 vạn chi đạo đi” 1 vị trưởng lão Thần Điện nói ra. Tới đây tất cả bọn hắn đều lần nữa khẩn trương lên. Cái nam tử này rốt cuộc là ai. Thân thể khủng bố như vậy bây giờ lại thêm đại đạo trên thân. Có lẽ có thể sánh với vị kia Xích Thần Hà Điện Điện Chủ.

Trên thực tế bọn hắn đoán sai. Võ Đạo thực ra k phải trong 10 vạn chi đạo, bản thân nó chính là Đại Đạo chân chính trong 3000 Đại Đạo. Hơn nữa ở trong 3000 Đại Đạo còn có đặc thù địa vị. 3000 Đại Đạo có 1 nửa là Tiên Thiên Đại Đạo, 1 nửa còn lại gọi là Hậu Thiên Đại Đạo.

Tiên Thiên Đại Đạo chính là Đại Đạo do thiên địa diễn hoá mà thành. Giống như Hoả Đạo, Thuỷ Đạo, Lôi Đạo,.... này chính là Tiên Thiên Đại Đạo. Về phần Hậu Thiên Đại Đạo chính là Đại Đạo do người sáng tạo ra, sau đó đem nó diễn hoá tới đỉnh phong có thể sánh ngang với Tiên Thiên Chi Đạo. Giống như Kiếm Đạo, Đao Đạo, Vu Đạo,... dạng này là Hậu Thiên Đại Đạo.

Còn về 10 vạn chi đạo lại do 3000 Đại Đạo diễn hoá mà thành. Ví như Kiếm Đạo phía dưới sẽ diễn hoá ra Trọng Kiếm Chi Đạo, Nhuyễn Kiếm Chi Đạo, Khinh Kiếm Chi Đạo,... hoặc như Hoả Đạo sẽ diễn hoá thành Bạo Hoả Chi Đạo, Lãnh Hoả, Linh Hoả các loại chi đạo.

Về phần Võ Đạo chính là Đại Đạo Doanh Thiên sáng tạo ra. Gọi hắn là Đạo Tổ Võ Đạo không sai. Năm đó hắn còn là phàm nhân, liền sáng tạo ra loại này võ đạo. Tuy nhiên phàm nhân gọi là võ công, võ nghệ. Võ Đạo là 1 loại cực kì đặc thù Đại Đạo, bởi nó k diễn hoá ra chi đạo mà trực tiếp liên kết tới các Đại Đạo còn lại. Ngươi thi triển ra Kiếm, Đao, Côn, Thương,Quyền, Chưởng các loại Đại Đạo đều có mang theo Võ Đạo chi lực, có thể nói từ phàm nhân tu luyện võ công đã bắt đầu lĩnh hội Võ Đạo, chỉ là họ k coi Võ là Đại Đạo mà thôi.

Doanh Thiên trùng sinh 3000 thế. Mỗi thế đều đem 1 loại Đại Đạo tu luyện tới Viên mãn. Trong 3000 Đại Đạo có k ít Đại Đạo là Do hắn sáng tạo ra. Trong Đó hắn là ưa thích nhất Võ Đạo, bởi vì khi hắn còn là phàm nhân liền ưa thích cùng người vật lộn, hắn cũng yêu thích chiến đấu động tay động chân hơn là đứng từ xa đấu pháp. Vì thế hắn đem Võ Đạo tu luyện tới cấp độ kia. Đến tận bây giờ hắn vẫn giữ sở thích kia của mình, chính là thích cùng người vật lộn.

Lôi Tịch rốt cuộc động thủ, hắn biết Doanh Thiên thân thể khủng bố, căn bản sẽ k cùng hắn cận chiến mà là dùng linh lực công kích từ xa. Lôi Tịch đánh ra 1 đạo linh lực liền diễn hoá thành vô số lôi điện hình thái, có lôi long, lôi báo các loại. Đây là hắn thuộc tính linh lực lôi điện. Chính là tương đương hiếm thấy. Thế nhưng là những lôi điện này đánh trên thần Doanh Thiên đều là bắn ra tia lửa điện, sau đó liền biến mất k còn chút gì. Lôi Tịch kinh ngạc sợ hãi. 1 chiêu vừa rồi hắn vận dụng 8 thành công lực, thế nhưng là đối phương căn bản k thèm né tránh, hơn nữa đánh trên thân đối phương liền chút vết cháy xem để lại cũng k có. Phải biết hắn 1 chiêu này từng đánh chết 1 vị Linh Thánh cường giả.

Doanh Thiên hiện tại linh lực căn bản là khô kiệt, hăn vô pháp vận dụng bất cứ thứ gì chiêu thức. Hắn cũng k vận dụng chính mình đại đạo. Hắn muốn nhân cơ hội này 1 chút làm quen bộ thân thể này. Dù sao bộ thân thề này cũng k phải của hắn, chính là có chút k quen. Bôn này thân thể cũng k phải là không gì phá được, gặp đc lực công kích đù lớn cũng sẽ khiến hắn bị thương. Theo tu vi Doanh Thiên khôi phục thì nó cũng sẽ mạnh mẽ lên.
“Thật chán, muốn dùng các ngươi tập làm auen 1 chút cơ thể mới này. Thế nhưng là 1 cái cũng k dám lại gần” Doanh Thiên có chút chán nản nói ra. “Vậy liền cùng ngươi viễn chiến” thốt ra câu này, Doanh Thiên tay nắm lại rồi vung ra 1 đấm về phía Lôi Tịch. 1 đấm này bạo phát đi ra khiến không gian xung quanh nhộn nhạo như muốn sụp đổ mang theo uy lực k thể cản phá về phía Lôi Tịch. Lôi Tịch 2 tay vội vàng ấn về phía trước muốn ngăn trở 1 quyền này. Thế nhưng là căn bản đỡ k nổi, bởi vì quyền kình này trực tiếp chấn vỡ hắn linh lực hộ thể, đánh xuyên qua phòng ngự của hắn, hắn bay về phía sau có chút chật vật. Chỉ qua 1 chiêu liền biết thắng bại.

Ngay sau đó vô số công kích từ trên trời rơi xuống oanh trên thân Doanh Thiên, là do bọn hắn khởi động đại trận muốn trấn sát Doanh Thiên. Cứ như vậy 1 lúc lâu qua đi. Bọn hắn căn bản cũng tiêu hao k nổi đành phải dừng công kích. Thế nhưng là đứng ở chỗ kia 1 thân ảnh vẫn như cũ đứng thẳng, ngoại trừ trên thân áo bào có thêm chút rách rưới nhưng tuyệt nhiên là k có lấy 1 vết thương.

“Thật sự muốn vận dụng món đồ đó” Lôi Tịch cắn răng, sau đó hắn lấy ra 2 món đồ là 1 lọ đan dược và 1 thanh đao lớn. Hắn đem đan dược đổ ra, đây là 1 viên màu đỏ rực đan dược, đan khí lập tức phát tán ra phương viên cả ngàn dặm. Xuất hiện lấy vô số dị tượng, nào là thần long phi thiên, nào là phượng hoàng trùng sinh.

“Đó là Long Phụng Đan, là thần dược. Vị kia thần vậy mà đem đan dược ban cho hắn” ở phía sau Mông Điệp có chút gen tị thầm nói. Long Phụng Đan là cấp cao nhất thần dược mà phàm nhân có thể phục dụng. Linh Thánh nửa bước Thông Thần sử dụng liền có được thực lực phá vỡ lấy cánh cửa kia. Trực tiếp đạt tới nửa bước Hư Thần, đây là cỡ nào khủng bố, đây là tiếp cận nhất Thần lực lượng, hơn nữa còn có thể thông qua đan dược nhìn trộm Thần cảnh ảo diệu, từ đó dễ dàng tu luyện hơn, tác dụng phụ duy nhất là sau 3 năm tu vi của ngươi sẽ k thể khôi phục.

Ngay lập tức Lôi Tịch đem đan dược phục dụng, đan vừa tiến vào. Cơ thể hắn liền phát ra những tiếng nổ lớn. Oanh oanh, giống như là có thứ gì đó đc khai mở. Chỉ thấy 2 con mắt kia của hăn bốc lên hừng hực hoả diễm. Hoả diễm này bắt đầu lan trên thân hắn đem hắn đốt tới đỏ rực. Kì lạ là hắn k bị đốt cháy mà lực lượng của hắn k ngừng kéo lên với 1 tốc độ khó có thể tin. Hắn cảm thấy cơ thể tràn đầy lực lương, có thẻ huỷ thiên diệt địa. Ngay lập tức hắn tràn đầy tự tin “Đây là Thông Thần Cảnh lực lượng” hắn thì thào.

“Tới cho ta thử 1 chút lực lượng này. Ha ha” Lôi Tịch cuồng tiếu 1 tiếng r sau đó trực tiếp xông tới muốn cận chiến với Doanh Thiên. Hắn đánh ra 1 quyền mang theo vô tận linh lực, thế nhưng là 1 quyền này của hắn lại bị Doanh Thiên dễ dàng bắt lấy “Ngươi thật cho rằng 1 chút xíu thực lực ấy liền có thể cùng ta đánh” Hắn k nhanh k chậm nói với Lôi Tịch. Lôi Tịch k tin tà, hắn lần nữa bạo phát đi ra liền 1 cước quét về phía đầu Doanh Thiên. Đổi lại là người khác thì đã bị hắn 1 cước này đá cho đầu vỡ vụn. Thế nhưng lần nữa để Lôi Tịch thất vọng, bởi vì hắn 1 cước này liền bị 1 ngón tay chặn lấy.

Lôi Tịch rốt cuộc ý thức đc k ổn. Nam tử này so hắn tưởng tượng còn muốn khủng bố. Lấy hắn bây giờ thực lực nửa bước Hư Thần này đều k thể làm gì nam tử này. Vậy chỉ sợ nam tử này đã là Hư Thần. Lôi Tịch lui về sau, hắn cầm lấy thanh đao kia. Món đồ này là vị thần kia ban cho hắn, thanh đao này uy lực vô cùng mạnh mẽ, đánh ra 1 kích tối hậu liền có thể chém rớt Hư Thần. Thế nhưng là chỉ dùng đc 1 lần. Lôi Tịch vung đao lên sau đó lại tiếp tục cùng Doanh Thiên chiến tới. Lần này Doanh Thiên cũng k có lấy lực lượng cường đại tới nghiền ép hắn, mà vận dụng ra Võ Đạo cùng Lôi Tịch đối chiến. Bởi vì mục đích của hắn là làm quen thân thể này.

Lôi Tịch thế công vô cùng hung mãnh. Mỗi 1 đao trảm ra đều để lại vết nứt dài tới cả ngàn dặm. Mỗi 1 quyền tung ra lại để lại từng cái hố sâu mấy trăm trượng. Doanh Thiên thì là tay k đỡ đao vô cùng nhẹ nhõm. Mỗi quyền mỗi cước đi ra đều có ẩn chứa Võ Đạo lực lượng đem toàn bộ thế công của Lôi Tịch hoá giải. Về phần Lôi Tịch càng đánh càng hăng. Thế công ngày càng mạnh mẽ. Mặc dù Doanh Thiên chỉ là hời hợt ứng phó thế nhưng người bên ngoài nhìn vào thì k nghĩ như vậy. Họ chỉ thấy 2 người chiến đến tương xứng, linh lực tàn phá bừa bãi, không gian nhiều chỗ bị đánh sập, đại địa vỡ nát để lại từng cái khe dài, từng hố sâu hoắm k thấy đáy. Đại trận bao trùm tới hơn 1van dặm cũng có chút k chịu nổi lực lượng của 2 người. Đại trận liên tục gặp trùng kích, rung lên bần bật giống như bất cứ lúc nào đều có thể sụp đổ.

“Giữ chắc Đại Trận. Ngàn vạn lần k thể để đại trận sụp đổ” ngay sau đó bọn hắn miệng phun ra 1 ngum máu. Lần nữa kết ấn. Đem

Lực lượng cường đại nhất trấn trụ lại đại trận.

Lôi Tịch hét lên 1 tiếng lớn chém ra 1 đao mang theo sát thần lực lượng “Diệt Thần trảm”. Đối lại Doanh Thiên cũng tung ra 1 quyền “Vi Đà Phục Ma” 1 quyền này đi ra giống như là có ngàn vạn đạo quyền ảnh đi ra. Trong nháy mắt quyền ảnh rợp trời mỗi quyền đều là đánh tới 1 chỗ yêu hại trên thân Lôi Tịch. Đây là chỗ lợi hại của Võ Đạo gọi là Đạo Vực. Đao khí và quyền ảnh chạm nhau liền bộc phát khủng khiếp nhất bạo tạc. Đem đám người áp trận phun máu k thôi. Rốt cuộc có người trụ k đc từ vị trí áp trận rớt xuống. Ngay lập tức đại trận xuất hiện lỗ hổng, giống như là phản ứng 1 dạng. Liền có k ngừng người rớt xuống, rốt cuộc đại trận sụp đổ.

Doanh Thiên đứng đó, lạnh nhạt. Lôi Tịch thì là chống đao nửa quỳ đối diện. Hiển nhiên 1 kích vừa rồi Lôi Tịch đã thua. Hắn cắn răng chuẩn bị cùng Mộng Điệp phối hợp để đánh ra 1 kích cuối cùng này, muốn cho Doanh Thiên 1 kích trí mạng. Hắn muốn dùng Mộng Điệp Hồn lực cường đại kia làm Doanh Thiên k kịp trở tay để hắn có thể kích phát ra 1 chiêu kia.

Thế nhưng là ngay lúc này 1 cỗ thần uy, không... là nhiều cỗ thần uy hạo đãng quét qua mọi ngóc ngách thế giới này. Vô số sinh linh sợ mất mật bị thần uy ép quỳ xuống đất. Tu chân giả thì cơ thể linh lực bị áp chế đến k cách nào vận dụng. Những đỉnh cao cường giả kia k bị thần uy áp chế thì là nhìn về hướng thần uy phát ra. Nơi thần uy phát ra chính là từ hướng táng thần chi địa.

“Đây là muốn làm gì, tại sao tự nhiên lại có nhiều như vậy thần uy, không lẽ là có nhiều thần tụ tập” có lão tổ đại tông nghi ngờ. Ngay lập tức có rất nhiều thiên nhãn, thiên kính mở ra hướng về phía táng thần chi địa muốn biết chuyện gì xảy ra. Thế nhưng là Táng Thần Chi Địa bao phủ bởi 1 cỗ kì bí lực lượng. Căn bản nhìn k thấu.

Ngay lúc này từng đợt rung chuyển phát ra từ Táng Thần Chi Địa, từng cỗ thần lực bộc phát ra khiến ai nấy đều sợ hãi. Thiên nhãn, thiên kính đều là bị đánh tan. “Không lẽ là có thần chiến nổ ra” có người suy đoán.”Thật là có thần chiến nổ ra chỉ sợ Cửu Hà giới là 1 hồi tai nạn” có người lo lắng. “Cừu Hà Giới yên bình trăm ngàn vạn năm nay, từ trận thần chiến trước kia đã k còn thần chiến nữa, như thế nào hôm nay lại xuất hiện” có lão tổ sống đã lâu biết đc 1 chút sự tình nói ra.

Lôi Tich và đám người này cũng nhận ra bất thường. Trong đó lấy Lôi Tịch và Mông Điệp biết rõ nhất nội tình bên trong lập tức liền hô. “Thời cơ đã tới, bên kia các thần đã động thủ, lập tức cùng nhau tiến lên đem hắn giết. Đoạt lấy món đồ kia. Trở về liền có vô số phần thưởng”

Chương 15: Quét Ngang

Ngay tại lúc này, Thần chiến nổ ra. Đám người Lôi Tịch cũng k còn giấu nghề, ngay lập tức mỗi ngươi đem ra 1 tấm phù. Trên tấm phù này viết lấy ký tự cực khó hiểu, hơn nữa còn ẩn chứa 1 tia thần lực. Hiển nhiên đây cũng là đồ vật của thần.

“Chư vị trưởng lão nge lệnh, bày ra Liệp Thần Trận, hôm nay nhất định phải đoạt lấy món đồ kia về bằng không chúng ta cũng khó sống dưới thần phạt” Lôi Tịch cao giọng nói ra.

Chư vị trưởng lão nge vậy liền mặt trắng mặt xanh, bởi vì nếu là liều mạng đi lên thì rất có thể hôm nay sẽ vẫn lạc tại đây. Thế nhưng là không liều mạng đi lên thì khi trở về căn bản cũng bị thần phạt. Bọn hắn biết thần thủ đoạn đáng sợ, đôi khi cái chết còn dễ chịu hơn là rơi vào mấy thứ thủ đoạn kia. Không còn cách nào, mỗi cái cũng đều liều mạng đi lên.

Bọn hắn đem bản thân huyết dịch phun lên tấm phù kia, ngay lập tức các tấm phù này kích phát ra quang mang khiếp người. Ngay sau đó các tấm phù này tự động bay lên. Lấy 1 hình thái kì lạ mà tự động bày ra 1 cái kì lạ trận pháp. Toà trận pháp này bao trùm lấy phương viên 10 vạn dặm, trong trận dâng lên vô ngần sát cơ. Tất cả sát cơ này hiền nhiên là đều nhắm vào Doanh Thiên.

“Trận Pháp cần chút thời gian khởi động công kích, mau kéo dài thời gian” Lôi Tịch ra lệnh. Chỉ thấy mấy trăm vị cường giả này đều là cắn răng liều mạng xông lên. Mỗi cái đều lấy ra chính mình vũ khí, thi triển ra đù loại công kích đánh về phía Doanh Thiên. Chỉ thấy đầy trời linh lực đủ màu đủ sắc phô thiên cái địa giống như 1 cơn sóng lớn trào về phía Doanh Thiên.

Doanh Thiên đứng đó, hắn k tránh k né, mặc cho vô số công kích đánh lên người hắn. Ngay sau đó hắn nhấc chân bước ra 1 bước. Chỉ thấy hắn đã xuất hiện ở giữa đám người kia. Sau đó hắn thi triển ra Võ Đạo, mỗi 1 thức Võ Ngệ hắn thi triển ra đều ẩn chứa cường đại lực lượng Võ Đạo, 1 một thức đi ra đều là vô cùng hoa mĩ. Mỗi 1 cử động của hắn đều tràn đầy đạo vận thần kỳ. Mặc dù hắn chỉ là đi ra 1 chút đại đạo mà thôi, thế nhưng trong mắt những cường giả Thần Điện này, hắn thi triển ra đại đạo chính là vô cùng uyên thâm, bọn hắn cả đời chính là tìm hiểu k tới. Trong chốc lát liền có hơn 10 vị cường giả bị hắn đánh chết.Doanh Thiên giống như là hổ xông bầy gà, mỗi quyền đi ra liền có người gục xuống, mỗi cước đá ra liền có kẻ bị đá thành 2 đoạn. Kẻ may mắn thì là toàn thây. Kẻ k may thì trực tiếp bị oanh thành huyết vụ. Từng tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp nơi. Từng đạo linh lực mạnh mẽ bùng nổ. 10 vạn dặm phương viên trận pháp bị đánh phá thành mảnh nhỏ. Trong trận từng tiếng nổ lớn vang lên xen kẽ lấy từng tiếng kêu thảm. Thế nhưng là bên ngoài trận pháp lại im ắng lạ thường. Cho dù lúc này có người đứng bên ngoài cũng k thể phát hiện sự việc trong trận.

Thời gian trôi đi. Chỉ thấy lúc này trong trận k còn động tĩnh nữa. Giữa 1 vùng phế tích kia. Doanh Thiên đứng đó, lạnh nhạt. Xung quanh hắn là mấy trăm bộ thi cốt. Có nguyên vẹn, có đứt tay đứt chân, có mất đầu, đủ loại kiểu thi thể tàn phá. Đây căn bản là 1 trận đồ sát. Mặc dù khắp nơi đều là máu, thế nhưng là trên thân Doanh Thiên liền 1 giọt máu cũng k dính, hắn đứng đó. Giống như là hắn mới bước tới đây, hắn cũng k có bất kỳ điều gì biểu hiện trên mặt. Giống như là k phải hắn giết người.

Nơi xa Lôi Tịch thấy cảnh này đều là tức tới thổ huyết. Hắn biết Thiên Hà Thần Điện xong rồi. Đây cơ hồ là toàn quân bị diệt. Hơn nữa còn là toàn bộ cường giả đỉnh cao. Phải biết mỗi 1 cái Linh Vương cấp cường giả trên đại lục đều là chấp chưởng lấy 1 phương. Huống hồ hắn ở nơi này toàn bộ đều là Linh Tôn, Linh Hoàng, Linh Đế. Đây chính là toàn bộ lực lượng của Thần Điện, thế nhưng là hôm nay liền bị giết k còn 1 mống. Thử hỏi làm sao hắn k đau lòng. Hắn muốn ứng cứu nhưng căn bản k thể. Đối cứng 1 chiêu kia với Doanh Thiên khiến hắn cơ hồ kinh mạch đều là đứt gãy. Căn bản k có lực đi ứng cứu. Lúc này hắn nhìn về Mộng Điệp đang nhắm mắt tại đó hỏi “Mông Điện chủ, đã xong chưa”.

Ngay sau đó Mộng Điệp mở mắt ra, tay nàng kết lấy mấy trăm đạo ấn quyết, miệng đoc chú “Liệp Thần Quyết, liệp ấn sát thần”. Chỉ thấy từng tấm phù kia mỗi cái bốc lên hoả diễm mãnh liệt, sau đó liền kèm theo lôi điện xuất hiện. Hiển nhiên đây là muốn kích phát toàn bộ phù chú này đánh ra 1 kích chung cực nhất. Từng tấm phù chú đều ngay lập tức bốc cháy đi lên. Sau đó lấy 1 thế k gì có thể cản đánh tới Doanh Thiên. UỲNH. 1 tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Tiếng nổ này vang vọng xa tới mấy trăm vạn dặm đều có thể nge thấy. Vô số tu chân giả nge đc tiếng nổ này đều là sợ mất mật.

“Nổ lớn như vậy, k lẽ là thần công kích” vô số người thầm nghĩ như vậy.

Trung tâm vụ nổ kia. Trận pháp đã vỡ vụn, chỉ thấy xuất hiện 1 cái hố rộng tới 5 vạn dặm, sâu không thấy đáy. Hiển Nhiên là do vụ nổ gây ra.

Lôi Tịch và Mộng Điệp đã thoát ra ngoài trước khi trận pháp nổ tung. Mộng Điệp lúc này khuôn mặt có chút tái nhợt, điều khiển trận pháp thần cấp căn bản là quá sức nàng. Ánh mắt nàng gắt gao nhìn về cái hố kia. Thế nhưng là kết quả làm cho nàng vô cùng sợ hãi.

Doanh Thiên lãnh ngạo đứng đó, không phải đứng, mà là hắn lơ lửng giữa cái hố đó. Nàng k biết hắn làm thế nào lăng không được. Mặc dù Linh Vương cường giả trờ lên là có thể lăng không phi hành. Thế nhưng là đều cần linh lực chèo trống. Còn Doanh Thiên hắn chỉ ở đó giống như là đứng trên mặt đất vậy. Nàng k cảm thấy bất cứ linh lực gì hay món đồ gì giúp hắn lăng không. Xoẹt 1 cái. Nàng đã thấy Doanh Thiên đứng trước mặt mình. K nghĩ ngợi gì nàng liền sử dụng ra hồn lực công kích mạnh nhất tấn công vào linh hồn của Doanh Thiên. Thực ra ban nãy khi Doanh Thiên giao chiến. Nàng k chỉ 1 lần đánh ra hồn lực công kích. Thế nhưng thủ đoạn nàng thi triển ra căn bản giống như muối bỏ biển. Hắn giống như k hề bị tác động vậy. Lúc này cũng giống như vậy, mặc cho hồn lực của nàng cuồn cuộn ép tới người Doanh Thiên thế nhưng là k có tác dụng gì. Doanh Thiên nhìn vào mắt nàng, ngay lúc này nàng chỉ thấy thiên địa giống như sụp đổ. Nàng lạnh toát giống như bị rơi vào hầm băng. Nàng trông thấy 1 viễn tượng, 1 viễn tượng mà có lẽ cả đời này nàng sẽ k thể nào quên đi. Nàng trông thấy ức vạn khoả tinh thần rơi rụng, trông thấy nhật nguyệt bạo tạc vỡ nát. Nàng trông thấy vô số ngọn núi cao bao quanh bởi những dòng sông, đáng sợ là những ngọn núi kia đều là chất đầy thi thể mà thành núi. Những dòng sông kia là máu chảy thành sông.nàng trông thấy 1 thân ảnh vĩ ngạn đứng trên hết thảy, chính là Doanh Thiên. Khi nàng từ trong viễn tượng tỉnh lại, đôi mắt đã là vô thần. Nàng run rẩy quỳ ở nơi đó. Cúi đầu xuống k dám nhìn vào mắt Doanh Thiên nữa. Nàng sợ hãi. Nàng biết trước mắt nam tử này tuyệt đối là tồn tại Thần Cấp.

“Ngươi.........rốt cuộc... đến cùng là ai” nàng chỉ lắp bắp hỏi 1 câu.

Doanh Thiên đem đầu Lôi Tịch vặt xuống. Không có trả lời nàng mà trực tiếp hỏi nàng 1 câu “Thần phục hoặc chết. Chọn đi”

“Ta...... thần phục” Mông Điệp run rẩy đáp. Nàng chưa muốn chết. Mặc dù nàng trước đây cao ngạo. Thế nhưng là đối mặt Doanh Thiên. Nàng chỉ thấy sợ hãi. Vô cùng sợ hãi. Nàng k có lựa chọn. Vì vậy chỉ có thể thần phục.

“Trước dưỡng thương” Doanh Thiên nhẹ nhàng nói. Giống như thay đổi thành 1 người khác mà k phải 1 cái huyết tinh giết người vừa rồi. Sau đó hắn trèo lên 1 cái cây lớn. Uống 1 bầu rượu rồi nhắm mắt giống như ngủ say.

Mấy canh giờ sau. Bên kia thần chiến cũng kết thúc. Sau đó 1 ngày. 1 tin tức truyền ra với tốc độ chóng mặt làm cả Cửu Hà Giới oanh động.

Ở tại bên dưới Doanh Thiên đang ngủ Mông Điệp nhận được 1 đạo truyền tin phù. Tin tức trên truyền tin phù làm nàng run rẩy sợ hãi.

Trận thần chiến hôm qua có Thần vẫn lạc. Hơn nữa không chỉ 1 vị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau