NGUYÊN THUỶ ĐẠI THIÊN TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nguyên thuỷ đại thiên tôn - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Khởi Nguyên

Nguyên Thuỷ Đại Vũ Trụ lúc này, tronng mênh mông tinh không khắp nơi đều là đại chiến. Mỗi giây phút qua đi, đều có thể trông thấy từng khoả tinh thần rơi rụng, liệt nhật bạo tạc mà ra.

Những nơi đại chiến thảm liệt nhất liền từng toà từng toà thiên hà cũng vì đó mà tan vỡ. Hàng tỉ khoả tinh thần cứ như vậy trong đại chiến mà nổ tung thành cát bụi.

Một tiếng gào lớn vang vọng vũ trụ, một cái khổng lồ hàng tỉ dặm thần long bị một đao chém rụng đầu. Thân thể nặng trĩu kia rơi xuống đè nát mấy khoả tinh thần. Bên kia một cái phụng hoàng lớn không kém thần long bị vô số xích sắt ghim vào người không cách nào thoát ra. Cuối cùng bị xích sắt kéo toạc thân thể mà chết đi.

Cảnh tượng này trong vũ trụ lúc nào cũng có thể nhìn thấy. Mỗi giây mỗi phút qua đi đều có những thân ảnh ngã xuống. Mỗi cái trên thân khí tức đều cực kì khủng bố, thế nhưng là đều không thoát khỏi cái chết.

Bên trong một toà đại điện nguy nga, trên điện ghi 3 chữ Thiên Tôn Điện, lúc này bên trong điện có một lão giả áo trắng. Lão giả này ánh mắt có chút ngưng nhìn về phía trước mặt hắn. Trước mặt lão giả này là một cái cây lớn khoảng 10 trượng, cây này tản mát quang mang màu xanh lục tươi mát vô cùng. Trên cây cũng toả ra bàng bạc vô tận sinh cơ. Tại trên thân cây khảm nạm lấy một khối thuỷ tinh khoảng 1 trượng. Bên dưới cây chất lấy vô số thánh dược quý hiếm và thánh thạch. Thêm vào đó là một cái trận pháp cực kỳ thâm ảo. Trên khối thuỷ tinh này lưu động lấy vô số huyền ảo mà cổ lão phù văn.

Nếu nhìn kĩ vào bên trong khối thuỷ tinh này liền có thể nhìn thấy một đứa bé đang nằm trong đó. Mà những tinh hoa của thánh dược, thánh thạch và vô tận sinh cơ từ cái cây này phát ra đang bị đứa bé này hấp thu lấy. Cuối cùng trên mặt đất những thánh thạch, thánh dược kia bị hấp thu hoàn toàn, hoá thành bụi phấn. Mà khối thuy tinh kia cũng bị nứt ra.

Nge được âm thanh vỡ nát. Lão giả kia vội vàng tiến tới, sau đó hắn vội vàng đỡ lấy đứa bé kia. Chỉ thấy cái cây lớn kia cũng ngay lập tức rút nhỏ lại sau đó tiến vào lưng đứa bé này. Cuối cùng hoàn toàn biết mất vào trong cơ thể nó.

Sau lưng đưa bé hiện ra một cái đồ án hình cái cây. Lao giả gật đầu nói thầm:”tốt tốt, rốt cuộc ta thành công, ta đã thành công rồi”.

Đứa bé chậm rãi mở mắt ra, sau đó nó nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi trên thân lão giả sợ hãi nói:”Đây là nơi nào, ngươi là ai”.

Lão giả nhẹ nhàng cười nói:”Hài tử, đừng sợ, ta..... ta chính là cha ngươi”.

“Ngươi là cha ta?” Đứa bé ngơ ngẩn.

“Phải, ta chính là cha ngươi, lại đây, thời gian đã không nhiều rồi”. Lão giả nói.

Chỉ thấy lão giả kia một tay vạch lên trán đứa bé một cái, trên trán đứa bé liền xuất hiện một cái ấn ký. Sau đó lấy ra một tấm lụa mỏng. Nếu nhìn kỹ liền thấy đó thực chất cũng không phải lụa. Mà chính là một vầng ánh sáng, nó giống như thực chất. Lại giống như nước. Nhẹ nhàng uốn lượn trên tay lão giả.

“Đây là Nguyên Thuỷ Chi Quang, nó chính là ánh sáng đầu tiên trong vũ trụ” Nói đoạn đưa nó cho đứa bé. Cuối cùng nói tiếp một câu:”Ta sẽ đem ngươi phong ấn xuống, một kiếp này qua đi, ngươi sẽ thức dậy, tiêu hoá những cái kia kiến thức của ta liền để ngươi hiểu rõ thiên địa, ngươi không phải sinh linh vũ trụ này, vì thế thiên đạo không quản được ngươi, tương lai ngươi đi con đường sẽ vô cùng gian nan, thế nhưng thành tựu của ngươi sẽ vượt qua tất cả, hài tử của ta. Còn nữa, tên ngươi là Doanh Thiên”

Cuối cùng lão giả hoa tay một cái, đứa bé lần nữa bị một khối thuỷ tinh bao phủ lấy. Sau đó trong đại điện xuất hiện ra một cái đại môn, lão giả đem khối thuỷ tinh kia đưa vào đại môn, đai môn đóng chặt lại. Đại môn đóng về sau lão giả mới nhẹ nhàng thở dài một hơi. Trên miệng hắn nở một nụ cườii mãn nguyện.

Đúng lúc này, nge được Oanh Oanh, âm thanh cực lớn vang lên. Kèm theo đó là một cái mãnh liệt rung động đem cả đại điện đều lắc lư muốn sụp đổ.

Lão giả thở dài một hơi thầm nói:”cái gì nên đến, cuối cùng vẫn phải đến”. Nói đoạn bước ra ngoài đại điện.

Bên ngoài đại điện lúc này bầu không khí cực kì ngưng trọng. Tại đây tụ tập lấy 2 phe nhân mã. Một bên gồm các loại thần thú, tiên thú thân hình khổng lồ, thêm vào đó là từng cái thân ảnh vĩ ngạn. Trên thân bọn hắn mặc lấy từng bộ thánh giáp, trên đầu treo lấy từng cái chiến binh phát ra mạnh mẽ quang mang. Trên thân bọn hắn cũng toả ra hào quang thần thánh. Mỗi một cái đêu vô cùng cường đại mạnh mẽ.mỗi một cái đều có được huỷ diệt thiên hà thực lực.

Bên kia đối diện cũng không kém phần hung mãnh. Bên này từng tôn từng tôn hung thần ác ma. Từng cái khổng lồ quái vật răng vuốt đầy máu me gào thét. Bọn hắn bao phủ lấy từng tầng khí tức hắc ám.

2 phe này khí tức đối chọi gay gắt, thiên địa cũng vì vậy mà như chia thành 2 vậy, khắp không gian tràn ngập lực lượng huỷ diệt như muốn áp sập chư thiên.

Tại thời khắc này, bên phe hắc ám, một cái thân ảnh bước đi ra ngoài. Hắn là một cái nam tử trung niên, trên trán hắn có một con mắt đỏ như máu. Tóc hắn giống như một làn nước màu đen tuyền dài tới tận đầu gối. Khi hắn xuất hiện. Cả thiên địa như mất đi ánh sáng. Một cỗ u ám lập tức bao phủ lấy thiên địa. Hắn bước ra mỗi bước, thiên địa cũng vì đó mà rung chuyển. Tại dưới bước chân của hắn, không biết bao nhiêu khoả tinh thần vì đó mà vỡ nát.

Trên tay hắn cầm lấy một chiếc lưỡi hái lớn. Có thể nhìn thấy trên lưỡi hái này có từng cái oan hồn bám lấy. Trên lưỡi hái phát ra từng tiếng gào rít thê lương. Có thể thấy rằng có không biết bao nhiêu sinh linh đã trở thành oan hồn dưới lưỡi hái này.

Nam tử trung niên này bước ra sau đó nhìn về phía đại điện.

Giờ khắc này, lão giả trong điện cũng bước ra tới. Hắn lúc này trông có chút già nua tiều tuỵ.

Trông thấy lão giả này, nam tử trung niên nhíu mày, sau đó cất lời:” Ngươi đem sinh mệnh của mình thiêu đốt?”.

Lão giả cười nói:” Không thể nói là thiêu đốt, mà là cho đi”.

Nghe vậy trung niên nam tử vội hỏi:”Ngươi đã làm cái gì”.

“Chỉ là giữ lấy một chút hi vọng cho vũ trụ này thôi” lão giả nhẹ nói.

“Vô ích, vũ trụ này đã đến lúc tàn rồi, ta sẽ đem nó ăn sạch, khặc khặc, ngươi không thể bảo vệ nó đâu” Nam tử trung niên dữ tợn cười nói.:”Khi ta rời đi nơi này, ta đã tìm thấy thế giới khác, không chỉ một mà là nhiều cái, ta đem chúng ăn hết, bây giờ ta đã mạnh hơn ngươi rất nhiều, ngươi đã không thể ngăn cản ta”.

Lão giả nge vậy có chút buồn rầu đáp lại.:”Ngươi tại sao lại trở nên như vậy chứ. Hãy nhìn xem, nơi này chúng ta đã từng cùng nhau kiến tạo nó. Một cái vũ trụ từng tươi đẹp hiện tại ra sao, ngày đó ngươi đem nửa vũ trụ tế sống khiến cho vũ trụ vỡ nát một nửa, ngươi không thấy mình quá tàn nhẫn sao, dù sao đây là nơi ngươi sinh ra, đây cũng là nơi ngươi góp sức xây dựng lên”.

Nam tử trung niên cười nhạt nói:”Thái Nhất a Thái Nhất, ngươi quá mềm lòng rồi, ngươi muốn mãi mãi ở trong chiếc lồng này, nhưng ta khác ngươi, ta không có như vậy an phận, chỉ cần ngươi giao ra Nguyên Thuỷ Chi Quang, ta sẽ rời đi”.Lão giả nge vậy lắc đầu:”Nguyên Thuỷ Chi Quang đã không còn trong tay ta, dù còn ta cũng không có khả năng đem cho ngươi”.

“Gian ngoan mất linh, nếu vậy ta sẽ đem vũ trụ này diệt sạch, để xem ngươi như thế nào bảo vệ nó”. Trung niên nhân có chút không kiên nhẫn.

“Ngươi đã mạnh hơn rất nhiều, thế nhưng ngươi lại quên mất một điều, tại thời khắc ngươi tế nửa vũ trụ này sau đó rời đi. Tên của ngươi trên Thiên Địa Bảng cũng đã bị xoá đi. Từ giờ phút đó, thiên địa này cũng đã bài xích ngươi, ngươi cũng không còn là sinh linh thiên địa này”. Lão giả vừa nói vừa nâng lên bàn tay của mình. Chỉ thấy bên trên hư không kia, không gian mãnh liệt rung chuyển, từng cái phù văn thần bí từ khắp nơi trong thiên địa dần dần hội tụ lại, cuối cùng một cái vô cùng to lớn bảng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Tại trên bảng có lấy vô số cái danh tự. Lớn nhất chính là Thái Nhất tên, bên cạnh cũng có một cái mờ mịt danh tự, thế nhưng nó giống như là bị xoá đi. Chỉ có thể nhìn thấy một chút dấu vết mờ mờ.

Lão giả nói tiếp:”Tại trong Thiên Địa này ngươi sẽ bị áp chế”.

Trung niên nhân nhíu mày, hắn thật không nghĩ tới tên của hắn trên Thiên Địa Bảng thật bị xoá đi. Cái này đồng nghĩa hắn bị thiên địa bài xích, sẽ không cách nào phát huy toàn bộ lực lượng.

Chỉ thấy lúc này. Một cái chuông lớn hiện lên phía sau lưng Lão giả kia. Cái chuông này to lớn đến không thể tưởng tượng nổi, mỗi một cái tinh thần đều như hạt bụi nếu so sánh với nó.

Nge được cooong......coooooong, tiếng chuông tại vang lên, một cỗ lực lượng kì bí từ khắp nơi trong thiên địa đổ dồn về nơi này, đem áp lên người phe hắc ám nhân mã. Kẻ yếu một chút thì trực tiếp bị lực lượng đè chết. Những kẻ mạnh hơn thì tại đau khổ chống đỡ.

Trung niên nhân lúc này cũng chịu lấy cực lớn áp lực, hắn gằn giọng:”Huyền Hoàng Chung”.

Lão giả nói ra:”Đối mặt với toàn bộ lực lượng Thiên Địa, không dễ phải không”.

“Thái nhất, ngươi thật cho rằng ngươi áp chế được ta”. Trung niên nhân gào lớn, sau đó phô thiên cái địa hắc ám từ thân hắn tuôn trào ra ngoài. Một cỗ uy áp đáng sợ từ trên người hắn bộc phát đi ra. Cỗ uy áp này trong nháy mắt quét ngang chư thiên thập địa, không biết bao nhiêu tinh thần vì đó mà vỡ nát, không gian cũng vì đó mà kịch liệt chập trùng, khắp nơi đều có thể thấy vết nứt không gian hoặc không gian sụp đổ. Vậy mà thật có thể chống lại lực lượng áp chế.

Thấy vậy, lão giả quay lại nói với những cái sinh linh kia.:”Nguyên thuỷ kỷ nguyên đã tàn, cố gắng kéo dài cũng vô ích. Các ngươi mau rời đi nơi này, đem mình phong ấn xuống, chờ thiên địa lần nữa trọng diễn. Kỷ nguyên mới tái sinh hãy phá phong mà ra”.

Nge vậy, đằng sau sinh linh cũng liền lục tục rời đi, bọn hắn biết lão giả định làm gì, cũng không có ngăn cản. Bởi vì bọn hắn biết thật sự kỷ nguyên này đã tàn. Không có cách nào kéo dài.

Cuối cùng, lão giả lấy ra một viên tinh trụ màu tím. Tinh trụ này nhìn qua liền vô cùng bình thường, thế nhưng lai lịch của nó lại lớn đến doạ người. Thấy được viên tinh trụ này, trung niên nhân hét lớn:”Thái Nhất, ngươi định làm gì”.

“Làm điều ta nên làm” Lão giả cười nói.

Chỉ thấy trên thân lão giả phát ra một cỗ hơi thở cực kỳ khủng khiếp. So sánh tuyệt đối không kém trung niên nhân kia. Vô số quang minh từ trên thân lão giả này sáng chói chiếu rọi mọi ngóc ngách vũ trụ. Ngay lập tức. Từ trong hư không. Vô cùng vô tận phù văn từ khắp nơi đổ về hội tụ, những phù văn kia ẩn chứa vô cùng huyền ảo đại đạo áo nghĩa. Cuối cùng, một thanh to lớn bảo kiếm xuất hiện giữa những phù văn kia. Bảo kiếm này xuất hiện, nguyên bản không gian đang chập chùng vỡ nát cũng liền yên ổn lại.

Trung niên nhân nhìn thấy thanh kiếm này gằn giọng nói:”Thiên Đạo, Thái Nhất, ngươi muốn dùng Thiên Đạo tới đối phó ta”.
Ngay lập tức, từng cái phù văn hoá thành vô số xiếng xích lao tới quấn trên thân trung niên nhân. Những xiềng xích này đều ẩn chứa lực lượng thiên địa. Không chỉ trung niên nhân mà cả những cái sinh linh tà ác kia đều tại chịu xiềng xích trói buộc. Ngay sau đó, trên đầu bọn hắn xuất hiện từng cái thanh kiếm. Nếu nhìn lại thì giống hệt với thanh kiếm lớn kia. Cuối cùng, kiếm chém xuống. Vô số tiếng hét thảm vang lên, từng cái đầu lâu bị chém rụng. Từng bộ thân thể rơi rụng trong tinh không.

Chỉ còn lại trung niên nhân. Hắn lúc này đang chịu rất nhiều xiềng xích ghim vào trên thân, giống như muốn đem hắn xé rách.

Hắn gầm lên:”Thiên đạo cũng như vậy cản không được ta”. Chỉ thấy hắn vùng vẫy, không trách được hắn quá mức khủng bố. Thiên đạo xiềng xích đều bị hắn sinh sinh giật đứt. Đáng nói là cho dù bị đứt nhưng như cũ có vô cùng vô tận xiềng xích nhắm hắn lao tới. Cái này đứt cái khác lên thay.

“Thiên Đạo, ngươi muốn chết” trung niên nhân bộc phát, đem toàn bộ xiềng xích đều cho đứt, ngay một khắc hắn thoát ra này, trong tay hắn lưỡi hái sáng rực lên huyết quang, chỉ thấy hắn chém ra một chém về phía Thiên Đạo, một chém này là hắn toàn lực một kích, chỉ thấy tại nơi va chạm, một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa vang lên, dư âm bộc phát đem không gian nơi này hoàn toàn cho sụp đổ. Hàng ngàn toà Tinh Vực tại trong dư âm đều sụp đổ ( Tinh vực chính là một dải Thiên Hà, giống như chúng ta ngoài đời này dải Ngân Hà). Không biết bao nhiêu tỉ viên tinh thần tại dưới dư âm một kích này mà huỷ đi.

Chỉ thấy Thiên Đạo thanh kiếm kia bị sinh sinh gãy đôi. Nhưng cho dù gãy đôi, vẫn như cũ có lấy xiềng xích hướng trung niên nhân kéo tới.

Tại lão giả lúc này. Hắn đã thấy được những cái kia sinh linh đều tại phong ấn xuống dưới. Sau đó hắn đưa lên tinh trụ. Cuối cùng đem nó bóp vỡ.

Trung niên nhân chịu xiềng xích kéo lấy nhìn thấy cảnh này, 2 mắt đỏ lên gào thét.:”Thái Nhất, ngươi điên rồi, vậy mà đem Kỷ Nguyên Chi Tâm huỷ đi, ngươi muốn chôn vùi kỷ nguyên này sao”.

“Đúng thế, kỷ nguyên này sẽ huỷ đi, nhường chỗ chi kỷ nguyên mới trọng sinh” Lão giả cười nói.

“Ngươi sẽ chết” Trung niên nhân lạnh giọng.

“Ta đã sẵn sàng để chết” lão giả bình thản đáp.

Chỉ thấy từng cái mảnh vỡ tinh trụ hoá thành vố số điểm sáng nhỏ hoà tan vào không gian.

Ngay lập tức, thiên địa phát sinh dị biến. Một cỗ khí tức huỷ diệt mọi thứ buông xuống.

“Ngươi huỷ đi Kỷ Nguyên Chi Tâm, Nguyên Thuỷ vũ trụ sẽ cắn trả, tịch diệt kiếp sẽ buông xuống”.

Ngay tại lúc này, thiên địa tại mãnh liệt rung chuyển, thiên địa nơi nơi đều tràn ngập khí vụ màu đỏ. Hơn nữa đang nhanh chóng lan rộng, bên trong khí vụ màu đỏ có thể nhìn thấy từng đạo lôi kiếp như rắn bò, thêm vào đó là từng vệt ánh sáng chiếu khắp nơi trong vũ trụ, từng đạo âm thanh chói tai vang vọng thiên địa.

Đây là tịch diệt kiếp 4 loại lực lượng. Tịch Diệt Kiếp Vân chính là màu đỏ vân vụ, Tịch Diệt Kiếp Lôi, Tịch Diệt Kiếp Quang, Tịch Diệt Kiếp Âm.

4 loại lực lượng này xuất hiện trong thiên địa, mỗi nơi chúng đi qua, hết thảy đều bị huỷ diệt, cũng lúc này, kiếp lôi, kiếp âm và kiếp quang đều tại tập trung lên thân mình trung niên nhân.

Hàng ức tỉ đạo kiếp lôi cứ như vậy oanh trên thân hắn, kiếp quang cũng như vậy chiếu lên thận hắn, đem hắc ám trên thân hắn thiêu đốt không ngừng. Cảnh tượng này giống như hắn phải đối mặt với toàn bộ lực lượng của thiên địa này.

Cảnh tượng này kéo dài tới hơn 1 vạn năm về sau.

Lúc này trong vũ trụ đã tràn ngập tịch diệt kiếp. Vũ trụ lúc này đã tử vong. Không có bất kỳ cái gì sinh linh sống sót. Không có bất kỳ cái gì sinh mệnh khí tức. Khắp nơi chỉ có tịch diệt tử vong.

Tại địa phương kia. Trung niên nhân lúc này cũng đã suy yếu, hắn không có cách nào thoát ra thiên đạo xiềng xích. Chịu hơn 1 vạn năm dưới vô cùng vô tận tịch diệt kiếp. Hắn đã suy yêu vô cùng. Thế nhưng hắn vẫn chống đỡ được đến giờ phút này.

Về phần Lão giả kia. Giờ này hắn cũng tiều tuỵ vô cùng. Bởi vì cho đi sinh mệnh của mình.hắn cũng gắng gương mới đến được giờ phút này.

Trung niên nhân khó nhọc cười gằn:”Khăc khặc, Thái Nhất, ngươi trụ không qua nổi ta, chỉ cần ngươi chết đi, không có ngươi duy trì, những thứ này cản không được ta”.

“Ân, có lẽ ta thật không trụ được nữa”. Lão giả một bộ bất lực nói.:”xem ra là giết không nổi ngươi, nếu vậy chỉ có thể đổi cách khác”.

Cuối cùng, lão giả vẫy tay, lưỡi kiếm gãy từ Thiên Đạo bay tới, sau đó sinh sinh đem trung niên nhân chém thành hơn trăm mảnh. Mỗi mảnh đứt ra đều bị vô tận xiếng xích cuốn chặt lấy.

Mặc dù bị chém thành trăm mảnh, thế nhưng trung niên nhân giọng nói vẫn vang vọng,:” Ngươi định làm gì”.

“Để ngươi ngủ say không cách nào tỉnh lại”. Lão giả nói xong thân thể liền phiêu tán thành vô số điểm sáng. Những điểm sáng này tụ họp với nhau thành hơn trăm cái phù ấn. Mỗi cái phù ấn đều dán lên một mảnh thân thể của trung niên nhân. Sau đó phá vỡ không gian mà tiến vào hư vô.

“Ngươi không giết được ta, nhất định có mộtngày ta sẽ trở lại, nuốt chừng vũ trụ này” Tiếng nói của trung niên nhân quanh quẩn sau đó im bặt.

Cuối cùng nơi này không còn ai, tịch diệt kiếp vẫn như cũ bao phủ vũ trụ. Trải qua hơn 5 ngàn vạn năm về sau. Tịch diệt kiếp tiêu tán đi. Trả lại một vũ trụ tinh không. Một cái sinh linh mới được uẩn dưỡng, thiên địa lần nữa khôi phục. Từng cái phong ấn phá không mà ra. Một cái kỷ nguyên mới bắt đầu.

Chương 2: Thức Tỉnh cùng Trùng Sinh

Tại kỷ nguyên mới bắt đầu, trải qua 3 cái thời đại. Lúc này trong một vùng hư vô, nơi này có một khối thuỷ tinh, nếu nhìn vào trong thì có thể thấy một người. Chính là Doanh Thiên. Chỉ khác là hiện tại thân thể hắn không còn là đứa bé kia. Giờ phút này hắn đã là một cái thanh niên. Ước chừng 18.

Hắn mở ra đôi mắt của mình, trong đôi mắt hắn lúc này chạy dài từng dòng văn tự. Từng cỗ khổng lồ thông tin cứ như vậy tràn vào trong đầu hắn.

Tại một lúc lâu sau khi hấp thu những thông tin kia. Hắn thở dài một hơi:”Thì ra là như vậy, lão đầu tử, ngươi ký thác quá nhiều cho ta a”.

Sau đó hắn phá vỡ thuỷ tinh bước ra ngoài, bên cạnh là một cái đại môn, hắn cũng không có chần chừ, lập tức từ đại môn bước vào. Trải qua đại môn truyền tống, cuối cùng xuất hiện trước mắt hắn là cảnh quan sơn hà.

Hắn men theo dòng sông bước đi. Cứ như vậy năm tháng qua đi, thời gian như lá mùa thu, không biết bao nhiêu sinh linh sinh ra và chết đi. Có không biết bao nhiêu hạng người vô định hoành không xuất thế, nhiễu đảo một cái thời đại. Sau đó lại chìm dần trong quên lãng. Rất nhiều thời đại qua đi, thiên địa đã lần nữa trọng sinh, đại đạo ra đời chào đón một cái đại thế thịnh vượng.

Có lẽ sẽ có ít người biết, trong năm tháng dài dằng dẵng này, đằng sau những nhân vật tuyên cổ kia, đằng sau những tranh đấu bí mật khắp thiên địa có tồn tại bóng dáng của một tên phàm nhân.Chính là Doanh Thiên.

Doanh Thiên bất tử, nhưng hắn không cách nào tu luyện, bởi vì hắn không phải sinh linh thiên địa tạo ra. Hắn được tạo ra bởi Thái Nhất. Thiên Đạo không cho phép hắn tu luyện. Mỗi lần hắn sắp thành công, thiên đạo sẽ đều giáng xuống thiên kiếp huỷ đi tu vi của hắn.

Cho đến một ngày này, Thương Thiên nổ tung vì giận dữ, khắp nơi đều là sấm chớp vang rền. Chỉ có Doanh Thiên đứng trên đại địa cười lớn:”Lão tặc Thiên, rốt cuộc lừa được ngươi, rốt cuộc ta tu luyện thành công”.

Nhưng.. cho dù hắn tu luyện thành công. Cũng là vô cùng gian nan vất vả, hắn tu luyện tốc độ vô cùng chậm, chính là so với một cái bình thường nhất phàm tư đều muốn chậm gấp trăm lần. Kẻ khác dù kém nhất 1 vạn năm lên một cảnh giới. Hắn dành trọn trăm vạn năm, thậm chí hơn mới đột phá. Cái này độ khó co thể tưởng tượng. Nhưng hắn không có lùi bước. Mấy trăm cái thời đại về sau hắn rốt cuộc đạt tới đỉnh phong.

Hắn trở thành một cái tuyên cổ cự đầu, một cái chân chính vô địch tiếu ngạo thiên địa.
Thế nhưng hắn không có dừng lại. Hắn trùng sinh. Kỷ nguyên mới qua đi, tịch diệt kiếp lần nữa giáng lâm đem trọn cái kỷ nguyên huỷ diệt, cứ như vậy trải qua vô tận năm tháng, vô số cái kỷ nguyên cứ như vậy trôi qua. Doanh Thiên trùng sinh hơn 3000 thế. Mỗi một thế trùng sinh hắn đều đem một cái đại đạo tu luyện tới đỉnh phong.

Có khi hắn là một cái đỉnh thiên lập địa nhân vật. Cũng có khi là thánh nhân được thiên địa chúng sinh triều bái. Cũng có lúc trở thành trong mắt mọi người ác ma. Hoặc hắn chọn là một cái vô danh người.

Cửu Hà Giới lúc này tại 1 nơi cấm khu, nơi cấm khu này gọi là Táng Thần Chi Địa. Bởi vì nơi đây mai táng rất nhiều thần linh vẫn lạc. Truyền thuyết rằng có 1 món tuyệt thế tiên bảo xuất hiện nên đã gây ra chiến tranh giữa những vị thần. Trong trận chiến ấy thần linh vẫn lạc không có 1 vạn cũng 9 ngàn. Trong 1 toà sơn cốc bí ấn bao trùm lấy hắc vụ này có 1 cỗ quan tài. Trong đó nằm 1 nam tử, ngũ quan thanh tú. Mái tóc dài màu trắng, cơ thể hắn có vô cùng phù văn cổ lão luân chuyển. Vô thượng thiên chương bao lấy, liên tục chảy vào cơ thể hắn. Nam tử này là Doanh Thiên. Lúc này hắn mở mắt ra. Nhớ lại 1 chút gì đó sau đó hắn nhíu mày.

“ ta thế mà trùng sinh...đám tiểu tử này xem chừng là tốn hao k ít tâm huyết a. Vậy mà bỏ ra khổng lồ đại giới như vậy đem ta ngàn vạn thần hồn tiêu tán trong vũ trụ tập hợp lại giúp ta trùng sinh” Doanh Thiên lẩm bẩm.

Hắn nhớ lại mọi chuyện. Năm đó tại một cái cuối cùng thời đại của Kỷ Nguyên kia. Hắc ám giáng lâm. Doanh Thiên đứng ra đem hắc ám đẩy lùi,tại hắn đem hắc ám đẩy lùi về sau, tịch diệt kiếp liền buông tới. Hắn ngay lúc này muốn trùng sinh lần nữa. Thế nhưng lại bị 9 cái tồn tại chứng đạo Nguyên Thuỷ vây công. 3 ngàn đại đạo quân chủ thì có tới hơn 2000 vị cũng tới vây công hắn.Trải qua một trận khốc liệt thảm chiến, Doanh Thiên bởi vì đối mặt quá nhiều cường địch, hắn bại.Thế nhưng Doanh Thiên mặc dù thân tử đạo tiêu thế nhưng cũng kéo theo 2 cái Nguyên Thuỷ xuống. 7 vị còn lại toàn bộ trọng thương. Hơn 2000 vị Đạo Quân cũng bỏ mạng tới hơn 300 vị, còn lại đều chịu thương thế nghiêm trọng.Giờ khắc cuối cùng Thiên đạo lúc ấy muốn đánh ra 1 kích chí mạng muốn đem hắn gạt bỏ, thế nhưng trước khi ngã xuống, hắn đem chính mình toàn lực một kích. Một kích này đem theo sinh mệnh của hắn thiêu đốt. Tại dướ một kích này, Thiên Đạo vỡ nát. Cuối cùng hắn thân thể bị tàn phá sau đó bị phong ấn khắp nơi. Hồn phách của hắn cũng tan vỡ thành ngàn vạn tiêu tán trong thiên địa. Một trận chiến này khiến cho kỷ nguyên sau đó rơi vào thời kỳ đạo gian. Bởi vì Thiên Đạo vỡ nát, đại đạo đều bị trọng thương mà Thiên Địa khô kiệt.

Sau đó đám đệ tử của hắn vì trùng sinh hắn mà bỏ mạng mấy người bày xuống vô cùng bố cục. Tìm mọi cách đem hắn trùng sinh. Cuối cùng cũng thành công. Hắn sống lại. Thế nhưng tu vi 1 lần nữa mất hết. Chỉ còn cách khôi phục lại từ đầu. Hắn nhẹ nhàng mở tay ra, trên tay hắn là một đoá Thanh Liên. Hắn mỉm cười mãn nguyện cười sau đó thu tay lại.“Năm đó ta muốn trùng sinh lần cuối để đại đạo viên mãn. Ai ngờ gặp bọn hắn bố cục. Muốn đem ta gạt bỏ. Tiếc là các ngươi không thành công, Thiên Đạo, Vô Cực, Phục Hy, Thanh Long, nợ này chờ ngày ta lần nữa đăng lâm sẽ tính với các ngươi một thể. Doanh Thiên cười lớn. Hắn tiếng cười này vang vọng khắp Táng Thần Chi Địa. Đánh thức tất cả Thần Linh Thần hồn ngủ say tại đây. Hắn tiếng cười mang theo một cỗ vương giả uy áp quét ngang Táng Thần Chi Địa.

“ xảy ra chuyện gì. Là có thần vương giáng lâm hay sao” 1 vị thần hồn thần linh lầm bẩm nói ra. Vô số ánh mắt chú mục vào khu vực cấm khu kia. Nơi đó là nơi mà thiên thần đi vào cũng chỉ hét thảm 1 tiếng r mất tích. 1 vị thần tôn đã từng giáng lâm muốn tiến vào nhưng rồi chỉ còn lại 1 đạo tàn hồn chạy thoát.

“ không lẽ có thần vương hoặc là thần tôn giáng lâm muốn tiến....” 1 vị ma đế nói tới đây liền im bặt. Mắt trợn ngươc lên nhìn 1 màn trước mắt. 1 vị thanh niên loã thể đi ra từ sơn cốc cấm khu.

Không chỉ hắn mà tất cả những ai có mặt đều há hốc mồm nhìn 1 màn này. Đùa sao trước giờ chỉ có vào mà k có ra. Thế nào lại có kẻ có thể toàn thây đi ra chứ.

Thanh niên này Chính là Doanh Thiên. Hắn bước ra cười nói “ ồ k ngờ lại náo nhiệt như vậy “ sau đó hắn nhìn về 1 phía, nở 1 nụ cười nồng đậm. Hắn giơ tay về phía trước chụp 1 cái. Chỉ thấy trong tay hắn xuất hiện 1 cái thanh niên khác. Xung quanh ai nấy đều im bặt bởi vì họ nhận ra thanh niên kia. Đó là Huyết Tỳ Thần Vương là 1 vị thần đã vẫn lạc trong trận chiến tranh bảo trước đây. Hắn còn lại thần hồn thế nhưng hắn ở đây là bá chủ cả táng thần chi địa này. Cho dù là thiên thần còn sống gặp hắn cũng k đỡ nổi 1 chiêu thế mà ở trong tay vị thanh niên loã thể kia lại như 1 tiểu hài tử bị 1 gã đại hán tóm lây.

“ ngươi..... trông ngươi quen lắm” Doanh Thiên vừa nói vừa cười.

.....

Tái bút. Viết truyện = điện thoại nên mình xài câu chữ hơi bị viết tắt nhiều 1 chút. Ae thông cảm. Mong mọi ng ủng hộ. Sau này mình sẽ sử dụng chú thích ở bên dưới tái bút cho mọi ng dễ hiểu hơn.

Mình lấy 1 kỷ nguyên là 888 cái thời đại. Một thời đại là khoảng 100-200 vạn năm tuỳ thời đại. Từ lúc khởi nguyên đến lúc Doanh Thiên bị vây công là 773 Kỷ nguyên, ngủ say thêm 3 cái Kỷ nguyên, hiện tại tỉnh lại đúng kỷ nguyên 777. 1 cái kỷ nguyên qua đi sẽ bị tịch diệt kiếp thanh tẩy. Cái này mình lấy ý tươngr từ đế tôn. Và đế bá. Mọi ng đừng ném đá nhé. Cảm ơn

Chương 3: Cửu Hà Giới

Lúc này, bị Doanh Thiên năm trong tay Huyết Tỳ Thần Vương là cực độ sợ hãi. Hắn trước sau gì cũng là 1 tôn thần vương vô cùng cường đại. Hắn thâm chí đã từng đối chiêu vs Thần Tôn mà k thua. Cho dù hiện tại chỉ còn lại thần hồn thì hắn cũng là đỉnh phong tồn tại ở cái thế giới này. Thế nhưng lúc này hắn bị người ta tóm lấy như tóm 1 con kiến. Bảo sao hắn k sợ hãi. Hơn nữa khí tức trên người thanh niên này, những cái kia thần hoàng, thần đế cũng k thể so với.

“Tôn giá, ngài là ai. Ta nhưng không có đắc tội ngài a”.Huyết Tỳ sợ hãi than

Doanh Thiên chỉ mỉm cười nói:”Ngươi và Huyết Hải Đạo Tôn là gì của nhau”.

Nge Doanh Thiên câu nói này. Huyết Tỳ thế nhưng là biến sắc. Bởi vì lúc này trong đầu hắn hiện ra 1 câu chuyện. Là 1 truyền thuyết về tổ tiên của hắn, Huyết Hải Đạo Tôn là hắn tổ tiên, là trong truyền thuyết Chân Tiên, hơn nưa còn không phải là bình thường chân tiên, là kẻ nắm giữ 1 trong 3000 đại đạo Huyết Đạo. Còn nữa vì sao thanh niên trước mắt này lại hỏi về tổ tiên hắn, không lẽ trước mắt người này là tiên nhân hơn nữa còn quen biết tổ tiên hắn. Đây là hắn bạo gan suy nghĩ đi ra

“Ta chỉ nge trong tộc trưởng lão nói hắn là ta tổ tiên”.Huyết Tỳ đáp lời Doanh Thiên

“Ồ,vậy tại sao trên người ngươi lại có hắn khí tức”.Doanh Thiên chỉ nhẹ giọng nói ra. Nói đoạn liền từ trong thần hồn của Huyết Tỳ móc ra 1 đoạn xương cánh tay, mỉm cười nói:“Không nghĩ tới nha, năm đó ta vặt xuống hắn cánh tay này, nghĩ k tới mà vừa tỉnh dậy liền gặp nha.”

Năm đó khi bị chư vị Đạo Quân vây công Doanh Thiên đã trọng thương Huyết Hải Đạo Tôn rồi bẻ xuống hắn cánh tay này. K nghĩ tới cánh tay này vậy mà lưu lạc đến trước mặt hắn.

Huyết Tỳ trông thấy đoạn xương tay kia trong lòng vô cùng khẩn trương. Hắn lúc còn chưa thành thần liền ở trong tổ địa huyết tộc đạt được đoạn xương tay này. Từ đó tu vi tiến mạnh. Trở thành thần về sau càng là mạnh mẽ. Nếu như hắn k vẫn lạc tại cái này chi địa. Chỉ sợ hắn hiện tại cũng đã chứng đạo thành đế.

Doanh thiên nhìn xung quanh sau đó buông tay giải thoát cho Huyết Tỳ chậm rãi nói:”Ta vừa vặn thưc tỉnh, giảng cho ta 1 chút chuyện. Nơi này là nơi nào, bây giờ là thời đại nào.”

Huyết Tỳ như đc ân xá nào dám chậm chễ liền chắp tay thưa:”Tạ tiền bối, bây giờ là thời đại Nguyên Hoàng, do Nguyên Hoàng Thần Đế chấp chưởng vũ trụ. Tính từ đạo suy kỷ nguyên tới nay cũng đã 3 cái kỷ nguyên.”

Lại nói 1 cái kỷ nguyên là cỡ nào dài dằng dặc cùng cổ lão. Đừng nói hắn cái này 1 tôn nhỏ bé Thần Vương, liền xem như ngụ trên cửu thiên những tôn Thần Đế khủng bố nhân vật kia cũng chưa có ai sống qua mấy ngàn vạn năm. Đây là tư liệu từ Thần Viện truyền xuống rỗng rãi nên ai cũng biết.Thần Viện là 1 cái đặc thù thê lực, nó truyền thừa từ xa xưa không cách nào tìm hiểu, nó sẽ ghi chép lại toàn bộ sự việc xảy ra của từng thời đại rồi truyền cho hậu thế.

“ Nói như vậy, Đây là thần giới” Doanh Thiên trầm mặc. Hắn suy nghĩ một chút liền hiểu. Hẳn là sau trận chiến kia. Hắn đem Đại Đạo quân chủ đều trọng thương. Liền cả thiên đạo cũng bị hắn đánh vỡ 1 nửa, đại đạo không suy yếu mới là lạ. Có khả năng việc này đã gây ra đại đạo suy yếu, có thể hậu nhân bèn lấy nó làm mốc cho kỷ nguyên mới.

“Làm nô bộc của ta, ta sẽ giúp ngươi kiếm lại thân thể mới, còn có thể đưa ngươi thành tiên, Thế nào,” Doanh Thiên chậm rãi nói ra. Hắn hiện tại vừa vặn thức tỉnh, cần 1 chút tay chân đi làm việc, cho nên hắn nảy ra ý định thu lấy 1 đám thủ hạ. Không nghi ngờ trước mắt đám người này là phù hợp.

Huyết Tỳ là bực nÀo thông minh, hắn hiện tại chắc chắn trước mắt vị này thanh niên là 1 nhân vật vô cùng khủng bố, hẳn là vì chuyện gì mà ngủ say, hiện tại mới thức tỉnh, cũng có khả năng là tiên nhân. Trong truyền thuyết tiên nhân. Hắn sống mấy cái thời đại. Chỉ nge tiên nhân trong truyền thuyết. Nay lại đc gặp tận mắt. Hơn nữa còn đc đi theo hầu hạ 1 vị tiên nhân. Đây là cỡ nào vinh dự cùng may mắn.Ngay lập tức liền quỳ xuống:“Nguyện đi theo chủ nhân. Sống chết vì người”

“Gọi ta công tử, ta vẫn còn trẻ” Doanh Thiên cười nói. Nếu để những người quen của hắn ở đây khẳng định sẽ đem hắn mắng chết. 1 cái tồn tại từ buổi đầu sơ khai vũ trụ sống qua vô sô năm tháng. Có thể nói là cổ lão đến k thể cổ lão hơn lại tự xưng mình còn trẻ. Vậy bọn hắn là tiểu hài tử chắc.

Cho dù là Huyết Tỳ cũng có chút im lặng k biết nói gì.
Doanh Thiên nhìn xung quang. Hồn lực của hắn trào ra liền bao phủ cả toà thế giới này. Toà thế giới này gọi là Cửu Hà Giới bởi vì có chín đầu đại hà bao trùm thế giới này. Trong truyền thuyết là chín đầu chân long trước khi chết hoá thành. Sinh linh toà thế giới này tu luyện chính là dựa vào 9 đầu đại hà này. Nge nói trong mỗi đầu đại hà liền có 1 loại đại đạo tuôn chảy. Vì thế lấy 9 đại thế lực chiếm cứ lấy mỗi đầu đại hà này. Gọi là cửu đại thần điện. 9 đầu đại hà này cung cấp tất cả cho sự sống thế giới này. Và quan trọng nhất là linh lực. Chính là từ 9 đại hà này chảy ra. Sinh linh thế giới này chính là hấp thu linh lực mà tu luyện.

Doanh thiên nhìn qua toà thế giới này trong lòng liền hiểu. Chín đầu đại hà kia là chín đầu chân long hoá thành. Hơn nữa là bị người bắt giết sau đó luyện hoá thành đại hà. Mỗi đầu chân long thực lực đều là tiên đế đỉnh phong,Thế nhưng lại bị người bắt giết. Toà thế giới này lấy 9 đầu đại hà nơi giao hội là tâm nhãn chính là 1 toà khổng lồ trận pháp. Từ cách bố trí các đại lục. Từ vị trí các dòng sông. Đều là 1 phần của trận pháp. Quan trọng là vị trí toà thế giới này chính là ở trung tâm nhất của thiên hà. Mà mỗi 1 ngôi sao, mỗi toà thế giới đều là 1 phần của trận pháp. Thử nghĩ đem cả 1 toà thế giới tạo thành trận pháp là cỡ nào hùng vĩ. Thế nhưng đây là đem cả 1 dải thiên hà chế tạo thành trận pháp. Đây là cỡ nào thủ bút a. Doanh Thiên biết đây hết thảy là vì hồi sinh hắn. Xem ra vì hồi sinh hắn mà đám đệ tử của hắn bỏ ra đại giới thật lớn.

“ chuyện hôm nay các ngươi coi như không biết, ta sẽ tha các ngươi 1 mạng. Ta cũng cần 1 đám thủ hạ. Liền tuyển các ngươi đi. Huyết Tỳ ngươi tự sắp xếp, chờ ta quay lại.” Nói đoạn nhấc chân liền biến mất.

Lúc này xung quanh các thần mới tỉnh hồn lại. Liền tiến đến hỏi thăm Huyết Tỳ thần vương.:”Thần vương, kẻ đó là ai... ban nãy hắn đứng đó bọn ta thần hồn liền bị đông cứng. Áp lực khủng bố trước nay ta chưa từng gặp qua”.trong đó 1 vị thần hỏi thăm.

Huyết Tỳ nhỏ giọng nói ra:”ta cũng không biết. Nhưng ta có thể chắc chắn cho các ngươi. Công tử là một cái khủng bố nhân vật có thể là thần đế cổ lão, cũng có thể.....là tiên”.

Các thần đều là nhao nhao lên:“ làm sao có thể. Tiên nhân chỉ là trong truyền thuyết.”

Khó trách bọn hắn k tin. Ở đây mỗi cái đều sống mấy cái thời đại. Liền cái bóng tiên nhân cũng còn chưa thấy. Thử hỏi vì sao k tin.

“Các ngươi có thể k tin. Nhưng các ngươi thấy qua kẻ nào như công tử chưa. Đối diện những thần đế kia các ngươi thấy ai đáng sợ hơn”. câu này huyết tỳ vừa nói ra các thần xung quanh đều là im bặt. Bọn hắn mặc dù cao nhất cũng chỉ là thần vương. Đa số còn lại là chân thần, thiên thần. Bọn hắn cũng từng thấy qua thần đế. Uy áp trên người hắn k thua kém gì những thần đế kia. Cho dù hắn k phải là tiên nhân. Thế nhưng tuyệt đối là thần đế đẳng cấp tồn tại. Đi theo 1 người như thế. Tuyệt đối là trăm lợi k hại. Nghĩ tới đây bọn hắn đều là khẩn trương lên.

Huyết tỳ nhìn qua các thần nói:”chuẩn bị đi. Chờ công tử trở lại. Có thể chúng ta sẽ rời đc khỏi đây. Còn có thể sống lại”.nói đoạn liền rời đi. Nge đc lời Huyết Tỳ nói. Chư thần đều là nhiệt huyết sôi trào. Tinh thần phấn chấn. Nếu có cơ hội sống lại 1 thế nữa tuyệt đối phải nắm lấy. Dù sao cũng bị nhốt ở đây quá lâu.

—— chú thích 1 chút là 9 đâu đại hà chính là chín dòng sông lớn cho mọi ng dễ hiểu. Mọi ng cử tưởng tượng có 9 dòng sông lớn uốn lượn quanh trái đất là đc ^^. Còn nữa táng thần chi địa có lực lượng phong ấn khiến thần hồn của các thần k thể đi ra ngoài nhé.

Chương 4: Tên biến thái

Doanh thiên bước ra Táng Thần Chi Địa. Trước mắt hắn là 1 dòng sông lớn, có thể nói là cực lớn. Dòng sông này chảy quanh toà thế giới này. Mắt thường cũng có thể nhìn thấy đại lượng linh khí từ trong sông chảy ra hoà vào thiên địa. Hắn thế nhưng là muốn tắm a. Cũng phải. Phủ bụi mấy cái kỷ nguyên. Vừa vặn thức tỉnh cũng cần phải sảng khoái 1 chút a.

Cũng k nghĩ nhiều Doanh Thiên liền bước chân xuống tắm. Liền lập tức thiên địa linh khí ồ ạt tiến vào cơ thể hắn: “Sảng khoái a, đã lâu không có thoải mái nhue vậy”.hắn thầm than.

Cũng k lâu lắm. Phía sau truyền đến bước chân:”Kẻ nào to gan. Lại dám ở địa bàn Thái Âm Cốc trắng trợn hấp thu linh khí”.1 tiếng nữ tử vang lên sau lưng Doanh Thiên.

Một cái âm thanh nữ tử quát lên.

Nge được cái thanh âm này, Doanh Thiên liếc về phía sau. Chỉ thấy 1 tiểu đội mười mấy nữ tử. Mỗi cái đều là xinh đẹp rạng ngời, tay năm trường kiếm, nhìn qua là biết đều là tu sĩ,:” Ồ xin lỗi, ta không biết nha. Chờ chút tắm xong liền rời đi”.Hắn cười nói.

Những nữ tử kia đều là có chutd im lặng. Gì chứ dám tại Thái Âm cốc hấp thu linh khí. Lại còn dám nói như vậy. Hơn nữa Thái Âm cốc trước giờ không có tiếp đón nam nhân. Mỗi cái nam nhân bước vào Thái Âm cốc kết quả hạ tràng đều là tương đương khó coi.

Trong đó 1 nữ tử đứng ở giữa. Có chút lãnh diễm lạnh giọng nói ra:”Bước tới thúc thủ chịu trói. Thành khẩn khai báo. Liền có thể cho ngươi toàn thây”.nữ tử này tên là Linh Phi là Thái Âm cốc Đại sư tỷ. Ở đây tu vi của nàng cũng là cao nhất. Đạt tới Thiên Nguyên Cảnh đỉnh phong. Kém 1 bước liền là Địa Sư. Có thể nói nàng là thiên tài trăm năm nay của Thái Âm cốc.

Doanh Thiên chỉ là nhún vai cười cười sau đó hắn quay mặt lại bước lên đối diện với mấy nữ tử này.Ngay sau đó hắn liền nhận ra có gì đó k đúng. Chỉ thấy trước mắt những nữ tử này đều là nhìn hắn si mê liền chớp mắt đều k có:”Tiên nhân là có thật sao”. trong đó 1 vị tiểu sư muội thì thào. Có thể nói hắn cái thân thể này là tuyệt mĩ nam tử. Hắn dụng mạo này, khí chất này, tựa như tiên nhân giáng trần. Tuyệt đối có thể làm cho nữ nhân vì đó mà điên cuồng mê muội.

Nhưng ngay sau đó các nàng đều là nhao nhao tỉnh lại hô:“ biến thái”, lúc này Doanh Thiên mới nhớ ra rằng hắn vẫn là trên người không có lấy mảnh vải che thân:“K lẽ cứ như vậy liền gặp rắc rối rồi”.Doanh thiên cười khổ. Hắn cả đời gặp qua trăm ngàn rắc rối, mặc dù nói hắn chưa từng ngại qua, thế nhưng là đối với nữ nhân dạng này không nói lý lẽ. Cho dù là Doanh Thiên cũng không muốn dây dưa. Cũng không phải là hắn sợ, mà bởi vì hắn lười, cũng lười phiền hà, lười suy nghĩ.

Doanh Thiên lắc đầu liền quay đầu bước đi. Chỉ là vừa bước đi hắn liền cảm thấy 1 thanh kiếm đã kề trên cổ hắn. Linh Phi đã kề kiếm lên cổ hắn lạnh giọng:”Cứ như vậy rời đi, ngươi thật nghĩ ngươi là ai”.

“Ta nhưng là k có đắc tội qua các ngươi”.Doanh Thiên nói. Không có cách nào, hắn vốn là thuơng hoa tiếc ngọc a. Hắn k dễ gì ra tay vs nữ tử không thù không oán. Hắn thầm nghĩ vậy.

Nhưng là nếu để người quen của hắn mà biết hắn nghĩ điều này hẳn là sẽ mắng hắn vô sỉ. Cai gì thương hương tiếc ngọc. Bao nhiêu thần nữ. Thánh nữ. Thậm chí cửu thiên huyền nữ. Đều chết trong tay hắn, hắn lại dám nói là thương hoa tiếc ngọc. Nếu quả thật Doanh Thiên dạng này là thương hoa tiếc ngọc, e rằng trên đời này sẽ không có người ác đi.

“Quy củ Thái Âm cốc ta không phải là ngươi 1 cái nam nhân bẩn thỉu có thể nói đc, theo ta về cốc chịu xử phạt, nếu không hiện tại liền để người đầu lìa khỏi cổ”.Linh Phi nói.

Doanh Thiên nhíu mày. Hắn đúng là k muốn ra tay vs mấy cái này yêu đuối nữ tử, thế nhưng là hắn vốn k thích những cái này phiền phức. Hắn quay đầu lại nhìn vÀo mắt Linh Phi nói:”Thật sao!”

Tại Doanh Thiên nói xong câu này, Linh Phi nhìn vào mắt Doanh Thiên, lúc này, nàng chỉ cảm thấy thiên địa như sụp đổ, trời đất tối sầm lại. Nàng nhìn thấy đầy trời huyết vũ, từng toà từng toà thi cốt to lớn khổng lồ. Cuối cùng nàng nhìn thấy một cái thân ảnh vĩ ngạn bao trùm hết thảy. Một màn này căn bản là cả đời nàng khó có thể quên đc.

Nàng kêu lên 1 tiếng rồi lùi lại mấy bước như là bị trọng kích. Thất khiếu đều chảy máu, mặt mũi tái nhợt. Liền ngay thanh kiếm cầm trong tay cũng rơi xuống đất. Mấy nữ tử còn lại cũng bị sợ hãi không nhẹ. Căn bản không dám tiến tới. Đùa sao không thấy ngay cả đại sư tỷ chỉ bị ngta nhìn 1 cái liền trọng thương. Các nàng tiến lên hẳn là chịu chết.

Chờ linh Phi tỉnh táo lại thì Doanh Thiên đã đi mất. Các sư muội nhao nhao hỏi thăm nàng:”Sư tỷ, vừa rồi là chuyện gì, tỷ k sao chứ”.1 vị sư muội hỏi thăm.

Linh Phi k đáp. Nàng đang nhớ lại 1 màn lúc trước. 1 lát sau nàng vội vàng nói ra d“Nhanh. Đưa ta về gặp sư tôn, báo cho nàng biết. Có cường giả ít nhất là hồn vương thực lực ở trong khu vực của chúng ta”.

Câu này vừa ra liền doạ sợ các nữ tử này. Hồn vương, đây là tồn tại sánh ngang vs cốc chủ của các nàng. Cường đại vô cùng. Có 1 kẻ như vậy xâm nhập vào đia bàn tông môn. Như thế nào k gây sợ hãi. Lập tức các nàng đều hồi môn.
Thái Âm cốc 1 toà đại điện lúc này. Linh Phi quỳ phía dưới, trước mặt nàng là 1 toà bảo toạ. Ngồi trên bảo toạ là 1 nữ tử khác. Đây chính là Thái Âm cốc cốc chủ. Cũng là Linh Phi sư tôn. Nàng tên là Ma Âm, mọi người gọi nàng là Ma Phi Cốc chủ. Nàng lúc này đang trầm ngưng. Cất lời hỏi:”Linh Nhi, ngươi xác định người đó là Hồn Vương”.

Quỳ bên dưới Linh phi cất lời đap lại:“Bẩm sư tôn, Đệ tử tuyệt đối dám chắc người đó tuyệt đối là hồn vương cảnh giới. Thậm chí còn cao hơn, cái này đệ tử k dám nói bừa”.

Nge tới đây Ma Phi đều ngưng trọng lên. Có cường giả thực lực k kém nàng. Thậm chí cao hơn đang ở địa bàn tông môn của mình. Làm sao k để nàng lo lắng:”Có khi nào là người của Thiên Hà Thần Điện tới thăm dò chúng ta”. bên dưới Linh Phi nói 1 câu khiến nàng càng lo lắng hơn.

“Hừ, bọn chúng đánh chủ ý chúng ta món đồ kia cũng k phải ngày 1 ngày 2. Năm đó sư tổ ngươi bị bọn chúng ám hại.Nếu không làm sao chúng Ta Thái Âm cốc lại thê thảm như bây giờ”. Ma Phi tức giận nói ra:”Chuyện này tạm thời giữ bí mật, ta sẽ đich thân đi gặp hắn.”

“Sư tôn, chẳng may bọn chúng là muốn lừa người đi ra ngoài.” linh phi lo lắng nói ra.

“Yên tâm. Ta tự có chừng mực, ngươi rời đi”

“Vâng. Sư tôn”.sau đó Linh Phi đi ra ngoài.

1 mình trong đại điện Ma Phi lẩm bẩm. “Người đến là ai, theo như Linh Nhi tả thì theo ta biết Thiên Hà Thần Điện căn bản k có người như vậy a”..

Lúc này Doanh Thiên đang đi bộ bên bờ sông Thiên Hà. Cũng không biết hắn từ đâu tìm tới một bộ y phục. Nhìn lại hắn lúc này, tóc vẫn là mái tóc trắng đó, thế nhưng là khuôn mặt của hắn lại thay đổi rất nhiều. Không còn là cái bộ mặt tuyệt mỹ nam tử có thể làm siêu lòng các cô gái nữa.

Thay vào đó là một khuôn mặt anh tuấn, mặc dù so ra kém khuôn mặt lúc trước, nhưng tuyệt đối là dễ nhìn. Nếu như lúc trước hắn để người khác cảm thấy xa vời chạm không tới, thì hiện tại lại khiến cho người khác cảm thấy gần gũi hơn rất nhiều.

Ngay lúc này. Hắn như cảm thấy gì đó, ngẩng đầu lên. Chỉ thấy trên bầu trời xuất hiện 1 cái to lớn vô cùng thủ ấn. Mang theo lực lượng vô cùng cường hoành đánh về phía hắn. 1 chưởng này nếu như đánh lên tuyệt đối là để cả toà thế giới này vỡ nát. Hơn nữa khí tức kinh khủng này kinh động toàn bộ cường giả trên toà thế giới này.
“ Đây là chuyện gì xảy ra. Tận thế sao. Thần muốn trừng phạt chúng ta sao”. vô số sinh linh đều là sợ hãi run rẩy.

Cho dù là những đỉnh cao nhất cường giả của toà thế giới này cũng đều bị trấn trụ.

Doanh Thiên chỉ mỉm cười:”Nhanh như vậy liền tìm tới rồi, ngược lại là ngoài dự đoán của ta”. Sau đó hắn chỉ là phẩy tay liền đem cái kia chưởng ấn hoá giải đi. Rồi nhấc chân liền biến mất tại chỗ.

Lúc này bên trong vũ trụ tồn tại 1 cái hắc động ( có thể nói là hố đen vũ trụ ấy). Hắc động này cũng tính không xa Cửu Hà Giới.

Bên trong hắc động lúc này, 1 lão giả ngồi xếp bằng bên trong. 1 chưởng vừa rồi chính là hắn đánh ra. Lão giả này từng là 1 cái Tiên Đế thực lực cường hoành, hắn trải qua 1 số chuyện mà bị trấn áp ở đây, thời gian dài dằng dặc buồn chán. Hắn quan sát Cửu Hà Giới đã lâu, Lão giả này ánh mắt tinh tường, hắn biết được Cửu Hà Giới có được bí mật kinh thiên, cho nên đã quan sát Cửu Hà giới rất lâu.

Ngay tại thời điểm Doanh Thiên tỉnh lại, hắn đã bị kinh động.

Mặc dù nói Lão giả này thân bị trấn áp, thế nhưng là trải qua quá lâu thời gian, trấn áp hắn cũng yêu đi, để cho hắn tinh thần lực có thể vượt xa hàng tỉ dặm dò xét. Cũng có thể cách khônh đánh ra công kích.

Hắn nhìn qua liền biết Doanh Thiên không phải dạng tầm thường nhân vật, cho nên hắn mới xuất thủ thăm dò.

Thế nhưng là Hắn chỉ cảm thấy lực lượng của mình bị hoá giải. Chưa kịp phản ứng liền đã thấy trước mặt hắn xuất hiện 1 cái thanh niên.

Hắn thế nhưng đã từng là Tiên Đế ngạo thị thiên địa a. Mặc dù hiện tại bị tu vị đại giảm, thế nhưng cũng k phải là Những cái kia Thần Hoàng, Thần Đế bình thường có thể so sánh.

Tiếc là hắn đoán thế nào cũng không ra, Người thanh niên kia vậy mà còn mạnh hơn cả hắn.

“Tôn giá là ai?”. Lão giả vừa kinh hãi vừa cảnh giác nói ra.

Hắn hiện tại thân mang trấn áp, hành động hạn chế vô cùng, nếu là người trước mặt muốn cùng hắn khó dễ, không nghi ngờ gì là vô cùng nguy hiểm.

“Không phải ngươi muốn bắt ta sao. Hiện tại ta liền trước mặt ngươi”. Doanh Thiên ý vị thâm trường cười nói.

“Thứ lỗi Thanh Mỗ có mắt không tròng, mạo phạm tôn giá, mong tôn giá bỏ qua”. Lão giả này thận trọng nói ra.

Doanh thiên chỉ mỉm cười:”1 cái siêu việt Tiên Đế, lại sắp chứng đạo. Nhưng lại rơi xuống kết cục như thế này, đủ thảm a”.

Doanh Thiên lời nói này giống như có chút thương hại, lại giống như có chút chế giễu.

Nghe được Doanh Thiên câu này, lão giả rơi vào trầm mặc thật lâu. Trong mắt của hắn hiện lên 1 nỗi bi khuất cùng thống khổ khó có thể tưởng tượng.

Chương 5: Đáng thương Tiên Đế

Lão giả này tên là Thanh Hư, là 1 cái kỷ nguyên trước cường giả. Thực lực đạt tới Tiên Đế Đỉnh Phong, chỉ kém 1 chút là chứng đạo thành thánh.

Thế nhưng là thời điểm mấu chốt. bị người ám hại, tu vi thụt lùi. Lại bị giam giữ ở đây, thân mang trọng thương,căn bản là k có cách nào đi ra.

Dù sao cũng là 1 tôn Tiên Đế cường đại đã từng tung hoành chư thiên vạn giới, lại rơi vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục này. Quả thật là vô cùng đáng thương.

Đã từng, hắn là 1 cái truyền kỳ tiên đế, tại thời đại kia, hắn hoành không xuất thế, trở thành 1 tôn cường đại nhất tiên đế. Cho đến ngày nay, vẫn là có lưu giữ lại truyền thuyết về hắn.

Doanh Thiên hỏi thăm:“Ngươi như thế nào lại bị nhốt ở đây, hơn nữa còn k phải đơn giản bị nhốt như vậy. Đây là có người đem ngươi làm chất dinh dưỡng a”.

Nói đoạn ánh mắt liền nhìn vào sâu bên trong hắc động, giống như là thấy cái gì Doanh Thiên tiếp tục nói:”Đủ độc ác, không nghĩ tới bọn chúng vẫn chưa từ bỏ, mặc dù chỉ là 1 cái nho nhỏ thí nghiệm nhưng cũng gần như sắp thành công rồi”.

“Năm đó khi ta chứng đạo, bị người ta ám hại. Sau đó liền bị bắt nhốt ở đây để nuôi cái thứ đó. Cái thứ đó mỗi giờ mỗi phút đều hấp thu ta toàn thân huyết khí, không qua vài cái thời đại nữa ta hẳn là chết chắc”.Lão giả chậm rãi thở dài đáp lời Doanh Thiên.

Doanh Thiên mỉm cười:”Nếu để ngươi chết quả thật đáng tiếc nha, thập đại linh căn một trong Khổ Trúc, lại thêm thiên tư 81 cái chân mệnh. Tuyệt đối là có thể nhìn”. Dừng chút Doanh Thiên nói tiếp:”Lại nói tới,Ngươi cũng là đủ may mắn, có thể gặp được ta, bái ta chủ nhân, ta liền cứu ngươi, còn có thể giúp ngươi báo thù”.

Lời này nói ra Thanh Hư tâm liền động.Hắn quả thật là muốn thoát ra, nếu không, không bao lâu nữa hắn sẽ bị hút khô mà chết đi. Thế nhưng là để hắn bái 1 người làm chủ. Đây là đối với hắn trói buộc. Dù sao hắn đã từng ngạo thị chúng sinh, lại ưa thích tự do khoái hoạt.

Giống như nhìn ra đc suy nghĩ của hắn Doanh Thiên tiếp 1 câu:”Ngươi cũng k cần cảm thấy ủy khuất, ta thế nhưng đã từng là Thiên Tôn”.

Thanh Hư trong lòng lập tức dâng lên kinh đào hải lãng. “Thiên Tôn” 2 chữ làm hắn khiếp sợ. Hắn hiểu rõ Thiên Tôn là như thế nào tồn tại, đây là trong truyền thuyết đứng đầu nhất, đỉnh phong nhất thiên địa. Chân chính vô địch tồn tại”.

Mặc dù nói hắn là Tiên Đế, thế nhưng là hắn cũng chưa từng thấy qua 1 vị nào Thiên Tôn.

Thanh Hư thận trọng dò hỏi:”Ngươi thế nhưng là vị nào Thiên Tôn”.

Doanh Thiên ý vị thâm trường:”Ngươi cũng k cần hỏi đi. Đến thời điểm ngươi liền tự biết” dứt lời liền đưa tay chém ra ngoài.

“Keng, Keng” Chỉ thấy xiềng xích trơi buộc hắn xung quanh bị Doanh Thiên nhấc tay chém đứt.

Một màn này càng là khiến Thanh Hư kinh hãi. Vì hắn biết những cái xiềng xích này là cỡ nào cứng rắn. Xích này là vô số đạo văn tế luyện mà thành.

Đừng nói là hăn cái này Tiên Đế có thể phá mở, trừ phi điều động 100 cái Tiên Đế khác tới toàn lực công phá cũng chưa chắc phá mở xích này.

Thế nhưng là cái thanh niên này chỉ là cách không vung tay 1 cái liền đem xiềng xích hắn chặt đứt toàn bộ. Đây là cỡ nào thực lực a.

Đưa xiềng xích chém đứt về sau Doanh Thiên cũng là có chút mệt mỏi, thầm than:“Haizzz, vừa thức tỉnh, tu vi không đủ dùng nha. Quá sức 1 chút liền mệt mỏi”.

Quả thật hắn cũng là có chút bất đắc dĩ. Tu vi chưa khôi phục. Tinh thần cũng suy yếu. Hoạt động quá sức hẳn là mệt mỏi.
Hắn đưa mắt nhìn Thanh Hư. Sau đó đánh ra 1 đạo phù văn đưa cho Thanh Hư. Hắn vội vàng tiếp lấy. Cẩn thận dò xét liền phát hiện bên trong phù văn ẩn chứa cao thâm vô tận đại đạo.

Chỉ 1 đạo phù văn này căn bản là cao thâm gấp mấy chục lần hắn tìm hiểu cả đời đại đạo. Ngay lập tức liền quỳ xuống:”Tạ chủ nhân giải thoát. Tạ chủ nhân ban thưởng. Ta sinh mạng này thuộc về chủ nhân”.

Doanh Thiên hài lòng nói với hắn:”Hiện tại chưa cần ngươi, nơi này cũng k phải địa phương ngươi nên ở, rời đi nơi này trước khôi phục tu vi. Lại cố gắng đột phá. Chờ ta tới tìm ngươi.... Hắc, tới rồi”.

Ngay lúc này sâu bên trong hắc động 1 tiếng gào mang theo trùng kích sóng âm cực lớn hướng phía ngoài xông tới. Liền ngay cả Thanh Hư cũng là bị đánh bay ra ngoài. Chỉ có Doanh Thiên là đứng im tại chỗ.

“Ha ha. Cắt mất thức ăn của nó. Nó liền nổi khùng. Hơn nữa còn rất nhanh thành thục. Có chút ý tứ nha”.Nói đoan liền bước sâu vào trong hắc động. Để lại Thanh hư có chút k biết làm gì. Đành ở bên ngoài đợi hắn.

Cũng không phải Thanh Hư không dám vào theo, mà tại vì hắn trải qua quá lâu thời gian bị hao mòn. Tu vi thụtt lùi quá nhiều. Căn bản không phải đối thủ của cái thứ bên trong động kia.

Hắn biết bước vào chỉ làm vướng chân Doanh Thiên mà thôi.

Bước sâu tới trong hắc động. Nơi này chỉ có vô tận hắc ám. K có thời gian. K có không gian.

Doanh Thiên chỉ nhìn thấy trước mắt là 1 cái khổng lồ cự thú. Nó có tám cái chân, trên đầu nó mọc ra tám con mắt. Thêm 1 đôi giác cực lớn. Đáng sợ nhất chính là cái miệng cực lớn kia mọc lấy chi chít răng nhọn. Có tới mấy vạn chiếc. Trên người nó ma khí trùng thiên tựa như 1 đầu hắc ám hung thú có thể thôn phệ hết thảy vạn vật.

“Thái sơ di chủng, lại kết hợp vs hắc ám di chủng. Lại đem Tiên Đế làm thức ăn. Cũng k phải là bình thường thủ bút. Đây là muốn chế tạo ra đội quân a”. Doanh thiên đánh giá.

Giống như là biết được, trước mặt nhân loại này là kẻ cắt mất thức ăn của mình. Đầu hung thú này nổi giận gầm lên, sau đó há chiếc miệng khổng lồ ra cắn tới Doanh Thiên.

Mắt thấy Doanh Thiên sắp bị nó nuốt chửng, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng đưa hai tay lên chặn lại.1 tay trên 1 tay dưới cứ như vậy chặn lại miệng của nó. Sau đó hắn chính là sinh sinh đem 2 tay xé rách hung thú này ra làm đôi. Hung thú này căn bản là không kịp kêu lên 1 tiếng liền bị hắn giết chết rồi. Thanh Hư bên ngoài đợi k lâu lắm liền thấy Doanh Thiên đi ra. Vội lại hỏi thăm:”Chủ nhân. Thế nào”

“Cũng k có gì ghê gớm. Bị ta giết rồi. Thế nhưng là ta khẳng định sẽ k chỉ có 1 cái như vậy. Ít nhất là 10 vạn. Thậm chí càng nhiều” Doanh thiên nói suy nghĩ nói.

Thanh Hư bị doạ sợ k nhẹ. 10 vạn cái như vậy. Chẳng phải là bắt lấy 10 vạn tiên đế làm thức ăn sao. Nghĩ tới đây hắn không dám nghĩ thêm.:“Căn bản phải là thế lực như nào mới có thể làm tới”

Doanh Thiên liếc hắn cười nói “Ngươi đoán”

“Thiên Tôn”.Không chần chừ Thanh Hư thốt ra. Sau đó hắn trầm mặc. Thiên Tôn thế lực, đây là cỡ nào đáng sợ. Đừng nói, cho dù hắn tu vi có mạnh len ngàn vạn lần nữa, e rằng thù này muốn báo đều không nôi

“Ngươi cũng k tệ, thế nào, còn đam hay không muốn báo thù. Hay là bị doạ sợ rồi”. Doanh Thiên nhìn ra trong lòng Thanh Hư suy tư cười nói.

Ngắn ngủi không tới nửa ngày hắn cÁi này tiên đế bị dọa sợ tới mấy lần. Cũng là có chút bất đắc dĩ. Hắn cười khổ:”Chủ nhân. Ta không có cách nào. Đổi lại là ai cũng sẽ sợ a”.

Ngay sau đó hắn lại nghiêm túc lên:”Nhưng ta đã quyết rồi. Cũng lên lần nữa đứng lên. Có chết cũng cần oanh liệt chút. Chứ không phải như vậy chết ở cái nơi chim không thèm ị này”.

Doanh Thiên hài lòng nhìn hắn:”Ân, chính là dạng này. Không tệ không tệ”.lại nói:”Ngươi trước rời đi. Hăn không bao lâu bọn chúng sẽ biết chuyện nơi này. Lúc đó sẽ giáng lâm. Lấy ta thực lực bây giờ có chút k đủ dùng”.

“Vâng, hiện tại ta liền rời đi”.Thanh Hư chắp tay nhận mệnh.

“Lại nói ta và ngươi hẳn là hữu duyên”.Doanh thiên cười nói với Thanh Hư sau đó hắn nhấc chân liền biến mất.

Thanh Hư nhìn về hướng hắn biến mất cũng là có chút thất thần. Ngay sau đó hắn trên nét mặt hiện lên 1 vẻ kiên định. Cũng liền mở ra không gian chi môn rời đi.

Không lâu sau đó từng đạo thân ảnh mờ mịt xuất hiện bên ngoài hắc động. Có tới 8 đạo. Mỗi cái quanh thân đều bốc lên hắc khí. Căn bản là không thấy rõ dung mạo của chúng.

“Như thế nào lại có thể thoát ra rồi”.trong đó 1 đạo thân ảnh nói.

“Không thể chậm chễ. Phải lập tức báo lên. Việc này để lộ đối với chúng ta là rắc rối. Còn nữa nếu không muốn chết liền nhanh tìm ra hắn. Đưa hắn bắt lại. Nếu không chúng ta chết chắc”.

Lúc này 1 đạo thân ảnh từ hắc độg đi ra. Vừa rồi hắn đã tiến vào hắc động dò xét:”Chết rồi. Là bị người 1 kích giết chết. Hẳn là có người ngoài tới giúp hắn”.

“Có thể phá vỡ xiềng xích. Lại giết đc thôn ma thú. Tu vi kẻ này cao tới doạ người. Đáng lẽ ra không thể xuất hiện ở đây được”.

“Việc này ngoài tầm kiểm xoát của chúng ta rồi. Mau báo lên trên. Thăm dò 1 chút chuyện này. Đi”.nói đoạn liền cùng nhau rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau