MỘT ĐỜI BÌNH YÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Một đời bình yên - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Biết mình không cãi nổi chú Tài, thì mẹ chồng lại bắt đầu quay sang chỉ trích tôi và chú già:

- Có phải các người đã biết rõ bệnh tật của ông ấy nhưng cố tình giấu diếm mấy mẹ con tôi không?

Chú già nhếch mép cười khẩy:

- Mẹ nghĩ thế à?

- Chẳng lẽ lại sai sao? Tôi nói cho các người biết nhé, trên danh nghĩa tôi vẫn là vợ hợp pháp của ông ấy đấy.

Chú Tài không nghe lọt tai, bực quá quát um lên:

- Chị đừng nói nữa, đây là bệnh viện chứ không phải cái công viên nhà chị đâu mà cứ sồn sồn hết lên. Chị có tin tôi gọi bảo vệ vào, tống cổ chị ra ngoài đường không?

Huy kéo tay mẹ mình lại, vội vàng cúi đầu xin lỗi chú Tài:

- Cháu xin lỗi chú, tại mẹ cháu lo lắng cho bố quá nên mới vậy thôi chứ không có ác ý gì đâu, chú đừng để bụng nhé.

Chú Tài liếc mắt lườm mẹ chồng tôi nhưng vẫn tiếp tục cất lời:

- Giờ tôi sẽ làm thủ tục chuyển bác trai sang phòng chăm sóc đặc biệt. Còn bao giờ ông ấy tỉnh lại thì tôi không nói trước được. Nhiều bệnh nhân chỉ một vài ngày sau là tỉnh nhưng cũng có những trường hợp cứ nằm như thế cả mấy năm trời. Tóm lại còn dựa vào tinh thần của bác trai nữa. Tôi nói thế không có ý dọa dẫm ai, nhưng mọi người cứ nên chuẩn bị trước thì hơn.

- Vâng ạ. Cháu cảm ơn chú nhé.

- -----------

Cùng thời điểm đó tại nhà họ Giang, Vân Anh vẫn điềm nhiên đi lại trong phòng mình thi thoảng đầu còn lắc lư theo điệu nhạc. Nghĩ ra điều quan trọng hơn, cô ta lại lôi điện thoại ra gọi cho ai đó.

Chuông reo vài hồi, đầu dây bên kia mới có tín hiệu:

- Alo...

Vân Anh cau mày:- Sao bây giờ anh mới chịu nghe máy?

Giọng nói ồm ồm quen thuộc, pha chút giễu cợt vang lên:

- Lâu nay không thấy cô em gọi điện, tưởng cô em quên luôn ông anh này rồi.

Vân Anh bĩu môi bực bội:

- Xùy...Đừng nói linh tinh, tôi lại có việc quan trọng muốn giao cho các anh đây.

- Thật sao? Anh luôn sẵn sàng phục vụ cô em vô điều kiện.

- Im đi, tôi không có thời gian đùa cợt với anh đâu. Lần này phải tuyệt đối cẩn thận hơn những lần trước, có sai sót gì xảy ra tôi và anh cùng vào bóc lịch như chơi đấy.

- Ơ kìa em lại nghi ngờ năng lực làm việc của anh rồi. Nói cụ thể đối tượng xem nào để anh biết đường báo giá chứ?

Tay nắm chặt lại, Vân Anh nghiến răng ken két:

- Anh có nhớ người phụ nữ hay đi cùng tôi đến gặp anh để trao đổi công việc không?Người đàn ông bên kia nghe Vân Anh nói thế có vẻ bất ngờ lắm, cười khà khà đểu cáng:

- Nhớ chứ. Quên làm sao được, tên gì ấy nhỉ? hình như là Trâm phải không? Công nhận em có mấy người bạn chất lượng thật, toàn xếp vào hàng mỹ nữ thôi

Nghe lời khen ngợi Trâm, Vân Anh tức tối gắt um lên:

- Tôi muốn anh dạy cho cô ta một bài học nhớ đời, càng đau càng tốt miễn sao phải cẩn thận không để lại bất cứ giấu vết gì.

- Ôi sao thế? Nhìn hai đứa em có vẻ thân nhau lắm mà.

- Anh đừng hỏi nhiều, đó không phải là việc của anh. Phi vụ này thành công tôi trả anh gấp đôi các phi vụ khác. Anh chỉ cần trả lời một từ thôi, có đồng ý làm việc cho tôi hay không?

- Ấy...Sao lại nổi nóng rồi, có việc gì em nhờ mà anh không hoàn thành giúp em chứ?

- Quyết định thế nhé. Tôi tắt máy đây, nhớ lời tôi dặn đấy.

- Đừng quên chuyển khoản trước cho anh một nửa, anh lấy tiền động viên tinh thần mấy đứa em làm việc hiệu quả hơn. Số tài khoản của anh, em còn giữ không? Nếu mất rồi tí nữa anh gửi qua cho.

Vân Anh cay cú chen ngang lời anh ta đang nói dở dang:

- Tôi chỉ chuyển cho các anh 1/3 số tiền coi như đặt cọc thôi. Chứ lỡ việc không thành thì tôi biết kêu ai. Anh làm việc cùng tôi bao nhiêu lâu rồi? Tôi đâu có ngu mà để các anh lừa lọc dễ dàng thế?

Người đàn ông lạ mặt bất mãn qua điện thoại:

- Em là đàn bà tính toán kĩ quá cũng không hay đâu, phải nghĩ thoáng lên một chút mọi việc mới suôn sẻ được...

Tắt ngủm máy, không nghe nói lăng nhăng nữa Vân Anh điên cuồng chửi thề:

- Thằng khốn. Sẽ có ngày tao tận tay xử lí mày.

Chương 42

Quay trở lại bệnh viện, ngoài hành lang vắng người Huy mới dám nói chuyện to nhỏ cùng mẹ chồng:

- Mẹ đã hỏi thăm được chưa? Có đúng bố con bị tim mạch vành gần 1 năm nay không?

Mẹ chồng gật đầu:

- Đúng đấy. Mẹ vừa nhờ bạn thân của mẹ đi dò hỏi rồi.

- Vậy giờ con phải tính sao? Cổ phần của con vẫn ít hơn tên Duy. Bố không biết bao giờ mới tỉnh lại, chắc chắn nhân cơ hội này hắn sẽ tìm cách hạ gục con thôi.

- Con cứ bình tĩnh để mẹ suy nghĩ chút đã, đừng hoảng hốt mà lộ ra sở hở.

- Giờ này mẹ bảo con bình tĩnh sao được? Không ra tay nhanh con mất trắng đấy, hối hận cũng không kịp đâu.

- Hay mẹ có cách này, con xem ổn thỏa không?

Nói rồi mẹ chồng ngớn người lên thì thầm vào tai Huy điều gì đó, chỉ thấy khuôn mặt Huy cứ thế giãn ra đầy thỏa mãn...

Lấp ló đằng sau cánh cửa phòng bệnh, tôi cố gắng căng tai hết cỡ nghe cuộc nói chuyện của hai bọn họ mà không tài nào nghe thấy câu gì. Chỉ có thể nhìn thấy biểu hiện lén lút, thái độ gian dối của bọn họ thôi...

Bất lực bỏ về phòng chăm sóc đặc biệt, tôi thấy chú già vẫn ngồi im bên cạnh bố thi thoảng còn sốt ruột nhìn vào mấy cái máy to đùng trong phòng.

Bước vào nhẹ nhàng, tôi khẽ hỏi:

- Bố sao rồi?

- Vẫn thế thôi.

- Chú đi ăn gì đi, để bố ở đây tôi trông cho suốt từ sáng đến giờ chú đã có cái gì bỏ vào bụng đâu?

- Tôi không đói.

- Không đói cũng phải ăn, ăn cho có sức mà chăm sóc bố. Chứ chú ốm ra đấy còn có một mình tôi thì mọi việc biết phải làm thế nào?

- Em yên tâm, tôi không để mình ốm dễ dàng vậy đâu. Em về nghỉ ngơi trước đi, chiều hãy vào.

- Tôi không về đâu, hay chú cứ ngồi yên đây tôi xuống dưới mua cho chú cái gì ăn nhé.

Do tôi cố chấp quá chú già không nói lại được đành phải gật đầu:

- Ừm, nhớ đi đứng cẩn thận.

Tôi chưa nghe nói hết câu đã cắm đầu quay lưng chạy ra ngoài luôn. Đây là lần đầu tiên tôi có thể quan tâm giúp đỡ chú...

15 phút sau tôi xách lên một cái cặp lồng phở còn đang bốc hơi nghi ngút, đổ ra cái bát để ngay gần bàn:

- Bây giờ cũng muộn rồi, không còn cơm nữa đâu. Chú chịu khó ăn tạm bát phở này nhé, có gì tối tôi về nấu cơm mang vào cho.

Chú già đưa tay ra đón lấy bát phở từ tay tôi:

- Cảm ơn em.

Tôi giật mình đứng sững người lên, trong lòng cứ thấy vui vui, cuối cùng cũng nghe được câu cảm ơn từ chú già...

Vừa mới ăn xong thì cũng là lúc mẹ con Huy bước vào. Huy thì không tỏ rõ thái độ gì, chứ mẹ chồng tôi thì trái ngược hoàn toàn:

- Mẹ vừa thuê thêm hộ lí chăm sóc bố, con đừng lo lắng quá cứ về nhà đi.

- Chiều con về.

- Từ sáng đến giờ mẹ thấy con cũng mệt lắm rồi, đừng gắng sức quá.

Chú già nhìn hai mẹ con họ một hồi lâu, rồi bỗng nhiên gật đầu đồng ý:

- Vậy mẹ và Huy ở lại đây nhé, con đưa vợ con về tiện thể sang phòng chú Tài hỏi rõ hơn về tình hình của bố.

- Ừm đi đi..

Chú già đi trước, tôi theo sau đến phòng chú Tài gõ cửa hai phát đã có tiếng nói bên trong vọng ra:

- Vào đi...

- Cháu chào chú.

- Hai đứa ngồi xuống đợi chú một lúc nhé, chú kí nốt vài chữ nữa là xong. Rót nước ra mà uống, không phải ngại đâu.

- Vâng ạ.

Lát sau xong việc chú Tài cũng đến ngồi đối diện bọn tôi:

- Sáng có mặt mẹ con nhà kia ở đấy nên chú không dám nói, chứ tình trạng của bố cháu còn nghiêm trọng hơn nhiều đấy. Chuyện công ty nhà cháu trước giờ chú không xen vào, nhưng vẫn muốn nhắc nhở cháu cẩn thận hơn chút. Có những loại người không biết điều đâu, mình càng nhân nhượng nó càng lấn tới...

- Cháu cảm ơn chú. Mà có chuyện này cháu muốn nhờ chú được không?

- Ơn huệ gì? Cứ nói đi...

- Cháu muốn lắp thêm cái camera mini siêu nhỏ ở phòng bệnh của bố cháu.

Chú Tài mỉm cười gật đầu:

- Tưởng chuyện gì to tát lắm, cứ để đấy chú sắp xếp cho...

Ra cổng bệnh viện xe của anh trợ lí đã đứng chờ sẵn. Ngồi trên xe chú già mệt mỏi tựa lưng ra sau, tôi cũng không dám làm phiền chỉ nói qua thôi:

- Lúc nãy tôi thấy mẹ và Huy bí mật bàn chuyện gì quan trọng lắm hay sao ý?

- Sao em biết?- Tôi vô tình gặp bọn họ ngoài hành lang, tò mò nấp sau cánh cửa nghe ngóng mà tiếc là chẳng nghe thấy gì.

- Lần sau không được làm thế nữa, kệ bọn họ. Qua bao nhiêu chuyện rồi mà em vẫn chưa biết rõ tính mẹ chồng em à? Để bà ấy phát hiện ra, xem em có còn nguyên vẹn không?

Mặt tôi ngắn tũn lại:

- Chú yên tâm, tôi cẩn thận lắm. Trời có sụp xuống tôi cũng thoát được mà.

Chú già khẽ nhếch môi:

- Thôi thôi tôi biết cái bản lĩnh của em rồi, đừng khoe khoang ra bên ngoài nữa người ta cười rụng răng đấy.

- Ai muốn cười cứ cười, tôi sợ gì họ? À chú này sao chú phải lắp thêm một cái camera mini trong phòng bố làm gì? Rõ ràng tôi thấy có rồi mà.

- Bảo em ngây thơ thì lại tự ái cơ...

Ý nghĩa sâu xa trong lời nói của chú không phải tôi không hiểu, mà tôi luôn mong muốn nó đừng bao giờ xảy ra:

- Chẳng lẽ chú đề phòng người nào sao?

- Em đoán là ai?

- Tôi không biết nữa.

- Không biết hay không dám đoán?

Nhìn thẳng vào mắt tôi chú già kiên định hỏi:

- Nếu tôi nói tôi thích em thì em có tin không?

Tai tôi ù ù cả đi, như kiểu vừa nghe thấy tiếng động mạnh lắm. Miệng ú ớ chẳng biết trả lời sao cho phải nữa, nói dối không thích dưới con mắt tinh tường của chú thể nào cũng bị phát hiện ra nhưng giờ mà thừa nhận thì xấu hổ lắm. Không biết tìm cái lỗ nào mà chui xuống:

- Em không nói tôi tự hiểu là em thích tôi đấy.

Theo phản xạ, tôi giãy nảy lên:

- Ai bảo chứ? Chú đừng nói bừa...

Chú già mỉm cười không trả lời tôi, mà nói về vấn đề cũ:

- Một năm sau tôi không muốn trả em tự do nữa thì sao nhỉ?

- Hôm nay chú làm sao thế?

- Không sao, giống như em tôi chỉ tò mò thôi.

- Tôi không thể trả lời câu hỏi ngay được nhưng chú này nếu một ngày nào đó chú không còn gì hết, thì cũng đừng lo lắng nhé.

Chưa kịp nói hết câu chú già đã nhảy vào chặn đứng cổ họng tôi:

- Em sẽ nuôi tôi đúng không?

Tôi lườm chú, lúc nãy còn nghiêm túc lắm mà giờ đã nham nhở luôn được. Bản thân tôi tuy sinh ra trong một gia đình có điều kiện, nhưng tôi lại là con một. Bố mẹ hết lòng yêu thương làm gì phải trải qua cuộc sống khắc nghiệt giống chú? Tôi biết bề ngoài quan hệ của chú và mẹ chồng khá hòa hợp, nhưng giờ tôi nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản như thế. Nói gì đi nữa chú cũng đâu phải con ruột của bà? Huy tranh giành tài sản, chẳng lẽ bà lại không biết chút gì? Tôi tin khi phải lựa chọn giữa con ruột và con riêng của chồng, bà ấy tự khắc sẽ đứng về phía Huy. Chú già của tôi đến cuối cùng vẫn đơn phương độc mã trong cuộc chiến này.

Nửa tháng sau mọi việc trôi qua cực kì êm ả, chú già thuê người bí mật lấp camera mini ở phòng bệnh của bố chồng tôi rồi. Tất nhiên vẫn chưa phát hiện ra điều gì khác thường. Ngoài thời gian đến công ty làm việc, khi nào rảnh chú sẽ đáo qua bệnh viện thăm bố nhưng tuyệt nhiên không ngủ lại đó.

Mẹ chồng tôi càng ngày càng thay đổi tính nết, lúc trước tuy không vừa mắt tôi nhưng vẫn có chút tôn trọng. Còn giờ thì chửi xa xả vào thẳng mặt luôn. Nguyên nhân cũng bởi vì ở công ty khi bỏ phiếu tín nhiệm bầu ra lãnh đạo tạm thời thay chân bố chồng tôi Huy không được chọn...Phòng riêng của Vân Anh, cô ta đang nói chuyện qua điện thoại với một người phụ nữ nào đó. Nhìn qua thì thấy bình thường, nhưng thực chất cô ta sắp phát điên lên rồi...

Vì người phụ nữ kia, không ai khác chính là Trâm:

- Cái loại rắn độc, mày không ngờ tao còn khỏe mạnh ngồi nói chuyện điện thoại với mày đúng không?

Vân Anh nắm chặt tay lại, móng tay dài sơn đỏ chót khảm vào da thịt mà cô ta không có phản ứng gì:

- Mày đừng đắc ý, tao không dễ dàng bỏ qua cho mày như vậy đâu.

Trâm bật cười khanh khách:

- Đứa nào bỏ qua cho đứa nào? Tao có nghe nhầm không? Mày bị ảo tưởng nặng quá rồi đấy Vân Anh ạ. Mày nên nhớ tao đưa mày vào cái nhà đó được, thì cũng sẽ có cách kéo được mày ra nhé.

- Trước khi nói người khác, mày nhìn lại bản thân mày đã. Mày vẫn nghĩ rằng mày là con dâu nhà họ Giang à? Đơn li hôn anh Huy gửi cho mày một tuần trước mày đã nhận chưa? Mày nói tao ảo tưởng nặng, nhưng mày cũng có kém gì tao đâu?

- Tao ngu nên tao chấp nhận thua mày một lần. Có điều tao sẽ đòi lại những gì mày nợ tao, cứ chuẩn bị tinh thần cho tốt vào.

Cúp máy Trâm vứt mạnh điện thoại xuống giường nguyền rủa Vân Anh:

- Mở to mắt ra mà xem ai mới là kẻ chiến thắng.

Lái xe đến thẳng công ty, Trâm đeo cái kính đen bản to che mất gần nửa khuôn mặt kiêu ngạo đi tìm phòng Duy.

"Cốc..cốc..."

Hai ba tiếng gõ cửa dồn dập Trâm không thấy ai trả lời càng sốt ruột hơn. Đúng lúc anh trợ lí của chú già đi qua:

- Cô đến đây làm gì?

- Tôi muốn gặp anh Duy.

- Giám đốc không có chuyện gì phải nói với cô cả. Mời cô về cho.

- Anh cứ vào trong thông báo hộ tôi một tiếng, bảo tôi có việc cực kì quan trọng muốn trao đổi với anh ta.

Nói qua nói lại bao nhiêu lâu, anh trợ lí vẫn phải vào trong thông báo thay cô ta...

5 phút sau cửa phòng vừa mở ra Trâm sợ Duy đổi ý vội vã chạy vào thật nhanh:

- Cô tìm tôi có chuyện gì?

- Anh đừng nóng, tôi đến với mục đích tốt chứ tuyệt đối không có ý gì khác.

Duy phớt lờ lời Trâm nói, đưa tay đẩy cao gọng kính lên:

- Vòng vo nhiều chuyện tôi gọi bảo vệ lên tiễn cô về đấy.

Trâm bực lắm mà không làm gì được:

- Anh có muốn hạ gục mẹ con Huy không? Tôi giúp cho..

- Dựa vào cô bây giờ sao?

- Tất nhiên là không rồi. Tôi biết trong tay anh có tập tài liệu tổng hợp toàn bộ việc làm phi pháp của Huy, nhưng như thế vẫn chưa đủ đâu. Tôi có thể cung cấp cho anh một thứ đáng giá hơn.

- Tại sao tôi phải tin cô?

Trâm tự tin lên mặt:

- Vì chỉ có tôi mới giúp được anh thôi.

Duy nhếch mép xem thường, búng tay một cái trợ lí hiểu ý tới gần chỗ Trâm từ tốn nói:

- Mời cô về cho, giám đốc không muốn nói chuyện với cô nữa..

Trâm tròn mắt ngạc nhiên:

- Ngay cả việc tôi có thể giúp anh ta sao?

Duy hờ hững xoay xoay cái bút trong tay:

- Trước giờ tôi làm việc, chưa bao giờ phải dựa vào phụ nữ cả nhất là những loại người như cô.

- Được lắm. Anh sẽ phải hối hận về quyết định ngu ngốc của ngày hôm nay.

Dậm dọa đứng dậy xách túi ra khỏi phòng Duy, Trâm bực bội cau gắt:

- Có tí quyền mà tưởng mình oai lắm không bằng?

Xuống lấy xe cô ta lái về nhà trong tâm trạng hỗn loạn bực bội, mà không để ý phía sau còn có một chiếc xe bán tải khác đã bám theo từ bao giờ...

Đoạn cua vắng vẻ ngoằn nghèo giờ lại vào giữa trưa mà Trâm vẫn không hề giảm ga. Chiếc xe ô tô màu trắng lao vun vút trên đường như kiểu xé gió mà đi. Ngược chiều mới nó là chiếc bán tải. Mọi chuyện sẽ bình thường nếu như chiếc bán tải đó không tự dưng lảng ra giữa đường...

"Rầm..."

Một tiếng động đinh tai nhiếc óc vang lên, Trâm không tránh kịp đâm ngay vào phần đầu chiếc xe bán tải đó. Cảnh tượng hỗn loạn, mùi xăng dầu bắt đầu xộc lên chẳng ai biết những người trong xe tình hình thế nào?

Chương 43

Thêm một tuần nữa trôi qua nhanh chóng, sau khi cả nhà tôi nghe tin Trâm bị tai nạn giao thông, thì mẹ chồng tôi là người dửng dưng nhất:

- Đúng là ông Trời có mắt, nghiệp quật không chừa một ai. Ác cho lắm vào giờ đáng đời chưa?

Vẻ mặt thánh thiện giả tạo của Vân Anh làm tôi phát ớn:

- Khổ thâng ghê, đi đứng kiểu gì mà bị như thế? Không biết có nặng không nữa?

Mẹ chồng cau mày không đồng tình:

- Khổ gì cái loại đấy? Người ta gọi là đúng người đúng tội. Con hiền lành dại dột vừa thôi, con quên dạo trước nó từng đe dọa, uy hiếp bắt con làm theo lời nó à? Làm người lương thiện ai cũng quý, nhưng cũng phải biết vô tâm một chút mới không thiệt hại vào thân.

- Vâng ạ. Lần sau con sẽ chú ý.

- Ưm. Bác nói hơi khó nghe một chút, nhưng chỉ muốn tốt cho con thôi. Xã hội bây giờ trắng đen đảo lộn, người như con mà không tỉnh táo dễ bị bọ nó lừa lắm. Thôi lên phòng nghỉ sớm đi, mai còn dậy đi làm...

Vân Anh gật đầu chào hỏi vài câu nữa, rồi mới miễn cưỡng bước lên phòng. Cửa phòng vừa đóng lại cũng là lúc, điện thoại của cô ta rung lên:

- Alo...Tôi dặn anh thế nào? Không có việc gì quan trọng, thì đừng làm phiền đến tôi cơ mà. Anh nghe không hiểu lời tôi nói hay cố tình muốn chống đối lại tôi?

- Ơ kìa. Em buồn cười nhỉ? Anh đã nói gì đâu?

- Đừng giỡn mặt với tôi, anh cần gì thì nói luôn ra. Tôi cũng tuyên bố thẳng thừng với anh luôn nhé, đây là lần cuối cùng tôi nghe điện thoại của anh đấy.

- Tốt thôi. Nếu em đã thích vậy, thì anh cũng chẳng phí công vòng vo nữa. Anh cần thêm 50 triệu, để tạm lánh đi đâu đó một thời gian. Vụ vừa rồi làm cho em hơi quá tay, em là người thông minh anh nói thế chắc em cũng hiểu vấn đề nhỉ.

Vân Anh đập "bụp" phát vào tường, nghiến răng ken két:

- Tôi đã thanh toán sòng phẳng cho các anh rồi mà, 50 triệu chứ 50 nghìn tôi cũng không đưa thêm cho các anh đâu.

- Hôm nọ anh cũng nói với em rồi là phận đàn bà phụ nữ thì đừng cứng nhắc quá, chỉ thiệt thân thôi. Anh công nhận tiền quan trọng thật đấy, nhưng chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì đều là chuyện nhỏ. Em tiếc 50 triệu sao em không nghĩ xa hơn một chút. Nếu bọn anh xảy ra chuyện, em có được yên ổn không? Chưa kể em còn phải lo lắng thêm rất nhiều vấn đề khác nữa.

- Anh đang uy hiếp tôi à? Nhìn mặt tôi có phải cái dạng dễ bị bắt nạt không?

- Em đừng nói nặng lời thế, anh chỉ muốn phân tích cho em hiểu tầm quan trọng của vấn đề thôi.

Vân Anh càng nói càng lộ ra sơ hở, tức điên người lên quát tháo ầm ĩ:

- Đồ khốn, anh dám chơi đểu tôi sao?

Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia cũng mất dần kiên nhẫn:

- Không lằng nhằng nữa, giờ cô có đưa thêm tiền cho bọn tôi không?

- Tôi hết tiền rồi anh vòi vĩnh cũng vô dụng..

- Vậy sáng mai anh em tôi đến công ty cô xin cốc nước chè.

Vân Anh hừ hừ, đe dọa:
- Anh dám sao?

Tiếng cười ha hả vang lên không ngừng:

- Đừng dọa bọn này, cô còn non lắm. Lúc chúng tôi lăn lội ngược xuôi ngoài xã hội, cô chỉ là một con nhóc chưa hiểu chuyện. Giờ tinh tướng vênh váo lên mặt với ai? Tôi cho cô hạn hết ngày mai nếu tôi vẫn không nhận được số tiền đã thỏa thuật, thì cô đừng trách tôi giở mặt không báo trước.

- Khốn khiếp..

Tiếng "tút...tút..." kéo dài, đầu dây bên kia đã tắt máy từ khi nào. Vân Anh hụt hẫng định chửi rủa thêm vài câu nữa mà không kịp...

Bên phòng tôi và chú già, tôi cứ nghĩ ngợi mãi về vụ tai nạn giao thông của Trâm. Lúc nãy chính tai tôi nghe thấy, mẹ chồng và Vân Anh nói chuyện với nhau tuy tính mạng Trâm không bị ảnh hưởng nhưng cả mặt trái bị bỏng rất nặng, khả năng hồi phục như lúc đầu là hoàn toàn không có. Lại còn bị gãy thêm 4 cái xương sườn nữa, ghét thế nào thì ghét chứ Trâm còn trẻ quá. Cuộc sống sau này của cô ta với khuôn mặt đó cũng chẳng dễ dàng gì. Cùng là con người với nhau, hả hê trên nỗi thống khổ của người khác là điều tôi không thể làm được, lương tâm tôi không cho phép.

Hazi...

Chú già vừa từ phòng tắm đi ra, trên người khoác mỗi cái áo choàng màu đen dài qua đầu gối, để lộ một phần cơ thể rắn rỏi phía trên. Tôi liếc mắt vô tình nhìn trúng, mặt mũi đỏ ửng lên vội quay sang hướng khác. Giọng chú khàn khàn, chắc tại vừa tắm xong nhưng không hề khó nghe chút nào:

- Sao thế?

- Không có gì đâu, chú đừng để ý.

Khóe môi chú khẽ cong lên:

- Thật không?

Bản thân tôi như kiểu vừa làm chuyện xấu mà bị người ta phát hiện, lắp ba lắp bắp mãi mới được câu:

- Thật...Thật mà...

- Quay mặt ra đây tôi xem nào, trong đó có cái gì hấp dẫn em thế?Cả người tôi càng hồi hộp hơn, phải đánh trống lảng sang chuyện khác:

- Tôi buồn ngủ rồi, chú cũng đi ngủ sớm đi...

Dứt lời tôi nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng thực chất là đang nghe ngóng mọi động tĩnh xung quanh. Chú già bật cười thành tiếng, tiến đến gõ nhẹ vào chán tôi một cái. Tuy không đau nhưng tôi vẫn nhăn mặt lại kháng nghị:

- Uiii...

- Không phải giả vờ giả vịt nữa có phải em đã bị tôi quyến rũ rồi không?

- Chú đừng vào rừng mơ bắt con tưởng bở nhé, ra chỗ khác cho tôi ngủ.

- Em tính xem dù gì chúng ta cũng là vợ chồng danh chính ngôn thuận cả gần năm nay, mà cứ mỗi người một nơi như này thì có thiệt thòi cho tôi quá không?

Nói gì thì nói chứ tôi vẫn là đàn ông chân chính đấy.

Nghe chú già nói đến đoạn này thì tôi không tài nào giả vờ thêm được nữa, mắt mở trừng to chu môi cãi lại:

- Nay tự dưng chú bị sao thế? Có ra không thì bảo, tôi biết võ đấy cẩn thận tôi lại đánh cho không trượt phát nào giờ.

Ai ngờ chú già chẳng thèm mảy may để ý đến lời cảnh cáo, còn ngang nhiên chống hai tay xuống giường đối diện thẳng mặt tôi:

- Có mỗi câu đấy em nói đi nói lại cả năm nay rồi mà không chán à? Em cho tôi hỏi em đã đánh được ai phát nào chưa? Nhắc lại chuyện cũ cho em nhớ nhé, chủ nhân cái phòng này là tôi chứ khônh phải em, ngay cả cái giường em đang nằm cũng là tôi tự đi mua. Tôi rộng lượng, không chấp trẻ con chưa em đuổi em ra khỏi phòng đã là may lắm rồi giờ em còn muốn soán ngôi tôi à?

Tôi giật mình hoảng hốt tim đập thình thịch trong lồng ngực:

- Chú nói lăng nhăng cái gì đấy?

Chú già vẫn nhất quyết không chịu buông tha cho tôi:

- Hay chúng ta đừng giao dịch nữa làm thật đi...

- Thật cái gì?

- Thì làm vợ chồng thật đó.

Cả người tôi cứng đờ, chưa kịp tiêu hóa hết câu nói vừa rồi, thì chú đã tiếp tục bồi thêm cho câu "khủng bố" hơn:

- Tôi thích em...

Cảm giác lúc này của tôi hỗn loạn vô cùng, không biết trả lời sao cho phải nữa. Bình thường thấy chú ít nói, khó chịu quen rồi nay tự dưng lại bất ngờ "thốt" ra câu đó làm tôi cuống cuồng không chống đỡ nổi. Công nhận tôi cũng thích chú thật đó, nhưng giờ nói ra liệu phải là thích điểm thích hợp không?

Ở công ty chú mới được bổ nhiệm lên vị trí giám đốc, chỗ ngồi còn chưa vững mẹ chồng và Huy đã trăm nghìn kế sách muốn kéo chú xuống cho bằng được. Bố chồng lại đang nằm viện, không biết khi nào mới tỉnh? Sức ép tứ phía dồn hết lên người chú, mệt mỏi bất lực cũng chẳng dám kêu ai. Tôi thực tình không muốn chú còn phải lo lắng thêm cho cả tôi nữa. Vì thương trường cũng giống như chiến trường, một khi đối thủ không tìm được sơ hở từ phía chú bọn chúng dĩ nhiên sẽ chuyển hướng sang tôi. Nói cách khác nếu chúng tôi càng thân mật thì chú càng gặp nhiều rắc rối.

Tôi muốn cùng người mình yêu sánh bước vai nhau đi hết một đời bình yên, chứ không phải là gánh nặng, là hòn đá cản đường chú...

Chương 44

Nói qua nói lại một hồi, chú già lật người nằm xuống choàng tay ôm lấy tôi khẽ thì thầm:

- Yên nào, một chút thôi. Tôi mệt mỏi quá.

Trong đầu tôi bao nhiêu suy nghĩ chạy qua chạy lại không ngừng nghỉ, nhưng bản thân lại bất giác nằm yên như khúc gỗ trong vòng tay ấm áp chắc chắn của chú. Cứ thế mắt tôi nhíu lại rồi thiếp đi lúc nào không hay, chỉ biết đêm đó tôi ngủ rất ngon...

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy đã không thấy bóng dáng chú già đâu. Kể từ ngày bố chồng tôi ngã bệnh nằm viện, thì bữa ăn sáng ở nhà cũng không bắt buộc nữa. Tôi có thể thoải mái dậy muộn hơn một chút. Đến công ty gặp ngay bản mặt vui mừng hớn hở của cái Yến:

- Gì đấy cua được trai đẹp rồi à?

Yến hết sức ngạc nhiên, tròn xoe mắt ra nhìn tôi:

- Sao mày biết?

- Thế là thật rồi, chán mày ghi rõ ba từ "người đang yêu" kìa.

Tay phải Yến vươn ra, đập vào vai tôi trêu đùa:

- Quỷ sứ, chỉ bốc phét là nhanh thôi.

Tôi cười chúc mừng nó:

- Nhớ lúc giận nhau đừng lôi người yêu ra đánh nhé, tao nhìn mặt mày gian lắm.

- Gớm nữa. Mày khỏi lo xa, tao chưa đủ trình đánh ông ấy đâu mày chưa nghe câu núi này cao còn có núi khác cao hơn à. Tuy tao đai đỏ thật đấy, nhưng ông ấy còn đai đen cơ. Nhọ lắm..

- Ô thế ông ấy cũng là người trong giới à? Đúng như ước nguyện của mày bao năm của mày rồi nhé.

Giới ở đây tôi đang muốn nói đến giới võ thuật đó ạ. Yến nghe tôi nói xong cười toe toét:

- Trên cơ tao luôn mới ác chứ. Mà thôi đừng nói chuyện tào lao của tao nữa, quay về chuyện chính của mày đi. Mày với chú già dạo này tiến triển hơn chút nào không?

Nghĩ tới vụ việc tối hôm qua, tôi có chút chột dạ nhưng bề ngoài vẫn cố gắng giữ vững vẻ bình tĩnh:

- Vẫn bình thường dậm chân tại chỗ thôi. Bố chồng tao đang nằm viện, công ty bao nhiêu việc cần phải giải quyết. Giả dụ chú già có muốn nói yêu thương với tao cũng khó.

Yến thở dài thườn thượt, nhìn tôi một hồi lâu rồi mới tiếp tục câu chuyện còn dang dở:

- Tao nói thật nhé, ngay từ cái ngày tao với mày say rượu bí tỉ ở quán bar thì tao đã có cảm giác ông ấy thích mày rồi. Tao không khuyên mày suy nghĩ cẩn trọng đâu, vì có những việc nằm ngoài tầm kiểm soát của mày ví như duyên phận.

- Khiếp. Nay nói chuyện như nhà tâm lí học thế? Mới có người yêu cái là biết liền...

Trên cái bàn làm việc chật chội của tôi chiếc điện thoại rung lên liên hồi. Nhìn tên người gọi là chú già, tôi không suy nghĩ nhiều mà bắt máy luôn:

- Tôi nghe đây...

Đầu dây bên kia không có bất cứ phản ứng gì, linh cảm có chuyện không hay sắp xảy ra làm tôi càng sốt ruột hơn:

- Chú sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi à?

- Em đến bệnh viện luôn đi...

Giọng nói run rẩy của chú già vang lên, bản thân tôi còn không tin vào tai mình cơ mà:

- Chú bình tĩnh đã, đừng nóng vội. Chẳng lẽ bố..

Tôi chỉ dám nói nửa vời nhưng không ngờ đó lại là sự thật:

- Tình hình của bố xấu lắm rồi. Chú Tài lúc nãy vừa gọi anh vào gấp.

Thì ra đây chính là nguyên nhân lúc sáng sớm tôi không thấy chú có mặt ở phòng.- Tôi biết rồi, giờ tôi vào luôn đây.

Tắt máy chân tay tôi cuống cuồng hết lên thu dọn ít đồ đạc bỏ vội vào túi xách, quay sang cái Yến hớt hải dặn dò:

- Xin anh Phong cho tao nghỉ hôm nay nhé, bố chồng tao có chuyện rồi...

- Giờ mày chuẩn bị đi đâu đấy?

- Tao vào viện luôn, chú già vừa điện.

- Để tao lái xe đưa mày vào, nhìn bộ dạng của mày bây giờ tao không yên tâm.

- Không cần đâu. Tao đi được mà.

- Đừng cãi bướng nữa xuống lấy xe đi.

10 phút sau chiếc xe ô tô của tôi lao vun vút trên đường phố. Cũng may giờ này không bị kẹt xe, công ty lại gần bệnh viện nên chỉ loáng sau là tới nơi. Tôi mở cửa xe bước xuống, không quên dặn dò cái Yến:

- Mày về đi, không phải lo cho tao đâu. Có chuyện gì tao nhắn tin cho.

- Nhớ đấy.

- Ưm.

Bóng xe của Yên mỗi lúc một xa hơn, rồi khuất dần trong ánh mắt tôi. Tôi quay lưng chạy thật nhanh lên phòng bố chồng nhưng không thấy ai cả. Đúng lúc bắt gặp chị y tá vào thay chăn gối, tôi quên luôn cả phép tắc cầm thật chặt tay chị ấy hỏi dồn dập:

- Chị ơi cho em hỏi bệnh nhân ở phòng này được chuyển đi đâu rồi ạ?

Ánh mắt dò xét, đánh giá của chị y tá nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới:

- Cô có quan hệ gì với bệnh nhận đó?

- Ông ấy là bố chồng em. Em vừa nghe chồng gọi điện báo tình hình của bố không được khả quan cho lắm, vội vàng bắt xe vào đây luôn. Nếu chị biết bố chồng em được chuyển đi đâu, thì cho em biết với.
Lúc này chị y tá mới tin tưởng tôi, gật đầu nói nhỏ nhẹ:

- Vậy cô đi về phía trước, đến thẳng phòng cấp cứu nhé. Mấy người nhà cô đang đứng đó chờ sẵn rồi.

- Vâng ạ. Em cảm ơn chị...

Cửa phòng cấp cứu vẫn đóng im lìm, chú già ngồi dựa đầu tường đầy mệt mỏi. Mẹ chồng ra vẻ đau lòng lắm, khóc nức nở phải nhờ Vân Anh đỡ nhưng tôi biết chắc chắn rằng đằng sau gương mặt giả tạo đó mọi chuyện trái ngược hoàn toàn cho mà xem. Huy không có phản ứng gì đặc biệt, đứng dửng dưng xem như người đang nằm trong phòng kia không phải là bố anh ta vậy. Tôi căm hận, ghét cay ghét đắng không gian nơi đây mọi chuyện đen đủi, xui xẻo cứ liên tục kéo nhau đến. Người đàn ông tôi yêu tưởng chừng có tất cả, thực chất lại chẳng có gì. Mẹ mất sớm, bố lấy thêm vợ hai lại còn có con riêng bên ngoài. Gồng mình chịu đựng đến năm 16 tuổi tiếp tục bị tống ra nước ngoài du học. Đất khách quê người chỉ lủi thủi 1 mình. Bộ dáng tiều tụy ấy làm tim tôi nhói lên từng hồi. Tôi quyết định từ hôm nay trở đi, bất cứ người nào muốn làm tổn thương chú tôi đều sẽ thẳng tay loại bỏ. Không để ý xung quanh mọi chuyện thế nào, tôi chạy một mạch đến gần chú nắm chặt tay:

- Bố sẽ không sao đâu, chú đừng lo.

Mắt chú già đỏ hoe hằn lên vài tia bất lực:

- Tôi đứng trơ mắt nhìn bố bị đẩy vào trong đó mà không làm gì được. Chưa bao giờ tôi thấy bản thân lại vô dụng như ngày hôm nay. Lẽ ra tôi phải cẩn thận hơn, không nên cho bố biết tôi mua vé máy bay về đây gấp. Tất cả đều tại tôi quá nông nổi. Tôi sai rồi. Sai thật rồi...

- Không..Chú không sai gì hết, bố chỉ vào đó một chút rồi tí nữa sẽ ra ngay thôi...

Thời gian cứ như ngừng trôi, từng giây từng phút cứa vào lòng tôi. Nhìn bộ mặt giả tạo đáng ghét của mấy mẹ con Huy, tôi càng ghê tởm hơn. Khoảng nửa tiếng sau có một vị bác sĩ còn khá trẻ hớt hải chạy ra. Tôi không suy nghĩ gì nhiều mà lao vào hỏi luôn:

- Tình hình của bố tôi thế nào rồi bác sĩ ơi.

Anh bác sĩ đó vẫn bước những bước đi vội vã:

- Không khả quan lắm, chúng tôi đang cố gắng hết sức mình. Gia đình cứ nên chuẩn bị tâm lí trước thì hơn.

- Anh không nhầm chứ, sao có thể như vậy được?

Không trả lời tôi, anh bác sĩ kia càng chạy nhanh hơn....

- Cô im đi, giờ phút này còn hỏi gì mà hỏi lắm thế?

Tiếng mẹ chồng oang oang cũng làm tôi giật mình:

- Con xin lỗi...

- Lỗi với phải, người gì đâu mà chẳng có chút ý tứ nào.

Vân Anh hớt miệng chen ngang:

- Thôi bác ơi, đừng trách chị Hà nữa. Việc quan trọng nhất bây giờ, là chờ đợi kết quả của bác trai.

Mẹ chồng nghe xong liếc xéo mắt về phía tôi:

- Dạy mãi không khôn, chán ơi là chán..

Chú già trợn ngược mắt, giọng nói tuy có chút mệt mỏi nhưng vô cùng kiên định:

- Đừng ai nói gì nữa, giờ không phải thời gian trách móc nhau đâu.

- Mẹ chỉ muốn cái Hà hiểu chuyện hơn chút thôi, con xem nó ăn nói như thế người ngoài thấy được lại chê cười nhà họ Giang mình không biết đường dạy dỗ con dâu.

- Vợ con thế nào con tự biết rõ, còn người ngoài có chê cười hay không con chẳng quan tâm. Dù sao đi nữa cô ấy còn tốt hơn khối người bên ngoài lúc cũng tỏ cái vẻ ngây thơ thánh thiện, nhưng bên trong lại chứa đầy bụng độc...

Chú vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt Vân Anh như muốn ngầm cảnh cáo điều gì đó. Mẹ chồng tức tối lắm nghiến răng nghiến lợi quát lại:

- Con bị nó bỏ bùa mê thuốc lú thật rồi, mẹ không nói được con nữa. Coi chừng đấy, không có ngày con hối hận cũng không kịp đâu...

Chương 45

Tiếp tục 1 tiếng nữa trôi qua trong lo lắng hồi hộp...

"Cạch..Cạch.."

Cánh cửa phòng cấp cứu lần thứ 2 được mở toang ra, lần này chú Tài là người dẫn đầu. Cả nhà tôi không dám chậm chễ, ai nấy đều bước thật nhanh đến trước mặt chú:

- Bố cháu sao rồi...?

Mẹ chồng cũng hớn hở hỏi theo:

- Anh ổn chứ? Tôi biết mà, ông ấy không phải dạng người dễ dàng bỏ cuộc thế đâu.

Chú Tài không vội trả lời, đảo ánh mắt một lượt nhìn mọi người xung quanh. Từ từ đưa tay kéo cái khẩu trang y tế xuống, lắc đầu nhẹ nhàng:

- Xin lỗi...Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi..

Tai tôi ong ong nghe kiểu gì lạ lắm. Sao phải cố gắng hết sức chứ, có nhầm lẫn gì ở đây không?

- Chú nói gì ạ? Cháu không nghe rõ..

- Bác trai không qua khỏi đâu, mọi người vào gặp mặt bác lần cuối đi...

Tôi như bị ai đó đánh một quyền thật mạnh vào người:

- Sao có thể như thế được?

Chú Tài thở dài một hơi, rồi nhàn nhạt nói tiếp:

- Bệnh của bác trai tháng trước tôi đã giải thích rất rõ ràng rồi, không có điều gì là chắc chắn cả..

Mẹ chồng tôi chưa nghe nói hết câu, đã nhảy bổ lên quát ầm ầm vào mặt chú Tài:

- Chắc chắn các chú có nhầm lẫn gì ở đây rồi. Ông nhà tôi làm gì có chuyện ra đi dễ dàng như thế? Chính mồm chú lần trước cũng khẳng định ông ấy qua cơn nguy kịch rồi cơ mà. Sao nay lại thành ra như này? Chú giải thích rõ ràng cho tôi. Hay các người nghe lời xúi giục của ai, giở trò với ông ấy?

- Chị im đi. Anh tôi mất người buồn bã không phải chỉ mình chị đâu. Già rồi ăn nói có suy nghĩ tí. Tiện đây tôi cũng thông báo rõ nguyên nhân dẫn đến tình trạng tử vong của anh tôi cho chị khỏi thắc mắc nhé. Nói nhiều về chuyên môn chị cũng chẳng hiểu gì đâu, nhưng mà chị cứ hình dung đơn giản thế này dòng máu mang oxy và chất dinh dưỡng đến các tế bào cơ tim của anh tôi đột ngột bị chặn lại hoàn toàn. Vùng cơ tim không còn được cung cấp đủ máu, nên chúng tôi cũng không còn cách nào khác.

- Tôi già chứ tôi đâu có ngu? Các người đừng tưởng tôi không biết các người làm những chuyện xấu xa gì đằng sau lưng tôi nhé.

Mẹ chồng bất ngờ túm lấy cổ áo chú Tài đay nghiến:

- Con nào cũng là con, cháu nào cũng là cháu chú có cần phải bên trọng bên khinh thế không? Tôi có hai đứa con trai, thằng Huy hiền lành đờ đẫn, chẳng bao giờ để tâm đến chuyện tiền bạc, gia sản nhà họ Giang. Thằng Hùng lại càng không phải nhắc tới, nó sống chết theo con đường nghễ thuật còn đang muốn ở luôn trong Nam không về nữa...

...(Chú Tài vẫn im lặng lắng nghe xem mẹ chồng tôi muốn nói gì tiếp theo.)

- Tôi nói để cho chú hiểu, mẹ con tôi cần gì phải tranh giành với ai? Mà chú phải câu kết thông đồng với nó hại ông ấy ra nông nỗi này. Chú ác vừa thôi...
- Nếu chị không có bằng chứng thì đừng ăn nói lăng nhăng trước mặt tôi. Ai câu kết thông đồng với ai? Chị có tin tôi kiện chị về tội vu khống không?

- Chú dám sao?

- Thử thì biết, chị đừng dại thách thức tôi.

- Được lắm. Chú cứ chờ đấy, tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.

Khuôn mặt chú Tài giờ đã chuyển sang coi thường:

- Tùy chị...

Nghe toàn bộ câu chuyện từ đầu đến giờ, câu nào mẹ chồng tôi nói ra cũng đều mang hàm ý kết tội chú già. Nhưng chú vẫn đứng im bất động, thi thoảng lại liếc mắt sang tôi. Hình như chú vẫn chưa chấp nhận nổi sự thật kinh hoàng này.

Riêng Huy lại bình tĩnh lạ thường tiến lên hai bước, kéo tay mẹ chồng tôi khỏi người chú Tài:

- Mẹ đừng nói nữa. Có gì để sau mình tính tiếp. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là lo tang lễ cho bố kìa.

Hai từ " tang lễ" vừa thoát khỏi miệng Huy, thì mẹ chồng lại bắt đầu khóc ré lên:

- Mẹ không thể để bố con chịu một nỗi oan ức lớn như này. Mẹ phải thay ông ấy đòi lại công bằng, cũng giúp ông ấy mở to mắt ra mà nhìn cho kĩ bộ mặt thật đứa con trai ông ấy luôn yêu quý, khổ tâm nuôi dưỡng...

Dứt lời cũng là lúc bố chồng tôi được các nhân viên y tế đẩy ra ngoài. Tấm vải trắng tinh, che phủ lên cả khuôn mặt ông:

- Bố.

Một tiếng gọi bình thường như hàng ngày của chú già, mà tôi có cảm giác nó còn nặng hơn cả đeo chì. Mẹ chồng đứng bên nức nở phải nhờ Vân Anh đỡ:- Ông ơi..Ông có nghe tôi gọi không đấy. Trả lời tôi đi, bọn họ đang bảo tôi làm tang lễ cho ông đây nài. Con với cái càng lớn càng mất dạy, chúng nó coi tôi như không khí rồi. Ông về mà dạy lại chúng nói đi..

Mẹ chồng cứ khóc lóc không ngừng nghỉ, còn lay mạnh người bố chồng tôi nữa. Chú Tài thấy thế bực quá phải gắt lên:

- Chị thôi đi, để anh tôi được yên.

- Chú mới là người phải thôi ý, chồng tôi mất chẳng lẽ tôi không được khóc à.

Phía bên này chú già lẳng lặng đến kéo tay mẹ chồng tôi ra, gật đầu ra hiệu cho mấy nhân viên y tế đưa ông ra ngoài. Sau đó lại làm đủ mọi thủ tục thuê xe đưa ông về nhà...

Trên đường về chẳng ai nói với ai câu gì, tôi thi thoảng quay sang hỏi chú vài câu thì chú cũng chỉ gật hoặc lắc đầu cho qua...

Tang lễ của bố chồng tôi diễn ra ngay chiều hôm đó. Hùng đến gần tối mới về, Mai thì không về được vì đang mang thai ở những tháng cuối đi lại khó khăn. Nhà họ Giang quyền cao chức trọng, nên không thể làm đơn giản sơ xài được. Người người ra vào tấp nập, trên mặt ai cũng có nỗi buồn phảng phất nhưng tôi biết những thứ này chỉ là chiếc mặt nạ hoàn hảo mà bọn họ cất công dựng lên thôi.

Tiếng khóc ai oán, thê thảm của mẹ chồng tôi cũng nằm trong số đó:

- Ông ơi ông...Sao ông lại bỏ tôi mà đi sớm thế?

- Ngày tháng sau này không có ông tôi biết phải sống thế nào?

- Ông ơi..Ông có nghe tôi nói gì không?

Chú già hai mắt đỏ hoe đầy mệt mỏi, người bố - người thân ruột thịt duy nhất cũng bỏ chú mà đi rồi. Chưa bao giờ tôi thấy chú đáng thương cô độc như lúc này...

Bốn ngày sau khi tang lễ của bố chồng hoàn tất. Chú thư kí của bố chồng dẫn một vị luật sư trung niên đến tận nhà tôi. Mắt mẹ chồng sáng rực lên như sao, dõng dạc gọi mọi người ra họp gia đình. Lúc nãy tôi cũng nghe chú già nói qua, mục đích hôm nay họ đến đây chủ yếu là để công bố di chúc. Thông báo với toàn bộ thành viên trong gia đình, ai mới là người có quyền điều hành cao nhất trong công ty nhà họ Giang.

Phòng khách chẳng mấy chốc đã chặt kín người. Mẹ chồng sai Vân Anh rót nước mời vị luật sư kia, ông ta gật đầu nhẹ nhàng rồi bắt đầu câu chuyện:

- Xin chào cả nhà. Tôi tên Nguyễn Quốc X, là luật sư nhận sự ủy quyền trực tiếp từ ông Giang Đức M (tên bố chồng tôi) đến đây để công bố nội dung bản di chúc theo yêu cầu của M khi còn sống. Gia đình có yêu cầu gì đặc biệt không ạ?

Mẹ chồng lắc đầu liên tục:

- Tôi mời luật sư cứ tiếp tục công việc của mình, gia đình tôi không có thêm bất cứ yêu cầu gì đặc biệt cả.

Cuối cùng chuyện gì đến cũng sẽ phải đến, vị luật sư lôi từ trong cặp tài liệu ra một bản di chúc còn nguyên những dấu đỏ chót chậm rãi đọc từng câu, nhưng chỉ có câu cuối cùng làm tôi giật mình bàng hoàng nhất:

- Tôi là Giang Đức M khi tôi viết bản di chúc này, bản thân tôi hoàn toàn tỉnh táo và không chịu bất cứ sự uy hiếp nào từ ai. Sau này nếu tôi có bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi xin quyết định để lại toàn bộ quyền sở hữu bất động sản bao gồm cả căn nhà đang ở hiện tại cho vợ của tôi.

Thấy thái độ của mọi người xung quanh không có gì khác thường, ông ta hắng giọng:

- Tiếp theo là số cổ phần ở công ty nhà họ Giang tôi chia cho con trai thứ hai của mình là Giang Đ Huy 20%, con trai út Giang Đ Hùng 5%, con trai cả Giang Đ Duy 5%. Kèm theo đó là quyền điều hành cao nhất ở Giang gia sẽ thuộc về con trai thứ hai Giang Đ Huy. Bản di chúc này sẽ chính thức có hiệu lực ngay sau khi tôi mất, dưới sự tuyên bố của luật sư Nguyễn Quốc X và nhân chứng Vũ V Đông thư kí của tôi. Yêu cầu tất cả thành viên trong gia đình tuân thủ làm theo vô điều kiện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau