MAU XUYÊN: PHÁO HÔI NỮ KHÁC LOẠI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mau xuyên: pháo hôi nữ khác loại tu tiên - Chương 56 - Chương 60

Chương 55: Nhiệm vụ thí luyện cuối cùng 8

Edit: Jess93

Mấy người tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên Lâm Tịch đứng lại trước mặt một thân cây, mọi người cũng đều ngừng lại.

Lâm Tịch cẩn thận nhìn gốc cây đó, thân cây được bao phủ bằng vỏ màu xanh nâu, còn có vài loại quả kì lạ treo trên đỉnh. Lâm Tịch cũng không dám xác nhận, nhưng nhìn dưới gốc cây đó hầu như không có thực vật nào khác, ngay cả bụi cỏ cũng không có thì gần như chắc chắn là đúng rồi.

Lâm Tịch quay đầu nói với mấy người phía sau: "Đừng tới gần, rất có thể đây là kiến huyết phong hầu*."

*Kiến huyết phong hầu: Vũ khí sắc bén hoặc độc dược rất hiệu quả.

Cô dùng liềm cắt vỏ cây, bên trong chảy ra chất lỏng màu trắng, Lâm Tịch cẩn thận bôi chất lỏng màu trắng lên đầu nhọn của gậy gỗ đang cầm trong tay, sau đó gọi những người khác cũng bắt chước làm theo với gậy gỗ trong tay, dặn dò bọn họ nhất định không được đụng đến bất kỳ chỗ nào của thân cây, dường như ngay cả lá của cây này cũng có độc.

Mấy người đều bôi chất độc xong rồi, sau đó Lâm Tịch nhìn thấy Chu Hiểu Lan cũng bôi độc lên mũi tên mình đang cầm một lần, không khỏi nhếch miệng cười.

"Sau này cũng phải cẩn thận, tuyệt đối không nên đụng đến chỗ bôi chất độc, đoán chừng đây là một loài cây có độc rất đáng sợ." Lâm Tịch lại dặn dò.

Cảm giác càng ngày càng nóng, gần như đến buổi trưa rồi, hôm nay bọn họ căn bản không dám nghĩ về thức ăn được tung ra, không gặp phải những "Bảo bối nhỏ" được tung ra của người đàn ông trung niên đã coi như bọn họ may mắn.

Đáng tiếc vận may của bọn họ đi quá nhanh.

Không đợi gậy gỗ Lâm Tịch gạt những bụi gai trước mặt, bên trong liền xông ra một con vật màu xám tro mạnh mẽ nhào về hướng Lâm Tịch!

Lưu Thiến bị dọa sợ choáng váng, đứng ngẩn người nói lẩm bẩm: "Oa! Một con chó thật lớn!"

"Là sói!" Chu Hiểu Lan nhanh chóng lấy nỏ ra lắp tên lên nó, nhắm ngay con sói đó.

Lâm Tịch nghiêng người một cái né tránh sự tấn công của con vật màu xám, liền thấy rõ thứ tấn công cô tuyệt đối không phải chó, miệng dài và rộng, cái đuôi thẳng tắp rủ xuống, đây tuyệt đối là sói!

Nhưng mà ai đến nói cho cô biết, mẹ nó tại sao có thể có sói trong rừng mưa nhiệt đới?

Ý nghĩ thay đổi thật nhanh nhưng tay Lâm Tịch cũng không rãnh rỗi, hai mươi Đoạn Cẩm của cô đã đả thông thủ tam âm, lực tay rất lớn, một tay cầm gậy gỗ, mang theo tiếng gió gào thét, mạnh mẽ đánh về hướng con sói hung dữ.

Con sói này cũng rất gian xảo, chợt lách người tránh ra lại uốn éo thân thể cực kỳ quỷ dị quay trở về, trái lại kéo gần khoảng cách với Lâm Tịch nhào về phía cô.

Lúc này Giang Bội Linh và Lưu Thiến cũng kịp phản ứng, cầm gậy gỗ trong tay điên cuồng đập loạn một trận, tuy rằng không giúp được gì, nhưng cũng khiến con sói này đỡ trái hở phải, hơi cảm thấy đau đầu.
Cũng không biết con sói này đói bụng đến mức hung ác hay là thế nào, lại dám một mình tập kích bốn người. Lưỡi liềm trong tay phải Lâm Tịch tàn nhẫn chém vào đùi sói, sói đói thấy thứ sắc bén này cũng biết lợi hại, nhảy lên né tránh hướng về phía trước, sau đó.. Bị Lâm Tịch mạnh mẽ dùng gậy gỗ nện ở trên lưng!

"Ngao~!"

Con sói hét lên một tiếng thê lương, biết không chiếm được lợi ích, quay đầu muốn trốn, hiện tại thể lực và độ linh hoạt của nó đều giảm xuống rất nhiều, một mũi tên "Vèo" bắn trên đầu của nó, Lâm Tịch quay đầu nhìn về phía Chu Hiểu Lan, mỉm cười khen: "Bắn rất tốt!"

Mặc dù con sói hung ác gian xảo, nhưng nó được xưng là "Đầu đồng đuôi sắt eo đậu hũ," trước đó bị Lâm Tịch dùng gậy gỗ nện vào trên lưng, cho dù là gậy gỗ, nhưng không chịu nổi lực tay lớn của Lâm Tịch, lại bị một mũi tên bắn trên đầu, lảo đảo lắc lư đi không xa liền "Phịch phịch" một tiếng ngã xuống đất.

Lâm Tịch đi tới dùng gậy gỗ đâm một cái, không có một chút động tĩnh nào, đoán chừng là hoàn toàn chết rồi.

Mũi tên bắn bằng nỏ cũng không sâu, trí mạng hẳn là độc trên mũi tên, xem ra gốc cây kia thật sự rất độc.

Chu Hiểu Lan im lặng rút mũi tên ra, bỏ vào trong bao đựng tên một lần nữa, những mũi tên này có thể tìm về thì cố gắng không được lãng phí, chỉ có mười mũi tên, vứt một mũi thiếu một mũi, bọn họ cũng sẽ không làm thứ này.

Giang Bội Linh và Lưu Thiến cũng đi tới, Lưu Thiến trừng đôi mắt to mắt ngập nước: "Chúng ta thật sự đánh chết một con sói?"

"Ừ." Lâm Tịch gật đầu: "Cô xem, chúng ta hợp tác giết chết con sói này như vậy, so với nó, chúng ta không có hàm răng sắc bén, móng vuốt cứng rắn, cũng không có tốc độ nhanh chóng, nhưng loài người lại có thể thống trị thế giới này, cũng bởi vì chúng ta có đầu óc lợi hại nhất. Cho nên, gặp phải tình huống đột xuất không nên kinh hoảng, càng không nên hèn nhát, động não nhiều một chút, ở trước sự sinh tồn, cô sợ hãi từng bước lui về phía sau chính là cách tử vong gần thêm một bước."

Giang Bội Linh cái hiểu cái không gật đầu một cái.

Lâm Tịch lại nói: "Hiện tại chúng ta đi nhanh một chút, tôi lo lắng sẽ có động vật khác ngửi được mùi máu tươi tới nơi này."Cô vừa nói vừa dẫn đội đi về phía Chu Hiểu Lan nhận ra.

Lại đi một đoạn thời gian, đến lúc mấy người đều cảm thấy sức cùng lực kiệt, Chu Hiểu Lan và Lưu Thiến cùng lúc kêu lên: "Là nơi này!"

Lưu Thiến chỉ vào một gốc cây rất cao lớn nói: "Chị Băng, chính là chỗ này, chị nhìn gốc cây rất lớn đằng kia! Phía sau cây chính là cái hố to suýt chút nữa làm em ngã chết."

Lâm Tịch đi qua nhìn một chút, cái hố này cũng không biết hình thành như thế nào, giống như là người khổng lồ TiTan dùng nắm đấm nện ra, đường kính đại khái phải hơn năm mét, độ sâu cũng không kém nhiều lắm, không phải là hình vuông hay hình tròn, nó rất dốc thẳng từ trên xuống dưới, chỉ có một bên dựa gần vào một chút rễ cây của gốc cây lớn, đoán chừng lúc trước Lưu Thiến trèo lên từ nơi này.

Lâm Tịch âm thầm gật đầu, nơi này hoàn toàn có thể làm nơi ở tạm vào tối hôm nay, hố to có thể bố trí thành cạm bẫy, vị trí cũng không sai, ít nhất không cần tốn công canh gác bên phía dựa vào gốc cây lớn.

Mấy người tìm một chút gậy gỗ có chất gỗ cứng rắn ở gần đây, sau đó lại có thể tìm thấy một lùm rừng trúc cách đó không xa. Lâm Tịch mừng rỡ, cây trúc tốt hơn gậy gỗ rất nhiều, vì vậy chọn những cây có độ mềm và dai tốt chặt một chút.

Thu hoạch lớn nhất là có thể tìm được rất nhiều măng và nấm, mấy cô gái đều trái ngược với sự cảnh giác lúc trên đường, hi hi ha ha rất vui vẻ.

Lâm Tịch hái rất nhiều thảo dược, nhưng trong lòng rất nặng nề, cô âm thầm cầu nguyện, đừng gặp lại bốn thí luyện giả kia, nếu không.. Lâm Tịch quay đầu nhìn ba người khó có được lộ ra nụ cười, đoán chừng tất cả bọn họ đều phải chết.

Bốn người trở lại chỗ ở tạm thời, thả vật trong tay xuống, Lưu Thiến và Giang Bội Linh phụ trách tìm lá cây khô cành khô và lá cây lớn dùng để trải ra đất nghỉ ngơi, những thứ này trong rừng rất nhiều, buổi sáng đều rất ẩm ướt, đến xuống buổi trưa thì khô hơn một chút, Lâm Tịch và Chu Hiểu Lan thì phụ trách làm bẫy rập.

Gọt những cây trúc thành những đoạn sắc nhọn cắm ở đáy hố, người nào rơi xuống cũng đủ tiêu đời.

Chờ làm xong giường chiếu, bốn người chia bánh quy ra ăn, thay phiên uống một chút nước, đơn giản nghỉ ngơi một hồi. Lâm Tịch dẫn bọn họ làm rất nhiều bụi cây và lá cây ngụy trang bẫy rập một chút, hiện tại buổi tối căn bản không nhìn ra sơ hở gì, cho dù là ban ngày, bởi vì ánh sáng tương đối tối, không nhìn kỹ cũng sẽ bị che giấu, thật sự là có thể công có thể phòng nha!

Màn đêm đã buông xuống, bóng tối bao phủ rừng cây một lần nữa.

Bốn người cũng không có khái niệm gì về thời gian, tất cả mọi thứ đều bị cầm đi ở trên thuyền, nói là lúc kết thúc hoạt động sẽ trả lại đầy đủ, trả lại cái P đấy, thuyền cũng nổ rồi.

Hiện tại ai cũng không biết thời gian, mấy người liền sắp xếp đi trực đêm, cảm thấy không thể tiếp tục kiên trì nữa thì đổi người kế tiếp.

Bọn họ tìm không ít lá cây rắn chắc dùng để hứng nước, bốn người bôi thảo dược ở trên người như cũ, ở xung quanh cũng bôi lên chất lỏng thực vật có mùi khiến dã thú chán ghét.

Lâm Tịch trực ca cuối cùng như thường lệ, tiếp tục đánh thẳng vào thủ tam âm.

Chương 56: Nhiệm vụ thí luyện cuối cùng 9

Edit: Jess93

Lâm Tịch đọc thầm khẩu quyết, một luồng nhiệt ấm áp dâng lên từ ngực, thông qua tam tiêu kinh* tự tìm đường đến khuỷu tay, cổ tay, bàn tay, ngón áp út của cô hơi nhếch lên, đau đớn khiến ngón tay đó không ngừng run rẩy, Lâm Tịch tập trung tinh thần bắt đầu đánh thẳng vào!

*Tam tiêu kinh: Gồm thượng tiêu là lưỡi, thực quản, tim phổi; hạ tiêu là ruột non, ruột già, thận và bang quang; trung tiêu là dạ dày.

Một lần, hai lần, ba lần.. Rốt cuộc, ngón áp út cuối cùng đau nhói kịch liệt, Lâm Tịch đau đến mức dường như muốn kêu lên thành tiếng! Rốt cuộc thông suốt kinh mạch, một dòng nước tụ hội ở thủ thiếu dương tam tiêu kinh*, ngay lập tức cô nhận thấy một cảm giác thư thái không nói nên lời từ ngực qua cánh tay quay về ngực, bụng lại xông đến đầu óc, rốt cuộc đả thông được hai kinh mạch, tức khắc Lâm Tịch cảm giác mình trở nên tai thính mắt tinh, thân thể cũng trở nên nhanh nhẹn và có sức lực rất lớn!

* Thủ thiếu dương tam tiêu kinh: Cách gọi của Đông y, có 23 huyệt gồm: Quan xung, dịch môn, trung chử, dương trì, ngoại quan, chi câu, hội tông, tam dương lạc, tứ độc, thiên tỉnh, thanh lãnh uyên, tiêu lạc, nhu hội, kiên liêu, thiên lieu, thiên dũ, ế phong, khế mạch, lư tức, giác tôn, nhĩ môn, hòa lieu, ty trúc không.

Đột nhiên, lỗ tai của cô giật giật gần như không thể kiểm soát, sắc mặt Lâm Tịch lập tức thay đổi, đưa tay cầm lưỡi liềm bên cạnh, nhấc eo lên, trực tiếp nhảy lên như một cái lò xo, vung lưỡi liềm trong tay ra như một trận gió gào thét!

Lưỡi liềm chém trúng thứ gì đó mang theo thanh âm "Tê tê" vang lên khiến người ta sợ hãi, "Phịch phịch" tiếng của một vật nặng rơi xuống đất khiến Lưu Thiến đang ôm gậy gỗ trong ngực buồn ngủ cũng bị dọa đến mức hoảng sợ nhảy dựng lên, Chu Hiểu Lan bên cạnh nghe tiếng lập tức hành động, trong đêm tối, cô ta rất thông minh không dùng nỏ mà trực tiếp cầm lấy gậy gỗ, dùng phía có bôi độc nhắm ngay nơi phát ra tiếng động, một thứ gì đó đen sì đang lăn lộn uốn lượn, trong chốc lát liền không nhúc nhích.

Lâm Tịch nhẹ nhàng thở ra, may mắn cô bôi độc lên lưỡi liềm, may mắn thời khắc này cô đả thông thủ thiếu dương tam tiêu kinh! Lưu Thiến ôm bả vai run lẩy bẩy, Giang Bội Linh nhập nhèm xoa đôi mắt buồn ngủ, mơ hồ không rõ hỏi: "Chị Băng, có chuyện gì vậy?"

Lâm Tịch dùng gậy gỗ thọc bóng đen kia, thấy nó đã chết hoàn toàn, liền lấy bật lửa ra, đi tới gần chỗ bóng đen nhóm lửa, đầu rắn hình bầu dục, hoa văn đen vàng phức tạp, Lâm Tịch chắc chắn đây là một con rắn không có độc thường hay gặp nhất -- Rắn bắp cải.

Mặc dù loài rắn này cực kỳ có tính công kích, hung tàn ngang ngược, thậm chí dám vật lộn với rắn hổ mang, nhưng chẳng những nó không có độc, còn là một loại rắn vô cùng mỹ vị. Trong núi hoang nhà Lâm Tịch rất hay gặp loài rắn này.

"Bữa ăn ngon! Bữa ăn ngon!" Lâm Tịch cười hì hì nói, trước tiên chặt đứt vết thương gần thịt rắn, dù sao đã từng bôi độc trên lưỡi liềm, cô khéo léo lấy nội tạng và máu, sử dụng gói quà tân thủ lớn của mình thần khí -- Dao giải phẫu lột da rắn cắt thành những đoạn dài khoảng mười centimet, sau đó dùng các vật liệu tại chỗ và xâu chúng bằng những thanh trúc mỏng. Giang Bội Linh trực tiếp nôn ra bên cạnh, Lưu Thiến cũng không ngừng nôn mửa.

Lâm Tịch không để ý đến bọn họ, lại vô cùng thuần thục nhóm lửa, điều này phải cảm tạ kinh nghiệm tích lũy lúc cô là Vũ Đồng trong nhiệm vụ trước.

Cô thản nhiên nhìn ba người còn lại: "Rắn nướng, thanh độc giải nhiệt, làm đẹp dưỡng nhan, muốn ăn thì nói, nếu ngày mai chúng ta không lấy được thức ăn cũng chỉ có thể ăn rau dại, đây chính là thịt nha!"Thành thật mà nói, cô cũng hơi sợ, nhưng biểu hiện mạnh hơn người khác, nếu cô là đội trưởng mà lộ ra e sợ, những người khác sẽ như thế nào đây? Phải sống! Nhất định phải còn sống! Đừng nói chỉ là giết một con rắn, hiện tại cho dù là con người nhào tới, chỉ cần uy hiếp đến Lâm Tịch, cô cũng sẽ không hề do dự giết chết!

Lâm Tịch chắc chắn cô sẽ không vì tăng thêm điểm tích lũy để có thành tích tốt mà giết hại người khác, nhưng nếu như người khác muốn tới giết cô, như vậy cô không ngại mình trở nên lòng dạ độc ác! Tự mình trải qua những thứ tính toán và phản bội kia, lòng dạ Lâm Tịch dần dần cứng rắn lạnh lẽo, cô sẽ không cho phép người khác dễ dàng thương tổn tới mình như vậy một lần nữa!

Huống hồ, cô không biết tương lai sẽ như thế nào, bọn họ còn phải đối mặt cái gì, người đàn ông trung niên kia nói tung ra rất nhiều "Bảo bối nhỏ," hiện tại ngay cả sói xám không nên xuất hiện trong rừng mưa nhiệt đới cũng đã có, coi như đến một con gấu bắc cực, Lâm Tịch cũng sẽ không quá kinh ngạc. Lúc này cô nhớ tới, có một số thảo dược không nên xuất hiện ở trong rừng mưa cũng có ở nơi này, đây là một địa phương không thể tính toán theo lẽ thường, giống loài không có bất kỳ logic nào cũng có thể tồn tại, chẳng qua nhìn hoàn cảnh giống như rừng mưa mà thôi.

Cho nên, bảo tồn thể lực và hấp thu dinh dưỡng quan trọng hơn, loại thịt có thể cung cấp năng lượng, có nhiều loại axit amin, đừng nói là thịt rắn, vì sinh tồn, chỉ cần không phải thịt người, đoán chừng cái gì cô cũng có thể nuốt trôi.

Lâm Tịch bình tĩnh nướng thịt rắn trước đống lửa, Chu Hiểu Lan đi tới: "Chia cho tôi một chút."

Lưu Thiến liều mạng nhịn xuống cơn buồn nôn: "Chị Lan, chị.. Chị điên rồi, thứ này, làm sao ăn được?"

"Ăn không được cũng phải ăn, tôi không muốn chết vì đói ở chỗ này. Con trai tôi vẫn chờ tôi về cứu mạng, người bị ép lên tuyệt cảnh -- không có tư cách già mồm!" Dường như đây là lần đầu tiên Chu Hiểu Lan nói nhiều như vậy, sau đó cô ta yên lặng ngồi xổm chờ đợi ở bên cạnh Lâm Tịch, như thể những lời nói vang lên vừa rồi không phải do cô ta nói ra.Đột nhiên Giang Bội Linh dường như hiểu ra cái gì, sợ hãi đi tới: "Cũng cho em một chút, em cũng không muốn chết."

Lưu Thiến dùng tay che miệng, cũng đi từ từ qua đây, mặc dù không có nói ra, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng: Ai mẹ nó muốn chết nha!

"Cũng không phải tôi nói chuyện giật gân, sau này chúng ta phải đối mặt, có thể còn nguy hiểm rất nhiều so với hôm nay. Người kia chắc chắn sẽ không vứt vài con mèo nhỏ đến làm bạn với chúng ta, thức ăn sẽ càng ngày càng ít, người còn sống sót không phải lòng dạ độc ác, thì cũng có vũ khí mạnh có lực sát thương lớn trong tay, dựa vào chúng ta, khả năng sống sót sẽ không quá lớn. Đây chỉ mới là buổi tối ngày thứ hai, nếu tôi làm đội trưởng, sẽ không hi vọng bất kỳ đồng đội nào trong tiểu đội của tôi tử vong, tất nhiên, nếu như bản thân các người tìm chết, thứ nhất tôi sẽ không ngăn cản, thứ hai cũng không cần liên lụy tôi."

Trong mắt Lâm Tịch không có một tia nhiệt độ, giờ khắc này, thật sự cô có vẻ uy nghiêm của đội trưởng, cô không tự chủ được có một chút khí thế của U Duyệt Công chúa: "Hôm nay chúng ta còn có thể ăn thịt rắn, nói không chừng ngày mai sẽ ăn thịt chuột, thậm chí là nhện, con giun, buồn nôn sao? Tôi cũng rất buồn nôn, nhưng mà buồn nôn quá nhẹ so với mất tính mạng!"

Mỗi người, đều có giá trị tồn tại của mình, không nên tùy tiện từ bỏ sinh mạng!

Lưu Thiến lấy dũng khí nói: "Chị Băng, em đã biết. Cái này phải nướng trong bao lâu? Em tới giúp chị nhé."

Bầu không khí vừa rồi có hơi áp lực, Lâm Tịch cười với cô ta: "Nhất định phải nướng chín, nếu không bên trong sẽ có ký sinh trùng."

Lưu Thiến tiếp nhận, Lâm Tịch thu dọn những thứ như nội tạng, da rắn và đất bị dính dính vết máu, vứt vào trong hố lớn, sở dĩ trực tiếp ăn con rắn này là vì sợ mùi máu tươi sẽ dẫn tới dã thú, mà những thứ vứt vào trong hố thì có tác dụng làm mồi nhử, bọn họ bố trí ở đáy hố, ngay cả một con lợn rừng rơi xuống cũng sẽ bị đâm thủng ngực mà chết.

Lâm Tịch lại tìm một số thảo dược có mùi thơm từ trong túi ra đặt nướng ở trên lửa, chỉ trong chốc lát không khí liền trở nên rất là kỳ lạ, không thể nói khó ngửi, nhưng cũng tuyệt đối không hề dễ ngửi, Lâm Tịch cười nói: "Thứ này có mùi thối mười dặm, đặt ở trên lửa nướng ngay cả con ruồi cũng không dám tới."

Bốn người chia đều rắn nướng, thứ này nhìn có hơi ghê tởm, nhưng mà nói thật lúc bắt đầu ăn hương vị thật đúng là không tệ. Lưu Thiến ăn xong phát biểu cảm tưởng, cảm giác có hơi giống cá nướng, nói xong còn chẹp miệng một cái rất không có hình tượng, dường như đang nhớ lại cái gì.

Giang Bội Linh: Tương lai là ngôi sao ca nhạc lớn, cần chú ý hình tượng!

Chương 57: Nhiệm vụ thí luyện cuối cùng 10

Edit: Jess93

Vốn dĩ Lưu Thiến đang trực đêm, đột nhiên cô ta nhớ ra cái gì đó, hỏi: "Chị Băng, trời tối như vậy, làm sao chị biết thứ này tới đây?"

Lâm Tịch nhướng mày cười khẽ: "Từ nhỏ tới lớn tôi không có sở trường nào khác, chỉ có giấc ngủ rất nông, mặc kệ ngủ trong bao lâu, có một chút động tĩnh tôi lập tức sẽ tỉnh lại. Được rồi, tất cả tranh thủ ngủ đi, hiện tại chúng ta phải làm đó là bảo trì thể lực, phòng ngừa tiêu hao. Khi gặp phải dã thú và người khác, phải thận trọng và can đảm, chủ yếu nhất là đừng sợ, chỉ cần các người nghĩ rằng một khi đã thua tương đương với chết rồi, thì cái gì cũng không sợ nữa!"

Chu Hiểu Lan nói: "Các người ngủ đi, đã đến lượt tôi trực đêm."

Thông qua quá trình Lâm Tịch giáo dục kiêm tẩy não, hai con người đơn thuần kia cũng không kiểu cách nữa, nằm xuống liền ngủ, giấc ngủ rất cần thiết trong cuộc sống, nó sẽ khôi phục tinh thần và thể lực của họ đến một mức độ rất lớn.

Lâm Tịch đi đến giường của mình, nằm xuống, tiếp tục đánh vào thủ tam âm!

Một đêm không có chuyện gì xảy ra, yên tĩnh ngủ tới hừng sáng. Sau khi thức dậy, họ cẩn thận đổ nước đã thu thập được vào trong bình nước khoáng, hai bình đều đầy, chẳng qua không có đổ đầy vỏ ngoài của trái cây kỳ lạ kia. Lâm Tịch tiếc nuối nghĩ tới, chắc chắn có rất nhiều nước trên lá cây tại chỗ ở ban đầu, đáng tiếc quá xa, không qua được. May mắn tiết kiệm một chút cũng miễn cưỡng đủ dùng.

Lâm Tịch mơ hồ nghĩ đến một vấn đề, khí hậu rừng mưa nhiệt đới, không phải rất ẩm ướt? Tại sao nơi này ngay cả một con suối nhỏ cũng không thấy? Chẳng lẽ lại là bọn họ giở trò quỷ? Vì gia tăng độ khó cho trò chơi?

Bốn người dùng tay vỗ vào những chiếc lá ở khu vực an toàn gần đó, rửa tay bằng nước ở phía trên, đơn giản rửa mặt làm sạch một chút. Lâm Tịch cảm thấy không biết sẽ gặp phải những nguy hiểm gì nếu tiếp tục tiến về phía trước, mà nơi này, xung quanh thực vật không tính quá nhiều, phía dưới gốc cây lớn có rất nhiều dây leo uốn lượn quấn vào nhau, tầm nhìn gần đây tương đối rộng rãi, phía dưới tàng cây che phủ rất tốt, chỉ cần kẻ địch không phải đến từ tán cây, một nơi như thế này rất thích hợp làm trại.

Lâm Tịch nói ý nghĩ của mình với ba người còn lại, được mọi người nhất trí thông qua, vì vậy mấy người quyết định đi thử vận may ở gần đó một chút, nhìn xem có thể tìm được thức ăn, nước và vật liệu hữu dụng hay không, chủ yếu là kiếm một ít nan trúc chôn ở gần đây, Lâm Tịch nghĩ đến nếu như lại gặp một gốc cây có độc thì càng tốt.

Bốn người đi loanh quanh ở gần đó, dựa vào kiến thức về thảo dược ở thế giới trước, bọn người Lâm Tịch tìm được rất nhiều rau dại có thể ăn và một số thảo dược dùng để cấp cứu, không tìm được loại cây có độc kia, nhưng mà Lâm Tịch hái được vài quả cực lạc, không ngờ lại gặp loại quả hiếm có này ở đây.

Quả cực lạc cũng không phải trí mạng, nhìn rất giống quả cà chua, nó có một vòng tròn màu đỏ ở trên đỉnh, không chú ý căn bản không thể phát hiện. Ăn xong quả này sẽ khiến con người sa vào điên cuồng, dưới sự hưng phấn cực độ không cách nào có thể khống chế hành vi của mình, vì vậy mà được gọi là quả cực lạc.

Máy bay trực thăng bay qua trên đầu, nhắc nhở mọi người hiện tại đã là buổi trưa, mà bọn họ cũng không lấy được thứ gì. Mặc dù đây là chuyện nằm trong dự tính, nhưng trong lòng mọi người vẫn có hơi uể oải.

Lúc sắp đến nơi ở tạm, Lâm Tịch đột nhiên dừng bước, quay đầu dùng ngón tay để trên môi làm động tác "Suỵt."

Bọn họ ăn ý với nhau từ lâu, không hẹn mà cùng dừng bước, Lâm Tịch nhẹ chân nhẹ tay, khẽ bước tới gần hướng gốc cây lớn, đến chỗ thực vật thưa thớt cô nhấc chân hai cái nhảy lên lập tức ẩn vào trong đám dây leo rậm rạp không thấy tung tích.Ba người còn lại thấy cô gần như không cần chạy lấy đà vậy mà lại có thể nhảy gần hai mươi mét trong hai bước, họ gần như cho rằng mình đã nhìn lầm, đội trưởng thật là lợi hại!

Chỉ sau một lúc, tấm màn đan xen giữa những chiếc lá xanh bị vạch ra một lỗ hổng, lộ ra gương mặt Lâm Tịch, cho dù sau khi cô tu tập hai mươi Đoạn Cẩm tâm tính trầm ổn, giờ phút này trên mặt cũng tràn đầy hưng phấn: "Mau tới đây, bẫy rập của chúng ta bắt được thứ tốt đấy!"

Ba người nghe vậy mừng rỡ, cố gắng tìm một nơi ít rêu xanh bước nhanh tới.

Xuyên qua dây leo, ba người tới phía sau gốc cây, nhìn thấy một con vật có bờm đen dài khoảng một mét nằm nghiêng bất động dưới đáy hố, bụng đã bị mở ra bởi những thanh trúc, máu tươi thấm ướt vùng đất gần đó, đoán chừng đã chết trong một hồi, nhưng thời gian cũng không quá lâu, nhìn dáng vẻ rất giống một con lợn.

"Là một con lợn rừng đã lớn." Lâm Tịch nói, vẫy tay gọi Giang Bội Linh và Lưu Thiến: "Cùng tôi đi xuống dưới, chị Lan phụ trách cảnh giới!"

Nghĩ tới có thể ăn thịt heo hương thơm ngào ngạt, các cô gái đói bụng đã lâu không khỏi chảy nước miếng trong miệng, động tác dưới chân dường như cũng nhanh nhẹn có lực hơn.

Liềm của Giang Bội Linh đã hoàn toàn bị Lâm Tịch trưng dụng, dựa theo rễ của gốc cây lớn, Lâm Tịch giống như một con khỉ trượt xuống đáy hố trong vài bước.

Từ khi đả thông được một mạch âm dương, sau đó tố chất thân thể của Lâm Tịch đã đạt được một bước nhảy vọt về chất lượng, sức mạnh, tốc độ, sức chịu đựng cũng vượt xa người thường, ngũ giác cũng cực kì nhạy bén, vì vậy cô có thể ngửi được mùi máu tươi mờ nhạt trong không khí ở khoảng cách xa như vậy.Chờ đến khi hai người Lưu Thiến đến đáy hố, Lâm Tịch đã xử lý gần xong con lợn rừng nặng khoảng một trăm cân. Cô ước lượng liềm đang cầm trong tay, với tay nghề xuất sắc và lưỡi liềm sắc bén, độ cứng và tính dẻo dai cũng vượt qua sức tưởng tượng, thật sự là một lưỡi liềm tốt trong rừng nha, tuyệt đối là dùng lương tâm để làm ra!

Lâm Tịch nhanh chóng lột da và chia thịt, bên phía Chu Hiểu Lan cũng không rãnh rỗi, dùng những cây mây nhỏ có độ cứng mềm khác nhau làm một cái giỏ đơn giản, chỉ cần ba lượt, lợn rừng nhỏ đã bị vận chuyển lên. Lâm Tịch trực tiếp dùng gậy gỗ đào một cái hố tại chỗ có bẫy rập, chôn nội tạng và đất bị dính máu tươi của lợn rừng xuống hố, nếu không những mùi này rất dễ dàng đưa tới những dã thú khác, bọn họ tạm thời không cần phát sầu vì thức ăn, thời tiết nóng như vậy, cho dù bắt được dư thừa, cũng chỉ có thể biến chất thối rữa, sinh sôi vi khuẩn.

Lâm Tịch lại cắm những thanh trúc vào bẫy rập một lần nữa rồi trèo lên.

Ba người trong trại đã phân công nhóm lửa, nướng thịt.

Sau nửa ngày bôn ba, vừa khiêng lợn vừa gom củi nhóm lửa, mọi người cũng hơi mệt mỏi, nhưng trên mặt mỗi người đều tràn đầy nụ cười, bọn họ chưa bao giờ biết hóa ra có thể ăn một bữa cơm no là chuyện vui sướng và hạnh phúc như vậy!

Ngọn lửa nhảy lên liếm láp thịt nướng đầy dầu mỡ, Lâm Tịch dùng liềm cắt phần thịt đã nướng chín, bốn người mở miệng ăn từng miếng lớn, mặc dù kém hơn thịt lợn nuôi, nhưng mà cũng khá ngon, bọn họ không thèm để ý không có bất kỳ gia vị nào, dùng thịt cho vào phía trên măng và nấm đã cắt thành lát, bắt đầu nướng ăn cũng có những hương vị khác nhau.

Cuộc sống trong rừng rậm đã đến ngày thứ tư, chỉ còn ba ngày, cơn ác mộng của bọn họ sẽ kết thúc, trong lòng của mỗi người đều tràn đầy hi vọng. Lưu Thiến da thịt trắng nõn cũng đã trở nên vô cùng bẩn thỉu, cô ta không thèm để ý dùng mu bàn tay lau dầu mỡ trên khóe miệng, nở một nụ cười rạng rỡ với Lâm Tịch: "Chị Băng, nếu như không có chị, em cũng không dám nghĩ mình có còn sống đến bây giờ hay không. Cám ơn tất cả mọi người, chờ đến khi em nổi tiếng, ở nhà cao cấp và đi xe sang trọng, muốn cái gì các người cứ nói, không có vấn đề!"

Giang Bội Linh cũng mặt mày cong cong cười ngọt ngào: "Em sẽ không làm bạn với Tiểu Lệ nữa, nhưng cũng sẽ không trách cô ấy, sau này ba người mới là bạn bè cả đời này của em!"

Không có đủ củi khô, Lưu Thiến xung phong nhận việc: "Vừa rồi mọi người cũng đã vất vả, em đi kiếm củi, đúng rồi, chị Băng, nướng cho em một miếng thịt ba chỉ, mang một ít mới thơm!"

Lâm Tịch cắt một miếng, cầm một thanh trúc xâu vào, hét về hướng Lưu Thiến: "Đừng đi quá xa nhé! Trở về thịt lập tức sẽ chín đấy!"

Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, khi cầm được hai trăm vạn sẽ lựa chọn cuộc sống sau này như thế nào.

"Đùng! Đùng đùng đùng!"

Tiếng súng đột ngột vang lên, ba người nhìn súng ngắn trên giường Lưu Thiến, trong nháy mắt sắc mặt đều trở nên trắng bệch như tờ giấy!

Chương 58: Nhiệm vụ thí luyện cuối cùng 11

Edit: Jess93

"Có phải là.. Là Lưu Thiến không?"

Ba người vội vàng cầm vũ khí của từng người, Lâm Tịch đưa liềm cho Giang Bội Linh, bước tới cầm súng ngắn của Lưu Thiến trong tay, đột nhiên trong đầu cô hoảng hốt một chút, dường như có thứ gì đó, cảm giác gần giống như nhận được cốt truyện khi truyền tống, trong nháy mắt Lâm Tịch lập tức biết cách sử dụng khẩu súng bán tự động K-54 này, trong lòng cô cũng trầm xuống.

Lâm Tịch có linh cảm chẳng lành, hóa ra lúc cô cầm súng không có cảm giác nào, mà Lưu Thiến có là bởi vì khẩu súng này là thuộc về Lưu Thiến. Mà bây giờ, Lâm Tịch cũng biết cách sử dụng khẩu súng này, rất có khả năng Lưu Thiến đã chết, cô lấy được khẩu súng này, xem như khẩu súng này đã thuộc về cô.

Trước khi ba người đi ra vài bước, phía đối diện cũng xuất hiện ba người.

Một người đàn ông đẹp trai mặc áo phông ngụy trang ngay cả khi đang khiêng một cây chùy cũng không làm hỏng vẻ đẹp trai thoải mái của anh ta, một người phụ nữ xinh đẹp mang theo một khẩu súng tiểu liên MK5 và một người đàn ông bị thú dữ cắn bị thương, rõ ràng là một tổ bốn người thí luyện giả họ đã gặp ở trong rừng!

Cùng lúc đó ba người kia cũng nhìn thấy bọn họ, khuôn mặt người phụ nữ kia lạnh băng, nghiêng người giao người đàn ông bị thương cho người đàn ông mang áo phông ngụy trang bên cạnh, bước ra một bước, bày ra tư thế ngắm bắn rất đúng chuẩn và hiên ngang.

Đối mặt với họng súng đen ngòm, Lâm Tịch lập tức cảm thấy lạnh lẽo từ gót chân xông thẳng lên đỉnh đầu, đó là cảm giác tử vong!

"Leng keng!" Khuôn mặt Giang Bội Linh xám như tro tàn, run lên cầm cập, lưỡi liềm rơi trên mặt đất mà không hề hay biết.

Chu Hiểu Lan đã đặt mũi tên lên nỏ từ sớm, nhắm ngay người phụ nữ đang cầm súng, cùng lúc đó súng ngắn của Lâm Tịch cũng nhắm ngay người phụ nữ đối diện.

Lâm Tịch dường như có thể nghe thấy nhịp tim của mình, cô rất khẩn trương, nhưng trên mặt cũng không lộ ra một tia dấu vết.

Người đàn ông mặc áo ngụy trang chống cây chùy trên mặt đất bằng một tay, một tay khác đỡ người bị thương kia, dường như những người đang giương cung bạt kiếm không hề có quan hệ gì với anh ta. Anh ta hé miệng lộ ra hai hàm răng trắng: "Này! Các người đẹp buổi chiều vui vẻ! Muốn đi cùng nhau không?"

Đã gặp không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như vậy, vừa mới giết đồng đội người ta vậy mà lại có thể coi như không có chuyện gì mời người ta cùng nhau. Lâm Tịch cũng giận quá mà bật cười: "Ngươi cảm thấy có thể sao?"

Người đàn ông ngụy trang cười một tiếng khinh bỉ: "Mỗi ngày đều chết nhiều người như vậy, cô quan tâm được hết sao? Thánh mẫu?"

"Mỗi ngày đều chết nhiều người như vậy, tại sao ngươi không đi chết? Súc sinh?" Khuôn mặt Lâm Tịch cũng mỉm cười.

"Hu hu hu~~!" Đã lấy lại tinh thần Giang Bội Linh gào khóc: "Tên xấu xa này, tại sao lại giết chết Lưu Thiến?" Mặc dù giờ phút này cô gái ngốc nghếch nhát gan đang khóc kia chẳng khác nào một chiếc bánh bao, thế nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy thù hận, cô ta oán hận nhặt liềm rơi trên mặt đất, dường như chỉ cần Lâm Tịch ra lệnh một tiếng liền sẽ liều mạng xông qua.

Lâm Tịch đưa tay vỗ vỗ cô ta, nhỏ giọng nói: "Đừng xúc động, Lưu Thiến đã chết, chúng ta phải nghĩ cách sống sót!"Giang Bội Linh mím môi, muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn yên lặng không nói.

Người đàn ông ngụy trang đối diện nghiêng đầu hình như suy nghĩ cái gì rồi hạ quyết tâm: "Nếu như vậy, chúng tôi chọn trúng nơi này, làm phiền các người chuyển ổ?"

"Dựa vào cái gì?" Chu Hiểu Lan hỏi.

Người bị thương vẫn luôn không lên tiếng thở dốc một cái, rất ngang ngược nói: "Dông dài cái gì, muốn mạng lập tức cút nhanh lên, không thấy chân gia bị thương? Mẹ nó lại nói nhảm, một băng đạn quét đến diệt sạch ba người đàn bà thúi các ngươi!"

Người phụ nữ cầm MK5 lạnh lẽo nhìn chằm chằm Lâm Tịch, nói ra từng chữ: "Làm - theo – lời - anh - ấy!" Nói xong còn cố ý làm một động tác nhắm bắn, dường như lập tức sẽ nổ súng.

Giang Bội Linh co rúm lại một cái, mặc dù vừa rồi cô ta rất tức giận, nhưng mà Lâm Tịch nhắc nhở cô ta, người chết như đèn tắt, coi như bọn họ đều chết hết, cũng không thể đổi sinh mệnh Lưu Thiến trở về, ngược lại là xuống dưới đoàn tụ.

Vì vậy một khi lý trí quay lại, cô ta biết mình thật sự không muốn chết, Giang Bội Linh kìm lòng không được nhích lại gần Lâm Tịch.

Thấy ba người phụ nữ căn bản không tự giác nghe theo mệnh lệnh, dường như người phụ nữ mang theo MK5 rất không kiên nhẫn: "Tôi đếm ba tiếng, không đi sẽ đưa các người lên đường! Vốn dĩ còn muốn cho các người con đường sống."

"Không chắc chắn giết chết tất cả chúng tôi trong nháy mắt, cô vẫn nên cẩn thận một chút." Lâm Tịch lạnh lùng tiếp lời."Dừng!" Người đàn ông ngụy trang khinh thường hừ lạnh, kéo dài giọng nói mang theo miệt thị nói: "Để tôi phổ cập kiến thức cho cô một chút, thứ trong tay Nguyệt Nguyệt gọi là súng tiểu liên MK5, tốc độ bắn thấp nhất mỗi phút là sáu trăm năm mươi phát đạn, chỉ cần một băng đạn, tất cả các người đều thành tổ ong! Giơ hai tay lên, cút ra khỏi nơi này, đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của thiếu gia!"

Máu từ trên đùi của người đàn ông bên cạnh chảy xuống thành một vũng dưới chân, anh ta giống như dã thú bị thương điên cuồng gào lên: "Nguyệt Nguyệt, giết chết ba ả tiện nhân này! Đừng nói nhảm với bọn họ!"

Khóe miệng người phụ nữ cầm MK5 lộ ra một tia cười lạnh, khẽ nheo mắt lại, ngón tay câu lên, dường như sẽ lập tức nổ súng sau một giây!

Lâm Tịch nói: "Nếu tôi là cô, tôi sẽ không nổ súng. Cầm súng, thì thật sự cho người ta sai khiến như một khẩu súng? Người đẹp, tôi cũng phổ cập một chút kiến thức cho cô, tên trên nỏ của vị bên cạnh tôi đây có tẩm chất độc, có lẽ các người không biết là thứ gì, như vậy chắc chắn cũng biết "Kiến huyết phong hầu" trong tiểu thuyết võ hiệp chứ, chỉ cần vết thương của các người đụng trúng thứ này một chút, nhất định phải chết không thể nghi ngờ! Còn tôi là huấn luyện viên cấp A trong câu lạc bộ bắn súng, biệt hiệu "Nổ đầu, " nếu như cô nổ súng, như vậy ba người chúng tôi và cô sẽ cùng nhau đồng quy vu tận, tất cả mọi thứ đều sẽ không công tiện nghi hai tên đàn ông này."

Trên mặt Lâm Tịch mang vẻ thành thật đến mức khiến người ta phải ngừng lại suy nghĩ vớ vẩn, cô nở một nụ cười không nhanh không chậm nói: "Dĩ nhiên, cô cũng có thể lựa chọn không tin tôi, cô cứ việc dùng sinh mệnh của cô thử xem một chút tôi có lừa cô hay không, chắc chắn tôi và đồng đội của mình sẽ không thể giết hết ba người các ngươi, nhưng mà giết chết cô một chút vấn đề cũng không có. Có người đẹp đồng hành, trên đường xuống suối vàng tôi cũng không tiếc nuối."

Trong rừng bỗng nhiên yên tĩnh, dường như chim chóc cũng không dám kêu to.

Nhìn ánh mắt và giọng điệu chắc chắn của Lâm Tịch, ngón tay người phụ nữ cầm súng MK5 giật giật, lồng ngực cô ta phập phồng kịch liệt, không tự giác cắn chặt môi dưới.

Trong lòng Lâm Tịch thở phào nhẹ nhõm, ngũ giác của cô rất nhạy bén, cô đã không còn cảm nhận được luồng sát khí ở giữa mi tâm, mặc dù người phụ nữ kia không nói gì, nhưng mà cô ta đã không còn dũng khí nổ súng, ai chẳng tiếc mạng sợ chết chứ, nhất là những người thí luyện này, bọn họ đều là người đã từng chết một lần, biết tầm quan trọng của việc sống sót, bọn họ tới đây chẳng qua là làm nhiệm vụ mà thôi, không cần thiết dùng sinh mệnh của mình sống chết cùng người ta trong nhiệm vụ thí luyện để thành toàn người khác.

Người đàn ông ngụy trang dường như cũng ý thức được những lời Lâm Tịch nói rất có khả năng, người bị thương bên cạnh đã duy trì không được, lớn tiếng nói: "Hàn Nguyệt, đừng dông dài với ả ngu ngốc này, giết chết bọn họ!"

"Câm miệng!" Người đàn ông ngụy trang lạnh giọng quát lên.

Nhìn bọn họ tự loạn trận cước, Lâm Tịch lại rất thành thật nói: "Chúng ta không thể nào chung sống hòa bình ở chỗ này, không bằng như vậy, nơi này à, để cho các người, những vật này chúng tôi mang đi, hai bên từ biệt nhau nghe theo mệnh trời, được chứ?"

Thật ra người đàn ông ngụy trang đã nhìn thấy thịt lợn rừng nướng thơm phức cùng hai bình nước và những thứ như măng nấm trên mặt đất từ lâu, trong mấy ngày nay bọn họ cũng rất mệt mỏi, chật vật không chịu nổi.

Một nhóm bọn họ đều là thí luyện giả, tâm tính cao hơn người thường rất nhiều, trên đường đi gặp người giết người gặp quái giết quái, vật tư vẫn luôn rất phong phú. Kết quả trước đó không lâu gặp xui xẻo, đụng phải một người đàn ông nguy hiểm, anh ta có thể chỉ huy một con trăn rừng trưởng thành, sau một phen vật lộn một chết một bị thương, trừ vũ khí trong tay đã không còn vật nào khác ở trên thân.

Thấy nơi này vậy mà có khói bếp lượn lờ, lập tức đi theo làn khói tới đây, chuẩn bị giết người cướp của. Nhìn thấy Lưu Thiến ra ngoài kiếm củi mới không chút do dự ra tay bắn chết cô ta, không ngờ trên người người phụ nữ này không có gì cả.

Người phụ nữ gọi là Hàn Nguyệt kiên quyết từ chối: "Không được! Cái giá lớn nhất để tha cho các người một con đường sống chính là phải để lại toàn bộ vật tư!"

Chương 59: Nhiệm vụ thí luyện cuối cùng 12

Edit: Jess93

"Người đẹp, không có thức ăn và nước uống, ra ngoài chúng tôi cũng chết, còn không bằng liều mạng với các người một lần. Vẫn là câu nói cũ, coi như cô giết chết ba người chúng tôi, chắc chắn tôi và đồng đội của mình cũng có thể giết chết cô." Lâm Tịch cũng không chịu nhượng bộ. Ngón tay câu lên, dáng vẻ liều mạng cá chết lưới rách.

"Chờ một chút!" Dáng vẻ cười đùa tí tởn như du côn của người đàn ông mặc áo ngụy trang biến mất hoàn toàn, anh ta không thể xác định thật giả trong lời nói Lâm Tịch, cũng không dám lấy tính mệnh người phụ nữ mạo hiểm: "Tất cả đều nhường một bước, các người lấy đi một phần thịt và nước, những thứ khác nhất định phải để lại. Đây là ranh giới cuối cùng của chúng tôi."

Thật ra đây cũng là ý nghĩ của Lâm Tịch, sở dĩ Lâm Tịch nói muốn mang đi toàn bộ vật tư, là vì để lại chỗ trống cho bọn họ nói điều kiện. Cô giả vờ nhìn Chu Hiểu Lan một chút, trên mặt mang biểu cảm không cam lòng.

Chu Hiểu Lan thở dài, nói: "Cho bọn họ đi, thức ăn và nước cũng phân ra, mặc dù thiếu một chút, dù sao chúng ta cũng có thể duy trì."

Thật sự là một cộng sự tốt nha, Lâm Tịch khen ngợi cô ta, cái thang này đưa đến thật đúng lúc.

Lâm Tịch suy nghĩ, nói: "Vậy thì được, hai bình nước đều cho các người, chúng tôi chỉ cần nước từ trong vỏ trái cây kia, thịt chia đều."

Giang Bội Linh âm thầm kỳ quái, đầu óc đội trưởng có vấn đề? Vỏ trái cây chứa nước rất bất tiện, cũng không dễ mang theo, đã vậy còn không có nắp đậy. Tại sao không lấy bình nước khoáng? Chẳng qua từ trước tới giờ cô ta vẫn luôn là bé ngoan nghe theo lời chỉ huy, lần này hiếm khi không có lộ ra chút biểu cảm nào trên khuôn mặt.

Lâm Tịch lại phân phó Giang Bội Linh: "Tiểu Linh, đi lấy thịt chia đều, bọn họ chọn xong còn dư lại cho chúng ta. Nhớ kỹ lấy vỏ trái cây tới đây."

Nói xong cùng Chu Hiểu Lan vẫn là không nhúc nhích dùng vũ khí trong tay nhắm ngay người phụ nữ, không dám thả lỏng dù chỉ một chút.

Giang Bội Linh nghe lời cầm liềm chia hai phần thịt, lúc muốn vươn tay lấy vỏ trái cây, người phụ nữa cầm sung MK5 thản nhiên nói: "Cái này để lại cho chúng tôi, các người lấy bình nước khoáng."

Giang Bội Linh càng kỳ quái hơn, chẳng lẽ vỏ trái cây bỏ đi này có bí mật gì mà cô ta không biết? Vì sao một người hai người đều muốn giành chứ?

Chu Hiểu Lan lại âm thầm bội phục Lâm Tịch, chiêu thức bày nghi trận này, trò lấy lui làm tiến rất tuyệt!

Sắc mặt Lâm Tịch không thay đổi, vừa tiếp tục dùng ánh mắt nhìn chằm chằm người phụ nữ, vừa tức giận bất bình nói: "Tại sao cô có thể như vậy?"

Biểu cảm trên mặt cô rõ ràng là khó chịu và xấu hổ khi bị người ta nhìn thấu quỷ kế, giọng điệu không tốt lắm: "Cũng được, dù sao gặp các người coi như chúng tôi xui xẻo, mấy quả cà chua kia chúng tôi nhất định phải lấy đi! Không phải cái gì các người cũng giành chứ?"

Nghe thấy còn có cà chua, đừng nói đối diện, ngay cả đồng đội của Lâm Tịch cũng nuốt một ngụm nước bọt.

"Không được! Cho các người lấy một nửa thức ăn và nước đã không tệ, đừng được một tấc lại muốn tiến một thước, người đẹp, trên thế giới này không có thứ gì có thể quan trọng hơn tính mạng, vì giành mấy quả cà chua mà vứt mạng, Diêm Vương gia sẽ cười nhạo cô!" Giọng điệu của người đàn ông mặc áo ngụy trang mang theo vẻ cao cao tại thượng: "Thế nào? Các người còn chưa cút là muốn kéo dài thời gian để đồng đội của tôi bị thương nặng không thể điều trị sao?"

Giọng nói Lâm Tịch tràn đầy uể oải và phẫn nộ: "Được, chúng tôi đi! Ba người các ngươi không được cử động trước, chờ chúng tôi rời khỏi tầm bắn các người mới được tới, nếu không chúng tôi không yên lòng."Giang Bội Linh cầm túi được bện từ dây mây, đặt đồ vật phân cho bọn họ vào, sau đó theo Lâm Tịch cùng nhau rút đi.

Chu Hiểu Lan và Lâm Tịch từ từ lui lại về phía sau, cả hai đều mồ hôi ướt đẫm. Chỉ cần bọn họ có một chút sơ hở, chắc chắn đối diện sẽ không hề do dự bắn tới một băng đạn diệt sạch bọn họ.

May mà tố chất tâm lý của hai người cũng không tệ, nhịp tim đã sắp có thể diễn tấu << Tướng quân lệnh >>, nhưng hai tay vẫn không nhúc nhích tí nào.

Người đàn ông mặc áo ngụy trang đột nhiên nói: "Hai người các ngươi cũng là thí luyện giả?"

Toàn thân Lâm Tịch căng thẳng, bọn họ đã nhìn ra? Mặc dù trong lòng cô vô cùng khẩn trương, trên mặt lại không biểu hiện chút nào. Chu Hiểu Lan nghi ngờ nhìn Lâm Tịch một cái, Lâm Tịch khẽ lắc đầu với một biểu cảm khó hiểu giống nhau: "Không hiểu ngươi nói gì cả."

Người đàn ông mặc áo ngụy trang khoác tay dường như chẳng nghe thấy cô nói gì, không có hứng thú nói chuyện nữa.

Khi ba người rốt cuộc ra khỏi khu vực tử vong, đến lúc không nhìn thấy ba người kia, bởi vì Lâm Tịch và Chu Hiểu Lan quá khẩn trương, cơ bắp căng cứng đến suýt chút nữa rút gân.

Chu Hiểu Lan nhìn Lâm Tịch một chút, nói một câu không đầu không đuôi: "Cô là thí luyện giả."

Không phải hỏi, mà là khẳng định.

Lâm Tịch ngước mắt nhìn Chu Hiểu Lan một chút, bình tĩnh gật đầu nói: "Phải."Giọng nói Chu Hiểu Lan hơi khô khan: "Nếu các người đều là thí luyện giả, tại sao không lựa chọn đi cùng bọn họ?"

Giang Bội Linh cảm giác được bầu không khí giữa hai người có chút không đúng, nghe Lâm Tịch trả lời, vội vàng đi nhanh mấy bước tới gần Chu Hiểu Lan.

Lâm Tịch biết bọn họ có một chút phòng bị đối với mình, con ngươi trắng đen rõ ràng nghênh đón ánh mắt Chu Hiểu Lan: "Đạo bất đồng bất tương vì mưu*. Tôi không thích giẫm lên thi thể người khác để thành toàn mình. Tôi chỉ giết người muốn giết tôi."

*Đạo bất đồng tương bất vì mưu: Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được.

Đôi mắt Lâm Tịch trong vắt mà thản nhiên: "Lưu Thiến chết, tôi rất khó chịu. Mỗi sinh mệnh, đều nên được tôn trọng, trừ khi bản thân họ không đáng giá tôn trọng. Thí luyện giả giết người sẽ có được chỗ tốt, tương tự giết chết thí luyện giả chỗ tốt càng lớn hơn. Vì vậy tôi càng tin tưởng cô và Tiểu Linh, cũng hi vọng các người có thể tin tưởng tôi giống như trước, tôi chỉ có một mục đích đó là sống sót. Tất nhiên, các người cũng có thể lựa chọn tách nhóm, tôi không có ý kiến."

Chu Hiểu Lan trầm mặc một chút, hướng về phía Lâm Tịch đưa tay ra, Lâm Tịch cười, cũng đưa tay ra, hai cánh tay cùng nhau nắm thật chặt.

Giang Bội Linh thở phào nhẹ nhõm, mắt to nhìn Lâm Tịch một chút, có hơi xấu hổ đối với hành vi vừa rồi của mình, ngượng ngùng nói: "Chị Băng, thật sự xin lỗi, em không nên.."

Lâm Tịch cắt ngang lời cô ta: "Đừng nói như vậy, tôi cũng không có thẳng thắn với các người. Những chuyện này rất kinh thế hãi tục, cụ thể thế nào tôi sẽ không nói, các người chỉ cần biết, tôi không có ác ý đối với các người là được rồi."

"Ừm!" Giang Bội Linh gật đầu thật mạnh, một đôi tay nhỏ trắng nõn cũng đặt lên cùng bọn họ nắm chặt tay: "Cả đời này chúng ta là bạn tốt!"

Lời cũng đã nói, ba người cũng xóa đi ngăn cách, Lâm Tịch đề nghị đi đường vòng quay trở về con đường của nhóm người đàn ông ngụy trang kia, lý do của cô là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, người đàn ông mặc áo ngụy trang tuyệt đối sẽ không nghĩ đến nhóm bọn họ sẽ chọn lựa phương hướng này, coi như người đàn ông ngụy trang gặp được động vật nguy hiểm gì đó, đoán chừng hiện tại ăn uống no đủ chắc chắn cũng đã rời đi từ sớm.

Bầu trời dần dần ảm đạm xuống, trước lúc trời tối, cuối cùng ba người cũng tìm được một chỗ rất tuyệt để cắm trại.

Nhắc tới cũng xem như nhân họa đắc phúc*, nơi cắm trại lần này của họ có hệ số an toàn cao hơn rất nhiều, bởi vì bọn họ ở trên cây. Giữa hai gốc cây cao được nối liền với nhau bằng tầng tầng dây leo, chỉ cần hơi xử lý một chút, lập tức sẽ thành một cái giường đủ để ba bốn người ngủ chung. Lần này bọn họ sửa sang lại giường chiếu rất nhanh, bởi vì trên đường nhặt được một thanh vũ khí của người Da đỏ, đại khái đây là vũ khí được sử dụng bởi tên đồng đội xui xẻo đã chết của người đàn ông mặc áo ngụy trang kia.

*Nhân họa đắc phúc: Trong lúc gặp họa lại gặp được điều may mắn.

Bàn về độ sắc bén đương nhiên là lưỡi liềm chiến thắng, nhưng thật sự lưỡi liềm cũng không phải là vũ khí được sử dụng nhiều. So với vũ khí của người Da đỏ quả thật là sự lựa chọn tốt nhất với việc ở nhà du lịch và giết người cướp của!

Một mình Lâm đại lực sĩ rất nhẹ nhàng đã làm xong giường chiếu, sau đó trải lên những chiếc lá dày, phía trên lại phủ thêm một tầng lá cây khô mềm mại, ba người bố trí những cây cỏ xung quanh khiến dã thú chán ghét như cũ, bộ phận thân thể lộ ra bên ngoài cũng bôi lên, sau đó không kịp chờ đợi bò lên trên võng, trải qua một ngày kinh tâm động phách, thể xác lẫn tinh thần cả ba người đều mệt mỏi, nhớ đến Lưu Thiến đã chết, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn bã.

Theo thường lệ Giang Bội Linh là người trực đầu tiên, Lâm Tịch và Chu Hiểu Lan nghỉ ngơi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau