MAU XUYÊN: PHÁO HÔI NỮ KHÁC LOẠI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mau xuyên: pháo hôi nữ khác loại tu tiên - Chương 46 - Chương 50

Chương 45: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 21

Edit: Jess93

Lâm Tịch chỉ cảm thấy một cơn gió mạnh đánh tới sau đầu, muốn hành động cũng không còn kịp nữa, trong nháy mắt dường như nàng đã quay trở lại con hẻm nhỏ vào giữa đêm đó, trong lòng không khỏi thất vọng, cảm thấy cái chết cách mình rất gần, nàng thầm than một tiếng, vẫn còn thiếu kinh nghiệm, tại sao lại không biết diệt cỏ tận gốc chứ!

Nàng không kịp nghĩ nhiều chỉ dùng tất cả sức lực bảo vệ chặt chẽ Vũ Lai Bảo, hi vọng lão đầu có thể kịp thời cứu viện, nếu không bọn họ phải bỏ mạng ở đây rồi.

Sau khi đợi một lúc mà không có bất kỳ động tĩnh nào, Lâm Tịch nơm nớp lo sợ buông Vũ Lai Bảo ra, xoay người nhìn thấy gương mặt già nua với mái tóc bạc và bộ râu trắng đang tức giận hướng về phía nàng: "Một đôi ngu ngốc, đừng nói là ta dạy dỗ các ngươi, lão tử gánh không nổi người này!"

Hai người đều rất xấu hổ, cúi thấp đầu xoa tay.

Lâm Tịch nhìn thấy mấy người sau lưng lão đầu đứng yên với nhiều tư thế khác nhau, biết rõ đây là bút tích của lão đầu, điểm huyệt nha, thật sự rất tuyệt!

Lâm Tịch kéo Vũ Lam đang run rẩy cả người từ phía sau thân cây, bên kia lão đầu đã mang Vũ Lai Bảo thẩm vấn xong kết quả.

Lại là Vương quả phụ!

Thì ra, từ sau chuyện lần trước, Vương quả phụ có cuộc sống rất gian nan. Có vài người chính là như vậy, chưa bao giờ sẽ tìm sai lầm trên người mình, dù sao cũng là người khác làm sai.

Bây giờ trong lòng nàng ta ghi hận Lâm Tịch, người đã tạo thành quẫn cảnh hiện tại của nàng ta, chỉ cần có thể khiến nàng xui xẻo, Vương quả phụ tuyệt đối sẽ dốc hết sức lực. Nhưng bây giờ nha đầu Vũ gia này đã lắc mình biến hóa thành đại phu hơi có danh tiếng gần xa, không còn là nha đầu Vương quả phụ có thể tùy tiện nói xấu, vì vậy Vương quả phụ lập tức nhớ tới một người.

Lúc trước người này cũng là khách quý của Vương quả phụ, là một thiếu gia ăn chơi của trấn trên, tham lam háo sắc, mặc kệ nữ tử có thân phận gì chỉ cần bị hắn ta nhìn trúng, chắc chắn sẽ nghĩ hết biện pháp bắt vào tay. Hơn nữa còn là người có mới nới cũ, trong nhà không biết bao nhiêu nha hoàn thông phòng và di nương, sau khi qua mấy ngày mới mẻ tất cả đều bị vứt bỏ như giày rách. Vương quả phụ biết rõ hiện tại mình đã không còn có thể thu hút sự hứng thú của hoàn khố*, vì vậy nói với hắn ta có một mỹ nhân tuyệt sắc chính là Nhị Nha Vũ gia ở Nam Bình Ao, hoàn khố lập tức thưởng hai lượng bạc cho nàng ta, nói: "Chỉ cần thuận lợi, thật sự là mỹ nhân tuyệt sắc ta lại thưởng cho ngươi." Dĩ nhiên Vương quả phụ hết sức phấn khởi trở về.

*Hoàn khố: Chỉ con cháu nhà giàu sang, quần áo lụa là ngày xưa.

Hoàn khố cũng không phải người ngu, chắc chắn sẽ không quang minh chính đại đến cướp người, vì vậy phái mấy tên hộ viện hung ác trong nhà thăm dò Nhị Nha Vũ gia này, kết quả thăm dò được Lam Vĩnh Phú. Lam Vĩnh Phú vừa nghe liền tỉnh táo tinh thần, hắn ta thề không thể đi Nam Bình Ao, nhưng người khác có thể đi nha! Hắn ta nói với hoàn khố, Nhị Nha Vũ gia khó coi, Đại nha đầu Vũ Lam mới thật sự xinh đẹp. Lam Vĩnh Phú nói: "Ta có một kế, đảm bảo tâm nguyện của thiếu gia sẽ thành, có điều sau khi chuyện này thành công lão Đại về ngươi, lão Nhị thuộc về ta. Cho dù đến khi hai lão Vũ gia biết được thì đã là chuyện gạo nấu thành cơm, bọn họ cũng chỉ có thể đánh rớt răng và máu nuốt vào trong bụng!"

Hai tên cầm thú ăn nhịp với nhau, Lam Vĩnh Phú ra chiêu, bảo phái một người vào buổi tối đến nói rằng trong nhà có người sinh con, hơn nữa nhất định phải nói là Lâm Thủy thôn, khoảng cách hai thôn gần nhau, chắc chắn Nhị Nha sẽ không mang người khác, đến lúc đó lừa gạt hai tỷ muội vào rừng cây nhỏ này, xử trí như thế nào còn không phải do bọn họ định đoạt?

Có thể nói, Lam Vĩnh Phú thật sự rất để ý Vũ Đồng, đoạn thời gian nào cha mẹ Vũ gia không có ở nhà cũng tính rất chính xác. Ai mà nghĩ tới một nam nhân có lão bà muốn sinh con ở thôn bên cạnh sẽ hạ độc thủ đối với đại phu cứu mạng thê tử của mình chứ?Lam Vĩnh Phú tính tất cả mọi thứ chỉ là không có tính tới Vũ Lai Bảo sẽ biết công phu, hơn nữa còn kèm theo một ám khí trâu bò khủng bố đến mức muốn lên trời -- "Biểu cữu."

Lúc hắn ta và hoàn khố sốt ruột chờ đợi, nhìn thấy một đoàn người áp giải hai thiếu nữ tới không khỏi mừng rỡ. Hoàn khố liền hỏi Lam Vĩnh Phú người nào là tỷ tỷ. Không đợi hắn ta trả lời, Lâm Tịch đã từng bước đi về phía trước, hỏi: "Con cóc, là ngươi bảo người bắt chúng ta?"

Lam Vĩnh Phú thấy đầu vai nàng buộc dây thừng, cũng không sợ nàng nổi bão nữa, dương dương tự đắc liếc Lâm Tịch một cái: "Là ta, thì sao? Tiểu kỹ nữ, ngươi cho rằng ngươi thoát khỏi lòng bàn tay Lam đại gia sao?"

"Trốn không thoát thì như thế nào, ngươi còn có thể làm gì ta?"

"Như thế nào? Chờ đại gia chơi chán ngươi, liền đánh gãy chân ngươi vứt vào Nghi Xuân lâu." Lam Vĩnh Phú lộ ra vẻ mặt tiểu nhân đắc chí, hung dữ nói: "Dám cầm đao chém lão tử? Còn dám ép lão tử thề? Tiểu tiện nhân, biết Nghi Xuân lâu là nơi nào sao? Chính là kỹ viện, hơn nữa còn là loại kỹ viện hạng chót."

Lâm Tịch không khỏi cười lạnh, quả nhiên không kém so với kết cục trong cốt truyện, thậm chí càng thảm hơn, cho nên lần này chuẩn bị chơi xong liền vứt đi.

Hoàn khố kia đã chờ không nổi từ lâu, đẩy Lam Vĩnh Phú ra: "Cút ngay, gia nhìn xem dáng vẻ mỹ nhân đệ nhất Nam Bình Ao ra sao? Nếu hài lòng lấy về làm di nương.."

Cho dù biết mình chắc chắn sẽ bình an, Vũ Lam vẫn bị ánh mắt dâm tà của hoàn khố kia dọa sợ khiến cả người run rẩy.
Lâm Tịch giật dây thừng trên người xuống, trong nét mặt kinh ngạc của Lam Vĩnh Phú đá một cước vào xương trên đầu gối của hắn ta, chỉ nghe thấy tiếng xương gãy vang lên, Lam Vĩnh Phú hét thảm một tiếng quỳ trên mặt đất, tiếp theo không ngừng lăn lộn kêu rên.

Lâm Tịch làm như không thấy thảm trạng của Lam Vĩnh Phú, lạnh giọng nói: "Vốn dĩ ta còn không biết làm gì với người muốn bắt ta là kẻ cặn bã như ngươi, hiện tại ngươi tự nói ra cách xử trí liền giảm bớt bản cô nương phí đầu óc."

Hoàn khố thật đúng là sắc mê tâm khiếu, cũng không suy nghĩ một chút tại sao thuộc hạ của mình chỉ đứng nhìn nữ nhân này quát tháo, ngây ngốc đi đến trước mặt Vũ Lam, nước bọt cũng sắp chảy ra: "Tiểu mỹ nhân, đi với gia, gia không muốn nàng làm di nương, ta.. Ta muốn cưới nàng làm nương tử!" Vừa nói vừa đưa tay ra kéo Vũ Lam.

Lâm Tịch lạnh mặt đẩy tay của hắn ta ra, bĩu môi: "Ngu xuẩn, ngươi bị người khác đùa giỡn rồi! Tỷ tỷ của ta đã đính hôn với người ta từ lâu, tháng sau liền xuất giá, biết là người nào không? Là nửa phố Lâm gia!"

Hoàn khố vừa nghe lời này, ngay lập tức khôi phục từ trạng thái t*ng trùng lên não, lắp ba lắp bắp nói: "Nửa.. Nửa đường phố Lâm gia? Ngươi nói là.. Là sự thật?"

"Ngươi có thể đi hỏi thăm một chút! Bị người khác lợi dụng làm vũ khí sử dụng còn cảm thấy rất đẹp, thật sự là ngu quá mức!" Lâm Tịch liếc mắt. Lấy dây trên người Vũ Lam xuống, thản nhiên nói với hoàn khố: "Tỷ tỷ của ta, lập tức sẽ xuất giá, ngươi nói nếu như ta nói chuyện này cho tỷ phu tương lai, kết quả của ngươi sẽ thế nào tự bản thân ngươi cũng thử nói một chút?"

Sở dĩ gọi Lâm gia là "Nửa phố" bởi vì một nửa đường phố buôn bán phồn hoa nhất ở trấn trên gần như thuộc về Lâm gia, vì vậy được đặt tên. Đó cũng không phải là nguyên nhân hoàn khố e ngại Lâm gia, điều kiện trong nhà hoàn khố cũng không kém so với Lâm gia, nhưng hai nữ nhi Lâm gia một người là Thiếu phu nhân tiêu cục lớn nhất trấn trên, một người khác thì gả vào trong nhà Đồng Tri huyện.

Nhà Đồng Tri ở trấn nhỏ trong huyện thành này, về cơ bản cũng coi như là sự tồn tại của Hoàng đế trên mảnh đất này.

Vì vậy ở trong thế giới nhỏ bé này, hai đạo hắc bạch Lâm gia đều có thể lên tiếng, coi như là một trong những người không thể trêu chọc ở trấn trên, hoàn khố vừa nghe, mồ hôi lạnh lập tức rơi xuống.

Lâm Tịch thấy mặt hắn ta không còn chút máu, không còn dáng vẻ không ai bì nổi như vừa rồi, hừ lạnh một tiếng.

Ngươi có tiền, ngươi tùy hứng, trang bức* tìm đường chết không có bệnh gì!

*Trang bức: Là có tiền, có quyền có thực lực nhưng giả nghèo giả khổ, giả ngu dại yếu ớt, đến một lúc nào đó sẽ thể hiện ra để áp bức người khác.

Trang bức mà không có thực lực thì gọi là ngốc bức.

Chẳng qua nếu như đá vào tấm ván sắt, những tên nhị thế tổ này không phải vẫn trở thành quả trứng mềm sao?

Chương 46: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 22

Edit: Jess93

Đoàn người mang Lam Vĩnh Phú què chân trở về Nam Bình Ao.

Lâm Tịch lại gọi người mời lão Thôn trưởng, do Lam Vĩnh Phú ra mặt làm chứng, nói rằng Vương quả phụ và Lam Vĩnh Phú thuê mấy tên vô lại trên trấn muốn lừa bán tỷ muội Vũ gia, bởi vì có sự thật và nhân chứng ở đây, Vương quả phụ không thể biện giải.

Vương quả phụ bụng dạ khó lường, cấu kết người ngoài hãm hại người trong thôn một lần nữa, thật sự khiến lòng người lạnh lẽo, lão Thôn trưởng cũng rất hối hận vì lúc trước đã chứa chấp bạch nhãn lang nuôi không thân này, tuyên bố trước mặt mọi người, trục xuất Vương quả phụ khỏi Nam Bình Ao, thu hồi tất cả ruộng đất.

Về phần Lam Vĩnh Phú, một cước kia Lâm Tịch đã đá nát xương bánh chè của hắn ta, một chân đó của hắn ta đã hoàn toàn bị phế.

Ngươi không phải muốn đánh gãy chân của ta sao? Lão nương đánh gãy chân của ngươi trước!

Còn Nghi Xuân lâu gì đó à.. Thật sự Lâm Tịch không tìm thấy nơi nào như vậy, vì vậy đã giao cho hoàn khố một cái nhiệm vụ. Sau khi hoàn khố nghe nàng nói xong, mặt cũng tái rồi, rốt cuộc đã hiểu một đạo lý: Không nên đắc tội nữ nhân, đặc biệt là loại nữ nhân cười hì hì với ngươi nhưng lại có tia lạnh lẽo như hàn băng trong mắt!

Vì vậy trong toàn bộ câu chuyện, dấu vết về hoàn khố đã bị xóa.

Lâm Tịch cảm thấy đã không có chuyện gì về hoàn khố này trong cốt truyện, hắn ta cũng chưa kịp làm việc xấu, chẳng qua nếu còn gặp được, chắc chắn Lâm Tịch sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn ta như vậy.

Dựa theo ý nghĩ ban đầu của hoàn khố chính là đánh gãy chân còn lại của con cóc kẻ dám can đảm mượn đao giết người này, nhưng mà sau khi nghe xong đề nghị Lâm Tịch, hoàn khố cảm thấy cách của nữ nhân đáng sợ này càng khiến người ta tuyệt vọng.

Sau khi Vũ Lai Bảo vơ vét tất cả tiền bạc trên người hoàn khố, Lâm Tịch mang theo người Vũ gia rời đi rất dứt khoát lưu loát (Lâm Tịch giải thích với hoàn khố đây gọi là phí tổn thất tinh thần). Mà hoàn khố thì vẻ mặt âm trầm bảo thuộc hạ bắt Vương quả phụ người không có xu nào cử hành một cuộc hôn lễ nở mày nở mặt với Lam Vĩnh Phú.

Từ đó, mặc dù Lam Vĩnh Phú tàn phế một chân, nhưng trong nháy mắt đã trở thành cha kế.

Vương quả phụ cũng đã được như nguyện có nhà có thể về, hơn nữa với sự trợ giúp của Lam người què đã thành một cành hoa nổi tiếng gần xa, dẫm vào vết xe đổ của Vũ Đồng trong cốt truyện.

Một phát liền giết chết kẻ địch có gì vui chứ? Khiến bọn họ còn sống trong tuyệt vọng, tương ái tương sát mới là kết cục tốt nhất!

Tâm tình Lâm Tịch rất tốt lập tức bị lão đầu hung hăng đánh nát vào sáng ngày hôm sau, lần bị tập kích này khiến lão đầu sâu sắc cảm thấy một sự thật, rằng hai đồ đệ của mình quả thật làm mất mặt lão nhân gia, bởi vậy chính thức mở ra hình thức ngược đồ Địa Ngục, khiến Lâm Tịch đặc biệt hối hận, ngày đó có phải não nàng bị rút gân hay không, biết rõ người đến tìm nàng đỡ đẻ có vấn đề còn muốn đặt mình vào nguy hiểm giả vờ bị mắc lừa đi theo?

Thật sự là tự làm bậy không thể sống!

Cho đến hai ngày trước hôn lễ Vũ Lam hai người bị lão đầu ngược đã sắp không còn hình người mới được thả ra, cũng không thể mặt xám mày tro mất thể diện ở trước mặt thân gia đúng không?

Từ khi Lâm gia biết được Vũ gia có tiểu thần y, càng hài lòng đối với cửa hôn sự này. Người nào không có tam tai bát nạn, hiện tại dường như danh tiếng Vũ Đồng sắp truyền đến huyện thành rồi, vốn dĩ Lâm gia rất hài lòng đối với Vũ Lam, hiện tại càng hạ thấp tư thái một chút.
Hôn lễ ngày ấy, mặt trời chói chang, Hỉ Thước đậu trên cành cây. Kiệu tám người khiêng của Lâm gia đã đến từ sớm, Vũ Lam lau nước mắt được Vũ Lai Bảo cõng trên lưng lên kiệu hoa. Pháo bùm bùm vang lên, Lâm Tịch nhìn lão cha nhà mình trầm mặc lấy ra ống thuốc lào, vẻ mặt vừa vui vừa buồn, bước tới nhẹ nhàng nói: "Cha, người vẫn còn chúng ta mà!"

Cho nên mới nói, cổ nhân trọng nam khinh nữ cũng không phải là không có một chút đạo lý.

Nữ nhi nuôi hơn mười năm cứ như vậy đưa cho nhà người ta, từ đây cốt nhục chia lìa, sau này phải nhìn sắc mặt cha mẹ chồng, những người chưa cho mình một hạt gạo, một phân tiền nào sống qua ngày, còn phải cẩn thận từng li từng tí hầu hạ trượng phu của mình. Sinh con trai lại khác, đạo lý giống như trên.

Có tiền hay không có tiền, cưới thê tử năm mới sẽ tốt hơn.

Lâm gia là năm mới tốt hơn, so ra thì Vũ gia có hơi trầm lặng.

Bởi vì qua năm mới, lão đầu cũng muốn rời đi.

Đây cũng là bất đắc dĩ, lão đầu đã vận dụng rất nhiều tài nguyên để cứu mạng Lâm Tịch, vì vậy chẳng những hảo hữu* biết lão đầu ở đây, dường như ngay cả kẻ thù cũng biết, lúc trước người hại lão đầu trọng thương cũng biết một chút manh mối lão trốn ở đây, vì không muốn mang đến tai họa ngập đầu cho Vũ gia, lão đầu quyết định sẽ rời đi sau khi cùng nhau qua hết năm mới.

*Hảo hữu: Bạn bè tốt.

Lúc này lão đầu phải đi, có rất nhiều thứ Lâm Tịch còn chưa kịp học. Cũng may mặc dù lão đầu không dạy hoàn toàn hai mươi Đoạn Cẩm cho nàng, nhưng cũng viết lại tâm pháp, trước khi đi, lão đầu dùng giọng điệu rất kì quái nói với Lâm Tịch: "Cái này ngươi nhất định phải để tâm nhớ kỹ, tâm pháp này sẽ hữu dụng với ngươi trong tương lai."

Lúc lão đầu nhấn mạnh hai chữ "Bản thân" này, trái tim Lâm Tịch nhảy "Thịch" giật mình một cái, lão đầu.. Có ý gì chứ?

Lão đầu lại cười một cách ý vị thâm trường, nói: "Ta đã từng cho rằng ta quả là của người kia, vì cứu hắn ta mới bị trọng thương, thật không ngờ thì ra hắn là nhân của ta. Sau này ta lại gặp các ngươi, vì vậy ta coi nha đầu này là quả của ta, lão phu lại sai rồi, hóa ra ngươi mới là quả của ta!"Lâm Tịch nghẹn họng nhìn trân trối, đây cũng bởi vì là quả, cầu xin nói tiếng người!

Lão đầu quay đầu, thản nhiên nói: "Ngày mai ta đi, ngươi không cần đưa. Ngày khác ngươi đi, tự nhiên sẽ gặp lại! Nhớ kỹ tên của ta -- Khúc Cửu Tiêu!"

Dứt lời, lão đầu ngửa mặt nhìn lên bầu trời với một góc bốn mươi lăm độ, chắp tay sau lưng chậm rãi đi ra ngoài.

Lâm Tịch: Mẹ nó! Khí tức trang bức thật sự quá mãnh liệt, chẵn lẽ lão cũng là người trong đồng đạo?

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Tịch và Vũ Lai Bảo giống như trước đây tới ngâm tắm đúng giờ, nhưng chỉ thấy hai thùng lớn rỗng tuếch, trong lòng Lâm Tịch có hơi buồn bã, nàng biết, nhất định lão đầu đã rời đi.

Lần này, là tâm tình của mình, tâm tình này đến một cách không giải thích được, Lâm Tịch cảm thấy, trải qua ba cái thế giới chia chia hợp hợp, nàng làm kiêu.

Sắc mặt Vũ Lai Bảo xám ngoét chạy tới, kéo Lâm Tịch một cái liền chạy vào phòng lão đầu: "Nhị tỷ, ngươi mau đi xem một chút, sư phụ.. Không thấy Sư phụ!"

Từ sau khi xảy ra chuyện ở rừng cây nhỏ, Vũ Lai Bảo vẫn gọi Lâm Tịch là "Nhị tỷ."

Lâm Tịch đi vào phòng, quả nhiên, trên mặt bàn là hai tấm ngân phiếu một trăm lượng và mười mấy mảnh vàng lá, còn có một tờ giấy: "Tắm thuốc ba tháng, thọ qua bảy mươi. Ẩn vào thành thị, không lộ tài năng, Tiểu Bảo lỗ mãng, theo y truất võ. Ta đi đây!"

Vài hàng chữ viết nước chảy mây trôi, giữa tự nhiên tùy ý và tung hành ngang dọc có ý không bị trói buộc.

Vũ Lai Bảo nắm chặt tay Lâm Tịch, một đôi mắt linh động giờ phút này lại tràn đầy lo lắng và lo sợ không yên nhìn chằm chằm nàng: "Nhị tỷ, ta đi đây, có phải là sư phụ đã đi rồi hay không? Tất cả trên này đều nói cái gì? Ngươi nói đi, ngươi nói đi!"

Lão đầu nói cái gì? Lão đầu nói, nha đầu, ngươi còn phải tắm thuốc ba tháng, sau này ít nhất có thể sống đến bảy mươi tuổi. Lão nói, sau khi ta đi có thể các ngươi sẽ gặp nguy hiểm, mau chóng rời khỏi đây lẫn vào thành thị. Lão đầu nói, ở trong thành trấn phải nhớ khiêm tốn, đừng để người ta biết các ngươi có công phu. Lão còn nói, Tiểu Bảo là đứa bé ngay thẳng lỗ mãng, không cho phép đầu quân cầu lấy công danh, nhất định phải đi theo ngươi hành nghề y!

Nhìn tờ giấy trong tay và vàng bạc trên bàn, rốt cuộc lão đầu đã lựa chọn phương thức nàng hi vọng rời đi, nhưng mà hai mắt Lâm Tịch dần dần ẩm ướt.

Nàng bất tri bất giác rơi nước mắt đầy mặt, lão đầu được nàng nhặt về từ rừng hạt dẻ, hầu như giúp mình giải quyết toàn bộ phiền phức, nhưng mà từ đầu đến cuối nàng đối với lão chưa đủ tốt, mà lão đầu lại giúp nàng suy nghĩ nhiều như vậy..

"Ngày mai ta đi, ngươi không cần đưa. Ngày khác ngươi đi, tự nhiên sẽ gặp lại! Nhớ kỹ tên của ta -- Khúc Cửu Tiêu!"

Khúc Cửu Tiêu sao? Ta nhớ kỹ! Nếu như thật sự có ngày gặp lại, ta sẽ nói cho ngươi biết, ta tên là Lâm Tịch!

Chương 47: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 23 (xong)

Edit: Jess93

Lão đầu đã nói như vậy, Lâm Tịch cũng không dám kéo dài tranh thủ dọn nhà.

Dù sao bây giờ tỷ tỷ đã đến trấn trên, gần như cả thôn đều biết Vũ lão cha vẫn luôn buồn bực không vui. Hơn nữa, hiện tại y thuật của Nhị Nha Vũ gia cũng được đồn thổi -- nổi tiếng bên ngoài, chắc chắn Nam Bình Ao nho nhỏ không giữ được vị Phật lớn này, đối với chuyện rời đi của bọn họ, mọi người trong thôn cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.

Lâm gia vừa nghe thân gia muốn dời đến trấn trên, đã giúp đỡ tìm một tòa nhà không tệ, bởi vì sau này chuẩn bị tới mở y quán, cho nên lựa chọn phòng ở gần đường cái, phía sau có hai sân và một vườn hoa nhỏ, cũng vô cùng độc đáo. Vốn là nhà ở của một Điển sử, năm trước người ta đi cửa sau, qua năm liền có lệnh điều động, người bán vội vã nên giá rất rẻ.

Dù sao giá tiền cũng không đắt, nên Lâm gia làm chủ mua nó.

Bên này Vũ gia cũng bán phòng ở mới xây với giá rẻ, Lưu thị còn hơi lưu luyến, trong miệng lẩm bẩm vừa xây xong còn chưa có ở nóng hổi đâu, lại phải chuyển.

Vũ gia bán phòng ở với giá rẻ cho lão Thôn trưởng, Vũ Thuận và Triệu thị tới đây nói chuyện ép buộc rất lâu, Vũ Thuận nhắc đi nhắc lại nói rằng hai nhà Vũ gia vốn là huynh đệ, ngay cả khi bán với giá tiền này cũng nên bán cho nhà mình trước, dọn nhà cũng không thông báo bọn họ một tiếng.

Triệu thị thì nói Lưu thị che giấu tin tức được chỗ tốt từ biểu cữu của mình, vừa học y vừa xây phòng, ngay cả mặt mũi biểu cữu bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy, thật sự là không có tình người. Hiện tại phát tài rồi lại im hơi lặng tiếng dời đến trấn trên, quả thật không có coi bọn họ là thân nhân vân vân.

Làm như lão đầu thật sự là biểu cữu Vũ gia, nói xong lời cuối cùng Triệu thị cũng phải tin chính mình.

Tập thể Vũ gia bốn đôi mắt trợn trắng, nói giống như là thật vậy, tại sao bọn họ không biết còn có một vị biểu cữu là thần y như thế ở trong nhà!

Sau đó Triệu thị thấy thật sự không có chỗ tốt có thể chiếm, gần như muốn trực tiếp chửi ầm lên.

Lâm Tịch lặng yên không tiếng động trở về phòng một chuyến, sau khi quay về lớn tiếng với Triệu thị: "Người nói rất đúng, Vũ gia chúng ta không có thân nhân bỏ đá xuống giếng như người! Phòng ở bán cho ai cũng không bán cho ngươi, bởi vì ngươi không có tình người!"

Triệu thị thẹn quá hóa giận, đưa tay ra đánh, Lâm Tịch cơ trí lập tức né tránh đẩy bà ta một cái. Lão Thôn trưởng bọn họ lôi kéo khuyên can, Lâm Tịch cũng thấy chuyển biến tốt thì thu lại, lên xe ngựa do Lâm gia tìm đến.

Đoàn người trùng trùng điệp điệp cuối cùng ra khỏi Nam Bình Ao.

Trên xe, Vũ Lai Bảo lén lút hỏi Lâm Tịch: "Nhị tỷ, sau khi ngươi trở về phòng lau thứ gì trên tay?"

Quả nhiên không thể gạt được tiểu tử này!

Lâm Tịch nhíu mày, lộ ra một nụ cười đắc ý: "Nếu miệng bà ta thích phun nhiều phân như vậy, thì để bà ta đau bụng đi nửa tháng là được rồi! Cũng khiến bà ta hiểu rõ, không có việc gì không nên đắc tội đại phu!"

Cho tới khi đến trấn trên, Lâm Tịch mới biết lúc trước lão đầu quả thật không có gạt bọn họ, y thuật lão đầu cao siêu, được người trong giang hồ gọi là "Thi đấu thần tiên."
Được sự giúp đỡ của Lâm gia, thiên kim y quán chính thức khai trương. Chủ yếu bán thuốc và chữa bệnh cho các thiên kim tiểu thư.

Thật ra có rất ít nữ đại phu ở cổ đại, Lâm Tịch cũng đã có một chút danh tiếng, rất nhanh liền có quy mô.

Trước khi đi lão đầu để lại cho nàng rất nhiều sách thuốc, Lâm Tịch gần như là giành giật từng giây để xem, lĩnh ngộ không được thì ghi nhớ bằng cách học thuộc. Y học cổ đại thật sự là một môn học bác đại tinh thâm, lưu truyền đến hiện đại đã không biết có bao nhiêu tinh túy bị chôn vùi trong dòng chảy của lịch sử. Không phải ở mỗi thế giới nàng đều có cơ hội có thể học tập như vậy.

Nàng cũng tranh thủ tất cả thời gian tu tập hai mươi Đoạn Cẩm ở đây, Lâm Tịch có một cảm giác kỳ quái, hai mươi Đoạn Cẩm này thật sự rất thần kỳ, sau một khoảng thời gian nàng tu tập, chẳng những thân thể có chuyển biến tốt, ngay cả linh hồn cũng cảm thấy mạnh mẽ hơn, đáng tiếc lúc đầu kinh mạch của thân thể này quá rách nát, mà thời gian nàng tu tập lại rất ngắn, tiến triển chậm chạp, trước mắt hai mươi Đoạn Cẩm này nàng chỉ miễn cưỡng tu tập được một phần ba.

Lâm Tịch mơ hồ có một cảm giác, nàng sắp phải rời khỏi thế giới này, ngẫm lại nguyện vọng của nguyên chủ, gần như đã hoàn thành.

Nghe nói hiện tại cuộc sống của Lam Vĩnh Phú và Vương quả phụ rất không tốt.

Sau khi Lam Vĩnh Phú bị phế bỏ một chân hoàn toàn trông cậy Vương quả phụ. Mỗi ngày dựa vào những nam nhân kia kiếm mấy đồng tiền cho hắn sống phóng túng. Nhưng mà theo cuộc sống càng ngày càng gian nan, hơn nữa Vương quả phụ cũng không còn tuổi tác, tiền kiếm được càng ngày càng ít.

Lam Vĩnh Phú liền dời chủ ý tới hai nữ nhi của Vương quả phụ, mặc dù con người Vương quả phụ chẳng ra sao cả, nhưng quả thật đối với con của mình rất tốt, lúc ấy nàng ta liên hợp với hai nữ nhi và nhi tử cùng nhau đánh gãy cái chân còn lại của Lam Vĩnh Phú.

Lần này Lam Vĩnh Phú hoàn toàn bi kịch, chỉ có thể nằm trong nhà chờ Vương quả phụ bố thí đồ ăn sống qua ngày, dù sao phòng Vương quả phụ đang ở cũng là của Lam Vĩnh Phú, tuy rằng cha mẹ Lam Vĩnh Phú đều chết hết, nhưng vẫn còn có nhiều người trong tộc ở Lâm Thủy thôn. Vương quả phụ cũng không dám làm quá đáng.

Hiện tại Vương quả phụ tìm một người đáng tin ở xứ khác gả tiểu nữ nhi ra ngoài, cùng đại nữ nhi đàng hoàng trồng trọt trên những mảnh đất Lam gia để lại, bữa được bữa không chăm sóc Lam Vĩnh Phú tê liệt nằm trên giường, thời gian này cũng bình an vô sự, miễn cưỡng sống qua ngày.

Tiểu nhi tử của Vương quả phụ muốn đọc sách là chuyện không thể nào, nể tình hắn từng làm đồng đội heo của Vương quả phụ giúp mình một lần, mà lương tâm Vương quả phụ cũng chưa mất hẳn, Lâm Tịch dứt khoát nhận Vương Tiểu Lỗi vào làm tiểu học đồ trong y quán, mỗi tháng còn có thể cầm một ít tiền về nhà thăm nhà lão nương của mình.Đối mặt với Vũ gia lấy ơn báo oán, Vương quả phụ rất xấu hổ, có phần hối hận.

Mà Lam Vĩnh Phú giống như điên rồi tê liệt nằm trên giường lẩm bẩm mỗi ngày: "Nhị Nha phải là của ta, y quán cũng là của ta, vốn dĩ ta là kẻ có tiền! Tại sao lại như vậy!"

Chỉ cần vừa nghe được tin tức về Vũ gia, hắn ta sẽ lập tức nóng nảy tóm được cái gì bên cạnh liền đập cái đó, mỗi lần Vương quả phụ đều dời đi tất cả mọi thứ trước, sau đó lại nói cho hắn ta nghe từng chuyện tốt mỗi ngày của Vũ gia.

Lam Vĩnh Phú đã không có gì có thể đập, vì vậy dùng tay đập mạnh vào tường hoặc là đầu giường, đập đến nổi hai tay máu thịt be bét vẫn không thể lắng lại nỗi đau khoan tim như cũ.

Biết được những chuyện này, Lâm Tịch chỉ cười nhạt một tiếng.

Nhiều khi, cái chết thật sự là một cách giải thoát rất nhân từ, khiến ngươi nghèo khổ bất đắc dĩ còn sống, nhìn tỷ phong sinh thủy khởi* như thế nào, đó mới là tra tấn lớn nhất!

*Phong sinh thủy khởi: Thành ngữ Trung Quốc, gió nổi nước lên, ý là làm một việc gì đó rất thuận lợi, phát triển nhanh chóng.

"Nhiệm vụ thí luyện thứ hai hoàn thành, linh hồn thí luyện giả chuẩn bị lấy ra.. linh hồn bản thể đưa vào bên trong.." Rốt cuộc giọng nói lạnh băng vang lên vào một buổi chiều ngày cuối xuân, Lâm Tịch hơi tiếc nuối nhìn sách thuốc chưa đọc xong trong tay, cũng có một cảm giác được giải thoát nằm trong dự tính.

Nàng cảm thấy mình lơ lửng giữa không trung một lần nữa, vốn dĩ bản thân đang đọc sách đứng lên, hoạt động tay chân một chút, sau khi thích ứng thân thể đi đến bên ngoài cửa sổ, làn gió dịu dàng mang theo tơ liễu, đôi chim én tựa đầu sát vào nhau nỉ non trên cành, một lần nữa Lâm Tịch lại nghe thấy nguyên chủ cảm tạ, nàng thản nhiên cười một tiếng, không cần cám ơn ta.

Ta giúp người khác, cũng là tự cứu bản thân.

Tâm tư Lâm Tịch biến ảo khôn lường, đã không còn bất kỳ tâm tình gì, trong lòng chậm rãi vận chuyển khẩu quyết hai mươi Đoạn Cẩm, yên tĩnh chờ truyền tống đến nhiệm vụ thí luyện cuối cùng.

Mặc dù Lâm Tịch đã sớm chuẩn bị, nhưng nàng dường như không thể kìm nén cơn chóng mặt do bị kéo nhanh vào vòng xoáy lớn, sau một trận trời đất quay cuồng, cảm thấy bản thân đã ở trong một thân thể.

Lâm Tịch chậm rãi mở mắt ra, lần này ngược lại không có nôn mửa, nhưng mà vẫn rất khó chịu như cũ, cô cảm thấy loại truyền tống không có nhân tính này có thể làm hại mình mắc phải bệnh hoa mắt chóng mặt.

Lâm Tịch ổn định tâm thần một chút, lặng lẽ quay đầu quan sát bốn phía một cái, mới hiểu được tại sao vẫn cảm thấy choáng váng, hóa ra hiện tại cô đang ở trên một chiếc thuyền, đoán chừng thuyền không lớn, nếu không sẽ không lay động lợi hại như vậy. Bốn người một khoang, dưới ánh đèn lờ mờ, mơ hồ có thể nhìn thấy ba cô gái ngủ trên mỗi tấm chiếu khác nhau.

Lâm Tịch quan sát một chút, lần cuối cùng này là vị diện hiện đại.

Nhưng kế tiếp giọng nói lạnh băng trong đầu, lại khiến vẻ mặt Lâm Tịch lập tức không còn chút máu!

Chương 48: Nhiệm vụ thí luyện cuối cùng 1

Edit: Jess93

Hóa ra, nơi bọn họ sắp đến gọi là đảo Tử Thần. Mà thế giới này cũng không có cốt truyện gì, chỉ nói rõ thân phận của thân thể này.

Lương Băng Băng, một cái tên rất lạnh lùng.

Từ nhỏ cô ấy đã lớn lên ở cô nhi viện, bởi vì khuôn mặt không được ưa thích, bản thân cũng biết rõ hoàn cảnh của mình, cho nên nguyên chủ luôn luôn biết mục tiêu của mình ở nơi nào, sau đó vẫn luôn cố gắng hướng về mục tiêu.

Cô ấy vừa học vừa làm đã tốt nghiệp cao trung, thuận lợi thi vào trường đại học A, nhưng thành tích Lương Băng Băng cũng không tốt đến mức có thể lĩnh học bổng, đúng lúc nhìn thấy một cái quảng cáo như vậy trên mạng: Trò chơi sinh tồn trên hoang đảo, miễn phí báo danh, cung cấp ăn ngủ, chỉ cần có thể kiên trì sống ở trên đảo bảy ngày xem như hoàn thành nhiệm vụ, tiền thưởng là một trăm vạn.

Lúc đầu cô ấy cảm thấy nhất định là người nào nhàm chán đang kiếm chuyện, cũng không coi là chuyện nghiêm túc. Nhưng trong một thời gian ngắn cô ấy vẫn không tìm được cách kiếm tiền, Lương Băng Băng lại lần nữa nhìn thấy quảng cáo này, ma xui quỷ khiến cô ấy lựa chọn báo danh.

Sau đó tất cả bọn họ bị đưa lên thuyền, chính là chiếc thuyền Lâm Tịch hiện đang ở, đích đến dĩ nhiên là đảo hoang của trò chơi sinh tồn -- đảo Tử Thần.

Giọng nói lạnh băng còn nói cho cô biết: "Nhiệm vụ chủ yếu của cô đó là tiếp tục sống, giúp nguyên chủ lấy được một trăm vạn tiền thưởng. Mà làm thí luyện giả, có thể thông qua phương thức giết người lấy thêm điểm để cho thành tích thí luyện của mình càng xuất sắc hơn. Tổng cộng có một trăm người bị ném vào hải đảo. Trong đó có năm mươi bảy người là thí luyện giả giống như cô. Giết chết thí luyện giả thu hoạch điểm số gấp đôi so với giết chết người bình thường."

Giọng nói lạnh băng không nói thêm lời nào, nhưng Lâm Tịch lại rùng mình một cái, cô cảm nhận được dày đặc ác ý đến từ Diệu Huyền xã khu chết tiệt đó.

Đã phải tốn sức lôi kéo biến bọn họ thành thí luyện giả (Lâm Tịch chưa bao giờ cảm thấy mình sẽ là người duy nhất được bọn họ chọn trúng) đến bồi dưỡng, vì sao lại không thèm để ý sống chết của bọn họ như thế? Lại còn muốn bọn họ chém giết lẫn nhau trên một hòn đảo lớn như vậy, hơn nữa, phần thưởng giết chết thí luyện giả là gấp đôi so với giết chết người bình thường, khuyến khích bọn họ nội đấu?

Chính sách nuôi cổ sao?

Hay nó sẽ là một hoang đảo online?

Mặc dù Lâm Tịch không thể chờ đợi muốn nôn một đống cứt chó lên mặt tên lạnh băng đại diện Diệu Huyền xã khu quỷ quái kia, nhưng vẫn phải nhẫn nại mỉm cười.

Kẻ mạnh lập ra quy tắc, kẻ yếu phục tùng quy tắc, cá lớn nuốt cá bé luật rừng ở khắp mọi nơi, ngươi có thể không chấp nhận, nhưng mà, người ta sẽ tiêu diệt ngươi thay mặt trăng!

Lâm Tịch không nói một lời, mặc dù không có cốt truyện gì, nhưng cô vẫn biết đại khái tình hình ba người cùng khoang. Dù sao trước khi cô đến đây, mấy người đã từng giới thiệu lẫn nhau.

Trong bốn người lớn tuổi nhất là một người tên là Chu Hiểu Lan làm nội trợ, năm nay ba mươi ba tuổi, dáng người vừa đen vừa gầy, không thích nói nhiều, hai hàng lông mày nhíu chặt, vẻ mặt buồn rầu.

Thì ra, đoạn thời gian trước con trai bảo bối mới ba tuổi của cô ấy đột nhiên phát sốt và chán ăn, trong đầu cảm thấy rất không thoải mái, chạy rất nhiều bệnh viện, cuối cùng chẩn đoán chính xác mắc một căn bệnh gọi là "U nguyên bào thần kinh," cần phẫu thuật và điều trị bằng hóa chất, bác sĩ nói với Chu Hiểu Lan rất trầm trọng: "Cho dù như vậy, tình trạng trước mắt cũng chỉ có 30% khả năng chữa khỏi, nếu như từ bỏ trị liệu, đứa bé còn sống khoảng bốn đến sáu tháng."
Quả thật là sấm sét giữa trời quang, mà người chồng không chịu trách nhiệm của cô ấy trực tiếp biến mất, bỏ lại cô ấy và đứa bé không thấy tăm hơi, Chu Hiểu Lan không muốn cũng không thể từ bỏ con của mình, cho nên cô ấy ghi danh.

"Tôi? Tôi là Lưu Thiến, hai mươi hai tuổi, giấc mộng của tôi là có thể làm một ngôi sao ca nhạc. Nhưng hát ở quán bar trong thành phố thật sự rất khó có ngày nổi danh, tôi không có ai, đòi tiền cũng không có tiền, mấy lần tôi tham gia tuyển chọn cũng bị loại. Cho nên tôi muốn kiếm một số tiền, tự trang bị cho mình, hai mươi hai tuổi, nếu không liều mạng, đời này sẽ cứ như vậy!"

Cô nàng Lưu Thiến này làn da trắng nõn, mắt to ngập nước, mái tóc dài gợn sóng, nhuộm thành màu rượu đỏ cực kỳ quyến rũ, phối hợp với một nốt ruồi son ở khóe miệng, rất dễ dàng nhận ra. Lâm Tịch cảm thấy nếu mình là đàn ông, đoán chừng sẽ để ý cô nàng này.

Còn cô gái vẫn luôn co quắp hai tay ôm vai đó, luôn mang đến cho mọi người một cảm giác bất an, gọi là Giang Bội Linh, đến từ một trấn nhỏ, năm nay hai mươi tuổi. Làn da tái nhợt, hai mắt rất to, luôn khiến người ta có cảm giác dịu dàng và yếu đuối, ngay lập tức sẽ khóc.

Thực tế quả thật cô ấy hơi một tí lại khóc nhè, bởi vì cô ấy rất oan ức.

Nói đến nguyên nhân cô ấy đến đây, thì có hơi dở khóc dở cười.

Cô ấy đi cùng bạn học chung lớp tên là Tiểu Lệ ở nhà hàng xóm để ghi danh, kết quả mơ hồ đã bị Tiểu Lệ khuyến khích cũng ghi danh, ai biết được ngày đó tập hợp cô ấy bị mang lên thuyền mới biết được, Tiểu Lệ -- không đến!

Lúc ấy Giang Bội Linh đã khóc, nói rằng muốn về nhà, kết quả dĩ nhiên là không được, trực tiếp bị mang vào trong khoang thuyền.

Giang Bội Linh có tâm nguyện lớn nhất đó là nhất định phải mắng Tiểu Lệ một trận khi về nhà, tại sao lại đùa giỡn cô ấy? Lâm Tịch nhìn dáng vẻ hai mắt đỏ ngầu và cái mũi đỏ như con thỏ, hoài nghi cô ấy mắng lên có bao nhiêu lực sát thương.

Lâm Tịch thầm nghĩ: Hay là cô chờ có thể còn sống trở về rồi lại nói về chuyện này.
Xem ra, cuộc sống bất hạnh thật sự có nhiều khác biệt, nhưng kết cục lại trăm sông đổ về một biển. Tiền tài động lòng người, đáng tiếc rất nhiều người sẽ bỏ lại tính mạng ở nơi này.

Được rồi, tất cả chúng ta đến từ khắp nơi trên thế giới, đến với nhau vì một mục tiêu chung.

Lâm Tịch biết, hiện tại cô cảm thấy người khác đáng thương, nhưng ở trong mắt của người khác, làm một cô nhi còn phải vì học phí của mình mà chạy khắp nơi cũng rất đáng thương.

Nhìn bóng đêm âm trầm bên ngoài cửa sổ, Lâm Tịch duỗi lưng một cái, mặc kệ thế nào, tất cả mọi người đang sống ở dưới, thương xuân thu buồn cũng vô ích, vẫn nên bảo tồn thể lực, ứng phó với ngày mai!

Lâm Tịch quyết định tận dụng mọi thứ tu tập hai mươi Đoạn Cẩm một chút. Cũng không biết nền tảng thân thể này thế nào, nếu như giống Vũ Đồng ở thế giới trước, vậy thì cô nên game over đi, cô cũng không có nơi nào để đi tìm những dược thảo quý giá lão đầu đã từng chuẩn bị cho cô.

Lâm Tịch lặng lẽ nắm cổ tay mình, ừm, may mắn, nền tảng thân thể này coi như không tệ, kinh mạch thông suốt, mạnh mẽ có lực, thậm chí được coi là hạt giống tập võ rất tốt trong miệng của lão đầu.

Lúc này trái tim Lâm Tịch mới để xuống, cảm giác dường như trời cũng mau sáng rồi.

Cô giả vờ dáng vẻ hơi lạnh co rụt lại, kéo tấm chăn mỏng đắp trên người, sau đó nhắm mắt ngủ say.

Mà phía dưới tấm chăn mỏng thì tay trái và tay phải bấm quyết, âm thầm vận hành hai mươi Đoạn Cẩm, lâm trận mới mài gươm, không sắc bén thì cũng sáng. Dù sao cũng có tác dụng chứ!

Với sự vận chuyển của khẩu quyết, thân thể Lâm Tịch dần dần ấm áp, hơi ấm từ các kinh mạch từng chút hội tụ về đan điền, sau khi làm ấm đan điền lại chậm rãi vận hành đến mười hai kinh mạch rồi tuần hoàn qua lại, sau đó quay về đan điền.

Lâm Tịch phát hiện đã có thể hoàn toàn khống chế thân thể này, hai mươi kinh mạch chính cô chỉ đả thông mười hai kinh mạch, sau khi vận hành tuần hoàn ba vòng cô có cảm giác cả người nhẹ nhàng như yến.

Ừ, thân thể này thật sự không tệ, coi như là một đảm bảo nho nhỏ cho mạng sống của cô.

Đột nhiên Lâm Tịch cảm giác toàn bộ thân thuyền chấn động một cái, tiếp tục thêm một lần nữa, cô cũng không hoảng hốt, đoán chừng đã đến hòn đảo trong truyền thuyết kia rồi.

Lâm Tịch giả vờ chậm rãi mở hai mắt ra, gần như một đêm không ngủ cô cũng không cảm thấy mệt mỏi, trạng thái tinh thần của cô rất sung mãn, chẳng qua cô lập tức che giấu ánh sáng trong mắt, làm dáng vẻ uể oải vừa mới ngủ dậy giống như người khác.

Giọng nói của một người đàn ông vang lên bên tai mọi người: "Tất cả nhân viên tăng tốc xuống thuyền tập hợp! Tất cả nhân viên tăng tốc xuống thuyền tập hợp! Tất cả nhân viên tăng tốc xuống thuyền tập hợp!"

Ồ, chuyện quan trọng phải nói ba lần!

Chương 49: Nhiệm vụ thí luyện cuối cùng 2

Edit: Jess93

Lâm Tịch theo mọi người xuống thuyền, đi tới một bãi đất trống lớn như sân bóng rổ.

Lâm Tịch chú ý tới bãi đất trống thoạt nhìn mơ hồ cảm thấy hơi giống trận bát quái, Càn, Khôn, Tốn, Đoái, Cấn, Chấn, Ly, Khảm. Ở phía trước trận bát quái có một người đàn ông trung niên đang đứng đối diện mọi người, đoán chừng chính là người này bảo tập hợp.

Đứng hai bên ông ta là mười người đàn ông có võ lực, tất cả đều là những người cao to lực lưỡng, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, cơ ngực phát triển đến mức gần như khiến tất cả phụ nữ đều mãnh liệt ghen tị ước ao.

Mỗi khi có một người đi qua nhóm người cao to lực lưỡng này sẽ kiểm tra họ, chỉ cho những người này giữ lại quần áo của mình, mọi người rất tức giận nhưng không dám nói gì.

Thấy tất cả mọi người đã đến đầy đủ, người đàn ông trung niên liếc qua một ánh mắt, chỉ thấy mấy chiếc thuyền chở Lâm Tịch và mọi người lái ra xa một khoảng cách, trên mặt người đàn ông lộ ra một nụ cười cổ quái, trái giơ tay lên, tiếng nổ liên tục vang lên, mọi người kêu lên một lúc! Hóa ra là những chiếc thuyền kia liên tiếp nổ tung! Không còn một chiếc!

Đột nhiên một người phụ nữ thét chói tai: "Trời ạ, các người nổ thuyền, làm sao chúng tôi trở về? Tôi không muốn ở chỗ này, tôi muốn về nhà!" Một tiếng hét to của cô ta, kéo theo rất nhiều người, có thút thít có cầu xin có mắng chửi.

Người đàn ông trung niên ra dấu yên lặng bằng cách hạ hai tay xuống, nhưng không có tác dụng, người phụ nữ ban đầu thét chói tai gần như đã sụp đổ, không ngừng khóc ầm ĩ. Người đàn ông nháy mắt ra hiệu một tên cơ bắp đứng bên người. Người đàn ông vạm vỡ như tòa tháp sắt đen kia bước hai ba bước liền đến bên cạnh người phụ nữ, nhấc cô ta lên như xách gà con, giơ tay lên chém vào cổ người phụ nữ kia một cái, chỉ nghe được một tiếng "Rắc" rất nhỏ, tay chân cô ta mềm nhũn rủ xuống, không nói thêm lời nào nữa.

Người đàn ông vạm vỡ vứt người phụ nữ trên mặt đất giống như vứt một con búp bê vải rách nát.

Mọi người giật mình thở hổn hển một lúc, ai cũng biết, cô ta đã chết.

Ánh mắt uy hiếp của người đàn ông vạm vỡ giống như có thực chất quét qua từng người trong đám đông, tất cả mọi người đều im lặng.

Người đàn ông trung niên gật đầu hài lòng, vẻ mặt mỉm cười và nói rất ôn hòa: "Ừ, như vậy mới ngoan. Tôi không thích đứa bé không nghe lời. Được rồi, các quý ông các quý bà, chào mừng mọi người đến đảo Tử Thần. Nguyên nhân khiến các người tới nơi này nhất định là vô cùng kì lạ, tôi không muốn nghe điều này, nhưng chỉ cần các người tới đây ngoan ngoãn dựa theo yêu cầu của chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ, như vậy kết quả chỉ có một, mỗi người có thể mang đi một trăm vạn. Đây có thể chưa tính là một khoản tiền lớn, nhưng tuyệt đối có thể giải quyết vấn đề khó khăn trước mắt của các người. Dĩ nhiên, các người cũng có thể không phối hợp với chúng tôi, như vậy tôi cũng chỉ có thể để người không nghe lời đi cùng.."

Ông ta đưa tay chỉ người phụ nữ vừa mới bị đánh chết, tiếp tục ôn hòa nói: "Đành phải theo cô ta. Nhiệm vụ của các người rất đơn giản, lát nữa lúc bắt đầu trò chơi, các người sẽ bị ngẫu nhiên đưa đến bất kì vị trí nào trên đảo Tử Thần. Lời nói kế tiếp của tôi rất quan trọng, tôi sẽ không nói lại lần thứ hai, cũng không chấp nhận bất kỳ câu hỏi nào, các người nhất định phải nghe kỹ: Sẽ có các loại động vật, thực vật vui nhộn trên đảo, rất có thể không quá thân thiện đối với các người. Các người phải tìm kiếm cẩn thận ở gần vị trí mình được đưa đến, bởi vì ban tổ chức đã chuẩn bị cho các vị những gói quà sinh tồn rất đặc sắc, bên trong có thể là đồ ăn và nước, cũng có thể là vũ khí, dĩ nhiên có lẽ sẽ có một con nhện con, vận may tốt có thể sẽ có ba loại đồ vật, vận may không tốt có thể chỉ có không khí ở bên trong, cái này muốn xem.."

Người đàn ông ngẩng đầu quan sát bầu trời, tự cảm thấy rất hài hước nói: "Các người theo ý chỉ của Thượng Đế vĩ đại. Các người sẽ ở chỗ này ròng rã suốt bảy ngày. Trong bảy ngày ngày chúng tôi sẽ dùng máy bay trực thăng tung ra thức ăn và nước uống vào mỗi buổi trưa và buổi tối, tâm tình tốt thậm chí còn có các loại thuốc men, các người xem, thật ra chúng tôi rất nhân từ, đúng không?" Người đàn ông giang tay ra, nhún vai một cái, tiếp tục nói: "Chẳng qua thức ăn và nước uống bằng một nửa người sống sót mỗi ngày, không lấy được cũng chỉ có thể đi chém giết, các người làm thế nào chúng tôi sẽ không can thiệp. Thời gian trò chơi là bảy ngày, sau khi kết thúc tôi sẽ đến thống kê, chỉ cần người còn sống, đều sẽ có một trăm vạn tiền thưởng, vì mục tiêu của các người, cố gắng lên nha!"

Mặc dù người đàn ông trung niên này dùng giọng nói vô cùng ôn hòa, nhưng trong lời nói lại mang theo cảm giác cao cao tại thượng nhìn xuống con kiến hôi: "Lời khuyên cuối cùng, càng đi sâu vào rừng cây càng an toàn, bên cạnh hải đảo có một tầng khí độc, người nào tới gần, sẽ chết!"

Hầu hết mọi người nghe xong không khỏi khóc ồ lên, nhưng khi nhìn thấy mười người đàn ông kia nhìn chằm chằm, ai cũng không dám nói chuyện.

Bầu trời bay đến hai chiếc máy bay trực thăng, người đàn ông giơ lên tay, mang theo nhóm người cao to vạm vỡ kia trèo lên lên máy bay sau đó nở một nụ cười bí ẩn đối với mọi người: "Đừng tính toán chạy trốn, kề bên hải vực này, có vô số cá mập hung dữ, thích nhất là tấn công sinh vật sống ở gần bờ. Mà chúng tôi sẽ chú ý toàn bộ hành trình của các người, để trò chơi thêm đặc sắc! Bọn nhỏ!"Hai chiếc máy bay trực thăng bay đi sau khi quanh quẩn trên không trung một lúc.

Mọi người thấy bọn họ đã đi, có người chạy tới phương hướng vừa mới xuống thuyền, nhưng mà vừa có hành động, chợt thấy trận bát quái dưới chân xoay tròn rất nhanh, tất cả mọi người ngã nhào trên đất và bị choáng váng.

Cảm giác choáng váng này thật sự quá quen thuộc, mỗi lần Lâm Tịch truyền tống đều có cảm giác như vậy, loại trình độ choáng váng này đối với Lâm Tịch mà nói, đơn giản như một bữa ăn sáng.

Sau một lúc choáng váng, Lâm Tịch lập tức tỉnh táo, có tiếng chim hót bên tai, mặt trời mới lên tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ từ rừng cây che kín bầu trời, Lâm Tịch phát hiện cô đang đứng dưới một gốc cây khổng lồ nhìn lên trời, có lẽ không phải là cây gỗ lớn, dù sao đó cũng là loại cây mọc trong rừng mưa nhiệt đới.

Nhớ tới những lời của người đàn ông trung niên kia, Lâm Tịch ngoan ngoãn tìm kiếm xung quanh mình, mặt đất dưới chân rất ẩm ướt, dưới gốc của cây khổng lồ, Lâm Tịch lấy ra một cái túi giấy, trong lòng cô trầm xuống, túi giấy nằm yên tĩnh trong lòng bàn tay của cô, một cái túi giấy nhỏ như vậy, dù nói có bom nguyên tử ai mà tin?

Lâm Tịch cười khổ mở túi giấy ra, ừ, mở túi ra có bất ngờ!

Cô rất may mắn, một lần đạt được hai món vũ khí.

Cô rất buồn bực, hai món vũ khí theo thứ tự là một cái kim may và một lưỡi dao phẫu thuật bằng thép.

Lâm Tịch hận nha, mẹ nó, ngươi nói ngươi đưa ta cái cán dao cũng không được sao? Tay trái Lâm Tịch cầm kim may, tay phải cầm dao giải phẫu bày ra một tạo hình rất oai phong.Lâm Tịch mỉm cười: Thượng Đế, đại gia ngươi!

Có thể trả hàng không? Nếu không cô dựa vào hai món vũ khí này giết địch, còn chưa kịp giết chết kẻ địch đoán chừng bản thân mình đã mệt chết trước rồi.

Lâm Tịch chưa từ bỏ ý định, tiếp tục tìm kiếm xung quanh trong phạm vi nhỏ, nhìn xem có còn những thứ khác hay không, kết quả ngoại trừ một con vượn hoặc là con khỉ gì đó làm mặt quỷ đối với cô thì là mấy con nhện đầy màu sắc, không hề có phát hiện khác.

Lâm Tịch không có cách nào, đành phải nhận mệnh, cô kéo xuống vài cọng tóc từ trên đầu xuyên kim may trên tóc, buộc chặt, không đặt trên ống tay áo, nếu không lát nữa cô không cẩn thận ngã một phát có thể sẽ tổn thất một món vũ khí.

Nhìn vũ khí của mình, Lâm Tịch khóc không ra nước mắt, mẹ nó, tại sao lão nương lại xui xẻo như vậy?

Trong khu vực an toàn bản thân vừa mới kiểm tra, cuối cùng Lâm Tịch cũng tìm được một nhánh cây hơi thô, bẻ gãy, gỡ những cành cây nhỏ trên nhánh cây xuống, đã có được một cây gậy gỗ dài khoảng một mét rưỡi.

Cuối cùng miễn cưỡng cũng có thứ phòng thân.

Lâm Tịch cầm gậy gỗ trong tay.

Kim Cô Bổng bang bang bang bang~!

Hửm? Bên kia có động tĩnh, tốt, hãy đợi lão Tôn ta..

Lâm Tịch vừa cầm gậy gỗ vừa cầm dao phẫu thuật, lặng lẽ khẽ bước đi theo tiếng động.

Âm thanh đến từ phía sau một lùm cây, mơ hồ giống như là tiếng khóc nức nở, rất không hợp với tiếng chim hót líu lo xung quanh.

Lâm Tịch càng đi càng gần, cô cố gắng khống chế hô hấp của mình, không phát ra một chút thanh âm nào. Sau đó nín thở yên lặng lắng nghe, quả nhiên là một giọng nữ đang khóc nức nở, hơn nữa vừa nghe còn có hơi quen tai.

Lâm Tịch nghĩ đến thanh âm này và nhìn lại, chỉ thấy một cô gái cả người mặc đồ thể thao tóc dài xõa ngang vai, trong tay cầm một lưỡi liềm đang thấp giọng khóc thút thít.

"Giang.. Giang Bội Linh?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau