MAU XUYÊN: PHÁO HÔI NỮ KHÁC LOẠI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mau xuyên: pháo hôi nữ khác loại tu tiên - Chương 41 - Chương 45

Chương 40: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 16

Edit: Jess93

Trái tim Lam Vĩnh Phú như bị đao khoét, chuyến này ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, hắn ta tính toán tỉ mỉ, thậm chí còn quyết tâm cho Vương quả phụ hai lượng bạc để có thể đẩy nha đầu Vũ gia vào tuyệt cảnh, giải quyết dứt khoát hôn sự.

Hai lượng bạc đó! Thêm một chút đã có thể mua một nha đầu tới sưởi ấm giường, nhưng mà từ lần trước bị Nhị Nha chém bị thương, sau đó Lam Vĩnh Phú cái gì cũng không hăng hái nổi, tâm tâm niệm niệm chính là cướp Nhị Nha vào tay, đùa giỡn nàng, tra tấn nàng, đợi đến khi trêu đùa mèo vờn chuột đủ rồi, lại vứt nàng đi!

Dường như đây đã là chấp niệm trong lòng của hắn ta!

Nhưng mà hắn ta tuyệt đối không ngờ tới, ở thời điểm gần thành công lại thất bại trong gang tấc!

Lam Vĩnh Phú hận Nhị Nha Vũ gia, hận nàng không biết tốt xấu, dám từ chối hắn ta nhiều lần, cũng hận nữ nhân kia không xinh đẹp như vậy, Lam Vĩnh Phú đi tìm không ít nữ nhân, nhưng không có một người nào có thể khiến hắn ta khắc sâu trong lòng như thế.

Lam Vĩnh Phú cũng hận Vương quả phụ, hắn nhớ kỹ Vương quả phụ nói với nhi tử của nàng ta, nữ nhân thối tha này lại dám chướng mắt hắn ta? Hai người bọn họ cũng lên giường mấy lần, chẳng qua hắn ta chỉ tùy tiện chơi đùa một chút, tuyệt đối sẽ không cưới mặt hàng như vậy về nhà làm bà nương, nhưng mà một khi biết người hắn ta nhìn chướng mắt vậy mà cũng chướng mắt hắn ta, trong lòng lập tức không thoải mái rồi.

Còn có tiểu tạp chủng đáng chết bên người Vương quả phụ đã làm hỏng chuyện tốt của hắn ta!

Hắn qua loa nói xong những lời thề đó, giống như chó bị rút mất sống lưng, xám xịt rời đi trong tiếng xì xào giành thắng lợi của thôn dân Nam Bình Ao, không thấy vẻ vênh vang đắc ý lúc mới đến.

Lam Vĩnh Phú cắn răng "Kẽo kẹt kẽo kẹt" vang lên: Các ngươi chờ đó cho gia! Thù này không báo, thề không làm người!

Không nghĩ tới màn tranh chấp quan hệ bất chính này chẳng những để thôn dân nhìn một vở kịch, còn gián tiếp trừ hại thay Nam Bình Ao, mấy năm nay Lam Vĩnh Phú cũng gieo tai họa cho không ít người, mọi người cũng đã ngậm bồ hòn, không có cách nào. Hiện tại tốt rồi, ít nhất trong vòng mấy năm hắn ta không có mặt mũi trở lại Nam Bình Ao một mẫu ba phần đất này.

Về phần thất trinh lại hại người Vương quả phụ, có người đề nghị trầm đường, nhưng mà thứ nhất nam nhân nhà nàng ta là người đến từ bên ngoài, khổ chủ đã chết sớm, hiển nhiên không ai truy cứu, thứ hai nếu thật sự đưa nàng ta trầm đường, bỏ lại ba đứa bé ngươi tới nuôi sao?

Vì vậy Lưu Thôn trưởng dẫn đầu lấy thôn đảng chi bộ tổ chức hiện trường cùng mọi người Nam Bình Ao nghiên cứu thảo luận quyết định, mặc dù miễn tội chết, tội sống khó thể tha. Nếu như Vương quả phụ ngươi đã biết cách làm giàu như thế, thì sẽ hủy bỏ tiền cứu tế đối với Vương gia hàng năm, cũng thu tiền ruộng đất như bình thường. Mặt khác, Vương quả phụ nhất định phải nhận lỗi đối với Vũ gia.

Thật ra Vương quả phụ người này vẫn có tiểu thông minh, nếu không nàng ta cũng sẽ không lấy một người có thân phận từ nơi khác, sau khi lão công chết một mình mang theo ba đứa bé vẫn có cuộc sống thoải mái như vậy. Dù sao, dựa vào đáng thương sẽ không cầm được bạc cứu tế hàng năm. Cho nên mới nói, đừng xem thường nữ nhân, có đôi khi bản thân nữ nhân là một loại vũ khí! Đáng tiếc chẳng qua nàng ta chỉ là một nông phụ nơi thâm sơn cùng cốc, tầm mắt hạn chế trí thông minh.

Nàng ta không đến trêu chọc Lâm Tịch thì thôi, mặc dù trong cốt truyện, Vương quả phụ cũng coi như gián tiếp hại chết Vũ Đồng, nhưng Lâm Tịch cảm thấy bi kịch của Vũ Đồng có liên quan rất lớn đến tính cách của nàng. Hơn nữa Lâm Tịch vẫn theo nguyên tắc kia, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nàng là người mới, chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ, cũng không muốn làm chúa cứu thế.Nước có nguồn, núi có cây, thị thị phi phi đều có nguyên nhân.

Bàn tay duỗi quá dài thì có khả năng không cầm về được, Vương quả phụ chính là ví dụ đẫm máu. Cho nên bình thường mà nói, trong tâm nguyện nguyên chủ không có nhắc tới, tạm thời Lâm Tịch thật sự không muốn nhiều chuyện.

Chuyện xưa đã nói, không có bọ cánh cam không ôm đồ sứ sống, hiện tại bản thân Lâm Tịch cũng rất yếu, chuyện thấy việc nghĩa hăng hái làm vẫn nên để lại cho các Lôi Phong thúc thúc làm đi, trước khi chưa trở nên mạnh mẽ, nàng chỉ muốn bình an còn sống!

"Nhị Nha, xin ngươi tha thứ cho thím, là ta bị mỡ heo làm mê muội tâm trí mới nói dối giúp đỡ Lam Vĩnh Phú. Hắn ta nói rằng coi trọng ngươi, chỉ cần ta giúp hắn ta, chuyện thành nhất định hắn ta sẽ đối với ngươi thật tốt, hơn nữa nếu như ta không đồng ý với hắn ta, hắn ta lập tức.. Lập tức mang Đại cô nương nhà ta đi.. Ta.. Ta cũng là bất đắc dĩ mà!"

Vương quả phụ nước mắt lưng tròng quỳ gối trước mặt Lâm Tịch, vừa nước mắt nước mũi, cùng sắc mặt lúc trước khác nhau một trời một vực.

Chẳng qua lời nàng ta nói ngược lại là có hiệu quả một chút, bởi vì Đại cô nương Vương gia là người có vấn đề đầu óc, năm nay đã mười bốn tuổi, cũng không thể có được một mối hôn sự. Trái tim Vương quả phụ thật sự tan nát ở trên người nàng ta, chỉ cần cho cây mứt quả cũng có thể lừa được Đại cô nương này, đúng là Lam Vĩnh Phú cũng có thể làm ra chuyện như vậy. Cho nên nếu nàng ta nói là sự thật, ngược lại về tình có thể hiểu.

Trên mặt rất nhiều người trong thôn lập tức lộ ra một chút đồng tình.

Lâm Tịch không khỏi nở nụ cười, đã nói Vương quả phụ không phải là người ngu xuẩn. Trước tiên là nói bởi vì Lam Vĩnh Phú là thật lòng thích nàng mới đồng ý hỗ trợ, sau đó lại nói mình thân bất do kỷ, thay đổi tính chất sai lầm của bản thân từ một kẻ tòng phạm biến thành một người bị hại bị người khác quản chế.
Lâm Tịch liếc mắt nhìn Vương quả phụ: "Phải không? Thím nhà Vương gia, con gái của ngươi là nữ nhi, nữ nhi của người khác đều có thể hi sinh vì nhà các ngươi sao? Ngươi cảm thấy Lam Vĩnh Phú sẽ thật lòng đối xử tốt với mọi người, vậy tại sao ngươi không đưa Đại cô nương nhà ngươi gả cho hắn? Có phải sau này Lam Vĩnh Phú coi trọng tỷ muội nhà ai lại uy hiếp ngươi như vậy, ngươi vì Đại cô nương bảo bối nhà các ngươi vẫn phải làm như vậy hay không?"

Vốn dĩ một số người trong thôn có hơi thay đổi đối với nàng ta đột nhiên sững sờ, đúng vậy, khuê nữ nhà ai mà không phải bảo bối? Nhất là những nhà có nữ nhi chưa gả cho người ta, ánh mắt nhìn Vương quả phụ có ý không tốt.

Lá bài bi thảm thất bại, Vương quả phụ cúi thấp đầu, lôi kéo nhi tử ỉu xìu rời đi. Trong mắt của nàng ta hiện lên vẻ tàn nhẫn, lần này là nàng ta tính sai, Vũ Đồng, ngươi làm hại lão nương chẳng những không có tiền cứu tế, còn phải giống như người khác giao tiền ruộng đất hàng năm, hơn nữa bây giờ náo loạn chuyện này cùng con cóc khiến mọi người đều biết!

Nghĩ không tới nàng ta và Lam Vĩnh Phú tính toán như vậy, vẫn là bị con mồi gian xảo này chạy thoát.

Thành thật mà nói, nàng ta cũng không sợ những chuyện kia bị người khác biết được, thanh danh tính là thứ gì, nàng ta không quan tâm. Chẳng qua là những trừng phạt tùy theo mà đến khiến nàng ta cảm thấy bực bội khó chịu, đó là lợi ích mà nàng ta đã bỏ ra biết bao nhiêu mới lấy được đấy, cứ mất sạch toàn bộ như vậy.

Bên này Vũ gia lại hết sức phấn khởi.

Vũ Lai Bảo nắm lấy tay Lâm Tịch: "Nhị Nha, vừa rồi ngươi thật uy phong!"

Lâm Tịch nhìn còn có một số người xem náo nhiệt bên cạnh, thản nhiên cười một tiếng: "Cây ngay không sợ chết đứng, giả không thể thành thật, thật cũng không thể giả, chính là như vậy đấy, để cho những người khác phí công làm tiểu nhân, vội vã không chờ nổi tới giẫm chúng ta một chân, kết quả ánh mắt mù, một chân giẫm phải phân."

Triệu thị chật vật rời đi ngay trong tiếng cười lúc mọi người đã hiểu rõ ràng, Lưu thị hướng về phương hướng bà ta rời đi "Phi" một tiếng, mắng Vũ Lam: "Ngươi không có trái tim, còn dám đi tới nhà có lòng dạ thối rữa như vậy, lão nương đánh gãy chân của ngươi!"

"Ồ." Vũ Lam rụt lại, không cam lòng hỏi: "Vậy nếu như Vũ Mỹ Nhi tới nhà chúng ta tìm ta thì sao?"

"Cũng đánh gãy chân của ngươi!" Lưu thị không quay đầu trực tiếp đi phòng bếp.

Cũng không biết lão đầu đang bận rộn cái gì, thần thần bí bí, mỗi ngày đều đi sớm về trễ.

Bởi vì Vũ gia trả cho mỗi người làm giúp một ngày mười đồng tiền lớn, giữa trưa còn nuôi cơm, trong thôn gần như có thể tới đều tới, Vũ gia không dùng đến nhiều người như vậy, nên chọn dùng những người có thể lực tốt không lười biếng. Dù sao mọi người ở Nam Bình Ao giúp đỡ lẫn nhau đều không lấy tiền, nuôi cơm nước thức ăn cũng không được khá lắm, tất cả mọi người cũng không dư dả gì. Cho nên Vũ gia tuyệt đối coi như là đã ra một số tiền rất lớn. Ông trời cũng tốt, một tháng sau đã hạ xuống một trận mưa.

Rất nhanh phòng ở mới đã làm xong, lão đầu một gian Vũ Lai Bảo một gian, vui mừng hoan hỉ chuyển vào, Lâm Tịch và Vũ Lam cũng trở về gian phòng đã lâu không thấy. Tất cả đã sắp xếp tốt, Lâm Tịch tính toán thời gian, hạt dẻ trên núi cũng gần chín rồi.

Chương 41: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 17

Edit: Jess93

Nàng mang theo Vũ Lai Bảo hai người thừa dịp hái lâm sản vào núi một chuyến, quả nhiên, trên mỗi cây treo một xâu hạt dẻ cực lớn, từng cái đều nứt miệng.

Lâm Tịch mừng rỡ, cùng Vũ Lai Bảo tìm một cây tương đối thấp đập một số trái cây xuống, Vũ Lai Bảo nhìn thứ xù xì và đầy gai này, khuôn mặt tràn đầy nghi ngờ: "Nhị Nha, đồ chơi này có thể ăn sao?"

Lâm Tịch nhặt tất cả hạt dẻ rơi xuống bỏ vào trong sọt, dùng một ít cỏ đậy thật kín, lấy ra một cái cho vào trong miệng "Rắc rắc" cắn vỏ cứng bên ngoài, bên trong lộ ra hạt dẻ vàng nhạt: "Nếm thử một chút!"

Vũ Lai Bảo lắc đầu, rất kiên định từ chối: "Ta không muốn, ngươi đã cắn, đã dính nước miếng của ngươi rồi, bẩn chết!"

"Không muốn dẹp đi!" Lâm Tịch tự mình say sưa ăn ngon lành.

Một lát sau, Vũ Lai Bảo nuốt nước miếng nói: "Nhị Nha, nếu không ngươi cho ta một cái, ta nếm thử?"

"Gọi Nhị tỷ!"

* * *

"Không gọi không cho!"

"Hửm? Cha, sao người tới đây?" Vũ Lai Bảo hướng về phía sau lưng Lâm Tịch hô một tiếng.

Lâm Tịch quay đầu lại xem, không có ai, cảm giác sọt bị người kéo một cái, biết mình bị mắc lừa.

Quay đầu chỉ thấy Vũ Lai Bảo đã cầm được hai cái hạt dẻ, vẻ mặt gian xảo cắn lên.

** ** ** ** ** ** ** ***

Từ khi lão đầu tới, Vũ gia cũng chưa từng thiếu thịt, dù sao tiền xây phòng ở của lão đầu còn thừa rất nhiều.

Buổi tối, Lâm Tịch xuống bếp làm gà hầm hạt dẻ, lão đầu tự ăn một bát lớn, còn mặt dày hỏi Lâm Tịch có nữa không. Lâm Tịch liền hỏi lão đầu có biết đang ăn cái gì hay không, vẻ mặt lão đầu mờ mịt.

Lâm Tịch cảm thấy, chắc hẳn lão đầu đi nhiều thấy rộng, làm sao ngay cả hạt dẻ cũng không biết?

Lâm Tịch, chó logic từng trải thật sâu cho rằng: Điều này rất không khoa học!

Mà người Vũ gia cũng lần đầu tiên ăn hạt dẻ, mỗi người đều ăn đến bụng căng cứng, hoàn toàn không có hình tượng.

Khi mọi người hỏi thứ này, Lâm Tịch bảo ngày mai cả nhà lên núi hái tất cả hạt dẻ còn lại mang về.

Sáng hôm sau, bữa sáng là canh hạt dẻ, lão đầu lại uống hai bát, nhìn ánh mắt chờ mong của lão đầu, Lâm Tịch đột nhiên nhớ tới trước đây nàng nuôi Nhị Cáp lúc muốn ăn xương vẻ mặt của nó cũng giống như vậy, thật sự muốn đưa hạt dẻ cho nó phá như thế nào?

Nghe nói hôm nay người Vũ gia muốn lên núi lấy thứ gọi là "Hạt dẻ" gì đó, lão đầu cũng xung phong nhận việc muốn đi cùng nhau.
Lâm Tịch cẩn thận thêm một chút, sợ người trong thôn nhìn thấy bọn họ trùng trùng điệp điệp đi thẳng lên núi như vậy, vì thế từng nhóm theo giai đoạn lên núi, không cần để lộ!

Lâm Tịch mang theo Vũ Lam và Lưu thị, Vũ Lai Bảo phụ trách mang theo Vũ cha, lão đầu nói đi theo phía sau bọn họ.

Lâm Tịch cảm thấy lão đầu tuyệt đối là võ lâm cao thủ, từ đầu đến cuối nàng không hề nhìn thấy tung tích lão đầu, nhưng vừa đến khe núi mọc đầy hạt dẻ, lão đầu liền từ trên trời giáng xuống. Ánh mắt Lâm Tịch sáng lên, có phải nàng tu tập cái gì hai mươi Đoạn Cẩm cũng có thể vượt nóc băng tường giống như lão đầu, thậm chí còn cao lớn hơn Spider-Man!

Khi người Vũ gia đã đến đầy đủ, Lâm Tịch làm tổng chỉ huy bắt đầu sắp xếp công việc, Vũ cha cao lớn phụ trách dùng gậy trúc dài mang đến đập hạt dẻ chín đã nứt ra rơi xuống, những người còn lại đều phụ trách nhặt, Lâm Tịch liên tục nhấn mạnh mang y phục rách rưới vải rách đến bao trên bàn tay, để tránh tổn thương bởi đám gai bên ngoài vỏ hạt dẻ, bị thương cũng không phải trò đùa.

Lần đầu tiên Vũ cha làm công việc này, không khỏi có hơi tay chân vụng về. Nửa ngày cũng không dập xuống được bao nhiêu, người phụ trách nhặt trên mặt đất chờ đến nỗi gần như đã ngủ.

Lão đầu thật sự nhìn không nổi, nói với Vũ cha: "Đưa gậy cho ta, ngươi chờ nhặt hạt dẻ đi!"

"Lão Tiên gia, vậy sao được chứ!" Vũ cha biết hiệu suất của mình bị khinh bỉ, nhưng cũng không dám để lão đầu lớn tuổi bộ râu cũng đã trắng làm việc như vậy, kiên quyết không đồng ý.

Kết quả, trước mắt chợt lóe bóng trắng, gậy trúc dài trong tay đã không thấy tăm hơi.

Ngay sau đó chỉ nghe thấy một trận tiếng bịch bịch, Lâm Tịch quả thật muốn quỳ xuống, cái này đơn giản thô bạo, nhưng mà.. Nhìn thấy hạt dẻ chắc nịch cực lớn rơi đầy đất, Lâm Tịch cảm thấy rất sảng khoái!

Vốn dĩ phải hai ngày mới có thể hoàn thành công việc, có lão đầu tham gia đã xong việc vào ngày tiếp theo. Buổi tối, người một nhà như những tên trộm lén lút trở về từ trên núi, bao gồm lão đầu cũng là thắng lợi trở về.

Trong núi còn có hai túi không có mang về, lão đầu tự mình đi thêm một chuyến.

Lâm Tịch nhìn hạt dẻ tràn đầy xếp thành một đống, ánh mắt cũng bắt đầu sáng lên. Lão đầu đứng ở bên cạnh thấy ánh mắt nàng nhìn những hạt dẻ đó so với lưu manh trông thấy ổ chăn có thêm một cô nương lõa lồ chẳng khác gì nhau, không khỏi bĩu môi.

Hạt dẻ rang đường, chè dương canh hạt dẻ, bí phương độc nhất vô nhị của lão nương! Những thứ này đều là tiền, ngươi hiểu cái gì?Lâm Tịch mắt trợn trắng.

Lão đầu tức giận trừng Lâm Tịch: "Ngươi nhìn một chút tiền đồ này của ngươi! Ta Khúc.. Đệ tử lão nhân gia ta, bây giờ phải nghĩ nên làm đồ ăn ngon như thế nào cho sư phụ, khiến sư phụ ta vui vẻ, để có thể truyền thụ thật tốt hai mươi Đoạn Cẩm cho ngươi! Chứ không phải mỗi ngày chỉ biết tiền tiền tiền!"

Lâm Tịch bĩu môi: "Chẳng phải người cũng như vậy, mỗi ngày chỉ biết ăn thôi!"

"Rầm!" Lão đầu nện một đấm lên bàn, Lâm Tịch có hơi sững sờ.

Nắm đấm lão đầu đưa ra, bên trong lộ ra hai mảnh vàng lá: "Đi làm cho ta cái đó.. Cái gì hạt dẻ rang đường, chè dương canh hạt dẻ! Những hạt dẻ trong nhà của ngươi hai mảnh vàng lá này đủ chứ!"

"Đủ, đủ!" Lâm Tịch rất không có cốt khí cầm vàng lá lên, cùng dáng vẻ đến chết cũng đòi tiền vừa rồi dường như là hai người, nếu như có đuôi nhất định sẽ đong đưa như những chiếc quạt máy.

Lúc lão đầu ăn hạt dẻ rang đường.

Hiện giờ Lâm Tịch cảm thấy mình cũng đang dựa vào kẻ lắm tiền đúng không? Cũng chẳng biết vàng lá có thể đổi được bao nhiêu bạc, mình như thế này có tính là kiếm lời rất nhiều tiền hay không?

Buổi tối hôm nay, Lâm Tịch nghĩ rất nhiều, nghĩ rất đẹp.

Chờ đến ngày hôm sau, Lâm Tịch mới biết thời hạn thi hành án của mình đến rồi.

Giữa sân mới và sân cũ để lại một cánh cửa hình mặt trăng, cửa đóng lại lập tức thành một góc, lão đầu nói với những người trong Vũ gia đừng tới quấy rầy, kể từ hôm nay muốn bắt đầu dạy dỗ Nhị Nha.

Từ lâu lời của lão thần tiên đã là chuẩn mực của hai người Vũ gia, Lưu thị còn tha thiết dặn dò Lâm Tịch học cùng sư phụ thật tốt, phải nghe sư phụ, nếu không đánh gãy chân của nàng vân vân.

Lâm Tịch cất bước vào thùng gỗ đã chuẩn bị xong từ sớm, bên trong có rất nhiều dược liệu, có phổ biến cũng có mấy thứ tương đối quý giá, thậm chí còn có mấy loại nàng không biết.

Đột nhiên Lâm Tịch đã hiểu vì sao lão đầu đi sớm về trễ không thấy bóng dáng mấy ngày nay. Lúc lão đầu bị thương, trên người chỉ có ba chiếc bình và tiền bạc, cũng không phát hiện có thứ khác.

Ngâm thuốc tắm sau đó nắn bóp? Sẽ không bị đánh giống con cá nhỏ chứ?

Ngâm thuốc tắm hương thơm ngào ngạt, cũng không biết lão đầu bỏ thứ gì vào bên trong, mùi hương đặc biệt dễ ngửi.

Lâm Tịch mặc y phục luyện công đã chuẩn bị từ lâu, bi thương phát hiện lão đầu đang chờ nàng với một cây gậy gỗ, trời ạ, không muốn!

Sau đó Lâm Tịch bắt đầu duỗi người ra dựa theo yêu cầu của lão đầu phối hợp công pháp hai mươi Đoạn Cẩm, cảm thấy có hơi giống yoga Ấn Độ.

Lúc Lâm Tịch đang âm thầm may mắn vì không có đau đớn như lão đầu đã nói, thì thấy lão đầu cầm trong tay một cái ngân châm đi tới nói: "Đừng nhúc nhích! Giữ vững động tác này, tuyệt đối đừng cử động!"

Sau đó, một cơn đau đớn từ bàn chân truyền đến, nàng nhịn không được hét thảm một tiếng!

Chương 42: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 18

Edit: Jess93

Sinh mệnh không thể tiếp nhận đau đớn!

Lâm Tịch là người đã chết một lần, bị mấy tên côn đồ dùng gậy sắt đánh chết trong một ngõ hẻm. Đến giờ nàng vẫn nhớ kỹ đến nỗi đau lúc đó!

Chỉ là đau đớn nàng phải chịu hiện tại, hơn mấy chục lần so với lúc đó!

Mồ hôi Lâm Tịch lớn như hạt đậu cuồn cuộn lăn từ trên trán, thân thể Lâm Tịch run rẩy nhưng vẫn không nhúc nhích, bởi vì lão đầu đã phong bế huyệt vị của nàng từ sớm, hiện tại thân thể của nàng đã không phải là của mình.

Bây giờ ngay cả kêu thảm Lâm Tịch cũng không làm được, vào lúc này lão đầu lấy gậy gỗ bắt đầu gõ một chút từ chân của nàng hoặc nhẹ hoặc nặng, sau đó Lâm Tịch cảm giác dường như đau đớn dần dần bị xua tan từ một điểm nào đó, cơn đau đớn mãnh liệt kia cũng bị những khu vực khác chia sẻ, giảm bớt một chút, cuối cùng không có cảm giác đau.

Sau đó lão đầu rút ngân châm, cởi bỏ huyệt vị bị phong bế, Lâm Tịch đổi động tác kế tiếp, sau đó lại cắm ngân châm, kịch liệt đau nhức, phong huyệt, phân tán, cơ bản là một quá trình như vậy, lặp đi lặp lại, mãi cho đến khi Lâm Tịch mệt mỏi tê liệt trên mặt đất, hoặc nói là đau nhức tê liệt trên mặt đất, cả người giống như được vớt ra từ trong nước.

Lão đầu nhìn Lâm Tịch, trên mặt không có biểu cảm: "Thế này đã không chịu nổi? Đây chỉ mới là bắt đầu!"

Lâm Tịch: Sư phụ, người xác định người không phải đến báo thù?

Lâm Tịch hỏi lão đầu: "Sư phụ, chúng ta có cách nào khác không, thật sự rất đau, con cảm thấy mình kiên trì không nổi."

Lão đầu không nói gì, mà dùng tay xách cổ áo Lâm Tịch giống như xách hàng hóa mang tới trước thùng gỗ lớn ngâm thuốc tắm cho nàng, dùng tay chỉ vào một vật màu xám trong thùng nói: "Đây là Long Tiên Hương, ích tủy lưu thông máu, đó là xạ hương, có thể giúp ngươi giảm bớt đau đớn khi tiếp tục mở rộng kinh mạch, vật màu đen này, là hổ hàm giao ta mới tìm được trong mười ngày qua, có thể tiếp nhận kinh mạch bị đứt gãy của ngươi.."

Lâm Tịch thật sự bị chấn động, nàng không rõ ràng lắm về những thứ phía sau, nhưng chỉ riêng hai thứ phía trước, đặt trong thế giới của nàng, là mười vạn thậm chí mấy chục vạn một kilogam. Khó trách lúc ngâm thuốc tắm mùi thơm đặc biệt xông vào mũi, dễ ngửi như vậy!

"Lúc đầu ta đã hỏi ngươi, sẽ rất đau đớn, ngươi xác định sẽ không hối hận? Ngươi trả lời ta hai chữ, ngươi còn nhớ rõ sao?" Lão đầu thẫn thờ hỏi.

Lâm Tịch gật đầu: "Nhớ kỹ, đệ tử nói, không hối hận!"

"Vậy bây giờ thì sao?" Bỗng nhiên lão đầu nổi trận lôi đình: "Cũng bởi vì lúc trước ngươi nói không hối hận, Khúc Cửu Tiêu ta chạy bao nhiêu chỗ, vận dụng bao nhiêu tài nguyên để tìm những thứ này cho ngươi? Ngươi có biết không?"

Lâm Tịch thật sự không ngờ có thể đau đớn đến vậy, nhưng bây giờ nói cái gì cũng không có ích bằng một câu xin lỗi.
"Sư phụ, thật sự xin lỗi, đệ tử sai rồi, sau này, con sẽ không nói những lời như vậy, người hãy tin con!" Lâm Tịch rất chân thành quỳ xuống hành lễ.

Sắc mặt lão đầu bớt giận, đưa tay nâng Lâm Tịch, nói với nàng: "Không phải là ta tiếc đồ vật, chẳng qua ta đã từng nói tình huống của ngươi, cũng đã nói sẽ phải đối mặt với đau đớn, ngươi nói không hối hận! Vì một câu không hối hận nên ta quyết định giúp đỡ giữ được tính mạng của ngươi, bây giờ, ta chỉ là khách qua đường cũng chưa từng nói muốn từ bỏ, vậy mà bản thân ngươi lại muốn từ bỏ? Cũng chỉ vì một chút đau đớn như vậy?"

Lâm Tịch nắm chặt tay, đúng vậy, tại sao nàng có thể quên mất, nàng đã trải qua suy nghĩ mới quyết định như thế nào? Thật ra nàng cho rằng những số tiền và dược liệu mà lão đầu dùng trên người mình, có lẽ đã trả xong ân cứu mạng từ lâu, hơn nữa Lâm Tịch cũng không làm cái gì, chẳng qua là cho lão đầu ăn thuốc của lão lại chứa chấp lão mấy ngày, việc đó chỉ tiện tay mà thôi.

Cho nên, sở dĩ sư phụ muốn dạy cho mình hai mươi Đoạn Cẩm, là muốn cứu mạng của mình và cũng vì "Không hối hận."

Mặc kệ lúc nào, điều hiếm hoi nhất là không được quên ý định ban đầu, nhất định phải kiên trì.

Lâm Tịch thầm hạ quyết tâm, nhất định phải vĩnh viễn nhớ kỹ một màn này, vĩnh viễn nhớ kỹ, chuyện đã quyết định, không được dễ dàng từ bỏ, bởi vì ngươi không biết người khác vì ngươi đã từng bỏ ra cái gì! Thậm chí có nhiều người ngay cả một cơ hội từ bỏ cũng không có!

Mà nàng, có tư cách gì nói từ bỏ?

Sau đó, Lâm Tịch lại không thốt ra một tiếng, mặc kệ đau đớn đến thế nào!

Đúng vậy, chẳng qua chỉ là đau đớn? So với những tra tấn bị nhốt bên trong vòng ngọc cả ngày lẫn đêm, đây được coi là gì chứ? So với nỗi hận khắc cốt ghi tâm của nàng đối với Vu Hiểu Hiểu, lại được tính là cái gì?
Lâm Tịch đứng vững vàng, cúi người thi lễ đối với lão đầu, trên mặt có vẻ xấu hổ: "Sư phụ, ta đã hiểu, cám ơn người!"

Sắc mặt lão đầu không thay đổi, nhưng sự thất vọng trong mắt đã rút lui, dáng vẻ vẫn như mọi ngày, dường như vừa rồi cũng không có gì xảy ra, nhưng mà Lâm Tịch biết, mình đã khác rồi!

Lão đầu nói: "Ta biết vì sao ngươi muốn bán thảo dược và hạt dẻ, vừa nãy ta cũng đã nói tục danh của mình, chắc hẳn ngươi cũng biết ta là ai rồi! Cho nên, ngươi đi theo ta học thật tốt, bạc sẽ tự đến tìm ngươi!"

Lâm Tịch:.

Sư phụ, ta có thể nói thật lòng ta không biết người là ai, làm phiền giải thích một chút được không?

Lão đầu có vẻ mặt "Ngươi hiểu được" rất đắc ý nói: "Sau này giải quyết các vấn đề kinh mạch của ngươi vào buổi sáng, buổi chiều học thuộc khẩu quyết hai mươi Đoạn Cẩm, thời gian còn lại theo sư phụ học y thuật, không được nghĩ đến những thứ vớ vẩn kia, đợi đến lúc ngươi xuất sư cho dù là đại nội Hoàng cung ngươi cũng có thể đi được!"

Trách không được lúc trước gặp lão đầu, Lâm Tịch vừa cảm thấy giống đại hiệp vừa cảm thấy giống thần y, quả nhiên là nhân vật không tầm thường nha, hiện tại Lâm Tịch may mắn không có chạy trốn thành công vào lúc đó, nếu không nàng đã không ôm được cái đùi vàng rực rỡ này.

Vì vậy trên mặt Lâm Tịch mang theo nụ cười nịnh nọt gật đầu như giã tỏi, đây gọi là mất đi cái này, lấy vào cái khác.

Thế giới trước nàng đau xót vì lỡ mất Song Diện tú, nhưng thế giới này có thể học được y thuật, ông trời vẫn rất ưu ái nàng, chỉ hi vọng suy đoán của nàng là đúng, nếu như tới thế giới tiếp theo vẫn không nhớ rõ cái gì như cũ, vậy cũng coi như nhắc nhở đáng buồn mà thôi.

Cứ như vậy Lâm Tịch bắt đầu cuộc sống đau đớn và vui vẻ.

Hiện tại Lâm Tịch chỉ phụ trách một ngày ba bữa, vì khiến sư phụ ăn hàng của nàng hài lòng, Lâm Tịch gần như xuất ra tất cả bản lĩnh, cũng may chuyện duy nhất nàng có thể làm trong kiếp trước là nấu ăn, không tính là cấp bậc đại sư, chẳng qua nàng biết rất nhiều thứ mà người ở đây không biết, ngàn chiêu cũng không bằng một chiêu mới mẻ, lão đầu cũng có qua có lại, dốc túi truyền thụ một thân y thuật của mình.

Từ khi trải qua Triệu thị bỏ đá xuống giếng lần trước, sau đó Vũ Lam xa cách bên kia, không thường đi ra ngoài chơi, bắt đầu giúp đỡ làm vài việc trong nhà. Vũ Lai Bảo cũng sẽ chạy tới học tập sau khi Lâm Tịch kết thúc trị liệu kinh mạch, lão đầu cũng không để ý đối với chuyện này, một người cũng vậy hai người cũng thế, dứt khoát dạy cả hai. Ngược lại thật sự phát hiện căn cốt Vũ Lai Bảo không tệ, là hạt giống tốt để luyện võ, vì vậy lão đầu thật sự dốc lòng dạy dỗ hai tỷ đệ này.

Từ khi lão đầu đến, bọn nhỏ trong nhà cũng thay đổi ít nhiều, hai người Vũ gia càng cảm thấy lão thần tiên này thật sự rất tốt, nên đối xử với lão đầu bằng thái độ cung kính như đối với trưởng bối nhà mình.

Thỉnh thoảng Lâm Tịch chẳng biết lớn nhỏ với lão đầu lập tức sẽ bị Lưu thị mang theo gậy nhóm lửa đuổi theo đánh khắp phòng, dĩ nhiên hiện tại Lâm Tịch đã bắt đầu tu tập hai mươi Đoạn Cẩm, Lưu thị cũng đánh không được nàng, thỉnh thoảng bị đánh lên một cái, cố ý giả vờ nhe răng trợn mắt, đây tuyệt đối là xem ở mặt mũi kính lão tôn hiền*.

*Kính lão tôn hiền: Kính trọng người già, tôn quý người hiền tài.

Chương 43: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 19

Edit: Jess93

Thời gian trôi qua bình thản như vậy.

Dưới sự điều trị của lão đầu thân thể rách nát của Vũ Đồng đã bắt đầu có dấu hiệu cải thiện, những thay đổi bên trong người bình thường không nhìn thấy, nhưng những thay đổi bên ngoài cũng rất lớn.

Hiện tại tâm tình tốt, thức ăn tốt, hơn nữa kinh mạch dần dần thông suốt, sắc mặt hồng nhuận, dáng người cũng cao hơn rất nhiều, quả thật là một tiểu mỹ nữ.

Chỉ là thời gian mỗi ngày quá eo hẹp, may mà Lâm Tịch biết chữ, nếu không còn chưa kịp học y đã phải học chữ trước, đoán chừng lão đầu sẽ phát điên. Điều kỳ lạ là lão đầu không có một chút kinh ngạc nào đối với chuyện Lâm Tịch vô sự tự thông có thể xem hiểu những sách thuốc kia, hơn nữa còn vứt chuyện dạy Vũ Lai Bảo biết chữ cho Lâm Tịch. Vì vậy Lâm Tịch bị đánh vào buổi sáng, buổi chiều bắt đầu tu luyện hai mươi Đoạn Cẩm, buổi tối dạy Vũ Lai Bảo biết chữ, đọc dược liệu trong sách thuốc, nào là << Bệnh thương hàn >> << Nội kinh >> << Sách nghiên cứu thảo mộc >> lại thêm << Tính chất của thuốc >> << Cách sắc thuốc >>, quả thật bận rộn như chó.

Lâm Tịch có hứng thú rất lớn đối với y học, đây quả thật là nói nhảm, nàng không dám không quan tâm đến nó, dù ép buộc bản thân cũng phải học đấy, cơ hội đã mất sẽ không bao giờ trở lại! Mà Vũ Lai Bảo có ngộ tính cực kỳ cao đối với võ học, lão đầu cũng tùy theo năng lực tới đâu thì dạy tới đó, không biết từ nơi nào lấy ra một số lượng lớn sách thuốc cho Lâm Tịch, cũng cho Vũ Lai Bảo một thùng gỗ lớn.

Hiện tại Lâm Tịch cảm thấy lão đầu thần kỳ có thể đổi tên thành Doraemon.

Nàng rất vui vẻ khi nhìn Vũ Lai Bảo ngâm mình chờ bị đánh giống như mình trong thùng gỗ.

Kể từ khi hai người lớn trong Vũ gia biết lão đầu đang dạy nhi tử và nữ nhi học y, quả thật sung sướng muốn bay lên trời. Nam Bình Ao của họ không thể tìm thấy người nào biết chữ ngoại trừ Nhị tiên sinh ở phía đông của thôn! Huống chi là đại phu!

Hai người tích cực phối hợp trở thành chuột bạch của khuê nữ và nhi tử, hơn nữa còn kéo theo Vũ Lam.

Lâm Tịch chẳng quan tâm đối với tuyệt thế danh y trong miệng lão đầu, nàng cảm thấy học cấp tốc cũng không đáng tin cậy, so với nó nàng càng có khuynh hướng ổn định vững vàng. Vọng văn vấn thiết, xoa bóp và uốn nắn đối với cha mẹ của mình, bây giờ đã bắt đầu thử châm cứu, mỗi ngày hai người đều bị châm đến mức quên cả trời đất.

Bởi vì phía nhà chồng giàu có của Vũ Lam đã có người tới quyết định hôn kỳ, ấn định vào cuối tháng mười. Do đó Lâm Tịch tập trung điều trị choVũ Lam, Lâm Tịch còn lật hết sách thuốc, kết hợp với ý kiến của lão đầu làm một đống mỹ phẩm dưỡng da và làm đẹp giá rẻ cho Vũ Lam, cố gắng khiến Vũ Lam làm đẹp để trở thành tân nương xinh đẹp nhất khi xuất giá.

Dưới sự điều trị của thầy thuốc thực tập Lâm Tịch, thân thể Vũ cha và Vũ mẹ thật sự khỏe mạnh từng ngày, trong lúc đó tin tức biểu cữu đến tìm nơi nương tựa ở Vũ gia là một thầy thuốc và đang dạy các đứa bé của Vũ gia được lan truyền. Bởi vì ở gần Nam Bình Ao có rất nhiều người tương đối nghèo khổ, cũng không có đại phu nào sẵn sàng chạy đến từ xa, những đứa bé của Vũ gia xem bệnh lại không cần tiền, rất nhiều dược liệu sử dụng được lấy từ Nam Bình Ao, thường xuyên qua lại thật sự có người bắt đầu tìm bọn họ xem bệnh.
Vốn dĩ ban đầu mọi người tìm cũng là vị biểu cữu kia, nhưng biểu cữu thần bí này không bao giờ xuất hiện, cũng không xem bệnh cho người ta. Trừ khi có bệnh Lâm Tịch và Vũ Lai Bảo xem không được mới đi qua nhìn một chút. Dần dần bệnh Lâm Tịch không thể nhìn càng ngày càng ít, thanh danh cũng truyền ra ngoài, vẫn không cần tiền xem bệnh như cũ, chẳng qua thôn dân mộc mạc, giản dị, chỉ cần không phải nghèo đói, trên tay Vũ Lai Bảo sẽ luôn có nhiều hoặc ít thứ khi về nhà, không phải mấy quả trứng gà, cũng là hai con cá sông, hào phóng cũng sẽ cho một con gà mái, dù sao cuộc sống của Vũ gia càng ngày càng tốt.

Vương quả phụ có cuộc sống càng ngày càng khó khăn, đã tức giận đến mức đỏ cả mắt khi nghe được điều này.

Hôm đó nàng ta mặt xám mày tro trở về nhà, vừa mới vào cửa liền bị Lam Vĩnh Phú ẩn vào bắt được, chẳng những đá tiểu nhi tử hai cái, còn yêu cầu trả lại hai lượng bạc, trước khi đi còn mắng chửi đổ lỗi cho mẹ con các nàng là đồ vô dụng, mới làm hỏng chuyện của hắn ta.

Vương quả phụ oán hận, nàng ta không dám đi tìm Lam Vĩnh Phú phiền phức, lại đổ hết tất cả những chuyện này lên đầu Lâm Tịch. Nếu như ngày đó nàng ngoan ngoãn theo Lam Vĩnh Phú, chuyện của mình cũng không bại lộ, nàng ta vẫn là Vương quả phụ được mọi người đồng tình ở Nam Bình Ao, khiến nàng ta đau lòng nhất đó là nàng ta đã tổn thất gần sáu lượng bạc sau chuyện này!

Sáu lượng, thật sự là một số tiền lớn! Vốn dĩ nàng ta còn nghĩ lại để dành thêm một chút thì có thể đăng ký cho tiểu nhi tử vào học đường nơi Từ tú tài đang dạy ở trấn trên, Từ tú tài thu phí cao nhất trên cả trấn, nhưng ai bảo người ta có năng lực dạy dỗ chứ! Nàng ta còn muốn có một ngày tiểu nhi tử trở thành Trạng Nguyên kiếm cho mình một cái cáo mệnh phu nhân đấy!

Lần này toàn bộ xong rồi, hiện tại chẳng những nàng ta phải bỏ ra một số tiền lớn, ngay cả cuộc sống hàng ngày cũng sắp thành vấn đề, nhưng hiện tại có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào nàng ta, cũng không dám đi tìm mấy người khách quen cũ.

Vương quả phụ hận đến nghiến răng nghiến lợi, dựa vào cái gì ta sống khổ sở như thế, người hại ta lại càng ngày càng nở mày nở mặt? Nghe nói bây giờ cũng không ai dám gọi nha đầu đó là "Nhị Nha," mọi người đều gọi tên Vũ Đồng hoặc là Tiểu Đồng, thậm chí có người còn nịnh bợ gọi nàng là Vũ đại phu gì đó.

Nếu như có một ngày nàng bị người.. Xem ai còn gọi nàng là Vũ đại phu?Trong mắt hẹp dài của Vương quả phụ lóe lên tia sáng lạnh lẽo, khuôn mặt vặn vẹo, giống như ác quỷ. Giờ phút này khuôn mặt nàng ta nào có vẻ quyến rũ phong tình của ngày thường?

Lâm Tịch cũng không biết có người hận nàng đến ngứa răng, nàng đang bận bịu giúp tỷ tỷ Vũ Lam chuẩn bị gả.

Buổi sáng vẫn ngâm tắm bị đánh như cũ, buổi chiều nàng đều sẽ rút ra một chút thời gian thêu giúp Vũ Lam. Vũ gia không giống những kẻ có tiền trong thành, chỉ cần cầm bạc tìm cửa hàng thêu hoặc gọi bà tử thêu thùa trong nhà thay thế, các nàng chỉ có thể tự mình từng mũi kim từng đường chỉ mà thêu.

Chăn đệm long phượng đỏ thẫm, bao gối uyên ương, các loại vớ giày y phục.. đầy đủ mọi thứ. Lâm Tịch lắc đầu, cảm thấy mình sắp mắc bệnh thoái hóa đốt sống cổ rồi, nàng nhìn chằm chằm một đôi nhang muỗi, mắt thấy trên mặt Vũ Lam cười yếu ớt mang theo dịu dàng và mong đợi, trong lòng không khỏi hơi chua xót, lần này, nhất định Vũ Lam phải bình an gả vào Lâm gia, không thể gả cho kẻ góa vợ có hai nữ nhi bằng tuổi của nàng như trong cốt truyện, cuối cùng bị giày vò đến mức không còn hình người.

Mắt thấy sắc trời dần dần tối, Lâm Tịch đứng dậy nói với Vũ Lam: "Tỷ, hôm nay để ta làm cơm. Ngươi từ từ mà thêu, ta cũng sắp hoa mắt rồi." Nàng khoa trương duỗi lưng một cái, trong miệng lầm bầm: "Sau này ta vẫn nên ở cùng cha mẹ, không cần xuất giá, cho dù có xuất giá, cũng phải tìm một nhà chồng không muốn đồ cưới."

Vũ Lam liếc nàng một cái: "Cả ngày nào là xuất giá, nào là nhà chồng, cũng không xấu hổ. Cha mẹ còn có thể giữ ngươi cả đời, coi như ngươi không gả, chờ Lai Bảo cưới thê tử, cái nhà này còn có chỗ cho ngươi? Chưa nghe nói người nào bảo huynh đệ nuôi sống cả đời!"

"Cái gì huynh đệ nuôi sống cả đời?" Vũ Lai Bảo đi tới từ bên ngoài hỏi.

Lâm Tịch vừa nghe tinh thần lập tức tỉnh táo, một tay chống nạnh một tay chỉ Vũ Lai Bảo: "Tiểu đệ, ngươi nói, nếu như ta không lấy chồng, ngươi có thể nuôi sống ta cả đời hay không?"

Vũ Lai Bảo nghe xong, thì ra hai tỷ muội tranh luận là vì cái này, vẻ mặt cười xấu xa: "Nhị Nha, ngươi nói mặt mũi ngươi lớn như thế nào? Dựa vào cái gì ta phải nuôi sống ngươi chứ? Ta chỉ nuôi sống cha mẹ ta còn có thê tử của ta, ngươi ấy hả --"

Vũ Lai Bảo kéo âm cuối thật dài: "Đứng sang một bên!" Sau đó quay đầu liền chạy về hướng sân mới.

Lâm Tịch lập tức đuổi theo, hai người một chạy một đuổi đã chạy tới sân mới trong chớp mắt.

Hai người đang cười toe toét đuổi theo náo loạn cũng không chú ý, lúc này, có tiếng đập cửa nhịp nhàng bên sân cũ cùng giọng nói của một nam nhân mang theo lo lắng: "Vũ đại phu có ở nhà không?"

Chương 44: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 20

Edit: Jess93

Lúc Lâm Tịch đang khí thế hùng hổ nhéo tai Vũ Lai Bảo hỏi hắn "Còn dám không nuôi Nhị tỷ của ngươi hay không?" Vũ Lam đã đến.

Nhắc tới cũng kỳ, không biết vì sao Vũ Lam luôn luôn thích gây náo loạn lại không dám tiếp xúc với lão đầu, có lẽ bởi vì những lời than vãn của hai tỷ đệ ở bên này là nguyên nhân khiến Vũ Lam sợ hãi, vì vậy nàng ấy rất ít đến sân mới.

Lâm Tịch liền đi tới hỏi Vũ Lam có chuyện gì.

Vũ Lam nói có một nam nhân tìm tới cửa nói rằng thê tử trong nhà đột nhiên sắp sinh con, bà đỡ đã được sắp xếp tốt lại bị bệnh, không thể tới, mời Vũ đại phu sang đó cứu mạng.

Lâm Tịch cũng không nghĩ nhiều, bởi vì Vũ Lam sắp xuất giá, quả thật gần đây nàng nghiên cứu một chút về phụ sản, cũng không thể chờ đến khi tỷ tỷ có tin tức mới tạm thời ôm chân Phật chứ, không ngờ chưa dùng cho tỷ tỷ, người khác đã tìm tới cửa. Chẳng qua chỉ là một tiểu cô nương, rốt cuộc là lần đầu tiên làm chuyện như vậy, trong lòng khó tránh khỏi lo sợ.

Lâm Tịch cho rằng dù sao sinh con cũng không giống những bệnh khác, làm không cẩn thận là sẽ chết người, hơn nữa thảm nhất chính là một thi hai mạng, vì vậy Lâm Tịch đi gặp lão đầu trước, bảo lão lặng lẽ theo ở phía sau, nếu như không có chuyện gì dĩ nhiên là tốt, nếu có tình huống bất ngờ nào cũng có thể tránh quay lại tìm lão đầu làm chậm trễ thời gian, lúc này thời gian chính là sinh mệnh đấy! Đừng nói cổ đại lạc hậu, coi như ở hiện đại với những thiết bị kỹ thuật chữa bệnh vô cùng hoàn mỹ, sinh con, vẫn là cửa ải khó khăn của nữ nhân.

Cùng lão đầu chào hỏi, sau đó Lâm Tịch và Vũ Lai Bảo vội vã mang theo hòm thuốc của mình đi tới sân cũ.

Người đến là một nam tử hơn hai mươi tuổi, đôi mắt nhanh như chớp không ngừng di chuyển đánh giá Vũ Lam và Lâm Tịch, thấy bọn họ chạy tới, trên mặt vội vàng cười xòa: "Vũ đại phu, chúng ta đi nhanh lên, ta sợ nương tử nhà ta sắp chịu không nổi!"

Lâm Tịch gật đầu: "Tỷ, cơm tối chỉ có thể để ngươi làm, thuận tiện nói với cha mẹ một tiếng, nói ta đi.." Lâm Tịch dùng ánh mắt nhìn nam nhân bên cạnh vẫn không ngừng đánh giá hai người: "Ngươi là người thôn nào?"

Sau khi hỏi xong, chân mày Lâm Tịch nhíu lại, không hiểu vì sao người nam nhân này khiến nàng không thích chút nào, lão bà của mình ở nhà sinh con cho hắn ta chưa biết sinh tử, vậy mà vẫn có thời gian rãnh rỗi nhìn nàng và Vũ Lam, coi như không phải tra nam, cũng không phải là thứ tốt lành gì!

"Ta là người Lâm Thủy thôn, ta gọi là Trình Huy." Nam nhân cúi đầu khom lưng nói.

Lâm Tịch cũng không để ý tới hắn ta, gật đầu với Vũ Lam một cái, quay đầu nói với Vũ Lai Bảo: "Đi thôi!"

Từ trước tới giờ, hai người bọn họ làm nghề y chủ yếu do Lâm Tịch làm chủ, Vũ Lai Bảo chính là một túi xách.

Nam nhân kia lại nói: "Chuyện này.. Chuyện này tiểu đệ đi không tốt lắm đâu, dù sao cũng là thê tử ta sinh con, ta xem vẫn là tiểu cô nương đó đi cùng sẽ tốt hơn."

Ánh mắt hắn ta nhìn về phía Vũ Lam.

Lâm Tịch nhìn chằm chằm nam nhân kia một chút, thản nhiên nói: "Tấm lòng thầy thuốc như cha mẹ, cùng giới tính có quan hệ gì? Những quý nhân trong cung cũng do đại phu là nam tử nhìn bệnh đấy, bọn họ không quý giá bằng thê tử của ngươi?"Trình Huy lắc đầu giống như trống bỏi: "Tính tình thê tử ta hay xấu hổ, không thể gặp người lạ, hơn nữa còn là nam nhân. Vẫn nên.. Vị cô nương này cùng nhau đi đi."

Thấy hắn ta kiên trì như thế, Lâm Tịch cũng không dài dòng nữa, khóe miệng mang theo một tia cười lạnh: "Cũng được, vậy thì đi cùng nhau." Nói xong, hướng về phía Vũ Lai Bảo ranh mãnh trừng mắt nhìn: "Nếu đã như vậy, ngươi liền ở bên cạnh học đi, đừng để biểu cữu tốn công vô ích dạy ngươi phải không?"

Vũ Lai Bảo nghe xong sững sốt, bọn họ nói với bên ngoài lão đầu là biểu cữu, nhưng mà lão đầu cũng không dạy hắn y thuật, nhiều hơn là công phu quyền cước nha, lời này của Nhị Nha là có ý gì? Chẳng lẽ lát nữa sẽ phải đánh nhau?

Nghé con mới sinh không sợ cọp, từ khi Vũ Lai Bảo cùng lão đầu học được công phu, ngoại trừ mỗi ngày so chiêu cùng lão đầu chính là tiểu đả tiểu nháo cùng Lâm Tịch, còn chưa có chân chính cùng người khác chiến đấu, vừa nghe lời này không những không sợ ngược lại còn vui mừng: Ông nội mi, mặc kệ ngươi có mục đích gì, dám ức hiếp người Vũ gia, ta đánh ngươi đến mức nương ngươi cũng nhận không ra!

Lâm Thủy thôn bên cạnh Nam Bình Ao, xuyên qua một rừng cây đi thêm ba đến bốn dặm đường đã đến, vì vậy bốn người ai cũng không nói gì, ngựa quen đường cũ bước trên đường nhỏ đến Lâm Thủy thôn.

Lâm Tịch cùng lão đầu tu tập hai mươi Đoạn Cẩm cũng được một đoạn thời gian, không chỉ có Vũ Lai Bảo muốn kiểm tra một chút vũ kỹ của mình, nàng cũng có ý định này. Nếu như đối phương phải làm gì đó, đoán chừng có nhiều khả năng sẽ động thủ ở mảnh rừng cây này.

Quả nhiên, vừa vào rừng cây nhỏ không bao xa, Trình Huy liền âm trầm nói: "Vũ tiểu đệ, ta xem ngươi cũng không cần đi theo, hai vị cô nương theo tại hạ đi tới đã đủ rồi."

"Nếu ta không đồng ý thì sao?" Mặc dù Vũ Lai Bảo chỉ là một đứa bé mười tuổi, nhưng khí thế không thua Trình Huy một chút nào.

"Vậy hôm nay chính là ngày chết của ngươi!" Đột nhiên có giọng nói truyền đến từ phía sau, Vũ Lai Bảo xoay người thật nhanh, nắm đấm hung hăng đánh vào bụng của người đang nói chuyện, người nọ không ngờ một đứa bé lại có sức mạnh và phản ứng nhanh như vậy, bị đánh trúng thật mạnh, hét thảm một tiếng "Bạch bạch bạch" lùi mấy bước về phía sau.

Vũ Lai Bảo thành công trong một cú đánh, nhưng trên mặt lại không hề vui vẻ chút nào.Hắn buồn bực nha, dáng người nhỏ quá thiệt thòi, đáng lẽ cú đánh lần này nên đánh trúng ngực của kẻ địch, nếu như đánh trúng chắc chắn có thể khiến đối phương bị đánh choáng váng ngã xuống đất, kết quả đối phương chỉ la một tiếng rồi lui mấy bước ra ngoài, hoàn toàn không có đạt tới yêu cầu của "Biểu cữu".

Vũ Lai Bảo dường như có cảm giác ngẩng đầu nhìn về một phương hướng nào đó, vẻ mặt có hơi ngượng ngùng.

"Ái chà, oắt con, còn có công phu?" Trình Huy hơi giật mình, sau khi nhìn thấy mấy người đã xuất hiện trong rừng cây, trên mặt lại xuất hiện vẻ chắc chắn: "Mau giải quyết tên oắt con này, đừng khiến thiếu gia chờ sốt ruột!"

Sắc mặt người đầu tiên bị Vũ Lai Bảo đánh trúng thật không tốt, vội vàng chạy tới muốn lấy lại danh dự, vì vậy khẽ quát một tiếng, lại rat tay một lần nữa!

Tất cả mọi người đều cho rằng nhất định là vừa rồi tiểu tử đó quá khinh địch, nhưng thật không ngờ tới, đứa bé này lại có thể chạy trơn trượt giống như cá chạch bơi trong nước, ban đầu chỉ có hai người phối hợp muốn bắt được hắn, kết quả ngay cả người cũng không chạm được ngược lại bản thân bất ngờ bị đạp trúng.

Trong chốc lát sắc mặt mấy người đều khó coi, bọn họ cũng thấy không phải là đối phương có nhiều sức lực hay thủ đoạn kinh ngạc nào, đó là dựa vào dáng người nhỏ, động tác nhanh, linh hoạt cơ động, am hiểu tứ lạng bạt thiên cân*.

*Tứ lạng bạc thiên cân (bốn lạng địch ngàn cân): Là một trong những nguyên lý căn bản của Thái Cực Quyền, đặc trưng là động tác nhỏ biến hóa lớn, lấy nhu khắc cương, mượn sức dùng sức để đạt hiệu quả cao nhất.

Một phen đánh nhau, vậy mà không ai có thể bắt được hắn, có một số người muốn chết cho rồi, không biết đã xông bao nhiêu sóng to gió lớn, hôm nay lật thuyền trong mương bị một đứa bé khiến cho mặt xám mày tro, sau này làm sao bọn họ còn có thể lăn lộn trên đường!

Vài người đánh cũng thành đánh thật, mỗi người lấy ra vũ khí của mình bắt đầu chào hỏi trên người Vũ Lai Bảo.

Đến lúc này, rốt cuộc sắc mặt Vũ Lai Bảo thay đổi!

Tất cả đều là đồ thật! Trời ạ! Hù chết bảo bảo rồi!

Lâm Tịch vừa nhìn trạng thái Vũ Lai Bảo cũng biết chuyện xấu, bình thường nhìn tiểu tử này rất thông minh, chẳng lẽ hắn lại.. Choáng đao? Mắt thấy đao lập tức muốn chém tới cánh tay Vũ Lai Bảo, hắn cứ đứng ngốc ở đấy không nhúc nhích như vậy, Lâm Tịch kéo Vũ Lam đến phía sau một thân cây, bỗng nhiên chạy đến trước mặt Vũ Lai Bảo, sau đó đá ra một chân, trước khi người kia chém trúng Vũ Lai Bảo đá bay đao của hắn ta.

Sau đó ra tay như điện, hoặc đá hoặc đánh, ép mấy người lui ra.

Lâm Tịch quay đầu dạy dỗ Vũ Lai Bảo: "Ngươi có ngốc không, đao chém tới ngươi còn đứng yên?"

Nhìn thấy sắc mặt Vũ Lai Bảo càng khó coi hơn, lần đầu tiên hét lên với nàng: "Nhị tỷ, cẩn thận!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau