MAU XUYÊN: PHÁO HÔI NỮ KHÁC LOẠI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mau xuyên: pháo hôi nữ khác loại tu tiên - Chương 31 - Chương 35

Chương 30: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 6

Lam Vĩnh Phú:.

Đừng nói nhảm mà không mở mắt!

Mặt Lam Vĩnh Phú trơ ra, xoa đôi bàn tay, hèn mọn liếc nhìn nụ hoa nhỏ trước ngực Lâm Tịch một cái nói: "Ngươi cũng đừng không thừa nhận, Lam ca ca đã cùng ngươi cầu hôn, ngươi cũng không phản đối đúng không. Vương quả phụ nói thật hay, chỉ cần cô nương gia không nói không đồng ý, thì đó chính là đồng ý."

Hắn ta vừa nói vừa đưa tay ra kéo tay Lâm Tịch: "Nhà ngươi như thế bản thân ngươi còn không biết rõ sao, cha mẹ ngươi đối với ngươi giống như kẻ thù, còn ở lại trong nhà như thế làm cái gì, đi theo Lam ca ca, ta đảm bảo cho ngươi ăn ngon uống tốt, ai dám ức hiếp ngươi, Lam ca ca sẽ giúp ngươi hả giận! Ngươi xem một chút thân thể nhỏ này của ngươi, còn phải mang cái sọt lớn như thế, lòng dạ người nhà ngươi thật là ác độc, Lam ca ca cũng đau lòng muốn chết."

Vừa nhìn Lâm Tịch đã biết đây là bị quấn lên, lập tức đi nhanh vào thôn, người đến người đi, nơi này là cổ đại bảo thủ cứng nhắc tam tòng tứ đức, một khi bị người khác nhìn thấy thanh danh Vũ Đồng coi như bị hủy.

Ngay lập tức không do dự nữa, trong miệng nổi giận la lên: "Cút đi, ta không biết ngươi, nếu không cút cũng đừng trách ta không khách khí!"

Đôi môi dày của Lam Vĩnh Phú nứt ra, lộ ra đầy miệng răng vàng khè đáng ghê tởm: "Phải không? Vậy Lam ca ca nhìn xem ngươi có thể có bao nhiêu không khách khí? Ta chỉ sợ ngươi khách khí với ta, lúc này đã sắp thành phu thê, còn khách khí với ta làm gì?"

Lâm Tịch càng nghe hắn ta nói càng không tưởng tượng nổi, rút cái xẻng ngắn ở bên cạnh sọt ra hung hăng chém xuống chân Lam Vĩnh Phú: "Đồ không biết xấu hổ, ăn nói bậy bạ, làm hỏng danh tiết của ta, ta chém chết ngươi!" Giờ phút này Lâm Tịch thật sự muốn giết người, nơi dã ngoại hoang vu, cũng không có ai nhìn thấy, hay là trực tiếp giết chết hắn ta, ngay cả khi hắn ta không chết, cũng phải chém hắn ta tàn phế!

Dù sao tên Lam Vĩnh Phú thối rữa nổi tiếng mấy chục dặm không người không biết, xem như hắn ta nghĩ lôi kéo nàng, cũng sẽ không có người tin tưởng một tiểu cô nương hiền lành gầy yếu sẽ giết người mà không có lý do.

Mặc dù thân thể này của Lâm Tịch nhỏ gầy, nhưng hàng năm làm việc lao động chân tay, bởi vậy sức chịu đựng và lực bộc phát cũng không tệ. Trái lại Lam Vĩnh Phú, cả ngày ăn uống cá cược chơi gái, chơi bời lêu lổng, mặc dù so giới tính thì Lâm Tịch yếu thế, nhưng điều kiện đầu tiên là trong tay có vũ khí, thật đúng là một chút lợi ích Lam Vĩnh Phú cũng không chiếm được.

Lam Vĩnh Phú mặc dù là tên cặn bã, nhưng không phải người ngu, nhìn tiểu nương bì này ra tay chuyên môn chọn nơi trí mạng mà chém, hơn nữa ánh mắt nhìn mình hoàn toàn giống như rắn độc mang theo tàn nhẫn, trong lòng cũng có chút sợ hãi, trong một lát không quan sát bị Lâm Tịch dùng cái xẻng chém trên cánh tay trái một vết thương lớn, máu tươi lập tức chảy ra, bất đắc dĩ Lam Vĩnh Phú đành phải bay ra ngoài chạy trốn.

Trong lòng hắn ta âm thầm kinh ngạc: Mẹ nó, tất cả đều nói tiểu nương bì Vũ gia này là người nhút nhát, tại sao đến bản thân mình thì giống như cọp cái chứ?

Nhìn trên tay máu me đầm đìa, cơn giận của Lam Vĩnh Phú cũng nổi lên, nhưng mà nhớ lại ánh mắt Lâm Tịch bùng lên lửa giận cực kì sáng ngời, mặt phấn má đào, môi đỏ như anh đào, trong một lát lại cảm thấy ngứa ngấy, hiện tại đã phong tình như vậy, tương lai lớn lên còn câu hồn hơn nữa!

Hắn ta đối với Nhị Nha của Vũ gia là vừa hận vừa yêu vừa không cam lòng, vì thế một bên chạy trốn một bên đối với Lâm Tịch hô: "Ngươi chờ cho lão tử, lão tử.. Lão tử nhất định phải lấy ngươi làm thê tử, không bắt được ngươi vào tay, lão tử sẽ không mang họ Lam!"

Lâm Tịch giằng co nửa ngày cùng Lam Vĩnh Phú cũng mệt mỏi thở hồng hộc, trong lòng hơi phiền muộn, chính mình không phải là người sát phạt quyết đoán, nếu không lúc đó vừa nhìn thấy mặt thì trực tiếp làm gãy chân của hắn ta, thật sự mà nói giết người Lâm Tịch không dám, nhưng mà làm hắn ta tàn phế chẳng phải đã hoàn thành nhiệm vụ trả thù Lam Vĩnh Phú sao?Sau đó sẽ nghĩ biện pháp tìm chứng cứ chứng minh mình không ở chỗ này, coi như hắn ta báo quan cũng vô dụng, là Vũ gia hiền lành thật thà có thể tin hay là trộm cướp Lam Vĩnh Phú có thể tin còn phải cân nhắc sao? Nhưng mà bây giờ mình đã bỏ lỡ cơ hội tốt, chỉ có thể chờ đợi sau này hãy nói.

Lâm Tịch sắp xếp lại sọt một chút, phía trên nấm đùi gà bị đè ép tổn thương rồi, có mấy cái rơi ra ngoài đã không thể ăn.

Sắc trời không còn sớm, Lâm Tịch bước nhanh tiến vào trong thôn.

Buổi tối, người một nhà ăn nấm đùi gà hầm khoai tây thơm ngào ngạt trơn non mềm, khỏi phải nói thật sự rất ngon. Ngày thường Vũ Lam tương đối bắt bẻ cũng ăn không ít, Vũ Lai Bảo càng là bỏng đến trong miệng "Ăn và ăn" la hét vừa bỏ nấm vào trong miệng vừa nói: "Nhị Nha, thứ này ngươi gọi là nấm gì, từ trước tới giờ ta chưa từng ăn nấm ngon như vậy, ban đầu ta còn tưởng rằng nhà chúng ta giết gà mái nữa đấy!"

Lâm Tịch liếc hắn một cái: "Gọi Nhị tỷ! Đây là nấm đùi gà, bởi vì hầm hương vị giống đùi gà mới gọi cái tên này."

"Ồ!" Vũ Lai Bảo lùa một miếng cơm, mơ hồ không rõ nói: "Ngày mai ta cũng cùng ngươi đi lên núi, kiếm một ít nấm đùi gà này, thật sự ăn quá ngon!"

"Vậy cũng không được!"

Lâm Tịch và Lưu thị trăm miệng một lời, ngay cả giọng điệu cũng gần như giống nhau, Lưu thị nhìn thoáng qua Lâm Tịch, còn tưởng rằng Nhị nha đầu sẽ vui vẻ khi có người cùng nó làm việc chứ, vậy mà không nghĩ ra đứa nhỏ này từ chối.
Lâm Tịch nói: "Trên núi có rắn, côn trùng, chuột, kiến, ngươi vừa vào núi chạy loạn khắp nơi, lỡ như bị cắn, thế nhưng ngươi là cục cưng quý giá của nương, đến lúc đó còn không phải nương đánh chết ta?"

Lưu thị lập tức bật cười vươn tay ra véo khuôn mặt nhỏ của Lâm Tịch: "Cái miệng này càng ngày càng điêu, nói cái gì đó? Tất cả các ngươi không phải do ta sinh ra sao?" Nói xong lời này, ngay cả bản thân cũng giật mình ngây ngẩn.

Lâm Tịch suy nghĩ muốn nói chuyện của Lam Vĩnh Phú cùng người trong nhà một chút, nhìn đức hạnh đó của Lam Vĩnh Phú, chỉ sợ thật sự để ý đến mình, sớm muộn cũng phải chống lại, còn không bằng trước tiên nói ra, miễn cho sau này hắn ta lại gây ra chuyện gì khiến người trong nhà không có chuẩn bị.

Vì thế Lâm Tịch cắt bỏ những đoạn không cần thiết nói ngắn gọn: "Nương, hôm nay lúc ta trở về thôn, gặp phải người này gọi.. Gọi cái gì con cóc tên vô lại."

Sau khi nghe xong vẻ mặt Vũ cha thay đổi, thả ống thuốc lào xuống, trầm giọng nói: "Lâm Thủy thôn Lam Vĩnh Phú?"

Lâm Tịch hơi do dự một chút, không quá xác định nhẹ gật đầu: "Giống như.. Có vẻ là hắn ta."

Sắc mặt Lưu thị cũng khó coi: "Tên khốn đó cùng ngươi nói bừa cái gì? Hắn ta nói gì ngươi cũng đừng nghe, có thể tránh liền tránh, không thể tránh thì cầm vũ khí đánh hắn ta, miệng chó không thể khạc ra ngà voi, tuyệt đối đừng dính dáng đến hắn ta, nếu không ngươi lập tức xong rồi. Không biết tổ tiên nhà hắn ta làm chuyện gì thất đức, sinh ra thứ như vậy!"

Trong lòng Lâm Tịch có nhàn nhạt chua xót, Lưu thị thật sự là một người thông suốt, gần như đoán được những chuyện này của Lam Vĩnh Phú, chỉ tiếc trong cốt truyện vì cái gì không nói một tiếng với nữ nhi của mình chứ? Nói, có lẽ những bi kịch sau này đã có thể tránh khỏi.

"Ừm." Lâm Tịch gật gật đầu, trên mặt nổi lên hai đóa mây đỏ mang theo xấu hổ nói: "Hắn ta nói muốn con.. Muốn con làm.. Làm thê tử của hắn ta, con.. Con tránh không được, liền lấy cái xẻng chém cánh tay hắn ta bị thương."

"Tên khốn kiếp này!" Vũ cha rất tức giận.

"Rầm" một tiếng, khuôn mặt nhỏ của Vũ Lai Bảo tức giận đỏ lên, hung hăng đặt bát cơm trên mặt bàn, cũng không quay đầu lại lập tức xông ra ngoài!

"Ôi trời, tiểu tổ tông của ta!" Lưu thị và Vũ cha cũng vội vàng thả bát đũa đuổi theo.

Lâm Tịch nghĩ có hai người lớn ở đó, nhất định có thể đưa Vũ Lai Bảo trở về, nên không có cùng ra ngoài. Vũ Lam nhìn Lâm Tịch một chút, dịu dàng nói: "Nhị Nha, ngươi cần phải nghe tỷ, về sau trông thấy tên cặn bã như thế có thể trốn thật xa thì trốn thật xa, nếu làm hỏng thanh danh sau này sẽ không gặp được nhà chồng tốt." Dù sao vẫn là tiểu cô nương, Vũ Lam nói xong lời này, trên mặt cũng đỏ bừng, Lâm Tịch rất ngoan ngoãn "Ừ" một tiếng.

Vũ cha rất nhanh đã dẫn theo Vũ Lai Bảo vẫn còn đang giãy dụa, trong miệng la hét "Ta đi đánh chết hắn ta" vào phòng, Lưu thị cũng thở hồng hộc đi theo vào.

Chương 31: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 7

Vũ cha đang ở thời kỳ trẻ trung khoẻ mạnh, cánh tay như vòng sắt buộc Vũ Lai Bảo lại, hai chân nhỏ của Vũ Lai Bảo giãy dụa giữa không trung, nhìn rất buồn cười, nhưng mà đột nhiên Lâm Tịch rất muốn rơi lệ, ôi, đây cũng là cảm xúc của nha đầu ngốc nghếch đó!

Bây giờ đệ đệ muốn đi trút giận cho nàng đấy!

Phần ân tình này, Lâm Tịch phải nhận, vì vậy nàng đi tới, dịu dàng nói với Vũ Lai Bảo: "Tiểu Bảo, ngươi xem ngươi lỗ mãng chạy đến trong nhà người ta như vậy, nói với người ta cái gì?"

"Ai bảo hắn ta khi dễ ngươi!" Khuôn mặt nhỏ của Vũ Lai Bảo đỏ bừng.

"Ngươi đi tìm tên vô lại đó nói, hắn ta khi dễ ta? Nếu như người ta nhận sai, sau đó nói rằng đồng ý nhận trách nhiệm cưới ta rồi sao?" Vũ Lai Bảo nghe xong lời này, lập tức không giãy dụa nữa, vẻ mặt hơi trắng bệch.

Thời xưa dạy dỗ nam nữ đại phòng, trong <>* có rất nhiều chuyện xưa bi thảm khiến người ta phẫn nộ, xa thì không nói, ở Lâm Thủy thôn đã xảy ra một chuyện hoang đường bất đắc dĩ. Nữ nhi của một nhà tương đối giàu có người ta đi tiểu ở ngoài thôn bị một tên ma ốm nhà chỉ có bốn bức tường nhìn thấy, sau đó ma ốm lập tức mời bà mối đến nhà làm mai, bởi vì lúc ấy còn có người thứ ba ở đó, người nhà kia không có cách nào đành phải gả nữ nhi trong nước mắt. Hơn nữa bởi vì không đành lòng nữ nhi được nuông chiều gả đi chịu khổ, người nhà kia không những không lấy đồ cưới, mà còn phải bỏ ra không ít tiền bạc của nhà mình.

*Liệt nữ truyện (列女传): Là bộ sách giới thiệu hành vi của phụ nữ Trung Quốc cổ đại. Sách do tác giả Lưu Hướng là học giả Nho gia thời Tây Hán biên soạn vào năm 18 TCN đời Hán Thành Đế.

Những người khác đã thấy rất nhiều chuyện giống như Hồ thị như vậy cũng không có cách nào, từ trước tới giờ thế giới này, chưa bao giờ có sự công bằng đối với phái nữ.

Suy nghĩ một chút trong lúc mình kích động suýt chút nữa hại Nhị tỷ gả cho một tên vô lại như vậy, Vũ Lai Bảo không khỏi hoảng sợ, may mắn cha bắt mình trở về.

Lâm Tịch còn nói: "Ít nhất lần này chịu thiệt thòi là hắn ta, ta cũng không có chuyện gì, sau này ta cẩn thận cách xa hắn ta một chút, không cần thiết náo loạn khiến mọi người đều biết, đến lúc đó cũng không nói rõ ràng được."

Lâm Tịch cho rằng chuyện này cứ trôi qua như vậy, ai ngờ ngày hôm sau lúc Lâm Tịch cõng sọt muốn đi ra ngoài lần nữa, nói gì Vũ Lai Bảo cũng muốn đi theo. Lâm Tịch quay đầu nhìn Lưu thị một chút, không nghĩ tới vậy mà Lưu thị cũng đồng ý: "Cha ngươi nói đúng, tiểu Bảo là nam nhân duy nhất trong nhà, dù sao tương lai cũng phải chống đỡ lão Vũ gia, cũng không thể cả ngày khiến hắn ngủ ở nhà hoặc là đi mò cá trong sông, lên núi với ngươi cũng tốt, nhưng mà nhất định phải cẩn thận, đừng đi những nơi chưa quen thuộc, cũng tuyệt đối đừng vào trong núi, tuyệt đối đừng tham lam mà về muộn.."

Cho đến khi Lâm Tịch và Vũ Lai Bảo đã ra khỏi cổng, còn có thể nghe thấy Lưu thị ở đó lải nhải, Lâm Tịch và Vũ Lai Bảo nhìn nhau cười một tiếng, bỗng nhiên cảm thấy có một sự ăn ý sinh sôi từ tận đáy lòng, không có cách nào nói rõ tình cảm đang từ từ lớn lên này.

"Nhị Nha, đừng quên đi hái nấm đùi gà nha!" Vũ Lai Bảo vẫn không quên ăn uống.

Lâm Tịch gõ nhẹ một cái lên đầu hắn: "Gọi Nhị tỷ!"

"Nhị Nha!"

"Nhị tỷ!"

"Nhị Nha!"

"Nhị tỷ!"

"Nhị Nha!"

* * *Hai người đấu võ miệng một đường đi càng lúc càng xa.

Ngày bình thường ở các khu vực quen thuộc những thứ kia đã bị Lâm Tịch càn quét sạch sẽ, vì vậy Lâm Tịch mang theo Vũ Lai Bảo chậm rãi đi về nơi mà ngày đó mình phát hiện cây hạt dẻ, trên đường gặp được thảo dược hữu dụng, Lâm Tịch sẽ lập tức hái xuống, đồng thời nói sơ lược với Vũ Lai Bảo về phương pháp thu thập, xử lý như thế nào, có tác dụng là gì, Vũ Lai Bảo nghe được líu lưỡi không thôi, một gốc cỏ dại vậy mà còn có thể chữa bệnh? Vậy tất cả trên núi này còn không phải là bảo bối sao?

Hai người từ từ đi tới rừng hạt dẻ, Lâm Tịch chỉ vào hạt dẻ xanh um tươi tốt phủ đầy sâu róm, đắc ý đối với Vũ Lai Bảo nói: "Nhìn thấy cái đó sao?"

Vũ Lai Bảo:.

Lâm Tịch thấy Vũ Lai Bảo không nói lời nào, lại nói: "Cái đó, thật sự là đồ tốt đấy, tương lai ta còn hi vọng vào nó kiếm tiền cho chúng ta, ngươi không có việc gì thì đến xem một chút, có thể phải coi chừng hơi lâu!"

Vũ Lai Bảo:.

Lâm Tịch: ⊙▽⊙

Sau một lúc ngây người Vũ Lai Bảo lặng lẽ kéo nàng, ghé vào bên tai nàng nhỏ giọng nói: "Nhị Nha, trong rừng cây bên kia có người!"

Lâm Tịch nhìn theo phương hướng ngón tay Vũ Lai Bảo, quả nhiên, ở cách đó không xa phía sau thân cây hạt dẻ rất lớn, có một thân ảnh màu trắng, có lẽ người nọ tựa đầu vào thân cây, cho nên không nhìn thấy đầu, chỉ lộ ra hai bờ vai, nhìn chiều rộng, chắc hẳn là một nam nhân.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

Sau khi đứng đó một lúc, Lâm Tịch thấy người nọ không nhúc nhích, lập tức tăng thêm lòng dũng cảm, bước tới một chút.
Lúc đến gần, đột nhiên Vũ Lai Bảo tăng tốc bước chân, đi tới trước mặt Lâm Tịch, Lâm Tịch mím môi cười một tiếng, người này, còn biết phải bảo vệ nàng đấy.

Khi hai người bước vào, thấy rõ dưới tàng cây là một lão giả râu tóc bạc trắng, hai mắt nhắm nghiền, áo trắng dính máu, xem ra là bị thương rất nặng nên hôn mê.

Khuôn mặt lão giả trắng bệch, phía trên râu ria cũng là máu, dù sao Vũ Lai Bảo chỉ có mười tuổi, lòng bàn tay lôi kéo Lâm Tịch thấm đầy mồ hôi, còn có hơi run rẩy.

Lâm Tịch cũng hơi sững sờ, vậy phải làm sao bây giờ!

Đang do dự, lão giả thở dài một hơi, từ từ tỉnh lại, nhìn thấy trước mặt mình là hai đứa trẻ nông thôn làn da hơi đen ăn mặc nghèo túng, một lòng khẩn trương liền buông xuống.

Ông lão áo trắng giãy dụa muốn lấy ít đồ từ trên người, nhưng mà bị trọng thương ngay cả động cũng động không được, bất đắc dĩ thở dài, lão giả thầm nghĩ: Không nghĩ tới Khúc Cửu Tiêu ta cũng có một ngày như thế!

Không ngờ Vũ Lai Bảo vậy mà khom người thi lễ đối với lão đầu, thái độ cực kỳ kính cẩn: "Lão thần tiên, có phải là người nói cho tỷ tỷ những thảo dược kia hay không? Chúng ta cũng không có tiết lộ chuyện của người, tại sao người vẫn biến thành như vậy?"

Lâm Tịch nghe xong, không khỏi dở khóc dở cười.

Vốn dĩ Nam Bình Ao cũng không có gương mặt lạ nào, vì vậy Vũ Lai Bảo cho rằng lão giả là lão đầu râu bạc trong giấc mộng do Lâm Tịch bịa ra! Mà vết thương chồng chất trên người lão đầu thì bị Vũ Lai Bảo cắt câu lấy nghĩa* cho rằng là có người tiết lộ Thiên cơ gây nên.

*Cắt câu lấy nghĩa: Lấy một câu trong lời nói của người khác rồi giải thích theo ý của mình.

Lão đầu mới tỉnh lại sau cơn hôn mê, đầu óc cũng không rõ ràng lắm, nghe vậy không khỏi sững sốt, trên mặt tràn đầy cảnh giác: "Các ngươi là môn hạ của người phương nào? Có thể nhận biết lão phu?"

Mẹ nó!

Lão già lừa đảo, mặt mũi ghê gớm cỡ nào, cũng dám giả mạo thần tiên?

Lâm Tịch cũng mê, lão già, độ dày da mặt này của ngài, tường nhà tỷ cũng không phục chỉ phục ngươi!

Vũ Lai Bảo nghe xong, quả nhiên như vậy, lập tức buông xuống đề phòng, ngồi xổm ở trước mặt lão đầu hỏi: "Lão thần tiên, chúng ta không phải Môn Hạ, Môn Hạ thôn cách nơi này hơn hai mươi dặm đường nữa, chúng ta là người Nam Bình Ao, ta gọi Vũ Lai Bảo."

Nước mắt Lâm Tịch giàn giụa: Bình thường tiểu tử này thật cơ trí, tại sao hôm nay lại không đáng tin cậy chứ!

Vừa nhìn lão già lừa đảo này cũng không phải là người bình thường, ăn mặc cầu kỳ, hai mắt sáng ngời, khí thế nghiêm nghị, rất giống những người cổ trang trong TV như đại hiệp, minh chủ mặt hàng linh tinh, chắc chắn không phải người bọn họ có thể trêu chọc nổi, nhưng mà bây giờ đệ đệ ngu xuẩn của mình đã tự giới thiệu, nếu như vì vậy mà buông tay mặc kệ, nếu lão đầu chết thì thôi, ngộ nhỡ không chết, hiện tại bọn họ thấy chết không cứu rất có thể sẽ khiến toàn bộ Vũ gia bị chém giết san thành bình địa.

Lâm Tịch cũng không có cách nào, đối với lão giả hành lễ một cái: "Lão gia gia, có phải là người muốn tìm thứ gì hay không? Xin cứ việc phân phó đệ đệ ta là được, có thể giúp được cái gì, chỉ cần đủ khả năng, chúng ta nhất định sẽ không từ chối."

Chương 32: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 8

Cho dù thế nào, cũng là khác biệt nam nữ, không thể để nàng một tiểu cô nương đi lục lọi trên người một lão đầu.

Lão đầu cũng không nói nhảm, đối với Vũ Lai Bảo nói: "Ở.. Ở bên trong trong túi trên ngực ta, màu lam.. Lam.."

Vũ Lai Bảo nhìn lão giả ngay cả nói chuyện cũng tốn sức, không chờ lão ta nói hết lời đã duỗi tay lục lọi trong ngực lão giả, quả nhiên tìm được một túi da nhỏ, chế tác cực kỳ tinh xảo, rất mỏng nhưng dáng vẻ vô cùng bền chắc.

Vũ Lai Bảo mở túi ra, bên trong là mấy tấm ngân phiếu, vài khối bạc vụn và hơn mười miếng vàng lá, còn có ba cái bình rất nhỏ màu lam màu đỏ và màu đen. Vũ Lai Bảo cầm bình màu lam nhìn lão đầu, trong mắt mang theo dò hỏi.

Lão giả gật đầu một cái: "Chính là cái này.. Cái này, cho ta ba.. Ba viên.."

Lão đầu này cũng đã không thể tự mình mở ra cái bình nho nhỏ, Lâm Tịch hơi hối hận, vừa rồi trực tiếp lôi kéo Vũ Lai Bảo chạy trốn là xong chuyện, đoán chừng lão già lừa đảo này cũng chống đỡ không được bao lâu thì sẽ thật sự đi gặp thần tiên đấy.

Lão đầu miễn cưỡng dùng đôi tay run rẩy nuốt viên thuốc vào, nhắm mắt một lát, lúc mở mắt ra lần nữa, khí thế cả người cũng thay đổi!

"Mang lão phu đến nhà các ngươi." Ý vị trong lời nói của lão đầu không cho phép từ chối, trong lòng Lâm Tịch lập tức không thoải mái, dù sao ta cũng cứu ngươi đúng không? Ngươi trở mặt vô tình như vậy thật sự được chứ?

Nhưng mà cũng không biết hôm nay Vũ Lai Bảo xảy ra chuyện gì, đầu giống như bị lừa đá, lão đầu bảo làm gì thì làm cái đó, thật sự là chỉ đâu đánh đó, ngay cả đối mặt Vũ cha hắn cũng không nghe lời như vậy.

Lão đầu mân mê mặt đất một lúc, xóa đi tất cả dấu vết lão ta để lại, rồi mở bình màu đen ra, từ bên trong đổ ra vài giọt chất lỏng trong suốt, chỉ một lát liền có một mùi hương kì lạ xông vào mũi.

Lâm Tịch và Vũ Lai Bảo cũng không biết lão đầu làm những việc này có dụng ý gì, chỉ ngây ngốc nhìn lão ta giày vò.

Sau một thời gian, lão đầu liền đứng dậy, thản nhiên nói: "Đi thôi!"

Trên vai lão đầu có thương tích, một thân áo trắng không nhiễm hạt bụi nhìn rất chói mắt, vì thế cầm tấm vải thô dính đầy bụi bẩn của Vũ Lai Bảo khoác lên vai, cũng có thể che giấu.

Cũng không biết lão đầu cho mình dùng là thuốc gì, rõ ràng một khắc đồng hồ trước vẫn còn thoi thóp ngay cả lời nói cũng nói không ra, kết quả sau khi ăn xong mặc dù không có sinh long hoạt hổ*, nhưng cũng bước đi như bay, tốc độ nhanh hơn so với Lâm Tịch một chút.

*Sinh long hoạt hổ (生龙活虎): Là thành ngữ tiếng Trung có nghĩa là khoẻ như vâm, mạnh như rồng như hổ, sinh khí dồi dào.

Mắt thấy một đường vô sự sắp đến cửa thôn, Lâm Tịch cẩn thận thêm một chút, vẫy tay gọi Vũ Lai Bảo tới: "Tiểu Bảo, ngươi đi nhanh một chút, nhìn xem trên đường về nhà có người hay không, nếu là không có ai thì không sao, có người lập tức gào to lên một tiếng."

Vũ Lai Bảo sảng khoái đồng ý, đi vài bước vượt lên phía trước.

Lâm Tịch quay đầu, thấy trong mắt lão đầu hiện lên một chút khen ngợi: "Ngược lại nha đầu ngươi rất cẩn thận."
Ấn tượng của Lâm Tịch đối với lão già lừa đảo này càng ngày càng kém, mặt đen lại nói: "Lão nhân gia ngài dưỡng thương tốt rồi, phủi mông chạy trốn một cái, chúng ta tiểu hộ nghèo còn phải ở đây kiếm sống đấy, tính mệnh cả nhà năm người, không dám không cẩn thận!"

"Yên tâm, có ta ở đây.."

Không đợi lão đầu khoác lác xong, Lâm Tịch liền lạnh lùng nói: "Cũng bởi vì có ngươi ở đây, ta mới không yên tâm!"

Lão đầu:.

Hai người dọc theo đường nhỏ đang đi về phía trước, bỗng nghe trước mặt truyền đến tiếng Vũ Lai Bảo âm lượng có thể so sánh với loa công suất lớn: "Lão Trung thúc, người muốn đi đâu vậy!"

Giọng nói tức giận của một lão đầu truyền tới: "Ngươi tiểu tử này, lớn tiếng như thế là muốn làm điếc tai lão già này sao? Dọa chết người."

"Ha ha, không phải ta cố ý, gần đây cũng không biết thế nào, giọng lớn như vậy!" Đây là giọng cười làm lành của Vũ Lai Bảo, chẳng qua âm lượng phát ra to rõ, đoán chừng cũng có thể nhìn thấy đầu lưỡi.

Lâm Tịch vừa nghe cũng biết, chắc chắn lão Trung thúc đi về phía bên này, phải làm sao bây giờ? Vậy mà thấy vẻ mặt lão già lừa đảo kia không chút hoang mang còn cười xấu xa, giống như chờ nhìn đến chuyện cười của nàng, trong lòng Lâm Tịch buồn bực, không quan tâm đẩy lão đầu ngồi dưới đất, sau đó xoay người giả vờ ngồi phía sau lưng lão đầu, cầm sọt mây đặt ở bên chân, rồi cầm mũ rơm đan từ nhánh cây quạt mát, vừa vặn che kín thân ảnh của lão đầu.

Đợi đến lúc lão Trung thúc đi qua, Lâm Tịch đứng dậy, mang sọt trên lưng, đắc ý thè lưỡi làm mặt quỷ đối với lão đầu mặt đã đen đến mức có thể nhỏ ra mực: "Đi thôi!"

Ngược lại lão đầu cũng có thể nhịn, không nói một lời đi theo hai tỷ đệ đến sân nhỏ Vũ gia.

Lão đầu hỏi phòng nào là của Lâm Tịch, không chút khách khí đi vào, sau đó phân phó bọn họ nấu nước.Cũng không biết Vũ Lai Bảo trúng tà gì, ngoan không tưởng tượng nổi, giống như lửa thiêu mông ôm bó củi tới, Lâm Tịch nhóm lửa nấu nước, lại giúp đỡ lão đầu rửa sạch vết thương, xé áo trắng trên người lão thành vải, rửa sạch sẽ dùng làm băng vải. Cũng may là mùa hè, đồ vật phơi khô rất nhanh, Lâm Tịch giúp lão đầu rắc một loại thuốc bột không biết lão ta mò ra từ nơi nào, rồi băng bó kỹ lưỡng vết thương cho lão.

Xét thấy thái độ ác liệt của lão, lúc Lâm Tịch buộc lại cố ý tay chân vụng về, hại lão đầu chịu thật nhiều đau khổ, nhưng mà lão đầu này thật sự kiên cường, không nói tiếng nào, sau đó Lâm Tịch cũng hơi ngượng ngùng, nên không đùa dai nữa.

Lão đầu chỉ nói một tiếng không nên quấy rầy ta, sau đó liền bất tỉnh ngủ mất.

Lâm Tịch lặng lẽ lôi kéo Vũ Lai Bảo ra khỏi phòng, nhỏ giọng hỏi Vũ Lai Bảo: "Không ai nhìn thấy chứ."

"Ừm, cũng chỉ gặp lão Trung thúc. Nhị Nha, các ngươi làm thế nào tránh được, phía sau cũng không có gì có thể che giấu, ta cũng đã có thể nghĩ lần này xong rồi, chắc chắn lão Trung thúc sẽ nhìn thấy."

Lâm Tịch gõ một cái lên đầu Vũ Lai Bảo: "Gọi Nhị tỷ!" Sau đó nói đại khái một lần, Vũ Lai Bảo càng nghe con mắt càng sáng: "Nhị Nha, không nhìn ra, ngươi thật sự thông minh đó!"

Lâm Tịch cúi đầu không nói, nhớ tới vẻ mặt lão già lừa đảo đen như đáy nồi, bị một nha đầu cưỡi ở trên cổ, đoán chừng bất kỳ một nam nhân cổ đại nào cũng sẽ coi là vô cùng nhục nhã, không phải ai cũng giống như Hàn Tín* có thể chịu đựng.

* Hàn Tín (230 TCN - 196 TCN): Thường được gọi theo tước hiệu là Hoài Âm hầu, là một danh tướng bách chiến bách thắng, thiên hạ vô địch, được Hán Cao Tổ Lưu Bang ca ngợi là "Nắm trong tay trăm vạn quân đã đánh là thắng, tiến công là nhất định lấy thì ta không bằng Hoài Âm hầu" thời Hán Sở tranh hùng.

Cùng với Trương Lương và Tiêu Hà, ông là một trong "Hán sơ tam kiệt" có công rất lớn giúp Hán Cao Tổ Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ, lập nên nhà Hán kéo dài 400 năm.

Buổi tối Vũ cha Vũ mẹ trở về, lão đầu vẫn ngủ mê không tỉnh.

Vũ Lai Bảo giống như lập được nhiều công lớn líu ríu nói ra bọn họ gặp được lão thần tiên như thế nào, thông minh nhanh nhẹn như thế nào thần không biết quỷ không hay mang lão thần tiên trở về nhà, lúc ấy Vũ cha Vũ mẹ vừa nghe đã muốn đi qua bái kiến, Lâm Tịch cũng không biết làm sao giải thích đó là một lão già lừa đảo, cùng lão đầu nàng nằm mơ không có bất cứ quan hệ gì. Nhưng vừa thay đổi ý nghĩ, vẫn nên cứ tiếp tục hiểu lầm như vậy đi, lão đầu này một thân máu mười phần thì tám chín là kẻ thù truy sát gây ra, nếu như ăn ngay nói thật, đoán chừng lão đầu không đi, mỗi ngày Vũ cha Vũ mẹ sẽ sống trong lo lắng đề phòng, dứt khoát để mình một người lo lắng hãi hùng là được rồi.

Ta thiện lương cỡ nào ta chứ, Lâm Tịch tự mình cho điểm khen thưởng.

Hiện tại Lưu thị và Vũ cha đi đứng rất linh hoạt, cũng không còn đau đớn nhức mỏi khó nhịn mỗi khi trời mưa gió thổi, ấn tượng sâu sắc bởi đơn thuốc của lão thần tiên linh nghiệm, cho nên rất kính sợ đối với lão Tiên gia trong miệng Lâm Tịch, cả nhà lập tức quyết định, nhất định phải giữ kín như bưng, tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào biết trong nhà có người như thế tồn tại.

"Vậy ngộ nhỡ bị người khác nhìn thấy thì sao?" Vũ Lai Bảo hỏi.

Lưu thị suy nghĩ, nói là biểu cữu bà con xa tới tìm người thân.

Cũng may vị trí phòng ở Vũ gia khá lệch, vì vậy chỉ đơn độc một cái nhà này, lẻ loi trơ trọi đứng ở hướng tây bắc của thôn, dưới tình huống bình thường, thật sự không có nhiều người đến trước cửa, không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chắc hẳn bí mật này sẽ không được tiết lộ.

Chương 33: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 9

Hiện tại có một lão đầu tử không thể giải thích được đang ở phòng của mình, Lâm Tịch và Vũ Lam đành phải dọn đến chen chúc cùng Vũ cha Vũ mẹ, cũng may căn phòng khá rộng rãi, bởi vì là mùa hè không cần đắp chăn, một nhà năm miệng ăn mới không bị nóng đến mức nổi rôm sẩy.

Lưu thị vẫn luôn lo lắng chuyện lão đầu bất tỉnh quá lâu.

Lâm Tịch chuẩn bị sang đó nhìn xem, thấy sắc mặt lão hồng nhuận, hô hấp đều đặn, cũng không có bất kỳ dấu hiệu phát sốt nào, cộng thêm giọng điệu rất chắn chắc của lão trước khi đi ngủ, đoán chừng lão đầu không có gì đáng ngại.

Lâm Tịch rất tò mò đối với thân phận thần bí của lão đầu, thoạt nhìn giống dáng vẻ của một cao thủ, tính tình hơi kì lạ, làm việc không có giới hạn, hơn nữa trên người còn mang theo thuốc viên thần kỳ như vậy, con hàng này nhìn mặt giống đại hiệp, hành vi giống ma giáo giáo chủ, lấy đồ dùng ra lại hơi giống thần y, Lâm Tịch vò đầu, cho nên lão già giống như sương mù, mưa và gió, chỉ là mẹ nó không giống người tốt.

Lâm Tịch quyết định, chờ lão đầu tỉnh lại phải tranh thủ đuổi lão đi, giữ lại tai họa này trong nhà, sớm muộn cũng xui xẻo.

Tòa miếu nhỏ Vũ gia này của họ không thể chứa nổi vị đại thần như lão đầu!

Ngày hôm sau, Vũ cha Vũ mẹ vẫn giống như mọi ngày đã ra ngoài đồng từ sáng sớm, không thể để người khác trông thấy dị thường trong nhà!

Vũ Lam còn đang ngủ, Vũ Lai Bảo chảy nước miếng gần như có thể rửa mặt.

Hai con heo, chỉ biết ngủ! Đã nói sau này muốn giúp đỡ mình đâu?

Miệng Lâm Tịch vừa lầm bầm vừa nhóm lửa nấu cơm. Cảm thấy mình có xu hướng phát triển thành bệnh nhân mắc hội chứng mãn kinh của Lưu thị, càng ngày càng lảm nhảm.

"Ngay cả lợn cũng không ăn bánh bột ngô thô ráp này, món canh này một chút dầu ăn cũng không có, cái đống đen sì giống như phân này có thể ăn sao? Không phải ngươi định dùng mấy thứ này chiêu đãi lão phu chứ?"

Lâm Tịch quay đầu nhìn lại, lão đầu đi tới với vẻ mặt tràn đầy ghét bỏ.

Lâm Tịch bĩu môi: "Ngươi suy nghĩ nhiều, vốn dĩ không có có phần cho ngươi."

Biểu hiện trên mặt lão đầu rạn nứt một chút, Lâm Tịch cũng hơi buồn bực, tỉnh lại thì lập tức xéo đi giống những cao thủ trong phim truyền hình không tốt sao? Sau đó nàng quay lại phòng của mình, phát hiện cao nhân đã rời khỏi, trên bàn chỉ có một xấp ngân phiếu và vài miếng vàng lá..

Lâm Tịch biết trên người lão đầu có bao nhiêu tiền, tự động ảo tưởng toàn bộ cho mình.

Nước miếng Lâm Tịch sắp chảy xuống, đây cũng là cách làm giàu đấy! Nàng hi vọng cỡ nào kịch bản quân có thể đến dựa theo tưởng tượng của nàng.

Cũng chẳng có tác dụng gì.

Lão đầu chướng mắt vẫn như cũ sống sờ sờ lúc ẩn lúc hiện ở trước mắt nàng, chết cũng không chịu rời đi.

Lâm Tịch cầm lấy đống đồ ăn mà lão đầu nói giống như phân, đặt lên thớt gỗ cắt thành những lát hơi mỏng, sau đó lại cắt thành sợi nhỏ, cho vào trong bát làm bằng gốm, rắc muối ăn lên trộn đều, rồi thêm vào một ít bột rau thơm.

Ôi! Lâm Tịch thở dài một tiếng, nếu như có sa tế thì tốt, nếu như lại thêm một ít dầu mè, hai chữ -- hoàn mỹ!

Nhưng mà dường như trong trí nhớ Vũ Đồng, hạt tiêu là thứ rất đắt đỏ mà hương vị lại kỳ lạ, còn quả ớt thì dứt khoát không có. Xem như có quả ớt, nếu như nàng dám can đảm dùng một chút dầu nành trong nhà làm sa tế để nêm gia vị cho một bát dưa muối, đoán chừng trong ba ngày tới Lưu thị có thể đánh nàng!Ôi! Lại thở dài một tiếng, Lâm Tịch ngồi xổm xuống thuần thục cho thêm củi vào bếp lò.

Lão đầu trơ mặt ra tự hạ thấp thân phận ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, trên mặt mang biểu cảm kì dị: "Tiểu nha đầu, lão phu xem ngươi xương cốt thanh kỳ, hai mắt sáng ngời, ẩn chứa hào quang lộng lẫy, chính là một kỳ tài trong vạn người.."

Hửm? Lời kịch này, hơi quen thuộc nha!

Vẻ mặt Lâm Tịch vội vàng nghiêm túc hỏi lão đầu: "Vậy có phải ngươi có một bản <<Như Lai Thần Chưởng>> muốn bán cho ta, hơn nữa sau này phải nhờ vào ta mới có thể cứu vớt thế giới hay không?"

Râu tóc lão đầu trắng như tuyết, biểu tình triệt để rạn nứt, phối hợp ánh mắt ngây ngốc, không khỏi cảm thấy vui vẻ, hơi có vẻ ngây ngô đáng yêu: "Quả thật muốn dạy ngươi một môn công phu, chẳng qua Như Lai là cái thứ gì?"

"Ngươi đừng quan tâm là thứ gì, chỉ hỏi ngươi có phải muốn thu tiền hay không!" Lâm Tịch rất không kiên nhẫn, đứng dậy dọn xong bát đũa, cha mẹ chuẩn bị trở về, nhưng mà lão già chết tiệt không chịu tự mình rời đi, Lâm Tịch lại không dám đuổi lão.

Lâm Tịch hơi bực bội, chẳng lẽ lão không biết mình bị thương như thế nào?

Ngộ nhỡ kẻ thù của ngươi tìm tới nơi này sẽ liên lụy đến cả nhà chúng ta, tốt xấu cũng coi như là ân nhân cứu mạng ngươi, ngươi lấy oán trả ơn như vậy thật sự được chứ?

"Không cần tiền, từ trước tới nay lão phu đều xem tiền tài như cặn bã! Lão nhân gia ta chỉ muốn báo ân cứu mạng của ngươi!" Lão đầu dõng dạc.

Lâm Tịch mắt trợn trắng, tốt, vậy ngươi để lại cặn bã rồi nhanh chóng xéo đi, còn.. Báo ân, giống như ngươi bây giờ là báo thù đúng không?

"Nhị Nha còn không mau quỳ xuống cho lão thần tiên!" Lưu thị vừa trở về, vào cửa đã nghe được đối thoại giữa Lâm Tịch và lão đầu, vừa nghe lão Tiên gia này muốn dạy này nọ cho nữ nhi của mình, lập tức vô cùng vui mừng, cái khác không quan trọng, chủ yếu là không cần tiền! Không cần tiền! Không cần tiền!
Chuyện quan trọng phải nói ba lần!

Lưu thị thấy dáng vẻ ngu ngốc của nữ nhi mình, một chân bay lên đá chính xác vào trên bắp chân nàng, Lâm Tịch trực tiếp ngã sấp xuống đầu cúi sát đất quỳ gối ở trước mặt lão đầu.

Lâm Tịch rơi nước mắt: Mẹ, người mời không phải sư phụ, là ôn thần đấy!

Kế tiếp mọi chuyện đều thuận lý thành chương, lão đầu yên tâm thoải mái uống trà sư phụ của Lâm Tịch, thân phận cũng từ người đáng thương được cứu giúp lắc mình biến hóa thành sư phụ cao cao tại thượng*. Lưu thị còn tận tâm chỉ bảo đối với Lâm Tịch, không cho phép không biết lớn nhỏ, nhất định phải tôn trọng đối sư phụ, thậm chí còn phải tôn trọng hơn so với bà và Vũ cha.

*Cao cao tại thượng (高高在上): Có địa vị cao, còn để chỉ lãnh đạo rời xa quần chúng, rời xa thực tế.

Đối với Lưu thị mù chữ mà nói, có thể nói ra tôn trọng đã thật sự không dễ dàng, cuối cùng, Lưu thị lại uy hiếp nói: "Nếu như ta biết ngươi bất kính đối lão thần tiên, lão nương đánh gãy chân của ngươi!"

Được rồi, cuộc sống đã khổ bức như thế, lại khổ cực thêm một chút thì ngại gì?

Lâm Tịch hoàn toàn nhận mệnh, nếu như đã là sư phụ, tốt xấu cũng nên thông báo một chút lai lịch, phải cho nàng biết sắp học tập cái gì, dù thế nào cũng không phải là học trò lừa gạt chứ?

Lão đầu cũng không nói mình là ai, chỉ nói muốn dạy cho Lâm Tịch một môn tuyệt thế công pháp, tên là hai mươi Đoạn Cẩm.

Lâm Tịch khịt mũi coi thường: "Ta nói lão lừa gạt.. Sư phụ, ta đã từng nghe nói sáu Đoạn Cẩm, tám Đoạn Cẩm, mười hai Đoạn Cẩm, nhưng mà chưa từng nghe nói trên đời này còn có hai mươi Đoạn Cẩm."

Lão đầu khinh bỉ nhìn Lâm Tịch một chút: "Tiểu nha đầu biết cái gì? Sáu Đoạn Cẩm, tám Đoạn Cẩm cùng hai mươi Đoạn Cẩm của lão phu là mắt cá so với trân châu, đom đóm so với trăng sáng, những thứ kia tu tập mười năm tám năm mới có thể thấy hiệu quả, nhiều nhất là cường thân kiện thể, hai mươi, ba mươi năm thì không sinh bách bệnh, chỉ thế thôi. Hai mươi Đoạn Cẩm này của lão phu, được đặt tên dựa theo tổng cộng hai mươi kinh mạch và kinh tuyến của nhân thể*, bao gồm mười hai kinh mạch chính và tám kinh tuyến. Người tu tập kinh mạch thông suốt, thân nhẹ giống như yến, mạnh mẽ như trâu và nhanh như một con báo."

*Nhân thể: Cơ thể con người.

"Ồ? Nói ra ngược lại rất thần kì, vậy ta chính là người có kinh mạch thông suốt à?" Lâm Tịch hỏi.

Lão đầu thản nhiên nhìn Lâm Tịch một chút, đừng nói là ánh mắt, nàng cảm thấy ngay cả bên trong bộ râu trắng cũng khinh bỉ mình: "Cũng không phải! Thân thể này của ngươi, kinh mạch tắc nghẽn, còn bị đứt gãy một kinh tuyến."

Lâm Tịch nói: "Vậy nếu thể chất ta như vậy tu luyện hai mươi Đoạn Cẩm sẽ có hiệu quả gì?"

"Người có kinh mạch tắc nghẽn tu luyện, đau nhức như dao cắt rìu đục, người đứt gãy kinh mạch tu luyện, lập tức mất mạng!"

Mẹ nó!

Lâm Tịch giơ ngón tay giữa lên: "Vậy ngươi nói nửa ngày không phải là vô ích à, báo ân, ta nhìn ngươi là muốn báo thù phải không?"

Lão đầu tức giận đối với Lâm Tịch nói: "Tiểu nha đầu không biết tốt xấu! Nếu không phải lão phu nhìn ra thể chất của ngươi trời sinh đã có vấn đề, nhiều nhất chỉ có thể sống hơn hai lăm tuổi ta mới lười phải dạy ngươi!"

Chương 34: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 10

Lão đầu nhìn vẻ mặt xem thường của Lâm Tịch, râu nhảy dựng lên, nói: "Ngươi đừng không tin, ta hỏi ngươi, có phải chân trái ngươi thường tê liệt, rút gân, buổi tối lồng ngực thường xuyên đau thắt khó chịu hay không?"

Vốn dĩ vẻ mặt Lâm Tịch đang là "Ta không nghe ta không nghe" đừng nói thêm nữa, vừa nghe lời của lão đầu, lập tức ngây dại!

Lão đầu nói không sai một chút nào!

Lão đầu vừa nhìn nét mặt của nàng liền lộ ra dáng vẻ cười trên nỗi đau của người khác: "Ngươi cảm thấy là ngươi đã cứu một mạng của lão đầu ta? Nhân quả thế gian rất khó mà nói. Sao có thể biết bây giờ là ta cứu ngươi hay là ngươi tự cứu chứ? Nếu như tu tập hai mươi Đoạn Cẩm này, chắc chắn phải chịu nỗi đau khó có thể chịu đựng được, khoan tim nứt xương, trên đời rất khó để tìm được cực hình như thế, nhất là hai năm đầu tiên. Còn kinh mạch đứt gãy mất mạng đã nhắc đến, ta tự có phương pháp cứu ngươi, học hay không học tùy ý ngươi, ta không ép buộc."

Lão đầu nói xong lấy ra vài miếng vàng lá từ trong ngực: "Những thứ này có thể đủ cho cả nhà ngươi mua ruộng đất, áo cơm không lo làm nhà giàu tiêu dao một đời! Nếu như ngươi quyết tâm không học, lúc này ta sẽ rời đi, những thứ này thuộc về ngươi, cũng coi như kết thúc nhân quả giữa ngươi và ta."

Lão đầu nói xong, cả người vân đạm phong khinh, dáng vẻ thế ngoại cao nhân, chỗ nào còn đáng khinh hèn mọn như lúc trước?

Lâm Tịch mau chảy nước mắt, nếu như hôm qua lão đầu tử nói những lời này, mình sẽ vui mừng biết bao nhiêu! Chắc chắn sẽ lựa chọn B, giữ lại vàng lá để lão đầu xéo đi, có tiền đủ loại mua mua mua, sau đó lại tìm mấy người đánh Lam cóc một trận, nhiệm vụ của mình lập tức hoàn thành!

Nhưng mà bây giờ, bảo nàng che giấu lương tâm chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ mà không để ý tính mạng nguyên chủ, thật sự là nàng có chút không đành lòng.

Từ nhiệm vụ thứ nhất nàng đã hiểu, sau khi mình giúp nguyên chủ hoàn thành tâm nguyện, nguyên chủ sẽ trở lại, nhìn xem Tô Lan Hinh vô cùng cảm kích đối với mình cũng biết, nếu như có thể sống như mình mong muốn, ai mẹ nó sẽ muốn chết!

Nếu như ở thế giới này mình hoàn thành nhiệm vụ phủi mông rời đi, sau đó Vũ Đồng trở về, sau đó vui vẻ sống hai ngày, sau đó đã không có sau đó..

Ôi!

Lâm Tịch phạm vào chứng lựa chọn khó khăn..

Đột nhiên Lâm Tịch ngẩng đầu lên nhìn về phía lão đầu: "Như vậy lúc trước ngươi nói ta xương cốt thanh kỳ gì đó linh tinh, cũng là lừa gạt ta, cũng chỉ vì sợ ta chết yểu mới khiến ta theo ngươi học cái này?"

"Ừm." Lão đầu nhẹ gật đầu: "Bình thường tiểu nha đầu biết mình sống không quá hai lăm tuổi đoán chừng sẽ dọa điên, cho dù không điên, cũng là cả ngày sống thờ ơ ngồi ăn rồi chờ chết mà thôi. Lá gan của ngươi cũng không nhỏ."

Lúc này ngược lại lão đầu có vài phần kính trọng đối với Lâm Tịch.

Không nghĩ tới, hóa ra lão lừa gạt.. Sư phụ là người rất hiền lành tốt bụng đấy! Lâm Tịch dường như bị xúc động.

"Vậy, nếu như ta chịu đi theo ngươi học, cần bao lâu mới có thể học thành?" Lâm Tịch hỏi.

"Nhanh thì năm năm, chậm thì mười hai năm." Lão đầu rất chắc chắn nói."Nói con số cũng rất cụ thể nha! Ngươi xác định?" Lâm Tịch rất nghi ngờ.

"Nếu như thuận lợi, năm năm sau kinh mạch của ngươi sẽ cứng cáp hơn so với thường nhân, thân thể dĩ nhiên sẽ tốt, không thuận lợi à, mười hai năm sau tròn hai mươi lăm tuổi, ngươi lập tức sẽ chết."

Lâm Tịch: →_→

Lâm Tịch suy nghĩ một chút, mình vừa đi theo lão đầu học tập vừa cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ, đến lúc đó coi như nguyên chủ trở về, cũng có thể tiếp tục tu luyện hai mươi Đoạn Cẩm, về phần có thể sống nữa hay không, vậy phải xem vận mệnh của nàng.

Nếu như hiện tại mình lựa chọn giữ lại vàng lá, rất nhanh liền có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mà khẳng định nguyên chủ phải chết lúc hai mươi lăm tuổi kết thúc một đời ngắn ngủi của nàng.

Hai mươi lăm tuổi, độ tuổi như hoa, chẳng phải mình cũng bị hại chết vào những năm tháng như hoa đó bỏ lại cha mẹ lớn tuổi sao? Đột nhiên nàng lập tức nhớ tới người cha còng thở hổn hển và người mẹ tóc mai bạc trắng đầy rẫy bi thương, hai khuôn mặt cùng khuôn mặt của Vũ cha và Lưu thị không ngừng chồng chéo, chồng chéo..

Lâm Tịch nhắm mắt lại, đau thì đau đi, nhớ lại đoạn thời gian bên trong vòng tay bình an, khoan tim nứt xương cũng chỉ là như vậy! Lão nương không sợ!

Nói nàng người tốt cũng được, thánh mẫu cũng tốt, nếu như thế gian này chỉ có lạnh nhạt và dối trá, lục đục với nhau, lẽ nào dạy ta phụ người trong thiên hạ, như vậy thế giới này tồn tại còn có ý nghĩa gì?

Vũ Đồng, một phần đau nhức này, Lâm Tịch ta thay ngươi chống đỡ, chỉ mong ngươi trở về phải biết quý trọng năm tháng của ngươi, chớ có phụ lòng ta..

Nghĩ tới đây, Lâm Tịch cung kính quỳ xuống, thật lòng thành ý dập đầu lạy lão đầu ba cái: "Sư phụ ở trên, đệ tử Lâm.. Vũ Đồng dập đầu cho người!"Dưới kích động suýt nữa nàng nói ra tên của mình, trong ánh mắt lão đầu hiện ra một chút hiểu rõ, trên mặt lại bất động thanh sắc, bình tĩnh nhận lễ của Lâm Tịch.

Lão đầu hỏi: "Sẽ rất đau đớn, ngươi xác định sẽ không hối hận?"

Lâm Tịch gật đầu: "Không hối hận!" Lão đầu lấy ra một tờ ngân phiếu từ trong ngực, thản nhiên nói: "Nghe Vũ tiểu tử nói, ngày mai các ngươi muốn đi chợ bán những thảo dược kia đổi mấy đồng tiền mà tiêu? Ôi! Tiểu nha đầu ý nghĩ hão huyền, những thảo dược hư hỏng này của ngươi, bán cho tiệm thuốc cũng không đủ để ngươi ngồi tập xe đi về."

Bởi vì Nam Bình Ao và mấy thôn gần đây đi chợ phiên cùng thị trấn khoảng cách đều rất xa, tất cả mọi người vô cùng nghèo khó, rất ít hộ gia đình có thể nuôi nổi xe bò trong nhà, vì vậy tập xe liền đúng thời cơ mà ra đời.

Chủ yếu là đi về cùng ngày, thu lệ phí rẻ tiền, vừa miễn hai chân đi đường vất vả vừa có thể tiết tiết kiệm thời gian, mà đánh xe cũng có thể miễn cưỡng sống tạm, vì vậy xe này được gọi là tập xe.

Mặt già Lâm Tịch đỏ ửng, nàng chỉ biết trong thế giới nàng sống những thảo dược đó có thể bán một số tiền, cũng thật sự quên mất nơi này cũng không phải là hiện đại thiếu thốn tài nguyên.

Lão đầu lại nói: "Ngươi đã thật lòng gọi ta một tiếng sư phụ, ngươi phải hiếu kính ta thật tốt. Lão đầu tử vừa bị thương, cần bồi bổ, hiện tại ta lại không thể tự mình đi trong tình huống này, buổi sáng thức ăn heo đó của các ngươi lão đầu tử ăn không quen, cầm cái này đổi bạc mua cho ta một ít thịt, dù sao chắc chắn mua thịt cá là được, mua thêm lưỡi vịt ướp rượu kho đậu rang, mấy bình rượu ngon, thuận tiện cắt nhiều vải làm bộ y phục cho sư phụ, cũng làm một bộ cho Vũ tiểu tử, lão đầu tử nhìn hắn thuận mắt!"

Lão đầu nói một cách không kiên nhẫn, vung tay ý bảo kết thúc nói: "Tóm lại, một trăm lượng ngân phiếu này nhất định phải tiêu xài, lão đầu tử mặc kệ mua cái gì, nếu như dám dư thừa một đồng trở về cho ta, ngươi chờ lúc luyện công chịu tội đi!"

Lão đầu nói rất không khách khí, nhưng mà Lâm Tịch lại cảm thấy trong lòng nóng hầm hập, đây là lão đầu nhìn ra nhà bọn họ túng thiếu, cho nên muốn giúp bọn họ cải thiện một chút, cũng đã nói đến mức này, kiểu cách nữa liền không có gì hay, vì vậy Lâm Tịch gật đầu một cái, nhu thuận đồng ý.

Lần đầu tiên Lâm Tịch làm cơm tối rất phong phú, mang ra gạo trắng duy nhất trong nhà, còn có trứng dành riêng cho Vũ Lai Bảo cũng dâng hiến ra ngoài, chắp vá cũng có bốn món ăn, chẳng qua là không có thịt, thật lòng cái này không có cách nào.

Hiện tại ánh mắt lão đầu nhìn gà mẹ trong chuồng cũng xanh rồi, Lâm Tịch rất lo lắng lão đầu có thể trong nháy mắt biến thân thành chồn hay không?

Lưu thị vào nhà đã nhìn thấy một bàn thức ăn này, vậy mà còn khen ngợi Lâm Tịch: "Nên hiếu kính sư phụ ngươi thật tốt." Chờ đến khi Lâm Tịch lấy ra ngân phiếu lão đầu cho, lúc ấy Lưu thị vừa nghe đây là một trăm lượng ngân phiếu lập tức trừng mắt, cả đời này bà cũng chưa từng thấy một trăm lạng bạc ròng đấy! Lưu thị nắm tay Vũ cha nói: "Hồng ca, ngươi bấm ta một cái, nhanh lên một chút!"

Vì vậy Vũ cha rất nghe lời vừa bấm Lưu thị vừa bấm mình, hai người cùng đau đến nhe răng trợn mắt lại vô cùng vui vẻ: "Ôi, đau quá, là thật đấy!"

Lâm Tịch:.

Sao cảm giác ánh mắt lão nương nhà mình nhìn ngân phiếu so với sư phụ nhìn gà còn còn đáng sợ hơn?

Thật mất thể diện, sẽ không thể cẩn thận, dè dặt một chút sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau