MAU XUYÊN: PHÁO HÔI NỮ KHÁC LOẠI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mau xuyên: pháo hôi nữ khác loại tu tiên - Chương 26 - Chương 30

Chương 25: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 1

Dung mạo Vũ Lam không tệ, cũng có thể được tính là đệ nhất mỹ nhân trên mười dặm tám thôn, từ sớm đã được một nhà phú thương trấn lên chọn trúng chuẩn bị qua mười lăm tuổi thì gả đi, tương lai ổn thỏa là Thiếu phu nhân nhà phú thương.

Thời gian dài nguyên chủ dinh dưỡng không đầy đủ, hình dáng gầy gò nhỏ bé, nhưng mà nhắc tới cũng kỳ, hai người vợ chồng Vũ gia dung mạo rất bình thường, sinh ba đứa bé một người giá trị nhan sắc cao hơn một người. Mặc dù dung mạo Vũ Đồng không xinh đẹp như Vũ Lam, nhưng cũng là một tiểu mỹ nữ, nên bị tên vô lại thôn bên cạnh Lam Vĩnh Phú để ý tới.

Từ nhỏ cha Lam Vĩnh Phú đã chết, mẹ hắn ta vô cùng cưng chìu nhi tử, nuông chiều đến nỗi chỉ biết ăn nhậu chơi bời, từ nhỏ Lam Vĩnh Phú đã thích ăn con ếch, mẹ hắn ta đi khắp núi đồi bắt cho nhi tử, vì vậy được gọi là "Lam cóc." Đợi đến khi trưởng thành thì bắt đầu cùng những tên tiểu lưu manh gần đó ở một chỗ uống rượu đánh bạc, tụ tập đánh nhau, rốt cuộc có lần mẹ hắn ta nhịn không được đánh hắn ta một bàn tay, kết quả tên Lam cóc này say rượu ra tay không biết nặng nhẹ, thế mà lỡ tay đánh chết mẹ của mình.

Hàng xóm xung quanh cũng biết chuyện gì xảy ra, nhưng mà dân không đưa lên quan không truy hỏi, ngày thường mọi người bị Lam Vĩnh Phú xây dựng ảnh hưởng cũng không ai dám quản chuyện nhà bọn họ.

Mà sau đó hắn ta càng thêm không ai nói không ai quản, mặc kệ, nổi tiếng gần xa là một mối họa lớn, sau lưng mọi người đều gọi hắn ta là "Con cóc."

Có thể không phải là con cóc sao? Nhà chỉ có bốn bức tường, người không có đồng nào, có tiền thì đánh bạc sạch sành sanh, không có tiền thì lừa gạt trộm cướp, mặt hàng như vậy thế mà vừa ý nguyên chủ.

Nguyên chủ cảm thấy bị toàn thế giới vứt bỏ bỗng nhiên có người bắt đầu quan tâm, nguyên chủ kinh nghiệm sống chưa nhiều rất nhanh bị lời nói ngon ngọt của Lam Vĩnh Phú bắt được, cuối cùng vào một ngày bị đệ đệ không vừa ý đá một chân cộng thêm Lưu thị chưa hỏi rõ ràng phải trái đúng sai đã mắng chửi một trận trong lòng hoàn toàn tổn thương, buổi tối hôm đó lặng lẽ đi cùng Lam Vĩnh Phú.

Ngày hôm sau Vũ lão cha và Lưu thị mới biết Nhị nữ nhi luôn luôn im lìm không lên tiếng vậy mà cùng một tên vô lại bỏ trốn, cực kì sợ hãi. Vội vàng đi Lam gia muốn dẫn nguyên chủ về nhà.

Lam Vĩnh Phú vừa được cô vợ xinh đẹp, lúc này đang vui vẻ, đối với Vũ Đồng cũng cẩn thận dịu dàng, trở về mua thêm hai bộ đồ mới và một chút trâm hoa giá rẻ, nguyên chủ có người cưng chìu yêu thương, cảm thấy đây là cuộc sống hạnh phúc nhất, kiên quyết không chịu cùng cha mẹ trở về. Làm sao Vũ lão cha có thể nhìn thấy nữ nhi của mình nhảy vào hố lửa như vậy? Dưới cơn đau buồn đan xen phẫn nộ đầu tiên là mắng nguyên chủ sau đó động thủ cùng Lam Vĩnh Phú, bị đánh một chân tàn phế.

Sau đó cuộc sống bi thảm của Vũ gia bắt đầu, nữ nhi Lưu thị bị lừa gạt, chân trượng phu lại tàn phế, thông gia tương lai nghe nói chuyện này, khước từ hôn sự với Vũ Lam, mạnh mẽ bưu hãn như Lưu thị đã bị đánh sụp, hai mắt bị mắc bệnh. Vì cho Vũ lão cha trị chân, bất đắc dĩ Vũ Lam phải gả làm vợ kế cho một người góa vợ chịu ra hai mươi lượng bạc làm sính lễ, tuổi còn nhỏ đã phải đối mặt hai người con riêng là kế nữ xấp xỉ tuổi mình, nhà người góa vợ xem Vũ Lam như nha đầu sai sử mua được, Vũ Lam không biết ngày đêm hầu hạ một nhà ba người, động một tí bị đánh chửi, bị tra tấn không ra hình dáng. Vũ Lai Bảo cũng chơi bời lêu lổng cả ngày, trong nhà Vũ gia chỉ có bốn bức tường, hai người tỷ tỷ gả đi cũng không vẻ vang, dĩ nhiên cũng không cưới được vợ, càng thêm vò đã mẻ không sợ sứt* sống mơ mơ màng màng.

*Vò đã mẻ không sợ sứt - Vò đã mẻ lại sứt (破罐破摔) là từ câu ngạn ngữ 破罐子破摔 (子 thường đọc nhẹ giọng): Vò đã mẻ rồi thì chính là cái vò mẻ, không cần phải giữ cẩn thận nữa. Nghĩa bóng là vô trách nhiệm, không cầu tiến.Tình cảm mới mẻ của Lam Vĩnh Phú đối với nguyên chủ vừa qua, lập tức lộ ra gương mặt thật. Lại bắt đầu cuộc sống ăn nhậu chơi bời. Miệng thì nói chuyện được không một cô vợ xinh đẹp, Lam Vĩnh Phú không có việc gì thì gọi những hồ bằng cẩu hữu* tới nhà chính mình vui chơi giải trí, không có tiền đánh bạc uống rượu thì tìm nguyên chủ đòi hỏi, nguyên chủ không bỏ ra bạc cũng sẽ bị đánh. Dần dần Lam Vĩnh Phú thiếu nợ càng ngày càng nhiều, rốt cuộc có một ngày, hắn ta nghĩ tới một cách tốt để phát tài, thua bạc đền thân, ai bảo mình cưới phải bà nương* không có bản lãnh chứ!

*Hồ bằng cẩu hữu: Bạn bè không tốt.

*Bà nương: Phụ nữ có chồng.

Ban đầu nguyên chủ thề sống chết không theo sau này từ từ chết lặng, thậm chí cuối cùng một lần phải tiếp đãi rất nhiều chủ nợ, trải qua sống không bằng chết. Thường xuyên như vậy Lam Vĩnh Phú thật sự làm giàu, nguyên chủ chính là một mỹ nhân đầu gỗ, Lam Vĩnh Phú đã sớm chơi chán. Rất nhanh hắn ta ở trấn trên dan díu với một kỹ nữ ngầm rồi mang về trong nhà. Từ đây nguyên chủ chẳng những phải hầu hạ rất nhiều nam nhân, còn phải hầu hạ nữ nhân của trượng phu mình. Vũ lão cha biết được nữ nhi nhà mình trôi qua thê thảm như thế, lần nữa tới cửa muốn dẫn nguyên chủ trở về.

Lam Vĩnh Phú đã sớm không còn một chút tình cảm đối với nguyên chủ, đang chê nguyên chủ vướng bận, giờ phút này Vũ lão cha tới đón nữ nhi vừa lúc hợp ý hắn ta, vì vậy mặt dày vô sỉ nói những năm này nguyên chủ khiến hắn ta bỏ ra không ít tiền bạc, vừa ngu xuẩn vừa vụng về cái gì cũng không biết làm, vì là người cùng quê cho Vũ gia mặt mũi, đưa mười lượng bạc thì có thể đưa nàng mang đi.

Đến lúc này nguyên chủ mới biết được thật ra cha mẹ vẫn đối với mình rất tốt, là tự bản thân nàng nghĩ như vậy, nhưng tất cả đã trở thành như thế rồi, vì không liên lụy cha mẹ, xấu hổ đan xen giận dữ nguyên chủ lập tức đụng đầu chết trước cửa Lam gia.
Lâm Tịch thở dài một tiếng, quả nhiên không làm sẽ không phải chết, bi kịch của nguyên chủ một phần đến từ việc câu thông cùng người trong nhà không tốt, một phần đến từ chính mình nhìn người không rõ, tất nhiên, Lam cặn bã nam càng thêm đáng hận!

Nếu như có thể, Vũ Đồng hi vọng chính mình có thể kiếm được rất nhiều tiền, nàng cảm thấy phần lớn bi kịch của Vũ gia là bởi vì nghèo. Nàng hi vọng có thể để cả nhà có được cuộc sống tốt, không muốn liên lụy cha mẹ và tỷ tỷ, không muốn đệ đệ là kẻ vô tích sự, còn có là nhất định phải trả thù tên cặn bã Lam Vĩnh Phú này.

** ** ** ** ***

Trước đó không lâu một lần nguyên chủ và một người quả phụ trong thôn cùng một chỗ cắt cỏ cho heo "Trùng hợp" gặp được Lam Vĩnh Phú đến Nam Bình Ao, sau đó bắt đầu các kiểu Lam Vĩnh Phú "Ngẫu nhiên gặp" nàng, hiện tại hai người mặc dù còn chưa tới tình trạng muốn bỏ trốn, nhưng mà Lam Vĩnh Phú đã bắt đầu nói lời ngon ngọt đối với nguyên chủ.

Lâm Tịch dựa theo ký ức nguyên chủ, tìm đường trở về nhà. Còn chưa đi vào trong nhà, xa xa đã nghe được giọng Lưu thị truyền đến tiếng mắng chửi lớn: "Trời đất ơi, nha đầu chết tiệt kia bảo nó đi cắt cỏ heo về, không biết đi nơi nào chơi đùa, mấy ngày nay không đánh nó, lại ngứa da rồi! Trời đã sắp tối rồi, nó không đói bụng heo cũng đã bị đói đấy!"

Nguy rồi, Lâm Tịch vừa tiến vào thế giới chưa kịp tiếp thu cốt truyện đã nôn đầy mặt Lam Vĩnh Phú, sau khi tiếp thu cốt truyện thì quên mất chuyện này. Lưu thị mắng hai câu, lại nâng giọng lên hướng vào trong phòng hô: "Hồng ca, nếu không thì ngươi đi tìm một chút đi!" Lưu thị và Vũ lão cha là họ hàng xa, từ nhỏ đã gọi "Hồng ca Hồng ca" thời gian trôi qua mặc dù nghèo khổ một chút, nhưng tình cảm của hai người cũng không tệ lắm.

Chờ Vũ lão cha đưa ống thuốc lào trong tay ra sau lưng, từ trong nhà chính đi ra, Lưu thị lại lải nhải: "Ở phía trước nhà mà tìm thử, tìm không ra ngươi lập tức trở về, Nhị Nha này quỷ đòi nợ, không bớt lo.."

Một bên lải nhải một bên qua loa trộn lẫn đồ ăn và rau cỏ đổ vào trong máng cho gà ăn, trong miệng còn kêu "Ục ục.. Cô cô cô", mấy con gà béo mập khỏe mạnh giống như được mệnh lệnh, chạy vội tới, trong lúc nhất thời, trong máng gà ăn vang lên liên tiếp thanh âm "Cốc cốc cốc".

Gà này được Lưu thị nuôi cực kỳ tỉ mỉ, trứng đẻ ra chẳng những có thể đi chợ đổi vài đồng tiền tiêu vặt mà còn có thể bồi bổ thân thể cho nhi tử, Lai Bảo đang tuổi lớn, không thể qua loa được.

Lưu thị đứng thẳng eo hơi đau nhức, ngẩng đầu đã nhìn thấy Nhị Nha cúi thấp đầu không nói một lời đi theo Vũ Hồng trở về, nhất thời trong lòng giận dữ, bước nhanh đi qua, lập tức một ngón tay đâm ở trên đầu Lâm Tịch, Lâm Tịch vội vàng không kịp chuẩn bị đã bị "Nhất chỉ thiền" này hung hăng đâm suýt chút nữa té ngã, lảo đảo một cái vẫn không ổn định được dứt khoát ngồi trên mặt đất. Nàng cũng không định đứng lên, trực tiếp ôm đùi Lưu thị, miệng nhỏ mở ra, giọng còn hơi trẻ con khóc ròng nói: "Mẹ! Nhị Nha suýt chút nữa thì không về được, hu hu hu.."

Chương 26: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 2

Vẻ mặt Lưu thị có chút rạn nứt khi đối mặt Nhị Nha như thế này, từ trước tới giờ nha đầu chết tiệt này đều là tám chân đạp không ra một tiếng đấy, từ nhỏ đến lớn cũng không có khóc, mỗi ngày bản mặt than khóc không nói một lời, hôm nay ai hát!

Lâm Tịch khóc hết hơi, vừa lau nước mắt vừa bôi nước mũi.

Thật ra nàng không muốn khóc, nàng cũng không phải diễn viên, nhưng không biết tại sao, lúc vừa nhìn thấy Vũ cha từ trong cửa đi ra tìm nàng, lập tức có một cơn xúc động muốn gào khóc, chờ đến khi thấy Lưu thị, càng không thể kiềm chế được nữa, nước mắt giống như được mở cánh cổng, trong lòng có một cảm xúc vô cùng hối hận đang chi phối nàng.

Lâm Tịch đoán rằng có thể lúc nguyên chủ chết oán hận rất lớn, thậm chí ảnh hưởng đến nàng.

Lưu thị lau tay dính thức ăn gà ở sau lưng, không quen đỡ Lâm Tịch lên, dùng giọng không được tự nhiên nói ra: "Nhị Nha.. Con.. Làm sao vậy?"

Lâm Tịch cúi thấp đầu lộ ra một nụ cười tươi không dễ dàng phát hiện, mặc dù hai vợ chồng này hơi bất công có chút trọng nam khinh nữ, nhưng cũng không thể tính là người xấu, bọn họ chỉ là đã hình thành thói quen không để ý nguyên chủ, dù sao, nguyên chủ vẫn luôn là một người tồn tại thầm lặng. Trong nhà đứa bé thì nhiều, sinh hoạt gian nan, mỗi ngày tất cả đều bận rộn làm thế nào ăn no bụng, làm sao để duy trì cuộc sống cả gia đình, làm gì có nhiều thời gian để dành cho nguyên chủ kiểu cách? Chủ yếu ai khóc thì dỗ người đó.

Điều chỉnh tâm trạng của mình, ở trong lòng Lâm Tịch yên lặng nói thầm, đừng khó chịu, đừng khổ sở, ta sẽ giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện của mình, chắc chắn sẽ hoàn thành!

Bỗng nhiên những cảm xúc và biểu hiện không thuộc về nàng biến mất không thấy gì nữa, cuối cùng Lâm Tịch đã có thể hoàn toàn khống chế thân thể này, nàng sợ hãi nhìn Lưu thị: "Nương, con đi cắt cỏ heo, đột nhiên trong bụi cỏ xông ra một con rắn to, hu hu hu! Con sợ chết khiếp! Kết quả lúc Nhị Nha chạy lại té một cái, giỏ mây và liềm đều bị mất." Nàng vô cùng đáng thương ôm đầu mình, dáng vẻ rất sợ hãi tiếp tục khóc: "Nương, đừng đánh Nhị Nha, Nhị Nha sai rồi, ngày mai Nhị Nha sẽ đi tìm giỏ và liềm, Nhị Nha sẽ cắt rất nhiều rất nhiều cỏ heo, hu hu hu!"

Trên mặt Lưu thị cũng xuất hiện biểu cảm sợ hãi, nhìn Lâm Tịch khó có được dịu dàng nói: "Mất rồi thì thôi, ngày mai bảo cha ngươi đan giỏ, liềm cũng không phải vật gì quý giá, người không có việc gì là được rồi. Bản thân cũng không biết cẩn thận một chút, cả ngày lang thang, thật là.." Vừa nói Lưu thị thiếu chút nữa thuận miệng lại gọi "Quỷ đòi nợ" nhưng mà nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của Nhị Nha tái nhợt, trên đôi mi dài vẫn còn nước mắt, cái mũi nhỏ cũng đỏ ửng, những lời mắng chửi theo thói quen thường ngày bỗng nhiên không thể nói được.

Bản thân Lưu thị cũng không phát hiện, vốn dĩ ngày thường không thích Nhị nữ nhi nhất vậy mà lần đầu tiên bà nắm tay Nhị Nha, bước vào phòng một cách vô thức.

Nhà ở của Vũ gia là loại bình thường nhất ở nông thôn có ba phòng lớn, ở giữa là nhà chính, một bức tường đất chia toàn bộ nhà chính thành hai căn phòng, phía trước xem như phòng khách và nhà ăn, đằng sau là phòng bếp, trong góc còn có một thùng gỗ lớn, dùng đựng nước cho mọi người tắm. Căn phòng ở bên trái nhà chính tương đối lớn, là phòng của Vũ cha, Lưu thị và Vũ Lai Bảo, bên phải căn phòng hơi nhỏ hơn là khuê phòng của hai nữ nhi.

Ăn cơm tối xong, từ đầu đến cuối Lưu thị thấy Nhị Nha mệt mỏi, suy nghĩ tuổi của nàng cũng không lớn, ra ngoài cắt cỏ heo lại bị dọa sợ, nên không bảo nàng làm việc nhà rửa chén.

Vũ Lam biết hôm nay Nhị Nha bị hù dọa cũng có chút lo lắng, chủ động yêu cầu đảm nhận công việc của muội muội.
Lâm Tịch nằm trong phòng lắng nghe tiếng Lưu thị lải nhải không ngừng mắng Vũ Lam tay chân vụng về không thông minh bằng muội muội, nhưng mà Vũ Lam cũng không giống như nguyên chủ, không sợ Lưu thị mắng, cũng không tức giận, chỉ cười hì hì nói: "Nương, con có ngu đi nữa không phải cũng đang giúp người làm việc sao? Chén này là con rửa đấy, chậm một chút cũng không phải là rửa sao? Nếu người lại mắng con, con lập tức đi đấm lưng cho cha, không giúp người rửa chén nữa!" "Nha đầu chết tiệt này, ngươi đang rửa chén cho lão nương sao?" Lưu thị gầm thét.

Tiếng nước chảy róc rách xen lẫn tiếng càu nhàu đặc biệt lớn của Lưu thị cộng thêm tiếng Vũ Lam thỉnh thoảng cãi lại, trong nhà chính, Vũ cha đang dùng dây mây vừa mới cắt về đan khung, Vũ Lai Bảo thì cưỡi ngựa gỗ do Vũ cha làm giày vò ở trong sân, Lâm Tịch nằm trên giường gỗ nhỏ của mình, cảm thấy cuộc sống như thế mặc dù nghèo khổ một chút, nhưng thật sự hạnh phúc hơn nhiều so với thế giới của Tô Lan Hinh, chỉ tiếc nguyên chủ cũng không nhận ra điều này.

Lâm Tịch sửa lại nhiệm vụ của thế giới này, kiếm tiền, không bị tên cặn bã dụ dỗ, không liên lụy người nhà, trả thù tên cặn bã.

Thật ra, nàng chỉ cần làm hai chuyện: Thứ nhất kiếm tiền, thứ hai trả thù tên cặn bã đó.

Bởi vì nàng không cùng con cóc đó bỏ trốn, thì chắc chắn sẽ không liên lụy đến người nhà, chỉ cần đầu óc Lâm Tịch không vào nước thì chắc chắn sẽ không bỏ trốn cùng cặn bã, xem ra nhiệm vụ này so với nhiệm vụ thứ nhất đơn giản hơn nhiều.

Thế giới thứ nhất thật sự có rất nhiều người uy hiếp đến tính mạng của nàng, huynh đệ Mộc gia, Thái tử, sau đó còn có Hoàng đế đã từng muốn giết nàng diệt khẩu, mỗi người muốn nghiền chết nàng đều là chuyện nhỏ trong vài phút. Nếu không phải đúng lúc nàng vào mắt duyên trưởng Công chúa và có kỹ năng thêu Song Diện tú, có thể nhiệm vụ của nàng sẽ thất bại.

Mà thế giới này thì nhẹ nhàng hơn nhiều, đừng quên, nàng chính là người truyền lại tuyệt học Song Diện tam dị tú cho đời sau đấy, kiếm tiền quá dễ dàng. Còn trả thù con cóc à, chỉ cần có tiền, chuyện này không thành vấn đề!

Sáng hôm sau tỉnh lại, Lâm Tịch như thường lệ nhóm lửa nấu cơm, trời chưa sáng Vũ cha và Lưu thị đã đi xuống ruộng làm việc.Đây là lúc nóng nhất trong năm, mười giờ sáng thời tiết giống như một đám cháy, đoán chừng nhiệt độ có thể đạt tới ba mươi hai, ba mươi ba độ, bất đắc dĩ mọi người thường trốn ở trong nhà để nâng cao tinh thần, chờ qua buổi trưa thời tiết mát mẻ hơn thì xuống đất làm việc. Nếu không, bị cảm nắng cũng không phải vui đùa, Nam Bình Ao bế tắc lạc hậu, rất khó gọi lang trung đến, chủ yếu đều là bệnh nhẹ bản thân chẩn bệnh, bệnh nặng bản thân kết thúc.

Vũ Lam đã không biết tung tích, Vũ Lai Bảo cũng ra ngoài đi chơi cùng những đứa bé nhà khác, trong nhà cũng chỉ có một mình nàng.

Lâm Tịch thở dài, một con người nhỏ bé như vậy phải gánh vác mục tiêu cao cả là dẫn dắt gia đình trở nên giàu có, hơn nữa, nương lão tử* còn lấy mình làm con lừa sai khiến, bàn về bóng ma tâm lý trong lòng của đứa trẻ bị khổ ép*.

*Nương lão tử: Mẹ của Nhị Nha.

*Khổ ép: Sống khốn khổ và bị áp bức.

Nấu cơm, cho gà ăn, cho heo ăn, đổ đầy nước vào máng cho gà uống nước, quét dọn vệ sinh trong nhà, bận rộn nửa ngày cuối cùng công việc hàng ngày cũng hoàn thành. Lâm Tịch lau mồ hôi, tìm một miếng vải vụn và một ít sợi tơ bị nhàu nát, chuẩn bị thử nghiệm, để xem kỹ năng thêu của mình có phải lợi hại như thế giới trước hay không, kế tiếp Lâm Tịch bắt đầu thêu, sau đó cả người Lâm Tịch đều Sparta.

Nàng không biết thêu, những ký ức về thêu thùa và thêu Song Diện tú, một chút cũng không có!

Không có là không có!

Nhưng mà những ký ức về thế giới cuối cùng cũng đều còn mà, kể cả ký ức thuộc về bản thân Lâm Tịch vẫn còn!

Chẳng lẽ bởi vì thay đổi vỏ bọc, kỹ năng của nàng đã bị ăn sạch rồi?

Mẹ nó, Lâm Tịch phẫn nộ ngửa mặt lên trời thét dài, nàng mưu sinh dựa vào Song Diện tú đã vứt rồi!

Lần này Lâm Tịch thật sự bật khóc, làm sao bây giờ? Một lần nữa phải sắp xếp lại tất cả kế hoạch.

Chương 27: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 3

Một lát sau, Lâm Tịch, người đang trên bờ vực nổ tung cuối cùng cũng buộc chính mình tỉnh táo lại, suy nghĩ lại cũng đúng, tại sao cái gì ngươi cũng không nỗ lực, thì kỹ năng từ thế giới trước sẽ tích lũy đến thế giới sau, nếu tất cả đều như thế, vậy làm mười cái, tám cái nhiệm vụ thì tất cả mọi người đã trở thành siêu nhân? Làm nhiệm vụ thật sự giống như đi nghỉ mát, chuyện tốt như vậy sẽ đến phiên mình sao?

Nàng chưa bao giờ nghĩ giá trị may mắn của mình cao như vậy.

Lâm Tịch yên lặng thở dài một tiếng, làm sao có thể kiếm tiền đây?

Nam Bình Ao là một thôn nhỏ khép kín ba mặt được vây quanh bởi những ngọn núi, Phải ngồi xe ròng rã nửa ngày mới có thể đến trấn gần nhất. Trong thôn đều là nông dân đời đời kiếp kiếp bán mặt cho đất bán lưng cho trời, dựa vào trong đất kiếm ăn mới miễn cưỡng sống tạm. Muốn ở chỗ này kiếm tiền cơ bản chỉ có thể dựa vào suy nghĩ. Thân thể này của Lâm Tịch tuổi nhỏ sức yếu, không thể lên núi đi săn. Ngay cả thợ săn đáng gờm nhất trong thôn cũng chỉ dám lang thang ở phạm vi bên ngoài, săn gà rừng thỏ hoang linh tinh, muốn đi vào trong rừng sâu, không có hơn mười người cùng một chỗ hành động thì không dám. Cái gì gấu chó, trăn lớn, cọp, báo, không có ngươi không gặp được, chỉ có ngươi không nghĩ tới.

Trồng trọt càng không đáng tin cậy.

Bởi vì Nam Bình Ao là vùng núi, tầng đất rất mỏng, đất đai cằn cỗi, có rất ít cây có thể gieo trồng và không có nhiều đất bằng phẳng, một nhà có thể có hai mẫu ruộng đất cằn sống tạm cũng không tệ rồi, xem như nàng có biện pháp, tính tình đó của cha mẹ nhà mình, sẽ nghe nàng mới là lạ, huống chi nàng cũng không hiểu nhiều về vấn đề này.

Lâm Tịch chỉ ngón tay của mình, lần này chết lặng thật mà!

Bình tâm tĩnh khí, ngồi xếp bằng, hai tay cuộn bốn ngón tay lại, chỉ giơ ngón trỏ vẽ vòng tròn lên đỉnh đầu: "Không nên gấp gáp, đừng lo lắng, nghỉ ngơi, nghỉ ngơi một chút.."

Đợi nửa ngày cũng không thấy một hưu ca* nào đến phụ thể! Phải làm sao đây!

*Hưu ca: Tỳ Hưu là linh vật của Trung Quốc có hình dáng gần giống Kỳ Lân được thờ phụng với ý nghĩa mang tới tài lộc và bình an cho người thờ phụng chúng.

Cho đến khi cha mẹ trở về ăn cơm, Lâm Tịch vẫn như cũ mù mịt không biết đâu mà lần, trong lòng tràn đầy chán nản. Vũ cha thấy dáng vẻ nàng vẫn ấm ức không thoải mái, tưởng rằng ngày hôm qua bị hù dọa còn chưa bình thường trở lại, nhìn Lưu thị một chút, nói: "Nhị Nha, hôm nay con cũng đừng đi cắt cỏ heo, chờ cha về sớm một chút sẽ đi cắt, hai ngày nay con cũng đừng đi nữa, làm một chút thức ăn cho gà là được rồi."

Lời của Vũ cha khiến Lâm Tịch dễ dàng rất nhiều trong hai ngày tới, Lưu thị nhíu mày, không vui lắm, nhưng cũng không nói gì. Lâm Tịch vội vàng bày ra dáng vẻ cảm động đến rơi nước mắt đối với cha mẹ: "Đã biết, cảm ơn cha nương, con muốn đi tìm liềm, làm mất rất đau lòng, thanh liềm đó Nhị Nha sử dụng cũng thuận tay."

Vừa nghe khuê nữ muốn đi tìm liềm, trên mặt vốn không vui vẻ lắm của Lưu thị cũng mang theo vẻ tươi cười, bình thường Nhị nha đầu đánh ba gậy cũng không ra một cái rắm thế mà có thể cảm ơn bọn họ, còn tri kỷ như thế trong tình huống Hồng ca đã cho nó nghỉ còn muốn đi ra ngoài tìm liềm bị mất, bỗng nhiên Lưu thị cảm thấy cũng không chán ghét quỷ đòi nợ này như vậy.

Vũ cha lập tức nói: "Hôm qua con cắt cỏ heo ở nơi nào, cha đi tìm, lỡ như con rắn kia còn ở đấy thì sao!"

Lâm Tịch thầm than một tiếng, thật ra người cha này cũng không tệ!Mà Vũ Lam thì không tim không phổi muốn dẫn Lâm Tịch đi tìm đám tiểu tỷ muội cùng thêu hoa.

Lâm Tịch:(⊙o⊙)

Thật sự không hiểu người da đen vào ban ngày, ngươi lại nói thêu hoa chơi chết trán ngươi!

Không biết tại sao Vũ Lai Bảo cũng tham gia náo nhiệt: "Nhị Nha, nếu không ta dẫn ngươi đi tiểu Nam Hà mò cá!" Giọng nói mang vẻ ban ân.

Lâm Tịch lặng lẽ đạp hắn một chân dưới bàn: "Gọi Nhị tỷ!"

Vũ Lai Bảo: "Nhị Nha Nhị Nha Nhị Nha!"

Vũ Lai Bảo nói xong nhe răng trợn mắt làm cái mặt quỷ cho nàng, nghĩa là lão tử cứ gọi Nhị Nha, ngươi có thể làm sao?

Hùng hài tử* này, Lâm Tịch tức xanh mặt, nhưng khi nhìn lại thì thấy ánh mắt Lưu thị cưng chiều, trong miệng còn lầm bầm: "Lai Bảo nhà ta rất lợi hại, mỗi lần đi tiểu Nam Hà mò cá đều nhiều hơn so với người khác."*Hùng hài tử: Ý nói những đứa trẻ ồn ào, hư hỏng, không biết lắng nghe, không biết cư xử.

Thôi đi, mò cá còn không có đũa thô tốt a? Một lần mò là chơi một ngày, Lưu thị này cũng đều khen ngợi, trong nhà chính mình mệt gần chết nhưng chưa bao giờ được một lời hay, trong nháy mắt trái tim nhỏ bé yếu ớt của Lâm Tịch nhận một vạn điểm thương tổn.

Nhưng những lời của Lưu thị ngược lại nhắc nhở nàng, có lẽ, nàng có thể tìm ra một con đường phát tài?

Cảm tạ Vũ Lai Bảo hài đồng, trong lúc vô ý nhắc nhở Lâm Tịch, chắc chắn nàng sẽ không đi mò cá, nhưng mà, nàng có thể đi đến phạm vi bên ngoài những ngọn núi hái một chút lâm sản, dược liệu linh tinh bán đi kiếm tiền! Kiếp trước cha mẹ Lâm Tịch nhận thầu một ngọn núi hoang đấy, một ít thảo dược phổ biến nàng vẫn nhận ra được.

Lật lại ký ức của nguyên chủ, dường như không có bất kỳ cái gì liên quan tới phương diện thảo dược, về phần bởi vì nơi này không có những thảo dược này hay là người dân Nam Bình Ao thậm chí cũng không biết vậy thì không biết được rồi, cho dù thế nào, thừa dịp hai ngày nay Vũ cha cho nghỉ, đi xem thử cũng biết rồi!

Đợi đến lúc Vũ cha bọn họ ăn cơm xong đi ngủ, Lâm Tịch rửa sạch bát đũa, đơn giản dọn dẹp lại phòng một chút, trên lưng đeo sọt mới do Vũ cha đan, liềm mất rồi thì mang theo một cái xẻng ngắn nhỏ sắc bén, sau đó cực kỳ hào hứng lao thẳng ra phía sau núi.

Hiện tại khoảng mười giờ rưỡi, cha mẹ phải nghỉ trưa đến hai giờ chiều mới có thể xuống ruộng làm việc, không sai biệt lắm khoảng bảy giờ trở về, chỉ cần nàng có thể trước bảy giờ làm xong cơm tối, cho heo gà ăn xong thì tất cả OK.

Ba phía Nam Bình Ao được vây quanh bởi các ngọn núi, sở dĩ Lâm Tịch lựa chọn đến sau núi, là bởi vì mấy lần nguyên chủ từng theo người khác đi phía sau núi, người nơi này có thói quen lựa chọn đến sau núi hái lâm sản, đi nhiều người, nếu có chuyện gì khẩn cấp thì mọi người cũng hỗ trợ chăm sóc lẫn nhau, hơn nữa nói một cách tương đối, có ít dã thú có thể làm tổn thương con người.

Trong miệng Lâm Tịch vừa ngâm nga "Tiểu cô nương hái nấm" vừa đi về phía ngọn núi, cảm tạ nguyên chủ làm việc lâu dài ban tặng, thân thể này tuy rằng vừa gầy vừa nhỏ, thể lực lại tốt một cách bất ngờ, tốc độ leo núi cũng không chậm, rất nhanh Lâm Tịch đã tìm được một số loại thảo dược thường gặp, tử hoa đinh, cây gai, ích mẫu vân vân, nàng không biết rõ giá cả nơi này, nhưng mà tổng hợp đánh giá đến xem, chắc sẽ không được giá tiền.

Cứ như vậy Lâm Tịch vừa đi vừa dừng, nhìn thấy cái gì thì đào cái đó, ngoại trừ sọt nàng còn mang theo túi vải nho nhỏ, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào. Lúc đang đào một gốc Tam Diệp, bỗng một con rắn nhỏ xuất hiện dọa Lâm Tịch giật mình, bỏ Tam Diệp thảo vào sọt Lâm Tịch vắt chân lên cổ mà chạy, nàng không khỏi hối hận lúc mới tiến vào thế giới nhiệm vụ nói dối với Lưu thị, thật sự rất nhanh trả hết nợ trong tháng sáu mà!

Đến khi Lâm Tịch cảm giác nguy hiểm không còn, nàng đã đi chệch hướng lối đi, trước mặt là một khe núi nho nhỏ, bên trong có khoảng mười mấy cây cao lớn, giữa mùa hè, trên cây dường như bò đầy sâu róm khiến cho những người có chứng sợ hãi dày đặc cũng phải phạm vào. Nhưng mà Lâm Tịch biết đây không phải là côn trùng, mà là những đóa hoa màu trắng!

Mà giờ khắc này nàng là vừa mừng vừa sợ, giống như là trúng giải độc đắc xổ số may mắn, còn kém không có giơ chân hoan hô!

Đây là hạt dẻ đó!

Chương 28: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 4

Có thể có người sẽ hỏi, nhìn thấy hạt dẻ thì có gì kì lạ?

Bởi vì trong trí nhớ Vũ Đồng, chưa từng xuất hiện thứ gọi là hạt dẻ này, có thể người ở đây cũng không nhận ra nó, cũng không biết thứ này có thể ăn. Nhớ lại lúc còn bé cùng cha mẹ chôn hạt dẻ trong lò sưởi, sau đó từ từ đợi hạt dẻ nướng chín, dường như, hương vị ngọt ngào đó còn vương vấn trên chóp mũi, trái tim Lâm Tịch vốn dĩ đang phấn khởi đột nhiên co rút đau đớn, cha mẹ, hai người, còn sống không?

Sau khi đứng ngẩn ngơ một lát, Lâm Tịch lắc đầu, dường như muốn rũ bỏ những cảm xúc mà nàng không nên có nữa, nàng nhìn bầu trời một chút, mặt trời đã ngã về tây, gần đến lúc cần phải trở về. Nàng quay đầu nhớ kỹ vị trí của hạt dẻ, chỉ có thể chờ đợi đến tháng chín lúc hạt dẻ chín thì trở lại.

Lâm Tịch cõng sọt hào hứng xuống núi, tuy rằng cũng không mở ra con đường làm giàu thênh thang, ít nhất đã tìm được một con đường nhỏ, một khi đến tháng chín, nếu như tất cả kết quả như nàng mong đợi, thì việc kiếm tiền sẽ dễ dàng nhiều hơn nhiều.

Tiểu nhân* trong lòng Lâm Tịch chống nạnh cười ha hả: A ha ha ha!

*Tiểu nhân: Nhân vật phản diện, kẻ tiểu nhân.

Có lúc, kiếm tiền.. Đơn giản như vậy!

Về đến nhà, nhìn xem thời gian còn sớm, Lâm Tịch tranh thủ thời gian trước tiên nhóm lửa nấu cơm, thời gian đang chờ cơm chín thì tận dụng mọi thứ xử lý những dược liệu hái được, cần rửa sạch thì rửa sạch, cần phơi khô thì phơi khô, cũng may những thảo dược này đều rất phổ biến, bào chế cũng rất dễ dàng, thành thật mà nói, không phổ biến đoán chừng nàng cũng sẽ không lấy. Lâm Tịch biết tất cả các phương pháp địa phương là do mẹ nàng dạy, ngay cả người học việc gà mờ hiệu thuốc cũng giỏi hơn nàng nhiều, chẳng qua, nàng không muốn đi thi chứng chỉ bác sĩ, mà chỉ cần lấy những thứ này đi ra ngoài có thể đổi tiền thì cũng đủ thỏa mãn rồi!

Lâm Tịch bận rộn đến nỗi gần như dùng cả tay chân bỗng nhiên sững sờ trong giây lát, nàng chợt nghĩ đến một vấn đề, vì sao nàng quên mọi thứ về Song Diện tú, mà vẫn nhớ những gì chính mình đã học được ở kiếp trước chứ?

Chẳng lẽ là..

Đột nhiên Lâm Tịch nghĩ đến một loại khả năng, trong nháy mắt rất muốn đánh chính mình tơi bời một trăm lần!
Nếu như nàng không đoán sai, chắc chắn là bởi vì nàng chỉ dùng kỹ năng trong trí nhớ của nguyên chủ ở thế giới trước, mà bản thân cho tới bây giờ cũng không dành thời gian để học, nói cách khác, vì nàng lười biếng, có thể nàng đã bỏ qua kỹ năng hạng nhất rất ít người có thể thành thạo.

Niềm vui sướng của việc hái được thảo dược và phát hiện hạt dẻ ngay lập tức bị phá vỡ bởi sự chán nản bất ngờ, nàng nhớ rõ sự tôn sùng của Hoàng đế và trưởng Công chúa đối với Song Diện tam dị tú ở thế giới trước, đó là đại diện đỉnh cao của kỹ thuật thêu, so với nó, hạt dẻ quả thật chính là cá voi so với tôm nhỏ.

Trong một thời gian dường như Lâm Tịch cạn kiệt tất cả sức sống, giống như cà tím bị đánh bại bởi băng giá, không còn tìm thấy trạng thái sức mạnh chiến đấu tối đa như vừa rồi.

Chẳng qua bản thân Lâm Tịch mang thuộc tính Tiểu Cường chỉ chán nản trong năm phút đã được hồi sinh đầy máu, sợ cái sợi len, sau này tỷ sẽ xuyên qua các loại thế giới, có cái gì tỷ get không được?

Nghĩ nhiều như vậy làm gì? Mọi người đều sống bên dưới, người nào không phải bị vận mệnh cưỡng ép phải chết đi sống lại? So sánh với họ, chết mà sống lại, giá trị may mắn của Lâm Tịch thật sự.. Đã coi như rất cao.

Lâm Tịch mang ích mẫu hái được rửa sạch loại bỏ tạp chất, cắt thành đoạn ngắn khoảng năm centimet để riêng một bên, theo ký ức nguyên chủ, lúc Lưu thị sinh Vũ Lai Bảo thân thể bị thương, sau này chẳng những rất khó mang thai, hơn nữa còn để lại một ít bệnh nhẹ. Mà nông dân nông thôn, có mấy người không bị viêm khớp chân lạnh chứ? Thứ này là vốn liếng để nàng bàn điều kiện cùng cha mẹ!

Vì vậy tối hôm đó, sau khi Vũ cha Vũ mẹ ăn uống đầy đủ thì hưởng thụ đãi ngộ ngâm chân bằng ích mẫu, chẳng qua Lâm Tịch vì để cho bọn họ có thể tin tưởng mình, kích động ba tấc lưỡi không nát miệng, miệng lưỡi gần như mài mỏng mới thuyết phục hai người nửa tin nửa ngờ.Lâm Tịch liên tục đổ nước nóng vào trong thùng gỗ để duy trì nhiệt độ của nước, còn bận bịu thay đổi khăn vải để chườm nóng cho đầu gối của bọn họ. Ước chừng thời gian xấp xỉ mười lăm phút, Lâm Tịch mới tuyên bố kết thúc thời hạn thi hành án, cũng vội vàng lau chân cho hai người, bảo bọn họ đi một chút nhìn xem có cảm giác gì.

Nghe vậy Lưu thị bĩu môi: "Nhị Nha, ngươi đừng lừa gạt lão nương và cha ngươi, thứ này lão nương biết, nó gọi là cây gai, phía sau núi còn nhiều mà, còn tưởng thứ gì quý hiếm chứ?"

Lâm Tịch không nghĩ vậy, ngoẹo đầu cười hồn nhiên đối với Lưu thị một tiếng: "Nương, đừng nói gì nữa, có bệnh hay không có bệnh, người đi hai bước thử xem!"

Lâm Tịch thầm nghĩ: Ngay cả khi tác dụng của ích mẫu chậm một chút, thì nước nóng ngâm chân và chườm nóng ít nhiều cũng có hiệu quả, Lâm Tịch cũng không hi vọng vào bản lĩnh gà mờ của chính mình đã có thể treo người cổ đại lên đánh, nàng chỉ hi vọng Vũ cha Vũ mẹ có thể tin tưởng những thảo dược trên núi đó có thể trị bệnh và có thể bán lấy tiền, chuyện sau này sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Lưu thị còn muốn nói cái gì, đã thấy bên cạnh Vũ cha mặt mũi tràn đầy vui mừng kêu lên: "Ôi trời, thần tiên ơi, dường như chân của ta không có cứng đờ như vậy nữa.. Không còn nặng như vậy, hình như cũng còn đau nhức giống như lúc vừa về nhà!"

Mắt Lưu thị trợn lên: "Hồng ca, ngươi đừng nói vớ vẩn nuông chiều nó tìm không ra Bắc, cũng không biết nó lấy thứ gì ra lừa gạt người.. Ôi? Có vẻ đó là sự thật, chân của lão nương đi đứng cũng nhanh nhẹn hơn rồi?"

Trước đó Lưu thị còn đang oán trách Vũ cha toàn nói lời vớ vẩn, kết quả sau một lúc bản thân bà cũng kêu lên! Lâm Tịch mím môi cười, không khí cổ đại tinh khiết, những ngọn núi rất đẹp, thậm chí hiệu quả của những thảo dược này còn tốt hơn rất nhiều so với hiện đại không khí ô nhiễm, bỗng nhiên trong lòng của nàng truyền đến một cảm giác rất thoải mái rất vui mừng, có lẽ lại là cảm xúc nguyên chủ.

Lâm Tịch ở trong lòng nói thầm: Đừng nóng vội, tất cả sẽ tốt hơn.

Lưu thị thấy nàng an tĩnh đứng một bên, không có bởi vì lời nói lúc trước của mình xấu hổ, cũng không tranh công bày tỏ, một đôi mắt to tràn ngập tin cậy sáng lấp lánh cứ như vậy nhìn bọn họ, trong lòng Lưu thị không khỏi hối hận, đứa bé này, vẫn luôn là người bà không mong đợi, vẫn luôn bị lơ là, thế nhưng Nhị Nha chưa bao giờ bởi vì vậy mà oán hận bọn họ, im lìm không lên tiếng làm những việc nặng nề vốn dĩ không phải việc nó nên làm, hiện tại khó có khi Hồng ca để nó nghỉ ngơi hai ngày, kết quả vậy mà nó lấy dược thảo gì đó cho bọn họ vừa ngâm vừa đắp lên chân, Lưu thị cảm giác ánh mắt của mình hơi ẩm ướt, dùng giọng nói dịu dàng nhất từ trước tới nay gọi một tiếng "Tiểu Đồng", gọi xong bản thân Lưu thị cũng cảm thấy hơi khó chịu.

Lâm Tịch yên lòng, cuối cùng đã thành công, nàng chu môi làm nũng: "Nương, người vẫn nên gọi là Nhị Nha đi, con cũng nghe quen rồi, lỡ như ngày nào đó gọi Tiểu Đồng con không phản ứng, quay đầu nương lại đánh con." Nói xong thè lưỡi một cái, trên mặt Lưu thị vốn dĩ hơi tức giận, kết quả ngược lại là Vũ cha bật cười trước "Phụt" một tiếng: "Không sai, không sai! Nhà ta à, mẹ ngươi chính là Vương Mẫu nương nương, đừng nói là ngươi, ngay cả cha ngươi nàng cũng nói mắng là mắng nói đánh là đánh." Ngay lập tức Lưu thị hơi bực mình và tức giận, vung tay lên vỗ một cái đối với Vũ cha, chưa kịp đánh tới trên người, Vũ cha đã giả vờ dáng vẻ rất sợ co rúm lại một cái, đối với Lâm Tịch nơm nớp lo sợ nói: "Ngươi xem một chút, ngươi xem một chút.."

Chương 29: Nhiệm vụ thí luyện thứ hai 5

Lưu thị không kiềm chế được nở nụ cười, Lâm Tịch cũng mím môi cười, lúc này trong phòng tràn ngập tiếng cười, bên ngoài Vũ Lai Bảo đang chơi cưỡi ngựa nghe tiếng cười chạy vào, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hoang mang: "Sao thế? Mọi người cười cái gì?" Nhìn thùng gỗ dùng để ngâm chân một chút, cũng thả bàn chân nhỏ vào, kết quả hai chân bị bỏng do nhiệt độ hơi cao vội co rụt lại, vẻ mặt cầu xin nhảy ồn ào cả phòng: "Ui da! Bỏng chết con rồi, bỏng chết con rồi!"

Trong phòng mọi người cũng không nhịn được cười, sau một lúc, Lâm Tịch mới nghiêm mặt nói: "Nương, buổi tối hôm đó con bị rắn dọa sợ nằm mơ một giấc, mơ thấy có một lão đầu râu bạc nói với con bệnh viêm khớp đau chân của người và cha có thể dùng thứ này ngâm và đắp lên chân thì có thể tốt, nhưng mà phải kiên trì, đợi khoảng một tháng thì hiệu quả sẽ rất rõ ràng đấy. Còn nói mỗi tháng nương bị đau bụng cũng sẽ tốt, tuy nhiên phải dùng thứ này phơi khô và nấu với trứng gà cùng ăn thì sẽ nhanh tốt thôi. Lão đầu còn nói bé con nhà ông ta không nghe lời, hù dọa con, bảo con đừng để ý, còn dạy cho con biết rất nhiều thứ nói rằng coi như đền bù."

Vô duyên vô cớ nàng đột nhiên biết được nhiều tri thức liên quan tới thảo dược như vậy, chắc chắn Lâm Tịch phải cho ra một lời giải thích. Cho dù nàng không nói, thì khẳng định Vũ cha và Lưu thị cũng sẽ hỏi đến, còn không bằng chính mình khai báo trước.

Người nông thôn đều rất mê tín. Những chuyện xưa về Thần Tiên Yêu Ma, sơn tinh quỷ quái bọn họ vừa mang kính sợ vừa tin tưởng. Thật sự Lâm Tịch tìm không thấy lý do gì bỗng nhiên liền biết được rất nhiều như thế, vì vậy phải dùng lý do này lấy cớ, mặc dù rất gượng ép, nhưng mà nó thường có thể khiến người khác tin tưởng hơn.

Quả nhiên nghe vậy Vũ cha và Lưu thị bái lạy bốn phía, trong miệng lẩm nhẩm "Không có trách gì cả, ta còn phải cám ơn lão Tiên gia ngài đấy" các loại linh tinh, Vũ cha quay đầu vẻ mặt nghiêm túc đối với Lâm Tịch và Vũ Lai Bảo nói: "Chuyện Tiên gia chúng ta được lợi ích âm thầm là được rồi, sau này ai cũng không được truyền ra ngoài, nói ra chỉ sợ Tiên gia trách tội, hơn nữa có thể sẽ không linh nghiệm! Đã nghe rõ chưa?"

Lời này của Vũ cha tự nhiên là gãi đúng chỗ ngứa của Lâm Tịch, vẻ mặt ngây thơ của Vũ Lai Bảo cũng gật đầu.

Lưu thị kéo tay Lâm Tịch, hỏi: "Vậy lão Tiên gia còn dạy ngươi những gì?"

Lâm Tịch chỉ những thảo dược đó do chính mình chuẩn bị, nói: "Lão Tiên gia nói những vật này phơi khô cầm đi tiệm thuốc có thể đổi tiền."

Lưu thị và Vũ cha nhanh chóng tới nhìn kỹ hơn một đống thảo dược nhỏ đã được xử lý tốt và phơi khô một chút: "Cái này.. Cái này không phải đều ở phía sau núi sao? Đây là xương dê, cái đó không phải cây ớt đắng sao, cái này.. Những thứ này có thể đổi tiền?"

Trong ánh mắt hai người đều là hoài nghi.

Lâm Tịch cười toe toét một tiếng, không thể nói là hồn nhiên đáng yêu: "Nhị Nha cũng không tin lắm, hay là trước tiên cha mẹ thử ngâm chân một chút, nếu như mỗi ngày ngâm mà thật sự tốt, thì lão đầu đó không có lừa gạt con, những cái khác cũng là thật thì được rồi!"

Nếu là thật sự, lập tức hai mắt Vũ cha và Lưu thị sáng lên, nếu là thật sự, vậy coi như phát đạt rồi, Nhị Nha chuẩn bị những thứ này có thể có ở phía sau núi đấy, trong nhà sẽ có thu nhập nhiều hơn, nếu là thật sự..

Ngay lập tức hai người liền rơi vào ảo tưởng của riêng họ, ở trong tất cả các loại yy*.*YY: Tự sướng, tự ảo tưởng, tưởng tượng.

Vũ cha: Đến lúc đó phải sửa chữa phòng ở tốt một chút, trên nóc nhà tăng thêm miếng ngói, nhà lão Thôn trưởng chính là làm như thế, nhìn xem rất có khí thế không nói, trời mưa cũng không lo lắng mưa dột. Thuận tiện lại xây thêm hai gian phòng, nhi tử cũng lớn..

Lưu thị: Có tiền thì mua cho nhi tử bảo bối nhiều đồ bồi bổ, làm thêm thịt, trứng gà một cái cũng không bán, tất cả cho nhi tử ăn.. Ừm.. Đại nha đầu Nhị nha đầu cũng ăn thêm một ít đi, suy nghĩ dù sao những lợi ích này cũng do Nhị nha đầu mang đến, cũng không thể khiến nó thiệt thòi, Đại nha đầu không còn nhỏ, làm bộ quần áo cho ba đứa bé, mua thêm cho hai nha đầu trang sức..

Lâm Tịch nhìn mặt mũi hai người tràn đầy vẻ hưng phấn, cũng biết bọn họ thật sự suy nghĩ nhiều, nếu như không có thân thể giam cầm có lẽ hiện tại hai người đã lao ra khỏi hệ ngân hà.

Hai người càng nghĩ càng đẹp, thời gian sau đó không nói nhiều mà phối hợp Lâm Tịch. Bọn họ còn cắt giảm một ít công việc của Lâm Tịch, nghe nói sau này kiếm được tiền sẽ mua cho mình quần áo và trâm cài tóc xinh đẹp, Vũ Lam cũng chủ động yêu cầu chia sẻ một chút việc nhà, Vũ Lai Bảo thì hào hứng la hét muốn cùng Nhị Nha đi lên núi hái thuốc kiếm tiền.

Lâm Tịch nâng trán, đây là.. Cả nhà tổng động viên rồi? Áp lực như núi, nếu như những thảo dược này không thể hoặc không bán được mấy đồng tiền, cả nhà có thể đánh nàng một trận hay không?

Dù sao hiện tại quan hệ của Lâm Tịch và người trong nhà đã thay đổi rất nhiều, mỗi ngày dựa vào việc ngâm chân cho cha mẹ thật sự Lâm Tịch đã càn quét một đợt cảm giác tồn tại, mà Vũ Lam thỉnh thoảng cũng sẽ thì thầm nói với nàng. Đệ đệ Vũ Lai Bảo cũng không phải bị sủng đến nỗi coi trời bằng vung, chỉ là hơi tùy hứng và nghịch ngợm một chút, Lâm Tịch lặng lẽ thở dài, thật ra đây là một gia đình rất ấm áp, mặc dù hơi nghèo khó.
Tất cả là do giao tiếp kém gây họa mà ra!

Một ngày này, Lâm Tịch lại một lần thắng lợi trở về từ trên núi. Sự nóng bức của ban ngày đã tản đi, ánh nắng buổi chiều kéo bóng dáng của nàng dài ra, gió đêm lướt nhẹ qua gương mặt của nàng, cùng với mùi hương nhàn nhạt từ cỏ xanh, dường như cả người cũng muốn cưỡi gió bay đi, Lâm Tịch cảm giác rất thoải mái.

Khoảng thời gian này chân Vũ cha và Lưu thị đã thấy có hiệu quả, ngay cả Lưu thị bị đau bụng kinh cũng không đúng hạn mà tới theo chu kì kinh nguyệt, lần này Lưu thị vừa mừng vừa sợ, xem ra lão Tiên gia đó nói đúng là sự thật.

Trải qua gia công bào chế đơn giản, Lâm Tịch nhìn số lượng thảo dược cũng không ít, nàng chuẩn bị hai ngày nữa sẽ xin Lưu thị đi cùng lên phiên chợ trấn trên, đúng lúc trứng gà trong nhà cũng tồn gần đủ cho một lần bán.

Hôm nay Lâm Tịch phát hiện rất nhiều loại nấm giống như nấm đùi gà, chẳng qua nàng nhớ trong thế giới kia nấm đùi gà phải tự mình nuôi dưỡng. Thế mà nơi này lại xuất hiện nấm hoang dại, từng bụi từng bụi tươi non giống như ngón tay đứa bé phóng lớn, Lâm Tịch cẩn thận hái nấm, đặt nó lên trên cùng của sọt, nấm này cực kì non, hơi không chú ý thì sẽ đụng tổn thương. Buổi tối hôm nay có thêm nguyên liệu rồi, sở dĩ gọi nấm này là nấm đùi gà bởi vì lúc bắt đầu ăn có hương vị đùi gà, cực kỳ ngon. Lâm Tịch chuẩn bị dùng nó hầm với một ít khoai tây, rắc thêm bột rau thơm, ôi, nước miếng!

Đang nghĩ thật hay, thình lình một bóng đen xông ra ngăn lại đường đi của nàng, Lâm Tịch giật mình, mẹ nó, nơi thâm sơn cùng cốc này cũng có cản đường ăn cướp sao?

"Nhị Nha, ngươi chạy đi đâu vậy, vài ngày không gặp, Lam ca ca nhớ ngươi muốn chết."

Mẹ nó, hù chết lão tử, còn tưởng rằng là muốn cướp nấm của ta chứ!

Hóa ra là tên vô lại Lam cóc này, Lâm Tịch bĩu môi, đức hạnh, còn Lam ca ca, ngươi ấy hả còn Lam muội muội đâu, có một đám xì trum màu xanh trên ngọn núi và biển bên kia thả ở đó kìa!

Lâm Tịch không nói lời nào vòng qua hắn tiếp tục bước đi.

"Này! Này! Này!" Lam Vĩnh Phú liên tục không ngừng lại lần nữa ngăn lại trước mặt Lâm Tịch, cười đùa tí tửng vươn tay muốn kéo ống tay áo của nàng: "Nhị Nha muội tử, sao ngươi còn không để ý tới ta chứ, mấy ngày trước không phải ta đã nói rồi sao, ngươi làm thê tử của ta được không?"

"Ngươi là ai, ta không biết ngươi!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau