MAU XUYÊN: PHÁO HÔI NỮ KHÁC LOẠI TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Mau xuyên: pháo hôi nữ khác loại tu tiên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mở đầu

Edit: Jess93

Lâm Tịch biết mình xong rồi.

Đêm khuya, trong hẻm, cô không biết mình đã chạy rất xa, cũng không biết mình có thể chạy được bao xa nữa, lồng ngực cô đau rát, bao lâu rồi cô không liều mạng chạy trốn như vậy? Giày cao gót rơi nơi nào cô cũng không biết, đêm đầu xuân vẫn rất lạnh. Đôi chân mang lớp tất mỏng bước đi trên mặt đất lạnh lẽo, hơi lạnh thấm vào trong lòng đang hoảng loạn của cô.

Cuối cùng, một bức tường tối tăm ngăn chặn đường đi của cô, nghe tiếng bước chân lộn xộn truyền đến từ phía sau, trong lòng Lâm Tịch tuyệt vọng kêu gọi: "Thiệu Viễn, anh đang ở đâu?" Trong đầu cô xuất hiện khuôn mặt Thiệu Viễn, da thịt trắng noãn, hàng mi dài cong cong, bạc môi hơi hồng nhuận, những chi tiết này vô cùng rõ ràng, nhưng mà cô không thể nghĩ ra khuôn mặt của Thiệu Viễn.

Lâm Tịch tuyệt vọng mở to mắt, chắc chắn cô phải chết không thể nghi ngờ, bởi vì mấy tên đằng sau tiến lên lập tức đập một gậy gãy cánh tay cô, sau đó từ từ đẩy cô vào trong ngõ cụt, dưới ánh đèn mờ ảo, những gương mặt hung ác tràn đầy sát ý. Cho dù cô bị những tên súc sinh này cưỡng hiếp trước tiên, thì kết cục cuối cùng cũng chỉ có chết!

Cô gần như khẳng định đây là một cuộc tàn sát được dự tính trước, những người này dường như đoán được cô sẽ đi qua đây vào lúc này, nên cố ý chờ mình ở đấy.

Hai mắt Lâm Tịch mở to nhìn cái chết của mình. Giờ khắc này cô vô cùng hy vọng trên đời có quỷ thần tồn tại, cô liều mạng trợn to hai mắt, muốn nhìn thật rõ những kẻ đã giết hại mình. Chỉ mong sau khi cô chết có thể hóa thành lệ quỷ, nhất định phải tìm bọn họ lấy mạng!

Đột nhiên trên đùi truyền đến đau đớn kịch liệt, Lâm Tịch vô thức đưa tay ra che. Nhưng cánh tay cũng truyền đến đau đớn tương tự. Đúng rồi! Làm sao cô có thể quên mất cánh tay đó đã bị gãy ngay từ đầu, thật sự rất tàn nhẫn! Nhìn thấy gậy sắt xông tới trước mặt, cô chỉ kịp dùng cánh tay chưa từng bị thương che mi tâm của mình, "rắc" một tiếng truyền đến từ xương đầu, hai gậy liên tiếp hung hăng nện xuống. Lâm Tịch thấy một màu máu đỏ, sau đó nhanh chóng chìm vào bóng tối.

"Đàn bà chết tiệt, nhìn cái gì vậy!" Gã đàn ông tóc nhuộm đỏ tiến lên đối diện thi thể chết không nhắm mắt đá một phát, đưa tay muốn lấy vòng tay bình an trên cổ tay nữ thi. Bọn người phía sau có một gã cực kỳ nhỏ gầy hét lên: "Tóc đỏ, con mẹ nó mày đừng tay tiện! Làm gì cũng có luật lệ, chúng ta không phải ăn cướp!"

Gã tóc đỏ có vẻ không cam lòng, nhưng nhìn thấy vòng dây dính đầy máu tươi, miệng mắng đen đủi, tức giận bỏ đi.

* * *
Hiện tại mỗi ngày Lâm Tịch đều cùng Vu Hiểu Hiểu đi thăm ba mẹ mình. Bởi vì Vu Hiểu Hiểu là bạn thân duy nhất thời đại học, cô ta cũng là người mai mối tốt của cô, hiện tại đã thành con gái nuôi của ba mẹ.

Lâm Tịch biết Vu Hiểu Hiểu có tài ăn nói vô cùng tốt, nếu như cô vẫn có biểu cảm, nhất định sẽ cực kỳ thản nhiên lại rõ ràng trào phúng. Bây giờ cô đã hiểu rõ rất nhiều chuyện, hóa ra sở dĩ Thiệu Viễn tuấn lãng như ánh nắng vừa ý cô, người vốn chỉ coi như thanh tú là bởi vì ngọn núi hoang của nhà cô!

Cô trơ mắt nhìn Vu Hiểu Hiểu lừa gạt ba mẹ ký tên trên giấy chuyển nhượng, trơ mắt nhìn ba mẹ hài lòng chuyển vào phòng ở Vu Hiểu Hiểu thuê tạm thời. Cô gấp đến độ xoay quanh, không thể tin tưởng tiện nhân này! Bởi vì trên núi hoang có suối nước nóng sẽ được quy hoạch thành một khu dân cư cao cấp nổi tiếng của biệt thự suối nước nóng. Mà đôi cẩu nam nữ Vu Hiểu Hiểu và Thiệu Viễn này, chỉ giúp người khác lừa gạt ba mẹ ký giấy chuyển nhượng, cũng đã nhận được một bộ phòng ở có giá trị trăm vạn và tiền tiết kiệm có bảy chữ số, một tấm thẻ ngân hàng. Không thể tin tưởng tiện nhân này! Bởi vì cô ta dịu dàng thắm thiết nói rằng cho ba mẹ bộ phòng ở này, đây là phòng chuẩn bị cho bọn họ dưỡng lão, sự thật chỉ thanh toán ba tháng tiền thuê phòng mà thôi!

Nếu như linh hồn có nước mắt, chắc chắn Lâm Tịch đã lệ rơi đầy mặt. Cô muốn ba mẹ không nên tin Vu Hiểu Hiểu, nhưng mà chính mình không phải bị Vu Hiểu Hiểu lừa xoay quanh? Đã đánh mất thân, đánh mất trái tim, cuối cùng mất cả tính mạng, đánh mất ba mẹ của mình, mất tất cả mọi thứ.

Ba tháng sau, giống như dự kiến ba Lâm, mẹ Lâm xám xịt bị đuổi ra khỏi phòng ở tạm thời, mẹ Lâm còn lẩm bẩm: "Tại sao điện thoại Hiểu Hiểu lại gọi không được?"

Ngày đầu hạ gió nổi lên thổi tung mái tóc loang lổ của hai lão nhân, thật sự thê lương!

Đến khi hai người nâng đỡ lẫn nhau trở về thấy núi hoang đã hoàn toàn thay đổi, mới biết được núi hoang đã về tay Nhậm Nhất Thông, kẻ đã từng uy hiếp, lợi dụ bọn họ bán đi núi hoang để phát triển. Dưới ánh mặt trời, hàm răng vàng óng của ông ta tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, bên cạnh, Thiệu Viễn con rể cũ của họ hiện giờ đang cúi đầu khom lưng và cô con gái nuôi dịu dàng cẩn thận của bọn họ cũng cười nịnh nọt đối với gã răng vàng.Xem như ba Lâm, mẹ Lâm không biết gian dối giữa người với người, cũng biết rằng họ bị lừa, ba Lâm bệnh hen suyễn phát tác tại chỗ, gương mặt sung huyết đi tìm bọn họ tranh luận, nhưng bị mấy tên to lớn thô kệch đánh ngã xuống đất. Mà mẹ Lâm luôn luôn dịu dàng mềm mại điên cuồng giật lấy vòng tay bình an mang trên cổ tay Vu Hiểu Hiểu: "Cô.. trả lại vòng tay của Tịch nhi cho tôi!" Mẹ Lâm giáo dưỡng tốt, đến lúc này vẫn không nói ra những lời khó nghe.

Nhưng mà mẹ Lâm đã lớn tuổi rất nhanh cũng bị gạt ngã bên cạnh ba Lâm đang thở hổn hển, một sợi tóc của Vu Hiểu Hiểu cũng chưa đụng đến.

Vu Hiểu Hiểu dịu dàng cười đối với gã răng vàng nói: "Ôi, Nhậm tổng, đừng di chuyển nha! Vì hai lão già này mà thấy máu sẽ không may mắn đấy, sơn trang chúng ta đã chuẩn bị khởi công, vẫn nên giao cho tôi đi!" Cô ta nói xong, vẻ mặt vẫn mềm mại cười tươi như hoa đối với mẹ Lâm: "Các người rơi vào hoàn cảnh ngày hôm nay là do chủ nhân vòng tay này, nếu không phải khuyên bảo thế nào cô ta cũng không chịu chuyển nhượng mảnh đất này, cô ta sẽ không chết, sau này các người cũng không đến nỗi phải lưu lạc đầu đường, cô ta là tai tinh của các người, nhưng mà cũng là phúc tinh của chúng tôi!" Vẻ mặt Vu Hiểu Hiểu đắc ý ngang ngược, lại nói: "Được rồi! Nếu các người cút khỏi nơi này, tôi có thể đem vòng tay trả lại cho các người!"

Mẹ Lâm cũng biết bọn họ không có cách nào xoay chuyển trời đất, chẳng qua bọn họ không muốn di vật duy nhất của con gái ở trên tay người đàn bà ác độc này, như vậy là không tôn trọng con gái bọn họ. Thấy dáng vẻ hai lão nhân gật đầu đầy cay đắng, cuối cùng Vu Hiểu Hiểu nở nụ cười bừa bãi, giơ tay lên, cầm vòng tay vứt thật xa ra ngoài, trong miệng lại hét lên: "Ối, xin lỗi, trượt tay, các người tự đi nhặt đi!"

Thật ra dựa theo tính tình keo kiệt của Vu Hiểu Hiểu sẽ không để thịt đến bên miệng lại phun ra, chẳng qua lúc trước cô ta nhìn vòng ngọc bình an chất lượng thượng thừa mang trên tay mình càng ngày càng kém. Tà môn hơn nữa là cô ta liên tục mơ thấy ác mộng, nhớ lại vòng tay dính máu Lâm Tịch, trong lòng cô ta hơi phát lạnh. Vì vậy cho dù hai người Lâm gia không đến đòi vòng tay, cô ta cũng chuẩn bị vứt nó đi.

Vòng tay quả thật tà môn, bởi vì sau khi Lâm Tịch chết, linh hồn cũng không tiến vào luân hồi, mà không giải thích được tiến vào bên trong vòng tay bình an này.

Sau đó, Vu Hiểu Hiểu dối trá thành con gái nuôi của ba mẹ cô, mà vòng tay vốn được truyền từ thời tổ tông nhà họ Lâm thì đưa cho Vu Hiểu Hiểu, cô cũng bị mang trên tay cô ta, trơ mắt nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra, biết rõ nhưng không thể làm gì.

Lâm Tịch điên cuồng gào thét trong im lặng: "Trên thế giới này có thuốc hối hận không? Thời gian có khả năng lùi lại không? Nếu có thể tôi nguyện trả giá hết tất cả những gì tôi có!"

Vòng tay bình an phát ra một tiếng "cạch" vỡ thành mấy mảnh rơi trên tảng đá, hai mắt ba mẹ Lâm tối sầm hôn mê bất tỉnh.

Mà linh hồn bị giam cầm trong vòng ngọc vừa được giải thoát với sự phẫn nộ tràn đầy oán hận, đã bị một lực lượng thần bí đưa đến một không gian kì lạ. Linh hồn Lâm Tịch tràn đầy cảm xúc uất hận, thô bạo, hơi choáng váng một chút, sau đó mất đi ý thức.

Chương 1-2: Diệu Huyền xã khu?

Edit: Jess93

Lâm Tịch tỉnh lại, từ khi cô chết, cũng chưa từng ngủ một giấc. Các loại cảm xúc phẫn nộ, hối hận, đau xót, tuyệt vọng.. Luôn ám ảnh trong lòng cô. Lâm Tịch người được xưng là "Giây ngủ" rốt cuộc biết nỗi khó chịu khi mất ngủ. Không phải cô mất ngủ mà là không ngủ. Từ lúc cô chết đến bây giờ đã hơn bốn tháng, cả ngày lẫn đêm hơn một trăm ba mươi ngày. Cô luôn tỉnh táo đối diện với mặt trái cảm xúc của mình. Lâm Tịch cảm thấy đó là trời cao trừng phạt cô vì không biết nhìn người đến cuối cùng hại mình hại người.

Lúc con người đang yếu ớt nhất có thể ngất đi, thậm chí có thể điên cuồng. Chỉ tiếc bị giam cầm là linh hồn cô, cảm giác thù hận và hối hận như vạn kiến cắn đốt toàn thân. Hơn một trăm ba mươi ngày đêm, mỗi giờ mỗi phút, không sống không chết, không ngủ không nghỉ, muốn mình biến thành kẻ điên cũng là một loại hi vọng xa vời, càng không nói đến một giấc ngủ không mộng mị.

Lâm Tịch gần như nghĩ rằng mình vừa trải qua một cơn ác mộng thật dài, lười nhác vươn vai một chút, cảm thấy thoải mái, nhưng phát hiện cô chỉ là một đám mây màu trắng có dáng vẻ gần giống như con người. Cô ở trong không gian tối tăm mờ mịt, dưới chân là một mảnh thủy tinh bình thường khoảng ba mươi centimet vuông. Mà hai chân của cô đang giẫm ở bên trong, một cảm giác bình tĩnh và sảng khoái truyền từ dưới chân đến toàn thân, cảm giác này, chỉ hai chữ thoải mái!

"Chào mừng đến với Diệu Huyền xã khu, trải qua kiểm tra đo lường, độ thừa nhận linh hồn đạt tiêu chuẩn, có thể tiến hành đánh giá nhiệm vụ thí luyện người mới của Diệu Huyền!"

Giọng nam trầm thấp vang lên, dọa Lâm Tịch giật mình, giọng nói này tràn ngập từ tính, nhưng lại đặc biệt lạnh lẽo, không cảm giác có bất kỳ cảm xúc dao động nào.

Lâm Tịch đang muốn hỏi "Anh là ai?" Thì phát hiện lúc giọng nói đó vang lên, trước mặt mình xuất hiện một mảng lớn màu xanh sáng ngời như màn hình LCD bình thường. Ở nơi cô có thể giơ tay chạm vào, xuất hiện hai lựa chọn:

1: Giữ lại nguồn linh hồn, tiến vào nhiệm vụ thí luyện.

2: Sắp xếp lại nguồn linh hồn, tiến vào luân hồi.

Nhìn hai lựa chọn, Lâm Tịch hơi mơ hồ, theo bản năng hỏi: "Giữ lại nguồn linh hồn là gì? Sắp xếp lại là sao?"

Giọng nam từ tính và lạnh lẽo vang lên: "Giữ lại nguồn linh hồn là giữ lại tất cả ký ức khi cô còn sống, dùng trạng thái nguồn linh hồn gia nhập Diệu Huyền xã khu, trở thành người chấp hành của Diệu Huyền, xuyên qua các vị diện hoàn thành nhiệm vụ mà chủ không gian tuyên bố. Sắp xếp lại là một lần nữa đưa cô tái sinh thành một linh hồn mới, tiến vào luân hồi, bắt đầu cuộc sống mới. Từ đó về sau, cô vẫn là cô nhưng không phải là cô bây giờ!"

Lâm Tịch đã hiểu, chỉ có "Nguồn linh hồn" của cô vẫn tồn tại, nhưng mà sau khi được tổ hợp lại một lần nữa, cô không còn là cô nữa, cô – không còn tồn tại rồi!

Lâm Tịch vừa muốn lựa chọn điều thứ nhất, đột nhiên nhớ ra gì đó, hỏi: "Vậy! Nếu như không hoàn thành nhiệm vụ chủ không gian tuyên bố, sẽ như thế nào đây?"

"Không phải nhiệm vụ thí luyện thất bại một lần, tất cả thuộc tính linh hồn giảm một nữa. Liên tục thất bại hai lần, sẽ trừ tất cả nguồn linh hồn!" Giọng nói vô cảm lạnh lùng truyền đến, Lâm Tịch giật mình rùng mình. Nói cách khác, nhiệm vụ liên tục thất bại hai lần, sẽ mất tất cả nguồn linh hồn. Ngay cả tư cách sắp xếp lại tiến vào luân hồi cũng không có, thất bại là hoàn toàn biến mất.Lâm Tịch đỡ trán, đã nói không có chuyện tốt bánh từ trên trời rớt xuống.

Nhưng mà, nhớ lại lúc mình đi ra từ vòng ngọc la hét, ít nhất, hiện tại cô còn sống, cũng không tan thành mây khói, chẵng lẽ ông trời nghe được nguyện vọng của cô, cho cô cơ hội tiếp tục sống sót. Nhưng mà, ba mẹ cô.. Vừa nghĩ tới ba mẹ gần đất xa trời, ba bệnh hen suyễn, mẹ tóc mai bạc trắng, lòng cô lại đau đớn như bị xé rách!

Giọng nói lạnh lẽo vang lên lần nữa: "Cô có thời gian ba giờ để suy nghĩ, sau ba giờ.."

Không đợi giọng nói đó nói tiếp, Lâm Tịch liền ngắt lời anh ta: "Không cần suy nghĩ, tôi chọn một."

Lâm Tịch biểu hiện quả quyết khiến giọng nói đó hơi ngạc nhiên: "Không suy nghĩ một chút? Nhiệm vụ thí luyện thất bại trực tiếp trừ toàn bộ nguồn linh hồn. Cô phải liên tục hoàn thành ba nhiệm vụ thí luyện, mới có thể chính thức trở thành nhiệm vụ giả của Diệu Huyền không gian. Đương nhiên, nhiệm vụ thí luyện của người mới sẽ tương đối đơn giản một chút, nhưng mà thất bại một lần cô sẽ lập tức bị gạt bỏ. Mất tư cách tiến vào luân hồi chuyển sang kiếp khác, cô xác định không suy nghĩ thêm một chút?"

Giọng nam lạnh băng nhắc nhở ngược lại khơi dậy bản chất bướng bỉnh trong xương Lâm Tịch: "Đúng vậy, không cần suy nghĩ, tôi xác định lựa chọn của chính mình."

"Cô ngồi xuống Dưỡng Hồn Trì ở dưới chân tĩnh tọa đi, ba giờ sau mở ra nhiệm vụ thí luyện."

Không biết có phải ảo giác hay không, Lâm Tịch cảm giác giọng nói đó có một chút cảm xúc dao động, tiếng thì thầm rất nhỏ: "Có hơi ngốc, nhưng mà còn chưa ngốc quá mức."Đây là khen cô hả? Khen cô à? Khen cô phải không? Được rồi, giả vờ coi như là đang khen cô đi.

Lâm Tịch tự an ủi mình cúi đầu nhìn thứ gọi là "Dưỡng Hồn Trì" mọi thứ xung quanh đều tối tăm mờ mịt, chỉ có một mảnh thủy tinh dưới chân là khác. Nhưng mà sao nhỏ quá vậy, thế mà cũng dám gọi Dưỡng Hồn Trì? Gạt tàn thủ công bằng thủy tinh cô mua cho ba Lâm còn lớn hơn cái này đấy!

Khoanh chân ngồi ở Dưỡng Hồn.. À!.. Trên gạt tàn thuốc, trong lòng Lâm Tịch yên lặng phàn nàn một chút, khóe miệng (giả vờ trạng thái linh hồn cũng có biểu cảm) có một nụ cười mờ nhạt.

Bỗng nhiên cả người cô ngơ ngẩn, từ lúc tiến vào vòng tay bình an, cả người cô luôn ở trạng thái vô cùng lo lắng, giận dữ, phẫn uất, điên cuồng.. Cô gần như cho rằng mình đã mất khả năng nở nụ cười, mà bây giờ, từng chút mát lạnh từ Dưỡng Hồn Trì tiến vào hồn thể, rửa sạch linh hồn cô. Ồ! Còn có thể khiến cô cảm nhận được cảm giác an bình đã mất từ lâu. Dưỡng Hồn Trì này, thật sự rất tốt!

Đột nhiên Lâm Tịch có thể hiểu ý tứ mà giọng nói lạnh lẽo đó chưa nói ra. Đoán chừng thời gian suy nghĩ càng lâu, thời gian tĩnh tọa ở Dưỡng Hồn Trì càng ngắn, tuy rằng có ba giờ suy tính, nếu như cô đoán không sai, sau khi kết thúc ba giờ suy nghĩ chắc chắn sẽ trực tiếp bị vứt đi làm nhiệm vụ thí luyện.

Nếu người ta chuẩn bị cho cô Dưỡng Hồn Trì này, còn sử dụng cái tên cao cấp như vậy, tuy rằng nhìn hơi nhỏ, nhưng mà chắc chắn lợi ích đạt được rất lớn.

Nghĩ đến điều này, Lâm Tịch không suy tính cái khác nữa, thả không suy nghĩ, hết sức chuyên chú tiến vào trạng thái thiền định. Đợi đến khi giọng nói lạnh lẽo thông báo cô tiến vào nhiệm vụ, Lâm Tịch phát hiện linh hồn mình có một chút cảm xúc, không phải kiểu trạng thái thổi một chút sẽ tan biến.

Nhưng mà cô còn chưa vui vẻ được một phút, đã bị một lực lượng lôi kéo ra khỏi không gian màu xám, sau đó là một cơn choáng váng. Lâm Tịch cảm giác như mình bị xé ra thành mảnh nhỏ, mẹ nó khó chịu quá!

Cơn quay cuồng choáng váng mang đến cảm giác buồn nôn mãnh liệt, Lâm Tịch cố gắng kiềm chế vội vàng nhắm mắt lại. Cho dù choáng váng thế nào, cô cũng biết mình đang bên trong nhiệm vụ thí luyện quỷ quái này. Nhiệm vụ thứ nhất đấy, nếu dùng hình thức nôn mửa tuyệt đẹp này lên sàn, cô sẽ dùng cả đời để khinh bỉ chính mình.

Khó khăn ngăn chặn cơn khó chịu, Lâm Tịch lặng lẽ mở mắt, lọt vào trong tầm mắt là một căn phòng cổ xưa.

Đây là buổi tối, ánh trăng thản nhiên xuyên thấu qua màn cửa sổ, có thể nhìn thấy đây là một gian phòng của thiếu nữ. Màn tơ mộc mạc, bàn ghế đơn giản, cách đó không xa là chiếc gương đồng hơi cũ. Ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu trên bàn gỗ cũ, ở cách đó không xa có một nha đầu khoảng chừng mười bốn, mười lăm tuổi đang chống cằm ngủ gà ngủ gật.

Lâm Tịch trừng mắt nhìn, xem như bắt đầu nhiệm vụ thí luyện thứ nhất rồi? Đang tự nghi ngờ, một lượng tin tức lớn tràn vào, dường như muốn phá vỡ đầu cô!

Chương 2: Nhiệm vụ thí luyện thứ nhất 1

Edit: Jess93

Nguyên chủ tên là Tô Lan Hinh, là đích trưởng nữ của Tri huyện lão gia, nhan sắc thanh tú, dịu dàng lịch sự. Mẫu thân Diệp thị là nữ nhi của phú thương ở địa phương, rất có phong thái tiểu thư khuê các. Sĩ nông công thương, vốn dĩ thương gia nữ* không có tư cách gả cho Tri huyện làm vợ cả. Cũng giống như rất nhiều kịch bản tú tài cẩu huyết, lúc Tri huyện lão gia chỉ là một gã thư sinh nghèo tuấn tú, ông ngoại nguyên chủ tuệ nhãn thức anh hùng*, giúp đỡ thư sinh một nghèo hai trắng hoàn toàn không có khả năng vào kinh đi thi. Thư sinh bánh ít đi, bánh quy lại cưới tiểu thư nhà phú thương, thi đậu tiến sĩ trở thành Tri huyện lão gia. Từ đây thư sinh và tiểu thư trải qua cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn..

*Thương gia nữ: Con gái của thương gia.

*Tuệ nhãn thức anh hùng: Người sâu sắc, có khả năng nhìn ra người tài.

Nếu thật sự như vậy, thì sẽ không có chuyện gì cho Lâm Tịch.

Tri huyện lão gia làm việc ổn trọng nên được Tri phủ Từ Hữu Đức xem trọng, hứa đưa thứ nữ trong nhà cho Tri huyện làm thiếp.

Một năm sau, Từ thị sinh ra một nữ nhi, gần hai năm sau đó lại sinh trưởng tử cho Tri huyện nên được Tô Tri huyện nâng thành bình thê. Suốt mười năm vợ cả Diệp thị cũng chỉ có một nữ nhi, trên dưới Tô phủ dần dần bị bình thê Từ thị lung lạc. Diệp thị ru rú trong nhà, sống một mình trong Phật đường, hoàn toàn tuyệt vọng đối với Tô lão gia, chỉ có nữ nhi Lan Hinh là hy vọng sống duy nhất của bà.

Tiếc rằng hy vọng duy nhất này lại bị Tô lão gia mượn tay Tri phủ gả cho đích Thế tử Vĩnh Ninh Hầu làm vợ. Giống như mẫu thân nguyên chủ, vốn dĩ nữ nhi Tri huyện không có khả năng gả cho con trai trưởng của Hầu phủ, đừng nói là Thế tử, dù là con vợ lẽ cũng là tồn tại khiến họ ngước nhìn. Hóa ra, Thế tử Hầu phủ tuấn tú lịch sự, xinh đẹp đến nỗi nam nữ khó phân là kẻ đồng tính, hơn nữa còn là tiểu thụ bị đè. Thế nhưng đồng tính Thế tử là một nhân vật lớn, Hầu phủ cũng không dám gây trở ngại quá nhiều, đành phải cưới một thê tử bình dân. Thứ nhất vì che dấu tai mắt người khác, thứ hai để lại đời sau xem như cho phụ mẫu và thế nhân một lời giải thích mà thôi.

Nguyên chủ đáng thương, vốn nghĩ rằng ông trời đối với mình không tệ, có thể thoát khỏi bàn tay Từ thị, mặc dù phu quân cũng không phải là lương nhân*. Tô Lan Hinh chỉ cần tìm một nơi cư trú mà thôi, ai ngờ thoát khỏi hang hổ lại vào ổ sói. Ban đầu đã bị xem như công cụ nói dõi tông đường, đến khi sinh ra nhi tử còn chưa kịp nhìn con của mình, liền bị bắt uống thuốc, đối với bên ngoài nói rằng bị rong huyết mà chết, mà mẫu thân của nguyên chủ khi nghe được tin sấm sét giữa trời quang này, cuối cùng mất đi hy vọng sống sót. Dùng một dải lụa trắng kết thúc cuộc đời bi kịch của mình, đi theo nữ nhi số khổ.

*Lương nhân: Người tốt, người đem duyên tốt lại.

Nguyện vọng của nguyên chủ rất đơn giản, giúp mẫu thân thoát khỏi cuộc sống cay đắng hòa ly cùng tra cha, tìm một nơi non xanh nước biếc cùng mẫu thân nương tựa lẫn nhau sống cuộc sống bình thường yên tĩnh.

Tiếp thu xong cốt truyện, Lâm Tịch cảm thấy nghẹn một hơi trong lồng ngực. Thời gian cô ngơ ngơ ngác ngác bên trong vòng tay, vốn dĩ cho rằng mình là người thê thảm nhất rồi, nhưng không ngờ so sánh với Tô Lan Hinh, mình cũng có thể xem như là người hạnh phúc. Cuộc sống bình dị yên tĩnh, hạnh phúc Lâm Tịch trải qua trước khi chết, chính là cuộc sống mà nguyên chủ tha thiết mơ ước. Nhớ đến ba mẹ lớn tuổi trong lòng Lâm Tịch đau xót, là cô, kẻ ngu ngốc này dẫn sói vào nhà hại ba mẹ mình!Chẳng qua trên đời này không có thuốc hối hận..

Lâm Tịch kiềm chế cảm xúc của chính mình, việc đã đến nước này, suy nghĩ nhiều cũng chỉ là không khí, trước mắt phải suy nghĩ hoàn thành nhiệm vụ như thế nào mới là chuyện quan trọng.

Phải biết rằng nhiệm vụ thí luyện không cho phép thất bại, thất bại nghĩa là tử vong. Mặc dù giọng nói lạnh lẽo đã nói nhiệm vụ thí luyện tương đối đơn giản, nhưng dù sao cô cũng là một cô gái bé nhỏ có cuộc sống bình thường ở hiện đại. Lần đầu tiên làm nhiệm vụ không khỏi lo sợ trong lòng, nhưng mà nghĩ lại mặc dù mình không có những thứ như không gian tùy thân, dị năng, thú sủng.. Bàn Tay Vàng linh tinh. Nhưng mà cô biết được hướng đi của cốt truyện, cũng xem như là một loại Bàn Tay Vàng. Hơn nữa nhiều năm mọt sách, một thời mê phim truyền hình, tốt xấu cũng biết không ít hướng đi về chuyện xuyên qua, trọng sinh. Dù sao tâm nguyện của nguyên chủ rất đơn giản, chỉ cần bảo vệ Diệp thị và tính mạng của mình hơn nữa thuận lợi hòa ly, xem như đã hoàn thành nhiệm vụ, nghĩ lại cũng không đáng sợ lắm!

Lâm Tịch cảm thấy yên tâm, ổn định tinh thần, bắt đầu sắp xếp lại tin tức trong đầu.

Hiện tại hậu viện ở Tô gia đã là thiên hạ của Từ thị. Sở dĩ nguyên chủ và Diệp thị có thể sống được là bởi vì các nàng còn có giá trị lợi dụng. Hơn nữa tính tình hai mẹ con này bình thản đến nỗi gần như là yếu đuối, mới không có lao xuống Hoàng Tuyền sớm.

Đây là một triều đại hư cấu Đại Nghiệp quốc, chỉ cần năm lượng bạc có thể mua một nha đầu. Mà nguyên chủ là đích trưởng nữ của Tri huyện lão gia, ở căn phòng nhỏ hẹp, tất cả đồ dùng đều cũ kỹ. Tính luôn cả bà tử làm việc nặng cũng chỉ có ba người hầu hạ, có thể đoán được cuộc sống hằng ngày trôi qua như thế nào. May mắn nhà mẹ đẻ Diệp thị là thương nhân giàu có, đồ cưới phong phú, Diệp thị tuy nhát gan nhưng lại vô cùng để ý nữ nhi duy nhất của mình, mới tạm thời có thể bảo vệ đồ cưới của mình. Mẹ con hai người cũng dựa vào những món đồ cưới này miễn cưỡng sống qua ngày, không bị đám vú già giẫm đạp lên đầu.
Nội dung cốt truyện, Diệp thị vừa nghe Từ thị giúp nữ nhi gả cao vào Hầu phủ, sợ thời gian sau này nữ nhi ở Hầu phủ khó khăn, bị người khác xem thường nên đưa tất cả đồ cưới của mình giao cho Tô Lan Hinh. Không ngờ tất cả đồ cưới đều rơi vào tay Từ thị, chỉ có vài món đáng thương theo Tô Lan Hinh gả vào Hầu phủ, đó là Từ thị không muốn khiến Tô phủ mất mặt nên bỏ thêm mấy món mình không thích. Bởi vì Hầu phủ biết rõ chuyện nhà mình, cho dù Tô Lan Hinh từ nơi nào gả vào Hầu phủ thì cũng là bán cho Hầu phủ, chỉ cần người bước vào cửa Hầu phủ, sống hay chết không có quan hệ gì với Tô phủ.

Đối với Từ thị đây là một chuyện tốt với ba lợi ích tuyệt vời. Thứ nhất dĩ nhiên là Tô lão gia và Từ gia thành công trèo lên Hầu phủ. Thứ hai trưởng nữ Tô gia kết thân cùng Hầu gia, con cái Từ thị sinh ra nước lên thì thuyền lên cũng nhờ đó mà có được hôn sự tốt. Thứ ba Từ thị thuận lợi lấy được đồ cưới mà bà ta thèm muốn đã lâu của Diệp thị, sẵn tiện diệt trừ hai mẹ con nhìn chướng mắt từ lâu này. Cuộc hôn nhân này gần như là giấc mơ của tất cả mọi người, vô luận là Hầu phủ, Từ phủ hay là Tô phủ.

Mà để hoàn thành những tính toán đó, bọn họ chỉ cần dùng tính mạng của hai mẹ con yếu đuối không tranh sự đời này đổi được.

Trong nháy mắt, Lâm Tịch nhớ đến cuộc sống cực khổ của mình, khóe miệng cô khẽ nhếch, lộ ra nụ cười lạnh thản nhiên trào phúng, lần này sao, có thể đã không giống nhau!

Thời điểm Lâm Tịch đến không tốt lắm, cũng không xem như rất xấu. Hiện tại Từ thị đã tiếp xúc với Trương bà tử người bên cạnh Hầu phu nhân, đây là người có năng lực nhất bên người Hầu phu nhân, thậm chí rất có mặt mũi ở Hầu phủ, chắc hẳn dưới miệng lưỡi khéo léo của bà ta, Hầu phu nhân đã dao động.

Cuộc hôn nhân này thật sự buồn nôn. May mắn, vì có thể một lần lấy toàn bộ đồ cưới của Diệp thị, nhiều năm qua Từ thị đều giả vờ không quan tâm đối với nhóm đồ cưới phong phú đó. Vì thế tài sản vẫn bình yên vô sự ở trong tay "Nương."

Lâm Tịch suy nghĩ, ngày mai phải đi thăm mẫu thân hiện giờ của mình một chút. Nếu có thể khuyên bà đồng ý hòa ly là tốt nhất, không được thì nghĩ cách lấy đồ cưới vào trong tay. Những thứ khác cũng dễ nói, mặc kệ ở thời đại nào, người nghèo đều bi ai. Nhất định phải bảo vệ những thứ này, mới có thể đảm bảo tương lai mình mang theo Diệp thị sống cuộc sống bình dị hạnh phúc mà nguyên chủ mong muốn.

Ừm! Cứ vui vẻ quyết định như vậy.

Lâm Tịch liếc nhìn tiểu nha đầu còn đang đấu tranh với cơn buồn ngủ, lúc gật đầu lúc không, khóe miệng hiện lên nụ cười nhạt. Đến lúc đó cũng mang theo nàng, trong viện của mình có ba hạ nhân, chỉ có tiểu nha đầu Bạc Hà này là thật lòng đối tốt với nguyên chủ.

Lâm Tịch trở mình, ánh trăng nhàn nhạt tràn hết vào phòng, ngày mai sẽ là một ngày đầy nắng! Có thể còn sống, thật tốt!

Lâm Tịch suy nghĩ rồi chìm vào mộng đẹp..

Chương 3: Nhiệm vụ thí luyện thứ nhất 2

Edit: Jess93

Hôm sau, quả nhiên mặt trời lên cao, Lâm Tịch dựa vào ký ức, thực hiện từng bước rửa mặt xong, mang theo tiểu nha đầu Bạc Hà trực đêm tối hôm qua đi thăm mẫu thân của mình.

Thật ra hậu viện Tô phủ rất đơn giản, Tô Tri huyện có một thê một thiếp. Nhưng từ lúc Từ thị sinh nhi tử trực tiếp được Tri huyện nâng thành bình thê, Tô phủ cũng không còn tồn tại thiếp thất nào. Bởi vì vợ cả xuất thân thương nhân lại chỉ có một nữ nhi là Tô Lan Hinh, dần dần bị Từ thị miệng ngọt khéo lấy lòng, thực chất tâm tư âm tàn lấy hết quyền lực, ép đến nỗi cả ngày chỉ núp trong viện của mình. Đừng nói việc quản gia, gần như tất cả người hầu, bà tử trong phủ cũng đã quên trong phủ có một vị phu nhân chính thất, mà chỉ nhớ rõ bình thê Từ Hương Hương. Diệp thị ăn chay niệm Phật, chỉ hi vọng tương lai nữ nhi duy nhất của mình có thể hạnh phúc, không gả sai người.

Hậu viện tuy rằng ít người, nhưng mà cũng hơi lúng túng. Thê không ra thê, thiếp không ra thiếp, cũng không có quy củ thỉnh an, trò chuyện gì cả. Mỗi người đều có con cái của mình thỉnh an, về phần Tô Đào Tô Đại lão gia, ngay cả mặt mũi ông ta mẹ con Diệp thị cũng không nhìn thấy. Mỗi ngày đều do Từ thị mang theo một đôi nhi nữ và Tô lão gia sống những ngày "Gia đình vui vẻ." Mà hai mẹ con nhu nhược yếu đuối không có cảm giác tồn tại còn lại, đã bị mọi người lựa chọn lãng quên.

Bên phía Lâm Tịch vừa chuẩn bị ra ngoài đến sân Diệp thị, đột nhiên nghe được giọng nói vừa xa cách vừa nịnh nọt: "Ôi! Đây không phải là Xuân Đào cô nương sao? Thật sự là khách quý, nhanh lên, mời vào bên trong!"

Là giọng nói của Du bà tử giữ cửa, mẹ kiếp! Lâm Tịch tức giận tới mức mắt trợn trắng. Là do nguyên chủ thật sự dễ ức hiếp, ngay cả một người như bà tử làm việc nặng cũng có thể không cần trải qua bẩm báo đã trực tiếp đưa người tiến vào khuê phòng của nàng.

Đang suy nghĩ, rèm cửa bên kia khẽ động, một nữ tử dáng người cao gầy, mắt hạnh má đào đi tới. Tướng mạo đúng là không tệ, khuyết điểm duy nhất là đôi mắt hạnh tròng trắng hơi nhiều nên nhìn hung dữ một chút, phá hỏng vẻ đẹp. Nàng ta là nha hoàn Xuân Đào bên cạnh Từ thị.

Xuân Đào đi tới giơ khăn lên, thực hiện tư thái hành lễ. Nhưng mà đầu gối còn chưa khuỵu xuống cũng đã biết lễ này có lệ thế nào: "Ra mắt Đại tiểu thư!"

Lâm Tịch bĩu môi, mẹ nó! Thật đúng là "Ra mắt" nàng Đại tiểu thư này mà, ngay cả hành lễ cũng không được. Chẳng qua mình liếc mắt nhìn xung quanh, một người, hai người hầu cũng như thế, Lâm Tịch cảm thấy hơi khó chịu, tương lai mình còn phải chịu đựng đấy!

Sau khi Xuân Đào "Hành lễ" thấy Đại tiểu thư không những không giống lúc trước tự đến đỡ mình, ngược lại vẻ mặt đờ đẫn, không khỏi giật mình một lát mới nói: "Phu nhân có một ít vải mới, bảo Đại tiểu thư đi qua xem một chút, phu nhân nói may cho Đại tiểu thư hai bộ quần áo mùa hè vừa lúc tham gia ngắm hoa yến của Từ phu nhân đấy ạ!"

Phải rồi, nhớ lại, từ khi Từ thị được nâng thành bình thê, nhạc mẫu của tra phụ "Tự động" biến thành Từ phu nhân. Mà nguyên chủ là đích nữ, vậy mà phải gọi mẹ cả của thiếp thất là ngoại tổ mẫu. Vốn dĩ đường đường chính chính ngoại tổ mẫu vì tránh nghi ngờ, đã rất nhiều năm không lui tới. Biết rõ nữ nhi mình sống không tốt, nhưng bởi vì xuất thân thương nhân mà không dám đến nhà.

Thật ra nhà ngoại nguyên chủ rất tốt, vì có thể để cho Diệp thị cùng nguyên chủ có cuộc sống tốt hơn một chút, vẫn luôn lặng lẽ tặng lễ cho tra phụ thậm chí Từ Tri phủ. Nhưng mà sau khi Diệp thị qua đời, vẫn như cũ bị tìm sai lầm tịch thu tài sản. Từ đó Diệp gia chưa gượng dậy nổi, không dám ở lại Bảo Ứng phủ. Cả nhà chuyển đến nơi thâm sơn cùng cốc, cả đời vất vả.

Chính là lần ngắm hoa yến này, nguyên chủ được người Từ gia khen thông minh khéo tay, bởi vì có kỹ năng thêu Song Diện đã tuyệt tích nên bị Từ thị ép buộc thêu cho Từ phu nhân một bức bình phong. Nhờ tấm bình phong này Từ phu nhân mới bợ đỡ được thiếu phu nhân Chiêm sự phủ. Chẳng những Tô Khả Hinh thành công gả vào Chiêm sĩ phủ, ngay cả Từ Tri phủ cũng nhờ đó mà có quan hệ gần gũi hơn với Chiêm sĩ phủ, tra phụ đi theo cũng được không ít lợi ích.

Mà vận mệnh bi thảm của Tô Lan Hinh, cũng từ bức bình phong thêu này kéo ra màn che..

* * *Lâm Tịch nhếch môi cười: "Thật không? Lan Hinh cần phải cảm tạ phu nhân!"

Nhìn Đại tiểu thư mỉm cười Xuân Đào không khỏi sững sờ ngơ ngác một chút. Rõ ràng vẫn là người đó, cũng giọng nói dịu dàng mềm mại, nhưng mà có cảm giác lạnh như băng, nàng ta rùng mình, trong chốc lát lời nói ngập ngừng không có khí thế ngang ngược kiêu ngạo như vừa nãy.

Lâm Tịch nhấc chân ra khỏi phòng, quay đầu hướng Xuân Đào vẫn còn đang ngu ngơ, thản nhiên nói: "Đi thôi!"

Trong viện Từ thị có vài cây mai lâu năm, mà khuê danh Từ thị là Từ Hương Hương nên từ lúc vào ở trong viện này thì đổi thành Mai Hương Viện. Đối với cái tên này Lâm Tịch chỉ nghĩ đến hình ảnh tú bà diêm dúa lòe loẹt vẫy nhẹ tay áo, không khỏi cảm thấy buồn nôn, hoàn toàn bị bản thân bổ não ghê tởm rồi.

Tô Đào đúng là một tên Bạch Nhãn Lang* nuôi cũng không thân, toàn bộ tòa nhà này là ca ca Diệp thị đứng ra mua cho.

*Bạch Nhãn Lang: Một danh từ riêng chỉ loại vong ân phụ nghĩa, vô tình vô nghĩa, tâm địa hung ác.

Quả nhiên trượng nghĩa phần nhiều là đồ tể, người đọc sách mới là kẻ phụ lòng*.

*Trượng nghĩa phần nhiều là đồ tể, người đọc sách mới là kẻ phụ lòng: Nguyên văn là: "Trượng nghĩa mỗi tòng đồ cẩu bối, phụ tâm đa thị độc thư nhân" là câu đối nổi tiếng của Tào Học Thuyên thời Minh, nghĩa là người có nghĩa khí phần nhiều là từ các tầng lớp nhân dân lao động chân tay, còn người làm việc trái lương tâm, phụ nghĩa đều là người đọc sách.
Vừa đi vào phòng, đã nhìn thấy Từ thị nói chuyện cùng một bà tử khoảng hơn năm mươi tuổi, mọi ngày cằm vẫn luôn giương cao lúc này hạ thấp xuống, mang theo một loại không nói nên lời cẩn thận hùa theo. Ngồi bên cạnh là Tô Khả Hinh Nhị tiểu thư Tô phủ, toàn thân y phục trang điểm, cực kỳ kiều mị động lòng người.

Lâm Tịch dựa theo trong trí nhớ hành lễ với Từ thị, bà ta lôi kéo tay nàng rất thân mật nói: "Lan nhi, mau tới ra mắt Trương ma ma!"

Lâm Tịch vừa khúm núm làm lễ ra mắt, vừa ác hàn trong lòng. Còn Lan nhi ra mắt Trương ma ma, đã xem rất nhiều kịch cổ trang, nàng có cảm giác mình giống như kỹ nữ sẵn sàng tiếp khách. Bà tử này còn bày ra dáng vẻ kiêu căng, bởi vì dáng người bà ta cực kỳ cao lớn, Lâm Tịch chỉ nhìn thấy cái cằm giương cao và hai lỗ mũi to màu đen. Tình hình cụ thể và tỉ mỉ mời tham khảo hình ảnh Dung ma ma.

Bên cạnh có nha đầu đã sớm cầm tú đôn, Lâm Tịch dựa theo tác phong trước sau như một của nguyên chủ, nơm nớp lo sợ ngồi lên, cúi đầu không nói gì nữa.

Tô Khả Hinh khổ sở ngồi nửa ngày, thấy tỷ tỷ giống chim cút ngồi trên tú đôn như lão tăng nhập định. Mà mẫu thân chỉ lo nhỏ giọng trò chuyện với Trương ma ma, trong lòng đã không kiên nhẫn. Lần vải mới này nàng ta chọn được hai loại, cho dù mẫu thân không nói thì nàng ta cũng biết vải dệt băng tằm màu đỏ là tốt nhất, đoạn vải tố la sa thì thích hợp làm một ít trang sức.

Tô Khả Hinh xoay chuyển tròng mắt, dịu dàng nói: "Nương, ta giúp tỷ tỷ đi xem vải nhé!" Đối mặt Lâm Tịch tự hạ mình vươn tay ra.

Mẹ nó, còn nói giúp ta xem vải, rõ ràng là bản thân ngươi không thể chờ đợi? Lâm Tịch xấu hổ một chút, ra vẻ dường như muốn đi lại không dám, chỉ lén lút lấy ánh mắt liếc nhìn Từ thị. Từ thị khẽ gật đầu, lúc này Lâm Tịch mới đứng lên nhẹ nhàng cúi đầu với Trương bà tử, nói câu xin lỗi, rồi mới cùng Tô Khả Hinh đi chọn vải.

Sau lưng, Từ thị và Trương bà tử liếc nhau, đối với biểu hiện của Tô Lan Hinh hết sức hài lòng.

Mà bên này, Tô Khả Hinh không chút khách khí giành vải vóc mình chọn được trước. Sau đó líu ríu giúp đỡ tỷ tỷ chọn, dáng vẻ một lòng nhiệt tình tri kỉ tiểu muội muội.

Khóe miệng Lâm Tịch nhẽ nhếch không dễ phát hiện. Quả nhiên giống như cốt truyện, kế tiếp nàng ta sẽ đề cử hai đoạn vải có màu sắc rất kén chọn người mặc. Tướng mạo nguyên chủ vốn chỉ coi như thanh tú rất khó phối, hơn nữa tính tình nguyên chủ chậm chạp, càng lộ vẻ vụng về. Lời đồn tướng mạo trưởng nữ Tô gia xấu xí nhanh chóng lan truyền, dẫn đến nguyên chủ rất khó có được một mối hôn sự thích hợp. Cho nên người Hầu phủ cầu hôn đầu tiên, cõi lòng nguyên chủ và Diệp thị gần như tràn đầy cảm kích đồng ý việc hôn nhân này.

Lâm Tịch vui mừng cầm lấy đoạn vải màu xanh lá tố la Tô Khả Hinh đề cử, từ chối một đoạn vải khác, nàng dùng giọng nói dịu dàng mà mỗi người trong phòng cũng có thể nghe thấy: "Muội muội, màu sắc này là màu xưa nay phu nhân thích.." Nói một nữa lại dùng ánh mắt sợ hãi liếc nhìn Từ thị.

Từ thị gật đầu, da bà ta vừa trắng nõn, vừa bảo dưỡng tốt, màu xanh ngọc quả thật có thể làm nổi bật làn da bà ta hơn. Trương bà tử thấy nàng biết điều như vậy, khiêm tốn kính cẩn, mọi chuyện không dám giành trước, quả nhiên như lời Từ thị là người dễ bắt nạt. Trên mặt già nua cực kỳ cứng nhắc không khỏi lộ ra vẻ tươi cười, xem ra chuyện này tám chín phần mười có thể thành, bà ta cũng coi như không phụ lòng phu nhân nhờ vả.

Nghĩ đến điều này, tâm trạng Trương bà tử vui sướng, cũng không thèm ở lại nhà Tri huyện nho nhỏ này thêm chút nào nữa, cáo từ rời đi.

Mà bên này rốt cuộc Lâm Tịch cũng thoát thân, từ trong ánh mắt kỳ quái của Từ thị ra khỏi Mai Hương Viện.

Chương 4: Nhiệm vụ thí luyện thứ nhất 3

Edit: Jess93

Diệp thị ở Hà Phong Uyển không có khả năng so sánh với Mai Hương Viện của Từ thị. Từ điểm này có thể thấy được cuộc sống hiện giờ của Từ thị tùy ý kiêu ngạo như thế nào, chèn ép vợ cả vào một góc, vừa lúc hai người đổi chỗ cho nhau. Bây giờ nhìn Diệp thị càng giống tiểu thiếp không thể lộ ra ánh sáng hơn.

Trong phòng Diệp thị có một bàn thờ Phật, so với người xuất gia trường kỳ thanh đăng cổ Phật chỉ hơn một đầu tóc đen mà thôi. Rõ ràng mới hơn ba mươi tuổi, trên mặt đã có dáng vẻ già nua. Cho dù như thế, nhìn thấy nữ nhi của mình, không hề bận tâm trên mặt vẫn lộ ra một chút tươi cười.

Diệp thị kéo tay nữ nhi, nhìn kỹ càng, ánh mắt mang theo ấm áp.

Trong lòng Lâm Tịch ấm áp, có tâm tình nguyên chủ, cũng có tâm tình của mình. Bởi vì loại ánh mắt này, nàng rất quen thuộc, ở thế giới của mình, mẹ cũng nhìn mình như vậy, trong lòng Lâm Tịch đau xót, không tự chủ được ôm chặt Diệp thị, khẽ gọi một tiếng nương.

Diệp thị giật mình, nữ nhi này tính tình nhẹ nhàng, hòa nhã không tranh giành, tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận khuê tú. Tuy rằng thật sự tri kỷ nhưng rất ít thân mật như vậy, thấy nàng ôm chính mình, hô hấp hơi nghẹn ngào, còn tưởng nàng bị Tô Khả Hinh chọc giận. Nói như vậy, Từ Hương Hương luôn bưng cái giá chủ mẫu, sẽ không ở bên ngoài gây khó dễ Lan nhi.

Vì thế liền kéo nữ nhi ngồi trên giường nhỏ, ấm giọng hỏi nguyên nhân.

Lâm Tịch dứt khoát nói rõ tất cả mọi chuyện vừa xảy ra với Diệp thị một lần.

Cho dù Diệp thị mặc kệ mọi chuyện, nhưng cũng không phải người ngu xuẩn, mơ hồ cảm thấy Trương bà tử đến đây không có cái gì tốt.

Lâm Tịch nói: "Nương, nữ nhi cảm thấy Từ thị chèn ép nương đến mức này, còn ở trước mặt người khác giả bộ hiền lành như vậy, hiện nay nữ nhi cũng đến tuổi bàn luận cưới gả, nữ nhi lo lắng bà ta mượn cơ hội gây sự, nhìn bà tử kia cực kỳ kiêu căng, tuyệt đối không phải người hầu nhà bình thường. Nếu để cho nữ nhi gả đến nhà chúng ta trêu chọc không nổi.."

Trên mặt Diệp thị cũng lo lắng, suy tư một lát nói: "Nàng ta không dám, dù như thế nào, con cũng là đích trưởng nữ của phụ thân không phải sao? Nếu nàng ta quá đáng, cho dù nương buông xuống mặt mũi đi cầu xin phụ thân con, cũng tuyệt đối không để nàng ta làm hại con."

Lâm Tịch mỉm cười: Ôi, thật sự có thể chịu đựng, các nàng sẽ bị chà đạp thành hình dáng gì nữa?

Tính tình Diệp thị mềm mại, hơn nữa với sự giáo dục tẩy não nữ nhân cổ đại lấy phu là trời, đoán chừng không xảy ra chuyện lớn gì, rất khó tiếp nhận chuyện hòa ly này.Nàng dứt khoát ở lại dùng bữa tối với Diệp thị, nhìn Lý ma ma bên người Diệp thị và nha hoàn Hải Đường mang thức ăn trở về, trong lòng Lâm Tịch không khỏi giận dữ! Vẻ mặt Lý ma ma xấu hổ: "Phòng bếp nói chúng ta đến trễ nên chỉ còn những thứ này!"

Hai chén cơm cháy khét, còn có ba cái suýt chút nữa nhìn không ra bánh bột mì, ngược lại món ăn có mặn có chay, nhưng mà món chân gà kia mơ hồ có mùi vị ôi thiu, rõ ràng món nước sốt cá trắm đen này là đồ ăn thừa dư lại.

Đây chính là đồ ăn của mẹ con các nàng, thế này đã không tệ, có lúc dứt khoát nói đã hết. Hai mẹ con hoặc là nén giận, hoặc là tự bỏ tiền túi dùng nhiều tiền mua đồ ăn từ phòng bếp nhà mình.

Diệp thị miễn cưỡng nở nụ cười, giả vờ ra vẻ thoải mái nói: "Hôm nay Lan nhi ở chỗ này, chúng ta ăn ngon một chút." Vừa nói vừa nháy mắt ý bảo Lý ma ma cầm bạc đi mua.

Lâm Tịch cũng rất tức giận, chỉ sợ những thức ăn này của họ người hầu cũng không thèm, ít nhất người ta ăn cũng là đồ mới mẻ. Từ Hương Hương tiện nhân hai mặt này!

Kiềm nén bực bội dùng cơm tối, chờ trong phòng chỉ còn lại mẹ con hai người, Lâm Tịch suy nghĩ một chút, nói: "Nương, cuộc sống như thế này người chưa thấy đủ sao? Chúng ta có bạc, tới chỗ nào cũng là chủ tử, tại sao phải ở nơi này sống cuộc sống như thế, còn phải nhìn sắc mặt tiểu thiếp mà sống? Không bằng, hòa ly đi!"

Diệp thị vừa nghe lập tức che kín miệng Lâm Tịch, vẻ mặt vừa hoảng sợ vừa kinh ngạc: "Con, đứa nhỏ này, hôm nay làm sao vậy, nói bậy bạ gì đó?"
Sau đó Diệp thị bắt đầu lải nhải, năm đó Tô Đào đối xử tốt với bà như thế nào, hiện tại chẳng qua là bị Từ Hương Hương che mắt, Tô Đào làm người không tệ, tất cả là do Từ Hương Hương xúi giục. Hơn nữa, nếu hòa ly như vậy sẽ bị người ta mắng chửi, đã vậy còn liên lụy nhà mẹ đẻ xấu hổ vân vân..

Lâm Tịch thầm than một tiếng, nói trắng ra là Diệp thị đối với tra cha vẫn chưa hoàn toàn hết hi vọng, cảm thấy tất cả cực khổ hiện tại đều do Từ Hương Hương gây ra. Thật ra, nếu Tô Đào không ngầm cho phép, Từ Hương Hương sẽ yên tâm lớn mật âm thầm nhắm vào mẹ con bọn họ như vậy sao? Hiện giờ tất cả mọi chuyện đã bắt đầu, sợ rằng Tô Đào cũng là người tham gia kế hoạch. Dù ở hiện đại, quan hệ thông gia cũng là thủ đoạn thường thấy giữa các gia tộc. Nhưng mà ngay từ đầu đã biết rõ cần hi sinh tính mạng của thân nữ nhi để đổi lấy quan hệ thông gia, phụ thân như vậy cũng là cặn bã. Hơn nữa, lúc trước không có Diệp gia giúp đỡ, cũng không có Bạch Nhãn Lang hôm nay!

Chỉ tiếc hai mẹ con nguyên chủ, không nhìn ra thuộc tính cặn bã của Tô Đào, kết quả cả hai cùng tặng không tính mạng!

Lâm Tịch thở dài, hiện tại Diệp thị không chấp nhận hòa ly, nàng có hơi thất vọng, nhưng cũng là chuyện nằm trong dự tính. Như vậy nàng chỉ có thể bỏ qua đường tắt, xem ra hôn sự với Vĩnh Ninh Hầu phủ không thể trốn thoát rồi!

Nhưng mà để phòng ngừa bi kịch trong nội dung cốt truyện, Lâm Tịch dùng chút thủ đoạn lấy được danh sách đồ cưới từ trong tay Diệp thị. Danh sách này gồm ba phần giống nhau, một phần trong tay Diệp thị, một phần trong tay Tô Đào, phần còn lại trong hồ sơ tại quan phủ.

Hiện tại lấy được danh sách đồ cưới, tương lai hòa ly mẹ con hai người cũng có tiền phòng thân. Lâm Tịch thở dài một hơi, thành công một bước nhỏ rồi! Nàng âm thầm động viên chính mình: "Lâm Tịch, vì sống sót, cố lên!"

Hai mẹ con trò chuyện thêm một lúc, Lâm Tịch mang theo Bạc Hà trở về viện của mình, giấu kĩ danh sách đồ cưới, dù sao cũng nhàn rỗi nên bảo Bạc Hà lấy kim chỉ ra thêu khăn.

Lâm Tịch nhớ lại, kỹ năng thêu của nguyên chủ vô cùng lợi hại. Diệp gia bắt đầu phát đạt là nhờ buôn bán vải vóc, thêu thùa. Vì vậy từ nhỏ nguyên chủ đã theo danh sư học xong kỹ năng thêu nổi tiếng Song Diện. Lâm Tịch chỉ muốn luyện tay một chút nên lấy khăn ra thêu, dù sao tương lai còn phải dùng đến nó. Nếu chính mình không thể thêu ra sản phẩm giống nguyên chủ, vậy kế hoạch của nàng phải sửa đổi một chút.

Sự thật chứng minh Lâm Tịch lo lắng quá nhiều. Lúc bắt đầu, bởi vì là cô gái đến từ hiện đại nên thêu không được lưu loát, một lát sau lại có thể vô sự tự thông, hoàn toàn quen thuộc. Lâm Tịch mỉm cười, như vậy là tốt rồi!

Thời gian bình tĩnh trôi qua như vậy, trừ Đại tiểu thư Tô Lan Hinh bên trong thân xác đổi thành người khác, cũng không có những biến hóa khác. Diệp thị vẫn trông coi Phật đường của mình, mỗi ngày Lâm Tịch đều đi qua ngồi cùng bà một lúc, thời gian còn lại hoàn toàn ở trong viện cũ nát của mình.

Thỉnh thoảng Tô Khả Hinh tự hạ mình đến viện Lâm Tịch, nhưng mà chỉ ghé qua hai lần rồi không thấy đến. Mặc dù viện Tô Lan Hinh cũ nát, nhưng mẫu thân nàng xuất thân thương nhân có nhiều đồ trang sức không tệ. Tô Khả Hinh thường tham gia một ít yến hội của các tiểu thư nhà quan ở Bảo Ứng phủ. Hầu như mỗi lần cũng dùng lý do này đến mượn, trở về sẽ khoe khoang với nguyên chủ đủ loại yến hội. Bởi vì nguyên chủ xuất thân thương gia, hơn nữa thân phận Tô Lan Hinh càng xấu hổ, cho nên tới bây giờ không có tham gia những loại yến hội này. Cho dù trong nhà Tô Đào tổ chức yến hội, Tô Lan Hinh đều bị cố ý quên lãng. Dĩ nhiên, những trang sức cho mượn cũng là bánh bao thịt đánh chó có đi không về.

Sau khi Lâm Tịch tới đây lập tức mang những thứ không thường sử dụng có chất lượng tốt cất vào, chỉ để lại các món trang sức bình thường. Kén chọn như Tô Khả Hinh nhìn chướng mắt, vì vậy cũng không thèm đến viện cũ rách nát này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau