MẠT THẾ TRÙNG SINH: NỮ VƯƠNG CỨU THẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mạt thế trùng sinh: nữ vương cứu thế - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tất cả đều chờ mạt thế gặp

Đa Dư cứ vậy đứng bên cửa sổ, tắm mình dưới ánh mặt trời.

Không chỉ làm cho toàn thân cô trở nên ấm áp, mà phật châu trên tay cô cũng được làm ấm theo.

Từ lúc mặt trời mọc rới lúc mặt trời lặn, cô đều không có chút cử động, chỉ đến lúc xe của bố cô chạy vào biệt thự thì mới luyến tiếc rời khỏi cửa sổ.

Thật là quá dễ chịu rồi, nếu có thể, cô hi vọng luôn được tắm dưới ánh mặt trời.

Đáng tiếc là cô chỉ có thời gian một tháng.

Thời khắc mạt thế đến, mặt trời bị bao phủ bởi một tầng màu xám, bên ngoài đều là lớp lớp màu xám như vậy, khiến cho người ta rất không thoải mái.

Ngồi trên chiếc giường Simmons mềm mại, mọi thứ xung quanh như không chân thực.

Cô thật sự có thể lại một lần nữa sống lại? Lại một lần nữa lựa chọn nhân sinh của cô?

Cô không còn là kẻ bị cầm tù sống không bằng chết nữa? Nhiếp Minh cũng không phải là tang thi chỉ còn nửa thân trên?

Trong đầu Đa Dư đều là nghi vấn, mà không phải là khẳng định.

Mọi chuyện phát sinh trong kiếp trước tựa như một thước phim một lần nữa xẹt qua trong đầu.

Trong lúc Đa Dư đang chìm trong đau khổ, có một số sự việc lại lặng lẽ phát sinh.

Chuỗi phật châu trong tay cô tổng cộng có 10 hạt, trong đó có 9 hạt to như nhau, một hạt to hơn một phần tư so với những hạt còn lại.

Nhìn như được làm từ gỗ đào, thực ra nó được làm từ một loại đá không biết tên.Lúc đầu phật châu có màu đỏ đậm, trong đó có ba hạt châu, màu sắc của chúng đang dần dần biến đổi.

Trong não hải của Đa Dư cũng có thêm một vài thứ thần bí đang chờ cô tự phát hiện.

Lúc này, tiếng gõ cửa cắt ngang dòng trầm tư của Đa Dư, mắt cô xẹt qua nỗi tuyệt vọng, bơ vơ, hối hận, cùng với hận ý thâm nhập sâu trong xương tủy, cuối cùng tất cả đều hóa thành hư vô, đôi mắt vốn sáng ngời càng trở nên trong suốt.

“Tiểu thư Đa Dư, tổng giám đốc đã trở về rồi, mọi người đều đang đợi cô ăn cơm.”

Gương mặt Đa Dư vương ý cười đến say người, nhìn kỹ lại có chút mờ mịt.

Có nỗi hận chỉ có thể khắc khảm trong lòng, mọi thứ đợi mạt thế đến.

Vương quản gia vừa dứt lời, Đa Dư liền mở cửa, nhìn bóng lưng đã đi khuất, đôi mắt trong suốt ánh lên tia tối tăm.

Trước mạt thế, thiệt cho cô vẫn còn nghĩ rằng Vương quản gia này đối xử với cô không tệ.Kết quả vẫn khiến người ta thất vọng, không nói đến một phút cũng chẳng chờ cô, lại còn gọi với giọng to như thế, muốn cho ai nghe thấy không nói cũng biết.

Vương quản gia nghe thấy tiếng cửa mở liền dừng lại cước bộ, người có chút cứng ngắc quay lại, biểu tình không tự nhiên nói: “Tiểu thư Đa Dư, cô ra là tốt rồi, một ngày chưa ăn cơm chắc chắn là rất đói rồi! Phu nhân đang rất lo...”

Đa Dư không chút lưu tình ngắt lời mấy câu làm phí thời gian này, nói: “Vương quản gia, chúng ta vẫn mau xuống dưới thôi! Bố và mẹ vẫn còn đang đợi mà?”

Vương quản gia nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh, mày nhăn lại, tổng có cảm giác Đa Dư có chỗ nào đó không giống.

Dựa theo sự hiểu biết của bà ta về Đa Dư, hôm qua tổng giám đốc trước mặt nhiêù người như vậy đánh cô một bạt tai, bữa tối cô nhất định sẽ không ra ăn mới đúng.

Cô càng không ra ăn, tổng giám đốc sẽ càng giận dữ, càng thêm trừng phạt nặng cô.

Nếu thế này, nhị tiểu thư sẽ không cho bà ta thêm nhiều tiền.

Đa Dư không thèm để ý đến ánh mắt đang thăm dò nghiên cứu sau lưng, bước nhanh xuống lầu, vừa vào nhà ăn, liền bắt gặp một ánh mắt sắc bén đối diện, nhưng rất nhanh liền dời đi.

Không phải sợ hãi, cũng không phải kính phục, mà chỉ là chán ghét, đôi mắt đó rõ ràng giống bà ta đến chín phần, lúc nhìn cô không có tia tình cảm.

Nhưng tất cả đều không quan trọng nữa rồi, cô đã không còn là đứa trẻ ngu ngốc với trái tim luôn khát vọng có một mái nhà, có người yêu thương trong cô nhi viện.

Không còn là người không chấp nhặt mọi thứ, không còn là con sâu đáng thương bị người khác tính toán.

Mà là vì Nhiếp Minh, vì bản thân cô mà sống.

Chương 7: Ai mà chẳng biết diễn kịch

Đa Dư cúi đầu, lo lắng nắm chặt tay, giọng nói lộ vẻ bất an: “Bố, con biết sai rồi.”

Người đối diện hơi sững sờ một chút, nhưng trong chớp mắt ông ta trở lại là vị tổng giám đốc biểu tình không cảm xúc, nhanh tới mức khiến người ta như gặp ảo giác.

“Sai ở đâu!” thanh âm lạnh lẽo vô tình, vô hình khiến người ta sợ sệt.

Đa Dư trào phúng khẽ cong khóe miệng, nếu đổi lại là cô trước khi trùng sinh, nhất định là không dám ho he một lời.

Cô của ngày hôm nay, trải qua một mạt thế vô tình, một chút cảm xúc sớm đã không còn.

“Con không chỉ là đại diện của bản thân mà còn là của toàn Đa gia, chồng tương lai của con phải được sự cho phép của bố mẹ mới có thể sánh với con.” Giọng nói không vội không chậm khiến cho người ta vô vùng kinh ngạc.

Mẹ kế bất động thanh sắc cúi đầu quan sát như đã nhìn sai về Đa Dư, dường như đây là lần đầu tiên gặp mặt.

Đối với đứa con gái riêng tính tình ngang bướng này, bà ta hiểu rất rõ, nếu không phải là cô làm, có đánh chết cô cũng sẽ không thừa nhận.

Sự tình ngày hôm qua Nghiên Nhi đã nói trước với bà ta rồi, làm cho Đa Dư mất mặt trước những người tầng lớp thượng lưu, ông ta nhất định sẽ đại phát bạo nộ, tương lại Đa gia này còn không phải thuộc về mẹ con bà ta sao.

“Đa Dư à, thích một người không sai, năm đó mẹ học đại học cũng liền thích thầm bố con.

Mẹ và bố đều là những người từng trải, từng có thanh xuân, suy nghĩ của con thế nào? Bố mẹ sao có thể không biết, nhưng mà tình huống tối qua quả thực không thích hợp.”

Đa Dư cảm nhận được ngọn lựa mà ai đó chuẩn bị dập tắt đang bừng cháy dự dỗi.

Đôi mắt tựa lưu ly của cô ngập tràn trào phúng, ai mà chẳng biết diễn kịch cơ chứ? Bày trước ra vẻ ưu tư, cô chậm rãi ngẩng đầu, một vẻ mặt đáng thương vô tội liền xuất hiện rồi.“Bố, mẹ, Đa Dư thực sự không thích cậu trai kia, đêm trước đó con mới xem một bộ phim, có một cô gái tỏ tình với một chàng trai.

Hôm qua sinh nhật của em gái vô cùng náo nhiệt, vui quá nên quá chén, sau đó không biết làm sao, nhìn cậu kia thành chàng trai trong bộ phim, còn con thì thành cô gái trong phim cầm hoa tỏ tình với cậu ta.

Bây giờ nghĩ lại con vẫn còn cảm thấy xấu hổ, câu kia nhìn chẳng đẹp trai chút nào.”

Trong lời nói của Đa Dư có sự ngưỡng mộ khó che giấu.

Bố Đa lần đầu tiên nghiêm túc đánh giá cô con gái này, cô và Nghiên Nhi chỉ hơn kém nhau ba tháng, trong nhà chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho cô, nghĩ đến đây liền mềm lòng hơn.

“Về sau không được xem mấy loại phim tình cảm loạn thất bát tao đó nữa, con xem con học ra loại đức hạnh gì rồi?”

“Con biết, thưa bố.”
“Năm nay con đã 23 tuổi rồi, cũng không còn nhỏ nữa, muốn yêu đương cũng là bình thường, bố có một người bạn tốt, con trai của ông ấy làn Lâm Tử Thạc lớn hơn con một tuổi, nhân phẩm rất tốt, bọn con trước làm quen, đợi con tốt nghiệp liền kết hôn với cậu ta đi.”

Nghe thấy cái tên này, hận ý trong lòng Đa Dư lại bộc phát, nhưng rất nhanh liền bị cô áp chế xuống.

Kiếp trước, sau khi cô bị phạt cấm túc một tháng xong, cũng là trước kỳ thi một ngày, cô bị cưỡng ép đi xem mặt, bố mẹ song phương cũng đều ở đó, ngày cưới cũng đã được định xuống.

Cô giống như một kẻ bàng quang, nhưng tức cười là, cuối cùng cô lại tâm can tình nguyện.

Lâm Tử Thạc là học bá của trường, diện mạo lại tuấn mỹ, rất nhiều đàn em trong trường đều thương thầm hắn, trong đó có cả cô, cô đã từng trộm tưởng được làm bạn gái hắn.

“Con không có ý kiến.”

Bố Đa hài lòng gật gật đầu, Đa gia chỉ cần đứa con gái biết nghe lời.

“Tối nay bố sẽ gọi điện cho ông ấy, con cùng Lâm Tử Thạc học cùng trường, ngày mai các con gặp mặt đi, người trẻ tuổi dễ nói chuyện với nhau.”

“Mọi chuyện đều nghe bố sắp đặt.” Đa Dư cười lạnh, đâu chỉ là cùng trường.

Lâm Tử Thạc còn là bạn cùng lớp của Đa Nghiên, đúng là một đôi nam nữ chó má.

Một bữa ăn không mùi vị rất nhanh liền kết thúc.

Đa Dư vô cùng phấn khích, ngày mai cô có thể gặp được Nhiếp Minh rồi, thật tốt quá.

Chương 8: Đợi cậu ở sân bóng rổ

Một ngày mới rất nhanh đã tới, Đa Dư dậy rất sớm, cũng có thể nói là cô đã thức trắng đêm.

Nếu không phải cô sống ở khu biệt thự tách biệt thành phố A3, thì cô sớm đã chạy đến trường chờ cổng mở rồi.

Nhiếp Minh là học đệ của cô, nhỏ hơn cô ba tuổi, năm nay học năm nhất.

Cô còn nhớ rất rõ, vào năm bốn kết thúc kỳ thi, chàng trai như ánh mặt trời, trong tay cầm một bó hoa hồng, trước mặt toàn thể giáo viên sinh viên biểu đạt tình ý với cô, hy vọng cô có thể làm bạn gái của cậu ấy.

Đáng tiếc, lúc đó cô đã trúng độc của kẻ gọi là Lâm Tử Thạc, sao có thể nhìn trúng một học đệ kém cô ba tuổi.

Nghĩ cũng không thèm nghĩ liền cự tuyệt, quay lưng bỏ lại một khuôn mặt lạc lõng.

Thật ra trong lòng Đa Dư vô cùng lo lắng, trùng sinh trở lại, rất nhiều sự việc đều đã thay đổi rồi.

Kiếp này cô không bị cấm túc, Nhiếp Minh vẫn sẽ tỏ tính với cô chứ?

Ôm tâm tình thấp thỏm trong lòng, Đa Dư ngồi trên chiếc BMW phiên bản giới hạn, cách trường học một trăm mét thì dừng xe.

“Chú Trương, chú quay về đi!”

“Tiểu thư, từ đây cách trường vẫn còn xa lắm!”

“Không sao, đi bộ rèn luyện sức khỏe.” Đa Dư trước khi xuống xe thì nghiêm túc nhìn chú Trương một cái, đồng thời là tài xế của nhà cô.

Tại sao trước đây cô không nhận ra, chú Trương đã hơn năm mươi tuổi này, là người duy nhất trong nhà gọi cô là đại tiểu thư chứ không phải là tiểu thư Đa Dư.

Nhìn đại học quý tốc A3 khí phái xa hoa ở đằng xa xa, khóe miệng khẽ nhếch, ngôi trường này rất được đó, rất nhiều con người rác rưởi mạt thế chạy từ đây ra.

Đa Dư không nhanh không chậm đi vào khuôn viên trường, đối với nhóm người xung quanh đang thì thầm, dùng ánh mắt dị thường nhìn cô, cô hoàn toàn coi nhẹ.

Kiếp trước cô có khổ mà không thể nói nên trở nên sợ hãi rụt rè, không dám gặp người.

Kiếp này cô chỉ đạm nhiên, mọi thứ đều không liên quan tới cô.Cô cùng Đa Nghiên không cùng chuyên ngành, có điều trước khi trùng sinh, có một thời gian cô trở về tìm Đa Nghiên, nói chung là luôn bám sau mông Đa Nghiên.

Vừa bước vào giảng đường, cô liền trở thành đối tượng mà tất cả mọi người đều chú ý đến.

Đa Dư chỉ có một cảm giác, đám người này thật là nhạt nhẽo.

Cả buổi sáng, cô đều không rời chỗ ngồi, cả bổi sáng, giảng viên nói cô cũng không vào một chữ, không biết tâm hồn đã trôi nơi nào rồi.

Buổi trưa đến nhà ăn gọi một phần thịt kho tàu với cà, một phần sườn xào chua ngọt, một phần cơm trắng, phần ăn dành cho hai người bị cô ăn sạch sẽ.

Không phải ăn no rồi mới có đủ khí lực sao?

Đa Dư đang chuẩn bị rời đi thì nghe được tiếng hai người kế bên đàm luận.

“Bàng Nha (cô gái mập), hôm nay ở sân bóng rổ có quyết đấu, cậu có đi xem không?

“Cái này còn phải hỏi, nam thần Lâm Tử Thạc của tớ, không đi xem tối nay tớ không ngủ được.”“Xì, lại còn nam thần của cậu, anh ấy và hoa khôi trường ta Đa Nghiên, hai người đã sớm cấu kết ở bên nhau rồi.”

“Cậu nghe ai kể? Sao tớ lại không biết?”

“Tớ kể cho cậu, cậu phải giữ bí mật.”

“Không thành vấn đề.”

“Hôm qua, tớ với bạn trai đến khu rừng nhỏ phía bắc trong trường tản bộ, vô tình nhìn thấy hai người họ đang ôm nhau.”

“Oh my god! Không được, tớ phải cứu nam thần của tớ thoát khỏi tay hồ ly tinh.”

“bốp” một tiếng.

“Trần Tinh, cậu làm gì thế! Sao lại gõ đầu tớ.”

“Tớ đánh cho cậu tỉnh lại, đừng mơ mộng giữa ban ngày nữa, người ta có thay một trăm bạn gái cũng không đến lượt cậu đâu.”

“Hu hu, tớ không đi nữa, tớ về phòng để tưởng nhớ đến mối tình đầu của tớ đây.”

“Đừng mà! Chúng ta cùng đi cổ vũ cho học đệ Nhiếp Minh đi, cậu ấy có thể là xử nam duy nhất trong trường ta đó.”

Nghe thấy tên Nhiếp Minh, Đa Dư cũng không thể ngồi yên được nữa rồi, liền đứng dậy hướng đến sân bóng rổ.

Kiếp trước cô bị cấm túc, căn bản không biết đến cuộc thi đấu này.

Tìm một góc khuất tầm nhìn, cô nhìn khắp một vòng, chỉ có vài người đang đập bóng, Nhiếp Minh vẫn chưa tới.

Tựa vào thân cây quýt, hai mắt nhắm lại, nghe tiếng bóng đập trên mặt đất phát ra tiếng ‘bang bang’, trong lòng cũng chậm rãi tĩnh tâm lại.

Chương 9: Thật tốt, cậu vẫn còn sống

Sân bóng rổ càng lúc càng đông người, không nói chỗ ngồi đã hết, chỉ cần là chỗ có thể đứng cũng đứng chật ních người.

Do mọi chỗ khác đều đã đông người, phạm vi một mét bên Đa Dư không có lấy một người, rõ ràng đây là góc khuất lại vô cùng gây chú ý.

Người đã đến kịp thì nhẹ nhõm, sân bóng rổ quá náo nhiệt, bao nhiêu người chen chúc một chỗ giống như có thể che lấp ánh mặt trời vậy.

“A! Lâm học trưởng đến rồi.”

“Lâm học trưởng, em yêu anh.”

“Thần tượng cố lên.”

...

Đa Dư khóe miệng vương nụ cười lạnh, một đám hoa si hâm mộ thổi phồng một đống phân trâu, đúng là tuyệt phối.

“Nhiếp Minh học đệ tới rồi, vẫn chói chang như thế, vẫn soái khí như thế, thật đáng yêu chết đi được.” Nữ sinh vừa nói chợt xoa xoa tay, nhìn trái ngó phải, sao đột nhiên lại thấy lành lạnh vậy nhỉ?

Đa Dư thu hồi tầm mắt, nhìn theo Nhiếp Minh đang bước tới phía trước.

Đôi mắt chốc lát như đong đầy nước, khóe miệng mang đầy ý cười, vô thanh nói, “Thật tốt, cậu vẫn còn sống, kiếp này chúng ta sẽ không rời không bỏ, nương tựa lẫn nhau.”

Nhiếp minh như có dự cảm nhìn về hướng Đa Dư đang đứng, nhưng chưa kịp thấy gì thì đã bị đồng đội đẩy vào phòng thay đồ.

Không nhìn thấy Nhiếp Minh, Đa Dư cảm thấy nhàm chán, liền nhắm mắt lại bắt đầu trù tính.

Hôm nay là ngày 14 tháng 5, cách mùng 8 tháng 6 còn 26 ngày, mạt thế bắt đầu còn 29 ngày.

Muốn chuẩn bị trước cũng không biết từ đâu chuẩn bị, tất cả mọi thứ cô có đều ở thành phố A3, đây là nơi sẽ sớm thất thủ đầu tiên, những kẻ may mắn sống sót thành lập bốn căn cứ quy mô lớn đó đều tại thành phố A1, cách nơi này còn cả một thành phố A2.
Phải nói cô phải vượt qua cả một thành phố mới có thể đến nơi.

Thức ăn? Dù có nhiều cũng mang được bao nhiêu? Có nhiều căn bản cũng không mang được.

Trong mạt thế mà lái một chiếc xe to chất đầy đồ bên trong cũng thật không khả thi, cho dù không bị người cướp, không bị tang thi cản trở thì cũng không có đủ xăng đổ xe.

Ngược lại phải chọn lựa vũ khí cho tốt.

Trước mạt thế ba tháng, quan trọng là có thể tàng trữ vũ khí.

Lúc trầm tư, mọi âm thanh xung quanh đều tự động bị Đa Dư ngăn lại.

Thời gian tựa như nước chảy, đảo mắt trận thi đấu làm kích động lòng người đã đến hồi kết.

Đa Dư vẫn bảo trì tư thế dựa vào gốc cây, hai mắt nhắm lại.

Trong mắt người ngoài, cô giống như đã ngủ rồi vậy.
Rất nhiều người đối với cô bất mãn, điều này giống như sỉ nhục thần tượng họ vậy, muốn ngủ không quay về kí túc xá mà ngủ, lại chạy đến đây chiếm chỗ.

Một bóng dáng cao to xuất hiện trước Đa Dư ngoài một mét, vừa vặn che lấp ánh mặt trời đang chiếu lên người cô.

Người nào đó khẽ nhíu mày, mở ra đôi mắt trong suốt nhìn lên.

Là cậu ấy, quần áo bóng rổ không phải vừa thay xong sao? Sao đã ướt như vậy rồi? Trên mặt cũng có rất nhiều mồ hôi.

Nhiếp Minh vừa thay xong quần áo, liếc mắt đã thấy được học tỷ Đa Dư trong góc khuất, cô vẫn đáng yêu như vậy, mặt trời chiếu chói chang trên đỉnh đầu mà vẫn có thể ngủ êm ru như thế.

Mỗi lần nhìn thấy cô, tâm tình đều rất thỏa mãn, cậu cũng không nói được lý do tại sao?

Thật không dễ dàng chịu đựng đến khi trận thi đấu kết thúc, vậy mà học tỷ Đa Dư vẫn chưa tỉnh lại.

Gió tháng năm vẫn còn nhiễm chút khí lạnh.

Cậu sợ cô nhiễm lạnh, không nghĩ tới...

“Học tỷ, em...”

Đa Dư chớp chớp đôi mắt lưu ly, nhìn Nhiếp Minh đang bứt rứt bất an ở đối diện, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào, không chút khách khí cầm lấy áo khoác trên tay đối phương.

“Muốn đắp cho tôi sao?”

“Em cho rằng chị ngủ rồi.” Nhiếp Minh thẹn thùng gãi gãi đầu, trong mắt học tỷ Đa Dư nhìn đâu có tia gì buồn ngủ.

“Cám ơn nhé, tiểu học đệ, vừa hay tôi đang hơi lạnh.”

Chương 10: Tên khốn tự đại

Lâm Tử Thạc nghe tiếng người khác nghị luận, nhíu mày, cô gái này sẽ không là Đa Dư đó chứ!

Vừa nhìn là biết một cái hoa si, còn vọng tưởng làm bạn gái hắn, thật nực cười.

Nhưng mà nhìn qua còn có chút tác dụng, tiểu tử Nhiếp Minh kia thích cô không sai.

Trong trận thi đấu vì một phút đắc ý mà làm cho cậu ta thắng rồi, nhưng trên tình trường thì cậu ta lấy gì mà so với hắn được chứ?

Đa Dư dùng khóe mắt cũng thấy tên khốn Lâm Tử Thác đang đi tới đây, ngay lập tức liền nhắm mắt lại, bây giờ nhìn thấy hắn, cô thật sự sợ nhịn không nổi mà ra tay giết người diệt khẩu.

“Em là Đa Dư đúng không? Chú Đa đã gọi điện bảo anh rồi, vừa hay tối nay anh rảnh, chúng ta cùng đi ăn nói chuyện nhé.”

Đa Dư cố gắng kiềm chế bản thân đang kích động, tên khốn tự đại này, lại còn vừa hay rảnh, cũng không xem người khác có muốn đi hay không.

Thời gian tại sân bóng rổ như ngưng đọng lại, tất cả mọi người đều bất động đổ dồn ánh mắt về phía này.

Trận thi đấu vừa nãy Nhiếp Minh ném được một quả ba điểm, suýt soát thắng hơn một điểm.

Hiện tại rõ ràng là hai nam tranh một nữ, hươu chết về tay ai vẫn còn chưa biết đâu? Cuối cùng ai sẽ là người chiến thắng đây?

Đa Dư lại mở mắt, trong đó chỉ còn sự bình thản, nhìn những người xung quanh tuy đã rời khỏi chỗ nhưng vẫn chưa rời đi, chuẩn bị xem kịch vui.

“Trận đấu kết thúc rồi sao?”

Một trận xôn xao vang lên, giống như nhiều người đang tức giận.

Đa Dư đón nhận những ánh mắt phẫn nỗ đó, nhún nhún vai.

Nhiếp Minh bước lên phía trước ngăn lại mọi ánh nhìn.“Đúng! Đã kết thúc rồi.”

“Tiểu học đệ, em cao bao nhiêu vậy?” nhìn đi, đây mới đúng là người của mình.

“Một mét tám lăm.”

Đa Dư nghe giọng nói điềm tĩnh này, càng nhìn Nhiếp Minh càng thấy hài lòng, kiếp trước sao cô lại cảm thấy cậu chưa trưởng thành nhỉ?

Lâm Tử Thạc triệt để bị làm ngơ, hắn hạ mắt, xẹt qua tia âm hiểm.

Được lắm, Đa Dư, Nhiếp Minh, cứ đợi đó.

Hắn chậm rãi ngẩng lên, nở nụ cười tà mị, giọng nói từ tính mà đầy trầm thấp nói: “Anh không có nhiều thời gian, nếu như em đã quyết định thì anh sẽ báo lại với chú Đa.”

Đa Dư kéo Nhiếp Minh đang ngăn giữa hai người, không chút để ý nói: “Lâm đại học thảo là người tình trong mộng của biết bao nữ sinh, được anh mời không phải là vinh hạnh của tôi hay sao? Có là kẻ ngốc cũng sẽ không từ chối.”Con người Lâm Tử Thạc co lại, hắn nghe ra ý mỉa mai rõ rệt, thật thú vị, “Được, bảy giờ tối nay ở bar Túy Mộng, không gặp không về.”

Đa Dư nhìn theo bóng lưng càng lúc càng xa dần, khóe miệng cong lên nụ cười thị huyết, trên người không tự chủ được phát ra sát khí, tựa như sứ giả đến từ địa ngục.

Một hồi lâu sau mới thu lại tầm mắt, quay lại thì đã thấy Nhiếp Minh bị bỏ quên một bên đã rời đi rồi.

Tiếng hai người nói chuyện khẽ truyền đến.

“Tên ngốc này sao vẫn chưa bỏ cuộc, không nghe thấy mọi người đang nói gì về chị ta sao, cậu điếc à! Đi, chúng ta thắng rồi, tối nay anh em dẫn cậu đi ăn mừng.”

“Trần Nhiễm, cậu mà còn ăn nói linh tinh thì chúng ta tuyệt giao đi.”

“Được, được, tớ không nói xấu người tình trong mộng của cậu nữa.

Nói thật, cậu nhìn trúng chị ta ở điểm nào chứ?

Ngoài gia thế có tiền ra, toàn thân trên dưới đều là khuyết điểm.

Này! Này! Cậu đi đâu thế! Tớ không nói nữa được chưa?”

Đa Dư nghe được những lời này thật cũng không cảm thấy gì sao?

Cẩn thận nghĩ lại, kiếp trước cô cũng đúng là chưa làm được việc gì khiến người ta xem trọng, mặc dù đều là có liên quan tới người khác, nhưng cô đúng là quá ngu ngốc, bốn năm đại học không có lấy một người bạn tâm giao.

Ngược lại cái tên Trần Nhiễm này cô rất quen thuộc, cậu ta là một trong hai người anh em trong mạt thế luôn ở bên Nhiếp Minh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau