MẠT THẾ TRÙNG SINH: NỮ VƯƠNG CỨU THẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Mạt thế trùng sinh: nữ vương cứu thế - Chương 46 - Chương 48

Chương 46: Họ đến rồi 2

Phượng Hâm nhìn về phía Lâm Tử Thạc đang đợi người, bọn họ hoàn toàn không có ý gì muốn ra tay giúp đỡ, đúng là một bọn cặn bã.

Rất nhanh, quân nhân cùng tang thi đã hòa vào đánh thành một mảnh, mỗi một lần cây đao trong tay họ vung lên là lại khiến cho tang thi thương hại lớn.

Tang thi không cảm nhận được sự đau đớn nhưng cũng không có khả năng tái sinh, ngươi chặt mất một cánh tay của nó thì nó chỉ còn một cánh tay, ngươi chặt mất hai cánh tay thì nó chỉ có thể dùng miệng cắn, như vậy độ nguy hiểm có thể giảm đi rất nhiều.

Cần biết là chỉ cần bị tang thi cào thương thì sẽ trở thành đồng loại của chúng.

Phượng Hâm hận không thể xông ra đánh một trận, nhưng lại vướng mấy người bên trên.

Hiện tại vẫn chưa phải là lúc cô gặp bọn họ.

Phượng Hâm nhìn tình hình bên ngoài đến mức máu nóng sôi lên, cũng tận mắt thấy được sự hữu nghị và tín nhiệm giữa những người quân nhân.

Họ không chút do dự giao sau lưng cho chiến hữu, từ đầu đến cuối cũng không quay đầu, chỉ một mực tiến về phía trước.

Trên thế giới này e rằng ngoài quân nhân ra, không có mấy người làm được điều này.

Chứ đừng nói đến người thân.

Phượng Hâm nghĩ đến người thân của cô, khóe miệng nhếch lên nụ cười trào phúng, trong lòng lại không phải không có cay đắng, so với tang thi bọn họ còn đáng sợ hơn.

Lúc này, cô nhìn thấy một nam tang thi với hình thể cao hơn những tang thi khác một phần ba xông về phía Hàn Tinh Diệu, người phía sau không chút trốn tránh, tựa như không nhìn thấy tang thi đang xông đến.

Cùng với những bước chạy của tang thi, Phượng Hâm cũng cảm giác được mặt đất có sự rung động nhẹ.

“Cẩn…” cô căng thẳng bịt chặt miệng mình lại, tim như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

Móng vuốt của nam tang thi cao to cách Hàn Tinh Diệu càng lúc càng gần, hai mét, một mét, nửa mét,…Cách khoảng một nắm tay, Hàn Tinh Diệu liền động.

Phượng Hâm không nhìn rõ hắn ra tay như thế nào?

Chỉ thấy trên mặt đất là một thi thể bị cắt đôi.

Trái tim đã bị biến thành màu đỏ sẫm, máu vừa mới rỉ ra đã bị một nữ tang thi gần đó ăn sạch sẽ.

Dòng máu đỏ đen trào qua khóe miệng nữ tang thi, nó nhe nanh rống lên với Hàn Tinh Diệu.

Hàn Tinh Diệu ưu tư không chút dao động, giống như một con báo săn đang đợi thời cơ tốt nhất để vồ lấy con mồi.

Đối với người đàn ông này Phượng Hâm không quá hiểu biết.

Kiếp trước, cô chỉ xoay quanh Lâm Tử Thạc và Đa Nghiên, còn lại những sự việc hay người khác đều không nằm trong phạm vi hiểu biết của cô.
Cô chỉ biết người đàn ông này là một người mặt than, trước giờ cô chưa từng thấy qua một biểu hiện cảm xúc trên gương mặt hắn.

Đôi mắt đó trống rỗng không tia tình cảm, lại khiến cho người ta cảm thấy một mối nguy cơ sâu thẳm.

Nghe nói, trong căn cứ không có lấy một người dám đối mắt với hắn, chỉ cần là một giây cũng có cảm giác mạng tùy thời cũng chẳng còn.

Phượng Hâm đếm một lúc, quân nhân chỉ có hai mươi tám người, mà tang thi lại có đến gần hai trăm con.

Một tiếng đồng hồ đã trôi qua.

Tang thi chỉ còn lại một phần tư, quân nhân lại không có chút thương vong nào, nhưng lực lượng và tốc độ vung đao rõ ràng đã giảm đi rất nhiều.

Phượng Hâm gấp đến nóng ruột gan, cô không thể ngồi đây nhìn được nữa.

Cô nhanh chóng tiến vào trong không gian tàng trữ vũ khí, tìm nửa ngày mới chọn được một món phù hợp với khí lực.

Một cái cung màu tím cùng hơn năm mươi mũi tên.

Hai món này cô tìm được vào một hôm đi dạo, thấy đẹp mắt nên mua về.

Không nghĩ tới có ngày lại dùng đến.

Đôi mắt vốn trong vắt càng trở nên sáng rỡ.

Sao trước đây cô lại không nghĩ đến sử dụng thứ này chứ? Đúng là ngốc chết đi được.

Bọn Đa Nghiên lần cuối gặp cô, cô vẫn còn để tóc dài thướt tha, lần này thêm món bảo bối này mà còn có người nhận ra cô thì xin bái phục.

Chương 47: Họ đến rồi 3

Phượng Hâm cầm chiếc khẩu trang lớn vứt trong góc đeo lên, cả khuôn mặt trừ đôi mắt trong trẻo ra thì chẳng thấy gì.

Phối hợp với mái tóc ngắn để lộ ra ngoài, một thân quần áo thể thao màu đen, nhìn thế nào cũng cảm giác giống một nam sinh đẹp trai.

Phượng Hâm nhìn tạo hình mới của cô qua màn hình điện thoại, hài lòng gật gật đầu.

Trận chiến bên ngoài đã đến thời khắc mấu chốt, tang thi ở đây quá đông.

Từ không gian ra ngoài, Phượng Hâm đã thấy có hai quân nhân bị thương rồi, sau khi họ bị thương, chiến hữu của họ cũng không bỏ rơi họ mà tiêm cho họ một chất lỏng không rõ tên.

Người quân nhân bị thương đã không còn chút tri giác, được đồng bạn bên cạnh đưa vào trong chiếc xe quân đội cuối cùng.

Mặc dù những người quân nhân khác không nói một lời, cũng không tỏ biểu tình nào, nhưng cô lại có thể cảm nhận được sự bi thương một cách rõ rệt.

Phượng Hâm tỉ mỉ quan sát bốn phía quanh xe, đa số tang thi đã bị quân nhân thu hút qua rồi.

Chỉ còn lại ba con đang lang thang gần đầu xe.

Sự chú ý của mấy người Lâm Tử Thạc cũng đang bị thu hút qua chỗ khác.

Phượng Hâm từ một bên thùng xe lặng lẽ chui ra ngoài, nhảy vào ghế phó lái.

Trong lòng thấy thoải mái hơn, phía sau thùng xe bị tấm vải bạt xanh quân đội trùm kín không chút ánh sáng, khiến cho cô có loại cảm giác trở lại bãi đậu xe dưới tầng hầm trước khi trùng sinh, tối tăm tới mức không thấy năm đầu ngón tay.

Phượng Hâm lấy chìa khóa ra để khởi động xe chạy, lúc này lại phát hiện ra ổ khóa đang cắm một chiếc chìa khóa hình thù kỳ quái.

Ôm thái độ tò mò liền vặn chìa khóa, xe vậy mà đã nổ máy rồi.

Phượng Hâm nhướng mày, đây đúng là đồ tốt, rất cần thiết khi đi ăn cướp.

Cô trực tiếp đạp ga đến mức cao nhất.

Muốn quay lại trên con đường này là không thể nào, nhưng có xe để quay lại thì không thành vấn đề.Chiếc xe này vốn dĩ đã đỗ lại ở phía sau cùng, phía sau không có xe khác, ngoài tang thi ra thì không có chướng ngại vật nào khác.

“Này! Ngươi là ai! Chiếc xe đó là của chúng ta, ngươi mau dừng lại.

Anh cảnh sát mau đến đây, ở đây có tên trộm trộm xe của chúng tôi.

Ngươi, ngươi tên xấu xa, mau trả xe lại cho chúng ta.”

Thanh âm gào rống truyền vào bên tai, Phượng Hâm chán ghét nhíu mày.

Đây là xe của cô mới đúng.

Kẻ trộm xe lại trở thành chủ nhân, chủ nhân chân chính là cô lại trở thành kẻ trộm.

Đến nhìn Phượng Hâm cũng không thèm nhìn đến mấy người kia, câu vật họp theo loài có lẽ là để chỉ mấy người này.

Một chiếc xe không bắt mắt như phát điên lao đến như không cần mạng.

Phượng Hâm bất chấp đâm đến nơi có ít tang thi.“Rầm” một tiếng, xe rung lắc dữ dội, cuối cùng không chạy nổi nữa, chỉ có thể nghe thấy tiếng động cơ vang lên ‘ken két’.

Lúc này, vị trí của Phượng Hâm đang ở giữa bầy tang thi, có thể nói là không có chút đường lui nào.

Đương nhiên là Phượng Hâm cô cũng không cần đến.

“Đội trưởng, trong xe có một người nam may mắn sống sót.”

Hàn Tinh Diệu xua tay, người quân nhân vừa nói lại đưa lực tập trung vào trên người con tang thi anh ta đang đối chiến.

Đôi mắt trống rống khóa chặt chiếc xe hàng giữa bầy tang thi.

Bời vì sự xông vào bất ngờ của chiếc xe mà áp lực của bọn họ bên này đã được giảm đi rất nhiều.

Một người đàn ông sao?

Lần đầu tiên Hàn Tinh Diệu đối với phán đoán của bản thân mà sinh ra hoài nghi.

Lúc bóng dáng nhỏ nhắn vừa chui ra thì hắn liền chú ý đến, đồng thời cũng nhìn thấy đôi mắt trong veo.

Thật sự là một người đàn ông sao?

Không thể phủ nhận rằng, vị khách đột nhiên xuất hiện này, không quản ra sao thì so với nhiều người đàn ông khác mạnh hơn rất nhiều.

Kẻ yếu tay mới cầm vũ khí chờ đợi sự trợ giúp của bọn họ.

Hắn không nhìn đến kẻ yếu vào mắt, phải biết rằng, trên thế giới này không có kẻ mạnh bẩm sinh, càng không có kẻ yếu bẩm sinh.

Mạnh và yếu chỉ là sự lựa chọn của bản thân mình, ngươi muốn mạnh mẽ thì phải bỏ ra nỗ lực tương xứng, con người xét cho cùng chỉ có thể tự dựa vào bản thân.

Chương 48: Họ đến rồi 4

Đến nằm mơ Lâm Tử Thạc cũng không ngờ, vì một khắc hèn nhát, trong lòng người mà hắn đang muốn lấy lòng đã để lại một cái mác kẻ yếu tay cầm vũ khí rất lớn.

Có thể nói là một người đàn ông vô dụng.

Phượng Hâm nhoài nửa người ra ngoài cửa xe, tang thi gần đó gào rống điên cuồng, hướng những vuốt sắc về phía cô.

Cô dường như không nhìn thấy, đưa lưng về bầy tang thi, thân thủ nhanh nhẹn trèo lên mái xe.

Những người gần đó đều vì cô mà toát mồ hôi lạnh.

Phải biết là chỉ cần cô phạm một lỗi nhỏ thôi thì sẽ phải đối diện với hiểm cảnh bị tan xác, đoán chừng ngay cả xương cốt cặn bã cũng chẳng còn.

Phượng Hâm đón gió đứng vững trên mái xe, từ sau lưng rút ra kiện cung tên màu tím.

Đây là trước khi trùng sinh cô đã học được từ một chị gái bị trọng thương trước khi chết, rất nhiều lần nhờ kỹ năng này, vào lúc nguy hiểm nhất cô đã bảo trụ được tính mạng, kéo dài sự sống.

Cuối cùng, chỉ vì Đa Nghiên nói một câu, “Về sau chị đừng đi theo tôi nữa, đeo bộ cung tên xấu xí sau lưng làm tôi mất hết mặt mũi.”

Từ đó về sau cô chưa từng chạm tới chúng.

Phượng Hâm từ từ điều chỉnh hơi thở thật nhẹ, tay trái nắm cung, hai chân giang rộng bằng vai, dồn trọng lượng cơ thể xuống hai chân, thân thể hơi nghiêng về phía trước, nhanh chóng rút một mũi tên sau lưng đưa lên cung ngắm.

Mục tiêu của cô là một tang thi độc nhãn, con tang thi này đứng sau vài con khác đánh cũng đánh tới được, tay nó lại dài hay ra tay đánh lén.

Một trong hai người quân nhân bị thương vừa nãy là bị nó đánh.

Phượng Hâm ngắm chuẩn xong, vai phải gia tăng lực, cùng lúc đó ba ngón tay đang kéo căng buông ra, mũi tên nhanh chóng bắn đi.

Cô nín thở, căng thẳng nhìn chằm chằm mũi tên, trong lòng mạc danh nổi lên lo lắng.

Lâu rồi không bắn cung nên tay không còn thạo.“Trúng rồi, tiểu tử trộm xe này, kỹ thuật thật không tồi!”

Lại ‘bốp’ một tiếng.

“Lão đại, sao lần này anh lại đánh em?”

“Câm mồm mày lại.”

Phượng Hâm khẽ nhíu mày, đáng tiếc, lãng phí một mũi tên rồi.

Mục tiêu của cô là tang thi độc nhãn, tên lại trúng vào vị trí trái tim của một tang thi một tay đứng phía sau.

Hữu dụng sao?

Đương nhiên là vô dụng.

Tang thi nói trắng ra là người chết có thể hoạt động.Người đã chết, nội tạng còn có thể hoạt động mới là lạ.

Xem ra kỹ thuật của cô đã sụt giảm rất nhiều rồi.

Trước trùng sinh, có thể nói cô là thần thủ tiễn trong mọi căn cứ.

Về sau nghe nói, người đã dạy cô bắn cung là một nữ quân nhân đã giải ngũ, từng là một sĩ quan huấn luyện.

Cô đã khiến cho sư phụ mất mặt rồi.

Đa số quân nhân đối diện với Phượng Hâm đều cho rằng cô không biết là đánh vào nội tạng của tang thi sẽ không chết, nên trong lòng đều đang thưởng thức kỹ thuật của cô.

Chỉ có điều đánh vào nội tang đều là phí sức.

Một vị quân nhân hơi béo không biết lấy đâu ra một cái loa, hướng về phía Phượng Hâm hô lên: “Chỉ cần bắn vào đầu chúng mới chết, những chỗ khác đều vô dụng.”

Lúc này, khoảng cách giữa quân nhân và Phượng Hâm không tới hai mươi mét.

Thực ra không cần dùng đến loa, nói chuyện bình thường cũng có thể nghe được rõ ràng.

Phượng Hâm hắc tuyến đầy đầu, cô phải nói gì đây? Là cô cố ý, hay không phải cố ý.

Trong đôi mắt trống rỗng của Hàn Tinh Diệu xẹt qua ý cười, hắn đã nhìn ra nhất thanh nhị sở.

Lúc nãy nhất định là bắn trượt.

Thân thủ liền giữ lại đội phó đang định hô lên lần nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước