MẠT THẾ TRÙNG SINH: NỮ VƯƠNG CỨU THẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mạt thế trùng sinh: nữ vương cứu thế - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Cuối cùng cũng đến rồi 1

Đa Dư khẽ hạ mi mắt, cố gắng áp xuống hận ý trong lòng.

Cô không thể không thừa nhận, tên tra nam Lâm Tử Thạc đó có lúc cũng rất có đầu óc.

Mạt thế, lúc cô và Đa Nghiên vừa chạy ra khỏi biệt thự thì vừa vặn gặp Lâm Tử Thạc đến tìm cô.

Bây giờ nghĩ lại, e là căn bản không phải đến để tìm cô.

Nhớ lúc đó Lâm Tử Thạc nói: “Thành phố A3 không chịu được bao lâu nữa sẽ thất thủ thôi, quân đội đóng ở thành phố A1, chúng ta phải mau chóng chạy tới đó mới có thể tiếp tục sống.”

Phía trước lại lần nữa vang lên tiếng hai người nói chuyện.

“Mẹ nó, đằng trước kẹt xe quá nhiều, chúng ta không thể vượt qua đó được.”

“Lão, lão đại, chúng ta phải làm sao đây?”

“Muốn chết thì ở lại đây. Không muốn chết thì theo ông đây xuống xe len qua đó.”

“Lão đại, anh nhìn bên đó còn có tang thi kìa.”

Nghe đến đây Đa Dư nhướng mày, không sai, chính là ở chỗ này.

Phía trước có hai chiếc xe khách đường dài, từ ngoại tỉnh chạy vào thành phố A3 đến tham quan vườn thú.

Vì hai chiếc xe này mà khiến cho cả con đường bị kẹt lại.

Cả chiếc xe hai tầng đều không có kẻ may mắn sống sót, toàn bộ đều đã biến thành tang thi.

Hơn một trăm người, số lượng tương đối dễ để quan sát.

Đa Dư nhìn một lát, đời này cô đến trước hơn bọn Lâm Tử Thạc mười lăm phút.

“Lão đại, anh nhìn kìa, con tang thi cụt hai tay kia đang đến, nó đến rồi kìa.”
“Thằng ngu, im mồm, kêu to thế thì đến thằng điếc cũng nghe được.”

“Lão đại…”

Khóe miệng Đa Dư co rút, cửa sổ xe hai người này rõ ràng chưa đóng, giọng nói người này so với người kia còn to hơn, không thu hút tang thi đến mới là lạ.

Rất nhanh, xung quanh vang lên tiếng cước bộ hỗn loạn cùng tiếng gầm gừ của tang thi.

“Lão đại, đến, đến rồi, bọn chúng, bọn chúng đều đến rồi.

Toi rồi, chúng ta sắp bị ăn thịt rồi.”

“Ngậm cái mồm ton hót của mày vào, còn lắm mồm tao đá mày xuống trước.”

“Lão đại đừng mà, em câm ngay, em câm ngay đây.”

Rất nhanh, chiếc xe của Đa Dư càng lúc càng nhiều tang thi bao vây, khiến người khác nhìn mà sởn tóc gáy.

Lúc này, một giọng nói phấn khích hô lên, “Lão đại, anh xem, chúng không leo lên được, không với được chúng ta. Bọn ghê tởm này mau lên đây a! Đến mà ăn tao này!”
Người nào đó đang quá phấn khích, mà không nhìn thấy ánh mắt âm hiểm bên cạnh.

“Câm mồm! Bọn chúng không lên được thì mày có ra ngoài được không? Kiểu gì cũng bị chết đói ở đây.”

“Lão đại, chúng ta phải làm gì đây? Em không muốn bị chết đói, em còn chưa lấy vợ sinh con mà? Hay là chúng ta xông ra liều mạng với chúng đi.”

“Ý kiến hay, mày xông ra trước, tao hậu thuẫn.”

Sau đó, hai người đều không nói một lời nào nữa.

Đa Dư thả chậm hơi thở, ngồi trên ghế giữa thùng xe không nhúc nhích.

Ngoài tấm vải bạt màu xanh quân đội thì cô không có gì để trốn được nữa.

May là tang thi bị hai người phía trước thu hút, chỗ này của cô ngược lại rất an tĩnh.

Lúc này, từ xa như có tiếng động cơ xe truyền đến.

Đến rồi, trong lòng Đa Dư kích động dị thường, đôi mắt trong suốt hướng về phía tiếng động mà nhìn chằm chằm.

Đây có lẽ là lần gặp mặt đầu tiền của bọn họ tại mạt thế.

Cùng với chiếc xe càng lúc càng đến gần, tiếng gầm rống của tang thi xung quanh càng lúc càng rõ rệt.

Đại bộ phận tang thi đều hướng về phía tiếng xe đang chạy đến mà đi.

Chỉ còn lại hơn mười con tang thi ở gần đầu xe, chảy nước dãi không bỏ qua hai người đang ngồi trên xe.

Đa Dư chầm chậm đến đuôi xe hành động, cô muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của bọn họ.

Con đường tối tăm trong đêm dần dần hiện ra trước mắt cô.

Chương 42: Cuối cùng cũng đến rồi 2

Đa Dư nén thở, thông qua khe hở nhỏ hẹp, nhìn thấy một cách rõ ràng chiếc xe quen thuộc kia.

Thời gian bọn họ đến so với trước khi trùng sinh không sai lệch một phút.

Chiếc Land Rover màu đen phiên bản dài hơn vẫn dừng ở bên một chiếc xe màu trắng đại chúng bị bỏ hoang bên đường.

Trong lúc tang thi tiến đến gần, từ trong xe có ba người chạy ra.

Ba người này Đa Dư cô cùng quen thuộc, đó là: Đa Nghiên, Lâm Tử Thạc, Vương Thiệu Vỹ.

Ba người họ mỗi người đều đeo một chiếc ba lô rất to sau lưng.

Lâm Tử Thạc và Vương Thiệu Vỹ không chút đình trệ, nhanh chóng trèo lên nóc chiếc xe trắng.

Sau đó hai người cùng kéo Đa Nghiên lên, ba người cùng nhảy qua nóc xe chiếc Land Rover.

Xe Land Rover rất cao, tang thi xung quanh chỉ có thể nhìn lên mà không thể với tới được.

Nhìn một màn này, Đa Dư hơi sững sờ, phải biết rằng trước khi trùng sinh cô cũng là một thành viên trong đó, ngược lại Vương Thiệu Vỹ này không hề gặp.

Xem ra kiếp này có rất nhiều chuyện đã phát sinh chút thay đổi, nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến đại cục.

Ba người bỏ ba lô xuống, lấy ra ba thanh nhuyễn kiếm, đâm loạn xạ về phía tang thi đang vây tứ phía.

Tang thi bao vây xung quanh xe họ quá nhiều rồi, tùy tiện chém loạn cũng đâm trúng một con tang thi.

Nhắm chuẩn xác một chút, trên mặt đất liền có thêm một cái đầu tang thi.

‘Rừm rừm’ tiếng động xe chở hàng trong lúc căng thẳng này đặc biệt chói tai.

Đa Dư tập trung nghe cuộc trò chuyện của hai người.

“Lão đại, anh muốn xông qua đó sao?”

“Xông ra, mày đi xuống mở đường trước.”

“Lão đại, anh mau dừng lại, chúng ta dừng ở đây không phải tốt sao?”

“Phế vật.”Đa Dư cảm nhận được xe đang tăng tốc lùi ngược lại, phương hướng chính là mấy người Đa Nghiên bên đó.

Tốc độ lùi xe không nhanh lắm, phía sau có vài tang thi bị tiếng động cơ thu hút đi đến.

Đa Dư có thể nghe thấy tiếng bánh xe nghiền qua sọ phát ra tiếng ‘răng rắc’.

Mất mười phút để đi được đoạn đường không đến mười mét.

Xe dừng ngay cạnh chiếc Land Rover màu đen.

“Này! Hai người anh em cùng người đẹp, cùng nhau đồng hành không?”

“Rất hoan nghênh!”

Giọng nói của Lâm Tử Thạc nghe có vẻ rất sảng khoái, tạo cho người khác ấn tượng đầu tiên là một chính nhân quân tử.

Nhưng còn nội tâm thì sao? Không cần nói cũng biết.

Hắn chính là loại đem ngươi đi bán, ngươi còn đổi lại cho hắn một mặt cảm kích rồi thay hắn đếm tiền.

“Các cậu đứng trên cao như vậy làm gì vậy?”
Trong mắt Lâm Tử Thạc xẹt qua một tia tăm tối, khóe miệng lại giương nụ cười hào sảng.

“Không bao lâu nữa sẽ có một nhóm quân đội đi qua đây, chúng tôi không muốn bị bọn họ ngộ thương.”

Nghe đến đây Đa Dư kinh ngạc há hốc mồm, tại sao Lâm Tử Thạc lại biết được? Có một nhóm quân đội đi qua đây.

“Lão, lão đại chúng ta mau chạy thôi! Cảnh sát sắp đến rồi.”

Đa Dư nghe thấy người đàn ông được xưng là lão đại dùng giọng rất nhỏ, nghiến răng nghiến lợi nói với người bên cạnh: “Đợi lát nữa mà mày còn nói thêm câu nào, tao sẽ đạp mày ra đám tang thi, bọn chúng ăn no rồi không chừng sẽ rời khỏi đây.”

“Em...”

Người đàn ông được xưng lão đại hiển nhiên là không muốn phí thêm lời, từ cửa sổ xe đang mở chui ra ngoài.

Lâm Tử Thạc đưa một ánh mắt, Vương Thiệu Vỹ liền đi lên kéo người lên rồi.

Người đàn ông bị lưu lại rõ ràng rất hoảng loạn.

“Còn tôi nữa, mau kéo tôi lên.”

Xe lắc lư như một cái, lại một lần nữa hồi phục sự an tĩnh.

Mấy người trên nóc xe đều không nói chuyện, cũng không xuất thủ, tất cả đều ngồi an tĩnh.

Tang thi đông nghìn nghịt bao vây chiếc xe chật kín không khe hở.

Bọn chúng không ngừng gầm rống làm kích động đến tinh thần của mấy người.

“Tử Thạc, quân đội thực sự sẽ đến sao?”

“Nghiên Nhi đừng sợ, bọn họ nhất định sẽ đến, đội quân đó đến từ thành phố A1, họ nhất định sẽ nghĩ cách quay lại, đây là con đường họ nhất định phải vượt qua.”

Lâm Tử Thạc vui mừng vì hai ngày trước bắt gặp mấy quân nhân đó, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của họ, ở thành phố A3 hai ngày rồi sỡ trở về.

Nếu không có nhiều tang thi thế này, muốn vượt qua căn bản là vọng tưởng.

Chương 43: Sự tồn dư thừa 1

Đa Dư yên tĩnh ngồi đó, thông qua khe hẹp nhìn rõ mấy người trên nóc xe nhất thanh nhị sở.

Cô đem tất cả hận ý chôn vùi trong lòng, cô muốn đợi, đợi đến khi bọn hắn cho rằng đã thành công, cho rằng đã viên mãn.

Thì đem tất cả những mộng cảnh đó đập vỡ trước mặt bọn hắn.

Đa Nghiên vừa đang muốn lên tiếng, chợt cảm nhận được một ánh mắt khiến cho người ta ớn lạnh ghim lên người, cô ta thuận mắt nhìn theo, chau chặt mày, cả người trốn phía sau Lâm Tử Thạc.

Đôi mắt của Lâm Tử Thạc trở nên sắn bén.

Khiến cho người đàn ông được xưng là lão đại bị dọa cúi đầu, người đàn ông này thật đáng sợ.

Tiếng ‘ọt ọt’ vang lên rất to, người nào cũng nghe thấy rất rõ.

“Lão đại, em đói!” ánh mắt khát vọng dán chặt vào mấy cái balo to sau lưng mấy người Lâm Tử Thạc.

“Nhịn đi.” Tiếp đó là tiếng ‘ọt ọt’ của người nào đó vang lên.

“Lão đại, anh cũng đói rồi đúng không! Họ có đồ ăn, họ nhất định là có đồ ăn.”

‘Bốp’ một tiếng.

“Lão đại, sao anh lại đánh đầu em?”

“Câm mồm.”

Lại một tiếng ‘ọt ọt’

Người nào đó ủy khuất chỉ vào cái bụng bên cạnh, “Lão đại, lần này thật không phải là em, là bụng anh kêu đó.”

...

Trong mắt Lâm Tử Thạc có sự tính kế mà không ai phát hiện ra.

“Tôi có hai cái bánh bao ở đây, hai người lấy ăn đi!”
“Con người cậu thật là tốt, chúng tôi định cậu rồi, cậu muốn đi đâu, chúng tôi đi đó. Về sau cậu chính là lão đại của chúng tôi.”

Khóe miệng Đa Dư co rút, người này thật lợi hại, lão đại vẫn còn ở bên cạnh, lại còn nhận thêm một người, còn nói chúng tôi? Không thấy người bên cạnh mặt đen thành bao công rồi hay sao.

Nói đến đây bây giờ cũng buổi chiều rồi, cô cũng hơi đói.

Đa Dư lấy ra một cái màn thầu nóng hổi ăn.

Không còn cách nào, thức ăn khác mùi quá nồng, mũi tang thi quá thính, chỉ có thể ăn cái này.

Hai người đang bận ăn không rảnh nói chuyện.

Xung quanh đều là tiếng gầm gừ của tang thi, tiếng này so với tiếng kia còn to hơn.

Tâm tình chỉ có thể nhìn mà không thể ăn thì không nói cũng biết.

Vương Thiệu Vỹ ánh mắt chán ghét nhìn hai người bên cạnh đang ăn.

Không biết vì sao đại ca lại lưu lại hai gã này?

Theo như những gì mà hắn hiểu về đại ca, hai gã này chắc chắn có giá trị gì có thể lợi dụng?Nếu giống như người đang ở bên đại ca, không phải là vừa tiện sử dụng vừa nhìn vui mắt hơn sao?

Vương Thiệu Vỹ nhìn Đa Nghiên, đột nhiên nhớ tới cô gái khiến hắn hận tới mức nghiến răng.

Chuyện xảy ra ở quán bar là vết nhơ trong đời này của hắn.

Không nói đến chuyện tiểu đệ đệ của hắn bị nhiều người như vậy nhìn miễn phí.

Có vài tên chán sống còn dám lên mạng bôi đen, nói tiểu đệ đệ của hắn lông còn mọc chưa dài còn làm ra loại chuyện xấu hổ đó.

Mẹ nó, rặt một lũ ngu, tiểu đệ đệ của hắn dài những 6cm, cường tráng là thế.

Đương nhiên những lời này Vương Thiệu Vỹ cũng chỉ là nghĩ trong lòng, để người khác nghe được không cười đến rớt răng mới lạ.

Vương Thiệu Vỹ càng nghĩ càng tức giận, kẻ đầu sỏ tạo thành sự việc này, có chết hắn cũng không quên!!

“Nghiên đại mỹ nữ, sao không thấy chị gái cô đâu?”

Đa Nhiên tùy tiện đáp: “Anh muốn nói đến đứa con gái tư sinh kia à! Đoán chừng là cùng với cái tên của cô ta không khác biệt lắm, tự biết bản thân mình dư thừa nên biến mất rồi.”

“Không nên vậy mà, khuôn mặt xinh đẹp như vậy chết cũng thật đáng tiếc.”

Nụ cười Vương Thiệu Vỹ lộ ra vẻ âm độc, quan trọng là chết rồi thì quá tiện nghi cho cô ta rồi.

Hắn hy vọng cô sống sót thật tốt, sống đến ngày hắn bắt được cô.

Hắn nhất định sẽ cho cô thấy sự lợi hại của tiểu đệ đệ của hắn.

“Ôi! Không nhìn ra Vương đại thiếu lại là một kẻ si tình.

Đây có phải giống với một cổ ngữ nhất kiến chung tình hay không.”

Chương 44: Sự tồn tại dư thừa2

Đa Nghiên cúi đầu, trong mắt lộ ra sự đố kị khó mà che giấu được.

Đứa con gái đáng chết, xuất hiện ở đâu liền dễ dàng mê hoặc đàn ông đến đó.

Không nhắc đến Vương Thiệu Vỹ, Lâm Tử Thạc trên đường đi cũng không còn quan tâm đến cô ta như trước, còn như vô tình hữu ý nghe ngóng tin tức của đứa con gái kia.

Cô ta hy vọng đứa con gái kia vĩnh viễn sẽ không xuất hiện trước mặt cô ta nữa.

Nếu như bị biến thành một con tang thi thiếu hụt tay chân thì càng tốt.

Trong lòng Đa Nghiên đã đưa ra quyết định, bất quản Đa Dư là người hay tang thi, lần sau gặp lại sẽ đều là ngày giỗ của cô.

Bất kể là trước mạt thế hay sau mạt thế, Đa gia chỉ cần một người con là Đa Nghiên đã đủ rồi.

Vương Thiệu Vỹ không phát giác được tâm tư nhỏ của cô gái trước mặt, không để ý hời hợt nói, “Cô cho rằng tôi là người đàn ông không có mắt nhìn như thế sao? Cô không thấy loại con gái như vậy rất phù hợp để làm đồ chơi sao?”

“Vậy tôi liền trước chúc anh thành công.”

Đa Nghiên vừa nói vừa ngẩng đầu lên, trên mặt treo một nụ cười khiến người khác cảm mến.

Nơi nào đó của Vương Thiệu Vỹ căng lại phá tan nụ cười, yêu tinh này khiến cho hắn hận không thể đẩy ngã cô ta giải quyết ngay trên đất.

Đột nhiên hắn cảm nhận được một ánh nhìn mang dục vọng khống chế mạnh mẽ đang nhìn mình.

Hắn liền nhanh chóng di dời ánh mắt, không cần nghĩ cũng biết là ai.

Vương Thiệu Vỹ hắn đã chơi qua vô số phụ nữ, người phụ nữ của anh em sẽ không động vào.

Dĩ nhiên nếu như người anh em đó không cần nữa, nếm thử cũng không tồi.

Những lời này chỉ có thể nghĩ trong lòng, hắn nghĩ một đằng nói một nẻo.

“Chỉ cần cô ta còn sống, sớm sẽ có ngày tôi bắt được cô ta.”
Cả trọng lượng cơ thể Đa Nghiên đều dựa vào thân cây sau lưng, trong lòng cười lạnh.

Đàn ông là thế đấy, không quản thích hay không thích cũng đều không muốn để kẻ khác xâm phạm người của mình.

“Vậy anh cũng đừng quên lúc bắt được người thì gọi tôi tới xem.

Mặc dù cô ta là kẻ dư thừa trong nhà, nhưng dù sao thì cũng là chị gái của tôi.”

Đa Dư biểu tình vô cảm ngồi đó nghe, cũng không biết cô đang nghĩ gì.

Một ảo cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ dần dần hiện lên.

Một cô bé mặc một chiếc váy liền thân màu hồng, tóc tết hai bím đi theo sau một người đàn ông dáng vẻ nghiêm nghị, đi vào một nơi giống như thiên đường.

Nơi đó rất rộng, so với mười cái cô nhi viện hợp lại còn rộng lớn hơn.

Còn có bãi cỏ một màu xanh ngắt.

Một dì xinh đẹp trang nhã mang nụ cười hòa ái, tay dắt một bé gái mập mạp, bước từng bước ưu nhã hướng về phía cô bé.
Ngồi xổm xuống thơm lên gương mặt cô bé.

Cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên câu nói của bà ta lúc đó.

Cô của lúc đó khi nghe được câu nói đó đã ngập tràn hạnh phúc.

Cô thật sự đã có mẹ, có bố, có em gái, có người thân rồi.

Cô đã không còn là một cô nhi không ai cần, bị vứt bỏ bên đường nữa rồi.

“Mừng cục cưng trở về nhà, mẹ là mẹ của con, ông ấy là bố của con, đây là em gái Đa Nghiên của con.

Về sau tên của con là Đa Dư, hy vọng con mỗi ngày sẽ thật vui vẻ, thật hạnh phúc.”

(5 Nương Tử: 余  Dư thừa,  愉快: vui vẻ, hán việt là du khoái, họ Đa có nghĩa là nhiều.

Tên nữ chính là 多俞. Đều phát âm là “yú”, ở đây mẹ kế chơi chữ)

Lúc đó cô, không, nên nói là cô của lúc đó, nếu như Đa Nghiên không nói thì sẽ không biết đến một tầng hàm nghĩ của cái tên này.

Đa Dư, sự tồn tại dư thừa!!

Vậy thì để cho cô ta biến mất vào ngày hôm nay đi!!

Từ nay về sau, tên của cô là Phượng Hâm, phượng hoàng dục hỏa trùng sinh, mọi chuyện tự có tâm định.

Sẽ không còn kẻ nào có thể lợi dụng cô, có thể phản bội cô, có thể bỏ rơi cô nữa.

Kiếp này cô chỉ muốn bảo hộ một người duy nhất, Nhiếp Minh, người cô yêu.

Phượng Hâm nhìn về thành phố A1, trong lòng ngập tràn ý niệm mãnh liệt.

Chương 45: Họ đến rồi 1

Tang thi đang vây xung quanh xe bất chợt trở nên nóng này, tất cả bọn chúng đều hướng về phương hướng thành phố A3 gào rống.

“Lão đại, bọn tang thi này điên rồi sao? Gào nhức hết cả tai.”

“Đến rồi.” Giọng nói của Lâm Tử Thạc khó nén được sự hưng phấn.

“Ai đến cơ?”

“bốp” một tiếng.

“Lão đại, sao anh lại đánh vào đầu em?”

“Mày ồn chết đi được.”

Không đến năm phút sau, một chiếc xe tải quân sự xuất hiện trước mắt mọi người.

Người nào đó hoảng loạn, run lẩy bẩy kêu lên: “Lão đại, là cảnh sát, anh nhìn đi là cảnh sát, chúng ta mau... ưm ưm”

Lời nói tiếp theo của hắn đã bị một bàn tay to lớn ngăn chặn lại.

Người đàn ông được xưng là lão đại dùng giọng chỉ hai người có thể nghe được, âm độc nói: “Mày muốn chết thì bây giờ tao có thể thành toàn cho mày, đừng có liên lụy đến tao.

Chuyện ngày hôm qua, trời biết đất biết, mày biết tao biết, mày không nói thì ai mà biết.”

Người nào đó mắt sáng ngời, dùng sức gật gật đầu, đúng rồi! Sao hắn lại không nghĩ ra?

Người biết chuyện đều đã chết hết rồi, sợ cái rắm gì? Thuận tiện liền gào lên.

“Anh cảnh sát, mau cứu mạng! Đàn tang thi này muốn ăn thịt tôi.”

Ngoài mấy người ngồi trên đầu xe ra, thì tất cả đều có một sự ăn ý hiểu ngầm quay đầu sang hướng khác, biểu thị không quen biết tên ngốc đó.

Qua khe hở của tấm vải bạt, Phượng Hâm nhìn thấy mấy chiếc xe quân sự đang dần dần chạy đến, đồng thời cũng nhìn thấy người đàn ông ngồi trên chiếc xe đi đầu.

Hàn Tinh Diệu, một thần thoại sống, vương giả của quân đội, người khai lập căn cứ của những người may mắn sống sót.Cuối cùng lãnh đạo những quân nhân còn lại toàn bộ đều biến mất, về sau cũng không thấy xuất hiện.

Người đàn ông này cũng là người duy nhất tại mạt thế mà cô ngưỡng mộ từ tận đáy lòng.

Mạt thế bắt đầu không đến ba tháng thì đã thành lập một căn cứ với quy mô lớn ở thành phố A1, tự mình dẫn người đi cứu người.

Người hắn cứu được rất nhiều, nhưng lại không nhận lại được chút cảm kích nào.

Nguyên nhân rất đơn giản, bọn người Hàn Tinh Diệu là quân nhân, tất cả mọi người đều cho rằng, quân nhân phải nên lăn xả mạo hiểm, cho dù là hy sinh tính mạng cũng là trách nhiệm đương nhiên.

Nói đến đây, lúc đó cô cũng bị bọn Đa Nghiên tẩy não thành công.

Lúc từng nhóm một rời khỏi trước thành phố A2, cô chỉ biết trợn mắt nhìn một người quân nhân vì cứu Đa Nghiên mà bị thương, cuối cùng vì bảo toàn tính mạng mà bỏ rơi chàng trai trẻ ở lại nơi đó.

Hiện tại nghĩ lại cô của lúc đó thật sự ngu xuẩn.

Quân nhân cũng là người sống, họ cũng sẽ hy vọng được tiếp tục sống sót.

Một điều duy nhất khác chúng ta là, họ có một sự chí công vô tư đã khắc sâu vào trong xương tủy, bảo hộ bách tính đã trở thành bản năng của họ.Phượng Hâm lần đầu tiên tiến vào căn cứ của người may mắn sống sót, lúc đó đã có đến mấy ngàn người.

Cuối cùng người được cứu sống càng ngày càng nhiều, quân nhân lại càng ngày càng ít.

Lúc bọn họ thất vọng mà rời đi, chỉ còn không đến trăm người.

Đại bộ phận trong số họ không phải bị tang thi hại chết, mà bị những người họ cứu sống hại chết, những sự đòi hỏi chồng chất một cách vô lý, những lý do ‘đường đường chính chính’, cùng với đó là những sinh mệnh cứ thế suy tàn.

Những chiếc xe quân đội bị máu tươi nhiễm đỏ chậm rãi chạy đến, cách xe của Phượng Hâm năm mươi mét thì dừng lại.

Hàn Tinh Diệu xuống xe đầu tiên, người trong xe theo sau cũng lần lượt đi ra.

Phượng Hâm phát hiện bốn chiếc xe đi cuối không có người xuống xe.

Tất cả mọi người đều có một thanh đao dài hơn một mét giắt sau lưng, đứng nghiêm thành hàng.

Chỉ thấy Hàn Tinh Diệu rút thanh đao từ sau lưng ra, những người quân nhân còn lại dường như nhận được mệnh lệnh gì đó?

Tất cả đều hô lên: “Xông lên!” thanh âm vang dội còn át đi tiếng gào rống của tang thi.

Tất cả quân nhân đều mặc y phục màu xanh bộ đội, bước chân đều đặn không rối loạn xông vào bầy tang thi.

Phượng Hâm nhìn một màn này mà máu nóng sôi sùng sục.

Trong đời cô sùng bái nhất là quân nhân.

Lúc cô vẫn còn chưa đến Đa gia, đã từng mơ được làm một người quân nhân.

Về sau vì mọi nguyên do mà đã quên đi mơ ước từ nhỏ.

Còn có thể nói, không có quân nhân, thì không có Phượng Hâm cô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau