MẠT THẾ TRÙNG SINH: NỮ VƯƠNG CỨU THẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mạt thế trùng sinh: nữ vương cứu thế - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Cùng nhau đối diện 1

Đa Dư nhìn mấy cậu trai chắn trước mặt, há há miệng, cuối cùng lại không nói gì.

Một cậu trai khuôn mặt trẻ con quay đầu lại, nghịch ngợm nháy mắt với Đa Dư.

“Chị ơi, hành động vừa rồi của chị thật là ngầu quá.

Lúc nào đó chúng ta giao thủ một chút được không.”

“Tiểu Lục, mấy lời thừa thãi này thì đợi lát nữa cậu còn sống hẵng nói đi.”

Giọng nói cứng ngắc cho thấy người nói vô cùng căng thẳng.

“Đại ca, anh cứ yên tâm đi, em nhất định sẽ sống còn lâu hơn so với đám quái vật này.

Từ nhỏ đến lớn em còn chẳng sợ ai, giết một là đủ, giết hai để kiếm một.”

“Lão Lục, Ngũ ca của cậu không muốn kiếm thêm, chỉ muốn giết một là đủ rồi.”

Sáu tang thi và sáu cậu trai rất nhanh liền hỗn chiến.

Đa Dư không ra tay mà chỉ đứng sau mấy người họ không tiếng động quan sát, tựa như cô chỉ là một người bàng quang.

Thân thủ của mấy cậu trai cũng không tệ, chiêu thức cũng bất đồng.

Nếu như Đa Dư không nhìn sai, những chiêu thức được sử dụng đều là trong Taekwondo.

Mấy người trước kiếm được lợi thế, sau đó rất nhanh thì chống đỡ một cách miễn cưỡng rồi.

Thể lực của tang thi là vô hạn, con người không thể so bì.

Có thể nghe được tiếng bước chân hỗn tạp xung quanh cùng với tiếng gầm gừ của tang thi rồi.

Cậu trai được xưng là đại ca, trong giọng nói lộ ra vẻ khẩn thiết: “Mọi người mau chạy ra phía sau siêu thị, bọn quái vật gần đây rất mau bị tiếng động hấp dẫn tới đây rồi.”

“Rõ.”

“Rõ.”
“Rõ.”



Mấy người rút lui về phía sau thì tang thi cũng đuổi sát gót sau một bước.

Tâm của mọi người đều treo lên, đồng thời cũng quên triệt để còn một người như Đa Dư.

Tiếng gầm gừ ở bốn phía càng lúc càng rõ rệt, càng lúc càng đông đúc.

“Ngũ ca, cẩn thận!!”

Lão lục dùng sức kéo ngũ ca sang bên người mình, lực tác động lẫn nhau, thân thể cậu liền bị lao về hướng móng vuốt sắc nhọn của một tiểu quái vật.

“Lạo lục, đừng.”

Lúc lão ngũ phản ứng lại muốn đưa tay giữ lại lại lão lục thì đã muộn.

“Lão lục, mau tránh ra.”


Lão lục cười khổ, cậu rất muốn tránh đi, nhưng một bên là quái vật mồm đầy thịt vụn, một bên chợt xuất hiện móng vuốt của một tiểu quái vật

Nếu như cậu có thể chọn lựa cách chết, cậu nguyện ý chết trên bàn tay nhỏ bé này, cũng không muốn chết vào con quái vật mồm thối kia.

Gậy gỗ trong tay lão lục chọc ngang qua khiến con quái vật mồm thối bị chặn lại, đưa chân đá nó ra.

Ngay vào lúc cậu đang đợi cảm giác đau đớn đến thì kinh ngạc ngạc phát hiện, móng vuốt sác nhọn của tiểu quái vật đã dừng trước ngực cậu, hơn nữa càng lúc càng xa dần.

Đa Dư lắc lắc đầu, dùng lực lôi người đang sững sờ này kéo ra sau lưng, vị trí của hai người liền hoán đổi.

Cô thu hồi lại gậy Kim Cơ từ dài biến ngắn lại, thân thể con tang thi cũng được kéo đến gần theo.

Đa Dư rút đầu gậy từ trong đầu nó ra.

Con tang thi này không cao đến một mét, luôn đứng ở một phía ngoài xe nên không bị lưu ý tới.

Cô cũng chỉ phát hiện ra vào lúc tiểu tang thi này công kích.

Cô còn cho rằng mấy cậu trai này rồi sẽ phát hiện ra nhược điểm của tang thi.

Xem ra cô đã nghĩ sai rồi.

Mạt thế đến, dù là ai cũng không thể vĩnh viễn ỷ lại vào, chứ đừng nói đến người thân.

Phải không ngừng tự mình mạnh mẽ hơn, học được cách quan sát thì mới có hy vọng sống sót.

Những cậu trai này phải học cách chiến đấu, tích lũy kinh nghiệm, học cách sinh tồn.

Giọng nói lãnh lẽo vô tình của Đa Dư vang lên.

“Nhược điểm của tang thi là đầu, phải đánh vỡ đầu chúng mới chết.

Chỉ cần bị chúng cào bị thương thì sẽ trở thành đồng loại của chúng.”

Mắt mấy người sáng lên, đúng vậy, mấy con quái vật này rất giống với tang thi trong phim ảnh mà họ đã xem.

Chương 37: Cùng nhau đối diện 2

Lão lục đang sững sờ thì được giọng nói lạnh lẽo của Đa Dư làm tỉnh lại.

Cậu ta ngây ngốc chớp chớp mắt, chầm chậm hồi phục lại tinh thần.

Vào lúc này, không có bất kỳ câu nói nào có thể hình dung được tâm tình của cậ ta lúc này.

Thời khắc vừa rồi, cậu ta suy nghĩ rất lung, cũng đã chuẩn bị tốt tinh thần.

Nói thật lòng, trong tâm cậu ta rất không cam lòng.

Nếu chết, cuộc đời này của cậu ta liền sống vô nghĩa rồi.

Cậu ta chưa từng có bạn gái, quan trọng nhất là cậu ta vẫn còn một tấm thân xử nam, là loại vô cùng thần khiết đó.

Lão lục thấy anh em đang chiến đầu đến nảy lửa, muốn xung phong lại phát hiện tay chân đã mềm nhũn, toàn thân từ trên xuống dưới đều không có chút khí lực.

Cậu ta tự an ủi, nhất định là vì quá mệt rồi, chứ không phải là mình bị dọa sợ.

Nhưng mà chị gái này thật lợi hại, vốn dị là mấy người họ muốn cứu cô, ngược lại thành cô cứu lấy mạng cậu ta.

Có sự gia nhập của Đa Dư, cục diện liền biến đổi đến nghiêng trời lệch đất.

Số lượng tang thi cũng từ sáu giảm còn ba con, trong đó có một con bị gậy đập vỡ sọ, hai con còn lại bị đánh gẫy cổ.

Mấy cậu trai mới ý thức được chị gái này lợi hại đến bao nhiêu.

Còn lại ba con.

Đa Dư đối chiến với một tang thi nam chỉ có nửa bên sọ.

Sáu cậu trai chia thành hai hóm, ba người đối phó với một con.

Tiếng gầm gừ của tang thi từ khắp bốn phía càng lúc càng gần rồi.

Mọi ngả đường đều có thấy thấy dáng ảnh của chúng.

Đại ca khẽ cụp mắt, trong lòng đã hạ quyết tâm.“Lạo nhị, cậu dẫn mọi người lui đến sau cửa hàng, anh sẽ chặn phía sau.”

“Đại ca.”

“Không thể được.”

Lão lục nhìn đại ca bên người cau chặt mày.

“Anh nghĩ cũng đừng nghĩ làm thế, anh em chúng ta mười người là cùng nhau mặc chung cái quần mà lớn lên, bây giờ chỉ còn lại sáu người, muốn chết thì chết cùng nhau.”

Lão lục vừa dứt lời, mắt mấy người anh em đã đỏ lên rồi.

Lão đại chớp mắt thật mạnh, sương mù trong mắt dường như chưa từng xuất hiện, cả gương mặt nghiêm nghị khiến người khác không thể kháng cự.

Lực tiến công càng xuất ra dữ dội, cậu ta cũng muốn ở bên mọi người, nhưng đó chỉ có thể là suy nghĩ.

“Anh là đại ca, mọi người đều phải nghe là anh, nếu không không còn là anh em của anh nữa.”

“Đại ca...”
Đa Dư nhìn mấy người họ liền nghĩ đến mấy người Ngải Giai, hơn nữa họ vì muốn cứu cô mới rơi vào tình cảnh nguy hiểm này.

Cô hướng sang phải tấn công một con tang thi chỉ còn nửa bên sọ.

Lúc con tang thi nửa hộp sọ lại một nữa ra tay cào đến, cô cũng không né tránh, gây Kim Cơ trong tay đã thủ thế sẵn sàng.

Nhân sinh khắp nơi đều là ngoài ý muốn.

Lúc con tang thi nửa sọ tấn công Đa Dư thì bị thi thể của của một tang thi khác làm vấp ngã, cả cơ thể nó bổ nhào về phía Đa Dư.

“Chị ơi, cẩn thận.”

Đa Dư mặt vô biểu tình nhìn con tang thi ngã sóng soài dưới đất, còn cố vươn móng vuốt hướng về phía cô.

Cô vốn dĩ nghĩ con tang thi sẽ lại đứng dậy, nhưng nó ngã xong liền trực tiếp bò lết về chỗ cô.

Tang thi nửa sọ càng lúc càng bò đến gần, tiếng gầm gừ cũng rõ rệt hơn.

Đa Dư nghĩ thầm tên này nhất định là quá kích động rồi.

Lần này cô không tránh sang hai bên, ngược lại lại gia tăng cước bộ tiến lên vài bước, nhấc gậy Kim Cơ đánh xuống gáy tang thi.

‘Bốp’ một tiếng, trên mặt đất lại nhiều thêm một thi thể không đầu.

Đa Dư không dừng lại một phút nào, xông lên đối chiến với một bà lão tang thi.

“Ba người các cậu qua bên kia, tốc chiến tốc thắng, nhanh lên.”

Ba anh em nhìn nhau, thấy trong mắt đều là chấn động như nhau.

Tốc độ này cũng quá nhanh rồi, đây còn là con người sao?

Đổi một câu nói khác, đây còn là con gái sao?  Con trai như bọn họ phải sống thế nào đây?

Chương 38: Cùng nhau đối diện 3

Đa Dư nhìn lão bà tang thi, lại liếc nhìn vũ khí trong tay mấy người anh em họ, khóe miệng liền giật giật.

Trong lòng liền vui mừng, may mà cô đã được tiên kiến, chuẩn bị trước tìm được một món vũ khí vừa lợi hại lại vừa hợp tay.

Lão bà tang thi này vốn dĩ ban đầu vẫn còn lành lặn, bây giờ sọ đã bị đánh đến mức lồi lõm, cổ còn biến thành hình chữ S, tất cả đều là vết tích của gậy gốc đánh lên.

Lúc bà lão tang thi hướng về phía Đa Dư vồ đến, cơ thể cô nhanh chóng lộn một góc 360 độ ra sau người tang thi, dồn lực đá chân phải vào lưng nó.

Lúc cơ thể tang thi nghiêng về phía trước, gậy Kim Cô trong tay chuẩn xác đánh vào cái cổ đã cong thành chữ S của nó.

Trên đất lại nhiều thêm một thi thể người một nơi đầu một nơi, dòng máu đỏ đen từ hai nơi phun ra như dòng suối nhỏ.

Nói về loại tang thi bình thường thì rất dễ đối phó, chúng không có tư duy, chỉ biết cào, biết cắn.

Chỉ cần lúc đối diện với chúng không sợ hãi, không hoảng loạn, ngắm chuẩn vào nhược điểm của chúng thì sẽ không có vấn đề gì lớn.

Trong mắt lão lục là vô số trái tim, nhìn chằm chằm bóng lưng Đa Dư.

Ngầu quá, ngầu quá, thật sự là quá ngầu.

Cậu ta quyết định chị gái này về sau sẽ là sư phụ của cậu rồi.

Sư phụ, sư phụ yêu dấu của mình.

Đa Dư rùng mình một cái, sao đột nhiên lại thấy lạnh lạnh nhỉ.

Tiếng gào hống xung quanh của tang thi càng lúc càng nhiều, các ngã rẽ đều có thể thấy được dáng ảnh của tang thi một cách rõ rệt.

Con tang thi nam còn lại cuối cùng cũng bị đập nát sọ dưới sự hợp lực của mấy người.

Lạo đại trầm giọng: “Mọi người mau chạy vào cửa hàng mau, mau lên.”

Đa Dư nhìn cửa hàng lớn có cửa sổ sát đất, chân không dịch chuyển.Lão luc dừng cước bộ, quay đầu nhìn Đa Dư đứng đó.

“Chị đi mau! Bọn tang thi sắp đến rồi.”

Tiếng của lão lục đồng thời làm mấy người kia dừng chân lại, khó hiểu nhìn Đa Dư.

“Tôi muốn đến thành phố A1, nơi đó có quân đội đóng quân, đến đó mới có huy vọng sống sót.

Hẹn gặp lại ở A1.”

Đa Dư nói xong, không nhìn mấy người thêm một cái liền quay người chạy về phương hướng ngược lại, cái xe yêu quý của cô có thể vẫn còn chạy được.

Mấy anh em nhìn nhau một cái, lại tiếp tục chạy đến cửa hàng

Muốn đi thì họ cũng phải chuẩn bị trước một chút mới được.

Chỉ có lão lục là vẻ mặt bị vứt bỏ, cứ không ngừng quyến luyến quay đầu nhìn lại.Lúc Đa Dư chạy về chỗ để xe, mấy con tang thi đã đuổi kịp cách Đa Dư một mét rồi.

Trong đó có hai con bổ nhào về phía Đa Dư, có năm sáu con hướng về phía mấy anh em mà đuổi theo.

Đa Dư khẽ híp mắt, con người cô trước giờ luôn là người uống nước nhớ nguồn, có ơn báo ơn.

Cửa hàng kia bị tang thi bao vây cũng sẽ không kiên trì được bao lâu.

Trong lúc vô tình, cô nhìn thấy có hai cô bé biểu tình lo sợ đứng bên cửa sổ thủy tinh, trong đó có một người cô đã gặp qua vài lần, em gái của bạn cùng bàn của cô hồi trước Tiểu Tinh, một cô gái rất vui vẻ cởi mở.

Trước đây từng cho cô một viên kẹo lúc cô đang buồn.

Đa Dư siết chặt gậy Kim Cô trong tay, cho nó biến thành kích cỡ dài nhất, lúc tang thi vồ về phía này, cô dùng lực quét gậy một cái, toàn bộ tang thi liền ngã nhào xuống đất.

Nhanh chóng biến gậy Kim Cô nhỏ lại đánh nát đầu hai con tang thi ở gần nhất, khắp nơi đều là óc đỏ trắng be bét.

Mấy con tang thi ngã dưới đất thấy vậy tranh nhau nhào đến.

Tang thi ngoài việc thích ăn thịt uống máu người ra, bộ óc đối với chúng có lực hấp dẫn vô cùng lớn.

Vì sao lại như vậy? Rất dễ hiểu.

Trong não của dị năng giả con người đều có một hạt tinh hạch, dị năng giả có bao nhiêu hệ thuộc tính thì có bấy nhiêu tinh hạch.

Trong não tang thi tiến hóa cũng có loại tinh hạch như vậy.

Tang thi bình thường thì không có.

Tang thi tiến hóa là dựa vào việc ăn những thứ này.

Chương 39: Chúc các cậu may mắn

Đa Dư nhìn cửa hàng đã đóng cửa lại liền nhanh chóng vào trong xe.

Tiếng động cơ xe nổ máy thu hút toàn bộ những tang thi gần đó đến gần.

Cô nhẹ nhàng đạp ga lái xe không nhanh không chậm, tang thi theo sát phía sau lại không thể đuổi kịp.

Được khoảng năm mươi mét.

Tang thi phía sau cô càng lúc càng nhiều, tang thi phía trước cũng chầm chầm tăng lên.

Là lúc này.

Khóe miệng Đa Dư khẽ cong, đạp ga đến mức cao nhất, chiếc xe giống như một mũi tên rất nhanh đã chạy khuất dạng nơi đầu con đường.

Tang thi chắn trước đường bị xe trực tiếp đâm bay, tay chân gãy rơi bay văng khắp nơi.

Mui xe của Đa Dư cũng biến thành chỗ lồi chỗ lõm.

Lúc này trong cửa hàng, mấy người đang nhìn trộm ra bên ngoài.

Trong lòng chỉ còn lại sự cảm kích, có lẽ ban đầu là họ muốn cứu cô, nhưng cuối cùng cô lại luôn là người cứu bọn họ.

Đối với chị gái không biết tên họ này, mỗi người họ đều ghi lòng tạc dạ.

Chỉ có Tiểu Tinh nhíu mày, trong lòng là rất nhiều sự không xác định.

Chị gái kia có phải là bạn học của anh trai cô bé không? Nhìn rất giống nhau nhưng lại không giống.

Chị Đa Dư phải rất nhát gan mới đúng, ít nhất là mỗi lúc chị ấy đi nhìn anh trai, chị ấy đều đi một mình, lúc có người nói chuyện với Đa Dư, chị ấy đều là dáng vẻ khiếp sợ vội rời khỏi chỗ ngồi.

Chị gái kia dũng cảm như thế, sẽ là chị ấy sao?

Lúc này Đa Dư không biết đến tâm tư của mọi người, càng không biết trong lòng mọi người lúc này đang rối rắm như thế nào.Tiếp đó cô lái xe đi một mạch không ngừng nghỉ, lúc mặt trời sắp xuống núi thì vừa đến được phòng thí nghiệm dưới lòng đất bỏ hoang ngoài ngoại ô.

Đương nhiên là cô sẽ không vào trong, ở đó đã bị bỏ hoang rất lâu rồi, ai mà biết sẽ có phiền phức gì xảy ra không cơ chứ?

Cô cũng không quên, trên thế giới này ngoài nhân loại và tang thi ra, tất cả đều đã biến mất giống như mạt thế ở kiếp trước.

Cô đến đây là vì quà gặp mặt của Châu đại ca tặng cho cô.

Xe hàng yêu quý, cô đến đây.

Đa Dư để xe hàng đậu sau một sườn dốc, miễn cưỡng có thể che giấu.

Vẫn may là chưa mất.

Bầu trời đã bị mây giăng che kín rồi, giơ tay không nhìn rõ năm ngón.

Ngoài tiếng rống của tang thi, thỉnh thoảng còn có tiếng gào rên đau khổ của nhân loại xen lẫn, còn lại không có loại âm thanh nào khác.Phòng thí nghiệm dưới lòng đất này địa điểm rất vắng vẻ, xung quanh không có nhà ở, so ra khá an toàn và yên tĩnh.

Da Dư chui vào thùng xe được trùm vải bạt màu xanh quân đội, tìm một vị trí thoải mái đi vào không gian hệ tinh thần.

Bên ngoài là một mảnh tối tăm xám xịt, ngược lại trong không gian lại vô cùng thuận mắt.

Đa Dư trong lòng đang căng thăng đã được thả lỏng hơn rất nhiều.

Trên thế giới này ngoại trừ Nhiếp Minh, bất cứ chuyện gì, bất cứ ai, đối với cô mà nói có cũng được mà không cũng được.

Đa Dư nằm dài trên bãi cỏ xanh ngắt trong không gian, nhìn bầu trời trong xanh, nơi đó dần dần hiện ra khuôn mặt đối với cô rất thân thuộc.

Miệng cô không tự giác kéo ra một nụ cười ngọt ngào.

Nói thầm: “Cậu có khỏe không? Người tôi yêu.”

Kết thúc giờ giải lao ngắn ngủi, Đa Dư bắt đầu luyện tập dị năng tinh thần.

Hai loại dị năng còn lại cô đã rất quen thuộc rồi, không gian hệ thủy và hệ quang đều ngưng đọng thời gian, trước kia mỗi tối không có việc gì làm cô đều luyện tập.

Thời gian trong không gian hệ tinh thần cùng bên ngoài giống nhau, trước đây cô sợ lãng phí thời gian chuẩn bị nên chưa luyện tập.

Bây giờ thì cô có rất nhiều thời gian rồi.

Trải qua một đêm không ngừng nghỉ luyện tập, cuối cùng cô cũng có thể dùng tinh thần lực nhấc được lên một tảng đá năm mươi cân rồi.

Đa Dư lại nhẹ nhàng đặt tảng đá xuống, thỏa mãn gật gật đầu, tối nay gặt hái được không nhỏ.

Lúc cô ra ngoài,trời vẫn chưa sáng.

Chương 40: Xe bị trộm rồi

Từ trong không gian đi ra, cả cơ thể Đa Dư có sự thoải mái khó tả thành lời.

Không gian của cô đúng là một bảo bối vô giá, cho dù ở trong đó cô có ngủ hay không, lúc ra ngoài cũng không hề cảm thấy một chút mệt mỏi nào.

Một ngày mới lại bắt đầu, đồng thời một cuộc chiến mới cũng bắt đầu.

Đợi đã, không thể nào có động đất, tại sao xe lại cứ rung chuyển nhỉ?

Đa Dư chau mày, chợt có một dự cảm không tốt.

Cô vén tấm bạt lên tạo thành một khe nhỏ.

Kết quả là thấy một màn cô không mong muốn nhìn thấy.

Xe của cô đang di chuyển rất nhanh, bây giờ đến dáng ảnh của phòng thí nghiệm dưới mặt đất cũng chẳng thấy nữa rồi.

Xem ra cô đã gặp trộm rồi, không chỉ trộm xe của cô mà còn trộm luôn cả cô đi.

Đa Dư cẩn trọng quan sát xung quanh một lúc, rốt cục cũng nhớ ra đây là đường nào.

Quốc đạo 210, nối liền giữa hai thành phố A3 và A2.

Qua quốc đạo này là đến thành phố A2 rồi.

Nghĩ nghĩ một lúc, tâm trạng phiền muộn của Đa Dư tốt lên nhiều rồi.

Chỉ cần đến được thành phố A2 thì ai lái xe không phải cũng thế sao?

Nói đến đây thì cô cũng lười lái xe, có thể nghỉ ngơi thả lỏng một chút.

Mạt thế đến, con người vì sống sót mà mệt không khác gì chó chết.

Ít nhất thì kiếp trước cô cũng chỉ là một con chó cần cù mà cái bụng lại luôn bị đói.

Cô của kiếp này sẽ không ngu ngốc như vậy!!!

Đa Dư để toàn bộ trọng lượng dựa bên vách thùng xe, tâm cũng từ từ bình phục sự an tĩnh.
Qua khe hở, cô nhìn cảnh vật sượt qua bên ngoài.

Tháng sáu, vốn dĩ phải có thảm cỏ xanh mướt, cây cối xanh mướt, hoa màu xanh mướt,...

Chỉ qua một đêm mà tất cả đã trở thành một màu xanh thẫm.

Không đến một tuần nữa mọi thực vật sẽ biến thành một màu đỏ sẫm.

Cô rất ghét loại màu sắc đó.

Trước đây vào lúc đói bụng nhất, cô đã từng nhổ loại cỏ đỏ thẫm đó muốn ăn.

Kết quả là một người đàn ông mặt mũi vàng vọt còn nhanh hơn cô.

Người đàn ông đó ăn chưa được bao lâu liền biến thành tang thi.

Dọa cô nhanh chóng vứt nắm cỏ trong tay.

Có thể tưởng tưởng một chút, một con sói đang đói bụng muốn chết, nhìn thấy một núi thịt cừu mà lại không thể ăn, trong lòng sẽ là loại tuyệt vọng như thế nào.

Đa Dư thấp thoáng nghe được tiếng vài người trò chuyện rất nhỏ.
Đôi mắt trong suốt của cô sáng lên, là mấy kẻ trộm xe của cô.

Cô khép nhẹ mắt, để tinh thần lực tập trung vào lỗ tai.

Dần dần, tiếng nói chuyện của hai người càng lúc càng rõ rệt, càng lúc càng rõ rệt.

Lúc này, sâu trong lòng Đa Dư vang lên một tiếng máy móc.

“Đinh”

“Chúc mừng bạn đã lĩnh ngộ được kỹ năng mới, nghe trộm tinh thần sơ cấp, nghe được thanh âm nhỏ nhất cách mười mét cự ly xung quanh.”

Đa Dư chớp chớp mắt, hay thật, kinh hỷ này đến thật đột ngột.

Tiếng hai người trò chuyện càng lúc càng rõ, tựa như đang ở ngay bên cạnh vậy.

“Lão đại, bây giờ em nghĩ lại liền thấy sợ.”

“Sợ cái gì!! Bộ dạng này của mày thì sao làm được chuyện gì lớn.”

“Lão đại, hai người đó đều là cảnh sát.”

“Ha ha.” Cười lạnh một tiếng.

“Cảnh sát, cảnh sát cái rắm, ông đây ở trong đó đằng đẵng năm năm, bọn nó chỉ như cháu của ông đây thôi, bây giờ ông đây chính là gia, gặp một giết một.”

"Vẫn là lão đại lợi hại, về sau anh em đi theo lão đại, anh nói đánh đâu tụi em đánh đó.”

Khóe miệng Đa Dư treo nụ cười lạnh, đây thật đúng với câu, người tốt mệnh không dài, tai họa sống ngàn năm.

Chỉ có điều, hai cái tai họa này đừng nói đến ngàn năm, chỉ sợ không sống được đến tối nay đâu.

Trước khi trùng sinh, ba người gồm có cô, Đa Nghiên, Lâm Tử Thạc chạy thoát từ thành phố A3 xuất phát đến thành phố A2.

Chính là vào con đường này cách đây khoảng năm trăm mét, lúc đó có thể nỏi là cửu tử nhất sinh mới có thể vượt qua được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau