MẠT THẾ TRÙNG SINH: NỮ VƯƠNG CỨU THẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mạt thế trùng sinh: nữ vương cứu thế - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Định nghĩa mới của nhân sinh

Đa Dư tùy chọn đi vào một cửa hàng cắt tóc, mạt thế đến tóc dài sẽ rất vướng víu.

Không ngờ lại gặp được một nhân vật ngoài dự liệu.

Một trong bốn lão đại của bốn căn cứ người may mắn sống sót tỉnh A, lão đại căn cứ khu vực phía đông Nghiêm Ngải Đông, dị năng giả song hệ phong hỏa, là người lãnh khốc vô tình, chỉ nhận thức đàn ông có thực lực, chỉ cần ngươi có thực lực thì trong mắt hắn sai cũng thành đúng.

Trước mạt thế, hắn vậy mà là một thợ cắt tóc nổi tiếng của một cửa tiệm.

Nói đến đây, trong bốn căn cứ thì Đa Dư khâm phục nhất là lão đại khu tây Uông Lâm, dị năng giả song hệ lôi hỏa, là một nữ nhân rất xinh đẹp, làm người rất công bằng, chỉ có căn cứ của cô ấy là có người già và trẻ con.

Lão đại khu nam là một người đàn ông gay thích mặc y phục nữ, trang điểm, cái tên cũng rất nữ tính, Chư Cát Nhạn, dị năng giả song hệ thổ âm, là một con người thâm độc.

Khu bắc Lâm Tử Thạc làm chủ, dị năng giả song hệ mộc phong, nhìn qua thì là một quý công tử phong độ phiêu dật, thực ra là một tên lang tâm cẩu phế, vong ân bội nghĩa.

Lúc căn cứ vừa được thành lập, công sức Đa Dư bỏ ra không ít hơn hắn, nhưng tiếc là dị năng giả hệ thủy vừa thường thấy lại đơn hệ như cô rất nhanh liền bị loại bỏ.

Đa Nghiên dị năng giả song hệ phong quang như chuyện thường tình thay thế cô.

Đa Dư nghĩ lại liền thấy nực cười, loại người như hai con người đó vậy mà đều là dị năng giả song hệ.

“Người đẹp, cô muốn nhuộm tóc hay uốn tóc.”

Nghiêm Ngải Đông bị Đa Dư nhìn đến mức ngại ngùng, mặc dù cũng thường có người nhìn hắn nhưng cũng là những lúc họ cho rằng hắn không biết, nhìn trộm vài cái, còn người quang minh chính đại nhìn người ta nửa ngày như cô trước giờ chưa từng có.

“Tôi muốn cắt tóc, cắt ngắn qua tai cũng được.” Đa Dự xấu hổ cười cười,bây giờ cô chắc sắp bị bệnh thần kinh mất rồi, nhìn một người liền có thể nhấc lên quan hệ với mạt thế.

“Người đẹp, cô nghĩ kỹ chưa, tóc cô dài đẹp thế này cắt đi thật đáng tiếc.”

“Anh cứ cắt đi!”
“Thôi được! Vậy cô có yêu cầu gì không?”

“Không có, càng ngắn càng tốt.”

Đa Dư nhìn người đàn ông đang bận rộn bên người cô qua tấm gương, thật không thể móc nối hắn với người đàn ông mặt mày lãnh khốc không một tia tình cảm.

Lúc này, của phòng thay đồ trong tiệm cắt tóc mở ra.

“Tiểu Đông, ngày cưới của cậu là ngày nào thế?”

“Mùng sáu tháng sáu.”

“Nhanh thế, không phải mới đính hôn hôm qua thôi sao?”

“Tôi và cô ấy yêu nhau gần mười năm rồi, người nhà không chờ nổi nữa, nên cứ thế mà cưới thôi.”

Nhắc đến người yêu, trong mắt Nghiêm Ngải Đông tràn ngập tình ý.
“Ôi! Nhìn vẻ mặt tư xuân của cậu kìa, tôi là ông chủ lại không làm chút chuyện gì đó sao? Ngày mai cậu bắt đầu nghỉ phép đi, cho hạn một tháng.”

Rõ ràng là một câu chúc phúc, Đa Dư lại nghe ra trong đó có sự kỳ quặc khó lý giải, không nhịn được nhìn người đàn ông vẫn luôn đối lưng với cô.

Người đàn ông đó vừa hay quay lại, bốn mắt bắt gặp, Đa Dư nhíu mày thu hồi tầm nhìn.

Sao lại là hắn?

Lão đại khu nam Chư Cát Nhạn.

“Cảm ơn anh Nhạn, chắc chắn không thể thiếu anh kẹo mừng rồi.”

“Được!”

Đa Dư nhìn bóng lưng đang rời đi, lại một lần nữa đánh giá Nghiêm Ngải Dông, liên tưởng đến địch ý không hiểu ra sao giữa khu đông và khu nam.

Cô nghĩ người bạn gái của Nghiêm Ngải Đông kia không thoát khỏi quan hệ.

“Người đẹp, xong rồi.”

“Cảm ơn, anh cười lên khiến người khác nhìn rất dễ chịu, nhớ cười nhiều hơn nhé.”

Đa Dư bước ra khỏi tiệm trong ánh mắt nghi vấn của đối phương, trong lòng không hiểu sao dễ chịu hơn, đồng thời cũng hiểu ra rất nhiều sự tình, phàm sự phải có nhân mới có quả, có yêu mới có hận, phải có thất tình lục dục mới là con người, vì một nỗi hận mà vứt bỏ tất cả tình cảm, ngoài báo thù, ngoài nỗi hận ra thì còn lại gì?

Con người không cần phải vì một sai lầm của người khác mà dằn vặt bản thân。

Ngược lại phải sống thật ưu việt để khiến thù nhân của người ngoài tầm với.

Chương 27: Sự chuẩn bị cuối cùng

Đa Dư cảm giấc bầu trời hôm nay đặc biệt xanh ngắt, cả cơ thể được tắm dưới ánh sáng ấm ấp rất nhẹ nhàng, dễ chịu khó diễn tả thành lời.

Bây giờ nên liên lạc với mấy người bạn nhỏ một chút.

Môt tiếng “Chị gái” này cô nghe một cách rất hưởng thụ.

Nếu như đã hạ quyết định, cô chỉ quan tâm đến hiện tại, không hỏi tương lai.

Một người ở mạt thế quá cô độc, ai mà muốn trơ trọi một mình đối mặt với ngoài tang thi thì vẫn là tang thi.

Ít nhất cô muốn mình vẫn còn nhớ được bản thân là một người vẫn đang còn sống.

Nhưng mà mọi chuyện đều có góc độ, nếu thay đổi rồi thì thật xin lỗi, cô sẽ tự tay chấm dứt tất cả.

“Xin thứ lỗi, số điện thoại bạn đang gọi hiện đã tắt máy.”

“Xin thứ lỗi, số điện thoại bạ đang gọi hiện đã tắt máy.”

...

Đa Dư lần lượt gọi vào số của cả năm người, kết quả đều đang tắt máy.

Xem ra mọi chuyện phải xem ý trời rồi, vốn dĩ cô định nhắc nhở họ vài câu.

Đa Dư bỏ ra mời vạn mua một chiếc xe con sản xuất trong nước, phiên bán gì cô không quan tâm, có thể lái là tốt rồi.

Không nha không chậm đi ra ngoại thành thành phố A3.

Không gian hệ quang đã được lấp đầy thức ăn rồi, cô chuyển toàn bộ hạt giống trong không gian hệ thủy vào không gian hệ tinh thần.

Đồ ăn chiếm hơn phân nửa trong không gian hệ thủy, đa số là hoa quả, còn có đồ ăn đã được đóng hợp mua ở cửa hàng.

Đồ ăn đã đầy đủ rồi, chỉ còn thiếu quần áo, vật phẩm hàng ngày và một và thứ vụn vặt.

Mấy thứ vải gạt, vải băng, i-ốt vào lúc con người còn chưa thức tỉnh dị năng là rất cần thiết, cần phải mua một số lượng lớn.

Còn đâu mấy loại thuốc đau đầu, thuốc cảm... lại không cần thiết.

Mạt thế con người chỉ cần sống sót là đã tốt, sao có thể sống một cách thoải mái được?

Có xe đi rất thuận tiện, nửa tiếng là đã đến nơi rồi.

Đa Dư đi lòng vòng ngoại thành không dưới hai lần, cuối cùng cũng tìm ra một ngôi nhà gạch có sân riêng biệt.Cả khu vực thành thị chỉ có vùng ngoại thành mới còn nhà tầng trệt, những nơi khác sớm đã bị san bằng rồi.

Nơi này cũng là nơi gần thành phố A2 nhất, mạt thế đến cũng tiện cho cô rời khỏi thành phố A3.

Vừa hay có người trong sân.

Tiếng gõ cữa “cốc cốc” dẫn người bên trong ra ngoài.

“Cháu tìm ai?”

“Chào cô, cháu muốn hỏi, ngoài tường có dán cho thuê phòng, bây giờ còn cho thuê không ạ?”

“Cháu muốn thuê sao?”

Đa Dư gật đầu.

Chủ nhà trọ đánh giá Đa Dư một lượt từ đầu tới chân, cau mày, cô bé này thật xinh đẹp quá.

“Có vài lời không hay nhưng chúng ta vẫn phải nói, bây giờ bị kiểm tra rất nghiêm ngặt, cháu không thể ở chỗ cô làm chuyện làm ăn bất chính.”

Đa Dư đen mặt, suy nghĩ này là suy nghĩ mà nhiều người hay nghĩ tới sao?

“Cô ơi, cháu là sinh viên năm bốn, không phải là sắp tới kỳ thi rồi hay sao? Còn vài ngày cuối cháu muốn một nơi yên tĩnh để ôn tập.”
Chủ nhà trọ ngay lập tức thay đổi thái độ, mặt mày đều là ý cưới, không tự chủ gật đầu.

“Học tập là tốt, trẻ con phải học hành mới làm nên chuyện, cô thích, phòng này cho cháu thuê một tháng 1000 tệ.”

“Cháu cảm ơn cô.” Chiếu theo giá trong thành phố, phòng này 2000 tệ thì ai mà cho người thuê chứ.

“Cô ở phòng phía trước cách đây không xa, có việc gì thì tìm cô.”

“Cháu cảm ơn cô.” Giao tiền phòng xong cô chủ trọ liền vội rời đi dỗ con, đi quanh căn trọ một lượt.

Đa Dư cũng rời đi.

Chuyến đi mua sắm dài đằng đẵng bắt đầu.

Đi thẳng đến chuỗi cửa hàng quần áo, chỉ cần thấy ổn liền quẹt thẻ, ba tiếng sau sẽ được chuyển đến nhà mới của cô.

Đi qua hơn mười cửa hàng, ổn rồi, nên thay mặt hàng.

Siêu thị vật phẩm trong đời sống Ngũ Kim.

Đồ vật trong đây rất đầy đủ, quan trọng nhất là việc chuyển hàng.

Cô chọn mua cốc, đĩa, đũa ăn,... đều là loại không bị gỉ, thanh toán xong trong vòng hai tiếng sau sẽ được chuyển đến nhà mới.

Tiếp đó Đa Dư đi rất nhiều tiệm thuốc nhỏ, mua vừa đủ dùng.

Nên biết rằng y dụng như băng gạc và i-ốt đều phụ thuộc vào dụng cụ chữa trị.

Không nói đến việc mua được số lượng bao nhiêu ở cửa hàng lớn, đến đó còn phải đăng ký, quá phiền phức rồi.

Không sai biệt lắm đủ rồi, cuối cùng cô đi đến trạm đổ xăng, đổ đầy xăng cho xe, lại mua thêm vài thùng xăng.

Mạt thế đến ô tô bị bỏ ở rất nhiều nơi, nhưng xăng lại vô cùng ít.

Cô cũng không cất trữ nhiều, chỉ cần đủ lượng từ thành phố A3 chạy đến thành phố A1 là được.

Mua quá nhiều rất dễ thu hút sự chú ý của người khác, vả lại cũng không cần thiết.

Trái lại tang thi khá là thích tiếng động cơ xe đó.

Chương 28: Mạt thế đến sớm rồi

Đa Dư chân trước vừa về đến phòng trọ thì chân sau đồ đạc đã được chuyển đến rồi.

Cô không chỉ mua quần áo cho mình mà còn chuẩn bị cho cả Nhiếp Minh.

Cô phân loại đồ rồi thu tất cả vào trong không gian.

Đa Dư nhìn màn hình điện thoại nhấp nháy thì thật rất không muốn nghe máy.

Nhưng mà cô của hiện tại không thể làm thế.

“Bố ạ.”

“Tối mai về nhà ăn cơm đi, bố mẹ Lâm Tử Thạc cũng sẽ đến.”

“Vâng ạ.”

“Sắp thi rồi, ở trường từ sáng tới tối đều không thấy bóng người, buông thả thế là đủ rồi. Thành tích con cái Đa gia không thể quá kém được.”

“Vâng thưa bố.”

Từ điện thoại truyền đến tiếng “tút tút tút”.

Đa Dư ăn một bát mỳ thịt bò thơm nức mũi, no quá.

Đồ vật có thể nghĩ đến đều đã chuẩn bị đầy đủ rồi.

Còn lại chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi mạt thế buông xuống, chờ đợi một đợt lưu vong sắp đến.

Còn cây gậy Kim Cơ thì đợi mạt thế đến rồi lấy cũng được.

Màn đêm tăm tối rất nhanh được ánh sáng mặt trời thay thế, một ngày mới lại bắt đầu.

Đa Dư lái xe đến trường, cô sẽ không quên mất cảnh báo của điện thoại ngày hôm qua, liền đi một chuyến.

Nói đến cũng thật trùng hợp, cô gặp Trần Nhiễm ở cổng trường.

Đa Dư vừa muốn chào hỏi với cậu ta.

Thì chỉ nhận lấy một tiếng ‘hừ’, đến nhìn cũng không thèm nhìn đi qua người cô.“Học đệ, chân cậu tôi cần dài ra một chút.”

Trần Nhiễm dừng cước bộ, quay đầu phẫn nỗ nhìn Đa Dư, chiều cao 1m65 luôn là nỗi đau trong lòng cậu.

“Cậu đừng giận, tôi chỉ có chút thắc mắc, cậu nói xem chúng ta không thù không oán, tại sao mỗi lần gặp cậu lại không hoan nghênh tôi?”

“Chị có chỗ khiến người ta hoan nghênh sao?”

“Thôi vậy!” Đa Dư nhún vai, không hoan nghênh thì không hoan nghênh vậy!

“Cậu đã liên lạc được với Nhiếp Minh chưa?”

“Nhờ phúc của chị nên chưa.”

“Trần Nhiễm, cậu phải bảo trọng, chăm sóc bản thân cho tốt, không nên dễ dàng tin tưởng người khác, nếu thấy điều gì không đúng thì mau chóng chạy trốn.”

Có rất nhiều chuyện vì sự trùng sinh của cô mà thay đổi, cô không hy vọng Trần Nhiễm sẽ gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn? Nếu thế Nhiếp Minh sẽ rất đau lòng.

“Bệnh thần kinh, tôi nghĩ chị nên đi gặp bác sĩ đi.”

Đa Dư không cho là gì cười cười, cũng không tiếp lời, quay người bỏ đi.
Bầu trời không một gợn mây trong chớp mắt liền bị mây che phủ.

Nhịp tim Đa Dư đập trật một nhịp, chợt có dự cảm không hay, lẽ nào...

Không nói lời nào liền quay lại túm lấy Trần Nhiễm bên cạnh kéo đến cửa phòng bảo vệ gần đó.

Trần Nhiễm dùng lực muốn thoát khỏi tay Đa Dư, kết quả là một chút tác dụng cũng không có, chỉ có thể bị kéo đi đến phía trước.

“Đồ điên này, mau buông tôi ra.”

“Không muốn chết thì câm miệng.” Trong giọng nói không có tia tình cảm.

Trần Nhiễm há há miệng, không biết vì sao không có dũng khí nói tiếp?

Đa Dư dùng lực khóa cửa phòng bảo vệ lại, vẻ nghiêm trọng nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đang dần dần trở nên âm u.

Đến rồi, mạt thế thật là đến sớm rồi.

“Thời tiết quỷ quái gì thế này, sao càng lúc càng lạnh vậy?  Ai da, không được rồi, lạnh quá.”

Trần Nhiễm dám đảm bảo là trời mùa đông cũng sẽ không lạnh như thế này, lạnh lẽo đến mức thâm nhập vào xương cốt.

Lúc này có một vật chụp lên bao lấy đầu cậu ta.

“Người điên này chị làm gì vậy? Đợi chút, ấm quá, cái gì vậy?”

Trần Nhiễm chìa bàn tay đang không ngừng run rẩy cầm thứ trên đầu xuống.

Mền lông cừu? Không quản nữa, trước cứ choàng lên đã.

Thân thể lạnh băng dần dần ấm trở lại, cậu ta mới có sức ngẩng đầu lên thì thấy Đa Dư lại lấy từ trong ba lô ra một tấm mền lông cừu khác.

Hay lắm, trời tháng sáu, lại mang ba lô đựng hai cái mền lông chạy loạn, đúng là quái dị.

Lúc này, có hai ông chú từ bên ngoài chạy vào phòng bảo vệ, cơ thể run bần bật như sư tử.

Chương 29: Đếm ngược đến mạt thế

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, nhiệt độ thời tiết dần dần ấm trở lại.

Không có tiếng oán hận, cũng không có tiếng bước chân dồn dập, chỉ còn lại vô số tiếng ‘hắt xì’.

Đa Dư không để ý đến những ánh nhìn kỳ quái của những người xung quanh, gấp gọn gàng lại mền lông cừu.

Mở cửa phòng an ninh ra, không quay đầu lại nói.

“Trần Nhiễm, nhớ lấy những điều tôi nói.”

Đa Dư vĩnh viên sẽ không biết, lúc này, bóng lưng rời đi một cách dứt khoát của cô đã để lại trong lòng Trần Nhiễm sự rung động không hề nhỏ.

Đa Dư rời khỏi trường, thử ho nhẹ hai tiếng, hài lòng gật gật đầu, gọi một cuộc điện thoại.

“Khụ khụ, bố ạ.”

Một giọng nói khàn khàn vang lên, “Tối nay không cần về nữa.”

“Vâng ạ.”

Khóe miệng Đa Dư khẽ cong lên, như đau lòng lại như vui vẻ.

Lúc nhiệt hộ giảm xuống, trong không khí lẫn một loại độc khiến cho con người biến thành tang thi, người có kháng thể thấp rất dễ bị nhiễm phải.

Tất cả những người nhiễm độc ngày hôm nay gọi là người mang độc, những người bị họ lây bệnh gọi là người lây nhiễm.

Đây đều là phỏng đoán của Đa Dư dựa theo tình hình trước khi trùng sinh.

Lúc đó cô đang trên đường lưu vong, lúc gặp nguy hiển liền được một quân nhân cứu, theo những gì anh ta biết thì tai họa nghiêm trọng lúc này đang được điều tra.

Cứ một trăm người thường thì có hai mươi lăm người nhiễm bệnh, trong quân đội thì cứ một trăm người có mười người nhiễm bệnh.

Bố của cô là lớp người bị nhiễm đầu tiên.

Mẹ kế chính là đang sống sờ sờ thì bị bố cô cắn chết, cổ bị cắn đứt đến nỗi không biến đổi nổi thành tang thi.

Em gái tốt Đa Nghiên của cô, mạt thế đã đến rồi, kiếp này không có kẻ ngu ngốc là cô ở bên, tốt nhất là nên cố mà sống sót mới không khiến cô thất vọng nha.

Con người cô sợ nhất là cô đơn.
Quảng trường trung ương, tại một tiệm ăn vặt nhỏ.

“Cho cháu một bát mỳ trộn tương, cảm ơn ạ.”

Bà chủ là một người trên năm mươi tuổi, nhìn có vẻ hòa nhã.

“Cô bé ăn xong thì nên về nhà sớm đi, bây giờ đang có bệnh cảm hoành hành đấy.”

“Cảm ơn cô, cô cũng nên về nhà sớm đi ạ!”

Bát mỳ này Đa Dư ăn rất chậm, lại không nếm ra được hương vị gì. Nhìn những người qua đường bưng miệng ho lụ khụ, cô máy móc nhấc đũa lên.

Cuộc sống an nhàn này rất nhanh sắp chấm dứt rồi.

Trời bắt đầu tối rồi, dòng người đông đúc trên quảng trường dần dần thưa thớt.

Đa Dư đứng trước bức tượng đồng Tôn Ngộ Không, không biết đang suy nghĩ những gì? Xung quanh thỉnh thoảng ngẫu nhiên truyền đến tiếng trò chuyện của những cặp tình nhân.

Ngay vào khoảnh khắc Đa Dư xoay người rời đi, gậy Kim Cơ trong tay Tôn Ngộ Không liền biến mất, tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp công viên trung ương.

Nếu đổi lại vào ngày thường không đến năm phút cảnh sát sẽ ập đến rất đông, lúc này lại chỉ xuất hiện hơn mười người.

Mỗi người đều cầm trong tay một cây côn dành cho cảnh sát, mấy cửa ra vào công viên đều có hai người cảnh sát trấn thủ.Họ cặn kẽ kiểm tra và thẩm vấn từng người một đi qua.

Đa Dư làm như không có chuyện gì xảy ra, không nhanh không chậm đi đến xếp hàng.

Trước mặt cô là một chú cảnh sát bốn năm mươi tuổi, rất nhanh cô được thông qua rồi.

Gậy Kim Cơ dù rút ngắn được thì ngắn nhất cũng nửa mét, dù có giấu trên người thì vừa soát liền sẽ soát ra.

“Cháu có gặp người nào khả nghi không?”

Đa Dư lắc đầu, ung dung đi qua người họ.

Vẫn còn một ngày mai, ngày kia đại môn địa ngục sẽ mở ra.

Cô không quay trở lại nhà trọ mà lái xe dừng ở một nơi khuất mắt, đi vào trong không gian hệ tinh thần.

Bầu trời trong này vĩnh viễn trong xanh như vậy, cỏ cũng luôn là một màu xanh mướt.

Đa Dư có thể hoàn toàn đi vào trong hai không gian còn lại, ở đó thời gian ngưng đọng, ra ngoài thì cũng có thể bắt đầu từ khoảnh khắc mới vào.

Nhưng cô lại không muốn như thế, thực ra trong sâu thẳm, cô vẫn luôn khát vọng mạt thế đến.

Trước mạt thế, cô luôn theo phía sau Đa Nghiên, trong lòng lại vô cùng cô đơn.

Sau khi mạt thế nổ ra, Nhiếp Minh vẫn luôn ở bên cạnh cô, cậu luôn là người đầu tiên xuất hiện khi cô gặp nguy hiểm.

Cô có chút không đợi nổi nữa rồi, cô nhớ cậu rồi, cô muốn gặp cậu, muốn có cậu ở bên, chứ không phải xuất hiện phía sau.

Một ngày, còn nhiều nhất là một ngày, cô chỉ cần kiên trì thêm một ngày nữa thôi.

Đa Dư nằm dài trên bãi cỏ, nghe tiếng nước chảy róc rách.

Cuộc đời nực cười của cô kiếp trước lướt qua trong đầu cô giống như một thước phim, từ lúc mở đầu đau đến tê tâm phế liệt, tới lúc kết thục trong mờ mịt.

Người cũng bất tri bất giác tiến vào trong mộng cảnh, phảng phất như trở lại về trước khi trùng sinh, trở lại hầm gửi xe dưới lòng đất âm u tràn ngập mùi tanh tưởi.

Chương 30: Điềm báo của mạt thế

Đa Dư từ không gian ra ngoài, cảm thấy một sự khó chịu khó mà diễn tả thành lời, ép xuống một nỗi hận mạc danh.

Cô nhìn lên thiên không là một mảnh mờ mịt mông lung, tựa như bị một tầng sa mỏng che phủ, lòng thắt một cái, nhìn xuống đồng hồ điện tử trên tay.

Đây là thành quả lớn nhất mà trước đó cô mua được, không cần năng lượng điện, chỉ cần mỗi ngày lắc hai cái thì đồng hồ sẽ không bao giờ ngừng chạy, phía trên còn có ngày tháng năm.

Quan trọng nhất là cô có hai chiếc, một to một nhỏ, đây là phiên bản giới hạn dành cho tình nhân.

6:20 tối ngày 11 tháng 6 năm 2025.

Khóe miệng người nào đó mãnh liệt giật giật hai cái, hay lắm, cô bất giác ngủ đến một ngày hai đêm rồi.

Thật ra Đa Dư không muốn ngủ lâu như vậy, nhưng trong quá trình chìm đắm trong đó bất tri bất giác thời gian đã trôi đi.

Trước khi trùng sinh, mạt thể xảy ra vào lúc 7:00 ngày 11 tháng 6 năm 2025, cũng có nghĩa là từ giờ đến lúc mạt thế xảy ra chỉ còn bốn mươi phút.

Sáu giờ hơn, đại đa số người sẽ chạy loạn khắp nơi.

Đa Dư nhìn nơi mình sinh sống hơn hai mươi năm qua một lần cuối, rồi xuất phát đi ra ngoại thành.

Rất đông người đi trên đường, có những người vội vội vàng vàng đi làm, có những học sinh vừa chạy vừa tranh thủ ăn, còn có rất nhiều người trông bơ phờ mất tinh thần, nhìn qua có cảm giác thiếu đi chút sức sống.

Xe của Đa Dư mở cửa sổ, ngay vào lúc cô đang dừng xe chờ đèn đỏ.

Một chiếc xe con màu đen trực tiếp lao đến, không có chút dấu hiệu phanh gấp đâm thẳng về phía xe cô.

Cô liền dừng đạp phanh xe, chuyển sang đạp số gia tăng tốc độ nhanh nhất đâm vào bụi cỏ ven đường bên phải.Chiếc xe con màu đen suýt soát sượt qua xe của cô, đâm vào một chiếc xe chở hàng màu trắng.

‘Rầm’ một tiếng.

Đã mười phút trôi qua, cảnh sát giao thông thường ngày sẽ xuất hiện đầu tiên lại chậm chạp chưa thấy xuất hiện.

Đa Dư chật vật lái xe thoát khỏi bụi cỏ, vừa thấy đèn chuyển xanh thì không chút chần chờ, tăng tốc chạy khỏi hiện trường xe đâm, hướng về phía ngoại thành.

Cô vừa nhìn qua gương chiếu hậu thì đã thấy, tròng mắt đen trong mắt ông chú lái xe con màu đen đã ít đi rất nhiều.

Cuộc đụng xe lúc này dường như là khai mạc của mạt thế, những vụ tai nạn xe liên tiếp xảy ra, những tiếng tranh cãi không ngừng truyền đến.

Cách mạt thế nổ ra còn hai mươi phút, cô thường phải mất thêm mười lăm phút nữa để ra được ngoại thành.

Lần này trở về không chỉ phải tránh xe cộ trên đường, mà còn phải tránh những dòng người trên đường, căn bản là không thèm để ý đến đèn xanh đèn đỏ gì.Mười lăm phút đã qua đi, cô mới chỉ đi được một đoạn đường thường chỉ mất có năm phút.

Mắt nhìn chỉ còn lại năm phút, xe của Đa Dư dừng lại trước ngã tư đường.

Ở đây có hai người cảnh sát, cô nhìn một người trong đó tinh thần có vẻ đang không được tốt, liền bị một chiếc xe từ phía sau cán nát không thương tiếc, người cảnh sát còn lại muốn qua đó thì bị chiếc xe khác ngẫu nhiên cản trở.

Giao thông ở đây hoàn toàn bị đình trệ, có rất nhiều người ngồi trong xe hướng ra ngoài mắng chửi, cũng có nhiều người để xe nổ máy mà người lại không đi ra.

Đa Dư lái xe chạy lên đường dành cho người đi bộ, ngã tư đường xe quá đông, người đi bộ lại tương đối ít.

Trước mặt có một cặp đôi, tinh thần người nam đã hoàn toàn đờ đẫn, động tác máy móc đi về phía trước, người nữ thì không ngừng lắc cánh tay người con trai, vẻ mặt bi thương cầu xin.

“Giai Minh, em xin lỗi, anh đừng giận mà, em biết anh vừa mới tỉnh lại, bắt anh ra ngoài là em không đúng, nhưng hôm nay là sinh nhật của em, em chỉ muốn cùng anh đi dạo thôi.

Anh nói chuyện với em đi có được không, không phải là anh thương em nhất sao? Em...”

Xe của Đa Dư vượt qua hai người, lời nói của cô gái vĩnh viễn sẽ không thể được nghe thấy.

Đa Dư chỉ có thể đồng tình với cô gái kia, chàng trai kia rõ ràng là sắp biến dị rồi.

Thực ra cô có thể nhắc nhở cô gái đó để cho cô ấy bỏ đi, để cho cô ấy cẩn thận hơn, nhưng ai sẽ tin lời cô chứ, không bị mắng là đồ điên mới lạ.

Kiếp trước cô đã từng trải qua sự việc giống như vậy, đổi lại là ai thì cũng không muốn lặp lại lần thứ hai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau