MẠT THẾ TRÙNG SINH: NỮ VƯƠNG CỨU THẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mạt thế trùng sinh: nữ vương cứu thế - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Dị năng tái hiện 1

Đa Dư lần nữa bưng cốc nước lên, đưa đến trước mắt cẩn thận quan sát lại.

Cô sẽ không nhớ nhầm, đây rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Dùng miệng nhấp một ngụm, cả người Đa Dư chợt thấy không đúng, ngay sau đó cô ngửa đầu uống cạn nước.

Chỉ thấy cơ thể cô kích động đến mức run rẩy, mùi vị này, không sai, chính là mùi vị này, trong vị ngọt lại pha trộn mùi đạm đạm của cỏ thơm.

Trước khi trùng sinh, dị năng cô thức tỉnh là nước, uống vào chính là mùi vị này.

Lúc đó, cô bị vây trong một cửa hàng quần áo lớn, bên ngoài toàn là tang thi, cô may mắn tìm được ba miếng lương khô trong tủ lạnh, nhưng lại không có nước, kiên trì đằng đẵng năm ngày, trong lúc tuyệt vọng cô thức tỉnh dị năng hệ thủy.

Cuối cùng gặp được mười mấy người may mắn sống sót mới có thể thoát khỏi.

Nghĩ đến cô bé lĩnh đạo, trong mắt Đa Dư ngập trần cảm kích.

Lúc đó toàn thân cô hư nhược, giơ tay cũng mất sức, hơn một nửa trong số mười mấy người đều không đồng ý mang cô đi theo, vì cho rằng cô chỉ làm vướng chân thôi.

Cô bé đó chỉ nói một câu liền khiến đám người đó ngậm miệng lại.

“Các người đều là được tôi cứu, cứu chị ấy làm vướng chân, vậy mấy người thì sao?”

Về sau, cô luôn đi tìm cô bé ở vài căn cứ của người may mắn sống sót, đáng tiếc là chưa từng gặp được.

Chỉ có tên của cô bé là luôn khảm trong tâm trí cô.

Tiết Thiến, một cô bé có khuôn mặt trẻ con.

Đa Dư từ trong hồi ức thanh tỉnh lại, cười trào phúng.

Sống lại cô trở nên đa cảm hơn nhiều.

Nhìn cốc nước không trong tay, Đa Dư nhắm mắt lại, cả người chầm chậm thả lỏng, lực tập trung rất nhanh liền tập trung lại một chỗ.

Cô thấp thoáng thấy có ba điểm nhỏ trong não hải, ba điểm sáng rất mờ, màu lam, màu vàng kim, còn có một cái gần như trong suốt.

Cô thử chậm rãi tiến gần chúng, gần hơn, gần hơn, gần hơn.Ba diểm sáng dường như phát hiện có người lại gần liền bất an lay động theo.

Đúng vào lúc Đa Dư cho rằng chúng muốn chạy, muốn nhào về phía trước.

Thì chuyện ngoài ý muốn xảy ra, ba điểm sáng nhỏ trôi đến đong đưa trưa mắt cô.

Đa Dư cảm nhận được sự ỷ lại của chúng, tựa như người thân rất lâu gặp lại.

Cùng bọn chúng chơi đùa một lát, tư tưởng của cô liền trở về hiện thực.

Đa Dư từ từ bình phục lại tâm tình đang kích động, cô vậy mà lại là dị năng giả tam hệ.

Hệ thủy, hệ ánh sáng và hệ tinh thần, thật không thể tin được.

Trước trùng sinh cô chỉ thức tỉnh hệ thủy.

Lúc đó viễn cảnh xuất hiện cùng vừa nãy không giống nhau, có bảy điểm sáng, màu trắng, màu xanh, màu đỏ, màu lam, màu vàng, màu tím, màu đen.

Bọn chúng gặp cô liền chạy toán loạn, lúc đó không biết cô ra tay ngoài dự đoán hay như thế nào? Thân thủ bắt được quả cầu sáng màu lam chạy chậm nhất.
Sau đó tư tưởng cô liền quay về hiện thực, đợi đến lúc cô trở lại chỉ thấy quả cầu sáng nhỏ màu lam cô độc trôi dạt trong đó, nó không chủ động đến gần cô, cũng không để cô nắm bắt lại lần nữa.

Đa Dư lại nhìn cốc nước rỗng, trong lòng đầy tự tin.

Đây là lần đầu tiên cô dùng hệ thủy làm chủ tạo ra trước khi trùng sinh, cốc nước rỗng tuếch chậm rãi tràn đầy nước.

Dị năng không phải là ngươi thức tỉnh dị năng thuộc thuộc tính nào đó là có thể xuất chiêu, mà cần ngươi phải tự mình sáng tạo ra.

Ngươi cũng có thể quan sát người khác sử dụng các chiêu thức của dị dăng mà lĩnh ngộ, rồi biến thành của mình.

Dị năng giả được chia thành 11 cấp bậc:

Dị năng giả cấp một

Dị năng giả cấp hai

Dị năng giả cấp ba

Dị năng giả cấp bốn

Dị năng giả cấp năm

Dị năng giả cấp sáu

Dị năng giả cấp bảy

Dị năng giả cấp tám

Dị năng giả cấp chín

Dị năng đại sư

Dị năng chi thần

Chương 17: Dị năng tái hiện 2

Chín cấp đằng trước mỗi lần thăng cấp là một cấp bậc, dị năng đều có độ tăng trưởng nhất định.

Dị năng cấp chín tăng đến dị năng đại sư, dị năng sẽ tăng gấp đôi.

Dị năng đại sư thăng cấp đến dị năng chi thần, dị năng sẽ tăng đến gấp mười lần.

Đây cũng coi như là đến giới hạn của con người.

Cấp bậc dị năng giống như ngươi có bao nhiêu tiền vậy.

Cấp bậc càng cao, số tiền ngươi sở hữu cũng càng nhiều, ngươi mới có năng lực mua càng nhiều đồ.

Lúc ngươi nhìn trúng một đồ vật quý trọng, nhưng lại không có khả năng mua thì chỉ có thể nhìn, cùng lắm chỉ có thể mua hàng giả cao cấp.

Giống như ngươi là dị năng giả cấp hai, sử dụng chiêu thức của dị năng giả cấp ba, rõ rang uy lực sẽ khác biệt rất lớn.

Đa Dư nghĩ đến hai dị năng khác, càng nghĩ càng kích động, không thể một câu hai câu có thể tả được.

Nhân loại đã biết có tất cả chín loại dị năng, trong đó có dị năng hệ hỏa màu đỏ, dị năng hệ thủy màu lam, dị năng hệ thổ màu vàng, dị năng hệ mộc màu lục, bốn loại này là thường gặp nhất.

Dị năng hệ phong thanh sắc và dị năng hệ lôi màu tím, hai loại này không thường gặp, trong trăm người nhiều nhất có một người.

Dị năng hệ quang màu trắng và dị năng hệ ám màu đen, hai loại này là hiếm nhất, trong ngàn người nhiều nhất chỉ có một người.

Cuối cùng một loại là dị năng hệ tinh thần, có thể nói là hiếm có khó tìm, loại dị năng này không có phân biệt đẳng cấp rõ ràng, tất cả đều do dị năng giả hệ tinh thần định ra.

Nghe nói còn có rất nhiều loại dị năng còn chưa được chứng thực, ví dụ: dị năng giả không gian, dị năng giả tiên đoán, dị năng giả phân thân,... rất nhiều, chỉ là nghe nói cũng chưa từng có người tận mắt nhìn thấy, ít nhất là Đa Dư cũng chưa từng.
Đa Dư cảm nhận một chút, hiện tại cô là dị năng giả cấp 1.

Đặt cốc nước xuống, dùng thuật chữa trị của hệ quang áp dụng lên vết thương trên bàn tay phải, gỡ cái khăn tay sớm đã nhiễm máu ra.

Miệng vết thương đúng như cô dự đoán đã hoàn toàn bình phục, một chút vết tích cũng không sót lại.

Dị năng hệ quang là loại dị năng chữa trị hiệu quả nhất trong các loại dị năng.

Theo sau là một quả cầu sáng cỡ hạt đậu nành xuất hiện trong lòng bàn tay.

Ấm ấm, tựa như mặt trời ấm áp mà lại chói mắt như thế.

Ánh sáng biến mất, trong phòng lại trở về vẻ tĩnh lặng.

Dị năng tinh thần là một loại dị năng đặc thù, lúc đầu lấy việc thao túng là chính, về sau có thể biến hóa nó thành một loại vũ khí tấn công vô hình.
Đa Dư nhìn chăm chú không chớp mắt vào cốc nước đặt trên tủ đầu giường, cốc nước cứ thế bay đến rơi vào tay cô.

Người nào đó chơi đến nhiệt tình khống chế cốc nước bay qua bay lại.

Đa Dư trùng sinh sống lại, tinh thần lực so vơi người thường mạnh hơn gấp bội, có điều nó cũng không chịu được sự vận dụng tiêu hao của cô như này.

Không qua bao lâu, trong phòng lại truyền ra tiếng thở đều đặn.

Sáng sớm, Đa Dư lại bị ca khúc sầu cảm gọi tỉnh dậy, đây là bài hát cô đặt báo thức.

Lười nhác duỗi eo, người nào đó thoải mái rên lên hai tiếng, cô cảm nhận được cơ thể có một nguồn năng lượng dồi dào.

Mỗi một căn phòng trong biệt thự đều có cách âm rất tốt, nếu không Đa Dư tối qua làm loạn như vậy bên ngoài sớm đã có người nhìn vào rồi.

Đa Dư phát hiện thính giác của cô so với trước kia đã nhạy bén lên rất nhiều, tiếng nói chuyện trong phòng khách cô vậy mà có thể nghe nhất thanh nhị sở.

“Chuyện này cứ quyết định như thế đi, tốt nghiệp đại học xong Nghiên Nhi liền cùng Lâm Tử Thạc tổ chức hôn lễ.”

“Hạo Thiên anh bớt giận, Nghiên Nhi vừa mới qua sinh nhật 23 tuổi, nó vẫn còn nhỏ, không bằng chúng ta cho chúng đính hôn trước, hôn lễ để từ từ về sau.”

“Bốp” một tiếng.

Đa Dư vừa xuống lầu thì thấy bố cô đang vung tay về phía mẹ kế, kế tiếp nửa bên mặt bà ta liền phù lên.

Cô mân môi, xem ra hôm đó bố vẫn coi là hạ thủ lưu tình với cô rồi.

Chương 18: Lại muốn tính kế cô

Từ trong biệt thự truyền đến tiếng khóc quỷ thần kinh thiên động địa.

Đa Dư cười trào phúng nhìn Đa Nghiên đang quỳ dưới đất, ôm chân bố bi thương cầu xin.

“Đừng mà bố ơi, Nghiên Nhi sai rồi, Nghiên Nhi thật sự biết sai rồi.

Nghiên Nhi và Lâm Tử Thạc là bạn cùng lớp, cậu ấy nói với Nghiên Nhi hôm qua là sinh nhật cậu ấy, cậu ấy mới tất cả bạn trong lớp đến tụ họp nên Nghiên Nhi mới đi.

Đến đó mới biết chỉ có một mình Nghiên Nhi, lúc đó Nghiên Nhi muốn rời đi rồi, nhưng cậu ấy lại nói cùng là bạn học cùng lớp, sao có thể bỏ đi mà không uống ly nào.

Nhất định là cậu ta, đúng vậy, nhất định là cậu ta tính kế Nghiên Nhi, uống xong ly rượu đó Nghiên Nhi không còn biết gì nữa.

Bố ơi, Nghiên Nhi bị oan, thật sự bị oan mà.”

Mẹ kế nghẹn ngào nói tiếp, “Hạo Thiên, Nghiên Nhi trước giờ luôn là một cô con gái nghe lời, anh làm bố con bé còn không rõ sao?

Anh nghĩ con bé có thể làm ra loại chuyện kia sao?”

Trong phòng khách, sau trầm mặc một lúc.

Giọng nói đau lòng của bố vang lên, “Nghiên Nhi, tối qua con không nên xuất hiện ở bar Túy Mộng, tên súc sinh Lâm Tử Thạc, tối hẹn là Đa Dư, mục tiêu ban đầu của nó cũng nên là Đa Dư mới đúng.

Con đến nó mới không gặp Đa Dư nữa.

Ảnh các con bị chụp trộm, Đa Dư trước đó đã nhắn tin cho bố là không tìm được người nên đã về rồi.”Đa Nghiên cúp mắt che đi tia âm hiểm xẹt qua, giọng nói mềm mại chứa sự tủi thân vô cùng, “Bố, Nghiên Nhi không thích Lâm Tử Thạc, bố để chị gả cho Lâm Tử Thạc đi, hồi trước chị vẫn nói với Nghiên Nhi là chị luôn thích thầm Lâm Tử Thạc.”

Mẹ kế dường như nghĩ ra gì đó? Vội nói: “Hạo Thiên, đứa bé Đa Dư này mệnh khổ, mẹ con bé sinh ra nó xong liền bỏ rơi ở cô nhi viện, mười năm đằng đằng con bé một ngày cũng chưa từng được hạnh phúc.

Vào cái nhà này con bé luôn ngoan ngoãn, trước giờ cũng không đòi hỏi gì? Tính khí con bé này anh cũng biết, vô cùng cứng đầu, nó đã thích Lâm Tử Thạc thì sẽ không thay đổi.

Nếu Nghiên Nhi và Lâm Tử Thạc kết hôn rồi nó nhất định sẽ rất buồn, tình cảm chị em hai đứa còn có thể hòa thuận sao?

Đa gia chúng ta chỉ có hai đứa trẻ này thôi!”

Đa Dư nhìn một màn nực cười trước mắt, trong lòng liền rõ rất mau sắp hạ màn rồi, theo những gì cô hiểu về người bố này, kết quả không nói cũng biết.

Nghiên Nhi, Đa Dư, cùng là con gái, cách xưng hô sao có thể khác nhau như vậy?
“Nghiên Nhi, thời gian này con hãy ở nhà, về tòa báo đó ngược lại không phải vấn đề, mọi tin tức liên quan đến con không đến chiều sẽ biến mất hoàn toàn.

Còn về trường học thì chỉ cần ngày thi đến thôi, thi xong bố trực tiếp tiễn con đi Mỹ du học.”

“Nghiên Nhi thương bố nhất, Nghiên Nhi không muốn rời xa bố đâu, Nghiên Nhi chỉ muốn mãi mãi ở bên bố thôi.”

Đa Dư biểu tình bất lực nhìn người bố hiền từ xoa đầu Đa Nghiên, trong lòng không nói lên được trào phúng.

“Bố cũng không nỡ rời xa Nghiên Nhi, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, chỉ mong đến khi con từ Mỹ trở về thì mọi người đều đã quên đi chuyện này.”

“Hạo Thiên, em…”

“Bà cũng đi cùng đi! Một mình Nghiên Nhi bên đó tôi không yên tâm.”

Đa Dư nghĩ đến Nhiếp Minh, trong lòng có chút nôn nóng, không biết hôm nay cậu ấy đã tốt hơn chút nào chưa.

Đối với mấy chuyện vô bổ này cô cũng chẳng muốn nghe nữa.

Lặng lẽ đi lên lầu, nhẹ nhàng đóng cửa lại, từng bước từng bước đi đến phòng khách.

“Buổi sáng tốt lành thưa bố mẹ, em gái về nhà từ lúc nào vậy?”

Đa Dư vừa dứt lời liền đi vào phòng ăn, bữa sáng không cần nghĩ cũng biết là chẳng còn, nhưng cũng nên làm bộ một chút không phải sao? Cô chỉ vừa mới xuống lầu.

Chương 19: Đàm phán với bố

“Đa Dư, bố vừa hay có chuyện ở trường các con, chúng ta ngồi chung xe đi, bữa sáng tùy tiện mua ở ngoài ăn cũng được.”

“Vâng.”

Trong xe không khí có chút nặng nề, Đa Dư yên tĩnh ngồi ở một bên ăn bánh bao nóng hổi.

Trong lòng không kìm được mà cảm thán, thơm quá! Đã ba năm cô không được ăn bánh bao rồi.

“Lão Trương, tấp xe đỗ vào lề đường một lát, ông vào siêu thị gần đây mua cho tôi bao thuốc lá.”

“Vâng.”

Trong xe trầm mặc một lúc sau.

“Đa Dư, nghe nói con rất thích Lâm Tử Thạc?”

Cô nghĩ cũng không thèm nghĩ, đáp: “Không thích, ở trường đang có rất nhiều người sau lưng nghị luận về anh ta, nói anh ta làm cho một nữ sinh họ Vương lớn bụng, rồi dùng tiền giải quyết.”

Bố Đa ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Đa Dư, “Chuyện sáng nay con đều nghe thấy rồi đúng không?”

Đa Dư nhướng mày, không hổ là nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trên thương trường, mặc dù là câu hỏi nhưng giọng điệu lại khẳng định.

Cô chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội nhìn ông ta, “Sáng nay đã có chuyện gì xảy ra? Con không nghe thấy gì cả.”

Bố Đa ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm đứa con gái sống chung dưới một mái nhà với ông ta, nhưng những lần nói chuyện của hai người có thể đếm trên mấy đầu ngón tay.

“Hôm trước hai chúng ta nói chuyện về Lâm Tử Thạc, con không hề nói bất kỳ một câu không tốt về cậu ta.”

“Trước đây con và anh ta chưa từng tiếp xúc đâu? Nên con cũng không rõ.”Đa Dư mở điện thoại, bấm vào nhóm chat trong khối đưa cho bố Đa.

“Sáng nay con cũng mới biết.”

Bố Đa nhận lấy xem, mọi loại tin tức không tốt về Lâm Tử Thạc và Nghiên Nhi hiện ra trước mắt, đồng tử thâm thúy co lại, trực tiếp cầm điện thoại nện lên cửa xe.

Đa Dư đồng tình nhìn chiếc điện thoại đã vỡ tan tành, đối với cửa xe không chút vết sứt thì có chút trầm trồ.

“Ta và Lâm gia từ lúc các con chưa ra đời đã định xuống hôn sự rồi, con là con cả, tốt nghiệp xong thì liền kết hôn đi!”

ĐỆT, Đa Dư hận đến ngứa răng, chưa ra đời thì liên quan lông gì đến cô, mười tuổi cô mới bước chân vào nhà họ có được không.

Lại còn con cả, con cả thì nên đi chết sao? Phải nhặt đôi giày người khác không cần, đứng trên đầu họng súng sao?

“Bây giờ cả cái thành phố A3 này đều đã biết chuyện của Lâm Tử Thạc và em gái rồi, nếu như cô dâu đổi thành con thì người ngoài sẽ nhìn nhà chúng ta bằng con mắt gì đây?”
Bố Đa nhíu mày, những điều Đa Dư nói ông ta cũng đã suy nghĩ qua, hơn cả là cách nhìn, sợ là đối với việc làm ăn của công ty cũng sẽ có ảnh hưởng.

Nghĩ đến khuôn mặt khóc như hoa lê trong mưa của Nghiên Nhi, cuộc đời này ông ta đã để ai phải tủi hờn đâu?

“Đây không phải chuyện con lo, con chỉ cần biết chuẩn bị tốt nghiệp rồi gả cho người ta.”

Đối với người bố bất công đến trình độ này, Đa Dư đã sớm chết tâm rồi.

Muốn cô gả cho người ta còn phải xem mạt thế có muốn hay không đã.

Đa Dư vẻ mặt bị làm khó cùng không tình nguyện, cuối cùng hạ quyết tâm.

Mọi biểu tình của cô đều không thoát khỏi đôi mắt luôn đang nhìn cô chằm chằm.

“Chuyện này bố sẽ không khiến con phải thiệt thòi, con có thể tùy ý chọn của hồi môn, nếu trong phạm vi có thể chấp nhận thì bố đều đồng ý.”

Suy nghĩ duy nhất của Đa Dư lúc này là, nói thật dễ nghe, để cô tùy ý chọn, lại còn phải trong phạm vi cho phép.

Có điều, điều kiện này đối với cô rất có lực hấp dẫn, chuyện của cô với Châu Thiên có thể cần rất nhiều tiền đây?

Cô mười tuổi đến Đa gia, mười tám tuổi bắt đầu có thẻ ngân hàng riêng, mỗi tháng đều có mười vạn tiền tiêu vặt.

Cô không có chỗ để tiêu tiền, chỗ tiền đó căn bản là không động tới, năm năm lẻ một tháng là 610 vạn, tháng này hình như tiền cũng được chuyển khoản rồi.

Cộng thêm mười một vạn nhặt được ở bar Túy Mộng.

Tính ra cũng là 631 vạn rồi, nhưng không phải là càng nhiều càng tốt sao?

Chương 20: Nhiếp Minh đi rồi

“Nếu như bố đã quyết định như vậy rồi thì con gái cũng xin vâng theo, còn về của hồi môn? Con muốn một ngàn vạn, chút tiền này đối với Đa gia không đáng nhắc đến, bố nói xem?”

Bố Đa không cần nghĩ liền đồng ý, đối với tài sản tiền tỷ như ông ta mà nói, một ngàn vạn không đáng là bao.

“Không vấn đề gì.”

“Con gái còn một chuyện nho nhỏ, mong bố không phản đối.”

“Đa Dư, nên hiểu thế nào là đủ.”

“Con rất rõ, nên con đổi cả một đời này để đổi lấy hai yêu cầu nhỏ nhoi này thôi.”

“Được, không nghĩ đến Đa Hạo Thiên này còn có lúc nhìn lầm, không phát hiện ra con lại biết nói chuyện như vậy.”

Trong lòng bố Đa càng lúc càng kinh ngạc, dường như đây là lần đầu tiên quen biết đứa con gái này.

Đa Dư tự xem nhẹ nửa câu sau, đồng ý là tốt rồi.

“Con muốn phòng thí nghiệm dưới lòng đất bị bỏ hoang ở ngoại ô thành phố A3.”

Ngoại thành nằm ở phía đông thành phố A3, ngoại ô nằm ở phía tây thành phố A3.

(Ngũ Nương Tử: dịch đến đây cũng không hiểu lắm, ở đây tác giả dùng hai từ 郊区 và郊外  đều có cùng một nghĩa là ngoại thành, ngoại ô, không hiểu sao tác giả lại dùng như hai nghĩa khác nhau ở đây. Mời những bạn hiểu tiếng trung vào lý giải.)

Nghe nói nơi đó đổ rất nhiều tiền để xây lên, chủ yếu là để nghiên cứu cây nông nghiệp, dung hợp gen của chúng, tạo nên cây nông nghiệp có ảnh hưởng tốt cho cơ thể con người.

Lúc đó, cô vẫn đang học cấp hai, phòng thí nghiệm dưới lòng đất từng là tiêu đề đầu tiên trên các mặt báo, biến đổi gen của dâu tây khiến nó to như quả táo, vị lại giống như quả chuối.

Đa thị vì thế mà kiếm được không ít tiền, sau khi phòng thí nghiệm dưới lòng đất lập được mấy lần thành công liên tiếp, liền đẩy ra thị trường một loại nho đen đột biến gen có thể làm tóc trắng biến thành tóc đen.

Cả thành phố tranh giành mua.

Đêm hôm đó bệnh viện đầy người mắc bệnh, có hơn mười người trúng độc quá nặng, cứu chữa không kịp thời nên chết trên đường nhập viện.Bên cảnh sát tiến hành điều tra liền sáng tỏ, một thành phần nào đó trong nho đen đột biến quá cao, phòng thí nghiệm dưới lòng đất từ đó bị chính phủ niêm phong.

“Con muốn phòng thí nghiệm dưới lòng đất làm gì?” Đó là nỗi đau của bố Đa, vì lần ngoài ý muốn đó xém chút nữa khiến cho ông ta tan gia bại sản.

“Con thích thí nghiệm, đồ vật ở đó rất đầy đủ, phù hợp với ý của con.”

Bố Đa lấy ra một tấm ngân phiếu đưa cho Đa Dư, “Bố đồng ý với những điều kiện của con, giấy sở hữu phòng thí nghiệm chiều sẽ gửi cho con, con ở lại trường từ giờ đến ngày thi đi! Nếu có chuyện gì không hiểu thì hỏi thầy giáo.”

“Con biết rồi ạ.”

Đa Dư và bố Đa chia nhau mà đi, sau khi đàm phán xong hai người cũng không nói gì thêm.

Người nào đó không hề có chút giác ngộ về việc bị vứt bỏ, ngược lại cảm thấy hôm nay bầu trời đặc biệt trong lành, hoa cũng đặc biệt thơm, cước bộ không chút chần chừ hướng đến giảng đường năm bốn.

Câu nói oan gia ngõ hẹp không sai chút nào, Đa Dư chặn đường Trần Nhiễm đang không thèm để ý đến cô.

“Học đệ, hôm nay Nhiếp Minh đến trường chưa?”

“Hôm nay cậu ấy không đến, về sau cũng sẽ không đến nữa rồi.Chị đúng là sao chổi, ai đụng phải chị cũng gặp xui xẻo.

Em gái chị và Nhiếp Minh chính là ví dụ sống.

Một người không dám đến trường, còn một người thì phải rời xa quê hương, đây chính là việc tốt chị làm đó.”

Đa Dư sững sờ, bản năng túm chặt lấy Trần Nhiễm đang muốn đi qua.

“Cậu có ý gì? Nhiếp Minh đã đi đâu?”

Trần Nhiễm nhíu chặt mày, chị ta tuổi con trâu sao? Đau chết tiểu gia rồi.

“Buông tay.”

Đa Dư không nói gì, cũng không buông tay, cố chấp nhìn Trần Nhiễm, lực tay không tự giác mà gia tăng.

Chỉ thấy trong lòng cô có bao nhiêu bất an và bất lực.

Trần Nhiễm không nhịn được gào lên, “Tôi nói chị mau buông ra, đau chết tiểu gia rồi.”

Đa Dư nghe lời buông tay, ngây ra nhìn Trần Nhiễm.

“Nhiếp Minh cùng mẹ cậu ấy đi thành phố A1 rồi, anh trai của dì ấy ở đó, còn lại thì tôi không biết, Nhiếp Minh đi rất vội vã, đi cũng chẳng nói gì? Đến phương thức liên lạc cũng không có.”

Đa Dư đứng đó rất lâu vẫn chưa rời đi, trong lòng là vô vàn bất định.

Thay đổi rồi, tất cả đã thay đổi rồi, kiếp trước Nhiếp Minh không rời đi, kiếp này cậu ấy đã đi rồi, thật sự đã đi rồi.

Khi quay lại, Nhiếp Minh sẽ còn yêu cô, còn thích cô không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau