MẠT THẾ TRÙNG SINH: NỮ VƯƠNG CỨU THẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Mạt thế trùng sinh: nữ vương cứu thế - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Khó đoán nhất là lòng người

Tại một hầm đậu xe bỏ hoang.

Đa Dư không biết trong bóng tối bất tận này đã qua bao nhiêu ngày đêm rồi, bầu bạn với cô chỉ có vô số thi thể.

Cô có duy nhất một nguyện vọng, đó là có thể ngủ một giấc thật thoải mái, vĩnh viễn không tỉnh lại.

Còn sống thật mệt mỏi, thật sự rất mệt.

Một đời này của cô đúng là một trò hề, tận lực vì mọi thử, đổi lại là sống không bằng chết.

Đúng vậy, muốn chết cô cũng không thể, tay chân đều đã gãy, muốn cắn lưỡi tự sát cũng không thể, chỉ vì có người muốn nhìn.

Trong không gian lặng như tờ, tiếng “cót két” vang lên đặc biệt chói tai.

Đa Dư khép lại đôi mắt ảm đạm, khóe môi cong nhẹ, thì ra, cô vẫn khá là khiến người khác nhớ nhung tới.

Cùng với tiếng bước chân càng đến gần, toàn bộ bãi đậu xe tối tăm cũng dần dần được ánh sáng chiếu sáng

Một nam một nữ cách đứng cách Đa Dư khoảng hai mét.

Người nữ tóc dài qua vai, da trắng nõn, vẻ mặt mang đầy vẻ hứng thú, mặc một chiếc váy liền thân màu vàng nhạt, vẻ mặt khả ái kề sát vào người nam bên cạnh, trong tay cầm một viên dạ minh châu lớn.

Người nam da phơi nắng đen, dung mạo tuấn mỹ, đôi mắt sâu không thấy đáy, từ đầu tới cuối chỉ nhìn giai nhân bên mình.

Nữ nhân ánh mắt câu hồn, nhìn ngắm đống thi thể chất cao như núi trong bãi đậu xe, nụ cười trên môi càng thêm rực rỡ.

Cuối cùng ánh mắt mang vẻ không tốt nhìn xuống người đang co lại nằm trên mặt đất.

“Chị à, vài ngày không gặp, em gái thật sự rất nhớ chị.”Người lên tiếng đợi một lát, không thấy tiếng đáp lại, dường như hơi tổn thương.

“Anh Tử Thạc, anh nói xem có phải chị sẽ không để ý đến em nữa rồi không.”

Một giọng nói trầm thấp mà từ tính ngay sau đó vang lên.

“Nghiên Nhi, em quên rằng lưỡi của cô ta đã bị con chó sủng vật biến dị của em ăn mất rồi sao.”

Nữ nhân như chợt nhớ ra, gật đầu, “Anh không nói, em cũng quên thật. Anh Tử Thạc, không thấy chị động đậy chút nào cả, không phải là chết rồi chứ!”

Nam nhân vẽ bố thí nhìn xuống người đang nằm co ro dưới đất, sau đó nhìn sang gương mặt mang vẻ hứng thú của người bên cạnh.

“Sao có thể chết được? Thức ăn thừa của chó biến dị ngày hôm qua, anh đã sai người mang cho cô ta ăn rồi.”

Trái tim của Đa Dư đã tê liệt rồi, không, phải nói là toàn bộ cơ thể của cô đã tê liệt rồi.
Hai người này, một người là em gái cùng cha khác mẹ của cô Đa Nghiên, một người là chồng mới cưới của cô Lâm Tử Thạc, cũng là hai người mà từ lúc mạt thế xảy ra cô liều mạng bảo hộ, đồng thời cũng là đầu sỏ biến cô thành bộ dạng này.

Từ đầu tới cuối cô vẫn không hiểu, tại sao cuối cùng lại thành ra thế này?

Chồng của cô rất quan tâm đến cô, mọi chuyện luôn suy nghĩ cho cô.

Em gái cô càng là một bước không rời, luôn mang khuôn mặt ỷ lại nhìn cô.

Thay đổi rồi, mọi chuyện đều vào ngày tân hôn của cô thay đổi rồi, thay đổi tới mức cô không kịp xuay sở, thay đổi tới mức cô hận không thể tự tay giết chết đôi nam nữ chó má này.

Đa Nghiên nhã nhặn bước chậm rãi đến bên Đa Dư, từ từ ngồi xổm xuống, hạ giọng nói mà chỉ hai người có thể nghe được.

“Cái đứa con riêng như mày, từ giây phút đầu tiên lúc mày 10 tuổi xuất hiện trong nhà của tao, tao hận không thể làm cho mày biến mất.

Mày có biết tao ghét mày nhiều thế nào, lúc nào cũng mang vẻ mặt vô tội khiến tao cảm thấy ghê tởm.

Người đàn ông tao không cần mày cũng dám nhặt, cũng không cầm gương mà soi lại xem mình là loại đức hạnh gì.

Tao chính là muốn lúc mà mày nghĩ là đã có tất cả, thì sẽ tự tay đập tan mộng giữa ban ngày của mày.

Thế nào? Có phải rất thất vọng, rất đau lòng đúng không.

Ha ha, phải như thế tao mới cảm thấy thống khoái.

Mày nhất định là rất muốn giết tao, nhưng mày có thể sao? Mày không thể!

Tiểu tạp chủng do tiện nhân sinh, ngay cả sống như con chó cũng không bằng.”

Chương 2: Cậu ấy thế nào rồi?

Đa Nghiên không chút để ý đặt viên dạ minh châu xuống đất, cô ta muốn nhìn thấy biểu tình thống khổ trên mặt Đa Dư, nhưng kết quả lại khiến cô ta thất vọng rồi.

Nhưng không sao, không phải thời gian vẫn còn sớm sao?

“Mày đoán xem cái tên Đa Dư là ai đặt? Là mẹ, mẹ của tao, mẹ nói mày chính là một sự tồn tại thừa thãi trong cái nhà này.

Tao vẫn còn nhớ, lúc đầu mày nghe được cái tên này thì cười đến ngu ngốc, tao rất nghi ngờ mày có não hay không.

Mày có biết mỗi lần nhìn thấy mày mẹ lại hận thế nào không? Mày chính là cái gai trong lòng mẹ, là chứng cứ phản bội bà của bố, mày còn không biết xấu hổ mà điềm nhiên theo sau lưng bà gọi mẹ, mày xứng sao?”

Trái tim Đa Dư tê liệt vụn vỡ, hóa ra tất cả là do cô suy nghĩ viển vông rằng cô cũng là một thành viên trong gia đình.

Người mẹ luôn ân cần hỏi han, mọi chuyện luôn xuất đầu vì cô, giả tạo, giả tạo, tất cả đều là giả tạo.

Cô hé miệng, muốn kết thức một đời hoang đường này, nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào.

Tại sao? Tại sao ông trời lại đối xử với cô bất công như vậy.

Cô chỉ muốn một mái nhà, một người có thể quan tâm đến cô.

Cô sai rồi sao? Cô thật sự sai rồi sao?

Nhìn tiện nhân dưới đất hơi thở càng lúc càng nặng, nụ cười bên khó môi Đa Nghiên càng lớn.

Chẫm rãi đưa ra bàn tay thon thả, sợ người dính phải bụi bẩn đứng lên.

“Chị à, hôm nay em và anh Tử Thạc đến là vì có một tin vui muốn nói với chị.
Bọn em đã hạ được chợ giao dịch hạt giống rồi.

Chị nhất đĩnh sẽ không nghĩ tới là ai dẫn đầu đâu.

Nói vậy cũng không đúng, dù sao trên thế giới này kẻ ngốc liều mạng vì muốn cứu chị cũng không nhiều.

Đôi mắt ảm đạm không ánh sáng của Đa Dư mở lớn, sẽ là cậu ta sao? Chàng trai như ánh mặt trời đó.

Ngày xảy ra mạt thế vào lúc khai xuân, chuẩn bị tiết gieo mạ.

Chợ giao dịch hạt giống không chỉ là nơi giao dịch lớn nhất thành phố A, mà còn là nơi giao dịch lớn nhất tỉnh A.

Số lượng tang thi không nghĩ cũng biết, không tám trăm thì cũng một nghìn.

Mạt thế đã bước vào năm thứ ba rồi, dị năng của nhân loại đã thăng cấp rồi, tang thì cũng đã tiến hóa.
Vậy mà đã bị tiêu diệt rồi, cậu ấy thế nào rồi? Có bị thương hay không.

Thấy vẻ nôn nóng trong mắt Đa Dư, Đa Nghiên dùng tay che miệng cười không ra tiếng, cười đến mức vui vẻ.

Nhìn đi! Cô rất để tâm đúng không? Cô càng để tâm, tiếp theo đây mới càng thú vị.

“Anh Tử Thạc, có vẻ chị rất quan tâm đến Nhiếp Minh, anh nghĩ chúng ta có nên nói cho chị biết chuyện đó hay không? Chị biết rồi nhất định sẽ rất đau lòng.”

Trong mắt nam nhân ánh lên vẻ âm bạo, nữ nhân không biết xấu hổ này, luôn giả bộ thanh cao trước mặt hắn, chẳng qua cũng chỉ là đôi giày nát người khác dùng qua.

Đa Nghiên nhìn thấy ánh mắt của hắn, trong lòng càng thêm đắc ý, lại ra vẻ không đành lòng nói: “Nhưng nếu như không nói thì trong lòng em lại thấy bất an, lúc hấp hối, Nhiếp Minh vẫn luôn gọi chị.”

Đa Dư vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân một chút sức lực cũng không có, chỉ có thể mơ hồ phát ra tiếng “a~a”.

Nhìn vẻ vội vã của tiểu tiện nhân, trong mắt Đa Nghiên hiện vẻ thỏa mãn đến mức biến thái.

“Chị à, không vội, em sao có thể nhẫn tâm nhìn một đôi uyên ương mệnh khổ bị tách ra đây?

Một mình chị ở trong bãi đậu xe đầy xác tang thi thế này em cũng không yên tâm.

Vừa hay hai người có thể bầu bạn thì em yen tâm rồi,”

Đôi mắt ảm đạm không ánh sáng của Đa Dư trừng lớn, nhìn nụ cười giả tạo của nữ nhân kia thì hận không thể ăn tươi nuốt sóng cô ta.

Nhất định là cô ta đã làm chuyện gì đó? Nếu không dựa theo tính cách của Nhiếp Minh, sao có thể lấy tính mạng ra mạo hiểm.

Chương 3: Tôi chỉ muốn được tiếp tục sống

Đối diện với đôi mắt như muốn ăn thịt người một lúc, Đa Nghiên nhún nhún vai không cho là gì.

“Chị à, chuyện này cũng không thẻ oan uổng cho em được, cũng không biết Nhiếp Minh nghe ai nói, chị chạy đến chợ mua bán hạt giống, bị vây bên trong không thoát ra được.

Nói đến đây chị cũng phải cảm ơn em đây? Nếu không phải em phái dị năng giả trong căn cứ đến giúp đỡ, thì đến mặt cậu ta chị cũng không thấy được đâu.”

Lời vừa dứt, cô ta đưa tay vỗ hai tiếng.

Cửa hầm đậu xe lại được mở ra, hai bóng dáng chầm chậm tiến vào.

Nói chính xác là, một người đi đằng trước, trong tay cầm một đầu dây thừng, đầu dây kia trói một tang thi chỉ còn sót lại nửa trên cơ thể đang bị cứng rắn kéo lê theo.

Đa Dư không nhìn bóng dáng kia không chớp mắt, nước mắt vô thanh rơi xuống.

Chàng trai như ánh mặt trời đó mãi mãi không thể gặp được nữa rồi, tất cả đều là tại cô, cô chính là một tai họa.

Tại sao người biến thành tang thi không phải là cô?

Đa Nghiên nhận lấy đầu dây thừng, không thèm nhìn đến hai cánh tay tang thi đang muốn tóm lấy cô ta.

“Chị à, bây giờ hai người có thể vĩnh viễn ở bên nhau rồi.”

Tay dùng lực quăng đến, Nhiếp Minh đã biến thành tang thi ngã lên người Đa Dư.

Trong mắt Đa Dư đã không thể tiếp nhận bất cứ thứ gì, chỉ có đôi đồng tử màu đỏ tươi, khóe miệng cô khẽ cong.

Cô vẫn nhớ, Nhiếp Minh thích nhất là nhìn cô cười.

Khi hàm răng sắc nhọn găm vào cổ họng, cô vẫn không cảm thấy một chút đau đớn nào, chỉ muốn cố gắng tập trung nhìn ánh sáng đang dần tan rã.Đã nhìn rõ, cô đã có thể đối với kiếp này không thẹn, vô thanh nói:

“Nhiếp Minh, nếu có kiếp sau, tôi nhất định sẽ ở bên cậu.

Sẽ không bởi vì cậu nhỏ tuổi mà đẩy cậu ra xa.

Nhưng mà thật sự có cái gọi là kiếp sau sao?”

Rất nhanh, Đa Dư rơi vào một mảnh tối đen, cô dường như đang bay.

Không biết bay đã bao lâu, đến khi một luồng ánh sáng vàng xuất hiện trước mắt.

Đa Dư từ từ mở mắt, rơi vào mắt là một tăng nhân mặc áo cà sa màu vàng, người đó mang đến cho cô một cảm giác thân thiết khó tả.

Đang muốn mở miệng hỏi: “Người là ai?” thì liền nhớ ra cô không có lưỡi, căn bản là không thể nói chuyện.
Vẻ mặt tăng nhân mang vẻ hiền từ, dường như có thể nghe được âm thanh trong lòng Đa Dư.

“Đứa trẻ đáng thương, con có thể nói chuyện rồi.”

Đa Dư không thể tin được tròn mắt, khi nhận được ánh mắt cổ vũ của tăng nhận.

“Con... con... con thật sự có thể nói chuyện được rồi.”

“Linh hồn con đã rời khỏi cơ thể, mọi chuyện đều đã qua rồi.

Con và ta trước đây có duyên, phật châu trong tay con, là ta đã tặng khi con mới ra đời.

Đi thôi! Theo ta đến nơi không có phiền não, rời khỏi hồng trần hỗn loạn này.”

Đa Dư tiếp nhận lý giải câu nói này, nghĩa là cô đã chết rồi đúng không, nghĩ đến đôi mắt màu đỏ tươi, cô dùng sức lắc đầu.

“Người có thể giúp con đúng không, con không muốn chết, con muốn tiếp túc sống, một mình Nhiếp Minh ở đó con không yên tâm, bọn chúng nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu ấy.”

“Đứa trẻ Nhiếp Minh đó, thời khắc biến thành tang thi thì đã không còn là cậu ta nữa rồi, con hà tất phải chấp nhất?”

“Không, cậu ấy là vì con mới biến thành như vậy, cho dù cậu ấy có biến thành bộ dạng nào? Con cũng sẽ không bỏ rơi cậu ấy.

Người là phật sống phổ độ chúng sinh đúng không, bây giờ nhân gian đã trở thành địa ngục, không phải người nên cứu khổ cứu nạn sao?”

“A Di Đà Phật, con à, nhân gian tự có số định, dục hỏa mới có thể trùng sinh.”

Đa Dư quỳ xuống không ngừng dập đầu: “Người có thể giúp con mà đúng không? Người không thuộc về hồng trần, nhưng con đối với hồng trần này lại có mối bận tâm sâu sắc.”

Chương 4: Dục hỏa trùng sinh

Tăng nhân từ ái nhìn Đa Dư, trong mắt đều là sự thương xót.

“Con chỉ có một cơ hội lựa chọn, ta cũng chỉ có thể giúp con được một lần, về sau duyên giữa ta và con đã dứt.”

Đa Dư nghĩ cũng không thèm nghĩ, “Con muốn quay về.”

“A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai.

Con à, con phải nhớ, một người lực lượng dù lớn đến đâu thì cũng có giới hạn.

Con người không thể quên gốc, trước sau phải luôn giữ lòng thiện lương.

Tang thi vô tình vô ái, con người không thể tương đồng.

Đi đi! Nhớ kỹ!!! Hãy nhớ kỹ!!!”

Đa Dư lại rơi vào một mảnh tối đen... không biết đã qua bao lâu.

Cô phảng phất nghe thấy tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc”, như xa như gần, càng lúc càng rõ ràng.

Bên tai nghe thấy giọng nữ lay động lòng người:

Ta là một con hồ ly tu luyện ngàn năm

Tu luyện ngàn năm cô đơn ngàn năm

Có người nào có thể nghe thấy tiếng ta khóc trong đêm đen tĩnh lặng

Có người nào có thể thấy ta múa trong ánh đèn lồng đã tắt...Đa Dư theo phản xạ vươn tay đến nơi phát ra âm thanh, sờ được một vật cứng đang không ngừng rung động, một lúc sau thu tay lại, cả cơ thể đột nhiên từ trên giường ngồi bật dậy, vẻ mặt sợ hãi nhìn tới.

Sau đó vẻ mặt liền thành vẻ mù mờ, đây là điện thoại di động sao? Nhìn còn hơi quen mắt, đầu cứng ngắc nhìn tứ phía, nơi này là?

Tiếng gõ cửa lại vang lên, một giọng vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm vang vào.

“Tiểu thư Đa Dư, ăn cơm thôi, tổng giám đốc và phu nhân đều đang đợi cô.”

Lúc này, ngoài cửa lại truyền đến giọng đàn ông uy nghiêm.

“Vương tẩu, cô đi làm việc của cô đi, không xuống ăn cơm thì càng tiết kiệm.”

“Hạo Thiên, anh bớt giận, Đa Dư nhất định là rất thích cậu bé kia nên hôm qua mới cùng người nhà thưa chuyện, con đã trưởng thành rồi, chúng ta nên vui mừng mới phải không đúng sao?”

“Vui mừng? Trước không nói Đa Dư bây giờ mới là đại học năm tư, lại nói, bạn gái thằng bé kia là bạn thân của Nghiên Nhi, hôm qua là sinh nhật Nghiên Nhi, nó làm vậy khiến Nghiên Nhi phải ăn nói sao đây?”Giọng nữ có chút chần chừ đáp: “Nghiên Nhi nói không sao, mối quan hệ của nó và cô bé kia cũng không quá thân, chỉ cần chị gái vui, thì nó nhất định sẽ ủng hộ chị nó”

“Hồ nháo, chỉ cần Đa Dư vui thì lễ nghĩa liêm sỉ đều không chú ý, đúng là con hư tại mẹ.”

Tiếp đó là tiếng đập bàn rất mạnh, đồng thời là tiếng bước chân đi xa dần.

“Vương tẩu, thu dọn đi!” âm thanh giọng nữ có vẻ nghẹn ngào, dường như phải chịu một niềm tủi thân rất lớn.

“Phu nhân, người ăn một chút đi! Trước khi đi học tiểu thư đã đặc biệt phân phó, dạ dày ngài không được tốt, bữa sáng nhất định phải ăn.”

“Tôi mệt rồi, muốn đi nghỉ một lát.”

Đa Dư dần dần tiếp nhận, cô nhớ ra, Vương tẩu đó là quản gia trong gia đình trước mạt thế, giọng nam là người cha có quan hệ huyết thống với cô, giọng nữ là người mẹ kế trong ngoài bất nhất của cô.

Nhìn ngày trong di động là ngày 13 tháng 5 năm 2052.

Đa Dư tập trung nghĩ lại một chút, ngày 12 tháng 5 đã có chuyện gì xảy ra?

Đó là sinh nhật 22 tuổi của Đa Nghiên tổ chức trong biệt thự này, cô uống một cốc hoa quả ép do Đa Nghiên đưa, không biết sao lại có điểm mơ hồ, liền một mình ra ngoài nghỉ ngơi dưới cây quýt.

Cô cảm giác bản thân đã ngủ rồi, lại giống như chưa ngủ, nhớ láng máng có người ngồi bên cạnh, không ngừng nói gì đó?

Cô bị một ly nước lạnh dội tỉnh, thì nhìn thấy một cậu trai áy náy nói với cô: “Xin lỗi, tôi có bạn gái rồi, chính là cô gái đứng bên cạnh em gái cậu, cho dù cậu không để ý, nhưng tôi thật sự rất yêu cô ấy.”

Đến thời gian phản ứng Đa Dư cũng không có, trước mắt chỉ còn bóng lưng đang rời đi tiêu sái của cậu trai.

Chương 5: Một bọn khốn nạn

Lúc đó Đa Dư đầu rất đau, người cũng chưa hoàn toàn thanh tỉnh.

Vừa quay đầu thì nhìn thấy bên cạnh cô là một cô gái đang cầm một cái ly rỗng, ném vỡ ly thủy tinh xuống chân cô, vội vàng đuổi theo cậu trai.

Vẻ mặt em gái cô như khó có thể tin được, lời trong miệng ngập ngừng không nói ra, sau đó quay người rời đi.

Bố cô đi đến tiếp đó, một câu cũng không nói liền cho cô một cái tát, chỉ vào cô, nói cô mau cút về sám hối, không cần xuất hiện ở đây làm mất mặt.

Nghĩ tới đây Đa Dư nắm chặt nắm đấm phẫn nỗ, hận ý trong lòng không ngừng lan tràn.

Không có một người nào hỏi cô đã xảy ra chuyện gì? Càng không có người nào vì cô nói một lời, cái người gọi là mẹ kế đó từ đầu đến cuối không hề xuất hiện.

Ngày đó cô thật sự cho rằng mẹ kế không biết chuyện, bây giờ nghĩ lại bản thân ngày đó quả là nực cười, nháo loạn đến như vậy trừ khi điếc rồi mới không nghe thấy.

Cùng với những lời mẹ kế hôm nay nói, nào phải thay cô giải thích, chẳng phải là thêm dầu vào lửa sao.

Kiếp trước nghe được những lời mẹ kế nói, trong lòng càng thấy tủi thân, cuối cùng trực tiếp ném vỡ bình, cá chết lưới rách.

Nháo đến cuối cùng, không nói đến bị cấm túc một tháng, liên tiếp hai ngày không được một hạt gạo vào bụng.

Lúc đó có ai nghĩ đến cô, không có, một người cũng không.Đa Dư cử động chân tay, chạm rãi từ giường đứng dậy, bước thử hai bước thăm dò, một thời gian dài không đi bộ, cảm giác có chút mới lạ, cảm giác có thể đi bằng chân thật là quá tuyệt.

Đi đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa màu trắng ra, nhắm hai mắt lại, mở rộng cánh tay, ánh dương xuyên qua cửa kính chiếu lên cơ thể cô, thẩm thấu vào tứ chi xương cốt, vô cùng dễ chịu.

Cho dù trước đây đã xảy ra chuyện gì? Đối với hiện tại đều không quan trọng.

Mạt thế xảy ra vào ngày thi thứ ba của năm bốn đại học, hoặc có thể sớm hơn.

Cô vẫn nhớ, vào ngày thi năm bốn đo, sáng sớm bầu trời vẫn xanh ngắt một khoảng, từ chiều trở đi chợt có trận tuyết lớn, nhiệt độ giảm xuống đến âm 30 độ.

Tối hôm đó bệnh viện chật ních người phát sốt, càng lúc càng nhiều, bệnh trạng của họ không những không thuyên giảm mà càng lúc càng nặng.
Đầu tiên là phát sốt, sau đó là nôn mửa, từ từ mất đi ý thức, cuối cùng hoàn toàn lâm vào hôn mê.

Cũng là vào ngày thi thứ ba, những người hôn mê mãi không tỉnh lần lượt tỉnh lại rồi, tròng mắt hoàn toàn biến mất, cơ thể dần dần cứng đờ mất linh hoạt, không có chút phản ứng đối với mọi thứ bên ngoài.

Họ tựa như những cái xác không hồn, ngươi kéo đi họ sẽ đi, ngươi dừng lại họ cũng dừng lại.

Vào lúc họ tự mình hoạt động, họ đã không còn là con người nữa rồi.

Họ là những tang thi, họ không có suy nghĩ, chỉ biết cắn người, những người bị cắn cũng rất nhanh gia nhập hàng ngũ cắn người.

Quân đội cuối cùng cũng lộ diện tiến hành trấn áp, nhưng lại không có chút hiệu quả nào.

Chỉ cần ngươi bị tang thi cào thì cũng sẽ trở thành đồng loại của chúng.

Toàn thế giới là một trận hỗn loạn, số lượng tang thi không ngừng gia tăng, số con người loại trượt dốc không phanh.

Mạt thế diễn ra được ba tháng, nhân loại lưu vong khắp nơi, chỉ có thể trốn trong góc tối tăm, dựa vào vũ khí duy trì sự sống lay lắt.

Ba tháng sau, đại bộ phận người may mắn sống sót đều thức tỉnh dị năng, để sinh tồn, họ bắt đầu phản kích, phe phái lập ra ngày một nhiều thêm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau