MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 71 - Chương 75

Chương 70: Cả đời đều có thể

Edit: Sênh Mai

Nguyên Sơ âm thầm may mắn chính mình tránh được một kiếp, chợt nghe lão nói như vậy, vẻ mặt vừa khẩn trương!

"Chuyện gì?"

Lệ Lão nghĩ nghĩ, có chút xấu hổ nói, "Ngươi không ở trong khoảng thời gian này, Tiểu Uyên gặp một nam nhân, sau đó, hắn tựa hồ đối với người nam nhân kia rất có hảo cảm, còn hôn người nam nhân kia!"

Nguyên Sơ hóa đá, lại còn là chuyện này!

Lệ Lão thở dài nói, "Tuy rằng, ta cảm giác hắn là muốn bức người kia đi, nhưng hắn hôn người nam nhân kia hai lần, một điểm phản cảm cũng không có... Cho nên ta nghĩ, Tiểu Uyên chỉ sợ là Long Dương chi hảo."

Nói đến đây, lông mày lão nhăn nhó.

Nguyên Sơ thở ra một hơi, "Nguyên lai là việc này a... Đồ đệ lớn rồi có việc của hắn, đồ tôn tự có phúc đồ tôn, ngươi đừng nghĩ quá nhiều."

Lệ Lão nghe vậy, khiếp sợ nhìn nàng, hiển nhiên không nghĩ rằng Nguyên Sơ nghe xong, thế nhưng là loại phản ứng này! Không phải nên nổi trận lôi đình hoặc là nhiệt huyết sôi trào sao?

Lão không cam lòng nói, "Việc khác có thể bỏ qua, nhưng hai nam nhân thì sao được? Việc này ngươi phải khuyên hắn một chút, ngươi là sư phụ hắn, không thể tùy ý hắn làm bừa!"

Nguyên Sơ thật sự rất muốn né tránh đề tài xấu hổ này, nàng co quắp nói.

"Nếu không... Như vậy đi! Ta lựa thời điểm nói nói hắn, đợi về sau gặp được cô nương xinh đẹp, ta sẽ giới thiệu với hắn! Bất quá trước mắt quan trọng nhất không phải chuyện này, cho nên chúng ta sau này hẵng nói đi?"

Lệ Lão gật gật đầu, dặn dò, "Chuyện này không phải là nhỏ, thừa dịp hiện tại Tiểu Uyên chỉ mới lệch hướng, chúng ta nhất định phải sửa tư tưởng hắn lại cho đúng!"

"Được được được, ông nói đúng..." Nguyên Sơ vội vàng phụ họa.

Thấy thái độ tốt, Lệ Lão lúc này mới tạm thời bỏ qua nàng, Nguyên Sơ nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng lừa dối cho qua!

Hai ngày sau, Dạ Trầm Uyên tỉnh lại.

Hắn vừa tỉnh lại, nhìn thấy bản thân đang ở trên pháp khí phi hành của Nguyên Sơ, liền lập tức nhớ chuyện phát sinh trước khi mê man! Mặt trong nháy mắt đỏ lên!

Đáng chết! Hắn thế nhưng ở trước mặt sư phụ lộ ra vẻ mặt yếu ớt như vậy?! Đáng giận... Sư phụ sẽ không cảm thấy hắn quá yếu đuối, không chịu nổi mà ngất đi chứ?

Dạ Trầm Uyên càng nghĩ càng nóng lòng, hắn rõ ràng chỉ muốn thể hiện ưu điểm của mình trước mặt Nguyên Sơ, chứ không phải như thế này?!Hắn không biết rằng chỉ khi chân chính tín nhiệm một người, mới có thể trước mặt nàng không cần che giấu, thậm chí trước mặt nàng, bất tri bất giác biến thành một đứa nhỏ.

"Ngươi tỉnh rồi!" Nguyên Sơ vừa trở về, đã nhìn thấy Dạ Trầm Uyên tỉnh dậy, nàng vội vã dựng một bàn sấp nhỏ, sau đó đem đồ ăn đặt lên.

"Nào, uống nước, ăn một chút gì đi!"

Dạ Trầm Uyên vừa nhìn thấy nàng, trên gương mặt tinh xảo có chút tái nhợt liền hiện lên một tia quẫn bách, hắn hiện tại chỉ hy vọng sư phụ có thể mất trí nhớ, đem chuyện an ủi hắn trước khi hôn mê quên sạch hết!

Nguyên Sơ nhận ra được tâm tình Dạ Trầm Uyên phức tạp, nàng đem đồ nướng trong tay đưa cho Dạ Trầm Uyên, nghiêm túc nói, "Ngươi vẫn chưa cảm thấy khá lên chút nào sao?"

Dạ Trầm Uyên liền vội vàng lắc đầu, "Không, không có."

Hắn nhìn Nguyên Sơ,"Sư phụ yên tâm, ta đã suy nghĩ thông suốt, mặc kệ mẫu thân ta xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ tìm được bà!"

"Ân, ngươi nghĩ được như vậy thì ta yên tâm!"

Nguyên Sơ nhẹ nhàng thở ra, ngồi cạnh bên giường hắn, đôi chân ngắn đong đưa vui thích.

"Ngươi muốn làm gì đều có thể yên tâm to gan mà làn! Dù sao cũng có ta hậu thuẫn!"
"Sư phụ..."

Dạ Trầm Uyên nghe vậy nhìn nàng thật sâu nhưng cuối cùng, hắn đem lời cảm kích nói nuốt trở vào, chỉ nói, "Sư phụ còn chưa ăn cái gì phải không? Người cũng ăn đi."

Nguyên Sơ được Dạ Trầm Uyên chiếu cố riết quen, cũng không cảm thấy Dạ Trầm Uyên như vậy có cái gì không đúng; chung quy trước đó vài năm, đều là Dạ Trầm Uyên chiếu cố nàng.

Mỗi khi Nguyên Sơ cảm thấy có chút khát nước, một giây sau, Dạ Trầm Uyên liền đưa nước đến trước mặt nàng, nàng cảm thấy buồn miệng, sẽ lấy linh quả từ trong trữ vật ra đưa cho nàng.

Dạ Trầm Uyên thấy Nguyên Sơ thích ăn, lại từ trong trữ vật vôi vàng đưa ra điểm tâm.

Trong tay hắn có chiếc nhẫn trữ vật là để dùng đến mấy thứ này, giống như gia vị để nướng, linh quả điểm tâm, cái gì cần có đều có! Nguyên Sơ chỉ cần hưởng thụ là đủ rồi!

Ăn no lưng bụng, Nguyên Sơ đột nhiên thè lưỡi, nói, "Vẫn là ngươi nướng thịt ngon, vì sao ta nướng thì không giống hương vị của ngươi được?”

Tại sao vậy chứ?

Dạ Trầm Uyên cười mà không nói, hắn xé một khối nhỏ thịt đặt ở miệng, đôi mắt thâm thuý, ánh lên vẻ dịu dàng nhìn nàng.

"Không hề, sư phụ nướng ăn cũng rất ngon."

"Thật sao?" Có người cho mặt mũi, Nguyên Sơ liền tích cực một chút, "Vậy từ nay về sau ta sẽ làm cho ngươi ăn nha?! Đây, ngươi cũng đừng chỉ lo ta, ngươi ăn nhiều một chút, con chim cô cô cấp bốn này, ăn thịt nó đối với thân thể ngươi rất có ích!"

Nguyên Sơ vừa nói vừa đem một bên đồ ăn còn dư lại đều đẩy đến trước mặt Dạ Trầm Uyên, hắn quá gầy, khi còn nhỏ còn có chút thịt, sau này... Cũng không biết là do ta giành ăn hay không, mặt mình vẫn duy trì bánh bao, nhưng hắn lại lặng lẽ gầy đi, hơn nữa bồi dưỡng như thế nào cũng không mập nổi.

Vừa nghĩ đến Dạ Trầm Uyên khi còn nhỏ chịu qua khổ cực, cơm ăn không đủ no, bị người khác đánh chửi nhục nhã không nói, còn hiểu chuyện đi chiếu cố người cô cô lớn hơn mình, ta liền cảm thấy đau lòng không thôi, hài tử vừa hiểu chuyện lại nhu thuận như hắn, xứng đáng là nam chủ a!

Nguyên Sơ chiếu cố hắn làm Dạ Trầm Uyên có chút thụ sủng nhược kinh, lúc trước sư phụ cũng sẽ không chú ý những việc nhỏ nhặt này... Hôm nay sao đột nhiên lại chủ động như vậy?

Hắn theo bản năng nói, "Không cần đâu sư phụ, ta no rồi, về sau hãy để cho ta chiếu cố người đi!"

Nguyên Sơ có chút xin lỗi sờ sờ chính mình, "Không được đâu? Như vậy có phải ta quá nô dịch ngươi hay không?"

Dạ Trầm Uyên nghe xong, lộ ra nụ cười tươi khiến cho người ta kinh diễm, như mặt trời toả nắng, phồn hoa nở rộ."Ta nguyện ý bị sư phụ nô dịch." Cả đời đều có thể.

Chương 71: Tham lam không có chừng mực

Edit: Sênh Mai

Ô ô ô, Nguyên Sơ lại một lần nữa bị Dạ Trầm Uyên cảm động! Nàng mắt to bình tĩnh nhìn Dạ Trầm Uyên, tại sao có thể có một thiếu niên làm người khác đau lòng thế này chứ?

Quyết định rồi! Từ nay về sau ta nhất định phải đối xử tốt với hắn! Không chỉ vì Túc Kính mới chiếu cố hắn, mà muốn bù đắp những cực khổ khi hắn còn nhỏ nếm qua!

Hai người tựa hồ trong vô thức nhận thức quyết định của mình, sau đó tiếp tục vui vui vẻ vẻ ăn cơm trưa, sau khi ăn sạch những món ngon, Nguyên Sơ thi triển thanh tẩy thuật cho mình, sau đó liền hướng trên tháp nằm xuống.

"A... Không được không được! Bụng của ta no căng rồi! Ta muốn nổ tung đây!!"

Trong không gian thuyền Thiên Phương chỉ có một phòng lớn, dĩ nhiên là đặt một cái giường, Nguyên Sơ trên giường lăn qua lăn lại, tựa như một bánh bao thịt trắng nõn!

Dạ Trầm Uyên áp chế ý cười, "Sư phụ, người đang làm gì vậy?"

Nguyên Sơ đang lăn qua lăn lại m nói, "Ngươi không nhìn ra được sao? Ta đang tập thể dục a!"

Dạ Trầm Uyên nhịn không được bật cười, hắn đem đồ vật đều thu dọn xong, cũng bò lên giường, vừa vặn lúc Nguyên Sơ lăn lại, liền bị hắn ôm trong lòng!

Lúc này, hai người đều ngây ngẩn cả người!

Dạ Trầm Uyên biết rõ chính mình nên buông tay, lại luyến tiếc, cho nên vẫn không nhúc nhích, mà Nguyên Sơ lại nhớ tới chuyện lúc trước, chuyện nàng bị Dạ Trầm Uyên hôn!

Dạ Trầm Uyên trên người có hương thảo mộc rất dễ chịu, nhất là lúc hắn kề sát...

A a a! Không thể suy nghĩ lung tung được!

"Khụ..." Dạ Trầm Uyên mất tự nhiên ho khan một chút, thấp giọng hỏi, "Sư phụ, vì sao người đã hơn mười tuổi rồi nhưng nhìn qua vẫn rất nhỏ?"

Nguyên Sơ chép chép miệng, "Đại khái là tu vi ta rất cao, cho nên mới lớn chậm đi? Ai nha! Cái này không quan trọng, làm tiểu hài tốt hơn nhiều! Ta muốn làm tiểu hài cả đời luôn đó chứ!"

Nói xong, nàng mượn cơ hội từ trong ngực Dạ Trầm Uyên lăn ra ngoài.

Dạ Trầm Uyên ánh mắt bất giác trở nên sủng nịch, hắn nhìn nàng, ngón tay còn quấn một lọn tóc, "... Ngoan ngoãn ngủ một lát?"

Thấy giọng điệu hắn thật giống dạy dỗ hài tử, Nguyên Sơ có chút ngượng ngùng, hơn nữa ánh mắt hắn giống như nhìn xuyên qua chạm đến tim nàng.

Vì thế nàng đột nhiên chui vào trong chăn bịt kín mít, từ trong chăn truyền ra giọng nói rầu rĩ.

"Được rồi, ta muốn ngủ rồi!"Dạ Trầm Uyên không lên tiếng nở nụ cười, hắn dựa gần, chuẩn bị ôm nàng cùng nhau ngủ.

Ai ngờ hắn vừa thò tay qua, đầu Nguyên Sơ liền ló ra, chấn kinh nhìn hắn chằm chằm, "Ngươi làm gì vậy?"

Dạ Trầm Uyên có hơi nhướn mày, "Cùng nhau nghỉ ngơi, làm sao vậy?"

Vài năm nay, bất kể giữa trưa hay là buổi tối, không phải hắn đều ôm nàng ngủ sao, vì sao hôm nay tự nhiên lại phản ứng mạnh như vậy?

Nguyên Sơ chăm chú nhìn hắn chằm chằm, thấy vẻ mặt Dạ Trầm Uyên không có gì không đúng; lúc này mới nhớ Dạ Trầm Uyên không nhận ra nàng chính là Nhạc Trầm Câu, cho nên mới có thể như trước không hề có chuyện gì.

Tâm tình Nguyễn Sơ bỗng phức tạp, mà Dạ Trầm Uyên cũng đã nằm bên cạnh người nàng, bàn tay cách chăn vỗ vỗ lưng nàng.

"Ngủ đi, sư phụ..."

Giọng nói thanh nhã của hắn cực kỳ dễ nghe, ôn nhu lưu luyến, tựa hồ còn mang theo một tia ma lực thôi miên.

Nguyên Sơ nheo mắt mơ mơ màng màng nghĩ, sợ cái gì! Dù sao Dạ Trầm Uyên hiện tại dù có thích nam nhân, mình lại là bộ dáng của một đứa nhỏ, chắc không sao đâu?

Nghĩ như vậy, nàng lập tức liền bình thường trở lại, tâm tư lớn nhắm mắt lại, bắt đầu nghỉ trưa, chỉ chốc lát sau, thời điểm nàng ngủ mơ mơ màng màng, Dạ Trầm Uyên đột nhiên đẩy đẩy mặt nàng, cười hỏi.

"Đúng rồi, sư phụ, người đã từng nói, rất muốn Túc Kính, còn nói ta về sau nhất định sẽ có được Túc Kính, Túc Kính kia, rốt cuộc là thứ gì?"
Nguyên Sơ mệt nhọc, nghe vậy làu bàu một tiếng, "Dù sao cũng rất quan trọng..."

Dạ Trầm Uyên lại không chịu buông tha nàng, "Còn quan trọng hơn ta sao?"

Kết quả Nguyên Sơ lại im lặng, Dạ Trầm Uyên nhíu nhíu mày, thấy nàng ngủ say sưa, liền không hỏi lại, nhưng chuyện này, hắn lại ghi tạc trong lòng.

Căn bản hắn chỉ là muốn nhanh một chút tìm thấy, báo đáp những việc nàng đã trả giá thật tốt, nhưng lời Nguyên Sơ nói, không biết sao lại làm hắn không muốn tìm thấy sớm.

Túc Kính, so với hắn quan trọng hơn sao?

Nghĩ như vậy, vẻ mặt hắn trở nên nguy hiểm. Ở trước mặt Nguyên Sơ, hắn vẫn luôn ôn nhu, vô hại, nhưng hiện tại, dung mạo tựa như tiên giáng trần, bởi vì cặp mắt quá mức u ám, mà thay đổi trở nên quái dị.

Nhất là khi đầu ngón tay của hắn nhẹ chạm được cánh môi Nguyên Sơ thì mi tâm hắn đột nhiên ẩn hiện Thiên Châu, một điểm đỏ giữa lông mày làm gương mặt đẹp như yêu nghiệt kinh tâm động phách.

"... Sư phụ?"

Nguyên Sơ truyền đến tiếng hít thở vững vàng, lông mi thật dài nhẹ nhàng rung động, hiển nhiên đã ngủ say.

Dạ Trầm Uyên nhắm chặt mắt, áp chế cảm giác đói khát đến từ linh hồn, nay Lệ Lão đang ở trong đầu hắn, mặc kệ có ý niệm gì, hắn chỉ có thể tự mình khống chế!

Hắn nhắm mắt lại, một lần lại một lần tự nói với mình, không sao, sư phụ còn nhỏ, hắn có đủ sự kiên nhẫn, cũng đủ thời gian chờ nàng lớn lên.

Cho dù lấy thân phận đệ tử cũng không sao, chỉ cần nàng ở bên cạnh hắn, chỉ cần trong lòng nàng không có người nào so với hắn quan trọng hơn, làm đồ đệ, thì sao chứ?

Lúc này Dạ Trầm Uyên cũng không biết, tình cảm tham lam của mình mà cảm thấy thỏa mãn, không hay biết loại cảm giác thỏa mãn này rất nhanh sẽ trở nên ít đi, sau đó càng ngày càng không thấy đủ, càng ngày càng muốn nhiều hơn.

Áp chế tâm đang rục rịch, Dạ Trầm Uyên thỏa mãn đem Nguyên Sơ ôm vào trong ngực, chậm rãi nhắm hai mắt lại, nhìn qua đã khôi phục bộ dạng thanh nhã, không có nửa điểm tà khí yêu dị vừa rồi, thuần túy, chỉ là một thiếu niên.

Mà sau khi hắn ngủ, từ khoảng không xuất hiện một cái vòng tròn hiện ra thứ gì đó, sau đó lăn lăn, lăn đến trong ngực Nguyên Sơ, khối màu trắng đó ở trong ngực Nguyên Sơ tìm vị trí thoải mái liền bất động, Dạ Trầm Uyên ôm Nguyên Sơ, Nguyên Sơ ôm nó, thật giống như một nhà ba người.

Có bao nhiêu ấm áp.

Mà một lúc lâu sau, Nguyên Sơ khi tỉnh lại, nhíu mày đụng đến cái gì đó kỳ quái, nàng mở mắt tập trung nhìn vào, đột nhiên hét ầm lên!

"Áaaaa!!!" Không phải chứ?! Nguyên Sơ nhanh chóng lùi đến chân giường! Chẳng lẽ nàng sinh ra một quả trứng?!

Chương 72: Âm Dương đầu thai thể

Edit: Sênh Mai

Nguyên Sơ vừa trốn, quả trứng kia giống như có chút bất mãn, lăn đến chỗ Nguyên Sơ, nàng lui đến đâu, trứng liền lăn đến đấy!

Dạ Trầm Uyên cho là xảy ra chuyện gì đại sự, vừa mở mắt ra thì thấy một màn này có chút sững sờ, bởi vì quả trứng kia, là trứng rồng! Nó như thế nào chạy đến đây?

"A! Tiểu Uyên Uyên đây là cái quỷ gì?”

Nguyên Sơ nhảy qua trốn sau lưng Dạ Trầm Uyên, mà Dạ Trầm Uyên nhìn bọn họ bất đắc dĩ nở nụ cười, cuối cùng thò tay ra bắt lấy quả trứng không yên phận.

"Sư phụ, người còn nhớ rõ chuyện ta đã kể với người không?"

"Chuyện gì?"

Dạ Trầm Uyên vừa định nói, nhưng nhớ tới khi đó Nguyên Sơ giả trang là Nhạc Trầm Câu, nếu hắn nói ra sẽ lộ mất. Cho nên hắn kịp thời ngừng câu chuyện, nhẹ nhàng lảng sang chuyện khác.

"Là ta nhớ nhầm, đúng rồi, quên nói với sư phụ, thời điểm ta luyện lịch lúc trước, đã kí khế ước với một quả trứng rồng!"

Nguyên Sơ mới nghĩ tới, Dạ Trầm Uyên nói việc hắn kí khế ước với Bạch Long, hơn nữa đời trước nàng cũng từng gặp qua nó, cả người tuyết trắng, uy phong đường đường, nhưng bây giờ, nó còn là một quả trứng chưa nở!

"Nguyên lai là nó a..."

"Sư phụ người nói gì vậy?"

"A, không có gì không có gì!" Nguyên Sơ thiếu chút nữa liền lỡ miệng, nàng từ phía sau Dạ Trầm Uyên đi ra, dùng đôi chân trắng nõn khều khều quả trứng, mà quả trứng kia giống như quen biết nàng, thân mật cọ cọ chân Nguyên Sơ.

Hắc, còn biết làm nũng!

"Quả trứng này lúc nào có thể ấp a!" Nguyên Sơ náo loạn một hồi, lúc này có chút ngượng ngùng hỏi.

Dạ Trầm Uyên lắc lắc đầu, "Lệ Lão nói nếu không thể tìm thấy thiên tài địa bảo có lực sinh mệnh lớn, muốn ấp đại khái khoảng chừng 100 năm nữa đi..."

"Cái gì?"

Lúc này, Lệ Lão đột nhiên từ mi tâm Dạ Trầm Uyên chui ra, lão vừa ra tới liền sờ râu mép của mình kỳ quái nói, "Di, Tiểu Uyên, ngươi xem quả trứng này có phải so với lúc trước lớn hơn một chút hay không?"

Lệ Lão nói như vậy, Dạ Trầm Uyên nhìn kỹ, phát hiện nó quả thật lớn một chút, hơn nữa trước đó quả trứng tuy bởi nhờ lực lượng trong huyết mạch của hắn sống lại, nhưng vẫn không nhúc nhích, nào có nghịch ngợm như bây giờ.

"Chẳng lẽ..." Lệ Lão hai mắt gắt gao theo dõi Nguyên Sơ.

"Ông nhìn ta làm gì?" Nguyên Sơ hai tay ôm ngực, bị Lệ Lão nhìn có chút sợ hãi."Tiểu Sơ a, ngươi lúc trước có khảo nghiệm huyết mạch thể chất của mình hay chưa?"

Nguyên Sơ con ngươi đảo một vòng, nháy mắt hiểu ý tứ của lão, " Ý ông muốn nói là do ta nên quả trứng này mới biến hoá lớn lên đó chứ? Chẳng lẽ ta có huyết mạch gì ghê gớm?"

"Ừm, rất có khả năng." Lệ Lão vẻ mặt nghiêm túc, "Nghe nói người có huyết mạch Phượng Hoàng đối với linh thú mà nói có tác dụng nuôi dưỡng, ngươi không phải là huyết mạch Phượng Hoàng đó chứ?"

Nguyên Sơ nghe xong hai mắt phát sáng! Huyết mạch Phượng Hoàng đó nha, vừa nghe liền thấy rất kiêu ngạo! Nàng vội vã hỏi, "Vậy làm sao để thí nghiệm huyết mạch?!"

Lệ Lão ho một tiếng, có chút thần khí nói, "Bây giờ, ngươi nhỏ một giọt máu ra đi!"

Nguyên Sơ nghe vậy, vội vàng đem ngón tay cắt một đường nhỏ, tế xuất một giọt máu, chờ đợi nhìn lão.

Chỉ thấy Lệ Lão vươn ngón tay trong suốt ra không khí, ở trong không trung vẽ một cái vòng tròn, kia một giọt máu bay vào giữa vòng tròn phát sáng, nhưng rất nhanh liền mờ đi.

Lệ Lão thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn lắc đầu, "Xem ra ta đoán sai rồi, ngươi không có thuật gì che dấu huyết mạch."

"À..."

Nguyên Sơ có hơi thất vọng, còn tưởng rằng trên người mình có che dấu bàn tay vàng nữa chứ! Quả nhiên ta không có mệnh làm nhân vật chính sao?

Nhưng ngay khi nàng nổi giận, trứng rồng đột nhiên từ trong ngực Dạ Trầm Uyên vọt ra, lăn đến bên Nguyên Sơ dùng sức cọ, làm Nguyên Sơ không nhịn được cười lên một tiếng, vươn đầu ngón tay ra chọc nó.

"Ha, hai người nhìn xem, cái vật nhỏ này không phải đã xem ta là mẹ nó rồi đó chứ?"Nhưng ngay khi lúc này, Nguyên Sơ vừa mới bài trừ một giọt máu ngón tay, bởi vì miệng vết thương còn tại, cho nên có một chút huyết cọ đến trứng rồng trên người, trứng rồng cả người đột nhiên sáng lên! Nhưng một giọt máu hiển nhiên không đủ, cho nên nó tiếp tục tại Nguyên Sơ trên người cọ, hi vọng được đến càng nhiều.

Cái này không chỉ có là Lệ Lão, ngay cả Nguyên Sơ đều mở to hai mắt nhìn, "Thứ này nó hút máu của ta!!"

Lệ Lão cũng nhìn thấy, giờ khắc này, vẻ mặt của lão trở nên ngưng trọng.

Dạ Trầm Uyên đệ nhất ý thức được không đúng; hắn vội vã đem trứng rồng ôm đi, sợ nó sẽ thương đến Nguyên Sơ.

"Lệ Lão, đây là có chuyện gì, có phải hay không có cái gì vấn đề?”

Lệ Lão chính mình cũng không phải thực xác định, hắn kinh nghi bất định nói với Nguyên Sơ, "Tiểu Sơ a, ngươi thành thật nói cho ta biết, lúc ngươi tu luyện, có cảm giác khác thường hay không?”

Nguyên Sơ cẩn thận suy nghĩ thì đời trước khi nàng tu luyện đến cảnh giới Xuất Khiếu thì mãi vẫn không thể thăng cấp được. Cảm giác như bao nhiêu linh khí trong người vẫn không đủ.

Nàng nhướng mày lên, "Cũng không có cái gì không đúng; chính là mỗi lần ta tu luyện thăng cấp, cần linh khí nhiều gấp đôi người khác, chưởng môn đại thúc nói, là vì ta khi còn nhỏ bị thúc ép trở thành Nguyên Anh, căn cơ không ổn mới dẫn đến việc như vậy.”

Ai ngờ Lệ Lão nghe lời của nàng nói xong, ánh mắt trừng lớn một chút, hả họng!

"Gấp hai linh khí!"

"Sao vậy Lệ Lão?" Dạ Trầm Uyên ẩn ẩn có chút bận tâm, bởi vì biểu tình Lệ Lão cũng không gọi là vui sướng.

Mà thật lâu sau lão mới khép cằm của mình, mặt nhăn nhó nói, "Ta hình như biết ngươi là thể chất gì rồi..."

Nguyên Sơ cùng Dạ Trầm Uyên trăm miệng một lời hỏi, "Thể chất gì?"

"Ngươi... Rất có khả năng là Âm Dương đầu thai thể!"

"Đó là... Thứ gì?" Ta cũng coi là kiến thức phong phú, cái gì Thuần Dương chi thể, Thuần Âm chi thể, ta đều thấy rồi, còn Âm Dương đầu thai thể này là cái quỷ gì?

Lệ Lão cau mày nói.

"Nói quá phức tạp ngươi cũng không hiểu, ta liền trực tiếp cho ngươi biết, thể chất này của ngươi... Thật chất thích hợp nhất là để song tu."

"Hả, song tu?!" Nguyên Sơ mở to hai mắt nhìn.

Mà Dạ Trầm Uyên lúc này lỗ tai đỏ bừng. Một thể chất mà thôi, sao lại có song tu ở đây?

Chương 73: Nguyên lai là vú em

Edit: Sênh Mai

"Âm Dương đầu thai thể, ý nghĩa đan điền của ngươi cùng người khác không giống nhau, người khác chỉ có một đan điền, nhưng ngươi lại có hai cái âm điền Âm-Dương, chỉ là âm điền bị dương điền che dấu, cho nên khi ngươi muốn đột phá thăng cấp, cần tích lũy linh khí gấp hai."

"Ta vẫn không hiểu, việc này cùng song tu có quan hệ gì? Hơn nữa nếu có 2 cái đan điền, chẳng phải là lợi hại gấp đôi Nguyên Anh bình thường sao? Nhưng ta không cảm thấy so với người khác lợi hại hơn bao nhiêu!" Nguyên Sơ cau mày hỏi.

Lệ Lão sờ sờ chòm râu của mình, bí hiểm nói, "Ngươi không cảm giác, bởi vì linh khí tồn trữ trong âm đan điền không phải cho ngươi sử dụng."

"Gì?" Nguyên Sơ nghĩ đến có khả năng khác, vẻ mặt nháy mắt trở nên hoảng sợ.

"Không sai, như ngươi nghĩ!" Lệ Lão bay quanh Nguyên Sơ, vẻ mặt có chút kích động!

"Một khi ngươi cùng người nào đó song tu, người kia sẽ cướp đi nguyên Âm của ngươi, hắn cũng có thể hưởng hết linh khí tồn trữ mấy năm trong đó!"

Nguyên Sơ mặt mày hết trắng lại xanh!

"... Nói cách khác, bây giờ ta là tu vi Nguyên Anh, nếu ai cùng ta làm chuyện đó, hắn cũng sẽ biến thành Nguyên Anh?"

Lệ Lão hai mắt phát sáng nhìn nàng, gật gật đầu, "Có thể nói như vậy, nhưng cũng không đúng tuyệt đối, ví dụ đối phương là một phàm phu tục tử, tuyệt đối sẽ không chịu nổi linh khí, mà trực tiếp nổ tan xác chết ngay!"

"Còn người tu tiên bình thường, cũng phải xem tư chất, tư chất tốt, hoặc vốn đã muốn kết thành Kim Đan, hắn đoạt ngươi linh khí mấy năm tích góp, khả năng sẽ trực tiếp thăng cấp lên cảnh giới Xuất Khiếu!"

"Cho nên, ta chính là viên siêu cấp đại bổ hoàn?!" Nguyên Sơ đầu óc choáng váng, có loại xúc động muốn hộc máu!

Dạ Trầm Uyên ở một bên nghe, nội tâm thật lâu không thể bình ổn... Nếu người khác biết thể chất đặc thù của Nguyên Sơ, nhất định sẽ có rất nhiều người đến đoạt nàng!

Nguyên Sơ tích góp linh lực đến Nguyên Anh trung kỳ, người bình thường tư chất lại kém, nếu có được linh lực từ Nguyên Sơ có thể thăng cấp lên Nguyên Anh kỳ, đây quả thực là một bước lên trời! Người trong thiên hạ đều sẽ vì nàng mà điên cuồng!

Trong thuyền một bầu không khí trầm mặc quỷ dị, chỉ có quả trứng rồng nghịch ngợm thoát khỏi tay Dạ Trầm Uyên lăn về phía Nguyên Sơ ra sức cọ cọ.

Ngón tay Nguyên Sơ run rẩy chỉ vào nó, "Quả trứng này là sao đây? Nó còn chưa nở ra đâu, còn tưởng muốn cùng ta song tu?!"

Dạ Trầm Uyên vừa nghe, hung hăng đem trứng ném trong Thiên Châu, một quả trứng cũng muốn nhớ thương sư phụ? Nằm mơ!

Lệ Lão ho một tiếng, cười nói, "Không phải, là vì Âm Dương đầu thai thể, đối với thể chất thuần dương hoặc huyết mạch thuần dương đều là đại bổ! Mà Bạch Long là thú thuộc về chí cương chí dương, nó hẳn là cảm nhận được thể chất đặc thù của ngươi nên mới muốn thân cận, nếu có ngươi chăm sóc thì nó sớm muộn sẽ nở nhanh thôi."

"... Cho nên ta sống đến bây giờ, là để hi sinh cho người khác, để cho người khác ăn luôn mạng? Không cần đâu! Ta không muốn làm đại bổ hoàn!" Dạ Trầm Uyên cũng nói, "Lệ Lão, chẳng lẽ thể chất này không thể sửa đổi sao?"

Một khi bị người phát hiện thể chất này của sư phụ, nhất định sẽ đưa đến mối hoạ!

Nguyên Sơ cũng trơ mắt nhìn lão, "Nói nhiều như vậy toàn không tốt, loại thể chất này ta chưa từng nghe qua, chẳng lẽ không có mặt nào tốt sao?"

Lệ Lão bỗng nhiên nở nụ cười, chỉ là nụ cười có chút quỷ dị.

"Âm Dương đầu thai thể hiếm có cỡ nào? Vạn năm mới sinh ra một người, như thế nào sẽ không có lợi? Chỉ là chỗ tốt này nha... Ngươi tìm người song tu tự khắc lĩnh hội được ha ha!"

Gương mặt Nguyên Sơ lại một lần nữa co giật!

Lệ Lão vuốt chòm râu đắc ý nói, "Sở dĩ nói thể chất ngươi thích hợp song tu, là vì, nếu ngươi tìm một người thể chất hoặc huyết mạch thuần dương để song tu, khi đó đan điền âm của ngươi truyền hết cho hắn để độ khí thăng cấp thì qua một hồi linh khí trong đan điền dương của hắn cũng sẽ chuyển hoá cho ngươi giúp ngươi bổ sung linh khí. Vậy thì khi ngươi thăng cấp sẽ không có cảm giác thiếu linh lực nữa!"

"Hơn nữa thể chất này của ngươi khi tu luyện cùng người có thể chất nguyên dương hoặc huyết mạch nguyên dương khi thăng cấp không có bình cảnh, đạt cảnh giới cao cũng không có lôi kiếp, tu vi cả hai đều thăng cấp như diều gặp gió. Đây đúng là thể chất hiếm có nhất thể gian, xứng đáng đứng đầu bảng về các loại thể chất đó nha!"

Gặp quỷ đầu bảng, nàng một chút cũng không muốn đâu?!

Nguyên Sơ nhịn không được vò đầu bức tóc mình thành ổ gà!
Không có bình cảnh, không có lôi kiếp, nghe vào tai rất dụ hoặc, có chỉ cần tu vi ngươi đủ là cứ thế thăng cấp lên cảnh giới, không sợ vì lôi kiếp mà phát sầu.

Có cần phải kinh dị như vậy không a!

Có lẽ là kinh hách quá mức, Nguyên Sơ làm một trận táo bạo, đột nhiên bình tĩnh quỷ dị trở lại, nằm lỳ ở trên giường u ám nói.

"Nói tới nói lui, cuối cùng ta vẫn phải cần một nam nhân?"

Tầm mắt của nàng liền rơi trên người Dạ Trầm Uyên, nói như vậy Dạ Trầm Uyên chính là huyết mạch thuần dương... A không được không được! Ta sao có thể có ý nghĩ dâm loạn đồ đệ?

Dạ Trầm Uyên cũng bị khiếp sợ nói không ra lời, nếu hắn có thể cùng sư phụ song tu, hắn... Có thể làm cho tu vi sư phụ đột nhiên tăng mạnh?

Dạ Trầm Uyên lỗ tai đỏ lên, hắn cố gắng nghiêm mặt, không để người khác phát hiện.

Lệ Lão suy nghĩ sâu xa sau nói, "Không, đúng hơn là ngươi cần rất nhiều nam nhân, nếu ngươi nghĩ bằng tốc độ tăng vu vi nhanh nhất, trừ song tu, nam nhân nguyên dương đối với ngươi mà nói, cũng là vật đại bổ!"

"Lệ Lão!"

Gương mặt tuấn tú Dạ Trầm Uyên nháy mắt đỏ lên, nhưng lần này bởi vì phẫn nộ!

“Sao ông có thể giật dây sư phụ làm như vậy được?!"

Cái gì mà rất nhiều nam nhân, cái gì nguyên dương, ai tới hắn sẽ tiêu diệt người đó!

Cảm nhận được sát khí nồng đậm trên người Dạ Trầm Uyên. Lệ Lão co rụt cổ lại, thiếu chút nữa quên mất tên Dạ Trầm Uyên này là người cuồng bảo vệ sư phụ, đứa nhỏ này cũng thật là, lớn rồi nhưng vẫn bám dính lấy sư phụ như lúc nhỏ.

Nguyên Sơ cũng thấy xấu hổ, bây giờ nói những lời này không phải đang dạy hư tiểu hài tử sao?

Nàng tự an ủi bản thân nói, "Không sao không sao đâu, chuyện này... Cứ coi như không biết gì hết! Dù sao thể chất đặc biệt này người bình thường cũng khó biết được, ta vẫn còn an toàn."

Đời trước ta không hề phát hiện ra thể chất đặc biệt này của mình, mà cũng đúng, vì đời trước ta chết khi mình vẫn còn là xử nữ mà…

Lệ Lão hừ một tiếng, "Người khác có thể phát hiện hay không là một chuyện, nhưng dù sao cũng nên cẩn thận một chút."

Chương 74: Bị bắt cóc

Edit: Sênh Mai

Lệ Lão suy nghĩ xấu xa bù thêm một câu, "Chung quy ăn ngươi liền có thể tiến đến bậc Nguyên Anh... Ta tin tưởng rất nhiều người đều muốn đến cắn thử ngươi một ngụm."

Dạ Trầm Uyên vội vàng đem Nguyên Sơ ôm lấy, cũng trừng mắt nhìn Lệ Lão một chút, "Được rồi, không cần sung sướng khi người gặp họa!"

Lệ Lão thấy vẻ mặt đáng thương của Nguyên Sơ, mới đắc ý nhún vai, "Ta nói đều là sự thật a..."

Tóm lại, sau việc khôi hài này, làm Nguyên Sơ không ngủ được dù rất muộn.

Sau đó xét thấy thể chất nàng, trứng rồng liền chính thức giao cho nàng ấp trứng!

Kỳ quái, vì sao lại bắt ta ấp trứng? Lệ rơi đầy mặt!

Bởi vì Nguyên Sơ nói có biện pháp tìm được Hỗn Nguyên Tông, cho nên mấy ngày nay đều là nàng dẫn đường, bọn họ từ nhị đẳng quốc chạy tới nhất đẳng quốc.

Lệ Lão nhìn thành trì phía dưới càng ngày càng phồn vinh, nhịn không được hỏi, “ Hỗn Nguyên Tông đắc tội không ít người, không có khả năng sẽ ở nơi có nhiều người chứ?"

Nguyên Sơ vỗ vỗ trứng trong tay, rầu rĩ nói, "Ngươi cũng không biết... Phượng Triều nhất đẳng quốc, có một vị công chúa Thuần Âm chi thể xinh đẹp..."

"Thì làm sao? Tuy rằng Hỗn Nguyên Tông rất thích nữ tử Thuần Âm chi thể, nhưng bọn hắn không có khả năng đến đoạt công chúa của một nước đi?"

"Sao lại không có khả năng?" Nguyên Sơ bất mãn nói, "Ta có linh cảm, nàng lập tức sẽ bị bắt đi..."

Lệ Lão không khỏi nhíu mày, "Vậy ngươi nói biết tìm Hỗn Nguyên Tông là nhờ linh cảm này đó à?!"

Nhưng Dạ Trầm Uyên lại kiên định đứng bên cạnh Nguyên Sơ, trước đây thật lâu hắn đã biết trên người Nguyên Sơ có bí mật, chỉ là không đi vạch trần mà thôi, hắn dùng lực cầm tay nàng.

"Ta tin tưởng sư phụ."

Dạ Trầm Uyên thấy nàng mấy ngày nay gương mặt gầy bớt, đau lòng không thôi.

"Sư phụ."

Hắn nâng mặt nàng lên, làm nàng nhìn hắn, "Sư phụ, đừng lo lắng về thể chất của mình? Cho dù người khác biết thì sao. Có ta ở đây, ta sẽ bảo vệ người."

Hắn nghiêm túc nói, "Dù cho trả giá bằng sinh mệnh, ta cũng sẽ không để cho người có chuyện, đừng lo lắng nữa được không?"

"Tiểu Uyên Uyên..." Nguyên Sơ bị cảm động, bổ nhào vào trong lòng hắn!

Hu hu, tuy rằng ngoài miệng ta nói không sao, nhưng đang yên lành, tự nhiên phát hiện bản thân mình biến thành một khối thịt Đường Tăng, loại cảm giác này thật sự rất đáng sợ a!
Bất quá vẫn còn may, ta còn có nam chủ, về sau nhất định phải hảo hảo ôm chặt đùi nam chủ mới được, dù sao nam chủ sẽ biến thành người lợi hại nhất trên thế giới này, ôm chặt hắn, có thể sẽ không sao rồi...

Dạ Trầm Uyên vội vàng cẩn thận ôm nàng, tay nhẹ nhàng vuốt lưng của nàng, nhưng Nguyên Sơ lại không nhìn thấy nơi đáy mắt của hắn thập phần đáng sợ.

Âm Dương đầu thai thể sao?

Được Dạ Trầm Uyên dỗ dành, tâm tình Nguyên Sơ tốt hơn nhiều, lúc chạng vạng, nàng lôi kéo tay Dạ Trầm Uyên, cẩn thận đi trên đường, chẳng biết sao khi trải qua chuyện này hắn lại có cảm giác hình như sư phụ bám dính lấy hắn hơn một chút nhỉ, mà như vậy cũng tốt.

Mà nhất đẳng quốc quả thật phồn hoa hơn các nước khác, quốc thổ rộng mở, quốc lực mạnh mẽ, bọn họ một đường thẳng đi đến thủ đô, cũng chưa có thăm thú ngắm cảnh.

"Di, đó là cái gì?" Nguyên Sơ chỉ vào một nơi, hai mắt sáng lên!

Dạ Trầm Uyên nhìn Nguyên Sơ hứng thú, vội vàng lôi kéo tay nàng đi qua, chỉ thấy một cửa hàng có rất nhiều người vây quanh, thì ra là cửa hàng đèn lưu ly, những chiếc đèn này có ánh sáng đặc biệt xinh đẹp, có thể bay xung quanh người!

Vừa thấy Nguyên Sơ bọn họ ăn mặc như kẻ có tiền, một người trong tiệm vội vàng chạy đến chiêu đãi.

"Tiểu tiên tử là lần đầu tiên tới Phượng Triều Quốc chúng ta đi? Thiên đăng xinh đẹp này rất đặc sắc ở đây, ngài xem..."

Hắn ngoắc ngoắc ngón tay, liền có một ngọn đèn nhỏ tinh xảo nhẹ nhàng bay quanh Nguyên Sơ, thời điểm nó chuyển động còn toả ra ánh sáng xung quanh, làm Nguyên Sơ bao phủ trong đó, phóng đại lên vẻ đẹp của nàng.

Người bán đứng ở một bên tán dương, "Ngài xem, lúc thiên đăng chiếu rọi xuống, tiểu tiên nữ trông thật sự đẹp như tiên vậy! Hơn nữa lúc trời tối ánh đèn càng thêm chói mắt, chỉ cần một khối linh thạch liền đủ năng lượng xoay chuyển một năm, tiết kiệm năng lượng lại rực rỡ, khách quan có muốn tới mua một cái không?"

Hắn nói lời này là với Dạ Trầm Uyên, chung quy Nguyên Sơ nhỏ như vậy, nhìn qua không giống có tiền, hỏi Dạ Trầm Uyên vẫn đáng tin hơn.

Dạ Trầm Uyên xem có chút ngây ngốc, thất thải lưu quang chiếu rọi khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái tinh xảo của Nguyên Sơ, ngân quang điểm điểm chiếu từ đầu đến chân, thật sự xinh đẹp cực kỳ."Mua." Hắn chỉ nói một chữ, khóe miệng có hơi giơ lên.

Người bán khom lưng cười tủm tỉm hỏi Nguyên Sơ, "Kia tiểu tiên nữ, người muốn cái nào?"

Nguyên Sơ nghe xong, vừa nâng mắt, liền nhìn đến một cái đèn lưu ly hoa sen phi thường tinh xảo, tay nàng chỉ, "Ta muốn cái kia!"

Nàng nói như vậy, người bán càng cao hứng!"Tiên nữ quả nhiên ánh mắt thật tốt, đây chính là thiên đăng quý nhất tiệm chúng tôi, ta đây liền cho ngài..."

"Đi, mau đem ngọn đèn kia tới đây cho bản cung."

Bỗng nhiên, một giọng nữ ngạo mạn truyền đến, đám người đột nhiên bị một nhóm thị vệ phá vỡ, mà ngọn đèn Nguyên Sơ nhìn trúng kia, liền rơi vào trong tay của thiếu nữ, Nguyên Sơ tức giận mặt phồng thành bánh bao!

"Là ta đến trước mà!"

Cô gái kia nhìn qua bộ dáng tầm mười sáu mười bảy tuổi, xinh đẹp khả ái, nghe thấy lời Nguyên Sơ nói, hừ lạnh một tiếng.

"Ngươi đến trước thì? Đồ lùn, đèn này mắc lắm đó, ngươi mua được sao?!"

Lại còn dám nói ta lùn?!

"Ngươi mới là đồ lùn! Ta mới mười tuổi, còn chưa trưởng thành đâu!"

Cô gái kia nghe vậy liền phụt cười, "Nguyên lai mới mười tuổi a, bản cung nghĩ ngươi còn chưa cai sữa đâu! Nhóc con qua bên kia chơi đi, bản cung không có thời gian chơi với ngươi đâu!"

Nói xong, liền phẩy quạt đi.

"Ngươi..."

Dạ Trầm Uyên kéo lại nàng, "Sư phụ, người đó cướp đèn của người sao, để ta đi đòi lại?"

Nguyên Sơ lại hừ một tiếng, "Ai còn muốn đèn chứ! Đây là vấn đề tôn nghiêm! Ngươi chờ ở đây, dám nói ta lùn, ta nhất định giáo huấn nàng!"

Nguyên Sơ nói xong, thân thể chợt lóe, trước mắt Dạ Trầm Uyên biến mất!

Nàng nháy mắt xuyên qua vài chục thị vệ, thân thủ hướng đối phương đuổi theo, mà ngay tại lúc này, một trận yêu phong đánh tới, cả con đường đang sáng bỗng nhiên u ám!

Dạ Trầm Uyên linh cảm không ổn, vội vàng hướng Nguyên Sơ đuổi theo, sau đó, liền nghe được thị vệ có người hoảng sợ kêu."Không xong rồi! Không thấy công chúa nữa!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước