MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Edit: Sênh Mai

Hắn vừa nhìn nàng vừa mải mê suy nghĩ, chuẩn bị mở miệng nói chuyện, đột nhiên Nguyên Sơ đưa hắn ra khỏi thuyền Thiên Phương.

Cuồng phong bất ngờ nổi lên, mưa lớn đập vào mặt, giọt mưa đánh vào người hắn có cảm giác đau đớn!

Lại gần xem, phía dưới hải tuyền càng thêm trở nên dữ tợn, thật giống như đôi mắt đại dương, sâu không thấy đáy, lại có lực hấp dẫn tuyệt đối, đem mưa lôi điện xung quanh, cuộn thành lốc xoáy ở trung tâm, không gian bốn bề vì vậy mà trở nên vặn vẹo!

Dạ Trầm Uyên sửng sốt, "Sư phụ, người có pháp khí mang ta qua phải không?"

"Không có!" Trong trận cuồng phong truyền đến âm thanh dứt khoát của Nguyên Sơ.

Không có? Không có làm sao đi qua? Lúc Dạ Trầm Uyên trừng mắt lớn muốn nói gì đó, Nguyên Sơ lớn tiếng cười nói!

"Nhưng lốc xoáy hải tuyền này không tổn hại được thân thể của Nguyên Anh! Cho nên ngươi yên tâm, ta chính là ô dù bảo vệ tốt nhất của ngươi!"

Nói xong nàng ôm Dạ Trầm Uyên hướng phía dưới thẳng tắp rơi xuống! Bỗng nhiên không cảm giác được trọng lượng, giống như đi nhảy cầu vậy!

Dạ Trầm Uyên chưa chuẩn bị xong, liền rơi vào trong phạm vi hải tuyền, mênh mông biển lửa vô số điện hoa đều hướng về phía người không có tu vi là hắn đánh điên cuồng tới tấp, nhưng lúc này tất cả công kích đều rơi xuống người Nguyên Sơ!

Trước mắt Dạ Trầm Uyên rơi xuống dông tố, bên tai là tiếng lôi điện nổ vang! Trong không khí lơ lửng mùi quần áo khét khét... Dù vậy nhưng âm thanh Nguyễn Sơ vẫn rõ ràng truyền vào tai hắn!

"Lần này bởi vì thời gian gấp gáp, ta chưa chuẩn bị tốt, khả năng sẽ làm ngươi chịu khổ một chút rồi."

Nàng dừng một chút, lại dương dương tự đắc cười nói.

"Nhưng mà lần sau sẽ không như vậy!"

Một khắc đó, Dạ Trầm Uyên cảm giác trái tim mình giống như bị ai bóp chặt! Rõ ràng chịu đựng công kích bạo phong đều là nàng, hắn một chút thương tổn cũng không có nhưng mà nàng vẫn cho rằng hắn đang chịu khổ?

Dạ Trầm Uyên nhắm mắt lại, nghĩ đến ngày xưa hắn bị người trong tộc khi dễ, những vị trưởng bối kia thì mắt nhắm mắt mở lạnh nhạt thiên vị, lần đầu tiên trong đời,mới có cảm giác được người khác quý trọng.

Dù vây quanh hắn là nước biển lạnh như băng nhưng trong lòng hắn lúc này lại thấy ấm áp, tim không tự chủ kích động đập nhanh!

Mặc dù được Nguyên Sơ gắt gao bảo vệ, nhưng va chạm mạnh mẽ khiến hai người hôn mê, lúc Dạ Trầm Uyên tỉnh lại, phát hiện mình lại đang nằm trên mặt đất khắp nơi là linh dược hơn nữa những linh dược này đều lâu năm, đem ra ngoài, tuyệt đối sẽ làm cho người người điên cuồng!

Nhưng bây giờ, Dạ Trầm Uyên lại hoàn toàn không để trong mắt, hắn lo lắng đứng lên, nhìn chung quanh. "Sư phụ?!"

Không thấy sư phụ, chẳng lẽ lúc che chở cho hắn đã bị thương rồi?!

Dạ Trầm Uyên cảm thấy hối hận, lúc ở thuyền Thiên Phương nên cùng sư phụ chia sẻ Thiên Châu, như vậy hắn có thể cảm nhận được vị trí của người... Nếu người bị chuyển đến nơi đâu hoặc nếu gặp nguy hiểm, hắn có chết trăm ngàn lần cũng không bù đắp được sai lầm!

"Sư phụ? Sư phụ!"

Thời điểm Dạ Trầm Uyên vừa vội vừa sợ, Nguyên Sơ đột nhiên nhảy ra, "Kêu ta chi vậy!"

Nhìn thấy Dạ Trầm Uyên vẻ mặt vui mừng chạy tới, Nguyên Sơ kiễng chân búng một cái trên trán hắn cười hì hì nói, "Có phải phát hiện có sư phụ ta bên cạnh đặc biệt mới thấy an toàn không? Phát hiện ta không ở bên thì rất bất an?"

"Sư phụ..." Dạ Trầm Uyên bị nàng đánh, căn bản trong lòng tràn ngập sợ hãi, nhưng nhìn nụ cười của nàng sự sợ hãi lập tức tan biến mất.

"Người đã đi đâu vậy?" Dạ Trầm Uyên ôn nhu nhặt mảnh lá còn vương trên tóc nàng, lấy chiếc lá màu xanh lục bích xuống, nhìn thấy nàng xinh đẹp tươi cười so với hoa phục màu vàng mặc trên người càng rực rỡ hơn!

"Vừa rồi y phục bị sét đánh hỏng, ta đi đổi bộ khác, ngươi thấy thế nào, có đẹp không?!"

Trên người nàng mặc bộ áo vàng phối cùng váy dài đỏ rực nhìn qua tựa như ngọn lửa, xoay một vòng, mép váy như cánh hoa bay ra, dưới ánh mặt trời tỏa sáng lấp lánh, hào quang như ẩn như hiện đẹp không thể tả.

"Rất đẹp." Dạ Trầm Uyên nhìn nàng không nghĩ ngợi nói. Bởi vì Nguyên Sơ mới sáu tuổi, thân hình rất nhỏ, mặc đồ gì đều giống như tiểu oa nhi được nặn bằng sứ, tinh xảo khả ái.

Nguyên Sơ hài lòng, nói với hắn, "Ngươi thấy không? Đây chính là nơi ta và ngươi nói đến, khắp nơi đều là thiên tài địa bảo! Ta không lừa ngươi chứ? Nơi này là do một Đại tôn giả rơi xuống đây sau đó lưu giữ thảo dược còn được gọi là Dược Điền, thảo dược ở đây đều có hơn ngàn năm! Ngươi thử tìm xem cần chữa trị đan điền dùng gì, cứ tuỳ tiện hái đi đừng khách khí!"

Dạ Trầm Uyên lúc này mới nhìn về phía những vật kia hầu như đều là những bảo vật hiếm có trên thế gian, hai mắt hắn hơi nheo lại.

Vừa mới bối rối bây giờ hắn càng mạnh mẽ quyết! Hắn nhất định phải nhanh chóng chữa trị đan điền mới không phụ sự kì vọng của sư phụ.

Dạ Trầm Uyên gật gật đầu, vội vàng đi tìm linh dược cần dùng, trong quá trình tìm kiếm, hắn càng nhìn càng kinh hãi, những thứ kia tùy tiện một nhánh ở bên ngoài đều là vật thiên giới, hơn nữa giá trị cũng không nhỏ!

Cơ bản cho rằng bản thân muốn chữa trị đan điền, phải tìm kiếm linh dược vài ngày, cũng rất mất nhiều thời gian, hiện tại không cần tìm nữa, bởi vì hắn muốn thứ gì, nơi này đều có!

Sư phụ cứ như vậy đem nơi có linh dược nói cho hắn biết chẳng lẽ người không sợ hắn đem bí mật tiết lộ ra ngoài? Hơn nữa, đối với bất kỳ người nào mà nói, những bảo vật này dùng trên một người ngũ linh căn mà đan điền đã bị phế, sẽ cảm thấy lãng phí đi?

Hắn còn nhớ khi người trong tộc dẫn khí nhập thể đều có người khác dùng linh đan trợ giúp, đến lượt hắn thì những người đó đều nói một ngũ linh căn như hắn không nên lãng phí bất cứ đan dược nào, vì vậy mà cự tuyệt không cho hắn bất cứ tài nguyên nào để tu luyện.

Cho nên khi hắn dẫn khí nhập thể, đều dựa vào bản thân tự lực cánh sinh…

Một bên là "người thân", ngay cả dẫn khí cũng keo kiệt, còn nhục nhã hắn. Một bên là sư phụ chỉ mới biết vài ngày, liền đưa hắn vô số thiên tài địa bảo, hắn quay đầu nhìn thấy nàng đang ngồi trong bụi hoa, Nguyên Sơ đang chơi đùa cùng Linh Diệp, đột nhiên có cảm giác không rõ làm sao.

Đây tất cả đều là thật sao? Thật sự có người có thể đối tốt với hắn đến vậy?

Trong thế giới tu tiên tàn nhẫn, ai mà không cố gắng tranh đoạt lấy tài nguyên, sau đó đạp người khác xuống làm bàn đạp để đi lên? Nếu đối tốt với người khác đa phần cũng có sự lợi dụng trong đó.

Nhưng sư phụ... Hắn không nhìn ra bất cứ lợi dụng tính toán nào trên người sư phụ, thứ gì so được với Thần Khí? Nhưng sư phụ ngay cả Thần Khí trên người hắn cũng bỏ qua, vì vậy khiến hắn kìm lòng không được muốn vì người mà làm chút gì đó…

Dạ Trầm Uyên khó xử, đồ đạc hắn hiện tại đều trong Thiên Châu, hơn nữa... Thiên Châu gì đó cũng không phải dựa vào bản lãnh của hắn có được, cho nên cũng không tính là đồ của hắn, nếu đưa cho nàng thì hắn cảm thấy không có thành ý.

Dạ Trầm Uyên nhíu nhíu mày, cố gắng tìm kiếm trong túi Càn Khôn, cuối cùng tìm được một cái bình nhỏ, hai mắt sáng lên, nhưng rất nhanh ảm đạm xuống.

Trong cơ thể hắn có một linh hồn cường đại hay giúp đỡ hắn, gọi là Lệ Thiên, là một Luyện Khí Sư nổi tiếng thời Thượng Cổ cũng là Luyện Dược Sư, từ lúc Lệ Thiên bắt đầu thức tỉnh đã dạy cho hắn cách luyện đan dược.

Mặc dù ở trên thị trường cũng là thiên kim khó cầu nhưng so với Linh Dược hơn ngàn năm ở đây thì không đáng kể….

Chương 7

Edit: Sênh Mai

Đích thân hắn luyện chế, trước mắt chỉ thành công duy nhất được một viên Trú Nhan đan, không biết sư phụ có ghét bỏ hay không?

Sau khi tu luyện đến Nguyên Anh mặc dù có thể tái tạo hình thể, nhưng dung nhan vẫn sẽ chậm chậm già đi, muốn duy trì không đổi, trừ khi dùng Trú Nhan đan, hoặc dùng linh lực để duy trì nhưng về sau đối với thân thể cũng là một loại hao tổn, cho nên, sư phụ hẳn là... Nhận phần lễ vật này của hắn chứ?

"Ngươi ngẩn người cái gì vậy?"

Nguyên Sơ đột nhiên nhảy đến trước mặt hắn, Linh Điệp trước đó chơi đùa vội vàng bay lên, lấy lòng bay quanh nàng hai vòng mới bay đi, nàng đứng giữa muôn vàn linh dược, bách hoa cùng bướm vây xung quanh giống như một Hoa tiên tử nho nhỏ, tinh thần phấn khởi và tràn đầy sức sống!

Trên mặt Dạ Trầm Uyên đột nhiên xuất hiện một tia quẫn bách, hắn cúi đầu, đem vật gì đó trong tay đưa về phía trước, lớn tiếng nói.

"Sư phụ, đây là Trú Nhan đan đệ tử luyện được, mong sư phụ nhận lấy!"

Nguyên Sơ sửng sốt, kỳ quái chớp chớp mắt nhìn hắn, "Vì sao muốn đưa Trú Nhan đan cho ta?"

Dạ Trầm Uyên bị nàng hỏi như vậy, không dám nhìn nàng, nhanh chóng nói.

"Sư phụ đối với đệ tử ân trọng như núi, đệ tử không biết nên báo đáp như thế nào... Nên nghĩ là dùng tâm ý đưa sư phụ một vật gì đó."

Nguyên Sơ thấy bộ dạng hắn nghiêm túc, buồn cười một tiếng, "Vậy sao ngươi lại đưa Trú Nhan đan? Hay bởi vì bây giờ nó là thứ quý giá nhât trên người ngươi?"

Dạ Trầm Uyên thành thật gật đầu, nghiêm túc nói, "Đúng vậy, nhưng về sau gặp thứ gì tốt hơn nó gấp trăm ngàn lần ta sẽ cho người, Trú Nhan đan này... Ta nghĩ sư phụ có lẽ cần dùng đến, trước mắt ta chỉ có thể luyện ra được nó, còn đan dược đẳng cấp tối cao, về sau ta sẽ cố gắng!"

Nguyên Sơ vui nở nụ cười! Nàng chỉ mình, "Ngươi cảm thấy ta cần Trú Nhan đan?"

Dạ Trầm Uyên ánh mắt hơi tối sầm lại, cũng thật là, sư phụ ngay cả mảnh Dược Điền này cũng không để vào mắt, đồng ý chia sẻ cùng hắn, có lẽ nào lại để ý đến Trú Nhan đan...

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy cực kỳ xấu hổ, vội vàng muốn đem lọ thuốc thu hồi đi, nhưng cuối cùng lại bị Nguyên Sơ lấy mất!

"Sư phụ!" Dạ Trầm Uyên nhìn cái chai theo bản năng muốn cướp trở về, Nguyên Sơ lại nhón chân gõ một cái trên trán hắn!

"Ngươi không phải ngốc chứ? Ta mới sáu tuổi, cần gì dùng Trú Nhan đan?"

Dạ Trầm Uyên sợ ngây người! Sáu tuổi? Điều này sao có thể?

Nguyên Sơ trịnh trọng đem cái chai thu vào không gian,nói thật ra, Dạ Trầm Uyên tặng đồ cho nàng làm nàng cảm thấy rất vui! Dù sao cũng cho nàng mà, có còn hơn không. Nàng cười nói, "Mẫu thân ta là cao thủ cảnh giới Xuất Khiếu, nhưng đến chết bà ấy cũng không có cách nào tiến thêm bước nữa, cũng không tìm được phương pháp kéo dài tuổi thọ, mà khi đó ta mới ba tuổi, bà ấy sợ sau khi chết đi, ta sẽ chịu khổ, cho nên lấy sinh mạng làm vật tế, dùng bí mật pháp quyết để hồ quán thúc ta thành Nguyên Anh, ta nói như vậy, ngươi hiểu rồi chứ?"

Dạ Trầm Uyên gật gật đầu, nhưng trong lòng khiếp sợ!

Vốn tưởng sư phụ hơn trăm tuổi, ai ngờ chỉ mới sáu tuổi, sư phụ vậy mà còn nhỏ hơn ta, sư phụ... Cũng không còn người thân nào khác, không thì mẫu thân của người cũng sẽ không vì bảo vệ nàng, mà làm như vậy.

Nguyên Sơ vốn tưởng rằng Dạ Trầm Uyên biết tuổi thật của nàng, sẽ cảm thấy rất thất vọng, chung quy theo một "Hài tử" sáu tuổi, tưởng có thể học được gì, nhưng không biết tại sao đột nhiên vẻ mặt Dạ Trầm Uyên nghiêm túc, giống như quyết tâm cái gì, nhắm mắt lại.

Thình lình, ở mi tâm hắn, một viên huyết châu màu đỏ bay ra, Nguyên Sở đang cợt nhả thấy vậy vẻ mặt liền nghiêm, không phải đó chính là, chính là bàn tay vàng của nam chủ —— Thiên Châu đây sao!

Dạ Trầm Uyên vừa thấy biểu tình Nguyên Sơ, liền biết nàng hiểu rất rõ Thiên Châu là cái gì, vẻ mặt hắn thêm kiên định, từng câu từng chữ nói, "Hiện tại, ta lấy danh nghĩa chủ nhân Thiên Châu, cùng Nguyên Sơ công hưởng Thiên Châu, một khi ta hồn bay phách tán, Nguyên Sơ, chính là chủ nhân đời tiếp theo của Thiên Châu."

Vừa nói xong, một hào quang hình thoi theo huyết châu bay ra ngoài, chỉ cần Nguyên Sơ nhỏ một giọt máu lên hạt châu, là có thể hoàn thành khế ước.

Thấy Nguyên Sơ đứng bất động, Dạ Trầm Uyên có chút nóng nảy.

"Sư phụ, một khi cộng hưởng Thiên Châu, về sau người gặp nguy hiểm gì, đều có thể trốn trong đó, bên trong Thiên Châu còn có linh tuyền vạn năm, giúp nâng cao tu vi, đối với tu hành sau này của người sau này rất có ích."

Hắn nói được rõ ràng như vậy, Nguyên Sơ không nhịn được cười.
"Ngươi cứ như vậy đem lá bài tẩy của mình bại lộ trước mặt một người mới quen biết mấy ngày sao?"

Nguyên Sơ vừa dứt lời, vẻ mặt ngây thơ bỗng biến mất, hơi mỉm cười ngược lại trong mắt sắc bén có cảm giác thâm trầm.

"Nếu ta không muốn cộng hưởng, mà muốn độc chiếm, sau khi hoàn thành khế ước giết ngươi đoạt bảo, ngươi phải làm sao?"

Dạ Trầm Uyên sửng sốt, trên thực tế, bởi vì trải qua cực khổ, hắn cũng không phải người dễ dàng tin tưởng kẻ khác,tại sao có được Thiên Châu, hắn cũng chưa từng tiết lộ, mặc dù mọi người trong Văn Gia cứu mạng hắn, chiếu cố hắn nhưng cũng không hề biết.

Vừa nghĩ đến nàng nhỏ như vậy, về sau phải trải qua sự tình không thể có hắn bên cạnh, hắn không tự chủ được bản thân tại sao lại làm vậy, hắn rất tin tưởng Nguyên Sơ.

Dạ Trầm Uyên lắc đầu nở nụ cười... Đôi mắt đen láy lẳng lặng nhìn Nguyên Sơ, ánh mắt một mảnh trong veo, mang theo một chút ôn nhu lơ đãng.

"... Nếu quả thật là như vậy, đó là do vận mệnh ta đã an bài, ta sẽ không oán trách bất cứ kẻ nào."

Tay hắn nâng nâng, khế ước huyết châu cách nàng gần hơn một ít.

Hắn cười hỏi, "Bây giờ người nguyện ý cùng cộng hưởng với đệ tử chứ?"

Nguyên Sơ trầm tư thật lâu sau, vươn tay ra, nhưng nàng không nhỏ máu tế xuất mà đem khế ước đẩy trở về, khế ước nhập vào trong huyết châu, cũng tự nhiên bày về mi tâm Dạ Trầm Uyên, hắn kinh ngạc nhìn nàng, không hiểu tại sao nàng lại từ chối.

Có Thiên Châu chẳng khác nào có vô số cái mạng, mới đầu khi gặp nàng rõ ràng muốn có được Thiên Châu, bây giờ hắn cam nguyện cộng hưởng vì sao lại cự tuyệt?

"Ngươi vì sao muốn cho ta cộng hưởng?" Nguyên Sơ nghiêng đầu tò mò hỏi.

Dạ Trầm Uyên cau mày, chậm rãi nói, "Ta tưởng rằng, người có ít nhất hơn 100 tuổi, lợi hại hơn ta, tu luyện cũng lâu hơn ta, đương nhiên ta không cần lo lắng, nhưng bây giờ, ta biết người chỉ mới sáu tuổi..."

"Vậy nên, ngươi lo lắng cho ta?" Nguyên Sơ nhướn mày, trêu ghẹo hắn, "Chẳng lẽ không phải nên nghĩ ‘Tại sao ta lại bái một sư phụ chỉ mới sáu tuổi, thật là xui xẻo’ hay sao? Ngươi không suy nghĩ cho bản thân ngược lại còn lo lắng cho ta?"

Đứa nhỏ này sao có thể ngốc như vậy chứ?

"Ta sẽ trở nên mạnh mẻ!" Dạ Trầm Uyên nghiêm túc nói, "Mặc kệ người có thể giúp ta hay không, ta sẽ cố gắng tu luyện trở nên mạnh mẻ, hơn nữa nếu ta đã bái sư, thì người chính là người quan trọng của ta, người không đuổi ta khỏi sư môn, làm sao ta có thể có ý nghĩ ngỗ nghịch được?”

"Tâm ý của ngươi ta nhận, vi sư thật cao hứng!"

Chương 8

Edit: Sênh Mai

"Ngươi cũng thật là, sao không cẩn thận vậy, Thiên Châu là Thần Khí! Thần Khí đó! Sao ngươi có thể lấy ra một cách dễ dàng như vậy? Hơn nữa Thiên Châu chính là tối hậu thư, là con đường sống trong lúc nguy hiểm, cho dù ngươi chia sẻ cộng hưởng, cũng không thể lấy ra, một khi ngươi lấy ra cho người khác, vạn nhất kẻ đó nổi lòng tham muốn giết ngươi, đến cuối cùng mạng sống của mình còn không bảo vệ được!"

"Nhưng mà..." Dạ Trầm Uyên nhíu mày, lại bị ngón tay nhỏ nhỏ trắng noãn của Nguyên Sơ điểm trúng môi, hắn nhìn khuôn mặt nàng gần trong gang tấc, hoạt bát cười, trong mắt in hình bóng hắn thì không khỏi hoang mang.

"Không có nhưng mà, nếu ngươi thật sự cảm kích ta như vậy, sau này nếu ngươi tìm được một thứ, đem nó cho ta là được?"

Dạ Trầm Uyên liền vội vàng hỏi, "Là cái gì?"

Nguyên Sơ sờ cằm cười nói, "Là một cái gương một mặt, tên gọi Túc Kính, nghe nói, chỉ có người nắm giữ Thiên Châu mới tìm được nó, cũng là Thần Khí đó nha! Về sau ngươi lấy được, sẽ không nỡ cho ta đi?"

"Sao có thể?" Dạ Trầm Uyên vội vàng nói, "Chỉ cần là thứ người muốn, ta đều sẽ cho người!" Nguyên Sơ vỗ vỗ bờ vai của hắn, vẻ mặt cười như không cười.

"Nếu đã như vậy, ta đây trước hết cám ơn ngươi!"

Trong lòng lại có điểm cảm khái, cũng có chút áy náy, đời trước tranh đoạt cả đời cũng không cướp được, đời này hắn thế nhưng lại cam tâm tình nguyện vì mình đáp ứng, xem ra, sau này mình phải đối xử tốt với hắn một chút.
Sau khi Dạ Trầm Uyên tìm đủ linh dược hắn cần, Nguyên Sơ mới nhớ một việc quan trọng, đó chính là nàng biết tìm ai luyện đan đây?

Nhìn Nguyên Sơ buồn rầu, Dạ Trầm Uyên hiểu chuyện nói, "Chậm một chút cũng không sao, bất cứ cảnh ngộ nào đối với người tu đạo mà nói đều là rèn luyện, ta sẽ không nhất thời nóng lòng."

Nguyên Sơ lắc đầu, "Vạn Kiếm Tông quy củ rất nghiêm, bỏ lỡ đại hội Khai Sơn, ngươi lại phải đợi ba năm nữa.. Ah, không có việc gì nữa, ta đã biết tìm ai luyện đan rồi!"

Dạ Trầm Uyên có chút chần chờ, bởi vì đan dược hắn cần luyện chế là một loại Lục phẩm đan dược, mà toàn bộ chư thiên giới, từ cấp Lục phẩm luyện đan sư không có đến mười người.

Hắn thật sự không muốn mang phiền toái cho Nguyên Sơ, nhưng Nguyên Sơ dứt khoát nói một không nói hai, sau khi hạ quyết tâm, nàng cười một cách xấu xa, đem Dược Điền cướp sạch không còn một mống, mang Dạ Trầm Uyên hướng về Vạn Kiếm Tông bay đi.

Nếu ta nhớ không lầm, chưởng môn đại thúc của Vạn Kiếm Tông không phải vừa đúng là Lục phẩm đan sư sao?!

Chương 8-2: (Tt)

Edit: Sênh Mai

Vạn Kiếm Tông

Nguyên Sơ vừa đến cửa tông môn, còn chưa kịp nghỉ ngơi, liền bị chưởng môn gọi đi.

Trên đại điện lạnh lùng uy nghiêm, chưởng môn và hai vị trưởng lão ngồi trên cao, tam đường chuẩn bị xét hỏi.

"Con còn biết đường trở về ư!"

Chưởng môn đại thúc phi thường tuấn tú, mặc trường bào toát lên sự nho nhã, nhìn qua chỉ khoảng ba mươi hai tuổi, nhưng tu tiên đạt cảnh giới không già đi, khung cảnh cũng trở nên cảnh đẹp ý vui.

Đối mặt chuyện như vậy, kiếp trước Nguyên Sơ đã tích luỹ đầy đủ kinh nghiệm! Nàng vừa tiến đến liền vội vàng nhận sai, thái độ thập phần thành khẩn!

"Chưởng môn đại thúc ~! Con sai rồi, con không nên chạy loạn khắp nơi, con không quên con là Nguyên Anh được thúc đẩy, căn cơ không ổn, dễ dàng tẩu hỏa nhập ma, cũng dễ dàng bị Ma Tu giết luyện đan, con sai rồi! Chưởng môn đại thúc có thể không giam cầm con được không?"

Nàng một lời nói xong, chặn đứng những lời giao huấn của chưởng môn ở trong họng.

Vạn Kỳ Thính Phong hơi nhướn mày, cẩn thận quan sát tiểu nữ oa trước mặt thành thành thật thật nắm chặt lỗ tai quỳ trên mặt đất, sờ sờ cằm.

"Tính cách này của con..."

Nguyên Sơ biết linh hồn mình hoàn toàn dung nhập, không sợ người khác phát hiện nàng đoạt xác, nghiêm trang nói.

"Mấy ngày trước là ngày giỗ của mẫu thân con, nửa đêm con thương tâm quá khóc đến mức ngất đi, tỉnh lại cảm thấy mẫu thân sẽ không hi vọng cả ngày con chỉ biết lấy nước mắt rửa mặt, trong lòng nặng nề, cho nên, con quyết định thay đổi triệt để,mỉm cười vui vẻ mà sống!"

Vạn Kỳ Thính Phong nghe vậy nhịn lại ý cười khoé miệng, nhưng bên cạnh hắn trái phải hai vị trưởng lão cũng không nhịn được nở nụ cười. Một người vẫn như vậy nhưng tính tình đột nhiên thay đổi cũng rất thú vị.

Vạn Kỳ Thính Phong nghiêm mặt nói, "Hồ ngôn loạn ngữ, nhìn bộ dáng con xem? Tùy tiện rời tông môn đi mấy ngày không về, bổn tọa liền phạt con..."

Nguyên Sơ tinh thần chấn động, vội vàng dùng ánh mắt như mèo con long lanh sáng ngời không hề chớp mắt nhìn Vạn Kỳ Thính Phong, lấy lòng không cần quá rõ rệt như vậy chứ!

Vạn Kỳ Thính Phong thấp giọng ho một tiếng, sao hắn cảm thấy hôm nay tiểu Nguyên Sơ như vậy khiến cho hắn không nỡ phạt?

Vẻ mặt Vạn Kỳ Thính Phong nghiêm túc, "Ta phạt con đi Tư Quá nhai sám hối một... ngày! Chịu phạt làm gương!"

Hai bên trái phải chưởng môn là hai vị trưởng lão bất mãn nhìn, bình thường không phải đều là một năm trở lên sao? Một ngày cũng coi là trừng phạt? Chưởng môn người lại phá lệ nha ~!.

Sau khi nói ra chưởng môn cảm thấy hối hận, nhưng Nguyên Sơ hai mắt sáng lên, vội vàng lễ bái hô to, "Cám ơn chưởng môn đại thúc, con biết chưởng môn đại thúc nhất định là thương tiếc con tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện không cha không mẹ phi thường đáng thương, con nhất định sẽ chấp nhận chịu phạt thật tốt, không phụ chưởng môn đại thúc khổ tâm!"

Nàng một câu lại một câu làm mọi người không lời nào để nói, tiểu oa nhi này thật không có bị ai đoạt xác sao? Không chờ bọn họ nghi ngờ, Nguyên Sơ lại lộ ra biểu tình hối lỗi.

"Bất quá, con ra ngoài lần này, còn mang theo một người trở về..."

"Hồ nháo!" Vạn Kỳ Thính Phong lại giận đến tái mặt, " Quy củ tông môn con có quên hay không, tại sao tùy tiện dẫn người vào núi? Trục xuất đi!"

"Đừng đừng đừng!" Nguyên Sơ vội vàng nói, "Con sẽ để hắn theo đúng trình tự vào núi, qua vài ngày nữa chính là đại điển khai sơn, hắn sẽ cùng những đệ tử mới nhập môn so đấu với nhau, hắn đặc biệt có duyên với con, con muốn nhận hắn làm đồ đệ, hắn cũng đáp ứng.Thời điểm lúc đại điển khai sơn, các Nguyên Anh khác đều có thể thu đệ tử, nhưng một Nguyên Anh nửa vời như con, người khác có ý cũng biết sẽ không tìm con bái làm sư phụ... Chưởng môn đại thúc, người nhẫn tâm xem ngày đó con bị xấu hổ sao?"

Nguyên Sơ nói xong, bĩu môi ngồi trên mặt đất vẽ vòng vòng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, có bao nhiều đáng thương, có bao nhiêu tội nghiệp liền có bấy nhiêu.

Vạn Kỳ Thính Phong hận không thể che mắt, làm sao đây, hắn phát hiện bản thân đối với đứa trẻ đáng yêu cũng đáng thương này thật không có biện pháp cứng rắn, nhưng làm sao mới tốt được?

Nguyên Sơ khổ sở nói, " Chỉ có mẫu thân lưu lại Tiểu Thu tại Nam Phong điện nguyện ý chiếu cố cho con, người khác đều không muốn đến hầu hạ đứa nhỏ như con, đỉnh núi to như vậy, con ngay cả người để bầu bạn cũng không có, yêu cầu nhỏ nhoi như vậy người cũng cự tuyệt, thật là không có nhân tính..."

Âm thanh cuối cùng nàng nói thật nhỏ giọng, nhưng chưởng môn đại nhân khả năng làm sao có thể không nghe được? Hắn cảm thấy thương tiếc, dù sao lúc trước Nguyên Sơ quả thật cô đơn một mình, tuổi còn nhỏ nhưng cực kỳ điềm tĩnh hướng nội, vì thế không đợi các trưởng lão ngăn cản, hắn bất đắc dĩ liền đồng ý.

"Được rồi được rồi, đợi lát nữa cho hắn đi Hình Phong đường khai rõ nguồn gốc, nếu xác thực chứng minh hắn chỉ là người bình thường, vậy đại điển khai sơn ngày đó, con muốn thu đệ tử, liền thu đi."

Về phần hài tử đáng thương kia bái Tiểu Nguyên Sơ làm môn hạ, khẳng định cái gì cũng chưa học đến, thôi vậy, có rãnh ta sẽ giúp hắn chỉ điểm một chút.

Nguyên Sơ lúc này mới nhảy dựng lên, lộ ra nụ cười sáng lạn!

Nguyên Sơ cứ một bước lại muốn thêm một bước thật vô liêm sỉ quả nhiên làm Vạn Kỳ Thính Phong mất hứng.

Chương 9

Edit: Sênh Mai

Không đợi chưởng môn đại nhân nói gì thêm, Nguyên Sơ vung tay lên, trên mặt đất xuất hiện mười hộp ngọc, chiếc hộp vừa mở ra, bên trong linh dược nồng đậm linh khí tản ra, vừa nhìn liền biết không phải tầm thường!

Vạn Kỳ Thính Phong biến sắc, ngón tay vừa nhấc, những hộp ngọc kia đều đóng lại.

Nguyên Sơ nhịn đau lòng không nỡ nhìn những chiếc hộp kia một chút, cắn răng nói, "Thật không dám giấu diếm người, người kia con mang về đan điền đã bị phế, nhưng hắn lại có kỳ ngộ, tìm được biện pháp chữa trị đan điền, còn có những linh dược ngàn năm trân quý này."

Nàng lại phất tay, trên không trung lại xuất hiện mười mấy hộp ngọc, "Những linh dược này chính là nguyên liệu để luyện chế Phục Nguyên đan; trước đó mười cây linh dược hắn muốn hiếu kính tông môn, hi vọng chưởng môn đại thúc hiểu được tâm ý hắn mà thương xót, ra tay giúp hắn luyện chế một viên Phục Nguyên đan!"

Vạn Kỳ Thính Phong nghe vậy nheo mắt, Nguyên Sơ này bề ngoài nhìn như gào to kì thật phương thức lời nói cẩn thận, làm hắn có chút hoài nghi, nhưng trên người Nguyên Sơ quả thật không có bất cứ dấu vết nào bị đoạt xác, chẳng lẽ muội muội đáng thương của hắn hiển linh, sau một đêm mở linh trí cho đứa trẻ này?

Vị trưởng lão đứng bên trái có chút không vui nói, "Hàn Kiếm Phong chủ, chưởng môn thân là người đứng đầu môn phái, sao có thể giúp một phê vật không rõ lai lịch luyện..."

Nhưng Vạn Kỳ Thính Phong cắt ngang.

"Con có thể nói cho ta biết sao con lại coi trọng đứa trẻ kia không?"

Nguyên Sơ nghe vậy ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đứng thẳng tắp.

"Bởi vì hắn đáng giá, cữu cữu, tin tưởng con, giúp hắn, người tuyệt đối sẽ không hối hận!"

Vạn Kỳ Thính Phong nhìn nàng thật lâu sau, đột nhiên nở nụ cười, "Bổn tọa bỗng nhiên đối với hài tử kia có chút hứng thú, hơn nữa nếu là con muốn nhờ ta, bổn tọa đáp ứng, bất quá, ta muốn con chịu phạt thêm một tháng, bởi vì con vừa mới gọi bổn tọa là cữu cữu."

Nguyên Sơ suy sụp hạ mặt xuống đất.

"Nhớ kỹ, sau đại điển khai sơn liền đi nhận phạt, không được quên đâu đấy!"

"Dạ vâng... Chưởng môn đại nhân..."

oOo

Nam Phong điện

Tiểu Thu nhìn Dạ Trầm Uyên, nhịn không được lại hỏi.

"Ngươi... Thật sự muốn tại đại điển khai sơn, bái tôn thượng nhà ta làm vi sư?"

Dạ Trầm Uyên lúc này đổi một thân bạch y, tuy rằng nhìn qua vẫn thật gầy, nhưng cả người tinh khí thần thật đầy, nghe Tiểu Thu nói như vậy, hắn nghiêm túc gật đầu.

“Đúng vậy, sư phụ đã nhận ta làm đệ tử."

Nghĩa là đại điển khai sơn cũng chỉ cho đúng trình tự.

"Thật đáng thương..." Tiểu Thu nhìn thiếu niên trước mắt ngũ quan tinh xảo vô song, không cẩn thận đã thốt nên lời trong lòng.

Dạ Trầm Uyên kỳ quái nhìn nàng, "Lời tiên tử nói có ý gì?" Có thể bái nhập làm môn hạ của sư phụ, tại sao lại đáng thương?

Tiểu Thu thở dài, nhìn trái nhìn phải thấy không có ai, mới nhỏ giọng nói cho hắn biết.

"Tôn thượng mới sáu tuổi, tuổi còn nhỏ hơn ngươi sao có thể làm sư phụ? Ngươi sẽ không cho rằng tôn thượng là Nguyên Anh tôn giả, nên nghĩ rằng tuổi nàng thực tế rất lớn chứ?"

Dạ Trầm Uyên sửng sốt, lập tức cười nói, "Ta biết sư phụ bao nhiêu tuổi."

"Ngươi biết? Vậy sao ngươi còn?" Tiểu Thu khiếp sợ nhìn hắn.

Dạ Trầm Uyên nhìn nàng nghiêm túc nói, "Cho nên ta sẽ mau chóng trưởng thành, bảo vệ người thật tốt."

Lời của hắn làm Tiểu Thu ngây dại, từ trước đến giờ chỉ có sư phụ bảo vệ đồ đệ, nào có chuyện đồ đệ bảo vệ sư phụ?

Nhưng khi nhìn ánh mắt nghiêm túc Dạ Trầm Uyên, chẳng sợ hắn bây giờ là phế nhân hoàn toàn không có linh lực, Tiểu Thu vẫn cảm thấy thật cảm động.

"Đột nhiên ta hiểu ra vì sao tôn giả mạo hiểm bị phạt, cũng muốn dẫn ngươi trở về, nhận ngươi làm đồ đệ, ngươi và tôn giả rất giống nhau... Đều là đứa trẻ ngoan."

Nhưng Dạ Trầm Uyên nghe vậy lại khẩn trương lên, "Sư phụ mang ta trở về sẽ bị phạt sao?"

Tiểu Thu vẫn chưa trả lời, Nguyên Sơ liền nhảy ra!

"Làm sao có thể chứ? Chưởng môn đại thúc mới không nỡ phạt ta!"

Nàng từ giữa không trung đáp xuống, rơi vào trước mặt hai người, tinh thần phấn chấn nói, "Tiểu Uyên Uyên, về việc giải quyết luyện đan dược đã ổn thỏa, bây giờ ngươi đi Hình Phong đường báo bên đó một chút, sau đó ra ngoài núi điện báo danh, mười ngày sau chính là đại điển nhập môn, ta sẽ theo sát ngươi!"
Dạ Trầm Uyên thấy Nguyên Sơ từ chưởng môn điện trở về liền giải quyết xong việc luyện đan dược, trong lòng biết nàng vì hắn đi cầu xin chưởng môn, trong lòng ấm áp, bất quá lúc này đây, hắn không nói những lời khách sáo nữa, mà kiên định nói.

"Đệ tử không phụ sự kỳ vọng của sư phụ!"

Nguyên Sơ hài lòng nở nụ cười, Tiểu Thu nhìn bọn họ, đột nhiên cảm nhận được Nam Phong điện ngày xưa lạnh lẽo nay náo nhiệt không ít, linh khí rải rác trên đỉnh núi, cũng tràn đầy sinh ôn và sức sống.

Năm tháng tu tiên trôi qua trong nháy mắt, chớp một cái, mười ngày đã trôi qua.

Trong khoảng thời gian ở chung này, Tiểu Thu đối với Dạ Trầm Uyên càng ngày càng thích, đứa nhỏ tuy nhỏ tuổi nhưng thông minh tuấn tú, còn khiêm tốn lễ độ, có loại khí chất hồn nhiên thành thục ôn nhuận, thật sự không nói quá đâu!

Cho nên đối với việc đan điền hắn bị hủy, càng cảm thấy đau lòng, đúng là con người lòng dạ độc ác, có thể nhẫn tâm xuống tay đối với đứa nhỏ như vậy.

Hơn nữa ngày mai là ngày thi đấu của tông môn rồi, cũng không biết đan dược Dạ Trầm Uyên cần đã có chưa, chưởng môn chưa luyện thì không nói, nếu đã luyện thành công, hắn nuốt vào cũng chỉ có thể chữa trị đan điền mà thôi, cảnh giới vẫn cần tích lũy theo từng ngày từng ngày, như vậy, chỉ sợ hắn khó mà đi xa được trong tông môn.

Trong rừng trúc, Dạ Trầm Uyên đang luyện tập bộ pháp Quỷ tông mà Lệ Lão giao cho hắn trước khi ngủ say, kiếm trúc trong tay phối hợp chặt chẽ, cho dù không có linh lực, cũng lộ ra vẻ quỷ dị khó lường.

Chưa nói tới việc chữa trị đan điền, cảnh giới lại không thể khôi phục, đại điển nhập môn dù đan điền không được chữa trị thì hắn cũng phải tham gia! Bởi vì đây là con đường duy nhất chính thức trở thành đệ tử của sư phụ!

Hắn chuyên tâm luyện tập, hơn nữa rất thuần thục bộ pháp kiếm thuật, vừa nhìn là biết hài tử này chăm chỉ chịu khó rồi.

Tiểu Thu lộ ra ánh mắt tán thưởng, nhưng trong nụ cười lại tỏ vẻ lo lắng.

"Bộ pháp này của ngươi không sai, đủ để đối phó người bình thường... Nghe nói trong đại điển nhập môn lần này, có hai người Luyện Khí tầng mười một, một người Luyện Khí đại viên mãn, nếu ngươi gặp được bọn họ, chỉ sợ..."

"Không sao đâu, Tiểu Thu cô cô."

Sau khi Dạ Trầm Uyên luyện xong, xoa xoa trán, ánh mắt trong trẻo nhìn nàng, "Phàm là thi đấu thì đều có may rủi, hiện tại lo lắng lại nhiều cũng không hữu dụng, ta sẽ cẩn thận."

"Đúng vậy, vi sư yêu cầu không cao, đứng trong mười người đầu là được, cho nên Tiểu Uyên Uyên hoàn toàn không cần áp lực quá lớn!"

Nguyên Sơ không biết từ đâu xuất hiện, nàng vừa đến, Dạ Trầm Uyên hai mắt sáng ngời nhìn không chớp, khom lưng hành lễ.

"Sư phụ!"

Nguyên Sơ gật gật đầu, lại gần cười hì hì nói, "Hai người đoán xem, ta mang đến vật tốt gì nè?"

Tiểu Thu kinh hỉ ngồi lên, "Chẳng lẽ là..."

"Đúng! Chính là cái mà đang ngươi nghĩ!" Nguyên Sơ nâng một bình ngọc trước mặt hai người, trong chai còn truyền đến tiếng động “lộp cộp”, viên đan dược kia giống như đang sống vậy!

Khó trách thế nhân đều nói, đan dược trên cấp Lục phẩm đều có linh tính, quả nhiên!

Lúc còn ở trong tộc, bọn họ đem tất cả tài nguyên tu luyện đều cung cấp huynh đệ tỷ muội hắn, muốn một viên nhất phẩm đan dược thì nằm mơ cũng không có! Tất cả tài nguyên tu luyện của hắn đều là dùng chính mạng sống mới có được...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau