MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 51 - Chương 55

Chương 50

Edit: Asakari

Không chỉ có thế, chuyện tình của Nguyên Sơ còn bị rêu rao tứ phương, không biết đối với nàng có bất lợi hay không?

Tu chân giới tuy rằng lớn, nhưng tốc độ truyền tin cũng rất nhanh, bằng không bọn họ cũng không biết địa phương nào mở bí cảnh mới, nơi nào có nhiệm vụ giá hời.

Nhưng Dạ Trầm Uyên cũng không hi vọng mình nổi danh, nên sau khi ăn uống xong khi đi trên đường vẫn duy trì gương mặt bình tĩnh.

Mà lúc này, trên đường đột nhiên nổi một trận ồn ào!

Người đi trên đường đều vội vàng né sang hai bên, một thanh âm thở hổn hển từ đằng truyền đến:

" Xú nữ! Ngươi chạy đi đâu, đứng lại cho ta! "

Hồng y nữ tử chạy ở phía trước, phía sau nàng là bốn nam nhân y phục chỉnh tề, làm cho người ta kinh ngạc chính là trong đó có hai người là tu vi Kim Đan, nên cũng không có ai đi ra ngăn cản.

Bình thường tu tiên, theo Luyện Khí bắt đầu, từ từ đến Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, mà tu sĩ có tu vi Kim Đan đa phần là đệ tử nội môn của môn phái, hoặc là đệ tử của đại gia tộc, không biết vì cái gì mà đuổi giết nữ nhân kia.

Hồng y nữ tử kia hình như bị thương, cuống cuồng chạy về hướng bên này, bởi vì trong thành có đại trận, dưới Nguyên Anh không thể ngự kiếm phi hành, cho nên nàng chạy rất chật vật.

Nhưng giây tiếp theo, hai mắt nàng sáng ngời! Ra sức chạy tới chỗ Dạ Trầm Uyên!

" Cứu ta! "

Dạ Trầm Uyên ngẩng đầu, nhìn nữ tử thân hình nóng bỏng đang hướng chính mình chạy tới, nữ nhân kia không ngờ là Kỉ Hồng Nhan!

Dạ Trầm Uyên nhìn thấy nàng liền nhớ tới Tam Nhật Thôi Hồn hương, sắc mặt liền trở nên cực kì khó coi, cố tình nữ nhân kia vừa chạy đến đã trốn ở sau lưng hắn, gắt gao tóm chặt tay áo của hắn, đuổi cũng không được!

Đối phương đuổi lại đây, lập tức đem hắn trở thành đồng lõa của yêu nữ!

" Tốt! Ta vẫn không biết ngươi làm thế nào có thể trộm bảo vật của Tiết gia ta, hóa ra là có đồng lõa! "

Kỉ Hồng Nhan kề sát sau lưng Dạ Trầm Uyên, theo bản năng nói: " Cứu ta! Ta không trộm! "

Dạ Trầm Uyên nhíu mày, hắn căn bản không muốn nhúng tay vào chuyện này, ai ngờ đối phương chưa nói hai câu liền rút vũ khí: " Còn dám nói sao?! Chết cho ta! "

Sau khi nói xong, đối phương lập tức công kích lại đây, Dạ Trầm Uyên thầm nghĩ xui xẻo, lại theo bản năng đẩy Kỉ Hồng Nhan đang bị thương ra, hắn làm như vậy bởi nguyên bản ở cùng sư phụ thời gian dài, theo bản năng sẽ hành động như vậy, dù sao mỗi lần bị địch tập kích hắn cũng sẽ chắn ở trước mặt Nguyên Sơ, không cho nàng ra tay. Nhưng Kỉ Hồng Nhan không biết a, nàng nhìn bóng dáng Dạ Trầm Uyên đằng trước, rung động khi tan rã trong không vui lần đó lại xuất hiện, nàng ép chặt miệng vết thương, một đôi mắt to tròn chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm hắn, khóe miệng cũng mang theo tươi cười.

Mà Lệ lão trong thức hải oa oa kêu to: " Những người này như thế nào không biết phân biệt tốt xấu? Còn có ngươi, ngươi nói đi đường lớn làm sao lại gặp chuyện được chứ? Hơn nữa ngươi mới Trúc Cơ, cũng không cần vừa ra tay đã gặp phải hai cái Kim Đan hai cái Trúc Cơ chứ?! "

Dạ Trầm Uyên cũng thực nghẹn khuất, hắn dùng một chiêu đánh bay đối phương, thanh âm lạnh lùng nói: " Các ngươi tìm lầm người rồi, ta cùng nàng không quen! "

" Phi! " Đối phương trong lòng hoảng sợ nhưng trên mặt vẫn không hiện rõ " Nàng hướng ngươi chạy trốn, ngươi cũng che chở nàng mà còn nói không quen? Đi chết đi! "

Lời tuy nói là vậy, nhưng cái Trúc Cơ trước mắt này rất quỷ dị! Bọn họ ba bốn người đều có tu vi cao hơn hắn, nhưng mà linh lực của đối phương giống như không thể hết, đánh hồi lâu hơi thở vẫn vững vàng, hắn hiển nhiên không giết được bọn họ, nhưng họ cũng không làm gì được hắn, thật sự gặp quỷ a!

Dạ Trầm Uyên thấy đám người này không thể hiểu, bèn truyền âm tới Kỉ Hồng Nhan: " Ngươi đi mau! "

Chỉ cần Kỉ Hồng Nhan rời đi, hắn tự nhiên có biện pháp thoát thân, tốt nhất sau này không liên quan đến ma nữ này nữa.

Kỉ Hồng Nhan lúc này mới phản ứng lại, ngẫm lại cũng đúng, Dạ Trầm Uyên mới là Trúc Cơ, tuyệt đối không thể là đối thủ của bốn người kia, vì thế nàng đảo mắt nhìn một vòng, cũng không cậy mạnh, đem một ngọc lưu li châu phát quang đưa ra: " Được rồi, đừng đánh, ta trả các ngươi là được rồi đúng không? "

Thật là đáng tiếc, thứ này nàng tốn không biết bao tâm tư mới trộm được, vậy mà bị phát hiện.

Đối phương vừa nghe nàng trả lại đồ vật liền vội vàng không đánh nữa, dù sao Dạ Trầm Uyên là Trúc Cơ quỷ dị như vậy, khẳng định là xuất ra từ danh sư danh môn, bọn họ nếu đã lấy lại được vật rồi thì cần gì tử chiến?

Dạ Trầm Uyên trừng mắt liếc Kỉ Hồng Nhan một cái, nữ nhân này, nàng không phải vừa nói mình không trộm sao? Kỉ Hồng Nhan lè lưỡi với Dạ Trầm Uyên, đem đồ vật trả cho người nhà Tiết gia, dù sao cũng đã gặp được hắn, bảo vật này tính là gì.

Nghĩ như vậy, nàng bước một bước đến chỗ đối phương, nhưng ngay lúc đó, đột nhiên nghiêng người! Nàng bởi vì bị thương mà vấp phải tảng đá, suýt chút nữa ngã sấp xuống!

Mà ngọc lưu li châu kia rơi xuống đất, nát!

Nó thế nhưng nát!

Linh khí lục nhạt mờ ảo bay ra, linh dịch bị ngọc lưu li châu bao bọc thấm vào trên đất không thấy tăm hơi!

Tất cả mọi người sững sờ tại chỗ, khi người nhà Tiết gia phản ứng lại đây, hai mắt đều đỏ! Người cầm đầu mạnh mẽ rút ra bảo kiếm!

" Ta giết các ngươi! "

Kỉ Hồng Nhan căn bản không biết tu chân giới lại có vật yếu ớt như vậy, thấy đối phương hạ đòn sát thủ, tốc độ quá nhanh, nàng căn bản không thể né tránh!

Mà thời khắc mấu chốt, một kiếm kia bị Dạ Trầm Uyên ngăn cản, đồ vật vừa mới vỡ kia đối với Tiết gia hẳn quan trọng, lúc này nó nát, bốn người kia không còn quan tâm đến bối cảnh xuất thân của Dạ Trầm Uyên, họ lui về sau từng bước, hét lớn một tiếng: " Kết trận! "

Nháy mắt khi thanh âm dứt, trận pháp đã kết thành, trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một trận pháp lục màu, bao vây bọn họ trong đó, thật giống như thanh kiếm nhọn.

" Các ngươi dám hủy đi trăm năm linh dịch khó tìm của Tiết gia chúng ta, đi tìm chết đi! "

Nói xong, không trung liền xuất hiện một thanh cự kiếm, hướng Dạ Trầm Uyên đâm xuống, lấy tu vi hiện tại của hắn, không chết cũng mất đi nửa cái mạng!

Dạ Trầm Uyên vẻ mặt căng thẳng, theo bản năng kéo Kỉ Hồng Nhan lui về phía sau, quỷ tung bộ do Lệ lão dạy được sử dụng đến mức tận cùng, nhưng ngay tại thời điểm hắn tranh đi, đột nhiên xung quanh lại xuất hiện hồng quang, hóa ra đây là trận pháp thành danh của Tiết gia, cho dù Dạ Trầm Uyên tốc độ có nhanh hơn cũng bị vây khốn bởi trận pháp, không thể thoát ra phạm vi công kích của họ!

Dạ Trầm Uyên không có cách nào, chỉ có thể xuất ra Lăng Thiên thuẫn, mà phía sau, một đạo nhân ảnh nhanh nhẹn phi tới, không để ý tới trận pháp từng tầng từng tầng, dừng ở trước mặt Dạ Trầm Uyên, đúng lúc này, một đạo kiếm quang lấy thế phá sơn hung hăng phóng xuống, mang theo vô tận sát khí!

Chỉ nghe " Phanh! " một tiếng, bụi bay đầy trời, một kiếm mang theo linh lực cường đại như vậy phóng xuống, đường phố hẳn phải vỡ, cũng may còn có Tiết gia bồi thường.

Nhưng bụi đất tán đi, những người vây xem xung quanh kinh ngạc phát hiện mặt đất không có vỡ ra, Dạ Trầm Uyên ngẩng đầu, thấy trước mặt hắn là một người mặc sa y thanh sắc, bóng dáng ngạo nghễ đứng thẳng, bàn tay trắng nõn đưa ra, vậy mà có thể trực tiếp dùng một tay tiếp được linh kiếm vô hình thật lớn kia!

Điều, điều này không có khả năng!

Chương 51

Edit: Asakari

Người Tiết gia trong lòng khiếp sợ, chí khí sụt giảm, trận pháp cũng tiêu tan. Mà kiếm quang kia biến mất, người tiếp kiếm không hao tổn một sợi tóc.

Nàng tiến lên vài bước, cầm một cây quạt không biết biến từ đâu ra phe phẩy, cười lộ ra hàm răng trắng chỉnh tề, mang theo bộ dáng gian ác.

" Ta ghét nhất là nam nhân đánh nữ nhân, có chuyện gì hướng ta đến! "

Người phong lưu phóng khoáng, khí phách vô song này là ai? Tự nhiên chính là Nguyên Sơ sau khi biến hóa!

Nàng không nghĩ tới mình có thể nhìn thấy cảnh tượng Dạ Trầm Uyên anh hùng cứu mĩ nhân, xem ra trong khoảng thời gian này dậy dỗ không uổng phí.

Hơn nữa nàng như vậy, cũng không sợ Dạ Trầm Uyên nhận ra.

Dạ Trầm Uyên ở phía sau nàng đang dùng một loại ánh mắt soi xét nhìn chằm chằm nàng.

" Ngươi...Ngươi là người nào?! " Có thể tiếp được một kích toàn lực của bốn người bọn họ, tu vi người này....Bọn họ tuyệt đối không phải đối thủ!

Nguyên Sơ cười càng thêm đắc ý, khi biến ảo nàng đã cố tình biến ra ngũ quan bình thường, nét mặt khôn khéo, nhìn ra vài phần đường hoàng.

" Hỏi rất hay, ta là ai? Ta đương nhiên là người giữa đường thấy chuyện bất bình làm anh hùng cứu mĩ nhân! "

Người Tiết gia không cam lòng, người cầm đầu trẻ tuổi tức giận nói: " Tiền bối có lẽ không biết, nữ nhân kia cố ý làm vỡ trăm năm linh dịch khó cầu của Tiết gia ta. Chẳng lẽ chúng ta không thể tìm nàng tính sổ? "

" Cái này.... " Nụ cười của Nguyên Sơ cứng đờ, nàng không biết Kỉ Hồng Nhan này lại gây chuyện!

Bất quá nàng sửng sốt một chút liền phe phẩy quạt, ra vẻ lắm tiền nhiều của nói: " Trăm năm linh dịch? Chẳng lẽ tạo hóa ngọc lưu li dịch? Đúng là khó cầu a, như vậy đi, ta đổi với các ngươi thứ này. "

Nàng nói xong, cây quạt vung lên, một cái bình nhỏ liền hướng đối phương bay qua, người cầm đầu bên Tiết gia tiếp nhận, vừa thấy vẻ mặt liền thay đổi, giây tiếp theo liền thu cái bình vào trong ngực, vô cùng cẩn thận.

Người chung quanh tò mò muốn chết, cũng không biết người vừa nhìn đã lợi hại này cho Tiết gia thứ tốt gì.

Nguyên Sơ bình tĩnh phe phẩy quạt cười: " Như vậy đủ rồi chứ? "

Tiết gia cho nhau một cái ánh mắt, lập tức không còn thái độ hùng hổ như vừa nãy, ngược lại còn làm một lễ vãn bối: " Vậy là đủ rồi, vừa rồi chúng vãn bối mạo phạm, mong tiền bối bỏ qua. "

" Không sao không sao, không có việc gì đâu, các ngươi trở về đi! "

" Vâng, chúng vãn bối xin cáo lui. "

Nguyên bản một hồi tuồng đằng đằng sát khí bởi vì sự xuất hiện của người thần bí này mà tan thành mây khói, Lệ lão trong thức hải đột nhiên nói: " Tuy rằng nam nhân này chưa thấy qua, nhưng mà vì sao lại cảm thấy có điểm quen thuộc? "

Dạ Trầm Uyên không nói gì.

Nguyên Sơ xử lí xong chuyện của Tiết gia, quay đầu lại, đầu tiên hướng Kỉ Hồng Nhan bước qua.

" Vị tiểu mĩ nhân này bị sợ hãi, không biết tại hạ có vinh hạnh mời ngươi đi Phương Hương các quý nhất bản thành, ăn một bữa cơm, uống một hồi rượu? "

Nàng tự tin chính mình khuôn mặt biến ảo tuy rằng phi thường bình thường, nhưng mị lực không người có thể sánh, ai ngờ Kỉ Hồng Nhan liếc cũng không liếc nàng một cái, ngược lại vội vàng lao về phía Dạ Trầm Uyên, vẻ mặt thẹn thùng nói: " Vừa rồi đa tạ ngươi, ngươi tên Dạ Trầm Uyên đúng không? Ta tên Kỉ Hồng Nhan, ngươi đã cứu ta hai lần! " Nguyên Sơ nháy mắt mất hứng, hai má theo bản năng phồng lên, rõ ràng nàng mới là người cứu, có thể đừng cảm tạ Dạ Trầm Uyên được không?

Bộ dạng nàng lắc lắc mặt dừng ở trong mắt Dạ Trầm Uyên, làm cho ánh mắt hắn càng thêm thâm trầm.

Dạ Trầm Uyên cúi đầu nghĩ nghĩ, trực tiếp dời đi tay Kỉ Hồng Nhan, tiến lên vài bước, trang trọng hướng Nguyên Sơ hành lễ:

" Vãn bối Dạ Trầm Uyên, đa tạ tiền bối vừa ra tay tương trợ. "

Mặt Nguyên Sơ lúc này mới thay đổi, quạt phe phẩy càng thêm dao động, trong lòng vui mừng!

Vẫn là đồ đệ nàng lễ phép nhất!

" Khụ, không có gì, ta vừa rồi là muốn cứu tiểu mĩ nhân kia thôi, ngươi là nhân tiện, khụ, nhân tiện! "

Dạ Trầm Uyên nghe vậy, trong mắt tràn ngập ý cười: " Xin hỏi tiền bối xưng hô như thế nào? "

Xưng hô a.... Nguyên Sơ nhe răng cười: " Ta họ Nhạc, danh Trầm Câu, ngươi cứ gọi ta là Nhạc huynh. "

" Được, Nhạc huynh. "

Một bên Kỉ Hồng Nhan cắn khăn không cam lòng nhìn chằm chằm Nguyên Sơ, thật là! Đây là sự tình kiểu gì, không nhìn nàng mà đã vội vàng câu dẫn tiểu thiếu niên sao?!

Mà hai người đang nói chuyện với nhau thật không phát hiện, Nguyên Sơ thu cây quạt lại, cười nói: " Sắc trời không còn sớm, chúng ta đi Phương Hương các ngồi đi, ta lớn hơn so với các ngươi, lần này ta mời! "

Dạ Trầm Uyên suy nghĩ, thấp giọng nói: " Vậy từ chối là bất kính. "

Vậy mà không hỏi một chút đến ý kiến của Kỉ Hồng Nhan, đại mĩ nữ Kỉ Hồng Nhan lại được một phen tức giận!
Rất nhanh, rượu rót được ba lần, ba người dần dần say, trong lúc đó Kỉ Hồng Nhan không ngừng phóng mị nhãn hướng đến Dạ Trầm Uyên, nhưng Dạ Trầm Uyên lại giống như mù không nhìn thấy, chỉ kéo Nguyên Sơ cùng nhau nói chuyện phiếm.

Nguyên Sơ nguyên bản nghĩ hắn nhận ra mình, nhưng thấy hắn vẻ mặt thản nhiên, không có gì là bất ổn mới buông lỏng nghi ngờ.

Cũng đúng, nàng vì không muốn Dạ Trầm Uyên và Lệ lão không nhận ra chính mình mà dùng Tiên giai pháp bảo Thiên Diệp Diện Cụ, dùng mặt nạ này, giả nam giả nữ đều được, hơi thở bình ổn, đến tu vi Nguyên Anh cũng nhận không ra.

Hơn nữa Lệ lão tuy rằng lợi hại, nhưng vẫn chưa khôi phục đến trình độ trước kia, tuyệt đối không nhận ra, mà Dạ Trầm Uyên càng là không thể.

Tưởng tượng như vậy, nàng yên tâm cùng đối phương nói chuyện phiếm, hóa trang siêu tốt!

Nhưng mà Kỉ Hồng Nhan lại bất mãn cực kì, hai nam nhân kia đều đem nàng xem như không tồn tại, vì thế nàng nghĩ đến cái gì, đột nhiên lớn tiếng nói:

" Đúng rồi! Nếu chúng ta hợp ý như thế này, cùng nhau đi Thiên Cực hồ được không? Nghe nói ba ngày trước trong Thiên Cực hồ có ánh sáng của bảo vật, có thể đi thử vận may! "

Nguyên Sơ tự nhiên không ý kiến, nàng lại đây chính là để chơi đùa, vì vậy gật mạnh đầu.

Nhưng mà Dạ Trầm Uyên lại nhíu mày nói với Kỉ Hồng Nhan:

" Kỉ tiên tử, ta không có ý định đi cùng ngươi, sau bữa cơm này vẫn mong ngươi đi trước thôi. "

Tươi cười của Kỉ Hồng Nhan đông cứng, sống nhiều năm như vậy, lần đầu có nam nhân bài xích nàng như vậy!

Nàng tức giận đến nắm chặt đũa, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

" Ngươi không muốn ta bồi cùng, chẳng lẽ muốn nam nhân này?! "

Nàng nói vốn chính là bốc đồng nói bậy, ai ngờ Dạ Trầm Uyên nhìn Nguyên Sơ một cái, lạ kì gật đầu.

" Nếu Nhạc huynh không chê. "

Thái độ chân thành của hắn làm Kỉ Hồng Nhan thiếu chút lật bàn đứng lên!

Nàng áp chế tức giận, dáng vẻ ủy khuất nói:

" Ta rốt cuộc như thế nào lại không bằng nam nhân này khiến ngươi chán ghét ta như vậy! "

Dạ Trầm Uyên thản nhiên liếc nàng một cái: " Ít nhất Nhạc huynh cũng không luôn bị người đuổi giết như ngươi. "

Nguyên Sơ nằm không cũng bị thương: "........ "

Kỉ Hồng Nhan vừa nghe đã biết Dạ Trầm Uyên ngại nàng phiền toái, nhưng mà thật vất vả tìm một cái thiếu niên hợp mắt, nàng thật sự không nghĩ buông tha, vì thế nàng lùi bước, hướng đến Nguyên Sơ phóng mị nhãn:

" Nhạc tiền bối, ngươi cũng nghĩ ta trói buộc các ngươi sao? "

" Này.... " Nguyên Sơ vừa tính nói chuyện đã bị Dạ Trầm Uyên kéo lại.

Chương 52

Edit: Asakari

Cần gì khó xử hắn?! Nàng khó xử hắn?!

Cái này làm Kỉ Hồng Nhan thật tức giận, nàng vỗ bàn đứng lên, trừng mắt nhìn!

" Dạ Trầm Uyên! Ngươi ghi hận chuyện ta hạ Tam Nhật Thôi Hồn hương với ngươi đúng không?! Có phải ngươi trong ảo cảnh đã thấy cái gì không nên thấy nên bây giờ mới xả giận với ta?! Ngươi rõ ràng cũng đâm ta một đao! "

Nàng không nói liền tốt, hiện tại nói ra, sắc mặt Dạ Trầm Uyên lập tức khó nhìn, Tam Nhật, Tam Nhật....!

Thấy Dạ Trầm Uyên một thân sát khí, Nguyên Sơ cả kinh, vội vàng đứng ra hòa giải:

" Ai nha, người trẻ tuổi không cần xúc động như vậy! Như vậy đi, ta mang cả hai người các ngươi đi Thiên Cực hồ, đừng cãi nhau nữa. "

" Tránh ra! Ai muốn đi theo ngươi! " Kỉ Hồng Nhan hai tay ôm ngực, xoay người.

Mà Dạ Trầm Uyên lại trực tiếp lôi kéo Nguyên Sơ đứng dậy: " Đi, ta đi cùng Nhạc huynh. "

" Còn nàng.... "

" Ta cùng nàng không quen. "

Dạ Trầm Uyên không quay đầu lại, dùng một loại khí lực mạnh mẽ túm Nguyên Sơ đi, Nguyên Sơ đành phải quay đầu cười ngượng ngùng với Kỉ Hồng Nhan.

Kỉ Hồng Nhan cũng bị tên đầu gỗ không hiểu phong tình này làm cho tức chết rồi!

Nàng tức giận lấy ngón tay xoa mi tâm mới chịu đựng không xúc động rút kiếm tiến lên, Dạ Trầm Uyên này tuyệt đối vẫn còn non, cũng không thông suốt, bằng không cũng không lạnh lùng như vậy!

Hơn nữa cùng với cẩu nam nhân kia muốn bỏ rơi nàng?! Nghĩ cũng đẹp lắm!

Tưởng tượng như vậy, Kỉ Hồng Nhan cắn răng đi theo, đánh chết không cho bọn họ cơ hội bỏ rơi mình, nàng cũng không tin trên đời này có nam nhân nàng không câu được!

Thấy Kỉ Hồng Nhan đi theo, Dạ Trầm Uyên chưa từng bài xích quá một người như vậy, nàng vì cái gì cứ phải đi theo mình?

Kỉ Hồng Nhan lúc trước phẫn nộ, hiện tại một lần nữa khôi phục tươi cười, quấn quít lấy Dạ Trầm Uyên hỏi đông hỏi tây, dùng hết sức đẩy Nguyên Sơ ra một bên, Nguyên Sơ sờ mũi, dấm chua thật kinh khủng a.

Rất nhanh bọn họ đã đến Thiên Cực hồ, lúc này bên hồ đã có không ít người, bọn họ có người đã xuống, cũng có người đang chuẩn bị đi xuống, lúc trước có người cũng đã thử tìm kì ngộ, nhưng đều tay không trở về.

Nguyên Sơ nhìn nơi này, nhớ tới ở đây có một tiểu truyền thừa của nam chủ, vì thế cười nói:

" Việc này không thể chậm trễ, chúng ta đi xuống thôi! "

Lúc này Kỉ Hồng Nhan lôi kéo Dạ Trầm Uyên nói: " Ngươi xem ngươi xem, cùng nhau đi, hắn lại nóng vội như vậy, rõ ràng là ham bảo vật! Tu vi cao vậy mà còn có lòng tham, chúng ta không cần phải đi cùng hắn, vạn nhất chúng ta có được bảo vật bị hắn giết đoạt bảo thì sao? "
Dạ Trầm Uyên liếc nàng một cái, đẩy tay nàng ra nhảy xuống dưới.

Kỉ Hồng Nhan thật tức giận, nhưng cũng không có biện pháp, cũng chỉ có thể nhảy xuống theo, tóm lại, nam nhân kia lai lịch không rõ, nàng nhất định phải chứng minh hắn có ý đồ xấu!

Sau khi đeo Tị Thủy châu, bọn họ có thể ở trong nước tự do di chuyển, mảnh thủy vực này rất kì quái, trong nước không có cá, cũng không có thủy quái, càng kì lạ chính là ngay cả bèo rong đều không có, nhưng càng đi xuống mặt nước càng hiện màu trắng ngà, bọn họ đã không thể nhìn thấy nhau được nữa.

Dạ Trầm Uyên bỏ qua Kỉ Hồng Nhan hướng tới phương hướng của Nguyên Sơ, nhưng ở trong nước, phương hướng của hắn dần lệch lạc, dần dần, tựa hồ bơi tới một cái địa phương cực lạnh, ngay tại thời điểm hắn muốn tìm tòi nghiên cứu, y phục trên người bị ai đó kéo lại.

Dạ Trầm Uyên quay đầu nhìn, giây tiếp theo, hắn bị người ôm vào trong lồng ngực.

" Đừng đi qua.... "

Bên tai truyền đến thanh âm phi thường ép thấp của Nguyên Sơ " Nơi đó có một Giao Băng đang ngủ. "

May mắn nàng tay mắt lanh lẹ, nguyên bản nam chủ bị Giao Băng này đuổi giết, đánh bậy đánh bạ mới đi vào bí cảnh, hiện tại trốn được liền phải trốn.

Rõ ràng là thanh âm nam nhân, nhưng cố tình Dạ Trầm Uyên lại nghe ra được ngữ khí quen thuộc, hắn nắm tay Nguyên Sơ.

" Được, ta nghe theo ngươi. "

Nguyên Sơ nháy mắt lo lắng, tiểu tử này có phải dễ bị lừa quá không, may mắn nàng ở đây, nếu không bị người xấu lừa đi mất thì thế nào?

Suy nghĩ xong, nàng căn cứ theo trí nhớ, mang theo Dạ Trầm Uyên lập tức hướng một chỗ bơi đi.

Đột nhiên lúc đó, bọn họ giống như đã đánh vỡ một cái kết giới nào đó, hai người cùng nhau dừng ở trên đất bằng, ngẩng đầu, phía trên là nước màu trắng ngà, ẩn ẩn có thể thấy người bơi qua lại tựa như tìm kiếm thứ gì đó, nhưng lại bỏ qua địa phương này. Mà bọn họ lại dễ dàng tìm được rồi.

" Đây là gì? "

Dạ Trầm Uyên nhìn quanh bốn phía, phát hiện nơi này giống như một cái Long cung nho nhỏ, nơi nơi đều là san hô và ngọc trai tinh mĩ, chúng vây quanh một tòa cung điện nhỏ, cung điện kia dùng thủy tinh chế tạo, trong suốt sáng bừng, đẹp không sao tả xiết.

" Đây là.... " Nguyên Sơ nghĩ nghĩ " Đây là tân phòng của Long Vương. "

Nguyên bản trước khi Dạ Trầm Uyên đến đây chỉ là một người tồn tại vô cùng yếu ớt, nhưng Dạ Trầm Uyên tại đây chiếm được truyền thừa, sau này khi vào nước liền không cần dùng Tị Thủy châu, hắn có thể giống như cá ở trong nước sinh tồn.

Nhưng mà Dạ Trầm Uyên lại vô cùng thích tòa cung điện nho nhỏ kia, đi về phía đó.

Trên đường, Nguyên Sơ cũng thuận thế đem chuyện xưa của cung điện này kể ra.

" Truyền thuyết vào thời kì Thượng Cổ, Long Vương tu luyện vạn năm dưới đáy biển, vì muốn cưới thê tử mà chuẩn bị tân phòng, tân phòng này chỉ có đẹp, không có tác dụng gì, bất quá cũng có vài điểm thú vị. "

Nguyên Sơ nói đến đây, hứng trí kéo Dạ Trầm Uyên đến trước cửa cung điện, trên cửa có vô số lưu quang tụ tập, cũng khắc trên đó một pháp trận cao thâm.

" Nhìn thấy cánh cửa này chứ, nghe nói chỉ có người đã có người trong lòng mới có thể đẩy cánh cửa này ra, nhưng lại nói tiếp, sau khi đẩy cánh cửa này ra sẽ xuất hiện một cái gương, có thể cho ngươi nhìn thấy diện mạo người ngươi yêu nhất. "

Đời trước Dạ Trầm Uyên đến được bảo điện này, bởi vì không thể đẩy ra được cánh cửa, cũng chỉ cảm nhận được một chút hơi thở yếu đuối của bảo vật nên cũng chỉ để trong Thiên Châu mặc kệ.

Nói đến kì quái, Long tộc đa phần đều thích thu thập đồ vật này nọ, tân hôn vậy mà lại không dùng tài liệu linh khí hiếm có thế gian đến chế tác tân phòng, cũng thật quỷ dị.

Dạ Trầm Uyên trái tim nảy mạnh, đột nhiên hỏi: " Sao lại vậy? "

"Sao lại vậy? "

Nguyên Sơ không nghĩ ra ý tứ của hắn là gì.

Dạ Trầm Uyên bình tĩnh nhìn nàng: " Chính là tân phòng này vì sao lại ở chỗ này? "

Tân phòng của Long Vương không phải nên ở Long cung sao?

" A, ngươi nói cái này à.... "

Nguyên Sơ luôn chỉ chú ý đến trọng điểm theo bản năng xem nhẹ chuyện tình yêu tiếp theo, lúc này Dạ Trầm Uyên hỏi, nàng mới vuốt cằm khổ sở suy nghĩ một phen, cuối cùng chậm rãi nói:

"......... Hình như là Long Vương thú một tân nương ở phiến hải vực khác, ngày tân hôn, hai phiến hải vực náo nhiệt phi phàm, nhưng vị tân nương kia không có đợi được Long Vương, bởi vì trên đường đón dâu Long Vương đã chết. "

Chương 53

Edit: Sênh Mai

Dạ Trầm Uyên không hỏi đối phương thế nào lại biết được đoạn chuyện xưa này, chỉ là nghẹn họng hỏi, "Hắn vì cái gì chết?"

Nguyên Sơ xin lỗi gãi gãi sau gáy, "Cái kia, bởi vì ta đối với loại câu chuyện tình này không có hứng thú, cho nên về sau như thế nào ta cũng không nhớ rõ haha..."

Dạ Trầm Uyên không nói gì, ánh mắt chậm rãi chuyển mắt hướng về phía cửa.

Nhất định trong lòng có tình yêu mới có thể mở ra sao?

Nghĩ đến việc này, hắn đột nhiên đưa tay ra.

Nguyên Sơ thấy thế, ở một bên cười nói, "Được rồi, đừng uổng phí khí lực, ngươi đẩy không ra..."

Một chữ được ngăn ở cổ họng! Bởi vì Dạ Trầm Uyên đời trước cả đời cửa cũng mở không được, lúc này đây, thế nhưng trước mắt nàng cửa lại từ từ mở ra!

Chỉ nghe lâu dài ầm một tiếng, thật giống như một đoạn câu chuyện thức tỉnh, có ánh sáng theo khe cửa phát ra, đưa bọn họ bao phủ trong đó.

Cằm Nguyên Sơ muốn rớt trên mặt đất, sao Dạ Trầm Uyên có thể mở cửa được? Điều này không khoa học?! Trên cửa có phong ấn, không phải là để lâu mất tác dụng rồi chứ?

Sớm biết vậy vừa rồi ta cũng phải thử một chút, bởi vì nghe nói chỉ có người đẩy cửa ra, bên trong có một chiếc gương, có thể nhìn thấy hình dáng của người mình thương!

Mà Nguyên Sơ không biết ràng lúc này Dạ Trầm Uyên trong lòng có bao nhiêu kinh hãi, căn bản hắn đối với tình cảm bản thân cảm thấy có một tia may mắn, mà khi hắn nghĩ đến nụ cười của Nguyên Sơ, cánh cửa liền dễ dàng mở ra, tim hắn đập càng lúc càng nhanh, cơ hồ không thở nổi!

Vô số cảm xúc cuồn cuộn mạnh mẽ bị áp chế, Dạ Trầm Uyên nhìn nam tử bên cạnh mặc thanh y, dùng hết khí lực, mới khắc chế chính mình.

"Chúng ta vào xem."

"A? Tốt, tốt!" Nguyên Sơ lấy lại tinh thần, ngây ngốc đi theo vào, trong lòng lại nói thầm, cửa này lâu năm không tu sửa thì không đúng lắm mà trên còn có phong ấn nữa, Dạ Trầm Uyên có thể mở cửa, chẳng lẽ trong lòng hắn kỳ thật có người thích?

Nhưng mà trước mắt gặp phải người tương đối xuất sắc cũng chỉ có Kỷ Hồng Nhan, chẳng lẽ Dạ Trầm Uyên là một người ngoài lạnh trong nóng miệng nói không nhưng trong tâm lại có ý? Có phải là trong lòng đang vướng bận cô nương kia hay không?

Mang theo hàng vạn câu hỏi nghi vấn trong lòng, Nguyên Sơ theo Dạ Trầm Uyên đi vào, lại phát hiện, trước mặt là một cái gương vô cùng lớn!

Đối diện với tấm gương, hình ảnh hai người bọn họ phản chiếu trong đó, trừ việc dùng để soi hình ảnh thì làm gì có công năng nào thần kỳ đặc biệt nữa, cái gì mà người mở cửa có thể nhìn thấy hình ảnh người mình yêu chứ.

Nguyên Sơ đi qua, gõ gõ, phát hiện chính là một gương đồng hết sức bình thường, một tia linh khí cũng không có, truyền thuyết cái gì, đùa ta à? Vậy mà được người đời truyền đi thần kỳ như vậy hóa ra đều do người ta tưởng tượng thêu dệt nên sao?

Nguyên Sơ mải mê thất vọng so sánh thì khi Dạ Trầm Uyên nhìn đến gương đột nhiên bắt đầu thất thần, đúng thật trong gương chỉ có hình ảnh hai người họ nhưng lại là hình ảnh hắn và sư phụ, điều này làm cho hắn một bên tay chợt xiết chặt!

Sau đó liền nghe Nguyên Sơ nói.

"Xem ra nơi này cũng chẳng có gì thần kỳ, chúng ta đi xung quanh tìm xem, tìm được thứ tốt chia ba bảy thế nào? Dù sao cũng là ta mang ngươi tìm đến nơi này." Dạ Trầm Uyên bất động, thật lâu sau, hắn hít một hơi thật sâu.

"Tiền bối, ta không cần gì khác, chỉ muốn tòa cung điện, có được không?"

Nguyên Sơ kỳ quái nhìn hắn, "Thứ này mặc dù soi tốt, nhưng là chỉ có tác dụng làm vật bày trí, ngươi giữ làm gì?"

Dạ Trầm Uyên cúi đầu nói, "Chỉ là... ta rất muốn có… nó."

Chẳng hiểu sao lúc Nguyên Sơ nghe được Dạ Trầm Uyên từng câu từng chữ nói "Rất muốn nó", cả người tê rần. Nàng đột nhiên có loại ảo giác, phảng phất đối phương nói "Nó"* là chỉ chính mình.

*Nó (它) ở đây đồng âm với từ Nàng (她): Có thể hiểu câu ở đây Dạ Trầm Uyên nói có nghĩa:”Rất muốn nàng” nên Nguyên Sơ cảm giác như nói bản thân mình

"Ạch... Thật ngại quá! Như vậy đi, cung điện này cho ngươi, thứ khác chúng ta vẫn là chia ba bảy."

Nguyên Sơ nghĩ rằng, cung điện này ở dưới nước lâu như vậy chỉ để Dạ Trầm Uyên tìm thấy chắc chắn là dành cho hắn rồi, chung quy sau này Dạ Trầm Uyên có mấy cơ duyên hầu như đều ở trong nước.

Nghĩ như vậy, bản thân nàng lại cảm động, đột nhiên cảm thấy mình trên con đường tu luyện này càng ngày càng cao, mọi người đều nói lão bà nô, nữ nhi nô, nàng sao cảm giác mình có chút khuynh hướng đồ đệ nô?

Dạ Trầm Uyên nghe nàng nói như vậy, không nói gì, chỉ gật gật đầu. Sau đó bọn họ liền bắt đầu chia nhau tìm kiếm, thấy Dạ Trầm Uyên đi, Nguyên Sơ cũng không vội vàng đi tìm bảo vật, nơi này chính là một cái tiểu truyền thừa, nàng đời trước tuy rằng thích cùng nam chính đoạt gì đó, nhưng vẫn chướng mắt nơi này, vừa rồi nói chia ba bảy chỉ theo thói quen thôi.

Nghĩ vậy, nàng phẩy quạt trong cung điện quay mặt đi, cũng không biết trong tân phòng có đẹp hay không. Nàng đi vào, phát hiện bên trong thật sự còn có Động Thiên khác, nội thất gì cần có đều có, tạo hình quỷ phủ thần công, Nguyên Sơ cầm ấm rượu hợp cẩn trên bàn nghi lễ lắc lắc, bên trong còn chứa chất lỏng, không khỏi cảm thán, nếu là mấy thứ này có thể sử dụng như nguyên liệu thì tốt rồi; như vậy là xong

Trang trí lộng lẫy, thật sự là lãng phí.
Nàng tiếp tục đi vào trong, mà bên ngoài, Lệ Lão hỏi Dạ Trầm Uyên.

"Sao ngươi lại ra ngoài? Trong cung điện nói không chừng còn có bảo bối khác?"

Không thấy Dạ Trầm Uyên trả lời, hắn che lồng ngực của mình, sắc mặt thập phần căng thẳng, sau đó chống tay lên san hô thở dốc, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang nghĩ cái gì.

"Ngươi làm sao vậy?" Lệ Lão thấy tình huống không đúng; lập tức nóng nảy, "Kỳ quái, tâm tình của ngươi phập phồng thật kịch liệt!"

Bởi vì linh hồn Lệ Lão trong đầu Dạ Trầm Uyên cho nên cố gắng cảm thụ, vẫn có thể cảm nhận được tâm tình Dạ Trầm Uyên, lúc này hiển nhiên hắn không thể nào bình tĩnh được!

Dạ Trầm Uyên nhắm mắt lại, không phải kích động, hắn chỉ khó chịu, cảm thấy vô cùng khó chịu!

Lúc trước mẫu thân bị mang đi, hắn hận, hận chính mình vô dụng.

Lúc trước bị tộc nhân khi dễ, hắn không cam lòng, cho nên chuyên tâm tu luyện để trở nên mạnh mẽ.

Lúc trước bị đuổi giết, hắn phẫn nộ, ngay cả chết còn không sợ!

Nhưng từ đó đến nay, hắn lần đầu tiên khó chịu đến vậy! Đó là một loại áp lực từ sâu linh hồn sinh ra chua xót, là khiến tay chân đau đến bất đắc dĩ.

Đáng buồn đau lòng lẫn lộn, nỗi thống khổ của hắn một chữ không nói nên lời!

Từ giây phút đầu tiên Nguyên Sơ bắt đầu xuất hiện, hắn liền có cảm ứng mãnh liệt, rõ ràng nàng đã hóa thân thành người khác, nhưng là chỉ cần nàng xuất hiện, nàng chính là tiêu điểm ánh mắt hắn, cho dù Lệ Lão nói nàng là người xa lạ, hắn vẫn cảm nhận được sự thân thuộc.

Mà gương mặt trong tấm kính kia đã xác nhận trực giác của hắn!

Đẩy cửa ra liền có thể nhìn đến khuôn mặt người mình thương... Nhưng hai gương mặt trong đó, rõ ràng chỉ có hai người là hắn cùng Nguyên Sơ!

Bởi vì nàng là người hắn yêu nhất, cho nên mặc kệ nàng biến thành bộ dáng gì đi nữa, hình ảnh nàng cũng sẽ phản chiếu lên tấm gương, cũng như khẳng định nói cho hắn biết, nàng chính là người hắn yêu nhất…

Nhưng vì cái gì?!

Dạ Trầm Uyên ôm ngực từng chút một ngồi chồm hổm xuống, ôm thật chặt chính mình.

Rõ ràng hắn đã quyết định từ bỏ! Dùng thời gian hai tháng sửa lại tâm tình, liều mạng tu luyện mới khống chế được tưởng niệm của chính mình, vì sao nàng lại xuất hiện! Tại vì sao nàng lại xuất hiện?!

Sự xuất hiện của nàng trong nháy mắt, dễ dàng dập tắt tất cả cố gắng của hắn, nôi nhớ tương tư từ sâu thẳm trong lòng cùng khát vọng giống như thủy triều đem hắn bao phủ. Hắn, thật sự quyết định muốn từ bỏ!!!

.

Chương 54

Edit: Sênh Mai

Ngay lúc Dạ Trầm Uyên liều mạng khắc chế chính mình, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai!

Là âm thanh của Nguyên Sơ!

Dạ Trầm Uyên cả kinh, một giây sau, cả người hắn di chuyển đến nơi Nguyên Sơ kêu cứu, tốc độ này, làm Lệ Lão cũng ngơ ngẩn cả người!

Dạ Trầm Uyên vừa mới sử dụng thuận thuấn di? Rõ ràng Kim Đan Kỳ mới có thể miễn cưỡng sử dụng thuấn di mà? Ta không hoa mắt đó chứ?

“Huynh làm sao vậy?!" Dạ Trầm Uyên lòng nóng như lửa đốt xông tới, nhưng nhìn một màn trước mắt lại sững sờ đứng tại chỗ.

"A? Ngươi đến rồi? Nhanh nhanh cứu ta ra đi!Ngọc trai phiền toái này ta đánh nó không được!" Nguyên lai Nguyên Sơ chạy đến trong tân phòng, nguyên bản tính nhảy lên giường nằm thì phát hiện không có giường mà chỉ có một ngọc trai rất lớn, Nguyên Sơ tò mò, nằm vào bên trong một chút, phát hiện rất mềm mại, ai ngờ một giây sau, ngọc trai khép mạnh lại, nàng dùng hết khí lực cũng đẩy không ra, thật sự là gặp quỷ.

Dạ Trầm Uyên quỳ một gối xuống cạnh bên ngoài ngọc trai, vỏ ngọc trai lớn màu hồng nhạt kịch liệt lắc lư trái phải, đoán chừng là Nguyên Sơ ở bên trong đang quyền đấm cước đá.

Vừa rồi tâm tình hắn sắp nổi điên nháy mắt liền thả lỏng, thấy nàng như thế, có chút dở khóc dở cười.

Sư phụ của hắn chính là như vậy, luôn thích giày vò người khác, luôn ép hắn lún vào sâu hơn, vậy mà hắn vẫn vui vẻ chịu đựng, chẳng thể than vãn.

Oán khí vừa nãy cũng tan thành mây khói, dù cho cố gắng trước đây bị nàng đánh nát, hắn cũng không thể trách nàng, bởi vì nàng đáng yêu như vậy.

Dạ Trầm Uyên trong đầu hỏi Lệ Lão, "Lệ Lão, đây là ngọc trai gì vậy, vì sao huynh ấy tu vi cao như vậy, lại mở không ra?" Lệ Lão nghĩ nghĩ, đột nhiên nở nụ cười, "Xem ra chúng ta đều bị cái này cung điện lộng lẫy làm lóa mắt, cung điện này vẫn còn đồ tốt! Ngọc trai này là báu vật trời sinh ở dưới biển sâu, Long tộc thích nhất dùng nó làm giường tân hôn.”

"Long tộc thành thân cũng giống như phàm nhân, phải trải qua rất nhiều cửa ải mới có thể lấy được tân nương, mà ngọc trai này chính là cửa ải cuối cùng. Đêm tân hôn, tân nương núp ở bên trong, chờ tân lang đến, muốn quỳ một chân xuống trước ngọc trai, và hôn nó một cái, nếu ngọc trai cảm nhận được tân lang thật lòng với tân nương trong bụng nó, thì mới mở nắp ra. Nếu phát hiện tân lang không thật lòng với tân nương thì sẽ đóng nắp thật chặt. Thế nên, ngọc trai này được gọi là..."

Dạ Trầm Uyên nghe được phương pháp mở ra, không đợi Lệ Lão nói xong, liền nhẹ nhàng hôn vào phía trên ngọc trai, mà môi hắn trong nháy mắt chạm vào ngọc trai, lớp vỏ ngoài hồng nhạt đột nhiên biến thành màu hồng đậm kiều diễm ướt át, thật giống như bộ dạng đang thẹn thùng, sau đó run run rẩy rẩy mở ra.

"Lão vừa mới nói nó tên là gì?" Dạ Trầm Uyên cảm thấy nó rất có ý tứ, cười cười chờ Lệ Lão nói tiếp.

Mà Lệ Lão toàn bộ linh hồn đều cảm thấy không ổn!

Gọi là gì à? Đây chắc chắn là ngọc trai đồng tâm giả rồi?!!!

Bên trong Nguyên Sơ cũng vẻ mặt mộng mị, vừa rồi ta ở bên trong loay hoay rất lâu mà ngọc trai vẫn không mở ra, sao Tiểu Uyên Uyên vừa đến thì lại mở ra rồi?

Dạ Trầm Uyên đưa tay về phía nàng, trong mắt mang theo mỉm cười, "Đi, chúng ta cùng đi tìm bảo bối." Nguyên Sơ theo bản năng đưa tay ra,thời điểm bị Dạ Trầm Uyên lôi kéo ra ngoài đầu óc có chút mông lung... Chẳng lẽ Dạ Trầm Uyên kỳ thật lợi hại hơn ta? Cho nên tùy tiện ngọc trai cũng mở ra? Hay chỉ cần nam nhân hôn nó là nó sẽ mở nắp?

Mà bề ngoài Dạ Trầm Uyên bình tĩnh, bên trong đang bị Lệ Lão điên cuồng phê bình!

"Chuyện vừa nãy là sao thế này? Vì sao ngươi hôn ngọc trai, thì nó lại mở nắp? Đó là ngọc trai đồng tâm mà!! Chẳng lẽ ngươi lại thích một nam nhân?! Chuyện khi nào?! Ngươi mới quen biết hắn bao lâu mà đã thích hắn rồi?! Ngươi có xứng đáng với ơn nuôi dưỡng của ta và sư phụ ngươi không?!"

Dạ Trầm Uyên khóe miệng nhẹ cong lên, "Ta cũng không biết tại sao lại mở ra đươc, ta cũng thấy rất kỳ quái."

Lệ Lão thấy hắn không giống nói dối, lúc này mới chậm rãi tỉnh táo lại.

Ảo giác, trước đó nhất định đều là ảo giác! Dạ Trầm Uyên sao có thể thích nam nhân? Nhất định là truyền thuyết kia gạt người, chung quy ngọc trai đồng tâm nếu là thật có thể thử thách thật lòng hay không, vạn nhất đêm tân hôn tân lang mở không ra chẳng phải là nực cười hay sao? Hôn lễ này còn dám kết không!

Cho nên để tránh cho xấu hổ, ngọc trai này thuộc tính hẳn là nam nhân hôn đều có thể mở ra!

Nói như vậy, đúng thật là cái ngọc trai háo sắc!

Bọn họ đi ra, Dạ Trầm Uyên vung tay lên, thập phần vội vàng lại trân trọng, đem cung điện thuỷ tinh trước mắt thu vào trongThiên Châu

Không nghĩ đến, cung điện vừa thu lại, bí cảnh dưới nước đột nhiên lay động, kết giới trên đỉnh đầu cũng sinh ra gợn sóng, Nguyên Sơ thấy không ổn, những người tìm bảo vật bên ngoài nhất định rất nhanh sẽ phát hiện nơi này!

Tìm được nơi ẩn giấu, trực tiếp đẩy Dạ Trầm Uyên đến phía sau bụi san hô, Dạ Trầm Uyên còn chưa phản ứng kịp, liền bị cái gì hấp dẫn sau đó biến mất. Sau khi làm xong hết thảy, trước mắt Nguyên Sơ đạo quang chợt lóe, quả nhiên có người phát hiện rung chuyển, xông vào.

"Không nghĩ vẫn bị người khác đoạt trước!" Nhóm đầu tiên chạy tới tìm bảo vật, thấy Nguyên Sơ đến sớm hơn so với bọn hắn có chút không cam lòng.

Mà khi bọn họ nhìn không ra tu vi hiện tại của Nguyên Sơ, đều phẫn nộ từ bỏ, tản ra, tìm kiếm xem xung quanh còn lọt lưới đồ tốt nào không.

Tu tiên giới người có thể tu luyện thành công, phần lớn là bởi vì cẩn thận,việc giết người đoạt bảo này, sẽ không dễ dàng xuống tay.

Như vậy cũng tốt, nàng còn có thể tiết kiệm được một chút khí lực, Nguyên Sơ lấy ra cây quạt phẩy phẩy.

Kỳ thật trong bí cảnh này vẫn có một ít thứ tốt, chung quy bọn họ vừa mới đều không thể cướp đoạt, chỉ tiếc hiện tại nàng cần canh chừng Dạ Trầm Uyên, không thì ai dám đoạt đồ của ta? Tuy rằng mấy thứ này ta chưa dùng tới, nhưng lưu trữ bán linh thạch cũng rất tốt nha, ai, đau lòng!

Ngay lúc nàng đang tiếc hận những tiểu bảo vật kia, một đạo hồng ảnh hướng về phía nàng xông tới!

"Này, ngươi có nhìn thấy Dạ Trầm Uyên không?"

Kỷ Hồng Nhan nhìn Nguyên Sơ từ trên xuống dưới đều không vừa mắt, câu hỏi cũng mang theo mùi thuốc súng.

Nhưng mặc kệ, Nguyên Sơ đối với người lớn lên dễ nhìn luôn luôn có mười phần kiên nhẫn, lúc này, nàng tựa như không nhìn thấy bộ dạng Kỷ Hồng Nhan đang trừng mắt, cười tủm tỉm nói, "Hắn tìm được truyền thừa, khả năng là một lát nữa mới có thể đi ra ngoài."

Kỷ Hồng Nhan lúc này mới mi tâm hơi nhíu, gặp người xâm nhập nơi bí cảnh càng lúc càng nhiều, Kỷ Hồng Nhan nghĩ nghĩ, lôi kéo Nguyên Sơ đi đến phía sau một chỗ đá ngầm, có chút nghiêm túc nói.

"Ngươi nói thật đi, tu vi ngươi cao như vậy, vì sao muốn bám theo chúng ta?"

Ta là tới xem kịch nha!

Nguyên Sơ cười hắc hắc, đối diện khuôn mặt xinh đẹp của Kỷ Hồng Nhan, liền nói, "Bởi vì... Ta cảm thấy tiên tử lớn lên rất xinh đẹp."

"Cho nên, ngươi muốn theo đuổi ta!"

Kỷ Hồng Nhan nhướn mày thật cao, nàng nhìn bộ dạng tầm thường của Nguyên Sơ nếu vứt xuống trong đám người cũng tìm không ra, nhẫn tâm đưa ra quyết định!

.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau