MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 46 - Chương 50

Chương 45

*dục hác nan điền (欲壑难填): Lòng tham không đáy, tham vọng khó thỏa mãn.

Edit: Asakari

Nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Nguyên Sơ, Dạ Trầm Uyên nắm lấy tay nàng, vẻ mặt lạnh lùng.

Mà Lệ lão ở một bên hoàn toàn không chú ý tới cảm tình biến hóa của hắn, cảm khái nói:

" Cái khác không nói, tiểu nha đầu này đối với ngươi thật tốt! Ta lúc nãy vài lần bảo nàng ngăn cản ngươi, để ngươi buông tha Trúc Cơ, nàng chính là không chịu, còn dùng phương thức này để cổ vũ ngươi. Không nghĩ tới, ngươi vậy mà còn sống qua Tứ Cửu Thiên Kiếp, chờ nàng tỉnh, ngươi nhất định phải đối đãi thật tốt với nàng! "

Lệ lão bình thường hay cùng Nguyên Sơ tranh cãi ầm ĩ, nhưng kì thật lão rất thích tiểu nha đầu này, tuy nàng không chịu bái lão làm sư phụ, nhưng lão đã ngầm coi nàng như tiểu tôn nữ* mà yêu thương nàng.

*tiểu tôn nữ (小孙女): Cháu gái nhỏ.

Nếu là trước kia Dạ Trầm Uyên nghe thấy lời nói này khẳng định sẽ vỗ ngực cam đoan nói: " Ta nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt! "

Nhưng hôm nay hắn lại không nói gì.

Hắn dùng linh khí giúp Nguyên Sơ khai thông, chờ đan dược phát huy hết tác dụng mới bế nàng cùng nhau vào linh tuyền ngâm. Vừa vào linh tuyền, linh khí tinh thuần chảy vào cơ thể, mi tâm Nguyên Sơ giãn ra một chút.

Lôi điện xuyên thân mặc dù rất đau, nhưng đối với Nguyên Sơ mà nói, thương tổn tạo thành cũng không tính là lớn, dù sao tu vi của nàng cũng cao như vậy, nếu như hôm nay Dạ Trầm Uyên trải qua là Kim Đan lôi kiếp, Nguyên Sơ cũng không dám làm bậy.

Nói tóm lại, nàng làm việc vẫn biết chừng mực.

Dạ Trầm Uyên ôm nàng không chịu buông tay, linh tuyền xung quanh bọn họ lành lạnh, có thể làm cho người ta ngưng thần tĩnh trí, nhưng cũng không thể làm cho hắn tĩnh tâm, cõi lòng hắn đang thật loạn.

Lệ lão có chút kì quái bay quanh bọn họ: " Làm sao vậy? Vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp, ngươi như thế nào không cao hứng? "

Kia chính là Tứ Cửu Thiên Kiếp a! Nếu để cho người khác biết tuyệt đối đi vào lịch sử, Lệ lão sống mấy vạn năm cho tới giờ còn chưa có nghe qua đột phá Trúc Cơ có lôi kiếp là Tứ Cửu Thiên Kiếp, này cũng chứng minh tiềm lực của Dạ Trầm Uyên vô cùng khủng bố!

Dạ Trầm Uyên dựa vào vách linh tuyền, thấp giọng hỏi: " Lệ lão, sư đồ là như thế nào? "

Lệ lão khó hiểu nhìn hắn.

" Ý nghĩa của sư đồ rất nặng sao? "

Lệ lão tưởng hành động của Nguyên Sơ hôm nay đã làm Dạ Trầm Uyên xúc động nên không khỏi cười nói.

" Đương nhiên rất nặng. " Lệ lão thở dài " Tu tiên vốn nghịch thiên mà đi, giẫm đạp lên thi thể mà bước lên cao, cừu nhân càng ngày càng nhiều, đến cuối cùng chỉ có ba loại người đối đãi với ngươi thật lòng. "

Thanh âm Lệ lão nghiêm túc: " Một là tử nữ *, bọn họ là huyết nhục của ngươi, là hi vọng của ngươi. Hai là đạo lữ, đó là người sẽ cùng ngươi đi hết một đời. Ba chính là sư môn... " Lão tựa như nhớ lại điều gì đó, không khỏi nở nụ cười.

*tử nữ (子女): Ý chỉ con cái. " Người tu tiên phần lớn tính tình lạnh bạc, lợi ích tối thượng, nhưng chỉ có sư phụ của ngươi, không nhìn vào quan hệ huyết thống của ngươi mà tận tâm bồi dưỡng ngươi, khi ngươi gặp nạn sẽ không quản tương trợ, đây là một loại quan hệ thoát khỏi huyết thống, là sự tồn tại vượt trên cả thân nhân, là người xứng đáng để ngươi cả đời kính trọng. "

Đây cũng là lí do vì sao ở tu tiên giới, quan hệ sư đồ so với quan hệ phụ tử quan trọng hơn rất nhiều.

Ruồng bỏ song thân là bất hiếu, ruồng bỏ sư môn là bất trung bất nghĩa bất nhân bất hiếu!

Lời nói của Lệ lão không làm cho Dạ Trầm Uyên thả lỏng, ngược lại càng làm cho hắn thêm khó chịu!

Nguyên Sơ tuyệt đối là một sư phụ tốt, nàng nhìn qua giống như tùy hứng, nhưng mà chỉ điểm cho hắn, trợ giúp cùng quan tâm hắn, mỗi cái nàng đều làm được tốt nhất!

Ngược lại, hắn là một đồ đệ tồi, bởi vì trong lòng hắn có một cái động, một cái động chỉ có nàng mới có thể bù vào, nhưng dù cho ôm nàng trong ngực hắn cũng cảm thấy không đủ, có lẽ tên gọi của cái động đó là ---- dục hác nan điền.

Hắn đối Nguyên Sơ, là dục hác nan điền.

Loại tình cảm này không phải đến từ quan hệ sư đồ, hắn nên làm gì bây giờ?

~ * ~

Một ngày sau, Nguyên Sơ cuối cùng cũng tỉnh!

Nàng vừa tỉnh lại, tựa như mãn huyết sống lại, hoàn toàn nhìn không ra bộ dáng đáng thương mình đầy thương tích lúc trước.

" Sư phụ! " Dạ Trầm Uyên trước tiên kìm chế nàng " Thương thế của người còn chưa tốt lên, đừng đứng lên. "
Nguyên Sơ mở to mắt sững sờ nhìn hắn, sau đó kinh hỉ hỏi: " Ngươi đã là Trúc Cơ? "

Nguyên Sơ vô cùng đắc ý, phải biết tu tiên là nghịch thiên mà đi, càng là kinh thế yêu nghiệt, đứng trước thiên kiếp càng phải chịu nhiều đau đớn hơn! Mà Dạ Trầm Uyên ở đột phá Trúc Cơ vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp, điều này đồng nghĩa với việc ông trời muốn loại bỏ hắn nhưng không thành công, cuối cùng chỉ có thể buông tha yêu nghiệt này, mà nàng là sư phụ của yêu nghiệt, cực kì có mặt mũi!

Dạ Trầm Uyên rũ mắt, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, dùng thanh âm dịu dàng dễ nghe hỏi nàng.

" Sư phụ, người cao hứng sao? "

Nguyên Sơ nằm trên giường ngọc vội vàng gật đầu!

" Cao hứng a! Ngươi bằng vào tự thân mình vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp! Các Phong chủ khác của Vạn Kiếm tông mà biết tuyệt đối hâm mộ ta! "

Tuy rằng cuối cùng là nàng cùng Dạ Trầm Uyên vượt qua lôi kiếp, nhưng vì bảo đảm hắn có thể nhận được lễ rửa tội của thiên kiếp, nàng cái gì cũng chưa làm, chỉ là cổ vũ hắn mà thôi. Nói cách khác, Dạ Trầm Uyên thật sự tự mình vượt qua kiếp nạn, thu được phục sinh.

" Đều là công lao của người. " Lời nói của Dạ Trầm Uyên là thật, lúc trước trong phút giây đó hắn đã cảm thấy chống đỡ không nổi nữa, nếu không phải đang ôm nàng, nếu không phải có nàng trong lồng ngực làm lực lượng, hắn căn bản không thể chống đỡ cho đến cuối cùng, tất cả biến hóa của hắn đều là nhờ nàng.

Nghĩ đến đây, hắn lại nhớ đến tình cảnh lúc trước Nguyên Sơ ôm hắn, trong nháy mắt lôi điện xuyên thân, hắn có cảm giác đã cùng nàng hòa hợp nhất thể.

Quá trình tuy thống khổ, nhưng ở trước thiên kiếp có một người nguyện cùng mình sống chết không rời, gắt gao ôm chặt, đó chính là hạnh phúc.

Nguyên Sơ thần kinh thô không phát hiện ra Dạ Trầm Uyên khác thường, nàng vỗ vai của hắn, còn chân thành nói: " Không, đây đều là thành quả do ngươi kiên trì! "

Nói đến đây, nàng đáng thương hề hề xoa bụng mình: " Này...Trước không nói đến cái này! Có đồ ăn không? Ta thật sự đói a.... Ta cảm giác nguyên khí của ta bị thương, chỉ có thịt nướng của Tiểu Uyên Uyên mới có thể trị khỏi a! "

Nàng nói xong, vẻ mặt mong chờ nhìn Dạ Trầm Uyên, hắn nhìn đôi mắt long lanh mang theo ý cười của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ tươi cười sáng lạn khiến hắn suýt chút nữa cúi người hôn lên!

Không...không thể!

Dạ Trầm Uyên đột nhiên đứng lên, giống như chạy trối chết.

" Ta...ta đi chuẩn bị đồ ăn cho sư phụ! "

Nguyên Sơ hồ nghi nhìn hắn, khoát tay: " Đi đi! Nhớ nướng nhiều thịt linh thú, ta từ từ ăn! "

Dạ Trầm Uyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đáng yêu của nàng, muốn nói lại thôi, cuối cùng xoay người rời khỏi Thiên Châu.

Sau khi hắn đi, Nguyên Sơ có chút kì quái hỏi Lệ lão ở bên cạnh: " Ta như thế nào lại cảm thấy Tiểu Uyên Uyên là lạ, hắn vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp mà một chút cao hứng cũng không có? "

Lệ lão gật đầu: " Ta cũng thấy hắn mất hứng... "

Chương 46

Edit: Asakari

Hai người trầm mặc, đột nhiên, Nguyên Sơ vỗ tay!

" Ta đã biết! "

" Ngươi biết gì? "

Nguyên Sơ cười nói: " Bởi vì chúng ta chưa có nói qua Tứ Cửu Thiên Kiếp có bao nhiêu đáng sợ, cho nên Tiểu Uyên Uyên cho dù vượt qua cũng không cảm thấy quá mức thành công! "

" Có đạo lí.... " Lệ lão sờ cằm " Lúc trước hắn khai huyệt khiếu thứ hai, phản ứng của chúng ta cũng quá lãnh đạm, cho nên hắn cũng cảm thấy khai huyệt khiếu không có gì là giỏi giang.... "

Nguyên Sơ nhìn lão: " Cái đó....Không phải chúng ta đã dưỡng Tiểu Uyên Uyên thành rất khiêm tốn rồi chứ? "

Lệ lão gật đầu, lo lắng nói: " Về sau ra ngoài sẽ không bị người khác khi dễ chứ? "

Dạ Trầm Uyên ở bên ngoài Thiên Châu: "....... "

Tuy rằng ở bên ngoài, nhưng chỉ cần ngưng thần cũng có thể nghe được đối thoại bên trong Thiên Châu, hắn nhất thời không biết nói gì.

Ai ngờ hắn đi ra không lâu đã bị một nữ tử bắt được: " Tìm thấy ngươi rồi! "

Thời điểm Dạ Trầm Uyên đi, Kỉ Hồng Nhan đã dùng bí pháp lấy một tia hơi thở của hắn, lúc nàng dưỡng thương tốt rồi đi tìm hắn, hắn lại giống như mất tích vào hư vô.

Kỉ Hồng Nhan đoán hắn có không gian giới tử gì đó, quả nhiên không cần nàng đợi lâu, hơi thở biến mất đã xuất hiện.

Dạ Trầm Uyên nhìn người đã từng giúp đỡ hắn, sửng sốt hỏi: " Vị đạo hữu này tìm ta có việc gì sao? "

Hắn còn đang vội nướng thịt cho sư phụ!

Kỉ Hồng Nhan nhìn hắn, xác định hắn đối với nàng không có cảm tình gì khác, không khỏi thất vọng, nhưng sau đó hứng thú đối với hắn càng thêm mãnh liệt!

" Tiểu muội muội lúc trước đi cùng ngươi đâu? Ở trong không gian giới tử của ngươi sao? Không tồi a, ngươi mới Trúc Cơ đã có không gian giới tử rồi! "

Dạ Trầm Uyên cau mày, hắn không tính cùng nàng nhiều lời, nhưng Kỉ Hồng Nhan cứ bám lấy hắn, hơn nữa nàng tốt xấu gì cũng là tu vi Kim Đan, hắn đuổi không được, chỉ có thể không quan tâm.

Hắn hết sức chuyên chú săn thú, cố gắng chọn linh thú mập mạp đầy thịt, nhưng linh thú đã già, hắn nhìn cũng không nhìn.

Kỉ Hồng Nhan không ngờ nàng có ngày gặp phải đãi ngộ này, ở Ma giới, nam nhân khiến nàng theo đuổi vô cùng hiếm có! Ở Linh giới, nam nhân cũng ham phong tình ngoại bang trên người nàng, nàng ngoắc tay đã đi tới.

Liền ngay cả La Hâm trước đó đuổi giết nàng, ngày hôm qua gặp, nàng nghĩ biện pháp chế trụ hắn, lại đùa giỡn hắn một phen, kết quả tên kia chạy trối chết, nhưng hiện tại một thiếu niên nàng lại không theo đuổi được, không có đạo lí!

Chẳng lẽ do còn là thiếu niên nên chưa thông suốt?
Không đúng.... Thiếu gia của đại gia tộc, mười hai tuổi đã bắt đầu dạy dỗ mấy cái này, người tu tiên giới so với phàm giới thông suốt nhiều hơn, các loại công pháp song tu khắp nơi, nàng không tin thiếu niên mười bốn tuổi không hiểu! Khoan đã...

Thiếu niên nào cũng có xuân tình, nàng chẳng lẽ không phù hợp với mẫu người của hắn?

Dạ Trầm Uyên săn thú xong bắt đầu nướng thịt, bởi vì sợ khói lửa làm ngột ngạt Nguyên Sơ, hắn tính toán ở bên ngoài nướng xong hết mới mang vào. Hắn đang dùng nước tẩy rửa thịt linh thú, Kỉ Hồng Nhan đột nhiên nhảy vào trong nước, bóng dáng mất tích, sau đó từ trong nước bước ra trước mặt hắn....

Thanh thủy xuất phù dung, mà đây vốn không phải phù dung, là anh túc. Kỉ Hồng Nhan bộ dạng vô cùng đẹp, chẳng trách nam nhân nhìn đến nàng đều bị nàng câu lên giường, nàng có một ánh mắt ma mị, thời điểm nhìn thấy ai đều có thể khiến xương cốt người đó như nhũn ra.

Mà Dạ Trầm Uyên cau mày, thầm nghĩ tới một cái trọng điểm, đó là trong nước có máu của linh thú, nàng không cảm thấy tanh sao?

Yên lặng xoay người nướng thịt, hắn không biết nữ nhân này định làm gì, nhưng phải thời thời khắc khắc đề phòng nàng.

Kỉ Hồng Nhan không phục, nàng cúi đầu nhìn chính mình, đôi gò bồng đào căng tròn chọc người muốn đui mù mắt, thiếu niên này chẳng lẽ bị mù sao?

Nàng không cam lòng, không ngừng từ trong nước ngoi lên.

Thấy Dạ Trầm Uyên nhóm lửa nướng thịt, nàng đi qua, cởi từng kiện y phục của mình.

" Ngươi đang làm gì? " Lúc này, Dạ Trầm Uyên rốt cục mới mở miệng.

Kỉ Hồng Nhan có chút đắc ý, nàng mị hoặc nhìn hắn, cười duyên nói: " Ngươi không thấy sao? Y phục bị ướt, ta đương nhiên phải cởi ra hong khô. "

Nàng nói xong còn cố tình lộ ra thân hình mị hoặc sau lớp áo mỏng, triển lộ ra vẻ mặt mềm mại nhất, nhiều năm phong lưu, nàng tự nhiên biết nơi nào nên lộ nơi nào không mới có thể khiến nam nhân cầm lòng không được.

Hơn nữa, nàng coi trọng thiếu niên này, muốn cùng hắn giao hợp, dạy cho hắn phong tình thì có gì không đúng? Nàng làm quá mức rõ ràng, nháy mắt làm cho ánh mắt của Dạ Trầm Uyên thâm trầm.

" Mặc lại quần áo, lập tức biến mất khỏi mắt ta! "

Kỉ Hồng Nhan cứng đờ, lần đầu tiên có người đối với hấp dẫn của nàng không khách khí như vậy! Một trận gió thổi tới, nàng chỉ mặc áo mỏng lạnh run rẩy, mà Dạ Trầm Uyên một chút cũng không nhìn đến làm cho thể diện của nàng hung hăng bị giẫm đạp!

Cái gì vậy chứ! Kỉ Hồng Nhan suy sụp hỏi: " Ngươi bị mù sao? "

Dạ Trầm Uyên lạnh lùng quét mắt nhìn nàng một lượt, ánh mắt giống như đang nhìn thấy vật thể thường.

Kỉ Hồng Nhan tức giận đến run người, Dạ Trầm Uyên coi thường chính là vũ nhục lớn nhất đối với mị lực của nàng!

Nàng không phục hùng hổ bước từng bước: " Chẳng lẽ ta không đẹp sao? Hay là tiểu đệ đệ ngươi không thông suốt? Tỷ tỷ có thể miễn phí dạy ngươi a.... "

Dạ Trầm Uyên lui về sau nửa bước, nhìn nữ tử trông mười bảy mười tám tuổi, chiều cao không sai biệt lắm so với mình ở trước mặt, bình thản hỏi.

" Vị đạo hữu này có thể không gây cản trợ cho ta sao? "

Hắn cau mày, hình như có chút không kiên nhẫn: " Hơn nữa ta không cảm thấy bộ dạng của ngươi có gì bất đồng so với ta, nhưng mà ngươi thật sự rất phiền phức. "

Nói xong, hắn ngồi xuống đi xiên thịt, bỏ lại Kỉ Hồng Nhan trần nửa thân trên thật giống như một kẻ ngốc đứng ở đó.

Nàng bị ghét bỏ, triệt để ghét bỏ.

Nghĩ đến lúc trước, thời điểm nàng chủ động, nam nhân đều giống như điên lên mà bổ nhào đến người nàng, nàng không phải chưa có câu qua cấm dục mĩ nam, nhưng chưa từng khó khăn giống như Dạ Trầm Uyên.

Nghĩ đến đây, nàng xấu xa cắn răng nghĩ thầm.

Ngươi không thích ta? Ta khiến cho ngươi muốn cầu thích ta cũng không được!

Vì thế, ngay tại lúc Dạ Trầm Uyên cúi đầu nướng thịt, Kỉ Hồng Nhan đột nhiên dựa sát vào, hắn cả kinh, ngay sau đó một đoàn sương màu hồng phấn đập vào mặt! Hắn tuy rằng đúng lúc ngừng hô hấp, nhưng chút sương này giống như có sinh mệnh hướng đến thân thể của hắn mà chui vào!

Bởi vì trước đó Kỉ Hồng Nhan từng giúp đỡ hắn, lại không có sát khí, cho nên Dạ Trầm Uyên không nghĩ tới nàng sẽ hạ độc, nhưng lại không phải độc trí mạng!

Kỉ Hồng Nhan thấy vẻ mặt hắn thay đổi, đắc ý dựa sát vào, híp mắt: " Ngươi đừng vội, đây là thứ tốt, tên gọi Tam Nhật Thôi Hồn hương, có thể khơi gợi dục vọng sâu nhất trong lòng ngươi hoặc chuyện tình ngươi muốn làm nhất. "

Dạ Trầm Uyên dục vọng dâng trào, hắn lùi hai bước, tính vào Thiên Châu, nhưng nhớ đến Nguyên Sơ còn ở trong đó, hắn không nghĩ để cho sư phụ nhìn thấy tình cảnh hiện giờ của hắn, hơn nữa dược đối phương hạ, hắn cơ hồ đã đoán ra đó là gì...

Đôi lời editor: Tội Kỉ tỷ tỷ, câu ai không câu lại câu trúng nam chủ đã không hiểu phong tình còn có người trong lòng, đáng tiếc lần này hạ dược lại giúp Tiểu Uyên Uyên hiểu ra rồi =))))

Chương 47

Edit: Asakari

Kỉ Hồng Nhan càng thêm đắc ý: " Chấp niệm không khơi gợi sẽ sinh ra tâm ma, ta đang giúp ngươi, ngươi hẳn là cấm dục tiểu mĩ nam, ở sâu trong nội tâm ngươi hẳn là có cái gì ma quỷ nhỉ? "

Ánh mắt Dạ Trầm Uyên sắc bén! Cho tới nay hắn đều là ôn hòa vô hại, đột nhiên lộ ra ánh mắt tràn ngập sát khí làm Kỉ Hồng Nhan da đầu run lên, giây tiếp theo, một đạo vết máu bắn tung tóe, nàng lùi bước ôm lấy ngực, đôi mắt đẹp trừng to!

Nàng cư nhiên bị một Trúc Cơ làm bị thương!

" Cút!! "

Chủy thủ đen tuyền bị Dạ Trầm Uyên nắm trong tay, khóe mắt hắn đỏ lên, đôi mắt sâu không thấy đáy cũng ẩn hiện một tia đỏ ửng, khiến dung mạo tựa trích tiên nguyên bản của hắn trở nên yêu nghiệt, nhất là vài giọt máu bắn trên mặt hắn, thật giống như hồng mai trên tuyết trắng, khiến hắn càng thêm đẹp!

Kỉ Hồng Nhan vốn vô cùng phẫn nộ! Nàng là Kim Đan vậy mà bị Trúc Cơ làm bị thương, hơn nữa vết thương này nuốt mấy khỏa đan dược đều không khép lại được, nhưng giờ khắc này nhìn Dạ Trầm Uyên gắt gao tập trung, hắc ám giấu trong đáy mắt, vẻ mặt dữ tợn này làm tim nàng đập nhanh, thân thể đã không còn là của chính mình.

Dạ Trầm Uyên nắm chủy thủ chỉ nàng, lưng đứng thẳng, ngón tay tái nhợt.

" Đừng bắt ta lặp lại lần hai. "

Kỉ Hồng Nhan lui về phía sau, cảm thấy cực hạn nguy hiểm cùng hấp dẫn, nàng lần đầu tiên trong đời làm ra hành động chạy trối chết!

Lòng của nàng trước nay chưa từng kịch liệt như vậy, gương mặt của Dạ Trầm Uyên cũng khắc thật sâu trong tim nàng!

Người này, nàng chú định rồi!

Thấy Kỉ Hồng Nhan rốt cục đi rồi, tàn nhẫn trong mắt Dạ Trầm Uyên cũng thu liễm, nhắm mắt lại, lại trở thành bộ dáng nhu thuận không có hại, cũng là bộ dáng Nguyên Sơ yêu thích khiêu khích.

Mà lúc này nghe Lệ lão kể Nguyên Sơ không ngừng hỏi: " Sau đó như thế nào?! Bọn họ ra sao?! "

Tưởng tượng đến cảnh Kỉ Hồng Nhan hạ chiêu trí mạng " Tam Nhật Thôi Hồn hương " với Dạ Trầm Uyên, Nguyên Sơ nhịn không được kích động, đồ vật kia không nghi ngờ chính là xuân dược đệ nhất, dục vọng sâu trong lòng bị phóng đại cực hạn, chỉ có thánh nhân mới có thể thờ ơ.

Lệ lão biểu tình cổ quái nói: " Tiểu Uyên đánh cho người ta chạy.... "

" Cái gì?! "

Nguyên Sơ cũng hiện biểu tình cổ quái.

Lệ lão lại nói: " Hắn tấn công người ta bằng chủy thủ trong thời gian ngắn không thể khép lại vết thương. "

"!!! "

Nguyên Sơ nhất thời không biết nói gì, nàng cảm thấy tiểu đồ đệ của mình lại lần nữa chạy trên con đường cẩu độc thân, sống chết kéo lại cũng không được!
" Ai nha, không được rồi, nhức đầu quá! Mau, mau gọi nghịch đồ kia vào đây! "

Nguyên Sơ khoa trương ôm đầu, nhưng tình trạng hiện tại của Dạ Trầm Uyên thật sự không tốt cho lắm.

Ma hương đệ nhất Ma giới – Tam Nhật Thôi Hồn, tác dụng của nó so với văn thư miêu tả càng thêm đáng sợ, dục niệm dù có chôn sâu đến mấy cũng bị nó từng chút từng chút câu ra, lấp đầy thức hải.

Dạ Trầm Uyên khóe mắt càng ngày càng đỏ, cái loại đỏ ửng này làm hắn càng thêm kinh tâm động phách, đáng tiếc không có người nào thưởng thức.

" Lệ lão... " Hắn khó khăn gọi Lệ lão, bởi vì Lệ lão ở trong thức hải hắn nên hai người họ có thể trực tiếp trao đổi trong thức hải.

" Làm sao vậy? "

Lệ lão nhìn tình huống bất thường của hắn, chỉ là không biết chấp niệm trong lòng của hắn là cái gì.

Môi Dạ Trầm Uyên đỏ lên, đôi mắt cũng vậy, hắn nặng nề dựa lưng vào một đại thu, ngửa đầu, nặng nề gằn từng chữ: " Hiện tại đưa cho ta Bảo Ngọc hồ lô đã thu được! "

Lệ lão sửng sốt một chút, Nguyên Sơ thấy lão biểu tình không đúng, liền hỏi: " Làm sao vậy lão quỷ? "

Lệ lão trừng mắt liếc nàng, lại cau mày nói: " Tiểu Uyên hắn...Nói ta đưa cho hắn Bảo Ngọc hồ lô... "

" Ôi chao?! "

Nguyên Sơ mở to hai mắt kinh ngạc " Bảo Ngọc hồ lô không phải là một khối lập phương năm mặt sao, có khác gì với quan tài đâu, hắn muốn làm gì? "

Nói đến đây, nàng liền cười: " Ta đã biết, hắn hẳn là sợ trong ba ngày tới chấp niệm trong lòng của hắn bùng nổ, đến lúc đó sẽ bị mất mặt? Thật là, ta là sư phụ của hắn, có cái gì thẹn thùng chứ!" Ngươi nói với hắn, cứ bảo hắn vào trong Thiên Châu đi, bất kể xảy ra cái gì ta cũng sẽ không cười hắn! "

Dạ Trầm Uyên nghe xong lời Lệ lão thuật lại, hai mắt đang nhắm đột nhiên mở to, hắn nhìn chằm chằm vào một gò đất cao, đi qua, dùng mấy quyền tạo ra một cái động, sau đó tự đi vào, đặt Lăng Thiên thuẫn chắn ở bên ngoài, đem mình giấu đi.

Hành động của Dạ Trầm Uyên dọa sợ Lệ lão, cũng dọa đến Nguyên Sơ, giây tiếp theo, nàng từ trong Thiên Châu đi ra, nhìn đến Lăng Thiên thuẫn, còn chưa đến gần đã nghe thấy thanh âm căng thẳng của hắn.

" Đừng đến đây!! "

Nguyên Sơ theo bản năng dừng cước bộ, sau đó thanh âm Dạ Trầm Uyên lại trở nên phi thường trầm thấp, còn mang theo một tia van xin.

" Sư phụ....đừng đến đây.... "

Nguyên Sơ thập phần lo lắng, Tam Nhật Thôi Hồn hương khơi gợi dục vọng sâu nhất trong lòng mỗi người, nhưng cũng không thống khổ cho lắm, vì cái gì thanh âm hắn lại thống khổ như vậy? Chẳng lẽ không phải là Tam Nhật Thôi Hồn hương?

Tưởng tượng như vậy, nàng càng nóng nảy: " Cái đó...Tiểu Uyên Uyên, ngươi trước tiên đi ra, ta xem qua ngươi có vấn đề gì. Ta là sư phụ của ngươi a.... "

Nàng lại tiến thêm vài bước nữa, ngón tay đã đặt trên Lăng Thiên thuẫn, chỉ cần dời cái này đi nàng có thể thấy được Dạ Trầm Uyên rồi.

" Đừng, sư phụ! "

Dạ Trầm Uyên vội vàng ngăn cản hành động của nàng, nàng chưa hiểu rõ nên cũng không dám tùy tiện phá vỡ tấm chắn.

Nàng đứng ở bên ngoài, hắn đang quỳ, cách nhau một tấm chắn, Dạ Trầm Uyên có thể cảm nhận rõ ràng độ ấm từ ngón tay nàng truyền đến, hắn đem tay mình cũng đặt vào vị trí đó, trong mắt là tham niệm không che giấu cùng dục vọng vặn vẹo!

" Sư phụ.... " Tâm hắn vừa động, Lăng Thiên thuẫn liền trở nên trong suốt, bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài, bên ngoài lại không thấy bên trong.

Thấy Nguyên Sơ trên mặt lo lắng, nhưng bởi vì hắn không đáp ứng liền đứng ở đó không nhúc nhích, Dạ Trầm Uyên cảm thấy nàng thật sự rất đáng yêu, hắn rất muốn.... Rất muốn nhào về phía nàng, tận tình nhấm nháp nàng a!

Hắn liếm đôi môi đỏ mọng đẹp đẽ, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm Nguyên Sơ.

Cuối cùng lí trí vẫn chiến thắng, hắn biết hiện tại mà lao ra, không chỉ có không chiếm được bảo bối yêu thương mà còn khiến nàng cách càng xa hơn! Tưởng tượng đến sau này Nguyên Sơ sẽ không để ý đến hắn, trục xuất hắn khỏi sư môn, không bao giờ...cười với hắn nữa, cũng không ôm hắn hay quấn quít lấy hắn đòi ăn, hắn liền thấy tim đau như dao cắt.

Hai loại thống khổ bất đồng điên cuồng lăng trì thần kinh của hắn, hắn nhắm chặt mắt, nhẫn tâm xoay người không nhìn nữa!

" Sư phụ, không cần lo cho ta. Ba ngày sau, ta sẽ ra ----- không cần, phá vỡ, tấm chắn. "

Hắn nói xong hoàn toàn không có thanh âm nữa, Nguyên Sơ gọi hắn vài tiếng, hắn cũng không đáp, mà khi nàng muốn đánh vỡ tấm chắn lại nhớ tới lời nói cuối kia của Dạ Trầm Uyên.

Chương 48

Edit: Asakari

Dạ Trầm Uyên tuy rằng là đồ đệ nàng, nhưng nàng cũng phải tôn trọng hắn, nếu như hắn đã muốn bế quan ba ngày, Nguyên Sơ không có biện pháp, chỉ có thể ở bên ngoài tấm chắn xếp bằng ngồi xuống.

Nghĩ thầm, hắn hiện tại trạng thái không tốt, nếu như gặp phải mãnh thú hay thứ khác thì làm sao? Vậy nên nàng sẽ bảo hộ hắn.

Nhưng mà, hắn rốt cuộc làm sao vậy? Vì cái gì cảm xúc trở nên kịch liệt như vậy?

Chẳng lẽ Tam Nhật Thôi Hồn hương khiến chấp niệm báo thù của hắn phóng đại, cho nên cả người hắn sát khí tăng vọt, sợ làm nàng bị thương mới tự cách lí chính mình?

Nếu thật sự như vậy, nàng phải làm như thế nào để Dạ Trầm Uyên sống tốt hơn?

Dạ Trầm Uyên ở trong không gian hắc ám dùng máu của mình vẽ một cái trận pháp ngăn Lệ lão rình trộm, Nguyên Sơ khi biết lão không thể nhìn đến động tĩnh của hắn, trong lòng càng thêm bất an, may mắn hắn cùng lão sinh mệnh tương liên, nếu hắn gặp chuyện không may, nàng còn kịp thời cứu, vậy nên bảo hộ ở ngoài.

Một lần này là ba ngày.

Dạ Trầm Uyên không biết mình làm sao sống qua ba ngày, mà không, ba ngày này đối với hắn không có gì là thống khổ, bởi vì khát vọng trong lòng hắn bị phóng đại đến vô tận, thời gian ba ngày như bị vây trong mây mù.

Tay vừa động, xiềng xích cũng động, Dạ Trầm Uyên lúc đó sợ mình sẽ lao ra, nên thời điểm còn lí trí đã dây xích trói mình lại, lúc này tỉnh táo lại, xuyên thấu tấm chắn nhìn ra bên ngoài, quả thật đã trông thấy người hắn luôn tâm tâm niệm niệm.

Nguyên Sơ không có tích cốc, đồng dạng nàng cũng cần giấc ngủ, nhưng ba ngày này nàng ngồi ở đó không ăn không uống, không hề nhúc nhích, tuy rằng đối với thân thể không có ảnh hưởng nhưng nàng cũng sẽ vô tận mệt mỏi...

Hiện tại, nàng ngồi xếp bằng, mày nhăn lại, mắt to tròn nửa khép rồi lại mạnh mẽ mở ra, hiện nhiên đã tới cực hạn.

Hơn nữa nàng tu vi rất cao, vài năm trôi qua nàng cũng không cao lên nhiều, như trước vẫn là cánh tay nhỏ chân nhỏ, hiện giờ vây thành một đoàn, đáng yêu miễn bàn, cũng đáng thương cực kì.

Dạ Trầm Uyên cảm thấy ngọt ngào, bởi vì nàng để ý mình nhiều như vậy, tuy rằng nàng chưa từng nói ra, mỗi chi tiết nhỏ đều thấy rất rõ ràng, nhưng trong hắn lại khổ sở.

Bởi vì sự để ý của nàng đối với hắn, cùng hắn đối với nàng, là hoàn toàn bất đồng.

Đúng vậy, ba ngày này, hắn hoàn toàn thấy rõ ràng nội tâm của chính mình, cũng sâu sắc ý thức được, hắn đối với Nguyên Sơ, vốn không phải là tình cảm sư đồ.

Cho nên sau này phải làm như thế nào?

Dạ Trầm Uyên sau khi thanh tỉnh tĩnh tọa một lúc lâu, hắn tuổi cũng không lớn, sơ ngộ tình triều, từ khi ngây ngô đến bây giờ, cũng dây dưa lâu như vậy.

Hắn muốn cùng Nguyên Sơ ở cùng một chỗ, làm như không có chuyện gì xảy ra, nhưng lại hiểu được, hắn đã biết rõ tâm ý của chính mình, chỉ sợ không bao giờ....có thể trở lại như lúc trước, mà nếu hắn quá phận, ảnh hưởng nàng phải chịu so với hắn còn nghiêm trọng hơn nhiều.

Khi hắn rốt cục suy nghĩ sau này phải làm như thế nào mới tốt, hắn mới thi triển Tẩy Trừ thuật, tẩy rửa toàn bộ dấu vết khả nghi trên người hắn cùng hương vị trong động, mặc xong quần áo mới cởi bỏ tấm chắn.

Cơ hồ trong nháy mắt khi tấm chắn được dời đi, Nguyên Sơ lập tức đứng lên!

" Ngươi cuối cùng cũng đi ra! " Nàng vội vàng chạy qua, lôi kéo Dạ Trầm Uyên kiểm tra từ trên xuống dưới, có trời mới biết nàng ba ngày qua nhiều lần đã muốn vọt vào, nhưng sợ xúc động của mình sẽ xúc phạm đến hắn nên vẫn cố nén, hiện giờ thấy hắn bình an vô sự đi ra, nàng trong lòng cũng thả lỏng rất nhiều.

" Ngươi làm ta sợ muốn chết! "

Nàng hai tay treo ở trên người Dạ Trầm Uyên, ngửa đầu ủy khuất nói.

Dạ Trầm Uyên cúi đầu nhìn nàng, trong mắt là ôn nhu vô hạn....

Trước kia hắn còn có thể thu liễm, nhưng mà giờ khắc này, hắn không nghĩ tiếp tục thu liễm, tiếp tục áp lực chính mình.

" Ta không sao. Sư phụ thật lo lắng cho ta sao? "

" Đương nhiên lo lắng a! " Nguyên Sơ nắm bàn tay nhỏ, đấm nhẹ vào ngực hắn " Không nói một tiếng liền bế quan ba ngày, còn không thành thật nói ra chính mình bị làm sao! Chẳng lẽ tiểu yêu tinh kia còn hạ độc khác với ngươi? "

Nguyên Sơ nói xong, đưa tay chuẩn bị bắt mạch cho hắn, nhưng rất nhanh đã bị Dạ Trầm Uyên nắm cổ tay ngăn cản, hắn vẫn nắm tay nàng, không buông ra: " Không có, là nguyên nhân của bản thân ta. "

Nguyên Sơ hừ một tiếng, nàng quyết định từ hôm nay sẽ ghét bỏ Kỉ Hồng Nhan!

Bất quá không biết có phải nàng ảo giác hay không, nàng cảm thấy Dạ Trầm Uyên sau khi ra ngoài, khí chất trên người biến hóa.

Trước kia hắn là người tao nhã, đôi mắt kinh tuyệt liễm diễm luôn thấu triệt rõ ràng, khóe miệng mang theo nụ cười, là bộ dáng nhu thuận vô hại.

Nhưng hiện tại, nàng lại cảm thấy trong mắt Dạ Trầm Uyên có gì đó, tươi cười cũng không thuần túy như trước.... Cũng không biết ba ngày này hắn đã sinh ra loại ảo giác gì....
Nhưng mặc kệ thế nào, hắn vẫn là đồ đệ của mình là được rồi!

Nàng nhón chân vỗ bả vai hắn: " Tốt lắm, cái gì đã qua cứ cho qua đi.... Chỉ cần thân thể ngươi không vấn đề, ta liền không nói thêm gì nữa, ta biết trong lòng người đè ép rất nhiều chuyện, không muốn nói cũng không sao, ngươi chỉ cần biết rằng, ngươi muốn làm gì sư phụ là ta đều sẽ ủng hộ ngươi! "

Nguyên Sơ thầm nghĩ, trên người Dạ Trầm Uyên vẫn còn mang theo huyết hải thâm thù! Chờ thực lực đủ, hắn nhất định sẽ trở về trả thù, nàng cũng phải nhanh chóng tu luyện để mạnh hơn, sau đó còn cho đồ đệ một chỗ dựa nữa.

Nhưng lời của nàng lại khiến thân thể hắn cứng lại, hắn nhìn chằm chằm nàng, khó khăn hỏi:

" Ta muốn làm cái gì người đều ủng hộ sao? "

Nguyên Sơ không chút do dự gật đầu: " Cứ yên tâm mà làm đi! "

Khóe môi hắn không khỏi cong lên thành nụ cười, mắt phượng xinh đẹp nheo lại: " Ta muốn.... " Muốn hôn người một chút, như vậy được chứ?

" Ân? " Nguyên Sơ chờ mong nhìn hắn.

" Không có gì.... "

Dạ Trầm Uyên nhìn chằm chằm nàng nửa ngày, cu

ối cùng đưa tay lên đỉnh đầu của nàng, nhẹ nhàng xoa.

" Ta muốn một mình đi lịch luyện, được chứ? "

Nguyên Sơ ngây ngẩn cả người, nguyên bản Dạ Trầm Uyên xoa đầu làm nàng tức giận, nhưng giây phút này, nàng không tự chủ mà sững sờ.

" Ngươi muốn một mình đi lịch luyện? "

Dạ Trầm Uyên mím môi gật đầu.

Nguyên Sơ kì thật không nỡ, loại cảm giác này giống như hài tử mình vất vả nuôi lớn, khi đủ lông đủ cánh sẽ bay đi, sau đó vài năm không thể thấy một lần, một phong thư gửi về cũng không có và rất nhiều chuyện khác.... Bất quá nàng nghĩ đến cái gì đó, hai mắt sáng lên, khóe môi cũng hiện ý cười.

Nàng hếch mặt nói: " Có thể a! Ngươi muốn đi lịch luyện, cứ yên tâm đi đi a! Hành trình của ngươi đang rộng mở phía trước! "

Nàng nói xong, còn nhón chân vỗ vai hắn.

Dạ Trầm Uyên tuy rằng đoán được Nguyên Sơ sẽ đáp ứng, nhưng thấy nàng hào phóng như vậy, hắn vẫn cảm thấy hơi thất vọng.

Cũng không có cách nào khác, tu chân giới coi trọng truyền thừa, Vạn Kiếm tông còn là tông môn lâu đời, cực kì coi trọng quy củ bối phận, hắn nếu như muốn ở một chỗ với nàng, tông môn hẳn sẽ không dung bọn họ.

Chương 49

Edit: Asakari

Hắn không muốn hại Nguyên Sơ.

Cho nên hắn quyết định rời đi, cho mình và Nguyên Sơ một thời gian dài cách xa, cũng cho mình một cơ hội buông tay.

Hắn biết tình cảm rất dễ phai nhạt, ví dụ chính là tộc nhân từng sống chết tương trợ cuối cùng trở mặt thành thù, hắn ngay từ nhỏ đã hiểu rằng tình cảm chỉ trong một thời gian nhất định.

Nếu hắn rời đi một thời gian, có thể buông tay nàng, đối với nàng mà nói là kết quả tốt nhất, nếu không thể....

Dạ Trầm Uyên nhắm chặt mắt, bọn họ mới ở chung có vài năm, nhất định, nhất định sẽ được!

Bên này hắn tâm tình trầm trọng, cố gắng lựa chọn, bên kia Nguyên Sơ trong lòng lại rất vui mừng!

Nam chủ ra ngoài lịch luyện! Tình tiết truyện phải bắt đầu rồi!

Nhóm mĩ nữ sẽ xuất hiện! Bảo vật cũng cách không xa nữa!

Nguyên Sơ cúi đầu, bàn tính trong lòng không ngừng hoạt động! Chiếu theo " hiếu tâm " của Dạ Trầm Uyên, có bảo vật, kể cả nàng không ở bên cạnh cũng nhất định sẽ chia ba bảy thật tốt, trở về hiếu kính với nàng, nên vấn đề bảo vật này không cần phải lo lắng.

Nhưng nàng thật nhàm chán a!

Nếu quay về Vạn Kiếm tông, buổi sáng đều không ngủ được nhiều, còn không bằng dùng một thân phận khác đi theo Dạ Trầm Uyên, một là lịch luyện, hai là xem kịch vui, thật là đôi bên vẹn toàn!

Vì thế bọn họ ở trong Thiên Châu thương lượng thật tốt, cuối cùng quyết định Dạ Trầm Uyên một mình đi lịch luyện, Nguyên Sơ trở về Vạn Kiếm tông.

Trước mấy ngày ly biệt, Dạ Trầm Uyên đều trầm mặc, hắn nướng rất nhiều thịt để lại, khi Nguyên Sơ muốn ăn đều có thể ăn, linh quả điểm tâm cũng không thể thiếu, hắn chưa chuẩn bị gì cho mình, tất cả đều là chuẩn bị cho Nguyên Sơ.

Mà Nguyên Sơ cười tươi nhìn, mĩ thực a, ai ngại nhiều đâu?

Cuối cùng, khi Dạ Trầm Uyên phải đi, Nguyên Sơ kéo tay áo hắn, nói ra yêu cầu cuối cùng:

" Tiểu Uyên Uyên, ngươi đem khế ước cộng hưởng Thiên Châu giữa ta với ngươi giải trừ đi. "

Dạ Trầm Uyên mặt biến sắc, chẳng lẽ sư phụ kì thật tức giận, muốn cùng hắn phân rõ giới hạn?!

Không đợi Dạ Trầm Uyên nói, Nguyên Sơ đã vội vàng nói: " Ngươi ở bên ngoài lịch luyện, ta ở Vạn Kiếm tông, cho dù có khế ước ta cũng không thể vào Thiên Châu được. Ngươi hiện tại giải trừ, vạn nhất sau này nếu cần còn có thể cùng người khác khế ước, nói tóm lại cứ quyết định như vậy đi! Dù sao lúc sau ngươi về chúng ta sẽ lại lập khế ước lần nữa, nếu ngươi không đồng ý ta tức giận cho ngươi xem! "

Nàng bực bội lên sẽ thật dọa người đó! Lời nói của Nguyên Sơ chỗ nào cũng vì hắn suy nghĩ, nhưng Dạ Trầm Uyên nhíu mày, hắn không muốn giải trừ. Bởi vì khi có khế ước, hắn sẽ có cảm ứng với Nguyên Sơ, khoảng cách càng gần cảm ứng càng mãnh liệt, cho dù khoảng cách xa cũng có thể cảm ứng mơ hồ.

Nhưng Nguyên Sơ cứ luôn miệng yêu cầu, còn làm tư thế hắn không đáp ứng không được đi, hắn tâm không can tình không nguyện giải trừ khế ước, mà trong khoảnh khắc khế ước bị giải trừ, hắn cảm giác tim mình giống như bị khoét một khoảng trống, giống như chỉ cần bước đi, tia liên hệ cuối cùng giữa bọn họ cũng bị cắt đứt.

Nhưng Nguyên Sơ lại cười trong lòng, nếu không giải trừ khế ước, nàng đi theo Dạ Trầm Uyên rất dễ bị phát hiện, nhưng một khi khế ước bị giải trừ, lấy tu vi của hắn không thể nào nhìn thấu biến hóa của nàng, nói tóm lại, những việc cần làm nàng đều đã làm, tính toán ---- không bỏ sót!

Cuối cùng, dặn dò cũng đã dặn dò, Nguyên Sơ sau khi ăn no nê nhìn Dạ Trầm Uyên rời đi.

Bọn họ đã cùng nhau nhiều năm, sớm chiều ở chung, sung sướng bên nhau, lúc này đây tách ra, đừng nói Dạ Trầm Uyên, ngay cả Lệ lão cũng luyến tiếc:

" Ai..... Về sau thiếu nha đầu chết tiệt kia pha trò ở bên tai, có điểm không quen thuộc a.... "

Mà Dạ Trầm Uyên quay đầu lại liền nhìn thấy Nguyên Sơ đứng ở sườn núi hướng hắn vui vẻ vẫy tay.

Nàng chính là đơn giản như vậy, trên mặt vĩnh viễn tươi cười, tựa như không bao giờ hiểu được ưu sầu.

Nhưng hắn....lại bởi vì nàng mà ưu sầu.

Những ngày kế tiếp không có nàng bên cạnh, hắn làm sao vượt qua đây? Dạ Trầm Uyên chưa từng nghĩ đến vấn đề này, chỉ biết quyết định rời đi này đối với nàng là tốt nhất.

Nhưng mà hiện tại, hắn cả người chua xót khó chịu, giống như bị người bẻ gãy sương xườn, hô hấp khó khăn vạn phần.
Thôi, nàng còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, hắn còn có thể chờ nàng lớn lên, không phải sao?

Mang theo tràn đầy không nỡ trong lòng, Dạ Trầm Uyên hạ quyết tâm quay đầu đi, kế tiếp hắn nhất định phải cố gắng mạnh lên, mặc kệ thế nào, thời điểm hắn bái sư đã đáp ứng với sư phụ, về sau bảo vệ nàng thật tốt.

Tưởng tượng đến một ngày sư phụ tránh ở đằng sau hắn, được hắn che chở, Dạ Trầm Uyên liền cảm thấy tinh thần phấn chấn, thống khổ li biệt cũng tiêu tan không ít.

Dù sao xem bộ dạng của nàng, rời khỏi nàng một khoảng thời gian, hắn không cần lo lắng trong lúc hắn không ở mà có người thừa cơ tiến vào, cho nên hiện tại hắn nên bắt lấy cơ hội mạnh lên mới đúng.

Nguyên Sơ tự nhiên không biết tâm tư của Dạ Trầm Uyên, thấy hắn đi xa, nàng mới xấu xa nở nụ cười, trong lòng tính toán nàng phải biến thành bộ dạng nào mới không bị Dạ Trầm Uyên nhận ra đây? Nàng nhất định phải suy nghĩ thật tốt!

Hai tháng sau, ở trong thâm sơn.

Dạ Trầm Uyên ngồi xếp bằng ở dưới một tàng cây, đem tia hơi thở cuối cùng thu liễm, Lệ lão trong thức hải nói: " Không tồi, nhanh như vậy đã củng cố tu vi Trúc Cơ, sư phụ ngươi mà biết nhất định sẽ cao hứng! "

Mắt Dạ Trầm Uyên lóe ra tia sáng. Lệ lão là theo bản năng nhắc tới Nguyên Sơ, hắn làm sao lại không nhớ cho được?

Hắn cũng không dám nhớ lại ba ngày ảo cảnh kia, luôn không muốn nhắc đến nàng, chỉ cần thoáng nhớ tới tươi cười của nàng, thân thể không chỗ nào không nhớ tới nàng, cảm giác tương tư khắc cốt dĩ nhiên là cực kì gian nan.

Dạ Trầm Uyên thu hồi tâm tư, sau đó liền nghe Lệ lão nói: " Tốt lắm, phiến rừng này cũng không có linh thú gì lợi hại cho lắm, ngươi đi vào trong thành nghỉ ngơi cho thật tốt đi, cũng ăn nhiều vào, ngươi xem ngươi thực gầy a. "

Dạ Trầm Uyên gật đầu, sau đó đi đến một tòa thành không cách xa chỗ này cho lắm.

Ai ngờ vừa mới vào thành hắn đã nghe được rất nhiều lời đồn đãi.

" Nghe nói chưa? Vạn Kiếm tông có một đệ tử, tấn thăng Trúc Cơ trải qua Tứ Cửu Thiên Kiếp, so với Ma quân của Ma giới năm đó còn lợi hại hơn! "

" Điều này không có khả năng chứ? Tứ Cửu Thiên Kiếp, hắn mới Trúc Cơ làm sao chịu đựng được? Cho dù vượt qua cũng là có người chia sẻ lôi kiếp với hắn, nếu như chỉ có một mình chống đỡ, lôi kiếp kia không những không giúp hắn, còn thương tổn đến căn cơ của hắn, có cái gì để hâm mộ? "

" Nói nhảm, ngươi hẳn là không biết đúng không? Hắn chính là một mình chống đỡ! Tấn thăng Trúc Cơ có Tứ Cửu Thiên Kiếp, đây vẫn là lần đầu từ lúc khai thiên lập địa, xem ra Chư Thiên giới chúng ta vừa có một thiên tài! "

" A? Người đó là ai? Lợi hại như vậy! "

" Không rõ lắm.... Có người đi Vạn Kiếm tông hỏi, nhưng Vạn Kiếm tông vì bảo vệ hắn mà không nói, chỉ biết Hàn Kiếm Tôn giả sư phụ hắn tên là Nguyên Sơ, mà Nguyên Sơ này cũng không vừa, Nguyên Anh mười tuổi, ngươi đã nghe qua chưa?! "

Mọi người tấm tắc thảo luận, mà Dạ Trầm Uyên càng nghe càng nhíu mày, xem ra chuyện Trúc Cơ ngày đó của hắn là có người đã rêu rao ra bên ngoài?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau