MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 41 - Chương 45

Chương 40

Edit: Asakari

Nguyên Sơ xem thường trừng mắt!

" Cái lão biến thái ngươi đang nghĩ gì vậy?! Lão nương mới bảy tuổi!

Hiện tại tìm nam nhân, ngươi muốn ta chết sớm đúng không?! "

Lệ lão không cam lòng yếu thế: " Ngươi không phải tiểu lưu manh sao?! Nếu không phải ngươi ngồi đó không chịu đi, làm sao lại bị kích thích? "

Nếu không phải không mặc y phục, Nguyên Sơ thật muốn nhảy ra hung hăng đánh lão!

Mà Dạ Trầm Uyên ở bên kia đã hóa đá....

Sư phụ uống trà khơi gợi dục vọng ------ sư phụ nhìn cảnh Phương Điệp và nam nhân nên bị kích thích ----- Lệ lão nói sư phụ cần nam nhân.... Nói cách khác, sư phụ cần một nam nhân giống như kẻ đang " khi dễ " Phương Điệp đến " khi dễ " nàng?

Dạ Trầm Uyên mười một tuổi sau khi suy nghĩ thông suốt đến từng đốt ngón tay, khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn mĩ lập tức đỏ bừng! Nếu có thể, đỉnh đầu hắn chỉ sợ đã bốc hơi!

Vì thế Nguyên Sơ cùng Lệ lão đều quay đầu lại nhìn hắn.

" Ngươi làm sao vậy? " Nguyên Sơ kì quái hỏi " Đừng nói rằng hương vị của Điềm Quả thụ bên ngoài sẽ kích thích ngươi chứ? Không có khả năng a, quả đó phải ăn vào mới có thể khơi gợi dục vọng, nếu chỉ ngửi mùi hương sẽ không có ảnh hưởng. "

Dạ Trầm Uyên lúc này đã không thể đối mặt với Nguyên Sơ, vì thế hắn liền biến mất khỏi Thiên Châu làm cho hai người ở bên trong đều không hiểu gì.

Kết quả sau khi hắn đi ra càng thêm xấu hổ! Bởi vì cách đó không xa truyền đến thanh âm thở dốc làm cho thiếu niên choai choai như hắn ngay cả thở mạnh cũng không dám, hắn cuối cùng cũng hiểu thế nào là song tu, cũng như song tu đạo lữ khác sư đồ như thế nào.

Đó là thân phận so với sư đồ còn thân mật hơn!

Vẫn là Lệ lão nhìn hắn đứng ngây ngốc, động cũng không dám động, vì thế ở trong thức hải cảnh tỉnh hắn: " Khụ, hai tiểu oa nhi kia làm như vậy có lẽ do ăn nhầm Điềm Quả, nhưng nếu đốt bộ rễ của Điềm Quả thụ, bọn họ sẽ khôi phục lí trí. "

Dạ Trầm Uyên nghe xong vội vàng lấy bộ rễ của Điềm Quả thụ mang đi đốt, lúc này hắn đầu óc lộn xộn, vừa đốt rễ vừa nhắm mắt trầm mặc, giống như đang suy nghĩ vấn đề trọng yếu gì đó.

Quả nhiên khói do rễ cây bị đốt bay qua, Phương Điệp cùng nam nhân liền rất nhanh khôi phục lí trí, nhưng thời điểm bọn họ hoan ái cũng không phải không có ý thức, cho nên khi khôi phục lí trí không có hét chói tai hay vân vân, chỉ ngại ngùng tách nhau ra rồi mặc y phục vào.

Bởi vì Nguyên Sơ còn ở bên trong Thiên Châu tu dưỡng nên Phương Điệp chỉ thấy một mình Dạ Trầm Uyên, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, may mắn vị Nguyên đại nhân kia không ở đây, nếu không sẽ thật mất mặt a!

Dạ Trầm Uyên toàn bộ quá trình đều mặt nhiêm túc, chờ bọn họ thay xong y phục mới đứng trước mặt bọn họ.

Không đợi Phương Điệp mặt đỏ bừng giải thích cái gì đó, Dạ Trầm Uyên đã lên tiếng: " Sư phụ thấy ngươi đi hồi lâu mà chưa bóp nát ngọc bài, sợ ngươi gặp nạn nên phái ta đến đây xem. " Phương Điệp nghe vậy không khỏi liếc mắt về phía nam tử cường tráng kia, đúng lúc đối phương cũng nhìn nàng, hai người ánh mắt xúc động, lại hết sức triền miên, một cảnh này làm cho người vây xem là Dạ Trầm Uyên cảm thấy có lỗi cực kì.

" Khụ... " Phương Điệp cúi đầu, ngượng ngùng nói " Đa tạ Nguyên tiền bối lo lắng, ta trước đó gặp nguy hiểm, may mắn có vị đạo hữu này cứu giúp... "

Sau đó bọn họ vô tình ăn phải Điềm Quả, sau đó lại không thể miêu tả nữa.

Dạ Trầm Uyên cũng đoán được tình tiết tiếp theo, lúc này hắn có điểm nôn nóng, thời điểm hắn tính cáo từ rời khỏi, Phương Điệp lại lôi kéo hắn qua một bên.

" Tiểu ân công, phiền toái ngươi một việc được chứ? "

Dạ Trầm Uyên tưởng tượng đến tay nàng chạm vào người nam nhân kia... Có một loại xúc động muốn xé tay áo...

" Ngươi muốn làm gì? "

Phương Điệp thấp giọng nói: ".... Trước đó, ngươi hẳn là thấy hết rồi chứ? "

Dạ Trầm Uyên gật đầu.

Phương Điệp sắc mặt càng đỏ: " Chuyện này, có thể không nói cho Nguyên tiền bối không? "

" Vì sao? " Dạ Trầm Uyên khó hiểu hỏi.
Phương Điệp có chút thương cảm nói: " Tuy rằng ta cùng Nguyên tiền bối là không thể, nhưng ta không hi vọng trong lòng hắn lưu lại ấn tượng xấu về ta! Tóm lại, ngươi không hiểu đâu! "

Dạ Trầm Uyên liếc mắt nhìn nam nhân kia, đối phương có vẻ là người thật thà, vừa vặn đúng lúc người đó cũng nhìn qua, gã cười ngây ngô với Dạ Trầm Uyên, hiển nhiên một màn kia bị hắn nhìn thấy gã cũng xấu hổ.

" Vậy ngươi sẽ ở cùng một chỗ với người kia sao? "

Ma xui quỷ khiến thế nào Dạ Trầm Uyên lại hỏi vậy.

Thái độ của Phương Điệp vô cùng hào phóng: " Hắn a! Nhìn cách cử xử hắn thôi! Nếu như hắn là người tốt, kết làm song tu đạo lữ cũng không việc gì. "

Dạ Trầm Uyên cảm giác thế giới quan của mình lại một lần nữa bị phá vỡ, hắn cau mày hỏi: " Các ngươi đã xảy ra chuyện như vậy, ngươi còn có ý nghĩ sẽ bỏ rơi hắn mà đi? "

Phương Điệp cười, vươn tay gõ vào mi tâm Dạ Trầm Uyên: " Ngươi a, tuổi còn nhỏ mà sao lại cổ hủ như vậy? Chúng ta là người tu tiên, đương nhiên không giống với phàm phu tục tử nhân gian, bị người đoạt lần đầu sẽ vì hắn mà không tìm phu quân, suy nghĩ này của ngươi quá lạc hậu a! "

Dạ Trầm Uyên sau khi nghe xong, ngượng ngùng không nói.

Núi rừng hoang sơ như này Phương Điệp cũng không thể ở lại lâu, ngẫm lại Nguyên Sơ cùng Dạ Trầm Uyên vì lo lắng nàng nguy hiểm mà cố ý đến đây tìm, nàng vẫn rất cảm động.

Ở tu chân giới mỗi người đều hướng tới phi thăng thành tiên, có thể tồn tại tình người là phi thường đáng quý.

Nàng suy nghĩ một chút, đưa cho Dạ Trầm Uyên một cái ngọc bội.

" Đây là gì? "

Dạ Trầm Uyên ngẩng đầu chỉ thấy Phương Điệp mỉm cười nhìn hắn, đó là một nụ cười cực kì ôn nhu, thật giống như đang quan tâm lấy tiểu đệ đệ, mà nam tử cường tráng kia cũng đã đi đến bên người Phương Điệp, muốn ôm lấy nàng nhưng cuối cùng vẫn không dám.

" Tiểu ân công, thật sự cảm tạ ngươi đã đến đây tìm ta. Ngọc bội này chứa công pháp, khi ta ở Vô Chung Chi Sơn có được cơ duyên, trên đó ghi lại một loại công pháp song tu đặc thù. Ta tu vi thấp kém, giữ lại cũng vô dụng, phiền ngươi đưa nó cho Nguyên tiền bối, cũng nói với hắn khối ngọc bài hắn cho ta luyến tiếc không muốn bóp nát, ta sẽ bình an trở về, tu luyện thật tốt, mà ngọc bội này coi như lưu niệm ta gửi hắn. "

Nàng nói xong lời cuối cùng, thật sự xúc động.

Cuộc đời của người tu tiên tuy rằng dài, nhưng tu chân giới rộng lớn, các loại cơ duyên lẫn nguy hiểm tràn ngập, nói không chừng trên đường tu luyện còn chết yểu, vì vậy rất nhiều người cả đời không thể tái ngộ nhau, duyên phận cũng trở nên thưa thớt đáng quý.

Dạ Trầm Uyên nắm chặt ngọc bội, nguyên bản ấn tượng của hắn về Phương Điệp là " đáng ghét ", " người muốn cướp sư phụ ", nhưng hiện tại trong lòng hắn lại xuất hiện chút ít thương cảm, nhìn nàng cùng nam tử thật thà hướng hắn cười, hắn cũng khẽ nở nụ cười.

Hắn cho bọn họ một ít đan dược hắn tự luyện chế, trịnh trọng nói: " Nếu có một ngày đi ngang qua Vạn Kiếm tông, hãy đến Hàn Kiếm Phong làm khách. "

Chương 41

Edit: Asakari

*Từ gốc là " tùy thân lão gia gia " (随身老爷爷), hiểu theo tiếng Việt là người chỉ dẫn. Nhưng do đây là truyện tu tiên nên dùng từ " người chỉ dẫn " không hợp nên đổi thành " lão gia gia chỉ dẫn ". Ai có từ khác phù hợp hơn xin trợ giúp. Cảm ơn.

Hắn nói như vậy, Phương Điệp phi thường cao hứng, hai người nói vài câu nữa rồi mới từ biệt, Dạ Trầm Uyên nhìn nam tử cường tráng đỡ nàng ta đi, Phương Điệp không biết nhớ tới cái gì nhỏ giọng trách mắng gã vài câu. Hai người họ vừa đỡ nhau vừa rời đi, càng lúc càng xa, không biết vì sao, khi nhìn thấy cảnh như vậy trong lòng hắn lại nảy sinh ra một khát vọng.

- ---- Nếu có một ngày hắn cùng sư phụ có thể dựa vào nhau, sóng vai đi cùng nhau thì thật tốt biết bao.

Khi Dạ Trầm Uyên trở lại trong Thiên Châu, Nguyên Sơ đang ngủ. Nàng mặc thụy y màu phấn hồng nằm trên một khối ngọc thượng hạng, da thịt được bọt nước linh tuyền bao bọc sáng lên vài điểm long lanh, phấn nộn khiến người ta muốn cắn một ngụm.

" Sư phụ thế nào rồi? " Dạ Trầm Uyên hỏi Lệ lão.

Lệ lão hừ một tiếng: " Yên tâm, tai họa không chết được đâu! "

Dạ Trầm Uyên hơi mím môi nở nụ cười, hắn ngồi xuống bên người Nguyên Sơ, trước khi nhập định không khỏi cảm khái: Trong khoảng thời gian này mỗi ngày đều trôi qua rất nhẹ nhàng, quá khứ từng phải tranh đoạt tài nguyên, trốn tránh đuổi giết thật giống một giấc mơ, trước kia hắn mỗi giây mỗi phút đều cảm thấy thế giới lạnh như băng, nhìn tất cả mọi người bằng ánh mắt phòng bị và sát khí.

Nhưng hiện tại không giống như vậy, có Nguyên Sơ ở bên, hắn bất kể lúc nào cũng cảm thấy thế giới hiền hòa, bởi vì nàng rất tốt, nên ở bên nàng hắn cũng nhìn thấy nhiều điều tốt đẹp.

Có nàng thật tốt.

~ * ~

Ba người bọn họ về tới Tông môn là ba ngày sau, Chưởng môn đại nhân sau khi biết được Nguyên Sơ đi mừng thọ cho người ta, kết quả khiến lão tổ tông nhà người ta chết thảm.... Cuộc đời lần đầu tiên cảm giác không biết nên nói lời gì cho hợp lí.

Vậy mà Nguyên Sơ còn làm một bộ dạng nàng vì dân trừ hại, chờ hắn thưởng nàng, Vạn Kì Thính Phong nhìn chằm chằm tiểu oa nhi trước mặt, đột nhiên có một loại xúc động muốn đem tai họa này quẳng ra xa...

" Khụ... Ngươi làm tốt lắm! "

Nguyên Sơ nháy mắt hai mắt lấp lánh nhìn hắn, chờ hắn nói câu tiếp theo sẽ thưởng nàng!

Vạn Kì Thính Phong ngồi ở phía trên của đại điện, từ trong tối cảm nhận được tầm mắt sáng bừng của nàng, nhất thời giống như ngồi trên đống lửa.

" Đi một chuyến ngươi cũng vất vả rồi, trở về nghỉ ngơi đi! Nhớ tu luyện thật tốt! "

Nói xong, hắn liền xoay người biến mất!

Xong rồi? Nguyên Sơ sợ ngây người, nàng đi một chuyến thật xa như vậy mà một chút phần thưởng cũng không có!

Không biết Vạn Kì Thính Phong nghe được ở đâu biết rằng cây hợp hoan rất hợp với nàng, coi việc nàng đào cả gốc hợp hoan của Chu gia đi là phần thưởng, về chuyện Vạn Năm Linh Tủy, nàng muốn tặng ai thì cứ tặng.

Nguyên Sơ đối với kết quả này cực kì bất mãn, Dạ Trầm Uyên thấy sắc mặt nàng u ám còn tưởng rằng Chưởng môn tức giận với nàng.

" Không tức giận với ta! "

Nguyên Sơ quay đầu nhìn thoáng qua đại điện tiên khí mờ mịt, than thở: " Chính là Chưởng môn đại nhân rất keo kiệt, ta làm nhiệm vụ trở về cư nhiên không có phần thưởng! "

Dạ Trầm Uyên thấy đôi môi nàng vểnh cao, khóe miệng không khỏi hiện lên một nụ cười sủng nịch, hắn cúi đầu nhìn tiểu oa nhi đang mất hứng, thanh âm ôn nhu tựa nước chảy róc rách.

" Ngài ấy không thưởng cho người, vậy ta thưởng a.... Ta đi trộm trứng Vân Nga rồi nướng cho người ăn nha? " Nguyên Sơ nghe xong nháy mắt bừng bừng sức sống trở lại, hai mắt phát sáng nhìn hắn.

" Tiểu Uyên Uyên, ta biết ngươi tốt nhất! Ta muốn ăn hai quả! "

Lệ lão âm thầm nuốt xuống một ngụm máu, không biết vì sao lão lại có cảm giác Dạ Trầm Uyên sau khi đi cùng Nguyên Sơ liền giống như lạc lối, hắn còn cứu được nữa không?!

Rất nhanh, ba ngày sau ở cửa sau Tông môn, vào một đêm gió lộng, Nguyên Sơ mang theo Dạ Trầm Uyên trốn đi...

" Chưởng môn đại thúc thật nhàm chán, cư nhiên muốn ta bế quan! Tốn thì giờ, bế cái gì quan chứ! Đi, vi sư đưa ngươi đi lịch lãm! "

Lệ lão không nhịn được nói: " Tiểu Uyên đúng là cần lịch lãm, nhưng ngươi mang theo hắn đi thì có hiệu quả quỷ gì?! "

Nguyên Sơ hừ một tiếng: " Ngươi nghĩ rằng ta không biết ta đi cùng hắn là không tốt? Nhưng Tiểu Uyên Uyên hiện tại mới là Luyện Khí kì, đi để làm mồi ăn ư? Cho nên ta tính toán dẫn hắn đi một thời gian, đợi đến khi hắn mạnh hơn sẽ để hắn tự mình lịch lãm.

Ngươi như thế nào lại cho rằng ta sẽ luôn đi theo hắn chứ, đó là dưỡng phế đồ đệ đó! "

Lệ lão hừ lạnh một tiếng: " Từ lúc bái ngươi làm sư hắn đã phế đi rồi! "

" Cái gì? Lão bất tử nhà ngươi lại có thể nói chuyện kiểu đó! Ngươi có tin ta làm cho ngươi hồn phi phách tán hay không?! "

" Đến a đến a! Tiểu biến thái, đừng tưởng rằng ta không có thân thể sẽ không đánh lại ngươi! "

Một tiểu oa nhi một lão quỷ chuẩn bị đánh nhau, Dạ Trầm Uyên vội vàng đứng giữa ngăn cản.

" Sư phụ, chúng ta đi đâu để mạnh lên? "

Câu hỏi này của hắn làm Nguyên Sơ nháy mắt đắc ý!
Suy nghĩ một chút, đời trước nàng tuy rằng không cướp được từ tay nam chủ, nhưng tất cả cơ duyên của nam chủ nàng đều thuộc lòng! Vấn đề này hỏi nàng cực kì đúng đắn!

Lúc này bọn họ đương nhiên phải đi thu thập bảo vật trước tiên! Ha ha, phân bảy ba, nàng sẽ lấy được nhiều thứ tốt!

Vì vậy dưới sự dẫn dắt một sư phụ ưa gây sự cùng một lão gia gia bên người, Dạ Trầm Uyên đối với thế giới tu tiên không hiểu rõ tràn ngập khát khao!

Thời gian cứ thế trôi đi, ba năm đã qua.

Một ngày nọ, trong một sơn động quỷ dị.

Lệ lão ở trong thức hải Dạ Trầm Uyên đột nhiên lên tiếng: " Từ từ, ta cảm nhận được một hơi thở không bình thường, là ở bên trái sơn động này... "

Kết quả lão còn chưa nói xong, Nguyên Sơ ngồi ở trên thân kiếm vừa ăn hoa quả vừa lười biếng nói: " Tiểu Uyên Uyên, đi bên trái, ở giao lộ thứ nhất rẽ bên phải, sau đó ở giao lộ thứ hai rẽ bên trái, đi tiếp sẽ thấy một cánh cửa, có bảo vật. "

Lệ lão cả kinh! Ngượng ngùng ngậm lại miệng.

Lại một ngày nữa, bọn họ hành tẩu ở trong rừng.

Lệ lão đột nhiên nói: " Từ từ! " Lão sợ Nguyên Sơ giành trước, đè thấp âm thanh ở trong thức hải nói với Dạ Trầm Uyên " Cánh rừng này có cổ quái, ta dường như cảm nhận được một hơi thở bất thường. "

Kết quả Nguyên Sơ thấy Dạ Trầm Uyên còn chưa đi, ở trên thân kiếm lười biếng xoay người lại, bình thản nhướng mày.

" Đứng lại làm gì? Ngươi đi về phía trước mười bước, đúng, chính là chỗ đó, nhảy xuống dưới, ở đó có cái tiểu truyền thừa, ta ở bên ngoài chờ ngươi. "

Sau đó Dạ Trầm Uyên liền nghe theo Nguyên Sơ, Lệ lão tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng lão đã cảm nhận được!

Một ngày nữa, ở chợ, Dạ Trầm Uyên muốn mua dược liệu để thử luyện chế Tam phẩm đan dược mới, đột nhiên Lệ lão trong thức hải chấn động!

" Đúng vậy! Chính là hơi thở này! Có bảo bối... "

Ai ngờ lão còn chưa nói xong, Nguyên Sơ bên cạnh đã cầm một khối đá đen tuyền hỏi: " Lão bản, thứ này bán như thế nào? "

Lão bản thấy Nguyên Sơ khí chất bất phàm đang chuẩn bị tính toán chèn ép. Một giây sau, một khối linh thạch từ bên trên rơi xuống nện ở trên quầy hàng của lão.

" Một khối linh thạch, không bán ta liền đánh ngươi! "

Lão bản béo khóc không ra nước mắt, sợ hãi nhìn nàng: " Trong chợ động tay chân sẽ bị quản sự bắt đi! Ngươi đây là ép người bán! "

Nguyên Sơ nhe răng cười: " Ta chính là Nguyên Anh! Quản sự của chợ này là Kim Đan, ta đánh ai hắn dám quản? Nói, ngươi bán không? "

Nguyên Sơ nói xong liền tỏa ra chút uy áp, hơi thở Nguyên Anh làm lão bản béo phủ phục xuống đất, thái độ vô cùng tốt!

" Vật này ngài cứ lấy đi! Hoan nghênh ngày sau lại đến! "

Editor có đôi lời: Tội Lệ lão quá =))) Bị Nguyên Sơ giành hết hào quang, ai bảo người ta là nữ chính xuyên không =)))

Chương 42

Edit: Asakari

Dạ Trầm Uyên ở một bên nhìn thấy hết thảy bất đắc dĩ cười, giây tiếp theo khối đá đen tuyền đã ở trong tay hắn, mà trong thức hải truyền đến thanh âm đắc ý của Nguyên Sơ:

" Cực phẩm linh tuyền thạch, nó là pháp bảo bảo mạng không thể thiếu với Trúc Cơ! "

Không đợi Dạ Trầm Uyên cảm tạ, Lệ lão đã tức giận muốn lật bàn!

Rốt cuộc nàng là lão gia gia chỉ dẫn hay lão mới là lão gia gia chỉ dẫn?! Nhãi ranh Nguyên Sơ như con thỏ nhỏ, mỗi lần nàng có thể không cướp lời thoại của lão được không?! Lão cảm giác mình không tồn tại!

.....Không, kì thật vẫn tồn tại, nhưng lão lại thấy mình giống siêu cấp bóng đèn!

Cứ như vậy cãi nhau ầm ĩ, thuận buồn xuôi gió, ở thác nước dưới một chân núi, Dạ Trầm Uyên quyết định đánh sâu vào Trúc Cơ.

Ba năm dưới các loại cơ duyên xảo hợp, Dạ Trầm Uyên vậy mà mở thêm một cái huyện khiếu nữa, cũng đã nói lên hắn thăng cấp Trúc Cơ so với người khác gian nan gấp vạn lần, Nguyên Sơ vừa canh giữ vừa ăn hoa quả, Lệ lão lo lắng nói:

" Ta sống mấy vạn năm, ngay cả thời kì Thượng Cổ cũng chưa từng gặp qua người có Thần Hoàng huyết mạch khai mở huyệt khiếu sớm như vậy, mở huyệt khiếu càng nhiều, thăng cấp càng khó khăn.... Hắn thăng cấp Trúc Cơ sẽ không thất bại chứ?! "

Nguyên Sơ ngồi bên cạnh bình tĩnh hơn: " Yên tâm đi! Hắn có hai danh sư chúng ta chỉ dạy thì làm sao thất bại được? Ngươi không tin ngươi cũng phải tin ta! "

Lệ lão nháy mắt còn lo lắng hơn!

Mà bên thác nước, Dạ Trầm Uyên ngồi trên một khối đá cuội đang thừa nhận khảo nghiệm tôi thể.

Thần Hoàng huyết mạch bá đạo ở chỗ nó có thể mở tối đa ba mươi sáu huyệt khiếu, mỗi một cái huyệt khiếu đều có thể hóa thành một cái đan điền. Nói cách khác, nếu hắn mở hết ba mươi sáu huyệt khiếu, sẽ so với người cùng cấp nhiều hơn ba mươi sáu cái đan điền, đây không phải hơn một hai lần, mà là tuyệt đối biến chất!

Đồng dạng, huyệt khiếu mở càng nhiều, hắn thăng cấp càng khó khăn. Khó trách Lệ lão nói vào thời kì Thượng cổ, người sở hữu Thần Hoàng huyết mạch tuy rằng có thực lực kinh người, nhưng cuối cùng phần lớn lại chết ở thiên kiếp thăng cấp, thế nên huyết mạch mạnh mẽ này dần dần thoái hóa, hiện giờ mới xuất hiện lần nữa.

Nhưng hắn không được chết, hắn nhất định phải thành công, vì có người đang chờ hắn bảo hộ!

Nghĩ như vậy, linh khí quanh thân hắn càng thêm bạo động! Hắn ngăn chặn linh khí tràn vào cơ thể, một lần nữa đem linh khí trong đan điền ngưng tụ, hóa lỏng, chỉ cần linh khí hóa dung dịch hắn sẽ thành công.

Nguyên Sơ ngồi một bên nhàm chán, bởi vì thăng cấp Trúc Cơ tốn rất nhiều thời gian, nàng phải canh giữ Dạ Trầm Uyên, không thể chơi đùa, càng không thể nhập định, làm cái gì mới tốt đây?

Nguyên Sơ nhìn cây cối um tùm xanh tốt chung quanh, còn có thác nước ầm ầm, nghĩ rằng mình có nên bơi lội hay làm những việc khác không.

Đúng lúc nàng đang nghĩ như vậy, một người từ trên trời hạ xuống, hung hăng nện xuống mặt nước! Nguyên Sơ nhìn Dạ Trầm Uyên ở trong kết giới, vung tay ẩn hắn đi.

" Yêu nữ, trốn nơi nào?! "

Một tiếng rống giận truyền đến, Nguyên Sơ ngẩng đầu liền nhìn thấy một nam nhân mặc hắc sắc chiến bào bay lại đây, trong tay hắn cầm một cây búa, khí thế toàn thân, tu vi đại khái ở Kim Đan sơ kì, ở Chư Thiên giới, hắn từng này tuổi đã là Kim Đan tuyệt không tồi.

Nguyên Sơ lại nhìn về phía mặt nước, một tiểu mĩ nhân phá nước mà ra, nàng có một đôi mắt to tròn xinh đẹp, nhưng mà lúc này lại oán giận nhìn nam nhân đang lăng không* trên đầu.

*lăng không (凌空): Lơ lửng trong không khí.

" Lợi Phủ La Hâm, ta với ngươi không cừu không oán, ngươi vì cái gì phải đuổi tận giết tuyệt ta? "

Nguyên Sơ nhíu mày, lời thoại này có điểm quen thuộc a....

La Hâm hừ lạnh một tiếng, mày rậm nhíu chặt: " Yêu nữ ngươi còn mặt mũi hỏi?! Ngươi câu hồn huynh đệ ta còn đi thân mật với nam nhân khác! Hảo huynh đệ của ta vì ngươi muốn Thương Hải Châu mà đi Phổ Hải vực, nếu không phải vì ngươi hắn cũng không táng thân ở đáy vực, ngươi đi theo bồi hắn đi! "

Gã nói xong, cây búa trong tay liền bổ về phía nữ nhân kia!

Nguyên Sơ nguyên bản không muốn quản, bởi vì loại tư thù này nàng không rõ ràng, hơn nữa thực lực bọn họ không mạnh lắm, cứ để bọn họ tự nháo một trận. Ai ngờ tiểu mĩ nhân kia không biết dùng pháp bảo gì lại phát hiện ra kết giới có Dạ Trầm Uyên bên trong, lập tức không nói hai lời liền hướng bên hắn chạy tới!

Mắt thấy búa kia vội vàng chuyển hướng, chuẩn bị dừng trên kết giới của Dạ Trầm Uyên, Nguyên Sơ âm thầm chửi con mẹ nó, gấp gáp muốn ra tay, mà ngay sau đó, từ trên trời một đạo lôi kiếp hạ xuống, vừa vặn triệt tiêu công kích! Cái gì? Còn có thể như vậy? Đang lúc Nguyên Sơ suy nghĩ lão thiên gia không cho người khác giết Dạ Trầm Uyên, lại một đạo hạ xuống, một đạo rồi một đạo, liên tiếp không ngừng!

" Không nghĩ tới ở đây có người độ kiếp?! " La Hâm nhíu mày, đang muốn đổi nơi đuổi giết, kết giới bị lôi kiếp phá ra, Dạ Trầm Uyên ngồi trên khối đá xuất hiện trước mặt bọn họ.

Thiếu niên mặc bạch y thanh văn lộ, khí chất thanh nhã độc đáo, hơn nữa khuôn mặt kia, mặc dù ở tu chân giới mĩ nam vô số, nhưng tướng mạo của Dạ Trầm Uyên làm cho người ta một trận kinh diễm!

Tiểu mĩ nhân vừa tính chạy đến bên cạnh hắn, thời điểm nhìn thấy hắn hai mắt tràn ngập mị lực trợn to, Chư Thiên giới có loại mĩ nam bực này?!

Nhưng không đợi bọn họ suy nghĩ, lôi kiếp trên trời đã ngày càng dày đặc, chín đạo lôi kiếp lúc đầu giống như mở màn, hiện tại mới là lôi kiếp thật sự!

" Sao lại thế này? " La Hâm kì quái nhíu mày " Bình thường thăng cấp Trúc Cơ chỉ có chín đạo lôi kiếp thôi. Vì sao nhìn tình hình này lại giống như vẫn còn rất nhiều? "

Tiểu mĩ nữ đứng ở bên người Dạ Trầm Uyên nghe vậy xoay người bĩu môi khinh thường.

Phàm phu tục tử thăng cấp Trúc Cơ mới có chín đạo lôi kiếp, thiên tài thì khác, tu tiên chính là nghịch thiên mà đi, thiên tư càng tốt, thiên kiếp càng gian nan.

Nam nhân cực mạnh trong Ma tộc của nàng nghe nói khi thăng cấp Trúc Cơ đã phải nhận ba mươi hai đạo lôi kiếp! Cũng không biết tiểu thiếu niên này sẽ phải nhận thiên kiếp khổ sở kiểu gì.

La Hâm vô tình cản trở người khác thăng cấp, huống chi thiếu niên này dám không che đậy ngồi đây hẳn là có người thủ hộ, cho nên gã tức giận nói với tiểu mĩ nữ.

" Yêu nữ! Ở đây trở ngại người khác thăng cấp, chúng ta đi nơi khác tử chiến! "

Tiểu mĩ nữ ngửa đầu lên trời tỏ ý xem thường: " Ai muốn đi với ngươi? Ta cứ đứng ở nơi này, ngươi nếu muốn cản trở người khác thì cứ đánh đi, ta phụng bồi! "

" Ngươi! "

La Hâm không cam lòng, nhưng chỉ có thể trừng mắt nhìn nàng, phòng ngừa nàng chạy, mà Nguyên Sơ ở một bên xem kịch bừng tỉnh đại ngộ!

Nàng đã nhớ ra tiểu mĩ nữ này là ai! Nàng chính là người đầu tiên theo đuổi nam chủ, Kỉ Hồng Nhan a! Thân phận là thánh nữ Ma tộc, tu vi Kim Đan sơ kì, diện mạo xinh đẹp, tính cách phong lưu!

Điều này làm cho Nguyên Sơ nguyên bản muốn ra tay nhịn xuống, ở trong sách Kỉ Hồng Nhan nhất kiến chung tình với Dạ Trầm Uyên, không biết lúc này có phải như vậy hay không.

Dù sao có nàng ở đây, hai người này đừng mơ động thủ, nàng trước cứ quan sát đã.

Chương 43

Edit: Asakari

Ấn tượng của Nguyên Sơ đối với Kỉ Hồng Nhan rất tốt, thời điểm mới đọc sách, nàng liền cảm thấy nam chủ rất bất cần, mĩ nữ như vậy đối với chính mình vừa gặp đã thương, nếu như biết suy nghĩ hẳn phải thu vào hậu cung a! Khổ nỗi trong lòng hắn chỉ có tu tiên... Nhưng mà lúc này đây, có sư phụ hoàn hảo là nàng ở đây, nàng sẽ không để hắn...đời này cô đơn lẻ loi một mình.

Lôi vân trên bầu trời từng tầng từng tầng ngưng tụ, thanh thế nhìn qua thật dọa người!

Cái này làm cho Kỉ Hồng Nhan cũng không dám đến gần, sợ hãi bị liên lụy, hơn nữa lôi áp khủng bố như vậy, người này thật sự là thăng cấp Trúc Cơ?

Rốt cuộc, bầu trời tia chớp chợt lóe, đạo lôi kiếp thứ nhất giống như lôi long hung hăng đánh xuống!

Dạ Trầm Uyên từ từ nhắm hai mắt, xuất ra phù chú đã sớm chuẩn bị lên khoảng không mới chặn lại được một đạo lôi kiếp này.

Cũng may vài năm qua hắn đi theo sư phụ đi khắp chốn, thu hoạch không ít thứ tốt, nếu không với lôi kiếp thế này đánh xuống, hắn chỉ sợ khó sống!

Nguyên Sơ cũng tạm thời thu hồi tâm tư khác, chuyên tâm nhìn.

Nguyên bản Dạ Trầm Uyên là mười sáu tuổi Trúc Cơ, dưới tình huống không có mở huyệt khiếu nào bị lôi kiếp đánh hai mươi mốt đạo.

Mà hiện tại, hắn mười bốn tuổi thăng cấp Trúc Cơ, lại mở hai huyệt khiếu, cho nên trước Nguyên Sơ chuẩn bị là chuẩn bị cho ba mươi hai đạo lôi kiếp, nàng chuẩn bị đầy đủ như vậy, Dạ Trầm Uyên hẳn là không có vấn đề gì chứ?

Ngay tại thời điểm nàng nghĩ như vậy, không trung đã đánh xuống hơn mười đạo nữa, quả nhiên vượt qua hai mươi mốt đạo lôi kiếp.

Nguyên Sơ căng thẳng, nếu thật sự là ba mươi hai đạo lôi kiếp, dù Dạ Trầm Uyên có vượt qua, tình trạng cũng sẽ rất thảm.

Cây cối chung quanh đã bị lôi kiếp phá hủy trong chốc lát, ngay cả thác nước ở một bên cũng bị lôi điện bao trùm, mặt nước không ngừng lóe lên lôi quang, nhìn qua thật giống như một lôi long ở phía sau Dạ Trầm Uyên rít gào.

Nguyên Sơ đếm thầm ở trong lòng: " Ba mươi mốt... Ba mươi hai đạo, quả nhiên là ba mươi hai đạo! "

Thời điểm ba mươi hai đạo đã qua, lôi kiếp dừng lại, Nguyên Sơ trong lòng vui vẻ nở nụ cười.

May mắn chỉ có ba mươi hai đạo, nàng đã đoán đúng rồi!

Ai ngờ nàng vừa mới thở phào nhẹ nhõm, giây tiếp theo bầu trời đột nhiên hoàn toàn đen lại!

Sao lại thế này? Hiện tại mới là chính ngọ* a!

*chính ngọ (正午): 12 giờ trưa.

La Hâm dự cảm không tốt, xoay người chạy trước, mà Kỉ Hồng Nhan liếc mắt nhìn Dạ Trầm Uyên, không cam lòng đứng tại chỗ.

Thời điểm Nguyên Sơ cảm thấy vô cùng buồn bực, Lệ lão vội vã truyền âm: " Không tốt! Đây không phải là ba mươi hai đạo lôi kiếp, mà là Tứ Cửu Thiên Kiếp! Là bốn mươi chín đạo! Nếu là Tứ Cửu Thiên Kiếp, Dạ Trầm Uyên mới là Trúc Cơ, hắn chịu không nổi! "
Nguyên Sơ nghe vậy cả kinh, vội vàng tiến lên phía trước.

Như thế nào có thể là Tứ Cửu Thiên Kiếp? Nguyên Anh bình thường vượt qua thiên kiếp cũng chỉ mới có bốn mươi chín đạo!

Hơn nữa nếu như buông tha lúc này đồng nghĩa với việc Trúc Cơ thất bại, mà thất bại, không chỉ tu vi giảm mạnh, mà còn thương tổn căn cơ.

Nguyên Sơ có chút nôn nóng nhìn Dạ Trầm Uyên, không biết phải làm thế nào cho phải. Lúc này quanh người hắn tràn ngập vết thương và vết bỏng do lôi kiếp gây ra, trong không khí cũng thoang thoảng mùi thịt cháy.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn như trước ngồi thẳng lưng! Vẻ mặt căng thẳng, không có một bộ dạng muốn buông tha.

Hắn như vậy làm Nguyên Sơ đột nhiên nhớ lại lần đầu gặp gỡ, lúc đó trời mưa to, hắn cũng như lúc này tràn ngập vết thương, sừng sững bất khuất, mặc dù nàng lấy kiếm chỉ hắn, hắn cũng không chút nào sợ hãi.

Cho nên Nguyên Sơ thu hồi tay vừa mới vươn ra... Chờ một chút đi, nàng phải tin tưởng Dạ Trầm Uyên, tuy rằng Tứ Cửu Thiên Kiếp rất đáng sợ, nhưng hắn là Dạ Trầm Uyên a, hắn sẽ không sao!

Trên không trung tối đen, lôi kiếp xoay tròn tạo thành lốc xoáy, một đoàn lôi vân tụ lại một chỗ với nhau, chỉ thấy một đạo ánh sáng cực kì chói mắt đánh xuống, bên tai một tiếng ầm vang! Đạo lôi kiếp thứ ba mươi ba!

Kế tiếp, mỗi một đạo lôi kiếp so với trước đó càng thêm đáng sợ, thời điểm đạo thứ ba mươi bảy đánh xuống, Dạ Trầm Uyên đã dùng hết toàn bộ phù chú ngăn cản, nếu kế tiếp còn có lôi kiếp, hắn sẽ phải dùng thân thể ngạnh kháng, mà lôi kiếp trực tiếp xuyên thân cực kì thống khổ, Nguyên Sơ chỉ nghĩ cũng đã rợn tóc gáy.

Rốt cục vào thời điểm Dạ Trầm Uyên kháng đến đạo lôi kiếp thứ bốn mươi, hắn phun ra một búng máu! Cả người đếu giống như theo búng máu đó mà sụp xuống, da tróc thịt bong.

Kỉ Hồng Nhan đứng một bên không đành lòng, đem toàn bộ pháp bảo kháng lôi của mình xuất ra, nhưng hoàn toàn vô dụng, tất cả đều bị lôi kiếp đánh thành mảnh nhỏ, lôi kiếp này so với khi nàng thăng cấp Kim Đan còn lợi hại hơn!

Lệ lão lo lắng truyền âm:

" Buông tha đi! Lôi kiếp này không phải Trúc Cơ bình thường có thể chịu nổi, nếu còn đánh xuống, hắn sẽ chết! " Lệ lão ở trong thức hải Dạ Trầm Uyên nên hiểu rõ ràng nhất tình huống hiện tại, xương cốt vỡ nát, ngũ tạng thiêu đốt, hắn sẽ không kiên trì được bao lâu nữa! Nếu như thật sự là Tứ Cửu Thiên Kiếp, vậy sẽ còn chín đạo lôi kiếp nữa, Dạ Trầm Uyên không còn pháp bảo kháng lôi, bằng vào cơ thể hắn làm sao kháng qua nổi?

Nguyên Sơ mặt bình tĩnh, vẫn không ra tay.

Lôi kiếp đáng sợ, nhưng nếu có thể đỡ được toàn bộ, lôi kiếp này sẽ dịch kinh phạt tủy *, so với thiên tài địa bảo còn tốt hơn.

*dịch kinh phạt tủy (易经伐髓): Có thể hiểu như thoát thai hoán cốt.

Hoặc là buông bỏ, hoặc là thu nó làm lễ rửa tội, không có lựa chọn thứ ba.

Rốt cục, ở thời điểm đạo lôi kiếp thứ bốn mươi ba đánh xuống, Dạ Trầm Uyên lại phun ra một búng máu, sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, môi cũng vậy, hắn không nghĩ tới bốn mươi chín đạo lôi kiếp trong truyền thuyết sẽ xuất hiện vào lúc mình thăng cấp Trúc Cơ, dưới tình huống chuẩn bị không đủ, hắn toàn bộ dựa vào ý chí chống đỡ!

Hắn không thể làm cho sư phụ thất vọng, không thể!

Ngay sau khi ý niệm đó xuất hiện trong đầu, linh khí trong cơ thể hắn nháy mắt hóa lỏng, Trúc Cơ, thành!

Tuy rằng Trúc Cơ đã thành nhưng vẫn còn sáu đạo lôi kiếp, vô số linh lực hóa thành cuồng phong hướng Dạ Trầm Uyên quét qua, lại bị lôi kiếp cường đại chắn ở bên ngoài, hắn phải dùng thân thể vỡ nát của mình ngăn cản những đạo lôi kiếp còn lại mới có thể nhận lễ rửa tội của linh khí, từ đó thoát thai hoán cốt!

Nhưng mà... Hắn hình như chống đỡ không được.

Dạ Trầm Uyên cười khổ, ngay lúc hắn đếm ngược thời khắc đạo lôi kiếp tiếp theo đánh xuống, Kỉ Hồng Nhan một bên đột nhiên phát ra một tiếng hô nhẹ, bởi vì nàng đã nhìn thấy một tiểu cô nương từ hư vô chạy ra, phá vỡ cuồng phong linh khí, đứng ở trước mặt Dạ Trầm Uyên.

" Sư...sư phụ. " Dạ Trầm Uyên miệng giật giật nhưng không thể phát ra thành tiếng rõ ràng, Nguyên Sơ tuy rằng mười tuổi, nhưng thân thể vẫn giống như bảy tuổi, nàng đứng trước mặt hắn cũng không cao hơn hắn đang ngồi.

Nàng đưa tay, mười ngón tay cùng hắn đan xen.

" Còn sáu đạo lôi kiếp, ngươi có thể chịu đựng đúng không? "

Nguyên Sơ ánh mắt chuyên chú làm cho Dạ Trầm Uyên trong nội tâm xuất hiện niềm tin, hắn biết bộ dạng hiện tại của hắn rất đáng sợ, nhưng mà nghĩ đến sau này có thể bảo vệ sư phụ, hắn có thể!

Vì vậy, hắn rời tay Nguyên Sơ, đẩy nàng ra.

Đây là lôi kiếp của hắn, hắn có thể kiên trì, nàng phải đứng xa một chút mới có thể không làm hại đến nàng.

Nhưng Nguyên Sơ không đi, nàng nghiêm túc nói:

" Ta với ngươi cùng nhau độ lôi kiếp. "

Chương 44

Dạ Trầm Uyên không tự chủ mở to hai mắt nhìn, hắn muốn từ chối nhưng Nguyên Sơ đã nhanh nắm lấy tay hắn! Hắn dùng toàn lực muốn đẩy tay nàng ra, nhưng giây tiếp theo hai tay nàng lại vòng qua cổ hắn, kiễng chân ôm lấy hắn!

" Chúng ta cùng nhau. "

Không...không được!

" Phanh! " một tiếng, lôi kiếp hung hăng đánh xuông, mà bên trong lôi điện, Nguyên Sơ càng ôm chặt Dạ Trầm Uyên hơn! Bọn họ trong khoảng thời gian này tìm được rất nhiều pháp bảo kháng lôi nhưng đều dùng hết, đây là nàng làm sư phụ thất trách, bởi vì nàng không có đoán trước được tình huống ngoài ý muốn, do đó làm cho đồ đệ lâm vào hiểm cảnh, điều duy nhất nàng có thể làm được lúc này là cùng hắn thừa nhận.

Dạ Trầm Uyên hai mắt mở thật lớn! Thiên kiếp có thể khiến hắn chết, nhưng nếu thành công, đây sẽ là bước đệm cho cường đại ngày sau, nhưng lôi kiếp này đối với Nguyên Sơ không hề có ích, nàng chỉ có thống khổ! Nàng nguyên bản không cần phải thừa nhận thống khổ này!

Cho nên tránh ra, cách xa hắn ra đi!

Hắn rất muốn nói chuyện, nhưng nói không nên lời, chỉ cho đến khi ngửi mùi hương bị đốt cháy từ trên người Nguyên Sơ, tim hắn nhói lên, chưa từng bao giờ phẫn nộ như vậy!

Nguyên Sơ chịu đựng không giỏi, nàng vốn sợ đau, huống chi đây là thống khổ đánh thẳng đến linh hồn, nhưng càng đau nàng càng ôm chặt, nàng phải cùng hắn trải qua, nàng là sư phụ của hắn!

Lại một đạo lôi kiếp đánh xuống, thân thể nàng bởi vì đau nhức mà run rẩy, hắn cảm nhận được, nhưng nàng lại nói.

" Một...một chút cũng không đau, ngươi...ngươi có đau không? "

Dạ Trầm Uyên hai mắt đỏ lên, giây tiếp theo hắn không hề đẩy Nguyên Sơ ra nữa, mà là gắt gao ôm lấy nàng vào trong lồng ngực!

Hắn cũng đau, nhưng thân thể vốn đã chết lặng, hắn đau lòng!

Lôi điện che bầu trời, linh khí không vào được, ở bên ngoài lôi điện tạo thành cuồng phong lốc xoáy, mà ở bên trong lôi điện, Dạ Trầm Uyên gắt gao ôm chặt Nguyên Sơ, giống như trọn đời cũng không muốn buông ra!

Một màn này làm cho Kỉ Hồng Nhan đứng ở bên cạnh rung động sâu sắc.

Nàng cho tới bây giờ không nghĩ tới sẽ có một người vì muốn ủng hộ người khác kiên trì mà lựa chọn cùng hắn thừa nhận lôi kiếp!

Nếu như tiểu cô nương đó tu vi không cao, không phải sẽ chết ư?

Vài đạo lôi kiếp cuối cùng so với trước đó càng hung ác hơn, nhưng Lệ lão đã không nói gì nữa, Nguyên Sơ thà rằng cùng hắn thừa nhận lôi kiếp cũng không muốn hắn buông tha, việc duy nhất lão có thể làm được hiện tại chính là kiên trì, chờ đợi bọn họ bình an vô sự.

Mà Dạ Trầm Uyên ôm Nguyên Sơ, trong lòng không ngừng lặp đi lặp lại.

- ---- Là nàng không chịu đi, là nàng ôm hắn trước!

Một khi đã không chịu đi, vậy thì thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, đều ở bên cạnh hắn đi!

Một lần lại một lần lôi kiếp làm cho Nguyên Sơ bị trọng thương, Dạ Trầm Uyên ôm nàng, hai mắt càng ngày càng đỏ, đau lòng cùng phẫn nộ làm cho đáy lòng hắn tuôn ra một cỗ lực lượng đáng sợ! Cuối cùng hắn ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, nghênh đón đạo lôi kiếp cuối cùng!

Đạo lôi kiếp thứ bốn mươi chín cũng không phải một bó, mà là sau tiếng thét giận dữ của hắn, lôi kiếp hóa thành trăm ngàn bó lôi quang, thật giống như trời đang mưa mà oanh xuống, bên tai nơi nơi đều là thanh âm oanh tạc, khắp chốn bị lôi quang chiếu sáng.

Bị tử quang bao phủ, Kỉ Hồng Nhan hết chỗ để trốn, cũng bị thương không ít.

Nhưng rung động càng sâu sắc hơn!

Kì cảnh trước mặt có thể nói lên một điều, chính là tu chân giới lại xuất hiện một kì tài, mà còn ở ngay trước mắt nàng!

Mưa to sấm chớp kéo dài trong khoảng thời gian hô hấp mười lần mới không cam lòng mà tan đi, vào lúc tia lôi quang cuối cùng biến mất, không trung đột nhiên chiếu xuống một đạo hào quang, ánh sáng kia dừng ở trên người Dạ Trầm Uyên làm cho tất cả vết thương của hắn đều được chữa trị hết.

Linh khí chung quanh không bị lôi kiếp cản trở điên cuồng tiến vào thân thể Dạ Trầm Uyên, hắn đã dần bình phục lại, trên người phát ra quầng sáng nhàn nhạt.

Cảnh tượng như tận thế biến mất, ngay sau đó từ trên không trung, vô số ánh cầu vồng bảy màu chiếu xuống mặt đất. Đại địa ban nãy bị lôi kiếp oanh tạc nháy mắt tràn ngập một màu xanh, đủ loại hoa cỏ bung nở, nếu như không phải trên người Nguyên Sơ có vết thương do lôi kiếp gây ra, cảnh tượng trước mắt này thật giống như chưa từng có gì phát sinh.

Dạ Trầm Uyên ôm chặt lấy nàng, giống như ôm tuyệt thế trân bảo.

Lệ lão thông quan hắn xem xét một phen, mới thở phào nhẹ nhõm: " Tiểu oa nhi này cũng không biết tu luyện như thế nào, căn cơ cực kì vững chắc, lôi kiếp đáng sợ như vậy cũng không thể làm thần hồn nàng bị thương, chỉ là thân thể tổn thương, nghỉ ngơi vài ngày là được rồi. "

Dạ Trầm Uyên không nói gì, gương mặt tuấn mĩ của hắn lúc này biểu tình trầm trọng, khi hắn thay đổi xong y phục đi ngang qua Kỉ Hồng Nhan, cước bộ dừng lại.
Vẫn là Lệ lão trong thức hải nhắc nhở: " Tiểu cô nương này vừa nãy giúp ngươi mà tốn không biết bao nhiêu pháp khí, ngươi cũng không thể cứ bỏ đi như vậy. "

Dạ Trầm Uyên có chút bất đắc dĩ, hắn hiện tại chỉ nghĩ nhanh đem sư phụ để vào linh tuyền tu dưỡng, nhưng nhận người ân huệ không thể không báo, cho nên hắn dừng lại, đặt mấy bình linh đan ở trước mặt Kỉ Hồng Nhan.

Hiện giờ Dạ Trầm Uyên đã là Tam phẩm Luyện dược sư, có thể luyện ra Tam phẩm cao cấp đan dược, nhưng vì hồi báo mà hắn không dùng đan dược do mình luyện ra, mà dùng Ngũ phẩm linh đan tìm thấy được đưa cho Kỉ Hồng Nhan.

Đan dược này tuy không thể sửa lại pháp khí cho nàng, nhưng có thể chữa khỏi tất cả vết thương cũng như giúp nàng tăng tu vi, nhìn kiểu gì cũng vẫn đủ trả ân tình.

Dạ Trầm Uyên nhìn nàng, thấp giọng nói:

" Mới vừa rồi đa tạ tiểu hữu tương trợ. "

Kỉ Hồng Nhan ôm ngực khó chịu đứng dậy, bình tĩnh nhìn hắn, thân là thánh nữ Ma tộc, nàng đương nhiên biết đan dược này bất phàm, nhưng mà càng làm cho nàng quan tâm hơn là vị mĩ thiếu niên đứng trước mặt này.

Chỉ tiếc nàng bị nội thương hiện tại không nói được, vị thiếu niên kia không chút lưu tình nào xoay người.

" Cáo từ, sau này gặp lại. "

Thời điểm hắn nói bốn từ " sau này gặp lại " thật sự rất lãnh đạm, hiển nhiên không tính toán gặp lại nàng, vẫn là Lệ lão trong thức hải oa oa kêu to.

" Tiểu tử ngươi có biết thương hoa tiếc ngọc không vậy? Ngươi ít nhất phải giúp người ta nuốt đan dược vào chứ! "

Dạ Trầm Uyên nhíu mày, hắn nhìn Nguyên Sơ đang hôn mê trong lồng ngực, không khách khí nói: " Không rảnh. "

Lệ lão nhất thời không biết nói gì.

Hơn nữa theo hắn thấy, nữ tử kia dung mạo quá mức yêu dị, hắn thực không hi vọng sau này vì nàng mà gặp phải liên lụy, hiện tại trả hết ân tình, không liên quan là tốt nhất.

Ai ngờ bóng dáng lúc hắn rời đi lại in đậm trong thần thức Kỉ Hồng Nhan.

Ngực nàng còn rất đau, nhưng nhìn Dạ Trầm Uyên không chút lưu tình rời đi, nàng nhếch môi cười tà mị, lần đầu tiên có người nguyện dùng bảo vật trả hết ân tình của nàng, cũng vì không muốn sau này cùng nàng dây dưa.

Người này, nàng sẽ nhớ kĩ.

Lúc này nàng hoàn toàn không biết tình địch của mình lại là một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa, dù sao ai mà nghĩ được một thiếu niên lại có cảm tình sâu nặng với một tiểu cô nương nhỏ bé chứ?

Dạ Trầm Uyên tự nhiên không biết chuyện yêu nữ người ta bắt đầu nhớ thương tới mình, hắn ôm Nguyên Sơ vào trong Thiên Châu, tìm không ít đan dược, cuối cùng lựa chọn những viên thích hợp nhất giúp nàng nuốt để trị thương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau