MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 36 - Chương 40

Chương 35

Edit: Asakari

Thấy Nguyên Sơ kiên trì chữa thương cho mình, Dạ Trầm Uyên vốn muốn nói gì đó, nhưng cảm giác nàng đã tức giận, hắn ngay tức khắc động cũng không dám động, y chang một người gỗ mặc nàng ôm, sau đó ngửi hương sữa ngọt ngào trên người nàng.

Làm sao bây giờ, chỉ vì hắn không nghe lời mà sư phụ tức giận.

Nhưng mà hắn thật sự lo lắng cho nàng, Thiên Châu cũng không thể tồn tại ở mọi nơi, có nơi dù ý thức của nàng thanh tỉnh, nàng cũng không vào Thiên Châu được.

Cho nên khi hắn nhìn thấy nàng uống xong ly trà bị bỏ thêm dược liệu kia, lại biết nàng cố ý làm vậy để mạo hiểm, hắn sao có thể an tâm ở một chỗ đợi nàng?

Sau khi Nguyên Sơ chữa thương cho hắn cũng dần dần hiểu được chuyện này không thể trách Dạ Trầm Uyên, nói cũng đúng, hắn lúc nhỏ so với nàng trải qua nhiều chuyện hơn, tính tình của nàng quá tùy hứng, làm việc không nghĩ đến hậu quả, khó trách hắn lo lắng.

" Sư phụ.... Đừng tức giận.... " Dạ Trầm Uyên vắt hết óc cũng không biết làm thế nào dỗ nàng, cuối cùng chỉ có thể khó nhọc cam đoan: " Ta bảo đảm với người từ nay về sau sẽ nghe lời, như vậy được rồi chứ? "

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là nàng không có nguy hiểm, hắn trong lòng âm thầm bổ sung một câu.

Nguyên Sơ nhìn thiếu niên đáng thương hề hề nhìn mình, đối mặt với gương mặt tuấn tú tao nhã tuyệt thế, còn có thanh âm dịu dàng chịu thua của hắn, thật sự không thể tức giận được nữa.

Nàng trong lòng thầm than, vì cái gì đồ đệ nhà mình lại giống như một đóa bồ công anh? Về sau có thể khoái trá chơi đùa hắn hay không?

Nàng rầu rĩ nói: " Kì thật... Ta cũng có sai.... "

Ánh mắt nàng đảo qua đảo lại, tuyệt đối không nhìn hắn: " Ta không nên mạo hiểm,...mặc dù ta cực kì tin tưởng thực lực của mình! Nhưng ngươi lại không hề.... Đương nhiên cái này không phải là trọng điểm, trọng điểm là... " Ta làm sư phụ, không nên để ngươi lo lắng cho ta.

Những lời này nàng không nói, nhưng Dạ Trầm Uyên cũng coi như hiểu được.

Hắn hạ mí mắt, thấy Nguyên Sơ cúi đầu, một bộ dạng quật cường " Ta sai, ta cũng muốn nhận sai nhưng mà ta sẽ không nói. " khiến cho hắn phi thường muốn hôn lên gương mặt tức giận của nàng!

Ngay tại thời điểm hắn thiếu chút nữa làm vậy, một giọng nói già nua vang lên:

" Không nghĩ tới đôi tiểu sư đồ các ngươi cảm tình lại tốt như vậy! "

Nguyên Sơ thấy Chu Đạo Phu từ trong bóng tối bước tới, ngay lập tức làm như mình vẫn còn đang gặp ảo giác nằm trong lồng ngực Dạ Trầm Uyên.

Mà gương mặt hiền lành của Chu Đạo Phu nháy mắt biến thành dữ tợn.
" Thế nào Nguyên tiểu hữu, linh trà bỏ thêm dược liệu tác dụng vẫn chậm nhỉ? Ngươi hiện tại có phải cảm thấy thấp thỏm nóng giận, cho dù tỉnh cũng vẫn thấy ảo giác trước mắt? Bất quá ngươi tỉnh sớm như vậy vẫn nằm ngoài dự đoán của lão hủ. "

Lệ lão cũng ồ một tiếng, truyền âm với Nguyên Sơ: " Đúng vậy, ngươi làm sao lại tỉnh nhanh như vậy? Chẳng lẽ thời điểm ngươi hôn mê không xuất hiện ảo giác sao? "

Theo lí mà nói, Nguyên Sơ bảy tuổi là Nguyên Anh trung kì, mặc kệ căn cơ nàng tốt thế nào, thần hồn không thể vững chắc được, nhưng lúc nãy nàng tỉnh lại giống như không hề có chuyện gì xảy ra, đây là chuyện gì?

Nguyên Sơ đáp lại.

" Chỉ cần tâm trí kiên định sẽ không bị ảo giác mê hoặc, cho nên ngươi hay Tiểu Uyên Uyên về sau không cần lo lắng cho thần hồn của ta! Tâm ta vững như Thái Sơn, đời này sẽ không thể tẩu hỏa nhập ma! "

Bọn họ bên này thoải mái nói chuyện phiếm, mà Chu Đạo Phu không nghe nàng đáp cũng coi như bình thường.

Uống ly linh trà kia xong, Nguyên Sơ trước mắt vẫn sẽ gặp ảo giác, hơi vô ý sẽ lâm vào trong đó, hơn nữa thần hồn nàng vốn không vững, có khi bị vây trong đó không thể thoát ra, tùy ý người điều khiển!

Cho nên hắn cũng không nói lời vô nghĩa, vung tay lên, bọn họ liền thay đổi vị trí!

Dạ Trầm Uyên vội vàng ôm chặt Nguyên Sơ, thời điểm chân một lần nữa chạm xuống đất, hắn mới khiếp sợ phát hiện đây là một địa lao hình tròn, hơn nữa còn dựa vào Bát Quái đồ mà chia làm sáu mươi tư cột, mỗi cột đều trói một nữ nhân, mà bọn họ đang ở trung tâm Bát Quái đồ.

Dạ Trầm Uyên thị lực vô cùng tốt, hắn đảo mắt một vòng liền phát hiện ra những nữ nhân này đều đã gặp qua ở thọ yến, cho nên mục đích Chu gia tổ chức thọ yến là để bắt người?!

Hắn theo bản năng càng ôm chặt lấy Nguyên Sơ, lạnh lùng nói: " Chu Đạo Phu, ngươi bắt những nữ nhân này không sợ thế lực phía sau các nàng sẽ tìm đến tận cửa sao?! " Chu Đạo Phu này không phải to gan lớn mật quá rồi đó chứ? Cho dù hắn dựa vào những nữ nhân này đột phá Nguyên Anh hậu kì, tuổi thọ tăng mạnh, nhưng mà thế lực sau lưng các nàng tuyệt đối sẽ không để cho hắn nhởn nhơ như vậy!

" Tìm tới cửa? Làm sao có thể? " Chu Đạo Phu cười ha ha, vung tay áo liền xuất hiện một Nguyên Quang kính.

Dạ Trầm Uyên nhìn vào gương, nữ nhân trong các đội ngũ rời đi không hề giảm bớt, đây là có chuyện gì?

Chu Đạo Phu vuốt râu cười nói: " Không nghĩ tới đúng không? Chu gia chúng ta không phải chỉ nổi danh Song Tu thuật, ảo thuật mới là nhất thuật! Ba ngày thọ yến này lão hủ đã sớm đánh tráo các nàng với hình nhân! "

Cho nên nửa đường các nàng mất tích hoặc chết đi, ai có thể tìm tới trên đầu hắn?

Dạ Trầm Uyên gắt gao nhíu mày: " Cho dù ngươi làm như vậy, người có tâm cơ nhất định sẽ hoài nghi đến trên đầu ngươi. Giấy không thể gói được lửa! "

Chu Đạo Phu gật đầu: " Ngươi nói đúng! Kế hoạch hoàn mĩ cũng sẽ phải có sơ hở, một khi kế hoạch bại lộ, bọn họ nhất định sẽ tìm đến ta, nhưng mà không quan hệ, ta đã có ngươi! "

Hắn nhìn Dạ Trầm Uyên, ánh mắt đột nhiên trở nên cực kì tham lam!

" Ta nguyên bản nghĩ lần này chỉ có một bảo bối là Nguyên Sơ đã rất may mắn, không nghĩ ngươi mới là thâm tàng bất lộ, lần ngộ đạo ngày trước đã chứng minh thiên tư của ngươi! Hơn nữa ngươi còn có Thần Hoàng huyết mạch! Nếu có thể lấy thân thể của ngươi cho ta dùng, đem linh hồn ngươi đổi với ta, thay ta chết thay, ai biết được ta còn sống? "

Dạ Trầm Uyên kinh hãi, kẻ kia vậy mà đã tính toán kĩ lưỡng, hóa ra hắn mơ ước thân thể của mình!

Chu Đạo Phu đảo mắt, vẻ mặt dâm tà nói: " Chờ ta xử lí* các nàng xong sẽ cùng ngươi di hồn! Sau hôm nay sẽ không có nơi nào là lão phu đi không được! Ha ha ha! "

*Từ gốc là " thải bổ " (采补) nhưng mà không tìm đượctừ nghĩa tương đương nên đành dùng tạm " xử lí ". Dù sao chắc ai cũng hiểu nghĩa là gì.

Hắn nói xong, không gian hình tròn hắc ám đột nhiên xuất hiện một trận pháp Bát Quái màu đỏ, tất cả nữ nhân đều bị thả ra, lấy Chu Đạo Phu làm trung tâm, trên người các nàng đều phát ra hồng quang.

Thân thể Nguyên Sơ cũng trôi nổi, Dạ Trầm Uyên muốn bắt lại, nhưng lại bị Chu Đạo Phu dùng kết giới trói!

Mà nữ nhân bên cạnh Nguyên Sơ cũng chính là nữ nhân đã thật vất vả mới chạy ra ngoài kia, nàng ta nguyên bản nghĩ Nguyên Sơ có tu vi Nguyên Anh, mình tìm được nàng sẽ giữ được mạng, không nghĩ nàng cũng bị bắt đến đây! Làm sao bây giờ?

Lệ lão cũng không biết Nguyên Sơ muốn làm gì, lão lo lắng nói: " Tiểu oa nhi ngươi muốn làm gì thì làm mau lên! Chu Đạo Phu đang khởi động Hồn Âm đại trận, một khi trận pháp khởi động xong, ngươi bỏ chạy cũng không kịp! "

Chương 36

" Sợ cái gì? "

Nguyên Sơ nhìn như bị ảo cảnh vây khốn, nhưng thanh âm truyền đến vô cùng nhàn nhã, mà trong nhàn nhã lộ ra một tia nguy hiểm.

" Chu Đạo Phu đã lớn tuổi, ta ra tay, nếu hắn tự bạo, một người ở đây cũng chạy không thoát, cho nên chỉ có thể từ từ. "

" Phải chờ đến khi nào? " Lệ lão nóng vội hỏi.

Nguyên Sơ hơi nhếch môi " Đừng nóng vội, trong sáu mươi tử quẻ của Bát Quái đồ, ta bị hắn an bài ở quẻ đầu tiên, hiển nhiên lát nữa ta là người đầu tiên bị hắn xử lí, mà thời điểm hắn làm vậy chính là thời cơ tốt nhất cho ta ra tay! "

" Ngươi điên rồi! "

Lệ lão ở trong thần thức Dạ Trầm Uyên không nhịn được kêu lên một tiếng " Vạn nhất ngươi không thể chế phục hắn, ngươi thật sự sẽ bị xử lí đó! "

Dạ Trầm Uyên nghe được lời nói của Lệ lão, thân thể đang bị kết giới kịch liệt giãy dụa! Mà kết giới có thể vây khốn Nguyên Anh kia đột nhiên xuất hiện một vết nứt.

Thanh âm Nguyên Sơ truyền đến vẫn nhàn nhã như cũ.

" Có lẽ là hơi nguy hiểm rồi... "

Nàng liếm môi: " Nhưng ta có bảy thành nắm chắc sẽ vây khốn được hắn, ngăn cản hắn tự bạo đồng thời giết hắn! Cược thôi! "

Nàng nói xong liền chặt đứt liên hệ với Lệ lão, vì Chu Đạo Phu đã bay đến trước mặt nàng.

Nhìn thấy gương mặt non nớt đang nhắm chặt hai mắt ở phía trước, ánh mắt Chu Đạo Phu hiện ra dâm tà, tay hắn sờ khuôn mặt mềm mại của nàng, cảm thán nói: " Lão phu chưa từng hưởng qua tiểu oa nhi, không biết là tư vị gì? "

Động tác của hắn rất lớn mật, bởi vì ly trà kia phi thường lợi hại, hắn không tin Nguyên Sơ có thể thanh tỉnh nhanh như vậy.

Ban đầu cũng là hắn dùng một ly trà kia giết ca ca của mình, tên kia đến chết vẫn ở trong ảo giác, huống chi là tiểu oa nhi mới bảy tuổi như nàng?

Thời điểm Dạ Trầm Uyên nhìn thấy tay Chu Đạo Phu đặt trên mặt nàng, hai mắt nháy mắt tràn đầy tơ máu!

" Lệ lão! "

Hắn ở trong thức hải phi thường bình tĩnh hỏi lão: " Nếu phá vỡ phong ấn của Thần Hoàng huyết mạch, ta có thể giết hắn không? "

Lệ lão nghe vậy, thật sự bị đôi sư đồ này làm cho tức chết mà!

" Ngươi điên rồi à?! Nguyên Sơ mạo hiểm ngươi cũng muốn mạo hiểm cùng nàng?! Thần Hoàng huyết mạch đúng là rất mạnh, nhưng ngươi hiện tại mới là Luyện Khí! Ngươi hiện tại phá vỡ phong ấn Thần Hoàng huyết mạch, người đầu tiên tự bạo chính là ngươi! "

Chẳng lẽ hắn phải nhìn sư phụ mạo hiểm?

Không, hắn làm không được! Hắn cho dù chết cũng phải chém đứt một tay của Chu Đạo Phu! Chu Đạo Phu lúc này căn bản không phát hiện kết giới vây khốn Dạ Trầm Uyên đã bị nứt ra.

Hắn tiếc hận nói: " Nếu như không phải thời gian không đủ, ta nhất định sẽ hảo hảo yêu thương ngươi! Mà hiện tại... " Hắn đành trực tiếp xử lí!

Nói xong, hắn trực tiếp đặt tay trên đỉnh đầu Nguyên Sơ, mà nàng phi thường cảm nhận được linh lực của mình đang bị đối phương hút đi!

Bát Quái trận huyết sắc chung quanh phát ra ánh sáng màu đỏ, Nguyên Sơ cả người bị ánh sáng bao vây, không thể động đậy.

Lúc này Chu Đạo Phu không có dùng phương thức xử lí quen thuộc của Chu gia, mà dùng phương thức chỉ tu ma mới dùng được, trực tiếp hút khô người!

Nguyên Sơ từ từ nhắm hai mắt, không phản kháng, ngay cả Lệ lão cũng không nghĩ nàng đang trầm tĩnh, mà đã bị Chu Đạo Phu khống chế.

Nàng không rên một tiếng, tùy ý để cho đối phương hút đi linh lực, nhưng sau khi linh lực của nàng vào trong cơ thể đối phương, nàng cũng thấy rõ vị trí Nguyên Anh của hắn.

Tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh, ở trong đan điền, hợp chất giản đơn sẽ biến thành hợp chất phức tạp, tạo ra một Nguyên Anh bộ dạng rất giống mình, nguyên bản Nguyên Anh của Chu Đạo Phu đã khô quắt, nhưng sau khi hút được linh lực của Nguyên Sơ, nàng phát hiện Nguyên Anh của hắn từng chút lấy được sức sống.

Nàng cười lạnh, thời điểm Chu Đạo Phu một lòng muốn xử lí nàng, đem một tia linh lực quấn quanh Nguyên Anh của hắn.

Chu Đạo Phu chết cũng không nghĩ đến sẽ gặp một người như Nguyên Sơ, thời điểm bị xử lí còn có thể trấn định làm ra việc này, nàng chẳng lẽ không sợ chết sao? Phải biết rằng chỉ cần hắn phát hiện ra điều gì không thích hợp, người chết chính là nàng!

Linh lực tràn đầy sức sống cuồn cuộn không ngừng tràn vào cơ thể, Chu Đạo Phu cảm thấy mình trẻ lại không ít, hưng phấn ngửa đầu lên trời thét dài một tiếng!

Mà sau đó, Nguyên Sơ cảm thấy lực hút của hắn ngày càng nhanh! Nếu như chờ sau khi xử lí mình xong, còn có những nữ nhân này nữa, hoàn thành tất cả chị sợ Chu Đạo Phu thật sự sẽ đột phá Nguyên Anh!
Nhưng mà, nàng sẽ để cho hắn thực hiện sao?

Nguyên Sơ đột nhiên mở hai mắt, mỉm cười, chính là lúc này!

Chu Đạo Phu cảm thấy có gì đó không đúng! Hắn mở to hai mắt, phát hiện Nguyên Sơ đang cười với hắn!

Hắn trừng lớn hai mắt hét lên: " Ngươi! Ngươi như thế nào có thể?! "

Nàng làm sao có thể tỉnh lại?!

Mà vào lúc hắn hoảng sợ, Nguyên Sơ liền dùng chiêu thức mạnh nhất của mình đánh vào ngực hắn! Lực lượng của Nguyên Anh làm địa lao rung lắc dữ dội, Chu Đạo Phu từ giữa không trung ngã mạnh xuống đất, Bát Quái trận dần dần nứt vỡ, một đám nữ nhân được thả ra, vội vàng chạy trốn.

" Ngươi.... Ngươi như thế nào có thể.... Không có khả năng! "

Chu Đạo Phu bị thương chậm rãi lui, hắn chắc chắn Nguyên Sơ đã uống xong ly trà kia, bởi vì trong thân thể nàng vẫn còn tồn tại linh khí hồng phấn không tiêu tan, nàng như thế nào có thể tỉnh lại, không bị ảo giác khống chế?

Chẳng lẽ nàng mới bảy tuổi tâm trí đã kiên định? Chẳng lẽ sau khi nàng trải qua Thể hồ nghi thức trở thành Nguyên Anh, thần hồn vẫn vững vàng?

Chu Đạo Phu hoảng sợ, đồng thời cũng quên luôn phản kích.

Hắn có tu vi Nguyên Anh hậu kì, đối với Nguyên Sơ có tu vi Nguyên Anh trung kì, cho dù bị thương, hắn hẳn cũng sẽ không có vấn đề gì đúng không?

Nhưng sự thật một lần nữa hung hăng đập vào mặt Chu Đạo Phu, tất cả công kích của hắn đều bị Nguyên Sơ gắt gao chặn lại, chiêu thức của nàng rất mạnh, sau mỗi đạo linh ba, địa lao càng bị phá hoại nhiều hơn.

Các nữ nhân vội vàng theo lỗ hổng mà chạy đi, Chu Đạo Phu cũng muốn trốn, lại bị Nguyên Sơ nắm chặt, hung hăng đánh!

Chưa từng trải qua chuyện như vậy, Chu Đạo Phu khó thở, hắn muốn tự bạo! Chỉ cần Nguyên Anh bên trong của hắn tự bạo, hắn có thể trốn thoát, sau này vẫn còn cơ hội đoạt xá!

Mà ngay khi hắn muốn tự bạo lại kinh hoàng phát hiện Nguyên Anh trong đan điền bị cầm tù bởi một luồng linh khí không thuộc về mình! Hắn ngay cả tự bạo cũng không được?!

Cái này làm Chu Đạo Phu cực kì sợ hãi, hắn nghĩ đến cái gì, đột nhiên cắn răng, sau đó mạo hiểm để Nguyên Sơ làm mình bị thương nặng, thu kết giới, giây tiếp theo Dạ Trầm Uyên đã xuất hiện trong tay hắn.

Nguyên Sơ vội vàng dời một đòn trí mạng khỏi Chu Đạo Phu, nàng rốt cuộc vẫn là chậm một bước, một đòn này nếu đánh trúng, Chu Đạo Phu không chết cũng tàn phế, nhưng trong tay hắn có Dạ Trầm Uyên, nàng cực kì ảo não.

Thất sách, thân thể của nàng hiện tại không giống như trước khi sống lại, thân thể này quá nhỏ, căn bản không thể thích ứng được đấu pháp mạnh mẽ của nàng trước kia, nếu không nàng hoàn toàn có thể bắt lấy Dạ Trầm Uyên từ trong tay Chu Đạo Phu, một đòn đánh chết tên khốn kia!

Chu Đạo Phu đi dạo một vòng Quỷ Môn Quan, sau lưng là một tầng mồ hôi lạnh.

P/s: Hôm nay làm về mệt quá nhưng vẫn rất vui vì mọi người bỏ phiếu. Ngày mai bão 8c bù cho ngày 20/10 nhé.

Chương 37

Edit: Asakari

Nếu Nguyên Sơ không đúng lúc thu hồi một chưởng kia, hắn nhất định sẽ phải chết ở đây! Nghĩ như vậy, hắn càng tóm chặt Dạ Trầm Uyên, ác độc lại sợ hãi trừng nàng:

" Ngươi rốt cuộc là quái vật gì?! "

Phải rồi, chỉ có quái vật mới có thể vượt cấp giết người, chỉ có quái vật mới không bị ảo cảnh huyễn hoặc, mà nhìn vào bên ngoài, Nguyên Sơ chỉ là một tiểu hài tử! Nhưng tiểu hài tử bảy tuổi làm sao làm được hết thảy những việc này? Nàng nhất định là quái vật!

" Quái vật Nguyên Sơ " đứng đối diện Chu Đạo Phu, địa lao vừa nãy đều bị nàng phá đến vỡ nát, nơi nơi đều tràn ngập ánh sáng từ bên trên rọi xuống.

Thấy ngón tay Chu Đạo Phu đè ở cổ Dạ Trầm Uyên đến mức xuất huyết, Nguyên Sơ vô cùng khẩn trương, nhưng vẫn mặt lạnh nhìn hắn: " Ngươi thả hắn ra, ta cho ngươi đi. "

Chu Đạo Phu nào dám thả người? Dạ Trầm Uyên là bùa hộ mệnh cuối cùng của hắn, hắn có chết cũng không dám buông ra!

" Không được! Ngươi hiện tại phải rời khỏi đây, rời khỏi Chu gia, bằng không ta sẽ giết hắn! "

Các nữ nhân kia đều đã chạy, kế hoạch của hắn sẽ bị bại lộ, hắn không còn cách nào chỉ có thể lưu Dạ Trầm Uyên lại, sau đó nghĩ cách di hồn, chiếm lấy thân thể Dạ Trầm Uyên, khiến cho tiểu tử kia phải thừa nhận lửa giận của đám thế gia sắp đuổi đến kia!

Nguyên Sơ thấy hắn còn đánh chủ ý lên thân thể Dạ Trầm Uyên, giận quá hóa cười!

" Ngươi cho là ngươi thoát được? Như vậy đi, ngươi thả hắn ra, ta cho ngươi Thất phẩm thần phù Thần Hành Thiên Lí đi được vạn dặm, nếu ngươi không đáp ứng, ta cũng sẽ không lui bước nữa! "

Nàng một bộ dạng không quan tâm đến an nguy của Dạ Trầm Uyên, cứ như thể nếu như hắn không đáp ứng, nàng sẽ giết cả hắn lẫn tiểu tử này.

Chu Đạo Phu đã không thể hiểu nổi tính cách của Nguyên Sơ, càng không biết tiểu quái vật này có nhẫn tâm thật hay không, bất quá suy bụng ta ra bụng người, hắn cảm thấy chính mình rồi cũng sẽ làm như vậy, đồ đệ sau này vẫn có thể tìm lại, nhưng để mất một tên tử tội Chu gia thì đúng là mất nhiều hơn được.

Kì thật Nguyên Sơ trong lòng cực kì bồn chồn, nàng thấy ánh sáng trong mắt Dạ Trầm Uyên nhạt dần đi, hắn sẽ không hiểu lầm nàng bỏ rơi hắn chứ?

Dạ Trầm Uyên lúc này không thể nói chuyện, hơn nữa sau khi bị giam cầm hắn cũng không vào được Thiên Châu, nhưng mà nhìn thấy Nguyên Sơ khẩn trương nhìn qua, hắn lập tức hiểu được ý của nàng, không khỏi nhẹ nhàng nở nụ cười.

Hắn nhìn nàng chân thành, điều đó chứng minh hắn tín nhiệm nàng, tín nhiệm nàng sẽ không làm hắn bị thương, cho nên hắn không toát ra nửa điểm bi thương, im lặng nằm đó.

Chu Đạo Phu suy nghĩ một lát, cắn răng nói: " Được! Ta đổi với ngươi! "

Thất phẩm Thần Hành phù cũng đủ cho hắn chạy trốn tới nơi không ai tìm được hắn!

Nguyên Sơ cũng không dong dài nữa, trực tiếp lấy ra một đạo phù chú, văn lộ màu vàng trên phù chứng tỏ nó bất phàm!
Bùa bay về phía Chu Đạo Phu, mà Chu Đạo Phu nguyên bản hẳn phải giao Dạ Trầm Uyên ra, nhưng sau đó mắt hắn đột nhiên hiện ra một ánh sáng âm lãnh, hắn dùng linh khí cuối cùng hút được bắt lấy phù chú, cười ha ha.

" Muốn ta thả người? Nằm mơ đi! Tiểu tử này là của ta! "

Hắn thế nhưng muốn đem Dạ Trầm Uyên cùng nhau bỏ chạy?!

" Không được! " Nguyên Sơ cả kinh, vội vàng vươn tay ra, mà giờ khắc này Chu Đạo Phu đã kích hoạt thần phù!

Ngay sau đó, chỉ nghe " Oanh! " một tiếng nổ mạnh, Chu Đạo Phu bị nổ mất một tay! Nhưng mà hắn lại kêu lên thảm thiết hai tiếng, bởi vì tay kia của hắn đã bị Dạ Trầm Uyên vừa phá kết giới chém đứt!

" Như thế nào...như thế nào có thể.... " Chu Đạo Phu nhìn hai tay bị đứt của mình, mặt xám như tro tàn, khó có thể tin.

Sư phụ vượt cấp khiêu chiến, đồ đệ phá vỡ kết giới vây khốn Nguyên Anh, đây là đôi sư đồ biến thái gì?!

Mà Nguyên Sơ lúc này nào có tâm tư nhìn hắn, nàng vội vàng chạy lại chỗ Dạ Trầm Uyên, cẩn thận xem xét.

" Ngươi không sao chứ? Phù chú lúc nãy có nổ đến ngươi?! Ngươi có bị thương không?! "

Phù chú có thể làm bị thương thân thể Nguyên Anh phi thường bá đạo, Nguyên Sơ chỉ sợ đã khiến hắn bị thương!

Đồng thời, một khắc sợ hãi vừa mới nãy đã làm nàng ở trong lòng nhắc nhở một trăm lẻ một lần nhắc nhở chính mình, nàng còn có đồ đệ, phong cách hành sự nguy hiểm này nhất định phải sửa lại!
Sau khi chém đứt tay Chu Đạo Phu vừa sờ vào mặt Nguyên Sơ kia, tâm tình Dạ Trầm Uyên cực tốt, tuy rằng hắn cũng bị thương chút nhưng không việc gì hết.

" Sư phụ, ta không sao. "

" A? Tốt tốt, không có việc gì là tốt! " Nguyên Sơ chột dạ không thôi, ngượng ngùng thu lại tay.

Nguyên bản là nàng muốn dùng phù giả đưa cho Chu Đạo Phu để đổi Dạ Trầm Uyên, như vậy lúc hắn kích hoạt phù cũng sẽ không nổ đến người Dạ Trầm Uyên, ai ngờ lại bị hắn chơi đểu như vậy! Sau đó còn muốn bắt Dạ Trầm Uyên đi, hắn xứng đáng bị đồ đệ nàng chặt tay!

Nếu Chu Đạo Phu biết được ý tưởng này của Nguyên Sơ, chỉ sợ tức giận đến hộc máu! Rốt cuộc là ai chơi đểu?! Đồ đệ nàng ở trong tay hắn, nàng vậy mà còn suy nghĩ đến dùng phù giả hãm hại hắn!

Nàng đây là chơi đểu quá rõ ràng!

Ngay sau đó, Chu Đạo Phu bị Nguyên Sơ thoải mái trói lại. Trong lúc Chu Đạo Phu không ngừng kêu rên, người trước hết tới là Thiên Hợp tông thu được cầu cứu. Khu vực này thuộc phạm vi quản lí của Thiên Hợp tông, nhưng khi bọn họ nhìn thấy thảm trạng của Chu Đạo Phu liền hiểu không cần mình động thủ nữa.

Nguyên Sơ vỗ tay, nói với người mới đến: " Thì ra là người của Thiên Hợp tông, ngưỡng mộ đã lâu! Ta là người Vạn Kiếm tông, lão gia hỏa này đã bị ta phong bế đan điền, không thể tự bạo, nhưng hắn có ý đồ xấu với rất nhiều mĩ nhân, Thiên Hợp tông các người phải chủ trì công đạo cho các nàng! "

Nguyên Sơ kéo Chu Đạo Phu đến trước mặt họ, tủm tỉm cười.

Thiên Hợp tông phái mấy Kết Đan tu sĩ đến, Nguyên Anh vẫn ở trong tông. Người cầm đầu thấy Nguyên Sơ đã là tu vi Nguyên Anh, vội vàng hành lễ:

" Làm phiền Tôn giả, Tôn giả xin yên tâm, vãn bối nhất định sẽ đem người này về Tông môn chờ xử lí! "

Nguyên Sơ gật đầu nhưng không đi, người Thiên Hợp tông thấy kì quái, người cầm đầu cẩn thận hỏi:

" Không biết Tôn giả còn gì phân phó? "

Nguyên Sơ đoan trang nở nụ cười, sờ mũi của mình: " Cũng không tính là phân phó, chỉ là ta giúp các ngươi bắt một người xấu, giải quyết giúp Thiên Hợp tông các ngươi không ít chuyện, các ngươi.... " Không nghĩ đến phải báo ân với ta sao?

Người nọ nháy mắt nghe hiểu, chỉ là trên người bọn họ có thứ gì cho Nguyên Anh để ý sao?

Thời điểm người nọ gấp đến độ mồ hôi chảy đầy đầu, Nguyên Sơ cười nói: " Đương nhiên ta đâu thể nào lấy cái gì của đám tiểu bối các ngươi đâu, chỉ là Chu gia có một cái cây không tệ lắm... "

Nàng nói như vậy người nọ lập tức hiểu ra, vội vàng nói: " Tôn giả cứ tự nhiên, đừng nói một cái cây, nếu là Tôn giả cần có thể đi theo vãn bối đến Tông môn, Tông môn nhất định sẽ đãi tiệc tạ ơn! "

Nguyên Sơ vội vàng xua tay: " Không có gì không có gì, ta cũng không phải là một người có lòng tham, chỉ yêu thích chút phong nhã, cho nên ta sẽ đem cái cây đi, chúng ta sau này hữu duyên tái ngộ! "

Chương 38

Edit: Asakari

Nguyên Sơ nói xong liền hướng cấm địa Chu gia mà đi, cây hợp hoan của Chu gia chính là một thứ đồ tốt, một cái cây có thể chống đỡ được cả cái gia tộc, nàng đương nhiên phải lấy rồi!

Dạ Trầm Uyên nguyên bản còn muốn đuổi theo, nhưng giây tiếp theo, hắn lại đi đến bên người Chu Đạo Phu chỉ còn nửa cái mạng, cho lão già đó nuốt một viên linh đan.

" Nói, những nữ nhân ngươi bắt đi, có Luyện Khí kì không? "

Chu Đạo Phu không biết đây là đan dược gì, lại nháy mắt cảm giác khí lực của mình khôi phục không ít, hắn cảnh giác nói: " Ta không cần lũ phế vật đó. "

" Nga. " Dạ Trầm Uyên gật đầu, sau đó đứng dậy bước đi, hắn đi được vài bước, Lệ lão trong thức hải hỏi:

" Ngươi cho hắn nuốt Tăng Dật đan làm cái gì? Tuy rằng đan dược này có thể giúp người ta trong thời gian ngắn hồi phục nguyên khí, nhưng nó rất bá đạo, có thể khiến người dùng sinh ra hưng phấn.

Hắn hiện tại trọng thương lại nuốt Tăng Dật đan, không chừng linh khí nghịch lưu, vạn nhất lát nữa hắn đi được nửa đường mà chết thì phải làm sao? "

Dạ Trầm Uyên nghe xong, ở trong thức hải nghiêm túc nói:

" Ta chính là muốn hắn chết. "

"!!! " Lệ lão lần đầu tiên nghe thấy lời nói hung tàn này của Dạ Trầm Uyên, nhất thời chấn động!

..... Tuy rằng một đường tu tiên đi đến cuối cùng sẽ không thể tránh khỏi tay dính máu tươi, nhưng Dạ Trầm Uyên mới hơn mười một tuổi đã giác ngộ được như vậy làm lão không biết nên vui mừng hay thở dài.

Lão dùng ngữ khí ôn hòa nói: " Ngươi làm tốt lắm, ngươi muốn giết hắn hẳn là không muốn hắn tiết lộ về huyết mạch của ngươi nhỉ? "

Chính là hiện tại động thủ hơi chậm, những nữ nhân đã chạy trốn đều nghe được hết rồi.

" Không. " Dạ Trầm Uyên lắc đầu, cau mày " Hắn dám khinh bạc sư phụ, chém đứt một tay quá tiện nghi hắn, ta nghĩ vẫn là nên giết hắn đi. "

Lệ lão: ".... "

Lão không nên ôm kì vọng với Dạ Trầm Uyên!

Rất nhanh, Nguyên Sơ đã đem cây hợp hoan cùng linh tuyền bên cạnh chuyển vào trong Thiên Châu, nàng sợ người Thiên Hợp tông sau khi giải quyết xong mọi chuyện sẽ muốn cướp đoạt nên nhanh chóng cầm vật bỏ chạy!

Trên Thiên Phương khai thuyền, nàng còn đau lòng nói:

" Nếu Thiên Hợp tông tối nay mới đến thì tốt rồi! Chu gia khẳng định vẫn còn quả hợp hoan đã chín.... Ai, lãng phí lãng phí! "

Lệ lão ở một bên thầm nghĩ, ngươi ngay cả cái cây chống đỡ tộc người ta cũng đã đào đi còn mơ tưởng đến quả đã chín của người ta?!

Ai ngờ lão vừa nghĩ xong, Dạ Trầm Uyên vung tay lên, trên bàn đã xuất hiện bốn quả hợp hoan chín màu hồng phấn.

Nguyên Sơ hai mắt sáng ngời! " Quả hợp hoan? Ngươi lấy ở đâu vậy? "

Dạ Trầm Uyên thấy nàng cao hứng, ngượng ngùng nói: " Lúc nãy đi dạo ta thấy trên bàn thờ có đặt một cái hộp ngọc liền tiện tay cầm đi. " Quả hợp hoan này hẳn là Chu Đạo Phu sợ mình xử lí nhiều quá, tẩu hỏa nhập ma nên đã chuẩn bị trước.

Nguyên Sơ vội vàng đem mấy quả đó cất vào, nghĩ đến cái gì, trên gương mặt nhỏ nhắn đang cao hứng phấn chấn đột nhiên lộ ra tia tiếc nuối.

" Ai, Chu Đạo Phu sống lâu như vậy, lại còn là lão tổ tông của một đại gia tộc, đồ tốt chắc chắn không hề ít, lúc nãy đi gấp quá quên không lấy nhẫn trữ vật của hắn rồi. "

Ai ngờ Dạ Trầm Uyên suy nghĩ một chút, thế nhưng lại lấy ra một chiếc nhẫn màu xám tro, có chút ngại ngùng gãi đầu: " Sư phụ nói chính là cái này? Thời điểm ta chém đứt tay hắn, thứ này rơi ra từ ngón tay, nhưng bên trong có ấn kí linh hồn, ta mở không ra. "

Nguyên Sơ mở to hai mắt nhìn! Dạ Trầm Uyên cũng quá hiểu ý! Ta muốn hôn hắn một cái a!

Nàng vui vẻ cầm lấy: " Không sao hết, trở về ta nhờ Chưởng môn đại nhân phá hủy ấn kí linh hồn, như vậy bảo vật bên trong sẽ là của chúng ta! "

Ai ngờ nàng vừa nói xong, chiếc nhẫn " phốc " một tiếng, màu xám tro bên trên biến mất, lộ ra màu đỏ khắc trên mặt nhẫn, Nguyên Sơ và Dạ Trầm Uyên đều ngây ra, chợt nghe Lệ lão nói....

" Nổ... "

" Hả? Cái gì nổ? " Nguyên Sơ theo bản năng hỏi.

Không biết vì sao Lệ lão lại có cảm giác muốn che mặt khóc lớn: " Chu Đạo Phu nổ, ấn kí linh hồn tự nhiên sẽ biến mất, nó hiện tại là vật vô chủ! "

Nguyên Sơ và Dạ Trầm Uyên nghe vậy đều thật cao hứng, nàng vỗ tay một cái!

" Tốt lắm, chúng ta chia chiến lợi phẩm đi! Ta bảy ngươi ba! "
Dạ Trầm Uyên vội vàng xua tay: " Không cần, những thứ này sư phụ đều lấy đi. "

Nguyên Sơ hiện tại nhìn thấy Dạ Trầm Uyên đâu đâu cũng thuận mắt, vô cùng hào phóng!

" Không sao hết, ngươi cầm, về sau cứ cơ trí như vậy biết chưa? "

Dạ Trầm Uyên trịnh trọng gật đầu: " Ta đã nhớ, về sau nhất định sẽ cướp hết nhẫn trữ vật về cho sư phụ! "

Lệ lão không thể nhịn được nữa, đột nhiên từ mi tâm Dạ Trầm Uyên bay ra, hét lớn một tiếng!

" Các ngươi chẳng lẽ không quan tâm vì sao Chu Đạo Phu nổ ư?! "

Nguyên Sơ có phải nên sợ hãi không, đồ đệ nàng giết người!

Nguyên Sơ và Dạ Trầm Uyên đều nhìn thấy lão, nàng chỉ tay khiếp sợ nói:

" Thật là lợi hại! Thần lực của ngươi lại có thể tăng nhiều như vậy, có thể hiện thân rồi! "

Nhưng Dạ Trầm Uyên lại nhíu mày: " Theo lí mà nói, thần lực của ngài không thể tăng nhanh như vậy.... "

Nói xong, hắn trừng mắt: " Lệ lão, ngài thành thật đi, có phải ngài đã động đến Vạn Năm Linh Tủy của sư phụ không?! "

Lệ lão thật muốn khóc, hắn đã tạo nghiệp gì lại tìm được hai con người làm mình phiền muộn như vậy!

Mấy người đùa giỡn cả đường đi, nhưng Nguyên Sơ vẫn chưa quên chính sự: " Tốt lắm, chiến lợi phẩm cũng chia xong rồi, chúng ta đi tìm Phương Điệp đi. "

Dạ Trầm Uyên nguyên bản mặt còn cao hứng, nháy mắt đã cứng lại: " Vì cái gì phải tìm nàng? "

Nguyên Sơ liếc hắn một cái: " Phương Điệp trở về lâu như vậy mà còn chưa có bóp nát ngọc bài, sợ rằng đã xảy ra chuyện, ta có thể cảm ứng được vị trí của ngọc bài, vậy nên chúng ta đi tìm nàng đi! "

Dạ Trầm Uyên tâm không cam tình không nguyện, hắn chán ghét tất cả những người chiếm lấy sự chú ý của sư phụ, Phương Điệp cũng thật là, trở về trên đường nếu gặp chuyện không may, nàng ta không nghĩ đến việc bóp nát ngọc bài sao?

Mà Nguyên Sơ lại có chút khô nóng mà cởi y phục bên ngoài, kì quái, nàng là Nguyên Anh, theo lí mà nói không thể cảm thấy nóng được, như thế nào trong bụng lại có luồng hỏa khí áp chế không được?

Đúng rồi! Nàng đã uống ly trà bỏ thêm dược liệu kia! Tuy rằng ý chí nàng kiên định, nháy mắt phá vỡ ảo cảnh, nhưng ly trà kia ngoại trừ huyễn hoặc còn có thể khơi lên dục vọng a.... Thật là, đành phải từ từ tiêu hóa vậy.

Mà bên kia Lệ lão cao thâm khó lường truyền âm với Dạ Trầm Uyên: " Sư phụ ngươi không đơn giản. "

" Nàng đương nhiên không đơn giản. " Hắn không suy nghĩ mà đáp.

Lệ lão ngửa mặt lên trời tỏ ý khinh bỉ, áp chế bực bội nói: " Ngươi phải biết rằng tu đạo không chỉ có thân mà còn có tâm. Nguyên Sơ mới bảy tuổi đã là Nguyên Anh trung kì, tâm của nàng không thể kiên định đến mức phá vỡ ảo cảnh của ly trà kia, phải biết rằng ly trà đó cũng không phải thứ bình thường, nếu không chắc chắn, Chu Đạo Phu cũng sẽ không dùng nó để hại Nguyên Sơ. "

Chương 39

Edit: Asakari

Lệ lão cao thâm khó lường nói: " Ý tứ của ta rất đơn giản, Nguyên Sơ có thể nhanh như vậy phá giải mê hoặc, chỉ có hai khả năng. Một, nàng đã tu thành chính quả, đương nhiên cái này không thể. Hai, chính là trong lòng nàng có chấp niệm. "

" Chấp niệm? "

" Đúng. " Lệ lão dùng đôi mắt tìm tòi sâu kín nhìn phía sau lưng Nguyên Sơ, nói " Chỉ có chấp niệm sâu nặng mới có thể phá giải mọi mê hoặc. "

Chấp niệm? Dạ Trầm Uyên không muốn tin tưởng vào lời nói của Lệ lão, chẳng lẽ trong lòng sư phụ, còn có cái gì....so với hắn và Vạn Kiếm tông quan trọng hơn?

Hắn vẻ mặt âm trầm, chỉ cần tưởng tượng đến trong lòng sư phụ tâm tâm niệm niệm một chuyện gì đó hoặc một người khác, hắn liền có loại xúc động muốn giết người!

" Ngươi làm sao vậy? " Thanh âm mềm mại của Nguyên Sơ truyền tới, Dạ Trầm Uyên nhìn hai mắt long lanh của nàng, bất tri bất giác nở nụ cười.

" Sư phụ, ta không sao. "

Nhìn đi, sư phụ vẫn quan tâm đến hắn, hắn chỉ cần có một tia dao động nho nhỏ nàng cũng nhận ra được.

" Nga.... " Nguyên Sơ kì quái gật đầu, vừa rồi trên người Dạ Trầm Uyên đột nhiên xuất hiện sát khí mãnh liệt, sát khí kia chỉ sợ chim chóc bên ngoài cũng đã bị dọa sợ, hắn còn nói mình không sao....

Tốc độ Thiên Phương khai thuyền cực nhanh, Nguyên Sơ rất nhanh tìm đến được một nơi, nàng nhắm hai mắt, tinh tế cảm nhận một chút.

" Đúng vậy, phụ cận nơi này, nhưng ta cảm nhận nàng không di chuyển, đang ngồi một chỗ. "

Dạ Trầm Uyên thầm nghĩ tốc chiến tốc thắng, vì vậy vội vàng nói: " Sư phụ, người nghỉ ngơi đi, ta đi tìm nàng ta. "

Nguyên Sơ khoát tay áo: " Không sao, chúng ta cùng đi đi! "

Đã trải qua chuyện Chu Đạo Phu, nàng nghĩ lại vẫn còn thấy sợ, Dạ Trầm Uyên hiện tại còn nhỏ, nàng vẫn nên trông coi hắn cẩn thận một chút.

Vì thế hai người hạ xuống ở một rừng cây, chân vừa chạm đất, Nguyên Sơ liền kéo áo Dạ Trầm Uyên: " Từ từ, ngươi xem chiếc giày kia có phải trong đôi Phương Điệp đã đi không? "

Dạ Trầm Uyên nhìn theo ngón tay nàng chỉ thấy một chiếc giày thêu màu lam nằm trơ trọi ở đó, vẻ mặt không khỏi nghiêm túc: " Đúng vậy. "

Xem ra nữ nhân kia thật sự đã xảy ra chuyện!

Nguyên Sơ sắc mặt khó coi, nàng cùng Dạ Trầm Uyên tiếp tục đi về phía trước, cực kì cẩn thận.

Đột nhiên nàng lại thấy được một vật nữa: " Ngươi xem, trâm cài tóc đó là của Phương Điệp đúng không? "

Hắn cầm lên kiểm tra: " Đúng vậy. "

Xem ra Phương Điệp đã bị bắt đi rồi, vậy nên trên người nàng ta mới rơi đồ, có vẻ nàng ta hiện tại lành ít dữ nhiều.

" Này, ngươi mau nhìn, đó là y phục của Phương Điệp? "

Nguyên Sơ chạy vài bước lại nhặt được một kiện y phục, bên trên đúng là ngọc bài báo bình an nàng đã đưa cho nàng ta. Nắm chặt ngọc bài, nàng nghiêm túc nói: " Nàng ta hẳn là vẫn còn ở phụ cận, vật tùy thân rơi nhiều như vậy, nàng không phải bị linh thú ăn rồi chứ? "

" Nếu vậy linh thú đó hẳn là còn ở phụ cận. " Dạ Trầm Uyên nói vậy, động tác của Nguyên Sơ càng cẩn thận, quả nhiên bọn họ tiếp tục đi liền phát hiện những đồ vật khác của Phương Điệp như khăn tay, linh kiếm, còn có...

Nguyên Sơ ngồi xổm xuống xem một khối vải hồng phấn trước mặt, nghiêm túc nói: " Theo ta đây là một cái yếm. "

Nghĩ đến vật đó mặc ở đâu, mặt Dạ Trầm Uyên đỏ lên, mà sau đó bọn họ lại nghe được thanh âm không bình thường!

Nguyên Sơ cùng Dạ Trầm Uyên đều đứng lên, trộm hướng rừng cây đi đến, kết quả càng đến gần âm thanh càng kì quái, cuối cùng sau khi hai người vạch bụi cỏ liền thấy một màn khiến người nhiệt huyết phun trào!

Phương Điệp vậy mà cùng với một nam nhân nằm đè lên nhau, hai người đều thoát y.....!

Giây tiếp theo mắt Dạ Trầm Uyên liền bị một đôi tay nhỏ bé bịt kín!

" Phi lễ chớ nhìn, ngươi bây giờ còn không thể nhìn! " Nguyên Sơ tim đập thình thịch, cố gắng nhón chân lên bịt chặt mắt hắn.

Lệ lão khụ một tiếng, ẩn nấp ở trong thức hải không ra, mà Dạ Trầm Uyên mặt đỏ bừng, cảnh vừa rồi không thể nghi ngờ đã mở ra một thế giới mới cho hắn!

Bọn họ đang làm gì? Tại sao lại triền miên không biết trời đất như vậy?

Phương Điệp cùng nam nhân kia đều thật say sưa, bọn họ có lẽ đã trúng dược gì đó, cho nên núi rừng hoang sơ không ai để ý liền.... Khụ khụ! Ngay cả tiếng nói chuyện của Nguyên Sơ và Dạ Trầm Uyên cũng không phá vỡ được hoan ái của bọn họ.

Nguyên Sơ xấu xa quét mắt vài lần, không ngờ Phương Điệp cũng có vài phần bản lĩnh, nhưng là bị cảnh tượng này kích động, nàng cảm thấy dưới bụng nóng lên, hơn nữa hương thơm ngọt ngào trong không khí khiến cả người căng cứng, nàng lúc này mới phát hiện chung quanh toàn Điềm Quả thụ.

Thời điểm nàng dự tính xem thêm kịch thì hai mắt đột nhiên bị bịt chặt!

Dạ Trầm Uyên phẫn nộ, sư phụ làm sao lại nhìn thân thể nam nhân khác?!

" Người cũng không được nhìn! "
Lời nói của hắn vô cùng hợp lí, tưởng tượng đến Nguyên Sơ nhìn thân thể người khác, hắn liền thấy phẫn nộ muốn giết người!

Nguyên Sơ đang định xem kịch, đột nhiên bị ngăn lại nên vạn phần khó chịu: " Ta là sư phụ của ngươi! Sư phụ có thể nhìn, đồ đệ không được! "

Dạ Trầm Uyên quay người lại, đưa lưng về phía đôi " cẩu nam nữ " nhằm che mắt Nguyên Sơ, nổi giận đùng đùng: " Người còn nhỏ tuổi hơn ta, không được nhìn! "

Nếu thật sự muốn nhìn như thế, nhìn hắn không được sao?!

Nguyên Sơ bị hắn đánh bại, nam chủ cổ hủ như thế, bảo sao đến lúc phi thăng vẫn là trai tân!

Vậy nhưng sau đó Nguyên Sơ đột nhiên ôm lấy ngực mình, một bộ dạng khó chịu.

" Sư phụ, người làm sao vậy? " Dạ Trầm Uyên cả kinh, giây tiếp theo liền cùng nàng vào trong Thiên Châu.

Trong không khí thiếu đi hương vị ngọt ngào, Nguyên Sơ cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng mà hỏa khí trong người đã muốn kích phát, nàng áp không được...

" Nhanh... Đưa ta đến linh tuyền. "

Dạ Trầm Uyên nghe vậy vội vàng bế nàng đi linh tuyền. Trên đường đi Nguyên Sơ cởi y phục, hắn vốn không rõ liền hiểu được vì sao y phục của Phương Điệp lại rơi rụng nhiều như vậy....

Hắn theo bản năng ôm chặt nàng, Nguyên Sơ không kháng cự, vừa đến linh tuyền đã bùm một tiếng nhảy xuống nước.

" Đây là làm sao vậy? " Lệ lão chậm rì rì đến, sau đó liền bị Dạ Trầm Uyên ngăn cản.

" Không cho ngài nhìn! "

Lệ lão thật sự muốn chịu thua, trừng mắt!

" Nàng cả người đều ngâm trong nước, ta cái gì cũng không nhìn được, ngươi khẩn trương làm gì? "

Dạ Trầm Uyên kiên quyết bất động!

Lệ lão lại nói: " Hơn nữa nếu nàng trúng độc, ta với ngươi đều không qua, nàng mà chết thì làm sao đây? "

Lệ lão tùy tiện nói một câu lại dọa Dạ Trầm Uyên, tim hắn giật bắn, sau đó liềnvội vàng đi đến linh tuyền, Nguyên Sơ đang dựa vào mép linh tuyền, hữu khí vô lực.

" Sư phụ... Người làm sao vậy...? "

Đều do hắn không bảo vệ sư phụ thật tốt, sư phụ bị trúng độc hắn cũng không biết....

Nguyên Sờ đặt cằm trên mu bàn tay, lười biếng nói: " Không có việc gì, nhớ ta đã uống ly trà có bỏ thêm dược liệu kia không? Trà kia trừ bỏ huyễn hoặc, còn có tác dụng khơi lên dục vọng, trước đó còn áp chế, nhưng vừa mới.... Khụ, bị kích thích, nên mới kích phát.... "

Dạ Trầm Uyên không hiểu, vừa rồi bị kích thích?!

Lệ lão sâu kín nói: " Cho nên, ngươi cần một nam nhân? "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau