MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 31 - Chương 35

Chương 30

Edit: Asakari

Nàng đắc ý hếch cằm nhỏ, nở nụ cười tinh quái làm cho Dạ Trầm Uyên thầm nghĩ đem nàng ôm thật chặt vào trong ngực, không cho bất luận kẻ nào nhìn đến, ngoài miệng không cần suy nghĩ đã nói.

" Sư phụ làm gì cũng đều tốt hết. "

Nguyên Sơ đắc ý, trong khoảnh khắc thay một thân y phục thích hợp cho mình, vạt áo bạch y thêu viền vàng, hoa văn hỏa diễm, hắn đột nhiên phát hiện nàng rất thích mặc y phục sáng màu, nàng mặc trên người vừa cao quý vừa đáng yêu, thật sự rất phù hợp.

" Tốt lắm! Chúng ta đi vào thôi! " Nguyên Sơ lấy ra thọ lễ đã chuẩn bị rồi cùng Dạ Trầm Uyên tiến vào đại môn Chu gia.

Đã sớm biết Vạn Kiếm tông sẽ phái người đến tham gia tiệc mừng thọ ngày mai, nhưng không ngờ lại là Nguyên Anh Tôn giả, Chu gia chủ Chu Kế đã đứng đợi sẵn. Lúc đầu nhìn thấy Nguyên Sơ, hắn không nhịn được hai mắt kinh ngạc, mà sau đó nhìn đến ngọc bài ở thắt lưng nàng, hắn giương ra gương mặt tươi cười, cung kính nói:

" Tôn giả hữu lễ, một đường vất vả, ta là gia chủ đương nhiệm Chu gia Chu Kế, lão tổ tông cố ý phái ta đến cung kính đón tiếp, hơn nữa đã sớm chuẩn bị rượu ngon, chỉ chờ Tôn giả người đón gió tẩy trần! "

Nhìn thấy Nguyên Sơ nhỏ như vậy là ngoài ý muốn, nhưng tu chân giới thiếu gì điều kì lạ? Có lẽ thời điểm người ta trọng tổ thân thể thì yêu thích ngoại hình nữ hài tử? Dám nghị luận Nguyên Anh Tôn giả, thật sự không muốn sống nữa rồi.

Nguyên Sơ được Chu gia chủ tự mình tiếp đãi thì thập phần đắc ý, đây là chỗ tốt của việc có thực lực, Nguyên Anh Tôn giả ở Chư Thiên giới không nhiều lắm, nàng mặc kệ đi đến đâu cũng được đối đãi như khách quý.

Nguyên Sơ tủm tỉm cười: " Làm phiền rồi, ta muốn gặp Chu đạo hữu. "

" Mời đi hướng này. "

Chu Kế thấy Nguyên Sơ ôn hòa, trong lòng buông lỏng, vội vàng dẫn đường, Nguyên Sơ và Dạ Trầm Uyên sau đó cùng đi vào một tiểu viện đẹp như tranh vẽ.

Chung quanh trồng vô vàn cây cối mang theo linh khí hệ thủy, không khí tràn ngập sương mù càng khiến nơi này giống tiên cảnh, so với tiền viện giăng đèn kết hoa thì như thế giới khác.

" Sư phụ. " Dạ Trầm Uyên đột nhiên kéo góc áo Nguyên Sơ, thấp giọng nói " Lệ lão nói nơi này cổ quái. "

Cổ quái? Nguyên Sơ sững sờ một chút, nguyên bản phụng mệnh Chưởng môn đi chúc thọ nàng cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng Lệ lão đã sống lâu như vậy, kiến thức so với nàng thâm sâu hơn nhiều, hắn nói có quỷ thì nhất định sẽ có quỷ, vì vậy nàng vội xốc lại tinh thần.

Chỉ chốc lát sau, nàng đã thấy nhân vật chính của yến tiệc mừng thọ lần này, Chu Đạo Phu, lão tổ tông Chu gia.

Chu Kế hành lễ: " Lão tổ tông, Vạn Kiếm tông Hàn Kiếm Phong Nguyên Anh Tôn giả đã đến, các ngài cứ chậm rãi tán gẫu, tôn nhân xin lui trước. "
Chu Đạo Phu tóc trắng xóa, gương mặt già nua phất phất tay, thời điểm hắn nhìn Nguyên Sơ lập tức lắp bắp kinh hãi! Dựa vào tu vi của hắn cao hơn nàng, hắn mơ hồ có thể cảm nhận cốt linh của nàng, tựa như...rất nhỏ tuổi!

Đã sớm nghe nói trong Vạn Kiếm tông có người thành công tiếp nhận Thể hồ nghi thức, chẳng lẽ là hài tử trước mắt này? Chưởng môn Vạn Kiếm tông lần này đưa ra yêu cầu như vậy, bảo nàng tự mình đến đây cũng không ngoài ý muốn cho lắm.

" Thì ra là tiểu oa nhi.... " Chu Đạo Phu ôn hòa nở nụ cười " Đến, mau ngồi bên này, lão hủ sống lâu như vậy, vẫn là lần đầu nhìn thấy Nguyên Anh Tôn giả nhỏ tuổi như vậy! "

Nguyên Sơ đáp lại một câu, mỉm cười ngồi xuống, nhưng sau đó lại đưa tay kéo Dạ Trầm Uyên.

Dạ Trầm Uyên nhìn về phía Chu Đạo Phu, lúc này trong viện chỉ có ba người bọn họ, theo lí mà nói hắn không có tư cách ngồi xuống, hành động này của nàng khiến cho Chu Đạo Phu lúc này mới chú ý đến hắn.

" Đây là? "

Dạ Trầm Uyên hướng Chu Đạo Phu hành lễ: " Chu tiền bối, ta là Dạ Trầm Uyên. "

Nguyên Sơ tủm tỉm bồi thêm một câu: " Hắn là đồ đệ của ta! "

Dạ Trầm Uyên còn tưởng rằng Chu Đạo Phu sẽ giống như những người khác, nghĩ rằng hắn bái một tiểu nữ oa sáu tuổi sẽ không có tiền đồ, nhưng Chu Đạo Phu nghe xong lại kinh ngạc rất nhiều, sau đó cực kì hâm mộ nhìn hắn.

" Hảo hài tử, sư phụ ngươi mới sáu tuổi đã là Nguyên Anh Tôn giả, tiền đồ sau này không thể hạn lượng! Ngươi đã đi theo đúng người rồi! "
Nụ cười của Dạ Trầm Uyên trở nên chân thành hơn.

Hai người hàn huyên vài câu, Nguyên Sơ lấy ra một cái hộp đưa qua: " Chu đạo hữu, đây là hạ lễ Chưởng môn chúng ta phó thác ta đưa đến, chúc ngươi phúc thọ duyên miên, thanh tùng thường tại, còn thỉnh ngươi nhận cho. "

Tựa hồ biết trong hộp là cái gì, Chu Đạo Phu không mở ra mà nhìn nàng cảm khái.

" Phúc thọ duyên miên không dám nghĩ đến, nếu bộ xương cốt già cỗi này sống thêm được vài năm đã là thiên đạo ban ân rồi. " Hắn chăm chú nhìn Nguyên Sơ, trong mắt hiện rõ hâm mộ, nghĩ đến cái gì hắn lấy một cái hộp khác ra.

" Kì thật trước khi ngươi đến, Vạn Kì Chưởng môn cũng đã thông truyền với ta, đây là cho ngươi, ngươi cầm đi. "

" Đây là? " Nguyên Sơ tiếp nhận, mở hộp ra, bên trong là một quả tròn màu hồng phấn.

Chu Đạo Phu vuốt bộ râu dài của mình nói: " Đây là thứ đặc biệt nhất của Chu gia chúng ta, quả hợp hoan. "

Nguyên Sơ đen mặt, hợp hoan và vân vân thứ nữa, vừa nghe đã biết không đứng đắn.

Tựa như nhìn thấy nàng do dự, Chu Đạo Phu nói tiếp: " Tiểu hữu đến Lợi Hải Thiên Xuyên hẳn cũng đã nghe chuyện Chu gia chúng ta. Đúng vậy, chúng ta dựa vào Song Tu thuật mới phồn vinh đến ngày hôm nay, mà muốn tu luyện Song Tu thuật phải dùng đến linh dịch của đại thụ mà tổ tiên đã truyền lại. Đại thụ kia gọi là cây hợp hoan, đây là quả của nó. "

" Tuy rằng cũng gọi là hợp hoan, nhưng tác dụng lại khác biệt so với ý nghĩa tên gọi. Linh dịch thúc đẩy quá trình song tu, mà quả lại có tác dụng tĩnh tâm thần kì, đối với ức chế tẩu hỏa nhập ma có hiệu quả kì diệu! Quả này thật sự rất hiếm, năm trăm năm mới có một quả. "

Nguyên Sơ nháy mắt bừng tỉnh đại ngộ, cho nên kì thật Chưởng môn đại nhân muốn cho nàng đồ vật này nọ nên mới phái nàng tới, bên ngoài là đưa thọ lễ, nhưng thực chất là trao đổi đồ vật?

Khó trách nàng lại cảm thấy hạ lễ lần này rất quý giá, dù sao Chu gia trong mắt Vạn Kiếm tông cũng chỉ là một gia tộc nhỏ, làm thế nào lại có giao tình? Thì ra là do thứ quả này.... Nhưng mà vì sao lại muốn nàng tự mình đến?

Giống như đoán được ý niệm trong đầu của Nguyên Sơ, Chu Đạo Phu nói tiếp: " Bảo bối này của Chu gia chúng ta, tổ tiên trước đó cũng đã nghiên cứu ra, phát hiện linh tuyền cạnh cây hợp hoan cũng có hiệu quả kì diệu, vào trong nước tu luyện có thể yên ổn thần hồn, củng cố căn cơ. Vì muốn lợi dụng hết hiệu quả, tổ tiên chúng ta còn sáng tạo ra Trữ Thần quyết, ở trong đó tu luyện Trữ Thần quyết cũng có thể đạt được công hiệu lớn, ta nghĩ Vạn Kì Chưởng môn phái ngươi đến là để cho ngươi tu luyện ở đây. "

Nguyên Sơ nghe xong không quá kích động, nhưng Dạ Trầm Uyên bên cạnh hai mắt sáng ngời!

Quả hợp hoan có thể củng cố thần hồn? Nếu hắn có thể có thật nhiều thì tốt rồi, nghe Lệ lão nói thứ này ở phương diện củng cố thần hồn có tác dụng còn lớn hơn cả Vạn Năm Linh Tủy!

" Làm phiền đạo hữu đã lo lắng, một khi đã như vậy, ta cùng đồ đệ làm phiền ngài! "

Chương 31

Eđit: Asakari

Nguyên Sơ đứng lên ngoan ngoãn hành lễ.

" Không cần ngại! " Chu Đạo Phu vui vẻ nói " Người già thường rất thích tiểu hài tử hoạt bát như các ngươi, nhìn thấy mới có sức sống, ngươi cũng đừng khách khí.

Ngày mai là thọ yến, sự việc có lẽ sẽ nhiều, ta sắp xếp phòng nghỉ ngơi dành cho khách quý cho các ngươi, các ngươi đi đường xa có lẽ đã mệt mỏi, lão phu cũng không nhiều lời nữa. "

Nguyên Sơ nghe xong, vội ngoan ngoãn đáp lại hai câu rồi cáo từ.

Chu gia đối xử với bọn họ thật long trọng, vậy mà sắp xếp cho ở một cái tiểu viện tinh xảo tên Lâm Hải Sơn Nhai, còn bố trí thêm mười mấy gia nhân.

Nguyên Sơ quả thật có chút mệt mỏi, nàng không có thói quen ngắm cảnh bên ngoài, vừa tiến vào đã nằm gục trên giường gỗ.

" Nga, đây là bông Thượng Cảnh? Chu gia thật có tiền! " Nguyên Sơ ôm chăn, hâm mộ nói.

Dạ Trầm Uyên đóng cửa lại, thấy bốn phía không người vội vàng kéo nàng vào trong Thiên Châu, nàng chưa kịp hoàn hồn đã gấp gáp hỏi: " Sư phụ, quả hợp hoan kia có tác dụng với người? "

Nguyên Sơ biết hắn vẫn còn nhớ kĩ chuyện Vạn Năm Linh Tủy, bất đắc dĩ nói: " Có tác dụng a, phải biết rằng, công hiệu chủ yếu của Vạn Năm Linh Tủy là cường đại thần thức, mà công hiệu chủ yếu của quả hợp hoan là yên ổn thần hồn, cho nên chiếu theo phương diện thần hồn mà nói, quả hợp hoan đương nhiên tốt hơn rồi. "

Cho nên, ngươi không cần phải nhớ về chuyện Vạn Năm Linh Tủy nữa!

Dạ Trầm Uyên mím môi suy nghĩ, hắn có nên tìm người Chu gia đổi thêm mấy quả hợp hoan nữa?

Dù sao Thiên Châu có rất nhiều pháp khí, cấp bậc hiện tại của hắn không thể dùng, dư dả để đổi quả hợp hoan.

Lệ lão từ đầu im lặng lúc này mới lại đây: " Bất quá ta cảm thấy Chu Đạo Phu kia rất quái dị, ở viện của hắn có bố trí một Tụ Âm trận, mà trên người hắn ta cũng ngửi được mùi tử khí, hắn hẳn là đã chết. "

Lệ lão nói như vậy, Nguyên Sơ cũng vuốt cằm gật đầu: " Ta cũng thấy được, Chu Đạo Phu nói ba câu đều không rời tuổi tác, hiển nhiên cực kì để ý chuyện này. Chưởng môn tặng hạ lễ là Lục phẩm đan dược, người bình thường có thể kéo dài tuổi thọ thêm trăm năm, nhưng Chu Đạo Phu đã lớn tuổi, có chút không thể tiếp nhận được dược lực, đan dược đó cho hắn chỉ có thể kéo dài thêm vài năm, quá lãng phí rồi. "

Dạ Trầm Uyên nhăn mày nói: " Ý của hai người là Chu Đạo Phu dùng thủ đoạn bất chính để kéo dài tuổi thọ? "

Nguyên Sơ gật đầu: " Khả năng này cũng rất lớn a! "

Lệ lão bình thản nói: " Tùy hắn đi, chúng ta ở đây vài ngày sẽ đi, hắn nếu có chủ ý đánh nhau cũng không thể đánh đến trên đầu chúng ta. " Phải biết rằng Nguyên Sơ chính là Nguyên Anh Tôn giả a!

Lão nói vậy, Nguyên Sơ lập tức bật người dậy, vẻ mặt hung dữ: " Hắn dám, cũng không nhìn xem ta là ai! " Ngày kế, thọ yến trôi qua vô cùng bình thường, người đến hạ thọ từ khắp nơi đều không ít, ảnh hưởng của Chu gia cũng khá lớn.

Thọ yến cử hành liên tiếp ba ngày, mà ba ngày này, Nguyên Sơ từng hưng phấn bừng bừng dần trở nên chán chường.

" Sư phụ làm sao vậy? " Dạ Trầm Uyên thấy Nguyên Sơ không ăn trứng Vân Nga nướng thích nhất, thập phần buồn bực hỏi.

Nàng đáp: " Cũng không có gì, còn nhớ tiểu cô nương lúc trước chúng ta đã cứu không? Thời điểm nàng rời đi ta đã đưa cho nàng một khối ngọc bài, nói nàng trở về thì bóp nát báo ta bình an, đã qua vài ngày mà không có cái gì, sợ rằng nàng đã xảy ra chuyện... "

Hắn thấy nàng nghĩ về người khác, có chút rầu rĩ nói: " Có lẽ đi đường chậm trễ. "

" Có lẽ là vậy a! " Nguyên Sơ xốc lại tinh thần, nghĩ đến buổi tối đi đến thánh địa Chu gia tu luyện, căn cứ vào tâm tư đồ tốt không cho người ngoài của Chu gia, nàng đột nhiên hướng đến Dạ Trầm Uyên cười thần bí: " Đúng rồi, nếu linh tuyền Chu gia hữu dụng như vậy, tối nay ngươi cùng ta ngâm mình đi. "

Ngâm....ngâm mình?!

Dạ Trầm Uyên nghe vậy, cả người đều ngây dại! Hắn muốn đáp ứng ngay lập tức, nhưng nghĩ lại sư phụ hình như có điểm không đúng, một lát sau mới gian nan nói:

" Không thể, Chưởng môn dùng Lục phẩm đan dược mới đổi được cơ hội sư phụ tu luyện ở linh tuyền, nhỡ bị Chu gia phát hiện thì sao? "

" Không có việc gì! Cẩn thận một chút là được! " Nguyên Sơ cười, vẻ mặt giảo hoạt " Bằng không một viên Lục phẩm đan dược chỉ đổi được một quả hợp hoan với cơ hội tu luyện, ta thấy cực kì bất công, cứ như vậy mà làm đi! "

Dạ Trầm Uyên nguyên bản còn muốn cự tuyệt, nhưng đáy lòng lại mạnh mẽ xuất hiện tư tâm, hắn quỷ dị nuốt xuống lời định nói ra khỏi miệng, tim đập thình thịch mạnh mẽ, tay cầm đũa đã không thể khống chế được. Rất nhanh, yến hội chấm dứt, mọi người lục đục rời đi, đồng thời Nguyên Sơ được đưa đến thánh địa Chu gia.

" Chính là nơi này. " Chu gia chủ Chu Kế cực kì hâm mộ nhìn về phía xa " Nơi này là thánh địa Chu gia, không có sự cho phép của lão tổ tông, chúng ta không thể đi vào, cho nên kế tiếp thỉnh Tôn giả tự mình tiến vào. "

" Làm phiền! " Đi mau đi mau! Nguyên Sơ cười cảm kích nói.

Chờ Chu Kế đi rồi, Nguyên Sơ vội vàng chạy vào, quả nhiên càng đi vào sâu linh khí càng thịnh, chờ khi tới hòn giả sơn phía trước đại thụ, nàng mới lấy ra một cái hồ lô, mà hồ lô vừa mở Dạ Trầm Uyên xuất hiện.

Bởi vì Dạ Trầm Uyên là chủ nhân đầu tiên của Thiên Châu, hắn từ nơi nào đi vào thì đi ra từ đó, người khác di chuyển hắn không được, nhưng hồ lô này thì khác, tuy rằng thể tích không lớn nhưng người sống có thể đi vào, đây chính là phương tiện thực hiện kế hoạch đột nhập trái phép của Nguyên Sơ.

" Thế nào? Ta nói nơi này rất đáng giá nên đến thử, ngươi còn không nghe! "

Dạ Trầm Uyên gật đầu, nơi này linh khí nồng đậm đến mức hóa sương, quả là nơi tu luyện tốt.

Chỉ là không nghĩ tới, Nguyên Sơ vừa vào đã cởi y phục ra, hắn thấy thế sửng sốt đến mức sợ hãi, thân thể phản ứng nhanh, vội vàng quay lưng đi.

" Sư phụ! Người vì sao lại cởi y phục?! "

Nguyên Sơ khó hiểu nhìn hắn: " Chúng ta phải vào linh tuyền tu luyện, chẳng lẽ còn mặc chỉnh tề mà vào? Y phục rất khó chịu a. "

Nam chủ cũng quá nghiêm túc rồi? Nàng chỉ là một tiểu oa nhi, thân thể đều bằng phẳng, có cái gì để mà thẹn thùng?

Dạ Trầm Uyên trên mặt đỏ rực, nháy mắt lan đến trên cổ!

" Nhưng, chính là... "

" Không có cái gì chính là hết, mau xuống đây! Như vậy khi có người đến ta còn có thể thuận lợi giấu ngươi trong hồ lô! " Nguyên Sơ thúc giục.

Liền ngay cả Lệ lão ở trong thức hải của Dạ Trầm Uyên cũng vui tươi hớn hở giật dây: " Không tồi a, tiểu tử đã biết thẹn thùng chuyện nam nữ? Nhưng lần này là khác! Sương nhiều như vậy,ngươi có vào trong nước cũng không nhìn thấy cái gì, đừng ngại, linh tuyền này là thứ tốt, đối với ngươi rất hữu hiệu. "

Dạ Trầm Uyên không có biện pháp, hai người kia hăng hái như vậy, hắn chỉ có thể giằng co mà bước xuống, vô cùng quỷ dị.

Hắn từng bước đi đến bên linh tuyền, sau đó từ từ nhắm hai mắt, quyết tâm trực tiếp nhảy xuống!

Chương 32

Edit: Asakari

Sau khi vào trong nước, chất lỏng ấm áp nhanh chóng bao vây hắn, nhưng Dạ Trầm Uyên một chút cũng không thả lỏng, ngược lại càng ngày càng khẩn trương hơn, bởi vì hắn nhìn thấy Nguyên Sơ chỉ mặc tiết khố cùng áo yếm ở phía xa....

Lệ lão cùng Nguyên Sơ đều không biết từ nhỏ thị lực hắn đã rất tốt, qua một lần tôi thể, thiếu chút nữa kích hoạt huyết mạch, tuy rằng đúng lúc bị Nguyên Sơ phong ấn nhưng thân thể hắn vẫn xảy ra biến hóa, mắt hắn càng nhìn thấy rõ ràng hơn, giống như đằng trước sương mù dày đặc hắn vẫn có thể nhìn xuyên qua, chỉ là lúc trước quên nói chuyện này, hiện tại nói ra có bị đánh không?

Nguyên Sơ nghĩ có sương dày che chắn, cực kì vui vẻ, áo yếm đỏ tươi cùng tiết khố màu trắng mặc trên người, tóc đen dài cùng làn da trắng tuyết phối hợp hoàn mĩ, mắt mèo to tròn của nàng phủ một tầng sương mù, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt mang theo ý cười thích thú, nhìn qua thật giống yêu tinh sinh ra từ nước, xinh đẹp mộng ảo, lại mang theo một tia khờ dại không rành thế sự.

Tầm mắt Dạ Trầm Uyên luôn lơ đãng nhìn về phía nàng, mặc dù trong lòng hắn nói một trăm lẻ một lần không được làm như vậy, nhưng vẫn khống chế không được.

Đột nhiên, Nguyên Sơ chìm xuống nước, sau đó đột nhiên xuất hiện sau lưng hắn, mạnh mẽ vỗ bả vai hắn.

" Ngươi thất thần cái gì? Mau tu luyện a! "

Tu luyện... Hiện tại tu luyện hẳn sẽ tẩu hỏa nhập ma? Dạ Trầm Uyên quay đầu nhìn mặt nàng, đột nhiên nghĩ như vậy.

Hơi nước dần bốc lên, mặt Nguyên Sơ càng thêm tươi tắn đáng yêu, nàng cười hì hì quơ tay trước mặt hắn: " Nhìn cái gì vậy? Có cái gì để nhìn sao? "

Dạ Trầm Uyên cả kinh, vội vàng quay đầu: " Không.... Không có! "

Nhìn hắn bối rối như vậy, Nguyên Sơ nghĩ hắn hẳn đã nhìn thấy cái gì đó, dù sao hiện tại khoảng cách rất gần, nhưng mà... Có quan hệ gì? Thân thể của nàng nhìn qua giống như năm tuổi, tuy rằng Dạ Trầm Uyên đã mười một, sắp được mười hai tuổi, nhưng đặt ở thời đại kia của nàng còn đang hưởng thụ Quốc tế thiếu nhi đó!

Hơn nữa, cho dù hắn có nhìn thấy thật, cũng không thể nhìn xuyên qua nước chứ?

Coi như cùng nhau bơi lội!

Bất quá sợ Dạ Trầm Uyên xấu hổ, Nguyên Sơ liền bơi xa một chút, chỉ là bơi mà thôi, thoải mái cực kì, nhìn không hề giống bộ dạng đang tu luyện.

" Này.... " Lệ lão đột nhiên phát ra tiếng, đánh vỡ im lặng " Sư phụ ngươi mới bảy tuổi, ham chơi cũng bình thường. Nhưng ngươi đã sắp mười hai tuổi rồi mà còn không chuyên tâm?! Cơ hội tốt như vậy còn không nhanh nắm chặt thời gian tu luyện?! "

Thanh âm Lệ lão trong đầu làm Dạ Trầm Uyên cả kinh, hắn lúc này mới phục hồi tinh thần, thu hồi ánh mắt, xao động trong lòng càng ngày càng nghiêm trọng, hắn rốt cuộc làm sao vậy? Vì cái gì, tầm mắt của hắn luôn nhìn đến sư phụ? Vì cái gì, hắn luôn tồn tại một khát vọng không thể hiểu được với sư phụ?

Trước kia còn có thể khống chế, nhưng hiện tại càng ngày càng khắc chế không được, hắn nghĩ muốn ôm sư phụ vào lòng, sau đó hôn nhẹ mặt nàng.

- ---- Không, không thể nghĩ như vậy! Dạ Trầm Uyên dùng sức lắc đầu, sau đó từ từ nhắm hai mắt, ép buộc mình phải tu luyện, sư phụ làm gì cũng không quên hắn, hắn làm sao có thể chần chừ mà làm sư phụ thất vọng?

Tưởng tượng như vậy, hắn cuối cùng cũng có thể tĩnh tâm tu luyện, rốt cuộc vẫn là thiên tư hơn người, hắn tu luyện một lát liền tiến vào giai cảnh, Nguyên Sơ cảm nhận được linh khí nồng đậm trên người hắn, mỉm cười.

" Nha đầu, ngươi vì cái gì không tu luyện? " Lệ lão dùng phương thức truyền âm nhập bí giao lưu cùng Nguyên Sơ, nàng cùng lão trộm thương lượng ép Dạ Trầm Uyên cho lão một giọt Vạn Năm Linh Tủy, cho nên trạng thái thần hồn của lão so với hiện tại tốt hơn nhiều.

Nguyên Sơ nằm ngửa trên mặt nước ngắm sao.

" Trời đêm đẹp như vậy, dùng để tu luyện không quá đáng tiếc sao? "

Lệ lão có chút không hiểu: " Nhưng chúng ta là người tu tiên, ai mà không giành giật từng giây từng phút tu luyện? Hơn nữa chỉ là sao trời bình thường thôi, có cái gì đẹp đâu? "

Nguyên Sơ nhẹ nhàng nở nụ cười, lúc này nàng không giống như ban ngày tiểu oa nhi hoạt bát, tuy rằng tươi cười vẫn sáng lạn, nhưng vẫn có điểm khác biệt.

" Lệ lão, ngươi cho đến bây giờ đã sống bao lâu? "

Lệ lão trầm mặc hồi lâu, khi còn sống đã ba nghìn năm, từ lúc bị phong ấn vào Thiên Châu, đã...năm vạn năm.

" Năm vạn năm a.... " Nguyên Sơ chớp mắt nhìn lên không trung, cành cây hợp hoan rủ xuống dưới nhẹ nhàng lay động, hơi nước dần bay lên trên đỉnh đầu nàng khiến không trung càng trở nên hư ảo hơn.

Nàng nhẹ nhàng nhắm mắt: " Năm vạn năm đó, trong đầu ngươi chứa bao nhiêu cảnh đẹp? "

Lệ lão bị câu hỏi của nàng làm cho sửng sốt, trước kia cảnh đẹp lão nhìn thấy không ít, bất quá lão càng coi trọng bảo bối bên trong cảnh đẹp, cho nên lúc này hỏi đến mới phát hiện cảnh đẹp một cái lão cũng không nhớ rõ.

Nguyên Sơ cười nói: " Tu luyện không ngừng, giống như ở trên tờ giấy trắng không ngừng vẽ nên một bức tranh bằng mực đen, đơn giản lại thuần túy. Mà ta, lại hi vọng trên tờ giấy trắng của mình, có thể vẽ bằng thật nhiều màu sắc khiến người ta kinh ngạc! Các ngươi theo đuổi là trường sinh bất tử, là đại đạo, mà ta không giống các ngươi, ta theo đuổi là nhân sinh, là linh hồn ngắn ngủi tiêu dao. "

Lời nói của Nguyên Sơ rõ ràng đơn giản, nhưng lại khiến thần hồn Lệ lão chấn động!

Thật giống như ý niệm cố hữu trong đầu đột nhiên bị phá ra một lỗ hổng, theo nơi bị phá kia có thể nhìn thấy không trung tràn ngập sắc màu.

Không đợi lão suy nghĩ cẩn thận đó là cái gì, chân trời đột nhiên hiện ra vô vàn mây mù sặc sỡ mĩ lệ, hào quang chiếu vào trên người Nguyên Sơ dần chìm vào giấc ngủ, sau đó hào quang biến thành điểm sáng rực rỡ từng chút mạnh mẽ tiến vào thân thể nàng.

Cảnh tượng trước mắt như mộng như ảo, nhưng trên thực tế, linh khí trong ngàn dặm trở nên loãng đi không ít! Dạ Trầm Uyên không thể tu luyện đành tỉnh lại, sau đó liền thấy được một cảnh sắc tuyệt đẹp ngay trước mắt!

Tiểu cô nương nằm trên mặt nước được hào quang chiếu rọi, ở trong nước như hải tảo di chuyển, ráng ngũ sắc từ chân trời chiếu rọi xuống nước, điểm sáng bảy màu tụ tập quanh thân nàng sáng lấp lánh, nàng từ từ nhắm hai mắt, da thịt trở nên sáng hơn bao giờ hết.

Nàng là tiên nhân sao? Nàng nhất định là tiên nhân rồi!

Dạ Trầm Uyên nghĩ như thế.

Lệ lão ở một bên cả kinh: " Ngộ đạo! Nàng vậy mà có thể dễ dàng ngộ đạo! Hơn nữa dị tượng lớn như vậy, đây chính là thiên địa điềm lành, nàng vậy mà hiểu được đạo của chính mình! Nhưng nàng mới bao nhiêu tuổi a?! Nhỏ như vậy mà đã ngộ đạo, thiên tài Thượng cổ nhìn thấy nhất định sẽ xấu hổ mà tự sát! "

Lời nói của Lệ lão biểu đạt tuyệt đối tán thưởng của lão với Nguyên Sơ, mà tâm tình Dạ Trầm Uyên lại dần dần trầm xuống.

Bảy tuổi là Nguyên Anh, lúc này lại ngộ đạo, sợ là có thể từ Nguyên Anh sơ kì trực tiếp đột phá lên Nguyên Anh trung kì rồi.

Hơn nữa nàng là Hàn Kiếm Phong chủ của Vạn Kiếm tông đứng đầu Thập Đại tông, thiên tư trác tuyệt, ngộ tính cực cao, kẻ khác nhìn thấy sợ hãi than!

Nàng như vậy, hắn.... Một kẻ Luyện Khí cảnh như hắn có tư cách gì cùng nàng sóng vai đứng cùng một chỗ?

Chương 33

Edit: Asakari

Trước kia hắn tu luyện là vì sinh tồn, không thể không đi tranh đoạt. Nhưng hiện tại lại khác, hắn không vì chính mình cố gắng nữa, hắn có một mục tiêu, hắn... muốn cùng sư phụ kề vai chiến đấu, mà không phải vĩnh viễn được nàng bảo vệ.

Hắn phải mạnh hơn, không chỉ là hơn sư phụ, mà phải mạnh hơn tất cả địch nhân, mạnh đến mức không ai có thể gây thương tổn đến nàng!

Hắn muốn bảo vệ nàng!

Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu, Dạ Trầm Uyên một lần nữa nhắm mắt lại.

Đột nhiên, thiên địa linh khí bạo động, hào quang nguyên bản đẹp đẽ bị xé rách một nửa, phong vân biến sắc!

Lệ lão nếu như thật sự có thể, cằm nhất định sẽ rơi xuống đất! Lão đã không biết dùng tâm tình gì đối với đôi sư đồ yêu nghiệt này, khi nào thì ngộ đạo lại biến thành rau cải trắng muốn ngộ thì ngộ? Hơn nữa bầu trời bị hai loại dị tượng đua nhau cắn xé như vậy sẽ không xảy ra cái gì chứ?

Lúc này thiên tượng rất đáng sợ, giống như bị chia thành hai nửa, một bên tiên khí mờ mịt, hào quang vạn dặm, thiên địa lúc đó đều được điểm xuyết bởi tinh quang bảy màu ôn hòa, mặt nước nâng tiểu cô nương xinh đẹp, rất giống tiên cảnh.

Bên kia thì đáng sợ hơn nhiều, cuồng phong cuốn nước bay lên, Dạ Trầm Uyên an vị ở giữa lốc xoáy, lôi điện màu tím trên trời nổ vang! Tia điện bao quanh người hắn, quần áo bị gió thổi phần phật, tóc đen mặc sức tung bay, trong không khí tràn ngập hơi thở huyết mạch cường đại khiến người ta thở không thông! Lôi điện cùng cuồng phong điên cuồng tạo thành lốc xoáy, mà hắn ở trong đó vậy mà chẳng hề hấn gì.

Này.... Chính là lực lượng đáng sợ của Thần Hoàng huyết mạch sao?

Khí tức huyết mạch tiết ra ngoài, vẻ mặt Lệ lão ngưng trọng, lần trước Dạ Trầm Uyên tôi thể tuy rằng phong ấn đúng lúc, nhưng vẫn đã kích hoạt một tia huyết mạch. Hoàn hảo lúc này có Nguyên Sơ ở đây, động tĩnh lớn thế này đều có thể miễn cưỡng đổ lên người nàng. Nếu như chỉ có một mình hắn chỉ sọ sẽ gặp phải nguy hiểm, Thần Hoàng huyết mạch không phải là huyết mạch bình thường, rất nhiều người muốn có được nó.

Quả nhiên đúng như Lệ lão dự đoán, tuy rằng thánh địa bên này xuất hiện cuồng phong lôi điện, hào quang đầy trời phi thường kì quái nhưng người Chu gia không ai dám lại gần, phải biết sau lưng Nguyên Sơ chính là Vạn Kiếm tông! Nếu phá hỏng nàng ngộ đạo sẽ đắc tội một đám cuồng ma tu luyện Vạn Kiếm tông, đây tuyệt đối không thể đùa giỡn!

Bất quá mọi người nhìn dị tượng ở chân trời, hâm mộ đều không nhịn được mà biểu lộ hết ra ngoài.

Người khác ngộ đạo cũng có dị tượng, nhưng dị tượng rất ít, dị tượng càng mãnh liệt càng chứng tỏ người đó có thiên tư, có thể tạo thành dị tượng lớn như vậy, tiền đồ sau này không thể hạn lượng!

Tưởng tượng đến vị Nguyên Anh đang tu luyện ở thánh địa kia chỉ mới bảy tuổi, có bối cảnh tốt như vậy, lại còn có ngộ tính cao, Vạn Kiếm tông đúng là thiên tài xuất hiện lớp lớp, người người ghen tị....
Dị tượng kéo dài nửa buổi tối mới chậm rãi biến mất, hơn nữa hai loại dị tượng phân biệt rõ ràng đồng thời biến mất, Nguyên Sơ tỉnh lại kiểm tra tu vi của mình...ân, Nguyên Anh trung kì, cũng coi như tạm được đi.

Mà sau khi Dạ Trầm Uyên tỉnh lại thì cực kì bất mãn, vì cái gì hắn cảm thấy mình dường như đã mạnh lên, nhưng tu vi lại không tăng?

Lệ lão sau khi xem qua nhẹ nhàng thở phào: " Yên tâm đi! Bởi vì ngươi đã kích hoạt một tia Thần Hoàng huyết mạch nên kinh mạch của ngươi so với người khác rộng hơn, linh khí cần cũng nhiều hơn.

Hơn nữa, thân thể có Thần Hoàng huyết mạch sẽ có ba mươi sáu huyệt khiếu, tương đương với người khác có thêm ba mươi sáu đan điền, ngươi vừa mở ra một cái, linh khí hấp thụ được đều ở trong huyện khiếu cho nên tu vi không có tăng lên, bất quá chờ ngươi chân chính vào được Trúc Cơ, nếu như mở ra một huyện khiếu, trong cùng cấp sẽ không có đối thủ. "

Nguyên bản đây là chuyện làm cho người ta phấn khích nhất, dù sao Thần Hoàng huyết mạch muốn mở một cái huyệt khiếu cũng rất khó, Lệ lão chưa từng nghe nói qua người hơn mười tuổi đã mở được huyệt khiếu, tư chất này không kém so với Nguyên Sơ chút nào.

Nhưng Lệ lão không muốn nói, miễn cho Dạ Trầm Uyên kiêu ngạo, mà Nguyên Sơ biết hắn sau rồi sẽ rất mạnh cũng không ngạc nhiên, cho nên rõ ràng là tư chất hơn người, nhưng trong lòng hắn lại giống như bước một bước nhỏ, không hề có cảm giác.

Hắn thậm chí còn tự nhủ trong lòng, nhất định phải cố gắng hơn nữa, rõ ràng cùng ngộ đạo, hắn so với sư phụ khẳng định yếu ớt hơn rất nhiều, thiên tư cũng kém hơn, chỉ có thể dựa vào chuyên cần bổ khuyết!

Nếu Lệ lão biết được suy nghĩ lúc này của hắn, không biết nên vui mừng hay là hộc máu! Không chỉ có tư chất nghịch thiên mà còn khiêm tốn cần cù chăm chỉ, thiên tài khác làm sao sống được đây?

Chờ lúc bọn họ tu luyện xong, Chu gia trên dưới lẫn khách nhân còn chưa đi đều sang bái phỏng Nguyên Sơ.
Nguyên Sơ bảy tuổi đã là Nguyên Anh, rất nhiều người biết được duyên cớ đều ghen tị lẫn khinh thường, nhưng hiện tại bất đồng, đã ngộ đạo còn tăng tu vi, chứng minh căn cơ của nàng phi thường vững chắc, hơn nữa thiên tư khó tìm, thiên tài như vậy vẫn phải hảo hảo kết giao thật thỏa đáng.

Nhất là dị tượng ngày đó mãnh liệt lại quỷ dị, cuồng phong lôi điện, khí thế kinh người, càng chứng minh đường tu tiên của nàng về sau sẽ dài hơn người khác rất nhiều.

Nguyên Sơ tự nhiên biết mình phải che giấu giúp Dạ Trầm Uyên, cho nên phàm có người hỏi chuyện dị tượng nàng đều nói rằng do chính mình làm ra động tĩnh, hào phóng thu nhận lễ vật của mọi người.

Nghỉ ngơi hai ngày, Nguyên Sơ lấy đầy đủ lễ vật chuẩn bị rời đi, mà lúc này, một tiếng động lớn vang lên, trong phòng nàng đột nhiên xuất hiện một nữ nhân người toàn là máu!

" Ngươi là ai? "

Dạ Trầm Uyên vội vàng chắn trước người Nguyên Sơ, cẩn thận xem xét đối phương.

Nữ nhân kia vẻ mặt hoảng sợ, tóc tai rối bời, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng và hỗn loạn! Nàng ta muốn nói cái gì đó, nhưng mà mở miệng cũng chẳng nói được gì, rất nhanh trong phòng liền xuất hiện nhiều người Chu gia, nhanh chóng kéo nàng ta đi mất.

Nguyên Sơ vừa định hỏi nữ nhân là ai, Chu gia chủ Chu Kế liền chắn trước mặt nàng, thái độ vừa cung kính vừa hối lỗi nói: " Tôn giả, thật sự xin lỗi, đã quấy rầy ngài nghỉ ngơi! Nữ nhân vừa mới nãy thần kinh rối loạn, thường xuyên làm mình và người khác bị thương, không biết vì sao lại có thể bỏ chạy ra được, ta sẽ đem nàng nhốt thật kĩ! Còn có, lão tổ tông đã ở trong hậu viện chuẩn bị rượu ngon tiễn Tôn giả rời đi, ngài liệu có thể đến? "

Nguyên Sơ thu hồi ánh mắt nhìn về phía xa, cười hì hì với hắn: " Các ngươi cũng quá khách khí rồi, còn chuẩn bị tiệc nữa. Ta chuẩn bị một chút sẽ theo ngươi đi đến hậu viện! "

Chu Kế âm thầm thở phào nhẹ nhõm: " Vậy ta xin ở ngoài chờ Tôn giả. "

" Đi đi! "

Nguyên Sơ khoát tay áo, đợi Chu Kế đi rồi, sau đó lắc mình một cái liền kéo Dạ Trầm Uyên vào trong Thiên Châu.

" Có chuyện gì vậy sư phụ? " Dạ Trầm Uyên hỏi.

Nguyên Sơ nói: " Nữ nhân vừa nãy ánh mắt tỉnh táo, hoàn toàn không giống người thần kinh rối loạn. "

Chương 34

Edit: Asakari

Nguyên Sơ vuốt cằm, lại nói tiếp: " Hơn nữa động tác cuối cùng của nàng giống như muốn quỳ xuống cầu xin ta, nàng có lẽ là đặc biệt tới tìm ta... Nhưng ta là một ngoại nhân, nàng tìm ta làm gì? Kì quái.... Rất kì quái! "

Dạ Trầm Uyên mím môi, hắn chú ý tới trong tay nữ nhân kia cư nhiên là Thuấn Di phù đã bị đốt cháy, vừa vặn xuất hiện ở trong phòng bọn họ, hẳn là đã sớm dự mưu rồi.

Nàng có lẽ là muốn cầu cứu, hoặc là mồi dụ bọn họ vào bẫy! Quản nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, hắn đương nhiên không nghĩ sẽ quản chuyện này.

Lệ lão nghe vậy cũng nói: " Được rồi đừng nghĩ nữa! Mặc kệ nữ nhân kia xông tới đây là muốn làm cái gì, đều là chuyện nhà người khác, chúng ta vẫn không nên nhúng tay vào. "

Dạ Trầm Uyên cũng gật đầu, hắn không muốn sư phụ vì một người không liên quan mà gặp nguy hiểm, huống chi Chu gia cũng có Nguyên Anh Tôn giả, Chu Đạo Phu kia còn là Nguyên Anh hậu kì.

Nhưng mà hắn vừa gật đầu một cái, Nguyên Sơ đã nhảy dựng lên gõ đầu hắn!

Nàng nghiêm mặt, phi thường mất hứng!

" Các ngươi như thế nào lại nói như vậy? "

Nàng lời nói chính nghĩa, vẻ mặt cũng chính nghĩa, lên án Dạ Trầm Uyên: " Chúng ta là người tu đạo, nên trừ ma diệt quỷ cứu giúp người lành, mà không phải gặp được sự tình sẽ thờ ơ lạnh nhạt! Nói không chừng một cái nhấc tay của ngươi lại có thể cứu được người đó! Đã như vậy mà ngươi vẫn muốn không nhúng tay? "

Hơn nữa nàng là một tiểu quỷ thích xen vào chuyện người khác, xem náo nhiệt không quản ngại chuyện lớn nhỏ, sự việc cổ quái vậy mà lại ngăn cản nàng tìm hiểu đến cùng, tuyệt đối không thể tha thứ!

Lệ lão cùng Dạ Trầm Uyên đều khiếp sợ! Không nghĩ tới Nguyên Sơ còn nhỏ như vậy đã giác ngộ được điều này!

Hơn nữa lời của nàng giống lời cảnh tỉnh Dạ Trầm Uyên làm cho hắn hơi chút áy náy, so với nàng, tâm tình của hắn còn biến đổi hơn nhiều!

Vì thế Dạ Trầm Uyên bị tẩy não thành công kiên định nói: " Sư phụ, người nói đúng, trừ ma diệt quỷ vốn là bổn phận của người tu tiên chúng ta, chúng ta nếu gặp chuyện nhất định phải điều tra rõ ràng! "

Nguyên Sơ lúc này mới lộ ra tươi cười trên mặt: " Vậy mới là đồ đệ tốt của vi sư! "

Lệ lão nhìn sư đồ bọn họ hòa thuận, nhịn không được ngửa mặt lên trời tỏ ý khinh thường! Lão coi như cũng hiểu được, Nguyên Sơ nhất định là chơi chưa đủ, cho nên chỉ cần thấy được một chút âm mưu sẽ vội vàng đi xem!

..... Sư phụ ưa gây chuyện, đồ đệ thích phụ họa, thật sự không biết nên làm thế nào mới phải!

Hậu viện, người Chu gia sớm chuẩn bị rượu ngon và thức ăn, chỉ chờ Nguyên Sơ đến mở tiệc.

Chu Đạo Phu tự mình châm trà cho Nguyên Sơ, cảm thán nói:

" Nếu không phải tiểu hữu vội vàng muốn đi, lão hủ thật muốn giữ tiểu hữu thêm vài ngày nữa, Lợi Hải Thiên Xuyên của chúng ta cái khác không có, nhưng phong cảnh rất không tồi! "

Nguyên Sơ cười tủm tỉm nói: " Ta cũng muốn ở lại! Nhưng mà Chưởng môn chúng ta không muốn chúng ta ở bên ngoài quá lâu, hắn nói ta còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, mà thế giới bên ngoài lại quá nguy hiểm! "

Chu Đạo Phu nghe vậy, nhìn gương mặt non nớt của Nguyên Sơ, tim nảy lên một cái, ý tứ không rõ nói: " Đúng là rất nguy hiểm. "

Hắn đem ly linh trà đưa đến trong tay nàng: " Đây là trà làm từ nhụy hoa làm từ nhụy hoa cây hợp hoan, pha bằng nước Vạn Tượng, có tác dụng bồi bổ tâm mạch, ngươi nếm thử chút đi. "

Nguyên Sơ hơi hơi nhướng mày: " Nhụy hoa cũng có thể pha trà? Ta nhất định phải nếm thử chút! "

Nàng bưng ly trà, bên trong mùi hoa còn có hương vị khác, Dạ Trầm Uyên nhăn mày, đây là.... Phần Hương hoa?

Lệ lão cũng nhận ra, vội vàng truyền âm với nàng: " Đừng uống! Ly trà này bỏ thêm Phần Hương hoa làm cho linh trà có tác dụng tĩnh tâm biến đổi, uống vào một ngụm có thể sinh ra ảo giác! Đối với người thần hồn yếu ớt sẽ gây ra tẩu hỏa nhập ma! "

Nhưng Nguyên Sơ thật giống như không nghe thấy, như trước kề ly trà sát môi, Dạ Trầm Uyên nóng nảy, giơ tay muốn ngăn lại, giây cuối cùng bị nàng đưa tay cản trước.

" Chớ nóng vội, ngươi hiện tại chỉ có tu vi Luyện Khí, uống ly trà này sẽ bị phản tác dụng, chờ cho ngươi mạnh lên tới Chu gia nếm thử lại cũng không muộn. "

Chu Đạo Phu không có phát hiện hai người đã hơi chuyển động, cười nói: " Chính xác, tu vi bình thường không thể chịu nổi dược lực, lệnh đồ vẫn không nên nếm thử đâu. "

Nguyên Sơ không phủ nhận, nàng vừa ấn Dạ Trầm Uyên lại, viết chữ trong tay hắn, vừa uống sạch ly trà. Dạ Trầm Uyên mở to mắt nhìn, không rõ nàng vì sao lại làm như vậy? Nàng không uống? Nàng đã dùng thủ thuật gì che mắt?

Thấy Nguyên Sơ uống xong, cảm nhận linh khí phấn hồng đã rót vào trong người nàng, Chu Đạo Phu vuốt râu nở nụ cười.

Quả nhiên sau khi Nguyên Sơ uống xong, trên mặt xuất hiện hai mạt đỏ hồng giống như uống rượu, trước mắt cũng xuất hiện ảo giác.

" Tiểu hữu, Nguyên tiểu hữu? "
Tiếng cười của Chu Đạo Phu tựa như vang đến tận chân trời, đột nhiên nàng nghe hắn nói.

" Nếu mệt rồi thì nhanh ngủ đi, ha ha ha.... "

Lúc Nguyên Sơ tỉnh lại liền phát hiện mình đang ở trong địa lao, mong muốn của nàng đã được thực hiện, nhưng làm cho nàng tức giận chính là nguyên bản đã nói Dạ Trầm Uyên vào trong Thiên Châu chờ nàng quay trở lại, nhưng hắn không có làm, hắn và nàng cùng bị bắt vào đây!

" Sư phụ, người tỉnh rồi?! " Thanh âm kinh hỉ của Dạ Trầm Uyên truyền đến, Nguyên Sơ nhìn rõ những vết thương trên người hắn, đau lòng muốn chết!

" Ngươi tại sao không nghe lời ta?! Ta không phải bảo ngươi ở trong Thiên Châu chờ ta sao?! Ngươi vì sao cũng bị bắt đến đây?! "

Dạ Trầm Uyên bị giáo huấn cúi đầu, một lát sau mới nói: " Ta không muốn vào Thiên Châu. "

" Vì sao? "

Hắn không cần suy nghĩ đã đáp: " Ta lo lắng cho người ở bên ngoài. "

Hắn chân thành nói, rõ ràng có thể trốn vào một bên xem kịch, lại vì lo lắng nàng, thà rằng bị thương cũng nhất định phải theo đến đây.

Nguyên Sơ nhìn ánh mắt chăm chú của hắn, còn có khóe miệng hơi cong lên, đột nhiên trong lòng chua xót. Quan tâm thuần túy như vậy làm cho tất cả lời trách cứ của nàng đều không thể nói nên lời!

" Đứa ngốc! "

Nàng đột nhiên dùng cánh tay nhỏ ôm hắn, còn ôm thật chặt!

" Ta là sư phụ của ngươi! Còn cần ngươi lo lắng sao? "

Giọng nói của nàng mặc dù hung dữ, nhưng trong lòng lại áy náy, nàng thích mạo hiểm, từ trước đến nay đều tùy ý làm bậy, muốn đi liền sẽ đi, nhưng hiện tại không thể như vậy nữa, bởi vì có một tiểu tử ngốc cùng nàng mạo hiểm!

Hắn rõ ràng biết nàng sẽ không bao giờ lấy chính mình ra đùa giỡn, lại vẫn không thể bỏ lại nàng, chẳng lẽ bộ dạng bảy tuổi của nàng khiến người ta lo lắng đến thế sao?

Dạ Trầm Uyên đột nhiên bị Nguyên Sơ ôm lấy, đầu tiên sửng sốt, giây tiếp theo nàng đột nhiên truyền linh lực vào trong cơ thể hắn, hắn cả kinh, vội vàng nói: " Sư phụ, không thể! "

Nguyên Sơ ngẩng đầu, thấy đôi mắt đẹp của hắn đang khẩn trương nhìn chằm chằm mình " Sư phụ, nơi này không có linh khí, người không thể độ linh lực cho ta, tự bảo vệ mình quan trọng hơn! "

Nàng nghe xong lại hung hăng trừng mắt với hắn " Đứa ngốc! "

Đây chính là hoàn toàn ngốc! Đời trước hỗn đản phúc hắc khôn khéo đi đâu rồi?!

Chỉ vì lo lắng nàng? Hắn không biết mình cũng bị nội thương rất nặng không?!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau