MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 26 - Chương 30

Chương 25

Edit: Asakari

Nguyên Sơ bị phạt khiến Dạ Trầm Uyên không thể tưởng tượng được, hỏi nàng nàng không nói, chỉ bảo mình làm sai, sau đó đi Vô Cực Thiên Hiểm nhận phạt.

Dạ Trầm Uyên trong lòng nghi ngờ, chờ Nguyên Sơ đi, hắn liền quấn lấy dò hỏi Tiểu Thu cô cô.

Tiểu Thu thấy hắn quan tâm đến Nguyên Sơ, thập phần vui mừng, bị hắn nói vài câu đã thở dài:

" Tôn thượng bị phạt vì nàng đã đem Vạn Năm Linh Tủy cho ngươi, bị Chưởng môn phát hiện. "

Quả nhiên là bởi vì Vạn Năm Linh Tủy?!

Hắn khó hiểu hỏi: " Chẳng lẽ là của Chưởng môn... "

" Không, không phải. "

Tiểu Thu đè thấp âm thanh nói: " Chưởng môn tức giận vì Vạn Năm Linh Tủy là khi mẫu thân Tôn thượng còn sống, là bảo bối ngài ấy cố tình tìm cho Tôn thượng! "

Nàng dừng lại một chút, tiếp tục nói: " Ngươi cũng biết, Tôn thượng là trải qua Thể hồ nghi thức mới trở thành Nguyên Anh, cho nên nàng căn cơ không vững, tâm tình cũng không ổn, so với các Nguyên Anh Tôn giả khác thì dễ dàng tẩu hỏa nhập ma hơn. Cho nên mẫu thân Tôn thượng sợ sau này nàng sinh tâm ma mới tìm Vạn Năm Linh Tủy, khi nguy cấp cho nàng định hồn. Nhưng nàng lại cho ngươi, Chưởng môn tức giận, nàng mới bị phạt. "

Dạ Trầm Uyên nghe xong, trong lòng không thể bình tĩnh! Nguyên lai thứ gọi là Vạn Năm Linh Tủy đối với sư phụ lại quan trọng như vậy!

Hắn phi thường tự trách: " Thì ra là thế, thật tiếc ta đã dùng mất một giọt, nhưng sau này ta nhất định sẽ tìm một cái định hồn thần vật thật tốt cho sư phụ, không để nàng xảy ra sơ suất gì! "

Tiểu Thu nghe hắn nói vậy vô cùng vui mừng, hắn tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất hiểu chuyện.

" Ngươi có tâm thì tốt rồi, Tôn thượng không ở đây một năm, ngươi trong thời gian này tu luyện thật tốt đã là hồi báo lớn nhất với nàng. Ta hiện tại đưa đồ ăn cho nàng, khi nào về chúng ta sẽ nói tiếp. "

Dạ Trầm Uyên nghe vậy hai mắt sáng ngời: " Đưa đồ ăn? Để ta đi đi! "

Tiểu Thu có chút khó xử: " Tu vi này của ngươi đi Vô Cực Thiên Hiểm có thể sẽ bị thương, vẫn là để ta đi đi. "

" Sẽ không! " Hắn vội vàng nói " Đi cũng coi như là tu luyện, cô cô cho ta đi đi! "

Tiểu Thu không lay chuyển được hắn đành bỏ cuộc: " Được rồi! Ngươi nhất định phải cẩn thận, nếu có gì xảy ra phải dùng phù chú báo ta ngay! "

" Ta hiểu rồi. "

Một khắc sau, Dạ Trầm Uyên mang theo đồ ăn Tiểu Thu đưa đi Vô Cực Thiên Hiểm, ra khỏi Hàn Kiếm Phong, nét mặt hắn dần trầm tĩnh lại, hoàn toàn không có vẻ hoạt bát như ở trước mặt Tiểu Thu.

" Ngươi tính toán làm thế nào? " Trong thức hải, Lệ lão hỏi.

Dạ Trầm Uyên lắc đầu thở dài: " Vạn Năm Linh Tủy nhất định phải trả lại cho sư phụ, thứ này đối với nàng quan trọng như vậy, ta không thể lấy. Nhưng mà Chưởng môn đã hạ lệnh phạt sư phụ một năm, phải làm sao để ngài ấy hồi tâm chuyển ý? "

Lệ lão muốn nói gì đó lại dừng: " Không thể đâu, người đã ra quyết định, làm sao chúng ta có thể thay đổi được? "

Vạn Năm Linh Tủy trân quý, tuy rằng đối với bọn họ rất quan trọng, nhưng nếu như là vật bảo mệnh của Nguyên Sơ, hắn không thể lấy được.

Vô Cực Thiên Hiểm quả nhiên danh bất hư truyền, nơi nơi đều là vách núi cao hiểm trở, hơn nữa không có linh thực linh thú, thật giống như một nơi bị vứt bỏ, càng đừng nói đến sát khí chung quanh, bị đánh vào người tựa như thần hồn bị roi quất một nhát, cho nên Dạ Trầm Uyên đến đây phải ngàn lần cẩn thận.

Qua một lúc lâu ngự kiếm hắn mới tới được nơi Nguyên Sơ bị phạt, tưởng tượng tính cách hoạt bát hiếu động của nàng, bởi vì hắn mới bị phạt ở địa phương này, hắn lại thấy tim nhói lên.

Lúc trước ở trong tộc, mỗi lần xảy ra chuyện gì không tốt, các huynh đệ của hắn đều vu hãm là do hắn làm, đem hắn ra chịu chết, đạp hắn dưới chân, nhưng mà Nguyên Sơ...

Dạ Trầm Uyên mím môi, chỉ có Nguyên Sơ chân thành giúp hắn, khi sự tình phát sinh lại tự mình đi chịu phạt.

Nếu hắn không thể cưỡng cầu Chưởng môn thu hồi lệnh phạt, như vậy mỗi ngày hắn sẽ tới ở cùng nàng, cho dù bị phạt, cũng không thể để nàng chịu một mình!

Suy nghĩ thông suốt, Dạ Trầm Uyên tiến sâu vào trong động, đột nhiên một thanh âm vui vẻ truyền đến.

" Tiểu Thu, là ngươi sao? ~ Ta ngửi được hương vị trứng linh thú nướng! "

Một thân ảnh hoạt bát nhảy ra, thời điểm nhìn thấy Dạ Trầm Uyên thì kinh ngạc đến trợn tròn mắt!

" Ngươi làm sao lại tới? Lẽ nào là Tiểu Thu bắt ngươi tới? Ngươi tới nơi này quá nguy hiểm! "

Dạ Trầm Uyên lắc đầu: " Không phải do Tiểu Thu cô cô, là ta tự mình tới. "

Hắn đem hộp thức ăn đặt trên bàn đá, vẻ mặt buồn bã: " Sư phụ, bởi vì ta mà người mới bị phạt, là đồ nhi vô dụng! " Hắn nói xong, trên tay xuất hiện một cái hộp, chính là hộp ngọc đựng Linh Tủy: " Thứ này là mẫu thân người chuẩn bị cho người, ta không thể lấy, sư phụ vẫn nên lấy về đi! "

Nguyên Sơ nhìn hắn, lại nhìn cái hộp, hẳn là Tiểu Thu nói cho hắn rồi.

Nàng cau mày nói: " Nhưng thứ này ngươi cần hơn ta! "

Nàng nói như thể đương nhiên, hiện tại linh hồn Lệ lão không mạnh, không thể giúp đỡ gì, nhưng mà mỗi lần đều là lão giúp hắn tìm đường sống trong chỗ chết, chỉ là mỗi lần lực lượng thần hồn đều bị tiêu hao mà ngủ say, sau đó lại khiến nam chủ tốn công tốn sức đi tìm vật ôn dưỡng thần hồn.

Mà Vạn Năm Linh Tủy chính là vật ôn dưỡng thần hồn tốt nhất, thứ này cho nam chủ dùng mới phát huy công dụng nhất!

Nàng nghĩ rằng rất có lí, nói xong còn liên tục gật đầu, tựa hồ nếu như nam chủ không cần thứ này, nàng nhất định sẽ giậm chân tức giận!

Dạ Trầm Uyên nội tâm lay động, nhìn nàng thật lâu không nói nên lời, nàng, nàng sao có thể không hiểu rõ trọng điểm chứ? Nàng không lo lắng cho chính mình sao?

Hắn cố gắng xụ mặt xuống, cố chấp nói: " Thứ này người cũng phải dùng! Ta không thể lấy, về sau nhất định sẽ đi tìm một vật ôn dưỡng thần hồn khác, người không được cự tuyệt! "

Nguyên Sơ khó hiểu nhìn hắn, đột nhiên kích động như vậy làm gì?

Hơn nữa nàng làm sao có thể tẩu hỏa nhập ma? Đây chính là xem thường nàng rồi!

" Ai nha, đã cho ngươi mượn thì ngươi cầm đi, cho dù ngươi không cần, thì Lệ lão cũng cần, dù sao ta vẫn còn nhỏ, sau này ngươi giúp ta tìm một vật ôn dưỡng thần hồn khác là được, ta sẽ không khách khí với ngươi đâu! "

Nàng cười hì hì đem hộp ngọc cho vào trong Thiên Châu, sau đó xoa xoa tay nói: " Ngươi xác định muốn cùng ta thảo luận về việc này nữa ư? Nhưng ta sắp chết đói rồi, phải nhớ rằng ta chưa có tích cốc đâu! "

Dạ Trầm Uyên không đồng tình nhìn nàng, nhưng nghĩ đến nàng đói bụng hắn lại thấy đau lòng, vội vàng lấy thức ăn ra bày biện trên bàn đá.

Hắn thầm nghĩ, dù sao Chưởng môn cũng sẽ đến tìm hắn, lúc đó hắn sẽ đem vật này đưa cho ngài ấy, để cho ngài ấy trả lại cho sư phụ là được rồi.

Tuy rằng trên mặt bất đắc dĩ, nhưng trong lòng hắn lại sung sướng tựa như được rót đường mật, ấm áp không thôi.

Có một sư phụ vì hắn suy nghĩ, thật sự rất hạnh phúc.

Nguyên Sơ không có tích cốc, đồng dạng buổi tối cũng muốn ngủ, dù sao ăn cơm sẽ khiến nàng thỏa mãn, ngủ sẽ khiến nàng thoải mái, cho nên về sau nhất định sẽ không tích cốc.

Nhìn thấy mĩ thực trên bàn tỏa ra hương thơm ngào ngạt, mắt mèo của nàng tỏa sáng: " Ta nhất định ăn không khách khí đâu! Ta nhớ ngươi cũng chưa tích cốc, đến đây,mau ăn cùng ta! "

Một đôi đũa ngọc bị nhét vào tay, Dạ Trầm Uyên vẫn có điều muốn nói.

Nguyên Sơ lười nghe hắn lải nhải, thấy hắn đang hé miệng, trực tiếp đút cho hắn một khối thịt linh thú, sau đó duyên dáng cười: " Ăn ngon không? Bất quá Tiểu Thu làm đồ ăn không thể ngon bằng ngươi, ngươi thật sự có thiên phú đó! "
Nàng bây giờ vẫn còn nhớ rõ hương vị thịt do hắn làm!

Sau khi Dạ Trầm Uyên được đút khối thịt, mặt hắn đỏ lên, đôi đũa kia là sư phụ vừa dùng qua! Bọn họ dùng chung một đôi đũa!

Hắn dời tầm mắt, nuốt nguyên khối thịt vào, lắp bắp nói: " Lần, lần sau ta sẽ làm! "

Nguyên Sơ nghe vậy, lập tức cho hắn một ánh mắt tán thưởng, sau đó không nói gì, bởi vì nàng còn đang bận ăn! Tu tiên giới có một cái cực tốt là đồ ăn rất ngon! Vừa ngon vừa có lợi cho cơ thể, thật hạnh phúc!

Nhìn thấy Nguyên Sơ ăn uống như vậy, hắn thầm nghĩ, đồ ăn có thể khiến nàng hạnh phúc như vậy sao? Nhất là cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu kia, dính một chút bột từ điểm tâm ngọt khiến cho Dạ Trầm Uyên phải nhìn chằm chằm, đột nhiên có một loại xúc động muốn chạm vào.

Hắn bị chính suy nghĩ của mình dọa cho hoảng sợ! Hắn làm sao có thể nhìn chằm chằm môi của sư phụ chứ? Tuy rằng nhìn qua thật nhỏ nhắn, cũng thật ngọt, nhưng nàng là sư phụ của hắn!

Dạ Trầm Uyên vùi mặt vào ăn cơm để che giấu, hai mắt mơ hồ, đột nhiên lại nhìn môi Nguyên Sơ lần nữa.

Sư phụ... Hình như nàng đã quên mất chuyện đã từng xảy ra.

Dạ Trầm Uyên thấy mất mát, nói đến hôn, trong trí nhớ của hắn chỉ có một lần duy nhất trước khi đi ngủ, mẫu thân nhẹ nhàng hôn lên trán hắn, nhẹ tựa lông hồng.

Rõ ràng đều là hôn, nhưng không biết vì sao, đối với nụ hôn đầu như chuồn chuồn lướt nước, hắn lại nhớ mãi không quên.

Nhưng mà nàng, nhìn như đã quên.

Dạ Trầm Uyên kìm nén xúc động, đồ ăn căn bản chưa có đụng vào, chỉ ăn một bát cơm.

Nguyên Sơ đương nhiên không đợi hắn, thừa dịp hắn đang hoảng hồn nàng đã ăn uống đầy đủ, sử dụng Tẩy Trừ thuật với mình, sau đó vuốt bụng no căng của mình.

" Không nghĩ lại ăn nhiều như vậy... " Nàng có chút bi thương nhìn cánh tay nhỏ bé đầy thịt, lo lắng đến thân hình tương lai của mình, nhưng đối với người tu tiên mà nói giảm cân không phải vô cùng đơn giản sao? Nghĩ vậy liền tiêu tan lo lắng!

Dạ Trầm Uyên thấy nàng ăn xong liền nhanh tay dọn dẹp.

Nguyên Sơ duỗi thắt lưng, sau đó phát hiện hắn còn ở lại đây không khỏi kì quái hỏi: " Ngươi làm sao lại chưa trở về? Vô Cực Thiên Hiểm là nơi ít linh khí, ngươi tu luyện ở đây cực kì vô ích. "

Dạ Trầm Uyên tự nhiên cũng biết đạo lí này, nhưng hắn vẫn nói: " Nơi đây hoang vắng, ta nghĩ sư phụ sẽ không thấy vui, cho nên ta sẽ ở đây bồi sư phụ! "

" A? " Nguyên Sơ không nghĩ hắn còn có phần hiếu tâm này, bất quá hắn hiện tại mới mười tuổi, vẫn là một tiểu nam hài hiếu động, cho dù muốn ở đây cũng sẽ không ở lâu đâu.

Nàng trong đầu suy nghĩ lung tung, sau đó nói: " Tùy ngươi đi, ngươi muốn ở lại cứ ở, nhưng lát nữa nhớ phải trở về, ta hiện tại ăn no rồi, đi ngủ trước đã. "

Nàng nói xong, ánh mắt nhắm lại, sau đó đã nằm xuống một bên giường đá, hoàn cảnh nơi đây cực kì đơn sơ, Nguyên Sơ nằm úp sấp người, một lát sau đã chìm vào giấc ngủ.

Lúc này Lệ lão cảm khái nói: " Cái khác không nói, chỉ riêng việc này đã khiến nàng có đủ tư cách làm sư phụ. "

Dù sao có lão ở đây, Nguyên Sơ sẽ không thể ra oai trước mặt Dạ Trầm Uyên.

Hắn nhìn nàng đã ngủ say, trong lòng phức tạp: " Nàng căn bản không cần phải ở đây chịu khổ, đều là do ta... "

Lệ lão không để tâm đến áy náy của hắn, thản nhiên nói: " Ngươi sau này đối xử tốt với nàng là được. "

Dạ Trầm Uyên gật đầu: " Ta nhất định sẽ làm vậy. "

Hắn nói xong cũng lên giường đá, ngồi bên cạnh Nguyên Sơ chuẩn bị tu luyện.

Bình thường hắn rất nhanh có thể nhập định, hắn là người có tính cách trầm lặng, luôn luôn tự giác tu luyện, nhưng mà mùi hương ngọt ngào trên người nàng lại quấy nhiễu hắn, hắn cố gắng nhắm mắt lại, nghĩ đến Nguyên Sơ đang ở bên cạnh, không hiểu sao lại nhớ đến nụ hôn kia...

Tim đập mạnh hơn, vì cái gì hắn cứ nhớ mãi chuyện đó không quên?

Dạ Trầm Uyên không thể bình tĩnh, hắn mở mắt ra nhìn về phía Nguyên Sơ, nàng ngủ say, hô hấp đều đều, môi hơi hơi vểnh lên, tựa như đang mơ thấy điều gì đẹp đẽ.

Mặt nàng rất trắng trẻo, lông mi thật dài khẽ rung, môi nho nhỏ đầy đặn, nếu như có thể cắn một miếng nhất định phi thường không tồi!

Không được, Nguyên Sơ là sư phụ! Hắn không thể làm vậy!

Ma xui quỷ khiến, tựa như có gì dụ dỗ hắn, hắn ngồi ở bên người Nguyên Sơ, chần chờ hồi lâu, cuối cùng chậm rãi cúi người xuống...

Chương 26

Edit: Asakari

Hắn theo bản năng ngừng thở, không dám kinh động nàng, nhưng càng ngày càng dựa sát vào, hắn nghe rõ tiếng tim đập nhanh trong lồng ngực, thật giống như thừa dịp nàng ngủ mà lén lút làm gì đó, hắn si mê nhìn tiểu cô nương trước mắt, nghĩ đến những gì bọn họ đã trải qua, khóe môi bất giác mỉm cười.

Giây tiếp theo, hắn nhẹ nhàng hôn lên môi nàng...

So với lần Nguyên Sơ hôn hắn, nụ hôn này còn nhẹ hơn, giống như sương sớm đọng trên lá xanh, tựa bướm vờn nụ hoa, nhẹ nhàng nhưng ngọt ngào.

Dạ Trầm Uyên chưa từng ngửi hương thơm trên người nàng gần như vậy, trừ bỏ hương sữa, còn có một hương thơm ngọt ngào câu dẫn hắn, khiến hắn trầm mê, mà bên tai chỉ còn tiếng tim đập loạn nhịp của chính mình.

" Ngươi đang làm gì vậy?! "

Thanh âm thình lình vang lên làm hắn cả kinh, vội vàng bật dậy! Hắn theo bản năng nhìn Nguyên Sơ trước, thấy nàng không có tỉnh mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó lại nhớ đến Lệ lão trong thức hải, sợ lão nói gì đó với nàng, tim hắn đập mạnh, sau đó lao vụt ra bên ngoài động!

Khi nhìn thấy Dạ Trầm Uyên hôn Nguyên Sơ, Lệ lão trong lòng hoảng sợ, tu chân giới là nơi coi trọng quan hệ sư đồ, lão cho đến bây giờ chưa từng đem hai người này đặt sang mối quan hệ khác!

Sau khi lao ra ngoài động, tim hắn vẫn đang đập loạn nhịp, nhưng lại giả vờ bình tĩnh nói: " Ta chỉ là hôn sư phụ một cái thôi! "

" Nhưng! " Lệ lão lúc này nếu có thực thể nhất định sẽ giơ chân đá!

Thanh âm Dạ Trầm Uyên hoàn toàn bình tĩnh, hắn kì quái hỏi: " Vì cái gì không thể? Lúc trước sư phụ hôn ta, ta cảm thấy rất thích nên hôn lại, có vấn đề gì sao? "

Hắn nói như vậy hợp tình hợp lí làm cho Lệ lão mơ hồ, tiểu tử này là không biết thật giả vờ, nam nữ có thể tùy tiện hôn nhau sao?

Dạ Trầm Uyên lại nói tiếp: " Khi ta còn nhỏ, trước khi đi ngủ mẫu thân cũng hôn ta, ta nghĩ đó là hành động trân trọng, sư phụ đối với ta ân trọng như núi, ta thật sự rất trân trọng nàng. "

Hắn chân thành nói, Lệ lão nghe lời nói của hắn, hoài nghi dần biến mất...

Tiểu tử này đúng là cái gì cũng không hiểu... Cũng đúng, hắn mới có mười tuổi! Thời điểm lão mười tuổi cũng đang cùng người khác chơi đùa đó thôi!

Hắn nghĩ rằng hôn Nguyên Sơ chính là để biểu đạt tôn kính cùng yêu thích? Lệ lão hiểu rõ chân tướng liền thấy xấu hổ vì sự ngạc nhiên quá mức trước đó của mình.

" Khụ! " Lão ho một tiếng, phát hiện mình ngoài việc giúp Dạ Trầm Uyên tu luyện, còn phải dạy hắn thường thức nữa... Ngữ khí lão chậm lại, chân thành nói:

" Ân...Ngươi nghĩ đối tốt với sư phụ ngươi, ta có thể lí giải, nhưng hành động kia phi thường không ổn! Môi của nữ hài tử không phải ai cũng có thể hôn! "

Dạ Trầm Uyên trong lòng chấn động, theo bản năng hỏi: " Vậy ai có thể? "

Lệ lão buồn bực nói: " Đương nhiên là song tu đạo lữ của nàng! Đã là nam nữ, cho dù là sư đồ cũng phải bảo trì khoảng cách, chỉ có đạo lữ của nàng mới được làm chuyện thân mật với nàng, cho nên hành động vừa rồi của ngươi là mạp phạm, đã hiểu chưa? "

Dạ Trầm Uyên trầm mặc nửa ngày chợt hỏi: " Chẳng lẽ là đồ đệ kính yêu sư phụ không thể biểu đạt tình cảm như vậy sao? "

Lệ lão tiếp tục buồn bực: " Đương nhiên không thể a! Nào có đồ đệ muốn hôn sư phụ! Ngươi nếu như thật sự tôn kính nàng có thể đem đồ vật này nọ hiếu kính! "

Nào có đồ đệ muốn hôn sư phụ?
Lời nói của Lệ lão luẩn quẩn bên tai Dạ Trầm Uyên, vì cái gì hắn luôn tâm tâm niệm niệm môi của nàng?

Hắn trong lòng dường như hiểu ra điều gì đó, một chữ cũng không nói.

Hắn muốn ở cùng một chỗ với sư phụ, muốn mỗi ngày đều có thể nhìn thấy nàng nên hắn mới liều mạng trở thành đồ đệ của nàng.

Nhưng hắn để tay lên ngực tự hỏi, ở trong lòng hắn, ở cùng một chỗ với nàng quan trọng hơn nhiều so với làm đồ đệ của nàng, tâm tình này không hề giống với tôn kính mà Lệ lão đã nói.

Hắn thật sự muốn đem tất cả những điều tốt đẹp đến cho nàng, thỏa mãn tất cả tâm nguyện của nàng, đây vốn không phải hiếu kính.

Nhưng mặc kệ Dạ Trầm Uyên trong lòng nghĩ như thế nào, Lệ lão cũng không biết, còn trịnh trọng nói:

" Không nghĩ tới ngươi ngay cả chuyện nam nữ này cũng không biết, xem ra ngươi vẫn phải học rất nhiều! "

Mà Nguyên Sơ ở trên giường đá trở mình một cái, hoàn toàn không biết rõ chuyện gì, tiếp tục ngủ ngon.

Bởi vì Dạ Trầm Uyên hạ quyết tâm bồi Nguyên Sơ, nàng không có biện pháp, chỉ đành mặc kệ hắn, dù sao Vô Cực Thiên Hiểm rất nhàm chán, với lại thịt nướng của hắn rất ngon.

Chỉ tiếc Dạ Trầm Uyên muốn đi tìm Chưởng môn, nhưng ngài ấy lại có việc phải đi ra ngoài, hắn chỉ đành đè nén chuyện Vạn Năm Linh Tủy xuống, tận tâm hết sức bồi Nguyên Sơ.

Tu tiên không có khái niệm thời gian, đảo mắt một năm đã qua.

Nguyên Sơ không còn phải chịu phạt nữa, còn chưa kịp mở tiệc ăn mừng đã bị Chưởng môn giao cho nhiệm vụ đi Lợi Hải Thiên Xuyên chúc thọ.

Vừa lúc nàng muốn ra ngoài hoạt động gân cốt nên không có cự tuyệt, vui vẻ rời đi.

Trong phi hành pháp khí, Nguyên Sơ đi loanh quanh vài vòng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Dạ Trầm Uyên, nàng nhón chân, cánh tay nhỏ dùng sức búng trán hắn!
Nếu không phải nàng nhỏ đi thì chính là hắn lớn lên, đáng giận chính là, một năm qua hắn cao hơn rất nhiều, mà nàng vẫn vừa thấp vừa béo!

Không vui chút nào! Nguyên Sơ tức giận thu hồi tay, dùng sức trừng mắt Dạ Trầm Uyên!

Một năm sớm chiều ở chung, Dạ Trầm Uyên đã hiểu được tất cả tâm tư của Nguyên Sơ, thấy nàng tức giận, hắn cười nói: " Kì thật sư phụ đã cao lên. "

Nàng bật người hai mắt lấp lánh nhìn hắn, ánh mắt đầy chờ mong làm cho hắn phải lấy tay che miệng ngăn chặn ý cười ở khóe môi.

Hắn thấp giọng ho một tiếng, còn chân thành nói: " Nhưng mà ta phát triển nhanh hơn thôi. "

Hắn thật sự không hề nói dối, hắn hiểu Nguyên Sơ đến từng điều nhỏ nhặt, nàng quả thật đã cao lên một phân!

Nguyên Sơ nghe vậy hừ một tiếng căm tức nhìn hắn: " Nghịch đồ! Ngươi dám chê ta phát triển chậm! Ta không thèm để ý đến ngươi nữa! "

Dạ Trầm Uyên dở khóc dở cười, không đợi hắn nói gì, đột nhiên pháp khí của bọn họ đụng phải một thứ gì đó, Nguyên Sơ đứng không vững lao về phía Dạ Trầm Uyên, cuối cùng bị hắn ôm vào lòng. Một mùi hương ngọt ngào nhanh chóng xộc vào cánh mũi....

Một năm qua Nguyên Sơ không có biến hóa gì nhiều, vẫn là mập mạp đầy thịt, nhưng mà Dạ Trầm Uyên ôm nàng lại cảm thấy cánh tay tê dại, cả người căng cứng, tim đập nhanh tựa như không phải chính mình.

Hắn tựa hồ bị một loại bệnh kì quái, bệnh này bình thường không có vấn đề gì, chỉ khi nào tứ chi tiếp xúc cùng nàng mới gặp phản ứng kịch liệt, nhưng nếu như hắn không tới gần nàng, hoặc không nhìn thấy nàng, hắn lại cảm thấy cả người khó chịu, ngay cả tu luyện cũng không thể chuyên tâm.

Hắn... bị làm sao vậy?

Nguyên Sơ đánh vào lồng ngực cứng rắn của Dạ Trầm Uyên, tức giận đến phát điên!

" Kẻ nào không có mắt dám chặn lại pháp khí của ta? Xem ta giết chết hắn! "

Nguyên Sơ nói xong, lắc mình một cái liền biến mất, ra bên ngoài pháp khí mới biết không phải cố ý chặn lại, mà là khi đánh nhau, bùa chú bay ra không cẩn thận mới đụng vào nàng.

Dạ Trầm Uyên cũng đi ra, cách không xa bọn họ có hai người đang đánh nhau, không khỏi nhíu mày: " Sư phụ. " Hắn nhìn thời gian, không nhịn được nói: " Hỉ yến của Chu gia ngày mai sẽ bắt đầu, chúng ta vẫn nên đi thôi. "

Khi còn bé hắn trải qua cuộc sống chém giết nên đã tạo thành loại tính cách không muốn xen vào chuyện của người khác, tính cách đạm mạc này của hắn ở tu chân giới rất bình thường.

Nhưng Nguyên Sơ nghe xong lại nhướng mày, nếu nàng nhìn không lầm, cách đó không xa là một nữ nhân xinh đẹp bị bao vây, lại nhìn hắn... Mĩ nhân gặp nạn, thân là nam chủ lại không lao ra anh hùng cứu mĩ nhân?

Hơn nữa chỉ nhìn từ xa cũng xinh đẹp động lòng người như vậy, chẳng lẽ Dạ Trầm Uyên không nhìn rõ?

Nguyên Sơ không thể lí giải, nhưng nhớ đến kết cục của hắn trong sách, nàng đột nhiên tỉnh ngộ!

Dạ Trầm Uyên là người duy nhất của Chư Thiên giới phi thăng, cái " người duy nhất " chính là trọng điểm! Nói cách khác, hắn trước khi phi thăng vẫn là trai tân? Như này cũng quá đáng sợ rồi!

Kì thật có rất nhiều mĩ nữ thích hắn, nhưng hắn lại vô cảm, cái tính cách lạnh lùng đó là do trời sinh, ngay cả khi gặp chuyện bất bình cũng không muốn cứu giúp, bảo sao cô độc hết quãng đời còn lại...

Đằng kia chính là một vị tỷ tỷ cực kì xinh đẹp a!

Chương 27

Edit: Asakari

Nguyên Sơ có điểm phát điên!

" Có chuyện gì sao? " Dạ Trầm Uyên thấy Nguyên Sơ không nói lời nào, thỉnh thoảng còn dùng ánh mắt kì quái nhìn hắn, hắn không nhịn được hỏi.

Nàng cau mày, buồn bực chỉ vào nữ tử ở phía xa: " Tiểu Uyên Uyên a, ngươi nhìn kĩ nàng ta đi, ngươi không muốn cứu nàng ta sao? "

Hắn nghe vậy, còn cẩn thận quan sát nữ tử đang đánh nhau kia, thành thật nói: " Sư phụ, ta không biết nàng. "

Nếu không biết thì cần gì phải cứu?

Nguyên Sơ suýt ngất! Quả nhiên là không hiểu! Chẳng lẽ hắn sẽ lại giẫm lên vết xe đổ của đời trước?

Không được! Trước kia là địch nhân không nói tới, hiện tại Dạ Trầm Uyên là đồ đệ nàng, tu tiên vấn đạo, nhưng ngoại trừ vấn đạo thì cuộc đời cái gì cũng không có, quả thực rất đáng buồn! Dù sao tu tiên cũng vẫn không thoát khỏi dục vọng, có nhiều người không phải vẫn tam thê tứ thiếp đó sao?!

Nháy mắt bộ não nhỏ của Nguyên Sơ nghĩ ra vô vàn ý niệm, nhất là nghĩ đến Dạ Trầm Uyên cuối cùng cô độc, bộ dạng cầm kiếm đứng một mình ở nơi xa xăm, nàng liền cảm thấy bi tráng đáng thương.... Không thể như vậy được!

Vì hạnh phúc cả đời của đồ đệ mình, sư phụ nhất định sẽ giúp ngươi!

Nghĩ thông suốt, nàng chỉ vào nữ tử đằng xa, chân thành nói: " Ngươi xem nàng ta, xinh đẹp như vậy nhưng lại bị người đuổi giết, bên trong nhất định có ẩn chứa nội tình! Chúng ta nếu đã thấy thì không thể mặc kệ được! "

Dạ Trầm Uyên hơi nhăn mày, không biết vì cái gì hắn cảm thấy sư phụ lúc này giống như đang dự tính âm mưu xấu nào đó.

Hơn nữa, nữ tử kia đẹp sao? Hắn không có phát hiện đẹp ở đâu.

Bất quá sư phụ muốn làm gì hắn đều sẽ đáp ứng, cho nên nhanh chóng thay đổi thái độ: " Sư phụ muốn ta làm thế nào? "

Nguyên Sơ nhìn hắn ngoan như vậy, vừa lòng nở nụ cười: " Như thế này, bọn họ luôn miệng kêu to đánh người giết người, hơn nữa còn dùng phù chú đụng vào ta, ta cảm thấy không hề vui vẻ, vậy nên ngươi đi giáo huấn bọn họ một chút đi. "

Nàng trước đó đã nhìn qua, người lợi hại nhất trong đám người kia là Trúc Cơ, lấy tu vi Luyện Khí Đại viên mãn của Dạ Trầm Uyên cùng khả năng vượt cấp giết người không khoa học kia, khẳng định chuyện này không thể làm khó hắn.

Dạ Trầm Uyên thấy Nguyên Sơ cười nham hiểm, bất đắc dĩ gật đầu. Một năm bị phạt khiến nàng buồn chán, hiện tại có việc làm nàng vui vẻ, hắn sao có thể không thành toàn cho nàng?

Vì thế hắn lấy điểm tâm từ túi trữ vật ra đưa cho Nguyên Sơ, chiếu cố nàng thỏa đáng mới nhu thuận nói: " Người ở đây chờ ta, ta sẽ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. "

Nàng vẫy vẫy tay: " Đi đi nhanh! " Đừng khiến cô nương nhà người ta chờ!
Dạ Trầm Uyên bất đắc dĩ nhìn nàng, ánh mắt đầy sủng nịch cùng dung túng vừa nhìn đã hiểu ngay, chỉ có Nguyên Sơ đang bận xem kịch không phát hiện ra mà thôi.

" Đừng phản kháng nữa! Lão gia nhà ta coi trọng ngươi là phúc khí của ngươi! Ngươi còn dám chạy? Mau cùng ta trở về! "

Sau khi tới gần Dạ Trầm Uyên mới phát hiện đây vốn không phải đuổi giết mà là muốn cướp người.

Hắn căn bản không muốn nhúng tay vào, nhưng sư phụ đã có lệnh, vì thế ngay tại thời điểm nam nhân kia muốn bắt lấy tay nữ tử, hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, trực tiếp sử dụng kiếm ngăn cản người kia!

" Kẻ nào?! "

Trước đó bọn họ đánh đến khí thế ngút trời, căn bản không phát hiện vì sử dụng phù chú mà dẫn đến hai vị khách không mời. Mà nữ tử càng không ngờ tới, người này rõ ràng biết rõ đám người này là từ Chu gia nhưng vẫn ra tay cứu giúp.

Dạ Trầm Uyên đưa lưng về phía nữ tử, đối mặt với mười mấy người, hắn không hề sợ hãi.

" Người này sư phụ ta muốn, kẻ nào động thủ ta phụng bồi. "

Mấy người đối phương nghe vậy tức giận, thì ra là đến cướp thê tử?! Người cầm đầu liếc hắn một cái, cười lạnh nói: " Ngươi có biết chúng ta là ai không?! Cũng không chịu thăm dò trước, chúng ta là người Chu gia?! Nữ nhân này là tiểu thiếp lão gia chúng ta coi trọng! Ngươi nếu thức thời liền cút, một kẻ Luyện Khí Đại viên mãn mà cũng muốn học đòi làm anh hùng cứu mĩ nhân? Tin chúng ta đánh cho ngươi răng rơi đầy đất không?! "

Dạ Trầm Uyên còn chưa nói, Lệ lão trong thức hải đã nói trước: " Chu gia? Đây không phải là nơi chúng ta đến chúc thọ sao? Hạ nhân nhà bọn họ chất lượng cũng quá kém... "

Hắn đương nhiên hiểu rõ được phiền toái bên trong, nhưng người này sư phụ đã muốn cứu, mặc kệ đối thủ là ai, hắn cũng phải cứu!
Thấy Dạ Trầm Uyên rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, đám người liếc mắt với nhau sau đó như ong vỡ tổ xông lên. Dạ Trầm Uyên vốn cảnh giác, dù sao cảnh giới tu vi cũng có khác biệt, nhưng lúc giao thủ, Luyện Khí kì đừng nói, ngay cả người Trúc Cơ kì kia căn cơ cũng không vững, tựa hồ toàn bộ dùng ngoại lực chống đỡ, công pháp tu luyện cũng kém cỏi, đánh bại hắn ta không quá khó khăn.

Lệ lão vốn muốn hỗ trợ, nhưng thấy hắn thoải mái đối phó liền nhàn hạ nói: " Người kia thật cổ quái a, vừa nhìn đã biết một kẻ tu luyện không đến nơi đến chốn, vậy mà vẫn lên đến Trúc Cơ, thật không biết dùng thủ đoạn gì. "

Dạ Trầm Uyên mặc kệ, tuy rằng chiêu thức của hắn cũng bị chặn lại vài lần, nhưng hắn vẫn đánh đám người này úp sấp xuống mắt đất. Một Luyện Khí kì lại có thể đánh bại Trúc Cơ kì, hơn nữa còn là một chấp mười! Nếu không phải có tạo hóa thì phải có bối cảnh lớn!

Trúc Cơ tu sĩ cũng hiểu được nên không dám tiến lên, hắn ôm bụng bị đánh, căm tức gào lên: " Ngươi là ai? Mau khai tên ra! "

Dạ Trầm Uyên không nghĩ sẽ đem đến phiền toán cho Nguyên Sơ, hắn vươn tay đỡ nữ tử trên mặt đất dậy, tà mâu quét qua đám người đang sợ hãi, nhíu mày không kiên nhẫn nhả ra một chữ.

" Cút! "

Một đám người giống như sợ vỡ mật, vừa mắng chửi vừa chạy đi, một đám ô hợp!

Nữ tử được cứu, cảm động không nói nên lời!

" Ân nhân! " Nàng hướng Dạ Trầm Uyên hành lễ " Đa tạ ngươi ra tay cứu giúp, nếu không có ngươi, ta nhất định sẽ bị bắt làm tiểu thiếp! "

Dạ Trầm Uyên thấy nàng chuẩn bị lao vào mình vội vàng lui nhanh về sau: " Không cần đa ta, ta không cứu ngươi, là sư phụ ta."

Nữ tử ngẩng đầu, vốn muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn rõ mặt của hắn, nội tâm không khỏi kích động!

Tu tiên giới không thiếu nhất chính là nam thanh nữ tú, nàng ở Chu gia ngây người thời gian dài cũng chưa gặp qua thiếu niên tuấn mĩ như vậy, đáng tiếc tuổi còn nhỏ.

Ánh mắt nàng hơi tối, lại khom người hành lễ: " Cũng không biết sư phụ ngươi ở đâu, ta muốn hảo hảo cảm tạ. Nhưng mà... "

Nàng muốn nói lại thôi: " Nhưng mà vì ta mà các ngươi đắc tội với dòng bên Chu gia, bọn họ khẳng định sẽ tới gây phiền toái... "

Còn có chính là nàng ta, tuy rằng được cứu nhưng lại không biết đi nơi nào.

Thiếu niên trước mặt này... Nếu như sư phụ của hắn có thể thu lưu nàng thì tốt rồi, có thể dưỡng ra thiếu niên xuất sắc như vậy, sư phụ nhất định cũng phải là cường giả!

Nghĩ như vậy, nữ tử nhìn Dạ Trầm Uyên, ánh mắt có chút chờ mong.

Dạ Trầm Uyên nhíu mày, không hiểu sao hắn lại phản cảm ánh mắt như rình mồi của nữ tử này, quả nhiên cứu người vân vân đều là chuyện phiền phức!

Chương 28

Edit: Asakari

Nguyên Sơ nhìn Dạ Trầm Uyên hồi lâu không thấy tiến triển gì đành từ trên pháp khí nhảy xuống. Nàng đột nhiên nhớ ra bộ dạng tiểu hài tử của mình không thể gặp người, thuận lợi dùng Huyễn Hình đan thay đổi dung mạo của mình.

Ngửi được mùi hương ngọt ngào đặc biệt trên người sư phụ, Dạ Trầm Uyên nhịn không được quay đầu mỉm cười, chỉ thấy một tuấn mỹ nam nhân tay phe phẩy chiết phiến đi lại đây.

Nguyên Sơ thay đổi chính là dung mạo sau này của Dạ Trầm Uyên, nhưng mà hắn quanh năm không phải lam y thì cũng là hắc y bạch y, nàng biến thành mĩ nam một thân hồng y góc áo có nạm vàng, cầm trên tay ngọc chiết phiến khảm bảo thạch nhỏ vụn, chính là muốn viết mấy chữ " Ta có tiền " trên mặt.

Nàng hướng Dạ Trầm Uyên cùng nữ tử mỉm cười, nam chủ sau khi thành niên mặt mũi khuynh quốc khuynh thành, phối hợp với y phục thượng hạng thật sự muốn chọc mù mắt người, cười lên có thể khiến người thần hồn điên đảo!

" Đồ nhi, có chuyện gì sao? Còn có vị tiên tử này, không biết nên xưng hô như thế nào? "

Nữ tử nhìn chằm chằm vào mặt Nguyên Sơ, hoàn toàn không tìm ra ác ý, nghe nàng hỏi theo bản năng trả lời.

" Tiểu nữ... Phương Điệp. "

Nàng ta vẻ mặt dại ra, nội tâm không ngừng cuộn trào! Thiên a, thế giới này vì sao có thể có người tuấn mĩ như vậy? Chẳng lẽ hắn ta là tiên nhân chân chính?! Nhưng mà vị này tại sao có mặt mũi rất giống với thiếu niên cứu nàng? Chẳng lẽ... là huynh đệ?!

Dạ Trầm Uyên mặt đã hoàn toàn đen, nhất là nữ tử tên Phương Điệp kia nhìn chằm chằm sư phụ làm cho hắn có một cảm giác bị mạo phạm sâu sắc.

Nhưng mà sư phụ vì sao lại biến thành hắn khi thành niên? Khi nhìn thấy khó nén nổi tò mò.

Hắn bất đắc dĩ thở dài: " Sư phụ, người cũng đã cứu, chúng ta còn có việc, không bằng... "

Vừa nghe ý tứ của Dạ Trầm Uyên là phải đi, nữ tử từ trong mộng tỉnh lại, " Bùm " một tiếng liền quỳ xuống!

Đang bận liếc mắt đưa tình, tuyệt thế mĩ nam Nguyên Sơ cũng sửng sốt một chút, cười hỏi: " Phương tiên tử, chuyện gì cũng phải từ từ, ngươi đang làm gì vậy? "

Dạ Trầm Uyên mím môi nhìn nữ tử trước mặt, bất mãn nàng dùng mĩ nhân kế.

" Thỉnh đại tiên cứu mạng! Tiểu nữ thật sự không có cách nào mới cầu ngài! "

Phương Điệp vừa nói vừa cố gắng rơi vài giọt nước mắt, nhưng không làm được. Chỉ có thể trách Nguyên Sơ biến thành nam nhân quả thật rất tuấn tú, nàng ngắm đến mê mệt, suýt nữa quên mất lời thoại.

Đây rồi, phân đoạn anh hùng cứu mĩ nhân kinh điển! Nguyên Sơ trong lòng thích thú, hoàn toàn quên mất nàng đến đây để chỉ điểm đồ đệ yêu quý thông suốt, kết quả chính mình chơi đùa đến nghiện.
Nàng thu chiết phiến lại, nghiêm túc nói: " Ngươi có chuyện gì khó xử? Cứ nói ra, biết đâu ta có thể giúp đỡ. "

" Sư phụ! " Dạ Trầm Uyên thật sự không thể nhịn được nữa, bỏ qua nữ tử trước mặt, nghiến răng nói " Chúng ta vẫn còn nhiệm vụ! "

Nguyên Sơ bĩu môi, thấy bộ dạng nghiêm túc của hắn, hừ một tiếng vờ như không nghe thấy.

Sau đó Phương Điệp cũng làm bộ không nghe thấy, vội vàng kể chuyện của mình.

Thì ra ở địa phương tên Lợi Hải Thiên Xuyên này Chu gia đã xưng bá mấy nghìn năm, bọn họ sở dĩ có thể phồn vinh không suy chính là vì có phương thức tu luyện độc đáo của mình.

Bọn họ ngoại trừ tu luyện bên ngoài, còn có thể tu luyện thuật mà tổ tiên để lại – Song Tu thuật. Song Tu thuật của Chu gia thập phần đặc biệt, người ta song tu là phải có hai người cùng nhau, cùng tiến bộ, nhưng Chu gia bất đồng, Song Tu thuật của bọn họ chỉ cần nam nhân tu luyện. Mà mỗi lần song tu, nam nhân sẽ trở nên cường thịnh, phải có vài nữ nhân mới có thể thoải mãn, hơn nữa tu vi càng cao thì nhu cầu càng nhiều. Cho nên nam nhân Chu gia mỗi người đều có rất nhiều lão bà, tu vi của bọn họ cũng tiến bộ nhiều hơn so với người thường.

Nếu không phải phương thức song tu cường thế khiến bên nữ cũng có lợi, Chu gia đã sớm luân nhập ma đạo.

Nhưng mà vì đại nghiệp của Chu gia thì cần rất nhiều nữ nhân, mà những kẻ có tu vi cao sẽ chướng mắt nữ nhân bình thường, muốn người vừa có tu vi vừa xinh đẹp.

Còn quyền thế tự nhiên không cần lo lắng, chắc chắn sẽ có nữ nhân cam tâm tình nguyện hiến dâng, nhưng chi thứ không có quyền thế, bọn họ muốn nữ nhân chỉ có thể dùng thủ đoạn, nếu nữ nhân đó không bằng lòng bọn họ sẽ cướp đoạt, cho nên mới xảy ra việc như hôm nay.

Nguyên Sơ nghe xong nhìn nàng: " Cho nên ngươi vì không muốn làm tiểu thiếp mới trốn đi? "

Phương Điệp gật đầu: " Tuy rằng phương thức tu luyện này đối với ta không có hại, nhưng mà... " Nàng ngắm nhìn tuyệt thế dung nhan của Nguyên Sơ, uể oải nói: " Nhưng mà cái lão gia coi trọng ta bên chi thứ đã ba trăm tuổi! Ta mới có ba mươi tuổi... "

Nụ cười trên mặt Nguyên Sơ chợt cứng lại, cố gắng nuốt xuống một búng máu, nữ tử trước mắt này nhìn như mười lăm, kết quả là kẻ lừa đảo ăn Trú Nhan đan? Mệt nàng vốn muốn giới thiệu cho đồ đệ mình!

Bất quá nữ tử này đã cầu nàng, nàng giúp cũng không có việc gì, dù sao nàng cũng đang đi đến Chu gia.

Vì thế Nguyên Sơ gật đầu: " Ngươi yên tâm, ta là đệ tử Vạn Kiếm tông, đặc biệt đến đây chúc thọ Chu gia lão tổ tông, cho nên ngươi cứ yên tâm, chuyện của ngươi ta sẽ nói lại cho họ, sau này Chu gia tuyệt đối không đến làm phiền ngươi! "

Phương Điệp nghe vậy hai mắt sáng lên, người trước mặt này vậy mà là đệ tử của Tông môn đứng đầu Thập đại tông – Vạn Kiếm tông! Khó trách phong tư trác tuyệt, tuấn mĩ vô song!

Dạ Trầm Uyên ở một bên nhìn mà buồn bực, nhất là nữ nhân này không nên cùng đi theo bọn họ đến Chu gia! Rõ ràng sư phụ đã đáp ứng nàng, vì cái gì nàng phải đi theo? Căn bản là mê mẩn mĩ mạo của sư phụ!

Trên phi hành pháp khí, Dạ Trầm Uyên không quen nhìn Phương Điệp chỉ nói chuyện với một mình Nguyên Sơ, hắn dằn căm tức xuống kéo tay nàng ta, tìm chuyện tán gẫu.

" Phương tiên tử, cái song tu ngươi vừa nói rốt cuộc là gì? "

Tuy rằng là vì chuyển đề tài, nhưng Dạ Trầm Uyên thật sự không biết song tu là gì.

Thời điểm trước kia hắn đọc sách ở Tàng Thư Các, Song Tu thuật bị cất ở góc xó xỉnh nào đó, hắn hỏi lão giả trông coi, lão giả thấy hắn còn nhỏ chỉ nói cho hắn thuật này cần ít nhất hai người luyện, hơn nữa công pháp không có gì đặc biệt. Vì vậy song tu trong trí nhớ hắn chỉ có " một mình hắn không luyện được ", " không có công pháp ".

Ai ngờ nghe xong lời nói của hắn, gương mặt trái xoan của nữ tử đột nhiên đỏ ửng!

Dạ Trầm Uyên không nhìn thấy dị thường của nàng ta, cau mày hỏi tiếp: " Hơn nữa song tu đạo lữ, vì cái gì phía trước đạo lữ lại phải thêm hai chữ song tu? "

Mặt Phương Điệp trực tiếp đỏ như muốn rỉ máu!

Nguyên Sơ ở một bên nhất thời lang huyết sôi trào! Không nghĩ tới đồ đệ nàng đã thông suốt!

Vì thế, nàng nhìn Phương Điệp đang không muốn trả lời, nghiêm túc nói: " Phương tiên tử, ngươi cứ nói cho hắn đi! Đồ đệ ta tuổi còn nhỏ không biết nhiều, hơn nữa vấn đề này ta cũng không thể dạy tốt. "

Nguyên Sơ lộ ra vẻ mặt mĩ nam khẩn cầu, Phương Điệp vốn khó xử, nhìn thấy xong không nghĩ gì liền đáp ứng!

Chương 29

Edit: Asakari

Hơn nữa Nguyên Sơ sợ nàng thẹn thùng, còn chạy đến đầu pháp khí du hành, một bộ dạng ta không nghe lén làm cho hai má Phương Điệp đỏ bừng, muốn từ chối cũng không thể nữa rồi.

Thấy Nguyên Sơ thật sự ngồi xuống, Phương Điệp lưu luyến rời tầm mắt, sau đó giận dỗi liếc mắt nhìn Dạ Trầm Uyên, thấp giọng cười:

" Ngươi a! Còn nhỏ mà đã nghĩ như vậy! Không biết xấu hổ! "

Dạ Trầm Uyên khẽ nhíu mày, hai mắt tinh xảo nhìn chằm chằm nàng, buồn bực hỏi: " Song tu... Chẳng lẽ không được nghĩ? "

Phương Điệp càng thêm ngượng ngùng, nghĩ tới cái gì, nàng dựa sát vào người hắn, ghé vào lỗ tai hắn nói:

" Song tu chính là làm chuyện thân mật nhất với người ngươi thích nhất, tiểu tử ngốc ạ! "

Thấy nàng tới gần, hắn theo bản năng muốn tránh đi, nhưng nghe những lời của nàng mà cố gắng kìm nén lại, hỏi tiếp: " Chuyện thân mật nhất? "

Tha thứ hắn trước kia một lòng chỉ biết tu luyện, hoàn toàn không biết chuyện thân mật nhất trong lời Phương Điệp là gì, hay là....

Ánh mắt hắn mơ hồ một chút, sau đó nhìn về phía Nguyên Sơ.

Hắn đột nhiên nhớ tới nụ hôn trộm một năm trước! Tim không tự chủ mà đập nhanh hơn, đó là chuyện thân mật nhất sao?!

Thấy Dạ Trầm Uyên cái gì cũng không biết như tờ giấy trắng tinh, trong mắt Phương Điệp hiện ra nhu hòa, nàng càng dựa sát lại, hạ thấp thanh âm chỉ để hai người nghe thấy:

" Song tu đạo lữ giống như phu thê ở phàm giới, khi tình nồng ý đậm sẽ thuận theo cơ thể làm chuyện thân mật nhất, bọn họ cần thẳng thắn thành khẩn với nhau, cùng ngủ trên một chiếc giường... Mà người tu đạo chúng ta trừ bỏ cơ thể giao hòa, khi song tu, thần thức cũng sẽ dung hòa cùng một chỗ, đó là một cảm giác phi thường kì diệu. Sau này ngươi... gặp được người mình thích nhất sẽ hiểu được loại xúc động này, cũng cảm nhận được loại khát vọng này... "

Nàng nói rõ ràng lại hàm súc, khóe môi treo nụ cười thần bí làm Dạ Trầm Uyên tạm quên đi nàng vì mê mệt sư phụ mà tới, lâm vào trầm tư tự hỏi.

Gặp được người mình thích nhất, khát vọng? Tình nồng ý đậm, thuận theo cơ thể, làm...chuyện thân mật nhất?

Hắn mơ hồ, tựa như hiểu được cái gì đó, lại không hiểu cái gì, giống như có một tầng sa mỏng che khuất.

Hắn hỏi Lệ lão trong thức hải:

" Lệ lão, thần thức ngoại phóng không phải chuyện rất nguy hiểm sao? Vì cái gì nàng lại nói khi song tu thần thức dung hợp sẽ sinh ra cảm giác phi thường kì diệu? Chẳng lẽ người song tu không sợ khi thần thức ngoại phóng sẽ bị đối phương công kích sao? "

Bị thương khi thần thức ngoại phóng đối với người tu đạo bọn họ tuyệt đối là trí mạng

Lệ lão vốn đang giả chết khụ một tiếng, biết mình không thể thoát khỏi đành thấp giọng giải thích: " Ngươi biết song tu đạo lữ là ai không? Đó phải là người ngươi tín nhiệm nhất, người mà ngươi không ngại trả giá tính mạng để bảo hộ nàng, ngươi cùng nàng ở một chỗ sẽ không lo lắng nàng nhân cơ hội đả thương ngươi. Phải tín nhiệm như vậy mới có thể gọi là đạo lữ. "

Tín nhiệm nhất, mặc dù phải trả giá tính mạng cũng muốn bảo hộ? Dạ Trầm Uyên suy nghĩ, hắn đã gặp được người đó rồi!

Cho nên, tình cảm của hắn đối với sư phụ, là tình cảm giữa song tu đạo lữ?!

Ý niệm bất thình lình nảy ra trong đầu làm Dạ Trầm Uyên kinh hãi! Sắc mặt hắn trắng bệch, đột nhiên mơ hồ ý thức được mình hình như đã làm ra loại chuyện ngu xuẩn nhất, tỷ như nhất định phải bái sư....

Nhưng mà, hắn liệu có sai lầm không?

Mà bên kia, Phương Điệp ôm hai má đỏ bừng, ánh mắt lơ đãng nhìn bóng dáng tiêu sái của Nguyên Sơ ở phía xa.

" Ngươi a, còn nhỏ tuổi chưa thể nào hiểu cái gọi là thích... " Ánh mắt nàng si mê, còn ngây ngốc nở nụ cười.

" Thích có thể là vừa gặp đã thích, hoặc là lâu ngày sinh tình, nhìn thấy người đó tim không tự chủ loạn nhịp, còn muốn cùng người đó ở một chỗ... "

Nàng nói đến đây,trộm liếc Dạ Trầm Uyên một cái, ý tứ hỏi: " Đúng rồi tiểu ân công, sư phụ ngươi...có hôn ước chưa? "

Dạ Trầm Uyên thiếu chút nữa suy nghĩ thông suốt nghe thấy nàng hỏi vội vàng cắt đứt suy nghĩ, từ trong mộng tỉnh lại, không suy nghĩ nói: " Có! "

" Cái gì? " Phương Điệp sắc mặt khó coi, cảm xúc xấu đi.
" Cũng đúng, dù sao ngài ấy là người vĩ đại như vậy... "

Nàng tràn đầy tiếc nuối nhìn bóng lưng Nguyên Sơ, mà Nguyên Sơ đang nghe lén bọn họ vẫn giả bộ đoan chính, não nhỏ không ngừng tự hỏi ---- Song tu rốt cuộc là cảm giác gì?

Đời trước một lòng chỉ muốn tranh đoạt bảo vật với nam chủ, nàng căn bản không có thời gian đi tìm người tín nhiệm nhất, cảm nhận cái cảm giác kì diệu khó giải thích gì đó, lúc này nghe Phương Điệp nói vậy, không tự giác mà sinh ra tò mò...

Bất quá Nguyên Sơ nghĩ một chút liền từ bỏ, vẫn là thôi đi, thần thức ngoại phóng rất nguy hiểm, vạn nhất đối phương nhân cơ hội đả thương nàng, nàng chắc chắn sẽ phải chết. Tưởng tượng đến nguy hiểm, Nguyên Sơ liền quăng ý nghĩ này ra sau đầu, nàng nhất định không thể gặp được một phu quân toàn tâm toàn ý với mình, khiến mình tín nhiệm! Tuyệt đối không!

Mặc dù trải qua rất nhiều cảm giác quỷ dị trên đường đi, nhưng là vẫn tới được Chu gia.

Lão tổ tông Chu gia là lão nhân Nguyên Anh hơn bảy trăm tuổi, bởi vì Nguyên Anh sống đến tám trăm tuổi là cực hạn, tổ chức lễ mừng thọ lớn như vậy chính vì muốn hấp dẫn các nơi tìm đến chúc thọ, muốn tìm ra một vật gia tăng tuổi thọ cho lão tổ tông.

Nguyên Sơ tốt xấu gì vẫn nhớ chuyện Phương Điệp, để Dạ Trầm Uyên mang theo lệnh bài Vạn Kiếm tông đi tìm quản sự chủ gia Chu gia giải quyết chuyện này cho tốt.

Quản sự nghe nói dòng bên Chu gia cường ngạnh cướp đoạt dân nữ, vội vàng vỗ ngực cam đoan hắn ta sẽ xử lí thật tốt chuyện này, bảo Phương Điệp an tâm về nhà, tuyệt đối không có kẻ nào đến làm phiền nàng, còn cho nàng một ít chi phí bồi thường tổn thương tinh thần.

Tảng đá lớn trong lòng Phương Điệp biến mất, nàng đối với Nguyên Sơ thiên ân vạn tạ, nhưng trong lòng vẫn có chút mất mát.

Dọc theo đường đi nàng phát hiện Nguyên Sơ không có ý gì với mình cũng từ bỏ tâm tư, chủ yếu là đối phương thân phận quá cao, nàng trèo cao không nổi, vì vậy sau khi chuyện được giải quyết ngoan ngoãn tìm Nguyên Sơ từ biệt.

" Đa tạ đại tiên cứu giúp! "

Trước đại môn Chu gia, Phương Điệp hành đại lễ với Nguyên Sơ, Nguyên Sơ cười hì hì xua tay: " Không có việc gì. "

Nàng cho đối phương một cái ngọc bài: " Ngươi cầm lấy, sau khi bình an trở về nhà thì bóp nát nó, ta sẽ cảm nhận được. "

" Vâng. " Phương Điệp lần nữa cảm tạ, trong lòng cảm khái vạn phần, thật không ngờ có người tốt như vậy giúp đỡ nàng.

Sau đó nàng liếc mắt nhìn Dạ Trầm Uyên một cái, quay người tiêu sái bước đi.

Không biết có phải ảo giác hay không, nàng cảm thấy tiểu ân công không thích nàng.

Thấy Phương Điệp rốt cục đã đi, Nguyên Sơ thở dài một hơi, nàng cuối cùng cũng phục hồi nguyên thân mà đi Chu gia rồi! Tuy rằng giả làm đại soái ca không tệ, nhưng vì thế mà lấy tâm của một nữ tử, nàng vẫn cảm thấy áy náy. Cho nên Phương Điệp vừa đi, nàng hét to một tiếng, đại soái ca lập tức biến thành một tiểu oa nhi, tiểu oa nhi này mặc một thân hồng y, mở to mắt đáng yêu đắc ý nhìn Dạ Trầm Uyên:

" Thế nào, ta giả rất soái đúng không? "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau