MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 21 - Chương 25

Chương 20

Edit: Asakari

Nguyên Sơ căn bản không muốn nhiều lời, cũng nhảy vào trong linh tuyền, những chỗ huyết mạch đi qua trên người Dạ Trầm Uyên gặp nước suối đều vỡ ra, hơn nữa, hắn cảm thấy trong cơ thể có thứ gì đó sắp phun trào! Cảm giác thân thể muốn nổ quá mãnh liệt nên khi thấy nàng muốn đến đây, hắn theo bản năng quát:

" Người đừng đến đây! "

Nguyên Sơ hơi ngây người, nhưng vẫn đi qua.

" Ta... ta cảm giác sắp tự bạo. Người đứng đến đây! "

"Không quan hệ! " Ánh sáng mềm mại trong tay Nguyên Sơ lôi Dạ Trầm Uyên " Ta biết chuyện gì đang xảy ra trên người ngươi, kế tiếp, nghe lời ta. "

Hắn thấy nàng đến gần, sợ thương tổn đến nàng, hắn theo bản năng lùi ra sau.

Nguyên Sơ nóng vội, trực tiếp dùng cánh tay nhỏ tóm lấy Dạ Trầm Uyên.

" Ngươi đừng nhúc nhích! Ta giúp ngươi bảo mệnh! "

Quả nhiên, linh lực mãnh liệt của Nguyên Sơ tràn vào trong người hắn giống như đang kết ấn, ở sâu trong huyết mạch hắn tạo một phong ấn, quá trình này phi thường gian nan, nếu không phải trước khi sống lại nàng có tu vi Phân Thần cảnh, nàng sẽ không thể nào tinh chuẩn phong ấn lực lượng huyết mạch trên người Dạ Trầm Uyên. Cũng may hắn hiện tại đang rất yếu, phong ấn tuy gian nan nhưng miễn cưỡng có thể hoàn thành, nếu hắn mạnh lên một chút sợ là không được.

Lệ lão trong đoàn sương mù màu đen nhìn động tác của Nguyên Sơ, mới biết nàng thật sự muốn cứu người, nhưng đây là chuyện gì? Thời kì Thượng cổ mỗi người tôi thể đều không xuất hiện tình huống như Dạ Trầm Uyên. Lúc trước lão cảm giác hắn sắp tự bạo đến nơi. Cỗ lực lượng kinh khủng đó đến từ đâu?

Chẳng lẽ là?!

Lệ lão nghĩ đến cái gì, kinh hoảng nói: " Chẳng lẽ Dạ Trầm Uyên có huyết mạch Thần Hoàng?! "

Lúc này Nguyên Sơ hoàn toàn không để ý đến lão, không nghĩ tới những thứ như huyết mạch kích hoạt rồi vân vân, lão gia gia này cũng quá bất cẩn rồi!

Nguyên Sơ vừa hấp thụ linh lực của vạn năm linh tuyền để duy trì, một bên vừa phong ấn giúp Dạ Trầm Uyên. Nàng dùng chính là Thiên Ma ấn trong trong 《Thượng Cổ Kí Sự 》, có thể phong ấn Thiên Ma, thì cũng có thể phong ấn Thần Hoàng, ấn này cần đến chín chín tám mươi mốt đạo, mỗi một đạo đều cần Nguyên Sơ hao hết linh lực Nguyên Anh mới làm được, cũng may linh tuyền luôn có linh lực để duy trì, nếu không hôm nay quá nguy hiểm rồi!

Không biết qua bao lâu, thời gian trong Thiên Châu chậm hơn bên ngoài rất nhiều, Nguyên Sơ cảm thấy nàng đã trải qua ít nhất một tháng mới hoàn thành phong ấn.

Cuối cùng một đạo hạ xuống, Dạ Trầm Uyên đã ngủ say, nàng xoa xoa cái trán, từ trong linh tuyền đứng dậy. " Thế nào? " Lệ lão biết hảo tâm của mình lại biến thành chuyện xấu, có điểm chột dạ, vội vàng vây quanh Nguyên Sơ " Ngươi hạ Thiên Ma ấn? Tiểu oa nhi ngươi cũng hiểu biết thật nhiều... "

Nguyên Sơ cho lão một ánh mắt xem thường: " Lão cùng hắn ở lâu như vậy mà không có tâm tư quan sát xem hắn là loại huyết mạch gì à? "

Lệ lão có chút xấu hổ: "... Cái loại huyết mạch này đều là vạn người có một, thông thường đều thể hiện ra, ta nào biết hắn lại là loại huyết mạch Thần Hoàng không biểu lộ ra? "

Nguyên Sơ hừ một tiếng, lại hỏi: " Vậy vì sao lại tôi thể? Ở thời kì Thượng cổ, tôi thể cũng phải tiến hành sau khi tiến vào Kết Đan, hắn hiện tại như thế nào mà lão đã cho hắn tôi thể? "

Lệ lão nghe vậy, trừng mắt nhìn nàng: " Còn không phải vì ngươi? "

" Ta? " Nàng sửng sốt " Sao lại liên quan đến ta? "

Sau đó Lệ lão đem chuyện Dạ Trầm Uyên lo lắng có người giành được hạng nhất, có quyền lựa chọn sư phụ nói ra, Nguyên Sơ không biết nên nói gì cho phải...

Nàng nhìn thiếu niên tuấn tú ngồi trong linh tuyền, trên mặt hiện vẻ không đồng ý, nhưng trong lòng không hiểu sao lại có chút cảm động....

Nàng trước kia cảm thấy thu nhận đồ đệ chẳng qua là mặt chữ thượng ý tứ, nàng chỉ cần cho hắn tài nguyên tu luyện, chỉ điểm cho hắn một chút là được rồi, hơn nữa nàng làm vậy không sai, nam chủ đời trước không có sư phụ không phải vẫn sống rất tốt sao? Có nàng hay không có nàng cũng đâu có sao?

Nhưng mà qua việc này, nàng lại đột nhiên hiểu được một đạo lí, kết làm sư đồ là một loại khế ước trách nhiệm, loại trách nhiệm này không phải thứ lợi ích ngày sau nàng lấy được, mà là quan hệ được thành lập và củng cố bằng rất nhiều tình cảm. Nàng không hiểu được giá trị đích thực của sư đồ, nhưng Dạ Trầm Uyên hiển nhiên so với nàng hiểu rõ hơn nhiều, cho nên hắn liều lĩnh cũng vẫn muốn giữ vững quan hệ này, đúng là đứa trẻ ngốc.

Rốt cục cũng hiểu được thiếu niên trước mắt không phải là nam chủ sau này hủy thiên diệt địa, Nguyên Sơ đột nhiên thân thiết với hắn không ít, cũng không tức giận với hắn, dù sao hắn muốn thành tài cũng cần phải học rất nhiều, nàng làm sư phụ nhất định có thể phát huy tác dụng, ngẫm lại sau này dưỡng ra cường giả lại thấy sảng khoái!

Về sau liền như vậy mà tiến hành đi!

Thời điểm Dạ Trầm Uyên tỉnh lại mới phát hiện mình đang ở trong Thiên Châu, cảm nhận một chút tu vi, lúc trước tôi thể bị ngăn cản, tu vi hắn rõ ràng tụt xuống, nhưng lúc này đây tu vi hắn không chỉ không tụt, mà còn tăng lên thành Luyện Khí tầng mười! Vậy mà tăng hai tầng, đây là chuyện gì?

Dạ Trầm Uyên cố gắng hồi tưởng.

" Ngươi rốt cục đã tỉnh! " Lệ lão bay lại đây, có chút ngượng ngùng " Thật có lỗi, tiểu oa nhi, ta không biết ngươi có huyết mạch Thần Hoàng, tùy tiện cho ngươi tôi thể, thiếu chút nữa hại ngươi... "

" Huyết mạch Thần Hoàng? " Dạ Trầm Uyên không rõ, hắn đã đọc rất nhiều sách, nhưng huyết mạch Thần Hoàng hắn lại chưa từng nghe qua.

Hơn nữa khi hắn hồi tưởng lại, trước mắt là một mảnh hỗn độn, đột nhiên, trong đầu hắn hiện ra Nguyên Sơ, sau đó, lại nhớ đến nụ hôn kia!

Nhất thời, trên mắt không tự chủ mà đỏ lựng lên!

Sư phụ vì cái gì...mà hôn hắn?

Đầu Dạ Trầm Uyên có chút dại ra, tựa hồ hắn bị Lệ lão khống chế, sư phụ vì muốn giúp hắn đoạt lại quyền điều khiển cơ thể, muốn kích thích hắn, cho nên mới...

Lệ lão không phát hiện hồn hắn đã bay ra ngoài, ngượng ngùng nói: " Đúng vậy, chính là huyết mạch Thần Hoàng! Đó là một loại lực lượng phi thường bá đạo, một khi kích hoạt, thân thể này của ngươi hiện tại không thể chấp nhận được.... Bất quá may mắn sư phụ cậu phát hiện đúng lúc, huyết mạch ngươi vừa kích hoạt đã bị nàng phong ấn, nàng dùng toàn lực Nguyên Anh hạ tám mươi mốt đạo phong ấn, phỏng chừng ngươi phải chờ tới khi đến Nguyên Anh hậu kì mới có thể cởi bỏ hoàn toàn, bất quá cũng vì nguyên nhân huyết mạch, tuy rằng tôi thể thất bại nhưng tu vi ngươi cũng tăng lên, thể chất cũng mạnh hơn, đúng là trong họa có phúc... "

Dạ Trầm Uyên không nghe Lệ lão lảm nhảm gì đó, hắn bắt được trọng điểm, đó là sư phụ đã cứu hắn!

" Sư phụ đâu? " Hắn vội vàng hỏi lão.

Dạ Trầm Uyên có điểm ngượng ngùng, nghĩ đến nụ hôn kia... Hắn hiện tại phải gặp sư phụ ngay lập tức!

Chương 21

Edit: Asakari

Lệ lão thấy thế nói: " Trong Thiên Châu một tháng, ở ngoài là một ngày, sư phụ ngươi hẳn là đi Khai sơn đại điển rồi! "

Lời của Lệ lão còn chưa nói xong, Dạ Trầm Uyên đã biến mất! Hắn cuối cùng nhớ tới mình vẫn còn trận đấu, hắn thế nhưng quên đi chuyện quan trọng này, cũng không biết có đến kịp không.... Nhất định phải đến kịp!

Mà lúc này, Trưởng lão chấp pháp cũng vừa gọi tên hắn, gọi một lần mà chưa tới, vậy tới trận đấu tiếp theo, nếu gọi lần hai vẫn chưa tới thì sẽ bị tư cách thi đấu.

Chưởng môn đối với việc Dạ Trầm Uyên không đến cũng không giật mình, dù sao ngày hôm qua hắn trọng thương như vậy, hôm nay cho dù đến đây cũng không tiến được xa hơn.

Vạn Kì Thính Phong hỏi Nguyên Sơ bên cạnh:

" Tiểu tử kia thế nào? "

Nguyên Sơ ngồi tại chỗ chán muốn chết đáp: " Thương thế rất nặng, muốn dưỡng cho tốt cũng phải mười ngày nửa tháng.... "

Kết quả nàng còn chưa nói xong, một tiểu tử mặc thiên thanh huyền phục hấp tấp xuất hiện ở tràng đấu.

" Dừng lại! Ngươi là đệ tử của môn pháp nào? Trong đại điển không được ngự kiếm phi hành! "

Dạ Trầm Uyên vội vàng nhảy xuống từ thân kiếm, hành lễ với vị sư huynh cai quản lôi đài.

" Thật có lỗi, ta là Dạ Trầm Uyên, bởi vì có việc trì hoãn nên đến muộn, vẫn mong sư huynh cho thông hành. "

" Dạ Trầm Uyên? " Đối phương là thanh niên tầm hai mươi tuổi, nhăn mặt nói " Ngươi chính là người ngày hôm qua dùng âm ba thần thức quấy nhiễu tất cả người thi đấu lôi đài khác? "

Gã nói xong, Dạ Trầm Uyên có điểm ngượng ngùng, ngày hôm qua.... Động tĩnh hắn làm ra có chút lớn, nhưng trong họa có phúc, thần thức của hắn đã là Trúc Cơ hậu kì.

Thấy hắn bộ dạng thành thật, đối phương cũng không muốn nhiều lời nữa: " Được rồi, mau vào đi thôi! Lúc nãy đã gọi tên một lần mà ngươi chưa có tới, đợi lát nữa gọi thêm một lần mà chưa tới thì bị phán thua cuộc. "

" Đa tạ sư huynh! "

Dạ Trầm Uyên vội vàng đi vào.

Nguyên Sơ từ xa nhìn thấy hắn đến đây, thật không biết nói cái gì cho phải, ngốc tử này cũng quá liều mạng rồi.

Nàng nói với Chưởng môn đại thúc: " Chưởng môn đại nhân, ta...muốn xuống dưới có việc... "

Vạn Kì Thính Phong liếc mắt nhìn thấy Dạ Trầm Uyên phía xa, nói: " Đi đi. "

Nguyên Sơ hướng hắn nở nụ cười một chút, sau đó vội vàng chạy đi.

Sau đó nhanh chóng hiện ra trước mặt Dạ Trầm Uyên. " Ngươi sao lại tới đây? "

" Sư phụ! " Thời điểm nhìn thấy nàng, hai mắt Dạ Trầm Uyên sáng lên " Ta đã tốt lên nhiều rồi, có thể tham gia tỉ thí! "

Hơn nữa hắn so với trước đã mạnh hơn rất nhiều, hắn Luyện Khí tầng tám có thể chống lại Luyện Khí tầng mười một, hiện tại là Luyện Khí tầng mười càng dễ dàng hơn.

Nguyên Sơ nghe vậy thì nhíu mày, sau đó đưa tay ra cầm lấy tay hắn, dùng một tia linh lực đi vào cơ thể hắn kiểm tra.

Rõ ràng chỉ là kiểm tra thân thể bình thường, nhưng không biết vì sao hôm nay lại không giống vậy.

Dạ Trầm Uyên cúi đầu nhìn bàn tay Nguyên Sơ đang nắm tay mình, trắng trắng mềm mềm, còn mũm mĩm đáng yêu, ngón tay mềm mại, lòng bàn tay lại nóng đến kinh người khiến cho hắn trước tiên có cảm giác như bị điện giật, xúc động muốn rút tay về.

Nhưng mà làm sao hắn rút được đây? Hắn thoải mái tiếp nhận linh khí đối phương chảy vào trong cơ thể mình, trong đầu không khỏi nhớ tới nụ hôn vào lúc tình thế cấp bách kia.... Mặt lại một lần nữa đỏ!

Nguyên Sơ xem xét cơ thể hắn hồi lâu, thu hồi tay: " Thân thể ngươi đã tốt rồi, nhưng vẫn tồn tại chút di chứng, nếu bị thương lần nữa rất có thể sẽ khiến di chứng lớn lên, ta khuyên ngươi không nên tiếp tục thi đấu.... Với lại... Mặt ngươi sao đỏ vậy? "

" Hả? À không..có gì, chỉ là trời hơi nóng... " Dạ Trầm Uyên khôi phục tinh thần vội vàng đổi đề tài " Sư phụ, hay là vậy đi... Người cho phép ta dự thi, ta cam đoan, ta tuyệt đối không ỷ mạnh, cũng không làm mình bị thương nữa, như vậy được không? "

Nguyên Sơ thấy hắn chấp nhất, cũng không biết nói gì, chỉ có thể thở dài: " Được rồi, thật sự là chịu thua ngươi! Bất quá ta phải nói rõ một chút, trên dưới Vạn Kiếm tông đều biết ta mới sáu tuổi, sẽ không ai muốn bái ta làm sư, vậy nên phần tâm tư đó của ngươi nên kìm nén lại đi! "

Dạ Trầm Uyên nghe vậy cũng không phản bác, cười lấy lòng, bộ dạng thật nghe lời: " Sư phụ, ta đi chuẩn bị trước, sắp tới lượt ta. "

" Đi đi, nhớ rõ tình huống của ngươi, không được cậy mạnh! "
" Đã biết thưa sư phụ! "

Nhìn Nguyên Sơ rời đi, Dạ Trầm Uyên có chút tiếc nuối thu hồi tầm mắt, sư phụ vì quan tâm mình nên mới dặn dò kĩ càng như vậy, tình huống của hắn hiện tại không thể kịch liệt thi đấu, không cần phải quang minh chính đại, vẫn có thể đi đường tắt!

Dạ Trầm Uyên mỉm cười, lúc này hắn đã có vài phần khí chất phúc hắc của nam chủ, sau khi hạ quyết tâm, hắn xoay người, thần thức đảo qua Vi Sinh Cực vừa thi đấu xong đang đi đến.

Lúc này Vi Sinh Cực một thân hắc y, y thân là Luyện Khí Đại viên mãn, đối chiến rất khó gặp được đối thủ, hai người duy nhất được y coi như đối thủ đều bị Dạ Trầm Uyên đào thải, nên y chiến đấu rất thoải mái.

Nhìn thấy Dạ Trầm Uyên đi tới, y hơi nhướng mày hỏi: " Sao ngươi lại tới đây? "

Ngày hôm qua hắn bị trọng thương như vậy y đều thấy, nguyên tưởng hắn hôm nay sẽ không tới, mình bớt đi một kình địch, ai ngờ vẫn tới, thật đáng ghét!

Dạ Trầm Uyên cũng không thích y, nhưng hiện tại... Hắn mỉm cười: " Vi Sinh sư huynh, ta đến là muốn cùng người giao dịch. "

" Ồ? "

Hai người đi qua một bên.

Vi Sinh Cực nghiêm mặt hỏi: " Ngươi muốn thế nào? "

Dạ Trầm Uyên nói: " Sư huynh, ngươi thiếu tài nguyên tu luyện đúng không? "

Một câu của hắn làm sắc mặt Vi Sinh Cực thay đổi trong nháy mắt, yn hé môi ra nhưng không thể nói được, y muốn nói mình không thiếu, nhưng trên thực tế, y ngay cả một kiện đạo bào để thay cũng không có, đủ để biết có bao nhiêu túng quẫn.

Dạ Trầm Uyên lớn lên từ tranh đoạt liếc mắt cũng hiểu được y nghèo khó đến mức nào.

Vi Sinh Cực buồn bực nói: " Chuyện này thì liên quan gì đến ngươi?! "

Dạ Trầm Uyên nhất định là tới đây để trào phúng y!Nghĩ như vậy, y quay đầu bước đi, lại nghe hắn ở phía sau cười nói:

" Sư đệ bất tài, hiện tại là Nhị phẩm Luyện đan sư, ngẫu nhiên Tam phẩm đan dược cũng có thể miễn cưỡng luyện chế, chỉ cần sư huynh đáp ứng ta một điều, từ nay về sau ngươi cần loại đan dược nào, ta sẽ cho ngươi. "

Đây là mua chuộc?

Vi Sinh Cực quay đầu, lạnh lùng hếch cằm nhìn hắn: " Ta đã hiểu, ngươi biết mình không phải là đối thủ của ta lại muốn lấy hạng nhất nên tới đây mua chuộc, đúng không? "

Dạ Trầm Uyên như trước cười vô tội, hắn hé môi nói: " Thêm một kiện thượng phẩm Linh khí hỏa thuộc tính. "

Pháp bảo chia làm Pháp khí --- Bảo khí --- Linh khí --- Tiên khí --- Thần khí!

Chương 22

Edit: Asakari

Một kiện thượng phẩm linh khí cũng đủ cho y dùng hết niên thiếu! Thật sự là danh tác a!

Vi Sinh Cực im lặng nuốt nước miếng, đang nghĩ ngợi xem nên đáp lời đối phương như thế nào,Dạ Trầm Uyên biết hắn đang do dự, lập tức tăng giá.

" Hai kiện. "

" Thành giao! " Vi Sinh Cực lập tức đồng ý, đối phương muốn làm gì y cũng không hỏi rõ, nhưng người tham tiền bày tỏ chỉ cần không bắt y đi phóng hỏa giết người, điều kiện gì y cũng có thể đáp ứng!

Thấy y gật đầu, Dạ Trầm Uyên thoải mái nở nụ cười.

" Ngươi muốn ta làm gì? " Vi Sinh Cực hỏi.

Hắn nói: " Ta muốn ngươi tiến tới trận chung kết! "

" Hả? " Vi Sinh Cực nghi hoặc nhìn hắn " Sau đó trong trận chung kết ta bại dưới tay ngươi? "

Thật không có vấn đề gì cả, y thầm nghĩ, có được hai kiện linh khí phù hợp thuộc tính, hạng nhất hạng nhì với y cũng không quan trọng.

" Không. " Dạ Trầm Uyên lắc đầu, hắn không có khả năng làm trò trước mặt Chưởng môn cùng các vị Trưởng lão, đối phương cố ý thua, hắn cho dù thắng, mặt mũi sư phụ cũng mất hết.

Cho nên hắn nói: " Ta cho ngươi mấy thứ này là muốn ngươi đáp ứng ta nhất định phải dùng toàn lực tiến tới trận chung kết, nếu như ngươi có được hạng nhất và quyền lợi được chọn sư phụ, ta hi vọng ngươi có thể bỏ qua Hàn Kiếm Phong Phong chủ Nguyên Sơ mà bái sư những người khác. "

Lời nói bình tĩnh của hắn khiến Vi Sinh Cực khó tin: " Đơn giản như vậy? "

Dạ Trầm Uyên cho y nhiều ưu đãi như vậy chính là hi vọng y không bái búp bê sáu tuổi kia làm sư phụ? Như này...

Hắn gật đầu: " Đúng vậy, với lại ngươi đã đáp ứng rồi. "

" Đúng là đã đáp ứng rồi... " Vi Sinh Cực vẫn là khó có thể tin " Nhưng vạn nhất có hắc mã khác cùng ta tranh hạng nhất thì sao? "

Dạ Trầm Uyên nghe vậy tự tin nở nụ cười.

" Chỉ cần ngươi có thể tiến tới trận chung kết, ta cũng nhất định sẽ cố gắng, sau đó đánh với ngươi một trận! "

Hắn đã đáp ứng với sư phụ sẽ không cậy mạnh, nhưng trong đại điển, hai người uy hiếp đã bị đánh bại, hắn tin tưởng những người còn lại trừ bỏ Vi Sinh Cực đều không thể làm khó được hắn. Như vậy, hắn cùng Vi Sinh Cực tiến tới trận chung kết, liền có thể ngăn chặn tất cả ý định bái sư phụ của hắn làm sư của những người khác, cuối cùng hắn chỉ cần dùng toàn lực của mình ứng phó là được.

Ngay tại thời điểm Vi Sinh Cực vẫn chưa hiểu rõ, Trưởng lão bên kia đã gọi tên Dạ Trầm Uyên, hắn gật đầu với y rồi xoay người đi lên lôi đài.

Đối thủ của hắn là một thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi, tóc ngắn, cũng giống như hắn là Luyện Khí tầng mười.

" Đa tạ. " Dạ Trầm Uyên mỉm cười hành lễ, mà hành động kế tiếp của hắn cùng vẻ ngoài ôn hòa khác nhau hoàn toàn, lưu loát công kích! Đối phương nhanh chóng bị đả bại.

Đúng như hắn dự liệu, những ngày kế tiếp đối chiến đều không quá khó khăn, hắn mỗi lần thắng sẽ tiến thêm một tầng lên tới lôi đài trên cao, chiếu theo hiện tại, không quá bao lâu hắn sẽ tiến tới trận chung kết.

Hơn nữa vì có thể nhanh chóng điều tiết di chứng, mỗi ngày sau khi kết thúc trận đấu, người khác đang ngủ, hắn ở trong Thiên Châu tu luyện, một tháng bên trong bằng một ngày bên ngoài, cứ như vậy tới trận chung kết hắn tuyệt đối mạnh mẽ hơn rất nhiều!

Nhưng có duy nhất một điểm khiến hắn mất mát... Chính là sư phụ sau lần đó cũng không tiến vào Thiên Châu lần nữa...

Theo lí mà nói, Nguyên Sơ và Dạ Trầm Uyên đã cộng hưởng Thiên Châu, chỉ cần nàng không cách hắn quá một nghìn dặm, chỉ cần một ý niệm cũng có thể tiến vào, sử dụng tài nguyên bên trong.

Nhưng sau lần nàng giúp hắn phong ấn huyết mạch Thần Hoàng thì không có vào làm cho hắn mất mát rất nhiều, nhưng sau đó nhanh lấy lại tinh thần! Sư phụ nhất định là không muốn quấy rầy hắn tu luyện chuẩn bị cho trận đấu cho nên không có tới xem hắn, vậy hắn càng phải chăm chỉ hơn!

Vì thế, ở trong Thiên Châu, Dạ Trầm Uyên buộc mình huấn luyện ma quỷ, khó khăn đều tăng lên gấp đôi! Lệ lão ở một bên nhìn vừa vui mừng vừa phẫn uất, vui mừng vì kí chủ của lão vừa có thiên phú vừa chăm chỉ, là một hài tử tốt, phẫn uất chính là, hắn cố gắng như vậy để trở thành đồ đệ của người khác!

Cực kì tức giận, lão trước đây đã từng khuyên hắn bái mình làm sư nhưng không được, cuối cùng bị một búp bê sáu tuổi cướp đi, đáng hận! Dạ Trầm Uyên đang luyện tập thân pháp tốc độ bên trong trận pháp Lưu Tinh chuy rùng mình một cái, ở trong Thiên Châu còn thấy lạnh sao?

Rốt cục, ở trong trận pháp thôi miên tu luyện bảy ngày, hắn mệt mỏi nằm úp sấp xuống đất, hắn ở trong Thiên Châu nghỉ ngơi, vào lúc mệt mỏi nhất thế này, giấc ngủ vẫn là phương pháp điều tiết tốt nhất, mà lúc hắn ngủ cũng là lúc Nguyên Sơ tiến vào.

Làm chủ nhân cộng hưởng của Thiên Châu, Nguyên Sơ chỉ cần dùng một ý niệm cũng có thể nhìn thấy hết tình huống bên trong, tự nhiên cũng nhìn thấy Dạ Trầm Uyên tu luyện, đối với chuyện hắn cố gắng nàng rất vui mừng, nguyên nhân nàng không tiến vào thật ra rất đơn giản...

Bởi vì Dạ Trầm Uyên có một thói quen, hắn bình thường sau khi tu luyện mệt mỏi đều sẽ cởi quần áo vào ngâm trong linh tuyền, cởi quần áo a!! Nàng đều thấy rõ ràng tất cả!!

Đối với việc này, Nguyên Sơ sợ rằng tâm hồn mình sẽ hỏng mất! Nàng cư nhiên nhìn thấy hết toàn bộ nam chủ lúc mười tuổi! Là nữ nhân đầu tiên nhìn thấy hết nam chủ, nàng cần phụ trách không?

Nguyên Sơ càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu, hơn nữa nàng cũng không nghĩ sẽ cướp đi nụ hôn đầu của nam chủ, nàng tuy rằng chưa nhắc tới chuyện này nhưng kì thật vẫn luôn nhớ rõ! Đáng sợ... Nam chủ về sau còn trong sạch không?

Về sau nhất định phải thiện ý chỉ điểm cho Dạ Trầm Uyên chuyện này, ở bên trong Thiên Châu tuyệt đối không được tắm rửa!

Hiện tại hắn còn nhỏ, nhưng sau này trưởng thành, trở thành đại soái ca kinh thiên địa quỷ thần khiếp, nàng vẫn không nên nhìn thấy!

Lệ lão thấy biểu tình Nguyên Sơ rối rắm liền bay lại.

" Tiểu oa nhi, ngươi có tâm sự? "

Nguyên Sơ nghĩ một chút, tốt nhất vẫn nên để Lệ lão nhắc nhở Dạ Trầm Uyên, dù sao loại chuyện này cũng khó có thể giáp mặt nói.

" Lệ lão... Chuyện là, ta cùng Dạ Trầm Uyên đã cộng hưởng Thiên Châu. "

" Đúng, có vấn đề gì? " Lệ lão bay quanh nàng hỏi.

Nguyên Sơ ho khan hai tiếng: " Không có gì, chỉ là... Về sau ngươi nói với Dạ Trầm Uyên cẩn thận một chút, bởi chỉ cần một ý niệm, tất cả đối thoại cùng tình huống của các ngươi bên trong Thiên Châu ta đều thấy rõ ràng! "

Nàng nhấn mạnh " tất cả ", " đều thấy rõ ràng ", Lệ lão hẳn hiểu được ý tứ của nàng chứ? Cho dù không rõ thì nói với Dạ Trầm Uyên, hắn sẽ hiểu được, sau đó thời điểm cởi quần áo sẽ cảnh giác hơn.

Ai ngờ Lệ lão nghe xong, vẻ mặt đau khổ nói: " Tiểu oa nhi, ta không cố ý nói ngươi vừa thấp vừa béo, ngươi sẽ không vì điều này mà đến cảnh cáo ta chứ? Ta đã lớn tuổi rồi, ngươi khoan dung chút đi. "

" Tóm lại... Chờ Dạ Trầm Uyên tỉnh, ngươi đem những lời ta nói nói cho hắn đi! "

Chương 23

*cảm lãm chi (橄榄枝): Cành ô liu, biểu tượng của hòa bình.

Edit: Asakari

Lệ lão vẻ mặt mờ mịt, sau đó chỉ thấy Nguyên Sơ ai oán lắc đầu, lão quỷ xử nam thật sự không hiểu rồi.

Nàng nói xong chuẩn bị đi, nhưng nhìn thấy Dạ Trầm Uyên đang nằm trên giường bạch ngọc, nàng liền dừng lại.

Bởi vì quá mệt mỏi, hắn chưa tắm rửa sạch sẽ đã ngủ, tu luyện quá độ làm hắn hao hết linh lực, môi tái nhợt, nằm nghiêng lộ ra nửa bên mặt tinh xảo khiến người sợ hãi than!

Nhan sắc chết tiệt này... Điển trai đến mức tuấn nam mĩ nữ của tu tiên giới gặp qua một lần đều không quên được, từ nhỏ đã lộ ra dung mạo kinh người cũng chỉ có nam chủ hắn.

Nguyên Sơ đối với hắn nửa điểm lo lắng cũng không có, nhưng giờ phút này, nghĩ đến hắn chỉ mới mười tuổi, linh lực hao hết làm mi tâm hắn nhăn lại, Nguyên Sơ nhìn, chung quy có điểm không đành lòng, liền điểm ở mi tâm hắn.

Lệ lão ở một bên nhìn thấy âm thầm gật đầu, sư phụ tốt, biết dùng linh khí khu trừ mệt mỏi cùng tổn hại của đồ đệ, lúc trước sư phụ của lão cũng không cẩn thận như vậy, ném cho lão một cái lò luyện đan sau đó bế qua mười mấy năm, nữ sư phụ đúng là tốt hơn nhiều.

Trong lúc ngủ Dạ Trầm Uyên cảm nhận linh khí quen thuộc bổ dưỡng thân thể hắn, hắc muốn nhanh chóng mở mắt ra, lại vì quá mệt mỏi mà không thành công, đến lúc hắn thành công mở mắt ra thì Nguyên Sơ đã rời đi, nhưng trong không khí vẫn còn hương sữa ngọt ngào của ngài.

" Sư phụ đâu rồi? " Dạ Trầm Uyên phát hiện trên người sạch sẽ, trong lòng ấm áp.

Lệ lão không nhìn được bộ dạng cười ngây ngốc của hắn, tức giận nói: " Nàng đi rồi. "

" Đi rồi? " Hắn có chút tiếc nuối " Nàng có để lại lời nào không? "

Lệ lão vốn muốn nói không có, nhưng nghĩ đến cái gì, lại gật đầu: " Có. "

" Nàng nói gì? "

" Nàng bảo nói ngươi sau này cẩn thận, bởi vì cộng hưởng Thiên Châu nên tất cả tình huống đối thoại bên trong này nàng chỉ cần một ý niệm cũng nhìn thấy rõ ràng. "

Dạ Trầm Uyên nghe vậy theo bản năng gật đầu, sau đó rất nhanh liền phát hiện có gì đó không đúng!

" Toàn bộ, toàn bộ đều có thể thấy? " Hắn mở to hai mắt, lắp bắp hỏi lại.

Lệ lão buồn bực nhìn hắn: " Đúng vậy. "

Lão vừa nói xong, giây tiếp theo, Dạ Trầm Uyên giống như tôm bị luộc chín, cả người đều đỏ bừng!

Kì quái, sư đồ nhà này có gì bí hiểm?!
Lệ lão cảm giác mình bị xa lánh, như thế nào đều không thể hiểu được huyền cơ bên trong lời nói, lão quỷ chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương như lão làm sao có thể hiểu được tâm tình của thiếu nam thiếu nữ chứ?

Tóm lại, từ đó về sau, Dạ Trầm Uyên cũng không ở trong Thiên Châu cởi quần áo nữa, Nguyên Sơ rất vui mừng.

Bởi vì lựa chọn cá nhân đối chiến với Dạ Trầm Uyên đều là người có tu vi không sai biệt lắm so với hắn, tuy rằng hắn là Luyện Khí tầng mười, nhưng lại có thần thức Trúc Cơ hậu kì, cho nên đồng cấp không có đối thủ, một đường thẳng đến trận chung kết!

Lúc này người có tu vi cao nhất trong số các thí sinh, Vi Sinh Cực đối với Dạ Trầm Uyên hết sức bội phục, bất quá, hắn tuyệt đối không nương tay, quyền lợi lựa chọn sư phụ của hạng nhất vẫn còn đó, không bái Nguyên Sơ Phong chủ của Hàn Kiếm Phong, nhưng không phải vẫn còn Chưởng môn sao?!

Vì thế trên lôi đài, hai người lạnh lùng nhìn nhau, khí thế kinh người!

Vi Sinh Cực có thể vào đến trận chung kết đều nằm trong dự liệu của các vị Trưởng lão, nhưng mà hắc mã Dạ Trầm Uyên lại khiến bọn họ giật mình!

Tuổi còn nhỏ, tu vi cao, căn cơ vững chắc, thần thức siêu cường!

Thiếu niên này ngộ tính tốt, đã chăm chỉ còn có đại kì ngộ, tuy rằng là ngũ linh căn.

Lúc này Dạ Trầm Uyên vẫn chưa biết, hắn đã có ấn tượng cực tốt trước mặt Chưởng môn cùng các Phong chủ, có cơ hội ai cũng muốn thu nhận hắn làm đồ đệ của mình.

Đối mặt với ánh mắt tán thưởng tứ phía, Dạ Trầm Uyên cũng không có cảm giác gì, hắn không có nhìn lên đài cao,bởi hắn biết Nguyên Sơ đang nhìn hắn.

Hắn đã tuân thủ ước định, được chiến đấu ở trước mặt nàng.

" Ta không muốn nhiều lời. " Vi Sinh Cực xuất kiếm đâm tới Dạ Trầm Uyên " Ta biết ngươi rất mạnh, cho nên ta sẽ không nương tay! " Dạ Trầm Uyên mỉm cười: " Cầu còn không được! "

Nói xong, hai người liền giao thủ!

Trận chiến này của bọn họ có rất nhiều người vây xem, đây là hai người cuối cùng của lôi đài, có thể học tập kinh nghiệm, hơn nữa có thể đi đến một bước cuối cùng này đều có thực lực mạnh. Vi Sinh Cực là nhất linh căn hỏa thuộc tính, lại chăm chỉ, Dạ Trầm Uyên muốn chống lại hắn vẫn phải cố hết sức.

Nhưng là hắn cũng có ưu thế của mình, chiêu thức bình thường được hắn sử dụng đều được cải tiến đến thiên biến vạn hóa, tựa như có danh sư chỉ dạy, liền ngay cả thứ đơn giản nhất là quỷ tung bước cũng trở nên rắc rỗi, mỗi bước đều gia tăng tốc độ.

Ngươi tới ta đỡ, phấn khích vạn phần, làm cho người vây xem trầm trồ không thôi!

Cuối cùng Dạ Trầm Uyên lấy chênh lệch nhỏ bé đả bại Vi Sinh Cực, thời điểm chủy thủ đặt ở nơi yếu hại, y vẫn chưa có phản ứng.

" Như thế nào có thể.... " Y mở to mắt, vừa thở dốc vừa khó tin nhìn hắn " Vì cái gì mỗi một chiêu của ta ngươi đều biết? "

Dạ Trầm Uyên thu chủy thủ, ngượng ngùng nở nụ cười: " Bởi vì mỗi trận đấu của ngươi ta đều quan sát. "

Bằng vào trí nhớ chỉ nhìn qua một lần liền ghi nhớ, hắn nhớ tất cả chiêu thức của Vi Sinh Cực, ở trong Thiên Châu, lần lượt diễn luyện muốn tìm ra cách phá giải.

Vi Sinh Cực đánh tổng cộng hơn ba mươi mấy trận, mà Dạ Trầm Uyên ở trong Thiên Châu cũng diễn luyện hơn một nghìn lần.

Chăm chỉ chỉ có thể khiến người ta tiến xa hơn một chút, nhưng nếu chăm chỉ cùng thiên phú ở một chỗ, hiệu quả vô cùng đáng sợ!

" Tốt lắm! "

Đây là người thứ nhất khiến Chưởng môn Vạn Kì Thính Phong nở nụ cười, ánh mắt tán dương của hắn đặt ở trên hai người thiếu niên, cuối cùng nhìn chằm chằm Dạ Trầm Uyên.

" Hài tử, ngươi giỏi lắm! Bất kể là thiên phú hay chăm chỉ tu luyện ngươi đều xuất chúng! Bổn tọa muốn thu ngươi làm đồ đệ, ngươi có bằng lòng hay không? "

Lời nói của Chưởng môn thình lình vang lên làm cho tất cả mọi người sợ ngây người!

Không phải chứ, còn chưa tới Trạch sư đại điển đã muốn cướp người? Điều này làm cho lời muốn nói của các Phong chủ đều nghẹn ở ngực, tức giận, lại chậm hơn rồi!

Dạ Trầm Uyên cũng sửng sốt một chút, hắn theo bản năng nhìn về phía Nguyên Sơ, đã thấy trên đài cao, tiên đồng có ngoại hình tựa búp bê trừng mắt bất mãn nhìn Chưởng môn, người này cũng quá không nể mặt rồi!

Các đệ tử còn lại đều lộ ra biểu tình hâm mộ, có thể tiến vào Vạn Kiếm tông đứng đầu Thập đại tông đã làm rạng rỡ tổ tông, có thể đi vào nội môn, là tổ tông hương khói đều tốt, nếu được Phong chủ coi trọng, thu làm chân truyền đồ đệ, tiền đồ chính là không hạn lượng!

Chương 24

Edit: Asakari

Về phần được Chưởng môn thu nhận, phải biết rằng, trước mắt Chưởng môn chỉ có một đồ đệ! Hắn mới sáu mươi tuổi đã là Kết Đan cảnh, nếu như Dạ Trầm Uyên làm đồ đệ của hắn mới là một bước lên trời!

Lệ lão trong thức hải của Dạ Trầm Uyên cũng không nhịn được nói: " Tiểu bối này không tồi, nếu như ngươi có thể trở thành đồ đệ của hắn, so với Nguyên Sơ thì ngươi sẽ trưởng thành nhanh hơn. "

Lão nói xong, lại nhớ Nguyên Sơ đối với Dạ Trầm Uyên tốt như vậy, lại nói: " Đương nhiên lựa chọn ai đều do ngươi quyết định. "

Dạ Trầm Uyên nghĩ thầm, còn phải lựa chọn sao?

Hắn quỳ một gối xuống, thấp giọng nói: " Đa ta Chưởng môn coi trọng, nhưng đệ tử xin từ chối. "

Một câu kích khởi nghìn sóng lớn, cả hội trường thi đấu mấy vạn người đều sôi trào! Dạ Trầm Uyên thế nhưng cự tuyệt Chưởng môn?

Đến Vạn Kiếm tông, ai chẳng vì cầu mạnh mà đến? Tiểu tử này đầu óc có vấn đề sao?

Thấy hắn từ chối Chưởng môn, các Phong chủ lúc đầu sửng sốt, sau đó đều đưa cảm lãm chi qua.

" Tiểu hữu, có muốn đến Linh Đan Phong không? Luyện đan sư là một chức nghiệp cực tốt! "

" Cả ngày chỉ thủ cái bếp lò thì có tiền đồ gì? Nên đến Luyện Hỏa Phong của ta, tạo ra linh khí hoàn mĩ nhất thuộc về mình! "

Ngay cả người trước giờ luôn đối phó với Nguyên Sơ là Long Tú cũng động tâm tư: " Vẫn là nên đến Linh Thú Phong đi! "

Nàng giương cao giọng nói: " Các sư tỷ sư muội đều sẽ đối xử tốt với ngươi... "

Ngay cả sắc dụ cũng dùng tới rồi.

Dạ Trầm Uyên dở khóc dở cười, tuy hắn biết hiện tại hắn là người được coi trọng nhất, nhưng điều đó không thể xoay chuyển được ý định ban đầu của hắn.

Nghĩ như vậy, hắn hướng về Nguyên Sơ quỳ xuống.

" Được chư vị tiền bối ưu ái, đệ tử rất cảm kích. Nhưng đệ tử tiến tới trận chúng kết là vì một người mà đến! "

Lời nói của hắn làm cho mọi người an tĩnh lại, có người nhìn về phía Nguyên Sơ, tỏ vẻ không thể tin được! Sẽ không phải như bọn họ nghĩ chứ?

Kết quả, bọn họ còn chưa kịp nói cái gì, Dạ Trầm Uyên đã nở nụ cười.

Đó là một nụ cười mang theo đắc ý nho nhỏ, giống như ánh mặt trời xua tan đi tầng mây đen.
" Hiện tại ta quỳ gối ở nơi này, chỉ mong Hàn Kiếm Phong Nguyên Sơ Tôn giả thu ta làm đồ đệ! "

Lời nói của hắn làm cả hội trường xôn xao!

Dạ Trầm Uyên đây là muốn làm gì? Từ chối Chưởng môn, từ chối luôn cảm lãm chi của các vị Phong chủ, cố tình lại muốn bái sư một vị Phong chủ chỉ mới sáu tuổi không có môn hạ, đây là tự đoạn tiền đồ sao?

Hắn không phải bị bệnh hồ đồ chứ?

Mà trong số những người này, chỉ có mình Nguyên Sơ hiểu được nguyên do.

Chưởng môn thấy tâm ý Dạ Trầm Uyên đã quyết, thở dài ngồi xuống, Nguyên Sơ suy nghĩ gì đó, chậm rãi đứng dậy.

Lúc này Dạ Trầm Uyên chăm chú nhìn về phía nàng, tựa như cả thế giới chỉ có mình nàng, lưng hắn thẳng tắp, cái loại đắc ý chờ sư phụ khen ngợi biểu hiễn rõ ràng trên khuôn mặt tinh xảo của hắn, tình cảm chân thành, làm cho Nguyên Sơ sinh ra một loại cảm giác từ trước đến nay chưa từng có.

Nàng từ trên không trung hạ xuống bên người Dạ Trầm Uyên ở trên lôi đài, Vi Sinh Cực đã tự giác lui xuống, ánh mắt của mấy vạn người đều dừng ở trên người bọn họ, hội tụ trên tiểu cô nương mặc quần lụa mỏng màu thiên thành, trong trắng đáng yêu, lúc này đang mang một gương mặt nghiêm túc.

" Vì cái gì? "

Nguyên Sơ khó hiểu hỏi, từ rất sớm nàng đã nói hắn không cần phải lao lực, vô luận như thế nào nàng cũng sẽ nhận hắn làm đồ đệ, hắn vì cái gì mà cứ phải tranh hạng nhất? Rõ ràng nam chủ là người không thích nổi bật.

Dạ Trầm Uyên mỉm cười nhìn nàng, không do dự đáp:

" Bởi vì ta muốn cho mọi người biết, chỉ có hạng nhất mới có tư cách bái người làm sư phụ! " Trong Vạn Kiếm tông, mỗi người nhắc đến Nguyên Sơ đều có chút ghen tị và khinh thường. Ghen tị vì nàng có một mẫu thân tốt, khinh thường nàng vì ngoại lực mới trở nên cường đại.

Cho nên thời điểm lén thảo luận đều đã nói, trong Khai sơn đại điển nhất định không có ai nguyện ý bái nàng làm sư. Mà kể cả có tặng sư phụ búp bê là Nguyên Sơ cho các đệ tử, họ cũng không thèm.

Nên Dạ Trầm Uyên muốn dùng hành động thực tế chứng minh cho họ biết, Hàn Kiếm Phong Tôn giả mà các người khinh thường không phải không có ai bái sư, mà là đồ đệ nàng thu phải là người mạnh nhất!

Cho nên hắn quyết tâm phải giành được hạng nhất, dùng thực lực làm cho đám người đó câm miệng, sư phụ của hắn là người tuyệt vời nhất!

Tấm lòng này, đừng nói Nguyên Sơ, ngay cả Chưởng môn nghe xong cũng động lòng, càng đừng nói đến các Phong chủ khác, đứa nhỏ này vì sao không phải đồ nhi nhà mình chứ?

Nguyên Sơ sửng sốt một lát, sau đó đắc ý nở nụ cười, gương mặt xinh đẹp của nàng khoan khoái giống như mèo nhỏ tìm được bảo vật, hai mắt sáng ngời hơn cả sao.

Chỉ thấy đôi tay nhỏ bé vung lên,thập phần khí phách nói:

" Được rồi! Ngươi đã thỉnh cầu như vậy thì ta đành miễn cưỡng thu ngươi! Từ nay về sau, ngươi là đệ tử đời đầu của Hàn Kiếm Phong, cũng là đệ tử đời cuối! Nguyên Sơ Thượng nhân ta, quyết định thu ngươi làm đồ đệ bế môn! "

Một câu nói của nàng làm tất cả sửng sốt, đồ đệ bế môn?!

Rốt cuộc đợi được đến giây phút này, Dạ Trầm Uyên tâm tình kích động hướng nàng bái sư lễ, lớn tiếng nói:

"Đồ đệ Dạ Trầm Uyên, bái kiến sư phụ! "

Nguyên Sơ mỉm cười, tự mình nâng hắn dậy.

Tuy rằng bọn họ một người mười tuổi, một người sáu tuổi, tuy rằng tổ hợp trước mắt này nhìn kiểu gì cũng thấy quái dị, cũng không biết vì sao, nhìn thấy Nguyên Sơ tươi cười sáng lạn với Dạ Trầm Uyên, bọn họ đột nhiên cảm thấy được, có một sư phụ nguyện ý thu mình làm đồ đệ bế môn thật quá tốt, ý nghĩa của bốn chữ " đồ đệ bế môn " này so với đệ tử thân truyền không giống nhau!

Hơn nữa ngày sau Nguyên Sơ tiền đồ vô hạn, nàng sáu tuổi đã là Nguyên Anh, tương lai thành tựu tuyệt đối không dưới Chưởng môn, trở thành đồ đệ duy nhất của nàng, nếu nhìn theo lâu dài sẽ là chuyện khiến người ta hâm mộ không thôi....

Tưởng tượng xong, đám đệ tử lại xôn xao! Đều tức giận giẫm chân! Hạng nhất quả nhiên có tâm kế! Tương lai có được một chỗ dựa vững chắc cứ như vậy bị hắn đoạt lấy, quá giảo hoạt!

Kế tiếp việc thu đệ tử cũng rất bình thường, Vi Sinh Cực biểu hiện tốt đương nhiên được thu làm đệ tử của Chưởng môn, các đệ tử khác dựa theo thứ tự cũng dần được thu nhận, ngoại trừ Long Tú Tôn giả sắc mặt không tốt, mọi người đều rất cao hứng.

Chỉ tiếc, sau khi đại điển chấm dứt, Nguyên Sơ phải đi lĩnh phạt!

Nguyên Sơ giơ tay nhỏ ra tính thời gian, nàng phải đi Vô Cực Thiên Hiểm sám hối một năm một ngày a! Như thế nào có thể như vậy? A a a.... Chưởng môn đại nhân thật sự không có nhân tình, rõ ràng người ta đã có đồ đệ rồi, sao vẫn phải đi lĩnh phạt?!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau