MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 16 - Chương 20

Chương 15

Edit: Asakari

Dạ Trầm Uyên khẽ cười, hắn đứng ở nơi đó, thật giống như trúc ngọc thanh nhã, nhưng lời nói ra lại như lưỡi dao lạnh thấu xương.

" Vậy cũng nói cho ngươi biết, tự thu xếp ổn thỏa. "

Hai người nói xong liếc nhau, đều tự đi về phương hướng ngược lại, mà sau đó nụ cười trên môi hắn tiêu biến, gương mặt thập phần đáng sợ.

Trong thức hải của hắn, Lệ lão khó có thể tin nói: " Tiểu tử, thật không nghĩ có người vẫn muốn bái tiểu nha đầu đó làm sư? Thật đúng là ---- độc cụ tuệ nhãn *! "

*độc cụ tuệ nhãn (独具慧眼): Con mắt tinh đời, kiến giải cao siêu, ý chỉ người có suy nghĩ đặc biệt nhưng theo hướng có lợi.

" Không quan hệ! " Dạ Trầm Uyên đi thẳng một đường, sau đó quay đầu lại nhìn theo phương hướng Vi Sinh Cực rời đi, nheo mắt " Mặc kệ là ai, mặc kệ có bao nhiêu kẻ muốn làm đồ đệ người, người là của ta! "

Hắn thật vất vả mới tìm được một người mang đến cho hắn ấm áp cùng vui vẻ, hắn tuyệt đối, tuyệt đối không để kẻ nào cướp sư phụ đi!

Trong đêm tối có bao nhiêu khẩn trưởng có lẽ chỉ có mình Nguyên Sơ ngủ ngon, một đêm trôi qua, ngày tỉ thí thứ hai lại bắt đầu.

Ngày hôm nay, từ mười vạn người chỉ còn lại hai nghìn năm trăm người.

Hai nghìn năm trăm người này sẽ tiến hành chia tổ mười người loạn đấu, mỗi tổ chỉ lấy một người, nói cách khác, sau khi loạn đấu sẽ chỉ còn hai trăm năm mươi người.

Buổi chiều, hai trăm năm mươi người này sẽ tiến hành đối kháng một chọi một, đào thải đi một nửa, cạnh tranh cực kì khốc liệt.

Dạ Trầm Uyên nhìn quảng trường chỉ còn lại hai nghìn năm trăm người, sau hôm nay sẽ chỉ còn lại hơn một trăm người, hắn phải là một trong số đó!

Thời điểm loạn đấu, bởi vì thức hải so với người bình thường mạnh hơn rất nhiều nên không hề bị thương, thuận lợi thăng cấp. Cũng không biết nên nói hắn vận khí tốt hay không tốt, lúc bốc thăm đối kháng một chọi một, hắn ngẫu nhiên rút trúng người có tu vi Luyện Khí tầng mười một. Đại điện lần này chỉ có hai người Luyện Khí tầng mười một, hắn đụng phải cả hai, vận khí cũng quá đặc biệt rồi.

Khi đấu đối kháng, Khương Việt nở nụ cười với Dạ Trầm Uyên, y mười lăm tuổi đã là Luyện Khí tầng mười một Đại viên mãn, vẻ ngoài điển trai cho nên căn bản không để hắn vào mắt.

Trước trận đấu, Lệ lão mở miệng chỉ điểm: " Tuy rằng trận đấu của tiểu oa nhi các ngươi ta không nên tham dự, nhưng tiểu oa nhi đối diện không hề đơn giản, hắn căn cơ vững chắc, tu vi, pháp khí đều mạnh hơn ngươi, ngươi muốn thắng hắn e rằng rất khó. "

Dạ Trầm Uyên nghe vậy siết chặt chủy thủ, ở trong thức hải hỏi: " Vậy còn thần thức? Ta có thể đánh bại hắn ở phương diện tinh thần không? "

Lệ lão nói: " Thần thức của ngươi so với hắn cao hơn, nhưng bởi vì hắn có huyết mạch của Thượng cổ Khương thị, trời sinh đối thần thức có kháng cự mạnh, ngươi muốn trên phương diện tinh thần thắng được hắn thì phải cao hơn hai cảnh giới, nghĩa là Trúc Cơ hậu kì, nếu không công kích của ngươi ảnh hưởng không lớn tới hắn. "

Dạ Trầm Uyên càng thêm ngưng trọng, trận đấu này xem ra không hề dễ dàng. " Ngươi chính là Dạ Trầm Uyên? " Khương Việt một thân hắc y hướng hắn mỉm cười, trong tay xuất ra pháp khí của y – phiến tử, đưa tay phẩy phẩy " Kì thật ta rất thưởng thức ngươi, nhưng trận đấu này, ta sẽ không nương tay đâu ~ "

Dạ Trầm Uyên hít sâu một hơi, bình tĩnh đáp lễ: " Đạo hữu yên tâm, ta cũng sẽ toàn lực ứng phó! "

Nói xong, hai người cơ hồ là cùng ra tay!

Bọn họ hai người một đen một trắng, nhanh như thiểm điện, hơn nữa ngay từ đầu là tư thế toàn lực ứng phó, khi Chưởng môn trên đài cao nhìn thấy bọn họ cũng " Ồ " lên một tiếng.

" Như thế nào? "

Nguyên Sơ theo tầm mắt Vạn Kì Thính Phong nhìn xuống, chính nàng cũng giật nảy mình, đó không phải là Khương Việt sao? Tiểu đệ cuối cùng của Dạ Trầm Uyên sau này, thuộc loại người ôn nhu, hơn nữa y có huyết mạch của Thượng cổ Khương thị, từ nhỏ còn có danh sư chỉ điểm, đời trước Dạ Trầm Uyên đấu với y cũng không hoàn toàn thắng được.

Nguyên Sơ thở dài, quên đi, đó là chuyện của hai trăm năm đời trước, dù sao hiện tại nàng cũng đã quyết định nhận hắn làm đồ đệ.

Ngay tại thời điểm nàng muốn quay mặt đi, Dạ Trầm Uyên cũng bị Khương Việt một chiêu đánh bay, nếu không phải thời điểm cuối cùng hắn dùng chủy thủ cắm vào mặt đất trên lôi đài hẳn đã bị rơi xuống rồi.

Cho dù không rơi xuống, hắn tuyệt đối cũng không dễ chịu là bao.

Khai sơn đại điển không hạn chế bọn họ dùng đan dược linh dịch, dù sao một ngày đấu mấy trận cũng cần bổ sung lượng lớn linh lực.
Nhưng đại bộ phận những người trong đại điển không có dùng nhiều đan dược, bởi vì Khai sơn đại điện không phải cách duy nhất nhập nội môn, nó được tổ chức để lựa chọn tinh anh, lựa chọn đồ đệ thân truyền.

Những người bị đào thải tuy rằng không thể trở thành đồ đệ thân truyền, chỉ là phải chờ ba năm, sau đó tham gia nội môn khảo hạch, nếu qua sẽ được nhập nội môn.

Cho nên rất ít người dùng đan dược ở trong đại điển, dù sao đan dược cũng rất quý.

Nhưng Khương Việt không giống vậy, y của cải dồi dào, lúc này đây mong muốn vị trí đồ đệ Chưởng môn, đừng nói Bổ Linh đan, ngay cả Tứ phẩm Ngưng Thần đan y cũng có thể nuốt vào, thế cho nên Dạ Trầm Uyên dùng công kích tinh thần đều bị Ngưng Thần đan của y chậm rãi hóa giải, hơn nữa Khương Việt tu vi cao hơn, căn cơ vững chắc....

Dạ Trầm Uyên phát hiện hắn căn bản không thể là đối thủ của y.

Chưởng môn sờ râu tiếc hận nói: " Đứa nhỏ này không tồi, bất quá tu vi hạn chế, có lẽ hắn phải dừng lại ở đây rồi. "

Nguyên Sơ còn chưa nói, bên kia Long Tú âm dương quái khí nói: " Ta đã nói gì nào? Người do ai đó nhìn trúng, ngay cả một trăm người đứng đầu cũng không thể vào! "

Nguyên Sơ nghe vậy nhíu mày nói: " So với người nào đó còn tốt hơn, điều động đệ tử nội bộ, ngày đầu tiên đã bị đào thải! "

" Ngươi! "

" Được rồi được rồi... "

Vạn Kì Thính Phong có chút bất đắc dĩ nói, Vạn Kiếm tông Nguyên Anh Phong chủ dưới hai trăm tuổi chỉ có hai người, mà hai người này ầm ĩ một chỗ thật khiến người ta đau đầu.

" Hừ! "

Nguyên Sơ lười so đo cùng Long Tú, dời tầm mắt xuống dưới, mà lúc này, Dạ Trầm Uyên một lần nữa bị đánh bay, sau đó hắn lại đứng lên.

Khương Việt ôm đầu cực kì khó chịu, thực lực của đối phương vượt quá tưởng tượng của y, cho dù y có Ngưng Thần đan chữa trị tổn thương cũng không tốt lắm.

Các phương diện của y so với Dạ Trầm Uyên đều lợi hại hơn, một trận chiến này đương nhiên có thể dễ dàng thắng,nhưng không ngờ thần thức của đối phương mạnh hơn mình, công kích tinh thần luôn khó phòng bị, khiến những đan dược y chuẩn bị nhanh cạn kiệt.

Thấy Dạ Trầm Uyên bị trúng một kích toàn lực của y còn có thể đứng lên, Khương Việt nhíu mày, sắc mặt tái nhợt nói: " Ngươi vẫn nhận thua đi, ngươi không phải đối thủ của ta! Hơn nữa cho dù lúc này bị đào thải, lấy thực lực của ngươi nhất định có thể đi vào nội môn, chờ ba năm là được, việc gì phải cùng ta tử chiến? "

" Ta không chờ được ba năm... "

Chương 16

Edit: Asakari

Hắn lau máu bên khóe môi, hỏi Lệ lão ở trong thức hải: " Ngài vừa mới nói, nếu như thần thức của ta là Trúc Cơ hậu kì, ta có thể đánh bại hắn? "

Lệ lão ngẫm nghĩ một chút, sau đó nói: " Đúng, bởi vì lực lượng huyết mạch của hắn, thần thức ít nhất cũng có thể lên trung kì. "

Dạ Trầm Uyên hít sâu một hơi: " Như vậy, thỉnh Lệ tiền bối giúp ta luyện hóa một nửa còn lại của Vạn Năm Linh Tủy! "

Lời nói của hắn làm Lệ lão cả kinh: " Ngươi hôm qua mới luyện hóa một nửa, thần thức đã đến cực hạn, nếu như hôm nay luyện hóa một nửa nữa, ngươi sợ sẽ không thể chịu nổi dược lực, thức hải có thể sẽ vỡ nát! "

Cũng không chờ lão nói xong, Dạ Trầm Uyên đã tiếp tục đối chiến với Khương Việt, hắn như vậy là đang liều mạng, mà ánh mắt Khương Việt cũng toát ra tàn nhẫn, toàn lực ứng phó!

Đối chiến có khoảng cách, hắn nói với Lệ lão trong thức hải:

"Ta có thể thừa nhận! Mau giúp ta luyện hóa! "

Lệ lão còn do dự, nhưng hắn thấy đấu pháp của Dạ Trầm Uyên đang yếu đi, mà trên người càng nhiều vết thương, hắn trong lòng quýnh lên, cuối cùng liều một lần!

Trên đài cao, Nguyên Sơ đứng bật dậy, vì cái gì Dạ Trầm Uyên chưa nhận thua!

Đối phương có tu vi cao hơn hắn, đan dược mạnh hơn hắn, căn cơ cũng vững hơn hắn, Dạ Trầm Uyên chỉ có duy nhất thần thức là cao hơn Khương Việt, nhưng mà Khương Việt lại có huyết mạch Thượng cổ, đối thần thức có kháng cự mạnh, thần thức chỉ cao hơn một chút tuyệt đối không thể tạo thành thương tổn! Dưới loại tình huống này, hắn vì cái gì mà không nhận thua?

Khương Việt cũng thấy kì quái, y vung phiến tử lên, lại một lần nữa đem Dạ Trầm Uyên đánh ngã xuống đất, đồng thời thở dốc, sau đó nuốt tiếp viên đan dược.

..... Không biết vì sao, y so với đối phương mạnh hơn, vết thương trên người hắn cũng nhiều hơn, rõ ràng đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng y cảm giác mình càng đánh càng mệt, nhưng lại sâu sắc cảm nhận đối phương càng ngày nguy hiểm hơn, điều này sao có thể?

" Ngươi đừng kiên trì nữa! Ngươi không phải đối thủ của ta, nếu ngoan cố chống lại lần nữa, ta sẽ giết ngươi! "

Khương Việt ấn cái trán đang đau nhức không thôi, hung hăng nói.

Dạ Trầm Uyên lại lần nữa đứng lên, lúc này trên người hắn đều là vết thương, tay nắm chặt chủy thủ, nửa điểm cũng không buông lỏng.

" Ta sẽ không buông tha... Ta sẽ, đánh bại ngươi! "

Lời nói của hắn làm đồng tử Khương Việt co rụt lại, lập tức hừ lạnh một tiếng: " Nếu đã như vậy thì chịu chết đi! "

Hắn nói xong, cắn răng lấy ra một viên Ngũ phẩm đan dược, Bạo Linh đan! Sau khi dùng xong, có thể bổ sung cho y một lượng cực lớn linh lực, y vốn nghĩ để đến trận đấu cuối cùng mới dùng, nhưng hiện tại nhất định phải dùng trước! Đan dược vừa vào cơ thể, linh khí bàng bạc trong cơ thể y như Trường Giang và Hoàng Hà tung hoành, tất cả linh lực đều tụ lại trên đầu ngón tay y, y sẽ cho Dạ Trầm Uyên một đòn cuối cùng này, khiến cho hắn thể đứng dậy nữa!

Mà lúc này, Dạ Trầm Uyên trong nháy mắt cũng đứng lên, hắn không giống như trước, từ trên người phát ra từng tầng linh ba, hơn nữa lực lượng linh ba càng ngày càng tăng lên!

" Đây là.... "

Chưởng môn cảm nhận được hơi thở quen thuộc, mi tâm co giật liền đứng dậy, hắn nhìn về phía Nguyên Sơ, ánh mắt khó có thể tin.

Khương Việt cũng sâu sắc cảm nhận được biến hóa của Dạ Trầm Uyên, y trong lòng bối rối, vội vàng bắt quyết trong tay nhanh hơn, mà người ngồi đằng sau y càng thêm cảnh giác!

Quang mang kim sắc từ trong tay Khương Việt hiện ra, quang mang càng ngày càng tăng, chói mắt tựa thái dương, mà dao động quen thuộc cũng truyền đến.... Cư nhiên là Khương thị Thiên giai công pháp tầng thứ nhất sát chiêu – Đãng Cực Bát Phương?!

Bởi vì cấp bậc của Khương Việt không đủ, cho dù có thêm Bạo Linh đan, y cũng chỉ có thể xuất ra một phần trong một trăm phần lực lượng, nhưng mà đối phó với Dạ Trầm Uyên ngay cả đứng lên cũng khó khăn đã quá đủ rồi!

Nguyên Sơ nhịn không được bước về trước vài bước, Dạ Trầm Uyên muốn làm gì? Một chiêu này của đối phương ngay cả Trúc Cơ hậu kì cũng khó lòng ngạnh kháng, hắn vì sao không nhận thua?

Đây là quy tắc, nếu như một bên chưa đầu hàng, không ai có thể can thiệp vào đối kháng...

Nhưng bởi vì tính chất của trận đấu, rất ít người dám liều mạng, dù sao còn có cơ hội, nên hành động này của Dạ Trầm Uyên trên lôi đài đã dẫn đến rất nhiều sự chú ý.

Quang mang kim sắc càng ngày càng chói mắt, mà quanh người Dạ Trầm Uyên đang cúi đầu, tốc độ dao động của linh ba cũng càng ngày càng nhanh! Uy áp cùng khí thế loại này, thật sự là quyết đấu cảnh giới Luyện Khí sao? Không ít người đều dời tầm mắt chú ý bên này, mà khi quang mang cực thịnh, Khương Việt nhìn Dạ Trầm Uyên, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng lại nở nụ cười.

" Lần này, ta thắng! "

" Đãng Cực Bát Phương! "

Y gầm một tiếng, chiêu thức súc lực ở đầu ngón tay nháy mắt bùng nổ, quang mang với khí thế nghiêng trời càn quét bát phương, huyền thạch dưới mặt đất bị quét qua đều trực tiếp bị nhấc lên một tầng, phô trương thanh thế hướng tới Dạ Trầm Uyên!

Mắt thấy công kích hướng tới Dạ Trầm Uyên, hơn nữa không có chỗ để trốn, vô lực kháng cự! Hắn nếu không đầu hàng, chờ đợi hắn sẽ là cái chết!

Một khắc kia, Nguyên Sơ gấp đến độ tim như muốn nhấc lên tận cổ họng!

Mà Dạ Trầm Uyên vốn cúi đầu đột nhiên động đậy, hắn thét dài một tiếng, trên người hắn tuôn ra vô tận linh ba! Linh ba một tầng tới một tầng giống như sóng lớn, trực tiếp va chạm với công kích của đối phương, cũng xuyên thấu kết giới bảo hộ, ảnh hưởng đến những lôi đài đang thi đấu gần đó!

Tất cả những người đang thi đấu đều bị buộc phải dừng lại thế công, ôm đầu đau đớn hô lên không thôi, đồng thời linh lực của Đãng Cực Bát Phương va chạm với kết giới bảo hộ khiến kết giới chấn động mạnh, lôi đài chỗ Dạ Trầm Uyên bị gió bụi đá vụn che khuất, không ai có thể nhìn thấy tình huống bên trong.

Đừng nói là... Đều chết hết rồi chứ?!

Đợi linh lực tán đi, đá vụn rơi xuống, lôi đài đã bị nứt ra thành hai nửa, một nửa bên Khương Việt như bị san bằng, y đang nằm trong lòng một bạch y lão nhân, sinh tử không rõ.

Một nửa bên Dạ Trầm Uyên cũng vỡ vụn, hắn quỳ rạp trên mặt đất, xung quanh là vũng máu lớn.

Thắng bại làm sao quyết, chẳng lẽ là hòa, đều bị đào thải?!

Ngay tại thời điểm trọng tài không biết phán quyết như thế nào, lão nhân ôm Khương Việt căm giận nói: " Tiểu tử này dám tổn thương thần thức Thiếu chủ chúng ta! Để mạng lại đi! "

Lão nói xong, tay áo vung lên, một đạo linh ba hung mãnh đánh về phía Dạ Trầm Uyên, nếu như trúng phải, hắn vốn đang trọng thương sẽ chết không thể nghi ngờ!

Nhưng công kích kia giữa đường bị hóa giải, một tiên đồng bộ dạng giống tiểu cô nương từ bên trên chậm rãi hạ xuống, trên mặt là biểu tình ác độc, ánh mắt nhìn lão nhân tuyệt đối hung tàn!

" Lôi đài quyết đấu luôn có chuyện xảy ra ngoài ý muốn, trưởng bối như ngươi nhúng tay vào làm cái gì? "

Nguyên Sơ một bước cũng không nhường: " Bọn họ là tỉ thí công bằng, nếu đã lên lôi đài thì phải thừa nhận kết quả, nếu sợ chết thì cần gì vào núi tu luyện?! Tự ở nhà tu luyện không phải cũng được sao?! "

Chương 17

Edit: Asakari

" Làm càn! "

Đột nhiên một uy áp so với hai người còn mạnh hơn phóng ra, phía trên huyền vân, Vạn Kì Thính Phong chậm rãi hiện ra. Hắn bình thản liếc Nguyên Sơ: " Chớ có vô lễ, còn không lui ra! "

Nguyên Sơ lúc này mới hừ một tiếng, lui ra sau Vạn Kì Thính Phong.

Khương Lực hướng hắn hành lễ: " Chưởng môn, thỉnh ngài làm chủ cho Thiếu chủ chúng ta! Thiếu chủ của chúng ta so với người này lợi hại hơn, nhưng lại bị hắn thương tổn, nhất định là hắn đã tu luyện công pháp hại người, thỉnh Chưởng môn trục xuất hắn! "

" Dựa vào cái gì? "Nguyên Sơ nhịn không được che ở trước người Dạ Trầm Uyên " Hiện giờ bọn họ đều mất đi ý thức, nhiều nhất là hòa! "

" Hừ, Thiếu chủ chúng ta còn lâu mới thua, càng không thể hòa! "

Ở phía sau, Dạ Trầm Uyên vốn tưởng bất tỉnh lại khụ hai tiếng, thanh âm lúc này nghe quá đột ngột, tất cả mọi người nhìn qua, không thể tin hắn bị trọng thương như vậy mà còn chưa ngất.

" Tỉ thí quy định, mất đi ý thức, tử vong, rơi khỏi lôi đài là thua, trận đấu này, người có thể đứng lên sẽ thắng. "

"Chưởng môn! " Khương Lực thập phần không cam lòng, nếu là môn phái bình thường, hắn vừa nói lời như vậy, tông môn đó nhất định sẽ vì mặt mũi của Khương gia mà trục xuất Dạ Trầm Uyên, phán Khương gia họ thắng. Nhưng cố tình đây lại là Vạn Kiếm tông đứng đầu Thập Đại tông, hơn nữa lại nổi tiếng cổ hủ, nếu như đối phương có thể đứng lên, vậy Khương gia chắc chắn phải thua....

Nghĩ đến đây, lão trừng mắt nhìn Dạ Trầm Uyên đẫm máu đang quỳ rạp trên mặt đất. Đều tại người kia! Nếu như không có hắn ngăn cản, bằng vào thực lực của Thiếu chủ bọn họ, nhất định có thể trở thành đồ đệ của Chưởng môn!

Nếu ánh mắt có thể giết người, khẳng định Dạ Trầm Uyên đã chết hơn một trăm lần.

Nhưng mà, hắn sẽ không khuất phục.

Dạ Trầm Uyên lúc này căn bản đã rơi vào trạng thái vô ý thức, duy chỉ có một câu nghe lọt, đó là nếu hắn đứng lên, hắn sẽ thắng.

Nghĩ như vậy, hắn chống hai tay trên đất, trong đó một cánh tay còn vặn vẹo quỷ dị, người bên ngoài nhìn đều sẽ cảm thấy rất đau.

Đây là muốn làm gì, nếu như gặp phải thế gia như Khương gia, người khôn ngoan nhất định sẽ đầu hàng, Khương gia niệm phần ân tình, sau này có khi có được nhiều đãi ngộ. Người kia không có thiên phú, tử chiến cùng với Thiếu gia nhà người ta, như vậy tốt lắm, hắn có thắng cũng thành cái bia cho mọi người chỉ trích, chỉ sợ không có Phong chủ nào dám thu nhận hắn.

Dạ Trầm Uyên lắc đầu, trước mắt bóng dáng chồng lên nhau, hắn không thấy rõ người, cũng không biết mình đang ở nơi nào, hắn chỉ biết rằng thức hải của mình bị thương, đầu đau đến muốn nứt ra, hắn lúc này chỉ muốn nằm xuống, bất tỉnh ngủ một giấc.

Nhưng mà, hắn ngửi thấy hương sữa ngọt ngào ở phía trước, hương vị kia, là vị ngọt hắn chưa từng cảm nhận qua suốt mười năm sống cô độc lạnh như băng....

Muốn độc chiếm sư phụ, hắn phải thắng....Rốt cục! Dạ Trầm Uyên đứng lên!

Mặc dù toàn thân không có chỗ nào không bị thương, hắn vẫn đứng lên, phần ý chí này đủ để khiến người khác thán phục.

Vạn Sĩ Thính Phong nheo mắt, không để ý sắc mặt âm trầm của Khương Lực phía sau, bình tĩnh nói: "Tốt lắm, trận chiến này Dạ Trầm Uyên thắng! "

Hắn nói xong, xoay người tiêu thất, mà Nguyên Sơ đằng sau vội vàng đỡ lấy Dạ Trầm Uyên đang chuẩn bị ngã xuống. Lúc này Dạ Trầm Uyên đã thanh tỉnh, đầu hắn không còn quá đau nữa, hắn đã có thể thấy Nguyên Sơ bên cạnh.

" Sư phụ... Ta thắng... "

Nói xong, hắn liền ngất đi, cái gì cũng không biết.

~ * ~

Thời điểm Dạ Trầm Uyên tỉnh lại, trời đã trở sáng, hắn quýnh lên, vội vàng ngồi dậy, chợt nghe thanh âm lạnh nhạt của Nguyên Sơ: " Ai cho ngươi ngồi dậy? Nằm xuống cho ta! "

Dạ Trầm Uyên vừa quay đầu đã thấy Nguyên Sơ đứng ở bục cửa, hắn ban đầu ngượng ngùng, sau đó nóng vội hỏi:

" Sư phụ, ta thắng rồi đúng không? "

Nguyên Sơ quả thực không biết nói gì với hắn, Dạ Trầm Uyên quả nhiên là loại người cố chấp, hơn nữa biết lấy lợi ích cho mình mà không làm hại người, nói thẳng ra là phúc hắc giảo hoạt, nhưng hiện tại sao nàng không thể thấy phúc hắc, chỉ thấy ngu xuẩn?! Nam chính đời trước đấu trí so dũng khí với nàng đã thay đổi?!

Nàng nghiến răng ngồi ở bên giường hắn: " Thắng thắng thắng, ngay cả mạng cũng được vớt về mà còn nhớ đến tỉ thí?! "

Dạ Trầm Uyên thấy Nguyên Sơ tức giận có chút chột dạ, hắn thật sự rất luyến tiếc mạng mình, nhưng thời điểm đó hắn chỉ nghĩ rằng nếu mình thua, sẽ có người khác nhanh hơn một bước bái người làm sư, hắn chỉ cần nghĩ như vậy, liều chết cũng không nhận thua!

Nhưng mà sư phụ tức giận thì làm sao dỗ dành đây?

" Sư phụ... "
" Hừ! " Nguyên Sơ quay mặt sang một bên.

" Sư phụ?"

" Hừ! " Nguyên Sơ lại quay mặt sang bên kia, môi anh đào vểnh lên, bộ dáng " hung thần ác sát " này thật " đáng sợ "...

Dạ Trầm Uyên áp chế cảm giác kì lạ muốn nhéo má nàng, cúi đầu chân thành nói.

" Thật xin lỗi sư phụ, ta sai rồi, ta không nên làm như vậy, lần sau sẽ không... "

Hắn nói xong, thấp giọng ho khan vài tiếng, Nguyên Sơ vội vàng đảo mắt qua, nhìn thấy mặt hắn cực kì tái nhợt, có điểm không đành lòng, rõ ràng chỉ là tiểu thiếu niên, nhưng còn tàn nhẫn với chính mình hơn cả mấy lão yêu quái, thật đúng là....

Hắn đã như vậy, Nguyên Sơ không thể trách hắn được nữa, tuy rằng vẫn còn phụng phịu, nhưng ngữ khí đã nhẹ nhàng hơn nhiều.

" Lần sao thật sự sẽ không? "

" Sẽ không! Ta cam đoan, lần sau nhất định không khiến sư phụ lo lắng! "

Nguyên Sơ trợn mắt lên: " Ai thèm lo lắng cho ngươi?! Hừ! "

" Sư phụ nói gì đều đúng. "

Dạ Trầm Uyên thể hiện bộ dạng sư nô, Nguyên Sơ dù muốn tức giận hắn cũng không thể.

Nàng thở dài, ra vẻ người lớn giáo huấn: " Được rồi, về sau đừng làm như vậy nữa, hiểu chứ? Làm ta sợ muốn chết! Thời điểm mang ngươi về, ngươi cùng người chết không quá khác nhau đâu! "

Dạ Trầm Uyên thấy sắc mặt nàng dịu lại, vội vàng cười lấy lòng: " Nhất định nghe theo sư phụ dạy bảo! "

Nguyên Sơ gật đầu, lúc này mới lấy đan dược từ trong ngực áo.

" Nuốt. "

Dạ Trầm Uyên ngoan ngoãn nuốt vào, đủ khôn khéo.

Nguyên Sơ lại thở dài: " Được rồi, mấy ngày nay dưỡng thương cho tốt, mấy tỉ thí tiếp theo không cần tham gia, dù sao ta cũng sẽ thu ngươi làm đồ đệ. "

" Cái gì? " Dạ Trầm Uyên vốn đang tươi cười lập tức biến đổi sắc mặt " Ta... Vì cái gì không thể tỉ thí? "

Dạ Trầm Uyên lúc này mới phát hiện trong cơ thể mình một tia linh lực cũng không có, mà thức hải vì áp lực quá lớn mà sinh ra một vết nứt.

Chương 18

Edit: Asakari

Loại tình huống này của hắn, ai cũng có thể khiến hắn đào thải.

Cho nên, hắn phải dừng lại ở đây?

Dạ Trầm Uyên vẻ mặt nghiêm trọng, hắn thật sự muốn quang minh chính đại bái Nguyên Sơ làm sư phụ, và điều quan trọng nhất, chính là hạng nhất có quyền tự lựa chọn sư phụ, đối phương không thể từ chối, nói cách khác, vạn nhất Vi Sinh Cực kia giành được hạng nhất, y muốn trở thành đồ đệ của sư phụ, nàng không thể từ chối, bởi vì đây là quy định không thể thay đổi.

Cho nên... Hắn nhất định không thể ngồi chờ chết!

Có Thiên Châu ở đây, hắn phải khôi phục trước khi tỉ thí tiếp theo bắt đầu!

Nguyên Sơ thấy hắn không nói lời nào, nghĩ hắn bị đả kích, bất quá nàng cũng sẽ không an ủi người, chỉ vỗ vai hắn rồi rời đi, còn dặn Tiểu Thu không quấy rầy hắn, để hắn một mình yên lặng suy nghĩ.

Chờ Nguyên Sơ đi rồi, Dạ Trầm Uyên vội vàng nói chuyện với Lệ lão.

" Lệ tiền bối, ngài ổn không? "

Tỉ thí lúc trước, hắn mạnh mẽ luyện hóa một nửa Vạn Năm Linh Tủy còn lại, tuy rằng có thể hấp thụ, thức hải cũng không bị phá nát nhưng để lại di chứng, không biết Lệ lão có sao không.

" Ta ổn... "

Một lúc sau từ trong thức hải vang lên thanh âm già nua của Lệ lão " Chính là tiểu oa nhi ngươi quá tùy hứng, nếu không phải ý chí ngươi kiên định, thức hải tuyệt đối nát! Lần sau ta sẽ không dễ dàng đồng ý với ngươi mấy chuyện này nữa! "

Dạ Trầm Uyên cảm thấy có lỗi, nhưng mà hắn thật sự rất muốn thắng.

" Lệ lão... Có biện pháp nào giúp ta nhanh chóng khôi phục để tham gia tỉ thí ngày mai không? "

Lệ lão cả kinh: " Ngươi còn muốn tiếp tục?! "

Lão đoán ra được một phần nguyên nhân, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: " Tiểu oa nhi, ngươi đừng mất hi vọng, cho dù Vi Sinh Cực muốn bái Nguyên Sơ làm sư, Hàn Kiếm Phong này cũng chỉ có hai người các ngươi, thêm một sư huynh có là gì? Có đáng để ngươi liều mạng không? "

Đúng vậy, thêm một sư huynh có là gì? Nhưng mà Dạ Trầm Uyên chỉ cần tưởng tượng đến sau này sư phụ đối tốt với người khác, cười với người khác, hắn liền... Hắn không cam tâm! Sư phụ rõ ràng đã nói qua, người chỉ nhận một mình hắn làm đồ đệ!

Có lẽ từ trước đến nay chưa từng nhận được ôn nhu, một khi có được, sẽ không nỡ cùng người khác chia sẻ, có lẽ do tuổi còn nhỏ, dục vọng chiếm giữ quá mạnh mẽ. Nói tóm lại, tâm ý hắn đã quyết!

Thấy Dạ Trầm Uyên kiên trì, Lệ lão cũng biết đứa nhỏ này trước đây quá khổ sở, nên trân trọng người đối tốt với hắn nên chỉ có thể thở dài nói:

" Được rồi, biện pháp cũng không phải là không có, chỉ là.... Sẽ rất đau đớn, ngươi phải chuẩn bị thật tốt. "
Dạ Trầm Uyên hai mắt sáng lên!

" Đau đớn không là gì, ta chịu đau quen rồi! "

Hắn kiên định như vậy, nhưng lại khiến Lệ lão gật đầu, lão lấy ra một ít dược liệu, cẩn thận dặn dò: " Đây là phương thuốc tôi thể cực kì bá đạo, phổi hợp với vạn năm linh tuyền ở trong Thiên Châu, có thể làm cho người ta trong thời gian ngắn thoái thai hoán cốt, nhưng quá trình vô cùng thống khổ, nếu như không chịu được dược lực mà từ bỏ giữa chừng còn có thể bị thương đến căn cơ, ngươi... thật sự muốn thử? "

" Nguyện ý. " Dạ Trầm Uyên không do dự gật đầu.

" Tốt lắm. " Lệ lão tán dương gật đầu " Bởi vì tuổi ngươi còn nhỏ, ta không nghĩ sẽ cho ngươi tôi thể, sợ ngươi không chịu được dược lực, bất quá, nếu ngươi có thể thừa nhận, đối với căn cơ, thể trạng, con đường tu luyện về sau đều có trợ giúp rất lớn, cho nên một khi đã lựa chọn, nhất định phải kiên trì. Nhớ kĩ. "

" Vâng. " Dạ Trầm Uyên nghiêm túc gật đầu, mà những dược liệu cần đều có ở Thiên Châu, tựa hồ được gieo trồng chỉ để chủ nhân tôi thể, cho nên rất nhanh liền chuẩn bị xong.

Sau khi ngồi vào thùng nước, Lệ lão cũng nói cho hắn pháp quyết.

" Nhớ kĩ, bắt đầu tu luyện phải luôn nhẩm pháp quyết ta chỉ cho ngươi, nửa khắc cũng không được dừng, nếu không là kiếm củi ba năm thiêu một giờ, tất cả thống khổ ngươi phải chịu đều như không. "

Dạ Trầm Uyên đương nhiên biết rõ lợi và hại trong đó, nhưng nghĩ đến sau khi tôi thể hắn sẽ thoái thai hoán cốt, trở nên mạnh mẽ hơn, hắn tuyệt đối không chần chờ.

Cứ như vậy, Lệ lão bố trí trận pháp phòng hộ xung quanh, hắn bắt đầu tôi thể.

Mà bên kia, Nguyên Sơ đang quỳ trước mặt Chưởng môn, vẻ mặt buồn khổ.

" Ngươi còn ủy khuất? " Lần đầu tiên Vạn Kì Thính Phong phẫn nộ như vậy " Đó là thứ mẫu thân ngươi để lại cho ngươi, ngươi vậy mà đem cho người ngoài?! " Nguyên Sơ không nhịn được nói: " Hắn không phải người ngoài, hắn là đồ đệ của con. "

" Ngươi còn dám cãi?! " Vạn Kì Thính Phong tức giận vỗ mạnh tay vịn, uy áp phóng ra khiến nàng không thể nói nên lời.

" Vạn Năm Linh Tủy, một vạn năm mới có một giọt! Lúc trước mẫu thân ngươi sợ ngươi thừa nhận Thể hồ nghi thức xong căn cơ không vững, dễ dàng tẩu hỏa nhập ma, cố ý đi Vọng Hải chi Uyên, cửu tử nhất sinh mới tìm được cho ngươi thứ này, ngươi cứ như vậy dễ dàng cho người khác?! Ngày sau thời điểm ngươi tẩu hỏa nhập ma, ai cứu ngươi?! "

Nguyên Sơ cúi đầu, lãnh tĩnh nói: " Chỉ cần tâm con kiên định, nhất định sẽ không tẩu hỏa nhập ma. "

" Vạn nhất thì sao?! " Vạn Kì Thính Phong đánh gãy lời nói của nàng " Một khi ngươi tẩu hỏa nhập ma, mười giọt cũng cứu không nổi thần hồn của ngươi, vậy mà ngươi... "

"Con sẽ không tẩu hỏa nhập ma! " Thanh âm Nguyên Sơ lên cao " Con biết con cần phải làm gì, ý chí của con còn kiên định hơn Lịch Thiên Thần trụ, cho nên con sẽ không! "

Dù sao đời trước nàng cũng không có tẩu hỏa nhập ma, nàng biết chấp niệm của mình có bao nhiêu đáng sợ.

Nhưng Vạn Kì Thính Phong không tin, hắn đã quyết định sẽ đi tìm Dạ Trầm Uyên, lấy pháp bảo khác đổi lại Vạn Năm Linh Tủy, nhưng Nguyên Sơ không biết nặng nhẹ, cũng phải phạt!

" Sau Khai sơn đại điển, ngươi đi Vô Cực Thiên Hiểm sám hối một năm đi! Khi nào hiểu rõ, biết mình sai ở đâu thì quay về! "

Cái gì?! Một năm?! Gương mặt nhỏ nhắn của Nguyên Sơ ủ dột " Chưởng môn cữu cữu... " Chúng ta vẫn có thể thương lượng mà!

Lúc này đây, Vạn Kì Thính Phong cực kì kiên định: " Ngươi nói thêm một câu nữa thì hai năm! "

Nguyên Sơ một chữ cũng không dám nói.

" Nếu là như vậy... con xin phép về... "

Thật sự quá thảm, tặng đồ cho người khác mà mình còn bị phạt, tâm can thật sự rất đau! Hơn nữa nàng cũng đâu phải tặng không, về sau thành quả nàng nhận được so với những gì bỏ ra tuyệt đối nhiều hơn! Đáng tiếc không ai hiểu khổ tâm của nàng...

Vạn Kì Thính Phong hừ một tiếng quay mặt đi, Nguyên Sơ ủy khuất đứng lên, sau đó mới trở về.

Đợi nàng đi xa, hắn thở dài một tiếng.

Bàn tay vừa lật, trong tay đã xuất hiện một khối ngọc bội, bên trên đề bốn chữ " Vạn Kì Thính Vũ ", ánh mắt hắn không khỏi ảm đảm.

Ngọc bội được lau đến sáng loáng, đủ để thấy chủ nhân của nó yêu thích như thế nào, nếu như lúc trước muội muội không ở cùng người kia, nếu hắn kiên định hơn một chút, hiện giờ kết cục có phải hay không bất đồng....

Chương 19

Edit: Asakari

Bên kia, Dạ Trầm Uyên đã tới thời khắc mấu chốt!

Linh dược trong Thiên Châu chuyên dùng để tôi thể, dược lực cực kì bá đạo! Nếu là người thường, khi vào thùng bị thống khổ tựa người bị xé rách bức cho phát điên, càng đừng mơ đến không ngừng mặc niệm pháp quyết, thống khổ này so với chết còn khó chịu hơn!

Nếu không phải hôm nay Dạ Trầm Uyên trên lôi đài biểu hiện ra cứng cỏi cùng quyết tuyệt, Lệ lão cũng sẽ không đồng ý cho hắn tôi thể, người tôi thể sớm nhất cũng đã hai mươi tám tuổi, hơn nữa người kia cũng thất bại, tuy rằng tôi thể càng sớm càng tốt, nhưng ở thời kì Thượng Cổ, mọi người đều đợi sau khi có tu vi Kết Đan mới dám làm, dù sao một khi chịu đựng không được, hậu quả phi thường đáng sợ!

Mà nếu như Dạ Trầm Uyên đã quyết định, thành bại thế nào, đều do tạo hóa của hắn.

Nguyên Sơ trở về nơi ở của Dạ Trầm Uyên, thấy trong phòng bị một loại linh khí đặc thù bao vây, linh khí ở trận pháp tựa hồ không tiêu tan, nồng đậm giống như muốn ngưng kết thành linh dịch, hít sâu một hơi, một tia linh khí làm cho tinh thần nàng chấn động... Nàng nghĩ cái gì, đột nhiên mở to hai mắt!

Này không phải tôi thể nguyên khí sao? Chẳng lẽ... Dạ Trầm Uyên tôi thể?!

Đã đọc qua sách Nguyên Sơ rất rõ ràng, Lệ lão có một phương thuốc kết hợp với Vạn Năm Linh Tuyền ở trong Thiên Châu, có thể trong thời gian ngắn giúp người ta tôi thể!

Nhưng lão trăm triệu không nghĩ đến, Dạ Trầm Uyên có huyết mạch Thần Hoàng! Một khi tôi thể, lực lượng huyết mạch sẽ bị kích hoạt, huyết mạch kia quá mức dữ dội khủng bố! Hắn hiện tại mới tu vi Luyện Khí, thân thể lại vô cùng yếu nhược, hiện tại kích hoạt huyết mạch không phải là muốn chết hay sao?!

Nguyên Sơ kinh hãi, một đoạn này ở trong sách phát sinh vào năm Dạ Trầm Uyên mười tám tuổi, vì muốn mạnh lên mà tôi thể! Tưởng rằng sẽ thành công, nhưng lại gặp huyết mạch kích hoạt, làm cho tôi thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ, tu vi tụt dốc, sau đó may mắn gặp mặt một muội tử cứu hắn... Trọng điểm không phải là muội tử, mà là làm sao bảo mệnh! Hắn như thế nào lại đi tôi thể?!

Nguyên Sơ dùng tốc độ nhanh nhất phá vỡ kết giới rồi vọt vào trong phòng, bên trong linh khí cùng nguyên khí giao nhau, quả nhiên là tôi thể, hơn nữa xem bộ dạng Dạ Trầm Uyên có vẻ sắp thành công, cả người phát ra quang mang lục bảo, hiển nhiên đã tiến vào bước cuối cùng của tôi thể, thoái thai hoán cổ!

Mắt Nguyên Sơ lại thấy trước ngực hắn có một dòng huyết mạch nhỏ đang hướng lên trên. Nguy rồi, huyết mạch kích hoạt rồi!

Nàng không cần suy nghĩ, một đạo dấu tay phức tạp được hoàn thành trong khoảnh khắc, đánh thật mạnh vào trên người Dạ Trầm Uyên, hắn vào thời điểm cuối cùng lại bị người đánh gãy, mạnh mẽ phun một búng máu.

Là ai? Là ai phá vỡ trận pháp, đánh lén hắn?

Từ trong đau nhức, Dạ Trầm Uyên mơ mơ màng màng mở mắt, cảm giác được tu vi của mình vì phản phệ mà tụt dần, nhưng hắn không cách nào để ý, người phá vỡ hắn cư nhiên là Nguyên Sơ?!

Không đợi hắn nói cái gì, Nguyên Sơ đã đến gần hắn, nàng hai tay kết ấn, ngón tay điểm ở mi tâm của hắn, giây tiếp theo, mi tâm hắn nhói lên đau đớn! Nguyên Sơ... Thế nhưng muốn mạnh mẽ lôi Thiên Châu của hắn ra ngoài! " Không ổn! Chẳng lẽ nàng muốn nhân cơ hội cướp đoạt Thiên Châu? "

Lời nói của Lệ lão khiến Dạ Trầm Uyên tâm lạnh, chẳng lẽ, sư phụ vẫn muốn Thiên Châu? Cho nên nhân cơ hội này mới đả thương hắn chiếm đoạt?!

Nhưng như thế nào có thể? Rõ ràng là hắn nguyện ý cộng hưởng cùng nàng, nàng cự tuyệt, như thế nào có thể?!

Thiên Châu tuy rằng nhập thể, nhưng thời điểm chủ nhân nguy hiểm tính mạng, người có tu vi cường đại có thể mạnh mẽ lôi ra, một khắc sau khi Thiên Châu ly thể, nguyên chủ sẽ chết.

Nguyên Sơ nhìn thức thần Dạ Trầm Uyên tan rã, càng nóng nảy hơn!

" Mau cộng hưởng Thiên Châu với ta! "

Thanh âm Nguyên Sơ vừa xong, Lệ lão trong thức hải cũng nói: " Không được! Nàng đang nghĩ không tốn nhiều sức lực cướp đoạt thần khí! Đừng cho nàng thực hiện được, nhanh trốn vào trong Thiên Châu đi! "

Mặc kệ Lệ lão kêu gào bên tai như thế nào, Dạ Trầm Uyên vẫn không động đậy, hắn trơ mắt nhìn Thiên Châu từ trong mi tâm hắn bị lôi ra, lại cúi đầu nhìn Nguyên Sơ, ánh mắt khó tin lẫn bi thương...

" Người chẳng lẽ vì nó mà giết ta? " Thanh âm hắn run lên, trong lòng tuyệt vọng, thế nhưng so với khi mẫu thân bị cướp đi càng kịch liệt hơn! Chẳng lẽ trước đây Nguyên Sơ đối tốt với hắn chỉ vì điều này? Không, hắn không tin!

Nguyên Sơ nghe đã biết hắn hiểu nhầm, cũng đúng, đả thương hắn, làm hại hắn tu vi tụt xuống, còn dùng lực lượng lôi pháp bảo kí kết thần hồn của hắn ra, sau đó một khắc sau đó sẽ chết, ai cũng sẽ hiểu lầm..

Nguyên Sơ muốn giải thích, nhưng nhìn thấy dòng huyết mạch đã lộ ra bên ngoài, còn chuẩn bị hướng lên khóe mắt! Không tốt, một khi lên tới đầu, huyết mạch thần hoàng sẽ kích hoạt!

Nàng không còn thời gian giải thích, thấy Dạ Trầm Uyên bình tĩnh nhìn mình, gào lên: " Mau cộng hưởng! Ta đang cứu ngươi! "

Nàng nói như vậy, hắn theo bản năng sẽ tin, nhưng Lệ lão trong thức hải thì không: " Đừng tin tưởng nàng! Hành động của nàng rất đáng nghi! Mau trốn vào trong Thiên Châu! "

Nhưng hắn không làm, Lệ lão nóng nảy, mắt thấy Thiên Châu càng ngày càng ly thể, lão quýnh lên, liền trực tiếp dùng thần hồn chính mình điều khiển Dạ Trầm Uyên, mạnh mẽ kéo hắn vào trong Thiên Châu!

Dạ Trầm Uyên bị nhốt lại, hắn muốn cùng Nguyên Sơ kí khế ước, vì sao lại không động đậy được? Nguyên Sơ nhìn huyết mạch đã lên tới cổ hắn, mà một khắc đó, nửa thân thể hắn lại dần biến mất!

Không tốt, hắn muốn trốn vào Thiên Châu!

Nàng bắt lấy Dạ Trầm Uyên, thấy hắn khiếp sợ nhìn mình, liền biết đây không phải ý nguyện của hắn, mà là bị khống chế, việc cấp bách bây giờ là phải giúp hắn đoạt lại quyền điều khiển cơ thể, nhưng mà thời khắc này như chỉ mành treo chuông, nàng nên làm thế nào?

Nguy kịch đến, Nguyên Sơ không có nghĩ nhiều như vậy! Nàng đột nhiên nhón chân hôn lên môi Dạ Trầm Uyên!

Giống như có dòng điện chạy qua, tựa như bị đánh thẳng vào linh hồn, hắn cơ hồ trong nháy mắt đoạt lại quyền điều khiển cơ thể, sau đó chợt nghe nàng nói: " Mau cộng hưởng Thiên Châu cùng ta! "

Dạ Trầm Uyên tựa như bản năng hoàn thành việc này, một giọt máu bay nhanh vào mi tâm hắn, giây tiếp theo, Nguyên Sơ đã cùng hắn vào trong Thiên Châu.

Sau khi đi vào, nàng cấp bách, không đợi hắn nói gì đã vươn tay đẩy hắn ngã vào trong vạn năm linh tuyền, hắn cảm thấy rất kì quái, vào thời điểm hắn muốn mở miệng nói chuyện, thân thể đột nhiên đau nhức!

Lệ lão vốn đối với Nguyên Sơ như hổ rình mồi, nhưng phát giác Dạ Trầm Uyên kì quái, lão cũng hoảng sợ, linh tuyền có thể dưỡng vạn vật, vì cái gì mà khi hắn vào trong liền máu chảy không ngừng?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau