MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 11 - Chương 15

Chương 10

Edit: Sênh Mai

... Cho nên hắn chưa từng nghĩ rằng sẽ có người vì hắn, không tiếc đi cầu xin vị chưởng môn tôn giả cao cao tại thượng đứng đầu tông môn trong Thập Đại tiên tông, cho một người bị phế đan điền như hắn viên Phục Nguyên đan, hơn nữa trên thị trường căn bản nhìn thấy một viên cấp Lục phẩm cũng khó, đây giống như đang nằm mơ.

"Nuốt viên đan dược sau đó bế khi, ta sẽ bên cạnh hộ pháp cho ngươi!"

Nguyên Sơ chẳng hề để ý nói, nghe âm thanh Dạ Trầm Uyên như ở trong mộng bừng tỉnh, cảm kích nở nụ cười.

"Vâng!" Hắn cầm chặt bình ngọc, đối với cuộc thi đấu ngày mai, có sự tin tưởng nhiều hơn!

Gian phòng bên trong Nam Phong điện lặng im, Dạ Trầm Uyên mở nắp bình ngọc, viên đan dược liền bay ra, bị hắn dùng thủ pháp thu hồi kịp thời bắt được, trực tiếp nuốt vào.

Khoanh chân nhập định, đan dược vừa vào bụng, Dạ Trầm Uyên cũng cảm giác được phảng phất linh lực đang thiêu đốt trong bụng, trùng tố đan điền là một quá trình gian nan khá lâu, mà hắn thì không đủ thời gian, chỉ có thể dùng sức thúc ép tiến trình lần nữa, chí ít phải thành công trước đại điển ngày mai!

Nguyên Sơ ôm thanh kiếm ngồi một bên canh chừng, tiểu cánh tay nàng cho dù ôm kiếm vẻ mặt vẫn nghiêm túc, cũng có vẻ đặc biệt khả ái, bởi vì sống ở Vạn Kiếm Tông được ăn ngon, ngủ ngon, cả người trên dưới đều đầy đặn trắng nõn, khiến người khác hận không thể ôm vào lòng cắn một phát!

Vài canh giờ trôi qua, Nguyên Sơ thấy trên trán Dạ Trầm Uyên xuất hiện mồ hôi lạnh, liền suy đoán hắn đã đến thời khắc mấu chốt.

Nhưng Dạ Trầm Uyên ngồi luyện công nhưng khí tức dần dần không ổn định, Nguyên Sơ nhíu mày nghĩ nghĩ, nếu ta không nhớ lầm, trong lòng Dạ Trầm Uyên có tâm ma... Hắn mặc dù là con tộc trưởng, nhưng tộc nhân đối với hắn lại không tốt, mẹ của hắn cũng bị ép buộc tái giá cho một nam nhân cường đại, hắn vẫn nhớ cảnh mẫu thân hắn khóc lóc bị mang đi, còn có ánh mắt người khi đó nhìn hắn, vừa tuyệt vọng lại không đành lòng.

Cho nên mỗi một lần thời điểm khảo nghiệm tâm ma, Dạ Trầm Uyên đều nhớ lại khung cảnh lúc đó

Dạ Trầm Uyên há miệng thở dốc, khuôn mặt tuấn tú hiện lên sự thống khổ, mày kiếm nhăn lại, bên trong phảng phất muốn rơi vào núi đao biển lửa, cả người đều căng thẳng!

Lúc này, Nguyên Sơ đột nhiên lại gần cầm tay Dạ Trầm Uyên, mười ngón đan xen vào nhau, nghiêm túc nói.

"Đừng sợ."

Nàng biết Dạ Trầm Uyên chắc chắn có thể vượt qua, nhưng hiện tại thời gian cấp bách, cho nên nàng lựa chọn phương pháp dùng âm thanh đi vào thần thức, đi vào tiềm thức Dạ Trầm Uyên, từng câu từng chữ hướng dẫn hắn.

"Dùng hết sức lực phá tâm ma, chỉ cần ngươi đủ mạnh mẽ, ngươi có thể làm được điều mà người khác không thể, những thứ ngươi đáng được hưởng bị người khác lấy, những điều bị lấy mất đi, đều cướp về! Chỉ cần ngươi mạnh mẽ hơn, sẽ không bị dao động."

Trong hư vô, bản thân Da Trầm Uyên bị huyễn cảnh quấn quanh, nghe được âm thanh sư phụ kiên định, thần kinh run mạnh!

Nằm mơ bao nhiêu lần, ở trong mộng hắn đều đem mẫu thân cướp về từ tay người xấu, nàng rời đi với ánh mắt không tình nguyện, còn có vẻ mặt bi thương thật sâu, ác mộng nhiều năm như vậy hắn không thể quên được.
Nhưng chưa từng có người quan tâm đến ác mộng hắn. Chín năm qua, hắn vẫn luôn sống trong cảnh chém giết tranh đoạt, đây là lần đầu tiên có người cầm tay hắn cổ vũ hắn, tại thời điểm hắn cần vì hắn hộ pháp, hắn không còn đơn thân độc mã chiến đấu một mình, mà có người tình nguyện bên cạnh sưởi ấm cho hắn.

Hắn nắm chặt tay Nguyên Sơ, chỉ cảm thấy đầu óc linh quang chợt lóe, ngàn mảnh vỡ phát sáng bắt đầu tụ hợp, nháy mắt một đan điền mới hình thành.

Hơn nữa, hắn biết mình về sau sẽ không bao giờ gặp ác mộng kia nữa, bởi vì hắn không hề cô đơn nữa.

Nghĩ như vậy,trói buộc trên người từ từ trút đi, linh khí nồng đậm vây lấy hắn làm trung tâm xoay tròn xung quanh!

Nguyên Sơ khiếp sợ nhìn Dạ Trầm Uyên, phát hiện hắn vừa mới chữa trị đan điền lại nhanh chóng hồi phục thì không nói, nhưng tu vi lại tăng từng cấp từng cấp, chỉ trong chốc lát, liền khôi phục Luyện Khí tầng tám! Hơn nữa có vẻ rất nhanh liền sẽ đột phá đến tầng thứ chín!

Quả nhiên, nam chính mãi là nam chính, kiếp trước có thể toàn thân từ Thập Đại Tiên Môn trở ra, một cái đan điền nho nhỏ mà thôi, hiển nhiên là chuyện vặt vãnh!

Nguyên Sơ không muốn tạo ra rung chuyển, ngay lúc đầu đã dùng kết giới phong tỏa toàn bộ đỉnh núi, cho nên lúc này Nam Phong điện vẫn yên tĩnh như trước, không có ai tới quấy rầy bọn họ.

Sau khi hồi phục toàn bộ tu bi, Dạ Trầm Uyên mở hai mắt ra, một đạo linh quang chợt lóe, hai mắt hắn càng trở nên đen láy sáng ngời, thật giống như ánh trăng dưới giếng cổ, bình tĩnh không động, nhưng ánh mắt ôn nhu dừng trên người Nguyên Sơ như có như không.

"Sư phụ, Phục Nguyên đan quả thật danh bất hư truyền, ta đã khôi phục đan điền rồi."

Nguyên Sơ cười, lúc này mới phát hiện tay Dạ Trầm Uyên còn nắm chặt mình, trong bàn tay nam hài gầy gầy,còn đôi tay nàng nhỏ nhắn mềm mềm non nớt,nào giống sư phụ người ta chỗ nào chứ!

Dạ Trầm Uyên cũng phát hiện bọn họ đang nắm tay nhau, hốt hoảng buông ra, nhưng thiếu đi sự mềm mại kia, cảm xúc ấm áp trong lòng bàn tay biến mất, hận không thể cầm bàn tay kia mà nhẹ nhàng vuốt ve Không được không được, người tuy vẫn còn nhỏ nhưng người là sư phụ ta! Không thể có cử chỉ vô lễ như vậy.

Mà Nguyên Sơ đem sự lúng túng lúc nãy trực tiếp ném sau đầu, nhướn mày cười.

"Như vậy tốt rồi, Tiểu Thu không cần lo lắng ngày mai ngươi chịu thiệt thòi nữa!"

Dạ Trầm Uyên mỉm cười, đối với thi đấu ngày mai tràn đầy tự tin!

Bỗng nhiên cửa mở ra, Tiểu Thu nghe động tĩnh vừa rồi lớn như vậy, đương nhiên biết Dạ Trầm Uyên khôi phục lại đan điền, thập phần vui sướng đi tới.

Nguyên Sơ lúc này cũng có chút mệt mỏi, phong tỏa toàn bộ đỉnh núi cần tiêu hao linh lực rất nhiều, nàng nên đi nghỉ ngơi một lát.

Cho nên nàng đem Dạ Trầm Uyên giao cho Tiểu Thu, liền đi ngủ.

Tuy rằng Nguyên Anh có thể bế quan luyện khí nhưng vẫn không thể thay thế giấc ngủ, đương nhiên là nàng cũng không muốn thay thế.

Tiểu Thu tuân lệnh, lập tức mang theo Dạ Trầm Uyên đi rừng trúc làm quen một chút

Tiểu Thu là Kết Đan tu sĩ, tu vi này của nàng, căn bản không cần ở lại Nam Phong điện chiếu cố Nguyên Sơ, Tiểu Thu vì báo đáp ân tình mẫu thân Nguyên Sơ năm đó nên nàng mới tự nguyện làm tỳ nữ, cho nên lúc này để nàng chỉ bảo Dạ Trầm Uyên cũng là đúng quy cách.

Dạ Trầm Uyên nghe Tiểu Thu phân tích tu vi cùng công pháp của hắn lúc này một cách rõ ràng,tâm tư bất giác không tự chủ bay đến trên người Nguyên Sơ.

Hắn đến đây đã mười ngày nhưng chưa từng thấy sư phụ đọc sách, cũng chưa từng thấy người tu luyện hoặc giảng giải cho hắn. Người nhìn qua giống như không có viêc gì làm, ngày ngày dạo chơi hoặc lười biếng nhưng hắn vẫn kính trọng người. Giống như việc tạo kết giới phong tỏa cả đỉnh núi không phải Nguyên Anh nào cũng có thể làm được.

Thu hồi tạp niệm, vừa nghĩ đến ngày mai sẽ là đại điển Khai Sơn, có sư phụ tương trợ, hắn sẽ không làm sư phụ mất mặt! Vì thế hắn bắt đầu nghiêm túc, cẩn thận nghe Tiểu Thu chỉ bảo.

Ngày tiếp theo, những gì nên nói đã nói rồi, nhưng nhìn bộ dạng Tiểu Thu giống như hài tử mình thi đấu, lo lắng cho kết quả của Dạ Trầm Uyên.

"Tiểu Uyên mới khôi phục tu vi, muốn hắn đứng trong mười người đầu bảng có phải là làm khó hắn quá rồi không?"

Trên giường Nguyên Sơ nằm với tư thế khiếm nhã, nghe vậy rầu rĩ nói, "Yên tâm đi! Hắn không có chuyện gì đâu..."

Chương 11

Edit: Sênh Mai

Tiểu Thu thở dài, tôn thượng của nàng chỉ mới sáu tuổi, vẫn còn nhỏ như vậy sao có thể làm một sư phụ tốt?

Nghe được tiếng Tiểu Thu thở dài, Nguyên Sơ cảm thấy dù tốt xấu gì cũng là đồ đệ nhà mình lần đầu tiên thi đấu, nàng cứ chờ như vậy cũng vô ích, có cảm giác hơi xấu hổ…

Vì vậy đột nhiên Nguyên Sơ ngồi dậy, nói với Tiểu Thu, "Có phải bây giờ đã là mùa thu rôi không Tiểu Thu, ngươi đi ra sau núi xem xem quả mai linh đã chin chưa, nếu chưa thì cưỡi tiên hạc sang đỉnh núi khác trộm một cái trứng về làm bữa sáng cho ta đi."

"Tôn thượng!" Tiểu Thu không đồng ý nhìn nàng một cái, nhưng mười ngày này, Tiểu Thu bất tri bất giác bị Nguyên Sơ thuần phục, lúc này tuy không tình nguyện nhưng vẫn đi.

Tiểu Thu đi rồi, gian phòng bên trong chỉ còn hai người Dạ Trầm Uyên cùng Nguyên Sơ, Nguyên Sơ chắc chắn Tiểu Thu đã đi thật xa, ngoắc ngoắc ngón tay về phía Dạ Trầm Uyên.

"Ngươi đi theo ta."

Căn bản Dạ Trầm Uyên đang mắt nhìn mũi mũi nhìn miệng ngồi bên ghế, nghe nàng nói như vậy, theo bản năng giữ nàng lại.

"Sư phụ, người muốn đi đâu?"

Nguyên Sơ đạo, "Đương nhiên là đi đến một nơi tốt rồi!"

Dạ Trầm Uyên trong lòng thầm than, hai mắt có chút không dám dừng ở trên người Nguyên Sơ, chỉ nhẹ nhàng nói, "Trước hết để ta khoác thêm áo ngoài cho sư phụ được không?"

Nguyên Sơ đau đầu, trung y nàng mặc mỏng manh như xuyên thấu, hơn nữa một tiểu oa nhi sáu tuổi chẳng lẽ còn sợ người ta nhìn thấy cái gì? Dù sao thì phía trước cũng như đằng sau thôi, có gì đáng xem chứ? Nhưng nghĩ lại, mình cũng đã là sư phụ người ta, vẫn nên làm gương một chút, vì thế miễn cưỡng đáp ứng, tiểu cánh tay vừa nhấc, Dạ Trầm Uyên đứng chờ bên giường lấy thêm áo khoác.

Mặc dù hơn nàng bốn tuổi, nhưng dáng người Dạ Trầm Uyên cao gầy, cũng đã ra dáng một tiểu thiếu niên, nhưng Nguyên Sơ còn chưa lớn lên, cả người bé nhỏ, dáng mũm mĩm, nhìn qua giống được nặn từ bột, hai mắt lay chuyển, linh động khả ái!

Lúc này Nguyên Sơ đang đứng trên sạp,còn Dạ Trầm Uyên đứng trên mặt đất, vẫn cao hơn nàng nửa cái đầu, lúc mặc áo cho nàng, hai tay vòng ra sau,bộ dạng tựa như muốn đem nàng ôm lấy.

Ngửi được mùi sữa thơm trên người Nguyên Sơ, tim Dạ Trầm Uyên đột nhiên đập nhanh! Dù hôm nay là ngày tỷ thí, hắn vẫn bình tĩnh, nhưng tới gần người sư phụ, hắn thấy rất khẩn trương.

"Được rồi."

Nàng sửa soạng mặc áo xong xui, cũng không cột tóc, cứ như vậy nhảy xuống giường lôi kéo Dạ Trầm Uyên rời đi, thời gian gấp gáp, nàng muốn tốc chiến tốc thắng!
Rất nhanh, hai người đến nơi có linh khí dày đặc nhất Hàn Kiếm Phong ——Như Dạ Linh Đàm.

Nguyên Sơ nhắm mắt lại mặc niệm khẩu quyết, nháy mắt, kết giới linh đàm phá vỡ,từ trong nước bay ra một thứ.

Cầm vật đó ở trong tay, Nguyên Sơ chớp mắt nhịn đau lòng! Nhưng nghĩ lại, đầu tư trên người nam chính có gì mà không đáng? Ngay cả Thần Khí nam chính cũng đáp ứng cho nàng, bây giờ đầu tư thì ngày sau càng được báo đáp hậu hĩnh! Vì thế nàng quyết tâm, đem hộp ngọc đưa qua.

"Lấy đi, trận chiến này, nhất định ngươi phải tiến vào mười hạng đầu!"

Dạ Trầm Uyên khó hiểu nhìn chiếc hộp, chỉ nhìn bên ngoài, cũng không nhìn ra được bên trong có gì, nhưng mở ra một khe nhỏ, linh khí trong chiếc hộp đột nhiên tản ra ngoài! Dạ Trầm Uyên vội vàng đóng hộp lại, nhưng dù vậy, mảnh linh khí bên trong so với không gian nơi này nồng đậm gấp mười lần! May mà Nguyên Sơ có dự kiến, trước dùng kết giới phong tỏa khu vực này, mới không kinh động đến người khác.

Dạ Trầm Uyên trong lòng khiếp sợ, mặc dù chỉ là thoáng nhìn cũng hoảng hốt, hắn biết, ngoài Thiên Châu thì bất kỳ thứ gì đều trân quý hơn những món đô hắn có trong tay.

"Sư phụ, ta không thể nhận được!"

Nguyên Sơ buồn bực nhìn hắn, thằng nhãi này về sau làm đủ mọi chuyện giết người đoạt bảo vật, vậy mà bây giờ lại làm ra vẻ mặt như vậy?

"Bảo ngươi cầm thì cứ cầm đi!" Nguyên Sơ nghiêm trang nói, "Trong thân thể ngươi còn có một linh hồn tồn tại đúng không? Chẳng là ta cảm giác lão đang ngủ say, vạn năm linh tủy này có thể tẩm bổ thần hồn, trong hộp có mười giọt, ngươi dùng một giọt, thần thức có thể tăng lên diện rộng tăng trưởng, linh hồn kia cũng có thể tỉnh lại, thời điểm thi đấu có lão giúp ngươi, sẽ không cần ta nhọc lòng."

Dạ Trầm Uyên khiếp sợ nhìn Nguyên Sơ, hắn không nghĩ được, ngay cả bí mật lớn nhất của hắn người cũng biết!
"Sư phụ, người làm sao biết được vị kia..."

Dạ Trầm Uyên câu nói tiếp theo chưa xong, liền bị một ngón tay Nguyên Sơ để trên môi ngăn lại, nàng lại gần, ghé vào lỗ tai hắn đắc ý nói, "Ta đọc qua tu tiên tịch có liên quan đến Thiên Châu, biết bên trong có không gian giới tử, hơn nữa còn có linh hồn đại năng đang bị phong ấn, nhưng ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi đủ mạnh, lão gia hỏa kia sẽ không làm gì được ngươi cả, nhưng bí mật này, ngươi biết ta biết, sẽ không có người thứ ba biết."

Vốn Dạ Trầm Uyên đang cẩn thận nghe, nhưng bị chính mùi hương trên người nàng bay đến, hô hấp mỏng manh phảng phất bên tai hắn, khiến cho hắn đỏ mặt, cả người đều trở nên căng thẳng.

"Nhớ kỹ chưa?"

Đột nhiên Nguyên Sơ rời đi, làm Dạ Trầm Uyên giật mình bừng tỉnh, hắn vốn còn định khước từ, nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc Nguyên Sơ, lời cự tuyệt kia, một chữ cũng không thốt ra được, chỉ còn lại cảm động ngập tràn.

Vạn năm linh tủy này không thể nào sư phụ lấy được, chỉ có thể là mẫu thân cho người. Hơn nữa thứ này trân quý có thể so với tiên khí! Có rất nhiều người vì nó trở nên điên cuồng, nhưng người cứ như vậy cho mình, bởi vì hắn cần?

Phần ân tình này, hắn nhất định sẽ nhớ cho kỹ!

Hắn dùng sức siết chặt chiếc hộp trong tay, trịnh trọng nói, "Sư phụ yên tâm, ta nhất định sẽ giành được hạng nhất!"

Nguyên Sơ gật gật đầu, lúc này, Thiên La Cổ vang lên, tiên âm rải rác từ chân trời truyền đến, đại điển khai sơn, rốt cuộc cũng bắt đầu!

Nguyên Sơ vội vàng tế xuất một viên linh tủy trong chiếc hộp, trực tiếp bắn vào miệng Dạ Trầm Uyên, tiếp đó ngón tay điểm tại mi tâm hắn, bàng bạc linh khí tỏa ra, Dạ Trầm Uyên thét lớn một tiếng, nhắm mắt lại, hắn cảm giác mình thân thể mình sắp xé làm hai! Một bên là thần thức, một bên là thân thể, cảm giác này, so với việc chữa trị đan điền ngày hôm qua còn thống khổ gấp ngàn lần!

Dạ Trầm Uyên cắn răng, không nói một tiếng, dùng toàn bộ linh lực bản thân di chuyển theo linh khí Nguyên Sơ, một lần lại một lần tẩy trừ kinh mạch cùng thần thức.

Trong quá trình này, hắn đột nhiên phát hiện, sư phụ không giống như người khác nói, căn cơ không ổn, mà ngược lại, hắn mặc dù không cùng Nguyên Anh khác giao thủ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí thế sư phụ vững chắc cao như núi, đây không hề giống như năng lực bị thúc thành Nguyên Anh mà thành.

"Tập trung lực chú ý."

Âm thanh nữ đồng thanh thúy lúc này nghe đến dị thường nghiêm túc, lại mờ mịt phảng phất đến từ chân trời.

"Dược lực của vạn năm linh tủy mạnh vô cùng, hiện tại ta giúp ngươi tiêu hóa một nửa, chờ thần hồn trong người ngươi tỉnh lại, lão sẽ hướng dẫn ngươi tiêu hóa nửa còn lại, bây giờ, ngươi cứ di chuyển theo linh lực của ta, trong lòng mặc niệm Thanh Tâm quyết, Vong Trần Quy Nhất!"

Không biết trải qua bao lâu, có lẽ chỉ trong một cái chớp mắt!

Chương 12

Edit: Asakari

Chỉ nghe một tiếng vỡ rất nhỏ vang lên, thức hải ban đầu của hắn bị phá! Nhưng bởi vì có vô tận linh lực bồi dưỡng, hắn một chút cảm giác đau đớn cũng không có, ngược lại trong xa xỉ ôn nhu, hắn có thể thong dong trọng tổ thức hải, thời điểm hắn mở mắt kinh hỉ phát hiện, thần thức của hắn đã ở trình độ Trúc Cơ!

Hơn mười ngày khôi phục đan điền vỡ nát, mà hắn có được thức hải Trúc Cơ cũng chỉ trong hơn mười ngày này!

Nhưng hắn cũng không có xuất hiện hiện tượng căn cơ không vững, bởi vì mấy ngày nay những thứ hắn ăn đều là chí bảo người khác cả đời không thể nhìn thấy, mà tất cả đều nhờ cô nương trước mắt này, sư phụ của hắn.

Nguyên Sơ lẳng lặng nhìn hắn cười, Dạ Trầm Uyên lúc này mới phát hiện, nàng vừa rồi vận dụng nhiều linh lực như vậy, nhưng trông vẫn rất bình thường, thậm chí có vài phần tựa tiếu phi tiếu, không hề giống bộ dạng của một tiểu hài tử sáu tuổi.

" Tốt lắm! "

Nguyên Sơ vỗ tay làm Dạ Trầm Uyên từ trong ngẩn ngơ tỉnh lại.

" Đại điển bắt đầu rồi! Ngươi đi tắm rửa một chút, sau đó đến nơi đánh cho bọn họ hoa rơi nước chảy *! Ta phải đi trước rồi! "

Nói xong, nàng rất nhanh chạy về phòng, thanh âm từ xa truyền lại: " Tiểu Thu, ngươi đã trở lại? Ta ngửi thấy mùi Mai Linh quả! "

Dạ Trầm Uyên nhìn nàng đi xa, lúc này mới khiếp sợ phát hiện trên thân mình dính đầy tạp chất, hắn nhíu mày, nghĩ đến bộ dạng này bị sư phụ nhìn thấy thì càng thêm bực mình, mà lúc này, thanh âm của người vốn đang say ngủ trong người hắn vang lên.

" Tiểu oa nhi, búp bê nữ vừa rồi là sư phụ của ngươi? "

Lão mặc dù đang ngủ say, nhưng đối với những chuyện ở bên ngoài vẫn biết được rõ ràng.

Dạ Trầm Uyên kinh hỉ " Lệ tiền bối, ngài tỉnh rồi?! "

Lệ lão hừ một tiếng: " Vạn Năm Linh Tủy là thứ không bình thường! Có nó, thần thức bị thương tổn cũng có thể dễ dàng chữa trị, nhưng ngươi hiện tại quá yếu, có thể chịu đựng được một nửa cũng là cực hạn rồi, búp bê nữ kia cũng có bản lĩnh, một cái liếc mắt cũng nhìn thấy giới hạn lớn nhất của ngươi, vậy nên vừa rồi chỉ giúp ngươi luyện hóa một nửa.

Hơn nữa, ta nhìn cốt linh của nàng thế nhưng chỉ mới sáu tuổi! Trải qua cấm thuật Thể hồ nghi thức nhưng không hề bị hủy đi cả đời, căn cơ không vững... Thật sự là kì tài! Ngươi thật đúng đã tìm cho mình một sư phụ tốt! "

Trên thực tế, lão chà xát bàn tay thầm nghĩ, nếu như có thể gặp được Nguyên Sơ trước, lão nhất định sẽ đem Thiên Châu cho nàng làm chủ nhân. Dù sao Nguyên Anh sáu tuổi cũng là thế gian hiếm thấy.

Lệ lão khen Nguyên Sơ, Dạ Trầm Uyên trong lòng vui lây, trong mắt hắn hiện ra ôn nhu, sau khi tắm rửa sạch sẽ mới tiến vào linh tuyền, ngồi xuống tu dưỡng, trừ đi tất cả mệt mỏi từ việc trọng tổ thần thức, đem chính mình khôi phục đến trạng thái tốt nhất.
Khai sơn đại điển sao? Hắn nhất định sẽ khiến sư phụ vẻ vang!

~ * ~

Nguyên Sơ giao cho Tiểu Thu dẫn Dạ Trầm Uyên đi ngoại sơn chuẩn bị, chính mình đi đến đại điện trước, bởi vì tuổi nàng còn nhỏ, cho nên ngoại lệ cho ngồi ngay bên dưới Chưởng môn.

Rất nhanh, sau khi bốn mươi chín tiếng chuông đều vang, theo tiếng Hữu Trưởng lão hô, bên dưới vạn đệ tử tinh thần rung lên!

" Khai sơn môn ----- "

Hắn vừa dứt lời, vô số tiên hạc phóng lên cao! Bên trong hội trường, một đài thi đấu gồm nhiều tầng lơ lửng trên không trung, từng bậc thang kéo dài xuống dưới, thật giống như Kim Tự Tháp trôi nổi. Vị trí cao nhất của đài thi đấu ở trước mặt Chưởng môn cùng các vị Trưởng lão, những người có thể đi lên đó, chính là ba thứ hạng đầu tiên.

Lác đác đệ tử lam y vây xem, cầm trong tay danh kiếm chung của Vạn Kiếm tông – Tàng Phong kiếm, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chăm chú núi lớn bị dời thành hai nửa, mà ở bên ngoài núi, mười vạn ngoại môn đệ tử muốn nhập môn đều súc thế đãi phát *.

*súc thế đãi phát: Tích lũy, gom góp sức mạnh chờ thời cơ phát động.

Nhìn hộ sơn đại trận chậm rãi biến mất, Dạ Trầm Uyên nhìn thấy núi đá bị trận pháp dời, trong lòng xuất hiện một loại kính nể mạnh mẽ, càng nhiều hơn là kiên định.

Mười vạn ngoại sơn đệ tử, hắn nhất định giành được hạng nhất!
Với việc này, Lệ lão không có cùng ý kiến, ở trong thức hải của hắn nói: " Tu tiên giới tàng long ngọa hổ, nắm chắc chiêu bài là trọng yếu, hơn nữa đứng trong một trăm người cũng coi như tài năng, ngươi việc gì phải cố chấp với hạng nhất? "

Lệ lão dừng lại một chút, nói tiếp: " Những người này đều có tư chất siêu quần, đã sớm bị các Phong chủ ấn định làm đồ đệ, nếu ngươi gặp phải bọn họ, lỡ làm bọn họ bị thương, đám Phong chủ kia không làm gì được ngươi sẽ đến làm phiền sư phụ ngươi, nếu như vậy thì cần gì phải làm? "

Dạ Trầm Uyên cúi đầu chà lau chủy thủ màu đen, thấp giọng nói: " Vạn Kiếm tông có quy củ, người đứng thứ nhất sẽ được lựa chọn sư phụ. "

Lệ lão không nói gì, chẳng lẽ đứa nhỏ này đang sợ sẽ có người bái Nguyên Sơ làm sư trước hắn? Không thể nào! Ai muốn có một sư phụ sáu tuổi chứ?

Bất quá, thấy Dạ Trầm Uyên kiên định, lão cũng không phản đối nữa, tuy rằng mọi chuyện rất nguy hiểm, nhưng đây cũng là một tu luyện, không phải sao?

Rất nhanh, ngoại môn nghi trượng đã gọi tên Dạ Trầm Uyên, nhưng bởi vì đông người, nên phải đi qua biển người dày đặc mới có thể tiến lên tràng đấu, trăm tràng mỗi tràng nghìn người, kết cục chỉ lấy năm mươi người, thi đấu ngày đầu qua đi sẽ loại chín vạn năm nghìn người, không thể không kịch liệt.

Lúc này, Nguyên Sơ chán muốn chết ngồi trên đài cao quan sát, loại trình độ tỉ thí này không là gì so với Dạ Trầm Uyên, chỉ cần không có gì bất thường xảy ra, hắn nhất định sẽ nằm trong một trăm người đứng đầu, cho nên nàng không hề có áp lực.

" Nha đầu, ngươi nhìn xem, đồ đệ ngươi coi trọng hắn hiện tại đang ở đâu? "

Ngồi ở phía trên, Vạn Kì Thính Phong mặc một thân thanh yên bạch sắc trường bào, đội mũ ngọc, đôi mắt nghiêm túc hiện lên vài ý cười.

Lúc này Nguyên Sơ tóc cũng chải gọn gàng, mặc thanh sắc " Chính trang ", nhìn qua thanh tâm quả dục y phục, trên người nàng không có nửa điểm không nghiêm túc, ngược lại cảm giác càng thêm đáng yêu, nhìn nàng giống như cục bột nhỏ tắm trong nắng xuân, nhăn mặt cũng khiến người bật cười.

" Chưởng môn đại nhân, hắn ở... "

Nguyên Sơ đôi mắt đảo qua, bằng thần thức cường đại, ở trăm tràng đấu bên dưới đã tìm thấy Dạ Trầm Uyên.

" Hắn ở tràng đấu năm mươi bảy, mặc bạch y, tay cầm chủy thủ đen. "

Vạn Kì Thính Phong nghe vậy đảo mắt qua, lại khiếp sợ phát hiện, hôm qua hắn mới luyện chế xong Phục Nguyên Đan, mà tiểu tử này hôm nay đã khôi phục tu vi, đây là chuyện lạ gì? Hắn tưởng rằng tiểu tử kia dù vận khí tốt đến đâu, cũng chỉ có thể khôi phục đến Luyện khí tầng một, không ngờ lại tới Luyện khí tầng tám Đại viên mãn, xem ra căn cơ rất ổn, còn có nhiều tạo hóa...

Nguyên Sơ chán muốn chết, tầm mắt đảo qua, đột nhiên ngưng trọng!

Vi Sinh Cực? Đại BOSS trong sách đơn phương nữ nhân của nam chính, hắn ở đây a..

Chương 13

Edit: Asakari

Đời trước bởi vì nàng trở thành đối thủ lớn nhất của nam chính, nên Vi Sinh Cực cũng biến mất, lúc này đây nếu gặp...

Nguyên Sơ sờ cằm, nụ cười tràn ngập ác ý, hiện tại nàng không nhúng tay, hai nam nhân này có phải hay không sẽ cắn xé nhau?

Không biết vị Vân Thâm công chúa chí cao vô thượng kia rốt cuộc là dạng gì, có phải giống như miêu tả " Quốc sắc thiên hương "?

Lúc này Dạ Trầm Uyên đã lâm vào bên trong loạn chiến, nhưng vì hắn một mực chạy ở phía ngoài cho nên không tốn nhiều thể lực cho lắm, bởi vì sau loạn chiến sẽ là tỉ thí một chọi một, nói cách khác, hôm nay sẽ chỉ lưu lại hai nghìn năm trăm người, hắn phải có sức lực sung túc để đối phó với tràng đấu tiếp theo.

Lúc này lôi đài của hắn xảy ra biến hóa, sau khi loạn đấu, một đội hơn ba mươi mấy người được hình thành, người cầm đầu lớn tiếng nói: " Đồng tâm hiệp lực đem những người này đánh xuống, chúng ta sẽ chiến thắng! "

Bọn họ tập trung thành một đội làm cho những người còn lại bối rối, một người không đủ sức để đấu với ba mươi mấy người, vây công thì lại không có người chỉ huy, cho nên bọn họ không hẹn mà lập thành đội, trên lôi đài càng ngày càng nhiều đội được hình thành, thế cục này đối với những người đơn đả độc đấu cực kì bất lợi.

Nhưng Dạ Trầm Uyên nheo mắt liền nghĩ ra phương pháp giải quyết, chỉ thấy hắn đột nhiên phát lực, hướng tới người ban đầu hô hào tạo đội ngũ, nện bước quỷ dị, trong nháy mắt đa số người chưa phát hiện, người kia bị chủy thủ của hắn đánh vào, bong gân ở chân, buộc phải rời khỏi lôi đài.

Bởi vì tốc độ của hắn quá nhanh, rất nhiều người tưởng bên trong đội đã xảy ra đánh lén, cho nên mỗi người đều bất an, các tổ đội ban đầu quay qua hỗn loạn chém giết lẫn nhau.

Trên đài cao, Vạn Kì Thính Phong sờ râu nói: " Tiểu tử này không tệ lắm. "

Nguyên Sơ cũng bình tĩnh, cái này không tồi nhỉ? " Người ta nhìn trúng nhất định có thể tiến vào mười thứ hạng đầu!"

Lúc này, một vị Nguyên Anh Tôn giả ngồi phía dưới nàng hừ một tiếng: " Lần này Khai sơn đại điển, Luyện Khí tầng mười có mười chín người, càng đứng nói đến hai người tầng mười một, một người Đại viên mãn, một kẻ tầng tám nho nhỏ muốn tiến vào mười người đứng đầu, đúng là kẻ si nói mộng! Lòng dạ hẹp hòi, ngay cả một trăm thứ hạng đầu cũng không thể! "

Nguyên Sơ nghe thấy đương nhiên không cao hứng, nàng hướng đối phương lộ ra nụ cười: " Long Tú bà bà, mắt nhìn người của ngươi có vấn đề sao, nhìn người ai nhìn vào mặt ngoài? "

Long Tú vừa nghe, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần hiện lên tức giận " Ngươi gọi ai bà bà! "

Nàng đã sớm không vừa mắt Nguyên Sơ, mười sáu vị Phong chủ của Vạn Kiếm tông, trừ bỏ Nguyên Sơ, ai mà không mất đến hơn trăm năm leo lên vị trí hiện tại? Cố tình Nguyên Sơ lại có một mẫu thân tốt, nguyện ý đem tu vi cả đời cho nữ nhi, hơn nữa tiểu nha đầu này vận khí cực tốt, không chỉ sống sót qua Thể hồ nghi thức, căn cơ cũng không bị diệt, chỉ là cảnh giới không vững mà thôi, bọn họ thật sự ghen tị đến đỏ cả mắt!

Hơn nữa Chưởng môn thiên vị Nguyên Sơ càng làm nàng bất mãn, đối với người nha đầu đó xem trọng, nàng nhất định phải chèn ép một phen!

Nguyên Sơ làm cái mặt quỷ: " Ai đáp chính là người đó! "

Nàng cố ý gọi Long Tú bà bà, Chưởng môn đại thúc, khiến bối phận của bọn họ trực tiếp rẽ sang hướng khác, hỏi Long Tú làm sao không tức giận!

Nhưng Vạn Kì Thính Phong lại cho một ánh mắt lại đây, Long Tú chỉ có thể đem tức giận áp xuống, hừ khẽ nói: " Kiến thức của Bản tôn chẳng lẽ không bằng một tiểu nha đầu? Vậy cứ chờ coi! Ngươi xem tiểu tử kia liệu có vượt qua được vòng thứ hai hay không! " Nguyên Sơ vẻ mặt nghiêm túc: " Vậy cược đi! Nếu ta thắng, ngươi cho ta một quả trứng Vân Nga, được chứ? "

Long Tú là Linh Thú Phong Phong chủ, nhưng Vân Nga là Lục phẩm linh thú, Nguyên Sơ muốn trứng của nó, chẳng lẽ có ý định nuôi dưỡng tọa kị?

Nàng hừ một tiếng: " Ngươi cần làm gì? "

Nguyên Sơ liếm môi, thái độ đương nhiên nói: " Ăn a! "

Long Tú tức giận đến suýt nữa đứng lên: " Tốt! Ta đã biết! Trứng tiên hạc gần đây là ngươi trộm đi đúng không? "

" Long Phong chủ! " Vạn Kì Thính Phong nhíu mày " Trước mặt mọi người còn thể thống gì nữa! "

Long Tú ngồi xuống, không cam lòng nói: " Chưởng môn sư huynh... Ngươi nhìn nàng đi! "

Nguyên Sơ vội vàng trốn ra sau lưng Chưởng môn, đối với nàng le lưỡi.

Tất cả mọi người nở nụ cười bất đắc dĩ.

" Sư muội, Tiểu Sơ mới sáu tuổi, muội so với một đứa nhỏ làm gì? "

Thần Phù Phong Phong chủ cười nói: " Bao nhiêu đệ tử phía dưới đều nhìn thấy hết rồi kìa! " Long Tú lúc này mới không cam lòng từ bỏ! Nhưng mà trong lòng nàng không phục, vì sao tất cả mọi người đều bảo vệ Nguyên Sơ?! Thời điểm nương nàng ta chưa chết, tất cả đều thiên vị nương nàng ta, đến khi chết đi rồi, thì lại quay sang thiên vị Nguyên Sơ!

Nàng trong lòng tích tụ oán khí, lại không có chỗ phát tiết, tròng mắt vừa chuyển liền dừng trên người Dạ Trầm Uyên vừa mới thắng ở lôi đài bên dưới.

Chỗ của hắn là lôi đài chấm dứt sớm nhất, hiện tại còn lại năm mươi người trụ được, những người ở đó đều cao hứng hô to, Long Tú nhìn Dạ Trầm Uyên điềm tĩnh, đột nhiên cười lạnh.

Nàng không thể thu thập Nguyên Sơ, nhưng chẳng lẽ không thể thu thập một đứa ngoại môn đệ tử? Chờ xem!

Sau đó, liền truyền âm với đại đồ đệ của mình, cho nàng ta một cái nhiệm vụ...

Loạn chiến vẫn còn tiếp tục, nhưng lôi đài nào chấm dứt có thể tiến vào vòng thứ hai, tới chính ngọ đã có mười bảy cái lôi đài kết thúc, Dạ Trầm Uyên nắm chặt thời gian, vừa điều tức vừa chú ý những lôi đài xung quanh đang trổ hết tài năng.

Trong thức hải, Lệ lão cười nói:

" Hiện tại mấy đứa nhỏ các ngươi đúng là thế hệ sau so với thế hệ trước càng thêm xuất sắc, ta đã nhìn qua những người ở trong này, ngươi chỉ cần không gặp Luyện Khí tầng mười một Đỗ Toa sẽ không có vấn đề gì lớn. "

Dạ Trầm Uyên nghe vậy hướng mắt về phía một cô nương mười hai tuổi mặc hồng y, đối phương cũng đã nhìn thấy hắn.

"Cho dù gặp, cũng sẽ không có vấn đề gì. "

Dạ Trầm Uyên ở trong thức hải nói như vậy, mỉm cười đứng lên.

Một lát sau, trải qua rút thăm, Dạ Trầm Uyên cầm lấy tờ giấy nhướng mày, mặt trên viết hai chữ " Đỗ Toa ", trùng hợp như vậy?

Không, thế giới này không thể trùng hợp như vậy, là ai? Hắn nhập Vạn Kiếm tông không lâu, ai muốn đối phó hắn?

Mang theo đủ loại nghi hoặc, Dạ Trầm Uyển ngẩng đầu nhìn đài cao.

Mà theo góc độ của hắn, chỉ có thể thấy đài tỉ thí nhiều tầng cùng mờ mịt mây mù, căn bản không thể thấy được phương hướng của Nguyên Sơ. Ánh mắt hắn tối sầm lại, nhưng sau đó kiên định.

Sợ cái gì? Trận tỉ thí giành ba thứ hạng đứng đầu ở ngay trước mặt Chưởng môn, sư phụ cũng ở đó, mà hắn, nhất định sẽ vượt qua từng trận chiến để đến trước mặt nàng, không để nàng mất mặt!

Thời điểm đối phương nhìn thấy Dạ Trầm Uyên, tiếc nuối cười nói: " Ngươi vẻ ngoài cũng thật đẹp, đáng tiếc ngươi gặp ta, nếu không chúng ta có thể cùng làm tỷ đệ tốt tiến vào nội môn, nhưng mà hiện tại.... " Nàng rút ra một cây nhuyễn tiên, tiếc nuối " Ngươi chỉ có thể dừng lại tại đây! "

Chương 14

Edit: Asakari

Dạ Trầm Uyên lấy chủy thủ màu đen của mình ra, chủy thủ này nhìn qua bình thường, nhưng lại có thuộc tính phi thường đặc biệt, chính là miệng vết thương do nó tạo ra trong một canh giờ dù ăn đan dược gì cũng không thể khép lại được, dùng vô cùng tiện tay.

Trên đài cao, Long Tú nhìn tiểu đồ đệ mình nhìn trúng quả nhiên cùng với Dạ Trầm Uyên giao thủ, mỉm cười, xem ra Đỗ Toa sẽ khiến tiểu tử kia chịu khổ!

Nàng ta đắc ý nhìn Nguyên Sơ, lại thấy nàng ngồi ở chỗ của mình nhắm mắt lại, chẳng lẽ là ngủ? Long Tú định nói gì đó, đã thấy Vạn Kì Thính Phong đem một Lăng Sa pháp khí đặt ở trên người Nguyên Sơ, nàng ta chỉ có thể cắn răng một cái, nuốt xuống oán giận, không cam lòng nhìn tràng đấu bên dưới.

Lúc này Đỗ Toa và Dạ Trầm Uyên đã giao thủ vài hiệp!

Đỗ Toa là thủy mộc song linh căn, ở trong vạn người mới tìm thấy một người, nên thời điểm đối phó với Dạ Trầm Uyên có điểm khinh miệt.

Nhất là nhìn thấy công kích của hắn đều bị nàng chặn lại, nàng cảm thấy nhiệm vụ sư phụ giao cho quá đơn giản.

Nàng so với hắn cao hơn ba tầng cảnh giới, lại là song linh căn ngàn dặm tìm một người, Dạ Trầm Uyên là phế vật ngũ linh căn, không có khả năng là đối thủ của nàng, nghĩ đến đây, nàng cười lạnh.

" Được rồi, tỉ thí đến đây kết thúc, ngươi vẫn nên ở ngoại môn tu luyện thêm vài năm đi. " Nàng nói xong, vẻ mặt nghiêm túc cầm kiếm đâm đến Dạ Trầm Uyên! Mà đồng thời, hắn cũng thu hồi vẻ thanh nhàn, một khắc đó, ánh mắt hắn có điểm giảo hoạt.

" Bạo. "

Đỗ Toa cả kinh! Phát hiện phía trước Dạ Trầm Uyên đột nhiên xuất hiện hai cái Linh Bạo phù! Linh Bạo phù có tính chất đặc biệt là ẩn thận, mà trước khi hắn nói ra chữ kia, nàng căn bản không biết mình đã trúng chiêu!

Nhưng hiện tại phát hiện ra đã muộn, đòn sát thủ của nàng bị bùa cản phá, mà Dạ Trầm Uyên lại bằng vào thân pháp quỷ dị, vô thanh vô tức xuất hiện ở phía sau nàng, chủy thủ màu đen đặt ở giữa cổ nàng.

Bên tai là tiếng cười sảng khoái của thiếu niên " Vị sư tỷ này, ngươi thua. "

Đỗ Toa há miệng thở dốc, còn không kịp lấy lại tinh thần đã nghe trọng tài hô lên: " Đài thứ chín mươi bảy, Dạ Trầm Uyên thắng! "

" Ba! " Long Tú không cách nào khống chế, bóp nát ly trà bên cạnh!

Nguyên Sơ tỉnh táo lại, nhân lúc mơ hồ vội vàng hỏi: " Tiểu Uyên Uyên thắng đúng không? Ta chỉ biết hắn sẽ không thua, cũng không biết ai xui xẻo trở thành đối thủ của hắn... "

Long Tú nghe vậy, nháy mắt tức giận sôi trào, hận không thể cùng Nguyên Sơ ầm ĩ một trận! Nha đầu chết tiệt này cố ý trào phúng nàng!

Mà Nguyên Sơ nói xong câu này lại ngả người ra ghế ngủ, Vạn Kì Thính Phong bất đắc dĩ nhìn tiểu nha đầu, vóc dáng nàng nhỏ bé, ở trên ghế lớn cuộn lại thành một cục, nhưng tính tình lại cực kì không tốt, nói chuyện không tức chết người không đền mạng.

" Được rồi.... " Hắn nhìn Long Tú, trong mắt là không đồng ý " Tiểu Sơ là đứa bé nhỏ tuổi nhất của Vạn Kiếm tông ta, ngươi không thể nhường nàng sao? "

Long Tú ủy khuất, hốc mắt đỏ ửng, vốn có thể nhẫn, nhưng mà lần này tuyệt đối không thể nhịn nữa!

" Các ngươi cứ sủng nàng ta đi! " Nói xong liền phẩy tay áo rời đi, các Phong chủ khác nhìn nhau, ánh mắt đều hiện lên bất đắc dĩ, mà Nguyên Sơ đang ngủ khóe miệng khẽ nhếch lên, tựa hồ mơ đẹp.

Ban đêm.

Trải qua một ngày tỉ thí, mọi người đều thấy mệt, nhưng tinh thần lại sảng khoái. Vì chuẩn bị ứng đối với những trận chiến ngày mai nên Dạ Trầm Uyên không nghỉ ngơi, ở dưới ánh trăng tuyệt đẹp luyện tập kiếm pháp, nhưng tâm lại không biết trôi về phương nào.

"Tiểu tử, ngươi không chuyên tâm."

Trong thức hải, Lệ lão cười trêu " Thế nào, mới nhận thức chưa được bao lâu, xa một ngày sẽ nhớ? "

" Lệ lão! "

Dạ Trầm Uyên dừng lại, vẻ mặt nghiêm túc: " Nàng là sư phụ của ta, không thể có hành vi vô lễ được! "

Lệ lão hừ một tiếng: " Đều là đám tiểu oa nhi các ngươi suy nghĩ quá nhiều, chỉ cần ngươi tiếp tục thắng sẽ là đồ đệ chính thức của nàng, không có ai tranh với ngươi đâu. "

Dù sao ngoại môn đệ tử đều biết Nguyên Sơ mới sáu tuổi, sẽ không ai muốn bái nàng làm sư phụ.

Dạ Trầm Uyên nhíu mày, đang muốn nói chuyện, chợt nghe thấy tiếng động bất thường.

" Ai?! "

Hắn nói xong, chủy thủ cũng nắm trong tay.Một thân ảnh màu đen từ trong chỗ tối đi ra, là một thiếu niên mười một mười hai tuổi, y vừa đi ra vừa hếch cằm nói:

" Tính cảnh giác không tệ. " Y liếc mắt đánh giá hắn, sau đó lại nhíu mày " Chỉ là tu vi quá kém. "

Dạ Trầm Uyên biết rõ người này, hắn là người duy nhất trong đám đệ tử đạt tới Luyện Khí Đại viên mãn, hơn nữa trong tỉ thí một đối một hôm nay, hắn một chiêu đánh đối thủ bay khỏi đài, là ứng cử viên sáng giá nhất cho hạng nhất.

" Ngươi tới đây làm gì? " Đối phương hừ một tiếng, lạnh lùng ngạo mạn nói: " Chỉ là đi ngang qua đây thôi, nhìn được ngươi có dã tâm với hạng nhất, đáng tiếc có ta ở đây, ngươi không thể đâu. "

Dạ Trầm Uyên mỉm cười, thu chủy thủ về " Lộc tử thùy thủ *, rất nhanh sẽ biết. "

*lộc tử thùy thủ (鹿死谁手): Hươu chết về tay ai, ý chỉ việc ai thắng ai thua.

Dạ Trầm Uyên chuẩn bị quay người rời đi, lại nghe thanh âm từ phía sau của đối phương, cước bộ dừng lại.

" Ta biết ngươi muốn tranh hạng nhất làm gì, bởi vì ba thứ hạng đầu sẽ được chọn sư phụ, mà hạng nhất là người đầu tiên được chọn, nghe nói năm nay Chưởng môn ngoại lệ thu một đồ đệ, nói vậy ngươi hẳn hướng về vị trí kia? "

Hắn hơi cong khóe môi, không đáp lại, ai ngờ hắn đi vài bước, đối phương lại nói tiếp.

" Nếu như vậy ngươi không cần coi ta trở thành đối thủ, vì ta không muốn làm đồ đệ chưởng môn, ta tên Vi Sinh Cực, nói không chừng chúng ta có thể trở thành bằng hữu. "

Dạ Trầm Uyên hơi nhăn mày, nghiêng người nhìn đối phương.

Dưới ánh trăng, hắn một thân bạch y trông có vẻ quạnh quẽ, thanh âm cũng lạnh đi vài phần.

" Vậy ngươi muốn bái ai làm sư? "

Không có vòng vo, Vi Sinh Cực cười nói: " Hàn Kiếm Phong Phong chủ, Nguyên Sơ, ta muốn bái nàng làm sư! "

Ba! Giống như có gì đó bị vỡ, một khắc kia, trên người Dạ Trầm Uyên đột nhiên xuất hiện sát khí làm Vi Sinh Cực sửng sốt.

" Làm sao? Chẳng lẽ... ngươi cũng muốn bái nàng làm sư? "

Vi Sinh Cực nói xong, vẻ mặt không tốt nhìn hắn: " Vì cái gì? Ngươi chẳng lẽ không biết Nguyên Sơ mới sáu tuổi? Ngươi phải biết nàng không có khả năng trở thành sư phụ tốt! "

Dạ Trầm Uyên bước tới gần từng bước, vẻ mặt bất hòa, ánh mắt lạnh lùng nguy hiểm.

" Vậy còn ngươi? Vì cái gì muốn

bái nàng làm sư? "

Vi Sinh Cực hừ một tiếng, lãnh khốc nói: " Vạn Kiếm tông có mười sáu Phong, tài nguyên tu luyện của mỗi Phong một năm đều giống nhau, càng nhiều người chia xuống sẽ càng ít, chỉ có Hàn Kiếm Phong trước mắt một đệ tử cũng không có, nếu ta bái nàng làm sư, tất cả tài nguyên đều là của ta! "

" Chậm rồi. "

" Hả? " Vi Sinh Cực sửng sốt nhìn hắn, sau đó không hờn không giận nói " Vậy ngươi nên cầu không rơi vào tay ta, bởi nếu vào rồi, ta tuyệt đối khiến ngươi bị đào thải, ngay cả cơ hội chọn sư phụ cũng không có! "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau