MANH SƯ TẠI THƯỢNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Manh sư tại thượng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Edit: Sênh Mai

Bầu trời không rõ ngày đêm, bụi bay mịt mù.

Nam nhân tuấn mỹ mặc trường bào màu xanh cưỡi kiếm đứng trong gió, lạnh lùng nhìn phía dưới đất đầy những hố lớn nhỏ, sau khi uy lực bay đi hết. Chỉ thấy trong hố lớn nhất là thân ảnh màu đỏ chôn dưới đáy, thắng bại đã rõ.

Một trận chiến này, Dạ Trầm Uyên cũng bị trọng thương, lúc này sắc mặt hắn tái nhợt lại cầm kiếm cười nói:

"Thế nào? Mặc dù lần nào ngươi đều có thể dành trước tiên cơ, nhưng thắng làm vua thua làm giặc, ngươi còn gì để nói!"

Nguyên Sơ còn lại một hơi cuối cùng, gian nan giơ bàn tay, nhìn lên trời dựng thẳng ngón giữa.

"... Dạ Trầm Uyên... Tên khốn nhà ngươi!!! "

“Ngươi…”

Rầm! Dạ Trầm Uyên tức giận cho nàng một chưởng.

Cuối cùng vẫn không địch lại nam chính, cuối cùng vẫn là bia đỡ đạn cho nam chính. Ta tên Nguyên Sơ, bây giờ trong lòng cực kỳ khó chịu! Vô cùng khó chịu!

Bắt ta xuyên vào một tiểu thuyết tu tiên, ta đành chịu! Bắt ta làm bia đỡ đạn cho nam chính, ta cũng đành chịu!

Nhưng rõ ràng ta cố gắng trở nên mạnh mẻ như vậy, vì sao cuối cùng vẫn thua bởi Dạ Trầm Uyên?!

Là pháp bảo ta không đủ trâu? Rõ ràng cũng là Thần Khí! Hay võ lực ta không đủ mạnh? Hiện tại ta so với nam chính còn cao hơn cả một đại cảnh giới! Nhưng dù vậy ta vẫn bị nam chính giết chết, thiết lập thế giới này tuyệt đối có BUG, ta không phục!!!

Nguyên Sơ hai mắt nhắm lại, mang theo mãnh liệt không cam lòng cùng tiếc nuối.

Nhưng ta không biết rằng bản thân mình còn một ngày có thể tỉnh lại...

"Coong —— Coong —— Coong —— "

Tiếng chuông vang lên như có linh lực, truyền khắp mỗi một góc mười vạn núi lớn của Vạn Kiếm Tông, một loạt tiên hạc nghe tiếng mà vẫy cánh, phá tan tầng mây, hướng ánh bình minh phía chân trời bay đi.

Nguyên Sơ trong lòng muốn mắng chửi che hai lỗ tai...

Sao tiếng chuông rách này lại phá rối giấc mộng của ta nữa rồi!!!!

Nhưng ta không phải đã sớm rời xa Vạn Kiếm Tông với lão Cổ môn chủ đó sao? Tại sao còn nghe được tiếng chuông sáng sớm ngàn năm không đổi kia chứ?

Đợi đã!... Vạn Kiếm Tông?

Nguyên Sơ bật dậy từ trên giường, trong nháy mắt đầu co rút một trận đau đớn, thầm rên rỉ một tiếng.

Ta bỗng phát hiện tu vi giảm mất hơn phân nửa, cả cơ thể của ta nữa. Ta trước đây chưa từng yếu ớt như vậy!

Còn nữa! Ta.. Không phải đã chết rồi sao? Tại sao có thể sống lại? Chẳng lẽ trước khi chết chấp niệm của ta quá mạnh mẽ, cho nên ta trọng sinh?

Xem cách bày trí xung quanh, đây rõ ràng là điện Nam Phong nơi ở của ta tại Vạn Kiếm Tông mà...? Nguyên Sơ đè nén khiếp sợ, ở giữa không trung dùng linh lực vẽ một cái kính Nguyên Quang, nhìn chính mình trong gương, trợn tròn mắt!

... Ta bất quá bị nam chính đánh chết, như thế nào còn bị nam chính đánh thành nhỏ lại? Nhìn cánh tay cẳng chân nhỏ bé, nam chính từ bi vẫn chưa hủy diệt? Đây là ta trọng sinh tới lúc nào?!

Lúc này, một tỳ nữ diện mạo thanh tú có vài phần tiên khí cung kính hành lễ về phía ta

"Tôn thượng, ta tới hầu hạ người thay y phục, đại điển khai sơn 10 năm một lần sắp bắt đầu, chưởng môn thỉnh chư vị phong chủ đi trước điện nghị sự!"

Nguyên Sơ nhìn Tiểu Thu, vẻ mặt ngây ngốc. Khốn kiếp! Quả nhiên,hiện tại ta vẫn là Hàn Kiếm Phong phong chủ, vậy lúc này ta mấy tuổi?!

Nguyên Sơ nhìn chằm chằm tiểu tỳ nữ hỏi, "Tiểu... Tiểu Thu à, hiện tại ta bao nhiêu tuổi?"

Tiểu tỳ nữ tên Tiểu Thu được hỏi sửng sốt một chút, đôi mắt mờ mịt nhìn nàng tràn đầy ôn nhu, "Tôn thượng, người sáu tuổi ạ."

Sáu tuổi!

Một đường phi thăng cảnh giới tu tiên gian nan cỡ nào? Từ Luyện Khí, đến Trúc Cơ, đến Kết Đan, rồi đến Nguyên Anh... Người giỏi nhất cũng cần hơn một trăm năm mới có thể miễn cưỡng đạt tới cảnh giới Nguyên Anh

Mà phong chủ của Hàn Kiếm Phong, Vạn Kiếm Tông tương truyền là một nữ đồng Nguyên Anh sáu tuổi, là Nguyên Anh trẻ nhất trong lịch sử tu tiên. Người đó cũng chính là ta, Nguyên Sơ. Về việc vì sao ta sáu tuổi đã là Nguyên Anh…

Năm ấy lúc ta ba tuổi, nương ta dùng cấm thuật chuyển dời năng lực, tiêu hết toàn bộ tu vi cùng sinh mệnh kỳ xuất khiếu của bà ấy, biến ta từ một người bình thường trở thành Nguyên Anh, thế nên sau khi nương mất, ta mới có thể dựa vào tu vi Nguyên Anh, trở thành chủ một núi của Vạn Kiếm Tông.

Nói cách khác, nói cách khác...

"Ha ha ha ha! Ha ha ha!"

Tiếng cười đầy ma quái phát ra từ miệng một tiểu cô nương nằm trên giường tinh xảo truyền tới, Vang vọng khắp núi linh Nam Phong làm chim sợ đến mức một trận bay tán loạn, Tiểu Thu cũng sợ ngây người, tôn thượng đây là thế nào?
Không trách Nguyên Sơ ta kích động như vậy. Năm ta sáu tuổi, Dạ Trầm Uyên mới mười tuổi!

Nhưng Dạ Trầm Uyên không có vận khí tốt như ta. Ta đã là tu vi Nguyên Anh, nhưng bây giờ Dạ Trầm Uyên còn không biết đang ở góc nào Luyện Khí!

Cái này... Hắn chết chắc…! Hê hê…!

Nguyên Sơ càng nghĩ càng đắc ý, bật dậy một cái từ trên giường nhảy xuống đất, cầm lấy kiếm liền hướng ra ngoài cửa!

Nhất định là ông trời đồng tình với cảnh ngộ của ta, cố ý làm ta trở lại lúc nam chính còn nhỏ, làm ta có cơ hội xử lý nam chính, đoạt kỳ ngộ của nam chính, từ nay về sau đi lên đỉnh cao cuộc đời! Chuyện tốt như vậy, một giây ta cũng không đợi được!

Kết quả trong nháy mắt thân ảnh đã xuất hiện ở cửa, tinh thần đang tràn trề thì Tiểu Thu gắt gao kéo lại

Tại sao cảm thấy tôn thượng sau khi tỉnh lại tựa như thay đổi thành một người khác?

Khuôn mặt Tiểu Thu bối rối, lắp bắp hỏi, "Tôn thượng, người muốn đi đâu? Chưởng môn truyền người qua đi nghị sự..."

Lúc này còn nghị sự chuyện gì!

Nguyên Sơ mặc kệ nàng vội vã ngự kiếm mà đi, âm thanh sung sướng từ chân trời truyền tới.

"Ta một tiểu cô nương thì có chuyện gì để nghị sự? Nói cho chưởng môn đại thúc, ta muốn đi cứu vớt thế giới!"

Nói xong, nàng liền biến mất...

Ở nơi khác, chư thiên giới, Triều Tịch Quốc.

Thiên hạ mưa to, trong tiểu viện cũ nát, máu tươi hòa quyện với mưa chảy thành sông, thi thể khắp nơi.

Một đạo kiếm quang chợt lóe, tiểu nam hài ôm vết thương quỳ gối ngã xuống đất, bản thân hiển nhiên đã bị trọng thương!

Một người mặc bạch y cầm kiếm, ánh mắt nhìn tiểu nam hài tràn đầy trào phúng.

"Thật là ngu xuẩn... nếu ta là ngươi, nhìn người đuổi theo đến giết mình, tuyệt đối không quay đầu mà chạy, nhưng ngươi lại ngu xuẩn xông tới cứu người? Bất quá như vậy cũng tốt, ta đỡ phải tìm ngươi khắp nơi. Những người này cũng thật xui xẻo, thu lưu ai không thu? Thu lưu ngươi cái tên sao chổi, xứng đáng bị ta giết chết!"

Tiểu nam hài nghe vậy trong lòng đau xót! Chỉ hận hắn trở về quá muộn, người trong viện này hắn không cứu được ai.

Hắn cắn răng đứng lên... Hai mắt đen như mực chăm chú nhìn đối phương, Thân hình gầy yếu run rẩy trong mưa, nhưng lại tràn đầy phẫn nộ!

"Ngươi giết bọn họ... Ta muốn ngươi —— đền mạng!"

Nghe hắn nói như vậy, Bạch y nhân ha ha cười, "Chỉ bằng ngươi? Ngươi dù có luyện 800 năm nữa cũng không phải đối thủ của ta, ngoan ngoãn chịu chết đi, chủ tử chờ đầu của ngươi đã lâu lắm rồi."

Vừa lúc đó, tiểu nam hài thân hình đứng không vững đột nhiên hai mắt nhíu lại, nghiêng mình về phía trước, dùng một loại bộ pháp quỷ dị như làn khói nhanh chóng tới gần bạch y nhân!

Chỉ nghe một tiếng vang "Rầm" thật lớn, Bạch y nhân dùng bản mệnh pháp bảo ngăn cản, mới nguy hiểm tránh đi một kiếp, nhưng dù vậy, bản mệnh pháp bảo của hắn cũng bị hao tổn, trên vai lưu lại một vết máu thật dài, thiếu chút nữa mất mạng bởi một kích của đối phương!

Chương 2

Edit: Sênh Mai

Bạch y nam nhân thấy thế sợ hãi không thôi, liên tiếp lui về phía sau, trước mắt tiểu tử này mới Luyện Khí tầng thứ tám, ta đã đạt Trúc Cơ hậu kỳ, sao hắn có thể làm ta tổn thương được?!

Sau khi kinh hãi, ánh mắt hắn thay đổi trở nên tàn nhẫn!

"Vốn ta còn muốn phụng chỉ mệnh lệnh chủ tử, tra tấn ngươi nhiều một chút, nhưng nếu ngươi nóng lòng muốn chết như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi!"

Vừa nói trong tay hắn xuất ra một đạo pháp khí màu đen, nháy mắt đem tiểu nam hài giam ở trong,không cho hắn có cơ hội tới gần lần nữa.

Tiểu nam hài không nghĩ đến trong tay đối phương vẫn còn linh khí pháp bảo, liền bị vây khốn, tránh thế nào cũng không có lối thoát!

Đột nhiên vùng đan điền truyền đến cảm giác đau nhức, dần dần, cảm giác đau đớn kia càng ngày càng mãnh liệt, cuối cùng như muốn xé rách thân thể hắn!

Lúc này, trong đầu hắn bỗng có âm thanh già nua "Hỏng rồi! Thứ này đang hút linh lực của ngươi, ngươi sẽ bị nó hút khô mà chết!"

Trong lòng tiểu nam hài cả kinh, liền nghe bạch y nam nhân cười gằn nói, "Mới mười tuổi đã lợi hại như vậy, khó trách chủ tử kiêng kị ngươi, cố ý ban thuởng bảo vật cho ta... Kiếp sau nhớ tìm nơi đầu thai cho tốt, đừng ngăn cản con đường của người khác!"

Hắn nói xong, sờ pháp quyết trong tay, đột nhiên tiểu nam hài ngửa đầu thét lên phát ra một tiếng! Kinh mạch bên trong đan điền bỗng nhiên cuồn cuộn, linh khí như nước chảy ra trong nháy mắt, cuối cùng phun một búng máu!

Một thanh âm khác trong thân thể hắn lo lắng nói, "Không được! Ta hiện tại đã giúp ngươi phá vỡ pháp bảo, tiêu hao quá nhiều linh lực bất quá sẽ rơi vào trạng thái ngủ say, sau này sống hay chết tự ngươi phải dựa vào tạo hóa!"

Nghe vậy tiểu nam hài mở hai mắt ra, trong cơ thể đột nhiên tuôn ra một cổ lực lượng không thuộc về hắn, linh khí thượng bậc vây khốn hắn rung lên sau đó dập nát!

Bạch y nhân đứng gần không tránh khỏi bị phản phệ, hộc máu không ngừng, không dừng lại, tiểu nam hài thoát khỏi vây khốn liền dùng một tia linh lực cuối cùng trong thân thể nói một chữ "Bạo!"

Chỉ nghe “Bịch” một tiếng,trong nháy mắt bạch y nhân văng ra nằm trên đất!

Thì ra thời điểm vừa rồi tiểu nam hài không chỉ chém hắn một đao, còn dán một tờ phù linh bạo lên người hắn, chỉ là trước khi dán phù linh bạo này còn thêm một phù ẩn thân dán phía trên nên bạch y nhân mới không phát hiện được, một chiêu này làm vết thương hắn càng nghiêm trọng, suýt chút nữa đã mất mạng!

Tình trạng tiểu nam hài cũng không khá hơn là bao, sau khi phù linh bạo nổ tung hắn nghe được âm thanh đau đớn từ phía đan điền của bản thân. Hắn... tu vi mất hết!

Kết quả lưỡng bại câu thương, tên Bạch y nhân còn chưa hoàn hồn, đặc biệt bị một kích của tên tiểu tử kia, đánh cho đan điền hắn rách tơi tả, từ cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ trực tiếp rớt xuống Luyện Khí đại viên mãn! Hắn sợ đến mức không dám sử dụng linh lực, sợ đan điền hao tổn muốn nổ tung.

Đối với người tu tiên mà nói tu vi chính là mạng sống của mình, cho nên sau khi Bạch y nhân phát hiện đan điền bị hao tổn không để ý bản thân mình chật vật, xông lại đá tiểu nam hài ngã lăn xuống đất!

Tiểu nam hài muốn phản kích nhưng đan điền bị hủy, không có linh lực, hắn ngay cả Thiên Châu cũng không mở được, chứ đừng nói là muốn dùng đồ vật bên trong, hắn rõ ràng đã biến thành một người phàm!

Tiểu nam hài nhìn tay mình muốn đứng lên lại bị bạch y nam nhân phẫn hận đạp một cước, nhất thời, lại phun một búng máu ra.

Bạch y nhân vừa đạp vừa rống giận!"Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết! Ngươi dám đả thương ta, còn hại ta rớt cảnh giới? Ta muốn ngươi chết không chỗ chôn!" Tên bạch y nhân không sử dụng linh lực nhưng khí lực vẫn lớn so với người bình thường, tiểu nam hài bị hắn đạp vào trong vũng bùn, cả thân thể ngâm mình trong nước bùn, thân thể đau tựa như không còn là của mình nữa

Tiểu nam hài cắn răng không nói một tiếng, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm mấy cỗ thi thể cách đó không xa, ngón tay từ từ siết chặt thành nắm đấm...

Hắn bị gia tộc đuổi đi, nhờ những người này thu lưu hắn mới có thể sống, mới không bệnh chết ngoài đường, hắn còn chưa kịp báo đáp thì những người này lại vì hắn mà chết... Mà hắn, dùng hết sức lực cũng không thể báo thù ngược lại đan điền còn bị hủy, biến thành phế nhân!

Đáng hận! Nếu ta có thể sống sót thì những kẻ bắt nạt ta, ức hiếp ta, đả thương ta… Ta sẽ không tha cho một ai!

Bạch y nhân điên cuồng đạp tiểu nam hài thì gắt một phát rút ra trường kiếm chỉa thẳng nhắm cổ, ngoan độc nói.

"Nếu có thể, ta nhất định sẽ đâm ngươi từng nhát từng nhát thành xác khô cho hả giận! Giết ngươi thế này thì dễ dàng cho ngươi quá, mau cám ơn ta đi!”

Tiểu nam hài gian nan ngẩng đầu nhìn thanh trường kiếm hàn quang bức người, hướng thẳng về phía hắn chuẩn bị đâm xuống!

Đồng tử co rút lại, theo bản năng ngừng hô hấp...

Nguyên Sơ kích động cưỡi một đoạn mây bay tới thì thấy cảnh tượng như vậy.

Thật không ngờ Dạ Trầm Uyên sau này phong quang vô hạn, lúc này lại thê thảm như vậy, Bạch y nhân giơ bảo kiếm muốn giết hắn thì nàng bỗng cảm thấy nổi giận!

Cho dù Dạ Trầm Uyên muốn chết thì cũng chỉ có thể chết trong tay đại BOSS ta, tiểu lâu la từ đâu đến, lại dám tranh đầu người với ta?! Ngươi là cái thá gì?!
Vì vậy nàng không suy nghĩ, đầu ngón tay liền xuất ra một đạo linh quang.

Bạch y nhân chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, mũi kiếm đang đâm về phía tiểu nam hài càng ngày càng gần,hung quang trong mắt của hắn dữ tợn liền tối sầm. Bỗng.. ngưng bặt ——

Chỉ nghe một tiếng "Keng ——", thanh kiếm trong tay Bạch y nhân rơi xuống! Mưa làm nhòe đi tầm nhìn, Dạ Trầm Uyên nghe được tiếng thi thể ngã xuống đất... Không khỏi nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Vậy mà ta vẫn còn sống sót, có cao nhân đã cứu ta.

...

Một lát sau, Dạ Trầm Uyên khó khăn cắn răng từ trong nước bùn đứng lên, hướng Nguyên Sơ đang đứng quỳ xuống!

"Vãn bối Dạ Trầm Uyên. Đa tạ tôn giả... Ra tay cứu giúp!"

Cho dù người đã tu tiên, cũng tuyệt đối không thể nhịn được nỗi đau đan điền bị hủy, càng không thể bình tĩnh lại ngay lập tức. Ý chí kiên cường bất khuất này, thật không hổ là nam chính!

Nguyên Sơ trầm mặc nhìn hắn thật lâu, lúc này nàng liếc mắt qua liền biết Dạ Trầm Uyên đã là một phế nhân. Không ngờ nam chính còn có lúc yếu ớt và thảm như vậy.

Trong sách viết quá khứ đối với hắn chỉ là khoảng thời gian ít ỏi, cho nên lúc đến đây ta không ngờ lại gặp cảnh lúc nam chính bị đuổi giết, hơn nữa còn cứu hắn...

Nhưng nghĩ đến mục đích của mình, Nguyên Sơ giật mình, ẩn sau đụn mây đen, dùng âm thanh già nua nói.

"... Tiểu tử, ta không phải tới cứu ngươi, ta biết trên người ngươi có bảo vật. Ta... muốn có nó!"

Dạ Trầm Uyên kinh hãi! Hắn không nghĩ đến, vị tôn giả này lại là… Nguyên Anh! Chẳng lẽ, hôm nay chính là ngày tàn của hắn?

Thấy Dạ Trầm Uyên nửa ngày không nói, trong lòng Nguyên Sơ cảm thấy khó chịu, kiếp trước vì điều này ta đã cố gắng cả đời! Không thể từ bỏ như thế được!

"Thiên Châu trong cơ thể ngươi đã nhận chủ, chỉ có giết ngươi thì nó mới thuộc về ta, cho nên trước khi chết, ngươi còn gì muốn nói không?!"

Dạ Trầm Uyên nghe vậy đột nhiên nở nụ cười...

Hắn chậm rãi đứng dậy, mặc cho cả người đầy vết thương đang chảy máu.

Nếu không thoát được, hắn cần gì phải cầu xin người khác?

"Ta... Không lời nào để nói… Ngươi muốn giết thì giết đi!"

Chương 3

Edit: Sênh Mai

Nếu hắn còn có một tia khí lực sẽ không ngồi chờ chết, bất quá bây giờ... Hắn đột nhiên trầm tĩnh lại, mở mắt ra nhìn thẳng vào đụn mây đen trên không, nở nụ cười.

"Ngươi muốn giết thì giết đi."

Nguyên Sơ cảm thấy tim mình run lên, nhìn hắn cười ánh mắt thoáng do dự...Chất chứa bao nhiêu thống khổ, bao nhiêu hận thù mới có thể làm một đứa trẻ mười tuổi lộ ra nụ cười như vậy?

Nàng chớp mắt do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết tâm!

"Vậy thì ta đành xin lỗi!"

Nói xong, một thanh hàn băng kiếm từ đụn mây đen xé gió lao tới, nhắm thẳng đến cổ Dạ Trầm Uyên! Dạ Trầm Uyên không một chút sợ hãi, ánh mắt thản nhiên nhìn thanh kiếm mang theo sát khí bay đến.

Mưa từng giọt trên mặt hắn trượt xuống, Già Thiên Ích ngày mây đen dông tố, Dạ Trầm Uyên đứng giữa đống thi thể, tựa như một thanh Thần Khí vỡ nát, cho dù người dính đầy bùn đất cũng không làm giảm đi sự ngông nghênh của hắn.

Nguyên Sơ rất rõ ràng, Dạ Trầm Uyên đã sức cùng lực kiệt, nói cách khác, chỉ cần giết hắn lúc này thì về sau sẽ không còn một nam nhân nào làm chấn động thiên hạ, không một ai biết hắn vì sao lại chết không rõ nguyên nhân trong ngày mưa lớn.

Kiếm phong mang theo sát khí cuồn cuộn, nhắm ngay chỗ trí mạng Dạ Trầm Uyên, mũi kiếm cách cổ hắn vài cm, chuôi kiếm đột nhiên ngừng lại.

Kiếm khí đâm rách da, một tia máu tươi từ trên cổ tiểu nam hài chảy xuống, hắn cũng không để ý vết thương mà ngạc nhiên nhìn lên không trung, không hiểu tại sao đối phương đột nhiên lại dừng tay.

Hắn biết rõ sự lợi hại của Thiên Châu, đừng nói Nguyên Anh, Đại Thừa tu sĩ cũng khó mà ngăn được sự hấp dẫn, nếu như đối phương biết sự tồn tại của Thiên Châu, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn.

Nội tâm Nguyên Sơ đấu tranh kịch liệt!

Nàng không biết tại sao mình dừng lại, đôi mắt đen láy tiểu nam hài nhìn thật sâu về phía mình, nàng nhắm mắt lại, cắn răng ngự kiếm lần nữa đâm vào!

Giết hắn, chiếm Thiên Châu trước, đây không phải là điều nàng vẫn muốn làm sao?

Hàn băng kiếm mang theo sát khí rốt cuộc đâm vào cổ, máu tươi tuôn ra trong nháy mắt, kiếm phong ở nơi này khẩu pháp lại dừng!

Dạ Trầm Uyên thét lớn một tiếng, từ cổ hắn chảy xuống nhiều máu hơn... Chỉ cần đâm vào một chút nữa, hắn sẽ chết!

Tim không tự chủ được đập nhanh hơn, tử vong cận kề hành hạ thần kinh của hắn, làm cho hắn không khỏi thở gấp, muốn động cũng không dám động đậy.

Hắn có thể cảm giác được chủ nhân của thanh kiếm đang do dự! Người đó đang do dự cái gì? Hắn bây giờ đã không có năng lực phản kháng mà trên người lại mang báu vật, vì sao người đó còn do dự chứ?

Một giây sau, bảo kiếm đột nhiên rút ra bay cách đó vài mét, cuối cùng mạnh mẽ cắm vào tường! Chỉ nghe vang một tiếng “ Ầm —“, mảng tường đều sập, thật giống như người nào đó đang buồn bực phát tiết!

Dạ Trầm Uyên che cổ của mình, miễn cưỡng đứng thẳng, trên cổ vẫn đang đổ máu, chứng minh việc vừa mới trải qua không phải là ảo giác, hắn suýt nữa chết ở nơi này ngay cả mặt mũi Nguyên Anh tôn giả như thế nào cũng không biết! Nguyên Sơ tự nói với mình: Ta tuyệt — đối — không có mềm lòng!

Ta chỉ là muốn, chỉ là muốn... Tuy rằng biết Dạ Trầm Uyên có được kỳ ngộ ở đâu, nhưng muốn có kỳ ngộ thì chỉ có hắn mới mở được.

Vừa nghĩ đến sau khi giết hắn, ta sẽ bỏ lỡ rất nhiều kỳ ngộ, liền đau lòng khó chịu!

Hơn nữa, vạn nhất ta giết Dạ Trầm Uyên, kết quả lại nhảy ra một tên Lý Trầm Uyên, Trương Trầm Uyên muốn đoạt với ta thì sao? Một khi đã như vậy, không bằng ngay từ đầu ta tha cho hắn một mạng... sau đó, cùng nam chính hợp tác, vậy thì tiện cả đôi đường.

Tâm tình phức tạp cùng khẩn trương làm Nguyên Sơ phập phồng, cuối cùng giọng điệu thất bại xen lẫn bất lực lên tiếng.

"... Haizz...! Chúng ta.. bắt tay giảng hòa đi..!"

Dạ Trầm Uyên nhíu mày, không rõ vị này tôn giả đến cùng muốn làm cái gì, nàng không giết hắn để đoạt bảo vật sao?

Nguyên Sơ thấy hắn không nói lời nào, hai má phồng lên, không cam tâm tình nguyện nói.

"...Những chuyện trước kia chúng ta bỏ qua! Hừ! Ta đại nhân đại lượng, quyết định bỏ qua cho ngươi đấy! Ta hỏi này, ngươi... Muốn làm đồ đệ của ta hay không?"

Nhận đồ đệ?!

Dạ Trầm Uyên không hề nghĩ đến Nguyên Anh tôn giả nguyện ý nhận hắn làm đồ đệ!
Nhưng là vì cái gì, người này trước không phải còn muốn giết hắn đoạt bảo vật sao? Hắn đề phòng, ôm cổ nghẹn họng hỏi, "Vì cái gì?"

Nguyên Sơ thu hồi kiếm của mình, giận dữ nói.

"Bị khí thế bá vương của ngươi thuyết phục không được sao?! Nói mau, ngươi có đồng ý hay không, nếu đồng ý thì quỳ xuống bái sư đi! Trước khi ngươi trở nên lợi hại ta sẽ che chở cho ngươi, sau khi ngươi lợi hại rồi thì bảo vệ ta, phát hiện bảo vật chia bảy ba... Nếu ngươi không đồng ý... Ta sẽ giết ngươi! Ta nghiêm túc đấy!"

Dạ Trầm Uyên cả người đều buông lỏng xuống, tự nhiên thở dài bật cười, hiện tại đan điền hắn bị hủy, không có tiền đồ, mà đối phương đã là Nguyên Anh tôn sư, hắn làm sao có một ngày bảo vệ được người. Cho dù có, đến lúc đó nàng cũng sẽ không cần đến hắn.

Cho nên... Đây là một lão ngoan đồng? Cũng không biết tại sao, rõ ràng đối phương trước đó muốn giết hắn, còn biết bí mật lớn nhất của hắn, nhưng hắn một chút cũng không cảm thấy sợ mà ngược lại... Có cảm giác thân thiết lạ lùng.

Nhưng hắn cự tuyệt.

"... Được tôn giả coi trọng." Hắn che yết hầu gian nan nói, "Nhưng, ta đã là phế nhân, sợ rằng... Không thể trở thành đồ đệ của người."

Nguyên Sơ lúc này mới nhớ tới tu vi nam chính hoàn toàn bị phế, như vậy ngay cả cửa Linh Sơn nửa bước cũng không vào được nói chi là làm đệ tử của nàng.

Nguyên Sơ mày nhíu lại nhưng rất nhanh giãn ra!

Sợ cái gì? Dạ Trầm Uyên chính là nam chính mà! Đan điền hắn bị hủy một trăm lần cũng có cách khôi phục!?

Cho nên nàng không sợ chút nào, trực tiếp hỏi.

"Không phải chỉ là một đan điền nhỏ nhoi sao? Ngươi nói cho ta biết ngươi cần gì, bất kể là thứ gì ta cũng sẽ tìm cho ngươi!"

Nam chính học thức uyên bác, hỏi hắn là chuẩn không cần chỉnh!

Dạ Trầm Uyên lắc đầu cười khổ, "Dược liệu để chữa trị đan điền... đều là thiên tài địa bảo hiếm có..."

"Thiên tài địa bảo, vậy thì đơn giản!" Nguyên Sơ cắt ngang lời hắn, vỗ ngực cam đoan, "Ta biết rất nhiều nơi có thiên tài địa bảo! Ngươi nói đi, muốn bái sư hay không?!”

Dạ Trầm Uyên nghe vậy, trong lòng khiếp sợ! Thiên tài địa bảo đều là trân bảo thế gian hiếm có khó tìm, cho dù là Nguyên Anh cũng chưa chắc đã có nhiều nên càng quý trọng, nhưng người này lại tự tin như thế, lẽ nào có âm mưu gì?

Trong một lút, Dạ Trầm Uyên suy nghĩ rất nhiều, nhưng cuối cùng, lại cười khổ một tiếng.

Ma chướng rồi! Nay hắn chỉ là một tên phế nhân, đối phương biết rõ Thiên Châu thần khí có trên người hắn cũng không giết hắn đoạt bảo, hắn còn suy nghĩ cái gì chứ?

"Đồ đệ, bái kiến sư phụ!"

Chương 4

Edit: Sênh Mai

Không ngờ lại có thể nhìn thấy Dạ Trầm Uyên quỳ trước mặt ta... Thật là sảng khoái! Sau này ta chính là sư phụ của nam chính?Vậy ta có thể tự do tung hoành ở thế giới này sao?!

Trong lòng thông suốt sáng tỏ, Nguyên Sơ vung tay lên, một luồng ánh sáng nhu hòa phá tan u ám dừng trên người Dạ Trầm Uyên, mưa cũng tạnh dần, Dạ Trầm Uyên cảm giác miệng vết thương cả người đều nhanh chóng khép lại, vùng đan điền đang đau nhức cũng trở nên dễ chịu.

Hắn ngẩng đầu, phát hiện mây đen trên đỉnh đầu như thủy triều rút đi, khoảng cách dương quang theo tầng mây rơi xuống dưới, một màn này, so với tiên cảnh trong tưởng tượng còn đẹp hơn một vạn lần, bất giác cũng có chút ngây ngốc.

Nhưng hắn không nghĩ đến lúc mây đen tản ra thì bóng người mặc trường bào kim sắc, một tiểu nữ khả ái như ngọc xuất hiện trước mặt!

Dương quang dừng trên trường bào của nàng, biến thành hoa văn biến mất tại góc áo, nhìn qua cả người nàng tựa như đang phát sáng, Dạ Trầm Uyên thề, hắn... chưa từng thấy một nữ hài xinh đẹp đáng yêu như vậy, nho nhỏ, thật giống như được làm bằng sứ.

Hắn giật mình khiếp sợ phục hồi tinh thần! Chẳng lẽ người vừa rồi cùng hắn nói chuyện lại là tiểu cô nương này?!

Bất quá nghĩ đến Nguyên Anh tôn giả có thể tái tạo cơ thể, xem ra hắn thật sự gặp phải một lão ngoan đồng, vị tôn giả này đúng là đặc biệt, lại tái tạo mình thành bộ dạng trẻ con.

Nguyên Sơ thấy hắn nhìn bản thân mình chấn kinh một chút liền bình tĩnh, không khỏi âm thầm gật đầu.

Không hổ là nam chính, tố chất tâm lý quả nhiên cường đại, thấy nàng nhỏ như vậy, cũng không thất thố!

Nàng vừa cao hứng, bay giữa không trung chậm rãi đáp xuống, nhìn tiểu cô nương càng ngày càng gần, Dạ Trầm Uyên quay mắt đi, có chút không dám nhìn nàng.

Nhìn bộ dáng của hắn bây giờ Nguyên Sơ càng thấy vừa lòng!

Nàng khôi phục thanh âm của mình, giọng nói trong trẻo dứt khoát

"Sau này ngươi chính là đệ tử của ta! Bây giờ ta sẽ dẫn ngươi đi đến nơi có thiên tài địa bảo để chữa trị đan điền, bất quá chúng ta phải tranh thủ thời gian bởi vì qua mấy ngày nữa chính là đại điển khai sơn tông môn chúng ta, đến lúc đó ngươi cũng phải tham gia so tài với các đệ tử nhập môn. Chỉ là, dù thành tích của ngươi thế nào thì ta cũng sẽ thu nhận ngươi! Ngươi chính là đệ tử duy nhất của ta, cũng là đệ tử bế môn của ta!"

Dạ Trầm Uyên trong lòng chấn động, hắn không nghĩ đến hắn là đệ tử duy nhất của ngài, hơn nữa còn là đệ tử bế môn, thu nhận hắn sẽ không thu nhận người khác.

Không ngờ ngài ấy lại xem trọng ta đến thế? Vạn nhất không tìm thấy bảo vật, nếu nội đan của ta không thể khôi phục, thì ngài ấy sẽ không hối hận chứ?

Dạ Trầm Uyên kích động, cúi đầu nghiêm túc hành lễ.

"Đệ tử, tạ ơn sư phụ xem trọng! Chỉ là trước khi theo sư phụ rời đi, đệ tử muốn…an táng người thân trước."

Nhìn thi thể lạnh băng xung quanh, Nguyên Sơ nghĩ nghĩ một lúc, gật gật đầu. "Được."

Dạ Trầm Uyên đem những thi thể tập trung lại, chuẩn bị an táng sau núi.

Bởi vì không thể dùng linh lực, pháp khí cũng thành sắt vụn, Nguyên Sơ nhìn Dạ Trầm Uyên dùng xẻng đào đất, hơn nữa hắn từ chối nàng hỗ trợ, nàng đành phải đứng một bên nhìn.

Nguyên Sơ vừa nhìn những kia thi thể một chút, vừa nhìn về phía Dạ Trầm Uyên.

Trong sách nói Dạ Trầm Uyên là một người dù Thái Sơn có sụp đổ thì sắc mặt cũng không đổi, một thân chính khí, nội tâm kiên định, gặp người khác cũng đạm mạc cười khách khí.

Nguyên Sơ cảm thấy hắn nói không chừng là tên cơ mặt bị liệt, không thì làm sao nhìn thấy mẫu thân chết thảm trước mặt mình lại không khóc không buồn, bình tĩnh, ý chí kiên định muốn báo thù?

Bây giờ mới biết... Hắn có thể bình tĩnh, là bởi vì từ nhỏ hắn đã trải những đau khổ mà người bình thường không thể biết được, mà trong sách chỉ có vài ba dòng khái quát

Chẳng hạn như Dạ Trầm Uyên rõ ràng là con tộc trưởng, ở trong tộc đến mức ngay cả hạ nhân cũng không bằng, có thể lớn lên thuận lợi,đều dựa vào sự quan tâm của một người cô cô mới không chết sớm.

Kết quả người cô cô đó bị giết chết, hắn cũng bị đuổi ra khỏi tông môn suýt nữa bệnh chết đầu đường, nếu không phải ngoài ý muốn kích hoạt được Thiên Châu thần khí, hắn đã sớm chết vài lần, cho nên hiện tại, dù đan điền bị hủy, hắn cũng bình tĩnh đối mặt bởi vì hắn đã không còn sợ bất cứ khó khăn nào.

Nhưng bây giờ hắn còn chưa trưởng thành, cho nên chưa che đậy cảm xúc hoàn mỹ như vậy.
Nguyên Sơ nhìn hắn lúc này hai mắt đỏ bừng, lại cố gắng nhẫn nhịn. Nhìn hắn chầm chậm quật thổ, cho dù hai tay huyết nhục mơ hồ cũng không nói một tiếng. Nàng nâng má, với việc không giết hắn có tia tiếc nuối cuối cùng cũng tan thành mây khói.

Quả nhiên, đời trước ta không nên tức giận gấp gáp xử lý nam chính làm nhân vật BOSS phản diện, mà nên cùng nam chính làm huynh đệ! Tóm lại con người hắn rất hào phóng, các tiểu đệ theo hắn đều sống rất khá, hơn nữa nhìn kỹ một chút, cũng không đáng ghét lắm...

Rốt cuộc, Dạ Trầm Uyên đào mộ địa xong, đem mười mấy thi thể toàn thân bê bết máu, nhẹ nhàng đặt bên trong mộ huyệt.

Cuối cùng lấp đất xong xuôi, dùng máu của mình viết mộ bia.

Trương bá bá, Văn cô cô, Hiểu Vân tỷ, Thiên Thành thúc thúc... Thực xin lỗi, là ta liên lụy các ngươi!

Một giọt lệ từ khóe mắt tiểu nam hài trong lúc dập đầu rơi xuống đất, nhanh đến mức tựa như chưa từng xảy ra.

Ta nhất định sẽ báo thù cho mọi người! Nợ máu trả bằng máu, thay ta an ủi vong linh mọi người trên trời!

Mọi người xin hãy yên tâm, ta sẽ chiếu cố chính mình thật tốt, từ nay về sau, ta đã có nơi dựa dẫm, bởi vì, ta có sư phụ!

Sau lễ ba quỳ chín lạy, tâm tình của hắn hiển nhiên khôi phục rất nhiều, đối mặt Nguyên Sơ, còn nhếch nhếch khóe miệng.

"Sư phụ, cám ơn người, làm phiền người rồi."

Nguyên Sơ nhìn kia mộ địa một chút, từ trên cây nhảy xuống, vỗ vỗ bờ vai của hắn.

"Tiểu Uyên Uyên à, con người sinh ly tử biệt, mặc dù chúng ta là người tu đạo, cũng không thể tránh khỏi. Nhưng ta hi vọng sự đau buồn, có thể trở thành động lực ngươi bước tiếp, nhớ kỹ, chỉ có linh hồn trải qua cay đắng cực khổ, trên con đường tu luyện mới có khả năng càng cao, mà ta, rất xem trọng ngươi đó!"

Dạ Trầm Uyên nghe vậy có chút cảm động nhìn nàng, mặc dù đối với xưng hô "Tiểu Uyên Uyên" có chút... Nhưng trong giọng nói tự nhiên của nàng toát ra cảm giác thân mật,hắn sững sờ sau đó cúi đầu cung kính nói.

"Đệ tử, tạ sư phụ dạy bảo!"

Nguyên Sơ gật gật đầu, biểu tình trẻ nhỏ dễ dạy, vung tay lên, pháp khí xuất hiện mang theo đệ tử bay đi

"Được rồi, tiếp theo, ta sẽ dẫn ngươi đi chữa trị đan điền! Giữ chặt đấy!"

Tu luyện thành tiên, trừ ta ra còn ai? Một ngày nào đó, tu thành đại đạo, để thế gian này gông xiềng cũng không trói buộc được ta!

Chương 5

Edit: Sênh Mai

Cần thiên tài địa bảo để chữa trị nội đan?

Việc này đối với nhiều người mà nói rất khó, nhưng là đối với nàng mà nói thì... Nguyên Sơ mỉm cười, nghĩ tới một nơi, trực tiếp bay qua!

Dọc theo đường đi, Chư Thiên Giới náo nhiệt, không ít tu sĩ đi lại, làm tầm mắt Dạ Trầm Uyên mở rộng không ít!

Tuy hắn đọc rất nhiều sách, nhưng đọc sách và tận mắt thấy có ít khác nhau!

Ở chung vài ngày, Nguyên Sơ đã có thể bình tĩnh đối mặt Dạ Trầm Uyên, nghĩ lại thật sự là thần kỳ, đời trước nàng là đại BOSS tranh đoạt cùng Dạ Trầm Uyên gì đó! Đời này trở thành sư phụ của hắn... Cho nên nói thì dễ, quan trọng vẫn là lựa chọn!

Nàng vẫy vẫy tay, "Tiểu Uyên Uyên, vi sư muốn dẫn ngươi đi một nơi có chút nguy hiểm, ngươi hiện tại không có tu vi, đến đó nhất định phải theo sát ta!"

Dạ Trầm Uyên há miệng thở dốc, vẫn quyết định bỏ qua cách xưng hô của nàng, hơn nữa hắn cảm thấy, nơi có thiên tài địa bảo làm sao có khả năng dễ tìm như vậy, nhưng thấy lời thề son sắt của nàng, hắn chỉ có thể nghiêm túc phụ họa, "Sư phụ, đệ tử đã biết."

Nói xong, trên mặt mỉm cười dịu dàng.

Nguyên Sơ gật gật đầu, Dạ Trầm Uyên chịu nhiều đả kích như vậy còn có thể duy trì nụ cười, điều này không tồi.

Hơn nữa là... Nam chính nha! Trong sách viết dài đến 2000 chữ miêu tả bề ngoài hắn không phải ngoa đâu! Mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng dáng người yêu nghiệt, hai ngày nay được ta nuôi mập mạp, càng thêm tuấn tú mê người, cười thôi cũng làm người khác như được tắm gió xuân.

Thấy Nguyên Sơ nhìn mình chằm chằm, Dạ Trầm Uyên vội vàng thành thạo đưa xiên thịt linh súc trong tay đã nướng xong cho nàng...

Hai người đang nướng thịt bằng thượng phẩm tiên khí —— Thiên Phương, trước nay chưa từng có mà lúc trước nương đưa cho nàng!

Nếu để cho tên cổ lỗ sĩ Vạn Kiếm Tông kia biết được, sẽ dùng nước miếng dìm chết nàng!

Nhưng Nguyên Sơ mặc kệ! Nàng tủm tỉm cười nhìn Dạ Trầm Uyên nhận lấy xâu thịt trong tay hắn, cắn một miếng, khuôn mặt mang theo vẻ say mê!

Nam chính quả nhiên là nam chính, đúng là một nam nhân hoàn mỹ ở thế giới này, đến nướng thịt cũng có thể ngon như vậy!

Thấy Nguyên Sơ ăn vui vẻ, Dạ Trầm Uyên không khỏi cũng lộ ra nụ cười, hắn phát hiện, vị sư phụ này của mình tính cách không chỉ giống tiểu hài tử, mà hành vi cũng giống y chang, nhìn bộ dáng nàng vừa ăn vừa khen không ngớt lời, hắn hoảng hốt có cảm giảm sư phụ hắn là nữ hài tử, vì vậy đôi khi quên mất lễ nghi tôn ti nên có.

"Sư phụ, người còn chưa cho ta biết, tông môn của người là nơi nào."

Nghe Dạ Trầm Uyên nhắc nhở như vậy, Nguyên Sơ mới vỗ trán một cái, bởi vì một tay đầy mỡ dính trên trán bóng lưỡng, lúc nàng đang chuẩn bị đọc thanh tẩy thuật, Dạ Trầm Uyên dùng khăn chạm vào trán nàng. Hai người đều sửng sốt.

Nguyên Sơ cảm thấy mất mặt! Nàng lớn như vậy, lại còn bị một đứa bé chiếu cố.

Dạ Trầm Uyên thì có chút khẩn trương, sư phụ... Sẽ không trách hắn vượt phép tắc chứ? Sao tự nhiên hắn cứ như thuận tay vậy?

Không ngờ Nguyên Sơ sửng sốt một chút, liền quăng việc đó qua đầu, " Nơi tông môn của ta ở rất lợi hại! Vạn Kiếm Tông đứng đầu thập đại tiên tông, từng nghe qua chưa?"

Dạ Trầm Uyên đè nén sự khẩn trương trong lòng, trên mặt giả vờ trấn định tiếp tục lau trán cho Nguyên Sơ, vừa nói, "Nghe qua, nhưng..."

Nhưng Vạn Kiếm Tông có tiếng nghiêm minh và kỷ luật, cẩn thận tỉ mỉ, sao có thể dưỡng ra một vị sư phụ tôn giả linh động hoạt bát như vậy?

Khoảng cách gần gũi, ngay cả bả vai đều với không tới Nguyên Sơ gầy gầy nhìn thật đáng thương, dường như hắn còn có thể ngửi được mùi hương trên người Nguyên Sơ! Một Nguyên Anh lão quái nhân có thể nhào nặn tái tạo thân thể thành như vậy được sao?

Trong lòng Dạ Trầm Uyên hốt hoảng, sau khi vội vội vàng vàng lau chùi, lùi sang một bên.

Đương nhiên Nguyên Sơ không phát hiện sự bất thường của hắn.

"Nhưng cái gì?" Nàng bỡn cợt cười nói, tiếp lời hắn mà nói, "Nhưng nghe nói Vạn Kiếm Tông mỗi một người đều tu luyện điên cuồng cũng như phải cấm dục, không ngờ lại xuất hiện một nhân tài như ta ư?”

Dạ Trầm Uyên nhịn không được cười, chẳng biết tại sao, theo sư phụ một thời gian, tâm tình hắn luôn luôn cảm thấy vui vẻ, ngay cả lúc cười, cũng là phát ra từ nội tâm. Hắn nghiêm túc nói, "Đúng vậy, không nghĩ tới trong Vạn Kiếm Tông, còn có nhân vật như sư phụ, quả thật là ngọa hổ tàng long!"

Nguyên Sơ nghe xong đắc ý, hai mắt phát sáng!

"Ta nói cho ngươi nghe! Tông môn chúng ta... rất biến thái! Tu tiên không phải là tùy tâm sở dục sao? Nhưng mỗi ngày Vạn Kiếm Tông đều vang lên tiếng Thần Chuông mộ cổ vì để đốc thúc đệ tử tu luyện không được lười biếng. Hơn nữa những người đệ tử đó, người nào cũng mặc quần áo giống nhau, đeo kiếm giống nhau, ngay cả biểu tình trên mặt cũng cùng một dạng! Thật đáng sợ!"

Nguyên Sơ ớn lạnh một hồi, đối với đám đệ tử ai ai cũng như nhau kia không thích cho lắm.

Bất quá, nàng lại vỗ vai Dạ Trầm Uyên, kiêu ngạo nói.

"Tuy rằng Vạn Kiếm Tông thật đáng sợ, nhưng tốt xấu cũng là tiên môn đứng đầu! So với cái gì Thiên Đạo tông tốt hơn nhiều! Hơn nữa ngươi đi theo ta, cũng không cần phải bắt chước bộ dạng như những đệ tử đó, có ta ở đây, không ai dám bắt nạt ngươi đâu!"

Nguyên bản nam chính bái sư ở Thiên Đạo tông môn, nhưng sau này, hắn diệt môn Thiên Đạo tông.

Dạ Trầm Uyên vừa nghe liền biết địa vị Nguyên Sơ ở Vạn Kiếm Tông không thấp, cung kính nói, "Đa tạ sư phụ che chở."

"Ai nha! Đừng khách sao như vậy!" Nguyên Sơ chịu không nổi bộ dạng nghiêm trang của hắn, dùng cánh tay nhỏ bé cố sức quàng lấy bờ vai của hắn, khí phách hăng hái nói!

"Ngươi về sau chắn chắc sẽ có thành tựu lớn, nhưng tính cách ngươi có điểm quá nội liễm, không được, ngươi về sau theo ta học nhiều một chút, uống rượu hào sảng, ăn thịt lớn tiếng! Tùy ý làm bậy, đây mới là nhân sinh!"

Nói xong đem xiên thịt đưa tới miệng hắn.

Dạ Trầm Uyên dở khóc dở cười, nhìn hai mắt nàng thần thái lay động, hắn không tự chủ được cúi đầu xuống cắn một cái, mùi thịt vương trên đầu lưỡi như muốn nổ tung, miệng nhấm nháp, trong lòng lại mang theo ti tỉ vị ngọt?

Nguyên Sơ nhìn tướng ăn của hắn nhã nhặn, rốt cuộc đầu hàng, xem ra ta muốn dạy cần thời gian rất dài!

Cứ như vậy hi hi ha ha qua vài ngày, thuyền Thiên Phương cuối cùng đã tới một hải vực, hải vực này là biển nằm ngoài biên giới của Chư Thiên,rộng khắp trên biển là vô số lốc xoáy bạo phong, một khi đi vào trong đó, kẻ nào tu vi dưới Nguyên Anh xác định chết chắc!

Lúc này hai người họ đứng một chỗ bên trên lốc xoáy, xung quanh tất cả nước biển bị lốc xoáy xoay chuyển, thuyền Thiên Phương bên ngoài, càng là một mảnh bao phủ sấm sét tia chớp.

Nhưng Dạ Trầm Uyên một chút cũng không sợ, hắn hỏi Nguyên Sơ, "Sư phụ, phía dưới chính là nơi chúng ta đang tìm sao?"

Dạ Trầm Uyên nhíu nhíu mày, hắn nhớ tới trong Thiên Châu kỳ thật có hai pháp bảo có thể đi qua cơn lốc xoáy này, nhưng hiện tại hắn không mở được Thiên Châu, bất quá có một cái biện pháp có thể mở ra... Chính là chủ nhân Thiên Châu có thể chia sẻ Thiên Châu, nếu hắn lựa chọn cùng sư phụ chia sẻ, sư phụ có thể vận dụng đồ trong Thiên Châu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau