LONG CHI ĐẾ TU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Long chi đế tu - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Bờ suối thâu hương

Nơi phát ra tiếng động là ở con suối, Lăng Thiên Hữu cẩn thận tiếng lại gần, khoảng cách ngày càng gần thì cảnh tượng hiện ra ngoài càng rõ, đập vào mắt Lăng Thiên Hữu là thân thể trần truồng của một nữ tữ, chính là Tiếu Yên Nhiên.

Nàng không mãnh vãi che thân ngồi bên bờ suối, nhẹ phát nước từ suối lên để tẩy rửa cơ thể, ngọc thể của nàng dưới ánh trăng càng thêm lộng lẫy và cao quý, từng giọt nước chảy xuôi từ cổ xuống tới cặp tuyết lê trằng ngần đồ sộ, xuống eo rồi biến mất ở hán nàng.

Máy tóc đen được nàng buối cao sau đầu, lộ ra cái cổ thon thả trắng ngần, bên dưới là bầu vú căng tròn ngạo nhân, so với bình thường càng thêm mê người, có lẽ là do bình thường nàng mặc áo lót, bầu vú bị áo lót đè ép nên không được như bây giờ.

Nhìn xuống bên dưới nữa Lăng Thiên Hữu không khỏi tiếc nuối, ánh trăng không đủ sáng để hắn soi rõ khắp cơ thể Tiếu Yên Nhiên nhưng bao nhiêu đó cũng đã làm Lăng Thiên Hữu dục hỏa công tâm, Tiếu Yên Nhiên y như là tiên nữ hạ phàm đang tắm dưới ánh trăng làm cho hắc long thương bên dưới của Lăng Thiên Hữu đã sớm cương lên một cục, đội lên cái tiểu khố làm hắn khó chịu.

Thấy Tiếu Yên Nhiên tắm đã gần xong Lăng Thiên Hữu xoay người chuẩn bị rời đi, thì lại nghe được một tiếng rên rỉ tiêu hồn, Lăng Thiên Hữu nghẹn họng nhìn trăn trối, Tiếu Yên Nhiên không mặc vào y phục lại ngồi dựa vào một tảng đá, một tay đang kịch liệt xoa nắn nhủ phong, một tay lại đưa xuống bên dưới xoa lấy mép âm đ*o.

Ở vị trí của Tiếu Yên Nhiên bây giờ Lăng Thiên Hữu không thể thấy rõ ràng hết cơ thể nàng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được từng hành động của Tiếu Yên Nhiên.

Một tay nàng đã rời khỏi bầu vú, đưa xuống lỗ âm đ*o, một ngón tay chậm rải xuyên qua hai mép âm đ*o tiến sâu vào trong hoa tâm nàng, tay kia lại đưa lên trêu đùa cái lưỡi của mình, trong cổ họng không ngừng phát ra âm thanh:

“Ư....ư....a....ư....a.......ahhh”

Hình như một ngón tay vẫn chưa thỏa mãn được cơn khát tình của Tiếu Yên Nhiên, nàng chụm hai ngón tay lại, bắt đầu tiến vào lỗ âm đ*o, nàng “ A.....” một tiếng thỏa mãn, toàn thân run rẩy không ngừng, sau một lúc lại bắt đầu thụt ra thụt vào, thân thể không ngừng uốn éo theo mỗi lần nàng thụt vào rút ra.

Lăng Thiên Hữu đã sớm lôi con hắc long thương to tướng của mình ra, mỗi khi tay Tiếu Yên Nhiên thụt vào thụt ra hắn lại ra sức sốc lấy, âm thanh rên rỉ của Tiếu Yên Nhiên càng làm hắn thêm kích thích con hắc long thương trướng to hơn bao giờ hết, theo một tiếng ‘A...A...ah’ thỏa mãn của Tiếu Yên Nhiên con hắc long thương của Lăng Thiên Hữu cũng giật giật bắn tinh xối xả, hắn dựa vào một thân cây thở dốc, nhắm mắt thưởng thức tư vị tiêu hồn vừa rồi.

Một cảm giác bất an truyền đến làm Lăng Thiên Hữu giật mình mở mắt, hắn chết đứng tại chỗ, trước mặt hắn là Tiếu Yên Nhiên nàng xuất hiện lúc nào hắn cũng không biết, trên người chỉ khoác một kiện áo tơ, mỉm cười nhìn Lăng Thiên Hữu, Lăng Thiên Hữu lúng túng kêu lên:

“Bá mẫu...ngươi khỏe?”

Vừa thốt ra xong Lăng Thiên Hữu lại trách mình ngu ngốc, sau lại thốt ra một câu không đầu không đuôi như vậy.

Tiếu Yên Nhiên mỉm cười làm như không để ý đến câu hỏi ngu ngốc của hắn mà lại để ý đến cách xưng hô của hắn:

“Sao lại gọi là bá mẫu? Lúc không có ai ta thích ngươi gọi là tỉ tỉ hơn”.

“Bá mẫu người đừng đùa giỡn ta nữa a!”

“Sao lại đùa giỡn, ngươi thấy ta già, ta không xinh đẹp hay sao”

Tiếu Yên Nhiên làm mặt hờn giận, nhìn là đã biết là giả vờ nhưng vẫn làm cho Lăng Thiên Hữu bối rối vội đáp:

“Không bá mẫu còn rất trẻ, lại rất xinh đẹp, như là tiên tử vậy”.

“Thật không? Ta chỗ nào đẹp vậy? Phải ở đây không? Hay là nơi khác?”

Tiếu Yên Nhiên vừa nói vừa kéo tay Lăng Thiên Hữu đặt trên cặp tuyết lê đã săn cứng của mình, Lăng Thiên Hữu tay run bần bật cảm nhận được cảm giác mềm mại, mát lạnh từ lòng bàn tay truyền đến làm toàn thân Lăng Thiên Hữu tê dại, hắn vô thức xoa nắn lấy, làm Tiếu Yên Nhiên ngọc thể run lên, dâm khiếu:

“A....thật tốt...Thiên Hữu đệ làm tỉ thật sướng”.

Tiếu Yên Nhiên lúc này hoàn toàn trái ngược với lúc ban ngày, ban ngày nàng đoan chính, hiền thục bấy nhiêu thì bây giờ lại dâm đảng, luân loàn bấy nhiêu.

Hai con mắt ngập nước, mị nhãn như tơ nhìn Lăng Thiên Hữu, kiều thanh vang lên:

“Thiên Hữu thỏa mãn ta, chỉ cần ngươi thỏa mãn tỉ tỉ, tỉ tỉ sẽ đi theo ngươi hầu hạ cho ngươi”.

Lăng Thiên Hữu không thể kiềm chế được nữa rồi, câu nói của Tiếu Yên Nhiên có tính khiêu khích rất cao, nam nhân nếu không thể làm cho nữ nhân thỏa mãn thì còn có thể xem là nam nhân hay sao?

Lăng Thiên Hữu một bàn tay chà xát vuốt ve, đồng thời khẽ cắn hột anh đào. Tiếu Yên Nhiên bộ ngực sữa bị hắn liếm cho ẩm ướt không chịu nổi, bị hắn như vậy khuynh bạc khiêu khích, Tiếu Yên Nhiên giống như ở trên mây, miệng liên tục hừ nhẹ:

“A...Thiên Hữu...A....tỉ tỉ.....Ân....a....a.....a”
Nghĩ đến bầu vú no đủ của mình đang bị Lăng Thiên Hữu chơi đùa Tiếu Yên Nhiên khuôn mặt hàm xuân, phương tâm rộn ràng. Nàng chỉ cảm thấy đầu lưỡi của Lăng Thiên Hữu ở hạt đậu lượn vòng rồi hút lấy, làm nàng run run liên tục. Âm hộ không ngừng co rút, ngọc dịch không ngừng chảy ra.

Lăng Thiên Hữu nhìn thân thể hoàn mỹ không tì vết của nàng, hai vú cân xứng tinh tế, hạt đậu mềm mại, màu hồng phấn giống như xử nữ, lại nhìn một thân da thịt như ngọc, sáng bóng mê người, làm Lăng Thiên Hữu lại sôi máu, hắn lấy y phục trãi trên thảm cỏ để Tiếu Yên Nhiên nằm trên đó cả người đè lên người nàng. Loại thân thể tiếp xúc này làm Tiếu Yên Nhiên rên rỉ một tiếng, Lăng Thiên Hữu há miệng hôn liếm toàn thân nàng, càng hôn càng thấp, hắc long thương ma sát cùng đến hạ thể nàng.

Cảm giác được hành động của hắn nàng chủ động đem hai chân mở ra, Lăng Thiên Hữu hai ngón tay đã mở ra hai cánh bướm của nàng, một tầng thịt non không ngừng mấp máy lập tức hiện ra trước mặt hắn.

Lăng Thiên Hữu thấy môn hộ của nàng nhỏ hẹp, càng xem càng thích, chợt dùng miệng ngậm hột le của nàng, đầu lưỡi đánh qua đánh lại. Tiếu Yên Nhiên đã mấy năm không có bị người chơi đùa âm hạch như vậy, bị hắn làm cho không thể chịu đựng được cả người không ngừng vặn vẹo rên rỉ, run giọng nói:

“A...van cầu đệ không cần giày vò ta....A...đầu lưỡi của đệ......”

Tiếu Yên Nhiên còn chưa nói xong thì đầu lưỡi của Lăng Thiên Hữu như linh xà đã chui vào sâu bên trong lỗ âm đ*o nàng, đi tới đi lui. Tiếu Yên Nhiên chau mày, mật huyệt ngày càng ngứa ngáy, ngọc dịch chảy ra, Lăng Thiên Hữu lại ai đến cũng không sợ đem ngọc dịch tất cả hút vào trong miệng.

Tiếu Yên Nhiên toàn thân rã rời, như hồn phi phách tán, mười ngón tay nắm thật chặt, vòng eo vặn vẹo, mông nâng lên cao để cái lưỡi của Lăng Thiên Hữu càng vào sâu hơn. Lăng Thiên Hữu cảm thấy xuân thủy của nàng có vị ngòn ngọt rất kích thích, hút gần hết hắn mới vươn người lên, mạnh bạo hôn lấy Tiếu Yên Nhiên, Tiếu Yên Nhiên cũng mạnh bạo đáp trả hai người nhanh chóng quấn thành một đoàn, Lăng Thiên Hữu dùng lưỡi của mình tại bên trong miệng của nàng không ngừng nhả ra nước âm đ*o vừa hút lấy lúc nãy, Tiếu Yên Nhiên cứ ngỡ là nước bọt của Lăng Thiên Hữu nên có đến là hút thật mạnh cả lưỡi và nước vào, Lăng Thiên Hữu lâng lâng bay bổng.

Quấn nhau một lúc Tiếu Yên Nhiên lại đẩy Lăng Thiên Hữu nằm xuống, dâm mị nói:

“Để ta tới....đệ cẩn thận...bắn tinh trước là sẽ thua đó...hihi”.

Tiếu Yên Nhiên hôn khắp thân Lăng Thiên Hữu, đặc biệt là hai đầu ti của hắn được cái lưỡi đinh hương của nàng chăm sóc rất kĩ, liên tục mút lấy, tay của nàng cũng không rãnh rỗi tại trên con hắc long thương của Lăng Thiên Hữu không ngừng sục lên sục xuống, Lăng Thiên Hữu cảm thấy toàn thân thoải mái, những ngón tay bạch ngọc của Tiếu Yên Nhiên không ngừng sục lấy nhục côn của hắn, hắn nhắm mắt hưởng thụ sung sướng nói không nên lời.

Đột nhiên cảm giác tê dại, cực độ khoái cảm từ hắc long thương truyền tới làm Lăng Thiên Hữu suýt nữa là bắn tinh con mẹ nó rồi, hắc long thương của hắn đang đẩy ra đôi môi anh đào của Tiếu Yên Nhiên, chui sâu vào miệng nàng, nói đúng hơn là Tiếu Yên Nhiên đang chủ động khẩu dâm cho hắn a, Lăng Thiên Hữu không kiềm được phải rên rỉ một tiếng:

“A...A...”

Tiếu Yên Nhiên cái lưỡi điêu luyện tại đầu hắc long thương Lăng Thiên Hữu nhẹ nhàng du động, động tác điêu luyện cực kì, khuôn mặt dâm đãng mỉm cười nhìn Lăng Thiên Hữu. Tiếu Yên Nhiên nhấm nháp dương v*t của Lăng Thiên Hữu, nó còn to hơn của phu quân nàng, cái miệng nhỏ nhắn của nàng bị nhét đầy, nàng tận lực mở to miệng cũng không thể đem nhục côn của Lăng Thiên Hữu hoàn toàn ngậm hết. Nàng bú nút con hắc long thương nồng nhiệt, điêu luyện làm Lăng Thiên Hữu kêu thích không ngừng, Tiếu Yên Nhiên thấy hắn sung sướng lại càng ra sức nuốt con hắc long thương của hắn sâu vào trong, chạy đến cổ họng nàng.

Lăng Thiên Hữu hai tay xoa lấy bầu vú nảy nở của Tiếu Yên Nhiên, hắc hắc cười dâm đãng:

“Yêu Nhiên tỉ, để ta tới an ủi ngươi”

Tiếu Yên Nhiên bị lửa tình thiêu đốt, bỗng cảm thấy ngực vú bị xoa bóp mạnh bạo, một cổ khoái cảm tê dại chạy khắp toàn thân, làm nàng rất hưng phấn, toàn thân vặn vẹo hai mắt nhắm nghiền, miệng duyên dáng gọi to:
“Thiên Hữu...Oan gia...tới đi...chơi ta...mau tới chơi tỉ tỉ đi....chơi chết tỉ tỉ đi....a...hung hăng chơi ta đi...ah”

Một bàn tay Lăng Thiên Hữu ôn nhu trêu đùa nhũ phong nàng, ngón tay Lăng Thiên Hữu chọc sâu vào trong lỗ âm đ*o của nàng, không ngừng quậy phá, ngón tay hắn dính đầy d*m thủy, kích thích từ hai nơi làm Tiếu Yên Nhiên khó có thể thừa nhận, lớn tiếng rên rỉ:

“Mau...mau đâm ta...a....thật tốt...hảo...Thiên Hữu...tướng công nhanh lên chút...a...đừng dùng tay nưã...mau chơi chết ta...a”

Tiếu Yên Nhiên giờ phút này không còn hình tượng thanh diễm rụt rè, đoan trang nữa, môi nàng mở ra, tràn đầy dục hỏa, nàng ngồi trên thân Lăng Thiên Hữu, đùi ngọc thon dài quấn chặt lây hông Lăng Thiên Hữu, bên dưới mật huyệt không ngừng cọ xát với nhục côn của hắn.

Gặp tình hình này, Lăng Thiên Hữu biết thời cơ đã thành thục, hắn xoay người ngồi dậy, hai tay nâng lên cái mông tròn của nàng, tiểu huynh đệ ở nụ hoa của nàng chậm rãi ma xát lấy hai mép âm đ*o, đôi lúc đem quy đầu thăm dò vào nụ hoa rồi nhanh chóng rút ra. Chiêu này làm Tiếu Yên Nhiên rất khó chịu, dục hỏa ngày càng lên cao, miệng dâm đãng hô to:“A....Thiên Hữu...Mau đâm vào âm đ*o tỉ đi...A...thật ngứa đệ làm gì vậy....mau đâm nát âm đ*o ta đi...mau đút hắc long thương vào đi...tỉ rất ngứa..ah...”

Lăng Thiên Hữu hắc hắc cười:

“Tỉ rất ngứa sao? Thế nào muốn ta chơi chết tiện nhân như tỉ sao? Muốn tướng công chơi nát cái âm đ*o dâm đãng của tỉ sao?”

“A...muốn đệ mau chơi nát cái âm đ*o dâm đãng của tỉ a, nhanh...a....đừng chơi đùa nữa”

“Không phải đệ là ai nào?”

“Là...là...a.là tướng công...a...tướng công mau chơi nát cái âm đ*o của thiếp đi a....cái âm đ*o thiếp là của ngươi....ngươi muốn chơi....muốn chơi khi nào cũng được”

Lăng Thiên Hữu lúc này hai tay đặt ở hông của nàng, eo đẩy một cái thật mạnh, đem con hắc long thương to dài, gân guốc sau khi sử dụng bí pháp của mình chọc thật sâu vào trong hoa tâm của Tiếu Yên Nhiên. Làm Tiếu Yên Nhiên duyên dáng gọi to một tiếng:

“....AAA............................................... thật to, thật sâu ahhh.”

Con hắc long thương của Lăng Thiên Hữu chui vào bên trong bị mật huyệt của Tiếu Yên Nhiên kẹp chặt lấy, âm đ*o của nàng còn rất khít, ma sát lấy nhục côn của Lăng Thiên Hữu mỗi lần hắn rút ra đẩy vào, Lăng Thiên Hữu cảm thấy từng tầng thịt non ấm áp gắt gao bao lại tiểu huynh đệ hắn, một cổ khoái cảm xông lên đầu, hông dùng sức đem nhục côn nóng bỏng chậm rải rút ra đút vào, chín cạn một sâu làm Tiếu Yên Nhiên không ngừng dâm khiếu.

Đôi tay vẫn không ngừng trên thân thể Tiếu Yên Nhiên vỗ về chơi đùa, khơi dậy nguyên thủy xuân tình của nàng.

Tiếu Yên Nhiên thực sự là rất thoải mái, dục hỏa làm nụ hoa của nàng rất ngứa ngáy, từng luồn cảm giác tê dại, khoái cảng truyền đến làm nàng toàn thân vặn vèo, sảng khoái đến cực điểm, miệng không ngừng rên rỉ:

“A....con hắc long thương thật bự, nát âm đ*o ta rồi....a...nóng quá....nó nóng quá bổng âm đ*o ta mất Thiên Hữu..a...a..”

“Nhanh tướng công nhanh lên.....ta yêu ngươi chết mất....mau chơi mạnh lên...a..”

“Chơi ta....ngươi thật dũng mãnh a....mau chơi chết ta...chơi nát âm đ*o ta đi â....ta s....ư....ơ..ng”

Lăng Thiên Hữu thấy nàng như vậy biết là nàng sắp lên đỉnh, hông không ngừng ra sức khuấy động, tiếng va chạm ‘bạch....bạch....bạch...’ giữa hán hắn và kiều đồn của Tiếu Yên Nhiên không ngừng truyền ra.

Tiếu Yên Nhiên không thể kiềm chế dục hỏa được nữa, cảm giác sung sướng, dục tiên dục tử như muốn chết đi sống lại này nàng trước giờ chưa bao giờ trải qua, cho dù là lúc chơi nhau với tướng công nàng, con hắc long thương Lăng Thiên Hữu rất to, dài lại còn gân guốc, mỗi lần ma sát với hai bên thành âm đ*o đều làm nàng thần hồn điên đảo, sung sướng như đang bay lượn trên chín tầng mây.

Tiếu Yên Nhiên kêu lên một tiếng thỏa mãn toàn thân cứng đờ, kiều đồn co giật dồn dập, hai mắt vô hồn, từ sâu bên trong âm đ*o một luồn âm tinh như nước lũ xuất ra, nàng xuất tinh mà cứ như là đang đi đái, âm tinh bắn mạnh lên quy đầu của Lăng Thiên Hữu làm hắn phê tới tận óc, chút nữa là bắn tinh.

Tiếu Yên Nhiên đã lâu rồi không quan hệ, lần này thật sự là làm nàng dục hỏa dồn nén bao nhiêu lâu nay đã bị một lần cao trào này gội rửa sạch sẽ, toàn thân vô lực, không nhờ Lăng Thiên Hữu giữ lại thì nàng đã ngã nhào ra đất.

Tiếu Yên Nhiên như vậy xuất tinh nhưng Lăng Thiên Hữu thì vẫn chưa thõa mãn, câu nói của Tiếu Yên Nhiên đã khiêu khích tự tôn của hắn, hắn muốn làm cho nàng hoàn toàn khuất phục, ngừng một chút tiểu huynh đệ lại rút ra đút vào, Tiếu Yên Nhiên lúc này cũng đã thanh tỉnh, hoảng sợ hỏi Lăng Thiên Hữu:

“Ngươi vẫn chưa...chưa....xuất tinh”

Lăng Thiên Hữu cười hắc hắc không trả lời thầm nghĩ ‘ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sự lợi hại của nam nhân, đừng có dễ dàng khiêu lòng tự tôn của một đại nam nhân...hắc hắc...’.

Lăng Thiên Hữu lại hẩy mông liên tục đẩy vào nhục côn nóng bỏng của mình làm Tiếu Yên Nhiên rên rỉ thật to, giống như thỏa mãn giống như cầu xin tha thứ, nàng lên đỉnh vài lần nữa mới làm Lăng Thiên Hữu bắn tinh, Tiếu Yên Nhiên thân thể xụi lơ nằm trong lòng Lăng Thiên Hữu thiếp đi, Lăng Thiên Hữu nhìn cơ thể trần truồng của nử tử trong lòng vui vẻ mỉm cười, hắn biết Tiếu Yên Nhiên là không thể xa hắn được rồi, Lăng Thiên Hữu thoải mái cũng nhắm lại chìm vào giấc ngủ.

Chương 7: "Tu luyện" buổi tối

Khi Lăng Thiên Hữu tỉnh dậy thì Tiếu Yên Nhiên cũng đã tỉnh, mỹ mâu mở rộng nhìn khuôn mặt anh tuấn của Lăng Thiên Hữu, khuôn mặt ửng hồng, cúi đầu xuống khi Lăng Thiên Hữu nhìn nàng.

Lăng Thiên Hữu cũng rất bối rối, bây giờ hắn không biết phải đối mặt như thế nào, nàng là nữ nhân đã có chồng, đêm qua mình cùng nàng điên loan đảo phượng như vậy, bây giờ muốn mình đem nàng trả lại cho phu quân nàng, hắn làm sao chịu được, đang định mở miệng thì Tiếu Yên Nhiên lại đặt lên môi hắn một nụ hôn thật sâu, thì thào:

“Đừng nói....để ta nói....ta sẽ kể cho ngươi nghe một câu chuyện” ngừng một lát Tiếu Yên Nhiên lại nói “.......20 năm trước có một gia tộc họ Tiếu, tộc nhân không dưới một ngàn, chỉ là sau một đêm lại chỉ còn lại vài chục người, tộc trưởng bị thương nặng phải dẫn theo thân nhân chạy trốn, thù gia vẫn không ngừng truy đuổi, tộc trưởng phải dẫn yheo tộc nhân chạy ra khỏi quốc gia của mình mới không còn bị thù gia truy sát, chỉ là ở nơi đất khách quê người, thân lại mang trọng thương, muốn lo cho mấy vị tộc nhân kia là việc không dễ dàng gì, vị tộc trưởng đành tiếp nhận sự giúp đỡ của Thôi gia, với điều kiện là con gái của vị tộc trưởng đó phải gã cho thiếu gia của Thôi gia, vì tộc nhân tộc trưởng đành phải chấp nhận, nữ tử kia không bằng lòng...nhưng nghĩ đến mấy mươi tộc nhân, không chốn dung thân, bị người khinh bạc nữ tử cũng đành chấp nhận...”

Lăng Thiên Hữu im lặng lắng nghe, hắn biết đây không phải một câu chuyện bình thường, đây là một phần mà nữ nhân trong lòng ngực hắn đã trãi qua.

Câu chuyện không dừng lại ở đó, thời gian cứ chậm qua đi, câu chuyện cũng ngày đến gần hiện tại, câu chuyện thật sự rất dài nó là 20 năm đã qua của Tiếu Yên Nhiên, cũng là một đoạn kí ức không mong muốn của nàng.

Lăng Thiên Hữu càng nghe càng rung động, cuối cùng là không thể tin được. 20 năm qua Tiếu Yên Nhiên và Thôi Tín sống với nhau không hề hạnh phúc, thời gian đầu Thôi Tín luôn hết mực yêu thương Tiếu Yên Nhiên khiến cho nàng dần buông bỏ rào cản tâm lý chậm rải chấp nhận hắn, khi nàng chấp nhận hắn, thì hắn lại lộ ra bộ mặt tham tài háo sắc, sau khi chiếm được thân thể nàng hắn lại không ngừng ra ngoài ăn chơi, chiêu hoa ghẹo ngyệt, trong lúc nàng mang thai hắn cũng không thèm đối hoài, mượn cớ dược thuật đang đến thời khắc mấu chốt cần bế quan, nhưng thực tế lại đem vợ bé bên ngoài về không ngừng vui vẻ, ca hát ngày đêm.

Từ đó Tiếu Yên Nhiên đã không còn gì lưu luyến với Thôi gia, thứ duy nhất khiến nàng bận tâm chính là Thôi Linh Nhi, phụ thân của nàng cũng rất quý đứa cháu ngoại này, đây cũng là nguyên nhân Thôi Tín rất để tâm với Thôi Linh Nhi. Thôi gia mặc dù là thế gia luyện dược, nhưng về mặc vũ lực lại không thể sánh bằng các gia tộc khác nên phải nhờ Tiếu gia của Tiếu Yên Nhiên để đối ngoại chống đối địch nhân, nói đúng hơn là hai gia tộc nương nhờ lẫn nhau, Thôi gia cấp tài, Tiếu gia bỏ sức. Vì vậy Thôi Tín mặc dù ăn chơi tráng tán cũng đều là làm trong âm thầm vì sợ phụ thân của Tiếu Yên Nhiên trở mặt, nên rất ít người biết được chân tướng.

Tiếu Yên Nhiên nói xong, đôi con ngươi ngập nước nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên Hữu, Lăng Thiên Hữu đôi mắt nhu tình cũng nhìn thẳng vào Tiếu Yên Nhiên, Tiếu Yên Nhiên trước mặt hắn giờ đây giống như là một tiểu cô nương xinh xắn đáng yêu đang làm nũng, hai má ửng đỏ ngượng ngùng:

“Yêu Nhiên chỉ cần nàng đồng ý Lăng Thiên Hữu ta nguyện suốt đời này sẽ che chở cho nàng, yêu thương nàng, quyết không để nàng phải sống trong những ngày tháng giống như quá khứ nữa”

“Thật sao? chàng không chê ta già sao?”

“Già?....haha....nàng nếu cùng hành tẩu với ta người ta còn tưởng chúng ta là huynh muội nha!...haha”.

“Chàng đáng ghét...sau có thể trẻ như vậy chứ...rõ ràng là đang nịnh ta”.

Tiếu Yên Nhiên yêu kiều vỗ nhẹ vào lòng ngực rắn chắc của Lăng Thiên Hữu, mặc dù biết là hắn đang cố tình khen nàng, trong lòng lại không tránh khỏi ngọt ngào, có nữ nhân nào không thích người khác khen mình trẻ tuổi, xinh đẹp chứ?

Lăng Thiên Hữu thấy dáng vẻ hồi xuân của Tiếu Yên Nhiên tâm tình lại động, nhục côn bên dưới lại cứng lên.

Lăng Thiên Hữu tiến tới giữ tay nàng lại rồi kéo người nàng đứng lên mà đưa môi hôn lên má nàng. Tiếu Yên Nhiên nhắm mắt cảm nhận sư yêu thương mà hắn mang lại. Lăng Thiên Hữu vòng tay ôm gọn luôn nguyên thân hình mảnh mai của nàng vào lòng. hắn ghì sát người nàng rồi ghìm đôi môi mình lên đôi môi nàng. Tiếu Yên Nhiên từ từ hé môi đón nhận nụ hôn nhẹ nhàng, lãng mạn của hắn. Hai người nhẹ nhàng mơn trớn đầu lưỡi của nhau, hơi thở thơm ngát của nàng khiến hắn say đắm.

Lăng Thiên Hữu rời môi nàng, hắn khom người di chuyển xuống cổ nàng, chiếc lưỡi cứ như thế mà đi xuống hai bầu vú căng tròn của Tiếu Yên Nhiên. Lăng Thiên Hữu úp mặt vào hai bầu vú căng tròn mà hít hà lấy mùi thơm trên khoảng ngực đó. hắn há miệng ngoạm lấy một bên vú mà mút thật mạnh:

“Ư...ưm...ôi...Thiên Hữu ca...ư...ư..”

Tiếu Yên Nhiên khẽ rên lên một tiếng khi vú nàng bị hắn bú mút, nàng cong người như con tôm, vươn hai bầu vú ra, hai tay ôm lấy đầu hắn mà dí chặt vào khoảng ngực trần đó, đầu ngửa lên, miệng xuýt xoa rên rỉ. Lăng Thiên Hữu vừa luân phiên bú hai bầu vú nàng, hai tay hắn thì không ngừng vuốt ve tấm lưng trần của nàng, một lúc sau hắn di chuyển xuống dưới, xoa nắn lên cặp mông căng tràn nảy nở của nàng. Đứng cúi một hồi lâu khá mỏi, Lăng Thiên Hữu liền quỳ xuống ngay trước hai chân nàng. Tiếu Yên Nhiên lúc này hoàn toàn trần truồng trước mặt hắn, phơi bày thân hình vệ nữ đầy nhục dục trước ánh mắt của tình lang.

Lăng Thiên Hữu úp mặt vào giữa hai chân nàng, hắn nhắm mắt hít hà, tận hưởng hương vị đàn bà thơm ngát đang tỏa ra từ cái âm hộ xinh xắn của Tiếu Yên Nhiên, hơi thở hắn phả vào nóng hổi làm nàng thấy ngây ngất, hai chân nàng run run trước cảnh tượng lãng mạn này. hắn lắc đầu, ngọ ngoạy, cọ cọ sống mũi vào vùng tam giác ẩm ướt thơm ngát ấy. Tiếu Yên Nhiên ôm lấy đầu hắn, chà sát vào háng nàng, mông không ngừng sàng sê, hai chân khẽ banh ra miệng rên rỉ:

“Ôi....ưm...ư....tướng công...liếm...liếm âm đ*o muội đi...muội muốn...ứ...ư..ôi...đúng rồi...vét sâu vào...a..a....muội sướng...sướng quá...ư...ư...a a..a....muội ra...a...a...a...”

Hắn ôm chặt lấy mông nàng, ép mặt hắn vào âm hộ nhòe nhoẹt đó. Lưỡi hắn liên tục vét sâu vào khe lạch đào suối tiên của nàng. Nước suối tiên tuông ra khắp khuôn mặt hắn. Dù hắn đã uống khá nhiều nhưng nó vẫn trào ra cả hai bên mép và làm ướt đẫm khuôn mặt hắn.

Lăng Thiên Hữu đứng dậy, hắn chưa kịp làm gì thì nàng đã vít khuôn mặt ướt đẫm nước nhờn đó vào mà nút chặt lấy lưỡi hắn, hôn một cách mãnh liệt và con hắc long thương cồng bạo, Tiếu Yên Nhiên liếm khắp khuôn mặt hắn, nàng như muốn nuốt hết nước âm đ*o của chính nàng đang dính trên khuôn mặt hắn, nàng cúi xuống liếm liếm hai đầu ti của hắn, một tay vội vã tóm lấy khúc gân nóng hổi bên dưới mà sục liên hồi:

“Yên Nhiên...muội tuyệt quá...ta sướng...ư..ư..ư...”

Lưỡi nàng liên tục đánh lên hai đầu ti của hắn, tay không ngừng xục mạnh con hắc long thương khiến cho cái đầu khấc to bè ra, đỏ au. Nàng quỳ xuống há miệng ngậm lấy khúc thịt quen thuộc mà mút thật mạnh. Những tiếng nhóp nhép do nàng tạo ra vang khắp căn phòng:

“Ôi...ư...ư...ta chết mất.... Yên Nhiên...nút mạnh nữa lên...a...a...”Được hắn cổ vũ, cái miệng nhỏ bé của nàng không ngừng nút ra, nút vào khúc thịt to tướng nỏng hổi đó của hắn. Thật kì lạ, miệng nàng thì nhỏ, hắc long thương hắn thì vừa to lại dài, nhìn nó nằm chật ngất trong miệng nàng mà cú hiện ra rồi lại mất hút vào trong họng, y như một nhà ảo thuật vậy. hắc long thương hắn như muốn nổ tung trước sức tấn công dữ dội và hoang dại của nàng. Lăng Thiên Hữu không chịu nổi, hắn sợ sẽ xuất tinh trước cơn sướng như sóng biển không ngừng ập đến này, nên vội vàng rút hắc long thương ra khỏi miệng nàng, rồi vội vàng bế bổng thân hình của Tiếu Yên Nhiên lên.

Lăng Thiên Hữu bế Tiếu Yên Nhiên đặt nàng nằm ngửa trên thảm cỏ, hai chân nàng banh rộng, để lộ ra cái khe âm đ*o đỏ ửng và ướt đẫm nước nhờn, hắn cúi mặt xuống, le lưỡi vét sâu vào, rồi xì xụp hút cạn d*m thủy của nàng. Cả người Tiếu Yên Nhiên như bị điện giật, cơ thể trần truồng của nàng nảy lên từng hồi mỗi khi lưỡi hắn vét thật sâu vào trong:

“Ôi..za...a..a...a...chết muội...ư...ư..ư....muội sướng...sướng quá... ơi...ư..ư..Mau lên đây...nhét nó vào đi...chơi muội đi...ư..ư...ư..”

Tiếu Yên Nhiên liên tục rên rỉ, phát ra những tiếng rên tục tĩu và dâm dục. Nghe nàng nói vậy, Lăng Thiên Hữu ôm chặt lấy Tiếu Yên Nhiên rồi đè nàng xuống, Lăng Thiên Hữu trượt nhẹ con hắc long thương của hắn vào đúng cái khe âm đ*o của nàng. Nước nhờn của Tiếu Yên Nhiên đã chảy ra mà thấm chầm chậm vào thân hắc long thương của hắn. Khẽ gạt chân của Tiếu Yên Nhiên ra một chút, Lăng Thiên Hữu luồn tay xuống cầm con hắc long thương mà ấn chầm chậm vào bên trong cái lỗ âm đ*o ẩm ướt nhưng vô cùng khít khao. Tiếu Yên Nhiên biết vậy lên cũng dạng chân của mình to ra thêm một chút để con hắc long thương hắn có thể chui được vào bên trong. Khi đầu khắc của hắn nằm gọn trong đó, thì Tiếu Yên Nhiên khẽ cong người ưỡn mông lên để hắc long thương hắn đi sâu vào thêm một chút nữa, nàng cố kìm nén tiếng rên thổn thức của mình. Khẽ cong người lên Lăng Thiên Hữu đẩy chầm chậm con hắc long thương cho nó chui vào bên trong cái lỗ âm đ*o của Tiếu Yên Nhiên, sự khít khao y như lần đầu tiên khiến hắn cảm thấy sướng kinh khủng, đã vậy d*m thủy nóng bỏng của nàng còn chay ra bám quanh lấy thân hắc long thương khiến hắn không sao chịu nổi.

Khẽ nhấp vào dần dần, mỗi lúc hắc long thương hắn vào một sâu hơn, đến khi thấy đã đủ kích thích Lăng Thiên Hữu cong người rồi ấn cho con hắc long thương ngập sâu vào bên trong cái lỗ âm đ*o của Tiếu Yên Nhiên. Những thớ thịt ấm nóng ẩm ướt chầm chậm siết chặt lấy con hắc long thương của hắn. Lăng Thiên Hữu cứ như thế mà nhún chầm chậm, Tiếu Yên Nhiên thì khỏi phải nói, nàng sung sướng tê người, nàng đưa hai chân thon thả lên cặp vào mông hắn mà nhún lên, những tiếng nhóp nhép dần dần vang lên khi bụng hắn chạm nhẹ vào bụng của nàng. Rồi cư như thế, Lăng Thiên Hữu tăng tốc cho đến khi tiếng da thịt của hai bộ phận sinh dục va vào nhau vang lên bành bạch khắp bờ suối.

“Ôi...ta sướng...sướng quá... Yên Nhiên...muội thật...tuyệt vời...”

“Ứ ứ...,,nắc mạnh nữa lên...muội cũng sướng...muội yêu huyh lắm...ư...ư...”

Tiếu Yên Nhiên liên tục thốt ra những tiếng rên ngắt quãng vô nghĩ vì sự sướng khoái mà hắn mang lại.

Lăng Thiên Hữu thay đổi tư thế, hắn cúi xuống nút chặt lấy lưỡi nàng rồi xoay người nằm ngửa ra, cả hai cứ quấn chặt lấy lưỡi của nhau cho đến khi hắn nằm dưới, nàng nằm trên mới chịu nhả lưỡi ra. Tiếu Yên Nhiên chống hay tay xuống ngực hắn, nàng chủ động nhịp nhàng lên xuống để điều chỉnh nhịp độ sướng, cặp mông nàng không ngừng sàng sê trên dương v*t của hắn. Lăng Thiên Hữu vươn hai tay lên bóp nghiên lấy cặp vú đang nhấp nhô của nàng mà thưởng thức, ở tư thế này hắn nhìn được trọn vẹn thân hình trần truồng của Tiếu Yên Nhiên, cặp vú đầy đặn trắng tròn nảy nảy trước mặt và méo mó theo bàn tay của hắn, hai bàn tay kiều diễm của nàng áp trên ngực hắn, nhìn xuống dưới thì cái eo thon nhỏ làm nổi rõ cặp mông đầy căng, tuyệt hơn nữa là hắn tận mắt nhìn rõ con hắc long thương mình và âm đ*o nàng cọ xát nhau. Hắn thì đê mê, nàng cũng sướng không kém. Tiếu Yên Nhiên thích thú nhún nhẩy, tóc tai rũ rượi nhưng gương mặt xinh đẹp toát ra một vẻ mặt hoàn toàn thỏa mãn, trông nàng lúc này rất xinh nhưng vẻ xinh đẹp này khác xa với vẻ đoan trang và đài các của một quý phụ.

Tiếu Yên Nhiên nhún nhẩy trên người hắn cả canh giờ đồng hồ mà không hể thấy mệt mỏi, cả hai xoắn lấy nhau, lăn qua lăn lại để thay đổi tư thế, khi thì nàng nằm trên, khi thì hắn nằm trên... cứ thế, liên tục, liên tục... họ làm tình không biết mệt mỏi, không cần biết ngày mai sẽ ra sau cả hai luôn thèm khát và tận hưởng... nàng thì mồ hôi nhễ nhại, tóc tai rũ rượi, còn hắn thì đê mê, ngây ngất vì quá sướng. Sau hơn 2 canh giờ ái ân, Tiếu Yên Nhiên rã rời, kiệt sức, nàng gục xuống trên người Lăng Thiên Hữu, áp má trên ngực hắn, âm đ*o nàng tê rát nhưng vẫn không rời hắc long thương của hắn, Tiếu Yên Nhiên nằm lim dim, mê đắm, dục vọng của nàng đã hoàn toàn thỏa mãn. Tuy nhiên, Lăng Thiên Hữu thì vẫn chưa lên đỉnh, hắn quyết định làm cú chót, lật ngửa Tiếu Yên Nhiên xuống đút con hắc long thương vào miệng nàng mà nhịp nhàng ra vào, Tiếu Yên Nhiên cũng đã kịp làm quen với trò này, nàng há miệng nút con hắc long thương hắn thật mạnh, nhìn hai gò má nàng hóp vào khi nút con hắc long thương mình, Lăng Thiên Hữu hứng chí xuất thêm một đợt tinh khí vào miệng Tiếu Yên Nhiên, nàng sung sướng đón nhận và nuốt sạch, không để sót một giọt nào tràn ra ngoài. Lăng Thiên Hữu chủ động nằm ngửa ra, Tiếu Yên Nhiên dù đã mệt, nhưng bỗng này ra một ý, nàng ngồi trên ngực hắn, kẹp mặt hắn giữa 2 bắp đùi nàng để âm đ*o nàng dâng ngay miệng hắn. Lăng Thiên Hữu thấy nàng chủ động như vậy thì kích thích quá, ngay lập tức nút chùn chụt chùn chụt âm đ*o nàng làm Tiếu Yên Nhiên sướng rên cả người, nàng xuất khí đầy mặt hắn, hắn sung sướng uống hết nước nhờn rỉ ra từ cái âm đ*o quý phụ xinh đẹp này... Bú nút xong xuôi cả hai nằm vật ra thở hổn hển và nghỉ mệt…

Tiếu Yên Nhiên vô cùng thỏa mãn đã lâu rồi nàng không được làm tình sung sướng như vậy, mỗi lần tìm nàng Thôi Tín đều là vì giải tỏa dục hỏa của hắn không hề quan tâm đến cảm giác của nàng, làm nàng sau mỗi lần đều là dục hỏa không nơi phát tiết.

Lăng Thiên Hữu nghỉ ngơi một chút lại giúp Tiếu Yên Nhiên mặc vào y phục, Tiếu Yên Nhiên rất thích cảm giác này, đây là lần đầu tiên nàng được một nam tử chính tay mặc y phục cho mình, cảm giác được yêu thương này làm nàng rất thỏa mãn.

Lăng Thiên Hữu nhìn Tiếu Yên Nhiên y phục đã chỉnh tề lại không khỏi ngẩn ngơ, bây giờ Tiếu Yên Nhiên lại trở về là một người phụ nữ đoan trang, không nhiễm bụi trần, trên người lại nhiều thêm nét quyến rũ của phụ nữ hồi xuân, hai má ửng hồng trong vừa cao quý lại vừa đáng yêu. Nhìn đến ánh mắt gọi là ngu người của Lăng Thiên Hữu Tiếu Yên Nhiên không khỏi cao hứng, khoát tay Lăng Thiên Hữu hướng về động phủ bước đi.

Lăng Thiên Hữu tâm hoa nộ phóng, trong lòng thầm cảm khái: ‘Ai...nhân sinh a....một quý phụ hoàn mỹ như vậy cũng bị ta thu tới tay, ta thực sự là quá ưu tú rồi....haizzz’.
Tiếu Yên Nhiên nhìn vẻ mặt đắc ý của Lăng Thiên Hữu không khỏi nguy hoặc không biết hắn nghĩ gì? Nàng định mở lời nói lại thôi.Tiếu Yên Nhiên muốn nói cho Lăng Thiên Hữu biết là mọi chuyện đêm qua đều là do nàng cố ý, đánh thức hắn, thủ dâm bên bờ suối đều là do nàng cố ý, vì ngay lần đầu tiên khi tiếp xúc với Lăng Thiên Hữu nàng đã cảm nhận được trên người hắn một loại khí tức khác lạ khiến cho tâm hồn nàng không khỏi dao động, ham muốn tình dục tăng lên mạnh mẽ, trong đầu không ngừng nghĩ tới những cảnh giao hoan điên con hắc long thươngồng, làm cho nước âm đ*o bên dưới không ngừng chảy ra, đó cũng là lí do tại sao nàng lại phải sớm đổi bộ y phục khác. Không ngừng tiếp xúc với hắn làm nàng ngày càng khó nhịn được, cơ thể như muốn được thỏa mãn mãnh liệt, nàng đã thử dùng tay nhiều lần nhưng đều không được bao lâu lại hừng hực như ban đầu, nàng cảm giác chỉ có chơi nhau cùng với Lăng Thiên Hữu rồi mới có thể ngăn cản được loại cảm giác này, chính vì vậy mà đêm qua mới có sự việc kia.

Tuy nhiên, nàng không hề hối hặn về những việc đã làm, nàng cảm thấy mình đã quyết định đúng.

Tiếu Yên Nhiên và Lăng Thiên Hữu về tới động phủ thì thấy Thôi Linh Nhi đang đi tới đi lui trước cửa động phủ. Thôi Linh Nhi cũng vui mừng hướng hai người chạy đến:

“Mẫu thân, Thiên Hữu ca hai người đi đâu thế? Linh Nhi cứ tưởng hai người không cần Linh nhi nữa chứ...huhu”

Tiếu Yên Nhiên yêu thương kéo Thôi Linh Nhi vào lòng mình nhẹ vuốt ve, nhưng lại nghĩ tới đêm qua điên loan đảo phượng cùng Lăng Thiên Hữu lại xấu hổ không nói được gì, liếc nhìn Lăng Thiên Hữu.

Lăng Thiên Hữu bất đắc dĩ đành lên tiếng:

“Linh nhi ta cùng mẫu thân muội tu luyện bên bờ suối, muội không cần lo lắng”.

Thôi Linh Nhi không để ý đến biểu cảm khác thường của Tiếu Yên Nhiên, a lên một tiếng nói:

“Buổi tối cũng tu luyện? Mẫu thân người với Thiên Hữu ca thật chăm chỉ ta cũng phải cố gắng mới được”.

Lăng Thiên Hữu và Tiếu Yên Nhiên đều chột dạ nên không dây dưa nhiều, Tiếu Yên Nhiên xoay người bước vào động phủ, trước khi đi còn không quên lườm Lăng Thiên Hữu một cái, nở một nụ cười tươi như gió xuân, khập khiểng bước vào, Thôi Linh Nhi hỏi thì nàng nói là lúc tu luyện cùng Lăng Thiên Hữu, do so chiêu nên bị thương, còn nguyên nhân thật sự thì cũng là “So Chiêu” bị thương mà thôi.

Trong lúc Lăng Thiên Hữu tiếp tục hướng bên ngoài Thiên Thú Lâm đi thì ở sâu bên trong Thiên Thú lâm lại không hề yên tĩnh, mấy ngày này không ít dị thú phải chạy trốn khắp nơi vì gần đây khu vực này không ngừng có cường giả ra vào, không những vậy, khu vực này còn mọc lên một doanh trại rộng gần ngàn trượng, canh gác nghiêm ngặt, người ra vào không ngừng, bên trong chủ trại đang ngồi một trung niên nam tử, khuôn mặt âm trầm. Quỳ trước mặt hắn là một tu sĩ Hư Hải cảnh sơ kì, tu sĩ này không ngờ lại là người đã đánh trọng thương Lăng Thiên Hữu ngày trước và bắt đi Tần Thục Phân.

“Bẩm tướng quân, khu vực tìm kiếm đã được mở rộng gần vạn trượng nhưng vẫn chưa tìm thấy nơi hạ lạc của Hắc Lôi Long, nếu tiếp tục mở rộng khu vực tìm kiếm e là sẽ có nguy hiểm”

Trung niên nam tử được gọi là tướng quân không đáp lời, lão nhân cũng không nói thêm gì, chỉ cuối đầu, im lặng chờ đợi, qua một lúc vị tướng quân kia mới mở miệng nhàn nhạt nói “Tiếp tục tìm, cho dù phải lật tung cả sâm lâm này”.

Lão nhân định mở miệng nói nhưng e sợ lại thôi, “Vâng” một tiếng lại lập tức lui xuống.

Trung niên tướng quân kia dựa lưng vào ghế, lầm bầm:

‘Không thể đợi nữa, phải nhanh hơn, nếu để con đàn bà kia có thời gian chuẩn bị thì kế hoạch của ta sẽ thất bại, chỉ cần lấy được kho báu của Hắc Lôi Long, cho dù ả cũng không thể làm gì được ta’.

“Như Ngọc”.

Sau tiếng kêu của trung niên nam tử, phía sau hắn như xuất hiện một vòng xoáy nước, không khí xung quanh gợn sóng không ngừng lan ra, từ bên trong bước ra một nữ tử, nử tử đeo diện sa màu xanh nhạt, không nhìn rõ khuôn mặt chỉ thấy một thân thanh y, dáng người ma quỷ, song phong cùng kiều đồn kiêu hãnh nhô cao. Nữ nhân vừa xuất hiện đã đẩy nam tử nằm ngửa ra, mật huyệt hướng ngay mặt trung niên nam tử ngồi xuống, hai chân không ngừng đông đưa để âm đ*o cách lớp tiểu khố không ngừng ma sát với chớp mũi của hắn.

“Như Ngọc xem ra ngươi phải giúp ta tìm nơi hạ lạc của Hắc Lôi Long, ta không muốn ở đây lâu hơn nữa”.

Nữ nhân giọng cười như chuông bạc, liếm nhẹ vành tay nam tử:

“hihi....vậy phải coi ngươi hầu hạ ta như thế nào đã”.

Nói xong lại như mẫu hổ khát tình, vạch ra tiểu khố, để cái lưỡi của trung niên nam tử không ngừng ra vào bên trong lỗ âm đ*o, khiến cho nàng sung sướng không ngừng dâm khiếu.

Âm thanh dâm mỹ bên trong chủ trại kéo dài hơn bốn canh giờ, nữ nhân mới thỏa mãn, hướng ngoài doanh trại bay đi.

Chương 8: Mục tiêu

Không đến hai ngày nhóm Lăng Thiên Hữu đã ra tới khu vực gần bên ngoài Thiên Thú lâm, đang tính tiếp tục hành trình thì đột nhiên hư không xuất hiện một cơn gió lớn làm cây cối xung quanh không ngừng lai động, sau một cái chớp mắt trước mặt Lăng Thiên Hữu xuất hiện một con dị thú khổng lồ, toàn thân lông lá, đối với con dị thú này Lăng Thiên Hữu có lẽ cả đời cũng không thể quên.

Lúc đầu Hồng Thiên Nhân mang hắn quăng ra khỏi động phủ, bảo hắn trong vòng ba tháng không đạt đến Nhập Linh cảnh hậu kì thì Hồng Thiên Nhân sẽ tự tay phế hắn, không để cho hắn làm lão mất mặt, Lăng Thiên Hữu lúc đấy nghiến răng thầm nghĩ ‘phế ta, lão đừng mơ, Thiên Thú lâm rộng lớn như vậy ta muốn trốn ngươi cản được sau’ chỉ là sau đó Lăng Thiên Hữu lại đau đớn nhận ra chỉ cần hắn vừa đặt chân vào khu vực bên ngoài Thiên Thú lâm thì Nguyệt Lang thú lại xuất hiện, nó chỉ cần hống một cái, kình khí đã đẩy Lăng Thiên Hữu bay đi cả trăm mét, mặt tái xanh. Hắn đã thử trốn ra vào buổi tối, kết quả càng nhục nhã, với tu vi Hư Hải sơ kì của Nguyệt Lang thú hắn chỉ cần trốn ra lại bị nó đánh rắm một phát, mặt đỏ bừng ngất xỉu tai chỗ. Sau khi Lăng Thiên Hữu tỉnh lại âm thầm lập lời thề ‘nhất định sẽ cho con dị thú đó ngửi rắm của bổn đại soái ca đến khi nào nó ngất xỉu thì thôi’.

Tiếu Yêu Nhiên thấy dị thú bất ngờ xuất hiện, mặc dù biết nó tu vi không bình thường vẫn tiến lên che cho Lăng Thiên Hữu và Thôi Linh Nhi, vì trong nhóm người nàng là người có tu vi cao nhất. Nhìn hành động của Tiếu Yêu Nhiên, Lăng Thiên Hữu không khỏi mỉm cười, dù biết có nguy hiểm vẫn không hề e ngại, không chút do dự dám đứng ra che chở cho hắn và Linh Nhi chứng tỏ nữ nhân này của hắn không phải loại người nhát gan, mà là người trọng tình nghĩa.

Lăng Thiên Hữu khinh bỉ liếc nhìn Nguyệt Lang thú, kéo tay Tiếu Yêu Nhiên để nàng lui về phía sau, ưỡng ngực tiến về phía Nguyệt Lang thú, Tiếu Yêu Nhiên cùng Thôi Linh Nhi định ngăn cản thì thấy Lăng Thiên Hữu ra hiệu, thấy Lăng Thiên Hữu tự tin như vậy hai nữ cũng không nói gì, chỉ là luôn cảnh giác, nếu có biến sẽ lập tức ra tay.

Lăng Thiên Hữu tiến về phía đại lang hạ thấp giọng, hèn mọn nói:

“Lang đại nhân, ngài xem ta đã lịch luyện lâu như vậy, hay là ngài cho ta ra ngoài hít thở một chút, sau đó ta lập tức sẽ quay trở về, trong thời gian đó ngài cũng có thể ra ngoài tìm một vài mẫu lang vui vẻ, không cần phải suốt ngài trong chừng ta, ngài thấy thế nào?”

“Hống.........Hống.........rầm”

Đại Lang chỉ hống lên hai tiếng, chân trước vỗ mạnh xuống đất làm cho mặt đất rung rinh, cây cối xung quanh liên tục đỗ ngã, Tiếu Yêu Nhiên mặc dù tu vi Nhập Linh hậu kì cũng không thể đứng vững, chỉ có Lăng Thiên Hữu là chỉ hơi lắc lư.

Ở cùng Nguyệt Lang thú bấy nhiêu thời gian Lăng Thiên Hữu cũng biết biểu hiện của nó như vậy là không thể thương lượng nữa rồi, trong lòng không ngừng hỏi thăm 18 đời tổ tiên của Nguyệt Lang thú. Bắt đắt dĩ đành hướng về phía Thôi Linh Nhi, cùng Tiếu Yêu Nhiên đang định xong lên khoát tay, hướng bọn họ bịa chuyện:

“Ai....con thú này thật là có tình nghĩa sâu đậm với ta, nó không muốn ta bỏ đi bây giờ, hiện giờ nó đang rất cô đơn, nếu ta đi rồi không ai làm bạn không chừng nó sẽ nghĩ quẩn...ài...”.

“Linh nhi, bá mẫu hay là hai người đi trước, ta sẽ ở lại an ủi con dị thú đáng thương này, một thời gian nữa ta sẽ đi tìm hai người”.
Nghe Lăng Thiên Hữu kêu mình là bá mẫu Tiếu Yêu Nhiên rất khó chịu, nhưng cũng không thể nói gì, đây chính là nàng yêu cầu hắn trước mặt Thôi Linh Nhi xưng hô như vậy, mặc dù có rất nhiều điều muốn nói nhưng Tiếu Yêu Nhiên cũng đành im lặng, Thôi Linh Nhi mặt buồn rười rượi, nàng trước giờ vẫn vậy không hề biết che dấu cảm xúc, luôn thanh thuần và đáng yêu như vậy:

“Linh Nhi đừng như vậy chứ, sau một thời gian Thiên Hữu ca sẽ đến tìm muội dẫn muội đi săn, bắt thật nhiều dị thú được không? Ta cũng sẽ kiếm cho muội một con tọa kị như con đại lang này! Không được, muội xinh đẹp, đáng yêu như vậy, ta sẽ kiếm cho muội một con còn đẹp hơn con đại lang này nhiều lần”.

“Thật không? Huynh không được nuốt lời đó....người...người ta sẽ đợi huynh”

Nghe sao giống tình nhân hẹn ước quá, Lăng Thiên Hữu hèn mọn thầm nghĩ ‘ta không muốn lấy muội đâu, nhưng mà muội đã nói đợi ta thì Lăng Thiên Hữu ta không thể phụ lòng muội được, ta nhất định sẽ thu muội đến tay, hehe’.

“Yên tâm ta sẽ giữ lời.....phải rồi bá mẫu, người có thể ra đây một chút không...ta có việc muốn nhờ người”.

Tiếu Yêu Nhiên mặc dù khuôn mặt vẫn cứ thản nhiên, nhưng trong lòng không ngừng nhảy loạn, lúc Lăng Thiên Hữu nói không thể rời đi nàng có chút thất vọng trong lòng, nàng thật sự hy vọng Lăng Thiên Hữu sẽ cùng nàng rời đi, đến lúc đó nàng sẽ hướng phụ thân nói hết sự tình, như vậy nàng cùng Lăng Thiên Hữu có thể công khai ở bên nhau.

Hai người đi được một đoạn khá xa, Tiếu Yêu Nhiên đã chịu không được từ phía sau ôm chặt Lăng Thiên Hữu, hai hàng lệ đã tuôn rơi, khẽ thút thít:“Thiên Hữu, ngươi không cần ta nữa rồi đúng không? Có phải ngươi chê ta già, ta không xứng với ngươi?”.

Lăng Thiên Hữu xoay người một tay ôm chặt Tiếu Yêu Nhiên, một tay lau đi lệ trên mắt ngọc:

“Yên Nhiên ngươi nghĩ ta là người bạc tình bạc nghĩa như vậy hay sao?”

Tiếu Yêu Nhiên chỉ lắc đầu không đáp.

“Vậy thì đúng rồi, ta thân còn mang trọng trách không thể buông xuống, ngươi yên tâm, ngươi đã là nữ nhân của ta thì cả đời là nữ nhân của ta, dù ngươi muốn trốn ta cũng sẽ không để ngươi trốn”.

Đây toàn bộ đều là những lời xuất phát từ tận đáy lòng của Lăng Thiên Hữu, ai cũng có nghịch lân, mà nghịch lân của Lăng Thiên Hữu chính là nữ nhân của hắn, chỉ cần có ai dám động đến nữ nhân của hắn, hắn nhất định sẽ không đội trời chung với kẻ đó.

Nhìn Thôi Linh Nhi và Tiếu Yêu Nhiên đang khuất dần, Lăng Thiên Hữu thầm nhũ ‘đợi ta, ta nhất định sẽ mạnh lên đến lúc đó ta mới có thể cứu Phân nhi, mới có thể bảo vệ các người bình bình an an’. Lăng Thiên Hữu biết mình cần phải cố gắng hơn, vì để cứu được Tần Thục Phân với tu vi hiện giờ của hắn vẫn chưa đủ, bây giờ Lăng Thiên Hữu mới nhận thức rõ ràng muốn sống bình an trong thế giới cường giả vi tôn này chỉ có lòng là chưa đủ, cần phải có lực lượng nữa, lực lượng càng mạnh mẽ thì bình an mới có thể càng lâu dài.

Lăng Thiên Hữu quay đầu nhìn đại lang một lần nữa, không chút do dự hướng sâu trong Thiên Thú lâm phóng nhanh đi.

Hơn mười ngày sau Lăng Thiên Hữu đã ở một khu vực sâu bên trong Thiên Thú lâm, khu vực bên trong này không ồn ào như như bên ngoài, thỉnh thoảng mới có tiếng thú rống, nhưng mỗi lần đều làm cây cối rung chuyển, lắc lư không ngừng, vì đây là khu vực gần vùng lãnh thổ của dị thú có tu vi Nhập Linh cảnh hậu kì.

Ở khu vực này linh khí trong tự nhiên nồng đậm hơn nhiều, tu luyện ở đây tốc độ sẽ được nâng cao rất nhiều, đi kèm với đó cũng là nguy hiểm hơn rất nhiều, dị thú tu vi càng cao thì linh trí cao càng, không những thế dị thú còn có ý thức lãnh thỗ rất lớn, chỉ cần có kẻ địch xâm nhập vào, chúng nhất định sẽ không để con mồi bình yên trở ra.

Chương 9: Đột phá Nhập Linh cảnh hậu kì

Lăng Thiên Hữu đã quyết tâm, hắn không hề do dự, dựa vào kinh nghiệm hơn một tháng trong Thiên Thú lâm, chưa đầy 4 canh giờ sau hắn đã đến gần một hang động, hang động này rất lớn, cửa hang cao gần hai trượng, bên trong truyền ra mùi hôi đặc trưng của dị thú.

Lăng Thiên Hữu cách hang động hơn 30 trượng, bên trong hang động đã truyền đến một tiếng thú rống, tiếp theo đó là những rung động mãnh liệt do mặt đất bị dẫm mạnh, lát sau, xuất hiện trước mắt hắn là một con đại viên, đại viên toàn thân không hề có lông, cả cơ thể giống như được ghép từ rất nhiều đất đá, cơ thể cao hơn 1 trượng, hai con mắt màu máu mở to nhìn chằm chằm vào hắn.

Lăng Thiên Hữu lui về phía sau một chút, vẻ mặt thận trọng, đây là Thạch hầu, lực tấn công và phòng thủ không hề tầm thường, điểm yếu di nhất của nó là tốc độ khá chậm, nên các tu sĩ khi gặp Thạch hầu thường tránh đi, Thạch hầu mặc dù muốn đuổi theo, chỉ là đuổi một thời gian thì không còn theo kịp tốc độ của tu sĩ nữa.

Lăng Thiên Hữu cũng không hề lo sợ, tốc độ là ưu thế của hắn, dựa vào Dạ Hành thì so về tốc độ trong Nhập Linh cảnh không ai có thể là đối thủ của hắn.

Lăng Thiên Hữu vận chuyển linh khí cường hóa tứ chi, hai chân dậm mạnh xuống mặt đất, hướng Thạch Hầu lướt đi, chỉ nháy mắt đã đến trước mặt Thạch hầu, tay phải vận lực lập tức nện lên ngực Thạch Hầu một đấm, một tiếng nổ lớn vang lên, cơ thể hắn bị đẩy lùi bay ngược về sau gần năm trượng.

Lăng Thiên Hữu cười khổ, mặc dù biết con Thạch hầu này sức phòng thủ không hề tầm thường nhưng không ngờ lại khủng khiếp như vậy, một quyền gần như toàn lực của hắn cũng không thể tốn thương đến nó, càng làm cho hắn phẫn uất chính là con Thạch hầu này đang xem thường hắn, xem thường tột độ.

Mặc dù Thạch hầu tốc độ rất chậm nhưng cũng không thể chậm đến mức không di chuyển, rõ ràng là con Thạch hầu này đang xem thường hắn nên mới không thèm tránh né, thỉnh thoảng còn quay cái mông không hề mỹ miều của nó về phía hắn, khuôn mặt dững dưng không chút để tâm của con Thạch hầu càng làm cho Lăng Thiên Hữu sôi máu.

Hai tay liên tục huy động, điên cuồng công kích Thạch Hầu, gần trăm cú đấm của Lăng Thiên Hữu cũng không hề làm Thạch hầu sức mẻ chút nào, có cũng chỉ là lắc đầu hay nghiêng người một chút. hắn càng cay cú, vừa đấm vừa liên tục chửi bới tổ tiên Thạch hầu, nhìn qua giống như là Lăng Thiên Hữu đang tự kĩ, một mình vừa đánh đấm vừa nói chuyện với một tảng đá.

Hơn mười phút sau Thạch hầu có vẻ không còn kiên nhẫn xem Lăng Thiên Hữu diễn trò nữa, nó rống lên một tiếng, kình khí đẩy hắn ra xa, sau đó là một làn mưa loạn thạch cùng đại thụ lao thẳng đến Lăng Thiên Hữu, loạn thạch cùng đại thụ lao nhanh trong không khí phát ra tiếng rít gió “vù….vù” làm sống lưng Lăng Thiên Hữu lạnh buốt.

Lăng Thiên Hữu vội dùng Dạ hành nhanh chóng tránh khỏi vùng loạn thạch, chỉ là chưa kịp đứng vững lại nghe tiếng rít gió trong không khí, không kịp suy nghĩ lại tiếp tục Dạ hành lần nữa.

Chỗ Lăng Thiên Hữu vừa đứng đã xuất hiện một cái hố to hơn nữa trượng, mặt đất nứt nẻ, nện lên nó là một cánh tay nham thạch khổng lồ, nếu vừa rồi hắn không kịp tránh đi thì giờ có lẽ hắn đã là một đóng thịt vụn nằm âu yếm trong nấm đấm của Thạch hầu rồi.
Lăng Thiên Hữu toàn thân đỗ mồ hôi lạnh, hắn không tin vào mắt mình nữa, rõ ràng là tốc độ của Thạch hầu bình thường rất chậm, nhưng con Thạch hầu này thì lại khác, tốc độ không hề thua kém dị thú Nhập Linh cảnh thông thường, thậm chí có phần nhỉnh hơn. Giờ hắn mới phát hiện con Thạch hầu này mặc dù cao lớn nhưng vẫn chưa trưởng thành, tu vi cao nhất chỉ đạt đến Nhập Linh cảnh trung kì, nhưng con trước mặt đã là Nhập Linh cảnh hậu kì, chắc chắn có điều không bình thường.

Lăng Thiên Hữu chắc chắn có điều kì lạ, suy nghĩ vận chuyển lập tức trong đầu xuất hiện một kế hoạch.

Lăng Thiên Hữu hướng Thạch hầu trực tiếp quyền đối quyền, miệng phun máu tươi, bị đẩy ngược về, mượn lực chấn động, quay đầu hướng phía sau lao vút đi, Thạch hầu thấy thấy con mồi bỏ chạy không hề do dự đuổi theo, tốc độ không hề thua kém Lăng Thiên Hữu, nhưng mà rừng cây rậm rạp, làm thân hình to lớn của Thạch hầu bị cản trở không ít, mấy lần mất dấu hắn nó định bỏ cuộc thì lại phát hiện vết máu của Lăng Thiên Hữu nên tiếp tục đuổi theo, đuổi theo tới gần thác nước thì nó không phát hiện khí tức của hắn chỉ còn lại một ít mùi của hắn trong không khí, Thạch hầu không hề do dự xuôi thác nước đuổi theo.

Trong khi đó thì trước cửa hang động của Thạch hầu xuất hiện một bóng người, khuôn mặt tuấn lãng, phiêu dật, phóng khoáng, còn chút non nớt nhưng không kém phần kiên quyết, trên môi nở một nụ cười đắc ý. Thiếu niên này chính là Lăng Thiên Hữu.

Lúc giao đấu với Thạch hầu, Lăng Thiên Hữu đã phát hiện ra nó có điểm quỷ dị, nhưng trên thân thể Thạch hầu hắn không phát hiện điểm bất thường, vậy nhất định là ở trong hang động của Thạch hầu, do đó hắn cố tình để mình bị thương, dụ cho Thạch hầu đuổi theo, chạy tới bờ suối hắn lột hết quần áo quăng xuống suối, sau đó ẩn đi khí tức lén quay lại động phủ của Thạch hầu.

Hang động khá sâu và rộng lớn, bên trong khá ẩm thấp, truyền ra mùi hôi khó chịu, trên đường đi đầy những bộ xương dị thú, to có nhỏ có, đủ loại, còn có không ít xương của tu luyện giả, nhất định là những người xem thường tốc độ của Thạch hầu muốn thử vận may, vận may không thấy ngược lại bị vong mạng, chết không nhắm mắt.

Càng vào sâu trong động phủ linh khí ngay càng dày đặc, đến cuối hang thì nhiều đến mức không thể nào tưởng tượng được, tu luyện ở đây tốc độ tiến giai nhất định sẽ nhanh hơn bên ngoài rất nhiều, khó trách Thạch hầu chưa trưởng thành đã có tu vi Nhập Linh cảnh hậu kì. Nhưng mà hình như vẫn còn thiếu gì đó, linh khí dày đặc có thể đẩy nhanh tốc độ tu luyện nhưng mà không thể nào giúp nâng cao tốc độ của Thạch hầu, trừ khi.......linh khí nơi đây chủ yếu là linh khí lôi thuộc tính phong, nghe nói tu luyện ở nơi phong linh khí dày đặc có thể giúp cho tu luyện giả và dị thú có thể có cảm ngộ được chân nguyên của phong nguyên tố, nhờ vậy còn có thể đề cao tốc độ trên phạm vi lớn.Linh khí trong thiên địa điều căn đối về ngũ hành chi lực, hiếm khi có việc một nguyên tố có thể chiếm ưu thế trong linh khí, trường hợp như vậy chỉ xảy ra khi có yếu tố bên ngoài tác động. Huống chi đây lại là linh khí Phong thuộc tính, cùng Lôi, Băng, Quang, Ám chỉ xuất hiện ở những tuyệt địa, không thể nào xuất hiện ở những nơi như thế này được. Lăng Thiên Hữu mãi loay hoay thì bên ngoài đã truyền đến tiếng thú rống giận giữ, hắn toàn thân mồ hôi lạnh, là Thạch hầu, nó đã quay lại, nếu hắn bị nó bắt được nhất định sẽ trở thành một bữa ăn ngon tràn đầy dưỡng chất.

Lăng Thiên Hữu không dám nghĩ nữa, nhanh chóng dùng Dạ hành hướng cửa hang phóng đi, đi được mười bước thì một cảm giác nỗi da gà làm hắn thầm hô không tốt, dưới chân hắn lúc này không có cảm giác cứng rắn khi đang đứng trên mặt đất, giống như là đang đứng trên không khí, cảm giác giống như đang bay, thật feel chỉ là sau đó là một cú đáp đất bằng mông thốn không thể tả, khiến cho hắn cả đời cũng không quên được, hắn thầm nguyên rủa cái tên hỗn đản nào đã đào cái hố đó, mặc dù không biết cái hố đó có phải là của người tạo ra hay không?.

Nhìn lên phía trên tối đen, truyền đến tiếng rống của Thạch hầu Lăng Thiên Hữu tâm như muốn chết rồi, khoảng cách cao đến gần hai mươi trượng, cộng thêm một đầu Siêu cấp Đại cẩu giữ cửa thật không thể nào thoát ra từ hướng đó được mà.

Nhưng mà Lăng Thiên Hữu lại có một phát hiện khác, ở bên dưới này linh khí càng thêm dày đặc, phía trước lại có một thông đạo hướng xuống, không còn cách nào khác hắn đành theo hướng thông đạo đi tiếp, hi vọng có thể tìm được đường ra.

Đi hơn một ngày đường thì phía trước xuất hiện ánh sáng, hắn vui mừng hướng đầu kia lao đi. Vừa ra tới cửa hang chưa kịp vui mừng thì một cơn gió đã thổi hắn bay xa, tiếp theo lại một cơn, sau đó là một cơn, lại tiếp một cơn, đến khi hắn bất tỉnh vẫn bị gió cuốn đi, khi hắn tỉnh lại thân thể hắn được khảm chặt lên một vách đá đầy tuyết, những cơn gió thổi qua mặt làm cơ mặt hắn run lên, cơ thể hắn bây giờ rắn chắc không thua gì cường giả Nhập Linh cảnh hậu kì vẫn không thể chịu được sự tàn phá của của những cơn gió ở đây.

Lăng Thiên Hữu bám theo vách đá, hai bên là vách đá dựng đứng cao đến vạn trượng, phủ đầy tuyết, khung cảnh xung quanh toàn là một màu trắng xóa, những cơn gió không ngừng thổi, kéo theo hoa tuyết như những lưỡi phong nhận sắc bén làm cho hắn không dám xem thường.

Nơi đây nơi nơi đều là gió và tuyết.

Đi được hai canh giờ phía trước Lăng Thiên Hữu xuất hiện một động phủ.

Bên trong động phủ khá rộng rãi, dài gần trăm trượng. Nhìn kĩ lại thì thấy hang động được tạo thành từ xương một loài dị thú có kích thước khổng lồ, những chiếc gai xương to lớn, cứng cáp chứng tỏ dị thú khi còn sống nhất định là kẻ đứng phía trên của chuỗi sinh tồn. Cuối cùng cũng tìm được điểm dừng chân, Lăng Thiên Hữu bắt đầu tập trung vào việc tu luyện, linh khí ở đây nồng đậm, đúng là một nơi thích hợp để tu luyện.

Nữa tháng trôi qua, quanh thân Lăng Thiên Hữu xuất hiện một vầng sáng màu trắng mờ nhạt, sau đó lóe sáng rồi vỡ tan như những mảnh băng. Lăng Thiên Hữu mở mắt hai mắt sáng ngời, khuôn mặt rạng rỡ. Hắn đã đột phá Nhập Linh cảnh hậu kì.

Chương 10: Giao Long vs Ứng Long

Tuy tốc độ tu luyện rất nhanh nhưng việc tu luyện nhàm chán như vậy làm Lăng Thiên Hữu không thể chịu được, hắn muốn tìm đường đi ra ngoài, nhưng mà hai bên toàn là vách núi cheo leo, không thể nào trèo lên được, cộng với gió tuyết khủng khiếp bên ngoài làm hắn không thể không sầu khổ.

Gió tuyết ở đây rất kì lạ, một cơn tiếp một cơn, không bao giờ dừng lại, bầu trời thì lại một màu trắng xóa, không phân biệt được ngày đêm cứ như là một thế giới khác vậy.

Xung quanh có rất nhiều thảo dược phong thuộc tính quý hiếm, nào là Tử Lan hoa giúp tu sĩ phong hệ loại bỏ tập chất trong cơ thể, tăng cường thể chất, còn có Thanh Phong thảo, giúp cho võ giả có thể đề thăng tốc độ trong một canh giờ, đáng nói nhất là Nhất diệp thảo, thảo dược như tên, thân cây dài nữa mét, uốn lượn thành vòng tròn, cuối thân cây là một chiệc lá hình lông chim đỏ tươi, đây là thảo dược vô cùng quý hiếm, chỉ sinh trưởng ở những nơi đặc thù, là nguyên liệu quan trọng điều chế Địa Linh đan, giúp tu sĩ tăng thêm khả năng đột phá lên Hư Hải cảnh.

Mấy ngày nay Lăng Thiên Hữu luôn tìm cách để hái Nhất diệp thảo, chỉ là nó cách động phủ khá xa, hắn không thể nào di chuyển đến đó, đành phải thở dài bỏ qua, chỉ là Lăng Thiên Hữu bỏ qua không có nghĩa là những dị thú khác bỏ qua, nơi đây tuy hoang vắng nhưng vẫn có một vài dị thú sinh sống, cấp độ tương đương Hư Hải cảnh cường giả do đó khi gặp chúng đi ngang Lăng Thiên Hữu đều thu liễm khí tức trốn sâu vào bên trong hang tuyết.

Lần này Lăng Thiên Hữu phát hiện được một con dị thú đang hướng đến vị trí của Nhất diệp thảo, lần này hắn không trốn đi vì con dị thú này rất khác lạ, đây là lần đầu tiên hắn gặp trực tiếp một con dị thú có tốc độ kinh khủng như vậy, tuy nhiên Lăng Thiên Hữu để ý thấy quỹ đạo của con dị thú này rất lạ, nó di chuyển cứ như là người say rượu, bước chân không hề có lực nhưng tốc độ lại không thua gì thuấn di, trong khi nếu là Lăng Thiên Hữu thì hắn chắc chắn không thể đi được nữa bước rồi.

Lăng Thiên Hữu suy tư cả nữa ngày đến khi con dị thú kia rời đi hắn cũng không phát giác, hắn chỉ tỉnh lại một chút, ăn ít thức ăn dự trữ trong giới chỉ sau đó lại tiếp tục nhắm mắt suy nghĩ.

Hai ngày sau Lăng Thiên Hữu mở mắt, trong mắt có vẻ như phát hiện được gì nhưng vẫn có phần do dự, cuối cùng hắn cắn răng hạ quyết tâm, chậm rãi tiến về cửa động phủ.

Bên ngoài là tiếng vù vù của những cơn gió mang theo hoa tuyết, như những tiếng rầm của những con dị thú hung hãn nhất. Lăng Thiên Hữu liều mình lao ra ngoài, vừa ra khỏi động phủ hắn đã bị gió tuyết cuốn đi, lúc thì lên trên, lúc lại hướng xuống, có khi sang trái, đôi lúc lại sang phải, khi tỉnh lại hắn đã chồng chuối ở một nơi cách xa động phủ, tuyết phủ hơn nữa người, quần áo rách nát, toàn thân rớm máu, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn, ngược lại còn điên cuồng cười to, sau đó lại lao ra ngoài, nếu có người khác ở đây nhất định sẽ cho rằng hắn nhất định là điên rồi, không ngừng lao vào bão tuyết, bị cuốn đi bất tỉnh, sau khi tỉnh dậy lại lao vào. Người khác thấy cảnh này nhất định sẽ cho rằng Lăng Thiên Hữu có sở thích “bạo dâm”. (anh em có nghĩ vậy không?).

Việc cứ tiếp diễn như vậy, đói thì hắn lại dùng một ít lương thực, sau đó lại lao vào bão tuyết, mãi cho đến ba ngày sau tình trạng này mới chấm dứt vì Lăng Thiên Hữu không còn bị gió tuyết cuốn đi nữa, mà đã có thể đi theo gió tuyết. Năm ngày sau hắn đã có thể di chuyển tự do trong bão tuyết.

Từ lúc hắn nhìn thấy con dị thú khổng lồ kia di chuyển hắn đã có những phát hiện mới, sau thời gian suy nghĩ hắn đã nắm được mấu chốt, thật ra bản thân con dị thú đó không hề dùng chân di chuyển, cái giúp nó di chuyển chính là gió. Những dị thú sống ở đây đã tập quen với quỹ đạo của gió, cảm nhận những luồng khí vận chuyển trong không trung, lợi dụng những quỹ đạo đó để di chuyển, khiến cho tốc độ của dị thú tăng nhanh đáng kể. Hay nói đúng hơn là chúng đã nắm được một ít chân nguyên của phong nguyên tố, cũng như con Thạch hầu vậy, chỉ khác là ở đây gió lớn hơn nên tốc độ của chúng cũng sẽ được đề cao đáng kể.

Bây giờ là Lăng Thiên Hữu, hắn cũng đã nắm được chân nguyên của phong nguyên tố, không chỉ vậy hắn còn đi xa hơn, dựa vào kiến thức ở thế kỉ XXI của hắn hắn biết trong không khí không chỉ có linh khí mà còn có các thành phần khác như CO, CO2, O2,N2....cũng giống như ở TK XXI người ta không phát hiện được linh khí, thì ở đây tu luyện giả cũng không thể biết được những nguyên tố đó tồn tại.

Mỗi khí đó điều có cách phân bố và tồn tại riêng, do sự khác nhau về khối lượng phân tử nên các khí đó thường di chuyển để đạt được sự cân bằng, Lăng Thiên Hữu có thể cảm nhận được sự di chuyển đó và lợi dụng nó.Những ngày tiếp theo được coi là những ngày vui vẻ nhất của Lăng Thiên Hữu, hắn không ngừng đi khắp nơi vơ vét thảo dược, đủ loại thảo dược quý hiếm đều bị hắn thu lấy, tuy nhiên đa số thảo dược đều sinh trưởng chưa lâu, thời gian chỉ khoảng hơn một năm, vẫn chưa đến thời kì thu, làm Lăng Thiên Hữu vô cùng tiết nối, nhưng cũng giúp Lăng Thiên Hữu biết được khu vực này nhất định là hình thành chưa lâu.

Nhờ vào lượng linh khí dồi giàu cùng với vô số thảo dược chẳng mấy chốc Lăng Thiên Hữu đã đạt đến Nhập Linh cảnh đại viên mãn, thời hạn Hồng Thiên Nhân cho Lăng Thiên Hữu cũng đã sắp hết, hắn đang tìm kiếm cửa thông đạo lúc trước, hi vọng có thể từ đó thoát ra, với cảnh giới của hắn bây giờ đã không cần phải sợ Thạch hầu nữa.

Khung cảnh toàn là một màu trắng xóa khiến cho việc tìm kiếm vô cùng khó khăn, đang mãi tìm kiếm thì phía xa, sau một ngọn đồi tuyết truyền đến những âm thanh nỗ vang, cách xa hơn hai trăm trượng mà kình khí vẫn truyền đến làm cho lục phủ ngũ tạng Lăng Thiên Hữu không ngừng nhộn nhạo.

Lăng Thiên Hữu vội vã lùi về phía sau, miệng không ngừng lẩm bẩm ‘khốn kiếp, mấy con thú này đúng là rãnh rỗi mà, ăn no không có việc gì làm lại đi đánh nhau, đúng là rãnh rỗi xin nông nỗi mà, ta đây nhân từ không so đo với các ngươi làm gì, haizzz...đành kiếm đường khác vậy’.

Không chỉ Lăng Thiên Hữu mà dị thú xung quanh cũng nhanh chóng rời khỏi khu vực đó, chúng đủ linh trí để nhận ra sự nguy hiểm của nơi đó, với lại câu nói trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết không phải là không có căn cứ.

Chỉ là Lăng Thiên Hữu quả thật rất “may mắn”, nạn đến dù là có lòng muốn tránh vẫn không được, hắn vừa quay đầu đi thì phía sau đã truyền đến âm thanh “vù..... vù”, sau đó cơ thể hắn bị một vật to lớn nện thẳng lên vách đá.
Đợi đến khi Lăng Thiên Hữu bình tĩnh lại thì hắn đã không tin vào mắt mình rồi, trước mặt Lăng Thiên Hữu là con dị thú hình rắn khổng lồ, toàn thân một màu xanh thẩm, tứ chi đầy vuốt nhọn sắc bén, chỉ là đầu chỉ có một chiếc sừng, dễ dàng nhận biết đây là một con Giao Long, chính nó đã va vào Lăng Thiên Hữu.

Đối diện với Giao Long là một con Ứng Long, phần lưng được phủ lân giác màu đen, phần bụng được trang bị một bộ giáp màu bạch kim bóng loáng.

Cả hai toàn thân đều là vết thương, cảnh giác nhìn về phía đối phương:

“Bạch Long chủ nhân đối với ngươi không tệ, ngươi tại sao lại phản bội người? Làm như vậy có đáng hay không.”

Giao Long hướng về Ứng Long phát ra ngôn ngữ của Long tộc.

Ứng Long không trả lời câu hỏi của Giao Long, chỉ nói:

“Lam Long ngươi quá cố chấp rồi, chủ nhân đã ra đi, ta và ngươi đã theo người phục vụ lâu như vậy, nhưng trước khi chết chỉ để lại cho chúng ta một ít đồ vật, tất cả đều phong ấn lại, còn nói là đợi người hữu duyên! Như vậy là không công bằng với chúng ta, chi bằng ta và ngươi cùng hợp lực phá bỏ cấm chế, chia nhau bảo tàng, đó là những gì chúng ta đáng được nhận”.

“Hồ đồ...chủ nhân đại nhân đại lượng, không phải là người hẹp hồi, người làm vậy chắc chắn là có ý nghĩ riêng chứ không hề có ý muốn dấu diếm bảo tàng, chủ nhân làm người ta tuyệt đối tin tưởng”.

Lam Long nổi giận quát to, hắn thật không ngờ sự việc lại xảy ra như vậy, trước đây khi chủ nhân còn sống, hắn và Bạch Long là hai trợ thủ đắc lực của chủ nhân, cho dù là trong lúc chủ nhân hai người bị truy sát họ cũng luôn sát cánh bên cạnh, thật không ngờ trong thời gian ngắn ngủi Bạch Long lại thay đổi nhiều như vậy.

“haha....ngươi tin tưởng hắn nhưng ta không tin...”. nói đến đây giọng nói hắn càng âm trầm, Long uy phát ra làm Lăng Thiên Hữu thối lui, toàn thân căng cứng “ngươi có biết Hân nhi vì sau mà chết không? Chính là hắn, chính hắn đã ép buộc nàng phải phục vụ hắn, nàng kiên quyết không chịu, hắn đã dùng đan dược thôi miên sau đó cưỡng hiếp nàng, sau khi tỉnh lại Hân nhi biết nàng đã thất thân, không chịu nỗi nhục nhã nàng đã đi kiếm hắn để báo thù cuối cùng lại bị hắn hạ độc thủ, giết người diệt khẩu....”.

“không thể nào? Chủ nhân không thể nào là người như vậy, còn việc này làm sao ngươi biết được?”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau