LONG CHI ĐẾ TU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Long chi đế tu - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Dưới rốn một tất

Lúc này phía xa không ngừng vang lên âm thanh nổ vang, kình khí bắn ra khắp phía.

Nhìn kĩ sẽ thấy bên dưới đang diễn ra kịch chiến giữa 4 người, một Mỹ phụ đang bị vây công bởi ba nam tử, một trung niên và hai lão nhân, mặc dù bị vây công nhưng mỹ phụ vẫn có thể cầm cự được, tuy nhiên tình thế cũng đã vô cùng cấp bách.

Thấy đã vào đường cùng mỹ phụ hét lớn:

“ Tuyết Liên Kiếm kĩ - Vạn Kiếm bí pháp”

Linh khí xung quanh không ngừng ngưng tụ, hình thành một tuyết liên cực lớn trên đỉnh đầu mỹ phụ, những cánh hoa không ngừng uốn lượn sinh động như thật. Bên ngoài những cánh hoa được phủ một làn huyết khí đang không ngừng lưu động, trông vô cùng quỷ dị.

Bên trong tuyết liên là một nhị sen cực lớn không ngừng tích tụ hàn khí.

Mỹ phụ chỉ thẳng muỗi kiếm vào đối phương, lập tức hàng ngàn hàng vạn băng kiếm không ngừng ngưng tụ, sau đó lao thẳng vào địch nhân như mưa sao băng.

Không nghĩ tới mỹ phụ lại dùng tới bí pháp, không ngại tự tổn hại mình để sát địch, 3 nam tử không kịp phòng bị lập tức bị đẩy lùi, miệng phun máu tươi. Chỉ còn 1 lão nhân tình trạng đỡ nhất vẫn có thể di chuyển.

Mỹ phụ cũng không khá hơn bao nhiêu, vừa dùng xong bí pháp, toàn thân linh khí của nàng cũng đã cạn kiệt, cộng thêm tác dụng phụ của bí pháp, nàng biết trận chiến này đã thất bại.

Chỉ là nàng không ngờ mọi thứ điều đã được sắp đặt kĩ càng lại thất bại chỉ trong phút chốc, mà người phá hủy kế hoạch này lại là người nàng vô cùng tin tưởng.

“Tại sao chứ Viêm thúc? Tần gia đối xử không tệ với thúc tại sao người lại phản bội chúng ta chứ?”.

Mỹ phụ đau đớn nhìn lão nhân trước mặt, âm thanh tràn ngập sự oán hận.

“Haha…Quân Nghi ngươi đừng trách lão phu, có trách thì trách lão phụ thân lòng lang dạ thú của ngươi…chính hắn đã tạo nên kết cục như ngày hôm nay của ngươi”.

“Phụ thân ta, hắn đối xử với thúc vô cùng tốt tại sao thúc lại hận ông ấy chứ”.

“Tốt….haha…mọi người đều đã lầm rồi, hắn chỉ dùng bộ mặt chính nghĩa để che dấu con quỷ bên trong mà thôi! Hắn không xứng đáng làm người, cả vợ và con gái ta đều chết bởi tay hắn, không những thế họ còn chết vô cùng nhục nhã…Hân nhi, Tiểu Liên hôm nay ta sẽ giết chết con gái của tên cầm thú kia, dùng máu tươi để tế vong linh của hai người”.

“Không thể nào….không thể như vậy được…….người nhất định là nhầm lẫn rồi”.

Lão nhân được gọi là Viêm thúc không để ý đến lời nói của Mỹ phụ, tay cầm trường kiếm từng bước từng bước tiếp cận mỹ phụ.

“Xẹt…xẹt….”.

Một tia sáng xẹt qua bầu trời, cấm thẳng vào mặt đất hiện rõ là một thanh trường kiếm xung quanh tràn đầy lôi điện đang từ từ tan biến, sau đó đột ngột xuất hiện bên cạnh trường kiếm là một thiếu niên tuấn tú, phong thái vô cùng phiêu dật.

Biến cố đột ngột làm cả Viêm Trung và Tần Quân Nghi đều không kịp phản ứng. Thiếu niên tu vi chỉ mới là Hư Hải cảnh sơ kì nhưng mà hắn xuất hiện như thế nào, ở hiện trường đều không ai phát hiện.

Thấy mình trở thành tâm điểm của chiến trường, Lăng Thiên Hữu thầm nghĩ ‘thế giới này sao vậy nhỉ, thấy trai đẹp là cứ đứng nhìn ngây ngốc như vậy? Các người không ngại nhưng ta đây cũng biết ngại chứ’. Lăng Thiên Hữu ho khan một tiếng:

“E hèm…các vị các ngươi làm việc của các ngươi ta làm việc của ta, làm xong rồi thì đi nhé!, xin phép…xin phép”.
Nói xong Lăng Thiên Hữu không để ý đến Viêm Trung và Quân Nghi nữa, thu hồi bộ dạng cười cợt ban đầu tiến đến bên cạnh lão nhân còn lại.

Trước mặt Lăng Thiên Hữu là một lão nhân quần áo đã bị rách nát, toàn thân loang lỗ vết thương, khắp người toàn là máu, nhưng Lăng Thiên Hữu không hề có chút thương hại nào tóm chặt cổ áo của lão nhân, vẻ mặt tràn đầy hung tợn.

“Nhớ ta chứ?”.

“Ngươi ngư.....?”.

“Không ngờ đúng không? Lúc trước ngưới giết ta dễ như giết một con kiến, hôm nay chỉ cần ta lật tay, mạng của ngươi sẽ không còn, nhưng mà chúng ta còn có việc....Thục Phân đang ở đâu?”.

Tiêu Lang không thể tin vào mắt mình nữa, mới có mấy tháng, mấy tháng thôi mà một tên tiểu tử từ luyện thể cảnh đại viên mãn lại có thể đột phá đến Hư Hải cảnh, làm sao có thể chứ? Hắn mới bao nhiêu tuổi đây? 30? hay 40? không không thể nào hắn bất quá cũng chỉ mới 20 tuổi, độ tuổi như vậy mà có thể đạt đến Hư Hải cảnh thật đúng là không thể tin được.

Quan trọng nhất là hiện giờ hắn tuy đã đạt đến Hư Hải cảnh trung kì, nhưng linh khí trong cơ thể đã cạn, cả người toàn là thương tích, dù là Nhập linh cảnh sơ kì cũng có thể dễ dàng giết hắn huống chi địch nhân trước mặt lại là Hư Hải cảnh, do dự chốc lát Tiêu Lang quyết định nói cho Lăng Thiên Hữu.

“Chính hắn, hắn đã sai ta bắt người!”.

Nhìn theo hướng Tiêu Lang chỉ, Lăng Thiên Hữu thấy lão nhân cùng mỹ phụ cũng đang trân trối nhìn mình.

Lúc nãy không để ý bây giờ nhìn lại Lăng Thiên Hữu lại không khỏi giật mình, mỹ phụ lúc này toàn thân y phục rách nát lộ ra da thịt màu tuyết trắng, mềm mại, khuôn mặt tuy có chút mệt mỏi nhưng cũng không thể giấu được vẻ kiều diễm, khuynh thành, ánh mắt ngập nước, linh động câu hồn người, môi đỏ mộng gợi cảm chết người, khí chất cao nhã thánh khiết kết hợp với dáng người thước tha man diệu, ngực cao mông nở làm cho Lăng Thiên Hữu muốn mang nàng đặt dưới thân không ngừng dày vò.

“Chát...”Lăng Thiên Hữu tự tát mình một cái, thầm mắng khi nào mình đã trở thành một tên sắc lang như vậy, nhất định là do cái công pháp thiên phẩm khốn kiếp kia.

Lăng Thiên Hữu nhanh chóng chuyển mục tiêu sang Viêm Trung, hắn sợ nếu tiếp tục nhìn nữa mình sẽ không kiềm chế được với cảnh xuân đang phát ra từ mỹ phụ nữa mất.

Thấy Lăng Thiên Hữu nhìn mình Viêm Trung không khỏi hoảng hốt, sợ Lăng Thiên Hữu hiểu nhầm mình nữa thì khổ, tình cảnh của hắn hiện giờ không khá hơn Tiêu Lang là mấy, thầm mắng Tiêu Lang khốn kiếp hắn lại quay ra khách sáo với Lăng Thiên Hữu.“Tiểu ca, ngươi đừng nghe hắn nói bậy, lão phu không hề bắt giữ Thục Phân, chính hắn và tên kia mới là chủ mưu”.

Vừa nói Viêm Trung vừa chỉ Tiêu Lang và Bạch Lân. Quan hệ giữa Viêm Trung và Bạch Lân cũng chỉ là quan hệ dựa trên lợi ích, Viêm Trung giúp Bạch Lân đánh bại nhóm người Quân Nghi, Bạch Lân sẽ giao người Tần gia cho Viêm Trung tùy ý xử lý, hiện nay giao dịch đã xong, Bạch Lân cũng không thể trách Viêm Trung hắn hành xử vô tình.

“Đúng vậy, Phân nhi là do hai người kia bắt, không liên quan đến hắn...vả lại hiện giờ nàng cũng đã được cứu thoát”.

Lăng Thiên Hữu nghi vấn nhìn Tần Quân Nghi

“Ngươi là ai? Sao lại biết Thục Phân?”

“Ta là mẫu thân của nàng, ta tên Tần Quân Nghi”.

“Ta làm sao có thể tin ngươi được chứ?”.

“Hỗn xư.ơ...ngươi là ai mà bắt ta phải làm ngươi tin ta là mẫu thân của Thục Phân chứ?”

Lần đầu tiên có một tên tiểu tử lại dám ngang ngược nói chuyện như vậy với nàng làm nàng khó có thể kìm chế, Tần gia là một trong ba đại gia tộc trong Thiên Huyền quốc, mọi người nịnh bợ còn không kịp, làm gì có ai dám khinh nhờn gia chủ một đại gia tộc như nàng bao giờ?.

Không để ý đến thái độ tức giận của nàng, Lăng Thiên Hữu vẫn ung dung trả lời

“Ta là phu quân của nàng, nếu không nói rõ....Hôm nay các ngươi không một ai có thể rời khỏi đây...”

“Hả không có khả năng...sao ta lại không nhận được tin tức như vậy từ Trung Chính chứ?...ngươi đang nói dó...” đang định nói gì đó nhưng nhớ lại tình cảnh trước mắt của mình mỹ phụ lại cắn răng “Phân nhi...nàng...nàng lúc sinh ra có một cái bớt hình phượng hoàng rất nhỏ dưới...dưới rốn một tất”.

Lần này tới Lăng Thiên Hữu há hốc, thầm nghĩ “dưới rốn 1 tất không phải là ngay trên âm đ*o hay sao? Có hay không nhỉ? Aizz...hình như là có...lần sao lúc khởi động nhất định phải nhìn kĩ mới được, nếu không thì mất mặt quá rồi”.

“Đúng vậy, hình như là có”

“Hình như?”

Mỹ phụ không khỏi nghi vấn nhìn trầm trầm Lăng Thiên Hữu.

“Đúng...có...có”

Lăng Thiên Hữu lập tức đánh trống lãng, tiến lên đỡ lấy Tần Quân Nghi, giả vờ thăm hỏi:

“Hiền tế tham kiến bá mẫu, người không sao chứ?”.

“Không sao, chỉ là cạn kiệt linh khí, nghĩ ngơi chút là có thể hồi phục”.

Chương 17: Mẹ vợ

Ở xa còn đỡ, đến gần thì Lăng Thiên Hữu mới nhận thấy khả năng kiềm chế của mình ngày càng yếu đi, hương thơm u lan trừ trên người Tần Quân Nghi tiết ra làm Lăng Thiên Hữu càng say mê, khó cưỡng, Lăng Thiên Hữu chắc chắn hương thơm từ cơ thể Tần Thục Phân là được di truyền từ Tần Quân Nghi.

Chỉ mỗi hương thơm đã làm cho Lăng Thiên Hữu cả người nóng bừng, tiểu huynh đệ của Lăng Thiên Hữu như cảm nhận được điều gì cũng phản ứng, đội lên một túp liều lớn, nhận ra dị dạng của mình Lăng Thiên Hữu thầm mắng tên tiểu đệ không chịu thua kém bên dưới.

Không thể trách được Lăng Thiên Hữu, vì lúc này trên người Tần Quân Nghi y phục đã không còn nguyên vẹn, bầu ngực trắng như tuyết đã lộ ra hơn nữa, lúc này một tay Lăng Thiên Hữu đang vòng qua eo, tay còn lại thì giữ chặt tay phải của Tần Quân Nghi, cảm nhận được vòng eo nhỏ nhắn và da thịt mềm mại, thơm ngát không ngừng đánh vào xúc giác, thử hỏi nam nhân nào có thể chịu được chứ.

Càng làm cho Lăng Thiên Hữu muốn nổ mắt chính là cặp tuyết lê trước mặt, đang không ngừng rung động, phập phòng theo từng nhịp thở của Tần Quân Nghi, xuyên qua lớp lụa mỏng manh Lăng Thiên Hữu có thể thấy được hai hạt anh đào đang nhô cao không ngừng lên xuống, giống như muốn phá y mà ra.

Tần Quân Nghi cũng khó chịu không kém gì Lăng Thiên Hữu, sau khi mượn dương khí để chống đỡ hàn khí của Vạn kiếm bí pháp, dương khí trong cơ thể của nàng không ngừng lớn mạnh, nếu không tìm cách để dương khí thoát ra, nhẹ thì sẽ tổn thương kinh mạch, tu vi sụt giảm, nặng sẽ khiến bạo thể mà chết.

Nếu chỉ như vậy thì nàng có thể cầm cự được nhưng từ khi Lăng Thiên Hữu xuất hiện dương khí trong cơ thể nàng không ngừng loạn động khiến nàng khó có thể áp chế, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao, cộng thêm ánh mắt xâm lược không chút kiên nể gì của Lăng Thiên Hữu giống như đổ dầu vào lửa, khiến nàng hận không thể giết chết tên con rễ khốn kiếp này.

Phát hiện ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình của mẹ vợ, Lăng Thiên Hữu lập tức thu hồi vẻ mặt dâm đảng, nhanh tay lao đi nước miếng đang chảy ra ở khóe miệng, ra vẻ chính khí lẫm liệt hỏi:

“Bá mẫu ai lại hại người ra nông nỗi này, để hiền tế giúp người trả thù”.

Lăng Thiên Hữu dùng gương mặt của một đại sát nhân nhìn một vòng, rất ra dáng chỉ cần người nói một tiếng cho dù giết sạch người ở đây con cũng sẽ không ngại.

Rất nhanh Lăng Thiên Hữu lại thay đổi thái độ 180 độ ra vẻ khuyên nhủ.

“Bá mẫu ta lo cho vết thương của người hơn, hay là chúng ta đi trị thương cho người trước...bọn họ.....lần sau ta nhất định sẽ giúp người diệt sạch”.

Tần Quân Nghi nhìn về phía xa, cũng gật đầu không hề phản đối. Trước khi đi nàng có nói với Viêm Trung vài câu, đắng đo chốc lát Viêm Trung cũng gật đầu, rời đi.

...............................................................................................................................

Phía xa một đôi mắt ngọc nhìn theo Lăng Thiên Hữu và Tần Quân Nghi rời đi, miệng lẩm nhẩm

“Tìm được rồi...cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi...tộc nhân của ta được cứu rồi”.

...............................................................................................................................

Sau khi dìu Tần Quân Nghi đi xa, Lăng Thiên Hữu mới thở phào một hơi.
“Ngươi cũng phát hiện ra nữ nhân kia?”

“Bá mẫu, ngươi đang nói nữ nhân nào vậy?”.

“Ngươi còn giả ngốc, nếu không phát hiện ra, ngươi làm sao lại thay đổi thái độ nhanh như vậy, còn muốn mau chóng rời khỏi nơi đó?”.

“Không có, ta chỉ là quan tâm đến thương thế của người nên mới mau chóng tìm một nơi để người dưỡng thương thôi”.

“Còn ngụy biện, nếu không chịu nói thật thì đừng gọi ta là bá mẫu nữa”

Lăng Thiên Hữu không ngờ Tần Quân Nghi lại tinh ý như vậy, hắn đã cố che dấu nhưng vẫn bị phát hiện.Nhìn bộ dạng dỗi hờn của Tần Quân Nghi Lăng Thiên Hữu càng bị hãm sâu vào trong sức hút của nàng, một cái nhăn mày của nàng cũng làm cho Lăng Thiên Hữu tim muốn ngừng đập, mỹ phụ phong tình dù cho là nhăn mày cũng có thể nghiêng nước nghiêng thành quả là không sai.

“Hề hề...đúng là không giấu được bá mẫu, hiền tế đúng là đã phát hiện ra đối phương, nhưng không phải là ta nhát gan mới rời đi, mà ta sợ lúc ta giao chiến những người kia sẽ thừa cơ làm hại người”.

Lúc Lăng Thiên Hữu sử dụng chức năng do thám hệ thống đã phát hiện được có tu sĩ Kết Đan cảnh hiện diện, do đó Lăng Thiên Hữu mới không hề do dự mà rút lui.

“Làm sao ngươi lại phát hiện được chứ?, nếu không phải lúc trước thấy ả xuất hiện cùng đoàn người ta cũng không thể phát giác đươc!”

“Cái này...là bí mật, nam nhân phải có một chút bí mật mới có thể thu hút được nữ nhân chứ”
“Phì....”.

Nhìn bộ mặt tiểu nhân đắc chí của Lăng Thiên Hữu Tần Quân Nghi không thể nhịn được cười, bình thường nàng rất nghiêm túc không hề thất thố như hôm nay, trên dưới Tần gia không ai không kính sợ nàng, vì nàng là gia chủ, một lời của nàng có thể quyết định sống chết của vạn người, không ai giám tiếp xúc với nàng, phu quân nàng cũng vậy, mỗi lần gặp nàng hắn đều khép nép, nàng nói đông hắn không dám đi tây, nói trái hắn không dám nói phải, đến khi trên giường hắn cũng chỉ làm cho có lệ sau đó lại trốn sang thư phòng, cuộc sống như vậy làm nàng vô cùng nhàm chán.

Riêng chỉ có đệ đệ nàng là Tần Trung Chính có thể chia sẽ, tâm sự cùng nàng, nhưng gần 20 năm trước vì tranh đoạt giữa các gia tộc Tần Trung Chính đã mang theo con gái của nàng và Trần Hạo là Thục Phân để trốn khỏi sự truy đuổi của kẻ thù, đến nay khi cơ nghiệp đã vững chắc nàng muốn đón Tần Thục Phân và Tần Trung Chính trở về thì đã không kịp. Cũng may là hai người họ hiện giờ đều không sao.

Nhưng Lăng Thiên Hữu trước mắt lại làm cho nàng có cảm giác thân cận, như đã quen biết từ lâu, nàng nghĩ có lẽ là vì hắn là phu quân của Thục Phân nên nàng mới có cảm giác như vậy.

Dương khí ngày càng tăng mạnh, song thẳng vào kinh mạch làm cho thân thể của Tần Quân Nghi không còn chút sức lực, đi càng ngày càng chậm, cuối cùng cả thân thể của nàng cơ hồ dã dán đến trên lòng ngực của Lăng Thiên Hữu, nhận ra dị dạng của Tần Quân Nghi Lăng Thiên Hữu quan tâm hỏi:

“Bá mẫu ngươi sao vậy....?”

“Mau giúp ta kiếm một động phủ”

Lăng Thiên Hữu lập tức bế lên Tần Quân Nghi nhanh chóng lướt đi.

Lần đầu tiếp xúc thân mật với nam nhân khác ngoài phu quân khiến Tần Quân Nghi có cảm giác rất khác lạ, khí tức nam nhân từ trên người Lăng Thiên Hữu làm cho Tần Quân Nghi vô cùng an tâm, đã lâu rồi nàng không có cảm giác như vậy, dù là ở bên cạnh Trần Hạo cũng vậy. Đặc biệt là khi ở gần Lăng Thiên Hữu nàng có cảm giác ham muốn rất mạnh mẽ, có lẽ do Trần Hạo đã lâu rồi không có thỏa mãn nàng đi. Nhưng nghĩ tới Lăng Thiên Hữu là con rễ mình nàng lại cố áp chế dục vọng của mình lại, nàng không thể có lỗi với Tần Thục Phân.

Đến khi Lăng Thiên Hữu tìm được động phủ thì toàn thân Tần Quân Nghi đã ướt đẫm mồ hôi, y phục đã hoàn toàn thấm ướt lộ ra thân thể hoàn mỹ không tỳ vết của nàng. Làn da bạch ngọc được bão dưỡng rất kĩ, da thịt trên người không hề có một nếp nhăn, vô cùng mềm mại.

Mỹ mâu khép hờ, hai tay quàng qua cổ Lăng Thiên Hữu tạo thành tư thế vô cùng mờ ám, bên dưới hắc long của Lăng Thiên Hữu không ngừng va chạm với kiều đồn của Tần Quân Nghi đã sớm cương cứng.

“Hệ thống có thể chữa được không?”

“Không chắc, Thiên Hương quyết của chủ nhân có thể giúp nàng khai thông chướng ngại, đột phá lên Kết Đan cảnh, nếu đột phá thành công, dương khí cùng linh khí đều sẽ bị thu vào nội đan, nội đan không dễ tổn hại như kinh mạch, chỉ cần dương khí bị thu vào nội đang thì có thể dễ dàng giải quyết, nếu không nàng có thể bạo thể mà chết”.

“Thiên Hương quyết? Như vậy không phải sẽ phải làm tình cùng mẹ vợ hay sao? Làm sao được chứ?”.

Trong lúc Lăng Thiên Hữu do dự thì Tần Quân Nghi không ngừng đau đớn, khắp người kinh mạch đã không ngừng trướng lớn, nỗi lên khắp da thịt trắng ngần, e là sắp không ổn.

“Con bà nó liều vậy”.

Chương 18: Hồng hạnh xuất tường

Quyết định thật nhanh Lăng Thiên Hữu lập tức lột bỏ y phục trên người Tần Quân Nghi, như được giải thoát Tần Quân Nghi lập tức ổn định lại một chút.

Hiện ra trước mặt Lăng Thiên Hữu là một tấm thân tuyệt diễm, da nàng trắng mịn, eo nàng thon nhỏ, mông nàng vung tròn, đùi nàng chắc nịch, chân nàng thuôn dài. Ngay giữa những khoảng thịt kì ảo đó là một vùng âm đ*o đen tuyền. Âm mao của Tần phu nhân óng mượt, thấp thoáng giữa đó là hai mép âm đ*o đỏ hồng thật không còn có lời nào để bình phẩm nữa.

Lăng Thiên Hữu nhanh chóng cỡ bỏ y phục, Tiểu đệ nhanh chóng tiến vào cơ thể của Tần Quân Nghi, lập tức một luồng dương khí mạnh mẽ tiến thẳng vào cơ thể Lăng Thiên Hữu, dương khí như muốn công phá từng sợi kinh mạch trong cơ thể Lăng Thiên Hữu, Lăng Thiên Hữu lập tức vận Thiên Hương quyết vận chuyển linh khí khắp toàn thân dẫn dắt dương khí thành một vòng tuần hoàn lớn từ cơ thể hắn vào cơ thể Tần Quân Nghi thông qua nhục côn sao đó lại trở về.

Dương khí tuần hoàn không còn ứ động trong kinh mạch khiến cho Tần Quân Nghi dần thanh tỉnh, khi nhận ra mình đang thỏa thân, nằm dưới hán Lăng Thiên Hữu, nhục côn của hắn đang không ngừng tàn phá ngọc động của mình Tần Quân Nghi vô cùng hoảng loạn.

“Khốn kiếp...tại sao....ta là mẫu thân của Phân nhi, tên cầm thú ngươi sao có thể chứ...mau buông...buông ta ra”.

“Không được...bá mẫu dương khí trong cơ thể người chưa được giải trừ, nếu ngừng lại người sẽ bạo thể mà chết”

Tình trạng của mình Tần Quân Nghi hoàn toàn biết rõ, khi dùng bí pháp nàng cũng đã biết trước kết cục của mình, chỉ là không ngờ có sự xuất hiện của Lăng Thiên Hữu, cũng không ngờ hắn có thể cứu mình.

Chỉ là cách này nàng khó mà có thể chấp nhận được, phu quân nàng vẫn còn sống, nàng không thể nảy sinh quan hệ loạn luân với con rễ được như vậy nàng làm sao có thể đối mặt với phu quân và con gái được chứ.

Nhìn thấy nét do dự của Tần Quân Nghi Lăng Thiên Hữu biết mình cần phải xuất thêm chút sức lực nữa mới có thể thuyết phục được nàng.

Lăng Thiên Hữu ra sức vận động, nhục côn bên dưới không ngừng lắp đầy âm đ*o đã ướt đẩm d*m thủy của Tần Quân Nghi, miệng hắn không ngừng liếm mút, điên cuồng tàn phá hai quả hồng đào của Tần Quân Nghi.

Thiếu phụ khát tình như Tần Quân Nghi làm sao có thể cưỡng lại kĩ năng điêu luyện của Lăng Thiên Hữu chứ? Bên dưới âm tinh đã không ngừng tiết ra, cả cơ thể trở thành một màu hồng nhuận, cơn khát tình như được kích phát mãnh liệt nhất khiến nàng đã không còn thanh tỉnh, nhưng sự ái náy với phu quân, mối quan hệ cấm kị với con rễ quyết không để nàng dễ dàng buông xuôi, thân thể không ngừng dãy giụa.

“Ưm...không được....không.....ư”.

“Chỉ một lần..ta hứa với người chỉ một lần, sau này chúng ta sẽ xem như không có gì”.

Những cơn sướng khoái ập đến không ngừng đánh tan những luân lí trong tư tưởng của Tần Quân Nghi khiến nàng ngày càng trầm mê trong dục vọng, cộng thêm Lăng Thiên Hữu không ngừng dụ dỗ, khiến cho hàng rào luân lí trong suy nghĩ của nàng ngày càng mỏng manh.

Tần Quân Nghi không đáp lại lời của Lăng Thiên Hữu mà dùng hành động để trả lời, hai tay nàng quàng cổ hắn, dùng đầu lưỡi đinh hương của mình tìm đến đôi môi của Lăng Thiên Hữu không ngừng mút lấy.

Lăng Thiên Hữu và Tần Quân Nghi bốn mắt nhìn nhau, không ai nói gì cả nhưng ai cũng hiểu được dục vọng trong lòng của đối phương, hai người quấn lấy nhau không rời.

Được tận hưởng hương vị thành thục cùng kiều diễm của Tần Quân Nghi khiến Lăng Thiên Hữu vô cùng thích chí, nghĩ đến việc đang làm tình cùng với mẹ vợ của mình càng làm cho Lăng Thiên Hữu thêm điên cuồng.

Khi chấp nhận Lăng Thiên Hữu Tần Quân Nghi đã mặc cho cảm xúc của mình được thăng hoa, nhưng nàng không ngờ Lăng Thiên Hữu lại điêu luyện như vậy, chỉ hôn môi thôi đã làm cho nàng tinh thần điên đảo, bàn tay của hắn lại đang không ngừng ngang dọc trên cơ thể của nàng, không ngừng xâm nhập những nơi tư mật khiến nàng không ngừng dục tiên dục tử. Thanh âm ngày càng tiêu hồn.

“A....a...”.

“Đừng chạm vào nơi đó...a...a...sao lại....ư”.

Thấy Tần Quân Nghi đã bắt đầu động tình Lăng Thiên Hữu cố tình chậm lại động tác, hai tay không ngừng chơi đùa âm hạch đã sưng cứng của Tần Quân Nghi, thỉnh thoảng tại trên hai mép âm thần của Tần Quân Nghi gãy nhẹ, khiến cho toàn thân Tần Quân Nghi run rẫy, d*m thủy tràn ra lênh láng.

Tần Quân Nghi tuy đã hơn 50 nhưng nhan sắc bảo quản vô cùng tốt, không những thế những nơi tư mật của nàng cũng vô cùng thu hút, chùm lông mượt mà bên dưới đã ướt đẫm bởi d*m thủy, lông mu của nàng rất nhiều, được chăm sóc vô cùng gọn ràng, hai mép âm đ*o vẫn còn hồng hào, ngọc động vẫn còn rất khít. Lăng Thiên Hữu kiếp trước đã từng nghe nữ nhân càng nhiều lông càng dâm đãng, nếu đúng vậy hắn có thể khẳng định Tần Quân Nghi nhất định là một dâm phụ.
Thật vậy, nhu cầu tình dục của Tần Quân Nghi rất cao, chỉ là nàng quyết tâm tu luyện cộng với sự vụ gia tộc bận rộn khiến nàng phải nhẫn nhịn, lại thêm có một tên phu quân nhu nhược, sinh lý yếu kếm khiến nàng nhiều đêm phải tự mình an ủi, nhiều lúc muốn hồng hạnh xuất tường nhưng lại ngại thân phận của mình.

Lần này thì tốt rồi, dục vọng của nàng đã bừng cháy khó mà bị vụt tắt, hiện tại Lăng Thiên Hữu lại khiêu khích, nàng sao có thể kiềm chế được chứ?

Tần Quân Nghi lập tức xoay người Lăng Thiên Hữu lại, đổi thành nữ trên nam dưới, theo tư thế truyền thống không ngừng nhấp lấy, thở dốc không ngừng.

Nhưng như vậy thì nhục côn không thể vào sâu, không thể làm nàng thoải mái, giống như trước mặt nàng có cao lương mĩ vị mà không thể thưởng thức vậy.

“Ngứa..ngứa quá..sao không sâu như lúc trước chứ?...hiền tế ta ngứa...mau giúp bá mẫu”.

Lăng Thiên Hữu cười thầm, thế giới này quá lạc hậu rồi, tư thế như vậy làm sao có thể vào sâu được chứ.

“Bá mẫu người ngứa ở đâu vậy? Để ta giúp người gãy”.

Lăng Thiên Hữu thừa biết nhưng vẫn cố hỏi, cảm giác làm chủ trận chiến, đặc biệt là với những mỹ phụ thành thục làm Lăng Thiên Hữu vô cùng thỏa mãn.

“Bá mẫu ngứa ở bên dưới”

“Ở đây?”.

Lăng Thiên Hữu dùng d*m thủy thâm ướt đầu ngón tay, sau đó xoa nhẹ gần lỗ nhị của Tần Quân Nghi, làm nàng giật bắn, lỗ nhị là một trong những nơi vô cùng nhạy cảm của cả nam nhân và nữ nhân, Lăng Thiên Hữu chơi đùa như vậy Tần Quân Nghi làm sao có thể chịu được chứ.

“Ưm...không phải...xuống một chút nữa...”.

Mặc kệ Tần Quân Nghi đang không ngừng uốn éo, ngón tay Lăng Thiên Hữu tiếp tục tiến sâu vào bên trong lỗ nhị của Tần Quân Nghi, vừa tiến vào trong lập tức ngón tay của Lăng Thiên Hữu đã bốn bề thọ địch, tầng thịt ở hậu môn không ngừng co thắt, như muốn bóp chết kẻ lạ mặt đang muốn xâm nhập vào.Trước giờ làm gì có ai từng sờ qua hậu môn của mình chứ, một cảm giác vừa thốn đau vừa kích thích càng khiến cho con quỷ dâm dục trong người Tần Quân Nghi không thể áp chế.“Không phải chỗ đó....ta ngứa...”

“Ngứa gì vậy bá mẫu”

Lăng Thiên Hữu nhất định chơi đùa chết Tần Quân Nghi mới chịu

“Ngứa lồ..âm đ*o....ta muốn sâu hơn...cầu ngươi hiền tế...mau giúp bá mẫu”.

“ Chát...muốn thì phải nói thì hiền tế mới biết chứ”

“Ưm...Mau đâm ta đi, đâm sâu vào...ta không thể chịu được...mau đâm chết ta đi hiền tế”.

Xoay người Tần Quân Nghi lại, đặt nàng nửa ngồi nửa quỳ ở tư thế mẫu cẩu, Lăng Thiên Hữu xoay người để dương v*t trong nhục động của Tần Quân Nghi xoay một vòng, lập tức tứ chi Tần Quân Nghi run lên bần bật, bên dưới ngọc dịch đã chảy ra thành dòng.

Nhìn thân thể thành thục, hấp dẫn, ướt đẫm mồ hôi nhưng lại ngát hương thơm của Tần Quân Nghi, Lăng Thiên Hữu hít sâu một hơi như muốn thu lấy tất cả hương thơm say lòng người kia, lập tực như hít phải xuân dược Lăng Thiên Hữu ôm chặt vòng eo của Tần Quân Nghi thúc ngựa liên hồi.

Tư thế mới lạ như vậy lần đầu tiên Tần Quân Nghi biết được, từng đợt thúc mạnh của Lăng Thiên Hữu khiến hồn nàng như muốn lìa khỏi xác, quy đầu mỗi lần thúc đều chạm sâu vào tử cung của nàng, vừa đau vừa sướng, khiến nàng không ngừng rên rỉ, đến cuối cùng nàng cũng không biết mình đã nói những gì nữa rồi.

“A....sướng...sướng quá, mau con rễ, đâm chết ta...đâm chết nhạc mẫu đi...a....sao lại sâu như vậy...ta...at..chết mất”.

“Ưm...sao lại lớn hơn nữa rồi...không được nát lồ...ta mất...a....to quá...ta sướng chết mất...”.

“Aaaaa....ta sắp ra rồi...mau mau lên đừng ngừng lại”.

Biết đã sắp đến hồi kết, hai tay Lăng Thiên Hữu ôm chặt lấy bộ ngực no đủ của Tần Quân Nghi không ngừng nhào nát, lưỡi hắn quấn chặt lấy chiếc lưỡi đinh hương của Tần Quân Nghi, không ngừng hút lấy nước bọt của nàng, bên dưới không ngừng nhấp mạnh. Khung cảnh trong không khác hai con chó đang giao cấu là mấy.

Từng cú thúc vừa nhanh vừa mạnh của Lăng Thiên Hữu khiến sướng khoái không ngừng ập đến, làm cho Tần Quân Nghi nữa mê nữa tỉnh, dục tiên dục tử.

Hoa tâm bên trong không ngừng co thắt ngày càng mãnh liệt, cuối cùng như hố đen hút chặt lấy long đầu của Lăng Thiên Hữu, Tần Quân Nghi lập tức rên lớn.

“A...a...A....Ưm ta ra....aaaaaaaa”.

Âm tinh ào ào tràn ra, phún mạnh lên đầu hắc thương của Lăng Thiên Hữu khiến hắn cũng không thể kiềm chế, siếc chặt eo của Tần Quân Nghi, mỗi lần thúc dương v*t là mỗi lần hắn dùng Thiên Hương quyết để điều khiển chân khí cùng dương khí lưu chuyển một vòng, cuối cùng dương khí, linh khí cùng dương tinh của Lăng Thiên Hữu tất cả đều phún mạnh vào sâu trong âm đ*o của Tần Quân Nghi.

Tần Quân Nghi vừa tiết thân chưa kịp nghỉ ngơi thì lại một đợt khoái cảm nữa ập đến, vừa bất ngờ vừa mạnh mẽ, khoái cảm đập thẳng vào não hải của Tần Quân Nghi, làm nàng chết đi sống lại, từng tất thịt, từng tế bào, từng kinh mạch trong cơ thể bị đẩy lên cảm giác hưng phấn đến cực điểm, làm cho nàng triều phun một lần mạnh mẽ nhất từ trước đến giờ, âm tinh bắn ra tung tóe văng khắp thân thể trần chuồng của nàng và Lăng Thiên Hữu. Khung cảnh dâm mỹ đến không thể tả.

Trong đầu lth lập tức vang lên âm thanh nhắc nhở của hệ thống.

“Điểm khoát hoạt đạt được 10/10, chúc mừng chủ nhân”.

Chương 19: Lại đến

Tần Quân Nghi vô lực nằm trên mặt đất, đây là lần chịch nhau mất sức nhất của nàng, cũng là lần nàng cảm thấy sướng khoái nhất, lần đầu tiên nàng làm tình mà đạt đến hai lần cao triều trong khoảng thời gian ngắn như vậy, đến giờ nàng vẫn còn chưa thể thanh tỉnh.

Trong não hải của nàng không ngừng xuất hiện hình ảnh Long Phượng đang vần vũ giống như tư thế của nàng và Lăng Thiên Hữu vừa rồi, cuối cùng Phượng Hoàng cùng Chân Long đồng thời rầm vang...Chân Long thì lân giáp trở nên sáng bóng, long vuốt trở nên càng bén nhọn, sáng long lanh, long giác mọc dài trong vô cùng uy vũ, Phượng Hoàng thì toàn thân bùng lên một ngọn hắc hỏa, sức nóng khủng khiếp tỏa ra xung quanh, làm cho Tần Quân Nghi phải toát mồ hôi hột.

Lăng Thiên Hữu sau khi phục hồi đang định tiến tới đỡ lấy Tần Quân Nghi thì không ngờ lại xảy ra kì biến.

Cơ thể Tần Quân Nghi tự động lăng không, linh khí xung quanh không ngừng tập trung lại bao lấy thân thể Tần Quân Nghi, hình thành một hỏa cầu màu đen, bán kính gần trượng đẩy Lăng Thiên Hữu ra xa.

Bên trong hỏa cầu, cơ thể Tần Quân Nghi không ngừng bay múa, không phải, phải nói là không ngừng chiến đấu, phải nàng đang chiến đấu với hỏa phượng hoàng lúc nãy.

Lúc này chân long đã biến mất, trước mặt Tần Quân Nghi chỉ còn mỗi Hỏa Phượng Hoàng, phượng minh một tiếng, sau đó nhắm thẳng hướng nàng mà lao tới.

Tần Quân Nghi lập tức vung kiếm nghênh chiến.

...............................................................................................................................

Hai canh giờ trôi qua cơ thể Tần Quân Nghi vẫn bị hỏa cầu vây lấy, lúc này cơ thể Tần Quân Nghi đã bị cháy xém không nhìn ra hình dạng, tứ chi đều bị hắc hỏa ăn mòn, lộ ra xương trắng bên trong trông vô cùng rợn người.

Nàng không ngừng kêu rên thống khổ.

Lăng Thiên Hữu rất muốn xuất lực nhưng hệ thống lại nhắc nhở, đây là lúc quan trọng của Tần Quân Nghi, nếu muốn đột phá lên Kết Đan cảnh Tần Quân Nghi chỉ có thể tự mình vượt qua.

Lúc này trong não hải của Tần Quân Nghi đã không còn thấy hình ảnh của Phượng Hoàng nữa chỉ còn mỗi Tần Quân Nghi đang bị hắc hỏa ăn mòn, hắc hỏa không ngừng xuyên qua lớp hộ khí của nàng xuyên vào kinh mạch, thiêu đốt linh khí, tế bào làm nàng vô cùng thống khổ.

Thống khổ thật sự khiến Tần Quân Nghi không thể chịu được nữa nàng muốn cầu cứu, nàng nghĩ ngay đến phụ thân, nhưng phụ thân đang bế quan nàng chắc chắn ông ấy thể giúp nàng lúc này, sau đó nàng lại nghĩ tới một người, người này nhưng không phải là phu quân nàng, cũng không phải tiểu đệ tâm đầu ý hợp với nàng mà lại là Lăng Thiên Hữu, người đã cho nàng cảm giác sướng khoái nhất.

Lập tức một luồng linh khí không thuộc về nàng nhưng vô cùng gần gũi len lõi theo kinh mạch, lan ra khắp cơ thể của nàng, không ngừng dung hòa cùng hắc hỏa, khiến cho hắc hỏa ngoan ngoãn chui vào kinh mạch của nàng, sau đó 2 luồng linh khí và hắc hỏa tập trung lại, không ngừng xoay tròn cao độ, cuối cùng hình thành một viên nội đan màu đen, bên trên có khắc hoa văn hình ngọn lửa xoay tròng bên trong cơ thể Tần Quân Nghi, không ngừng hấp thu linh khí xung quanh.

Lúc này hắc hỏa bên ngoài cũng đã tan biến, Lăng Thiên Hữu lập tức tiến lên đỡ lấy Tần Quân Nghi, Lăng Thiên Hữu đặt Tần Quân Nghi trên một miếng đá bằng phẳng, dùng y phục của mình đắp lên cho nàng sau đó đi tìm một ít thức ăn.

Khi Lăng Thiên Hữu trở lại Tần Quân Nghi đã tỉnh dậy, nàng khoác trên mình một bộ bạch y trong vô cùng ung dung, cao quý, mái tóc búi cao để lộ cổ ngọc thon dài, hai bầu vú phía trước được cái yếm lụa màu bạch kim bao lấy, váy lụa bên dưới không thể che dấu được hết cặp mông nảy nở cùng đôi ngọc thố hút hồn kia.

Trầm mặt một lát, Lăng Thiên Hữu mở lời

“Quân Nghi...”

“Gọi ta là Tần Phu Nhân”

“Nhưng...”

“Không nhưng gì cả, chuyện giữa chúng ta đã xong rồi, ta nợ ngươi một nhân tình sao này nhất định sẽ trả, giữa chúng ta không còn liên hệ nào nữa”Lăng Thiên Hữu cười khổ, Tần Quân Nghi đã trở lại là một gia chủ Tần gia, vạn người kính ngưỡng, so với nàng hắn chẳng là gì cả, làm sao có tư cách để nói muốn cùng nàng.....aizzz.

“Ta còn có việc phải đi trước....phải rồi Thục Phân đã được cứu, hiện đang ở Tần gia, ngươi có thể...có thể đến đó thăm nàng”.

Nói xong Tần Quân Nghi quăng cho Lăng Thiên Hữu một lệnh bài có khắc một chữ “Nhất”, lập tức rời đi để lại một mình Lăng Thiên Hữu ngây ngốc đứng đó, sau khi rời đi không xa Tần Quân Nghi nhìn về phía động phủ thầm nhủ ‘Sao ta lại không thể dứt khoát với hắn được chứ...dư vị đó đúng là khó có thể quên mà...’.

Lăng Thiên Hữu nhìn theo bóng lưng Tần Quân Nghi rời xa, suy nghĩ chốc lát bổng vui vẻ vười lớn.

“Nàng cho phép ta đến Tần gia như vậy nhất định ta sẽ còn cơ hội, haha.... đợi ta, ta sẽ đến đón cả nàng và Thục Phân haha....”.

“Đúng...nhất định phải đón cả hai mẹ con họ.....”

Một âm thanh trầm thấp, vô cùng tự nhiên tiếp lời Lăng Thiên Hữu.

“Hảo...cả hai mẹ con họ sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay của ta....Hử...ngươi...ngươi....”

“Chào tiểu tử...không ngờ chúng ta lại mau chóng gặp lại như vậy? Chắc là chúng ta vẫn còn có chút duyên nợ”.

‘Duyên con mẹ ngươi, ai thèm gặp lại tên sát tinh như ngươi chứ’, Lăng Thiên Hữu trong lòng thầm mắng nhưng mặt lại tươi cười rạng rỡ như mới vừa nhặt được bảo vật.

“Hìhi...đại nhân nói đúng, ta với người nhất định là có duyên rất lớn....như vậy đi, hôm nào ta sẽ quay lại thăm hỏi ngài, hôm nay ta có việc bận, phải đi trước, lần sau gặp lại”.

“Đứng lại...duyên gặp gỡ thì cũng đã gặp rồi, còn nợ có phải ngươi cũng nên trả hay không?”.Giọng nói vẫn ung dung nhẹ nhàng như trước nhưng Lăng Thiên Hữu cảm nhận được ý uy hiếp rõ ràng trong đó, chỉ là hắn không hiểu, hắn và tên kia chỉ mới gặp nhau một lần, chưa hề xảy ra mâu thuẫn, nếu có cũng chỉ là trong mộng cảnh, từ khi nào đã thiếu nợ của tên kia rồi?.

“Đại nhân ngươi nói gì ta không hiểu? Ta nợ ngươi cái gì chứ?”.

“Tiểu tử đừng diễn kịch nữa, mau giao ra kho báo của Long đế, nếu không hôm nay cái mạng của ngươi e là phải để lại đây rồi!.”

Rốt cuộc Lăng Thiên Hữu cũng hiểu, tên Bạch Long này muốn lấy kho báu của Long Đế, chỉ là Long đế làm gì có kho báu gì chứ...kho báu? Không lẽ là hệ thống cùng quả trứng kia?.

Không phải xui xẻo như vậy chứ? Chưa gì đã gặp phải tên sát tinh này chặn đường cướp của rồi, khiến Lăng Thiên Hữu càng thên run sợ chính là khi hắn dùng chức năng do thám hệ thống lại hiển thị thông tin tu vi của Bạch Long là không rõ, đều đó chứng tỏ Bạch Long tu vi đã vượt xa Kết đan cảnh nên hệ thống mới không thể xác định được.

Hơn nữa phía sau vẫn còn một địch nhân Kết đan cảnh đang âm thầm quan sát động tĩnh, nên giao hay không nên giao, giao thì lấy cái gì mà giao đây, Lăng Thiên Hữu âm thầm quan sát chiếc đồng hồ trên cổ tay, quyết định giả ngu đến cùng.

“Đại nhân có phải người nhầm rồi phải không? Kho báu của Long đế là gì ta làm sao biết được, hơn nữa...gặp ta còn chưa gặp thì lấy đâu ra mà đưa cho ngài”.

“Tiểu tử ngươi đừng hòng chối cãi...Phong Vực đã biến mất, nơi đó được Long đế tạo ra để cất giấu kho báu, ngoài ta và Lam Long cũng chỉ có ngươi từng xuất hiện ở đó, hơn nữa ngươi còn có thể xuyên qua cấm chế cuối cùng...kho báu nhất định là nằm trong tay ngươi!”.

“Sống hay chết ngươi tự chọn đi”.

Câu cuối cùng thì giọng Bạch Long đã chuyển sang âm trầm.

Biết đã không còn cơ hội xoay chuyển, Lăng Thiên Hữu cũng không nhiều lời, trường kiếm xuất hiện trong tay, lập tực hướng Bạch Long chém ngang.

Kiếm quang lóe lên, lập tức chém đôi cơ thể của Bạch Long, nhưng đó chỉ là hư ảnh.

Bất ngờ vì Lăng Thiên Hữu lại có thể quyết đoán như vậy nhưng Bạch Long vẫn có thể dễ dàng né được, long thân lóe lên thì hắn đã xuất hiện cách Lăng Thiên Hữu hơn một trượng. Lăng Thiên Hữu như con đĩa cắn chặt không tha lập tuấn dùng dạ hành, lôi trảo lập tức đánh ngay lên người Bạch Long.

Không ngờ Lăng Thiên Hữu còn trẻ như vậy nhưng lại có kinh nghiệm chiến đấu phong phú vô cùng, chỉ vừa giao tranh đã tiên phát chế nhân, đánh cho địch thủ không kịp trở tay, nếu không phải chênh lệch quá xa, không chừng Bạch Long đã là bại tướng dưới tay Lăng Thiên Hữu rồi.

Lăng Thiên Hữu được như vậy một phần là nhờ hệ thống nhưng quyết định lại chính là sự quyết tâm, kiên nhẫn và thiên phú của hắn.

Sau khi khởi động chức năng thời không của hệ thống dùng một ngày để đổi thành 200 ngày, Lăng Thiên Hữu chỉ tốn có 10 ngày đã thành công đột phá lên Hư hải cảnh, đều này chứng tỏ thiên phú của hắn vô cùng mạnh mẽ, hàng ngàn hàng vạn người dù đã đạt đến Nhập Linh cảnh đại viên mãn nhưng cũng không thể giác ngộ được điểm mấu chốt cuối cùng, dẫn đến thọ nguyên cạn kiệt, ôm hận mà chết. So với những người kia hắn đã là hạt trong bầy gà rồi.

Sau khi đột phá Lăng Thiên Hữu lại không hề lơ là, hơn sáu mươi ngày tiếp theo hắn đều luyện tập vất vả mỗi ngày đều chiến đấu với mười mấy loài dị thú khác nhau, mỗi ngày chỉ được nghĩ ngơi có vài canh giờ.

Nhưng khắc nghiệt nhất chính là khoảng thời gian còn lại, Lăng Thiên Hữu quyết định khởi động chế độ sinh tồn của hệ thống, khi chế độ sinh tồn khởi động thì nơi này đã không còn là nơi luyện tập nữa rồi mà đây chính là một đấu trường sinh tử thực thụ. Dị thú ở đây hoàn toàn không khác thế giới ngoài kia, nếu chết ở đây thì tu vi sẽ sụt giảm nghiêm trọng, nếu tâm lý không vững chắc chắn sẽ trở thành tâm ma, sau này khó mà có thể đột phá, cả đời cũng không thể thăng tiến.

Nhiều lần Lăng Thiên Hữu gục ngã, thương tích đầy mình, có lần gặp phải hắc dực Ngô Công tu vi Hư Hải cảnh trung kì, hắn đã phải mất một cánh tay mới có thể tiêu diệt được nó, nhưng cảm giác đau nhức, thống khổ vì độc của ngô công làm Lăng Thiên Hữu như chết đi sống lại, độc lực mạnh nhất của hắc dực Ngô công chính là có thể ăn mòn tâm trí, giết người mà không hề gây tổn hại đến thân thể, cũng may lúc độc lực phát tác Lăng Thiên Hữu lại nghĩ về Tần Thục Phân đang gặp nguy hiểm, sống chết không rõ, về an toàn của mẹ con Tiếu Yên Nhiên, về con người vô dụng của mình ở kiếp trước, về người mẹ mà hắn không thể bảo vệ, bao nhiêu điều hối tiếc và vương vấn khiến Lăng Thiên Hữu không thể buông xuôi, hắn không ngừng tự nhủ mình phải mạnh mẽ, phải quật cường mới có thể bảo vệ được họ, cứ như vậy hắn mang một thân độc tố không ngừng chém giết, đến khi hết thời gian 200 ngày hắn cũng không biết, hắn chỉ biết hắn đã vượt qua được cực hạn của bản thân mình, đã vượt qua được cái mà người ta hay gọi là số mệnh.

Chương 20: Lôi Thuấn

Bạch Long vừa bị đẩy lùi thì thân ảnh Lăng Thiên Hữu cũng đã biến mất, ngay sau đó xuất hiện ngay bên cạnh Thiên La kiếm cách đó hơn trăm trượng, đây là kĩ năng đạt được khi Dạ hành đạt đến cấp 2 gọi là Lôi thuấn. Trong trăm trượng chỉ cần có vật chứa đựng Lôi linh của Đế Lôi Huyết Thú thì Lăng Thiên Hữu có thể tùy ý thuấn di qua lại những vật đó.

Còn Lôi trảo vừa rồi được rồi là Lôi hình, người tu luyện Đế Lôi huyết thú đến cấp 2 có thể lôi hóa linh khí để tấn công, tốc độ xuất chiêu, lực sát thương được tăng lên đáng kể, rất thích hợp để tạo ra đột biến.

Nhưng chênh lệch vẫn là chênh lệch, Lăng Thiên Hữu vừa đáp đất thì ngay lập tức hư không phía sau Long vuốt của Bạch Long cũng chộp tới, thân thể Lăng Thiên Hữu lập tức bị đập văng ra xa, nhưng hắn không hề tổn hại, mà người bị thương lại là một nữ nhân khác.

Lăng Thiên Hữu không tin được nhìn chằm chằm vào nữ nhân trước mặt, long vuốt của Bạch Long lúc sắp va vào người Lăng Thiên Hữu thì hư không lại xuất hiện một xoáy nước sau đó nữ nhân kia đột nhiên xuất hiện, dùng lưng để đỡ cho Lăng Thiên Hữu một vuốt.

“Cuối cùng cũng chịu thò mặt ra, ta còn tưởng ngươi còn muốn đợi đến cuối cùng để làm ngư ông đắc lợi, không ngờ ngươi lại ngu ngốc như vậy!”.

Bạch Long rõ ràng không hề bất ngờ khi nữ nhân xuất hiện, có lẽ hắn đã biết từ trước.

Nhờ có hệ thống Lăng Thiên Hữu cũng đã sớm biết sự có mặt có nữ nhân kia nhưng có điều hắn lại không ngờ nàng ta lại đỡ giúp hắn một vuốt, hai ngươi chưa từng gặp qua, không quen không biết sao nàng lại cứu hắn chứ?.

Lăng Thiên Hữu cũng không thể trả lời, nhưng có một điều hắn chắc chắn là nàng và nữ nhân đứng xem cuộc chiến giữa Tần Quân Nghi và Bạch Lân là cùng một người, vì hệ thống điều hiển thị thông tin là Cảnh giới: Kết Đan cảnh đại viên mãn (Miêu tộc).

Thương thế của nữ nhân không nhẹ, y phục phía sau đã bị long vuốt xé nát một phần lộ ra vùng da thịt trắng nõn bên trong, nổi bật trên đó chính là hình long trảo màu đỏ chói, máu cũng đã trào ra ở khóe miệng. Cũng may vừa rồi Bạch Long không có ý định giết chết Lăng Thiên Hữu nên một trảo kia cũng chưa dùng tới một phần lực nếu không dù nàng là Kết Đan cảnh cũng đã sớm tan xương nát thịt bởi một chiêu kia.

Nữ nhân lại không hề quan tâm đến thương thế của mình, vội vàng lo cho an nguy của Lăng Thiên Hữu.

“Người không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”.

“Không sao....không sao?”.

“Không sao là tốt rồi!”.

Thấy Lăng Thiên Hữu không sao nữ nhân mới yên tâm thở phào một hơi.

‘Chuyện gì vậy chứ? Ở đâu ra một tiên nữ xinh đẹp như vậy? Còn quan tâm mình như vậy? Không phải là bị tiếng sét ái tình, vừa gặp đã yêu mình chứ? Lăng Thiên Hữu yy thầm nghĩ trong lòng, nhưng cũng chỉ có như vậy mới có thể giải thích được sự việc lúc này.

Không thấy nữ nhân trả lời mình Bạch Long còn tưởng là nàng không nghe, nói lại lần nữa.

“Này ngươi rốt cuộc là ai nếu không liên quan thì nhanh chóng rời khỏi đây để tránh bỏ mạng oan uổng”.

Bên kia

Lăng Thiên Hữu thấy nữ nhân thương thế không nhẹ, tiến lên đỡ nàng sau đó bắt đầu thăm dò.

“Ngươi có ổn không? Để ta giúp! Đúng rồi ngươi tên gì vậy?”.

Nữ nhân ho khan hai tiếng sau đó trả lời:

“ Tiểu nhân tên Như Ngọc, chút vết thương này vẫn chưa chết được đâu người không cần lo”.

Nhìn khuôn mặt hoàn mỹ trước mắt không hề thua kém Tần Quân Nghi, chỉ là nàng không hề có sự uy nghiêm và cao quý như Tần Quân Nghi mà lại mang vẻ đẹp nhu mì, tràn đầy mị hoặc, Lăng Thiên Hữu trái tim không ngừng nhảy loạn, từ khi hắn tu luyện Thiên Hương quyết mỗi lần gặp mỹ nhân Lăng Thiên Hữu đều khó mà có thể kiềm chế, công pháp ngày càng thuần thục thì Lăng Thiên Hữu nhận ra khả năng kiềm chế của mình ngày càng yếu đi.
Trong lúc lơ đễnh bàn tay Lăng Thiên Hữu chạm vào một khối thịt vô cùng mềm mại và đàn hồi, vô thức, hắn nhẹ bóp một cái, cảm giác co giãn, đàn hồi như đang bóp vào bông khiến hắn vô cùng hưởng thụ.

Như Ngọc “A” lên một tiếng, định gạt đi cánh tay Lăng Thiên Hữu nhưng nhìn thấy đôi mắt đầy dục vọng của hắn đang nhìn chằm chằm vào cặp hung khí của mình, nàng lại sựng lại, nàng sợ nếu mình làm vậy sẽ làm Lăng Thiên Hữu ức giận, có thể sẽ không giúp nàng nữa, huống hồ nàng cũng không phải là trinh nữ nữa có gì mà phải sợ?.

Chỉ do dự chốc lát áo yếm của Như Ngọc đã bị Lăng Thiên Hữu kéo xuống gần nữa, bàn tay Lăng Thiên Hữu đã luồng vào bên trong, không ngừng chơi đùa nhủ hoa của nàng, da thịt của Như Ngọc nhanh chóng ửng đỏ, cảm giác tê dại, mê ly làm Như Ngọc không tự chủ ưỡng lên cặp tuyết lê thành thục của nàng để mặc Lăng Thiên Hữu tàn sát.

Bên kia Bạch Long thấy hai người không để ý đến hắn, còn công khai ve vãn lẫn nhau, nổi giận rầm lớn:

“Khốn kiếp hôm nay hai người các ngươi đều phải hối hận vì đã xem thường ta”.

Tiếng rống của Bạch Long làm Lăng Thiên Hữu trấn động, hắn không tin được vừa rồi mình có thể trầm mê như vậy, nhưng hiện giờ, vấn đề quan trọng nhất của hắn chính là tên bạch trùng trước mặt.

Như Ngọc cũng thanh tỉnh lại, lập tức dùng thân mình che cho Lăng Thiên Hữu, sau đó truyền âm.

“Ngài đi trước để ta cản hắn.”

Nói xong nàng đã đẩy Lăng Thiên Hữu bay đi.

Lăng Thiên Hữu do dự, cuối cùng vẫn là quyết định chạy đi, vì thứ nhất đối tượng Bạch Long nhắm tới là hắn, nếu hắn tiếp tục ở lại cả hai chắc chắn sẽ không thoát, thứ hai đây là lần đầu tiên hắn gặp Như Ngọc, tuy vừa rồi nàng đã cứu hắn nhưng cũng không thể khẳng định nàng không có ý đồ với cái gọi là kho báu của Long đế kia.

...............................................................................................................................

Huyền Thành, Tần gia

Phía sau hậu sơn, Tần Quân Nghi đang đứng trước động phủ, không ngừng thuật lại sự việc xảy ra tại Thiên Thú Lâm cho phụ thân nàng - Tần Thiên Bá.

Tần Thiên Bá tu vi đã đạt đến Kết Đan cảnh, thuộc vào hàng lão quái của Thiên Huyền Quốc, bình thường chỉ lo tập trung tu luyện, mọi sự vụ trong tộc đều giao cho Tần Quân Nghi.Nhưng sự việc lần này quá lớn, Viêm Trung phản bội, Tần Gia lại thiệt hại vô cùng lớn trong trận chiến đó, Tần Quân Nghi không thể không nói với hắn, dù gì hắn cũng là lão tổ của gia tộc.

“Phụ thân, lần này Viêm Trung phản bội đã ảnh hưởng rất lớn đến kế hoạch của chúng ta, thất bại lần này nhất định sẽ khiến Bạch gia đề phòng, nếu muốn diệt Bạch gia e là không thể làm trong sớm chiều được”.

“Chuyện Bạch...A...tiểu dâm phụ...yên nào”.

Tần Quân Nghi nghe được một ít âm thanh, nhưng không thể nghe rõ bởi vì động phủ được bảo vệ bởi cấm chế cách âm, nên nếu người bày cấm chế không muốn âm thanh khó mà lọt ra được.

“Phụ thân người nói gì vậy?”

“À...Chuyện Bạch gia tạm thời gác lại, hiện tại Vô Cực bí cảnh cũng đã sắp mở ra, ngươi phải hối thúc các đệ tử luyện tập, không được lơ là, nhất định không để Bạch gia cùng Tần gia giành được ưu thế”.

“Vâng...phụ thân....”.

Tần Quân Nghi có chút nghi hoặc trong lòng, những lời Viêm Trung nói lúc trước khiến nàng không thể yên lòng ‘phụ thân thật sự đã làm ra những chuyện như vậy hay sao? Có nên hỏi hay không? Nếu hỏi người sẽ nói thật... chắc chắn không...thôi vậy!’. Tần Quân Nghi thầm nhủ.

“Sao vậy Quân Nghi? Con còn muốn hỏi chuyện gì nữa hay sao?”.

“À không...chỉ là con muốn hỏi người có thấy đại tỷ hay không thôi? Đã lâu rồi con không gặp nàng”.

“Ta cũng lâu rồi không gặp nàng, nếu con gặp nó thì bảo nó đến thăm ta, được rồi nếu không có chuyện gì con lui xuống trước đi”.

Tần Quân Nghi lập tức rời đi, nàng không thể nào ngờ được bên trong động phủ kia đang diễn ra một khung cảnh vô cùng dâm loạn giữa Tần Thiên bá và đại tỷ nàng Tần Kim Liên.

“Hừ …….tiểu yêu tinh….ngươi quả thật càng ngày càng phóng đãng…suýt chút nữa đã để Quân Nghi phát hiện….” 

“Ân……phụ thân không thích người ta như vậy sao….”.

“Chát”... “Ai cho ngươi gọi ta là phụ thân...ngươi chỉ là một con điếm, một con điếm không hơn không kém”.

“Ân...người ta là con điếm của người, người muốn làm gì ta cũng được, thân thể của ta đều là của phụ thân ngài...”.

Vừa nói một bàn tay của Kim Liên không ngừng vuốt ve cục thịt đã sớm cương cứng nên trong quần của Tần Thiên Bá, sau đó nâng lên một chân, trước ánh mắt sắc lang của gã dần dần đem làn váy cởi ra, chậm rãi nhìn phụ thân nàng từ từ mà cởi. Ánh mắt vũ mị thập phần quyến rũ, trước mặt Tần Thiên Bá hiện lên hoàn chỉnh bắp đùi trắng như tuyết của Kim Liên cùng nội y màu đen trong vô cùng khiêu gợi.

“Kim Liên...ngươi quả thật không hề thua kém An Sương mẹ ngươi chút nào...ta nhất định sẽ chơi chết con chó cái như ngươi, như cách mà mẹ ngươi bị những tên nam nhân khác chơi.”

Trong mắt Kim Liên lóe lên một tia sáng kì dị nhưng lại lập tức thu hồi. Tần Thiên Bá nhanh chóng kéo đầu nàng vào ngay dương v*t đã sớm cương cứng bên dưới, tKim Liên thành thạo cởi bỏ chiếc quần của Tần Thiên Bá để lộ ra dương v*t ngoại cỡ của hắn. Đã gặp nhiều lần nhưng độ lớn của nó lần nào cũng làm Kim Liên khiếp sợ, so với 10 năm trước nó còn muốn to hơn một vòng.

Trong động phủ chốc lát lại vang lên âm thanh “Chóp ……..chép……..” 

Bên dưới hán Tần Thiên Bá thân ảnh mềm mại gần như thỏa thân của Kim Liên đang gục đầu vào giữa háng của gã giúp gã bú liếm một cách vô cùng vui vẻ và hưởng thụ …

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau