LONG CHI ĐẾ TU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Long chi đế tu - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Kho báu của long đế

“Ngươi không cần quan tâm ta làm sao biết được! Ta hỏi ngươi lần cuối, ngươi có chịu hợp lực giúp ta mở ra cấm chế hay không?”.

“Haizzz....Lam long ta biết ngươi rất thương tâm sau khi Hân nhi mất đi, chỉ là ngươi không thể hồ đồ như vậy! Hân nhi rõ ràng là do Kỳ hỏa của Kì Lân tộc thiêu chết, làm sao lại liên quan đến chủ nhân?”.

Đối mắt Bạch Long lóe lên, sau đó rơi vào trầm mặt, một khắc sau Bạch Long thở phào một hơi, hơi nước từ hai bên mũi phà ra tạo thành hai hố lớn trên mặt đất ngập tuyết.

“Được rồi, có cơ hội ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, ta và ngươi là bằng hữu lâu năm, ta cũng không muốn phải tử chiến với ngươi! Được rồi chuyện này tạm gác lại, chúng ta xử lý tên nhân loại này trước”.

..........................................................................................

Cuộc trò chuyện giữa hai đại long vừa rồi không hề ảnh hưởng đến Lăng Thiên Hữu, vì hắn không hiểu được Long ngữ, quan trọng hơn là hắn đang tìm cách trốn khỏi chỗ này, từ lúc gặp hai đại long hắn chỉ thất thần trong chốc lát vì đây là lần đầu tiên hắn thấy hai đại long to lớn và uy vũ như vậy, nhưng một cảm giác nguy cơ làm hắn lập tức thanh tỉnh lại, hắn không hề cảm nhận được khí tức và tu vi của hai con đại long trước mắt, giống như trước mặt hắn không hề có một vật thể nào.

Lăng Thiên Hữu không ngu ngốc đến mức cho rằng mình hoa mắt, vì cảm giác đau nhức khi bị va phải vừa rồi vẫn còn đó, đều đó chứng tỏ hai con rồng trước mắt này tồn tại, hơn nữa còn là tồn tại khủng bố.

Khi hắn cảm thấy vui mừng vì hai con đại long chỉ mãi tâm sự không để ý đến hắn, hắn cố vặn hết tốc lực để ra khỏi khu vực này.

Dạ hành một lần hắn đã ở trên một cái vuốt, chính xác đúng là một cái vuốt rồng, đối diện với hắn chính là khuôn mặt uy vũ của Giao long, hai cái râu rồng vũ động trong không khí tạo ra những cơn gió mạnh dù là Lăng Thiên Hữu đã sớm nắm được một ít chân nguyên của phong thuộc tính cũng không thể đứng vững. Lăng Thiên Hữu hai chân mềm nhũng ba quỳ bốn lạy khốc lốc cầu sinh:

“Long đại nhân uy vũ, đẹp trai, tài hoa đức độ ta chỉ là một nhân loại nhỏ bé, da dẻ sơ cưng, cơ thể bốc mùi không phải là một bữa ăn ngon a, dù là muốn ăn cũng không đủ nhét kẻ răng của ngài xin ngài hãy tha cho ta đi!”.

Lam long không để ý đến Lăng Thiên Hữu khóc lóc van xin, ngôn ngữ của loài người hắn có thể nghe hiểu, thâm chí còn có thể nói, chỉ là lúc này hắn đang chú ý vào thứ khác, chính là sợi dây chuyền của Lăng Thiên Hữu, quan sát một lúc mắt hắn chớp động liên liên tục “nha” một tiếng, dùng ngôn ngữ loài người nói:

“Tiểu tử ngươi....”.

Sau đó một móng vuốt khổng lồ nện lên long thân của Lam long làm hắn bay ra xa, trước đó Lăng Thiên Hữu đã được lam long dùng vuốt che chắn sau đó ném theo một hướng bay xa.

Lam long long thân đầy máu nằm trên mặt đất nhìn Bạch long bằng đôi mắt không thể tin được, sau đó nhắm mắt lẩm nhẩm:

“Hi vọng hắn là người hữu duyên”...................................................................................................................

Trong lúc đó thì Doanh trại trong Thiên Thú Lâm đã được dỡ bỏ, vị trung niên nam tử được gọi là tướng quân, cùng Như Ngọc và 5 cao thủ hư hải cảnh đang thẳng hướng phong vực mà đi, gần 20 cao thủ Nhập Linh và trăm tên luyện thể cảnh đại viên mãn bị bỏ lại phía sau:

Như Ngọc bên cạnh hắn vẫn đeo diện sa, nhưng thân thể dụ hoặc của nàng không hề bị bộ y phục thiếu vải trên người che lắp, làm cho mấy tên Hư hải cảnh chưa có đạo lữ phía sau tên nào tên nấy đều nuốt nước bọt, kể cả những tên đã có đạo lữ cũng không thể ngăn được cần tăng dân số của mình dựng lên, những tên lâu la phía sau thì không cần phải nói, tên nào tên nấy như uống phải thuốc kích thích đều dốc hết cả mạng để chạy theo nhìn ngắm thân thể thành thục, tràn đầy phong vận của nàng. Chỉ tiếc là sự chênh lệch đẩng cấp khiến bọn hắn không thể nào cố được nữa.

“Như Ngọc nàng đã hiện nơi đó có cấm chế, vậy nàng có thể phá giải cấm chế đó hay không?”.

“Ta không thể phá giải cấm chế nhưng có thể mang ngươi đi xuyên qua cấm chế, Bạch Lân ta đã hứa giúp ngươi thì nhất định sẽ cố hết sức chỉ là ngươi nên biết giới hạn của ta, ngươi hiểu ý ta chứ!”.

Bạch Lân rung động trong lòng, Như Ngọc này tu vi sâu không lường được, ngay cả hắn cũng không biết rõ nàng cuối cùng là đạt đến cảnh giới gì nhưng hắn biết rõ một đều, hắn không phải là đối thủ của nữ nhân này. Cũng may hiện tại hắn và nàng vẫn có giao dịch, đều đó đảm bảo nàng sẽ không lập tức trở mặt mà còn có thể hỗ trợ mình rất nhiều việc, nghĩ đến đây hắn không khỏi một trận đắc ý, ai nói tình dục mãnh mẽ sẽ chỉ hại thân, chẳng phải nhờ vào sự mạnh mẽ và to lớn của nhục côn mà hiện tại hắn có được một trợ thủ phi thường hay sao?. Tuy có chút lo lắng mục đích của Như Ngọc nhưng vấn đề trước mắt hắn quan tâm là kho báu của Hắc Lôi long đế, chỉ cần lấy được kho báu hắn có thể dễ dàng đột phá cảnh giới Thiên Anh thậm chí đạt được thành tựu cao hơn nhiều.

Kho báu của Hắc Lôi long đế là một bí mật hắn tình cờ nghe được, nhiều người cho đây là lời đồn, họ đồn rằng Hắc Lôi long đế bị thù gia truy sát thân mang trọng thương, mang theo hai thủ hạ thân tín trốn đến địa phận của Thiên Huyền quốc, một số lời đồn khác lại nói Hắc Lôi long đế đích đến là trung tâm đại lục, nơi linh khí dồi giàu nhất để tìm các loại linh đan diệu dược chữa thương.

Nhưng Bạch Lân lại chắc chắn rằng Hắc Lôi long đế đang ở Thiên Thú lâm, hơn nữa long đế còn bị thương rất nặng, vì hơn một năm trước chính hắn đã gặp được long đế, khi đó hắn đang tìm Ngủ Hành thảo để luyện Tụ Linh đan, giúp hắn đột phá kết đan cảnh, có lẽ do gấp gáp cộng với Bạch Lân có pháp bảo che dấu khí tức nên nhóm long đế không phát hiện được Bạch Lân.Mãi cho đến khi Như Ngọc xuất hiện thêm việc trở thành đại tướng quân, nắm binh quyền trong tay cộng với suy đoán long đế đã qua đời, một tháng trước Bạch Lân mới bắt đầu tìm kiếm tung tích kho báu của Hắc Lôi long đế.

Cũng may là trời không phụ người có lòng, ròng rã một tháng thời gian cuối cùng hắn cũng đã tìm được nơi tọa lạc của kho báu, Bạch Lân ra lệnh thúc dục đoàn người, sau đó cùng nhóm cao thủ Hư Hải cảnh tăng tốc hướng đến Phong Vực.

......................................................................................

Cách đoàn người của Bạch Lân không xa có 8 người khoác áo choàng màu hoàng kim trùm kín đầu, không nhìn rõ tướng mạo giới tính, người dẫn đầu đang nghe một con kim điểu báo cáo, sao khi kim điểu báo cáo xong người dẫn đầu trầm mặc, miệng lẩm nhẩm ‘cuối cùng đã tới lúc’.

“ Tiểu Liên đã đến lúc hành động, ngươi cho người thông báo bảo Tiểu Thanh lập tức cứu người, thời cơ đã đến rồi”.

Âm thanh của người dẫn đầu cất lên tựa như tiếng chim hót, làm người ta mê luyến nhưng cũng không thiếu phần kiên nghị quyết đoán của kẻ cầm quyền.

“Vâng Nữ đế”.

Tiểu Liên cung kính cuối đấu sau đó lập tức cho người đi thông tri.

Nữ đế quay đầu nhìn 6 người còn lại, mỉm cười nói:

“Các vị cuộc chiến hôm nay sẽ quyết định vận mệnh của Thiên huyền quốc chúng ta, cũng như tương lai của Tần gia, ta hy vọng mọi người đều đốc hết sức mình, làm rạng danh tổ tiên”.

“Nguyện vì nữ đế, nguyện vì Thiên Huyền quốc, vì Tần gia, dốc hết sức chiến một trận, dù cho máu chảy đầu rơi, quyết không lui bước, nữ đế vạn tế vạn vạn tế”.

“Tốt”.

P/S: đạo hữu đọc truyện hi vọng có thể để lại một like để tại hạ có thêm động lực viết truyện. Thông tin thêm là những chương sau só lượng chữ sẽ ít lại những chương sắc sẽ được miêu tả đầy đủ không có trường hợp chưa tới chợ đã hết tiền. kính mong quý đạo hữu ủng hộ.

Chương 12: Ác quả ác báo

Sau khi bị quăng đi Lăng Thiên Hữu vẽ thành một vòng cung tuyệt đẹp trên bầu trời, lực đạo của Lam long rất lớn làm hắn không thể đều khiển quỷ đạo của mình, khi sắp va vào vách núi hắn hắn cố vùng vẫy nhưng cũng không thay đổi được gì, kết quả là Lăng Thiên Hữu xuyên thẳng va vách núi, nhưng không hề thấy đau đớn, hắn có cảm giác vừa rồi giống như là đi xuyên qua một màn nước vậy.

Sau khi thanh tỉnh Lăng Thiên Hữu nhìn kĩ khung cảnh xung quanh làm hắn vô cùng vui mừng, nơi hắn đang đứng chính là trước của hang của Thạch Hầu, cuối cùng hắn cũng đã thoát ra khỏi được Phong vực.

Dường như cảm nhận được khí tức của Lăng Thiên Hữu, thạch hầu bên trong động phủ ầm ầm lao ra như thiên thạch nhầm hướng Lăng Thiên Hữu đánh thẳng tới, Lăng Thiên Hữu ba chân bốn cẳng mà chạy chỉ hận sao khi sinh ra mình chỉ có hai chân để giờ lại bị con dị thú khôn kiếp này đuổi đến khổ sở như vậy.

Lăng Thiên Hữu chạy một lúc thì không còn nghe thấy âm thanh rầm gú của thạch hầu nữa, lúc này hắn mới sực nhớ, hắn bây giờ đã là Nhập Linh cảnh hậu kì, cộng thêm sự lãnh ngộ của hắn đối với chân nguyên phong thuộc tính cho dù là dị thú Nhập Linh cảnh đại viên mãn cũng có sức đánh một trận huống chi là Thạch Hầu.

Lăng Thiên Hữu thầm nghĩ ác độc, mẹ nó con thạch hầu này hại ta thật thê thảm, không thể bỏ qua cho nó như vậy được, nói là làm, hắn lập tức quay đầu hướng động phủ của thạch hầu quay trở về.

Nữa canh giờ sau, một tràng cảnh hết sức thú vị diễn ra tại Thiên Thú lâm, một tên tiểu tử đuổi một con thạch hầu chạy khắp vòng ngoài của Thiên Thú lâm, tên tiểu tử không ngừng mắn chửi mười tấm đời tổ tiên của thạch hầu nào là: đồ chó đẻ, con khỉ mất dại, đồ khỉ không long, cha mẹ ngươi không phải là người, nghiệp súc...

Các dong binh đoàn điều vô cùng kinh ngạc trước tốc độ và sức mạnh của người thanh niên, thật không kém cao thủ hư hải cảnh bao nhiêu, nhưng làm họ chú ý hơn chính là độ thù dai của thanh niên này, hắn ta đã rượt thạch hầu gần 3 canh giờ, đánh cho toàn thân thạch hầu đều sức mẻ, lúc thì chạy lúc thì lăn đụng ngã không biết bao nhiêu là đại thụ nhưng hình như còn chưa có ý định bỏ qua. Các dong binh đều âm thầm thề không thể đắc tội tên khốn kiếp này.

Lăng Thiên Hữu lúc này Lăng Thiên Hữu vô cùng vui vẻ, vừa đuổi vừa mắn to.

“Thạch hầu khốn kiếp ngươi rượt ta thật vất vả a, sao lại không rượt nữa đi, ta ở phía sau ngươi này, hahahaha Ta hôm nay sẽ cho ngươi biết ác quả ác báo là gì? kakaka”.

Thạch hầu nghe Lăng Thiên Hữu mắn chửi, rầm lên một tiếng, đôi mắt do dự một chút cuối cùng làm ra vẻ quyết tâm, dốc hết tốc lực mà chạy.

Thiên Thú lâm rộng lớn, tràn đầy nguy hiểm cho dù là dị thú tu vi thấp kém cũng có những khả năng đặc biệt có thể kích sát cao thủ cao hơn một đại cảnh giới là điều bình thường, không thiếu những ví dụ cho việc trên mà ai cũng biết. Do đó buổi tối để cẩn thận các dong binh và tu sĩ thường dừng lại nghỉ ngơi, để hồi phục sức lực và thương thế cũng như kiểm tra lại thu hoạch của hôm nay.

Nhưng lúc này Lăng Thiên Hữu không thể nghỉ ngơi được vì sao lưng hắn lúc này đang có một con Kim xà điểu tu vi Nhập Linh cảnh đại viên mãn theo sát phía sau. Hắn lúc này đúng là khóc không ra nước mắt, giờ hắn mới chân chính trải nghiệm ý nghĩa của câu nói chó cùng bức dậu mà.

Buổi chiều Lăng Thiên Hữu rượt đuổi thạch hầu không ngờ thạch hầu không để ý đến an nguy, dẫn hắn chạy vào lãnh địa của Kim xà điểu kết quả là khỉ thì bị đánh ngất xỉu, người thì bị rượt chối chết.Mãi đến gần sáng hôm sau, lợi dụng sự rậm rạp của Thiên Thú lâm Lăng Thiên Hữu mới tránh khỏi sự truy đuổi của Kim xà điểu. Chỉ là lúc này linh khí trong cơ thể cũng đã cạn kiệt.

Thạch hầu thì may mắn hơn Lăng Thiên Hữu nhiều, lợi dụng lúc Kim xà điểu đuổi theo Lăng Thiên Hữu nó đã nhanh chóng rời đi, nó thầm nghĩ ‘đúng là ác quả ác báu, cho vừa tội dám đuổi đánh thạch ca ta’.

..................................................................................

Hai ngày sau Lăng Thiên Hữu thần thanh khí sản đi săn trong Thiên Thú lâm, hắn đang cũng cố tu vi Nhập Linh hậu kì của mình, tìm hiểu thêm về chân nguyên của phong thuộc tính sau đó hắn sẽ quay về gặp Hồng Thiên Nhân để xin lão vào Thái Bình trấn.

Nhưng lại có sự việc ngoài ý muốn xảy ra, Tiếu Yên Nhiên và Thôi Linh Nhi không ngờ đến giờ vẫn chưa rời khỏi Thiên Thú lâm, Lăng Thiên Hữu phát hiện họ khi bị kẻ địch truy đuổi, kì lạ là kẻ địch của họ chính là Bạch Long đã từng xuất hiện trong Phong Vực.

Chỉ kì lạ là tu vi của Bạch Long dường như chỉ là Nhập Linh cảnh đại viên mãn, nhưng chỉ vậy cũng đủ để làm cho đoàn người Lăng Thiên Hữu chịu không ít đau khổ, tu vi Nhập Linh cảnh đại viên mãn cộng thêm long thân cường hãn, cả công lẫn phòng đều không có điểm yếu, vậy thì làm sao đánh đây, cũng may Lăng Thiên Hữu có Dạ hành nhiều lần câu kéo để Tiếu Yên Nhiên và Thôi Linh Nhi chạy được.

Nhưng chạy mãi cũng không phải là cách, Lăng Thiên Hữu đã từng hứa sẽ bảo vệ cho nữ nhân mình thật tốt, nếu bây giờ chỉ biết chạy chối chết không phải là đã thất hứa với họ hay sao, huống chi ý chí của một nam nhân không cho phép hắn phải sống khuất nhục.
Trước đây hắn muốn sống một cuộc sống bình thường cả đời bình an, nhưng thiên mệnh không cho hắn được như vậy, vì vậy hắn chỉ có thể quật cường đạp lên thiên mệnh, đứng trên đỉnh của thế giới như vậy hắn có có thể an nhàn sống bên người thân của mình.

............................................................................

“haha....nhân loại nhỏ bé, Bổn long chọn các ngươi là nhân sủng của mình đã là may mắn của các ngươi, không ngờ các ngươi lại không biết đều, cố tình chống đối, như vậy ta sẽ bất các ngươi đều hải chết”.

Thanh âm của Bạch Long vang khắp nghìn trượng xung quanh, làm Lăng Thiên Hữu khuôn mặt biến đối bất định cuối cùng thét ầm lên:

“Tiểu trùng khốn kiếp, muốn lấy nữ nhân của ta làm sủng vật phi...ngươi không xứng, hôm nay Lăng Thiên Hữu ta sẽ cho người biết dám khi dễ nữ nhân của ta sẽ có kết quả gì”.

Lăng Thiên Hữu dùng linh khí khuếch đại âm thanh chẳng mấy chốc âm thanh đã khuếch tán ra làm khu vực xung quanh ầm ầm trấn động.

Một bóng đen từ phía tây bầu trời nhanh chóng lao đến, cuối cùng hiện rõ là thân ảnh của Bạch Long.

“Tốt lắm tiểu tử dám nhục mạ bổn long, hôm nay ta không cho ngươi tan xương nát thịt thề không làm rồng nữa”.

“Được đến đây, hôm nay ta nhất định sẽ rút gân lột da ngươi”.

Lăng Thiên Hữu hét lớn linh khí trong cơ thể toàn lực vận chuyển.

Bạch Long tuy bề ngoại kêu ngạo nhưng hắn là một người mưu mô, sau nhiều lần giao chiến với Lăng Thiên Hữu hắn biết nhân loại trước mặt cũng không phải là một đối thủ dễ đối phó, đặc biệt là tốc độ của Lăng Thiên Hữu, dù là Nhập Linh cảnh đại viên mãn như hắn cũng không thể theo kịp.

Bạch Long vận lực, móng vuốt vẽ thành một đường cong hướng Lăng Thiên Hữu chột tới, Lăng Thiên Hữu không ngờ Bạch Long quyết đoán như vậy vừa ra chiêu đã là sát chiêu, hắn vội dùng Dạ hành để tránh né, khóe miệng Bạch Long vẻ thành một đường cong, hai cánh đập mạnh, long thân lập tức xoay 90 độ, long vĩ quét ngang nhắm hướng Lăng Thiên Hữu, Lăng Thiên Hữu không còn kịp né tránh chỉ có thể dùng tay để đỡ, cơ thể bị hắt văng ra xa, linh khí trên tay tán đi hết, tay phải tê dại không còn linh hoạt nữa.

Chương 13: Đại chiến lần đầu - Vương Long hóa thân

Bạch Long chớp lấy thời cơ, liên tiếp tấn công không cho Lăng Thiên Hữu có cơ hội phản công, đây quả thật là trận chiến gian nan nhất của Lăng Thiên Hữu từ khi hắn đến thế giới này.

Khó khăn lắm Lăng Thiên Hữu mới tìm được cơ hội phản công thì Bạch long chỉ cần vẩy nhẹ cánh, cả thân hình đã trôi nổi trên không, làm Lăng Thiên Hữu có sức cũng không dùng được.

Bay lượn là ưu thế rất lớn của dị thú hệ bay so với dị thú sống trên mặt đất, ở những địa hình trống trãi thì dị thú hệ bay dễ dàng tiêu diệt dị thú sống trên mặt đất bằng cách tiêu hao thể lực kẻ địch, tuy nhiên vẫn có một vài trường hợp ngoại lệ.

Sau khi bị vuốt và long vĩ của Bạch long đánh trúng, Lăng Thiên Hữu bị đẩy lùi đến mép một vực thẩm, bên dưới là vực sâu vạn trượng, gió từ hai vách vực vù vù thổi tới, tạo thành những âm thanh như có hàng ngàn hàng vạn oan hồn đang gào thét đồi mạng.

Thấy đã ép được Lăng Thiên Hữu tới đường cùng, Bạch long vui vẻ cười lớn:

“Haha...nhân loại đáng thương, bây giờ ngươi đã biết sự lợi hại của Bổn long rồi phải không? Chỉ cần ngươi quỳ xuống cầu xin, bổn long có thể suy nghĩ đến việc tha chết cho ngươi, cho ngươi làm nhân sủng của ta, với thực lực của ngươi chỉ cần đi theo ta, nhất định có thể làm nên đại sự?”.

“Câm mồm, Lăng Thiên Hữu ta dù có kém cỏi cũng không chấp nhận làm sủng vật cho kẻ nham hiểm, xảo trá, đánh lén đồng loại như ngươi, đến đây! Dù cho có chết ta cũng sẽ khiến con bạch trùng ngươi phải trày da chốc vảy!”.

“Tốt...TỐT...thật ngông cuồng, hôm nay ta sẽ cho ngươi tan xương nát thịt, sau đó sẽ bắt nữ nhân của ngươi làm nhân sủng ngày đêm lăng nhục ả, tiểu tử là do ngươi tự làm tự chịu, đừng trách ta”. Bạch long nhìn Lăng Thiên Hữu âm trầm cười lớn.

Hai cánh lớn trên lưng Bạch long không ngừng vũ động, tốc độ ngày càng nhanh, cuối cùng không thể nhìn rõ được nữa, phía trước Bạch long xuất hiện một lốc xoáy lớn màu đỏ rực rộng hơn trượng, cao gần năm trượng, đất đá xung quanh đều bị lốc xoáy nuốt chửng, khu vực mười trượng xung quanh Bạch long không còn một vật thể nào ngoài Lăng Thiên Hữu.

Nhìn lốc xoáy trước mặt, Lăng Thiên Hữu cảm thấy vô cùng kinh ngạc, không ngờ dị thú Nhập linh cảnh lại có thiên phú khủng khiếp như vậy, tạo cho Lăng Thiên Hữu cảm giác áp bách đến cực điểm.

Thật sự Lăng Thiên Hữu cũng không biết, mỗi dị thú đều có thiên phú riêng, thiên phú có thể là tiên thiên, hoặc hậu thiên, thiên phú của dị thú còn chịu ảnh hưởng của huyết mạch, huyết mạch càng thuần, càng cổ thì thiên phú của dị thú càng nhiều, càng khủng bố, ứng long tuy không phải long tộc thuần chủng nhưng vẫn mang trong mình một phần nhỏ huyết mạch long tộc nên thiên phú mạnh mẽ hơn các loài dị thú bình thường khác nhiều.

Nói thì lâu nhưng mọi việc diễn ra chỉ trong chốc lát, lúc Lăng Thiên Hữu sửng người thì Bạch long đã chuẩn bị xong.

Bạch long hô to:

“ Xích Phong Loạn Vũ, tiểu tử đi chết điiiiii.....”.

Trên tay Lăng Thiên Hữu lập tức xuất hiện một thanh kiếm, linh khí trên tay Lăng Thiên Hữu lập tức vận chuyển vào thân kiếm, toàn lực chóng đỡ, một luồng linh khí mạnh mẽ thoát ra khỏi kiếm như ngựa thoát cương ầm ầm hướng lốc xoáy lao đến, thanh kiếm cùng lốc xoáy va chạm tạo ra những hoa lửa bắn tung tóe ra xung quanh.

Kiếm khí không ngừng bị đẩy lùi, màu nhạt dần nhưng lốc xoáy cũng không thể duy trì được nữa cuối cùng “ầm ầm ầm” nổ vang, kình khí bắn ra xung quanh đẩy Bạch long lùi lại gần năm trượng, Lăng Thiên Hữu thì không may mắn như vậy, thân thể bị kình khí bắn rơi xuống vực sâu vạn trượng, thập tử nhất sinh.

Tuy thắng lợi nhưng Bạch long vẫn không hề vui mừng, vừa rồi đòn cuối cùng kia rõ ràng là linh khí ngoại phóng chỉ khi đạt đến Hư hải cảnh mới có thể làm được, thật không ngờ một nhân loại chỉ mới bước vào Nhập linh cảnh hậu kì cũng có thể làm được, nếu như đòn vừa rồi trực tiếp đánh trên thân thể của hắn dù cho có long thân cường hãn cũng không chắc hắn có thể chịu được, cũng may là hắn đã hạ được Lăng Thiên Hữu trước khi đều đó xảy ra.

Bạch long xoay người bay đi, nhưng một cảm giác nguy cơ làm hắn lập tức xoay người. Hắn lập tức sững người, trước mặt hắn là một người mà hắn cho rằng đã chết, không rõ ràng hắn đã chết đây chắc chắn là hồn ma của hắn đang quay lại báo thù.

Thân ảnh đang phiêu dật trên không trung thì không ngạc nhiên như Bạch long, kiếm khí mạnh mẽ xẹt qua trước mặt Bạch long lập tức một cánh cùng một cái tay của Bạch long rời thân mà đi.

Lăng Thiên Hữu cũng không thể chóng đỡ dược nữa, hắn lợi dụng sự hiểu biết của mình về chân nguyên phong thuộc tính, mượn sức gió thổi mạnh từ dưới vực sâu trở lên, dồn tất cả linh khí vào một chiêu kiếm quyết định không ngờ Bạch long vẫn tránh kịp, vết kiếm không ngay cổ mà xẹt qua vai của Bạch long. Cả cơ thể của Lăng Thiên Hữu lãnh trọn một vuốt phẫn nộ của Bạch Long, cơ thể văng ra xa đụng ngã gần chục cây đại thụ, xương khớp toàn thân đều bị gãy.Khuôn mặt của Bạch long lúc này vô cùng dữ tợn, máu tươi dính trên mặt lúc bị chém cộng thêm màu đỏ của máu trên đất tạo nên khung cảnh vô cùng âm trầm.

Bạch long không ngừng dày vò cơ thể Lăng Thiên Hữu, các đốt ngón tay, ngón chân, khớp vai khớp gối tất cả đều bị Bạch long đạp gãy, cảm giác đâu nhức khiến Lăng Thiên Hữu muốn chết đi còn sướng hơn, đau khổ hơn là hắn không thể mở miệng chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi thứ.

Động tĩnh bên này sớm đã gây chú ý của rất nhiều người, nhưng không ai dám tiếp cận chỉ có hai nữ nhân nhìn như tỉ muội đã sớm đến và quan sát thấy tất cả.

Thấy Lăng Thiên Hữu bị dày vò, Tiếu Yên Nhiên và Thôi Linh Nhi lập tức xong tới, mặc dù đã bị thương nhưng Tiếu Yên Nhiên và Thôi Linh Nhi không thể nào là đối thủ của Bạch long.

Chỉ chốc lát cả hai người đều rơi vào thế hạ phong, Long vĩ quét ngang đập cho Tiếu Yên Nhiên bất tỉnh tại chỗ, long vuốt hướng đỉnh đầu của Thôi Linh Nhi đập xuống, khi gần tới thì lại đổi thành trảo bắt lấy cổ Thôi Linh Nhi.

Bạch long nhìn Lăng Thiên Hữu trên mặt đất cười dữ tợn:

“Tiểu tử ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị sống không bằng chết....hahaha”.

Nói xong hắn cho Thôi Linh Nhi ăn một viên đan dược, kéo nàng đến trước mặt Lăng Thiên Hữu.

Cơ thể Thôi Linh Nhi lập tức mất hết sức lực, thân nhiệt không ngừng lên cao, cái lưỡi của Bạch lướt qua khuôn mặt Thôi Linh Nhi làm nó ửng đỏ, Thôi Linh Nhi “Ư..” một tiếng thích thú, hai mắt nhắm nghiền, sau đó nàng chợt thanh tỉnh, nàng không thể tin được âm thanh vừa rồi phát ra từ miệng nàng, khuôn mặt ủy khuất hai hàng nước mắt lăn dài.

Lăng Thiên Hữu nằm đó nhưng không thể cử động, nhìn biểu hiện của Thôi Linh Nhi hắn chắc vừa rồi Bạch long đã cho Thôi Linh Nhi ăn dâm dược.

“Tiểu cô nương không cần e ngại, chỉ cần ăn phải Xuân hương đan của ta cho dù là trinh nữ cùng sẽ biến thành dâm phụ ngay thôi, nếu muốn thỏa mãn thì cứ van cầu ta, tuy ta không thể cùng ngươi giao phối nhưng vẫn có thể làm ngươi thỏa mãn haha”.Nói xong chiếc lưỡi rồng của hắn đã chạm đến bờ môi mộng nước của Thôi Linh Nhi, dễ dàng tách ra hàm răng trắng nõn của Thôi Linh Nhi để tiến vào, mặc dù không muốn như vậy nhưng ý chí của Thôi Linh Nhi không thể điều khiển được bản năng đang bị đan dược thúc đẩy của nàng. Chiếc lưỡi của nàng như rắn nước vụng về đáp trả lại chiếc lưỡi to lớn của Bạch long, một cảm giác thư sướng tràn ngập toàn thân Thôi Linh Nhi làm cho nàng không muốn thả ra chiếc lưỡi điêu luyện của Bạch long.
“Ư...đừng chạm vào đó..a...thỏa...i....mái...qu...á.”.

Chiếc đuôi của Bạch long không biết lúc nào đã thu nhỏ lại như thân rắn nhẹ nhàng luồng qua chiếc quần dài bằng vải bóng của Thôi Linh Nhi tiến vào bên trong, cách tiết khố không ngừng ma sát âm đ*o trinh nguyên của Thôi Linh Nhi.

Lăng Thiên Hữu đều thu hết vào tầm mắt, cảm giác đau nhứt toàn thân của hắn lúc này không thể nào so sánh với nổi đau trong lòng hắn, đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy nữ nhân mình yêu thương, hết lòng bảo vệ lại rơi vào vòng tay độc ác của kẻ khác, lần trước là do hắn bắt tài, không kiếm được tiền lần này lại do hắn vô dụng không có năng lực để bảo vệ nữ nhân của mình.

Lúc này những móng vuốt của Bạch long không ngừng dày vò cặp núi đôi hùng vĩ của Thôi Linh Nhi, những chiếc vuốt rồng cách lớp áo ma sát làm cho Thôi Linh Nhi đau rát nhưng cũng mang lại cảm giác sung sướng vô cùng, cảm giác này lần đầu tiên Thôi Linh Nhi mới cảm nhận được.

d*m thủy bên dưới nội khố không ngừng tiết ra ướt cả mảng lớn, nội khố đã bị chiếc đuôi của Bạch Long vén gọn, lộ ra bên dưới là một thảm cỏ xanh tốt, ngập nước, hai mép âm đ*o hồng hào không ngừng co giật khi chiếc đuôi của Bạch Long quét qua. Cơn sướng khoái khiến cho Thôi Linh Nhi không thể ngăn cản được tiếng rên rỉ của mình:

“A..ư...Ư....sướng sướng quá...đừng dừng lại...tiếp đi”.

“Sướng sao? Chỉ cần ngươi cầu xin, ta còn có thể cho ngươi sướng hơn nữa”.

Vừa nói chiếc đuôi của của Bạch Long lập tức to hơn một vòng, tiến một chút vào âm đ*o Thôi Linh Nhi, cảm giác hơi nhói đau làm Thôi Linh Nhi hơi nhăn mặt, lúc này kích thước chiếc đuôi của Bạch long còn to hơn dương v*t Lăng Thiên Hữu một vòng, một trinh nữ như Thôi Linh Nhi làm sao có thể chịu được.

Nhưng cảm giác trống rỗng khi chiếc đuôi rút ra lại làm cho Thôi Linh Nhi có chút mất mát, dục vọng đang thôi thúc nàng để nó tiến vào, lấp đầy âm đ*o chặt hẹp trống rỗng của nàng, giúp nàng thỏa mãn cơ khát tình do đan dược gây ra. Cuối cùng Thôi Linh Nhi cũng thốt lên tiếng van xin:

“A...to quá...tiến vào thật tốt...van xin ngươi...” nghe đến đây Lăng Thiên Hữu cảm thấy tan nát trong lòng, không ngờ nữ nhân đơn thuần như Thôi Linh Nhi lại đê tiện và dâm đảng như vậy, mặc dù là do đan dược nhưng trước mặt hắn nàng lại mở lời cầu xin một kẻ khác khi nhục nàng để thỏa mãn con quỷ dâm dục trong lòng, hắn không thể chấp nhận được, nhưng những lời tiếp theo càng làm Lăng Thiên Hữu muốn nổi điên hơn “Van xin ngươi làm gì ta cũng được, chỉ cần ngươi tha cho huynh ấy dù là muốn mạng của ta cũng được”.

“Ầm Ầm...”. đại não của Lăng Thiên Hữu như bị nổ vang, từng âm thanh như vang rõ bên tay hắn, cảm giác quen thuộc, cảm giác được yêu thương quan tâm, cảm giác để có người hướng về từ lâu lắm rồi hắn đã không cảm nhận được, chính câu nói “Ngươi muốn làm gì ta cũng được chỉ cần ngươi cứu hắn” của mẹ hắn đã kéo hắn ra khỏi hố đen của xã hội, để hắn quay về với xã hội thiện lương, chính câu nói đó đã biến hắn từ một đứa con bất hiếu trở thành một nhân tài của xã hội nhưng cũng chính câu nói đó đã cướp đi người mẹ xinh đẹp mà hắn đã vô tình làm bà tổn thương.

Hôm nay ở một thế giới khác, hắn như nghe lại được câu nói đó từ một người khác, nhưng tình cảm dành cho hắn vẫn không thay đổi, hắn không muốn mất đi người đó một lần nữa, hắn muốn mạnh mẽ hơn để bảo vệ người hắn yêu thương và người yêu thương hắn.

“Ta muốn mạnh hơn!”

“Ngươi cần sức mạnh, ta sẽ cho ngươi sức mạnh nhưng sức mạnh có cái giá của nó? Ngươi hiểu chứ?”.

“Ta hiểu, bất cứ giá nào ta cũng trả hãy cho ta sức mạnh!”.

“Được hãy nhận lấy sức mạnh tối thượng của Long Vương! ”.

Đang kinh ngạc trước lời van xin của Thôi Linh Nhi thì Bạch Long cảm thấy một trận hoa mắt, sau đó cơ thể bị nhắc bổng lên không trung, nhìn nhân loại trước mắt, không, không phải nhân loại mà là Bán Long trước mắt Bạch long toàn thân lạnh lẽo, cả cơ thể không còn do mình điều khiển nữa.

Trước mặt Bạch long giờ chính là Lăng Thiên Hữu trong trạng thái Vương Long hóa thân, toàn thân được phủ lân giác màu vàng óng ánh, khuôn mặt lộ ra hai con mắt màu đỏ tươi tràn đầy vẻ hung lệ, trên đầu là cặp sừng nai mới nhú hai bên không đồng đều, nhìn toàn thân Lăng Thiên Hữu giống như một con dị thú hung tợn từ thời thượng cổ.

Chương 14: Người Việt Nam

Tứ chi Lăng Thiên Hữu được lân giác phủ kín, móng vuốt sáng loáng, sắc bén có thể cắt sắt như cắt bùn, cơ bắp nổi lên cuồng cuộng trong vô cùng ngạo khí.

Tay phải Lăng Thiên Hữu vẫy nhẹ cơ thể Bạch long đã bị đẩy văng ra xa, miệng phun máu tươi, nhoáng một cái khoảng cách gần chục trượng đã bị Lăng Thiên Hữu rút ngắn, tay chân của Bạch long lần lượt bị Lăng Thiên Hữu tháo rời.

Toàn thân Bạch long lúc này toàn là máu của chính hắn, tứ chi đều đã mất hết, chỉ còn lại thân mình và một cái cánh trong vô cùng quái dị, miệng hắn run rẩy cất tiếng vang xin:

“Tha…tha…cho ta..”.

Không nói còn đỡ, âm thanh của Bạch long khi thốt ra càng kích phát hung tính của Lăng Thiên Hữu, máu huyết toàn thân Lăng Thiên Hữu tăng tốc vận chuyển, linh khí bị hấp thu chuyển đến chân nhiều chưa từng thấy.

Bàn chân của hắn chốc lát đã tập trung một lượng lớn linh khí phiêu phù, như muốn phân muốn hợp.

Trong mắt của Lăng Thiên Hữu, khuôn mặt của Bạch long càng ngày càng giống khuôn mặt của một người, cuối cùng như hòa thành một, Lăng Thiên Hữu không thể kiềm nén được nữa rống giận một tiếng, một cước dẫm mạnh long thân của Bạch long giống như không khí biến mất không còn một dấu vết.

Cơ thể của Lăng Thiên Hữu mặc dù cường hãn nhưng cũng không thể chịu được sức mạnh to lớn như vậy trong thời gian dài, sau khi tiêu diệt Bạch long hắn cũng rơi vào hôn mê.

….……………………………………………………………………………….

“Tít tít tít…khởi động hệ thống đánh giá…hệ thống đánh giá khởi động hoàn tất…bắt đầu đánh giá độ phù hợp…Sức mạnh: S, Ý chí:S, Nhân phẩm: không đánh giá, Quyết tâm: S, Sinh lý: S, Handsome: S……..Hệ thống đánh giá hoàn tất, bắt đầu đánh giá độ phù hợp….Đánh giá hoàn tất, độ phù hợp 100% hệ thống bắt đầu nhận chủ……nhận chủ hoàn tất…kết thúc quá trình khảo nghiệm”.

Không biết hôn mê trong bao lâu cuối cùng Lăng Thiên Hữu cũng đã tỉnh lại, trong lúc hôn mê Lăng Thiên Hữu cảm nhận được trong đầu mình không ngừng vang lên những âm thanh quen thuộc, quen thuộc không phải giọng nói mà chính là ngôn ngữ, những từ này chỉ có ở xã hội hiện đại Lăng Thiên Hữu mới từng nghe qua. Cuối cùng trước khi tỉnh lại thì hắn cảm nhận được âm thanh quen thuộc của những máy móc hoạt động, chính âm thanh này đã khiến hắn tỉnh lại.

Khung cảnh xung quanh làm Lăng Thiên Hữu không khỏi hoảng hốt, hắn đang đứng trên một khung xương to lớn dài gần trăm trượng, giống như rắn nhưng lại có tứ chi, trên đầu còn mang một cặp sừng nai trong vô cùng uy mãnh, khiến cho người không khỏi run sợ.

Tuy chỉ là bộ xương như khí tức phát ra từ đó làm Lăng Thiên Hữu không giám khinh nhờn.

Lúc này trong hư không trước mặt Lăng Thiên Hữu đang có một hư ảnh khổng lồ, hình dáng không sai biệt lắm so với bộ xương đang trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên Hữu, chỉ là Lăng Thiên Hữu không thể thấy được hư ảnh này.

Sau khi nghe được hệ thống đánh giá, hư ảnh chặc lưỡi thở dài, thầm oán người so với người tức chết người mà. Cuối cùng hư ảnh ngày càng rõ dần, xuất hiện ngay bên Lăng Thiên Hữu dọa hắn lùi lại ngã xuống, cũng may hắn bắt được một gai xương nếu không đã rơi vào hư không tối đen bên dưới.

Nhìn chân long trước mắt Lăng Thiên Hữu thật sự không thể tin được, cứ nghĩ trước kia gặp được giao long vs ứng long đã là rất khó tin rồi không ngờ bây giờ ngay cả chân long hắn cũng đã gặp được.Chân long đánh giá Lăng Thiên Hữu một lần, sau đó khen ngợi:

“Tiểu tử, khá lắm không ngờ lại có người phù hợp với hệ thống như ngươi, ngươi làm cho ta có chút ghen tỵ đó!”.

Lần này Lăng Thiên Hữu không thể kiềm chế được nữa rồi, tiếng Việt Nam, không ngờ chân long kia lại nói được tiếng Việt Nam, hắn không tin vào tai mình nữa rồi, lấy hai tay nhéo mạnh má một cái Lăng Thiên Hữu chợt hét lớn:

“Cứu mạng….Cứu”.

“Phịt…”.

“A..”.

Sau khi Lăng Thiên Hữu trở lại trên khung xương chân long, hắn mới hết hoảng sợ, vừa rồi trong lúc kinh ngạc hắn đã buông tay, ngay lập tức bị rơi vào vùng không gian tối phía dưới nhưng ngay sau đó lại trở về trên bộ xương. Âm thanh của chân long lại vang lên:

“Không cần phải sợ đây là không gian trong hệ thống, bây giờ ngươi đã là chủ nhân của nó, nếu như ngươi không khởi động chế độ Sinh tử thì cho dù rớt bao nhiêu lần cũng không chết được đâu!”.

“Hệ thống???... tiền bối người đang nói gì vậy? Hệ thống này là sao? Còn nữa ngươi không phải long tộc của thế giới này sao, tại sao lại nói được tiếng Việt Nam?”.Đây là lần đầu tiên Lăng Thiên Hữu gặp được người có thể nói được tiếng Việt trong thế giới này từ khi hắn xuyên không đến giờ, âm điệu đó, từ ngữ đó làm cho Lăng Thiên Hữu có cảm giác thân thiết như đã quen biết từ lâu, tự nhiên từ đó sinh ra sự kính trọng đối với người lớn tuổi, à nhầm rồng lớn tuổi, đó là truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam được lưu truyền và gìn giữ qua nhiều thế hệ, quan trọng hơn đó là những gì mà người mẹ xinh đẹp của hắn đã dạy hắn.

Chân long thấy Lăng Thiên Hữu có thái độ kính trọng đối với mình không khỏi sinh lòng yêu mến, sảng khoái trả lời những câu hỏi của hắn.

“Chuyện nói ra rất dài, ta sẽ tóm gọn cho tiểu tử ngươi dễ hiểu, 200 năm trước sau khi bị chết oan ở trái đất, tâm ta sinh ra oán hận, thầm mắng tạo hóa sao lại bất công như vậy, người tốt thì luôn phải sống trong bất hạnh còn kẻ xấu thì lại nhởn nhơ mà sống, vinh hoa phú quý đầy nhà, luật pháp tuy công bằng nhưng luôn cần chứng cứ, kẻ xấu thì vô số, lòng người dạ thú, đến cả con người còn không thể nhìn rõ thì một công cụ như pháp luật làm sao phân biệt....haizzz....có lẽ cảm nhận được oán hận và ước muốn của ta, tạo hóa đã cho ta một cơ hội, cho ta thêm một sinh mạng, cho ta được sống trong một thế giới mới, nơi đây không tồn tại luật pháp, nơi sức mạnh chính là tất cả, vận mệnh của ngươi do chính ngươi quyết định, vinh hoa, phú quý hay nhục nhã, bần cùng đều dựa vào hai chữ lực lượng....” chân long càng nói càng say mê, cứ như thế giới này mới là nơi hắn thuộc về, nhưng lão lại nhanh chóng não nề, thở dài nói tiếp “nhưng thế giới này lại không hề đơn giản, bề dày lịch sử của nó còn hơn xa địa cầu mấy vạn lần, đây là một thế giới tu chân, người người tu chân nhà nhà tu chân, nơi đây tồn tại những gia tộc và môn phái hùng mạnh, hùng cứ một phương, khi ta vừa mới xuyên qua thế giới này nhờ có sự giúp đỡ của hệ thống mà nhanh chóng trở nên hùng mạnh, tự mình đánh ra danh tiếng, cũng vì tiến bộ quá nhanh làm ta trở nên kêu ngạo, ngông cuồng cuối cùng chọc đến một Đại gia tộc thượng cổ, rơi vào kết cục như ngày hôm nay...”.

“Kết cục như hôm nay?”.

“Phải! Hiện giờ ta chỉ còn là một thể linh hồn, không thể sử dụng tu vi lúc trước, muốn hồi phục ít nhất cần trăm năm hoặc là....ài....thôi không nói nữa, chúng ta nói chuyện của ngươi đi”.

“Ta?...ta thì có chuyện gì nói với lão chứ?”.

“Làm sao ngươi đến được thế giới này? Tiểu tử ngươi là một người rất đặc biệt”.

“Ta cũng giống lão thôi! Lão nói ta đặc biệt nhưng ta thấy ta rất bình thường, đặc biệt ở đâu chứ?”.

“Vừa rồi ngươi mơ một giấc mơ, trong mơ ngươi đã đánh chết một con Bạch long?”.

“Mơ...không c...ó..Sao...sao lão biết ta giết chết một con Bạch long không đúng....mơ...mơ..không lẽ những gì ta đã trải qua lúc trước đều là mơ?”.

Thấy vẻ mặt mặt ngạc nhiên của Lăng Thiên Hữu chân long tỏ ra đắc ý, rất ra dáng một thầy giáo kiên nhẫn giải thích cho Lăng Thiên Hữu.

Thì ra khung cảnh chiến đấu lúc trước Lăng Thiên Hữu trải qua chỉ là ảo cảnh do hệ thống tạo ra để đánh giá khả năng của Lăng Thiên Hữu, chính trận chiến đó mà Lăng Thiên Hữu đã được hệ thống chấp nhận 100%. Được hệ thống chấp nhận 100% là đều không dễ dàng, thật ra lúc trước hệ thống đã trải qua nhiều đời chủ nhân, kể cả chân long nhưng độ phù hợp chỉ đạt 99%, tuy chỉ 1% nhưng sự khác biệt rất lớn, sau này chính sự khác biệt này đã tạo nên một con đường chinh phục dị giới riêng cho Lăng Thiên Hữu không hề giống một ai đã từng.

“Tiền bối ngươi cứ lặp đi lặp lại từ hệ thống? Rốt cục nó là gì vậy?”.

P/S: tuần này rãnh sẽ ra nhiều chap cho anh em, có thể có bom mong mọi người ủng hộ để ta có thêm động lực, chúc tất cả vui vẻ nhé!

Chương 15: Hệ thống?

“Cái này...ta cũng không nói rõ được có lẽ ngươi tự trải nghiệm sẽ tốt hơn.....lúc trước khi ngươi vừa xuyên qua cấm chế, ta đã dùng lượng Linh lực ít ỏi còn lại để khởi động hệ thống, hiện tại ta cũng không thể chống đỡ được bao lâu, ta có vật này muốn giao cho ngươi!”.

Nói xong chân long há rộng miệng, lập tức khung cảnh trở thành một màu vàng kim, ánh sáng chiếu ra từ vật trong miệng chân long làm cho hai mắt Lăng Thiên Hữu đau nhói, dù cố gắng cũng không thể mở được mắt.

Sau một lúc ánh sáng dần nhu hòa, xuất hiện trước mắt Lăng Thiên Hữu là một quả trứng được bộc trong làn sáng ngủ sắc, ánh sáng lung linh kết hợp với màu đỏ như máu chói mắt của quả trứng khiến cho khung cảnh xung quanh trở nên lung linh, huyền ảo.

Lăng Thiên Hữu nhìn ngây ngốc một hồi, định hỏi chân long đây là vật gì thì thân ảnh chân long đã dần tan biến chỉ con vang vọng lại trong hư không một ít âm thanh.

“Tiểu tử đây là bảo vật quý giá nhất của ta, Linh nguyên ta dành dụm 200 năm cũng chỉ vừa đủ đổi được quả trứng này, hy vọng ngươi giúp ta bảo quản nó, còn về việc hệ thống, chỉ cần ngươi cần hệ thống tự nhiên sẽ hoạt động, chúc ngươi sớm trở nên mạnh mẽ, chúng ta sẽ còn gặp lại, bảo trọng...!.”

“Lão.....”.

Lăng Thiên Hữu định hỏi thêm thì hư ảnh đã hoàn toàn tan biến.

Sau khi chân long biến mất Lăng Thiên Hữu thu lấy quả trứng đang phiêu phù sau đó nhìn không gian vô tận xung quanh, lập tức nghĩ tới chân long không nói cho hắn làm sao để thoát khỏi vùng không gian này, hắn lập tức nhớ ngay tới hệ thống, vừa nghĩ thì lập tức trong thức hải của Lăng Thiên Hữu có âm thanh của hệ thống vang lên.

“Chào mừng chủ nhân lần đầu đến với hệ thống, ngài có muốn xem thông tin nhân vật hiện tại hay không?”.

“Muốn”

Trước mặt Lăng Thiên Hữu sau đó xuất hiện một loạt các thông số, chỉ cần Lăng Thiên Hữu muốn biết thì các thông số lập tức xuất hiện chú thích, giải thích rõ ràng.

Cấp độ: Nhập linh cảnh (Đại viên mãn)

Linh kĩ: Kế thừa (khi tiêu diệt một tu si, linh sĩ, dị thú có thiên phú đặc thù, chủ nhân có thể chọn kế thừa hoặc quy đổi sang ling nguyên)+ Do thám.

Ma kĩ: Dạ hành(tầng 1 đại viên mãn) + Vương Long hóa thân(sơ giai).

Công pháp luyện thể: Đế lôi huyết thú (thượng phẩm)(tầng 1 đại viên mãn).

“Lần đầu đăng nhập hệ thống nhận được 500 linh nguyên, một lần dùng thử một chức năng có giá dưới 2000 linh nguyên, sử dụng huấn luyện trường miễn phí một ngày”.

“Đồng thời chủ nhân phù hợp với hệ thống 100% nên được tặng một bộ pháp quyết Thiên phẩm: Thiên Hương quyết, một Bí Pháp bất truyền, khả năng kháng các hiệu ứng mê hoặc, ảo giác, Linh kĩ: Do thám, mở hệ thống điểm Khoái Hoạt ”.

Trên Vạn Thiên đại lục, công pháp, ma kĩ, pháp quyết được chia làm Nhân, Huyền, Địa, Thiên phẩm nhân phẩm là nhiều nhất, hiếm nhất là Thiên phẩm đa số Thiên phẩm công pháp được truyền từ thời kì thượng cổ, tuy nhiên ngàn năm trước trên đại lục lại xuất hiện một nhân tài kiệt xuất, đánh bại tu sĩ khắp nơi, tranh đoạt vô số thiên tài, địa bảo tự mình sáng lập nên một bộ Thiên Phẩm công pháp lưu danh muôn đời, người này nghe nói thân thế bí ẩn, đến giờ cũng không ai biết vị đại nhân vật kia xuất thân từ sơn môn nào, người đời đều gọi là Thiên Đế.

Công pháp trong hệ thống thì lại được chia làm phàm phẩm, tinh phẩm, thượng phẩm và cao nhất là thiên phẩm.

Chính vì sự phù hợp hoàn hảo của Lăng Thiên Hữu và hệ thống đã giúp cho Lăng Thiên Hữu nhận được phần thưởng là một bộ công pháp thiên phẩm và những chức năng khác, đều các chủ nhân đời trược của hệ thống không làm được.

“Thiên Hương quyết?”

Trong lúc Lăng Thiên Hữu còn đang tự hỏi thì trong đầu hắn đã xuất hiện thông tin cùng với pháp quyết của Thiên Hương quyết.Hóa ra đây là một bộ song tu công pháp, người tu luyện khi làm tình sẽ giúp tu vi tiến triển nhanh chóng, không những thế còn có thể giúp tăng khả năng tham ngộ về các chướng ngại trong quá trình tiến cấp, người tu luyện quan hệ càng nhiều thì khả năng tình dục càng mạnh mẽ, đặc biệt có sức hút với phái nữ.

“Ta kháo...vậy cũng được...không ngờ hệ thống này có thể vô sĩ như vậy, làm tình cũng có thể tiến bộ”.

“Chủ nhân người có thể chọn bỏ phần thưởng đặc biệt, người có muốn bỏ chọn?”.

“KHÔNG...không, đây là phần thưởng ai lại đi bỏ bao giờ, ngươi giúp ta giải thích những phần thưởng tiếp theo đi...à để cái bí pháp cho ta tự xem”.

Lăng Thiên Hữu gấp gáp lên tiếng, hắn sợ hệ thống kém khôn này lại bỏ mất phần thưởng trân quý như vậy thì khổ, nghĩ đến sau này có bộ công pháp này rồi thì Lăng Thiên Hữu hắn chỉ cần nằm trong ôn hương nhuyễn ngọc mà tu vi vẫn có thể tiến cấp ầm ầm khiến hắn không khỏi thầm mắng hệ thống đúng là máy móc mà, không biết phối hợp tí nào.

Hệ thống tiếp tục giải thích cho Lăng Thiên Hữu về các phần thưởng đặc biệt phía sau, cuối cùng chỉ còn lại quyển bí pháp.

Lạ là khi Lăng Thiên Hữu xem xong lại vức bỏ bí pháp, miệng không ngừng chê:

“Quá kém, thiếu nhiều tư thế như vậy, ài tư thế như vậy làm sao vào sâu được chứ, làm như vậy không phải là muốn đem vợ dâng cho người khác hay sao?......”

Lăng Thiên Hữu lắc đầu thầm nghĩ, “Ai...nữ nhân ở đây đúng là phải chịu khổ cực quá nhiều rồi, Lăng Thiên Hữu ta ở đây nhất định là tạo hóa muốn ta giúp đỡ các nàng, hãy chờ ta”.

Phía dưới các thông tin trên là một dãy kiến trúc nguy nga và đồ sộ bao gồm nhiều lầu các và đại viện nhưng tất cả đều bị một sợ xích khóa chặt chỉ có 3 khu kiến trúc là không bị khóa, bao gồm: Chợ Thiên Linh, Linh khố và khu huấn luyện trường.

Lăng Thiên Hữu chọn tiến vào linh khố của hệ thống, một dòng thông tin truyền vào não của hắn.

“Linh khố là nơi trữ đồ và Linh nguyên, chỉ cần một ý niệm chủ nhân có thể tùy ý thu hoặc lấy bắt kì vật phẩm nào trong linh khố, lưu ý: linh khố không thể chứa được vật phẩm có sinh mạng, vật phẩm có kích thước lớn hơn kích thước linh khố, vật phẩm của người khác.”.“Linh nguyên là đơn vị tiền tệ của hệ thống, đạt được khi quy đổi từ Linh kĩ kế thừa”.
Hiện tại Linh khố của Lăng Thiên Hữu chỉ rộng 1m vuông, Lăng Thiên Hữu đem quả trứng trong tay đặt vào Linh khố lập tức thông tin về quả trứng hiện lên.

Tên vật phẩm: không rõ (yêu cầu hệ thống đạt cấp 4 để biết thêm thông tin).

Giá: không rõ.

Trạng thái: chưa nở.

Thời gian ấp: cần khoảng 180 ngày ấp để trứng nở.

“Chủ nhân có muốn sử dụng chức năng hỗ trợ của Linh khố trị giá 2000 linh nguyên để ấp trứng”.

“Có”.

Sau khi được Lăng Thiên Hữu đồng ý, hệ thống lập tức khởi động hệ thống hỗ trợ ấp trứng, ngũ sắc xung quanh quả trứng nhanh chóng sáng bừng lên, Lăng Thiên Hữu cảm nhận được trong làn sáng đó có sự hòa hợp của năm nguyên tố kim, mộc, thủy, hỏa, thổ giống như tạo thành một bức tường chắc chắn bao quanh bảo vệ quả trứng.

Sau khi ấp trứng Lăng Thiên Hữu tiếp tục di chuyển sang khu vực chợ Thiên Linh.

Chợ Thiên Linh là khu vực chuyên mua bán các vật phẩm tiêu hao, vũ khí, trang bị của hệ thống, có cả chiến kị nhưng hiện tại chỉ có một vài món đồ trong chợ phát sáng còn lại đều tối đen, Lăng Thiên Hữu cũng không quan tâm lập tức trở về khu trung tâm.

Sau cùng là đi đến khu huấn luyện trường.

Xuất hiện trước mặt Lăng Thiên Hữu là năm cánh cổng lớn, bên trên mỗi cánh xổng đều có ghi X5,X10,X20,X50,X200, trong đó chỉ có mỗi cổng X5 là đang mở, phía sau cổng là một xoáy nước màu vàng kim rộng gần trượng, đang không ngừng khuấy động.

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên.

“Huấn luyện trường là khu vực huấn luyện giúp chủ nhân nhanh chóng thích nghi với ma kĩ mới đồng thời tiết kiệm được thời gian với chức năng Thời Không của hệ thống”

“Chức năng Thời Không có thể tạo ra một không gian độc lập, thời gian được nhân lên gấp nhiều lần (x5,x10,x20....) so với thực tế và tạo ra một không gian độc lập tương ứng với ngũ hành, chủ nhân có thể dùng Linh nguyên để mua thời gian sử dụng hệ thống, hiện chủ nhân có một ngày sử dụng huấn luyện trường 1 ngày với đầy đủ chức năng, ngày có muốn sử dụng?”.

Sau trận chiến với Bạch Long trong ảo cảnh, nhờ quá trình Long hóa Lăng Thiên Hữu có cảm giác mình đã bắt được một tia giác ngộ của quá trình linh khí ngoại phóng, hiện tại Linh khí trong cơ thể hắn cũng đã chạm đỉnh, là thời gian tốt nhất để đột phá lên Hư hải cảnh, Lăng Thiên Hữu lập tức khởi động chức năng Thời Không của hệ thống, bắt đầu đột phá.

...............................................................................................................................

Thiên Thú Lâm gần Phong Vực.

Khu vực xung quanh hoàn toàn bị phá nát, khói bụi mịt mù, khung cảnh trong vô cùng hỗn độn, trên mặt đất nằm la liệt xác của tu sĩ Nhập Linh cảnh, đã không còn nhìn ra hình dáng.

Khắp mặt đất toàn là một màu đỏ tươi của máu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau