LOAN PHƯỢNG MINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Loan phượng minh - Chương 26 - Chương 27

Chương 26: Muốn thân nhưng vẫn còn sơ

Sớm tinh mơ mặt trời vừa mới hiện, Diệp Tư đã mở mắt. Thật ra trong viện cũng chỉ có tỳ nữ thì thầm rủ rỉ, nhưng cô vốn ngủ không quen, cộng thêm chút ánh sáng với âm thanh, vậy nên càng sớm tỉnh dậy.

Dụi dụi mắt, chỉ cảm thấy xót rát khó cầm. Tiện tay lấy gương đồng trên bàn soi thử, mặc dù không được rõ lắm, song rành rành là sắc mặt tiều tụy, mọc một đôi mắt gấu mèo.

Cô quẳng gương ngã ra giường, mê mê man man nằm một lát, bỗng nghĩ đến một loạt chuyện đêm qua. Cô còn nhớ lúc đó nói rằng sáng nay Tĩnh vương phải vào triều, nhưng không biết cuối cùng Bắc Liêu sẽ xử lý chuyện đôi chân bị tật của Phượng Vũ ra sao, có phải Bắc Dận vương đã vào cung rồi không?

—— Trong bất tri bất giác, mình vậy mà y như nhập vai quận chúa, bắt đầu bận tâm mấy cái này rồi!

Diệp Tư cốc đầu mình, lòng không yên mặc váy áo rườm rà, bấy giờ lại nghe ngoài cửa phòng có người nhẹ giọng hỏi: “Quận chúa thức dậy rồi ạ?”

“Phải.” Cô trở nên cảnh giác.

Thị nữ cung cung kính kính thưa: “Nô tỳ vào giúp ngài thay áo chải đầu.”

“Không cần đâu.” Diệp Tư vẫn chưa thích nghi với lối sinh hoạt này, vội nói, “Tự tôi mặc y phục được rồi, cô lát hẵng vào.”

Thị nữ ngẩn ra, nhưng sớm đã nghe người ta kể chuyện xảy ra trên người quận chúa, cũng chỉ có thể đáp lời lui xuống. Diệp Tư hấp ta hấp tấp xuống giường mặc áo xong xuôi, lúc này mới có một thị nữ áo xanh bê chậu nước tiến vào, không lâu sau, lại có mấy tiểu nha đầu xấp xỉ mười ba mười bốn tuổi bưng các loại hộp vào phòng, cũng không biết rốt cuộc đựng những gì.

Thị nữ kia lấy từ trên bàn trang điểm vài hộp phấn hoa lệ tinh xảo, tiểu nha đầu thì đứng hầu hai bên, nâng gương chải tóc, mỗi người mỗi chức. Diệp Tư chỉ đành hệt như tượng gỗ mặc người bài bố, ngồi một hồi bỗng hỏi: “Vương gia đâu?”

“Trời còn chưa sáng đã lên triều rồi ạ, đi vội vã lắm!” Ngón tay thị nữ khéo léo, rất mau đã tô son điểm phấn xong, vẫn còn nói tiếp, “Đúng rồi quận chúa, tối qua cao Thư Kim mà Thái y phối đã điều chế xong rồi, Phúc thẩm vừa đưa sang cho công tử.”

“… Biết rồi.” Diệp Tư nhìn bản thân trong gương mà giật mình. Chợt thấy sau đầu nhói đau, không khỏi bật kêu “A” một tiếng, tiểu nha đầu chải tóc kia luống cuống tay chân, siết chặt lược gỗ quỳ xuống đất, cuống quýt sợ hãi nói: “Quận chúa thứ tội! Lần sau nô tỳ nhất định sẽ cẩn thận hầu hạ! Sẽ không phạm sai lầm nữa ạ!”

Diệp Tư nhíu mày xoay người, thật ra cô cùng lắm cũng chỉ bị chải đứt mấy sợi tóc mà thôi, nhưng nha đầu trước mắt này lại bị dọa tới mức mặt vàng như đất, vóc người nhỏ gầy không cầm được run rẩy. Thị nữ áo xanh không đợi Diệp Tư mở miệng đã xông lên trước, giơ tay tát vào mặt tiểu nha đầu, âm thanh lanh lảnh vang dội.

“Thứ chân chó không biết chừng mực, còn dám trông chờ cơ hội lần sau hầu hạ quận chúa?!” Thị nữ kia lập tức thay đổi dáng vẻ hiền lành thùy mị ban đầu, giận dữ cất giọng nghiêm khắc quát.

Mấy nha đầu còn lại cũng không dám lên tiếng, lẳng lặng quỳ xung quanh, cúi đầu co rúm. Tiểu nha đầu nghẹn ngào nức nở, nửa bên mặt sưng phù. Diệp Tư ngược lại bị cảnh tượng này dọa cho cả kinh, vội đứng lên nói: “Không phải chuyện gì to tát, đứng lên đi.”

Tiểu nha đầu kia bưng mặt, dường như không dám tin vào tai mình, vẫn quỳ bất động. Thị nữ áo xanh giật mình, lập tức túm giật bím tóc cô bé, trợn mày nói: “Còn thất thần cái gì, mau khấu tạ quận chúa đi chứ!”

“Vâng, vâng, tạ quận chúa khoan hồng độ lượng!” Tiểu nha đầu vừa dập đầu, vừa run lập cập nói.

Trong lòng Diệp Tư không thoải mái, khoát tay nói: “Được rồi, mấy người lui ra hết đi.”

“Quận chúa không cần chúng nô tì hầu hạ ạ?” Thị nữ áo xanh tiến lên một bước khom người hỏi.

“… Dù sao cũng gần xong rồi, tôi không thích bôi son trát phấn lên mặt dày như thế.”

Thị nữ dịu giọng nói: “Vâng, quận chúa trước kia cũng không ham thích chưng diện lắm, xem ra điều này chẳng thay đổi chút nào.”

Diệp Tư thầm cười khổ một tiếng, phất tay để bọn nàng lui ra ngoài trước. Bản thân trong gương tuy chỉ thoa chút phấn, nhưng tóc đen búi cao, trâm dài điểm biếc, đuôi mày được thị nữ vẽ hơi xếch lên, quả thật thoạt trông có mấy phần uy thế.

—— Đây là mình ư? Cô thầm tự hỏi.

***

Bởi vì lúc trở về hôm qua gấp gáp đưa Phượng Vũ về phòng, hôm nay khi Diệp Tư bước khỏi cửa viện mới xem như chân chính mở mang về sự rộng lớn đồ sộ của phủ Bắc Dận vương. Tiếc rằng dù muốn đi đâu thì sau lưng luôn có thị nữ theo sát.

Cô đã biết rằng không thoát được, cũng chỉ có thể để mặc cho họ như bóng theo hình, vòng hồi lâu cũng không có chút tự do nào, lại chẳng có ai trò chuyện với cô. Dạo bước tới cầu đá, thấy dòng chảy dưới cầu cuồn cuộn xuôi về phương Bắc, không khỏi nhớ tới Phượng Vũ đang ở bên kia. Tuy thấy thiếu niên này không dễ đối phó, nhưng cô quả thật phiền muộn, liền không nhịn được băng qua cầu đá, hướng về mảnh viện nhỏ phía Bắc.

Từ đằng xa đã trông thấy gốc hòe cao sừng sững, đi tới cửa viện, cũng không nghe được bên trong có bất kỳ tiếng động nào, vô cùng khác với cảnh tượng bận rộn tôi tớ tới lui ở những nơi khác. Cô vừa bước vào viện, đã thấy Phúc thẩm từ trong phòng hối hả đi ra, thấy cô tới thì mừng rỡ nói: “Quận chúa tới thật đúng lúc, lão nô đang định tìm ngài.”

“Tìm tôi?!” Diệp Tư ngẩn ra.
Phúc thẩm cất bước nhỏ tiến lên, chỉ chỉ vào trong phòng, nhỏ giọng thưa: “Công tử muốn gặp ngài.”

“…” Diệp Tư càng nghi hoặc, nhưng cũng không tiện biểu lộ ra ngoài, bèn để thị nữ lưu lại trong sân, một mình vào phòng. Hôm nay thế gió hòa hoãn, ánh nắng rọi hắt lên song cửa sổ, không còn giá lạnh như lúc trước. Song trong phòng vẫn đóng chặt cửa sổ, mành che buông rũ, che khuất mất tầm nhìn.

Cô vòng qua bình phong, đầu tiên quan sát một chút, thấy rèm giường vẫn chưa vén lên, không khỏi hỏi: “Cậu vẫn chưa rời giường à?”

“… Tỉnh lâu rồi.” Trong lúc nói chuyện, rèm hơi nhấc lên, Phượng Vũ vén một góc ra, lộ nửa bên mặt. So với vẻ tiều tụy tối qua, hiện tại y có vẻ đã khá hơn một chút, nhưng sắc mặt vẫn còn tái nhợt.

Diệp Tư quan sát y, không nhịn được cười. Phượng Vũ hơi ngẩn ra, cau mày nói: “Cô cười cái gì?”

“Chỗ này.” Cô đứng bên bức bình phong, dùng ngón tay chỉ vành mắt mình, “Giống y như tôi nè, gấu mèo.”

Ánh mắt y nghi hoặc, nhưng lại không muốn hỏi cô, vừa thu tay lại, rèm che liền thình lình rơi xuống.

Diệp Tư hơi nhíu mày, cũng cảm thấy bản thân vừa nãy hình như quá sức tùy tiện, liền nghiêm mặt đi qua, cách tấm rèm hỏi: “Gọi Phúc thẩm tìm tôi có việc gì thế?”

Y cười lạnh một tiếng: “Muốn nhắc nhở cô một tiếng, muốn tiếp tục ở nơi này đợi, thì phải học được chút thông minh.”

Diệp Tư không thích giọng điệu này của y, đanh giọng nói: “… Sao thế? Tự dưng lại nói vớ vẩn gì đấy?”

Phượng Vũ trầm mặc một hồi, nói: “Sáng nay có phải có nha đầu phạm lỗi không?”

“Phạm lỗi?” Cô hơi ngẩn người, mới sực tỉnh lại, “Ý cậu là lúc chải đầu sao? Chỉ là không cẩn thận làm đứt mấy sợi tóc thôi, sao lại xem là chuyện lớn chứ? Mà sao cậu biết?!”

Y lại không để ý tới sự kinh ngạc của cô, thong thả nói: “Sao ta lại không biết được? Nếu cô vẫn tiếp tục như vậy, chẳng tới mấy ngày là bị người khác nghi ngờ thôi, huống hồ ông ấy cũng ở trong phủ.”

“Ông ấy…” Diệp Tư biết rõ “ông ấy” trong miệng Phượng Vũ là ai, nhưng vẫn nghĩ mãi không ra, “Tôi đã làm sai điều gì? Chắc không phải cậu định kêu tôi phải hung hăng trách phạt nha đầu kia đấy chứ?”

“Diễn kịch cũng phải diễn cho giống! Không có quận chúa nào giống như cô hết.” Giọng y mặc dù không lớn, nhưng rõ ràng nhấn mạnh ngữ khí, ngược lại không giống một thiếu niên ngây ngô.

Diệp Tư rầu rĩ ngồi xuống cạnh giường, cô cũng biết thời xưa những gia đình phú quý phân chia giai cấp rất rõ, làm nô tỳ hơi sơ sẩy một chút là có khả năng bị phạt nặng, thậm chí mất cả mạng. Nhưng nếu bắt cô đối đãi như thế với hạ nhân, cô thật sự cảm thấy rất khó.
“Tôi không xuống tay được.” Cô nhăn mày nói.

“Xuống tay gì cơ? Cũng đâu bảo cô đánh người, nhưng ngay đến công phu trên mặt cô cũng làm không xong, chẳng phải quá tùy ý rồi à?”

Cô giật mình chốc lát, nói: “Biết rồi.”

Phượng Vũ trong rèm không nói gì nữa, Diệp Tư ngó góc váy của mình, thuận miệng hỏi: “Cái cao Thư Kim kia, đã thoa lên rồi chứ?”

“Ừm.” Ngay cả đáp lời y cũng tỏ ra nhạt nhẽo.

“Hữu dụng không?”

“… Mới thoa lên, sao mà biết được?”

Cô nhíu mày, rất muốn cứ vậy mà rời đi, song lại không nhịn được nói: “Nếu cảm thấy vết thương trở nên sưng đỏ, thì mau chóng lau thuốc mỡ đi. Vết thương của cậu rất sâu, hơn nữa đã trì hoãn hơn mấy ngày, nếu nhiễm trùng chỉ e sẽ có nguy hiểm.”

Tấm rèm hơi lay một chút, y giơ tay vén một góc lên, nhìn cô nói: “Cô đừng tưởng ra vẻ quan tâm thì có thể khiến ta giữ cô lại chờ thêm mấy ngày.”

Diệp Tư ráng nhịn cơn tức trong lòng, cười khẩy một tiếng khoan thai đứng lên, hơi ngẩng cằm, dáng vẻ kiêu căng, càng có ý lạnh không giận tự uy.

“Sao lại bày bộ dáng như thế trước mặt ta?” Phượng Vũ có chút bực.

“Sau này dáng vẻ của tôi là vậy đấy, cậu dạy mà.” Cô lạnh tanh trả lời, nhìn cũng không nhìn y.

Phượng Vũ giật mình, vừa toan muốn nói, cô lại cao ngạo rời khỏi phòng.

***

Trong điện Sùng Quang, Long Khánh đế phục trang long trọng nghiêm nghị, thân vận cổn bào du long kim trảo, đầu đội mũ miện bích ngọc thông thiên, ngồi nghiêm trên long ỷ. Quần thần văn võ phân ra đứng hai bên Nam Bắc, chúng thần bên cánh Bắc mặc bào gấm tiễn tụ bó ống Bắc Liêu, chúng thần bên cánh Nam thì mặc bào rộng đỏ thẫm theo kiểu Tân Tống, trên mặt đều mang vẻ vinh hiển, khí vũ hiên ngang. Bắc Dận vương đứng đầu chúng võ tướng ở cánh Bắc, tuy cũng thẳng tắp như bút, song mây mù giữa hàng mày vẫn mãi không tan. Cách nơi ông không xa, Da Luật Trăn vận bào gấm nền đen vân rồng thân dài tựa ngọc, trên mặt không nhìn ra bất cứ biểu tình nào.

Lúc sắc trời tờ mờ sáng, Bắc Dận vương đã đuổi tới báo tin tức cho Da Luật Trăn trước khi lên triều, nói Phượng Vũ vẫn như cũ không sửa lời. Do cung đình trang nghiêm, Bắc Dận vương không trực tiếp gặp mặt cùng Thái tử, chỉ mượn thân tín bên Đông cung chuyển tin.

Lúc người kia hồi âm, chỉ nói Thái tử trầm mặc, Bắc Dận vương cũng không có tâm tình hỏi nhiều.

Bản thân liều chết huyết chiến, kết quả là thế tử Phượng Cử chết trong gió tuyết, Phượng Vũ hồi triều, lại phế mất hai chân, đả kích như vậy khiến Bắc Dận vương xưa nay dũng mãnh gan dạ cũng thật không tiếp nhận được. Đêm qua gần như trắng đêm mất ngủ, bây giờ đứng vững trên điện Kim Loan, lại còn phải tiếp nhận hòa đàm với Sóc Phương. Nghĩ đến đây, Bắc Dận Vương vốn đã nản lòng thoái chí lại bi phẫn không thôi.

Tiếng trống trầm thấp từ đằng xa truyền đến, tùng tùng tùng hệt như gõ thẳng vào lòng. Võ sĩ trước điện hiển hách giương oai, từng tiếng tuyên triệu lần lượt vang lên, theo chúng nội thị dẫn đường, sứ thần Sóc Phương từ dưới thềm bạch ngọc dài khoan thai tiến tới. Tĩnh vương ở ngay đầu, cũng thân mặc phục trang Sóc Phương long trọng, bào rộng tử kim đội mũ đen sẫm, bên hông đai ngọc vắt ngang, thần tình thản nhiên, ngược lại không có lấy một nét yếu hèn.

“Sóc Phương Tĩnh vương tham kiến Bắc Liêu Hoàng đế bệ hạ…” Lễ tiết bái yết rườm rà vào tai Bắc Dận vương càng thêm phiền muộn, bấy giờ Tĩnh vương đã hai tay nâng cao hộp gấm dài mảnh, bước hai bước lên trước. Nội thị bên cạnh Long Khánh đế hơi khom người thẳng bước tiến tới, tiếp lấy hộp gấm tô vàng nạm ngọc kia, lại dâng đến trước mặt Long Khánh đế.

Hộp gấm chầm chậm mở ra, trên vóc lụa đỏ rực đặt một bức thư trắng nõn. Long Khánh đế lấy thư ra đưa mắt nhìn thoáng, quả là thư của Sóc Phương Thái Hòa đế tự tay viết, ngữ điệu hết sức hoà thuận khiêm nhường, xem ra tính tình hoàn toàn khác với tiên đế.

Tĩnh vương buông mày rũ mắt, hòa nhã nói: “Hoàng huynh đã đem vàng bạc châu báu đáp ứng tiến cống lúc trước ủy thác cho tiểu Vương mang đến, Thái tử điện hạ cũng đã kiểm tra xác nhận, nếu bệ hạ có thể đáp ứng đình chiến, sau này hàng năm Sóc Phương đều sẽ căn theo ước định cống bảo vật đến.”

Long Khánh đế nhìn Da Luật Trăn, thấy anh môi mỏng căng chặt, ánh mắt hướng phía trước, như có tâm sự, nên cũng không hỏi anh, giao thư cho nội thị rồi mới nói: “Trẫm vốn cũng không có ý tranh đấu cùng Sóc Phương các ngươi, hơn mười năm nay chúng chiến sĩ huyết chiến không ngừng, bách tính biên cảnh lênh đênh nay đây mai đó, triều ta càng tổn thất mấy viên đại tướng.”

Nói đến đây, ánh mắt ông lại dời sang Bắc Dận vương bên kia, quả chẳng ngạc nhiên, trong đôi mắt hõm sâu của Bắc Dận vương phảng phất như cất ngọn lửa hừng hực.

“Bắc Dận vương.” Long Khánh đế hơi nhấc tay, “Thế tử lấy thân tuẫn quốc, trẫm cùng văn võ cả triều lẫn dân chúng Bắc Liêu, đều sẽ khắc ghi trong lòng.”

Ông nói ra lời này, Bắc Dận vương vốn không ngơi bi phẫn đột nhiên vén chiến bào quỳ bái trên đất, nặng nề nói: “Trưởng tử của thần từ năm mười sáu đã theo thần hành quân tác chiến, vốn định cuối năm thành gia lập nghiệp, rốt cuộc lại chết dưới núi tuyết, ngay cả hương hỏa cũng không để lại! Ấu tử của thần bảy tuổi đã sang Sóc Phương làm con tin, lần này sau khi trở về đã không còn đứng được nữa, mong Thánh thượng nghiêm tra việc này, trả cho thần công đạo!”

Chương 27: Nổi trận lôi đình

Quần thần trên điện đưa mắt nhìn nhau, Tĩnh vương thì đứng thẳng một bên, thần sắc tự nhiên.

Long Khánh đế hơi nhướng mày, đêm qua Bắc Dận vương gấp gáp hồi phủ bảo phải hỏi Phượng Vũ lần nữa, tới giờ lại không có tin tức nào truyền đến, ông đã sớm đoán được đại khái. Lấy tính cách của Bắc Dận vương, nếu như Phượng Vũ nói ra chuyện gì khẩn cấp, chỉ sợ lão mãnh tướng này cho dù có xông vào, cũng phải tiến được cung tâu bẩm hết mọi chuyện, như vậy mới ngăn cản được buổi hòa đàm hôm nay.

Vậy nên kỳ thực trước khi thượng triều Long Khánh đế đã định xong tâm trạng, bấy giờ thấy ông ta quỳ không dậy, cũng hoàn toàn chẳng bất ngờ, chỉ gật đầu nói: “Trẫm hiểu rõ nỗi đau mất con của ái khanh, cũng thấu cho tâm tình bi thống khi thấy Phượng Vũ thương tàn của ái khanh. Nhưng nghe Thái tử bảo, áng theo cách nói của Sóc Phương Tĩnh vương, Phượng Vũ chính là tự mình sơ ý ngã bị thương. Tĩnh vương, ngươi nói có đúng không?”

Tĩnh vương khom người nói: “Tiểu vương không dám nói dối, nếu vương gia không tin, có thể gọi Phượng Vũ đến đối chất ngay mặt.”

Bắc Dận vương ngẩng đầu căm phẫn nhìn hắn: “Lúc nó rời khỏi Bắc Liêu không đau không bệnh, sao sang Sóc Phương thì lại thành yếu ớt nhiều bệnh? Ngã một cái cùng lắm chỉ gãy xương, làm sao mà qua nhiều năm như vậy ngay cả đứng cũng không đứng được?” Ông lại ngẩng nhìn Long Khánh đế, cao giọng nói, “Thánh thượng, thần xin được truyền gọi Thái y đến vương phủ hôm qua lên điện, để lão trình bày lại những gì đã thấy!”

Vẻ mặt vốn đang ôn hòa của Long Khánh Đế sầm xuống, kêu nội thị truyền Thái y đến. Không lâu sau, Thái y râu róc bạc phơ kia nơm nớp lo sợ tiến vào đại điện, quỳ phía sau Bắc Dận vương không dám ngẩng đầu.

“Hồ thái y, hôm qua ngươi đi trị thương cho công tử Phượng Vũ, có nhìn ra được hai chân y có tật gì không?” Long Khánh đế dáng ngồi đoan chính hỏi lão.

Thái y rạp người hai tay chống đất, khẩn trương bẩm: “Khởi bẩm Thánh thượng, công tử Phượng Vũ hẳn là sau khi gãy xương thì không phát triển được, dẫn đến không thể khôi phục về vị trí cũ. Nhưng vì hôm qua công tử không thích nói chuyện, thần cũng không thể hỏi nhiều.”

Long Khánh đế gật đầu: “Theo như ngươi thấy, chân y phải chăng do ngã bị thương mới thành như vậy?”

Thái y khẽ ngẩng đầu, không tự chủ được thoáng liếc Bắc Dận vương, lập tức thưa: “Nếu là lúc còn nhỏ ngã nặng, tổn thương đến kinh mạch, lại thêm xương chân bị lệch, thế thì rất có khả năng.”

Bắc Dận vương chấn động, không nén được lửa giận quát: “Nói hươu nói vượn! Hôm qua rõ ràng ngươi nói trừ phi rơi từ trên cao xuống mới có thể bị thương thành như vậy, sao hôm nay lại nói khác?!”

Thái y vội rạp mình trên đất: “Vương gia bớt giận, xương chân trẻ nhỏ mỏng manh, nếu lúc ngã va phải vật cứng cũng sẽ tạo thành thương tật cả đời…”

Bắc Dận vương sắc mặt xanh mét, Tĩnh vương lập tức sải lên một bước, cắt trước người ông, hướng Long Khánh đế nói: “Bệ hạ, lúc ấy đương ngay tháng Chạp, Sóc Phương trời hàn đất rét, vừa vặn thay trước cửa viện của Phượng Vũ có chất gạch đá, hơn nữa còn kết một lớp băng dày, vậy nên quả thật ngã rất nặng. Đương nhiên, chuyện này cũng có liên quan đến việc trong cung Sóc Phương ta đã không chiếu cố chu toàn, tiểu vương nguyện ý thay hoàng huynh nhận lỗi với Bắc Dận vương, Bắc Dận vương muốn bồi thường thế nào, chỉ cần tiểu vương có thể làm được, tuyệt không thoái thác.”

“Bồi thường?” Bắc Dận vương giận quá hóa cười, “Lý Diễn, ngươi cảm thấy bản vương sẽ để ý tới bồi thường gì đây? Điều ta muốn chính là một đứa con trai nguyên vẹn, chứ không phải một người bệnh không thể đứng cũng không thể đi suốt cả đời như bây giờ!”

Tĩnh vương thở dài: “Nỗi lòng của Vương gia sao ta lại không hiểu? Song việc đã đến nước này, ngoại trừ bồi thường thêm nào còn cách gì để cứu vãn? Ngay như Phúc vương thế tử triều ta năm ấy, sau khi đến Sóc Phương lại bất hạnh qua đời, Tiên Hoàng cũng vô cùng thương tâm, nhưng người đã mất, cũng không còn cách nào vãn hồi.”

“Các ngươi rõ ràng cố ý làm tổn hại con ta, giờ còn vờ uất ức cái gì?!” Bắc Dận vương tức giận, quay về phía Long Khánh đế nói, “Thánh thượng vẫn chưa ký hòa ước với bọn chúng, đại quân Bắc Liêu ta cũng còn ngay tại tiền phương…”

“Bắc Dận vương!” Long Khánh đế đánh gãy lời ông, “Trên Kim điện, nói chuyện phải có căn cứ! Ngươi lại không đưa ra được chứng cứ xác thực nào nói Sóc Phương hãm hại Phượng Vũ, bảo trẫm sao có thể dễ dàng tin lời phỏng đoán?”

Bắc Dận vương cười lạnh nói: “Năm đó Phúc vương thế tử sau khi được đưa đến nước ta chẳng tới một năm liền mắc bệnh qua đời, Phượng Vũ ngay sau đó cũng gãy mất hai chân, chẳng lẽ đây không phải chứng cứ?”

Tĩnh vương vẫn như cũ cung cung kính kính: “Ấy chỉ là trùng hợp mà thôi, lại nói thêm, nếu là bọn ta hãm hại Phượng Vũ, cớ sao lại đưa y về Bắc Liêu? Lẽ nào không sợ sự tình bại lộ, ngược lại khơi nên mâu thuẫn càng lớn hơn ư? Kỳ thực không lâu sau khi thế tử của Phúc vương tạ thế thì hắn đã phạm tội mưu phản, cả nhà trên dưới mấy trăm người đã chết hầu như không còn, đã không thể vấn hỏi được nữa rồi.”

“Ngươi đây là đang nói với ta rằng chuyện này đã thành án không đầu mối, không thể tìm được chứng cứ?!” Bắc Dận vương trừng hắn, còn đang định truy tới cùng, Long Khánh đế chợt trầm giọng nói, “Bắc Dận vương, điều Tĩnh vương nói cũng chẳng phải không có lý, chuyện này đã qua mười năm, bây giờ truy cứu lại cũng không có ý nghĩa. Hai nước giao chiến đến nay, thương vong đã đến cả ngàn cả vạn, giả như Phượng Vũ có một mực theo bên cạnh ngươi hành quân tác chiến cũng chưa chắc có thể bình yên vô sự. Hiện tại Phượng Cử đã vì nước hi sinh, trẫm có thể sắc phong Phượng Vũ thành thế tử, như vậy thì dù y tàn tật, nhưng ngày sau thành gia lập nghiệp, sinh con nối dõi cũng có thể kế thừa quan tước, ngươi cũng có thể an tâm rồi!”

Trên Kim điện ngoại trừ mấy người Tĩnh vương với sứ thần Sóc Phương ra, quần thần Bắc Liêu đều cảm thấy bất ngờ. Bắc Dận vương hơi há miệng, khiếp sợ, cay đắng cùng các loại cảm xúc tắc nghẹn trong lòng, nhất thời lại khó cất nên lời.

Lại có lão thần run lẩy bẩy chắp tay thưa: “Thánh thượng, Tiêu Phượng Vũ cũng không phải do Bắc Dận vương phi sinh, đã thế còn phế hai chân, Thánh thượng tuy tấm lòng nhân hậu, nhưng lúc này sắc phong y làm thế tử có vẻ không được thỏa…”

“Bắc Dận vương trừ Phượng Vũ ra cũng không có con trai nối dòng nào khác, trẫm làm vậy có gì không ổn?!” Long Khánh đế lên giọng, chúng thần tùy mặt gửi lời, thấy Hoàng đế cố ý quyết định như thế, lập tức lũ lượt nối nhau bước lên, hoặc là nghĩa cử thuyết phục hoàn toàn hợp tình hợp lý, hoặc là ca ngợi quân vương thương xót thần tử. Lão thần kia bị đại thần bên cạnh lén kéo lui lại, tự biết lỡ lời, đành phải ẩn nhẫn không nói.

Bắc Dận vương tuy biết Hoàng đế muốn lấy quyết định này lắng việc này xuống, song lại không biết từ chối thế nào, càng không biết nếu mình cứ khăng khăng kháng chỉ sẽ mang lại hậu quả gì cho Phượng Vũ. Đương khổ sở, không khỏi nhìn sang Thái tử vẫn luôn một mực im lặng. Lại thấy Da Luật Trăn đứng yên không nói, khó mà nhìn ra thái độ của anh ta đối với chuyện này rốt cuộc thế nào.

Bấy giờ Long Khánh đế cũng nghiêng mặt qua hỏi: “Trăn nhi, con thấy thế nào?”

Da Luật Trăn ấy mới hành lễ thưa: “Phụ hoàng quyết định như vậy, là bồi thường tốt nhất với cả Bắc Dận vương cùng Phượng Vũ.”

Tĩnh vương thuận đó chắp tay: “Bệ hạ, tiểu vương nguyện ý sau này hàng năm dâng thêm nhân sâm quý của Sóc Phương, để bày tỏ nỗi áy náy với việc Phượng Vũ bị thương. Nói miệng không bằng chứng, có thể ghi vào hòa ước làm căn cứ.”

Long Khánh đế gật đầu, ống bào vừa nhấc, nội thị tức thì dâng bút mực giấy nghiên cùng bạch ngọc quốc tỷ lên. Tĩnh vương bước lên mấy bước, khấu bái hành lễ, đưa tay nhận bút lông sói, phong giấy Tuyên Thành trắng nõn trải trước mắt, trước khi đặt bút, khóe mắt hắn khẽ quét, nhìn về phía Bắc Dận vương.

Bắc Dận vương siết chặt hai đấm, thân thẳng tắp như cột, lại không nói thêm gì.

Long Khánh đế chau mày nói: “Bắc Dận vương, lời trẫm vừa nói, ngươi có nghe thấy không? Vì sao vẫn đứng bất động không nói? Hay là không muốn?”Bắc Dận vương cắn chặt hàm, chậm chạp khom người, nặng nề khấu đầu, dập vang cả tiếng trầm đục.

“Thần lĩnh chỉ, tạ Thánh thượng long ân.”

***

Từng nét bút lông sói vạch ra, ấn tỷ bạch ngọc hạ xuống ngay ngắn, hòa ước hai nước liền thành chuyện đã định.

Trống nhạc nổi lên, quần thần chúc mừng, trong điện Sùng Quang ấm áp như xuân. Bắc Dận vương đứng thẳng một bên, không hòa cùng người xung quanh, nhịn hồi lâu, rốt cuộc đợi đến lúc Long Khánh đế bãi triều, mấy người Tĩnh vương thì được mời đi dự tiệc rượu. Bắc Dận vương vốn cũng được mời dự tiệc, nhưng ông lại lấy cớ Phượng Vũ ở nhà còn cần chăm nom, từ chối bữa tiệc.

Long Khánh đế biết trong lòng ông vẫn không thoải mái, nên cũng không bắt ép, thế là chúng thần kéo nhau đi dự tiệc, không bao lâu đã lần lượt rời đi. Lúc Bắc Dận vương bước khỏi đại điện, đám quan viên văn võ hễ đi ngang ông đều hoặc thật hoặc giả tiến đến chúc mừng.

Nhưng ông vẫn sắc mặt xanh xám, không bày được mảy may vui vẻ.

Mắt thấy Da Luật Trăn cùng Thái phó một trước một sau bước xuống thềm dài, ông sải bước nhanh chóng đuổi tới phía sau hai người, nói: “Thái tử điện hạ.”

Da Luật Trăn dừng bước quay đầu, ánh mắt vẫn bình tĩnh. “Bắc Dận vương có chuyện gì sao?”

Trong lòng ông có rất nhiều lời chất nghẹn, đè nén nửa buổi, mới nói: “Chuyện điện hạ nói hôm qua, cứ vậy thôi sao?”

Da Luật Trăn hơi khẽ giật mình, liếc mắt nhìn Thái phó, Thái phó lặng yên không tiếng động rời khỏi. Trên thềm dài trống trải chỉ còn lại hai người họ.

“Chuyện hôm qua?” Da Luật Trăn lại hệt như quên mất, qua một thoáng mới nói, “Bây giờ phụ hoàng đã ký hòa ước với Tĩnh vương, nói lại chuyện lúc trước thì có ích gì?”

“Rõ ràng điện hạ cũng không muốn cứ vậy mà buông tha Sóc Phương, sao lại ẩn nhẫn không nói tiếng nào?”

“Đêm qua ta với ngươi đã nói trước mặt phụ hoàng rồi, chỉ cần Phượng Vũ mở miệng xác nhận, mọi chuyện còn có thể cải biến. Nhưng sau đó ngươi lại truyền tin cho ta, nói Phượng Vũ vẫn khư khư cố chấp, việc đã đến nước này, chẳng lẽ kêu ta hôm nay chống đối trước mặt phụ hoàng?”

“…” Bắc Dận vương không cách nào phản bác, song buồn bực vô cùng, nhịn không được mắng, “Trách lão Thái y kia miệng đầy lời nhăng cuội!”

Da Luật Trăn thoáng liếc ông, lành lạnh nói: “Vương gia lẽ nào vẫn chưa nhìn ra, tâm ý phụ hoàng đã quyết?”

Bắc Dận vương ngẩn người, Da Luật Trăn lấy khóe mắt quét xung quanh, hơi nghiêng mặt qua, tựa như dõi xa xăm, ra vẻ lơ đãng nói: “Đêm qua sau khi ngươi và ta rời đi, Hồ thái y liền bị tuyên gấp yết kiến.”Lòng Bắc Dận vương nguội lạnh, Da Luật Trăn bùi ngùi: “Nếu như Phượng Vũ có thể nói ra gì đó, có lẽ vẫn còn cơ hội cứu vãn, đáng tiếc…” Anh ta ý vị sâu xa quan sát Bắc Dận vương, kế đó lại chắp tay nói, “Bản cung còn phải dự yến tiệc, thứ cho không thể tiếp được.”

***

Lúc Bắc Dận vương về đến vương phủ đã là gần giữa trưa, bước vào cổng lớn đi một mạch không ngừng, trên đường có thị nữ gia bộc vấn lễ ông cũng không đáp lại, lao thẳng như gió quét đến mảnh viện Phượng Vũ ở, khoát tay đuổi hết hạ nhân xuống, trực tiếp sải bước vào phòng.

Phượng Vũ đã ngồi dựa trên giường, nghe thấy ông tiến vào, cũng không ngẩng đầu, lặng yên không cất tiếng nhìn quyển thư tịch đặt trên chăn.

Bắc Dận vương đứng cạnh bình phong, lúc này mới xem như lần đầu tiên dưới ánh mặt trời nhìn rõ đứa con trai đã ly biệt mười năm này. Mặc dù đêm qua xảy ra tranh chấp, song nhìn gương mặt xa lạ lại mang theo vài phần quen thuộc ấy, trong lòng vẫn cảm thấy lạ thường.

Ông tiến lên mấy bước, nhìn Phượng Vũ, nói: “Thánh thượng đã chính thức nghị hòa cùng Sóc Phương.”

Phượng Vũ buông mắt, ánh nhìn rơi trên sách. Ánh nắng nhàn nhạt lướt qua gò má y, song trên người y lại tựa như có một tia hàn ý chầm chậm thấm ra từ tận sâu trong xương tủy, có thể khiến xung quanh lan thành băng.

Bắc Dận vương thấy y vẫn không nói năng gì, không khỏi tiến thêm một bước, tới chỗ cách sàng tháp không xa, ngữ khí nhấn mạnh: “Con cũng biết có nghĩa là gì chứ?”

Y từ tốn ngước mắt, màu mực nơi đáy mắt trong thoắt chốc chợt ngưng lại, lạnh lùng nói: “Đình chiến mà thôi, đâu xem là chuyện lớn?”

“Đình chiến mà thôi!” Khóe miệng Bắc Dận vương co lại, “Xem ra con chỉ một lòng mong đình chiến, mà ngay cả thân phận của mình là gì cũng quên cả rồi!”

“Thân phận của ta?” Y khẽ mỉm cười, hoàn toàn khinh nhẹ.

“Hàng ngàn hàng vạn tướng sĩ huyết chiến bao năm, rốt cuộc cũng bức được Sóc Phương vào bước đường cùng, chỉ cần ra sức thêm một chút, là có thể triệt để đánh bại bọn chúng! Bây giờ lại cùng bọn chúng nghị hòa, nghị hòa! Con còn có tâm tư an ổn ngồi đây đọc sách?! Còn mặt mũi thốt một câu chẳng qua đình chiến mà thôi?!” Bắc Dận vương giận dữ nói, “Đừng có quên gốc rễ của con đến cùng vẫn là người Bắc Liêu!”

Theo thần sắc càng lúc càng nghiêm khắc của ông, ánh mắt của Phượng Vũ cũng càng lúc càng lạnh.

“Bởi vì ta là người Bắc Liêu, nên phải trăm phương ngàn kế ngăn việc đình chiến?” Y siết chặt sách, nhìn chằm chằm Bắc Dận vương gió bụi đầy mặt, “Việc ông làm không được, thì phải do ta đi làm? Hoàng đế khăng khăng muốn đình chiến, ông không phản bác được, thì quay về trút giận lên ta? Ta ngoại trừ sinh tại Bắc Liêu ra, thì có bao nhiêu quan hệ với quốc gia này nữa? Mười năm trước lúc mấy người đưa ta sang Sóc Phương, nói với ta rằng, ta gánh trọng trách chí cao vô thượng, là anh hùng của Bắc Liêu. Sau đó thì sao?”

Bắc Dận vương khống chế hơi thở của mình, khàn giọng nói: “Sau đó gì?”

Phượng Vũ ngồi đờ ở đó, không nhúc nhích nhìn chằm chằm Bắc Dận vương, lại không nói tiếp. Ánh mắt của y trống rỗng thê lương, tựa như chôn cất vô vàn bi thương, lại như đã hỏa táng hết mọi niệm tưởng.

“Cho nên ta bảo con nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao con không nói?!” Bắc Dận vương bị ánh mắt như vậy của y nhìn, lại cứ hệt như bị rắn độc đăm đăm dõi mắt, đánh sâu vào đáy lòng ông toát ra cơn giá buốt. Ông không kìm nén được nữa, vọt lên túm lấy vạt áo Phượng Vũ, hai mắt đỏ ngầu, hàm răng cắn chặt, “Bảo con nói sự thật con không nói, giờ lại lấy ánh mắt như vậy nhìn ta, con muốn để ta sinh hận chết đi, như vậy thì con mới vừa lòng sao?!”

Trên vai Phượng Vũ nhói buốt đau đớn, nhưng y vẫn dùng thứ ánh mắt dường như có thể thấu cả đáy lòng kẻ khác nhìn người trước mặt.

Y không có ý muốn giãy ra, chỉ lạnh lùng nhìn Bắc Dận vương, hồi lâu mới nói: “Tại sao muốn đón ta trở về?”

Bắc Dận vương nặng nề thở gấp, râu quai hàm run lên. “Con nói cái gì?”

“Ta nói, tại sao muốn đón ta trở về?” Mắt y như tro tàn, bên môi lại không tự chủ được hiện lên ý cười, “Trước giờ ta chưa từng mong đợi sẽ quay về, càng chưa từng cho rằng mình là người Bắc Liêu.”

Bàn tay Bắc Dận vương chợt giơ lên, “chát” một tiếng, nặng nề rơi xuống mặt Phượng Vũ.

Một cái tát này lực mạnh vô cùng, càng đánh cho Phượng Vũ vốn đã ngồi chật vật va vào thành giường, may mà như thế, y mới chưa rớt xuống giường.

Miệng vết thương trên vai mới vừa khép lại gặp phải tác động mạnh, tức khắc rách toạt, y thậm chí có thể cảm nhận được có máu tươi đang rướm ra. Song y chẳng bật tiếng nào, chỉ gắt gao nắm chặt mép giường, cực lực áp chế hơi thở rối loạn của mình.

Bắc Dận vương há miệng thở hổn hển, bàn tay vẫn còn giơ trên không trung, qua rất lâu mới chậm chạp thu về. Nhìn Phượng Vũ nằm trên giường, ngũ tạng ông như bị đốt, chỉ ném ra một câu: “Phế vật!”

Sau đó, siết chặt bàn tay đã chết lặng, rời khỏi gian phòng khiến ông khó mà nhịn được này.

__________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước