LOAN PHƯỢNG MINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Loan phượng minh - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Hận như sóng triều

Trong hoang mạc, sau bức tường vây đã sụp một nửa có mọc cây Hồ Dương*, chạc cây khô héo như xương dùng tư thái kỳ dị cong vặn chỉ lên màn trời. Đằng sau tường vây, chính là kiến trúc đất đá tựa như khốn thú. Diệp Tư bước vào cửa lớn, gió lạnh chỗ cửa động luồn qua kêu rít lên.

(*Cây Hồ Dương [胡杨]: còn gọi là cây Hồ Đồng, là loại cổ thụ chỉ có ở sa mạc Gobi. Do hình lá cây thay đổi theo mùa, nên nó còn có một tên gọi khác là cây Tam diệp, mùa xuân lá có hình dài như lá liễu, mùa hè thì lá lại trở nên vừa to vừa tròn, còn mùa thu thì lá lại giống như lá Phong. Cây Hồ Dương có sức sống dẻo dai và có tuổi thọ hàng nghìn năm, cây chết mà không đổ, dù đổ nhưng hàng nghìn năm không bị mục nát. Theo CRI. Tham khảo thêm về Hồ Dương tại đây hoặc đây.)

Cô vịn tường đất thô ráp, cẩn thận tiến vào. Gạch đá trên đất ngổn ngang, Diệp Tư không để ý suýt chút vấp ngã. “Đây là nơi nào?” Cô đá thứ trên đất, phát ra tiếng kim loại va chạm.

Phượng Vũ cố sức nghiêng mặt qua, nói: “Hẳn là dinh lũy bỏ hoang.”

Diệp Tư men theo vách tường đi vào nơi sâu nhất thành lũy này, duỗi chân đá cương đao thiết tiễn sót lại trên đất, mới buông Phượng Vũ xuống. Y ngồi dựa góc tường, Diệp Tư quấn chặt y sam ngồi xổm trước mặt y, nghe y hít thở nặng nề, không khỏi duỗi tay sờ trán y.

Bàn tay lạnh ngắt kia của cô làm Phượng Vũ không tự chủ được co rúm lại một chút.

“Làm gì đó?” Y khó chịu ngoảnh mặt đi.

“Xem cậu có sốt không.” Cô cau mày, nơi này tối đen không ánh sáng, làm cô không cách nào nhìn rõ Phượng Vũ rốt cuộc bị thương tích gì. Y lại không cảm kích, dựa thẳng vào tường không lên tiếng nữa. Diệp Tư không dằn lòng được, hỏi: “Món bảo vật kia rốt cuộc có trên người cậu không?”

Y trầm mặc chốc lát, nói: “Quả nhiên không phải thứ phụ vương ban cho cô.”

Diệp Tư ngẩn ra, kế đó cười lạnh: “Nói như vậy, đúng thật là bị cậu lén trộm đi, lúc trước lại còn gạt tôi.”

“Trộm?” Y trong bóng tối vẫn như cũ chằm chằm nhìn cô, ngữ ý mang theo vài phần hung tợn, “Cô tự mình đánh rơi trên đất, ta nhặt giữ mà thôi, sao có thể gọi là trộm?”

“Không trả lại cho tôi còn bảo không nhặt được, cái này với trộm có khác gì nhau?!” Diệp Tư cáu giận nói, “Mệt cho cậu còn là công tử thế gia, thế mà cũng vô lại như vậy!”

Phượng Vũ lạnh lùng cười giễu nói: “Ta bảy tuổi đã bị đưa đến Sóc Phương, tính là công tử gì? Còn nữa, cô thì có tư cách gì chỉ trích ta?”

“Dựa vào đồ là của tôi! Giao ra đây!” Diệp Tư áp đến trước mặt y, hung tợn nhìn y chằm chằm.

“Thật sự là của cô?” Y dửng dưng khác với mọi khi, nhướng mày hỏi vặn, “Lúc nãy tên nam nhân kia cũng bảo ta giao ra, chỉ sợ là đồ cô trộm từ hắn nhỉ?”

Mặt Diệp Tư nóng lên, không khỏi nắm vạt áo y nói: “Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Giấu đi có lợi gì với cậu?!”

Phượng Vũ hừ một tiếng, ngay cả nhìn cũng chẳng nhìn cô lấy một cái. Diệp Tư nhớ tới lúc trước còn chẳng màng sống chết xông về cứu y, bây giờ y lại lãnh đạm cổ quái như vậy, tức đến mức không muốn nói nhảm với y nữa, dứt khoát túm lấy áo y vói tay lần vào lớp lót lục tìm.

Bộ cẩm bào màu xanh trên người Phượng Vũ vốn đã lỏng, bị cú lôi kéo này của cô làm lộ toạt cả bạch sam bên trong. Y dưới tình thế cấp bách bắt lấy cổ tay Diệp Tư muốn đẩy cô ra, nhưng khí lực Diệp Tư khá lớn, y lại do bị thương mà không thể dùng sức, giằng vài ba bận ngược lại đã bị Diệp Tư bắt được, song nghe kéo roẹt một tiếng, ngay cả nút thắt eo của bạch sam cũng bị cô xé đứt.

Vai trái y đau đến khoan tim, chỉ dùng một tay ngăn cản, Diệp Tư nổi sùng, đè tay phải y trên tường, chỉ lo kéo áo y lục tung lên tìm. Phượng Vũ vừa sợ vừa giận, quát: “Cô có còn là nữ nhân nữa không, sao có thể thô lỗ như vậy?”

“Bớt nói nhảm!” Cô nhanh chóng thò vào áo trong của y, lần mò mấy bận, rốt cuộc lấy được thứ muốn tìm.

“Đây là gì đây? Còn dám nói không nhặt được!” Diệp Tư cầm đồng hồ dạ quang vẫn còn mang theo độ ấm cơ thể kia, giơ đến trước mắt y lắc lắc, cuối cùng còn hiềm chưa hả giận, phỉ nhổ, “Đồ lừa gạt! Tên trộm cắp!”

Phượng Vũ căm giận vô cùng, tiện tay vớ bừa trên đất ném qua phía cô. Xung quanh tối tăm không ánh sáng, Diệp Tư chỉ nghe thấy tiếng gió chợt nổi lên, không kịp tránh đi, lập tức thấy trên mặt nhói đau một cơn, đã bị vật cứng va mạnh vào.

Trong tức khắc mắt nổ đom đóm, xương mày hệt như gãy lìa. Cô đau đến mức ôm lấy vết thương, lửa giận bốc lên: “Cậu phát điên rồi à?! Ném trúng mắt thì sao bây giờ?!”

Không biết là do cơn giận của cô quá mức mãnh liệt, hay là bản thân Phượng Vũ cũng không ngờ đến sẽ thật sự ném trúng cô, nhất thời lại ngậm miệng không lên tiếng.

“Sói mắt trắng*! Năm lần bảy lượt cứu cậu, cậu chẳng những không biết cảm kích, ngược lại còn ném tôi?!” Diệp Tư cầm chặt đồng hồ dạ quang đứng vụt dậy, nhịn không được nhấc chân đá qua.

(*Sói mắt trắng hay bạch nhãn lang [白眼狼]: chỉ người không có nhân tính, vong ân phụ nghĩa. Xem thêm tại đây.)

Có tiếng trầm đục vang lên, lại đá ngay vào trên đầu gối của Phượng Vũ. Phượng Vũ vốn ngồi thẳng cong oặt lưng lại, gắt gao nắm chặt trường bào, thân người run rẩy không ngừng.

Diệp Tư sững người, mắt thấy y trong bóng tối co lại thành một cái bóng xám, không khỏi thấp giọng nói: “Tôi đâu có dùng sức…”

Phượng Vũ không đáp lời, thậm chí ngay cả cử động cũng không, thân trên của y đã gần như dán sát hai chân, trong yên tĩnh chỉ còn dư lại tiếng thở gấp khiến lòng người sinh ý lạnh.

Diệp Tư chần chừ một chút, chầm chậm ngồi xổm xuống. Trán Phượng Vũ dùng sức tì đầu gối, hai tay gầy guộc gắt gao nắm chặt ống quần, đang cắn răng kiệt lực nén nhịn đau đớn. Cái chân bị đá trúng kia hơi gập lại, thế nhưng không khống chế được trở nên run rẩy.

Cô do dự không quyết, cuối cùng vẫn đưa tay đắp lên đầu gối trái của y. Chân y rõ ràng run lên một chút, nhưng cả người vẫn cứng đờ như trước, thậm chí ngay cả phát ra một chút khí lực cũng không có.

“Đá trúng chỗ nào rồi?” Diệp Tư nhỏ giọng hỏi, đợi một lúc, thấy y vẫn không ngừng phát run, không khỏi muốn vén chân quần y lên. Phượng Vũ trước sau luôn co cuộn người chợt ngẩng phắt đầu dậy, hai mắt trong bóng tối vẫn toát ra nét hung tàn.

“Cút.” Y nghiến răng nghiến lợi, giọng khản đặc bất kham.Diệp Tư trợn mắt liếc y một cái, thuận tay nhặt áo choàng trên đất lên, thở ra một hơi rồi khoác lên người y. Áo choàng này to rộng dày nặng, tính luôn hai chân y cũng đều được trùm lên cả.

“Còn đau không?” Cô biết y không chịu trả lời, nhưng vẫn hỏi một câu, sau đó ngồi xuống ngay đối diện y. Phượng Vũ cắn chặt khớp hàm, nghiêng mặt đi chôn trên chân trái, Diệp Tư nâng tay chạm lên trán y, đều là mồ hôi lạnh toát.

Cô nâng tay, dùng tay áo qua quýt lau trán cho y, lại nói: “Đau thế nào?”

“Đừng có lải nhải!” Y giống như khó mà nhịn nổi, rốt cuộc lên tiếng lần nữa.

“Hỏi rõ ràng rồi mới nghĩ biện pháp được.” Cô biết y đang khó chịu, bèn hỏi tiếp, “Cơ thịt co rút? Hay là xương cốt đau nhức?”

Phượng Vũ nhíu chặt mày, tốn sức quay mặt đi, hướng ra chỗ tối không thèm đếm xỉa cô nữa. Áo choàng trượt xuống, Diệp Tư bất đắc dĩ nhặt lên, lại lần nữa khoác cho y, do sợ không che được chân bị thương của y, bèn lấy tay thay y giữ áo choàng.

Thiếu niên co rúm lại, y như một con báo nhỏ bị thương rồi thì xù lông mao dựng hết cả lên.

Gió từ hai bên cửa động thổi vào, mặc ý luồn lách bên trong kiến trúc trống trải. Nhịp thở của y dần dần lắng lại một chút, nhưng thân mình vẫn cúi rạp, tựa như đã hao hết khí lực.

Diệp Tư thấy y ngồi gắng gượng như vậy, liền nắm bả vai y đẩy nghiêng sang bên. Y vô lực nói: “Cô lại muốn làm gì?”

“Dựa vào góc tường so với như bây giờ vẫn tốt hơn.” Cô vai dìu tay kéo, miễn cưỡng đẩy y về góc tường, nhìn thấy Phượng Vũ dựa vào góc, cô mới ngồi bên cạnh.

Thế này đối ngay miệng cửa, có thể trông thấy trời đất tối sầm ngoài kia.

Diệp Tư thừ người ra, rất nhanh đã lại đứng lên, mò mẫm trong bóng tối xung quanh. Trên đất gồ ghề không bằng phẳng, ngẫu nhiên có hòn đá lẫn vào, cô bò quỳ hết nửa buổi, không tìm được bất kỳ thứ gì hữu dụng.

Đang mất mát, lại nghe Phượng Vũ khàn giọng nói: “Tìm cái gì?”

“Định chắn cửa lớn lại.” Cô chán nản về góc ngồi, đưa lưng lại phía y.

“… Cô sợ tên quái nhân kia đuổi tới nữa?” Giọng Phượng Vũ nghe vẫn yếu ớt, Diệp Tư xoay người về, nhìn bóng nghiêng của y: “Nghe kỹ, cho dù hắn đuổi tới, cậu cũng không được lên tiếng.”

Y chầm chậm ngẩng đầu lên, hơi thở nặng nề.

“Cô vẫn chưa cho ta biết, tỷ tỷ đang ở đâu.”

Diệp Tư ngập ngừng, nói: “Không phải tôi nói với cậu rồi sao? Cô ấy đã chết rồi, bị tuyết lớn vùi lấp…” Lời cô còn chưa dứt, chợt thấy cổ họng siết lại, Phượng Vũ mới nãy vẫn yếu ớt vô lực thế nhưng lại xông thẳng qua đây, một phen túm lấy cổ áo cô ấn ngã cô vào góc tường.

“Cô tốt nhất không nên gạt ta nữa!” Y thở dốc không ngừng, cánh tay còn đang phát run.
“Buông… Buông tay…” Diệp Tư vốn có thể phản kháng, song lại sợ ngộ thương y, chỉ có thể nhấc khuỷu tay chắn trước ngực y, nghiến răng nghiến lợi nói, “Sao tôi lại muốn gạt cậu? Nói cô ấy chết rồi, đối với tôi thì có ích lợi gì?!”

“Ta không tin!” Tiêu Phượng Vũ phẫn nộ không thôi, hai chân y vốn không thể dùng sức, lúc này chỉ lấy tay trái chống vách tường, gần như là đang đè trên người Diệp Tư. Hơi thở nặng nhọc phả qua má Diệp Tư, cô không nhịn được nữa, cuối cùng bỗng nhổm người đẩy Phượng Vũ ra. Y đụng vào góc tường, lại ngã trên đất, sau một tiếng trầm nặng vang lên thì không thấy động tĩnh nữa.

***

Trên đỉnh đầu có tro đất rơi lả tả, bị gió thổi qua, dấy lên màn bụi mịt mù. Diệp Tư nhịn xuống cơn ho khan, cẩn thận dè dặt tránh trong góc, ngẩng đầu nhìn lên trên, nhưng thấy mái vòm của tòa kiến trúc này cách mặt đất rất cao, chỉ dùng đất đá xây cất, cũng không biết trong trận cuồng phong này còn có thể chống đỡ được bao lâu.

Tiêu Phượng Vũ vẫn còn nằm sấp chỗ bóng đen, Diệp Tư có thể lờ mờ thấy được y đang dồn dập thở dốc. Cô vừa rồi không hề dùng sức, nhưng không biết vì sao, thiếu niên ngoại trừ hô hấp, còn lại cứ như một cái xác sống.

Vì sợ y nổi điên lần nữa, cô thăm dò duỗi chân ra, khều khều áo của y một chút. Y lại vẫn tĩnh mịch như một đầm nước tù.

“Này!” Diệp Tư chau mày, quỳ mấy bước tới bên người y. Y vẫn như cũ duy trì dáng vẻ kia, mặt áp trên nền đất lạnh như băng, chỉ có phần thân đang khe khẽ phập phồng. Diệp Tư không dám cách y quá gần, hơi hơi cúi người nói: “Tiêu Phượng Vũ, không ngồi dậy được à?”

Tiếng gió như đang nức nở, trong dinh lũy trống trải đen như mực, y phảng phất cùng với bóng đêm hòa làm một thể. Diệp Tư sững sờ nhìn y một thoáng, mới nhớ duỗi tay qua dìu, lại thấy bên hông căng siết. Cúi đầu nhìn, thế mà là y chợt nắm lấy đai thắt treo rũ bên hông cô, khăng khăng nắm, hệt như kẻ đuối nước liều mạng vớ được cọng rơm.

Diệp Tư vô thức muốn tách ngón tay y ra, y nhìn như yếu ớt, lại đem dải đai kia gắt gao nắm chặt trong lòng bàn tay, cũng chẳng chịu buông ra chút mảy may.

“Rốt cuộc cậu sao vậy?” Cô gấp đến độ túm lấy y muốn lôi ra.

Tay y không ngừng phát run, qua hồi lâu, mới phát ra giọng khản đặc: “Vì sao giết tỷ tỷ của ta?”

“… Nghe không hiểu lời tôi nói phải không? Không phải tôi giết!” Diệp Tư hổn hển.

“Vậy sao cô phải nói rằng tỷ ấy đã chết?!” Y nắm dải đai, lại lấy cánh tay phải bị thương chống đất, gian nan dựa sát vào cô. Lưng Diệp Tư dán vào tường đất, cắn răng nói: “Sự thật chính là cô ấy đã chết! Lúc tôi tỉnh lại, đã thấy cô ấy nằm trên nền tuyết, sớm đã không còn thở! Cậu không tin có thể đi tìm thi thể của cô ấy, như vậy còn không được sao?”

“Tỷ ấy sẽ không chết!” Thiếu niên như điên cuồng, một tay chống trên chân cô, ra sức thẳng người khổ sở gào lên với cô.

“Cậu làm ơn tiếp nhận sự thật được không?!” Diệp Tư hầu như bị y bức điên.

“Vậy sao cô lại giống tỷ ấy như thế?” Y mang theo tiếng khóc, cánh tay run rẩy càng thêm dữ dội.

Diệp Tư quay mặt, nhắm mắt lại: “Tôi không biết… Xin cậu đừng hỏi nữa… Tôi cùng cô ấy kỳ thực không có quan hệ gì, cũng không phải thật sự muốn mạo danh thay thế, chờ bão cát dừng rồi, tôi sẽ tự mình rời đi ngay, được không?”

Cô nói xong lời này, mệt mỏi dựa vào góc tường, không muốn dây dưa cùng y nữa. Phượng Vũ lại chợt nghiêm giọng nói: “Tỷ tỷ của ta sẽ không chết!”

Trong lòng Diệp Tư chất đầy sầu muộn, không nỡ đả kích y nữa, chỉ đành ngậm miệng không nói. Tay y gầy guộc thấy cả xương, sức lực toàn thân đều chống trên chân Diệp Tư, cô gắng nhịn đau, lại nghe y tê tâm liệt phế tự mình kêu lên: “Tỷ ấy sẽ không chết!”

Tuy vẫn cố chấp đến cùng cực, nhưng lần này trong thanh âm đã tràn đầy tuyệt vọng.

Tiếng kêu gào thê lương vang vọng trong gian phòng trống trải, hòa với tiếng gió, có chút âm ỉ đau không rõ vì sao. Y dường như trong thoáng chốc mất hết sức lực, cũng không cách nào chống đỡ thân mình nữa, suy sụp ngã xuống.

Lòng Diệp Tư hung hăng thắt lại một chút, cánh tay y vẫn vô lực vắt trên chân cô. Cô chần chừ thoáng chốc, cầm lấy tay y.

“Đừng như vậy, trên đất lạnh lắm…” Cô thấp giọng khuyên giải, muốn kéo y dậy.

Lại có giọt nước ấm nóng trượt qua đầu ngón tay cô.

Cô khẽ ngây người, lập tức cong ngón tay lên, nhưng vẫn cảm giác thấy lại có một giọt nước mắt rơi trên lòng bàn tay cô.

Thiếu niên mới nãy hãy còn điên cuồng ngoan lệ giờ phút này dán chặt vào nền đất lạnh buốt, bờ vai không kìm được run rẩy.

Diệp Tư mím môi ngồi bên người y, không thu tay về. Đầu ngón tay của cô cứ như vậy nhẹ nhàng để bên má y lành lạnh, nước mắt từ khóe mắt y chậm rãi chảy xuống, dọc theo kẽ tay của cô uốn lượn mà rơi, dần dần thấm ướt mặt đất.

__________

Tác giả có lời muốn nói:

Ừm, hình tượng Phượng Vũ trong lòng tôi chính là một con thú nhỏ dựng xù lông lên.

Chương 17: Mộng cũ mơ hồ

“Phượng Vũ…” Qua hồi lâu, Diệp Tư mới thấp giọng gọi y. Y vẫn bất động nằm ép mình trên mặt đất, cô dùng mu bàn tay áp lên má y, lạnh buốt.

Thế là Diệp Tư khom lưng ôm lấy y, ra sức lôi y ngồi dậy. Người Phượng Vũ xụi lơ, dựa vào tường đất mới không ngã xuống. Diệp Tư nhặt lên tấm áo choàng bị giày xéo đến mức nhàu nhĩ không nỡ nhìn, khoác lên người y, nhưng y vẫn không chút phản ứng.

Diệp Tư trở nên lo lắng, vịn bả vai y lay lay, nói: “Phượng Vũ, tỉnh lại một chút!”

Phượng Vũ cực kỳ chậm chạp quay mặt sang, dường như muốn nhìn cô, nhưng trong bóng tối, chỉ hoài phí công. Yên lặng thoáng chốc, y mới khản cổ họng nói: “Đưa ta đi đến nơi cô nhìn thấy tỷ tỷ.”

“Tôi không biết đường, huống hồ khi ấy từ nơi đó về tới thượng kinh cũng đi mất rất nhiều ngày, há nói đi là đi được?” Cô vừa nói, vừa thay y buộc lại áo choàng.

Phượng Vũ lại nói: “Cô vẫn muốn gạt ta?”

“… Cậu sao cứ hay không tin tôi thế?” Cô bực bội.

Y chất vấn: “Nếu cô đã không biết đường, cớ sao lại một mình lên núi tuyết? Ta chẳng lẽ không thể hoài nghi?”

“Bệnh đa nghi của cậu không khỏi nặng quá đấy!” Diệp Tư cười khẩy, nói liến thoắng, “Tôi chả phải người của thời đại mấy người, xuyên qua thời không đến được Bắc Liêu, lúc tỉnh lại đã nằm dưới núi tuyết, trước mặt chính là một cái xác nữ! Sao nào, cậu nghe hiểu được không?”

Phượng Vũ sít sao nắm chặt áo choàng, rất lâu sau mới đè nén tâm tình nói: “Gì mà xuyên qua, gì mà thời đại, cô đang giả điên giả dại hay là cố ý muốn cười cợt ta?!”

“Thế nên tôi mới không muốn nhiều lời với cậu, cậu căn bản nghe không hiểu!”

“Vậy cô nói đi, tỷ tỷ cớ sao mà chết?”

“Sao tôi biết được?!” Diệp Tư ôm hai gối, chôn mình trong góc, “Có lẽ giống với thế tử, vốn đã bị thương, đã thế còn gặp phải bão tuyết, cuối cùng không thể thoát khỏi khốn cảnh…”

Y yên lặng hồi lâu không hỏi tiếp nữa, Diệp Tư đang ngạc nhiên, lại nghe trong bóng tối vọng đến tiếng sột soạt khe khẽ. Cô ngẩng đầu, lờ mờ thấy y thế nhưng nép người xuống, đang tốn sức ôm lấy hai chân mình. Người y lắc lư, Diệp Tư đỡ lấy bả vai y, hỏi: “Sao vậy?”

Y không trả lời, hơi thở lại nặng nề.

“Vẫn đau ư?” Diệp Tư giật mình, thấy y gắt gao ôm rịt đầu gối mình, không khỏi duỗi tay đắp lên chân trái y. Cách lớp vải, cô vẫn rõ ràng cảm giác được sự khác thường. Chân y chẳng những vô lực, so với người bình thường cũng nhỏ yếu hơn rất nhiều. Ngay chớp mắt này, Phượng Vũ lại gạt phăng tay cô ra, co mình rúc sâu hơn vào trong bóng đen.

Cô trông mặt nghiêng của y, nói: “Lúc ấy cậu ngã gãy là chân trái ư?”

Y khàn giọng: “Không phải.”

“… Chẳng lẽ hai chân đều gãy cả?” Diệp Tư có phần kinh ngạc, “Thường thì sẽ không như vậy… Lúc đó không cố định tốt đoạn xương gãy sao?”

Y dựa vào góc tường, chỉ khăng khăng siết chặt ống quần của mình, thân người khe khẽ phát run, lại không nói năng gì. Diệp Tư trầm tư thoáng chốc, nói: “Có thể để tôi sờ một chút được không? Có lẽ tôi có thể giúp cậu nghĩ cách…”

“Không cần nói nữa!” Phượng Vũ đột nhiên khàn giọng quát lên, “Đừng nhắc tới chuyện này nữa!”

Diệp Tư bị y dọa cho nhảy dựng, giải thích: “Tôi tuy không phải thầy thuốc, nhưng có khi cũng biết chút nhiều so với cậu.”

“Vô dụng cả thôi! Trị không khỏi, cô còn muốn hỏi đến chừng nào?!” Y ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng cô, “Ta không muốn nghe, cũng không muốn nói! Chân của ta đã hoàn toàn triệt để phế bỏ rồi, là vậy đấy, rõ chưa?!”

Cô mím môi, qua một thoáng mới nói: “Tiêu Phượng Vũ, cậu có thể khống chế cảm xúc một chút được không?”

“Không được.” Phượng Vũ hình như cố ý đối nghịch với cô, câu từ khiêu khích.

Diệp Tư một lần nữa bị chọc tức: “Cậu thế này chả có ích lợi gì với bản thân mình cả, là muốn lấy tôi làm chỗ trút giận à? Khi trước lúc cậu gọi tôi là tỷ tỷ, cũng chả phải thế này…”

“Là vì ta bây giờ mới biết, cô căn bản chẳng phải tỷ tỷ!” Y đánh gãy lời cô nói, trả lời chém đinh chặt sắt.

“… Được, đợi đêm nay qua rồi, tôi tự động biến mất, thế thì cậu sẽ đỡ phải lại phiền.” Cô nói xong, đứng dậy ôm hai cánh tay đi sang phía khác, tại chỗ cách y thật xa ngồi xuống.

***Phượng Vũ căn bản không muốn nhìn cô thêm cái nào, bèn nhắm hai mắt lại. Cả người y sớm đã lạnh băng, vẻn vẹn chỉ có tấm áo choàng khoác tạm, lại không thể mang đến chút hơi ấm nào. Vai trái lúc trước đau đớn kịch liệt đã chuyển sang tê dại, từ đầu vai tới cổ tay, ngay cả nhấc lên cũng khó khăn. Song cái đau châm chích đến từ hai chân vẫn chưa tiêu tán, loại đau đớn xâm nhập cốt tủy này đã đi theo y hơn mười năm, như nanh dài sắc nhọn của độc xà một mực ẩn náu trong người y, chỉ chực chờ tìm được cơ hội, sẽ lập tức hung hãn cắn phập xuống.

Trong hơn ba nghìn ngày ngày đêm đêm, y chẳng nhớ rõ đã bao lần muốn chặt đứt hai chân mình, để cầu lấy giải thoát cuối cùng. Thế nhưng y ngay cả đao cũng tìm không thấy.

Nơi gian nhà cũ nát kia, ngoại trừ bộ bàn ghế bằng gỗ ra, chẳng có nhiều hơn lấy một vật. Bọn họ sợ y tự sát, thu hết tất thảy mọi khí cụ có khả năng bị y lợi dụng.

Sau khi phế mất hai chân, y cũng vô phương rời khỏi gian phòng, những khi yên tĩnh, nhiều nhất chỉ có thể ngồi dậy, xuyên qua chấn cửa sổ trông lên đám cỏ khô trên tường vây. Trước cửa mảnh viện hoang tịch có rất ít người qua lại, ngẫu nhiên sẽ có chuông khánh nhạc khúc từ đàng xa bay tới, nhẹ nhàng thánh thót, tựa như gió chẳng thể giữ chặt. Sau khi ngày dài đằng đẵng qua đi, liền đến buổi đêm càng thêm tịch mịch, bị đau đớn dày vò, đêm bất tận chẳng dứt.

Trước kia chưa bị thương, y thuở ấu niên đã sợ trời tối, bởi vì ban đêm gió trở lớn, thổi trúng cửa sổ đánh vang, y sẽ từ trong mộng choàng tỉnh, ngồi dậy rồi lại không tìm thấy bất cứ bóng ai.

Thuở y vẫn chưa bị đưa đến Sóc Phương, cũng thường hay ngủ một mình. Đã từng nửa đêm sấm rền chớp giật, y bị dọa tỉnh dậy thấy bóng đen loang lổ trên cửa sổ, tưởng rằng là yêu quái tới muốn ăn thịt người, liền ôm gối chân không chạy đi tìm tỷ tỷ.

“Bang bang bang” đập cửa phòng, cửa phòng mở ra, nhũ nương thấy y y sam tán loạn, trên bàn chân để trần đầy là nước bùn, một phen bắt y qua toan trách cứ. Tỷ tỷ lại vén váy dài chạy tới, trong tay còn giơ một cây nến đỏ.

“Tiểu đệ, sao đêm hôm đệ lại chạy tới đây?” Nàng xoa xoa đầu tóc sũng ướt của y, kinh ngạc hỏi.

Y ấp úng không dám đáp lời, tầm mắt dừng trên bàn chân đen sì của mình. Tiêu Phượng Doanh dẩu miệng, nhéo nhéo mặt y: “Chắc không phải lại sợ đâu mà ha?”

Ngón tay nàng ấm áp, dù rằng đang véo nhẹ mặt y, cũng sẽ không khiến y cảm thấy khó chịu. Nhũ nương thay y đi xách nước lau người, Phượng Doanh vươn tay ra, kéo y vẫn đang đứng ngoài cửa phòng không dám bước vào qua, dắt y vào phòng.

Bên ngoài vẫn như cũ gió giật mưa dông, trong cảnh tối mờ cây nến đỏ ấy tỏa ra ánh sáng nhỏ, lại khiến y an tâm.

Phòng ngủ của tỷ tỷ so với gian phòng của y còn to hơn rất nhiều, trên bàn hộp gương vô số, trên giường chất chồng gấm thêu, thoáng như chốn thần tiên. Phượng Vũ thơ bé vẫn láng máng nhớ được tỷ tỷ gọi nhũ nương bưng nước nóng đến, y bị lột cởi y sam ướt đẫm ra, nhấn vào trong thùng gỗ.

Tỷ tỷ cười đến là sang sảng, kéo tấm mành màu xanh xuống vây y ở giữa. Ánh nến dập dờn, thân ảnh của nàng ở ngoài mành thoắt ẩn thoắt hiện, Phượng Vũ nho nhỏ mắc cỡ đỏ mặt, trốn trong nước không chịu ra.

“Tiểu đệ, sao mà giống y bé gái thế, lá gan phải to lên chứ!” Cách tấm mành, tỷ tỷ cười nói, “Sau này tỷ còn muốn dẫn đệ ra thảo nguyên cưỡi ngựa bắn tên nữa cơ!”

Y bấu thùng gỗ ló cái đầu nhỏ ra, hướng thân ảnh của nàng nói: “Đệ sẽ dũng cảm.”

“Khỏi cần gạt người!” Nàng nói rồi, vén mành ra một khe hở, thò tay xoa xoa mặt y, “Ý, không lạnh nữa rồi, tốt ghê!”
Đôi ngươi nàng sáng như sao, lòng bàn tay ấm mềm như xuân. Y mím môi cười, dùng tư thế y hệt xoa xoa mặt của nàng. Cứ rằng trên tay y toàn là nước, nhưng tỷ tỷ chỉ cười, cũng chẳng tránh đi.

***

Một tiếng ngựa hí phá tan giấc mộng tàn.

Tiêu Phượng Vũ bỗng dưng mở mắt, bốn bề vẫn là bóng tối vô tận, gió lạnh quét qua bên mình, trong nhà hệt như hầm băng. Y vô lực dịch thân người, ngón tay lại phớt phải thứ gì đó gồ lên trên mặt đất.

Dưới mớ rơm khô, hình như có một cái vòng đồng, liền khít với gạch đá trên mặt đất. Y sững ra, lúc này bên ngoài lại truyền đến tiếng ngựa hí, Diệp Tư chỗ góc tường đối diện trước hết lò mò trên đất một phen, kế đó mới đứng dậy chạy vội ra ngoài cửa.

“Cô muốn đi đâu?” Phượng Vũ lạnh giọng nói.

Cô vốn đã bước qua miệng cửa, khẽ dừng bước lại, lạnh tanh đáp lời: “Không nghe thấy ngựa kêu à? Tôi đi xem thử, biết đâu có người đến đây.”

“…” Y toan nói lại thôi, mắt thấy cô đã ra khỏi nhà, không kìm được cất cao giọng hơn mấy phần, “Chớ có làm bừa!”

“Đừng đi ra.” Diệp Tư ngoái đầu ngó lại y một cái, quấn chặt áo lẩn vào gió. Đất cát trơn lún, cô nghiêng nghiêng ngả ngả đi vài bước, không nhìn thấy bất cứ ánh sáng hay bóng người nào. Nhưng tiếng ngựa hí vẫn như có như không, trong nhất thời khiến cô lầm mất phương hướng.

Cô lấy tay áo dài che mũi miệng lại gian nan cất bước, cuối cùng, ngay đằng sau cồn cát không xa lắm thấy được ngựa.

Chỉ là con ngựa lúc trước còn đang cao giọng hí kêu, lúc này đã khuỵu trên đống cát, một bên kêu lên thê thiết, một bên run rẩy muốn đứng dậy. Diệp Tư giật nảy, chạy lên trước kéo giữ dây cương của nó, lại ngửi được hơi thở máu tanh nồng đậm.

Duỗi tay vuốt chút, bên cổ ngựa toàn là máu tươi, đang chảy dọc theo dây cương rỏ xuống không ngớt.

Cô kinh hoảng đứng lên, thả dây cương lùi ra sau, đằng sau thế nhưng cũng bị chặn lại.

Bàn tay như kìm sắt vững vàng ghìm chặt eo cô. Cô thoáng ngừng thở, thân người thoắt cái cứng đờ. Tay người đằng sau nương theo eo cô chầm chậm dời lên, thẳng đến khi bắt được bả vai của cô.

“Mày chạy không thoát.” Giọng gã so với lúc trước càng thêm trầm thấp.

Ngựa dưới cồn cát còn đang hấp hối giãy giụa, mùi máu tanh càng toát ra gay mũi, Diệp Tư lại không hoảng sợ giống mấy lần trước lúc gặp phải gã nữa: “Anh cảm thấy tôi vẫn luôn một mực trốn tránh anh à?”

“Bằng không thì?” M967 khóa xương bả vai cô, khống chế cô trong tay mình, “Tao lặp lại lần nữa, giao máy truyền tin ra. Thứ đó, đối với mày mà nói không có bất cứ tác dụng gì.”

“Tôi cũng nói rồi, anh muốn máy truyền tin, thì tôi tất phải biết được cha tôi rốt cuộc bởi sao mà chết…” Diệp Tư hơi nghiêng mặt qua, tiếc rằng bốn bề đen kịt, không nhìn tới người phía sau. Cô dừng một chút, lại nói: “Nếu không thì, tôi sẽ đem thứ đó phá hủy, anh vĩnh viễn cũng không về tới hiện thực.”

Người phía sau cười lạnh nói: “Nói thế thì mày cũng về không được vậy thôi.”

“Sao tôi nhất định phải quay về?” Diệp Tư cười khẩy, “Tôi không phải bị bí mật lùng bắt rồi à? Trở về tiếp tục làm đào phạm? Người nơi này đều xem tôi như quận chúa, tôi tự nhiên có thể ở lại chỗ này hưởng thụ vinh hoa phú quý!”

“Nhiệm vụ của tao là áp giải mày về nước. Nguyên nhân chết của cha mày không hề nằm trong chức trách của tao.” Gã lạnh nhạt trả lời xong, bàn tay vận lực, lôi Diệp Tư quành ngược về. Diệp Tư cảm giác được cách chỗ Phượng Vũ náu mình càng lúc càng gần, loạng choạng giật phăng lấy cánh tay của M967, dùng hết toàn lực giãy khỏi.

“Nếu không cho tôi biết sự thật, bây giờ tôi lập tức phá hủy nó!” Cô lảo đảo lùi về sau mấy bước, từ trong tay áo lấy ra một vật nắm chặt trong lòng bàn tay.

Trong gió lớn, M967 thoáng chậm chạp xoay người lại phía cô, sau một chốc yên lặng, đột nhiên như báo săn xông tới.

__________

Tác giả có lời muốn nói:

( ⊙ o ⊙) Phượng Doanh thật sự cuối cùng cũng xuất hiện chút chút trong hồi ức rồi… Này coi như là luyến tỷ đi nhỉ? Không biết sao viết tới khúc tiểu Phượng Vũ bị lột quần áo nhấn vào thùng tắm tôi lại thấy siêu HIGH nữa!!! Có phải tôi damdang quá rồi không?!

Chương 18: Sống lại từ cõi chết

Diệp Tư tựa như sớm có liệu trước, ngay một khắc khi thân hình gã vọt lên, đã chạy phóng lên cồn cát cao ngất, sau đó nhanh chóng lăn xuống một bên khác. Bàn tay bị hạt cát xát như thể bén lửa, cô cắn răng nhịn đau, ngay khi rớt xuống nền cát, phóng sức đứng lên, đầu cũng không ngoảnh lại chạy phăm phăm về phía trước.

Đằng trước đêm đen mông lung, sa mạc vô bến chẳng bờ. Có mấy bận cô suýt chút ngã sấp, nhưng cô không thể dừng lại. Đằng sau tiếng gió đưa thoi, dường như còn xen lẫn tiếng bước chân nặng nề.

Mãi đến khi sức cùng lực kiệt, cô cuối cùng ngã gục trên đất, nhưng khiến cô cảm thấy kinh ngạc là, M967 không hề vọt tới ấn cứng cô xuống như cô dự đoán. Cô thở gấp một chốc, chống cát ngồi dậy, gió bốn phương tám hướng vần loạn đất trời, nhưng bóng ảnh kia lại không có ở quanh.

Diệp Tư cảm thấy quỷ dị vô cớ.

Cô ngồi trên cát một thoáng, thiết tưởng rất nhiều khả năng, trước sau vẫn thấy áng theo tốc độ với lực phản ứng của gã trước đây, ắt không thể không tìm thấy cô. Thế nhưng, M967 vẫn chưa xuất hiện. Tiếng ngựa hí lúc trước ấy cũng không biết từ khi nào đã biến mất.

Thế gió dần dần nhỏ lại. Diệp Tư vốn định dẫn dụ M967 rời đi, bức ép gã nói ra sự thật về cái chết của cha lần nữa, nhưng bây giờ ngay cả gã cũng không thấy, thật sự khiến cô không biết làm sao. Cô nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy, lê hai chân trĩu nặng quay trở về.

Men theo tuyến đường ban nãy, cô lại tìm được cồn cát kia, lúc tiếp cận vẫn dậy lòng phòng bị, đặng ngừa gã tập kích mình lần nữa. Song dưới cồn cát chỉ có con ngựa đã chết, cùng với máu tanh đầy đất.

Cô thoáng chần chừ, dọc theo con đường ban đầu quay về hướng dinh lũy bỏ hoang. Thế gió tuy đã giảm bớt, nhưng sắc đêm âm trầm, cô cũng chỉ có thể nương hi vọng nơi bóng mờ trập trùng kia.

—— Cậu còn đó chứ?

Diệp Tư gắng sức cong lưng xuống, hai tay chống đầu gối, ngóng về hướng ấy.

Trong sắc đêm như mực, thình lình lóa lên một quầng sáng lục biếc. Quầng sáng kia rộ trên không trung, nhuốm lóa cả đêm mờ, thanh lãnh như đom đóm, uy khiếp lòng người.

Nơi vầng sáng lóe hiện, đúng là chỗ náu thân khi trước.

—— Khốn kiếp! Diệp Tư thoắt cái tay chân phát rét, chửi trong lòng một tiếng rồi phát điên chạy xộc về phía trước.

***

Ngay một khắc cô vọt tới cửa dinh lũy, bên trong vọng đến tiếng trầm đục ầm ĩ, liền sau đó là một tiếng kêu đè nén.

Là giọng của Phượng Vũ.

Diệp Tư gần như là tông vào cửa động, song cô còn chưa kịp đứng vững người, đằng sau đã có một đòn lực lớn đập mạnh tới, nện nặng lên lưng cô.

“A ——” Cô khàn giọng hét lên, bị kẻ kia áp chặt trên đất.

“Đồ ở chỗ này, mày còn muốn điệu hổ ly sơn?” M967 thở gấp bẻ quặp hai cánh tay cô ra sau, chẳng mấy đã cởi bỏ thắt lưng của cô, trói cổ tay cô lại. Diệp Tư cắn môi dưới không muốn yếu thế trước mặt gã, gã túm tóc dài rơi tản của cô, ghì cổ cô ra đằng sau.

Diệp Tư trong cơn đau đớn thấy được quầng sáng lục ấy trong tay gã, treo ngay trước mắt cô, nhưng với không tới.

Cô rõ ràng giấu máy truyền tin trong đống vụn dưới cửa sổ rồi mới vọt khỏi dinh lũy, thế nhưng đã nhường ấy rồi, vậy mà vẫn bị gã tìm ra. Hận ý lan tràn khắp lòng, như ruồi độc điên cuồng gặm cắn.

“Đi với tao!” M967 đè thấp giọng, nắm tóc cô lôi phắt dậy từ trên đất. Cô há miệng thở gấp, trước mắt đã lóe hiện đốm sáng màu lục nhạt. Lại ngay lúc này, có tiếng gió chợt vút lên, một nhánh tên nhọn từ chỗ góc tường sâu nhất xé không mà đến.

M967 một tay cầm máy truyền tin, một tay xách Diệp Tư, trong nháy mắt nghe thấy tiếng gió, như rọi bóng* náu ra chỗ tối phía sau. Diệp Tư vẫn bị gã túm lôi đi, mắt thấy tên nhọn phóng tới ngay trước mặt, liều mạng lao xộc vào gã. Gã lập tức buông tay, Diệp Tư loạng choạng ngã sấp ra trước, nhánh tên kia bay xẹt qua sát sống lưng cô, “phập” một tiếng bắn ghim vào tường đất khô nẻ.

(*[剪影], hay tiếng Anh là silhouette, là bóng đen của người, vật hoặc cảnh được thể hiện qua một tấm màn có đèn rọi phía sau, bóng của vật sẽ được chiếu lên tấm màn đó.)

Cô ngã dúi xuống đất, dõi đến thiếu niên chỗ góc tường phía xa.

Trong ánh sáng lục thảm đạm, Phượng Vũ bên môi tứa máu, mặt tái xanh ngồi dựa một góc. Tay trái y đã không thể phát lực, ngay đến cán cung cũng là lấy hai gối tì lại mới miễn cưỡng giữ được, song còn dùng vai trái kìm cung kéo dây, tay phải đang run rẩy mò mẫm vũ tiễn còn sót lại.

“Chuyện không dính dáng tới cậu, đừng ra tay!” Cổ khản cổ họng kêu to, nhưng Phượng Vũ vẫn nhằm hướng M967 một lần nữa khai cung.

Tên sắt vút nhanh bắn tới, M967 không lùi thêm, loáng cái cong lưng lách qua như thoi, phút chốc đã tới trước người Phượng Vũ. Đấm mạnh một cú, đánh trúng khóe mắt Phượng Vũ, thiếu niên bị đánh cho ngã phải đống cỏ khô. Nhưng y vẫn mở trừng mắt, mặc cho máu nơi khóe mắt chảy lan qua sống mũi.

Lại một cú nữa nện xuống, ngay giữa huyệt thái dương của y. Y gần hôn mê, lại dùng tay phải chỉ có thể phát lực bắt lấy M967. Diệp Tư bị trói quặp hai cánh tay không tài nào đứng lên được, giãy giụa lê tới góc tường.

“Phượng Vũ, buông tay!” Cô gấp đến độ kêu to. Nhưng thiếu niên vẫn gác bỏ ngoài tai, khớp ngón tay y do dùng sức mà gồ lên, khóe mắt ngấn máu uốn khúc.

Một đòn lại một đòn nặng nề liên tiếp đấm lên người, lên mặt y, dưới vầng sáng mờ, Phượng Vũ vẫn như cũ trông ra phía trước, ánh mắt xa xăm trống rỗng. M967 hít thở nặng nhọc, túm vạt áo y muốn lôi y dậy, song ngay trong một cái chớp mắt này, Phượng Vũ lại thình lình đánh về phía gã, đồng thời kéo phắt lấy cái vòng đồng kia chỗ đám cỏ dại trên đất.

Kèm theo tiếng vang chói tai, mặt đất đột nhiên nứt toác, vầng sáng lục kia cũng theo bóng ảnh M967 nhanh chóng rơi xuống, trong chớp mắt đã biến mất. Liền ngay sau đó có tiếng dội lớn, cả tòa dinh lũy rung lắc mãnh liệt, đất đá nứt vỡ rơi tới tấp.

Giữa khói bụi, Phượng Vũ gắng sức bò lên trước, dò tay ra muốn quơ lấy gì đó. Diệp Tư vừa ho khan, vừa quỳ tới trước mặt y. Song nghe tiếng “ken két” vang không dứt, chỗ hố trũng vốn sụt lở kia có một phiến đá nhô lên, Phượng Vũ mò tới cái vòng đồng trên phiến đá, ra sức nắm lấy không buông.

Đất đá vẫn đang không ngơi rơi xuống, Diệp Tư húc bả vai của y, hét to: “Giúp tôi cởi đai!”

Song y vẫn không dám nới tay, tựa như sợ M967 ngã rớt xuống đáy lại tông thủng phiến đá lần nữa, Diệp Tư vội nói: “Chúng ta nên lập tức chạy, nơi này sắp sập rồi!”

Y vậy mới nhích tới trên phiến đá, dùng hai chân dằn vòng đồng lại, duỗi tay xé dây trói trên cổ tay cô. Song rốt cuộc mỗi một tay thì không thuận, dưới tình thế cấp bách Phượng Vũ dứt khoát cắn đai lưng kia, dùng cả tay cả miệng mới xé được trói buộc.

Diệp Tư không kịp thở dốc, dùng sức cõng y lên, mạo hiểm gạch đá vỡ xuống không ngớt, vọt ra khỏi cửa.

Ầm ầm dội to kinh động trời đất, nơi bụi đất dày đặc, tòa kiến trúc phía sau oành oành sụp đổ.

***“Ráng chịu một chút, đưa cậu đi tìm cứu binh.” Diệp Tư cõng Phượng Vũ, thở hồng hộc lặn lội nơi giữa hoang mạc.

Trong gió lạnh, y miễn cưỡng đáp một tiếng, cánh tay buông thõng trước vai cô.

Diệp Tư cắn răng vùi đầu tiến lên, dưới chân nhấp nhô cao thấp, như giẫm lên bông gòn, một chút sức lực cũng không có. Cũng không biết đã đi bao lâu, cánh tay cô cũng không đỡ được Phượng Vũ nữa, hai chân run lên, rốt cuộc ngã khuỵu ra đất.

Y trượt từ trên lưng cô xuống, rớt ngay chỗ đồi cát dốc nghiêng, lại không phát ra chút âm thanh nào.

Diệp Tư bò đến cạnh người y, thay y phủi cát vàng trên mặt, lại thấy đôi má y lạnh buốt. Cô chực muốn khóc, đêm đen mênh mông này dường như mãi chẳng đến tận cùng, khiến người nhìn không thấy hy vọng.

Người thiếu niên này lúc trước từng mắng cô, đánh cô, nhưng cô không đành y cứ vậy mà chết đi.

Cô ôm y vào lòng, cầm lấy tay y, gọi tên của y. Ngón tay y hơi khẽ nhúc nhích, lại ngẩng đầu, dường như muốn nói gì đó.

Diệp Tư kề sát bên môi y, mới nghe được y đứt quãng bảo: “Cô… đi đi…”

Cô sững người, đỡ gáy y, nói: “Tôi sẽ không bỏ cậu lại đâu.”

Phượng Vũ gắng sức hô hấp, qua hồi lâu, mơ mơ hồ hồ nói: “… Người chết rồi, sẽ gặp được người, mình nhớ mong chăng…”

Trong mắt Diệp Tư có chút đau xót, dùng tay dính đầy cát vàng bưng má y, nói: “Thật ra tôi, tôi lừa cậu đó, quận chúa vẫn chưa chết, tôi cũng không có thấy thi thể của cô ấy, nghe được chứ?”

Lồng ngực Phượng Vũ phập phồng không ngừng, một thoáng sau, lại theo thói cười mỉa mai: “… Cô gạt ta…”

“Không có, lần này là nói thật!” Diệp Tư đỡ lưng y, muốn để y ngồi tựa dậy, nhưng y lại vô lực cúi mặt xuống, áp lên vai cô.

Hơi thở của y càng lúc càng yếu, Diệp Tư cầm tay y, lòng gấp như lửa đốt.

Tầng mây xám đen đằng chân trời chầm chậm trôi đi, màn đêm màu lam sẫm rốt cuộc trải lộ ra một góc. Chỗ đường biên xa xa, thấp thoáng sáng lên đốm lửa đỏ, kèm với tiếng chiến mã hí, thăng trầm cao thấp, như thủy triều dậy sóng.

Diệp Tư thoạt đầu cho rằng ảo giác, song đương khi ánh lửa càng lúc càng gần, cô cuối cùng cũng tin vào mắt mình.

“Tôi ở đây!” Cô cựa người ôm Phượng Vũ dậy, đạp lên trảng cát vàng, chạy về phía ánh lửa lay động.

***

“Tìm được rồi!” Binh sĩ ngoài cùng phía trước lớn tiếng hô, Da Luật Trăn cách đó không xa lập tức giơ roi thúc ngựa, dẫn đoàn người nhanh chóng đi đón. Ánh lửa rọi sáng cả mảng hoang mạc, giữa quang ảnh màu quất chín, anh chẳng chờ chiến mã dừng hẳn đã phóng người xuống, ba bước gộp làm hai bước chạy sang Diệp Tư.

“Phượng Doanh, cuối cùng cũng tìm được muội rồi!” Anh vội chưa nhìn kỹ, chộp lấy cánh tay cô. Diệp Tư thương tích cả người, đau đến co phắt lại, anh vậy mới chú ý tới vết thương trên mặt cô.

“Sao mà bị thương ra nông nỗi này?” Da Luật Trăn cau chặt hàng mày, lại gấp rút gọi người đón Phượng Vũ từ trong lòng cô. Diệp Tư căng đôi môi khô nứt, khó nhọc nói: “Mau cứu Phượng Vũ.”

“Biết rồi.” Da Luật Trăn đáp lời xoay người trông ra, lúc này lại có nhân mã từ đằng xa đuổi đến, người dẫn đầu áo tía nón đen, đúng là Tĩnh vương Lý Diễn. Cả toán người kia đuổi tới chỗ này, Tĩnh vương trở người xuống ngựa, thấy Phượng Vũ đầy mặt là vệt máu, không khỏi thảng thốt: “Đây là chuyện gì đã xảy ra?”“… Ngã bị thương.” Diệp Tư chống chế ứng phó, Tĩnh vương nhíu mày không nói, cùng tùy tùng đỡ Phượng Vũ đặt yên vào trong xe, lại thấy Phượng Vũ vốn đã hôn mê nhíu chặt hàng mày, đang lờ mờ lẩm nhẩm gì đó không rõ. Tĩnh vương cúi người kề sát, gọi tên của y, nhưng Phượng Vũ vẫn mê man như trước.

“Phượng Vũ, cậu đang nói gì thế?” Diệp Tư không cầm được ghé đến bên môi y, nghe hồi lâu, mới miễn cưỡng nghe được lời y nhẩm: “Ngạch kỳ…”

Cô ngớ ra: “Ngạch kỳ?”

Da Luật Trăn nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp, qua một thoáng mới bảo: “‘Ngạch kỳ’ tức là tỷ tỷ, tiếng Bắc Liêu.”

Vẻ mặt Diệp Tư trở nên không được tự nhiên lắm, Tĩnh vương vái Da Luật Trăn rồi nói: “Thái tử điện hạ, tiểu vương biết sơ chút y thuật, có thể cầm máu cho Phượng Vũ trước.”

“Làm phiền rồi.” Da Luật Trăn gật đầu, quay sang gọi tùy tùng đưa dược vật tới, lại thấy Diệp Tư trông ra đằng xa, bất giác nói, “Phượng Doanh, muội đang nhìn gì thế?”

Diệp Tư thoáng hồi thần, vội trèo lên xe ngựa: “Không có gì, chúng ta đi thôi.”

“Nhưng muội vẫn chưa cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…”

“Rời khỏi đây trước đã, được chứ?” Diệp Tư bất an nói, “Phượng Vũ bị thương rất nặng, đợi qua khỏi rồi tôi lại nói với anh.”

“… Được.” Trên hàng mày Da Luật Trăn vẫn hoài vẻ làm lạ, nhưng cuối cùng nhịn xuống lời muốn hỏi, bó đuốc trong tay loáng lên, đoàn người nhanh chóng lên đường quành trở về.

***

Xe lăn bánh, cát vàng vắng lặng.

Trong toa xe tròng trành, Diệp Tư cầm đèn dầu ngồi ở đối diện Phượng Vũ, mãi tới bây giờ, cô mới phát hiện phần cẩm bào ngay sát đầu vai y đã bị cháy sém.

“Sao lại ra thế này?” Tĩnh vương cũng không khỏi kinh ngạc, hắn thoáng nhìn Diệp Tư, thấy cô mãi chưa mở miệng, chỉ đành phải cởi bỏ y sam của Phượng Vũ. Dưới tầng tầng lớp lớp áo gấm, vai trái Phượng Vũ phơi ra, trái tim Diệp Tư chùng xuống.

Miệng vết thương dữ tợn xuyên thẳng bả vai, da thịt xung quanh hóa đen, hiển nhiên là do xạ tuyến đốt bị thương.

Cô nhớ ban đầu khi mình cưỡi ngựa chạy về, từ đằng xa trông thấy ánh đỏ loáng hiện một thoáng, nhưng cô không ngờ tới Phượng Vũ bị thương nặng nhường này.

—— Lúc ở trong dinh lũy bỏ hoang, khi y cự tuyệt không đưa máy truyền tin ra, cô thậm chí còn cùng y đánh nhau.

“Quận chúa.” Tĩnh vương chậm rãi nhấc mắt, “Bộ dạng này của Phượng Vũ, e rằng chẳng phải do ngã bị thương mà ra đâu nhỉ?”

Diệp Tư trong lòng ngột ngạt, gục đầu không cất lời. Tĩnh vương nhíu mày, đổ từ trong lọ thuốc ra kha khá bột nhuyễn, rải lên chỗ vết thương của Phượng Vũ. Thiếu niên trong cơn hôn mê có lẽ cảm thấy đau rát, rèm mi dày hơi khẽ mấp máy.

Diệp Tư như ngồi trên chông, nhịn không được nói: “Y vẫn có thể cứu được chứ?”

Tĩnh vương thở dài: “Ta chỉ có thể giúp y chữa trị ngoại thương trước, nhưng thoạt nhìn y bị người ta đánh rất nặng, lỡ như thương tổn tới nội tạng, sợ rằng tình hình không ổn.”

“Phải mất bao lâu mới tới được thành thị?” Cô vội vã hỏi.

Hắn lắc đầu: “Tại hạ không rành vùng này, quận chúa nên hỏi thái tử điện hạ mới rõ được.”

Diệp Tư thoáng cái mở cửa xe, gọi với ra bên ngoài. Da Luật Trăn từ đằng trước vội vàng đi tới, thấy biểu tình cô khẩn trương, không khỏi nói: “Sao thế?”

“Cần bao lâu chúng ta mới có thể rời khỏi đại mạc này?” Giọng điệu cô nghiêm túc, “Tất phải tìm đại phu chẩn trị cho Phượng Vũ, không thì…”

Da Luật Trăn trầm ngâm bảo: “Gấp rút đi suốt đêm, trời vừa hửng sáng là có thể tìm thấy thành trì. Muội yên tâm, ta đã sai người đi trước dò la rồi.”

Diệp Tư ngớ ra: “Vậy ư? Đa tạ…”

“Thương tích của Phượng Vũ, rốt cuộc là do đâu mà ra?” Anh nhìn gương mặt của cô, giọng điệu ôn hòa, không chút ý bức bách.

Cô đắn đo thoáng chốc, thấp giọng nói: “… Bọn tôi lại gặp phải tên quái nhân kia.”

“Thật ư?!” Da Luật Trăn cau chặt hàng mày, “Chẳng trách muội và Phượng Vũ bị thương nên nỗi này! Sao muội không nói sớm? Quái nhân giờ đang ở đâu?”

Diệp Tư thoáng vẻ ngập ngừng: “Phượng Vũ lấy cung tiễn làm hắn bị thương, bọn tôi mới thoát ra được.” Cô nói đến đây, lại vội bảo, “Có điều anh không cần đi tìm tên quái nhân ấy nữa, hắn đã biến mất chốn đại mạc, chúng ta cứ lo gấp rút lên đường là được.”

Da Luật Trăn nhìn cô nói: “Vậy cũng được, đoán chừng tên kia bị thương cũng khó mà đuổi kịp chúng ta.”

Diệp Tư miễn cưỡng cười cười: “Là lẽ này.”

“Vào đi thôi, chăm nom Phượng Vũ cho tốt. Ta sẽ sai người tăng tốc hành trình.” Anh nói xong, thay cô khép cửa xe lại.

Diệp Tư cách song cửa xe gật đầu với anh tỏ ý cảm tạ, kế đó kéo mành lên. Da Luật Trăn thúc ngựa đi cạnh một đoạn, thấy trong xe im ắng, liền se sẽ gọi thân tín lại giao phó mấy câu, kế đó bỗng quay đầu ngựa, mang theo vài tên hộ vệ hướng phương ngược lại phóng nhanh mà đi.

Chương 19: Lòng dấy thương đau

Cả đêm này Diệp Tư gần như không hề chợp mắt.

Tĩnh vương cầm được máu cho Phượng Vũ rồi, liền cáo từ rời khỏi xe ngựa. Hắn để lại cho Diệp Tư một lọ thuốc bột, bảo rằng giả như Phượng Vũ đau đớn khó nhịn, có thể dùng tạm để cầm đau.

Vậy nên Diệp Tư một mình trông bên trong xe. Trên chỗ ngồi đặt ngọn đèn dầu thi thoảng chập chờn, cô sợ đèn đổ rồi dấy lửa, chỉ có thể một tay đỡ đế đèn, một tay vịn chấn cửa sổ. Chỗ cánh tay với khớp đầu gối đau nhức không thôi, ngồi chỗ cứng ngắc khó tránh xóc nảy này, càng thấy sống lưng chừng như muốn gãy lìa.

Từng cơn mỏi mệt đánh úp tới, cô ráng mở đôi mắt cay xót trông Phượng Vũ. Do chỗ ngồi không đủ dài, y chỉ có thể cuộn hai chân nằm nghiêng, theo cú xóc nảy của cỗ xe, cánh tay trái y rơi thõng xuống. Diệp Tư tiến tới nhấc cổ tay y lên, lại phát hiện phía trong có nhiều lằn sẹo nông sâu không đều.

Giống như của lưỡi đao sắc cắt rạch da thịt rồi để lại.

Cổ tay y gầy trơ xương, mạch màu xanh nhạt dưới ánh đèn mờ vàng rọi lên càng thêm rõ nét, tăng vẻ dữ tợn của vết thương, lại loáng thoáng tỏa ra vài phần quỷ khí.

Diệp Tư vội kéo ống tay bào của y xuống, song trong lúc kéo lại khiến cặp mày y khẽ chau, sau đó, giữa cơn tĩnh lặng, chậm chạp mở mắt.

Bóng nến rơi trên đôi ngươi y, càng tỏa ra thanh lãnh tịch liêu.

“Cậu… thấy thế nào rồi?” Diệp Tư ngồi xổm trước chỗ y, cùng y gần trong gang tấc, lại cảm thấy động tác của mình có chút ngu ngốc.

Phượng Vũ lặng thinh không lên tiếng nhìn cô, trong ánh mắt không cất chút cảm xúc nào. Cô lường trước y bị thương quá nặng mà thần trí không rõ, nên chỉ lo dém cánh tay trái của y về, y lại chầm chậm rũ rèm mắt xuống, nhìn tay trái mình, nói: “Không cử động được nữa.”

“Hả?” Diệp Tư ngớ ra, theo bản năng cầm lấy bàn tay y, chỉ thấy ngón tay khẽ co, quả nhiên không có phản ứng. Nhưng cô rất nhanh ngẩng đầu bảo: “Đấy là bởi vì bả vai cậu bị thương, vậy nên tạm thời mất tri giác thôi… Không sao đâu, đợi lành thương rồi là có thể khôi phục lại như thường ngay.”

Phượng Vũ không nói nữa, Diệp Tư thấy trên trán y hơi rịn mồ hôi lạnh, không nhịn được nói: “Trước đó bảo cậu đừng có khiêu khích tên kia, sao không chịu nghe? Cậu rõ ràng không phải đối thủ của hắn…”

Y mím chặt môi, hồi lâu sau mới trầy trật nói: “Hắn đánh nữ nhân, nữ nhân, là không thể đánh.”

Diệp Tư ngẩn người, câu trả lời như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô, cô xoắn xuýt nửa buổi, nói: “Là vì điều này á? Nhưng cậu trước đó cũng hệt thế ném tôi bị thương đó thôi.”

Ánh mắt vốn tĩnh lặng của y bỗng dưng dao động, nét hoảng loạn hiếm khi có thoáng lóe lên rồi lặn ngay: “Đấy là ta nhất thời tức giận…”

“Tìm cớ thật luôn này…” Diệp Tư ngồi trên sàn, nghiêng người nhìn sang đối diện. Ngọn nến như hạt đậu, đương chập chờn càng trở nên ảm đạm, chợt nghe thấy phía sau truyền đến giọng yếu ớt của y: “Cô vì sao… vẫn còn ở lại đây?”

Cô không xoay người, nhíu mày nói: “Xung quanh toàn là người, cậu bảo tôi rời đi thế nào?”

“Vậy cô…” Y mới nói có hai chữ, đã bắt đầu ho. Diệp Tư không cầm được nghiêng người ngó lại, chỉ thấy y hao nhọc chống chỗ ngồi muốn trở người, ngặt nỗi hai chân vô lực, ấy mà ngay cả động tác giản đơn vậy cũng không hoàn thành được.

“Chớ nhúc nhích.” Diệp Tư ấn vai phải y xuống, “Cậu thương tích khắp mình, lỡ như bị lệch xương là chỉ tổ chuốc thêm khổ!”

Y nắm chặt gờ rìa chỗ ngồi, đôi môi mất màu máu, nơi hai má vốn trắng bệch lại lờ mờ phiếm sắc đỏ ửng. Diệp Tư duỗi tay sờ, quả nhiên thấy bỏng tay.

“Sốt rồi.” Cô ngó tìm xung quanh, trong xe chỉ vẻn vẹn ngọn đèn dầu với lọ thuốc, cũng không có túi nước. Không còn cách nào, cô chỉ đành nói: “Tôi đi tìm chút nước cho cậu…”

“Không cần.” Mi mắt đen mực của Phượng Vũ hơi rũ xuống, dường như ngay cả sức để mở mắt cũng không có.

Lần nào Diệp Tư nói chuyện với Phượng Vũ cũng sẽ cứ cảm thấy bức bối, lúc này thấy y lại trái khoáy như thế, nhịn không được nói: “Cậu thích tự ngược à?”

Y nghe thấy rồi, lại chầm chậm mở mắt ra, ngó cô: “Ý gì?”

“Tức là cứ thích ngược đãi bản thân, không để bản thân có ngày tháng tốt lành!” Cô hơi chút xả giận nói.

Y mím môi không lên tiếng. Diệp Tư không thấy y đáp trả, đang không biết thế nào toan xoay người, Phượng Vũ lại ghét bỏ liếc cô một cái: “Toàn là nói nhăng nói cuội…”

“Nói gì đó?!” Diệp Tư trở nên không vui, vừa định phản bác, y thế nhưng khép hai mắt lại, quay mặt vô bên trong. Dù rằng chỉ là động tác nhỏ nhặt như vậy, cũng làm hàng mày y cau chặt, nhịp thở tăng nhanh.

Cô đẩy mở cửa xe gọi Da Luật Trăn, lại không thấy bóng dáng ấy. Có tùy tùng nhanh chóng tiến tới gần xe ngựa, ôm quyền nói: “Quận chúa có chuyện gì cần phân phó ạ?”

“Phượng Vũ bị sốt rồi, tôi muốn lấy chút nước cho đệ ấy.” Cô dõi mắt nhìn mã đội phía trước, chỉ có thể trông thấy bóng người lay động xa xa, đuốc lửa như rồng dài uốn lượn. Cô ngạc nhiên hỏi: “Thái tử sao lại không có ở đây nữa rồi?”

Người nọ vừa sai người đi lấy túi nước, vừa thưa đáp: “Điện hạ đã thúc ngựa đến ngoài tiền phương, hòng tìm lương y cho công tử. Quận chúa nếu còn chuyện gì khác xin cứ phân phó cho thuộc hạ.”

“Tạm thời không có việc gì.” Diệp Tư chờ người nọ đưa túi nước sang rồi, liền mau chóng quay về trong xe. Phượng Vũ vẫn đang nhắm mắt, cô nhỏ giọng gọi y mấy lần, y chỉ chau mày không trả lời.
Nhưng lòng bàn tay hãy còn nóng rẫy.

Diệp Tư bèn dùng khăn tay thấm nước, đắp trên trán y. Ánh nến leo lắt, thiếu niên nằm nghiêng sang một bên, rèm mi hắt bóng nhuốm ra vầng xám cực nhạt, giống như lông tơ của thú non. Cô lẳng lặng nhìn một lát, chợt thấy ánh sáng thoắt tối, ngạc nhiên quay đầu, ngọn đèn đã vụt chốc tắt ngóm.

Bóng tối tới bất thình lình khiến cô có hơi không quen lắm, đương nhổm dậy, chỗ tối lại bật lên tiếng gọi khe khẽ của Phượng Vũ.

“Tỷ tỷ…” Giọng y nhỏ như thủ thỉ, tựa như cất lên từ cơn mơ.

Diệp Tư ngẩn người, đứng trước người y chẳng rời đi. “Tỷ tỷ… Đệ trở về rồi… Tỷ sao lại không nhận ra đệ nữa…” Giọng y khàn khàn, mang theo mất mát khôn kể. Sau đó, tay phải động một chút, vừa khéo chạm phải váy dài của Diệp Tư.

Cô cúi đầu, nhìn thiếu niên đắm giữa màn đêm u tối, chầm chậm cúi người xuống, nhẹ nhàng nắm ngón tay y. Đầu ngón tay y hơi động, kế đó, dè dặt cẩn thận nắm lấy tay cô.

Ngón tay của y dịu nhiệt, sưởi ấm bàn tay vốn giá buốt của Diệp Tư. Cô trước giờ không định thân cận với y quá mức, giữa đêm tối mờ thế này, trong lòng vậy mà nảy sinh đôi chút thương tiếc.

“… Sẽ tốt lên mà.” Cô khẽ giọng nói, thoáng hơi ngượng ngập xoa xoa trán y.

***

Nhưng có rất nhiều khi, chuyện cũng sẽ không vì nguyện vọng sâu đậm mà phát triển theo hướng tốt đẹp.

Quá nửa đêm, hô hấp của Phượng Vũ càng lúc càng khó nhọc, thậm chí bắt đầu ho suyễn. Diệp Tư trở người ngồi dậy, vội vội vàng vàng lần dò tới trước người y, chạm lên má, nhiệt độ đã cao vô cùng.

Cô lấy khăn tay đắp trán y xuống, lại đổ chút nước lên bề mặt, cầm cái khăn đã thấm ướt chấm ẩm đôi môi nứt nẻ của y. Y hoảng hốt thì thào mấy câu, thế nhưng lại dùng thứ tiếng Diệp Tư nghe không hiểu.

“Cảm thấy khó chịu sao?” Cô đỡ gáy y lên, lòng bàn tay toàn là mồ hôi. Diệp Tư muốn để y tỉnh táo một chút, liền ghé tới bên tai y: “Phượng Vũ, uống chút nước nhé?”

Nhưng y lại thống khổ thở gấp, nắm siết tay cô, móng tay cắm vào lòng bàn tay cô. Diệp Tư nhịn đau dùng sức gõ cửa xe, hô to với bên ngoài: “Người đâu tới đây! Người đâu!”

Rất mau đã có người cầm đuốc tới gần xe ngựa, song bọn họ cũng chỉ có thể giục gấp phu xe tăng tốc hành trình thêm nữa, trừ điều này ra chẳng còn cách khác.

Diệp Tư thậm chí không tìm được Da Luật Trăn, chỉ có Tĩnh vương sau khi nghe thấy động tĩnh vội chạy từ đằng sau tới, song đối mặt với Phượng Vũ đau đớn bất kham, không người nào có thể cứu chữa.

Cô không biết y phải chăng đã nhiễm trùng, càng không biết nội tạng y có phải bị thương tổn rồi hay không. Xuyên việt đến nay, Diệp Tư chưa từng mong mỏi dụng cụ chữa trị với các loại dược vật ở hiện đại nhường ấy.



Phượng Vũ nhanh chóng lâm vào hôn mê, vô luận Diệp Tư gọi y như thế nào, y đều không mở mắt. Diệp Tư chưa từng nghĩ tới tình trạng vết thương của y sẽ trở nặng nhanh đến thế, xe ngựa chở bọn họ băng băng dưới vầng trăng mênh mang, cuối cùng ngay gần lúc bình minh, xông ra khỏi mảnh hoang mạc này.Dịch trạm đằng trước sớm đã có nhân mã chờ, nhưng vùng này điều kiện đơn sơ, mã đội chỉ bổ sung chút nước với lương thực, xong lại gấp rút lên đường. Khi nắng mai vừa chớm, Da Luật Trăn đã nửa đêm chưa về dẫn binh sĩ đuổi theo bọn họ. Diệp Tư nghe thấy nhân mã bên ngoài ồn ã, vội mở cửa sổ gọi ra: “Có phải tìm được đại phu rồi không?”

Da Luật Trăn nghe tiếng giục ngựa tới bên cạnh: “Chỗ này dân cư thưa thớt, cũng không có y quán nào cả.”

“Binh sĩ nói anh lúc nãy chạy vào thành để tìm lương y!” Diệp Tư sốt ruột nói.

Anh bất đắc dĩ nói: “Đúng thật là thế, nhưng phía trước chỉ là một trấn nhỏ cằn cỗi, không tìm được lang trung nào đáng tin.”

“Thế làm sao bây giờ?!”

“Chỉ có thể xuôi Nam lần nữa, trước chập tối hẳn có thể tới Kỳ châu, nơi đó nhân khẩu đông đúc, sẽ có y quán tốt hơn.” Giọng Da Luật Trăn trầm thấp, mặt vương đầy nét mỏi mệt. Diệp Tư nghe thấy còn phải gần một ngày nữa mới có thể tới được thành thị, tâm tình càng thêm sa sút. Da Luật Trăn đơn giản an ủi cô vài câu, xong liền đi lên tiền phương.

Nhưng Tĩnh vương nghe được đoạn đối thoại của hai người, không khỏi thúc ngựa chặn đường anh ta lại. “Thái tử điện hạ, vì sao không đưa Phượng Vũ đi trấn nhỏ đằng trước nghỉ tạm trước? Mặc dù không có lương y, cũng tạm khám chữa đơn giản hẵng đã, chung quy cũng đỡ hơn chịu thêm một ngày giày vò.”

Da Luật Trăn thấy hắn bỗng dưng hỏi vậy, nhướng mày hỏi vặn: “Không phải mới nãy ta đã nói rõ ràng với Phượng Doanh quận chúa rồi à? Lang băm không thể tin, lỡ đâu chẩn nhầm thương tích, đối với Phượng Vũ thì có ích gì?”

Tĩnh vương trước mặt anh ta trước nay ôn văn thu mình, lúc này ánh mắt lại sáng quắc nhìn anh ta: “Điện hạ hình như đối với thương tích của Phượng Vũ chẳng đặt nặng lắm.”

Da Luật Trăn cười lạnh: “Nói đùa, ta đêm khuya rời đi, chính là để dò tìm người cứu chữa cho Phượng Vũ, Tĩnh vương sao có thể vu vạ ta như vậy?”

“Tại hạ không hề có ý vu vạ, chỉ là quan tâm thương thế của Phượng Vũ, hy vọng y chóng ngày được chữa trị, miễn phải kéo dài thời gian.” Tĩnh vương thoáng chắp tay, giọng điệu thư thả, ánh mắt vậy nhưng sắc bén sáng rõ.

“Chẳng lẽ ta chưa từng muốn vậy à?!” Da Luật Trăn lạnh lùng liếc hắn một cái, quất dây cương, nhanh chóng chạy về hướng đội ngũ tiền phương. Diệp Tư ngồi bên trong song cửa xe, thấy hai người bỗng nhiên đối chọi gay gắt, cũng khá bất ngờ. Tĩnh vương thấy thân ảnh Da Luật Trăn đã dời xa, mới lấy khóe mắt lia sang nhìn cô, thấp giọng bảo: “Quận chúa cần thường xuyên thúc giục thái tử, không thể lỡ thời cơ nữa.”

“Được.” Diệp Tư ngẩn ra, quay đầu sang nhìn Phượng Vũ hai mắt nhắm nghiền.

***

Hoàng hôn ngày hôm ấy, bọn họ đến được Kỳ châu. Quan viên địa phương đưa lang trung nổi danh nhất đón tới phủ nha, dưới sự cứu chữa hết mực của lang trung, một ngày sau, Phượng Vũ cuối cùng tỉnh lại, nhưng vẫn hơi thở bất ổn, chỗ vết thương trên vai càng đau đớn khó nhịn.

Diệp Tư hỏi lang trung, người nọ bất đắc dĩ mà rằng: “Lão hủ tài hèn học ít, chưa từng thấy vết thương như vậy bao giờ, nói trúng độc lại chẳng có độc tính, bảo là đâm thương song cứ như thể bị lửa đốt…”

“Không cần băn khoăn là thương tích gì, chẳng lẽ không có thuốc nào bôi lên vết thương được sao?” Diệp Tư cau mày nói.

“Đã dùng rồi, họa chăng còn phải đợi thêm vài ngày, mới có thể nhìn ra có hiệu dụng hay không…” Lang trung do dự chẳng quyết, chừng như không nắm chắc lắm.

Da Luật Trăn cho lang trung lui, bước đến cạnh cô nói: “Phượng Doanh, muội cũng không cần sốt ruột quá, chờ về tới Thượng kinh rồi, sẽ có đại phu tốt hơn trị thương cho Phượng Vũ.”

“Thế không bằng gấp rút về kinh, lỡ đâu ngoại thương của đệ ấy nhiễm trùng…” Cô khựng lại, vội sửa miệng, “Lỡ đâu thương thế trở nặng, giữa đường lại không tìm được y quán, há chẳng phải rất nguy hiểm sao?”

Da Luật Trăn lại nhìn cô nói: “Muội vừa mới nói gì thế? Nhiễm trùng?”

“Đâu có, anh nghe nhầm rồi chăng?” Diệp Tư nghiêm vẻ nói.

“Vậy à?” Anh nhướng mày, tựa như có điều hoài nghi.

__________

Tác giả có lời muốn nói :

Tui cảm thấy mấy bài updates mỗi thứ bảy chủ nhật đều vắng tanh, bình luận còn không nhiều bằng ngày thường nữa, đây là chuyện zì xảy ra dị? Mọi người đi chơi hết rồi ư?! Uổng cho tui còn đang phải gõ chữ á! Lật bàn!

(╯‵□′)╯︵┻━┻

PS: Cảm ơn Tây Huân ném một quả lựu đạn. Thời gian ném: 18-05-2014 lúc 19:48:50 (Editor: Thương bả quá thì thôi edit cho thêm dòng tặng lựu đạn =)))

Chương 20: Nhanh như điện chớp

Mây đen áp đỉnh, cổ thành quạnh quẽ. Cờ xí xích kim chỗ thành quan sát ngoài Thượng kinh phấp phới giữa cuồng phong, vệ binh thủ thành tuy đã mặc áo giáp dày nặng, cũng chẳng chắn được hàn ý rét buốt ngấm thẳng tận xương.

Đương sắc chiều muộn, đồng rộng bát ngát, nơi cuối mảng trời kia lại có khói bụi dày đặc, ngay sau đó, ngựa xe rầm rập, hướng tới cổng thành quanh co khúc khuỷu mà đến. Tiếng kèn hiệu trầm nặng vang lên, hiệu úy giắt bội đao dẫn bộ hạ mau chóng chạy xuống thành lâu, người dẫn đầu mã đội kia đã phóng vút tới trước cổng thành, cao giọng hô: “Thái tử điện hạ về kinh!”

Chúng vệ binh nối đuôi mà đến, hiệu úy ấn đao quỳ bái nghênh đón, Da Luật Trăn mặc bào gấm kim nhạt dẫn đoàn người tới trước cổng thành, ghì cương quay đầu nói: “Phượng Doanh, ta phái người đưa muội với Phượng Vũ về phủ Bắc Dận vương, kế đó ta sẽ xin phụ hoàng phái ngự y tới cứu chữa cho Phượng Vũ.”

Diệp Tư vén mành xe nói: “Giờ anh tiến cung à?”

“Đương nhiên, ta không thể theo tới vương phủ trước được.” Da Luật Trăn lại nghiêng người ra sau, “Hơn nữa Tĩnh vương cũng phải theo ta tiến cung.”

Tĩnh vương này cả đường vẫn luôn treo vẻ sầu muộn trên mặt, bấy giờ cũng không nói gì, chỉ gật đầu biểu thị đồng ý. Thế là Da Luật Trăn lệnh hiệu úy thủ thành hộ tống Phượng Doanh hồi phủ, mình thì dẫn Tĩnh vương cùng sứ thần Sóc Phương tiếp tục chạy vào nội thành.

Đi được một đoạn, giữa màn sương chiều lờ mờ đã thấy tường cung ẩn hiện, mái hiên đen xuôi làn hơi biếc kỳ vĩ, Da Luật Trăn đương lao nhanh lại chợt ghì dừng ngựa. “Tĩnh vương, vì phụ hoàng ta vẫn chưa tuyên các ngươi vào cung yết kiến, để ta đi bẩm báo trước, ngươi cùng tùy tùng có thể ở ngự xá* đằng trước chờ.”

(*Ngự xá [御舍]: nơi trọ lại nghỉ ngơi.)

Tĩnh vương ngẩn ra: “Nhưng tin tiểu vương đến Bắc Liêu lần này sớm đã truyền tới quý quốc…”

“Đây là quy củ Bắc Liêu ta, người chưa được tuyên triệu chỉ có thể ở ngự xá chờ trước, cũng có thể sửa soạn sơ chút, Tĩnh vương chớ trách.” Da Luật Trăn dứt lời, khoát tay gọi một gã tùy tùng đến, “Ngự xá cách nơi này không xa, ta sai người dẫn các ngươi đi trước là được.”

Anh ta đã nói vậy rồi, Tĩnh vương cũng không tiện làm trái, chỉ đành dẫn bộ hạ theo người nọ bước tới ngã kia.

***

Khi Da Luật Trăn rảo nhanh một mạch đến hoàng cung, trong trong ngoài ngoài đã thắp sáng minh đăng, ánh nến rọi thấu khắp lồng sa dát bụi vàng, tỏa ra luồng sáng hết mực rực rỡ. Thái giám dẫn anh đi Thượng thư phòng, thưa rằng Thánh thượng đang phê duyệt tấu chương.

Còn chưa tới cửa thư phòng, đã nghe được bên trong truyền đến khúc nhạc cất bổng, Da Luật Trăn hơi khẽ chau mày. Thị vệ trước cửa thấy Thái tử đến, liền nhẹ giọng bẩm báo, tấu khúc trong phòng lập tức ngưng lại, qua một lát, Long Khánh đế mới truyền lệnh để anh vào.

Da Luật Trăn sửa sang áo mũ rồi đẩy cửa thư phòng, huân hương* cùng hơi ấm phà vào mặt làm anh cả đường hứng gió thốc thình lình ngẩn ra. Long Khánh đế ngồi ngay đằng sau bàn sách tử đàn, đặt cạnh giá nến có án để đàn, Đồng phi một thân quần là áo lượt thư thả đi tới trước mặt Da Luật Trăn, buông mày rũ mắt, giọng cất dịu dàng: “Thái tử điện hạ.”

(*Huân hương [熏香]: một kiểu đốt hay xông hương cho thơm.)

“Mẫu phi.” Da Luật Trăn thấp giọng đáp lại, song không nhìn thẳng nàng ta.

Vừa nhấc mắt, Long Khánh đế đang cầm trong tay quyển án, như có như không nhìn sang bên này. Da Luật Trăn vội bước lên khấu bái, Long Khánh đế ra hiệu cho anh đứng lên, hỏi: “Đã đón Phượng Vũ về chưa? Sứ giả Sóc Phương đâu?”

“Nhi thần đang định bẩm báo.” Da Luật Trăn thong dong đứng dậy, “Phượng Vũ bị trọng thương rồi.”

“Cái gì?” Long Khánh đế kinh ngạc buông tấu chương, “Sao lại thế này?”

“Giữa đường về Thượng kinh, có thích khách hai lần tập kích mã đội, lần đầu tiên ý đồ bắt cóc Phượng Doanh quận chúa, bị nhi thần dẫn người đánh lui. Nhưng sau đó bọn nhi thần đang trên đường vượt đại mạc, họa thay gặp ngay bão cát, ngựa bị kinh động lồng lên chạy khỏi đội, tên thích khách kia thừa loạn mà đến, đã đả thương Phượng Vũ.”

Sắc mặt Long Khánh đế trầm trọng, đứng lên nói: “Phượng Vũ hiện đang ở đâu?”

“Nhi thần đã sai người đưa y về Vương phủ, còn xin phụ hoàng phái thái y tới cứu chữa trước.”

Long Khánh đế cau chặt hàng mày rậm, lập tức lệnh Đồng phi thay mình truyền triệu thái y đến phủ Bắc Dận vương trước. Đồng phi mới vừa bước khỏi cửa thư phòng, Long Khánh đế đã quở giọng mắng: “Lần này đón Tiêu Phượng Vũ về, những nơi đi qua đều nằm trong cảnh nội triều ta, thế mà con cũng có thể để xảy ra bất cẩn như vậy!”

Da Luật Trăn lại hệt như sớm biết ông sẽ nói thế, chẳng những không hề biện giải, mà còn tiến lên chắp tay thưa: “Nhi thần có tội, chỉ là…”

“Đừng có ngập ngà ngập ngừng!” Cơn giận của Hoàng đế chưa tan.

Da Luật Trăn tới cạnh ông, thấp giọng nói: “Phụ hoàng, nếu là thích khách bình thường, sao lại đem mũi dùi nhằm ngay đôi trai gái của Bắc Dận vương?”

Long Khánh đế nhếch đuôi mày nhìn anh ta, Da Luật Trăn tiếp tục nói: “Giả như là nghịch tặc dân gian mưu toan hành thích, ắt phải là nhi thần gánh nạn trước nhất…”

“Ý con là tên kia chỉ có thù với Bắc Dận vương? Vì sao lúc ấy không bắt được tên thích khách kia?” Long Khánh đế lạnh lùng nói.Da Luật Trăn cất thẹn thưa: “Lúc ấy bão cát rợp trời kín đất, nhi thần dẫn người tìm rất lâu mới tìm được quận chúa với Phượng Vũ, thích khách sớm đã không thấy tung tích. Vì để chữa thương cho Phượng Vũ nhanh nhất có thể, nhi thần cũng không dám ở lại nơi nguy hiểm quá lâu. Nhưng dựa theo suy đoán của nhi thần, thích khách có ý muốn đuổi theo giết chết Phượng Vũ trước khi hồi kinh.”

Long Khánh đế chắp hai tay sau lưng, chậm rãi quay về sau bàn sách, qua chốc lát mới bảo: “Ám sát Tiêu Phượng Vũ, chẳng những chặt đứt đời sau của Bắc Dận vương, mà còn khiến cho hòa đàm vốn có phải gác lại.”

“Đúng vậy.” Da Luật Trăn nói, “Hơn nữa người này đối với hành tung của chúng nhi thần rõ như lòng bàn tay, lần tập kích đầu tiên thậm chí xảy ra ngay tại hành cung Trung kinh.”

“Hành cung?!” Long Khánh nhăn mày, kế đó chìm vào suy tư.

Da Luật Trăn đợi một chốc, Long Khánh đế mới ngẩng đầu nói: “Tĩnh vương có theo con trở về chưa?”

“Nhi thần để hắn tới ngự xá chờ trước.” Da Luật Trăn bình tĩnh đáp.

“Con có kiến giải thế nào về người này?” Long Khánh đế lại ngồi xuống, nhìn thẳng anh ta.

Da Luật Trăn nghĩ nghĩ, nói: “Tĩnh vương tính tình ôn hòa, đối với Phượng Vũ rất săn sóc, xét tình hình ấy, nếu như không có hắn, Phượng Vũ ở Sóc Phương có lẽ sẽ phải trải qua càng nhiều đắng cay hơn nữa.” Nói tới đây, anh thoáng dừng, lại thưa, “Phụ hoàng, nhi thần suýt chút quên phải bẩm báo, chân của Phượng Vũ đã tàn phế rồi.”

“Tàn phế?!” Long Khánh đế sửng sốt, “Chẳng lẽ bị thích khách đả thương nặng đến như vậy?!”

“Ấy trái lại không phải.” Da Luật Trăn vội nói, “Nghe đâu là vết thương cũ, năm tám tuổi ngã sấp trên băng, gãy mất xương chân, từ đấy trở đi vẫn vô phương đi lại.”

Long Khánh đế nặng nề thở hắt một hơi, tựa lên lưng ghế: “Sóc Phương quốc thế mà dám giấu giếm đến tận giờ!”

“Nhi thần cũng vô cùng phẫn nộ, chẳng qua mấy năm nay song phương vẫn luôn giao chiến không ngừng, nếu chẳng phải lần này Bắc Dận vương đánh tới cảnh nội Sóc Phương, Phượng Vũ có lẽ cả đời này cũng không về được.” Da Luật Trăn thấp giọng nói.

“Bắc Dận vương nếu biết được chuyện này, chắc chắn sẽ hết sức phẫn nộ.” Long Khánh đế lắc đầu không thôi, chừng như lâm phải khó xử.

Da Luật Trăn lập tức nói: “Phụ hoàng, nhi thần sau khi nhìn thấy Phượng Vũ, đã nghĩ ngay tới điểm này, vậy nên đã sai người đi tìm Bắc Dận vương.”

Long Khánh đế hơi cảm thấy bất ngờ: “Con tìm hắn có chuyện gì?”

Da Luật Trăn quỳ xuống đất: “Phượng Vũ vốn là thứ xuất, nhưng giờ đây thế tử chết trận, y liền trở thành con nối dõi duy nhất của Bắc Dận vương. Nhi thần lo lắng Bắc Dận vương ngoài biên cảnh biết được Phượng Vũ tàn phế rồi nổi giận mà phát binh, không nghe theo điều khiển của phụ hoàng, thế nên phái thủ hạ truyền tin tới ông ấy, báo cho chuyện Phượng Vũ tàn tật. Do việc xảy ra gấp gáp, chưa kịp bẩm cáo trước, vẫn xin phụ hoàng thứ tội.”

“Nói như vậy, Bắc Dận vương đã trên đường về kinh?” Long Khánh đế ban đầu sửng sốt, kế đó lại bất đắc dĩ, “Thôi vậy, hắn sớm muộn cũng sẽ biết được chuyện này. Trước mặt ta, đoán rằng hắn cũng không dám lỗ mãng. Nhưng tên thích khách nhắc đến ban nãy kia, con tất phải thăm dò rõ ràng, rốt cuộc là kẻ nào sai khiến.”Da Luật Trăn đáp một tiếng, ngẩng đầu nói: “Trong lòng phụ hoàng có hoài nghi người nào không ạ?”

Long Khánh đế liếc mắt nhìn anh: “Quả nhân trước giờ cũng không khẳng định tùy tiện. Bây giờ con đi phủ Bắc Dận vương thăm xem thương tích của Phượng Vũ, nhất thiết phải giữ được tính mạng của y. Còn nữa, hôm nay đã muộn, ngày mai triệu kiến Tĩnh vương vào cung.”

“Tuân chỉ.” Da Luật Trăn chắp tay đáp lời, sau khi hành đại lễ khấu bái lần nữa, đứng dậy chuẩn bị rời đi. Long Khánh đế bỗng gọi anh lại: “Trăn nhi.”

“Phụ hoàng còn gì cần phân phó ạ?” Anh quay người, cẩm bào hơi phất.

“Không phải con trước đây một lòng không nguyện nghị hòa cùng Sóc Phương à? Bây giờ sao lại đổi chủ ý rồi?” Long Khánh đế chắp tay sau lưng đứng lên.

Da Luật Trăn dường như có hơi chần chừ, kế đó kính cẩn thưa: “Hôm ấy trong đại điện nhi thần cùng phụ hoàng tranh chấp, sau đó được thái phó răn dạy, bản thân cũng rất ăn năn. Nghĩ đến phụ hoàng lo xa nghĩ rộng, không hề vì ham vui sướng nhất thời mà chẳng màng tính mạng tướng sĩ, quả thật so với suy xét của nhi thần càng sâu sắc hơn một bậc, vậy nên nhi thần cũng không khăng khăng chấp nhất nữa.”

Trán Long Khánh đế hơi thoáng giãn ra, cũng chẳng nói gì thêm, chỉ để anh ta lui khỏi thư phòng.

***

“Đến phủ Bắc Dận vương.” Da Luật Trăn ra khỏi cổng cung liền leo lên kiệu xe. Mành che nền vân kim sắc buông rũ khẽ phất phơ trong gió đêm, anh ngồi tựa bên ghế, lấy ngón tay xoa miết huyệt thái dương, để cả thể xác lẫn tinh thần chịu nhiều mỏi mệt được thả lỏng sơ chút.

Đương khi bọn họ hướng tới phủ Bắc Dận vương, giữa đồng rộng cách thành Thượng kinh không xa, có một đoàn nhân mã nhanh như điện chớp phá tan sắc trời muộn, chạy thẳng hướng đô thành.

Vó ngựa đạp đất rắn lạnh, phát ra tiếng vang giòn giã. Hơn mười người này đều vận trường bào tay bó, vòng đồng bên hông giắt đao, cung tiễn sau lưng dựng thẳng. Mã đội vọt tới dưới thành, trên thành lâu sớm đã có người phát hiện tung tích của bọn họ, một gã binh sĩ lớn tiếng quát: “Người nào?!”

“Người mình!” Đại hán trên lưng ngựa giương cổ tay, lộ ra tấm lệnh bài màu đồng cổ, song binh sĩ ấy nhất thời không thể xác định lệnh bài là thật hay giả. Mắt thấy mã đội sắp sửa xông vào cổng thành, hai gã binh sĩ canh cổng dưới tình thế cấp bách chắn đao ngăn trở, chẳng ngờ nhóm nhân mã này đối với đao phong sáng choang làm như không thấy, tiếp tục thúc roi lao thẳng.

Hai gã binh sĩ kia vừa định bổ đao chém sang, tráng hán cúi người quơ lấy, đã túm chặt cánh tay hai người, vận sức vung mạnh, hai người bị văng ra tận mấy trượng có dư, xô lên ngay trên tường thành.

“Mau đóng cổng thành!” Một binh sĩ trong đó bưng bả vai hô tướng lên, những người khác cuống quýt chạy đến, bấy giờ lại nghe một tiếng ngựa hí, ngựa ô phía sau tráng hán kia thình lình dừng lại. Con ngựa tung vó trước lên, bóng người trên lưng ngựa vững như Thái Sơn. Ông ta vốn dùng áo choàng đen mực che khuất gương mặt, lúc này giơ tay xốc vành nón lên, hai mắt như điện, sáng rực tựa đao.

Vừa mở miệng, vang dội như chuông lớn.

“Hiệu úy vệ đội đâu?! Gọi hắn tới đây gặp ta!”

Gã thủ lĩnh trên thành lâu dẫn binh lính giơ đuốc lật đật chạy xuống, trong nhất thời bóng sáng hắt lên, phủ rọi đường nét cả gương mặt lẫn râu quai hàm như kim thép của người này, càng toát nên vẻ nghiêm nghị. Gã thủ lĩnh kia vừa thấy người này, hoảng đến độ ném mất bó đuốc, ngã rạp quỳ bái trên đất.

“Bắc Dận vương?! Tiểu nhân lúc nãy chưa nhận ra, xin hãy thứ tội!” Lời vừa thốt ra, binh lính còn lại đều xám ngoét mặt mày, đồng loạt quỳ xuống.

“Trái lại là ngươi có mắt!” Bắc Dận vương Tiêu Ích cười lạnh một tiếng, tráng hán kia thúc ngựa tiến lên, quở mắng: “Thủ thành trước kia đi đâu rồi?! Sao mà đến lượt mấy người các ngươi ra đây?”

Gã kia dập đầu bẩm: “Hiệu úy mới vừa phụng lệnh Thái tử hộ tống quận chúa cùng công tử hồi phủ, bởi vậy nên tiểu nhân thay ngài ấy thủ thành, mấy tên binh sĩ này đều vừa nhập ngũ gần đây, không nhận ra Vương gia, còn xin tha mạng!”

Bắc Dận vương nghe xong, chẳng nói tiếng nào, quất dây cương một cái, tiếp tục phi thẳng ra hướng đường lớn. Tráng hán kia thấy thế vội vàng gọi thuộc hạ theo sát phía sau, chưa đi được bao xa, bỗng quay người nói: “Bắc Dận vương có lệnh, rằng hai binh sĩ kia xem như tận chức, miễn trách phạt!”

Lời còn chưa dứt, đã ra roi thúc ngựa, như gió lốc đuổi đến phủ Bắc Dận vương.

__________

Tác giả có lời muốn nói:

Khụ khụ, đăng sớm hơn mọi khi, là vì ngày thổ lộ 520 đó! Chị em bạn dì có nhận được lời bày tỏ hay thổ lộ với ai hông? Chúc mọi người hạnh phúc~

Nhưng mà trong chương này phụ vương của Phượng Vũ chạy về tới Thượng kinh rồi ha! Không biết kế tiếp như nào hén…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau