LIÊN THÀNH QUYẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Liên thành quyết - Chương 46 - Chương 49

Chương 46: Thần trí mê man xé tan kiếm phổ

Lão thấy mu bàn tay mỗi lúc một ngứa nhiều, lão coi lại tay mặt cũng có mấy vệt đen chằng chịt.

Vạn Khuê "Ủa" một tiếng rồi hỏi:

– Gia gia! Cái đó... Ở đâu ra thế? Dường như cũng là vết rết độc của Ngôn Đạt Bình cắn phải.

Vạn Chấn Sơn nghe gã nhắc câu này càng cảm thấy ngứa ghê gớm không chịu nổi, lão lại đưa tay nọ gãi tay kia.

Vạn Khuê la lên:

– Đừng gãi! Móng taỵ.. có chất độc rồi.

Vạn Chấn Sơn cũng la hoảng:

– Trời ơi! Quả đúng như vậy.

Lão tỉnh ngộ nói:

– Đây là tự con tiểu dâm phụ bỏ kiếm phổ ngâm vào trong chậu nước máu đã có chất độc của ngươi rồi... tên tiểu tặc Ngô Khảm không chịu chết lẹ, gã cào bàn tay ta thành nhiều vết máu nên chất độc ngấm vào một cách dễ dàng.

Rồi lão thóa mạ:

– Con mẹ nó! Làm hại ta rồi! May mà chất độc do vết thương thấm vào chẳng có mấy, tưởng không đáng ngại lắm...

Lão dừng lại một chút, nhưng không nhịn được lại tiếp tục la:

– Trời ơi! Sao đau dữ thế này? Úi chao! Úi chao!....

Miệng lão rên rĩ không ngớt.

Vạn Khuê nói:

– Gia gia! Gia gia chưa trúng nhiều chất độc, hài nhi đi lấy nước cho gia gia rửa sạch chắc sẽ bớt ngứa.

Vạn Chấn Sơn đáp:

– Phải rồi!

Lão lớn tiếng hô:

– Đào Hồng! Đào Hồng lấy nước lên đây.

Vạn Khuê chau mày nghĩ bụng:

– Gia gia đau đớn đến mê man rồi, Đào Hồng đã bị lão nhân gia đuổi đi, sao còn hô hoán mụ?

Gã cầm cái chậu đồng chạy ra khỏi phòng xuống sân múc một chậu nước trong lu bưng lên để trên bàn.

Vạn Chấn Sơn vội cho hai tay ngâm chậu nước trong lão thấy mát mẻ và lập tức bớt ngứa.

Ngờ đâu bàn tay Vạn Khuê bị rết độc cắn gặp thuốc giải, chảy máu đen ra, thứ máu này độc vô cùng, có khi còn ghê gớm hơn cả chất độc nguyên chất ở con rết, huống chi mu bàn tay Vạn Chấn Sơn bị Ngô Khảm cào sứt da chảy máu, nọc độc bắt vào càng dễ.

Chậu nước lão ngâm tay chỉ trong khoảnh khắc đã biến thành màu đen lợt rồi dần dần thành màu thẫm và chẳng bao lâu nó đặc lại như nước mài mực.

Cha con họ Vạn sợ quá, nhìn nhau thất sắc.

Vạn Chấn Sơn nhấc bàn tay lên ngó rồi giật mình kinh hãi bật tiếng la hoảng, hai bàn tay lão sưng vù coi như hai trái banh tròn.

Vạn Khuê hốt hoảng la:

– Trời ơi! Nguy quá! E rằng không ngâm nước được.

Vạn Chấn Sơn đau đến nỗi phát cáu, lão vung chân đá vào sau lưng Vạn Khuê, lão vừa đá vừa thóa mạ:

– Ngươi đã biết không thể ngâm nước được, sao còn múc nước lên đây? Phải chăng ngươi có ý hại ta?

Vạn Khuê bị phát đá đau điếng người co mình lại đáp:

– Trước hài nhi cũng không biết tưởng múc nước để gia gia ngâm cho đỡ ngứa, khi nào hài nhi làm hại gia gia?

Thích Phương nằm trong gầm giường thấy cha con Vạn Chấn Sơn gây lộn, trong lòng nàng nẩy ra những cảm giác khôn tả, nàng không hiểu là thê lương hay vui thú như người đã trả thù.

Lại nghe Vạn Chấn Sơn quát hỏi:

– Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ?

Vạn Khuê đáp:

– Trên lầu còn chút thuốc chỉ thống, tuy không giải được chất độc nhưng rịt vào cũng đỡ đau một chút, gia gia có rịt không?

Vạn Chấn Sơn giục:

– Được lắm! Được lắm! Lên lấy xuống đây! Lẹ đi! Lẹ đi!

Vạn Khuê nói:

– Nó có hiệu nghiệm hay không hài nhi cũng chưa biết, không khéo rịt vào càng đau hơn, gia gia lại đá hài nhi thì sao?

Vạn Chấn Sơn thấy gã chần chờ, liền cất tiếng thóa mạ:

– Quân chó đẻ! Lúc này mà ngươi còn rắc rối ư? Lão gia đẻ ra ngươi đá một cước thì đã sao? Lẹ lên! Lấy thuốc chỉ thống lẹ lên!

Vạn Khuê dạ một tiếng rồi trở gót đi ngay.

Vạn Chấn Sơn ngó thấy mặt con lộ vẻ hằn học chạy lên lầu, lão nhìn lại hai bàn tay mình mỗi lúc một sưng to, da mu bàn tay đen lại mà lấp loáng có ánh sáng, nó căng thẳng lên không còn một chút về nhăn nào nữa. Coi chẳng khác bong bóng heo thổi phồng, nếu nó còn căng lên nữa tất phải bể ra.

Lão còn sợ con trai nẩy dị tâm, liền bảo gã:

– Ta cùng đi với ngươi.

Lão cuồn cuốn kiếm phổ vào bọc, chạy đi như bay ra khỏi cửa phòng vượt lên trước Vạn Khuê.

Thích Phương nghe tiếng bước chân hai người đi xa rồi vội từ trong giường chui ra.

Nàng tự hỏi:

– Bây giờ ta đi đâu đây?

Trong lúc nhất thời lục thần vô chủ, nàng cảm thấy bầu trời bát ngát bao la mà không có một chỗ để nàng yên thân, nàng lẩm bẩm:

– Họ sát hại gia gia ta, mối thù này dĩ nhiên phải trả, nhưng trả bằng cách nào? Về võ công cũng như về cơ trí ta đều kém công công và Tam ca xa. Huống chi họ đã nhận định ta gian díu với Ngô Khảm, hễ thấy mặt mình là hạ sát thủ, làm sao ta chống chọi nổi? Bây giờ chỉ còn cách đi kiếm... Địch sư ca rồi sẽ tính, nhưng biết chàng ở đâu mà kiếm? Lại còn Không Tâm Thái, ta bỏ đi nó thế nào?

Nhớ tới con gái, nàng hối hả chạy lên tầng lầu phía sau, quyết tâm bồng con gái chạy trốn rồi sẽ nghĩ cách trả thù.

Trong thâm tâm nàng vẫn chưa dám xác định là cha con họ Vạn đã sát hại phụ thân nàng, nàng tự nhủ:

– Vạn Chấn Sơn là người thủ đoạn tàn độc, lòng dạ thâm hiểm đã đành, nhưng còn Tam ca? Y là người chồng rất ôn nhu đằm thắm với ta, có lý đâu cũng ác độc đến thế?

Nàng chạy xuống lầu nghe tiếng Vạn Chấn Sơn ấm ớ la lối om sòm, nàng nghĩ bụng:

– Lão la rùm beng như vậy chắc là Không Tâm Thái tỉnh giấc rồi.

Nàng nghĩ tới con gái bị kinh hoảng, chẳng tính gì đến chuyện nguy hiểm cho mình nữa, đánh bạo chạy lên lầu, nhưng vẫn thận trọng không để phát ra tiếng động.

Không Tâm Thái ngủ trong cái phòng nhỏ cạnh phòng vợ chồng Vạn Khuê, chỉ cách nhau lầu ván mỏng.

Thích Phương tiến vào phòng nhỏ, ánh đèn lọt vào khiến nàng thấy con gái đã tỉnh giấc rồi, nó dương cặp mắt thật lớn, nét mặt đầy vẻ khiếp sợ, vừa thấy mẫu thân, miệng nó mếu xệch đi rồi khóc òa lên.

Thích Phương vội lại ôm con vào lòng và ra hiệu tay cho nó chớ lên tiếng.

Không Tâm Thái đã thông minh lại dễ bảo, nó nín bặt ngay hai mẹ con ôm nhau nằm xuống giường.

Lại nghe Vạn Chấn Sơn ở phòng bên la lớn:

– Không được! Không được! Thứ thuốc chỉ thống này càng rịt càng đau, phải kiếm tên lang trung kia để y cho thuốc giải điều trị mới xong.

Vạn Khuê đáp:

– Đúng thế! Chỉ có môn thuốc giải đó là trị được mà thôi, chờ đến sáng hài nhi kêu Lỗ đại ca cùng mấy anh em đi kiếm thầy lang kia. Bàn tay hài nhi vết thương cũng còn đau lắm.

Vạn Chấn Sơn tức giận quát tháo:

– Sao phải chờ đến sáng? Trời ơi! Ta không chịu nổi nữa rồi! Ta không chịu nổi nữa rồi!

Đột nhiên chân lão nhủn ra té huỵch xuống đất, lão đau quá vừa lăn vừa giục:

– Lẹ lên! Lẹ lên! Đưa kiếm đây cho ta chặt hai bàn tay! Mau chặt bàn tay ta đi!

Tiếp theo trong phòng lại nghe những tiếng loảng choảng vì đồ đạc đổ vỡ cùng tiếng binh binh do người lăn và chân đạp vào bàn ghế.

Không Tâm Thái sợ quá ôm chặt lấy mẹ, mặt nó lợt lạt không còn huyết sắc.

Thích Phương chỉ vươn tay khẽ vỗ lưng để an ủi con, chứ không dám lên tiếng.

Vạn Khuê cũng cực kỳ bối rối, miệng lắp bắp:

– Gia gia! Gia giạ.. ráng nhẫn nại một chút gia gia chặt... tay thế nào được?

Chúng ta phải tìm thuốc giải chính xác để điều trị.

Vạn Chấn Sơn đau không chịu được quát hỏi:

– Sao ngươi còn chưa chặt tay để ta khỏi đau khổ? À! Ta biết rồi, ngươi...

ngươi mong ta chết cho lẹ để một mình nuốt kiếm phổ... tìm ra bảo tang ngồi hưởng một mình...

Vạn Khuê tức giận đáp:
– Gia gia! Gia gia đau quá, thần trí mê man mất rồi! Gia gia hãy lên giường ngủ đi một lúc, hài nhi không hiểu thứ tự về kiếm chiêu thì lấy được kiếm phổ cũng chẳng ích gì.

Vạn Chấn Sơn không ngớt lăn mình dưới đất, lại la lên:

– Ngươi bảo ta thần trí hôn mê là ngươi nẩy dạ bất lương, ta đau muốn chết... phen này ắt phải tan tành... chẳng ai được gì hết.

Đột nhiên cặp mắt đỏ sọng, lão móc kiếm phổ trong bọc ra, xé nát từng trang một, mười đầu ngón tay lão sưng lên lớn bằng quả chuối mắn, động tác không linh hoạt, nhưng cũng xé được mấy trang sách.

Vạn Khuê cả kinh la hoảng:

– Đừng xé! Đừng xé!

Gã vươn tay ra cướp lấy, gã nắm một nữa cuốn sách, Vạn Chấn Sơn cũng nắm một đầu giữ chặt không buông.

Cuốn kiếm phổ ngâm trong chậu nước máu chưa khô, giấy ướt mủn ra hết, hai người cùng giằng mạnh, cuốn sách lập tức đứt thành hai nữa.

Vạn Khuê đứng ngẩn người ra.

Vạn Chấn Sơn lại xé nữa.

Vạn Khuê đã lấy được sách, chẳng cam tâm để kho bảo tang biến thành mây bay khói tỏa, vội dằng tay phụ thân ra.

Hai người cùng lăn dưới đất trang cướp khiến cho pho kiếm phổ bị rách tan.

Đột nhiên nghe tiếng Vạn Khuê la hoảng:

– Úi chao!.... Gia giạ.. gia gia..... Hỏng hết rồi! Vết thương của hài nhi lại dây thêm chất độc vào, trời ơi! Đau quá!

Nguyên hai người dằng nhau cuốn kiếm phổ, chất độc ngấm vào sách lại bôi lên vết thương ở mu bàn tay Vạn Khuê.

Chất độc trên cuốn sách cũng ghê gớm vô cùng! Chỉ trong khoảnh khắc mu bàn tay Vạn Khuê sưng lên rất lớn làm cho gã đau thấu tâm cam không thể chịu được nữa. Võ công gã so với phụ thân còn kém xa mà gã mắc bệnh lâu ngày, sức lực bạc nhược, kém bề nhẫn nại, độc tố do vết thương thấm vào theo máu chạy rần rần.

Cả hai cha con nằm lăn trên ván gác, kêu gào rất thê thảm.

Thích Phương nghe một lúc lâu, rút cục vợ chồng tình nghĩa thâm trọng, nàng chẳng thể bỏ mặc Vạn Khuê đau đớn, nàng đang nằm phải bò dậy đi tới cửa phòng lạnh lùng hỏi:

– Sao? Hai vị làm gì vậy?

Cha con Vạn Khuê đang lúc đau đớn kịch liệt ngó thấy Thích Phương không còn phẫn nộ được nữa.

Vạn Khuê năn nỉ:

– Phương muội! Phương muội!.... Ta cầu Phương muội đi kiếm ngay lang trung nhờ y phối chế thuốc giải cho lẹ. Trời ơi... Ta đau quá không chịu được nữa rồi...!

Thích Phương thấy trán gã toát mồ hôi nhỏ giọt, biết là gã đau đớn đến cực điểm, lòng nàng lại nhủn ra.

Nàng thò tay vào bọc lấy bình thuốc giải giơ lên nói:

– Thuốc giải ở đây.

Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê nhìn thấy bình thuốc, gắng gượng bò dậy, đồng thanh nói:

– Hay quá! Hay quá!.... Mau mau rịt thuốc cho ta.

Thích Phương thấy mục quang Vạn Chấn Sơn rất hung dữ chẳng khác gì dã thúc, nàng động tâm nghĩ thầm:

– Nếu ta không nhân lúc này uy hiệp lão để hỏi cho ra chân tướng thì không còn cơ hội nào nữa.

Nàng liền đáp:

– Hãy khoan! không được cử động! Ai mà nhúc nhích là tiện thiếp quăng bình thuốc giải qua cửa sổ vào lu nước để các vị phải chết hết.

Nàng nói rồi đẩy cửa sổ, lại mở sẵn nút bình thuốc tay cầm bình đưa ra ngoài, nàng chỉ buông tay một cái cho bình thuốc rớt vào lu nước là hỏng hết.

Cha con họ Vạn lấp tức đứng yên không dám nhúc nhích, hai người đưa mắt nhìn nhau, mỗi người theo một ý nghĩ riêng.

Vạn Chấn Sơn bỗng lên tiếng:

– Hảo tức phụ! Ngươi đưa thuốc giải cho ta là ta để ngươi đi theo Ngô Khảm xa chạy cao bay, quyết không cản trở, ta còn cho các ngươi một ngàn lạng bạc để các ngươi sinh sống...

Lão chưa dứt lời lại nổi cơn đau, kêu rú lên:

– Úi chao!.... Đau quá!.... Ngươi đã có lòng khác thì Khuê nhi cũng không giữ được... ngươi yên tâm mà đi là xong.

Thích Phương nghĩ bụng:

– Lão này quả là kẻ hèn hạ vô liêm sỉ, hiển nhiên lão đã bóp chết Ngô Khảm rồi, bây giờ còn định gạt ta.

Nàng chưa kịp đáp thì Vạn Khuê cũng nói:

– Phương muội! Tuy ta không bỏ nàng được, nhưng chẳng có cách nào, ta ưng chịu để nàng đi với Ngô Khảm mà không làm khó dễ gì hết.

Thích Phương cười lạt nói:

– Hai vị bị mỡ heo bao kín tâm tạng đã thành mù quáng, lại còn nẩy ra ý nghĩ đê hèn cục xúc như vậy, ta chỉ hỏi một câu, nếu hai vị nói thực là lập tức ta đưa thuốc giải ra cho.

Vạn Chấn Sơn đáp:

– Được được! Hỏi lẹ đi! Trời ơi! Đau quá!

Một cơn gió thổi qua cửa sổ vào trong phòng khiến cho những mẫu giấy bay tung lên như bươm bướm, những mẫu giấy ở cuốn kiếm phổ vừa bị xé nhỏ vọt lên rồi bay ra ngoài cửa sổ.

Đột nhiên một đôi bướm sặc sỡ bay lên, chính là đôi bướm do Thích Phương cắt bằng giấy kẹp vào trong cuốn Đường Thi.

Gió lạnh không ngớt thổi vào làm cho đôi bướm giấy nhảy múa một hồi rồi cũng bay qua cửa sổ ra ngoài.

Thích Phương lòng như se lại, nàng nhớ tới màn kịch vui thú cùng Địch Vân kề cận trong sơn động, hồi ấy cuộc đời thiệt đẹp, trong khoảng thời trời đất chẳng có việc gì làm cho nàng phải thương tâm.

Vạn Khuê cũng thúc giục:– Hỏi đi! Hỏi đi! Việc gì ta cũng nói hết.

Thích Phương run run lên tiếng hỏi:

– Gia phụ Ở đâu? Các vị đã làm gì lão nhân gia?

Vạn Chấn Sơn gượng cười đáp:

– Ngươi hỏi về việc gia gia ngươi... tạ.. ta cũng không biết... Trời ơi!.... ta rất mong nhớ vị sư đệ này. Úi chao!.... Sư huynh sư đệ lại thành thân gia, trời ơi!.... Thế là hay lắm rồi.

Lão đau quá trong lúc nói thỉnh thoảng lại rú lên thành ra câu nói nhát gừng.

Thích Phương sa sầm nét mặt hỏi:

– Bây giờ mà còn nói dối thì không được đâu, gia phụ bị lão giết rồi phải không? Lão đã dùng cách giết gia phụ để thủ tiêu Ngô Khảm. Có đúng thế không?

Lão đem thi thể của gia phụ bỏ vào khe tường rồi xây lại phải không?

Nàng hỏi liền mấy câu khiến cho cha con họ Vạn kinh hãi không biết đến thế nào mà kể! Hai người không ngờ nàng biết rõ phụ thân nàng bị họ sát hại, tệ hơn nữa nàng còn biết Vạn Chấn Sơn hạ sát Ngô Khảm.

Vạn Khuê hỏi:

– Sao... Sao nàng lại biết thế?

Gã hỏi câu này tức là thừa nhận cha con gã đã giết người.

Thích Phương trong lòng đau đớn, lại lửa giận xông lên, nàng toan buông tay cho bình thuốc giải rớt xuống nước.

Vạn Khuê nhìn thấy nguy cơ, thủ thế toan nhảy lại cướp.

Vạn Chấn Sơn liền quát lên:

– Khuê nhi! Không được lỗ mạng!

Lão biết trước tình cảnh này mà hành hung là lỡ việc.

Đột nhiên mấy tiếng lao xao vang lên, Không Tâm Thái đi chân không từ trong phòng ngủ chạy ra la gọi:

– Má má!

Nó muốn nhảy xổ vào lòng Thích Phương.

Vạn Khuê chợt động tâm cơ đưa tay ra ôm lấy con gái, tay mặt gã rút đao trủy thủ chí vào đầu con nhỏ quát:

– Được lắm! Bữa nay cả già trẻ nhà ta cùng chết, trước hết ta hạ sát Không Tâm Thái rồi sẽ tính.

Thích Phương sợ quá, nàng quí con gái hơn cả tánh mạng mình, vội la lên:

– Mau buông nó ra, vụ này có liên quan gì đến con gái?

Vạn Khuê nhắc lại:

– Cả nhà đã không sống được thì ta phải giết Không Tâm Thái trước.

Gã giơ đao thủ thế như muốn đâm vào đầu Không Tâm Thái.

Thích Phương gầm lên:

– Không được! không được!

Nàng nhảy xổ lại cấp cứu, vươn tay ra chụp cổ tay Vạn Khuê.

Vạn Chấn Sơn tuy đang đau đớn kịch liệt, nhưng lão từng trải nguy hiểm đã nhiều, vừa thấy Thích Phương nhảy tới lão liền đưa khuỷu tay đụng vào huyệt đạo sau lưng nàng, đồng thời đoạt lấy bình thuốc trong tay nàng. Lão vội đổ thuốc ra rịt vào mu bàn tay.

Vạn Khuê cũng vươn tay ra lấy thuốc giải bôi vào vết thương, Thích Phương liền thừa cơ đoạt lấy con gái, ôm chặt vào lòng.

Vạn Chấn Sơn vung cước đá nàng té nhào rồi cởi giây lưng cột hai tay nàng ra sau lưng, đoạn lão trói cả hai chân nàng lại.

Không Tâm Thái khóc thét lên:

– Má má! Má má!

Vạn Chấn Sơn xoay tay lại tát nó một cái đến ngất đi, nhưng bàn tay lão sưng lên, lão ngó lại rú lên một tiếng:

– Úi chao!

Thứ thuốc giải này thật là hiệu nghiệm, chỉ trong khoảnh khắc, vết thương hai người đã chảy máu đen, cơn đau bớt dần, biến thành ngứa ngáy, nhưng chỉ một lúc ngứa cũng bớt đi.

Hai cha con lão Vạn yên tâm, biết rằng đã vãn hồi được tính mạng.

Bây giờ hai người thấy những mẫu giấy từ trong phòng bay tán loạn ra ngoài cửa sổ liền lớn tiếng la:

– Hỏng bét! Hỏng bét!

Rồi vọt lại ngăn chặn.

Những mấu giấy phần rớt trong phòng đã tan nát, rối loạn, quá nửa bay qua cửa sổ rớt xuống ao, lại nhiều mảnh còn đang bay lượn phất phơ.

Vạn Chấn Sơn thúc giục:

– Lẹ lên! Lẹ lên! Lượm hết giấy!

Hai người chạy như bay xuống lầu.

Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê vào vườn hối hả lượm những mẩu giấy rách, nhưng mấy trăm mảnh bị thổi bay ra ngoài tường vây, có mảnh rớt xuống ao, có mảnh theo gió bay lên trời cao.

Hai cha con chạy ngược xuôi lên như người điên đuổi bắt những mảnh giấy, nhưng chẳng tài nào thu thập được đầy đủ để giáp lại y nguyên như cũ.

Vạn Chấn Sơn tuy bàn tay hết đau, nhưng trong lòng xót xa vì hư kiếm phổ, lão tức quá đổ tội lên đầu con, lớn tiếng thóa mạ:

– Đại sự hỏng là do thằng tiểu tặc này, sao ngươi lại dành giật với ta? Nếu ngươi để mặc ta thì khi nào cuốn kiếm phổ lại nát tung ra như vậy?

Vạn Khuê buông tiếng thở dài, trong lòng chán nản, không chạy theo thu lượm những mảnh giấy nữa, gã bị mắng oan, lên tiếng cãi lại:

– Gia gia! Nếu hài nhi không cản trở thì cuốn kiếm phổ còn bị gia gia xé nát hơn thế này.

Vạn Chấn Sơn lại mắng át đi:

– Thối lắm! Thối lắm! Ngươi nói thối lắm!

Trong lòng lão cũng biết Vạn Khuê nói thế là đúng sự thực, nhưng lão lấy quyền làm cha cả tiếng chửi tràn luôn mấy câu "Thối lắm! Thối lắm".

Vạn Khuê nói:

– Gia gia ơi! May mà chúng ta đã điều tra ra được địa phương là ở phía Nam Thành Giang Lăng, chúng ta lại điều tra thêm trong kiếm phổ rách nát, chỉ cần thêm một chút manh mối nữa là có thể tìm được đến nơi cũng chưa biết chừng.

Vạn Chấn Sơn nghe con nói vậy lại phấn cởi tinh thần đáp:

– Phải rồi! Cái đó ở "Giang Lăng Thành Nam"...

Bất thình lình bên ngoài tường có tiếng khẽ hô:

– Giang Lăng Thành Nam! Giang Lăng Thành Nam!....

Cha con họ Vạn nghe thanh âm này không khỏi giật mình kinh hãi vội nhảy lên đầu tường nhìn ra ngoài thì thấy bóng sau lưng hai người thấp thoáng trong ngõ hẻm rồi mất hút.

Vạn Chấn Sơn quát:

– Bốc Viên! Thẩm Thành! Đứng lại!

Nhưng hai gã không quay lại, cũng không dừng bước, chạy biến mất.

Vạn Chấn Sơn muốn nhảy xuống rượt theo.

Vạn Khuê vội nhắc lại:

– Gia gia! Trên lầu còn cuốn kiếm phổ... lại còn con dâm phụ kia.

Vạn Chấn Sơn xoay chuyển ý nghĩ lẩm nhẩm gật đầu.

Cha con họ Vạn về tới cửa lầu thấy con nhỏ Không Tâm Thái đã hồi tỉnh, nó ôm lấy má má khóc ròng.

Thích Phương bị cột chân tay không ngớt an ủi con gái.

Không Tâm Thái thấy tổ phụ và phụ thân trở về sợ quá, nó ọe một tiếng rồi khóc thật lớn.

Vạn Chấn Sơn chạy lại đá một cái, quát mắng:

– Mi còn khóc là ta đâm một đao cho lòi ruột ra.

Không Tâm Thái sợ quá sắc mặt lợt lạt, im bặt không dám khóc nữa.

Chương 47: Xác ngô khảm đi đâu mất biến

Vạn Khuê khẽ hỏi:

– Gia gia! Con dâm phụ này đã biết gia giạ.. giết phụ thân thị lại biết cả Ngô Khảm chết rồi, vậy không thể để thị sống được, chúng ta xử trí thị bằng cách nào?

Vạn Chấn Sơn trầm ngâm hỏi lại:

– Hai người vừa đi bên ngoài tường ngươi có nhận rõ được là Bốc Viên và Thẩm Thành không?

Vạn Khuê đáp:

– Chính hai gã đó, không thể lầm được, e rằng điều bí mật đã bị tiết lộ, chúng cũng biết "Giang Lăng Thành Nam".

Vạn Chấn Sơn nói:

– Vụ này không thể chậm trễ được, phải cấp tốc hạ thủ ngay đi, đối với con dâm phụ này mình cũng xử trí như đối phó với phụ thân thị ngày trước.

Thích Phương bị hai người cột chặt, nàng đã khám phá những hành động dã man bí mật của họ, biết rằng nhất quyết họ không để sống, cần giết đi để bịt miệng, chưa nói đến chuyện họ nghi ngờ nàng có ngoại tình với Ngô Khảm.

Bây giờ nàng nghe Vạn Chấn Sơn bảo sẽ xử trí với mình cũng như đối phó với phụ thân ngày trước, nàng không kể đến sống chết, nhưng lo cho con gái, nàng ngập ngừng năn nỉ Vạn Khuê:

– Vạn... Vạn lang! Tiện thiếp cùng Vạn lang đã có một hồi làm chồng vợ, Vạn lang giết tiện thiếp cũng không sao, nhưng sau khi tiện thiếp chết rồi, Vạn lang nên chiếu cố cho Không Tâm Thái.

Vạn Khuê không biết đáp thế nào chỉ ậm ừ cho xuôi chuyện.

Vạn Chấn Sơn nói ngay:

– Nhổ cỏ phải trừ rễ, nó cũng là mầm họa, lưu lại thế nào được? Con nhỏ này rất tinh quái, mọi việc bữa nay đã lọt vào mắt nò làm sao giữ nó khỏi tiết lộ ra ngoài?

Vạn Khuê lẩm nhẩm gật đầu.

Thực tình gã rất thương đứa nhỏ, nhưng phụ thân nói vậy là phải, để mầm họa lại là ngày sau phải chịu vạ lớn.

Thích Phương hai hàng nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào nói:

– Các ngươi... thật là lòng lang dạ thú, cả một đứa nhỏ... mà cũng sát hại không chịu buông tha ư?

Vạn Chấn Sơn bảo con:

– Nhét dẻ vào miệng thị, đừng để thị la rùm cho thiên hạ biết hết.

Thích Phương nghĩ tới chẳng còn cách nào bảo toàn sanh mạng cho con gái, đột nhiên nàng gầm lên thật lớn:

– Cứu mạng! Cứu mạng!

Giữa lúc đêm khuya thanh vắng, tiếng kêu cứu như xé bầu không khí vọng đi rất xa.

Vạn Khuê vội nhảy xổ lại đè lên mình nàng, giơ tay ra bịt miệng nàng lại.

Thích Phương lại thét lên:

– Cứu mạng! Cứu mạng!

Nhưng miệng nàng bị bàn ty Vạn Khuê bịt lại, thanh âm chỉ còn ú ớ trong cổ họng.

Vạn Chấn Sơn xé mảnh áo trường bào đưa cho gã.

Vạn Khuê liền vo lại nhét vào miệng Thích Phương.

Vạn Chấn Sơn lại nói:

– Đem thị chôn chung một chỗ với lão tặc Thích Trường Phát, cha con cùng huyệt là hay lắm rồi!

Vạn Khuê gật đầu ôm vợ lên rảo bước xuống lầu.

Vạn Chấn Sơn bồng Không Tâm Thái, bốn người tiến vào thư phòng.

Thích Phương đảo mắt nhìn quanh bốn mặt đều thấy tường vách trắng xóa, tự hỏi:

– Chẳng lẽ gia gia bị tên lão tặc này chôn ở phía trong bức tường trắng?

Bỗng nghe Vạn Chấn Sơn nói:

– Ta lại tháo tường, ngươi đi lôi Ngô Khảm ra đây, phải coi chừng đừng để ai phát giác.

Vạn Khuê dạ một tiếng rồi chạy đến phòng ngủ Vạn Chấn Sơn.

Vạn Chấn Sơn kéo ngăn bàn lấy những đồ dùng, nào búa, nào đục, nào dao xây chẳng thiếu thứ gì, lão đặt đồ dùng xuống bên tường, nhìn kỹ một lúc rồi đưa hai tay sờ vào bức tường nắn mấy cái.

Lão quay lại ngó Thích Phương vẻ mặt ra chiều đắc ý khiến nàng không khỏi run lên.

Vạn Chấn Sơn cầm đục sắt, búa sắt, nhìn kỹ bộ vị bức tường, thò lưỡi đục vào khe hai hòn gạch, đục xung quanh một viên lắc mấy cái rồi lấy ra, thủ pháp rất thuần thục.

Lão tháo một viên gạch rồi, thò mũi đánh hơi để ngửi xem thi thể hôi thối của Thích Trường Phát còn ở trong đó không?

Thích Phương thấy thủ pháp khoét tường của Vạn Chấn Sơn liền nghĩ tới lúc trước lão bị Ly Hồn Chứng phát tác, trở dạy làm động tác khoét tường, đẩy xác chết vào rồi xây lại, bất giác nàng ớn da gà.

Khi thấy lão thò mũi đánh mùi tử thi của phụ thân ở phía trong bức tường, nàng vừa thương tâm, vừa sợ hãi lại vừa phẫn nộ, lớn tiếng thóa mạ:

– Quân chó đẻ! Ngươi thật là một tên lão tặc dã man, vô sỉ!

Nhưng miệng nàng bị nhét dẻ, thanh âm ú ớ trong bụng không phát ra được.

Vạn Chấn Sơn đang đưa tay tháo viên gạch thứ hai thì đột nhiên nghe tiếng bước chân vang lên.

Vạn Khuê hối hả chạy vào, chân bước lảo đảo miệng hô:

– Gia gia! Nguy rồi! Ngô Khảm... Ngô Khảm...

Người đã đụng vào bàn, mấy tiếng loảng xoảng vang lên, cây đèn dầu rớt xuống đất vỡ tan tành, trong phòng tối sầm lại, chỉ còn ánh trăng thảm đạm lọt qua làn giấy che cửa thấu vào một chút.

Vạn Chấn Sơn hỏi giật giọng:

– Ngô Khảm làm sao mà ngươi hoảng hốt như vậy? Hãy trầm tĩnh nói lại cho ta nghe.

Vạn Khuê đáp:

– Không thấy xác Ngô Khảm đâu cả.

Vạn Chấn Sơn thóa mạ:

– Thúi lắm! Sao lại không thấy?

Nhưng thanh âm lão cũng run lên, hiển nhiên trong thâm tâm đầy vẻ khiếp sợ, viên gạch tháo ra rồi đang cầm trong tay bất giác để rớt xuống đất.

Vạn Khuê nói:

– Hài nhi thò tay vào gầm giường gia gia mò mãi chẳng thấy đâu, sau thắp đèn lên soi, quả nhiên thi thể Ngô Khảm mất biến đâu rồi, hài nhi tìm kiếm phía sau rèm, su tủ, khắp nơi cũng không thấy đâu.

Vạn Chấn Sơn trầm ngâm nói:

– Thế này thì kỳ diệu...! Chắc gã Bốc Viên, Thẩm Thành muốn giở trò quỉ gì đây.

Vạn Khuê ấp úng hỏi:

– Gia gia! Hay là... hay là... Ngô Khảm chưa chết, hắn ngừng thở một lúc rồi sau sống lại?

Vạn Chấn Sơn thóa mạ:

– Thúi lắm! Lão gia mang ngoại hiệu là Ngũ Vân Thủ, công phu bàn tay há phải tầm thường, có lý nào không bóp chết nổi một tên đồ đệ?

Vạn Khuê đáp:

– Dạ! Theo lẽ ra thì Ngô Khảm bị gia gia bóp chết rồi, nhưng... nhưng không hiểu tại sao chẳng thấy xác gã đâu? Hay là... hay là...

Vạn Chấn Sơn hỏi:

– Hay là làm sao?

Vạn Khuê đáp:

– Hay là trên đời quả có chuyện quỉ nhập tràng? Oan hồn của gã chưa tiêu tan...

Vạn Chấn Sơn tức mình gắt lên:

– Đừng nghĩ vơ nghĩ vẫn nữa, chúng ta hãy xử trí ngay con dâm phụ và con tiểu quỉ kia đã rồi sẽ đi tìm xác Ngô Khảm, tình trạng này mà đổ bể ra thì cha con mình chẳng còn đất dong thân ở thành Kinh Châu nữa.

Dứt lời lão tiếp túc tháo từng phiến gạch trên tường xuống.

Trong lúc ngủ mơ lão đã hành động tháo tường xây tường quen rồi, thủ pháp rất thuần thục, hiện giờ chẳng có đèn đóm gì mà động tác của lão vẫn mau lẹ như thường.

Vạn Khuê dạ một tiếng, rút đao cầm tay tiến lại bên Thích Phương, cất tiếng run run nói:

– Phương muội! Ta đối với nàng có điều không phải, sau khi nàng chết đi đừng oán ta nhé!

Thích Phương không nói được, ráng nghiêng mình chồm lên, đưa đầu vai hích mạnh vào người gã.

Cha con họ Vạn đã giết nàng thì thôi lại không tha cả Không Tâm Thái, thật là chó má, dã man đến cùng cực! Thích Phương căm hận nên lúc lâm tử hãy còn đánh gã một đòn.

Vạn Khuê bị nàng huých mạnh, người gã lảo đảo lùi lại hai bước.

Gã dơ đao lên quát mắng:

– Con dâm phụ kia! Ngươi chết đến gáy rồi mà còn nổi hung.

Giữa lúc ấy bỗng nghe mấy tiếng lách cách vang lên, cửa thư phòng từ từ mở ra.Vạn Khuê giật mình kinh hãi, vội quay đầu nhìn lại.

Dưới ánh trăng thảm đạm gã thấy cửa phòng mở mà không có người tiến vào.

Vạn Chấn Sơn quát hỏi:

– Ai?

Cửa phòng lại bật lên mấy tiếng lách cách mà vẫn không thấy ai đáp lại.

Dưới ánh sánh lờ mờ bỗng có một bóng người sừng sững nổi lên di chuyển gần lại, bóng người nhảy thếch từng bước một, tựa hồ đầu gối cứng đơ không co lại được.

Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê khiếp sợ không bút nào tả xiết, bất giác lùi lại hai bước.

Bóng người kia nhảy gần tới nơi, ánh trăng soi rõ mặt.

Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê bật tiếng la thất thanh:

– Trời ơi!

Người này hai mắt mở thật lớn, đầu lưỡi thò ra ngoài, mũi miệng đều chảy máu, chính là Ngô Khảm mà Vạn Chấn Sơn đã bóp chết.

Thích Phương thấy tình trạng khủng khiếp này cũng bở vía, tưởng chừng trái tim ngừng đập.

Ngô Khảm đứng sững giữa thư phòng, hai tay từ từ đưa ra trỏ về phía Vạn Chấn Sơn.

Vạn Chấn Sơn quát lên:

– Tên tiểu tặc Ngô Khảm kia! Chẳng lẽ lão gia còn sợ quỉ nhập tràng?

Lão rút đao nhằm đầu Ngô Khảm chém tới, nhưng thanh đao còn cách đầu gã chừng nửa tấc, đột nhiên lão cảm thấy cổ tay tê chồn, thanh đơn đao cầm không chặt tuột tay rớt xuống đất đánh keng một tiếng.

Tiếp theo sau lưng lão cũng tê chồn, rồi toàn thân không nhúc nhích được nữa.

Vạn Khuê sợ quá đứng thộn mặt ra, gã thấy quỉ nhập tràng của Ngô Khảm quanh lại phía sau phụ thân rồi lại từ từ đưa hai tay về phía gã như để chụp lấy mình, gã muốn la lên:

– Ngô sư đệ! Ngô sư đệ! Tha cho tiểu huynh!

Nhưng tựa hồ cổ họng bị nút chặt không so thốt nên lời được.

Gã lùi lại hai bước, chân nhủn ra, té nhào xuống đất.

Vạn Khuê lại thấy Ngô Khảm hạ tay mặt thấp xuống sờ lên mặt gã, bàn tay Ngô Khảm giá lạnh làm cho gã hồn bay phách tán, xuýt nữa ngất đi.

Đột nhiên người Ngô Khảm xổ về phía trước nằm phục lên mình Vạn Khuê rồi không nhúc nhích nữa.

Phía sau Ngô Khảm một người đứng sững.

Người này bỗng lộ nụ cười đắc ý rồi cất bước đến bên Thích Phương, móc giẻ trong mồm nàng ra, hai tay y rứt mấy cái, bao nhiêu dây cột chân tay nàng đều bị đứt hết.

Người đó lại đá vào lưng Vạn Khuê một cái thật mạnh khiến toàn thân gã nhủn ra.

Thích Phương bồng Không Tâm Thái dậy, cất tiếng run run hỏi:

– Ân công là ai mà đến đây cứu mạng cho tiểu nữ?

Người kia giơ tay ra, dưới ánh trăng nàng trông thấy rõ mỗi bàn tay y đều cầm một mảnh giấy cắt hình con bướm mà chính là những hình kẹp trong cuốn Đường Thi vừa mới bay xuống lầu y đã lượm được.

Thích Phương ngó đến bàn tay phải đối phương thấy cả năm ngón đều bị chặt đứt, nàng động tâm bật tiếng la thất thanh:

– Địch sư ca!

Người đó chính là Địch Vân, chàng nghe tiếng hô "Địch sư ca" ngực nóng lên, không nhịn được, hai hàng nước mắt trào ra, chàng cất tiếng gọi:

– Phương muội! Lòng trời còn tựa khiến Phương muội... cùng ta bữa nay lại được gặp nhau.

Lúc này Thích Phương khác nào còn thuyền nhỏ lênh đênh trên mặt biển giữa cơn cuồng phong bạo vũ đột nhiên được đậu vào bến, gió lặng song yên.

Nàng nhảy xổ vào lòng Địch Vân gọi rối rít:

– Sư ca! Sư ca! Đây là... Là mộng ảo hay là sự thực?

Địch Vân đáp:

– Không phải mộng ảo đâu, Phương muội! Hai bữa nay đêm nào ta cũng đến đây giám thị, những hành vi độc ác của cha con họ Vạn đều lọt vào mắt ta, thi thể của Ngô Khảm, hà hà... ta đã đưa ra để hăm bọn họ.

Thích Phương la gọi:

– Gia gia! Gia gia!

Nàng đặt Không Tâm Thái xuống, chạy tới trước lỗ hổng, thò tay vào sờ chẳng thấy gì hết.

Địch Vân cũng băn khoăn về nỗi sinh tử yên nguy của sư phụ, chàng bật lửa lên soi vào lổ hổng thì trong khe tường toàn là gạch đá vôi vữa, chẳng thấy thi thể Thích Trường Phát đâu.

Chàng nói:

– Trong này không có rồi, chẳng có một vật gì hết.

Thích Phương cầm lấy cây đèn ở đầu giường Vạn Chấn Sơn châm vào mồi lửa trong tay Địch Vân, nàng cầm cây đèn nến soi xét kỹ lại chỗ giáp tường chẳng thấy thi thể phụ thân đâu, mà chẳng có xác chết một người nào khác. Nàng vừa kinh ngạc vừa mừng thầm vì trong lòng còn một tia hy vọng là Thích Trường Phát chưa chết.

Nàng tự nhủ:

– Hoặc giả gia gia ta không bị họ sát hại.

Nàng quay lại hỏi Vạn Khuê:

– Tam... Tam ca! Tình thực gia phụ ra làm sao?Vạn Khuê và Vạn Chấn Sơn không hiểu nàng đã phát giác ra trong khe tường không có thi thể phụ thân, lại cho là nàng ngó thấy xác chết rồi tính bài động thủ rửa hận.

Vạn Chấn Sơn ngang nhiên đáp:

– Bậc đại trượng phu mình làm mình chịu, Thích Trường Phát bị ta hạ sát rồi, ngươi muốn trả thù thì cứ ra đây đòi nợ máu.

Thích Phương hỏi:

– Gia phụ bị lão giết rồi ư? Vậy... thi thể lão gia đâu?

Vạn Chấn Sơn hỏi lại:

– Sao? Chẳng lẽ ngươi không trông thấy xác chết ở trong khe tường này ư?

Thích Phương đáp:

– Trong này có xác chết nào đâu?

Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê ngơ ngác nhìn nhau, sắc mặt lợt lạt lại, tuy hai người bị lộ vẻ kinh hãi nhưng không tin.

Địch Vân kéo Vạn Chấn Sơn dậy để lão thò đầu qua lỗ hỏng tường nhìn vào.

Vạn Chấn Sơn cất tiếng run run hỏi:

– Chẳng lẽ trên đời... quả có chuyện quỉ nhập tràng thật sự ư? Hiển nhiên...

hiển nhiên...

Lão nói hai tiếng "Hiển nhiên" rồi dừng lại.

Sau lão đổi giọng:

– Hảo tức phụ! Tạ.. ta gạt ngươi mà thôi, sư huynh sư đệ chúng ta tuy có chuyện bất hòa, nhưng không đến nỗi hạ độc thủ giết người, sao ngươi lại tin là chuyện thật. Ha ha! ha ha!....

Vạn Chấn Sơn ngày thường nói dối rất có bản lãnh, nhưng hiện giờ lão đang hoảng hồn, lão há miệng líu lưỡi phải miễn cưỡng mới thốt ra lời, nên chẳng có ai tin.

Giả tỷ lão nói một cách trơn tru, hoặc giả Thích Phương cùng Địch Vân vạn nhất còn một tia hy vọng, nhưng lão nói điệu này khiến hai người càng chắc chắn là lão đã gia hại Thích Trường Phát.

Địch Vân đưa tay ra vịn vào vai Vạn Chấn Sơn hỏi:

– Vạn sư bá! Sư bá làm cho tiểu điệt cực khổ vô cùng, nhưng những cái đó chẳng nói làm gì nữa, tiểu điệt chỉ hỏi sư bá một câu:

Sự thực sư bá có sát hại gia sư hay không?

Chàng vừa nói vừa vận nội công về Thần Chiến Kinh trút vào mình Vạn Chấn Sơn không ngớt.

Chỉ trong khoảnh khắc, toàn thân Vạn Chấn Sơn phát nóng tựa hồ té xuống lò lửa lớn, lão tưởng chừng huyết địch trong mình sủi lên sùng sục, cực kỳ khó chịu.

Lão nghĩ tới thi thể Thích Trường Phát không thấy đâu trong lòng vừa nghi ngờ vừa khiếp sợ đã mất hết ý niệm kháng cự, lão đành đáp:

– Phải rồi!.... Thích Trường Phát bị ta giết chết.

Địch Vân hỏi:

– Thi thể gia sư đâu rồi? Sư bá đem dấu ở địa phương nào?

Vạn Chấn Sơn đáp:

– Sự thực ta bỏ ý vào trong khe tường rồi xây kín đi, hay là thi thể... biến mất rồi chăng?

Địch Vân hầm hầm nhìn lão, chàng nhớ tới mấy năm trời mình phải chịu đựng bao nhiêu nỗi đau khổ nhục nhằn, do cha con lão gây ra, bây giờ chính miệng lão thừa nhận đã hạ sát sư phụ chàng, trách nào lửa giận không công vào trái tim?

Nếu không gặp lúc chàng trùng hội Thích Phương, trong lòng có phần vui vẻ giảm bớt nổi bi thương thì chàng đã phóng chưởng đánh chết lão rồi.

Địch Vân nghiến răng nhấc bổng người Vạn Chấn Sơn lên liệng qua lỗ hổng tường đánh "Binh" một cái.

Người lão cao lớn mà lỗ hông lại nhỏ, lão đụng vào tường rớt thêm mấy viên gạch mới lọt qua được.

Thích Phương khẽ la một tiếng:

– Úi chao!

Địch Vân lại nhắc bổng người Vạn Khuê lên liệng qua lỗ hổng tường, chàng vừa liệng vừa nói:

– Ác giả ác báo, cha con y hạ độc thủ giết hại sư phụ, chúng ta đối phó với họ như vậy cũng chưa xứng đáng.

Chàng lượm những viên gạch dưới đất xây lên để lấp lỗ hổng.

Chỉ trong khoảnh khắc, bức tường kín lại như cũ.

Thích Phương cất tiếng run run nói:

– Sự.. sư ca! Thế là sư ca đã trả được mối đại thù cho gia gia, nếu sư ca không đến...

Nàng đang nói dở câu, chợt nhìn thấy xác Ngô Khảm liền trỏ tay vào hỏi:

– Sư ca! Còn xác chết này, làm thế nào bây giờ?

Địch Vân đáp:

– Chúng ta đi thôi, bất tất phải để ý những chuyện ở đây nữa, cứ để mặc kệ họ.

Thích Phương ngập ngừng hỏi:

– Hai người đó chưa chết mà liệng vào khe tường, nếu có người đến cứu thì sao?

Địch Vân đáp:

– Người ngoài ai mà biết trong khe tường có người? Chúng ta đem xác Ngô Khảm bỏ ra ngoài thì không ai vào tra xét trong này nữa. Hai người đó nằm trong khe tường có sống cũng chẳng được bao lâu.

Dứt lời chàng cắp thi thể Ngô Khảm ra khỏi thư phòng, đồng thời vẫy tay gọi Thích Phương:

– Đi thôi!

Hai người nhảy ra khỏi bức tường vây ở Vạn gia, Địch Vân liệng thi thể Ngô Khảm xuống hỏi:

– Sư muội! Bây giờ chúng ta đi đâu?

Thích Phương hỏi lại:

– Sư ca tưởng gia gia bị bọn họ sát hại thật rồi ư?

Địch Vân ngập ngừng đáp:

– Dĩ nhiên chúng ta hy vọng sư phụ vẫn còn khỏe mạnh ở trên thế gian, nhưng... nhưng theo lời Vạn Chấn Sơn thì e rằng... sư phụ đã ngộ nạn rồi. Chúng ta dĩ nhiên phải điều tra cho ra gốc ngọn.

Thích Phương nói:

– Tiểu muội về lấy cái này một chút, sư ca qua nhà từ đường bên kia chờ một chút.

Địch Vân hỏi:

– Tiểu huynh đi với Phương muội càng tốt chứ sao?

Thích Phương đáp:

– Không, không được, nếu có người ngó thấy là không tiện đâu.

Địch Vân nói:

– Ta cần đi với Phương muội, vì trong Vạn gia còn mấy tên đệ tử khác mà chúng toàn là phường tệ hại, chẳng một ai tử tế...

Thích Phương đáp:

– Không cần đâu, sư ca bồng Không Tâm Thái qua bên đó chờ tiểu muội.

Không Tâm Thái vừa trải qua một phen cực kỳ khủng khiếp, nó sợ quá không chống nổi, nằm gọn trong tay má má ngủ say rồi.

Trước nay Địch Vân đã quen nghe lời Thích Phương, nàng bảo sao chàng làm theo như vậy, bây giờ lại thấy vẻ mặt nàng kiên quyết chàng không dám trái ý, đành bồng lấy đứa nhỏ.

Chàng nhìn Thích Phương vọt qua tường vây tiến vào Vạn gia rồi đi về phía từ đường, đẩy cửa chuồn vào.

Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, Địch Vân thủy chung không thấy Thích Phương trở ra, chàng nóng nảy vô cùng, muốn vào Vạn gia để tiếp ứng cho nàng, nhưng lại sợ làm nàng khó chịu, chàng đành bồng Không Tâm Thái bước lui bước tới trong dãy hành lang.

Chàng nghĩ tới cuối cùng mình lại được cùng sư muội đoàn tụ, nỗi vui mừng không bút nào tả xiết, nhưng trong nội tâm chàng lúc này ngấm ngầm cảm thấy khiếp sợ, chưa hiểu sư muội có ưng chịu để mình vĩnh viễn bầu bạn với nàng không?

Bất giác chàng khấn thầm:

– Xin hoàng thiên bảo hựu, tiểu tử chịu đau khổ nhiều rồi, mong từ nay được đi kèm luôn bên cạnh để bảo vệ và chiếu cố cho nàng, tiểu tử không dám hy vọng làm trượng phu của nàng mà chỉ cầu hàng ngày thấy mặt nàng. Hàng ngày được nàng gọi một tiếng "Sư ca" Trời ơi! Kiếp này tiểu tử không dám cầu gì hơn nữa.

Chương 48: Hợp tán đinh, lăng hoàn ước nguyện

Đột nhiên chàng nghe phía trong cửa sổ nhà từ đường bật tiếng lách cách dường như có người.

Chàng liền nép mình đứng dưới cửa sổ không dám cử động.

Lát sau, cửa sổ kẹt mở một người đi ra.

Tuy trời tối, Địch Vân cũng trông rõ mụ khất cái đầu bù tóc tối.

Ban đầu chàng còn lưu tâm đề phòng vì tưởng là địch nhân, sau nhận ra mụ khất cái tầm thường, liền không để ý nữa bụng bảo dạ:

– Mụ khất cái dùng ngôi nhà từ đường đổ nát này làm chốn an thân mà ta còn ở đây quấy rầy là không nên, chẳng hiểu sao Phương muội mãi không trở về?

Không Tâm Thái đang mơ màng bỗng ọe một tiếng rồi giật mình tỉnh giấc, khóc òa lên.

Nó vừa khóc vừa gọi:

– Má má! Má má!

Mụ khất cái giật mình kinh hãi co rúm người lại ẩn vào góc hành lang, hai tay ôm đầu.

Địch Vân khẽ vỗ lưng Không Tâm Thái, dỗ dành nó:

– Đừng khóc! đừng khóc! Không Tâm Thái đừng khóc nữa, má má sắp tới rồi! Má má sắp tới rồi!

Mụ khất cái thấy con nhỏ phát khóc, mà Địch Vân lại không có ý gia hại mình, mụ bạo dạn hơn một chút, liền đứng dậy, từ từ tiến lại giúp chàng dỗ dành Không Tâm Thái:

– Bảo Bảo ngoan lắm! Bảo Bảo ngoan lắm! Nín đi đừng khóc nữa, má má sắp tới rồi.

Mụ khẽ bảo Địch Vân:

– Có người ngủ rồi gặp quỉ, lại có người nửa đêm dậy xây tường, không...

không... tướng công đừng hỏi tiểu phu..... tướng công đừng hỏi tiểu phu.....

Mụ hơ hải nhì ngang nhìn ngửa, lại muốn chạy vào trong cửa sổ.

Địch Vân thấy mụ nói vớ vẩn chẳng vào đâu, chàng không hiểu rất lấy làm kỳ, hỏi:

– Mụ bảo sao?

Mụ khất cái đáp:

– Không... không có gì cả, tiểu phụ chẳng có địa phương nào tử tế để đi tới, lão gia đuổi tiểu phụ đi rồi, không cần đến nữa. Ngày trước khi tiểu phụ còn nhỏ tuổi, lão gia rất thích tiểu phụ, người ta có câu:

"Nhất dạ phu thê bách dạ ân, nhất nhật đồng sang thiên nhật ái". Vậy thì... phu thê hang trăm đêm nguồn ân bể ái sâu bằng biển cả... tất có ngày kia lão gia kêu tiểu phụ trở về, phải rồi! Nhất dạ phu thể bách dạ ân, Bách dạ phu thê hải dạng thâm...

Địch Vân nghe mụ nói hai câu "Nhất dạ phu thê bách dạ ân, Bách dạ phu thê hải dạng thâm" bất giác chàng động tâm tự hỏi:

– Phương muội... Phương muội đối với trượng phu của nàng, chẳng lẽ nàng không nghĩ gì đến mối tình thâm trọng?

Đột nhiên chàng cảm thấy trước ngực tựa hồ bị đè chặt cơ hồ nghẹt thở, đầu óc chàng trống rỗng cơ hồ ngất xỉu, chàng bồng Không Tâm Thái từ căn nhà từ đường đổ nát xông ra ngoài.

Dĩ nhiên chàng không thể đoán được mụ khất cái toàn thân dơ dáy này chính là Đào Hồng, con người đã vu hãm chàng ngày trước.

Địch Vân vượt qua tường vây vào đến thư phòng ở Vạn gia thì trời đã bình minh.

Dưới ánh sáng lờ mờ chàng ngó thấy một người nằm thẳng cẳng dưới đất phảng phất giống Thích Phương.

Địch Vân giật mình kinh hãi, vội lấy hỏa đao hỏa thạch quệt lửa lên châm vào ngọn nến để trên bàn.

Dưới ánh đèn nến chàng thấy Thích Phương toàn thân đẫm máu bụng dưới còn cắm lưỡi đoản đao.

Bên mình nàng những phiến gạch xếp thành đống, chỗ hổng tường đã mở ra, cha con họ Vạn không còn ở trong đó nữa.

Địch Vân quì bên mình Thích Phương cúi xuống gọi:

– Sư muội! Sư muội!....

Chàng sợ quá toàn thân run bần bật, thanh âm nghẹn ngào cơ hồ không thốt ra được.

Chàng đưa tay sờ mặt Thích Phương thấy hãy còn nóng, lỗ mũi còn hô hấp, mới tĩnh tâm được một chút, chàng lại gọi:

– Sư muội! Sư muội!

Thích Phương từ từ mở mắt ra, khóe môi lộ một nụ cười đau khổ nói:

– Sư ca!.... Tiểu muội đành chịu tội với sư ca.

Địch Vân đáp:

– Sư muội đừng nói nữa để tiểu huynh... cứu trị.

Chàng khẽ đặt Không Tâm Thái xuống một bên, tay phải ôm lấy người Thích Phương, tay trái chụp chuôi đao muốn rút ra. Nhưng chàng ngó thấy lưỡi đao đâm vào rất sâu mà rút ra là nàng phải chết ngay lập tức.

Địch Vân không dám rút đao, đầu óc rất đỗi bồn chồn mà chẳng biết làm thế nào, chàng hỏi liền mấy câu:

– Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Ai... ai đã sát hại Phương muội?

Thích Phương nhăn nhó cười đáp:

– Sư ca ơi! người ta bảo:

Nhất dạ phu thệ.. hỡi ơi! Thôi không nói nữa... Sư ca đừng trách tiểu muội, tiểu muội không nhẫn tâm được, trở lại thả trượng phu rạ.. ỵ.. ỵ..

Địch Vân nghiến răng hỏi:

– Ỵ.. ỵ.. lại đâm sư muội một đao phải không?

Thích Phương cười gượng gật đầu.

Địch Vân lòng đau như cắt, chàng nhìn thấy Thích Phương phải chết trong khoảnh khắc vì nhát đao của Vạn Khuê đâm sâu quá, chẳng còn cách nào cứu vãn được nữa. Trong nội tâm chàng vừa bất bình vừa đố kỵ, chẳng khác nào bị rắn cắn, chàng lẩm bẩm:

– Rút cuộc nàng... vẫn thương yêu trượng phụ, chẳng thà nàng chịu chết cũng quyết tâm cứu gã.

Thích Phương ngập ngừng nói:

– Sư ca! Sư ca hãy hứa hết lòng chiếu cố cho Không Tâm Thái và coi ỵ..

như con gái mình vậy.

Địch Vân buồn rầu không đáp, chỉ lẩm nhẩm gật đầu.

Rồi chàng nghiến răng hỏi:

– Tên tặc tử kiạ.. đi đâu rồi?

Thích Phương nhãn thần tán loạn, tiếng nói hàm hồ, nàng thều thào:

– Trong sơn động kia, hai con bướm lớn bay vào rồi, Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài... đại ca coi kìa... coi kìa... một con là sư ca, một con là tiểu muội, chúng tạ.. cứ bay đi bay lại như vậy hoài... vĩnh viễn không dời nhau thật hay biết mấy!

Thanh âm nàng mỗi lúc một nhỏ, hơi thở yếu dần đi.

Địch Vân một tay bồng Không Tâm Thái, một tay ôm thi thể Thích Phương nhảy qua tường vây ra ngoài.

Chàng đã định cho một mớ lửa đốt cháy sạch tòa nhà họ Vạn nhưng chàng lại nghĩ:

– Những tòa nhà này mà cháy hết thì vĩnh viễn cha con hắn không trở lại nữa, ta cần để vậy mới còn ngày trả được thù cho sư muội.

Địch Vân chạy thẳng đến khu vườn hoang mà ngày trước, Đinh Điển từ giã cõi đời ở đó, chàng đào huyệt mai táng thi thể Thích Phương, thu cất thanh đoản đao bên mình, chàng quyết tâm dùng thanh đao này để kết quả tính mạng cha con họ Vạn.

Chàng thương tâm quá đỗi khóc hết nước mắt và không ngớt tự trách mình:

– Tại sao ta không đánh chết cha con nhà họ Vạn trước đi mà cứ để sống liệng vào khe tường? Tại sao ta lại bất cẩn để đến nỗi sư muội phải thác oan?Không Tâm Thái không ngớt vừa khóc vừa la gọi:

– Má má! Má má...

Nó gào khóc khiến Địch Vân càng rối loạn tâm thần, chàng muốn ở lại quanh quẩn gần Vạn gia chờ cha con họ Vạn Chấn Sơn trở về để hạ thủ, nhưng Không Tâm Thái kêu khóc thế này há chẳng khiến cho chúng kinh hãi bỏ đi?

Chàng liền tìm đến một nhà nông ở ngoài thành Kinh Châu, đưa cho họ mười lượng bạc để kiếm một nông phu chiếu cố cho con nhỏ.

Địch Vân suốt ngày đêm vẫn quanh quẩn ở phía sau Vạn gia, chàng chờ nửa tháng trời chẳng thấy tông tích cha con Vạn Khuê đâu. Lạ hơn nữa, bọn Lỗ Khôn, Bốc Viên, Phùng Thản, Thẩm Thành cũng đều mất tích, chẳng một ai trở lại Vạn gia, kẻ ăn người ở nhà này rối loạn cả lên như nhặng không đầu. Đã có kẻ bắt đầu lấy cắp đồ vật, có người gây lộn cãi nhau.

Trong thành Giang Lăng rất nhiều nhân vật võ lâm từ bốn mặt tám phương đổ đến tụ hội.

Một hôm vào buổi tối, Địch Vân nghe mấy vị hào khách giang hồ đối đáp với nhau.

Một người nói:

– Bộ Liên Thành Kiếm Phổ đó nguyên dấu trong pho Đường Thi tuyển tập, bốn chữ đầu là "Giang Lăng Thành Nam".

Người khác hỏi:

– Phải rồi! Mấy bữa nay khá nhiều nhân vật giang hồ nghe phong thanh đã tới thành Giang Lăng này, nhưng không hiểu sau bốn chữ đó là những chữ gì?

Người nữa đáp:

– Bất luận sau còn những chữ gì, chúng ta cứ giữ ở phía nam thành Giang Lăng, hễ có người đến đào bảo tàng đem ra là ta chẹn đường đánh cướp.

Người trước nói:

– Chính thế! Dù chẳng cướp hết thì ít ra cũng được chia chác, người ta đã nói hễ chứng kiến là có phần, chẳng lẽ họ lại bỏ sót anh em ta?

Một người cười khanh khách nói:

– Hà hà! Mấy bữa nay trong các tiệm sách ở Giang Lăng người ta đi mua Đường Thi tuyển tập không phải ít, sáng nay tại hạ vào tiệm sách chưa mở miệng, chủ tiệm đã hỏi ngay:

"Đại gia, phải chăng đại gia muốn mua Đường Thi tuyển tập? Bản quán vừa đi Hán Khẩu cất mấy bộ sách này về, đại gia lấy thì lấy ngay đi, nếu chậm trễ e người ta lấy hết".

Rồi y kể tiếp:

– Tại hạ rất lấy làm kỳ liền hỏi chủ quán:

"Sao quí chủ nhân biết tại hạ muốn mua Đường Thi tuyển tập?" Ông bạn thử đoán coi y bảo sao?

Người khác đáp:

– Ta không hiểu, y bảo sao?

Người kia liền nói:

– Con mẹ nó! Chủ quán bảo:" Chẳng dấu gì lão nhân gia, mấy bữa này các vị huynh đài mình đeo đao kiếm phưỡn ngực vào tiệm sách, mười vị đến thì mười một vị hỏi mua cuốn sách này, cứ năm lạng bạc một cuốn, đại gia bảo có đáng không?" Mấy người kia đồng thanh thóa mạ:

– Tổ bà nó! Làm gì mà bán sách đắt thế?

Người kia hỏi:

– Các vị biết giá sách ư? Đã vị nào mua sách chưa?

Một người cười hô hố đáp:

– Ha ha! Lão gia chưa từng tới cửa tiệm sách nào, sách ư? Sách ư? Cái đó lão gia không thích đâu, lão gia chỉ muốn đánh bạc thôi, đánh bạc được mới thú, mua sách về làm gì? ha hạ..

Địch Vân bụng bảo dạ:

– Điều bí mật trong Liên Thành Kiếm Phổ đã đồn đại ra ngoài rồi, nhưng ai đồn ra vậy?

Rồi chàng tự trả lời:

– Phải rồi! Khi cha con họ Vạn đọc bí quyết trong Liên Thành Kiếm Phổ bị bọn Lỗ Khôn nghe lỏm được, ngay lúc đó có mấy tên lặp lại bốn chữ "Giang Lăng Thành Nam". Cha con Vạn Chấn Sơn toan rượt theo bắt lại để điều tra thì mấy tên đồ đệ kia đã chạy trốn rồi. Cứ như vậy đồn đại ra ngoài nên số người biết tới mỗi ngày một nhiều.

Chàng nhớ lại ngày trước khi còn ở trong ngục với Đinh Điển.

Cũng có nhiều hào sĩ giang hồ nghe phong thanh tìm đến, nhưng đều bị Đinh Điển đánh chết hết.

Chàng sực nghĩ tới điều gì bất giác la lên:

– Trời ơi! Đinh đại ca ủy thác cho ta một việc mà ta chưa làm xong, bây giờ ta phải lo vụ này trước đi tức là đem gói cốt hôi của Đinh đại ca mai tang với thi thể của Lăng cô nương cho hai người ở dưới suối vàng được mãn nguyện.

Địch Vân tìm kiếm không đầy nửa ngày đã điều tra ra phần mộ của Lăng tiểu thư.
Nguyên phụ thân Lăng tiểu thư làm tri phủ Giang Lăng, chàng chỉ cần đến tiệm bán quan tài lớn nhất trong thành và vào tiệm làm bia mộ để dò hỏi là biết liền. Phần mộ Lăng tiểu thư táng trên trái núi nhỏ ở ngoài cánh cửa đông cách thành Giang Lăng chừng hai chục dặm.

Địch Vân mua một thanh sắt và một cái cuốc ra cửa đông, chàng tìm đến phần mộ kia được ngay, trên tấm mộ bia đề bảy chữ:

"Ái nữ Lăng Sương Hoa chi mộ".

Phía trước mộ không trồng hoa hay cây cối gì hết.

Địch Vân tự hỏi:

– Lăng cô nương hồi còn sinh tiền rất thích hoa tươi, sao phụ thân cô không trồng ở đây cho cô một cây gì. Vậy mà cũng kêu bằng ái nữ, ái nữ, ái nữ! Ha ha!

Lão có yêu con gái thật không?

Chàng cười lạt mấy tiếng lại nhớ tới Đinh Điển và Thích Phương rồi không nhịn được hai hàng nước mắt tầm tã như mưa.

Vạt áo chàng lúc khóc Thích Phương vào buổi sáng sớm đã ướt rồi, bây giờ ở trước mộ Lăng Sương Hoa lại tưới thêm hai hàng tân lệ.

Khu phụ cận trái núi này không có nhà ở, lại cách đường lớn khá xa, chẳng có một người nào qua lại, nhưng Địch Vân nhận thấy ban ngày đào mộ không tiện, chàng đành chờ đến đêm mới động thủ.

Địch Vân đào ba lớp đất đến lớp đá lớn, chàng khuân hết ra mới ngó thấy cỗ quan tài gỗ.

Trải mấy năm khốn khổ gian nan, Địch Vân không phải là người dễ nẩy mối thương tâm hay dễ sa lệ, nhưng ánh trăng thảm đảm chiếu vào cỗ quan tài khiến chàng nhớ tới Đinh đại ca chết vì cỗ quan tài này thì chàng không khỏi thương tâm sao được? Bất giác chàng lại đổ lệ chan hòa.

Địch Vân đã biết Lăng Thoái Tư đổ chất kịch độc Phật Tỏa Kim Liên vào quan tài, tuy cách khoảng thời gian khá lâu ngày, và lúc khiêng quan tài tới đây mai tang, chắc họ đã lau chùi độc dược rồi, nhưng chàng vẫn không dám mạo hiểm đụng tay vào nắp quan tài, chàng rút thanh huyết đao lùa vào khe những tấm gỗ lia đi một lượt.

Thanh huyết đao này chém vàng chặt sắt còn đứt thì đối với chất gỗ chẳng khác gì đậu hũ, Địch Vân không cần dùng sức cũng cắt hết được ngàm đố. Chàng đẩy tay lên một chút, tấm thiên quan tài liền mở tung bay ra.

Đột nhiên Địch Vân ngó thấy trong quan tài hai cánh tay đã thành xương khô giơ lên.

Nắp quan tài bay ra, hai xương cánh tay liền rớt xuống tựa hồ biết cử động.

Địch Vân giật mình kinh hãi tự hỏi:

– Khi liệm di thể Lăng tiểu thư bỏ vào quan tài, sao hai cánh tay lại giơ cao lên như vậy? Vụ này thật là kỳ quái!

Chàng lại thấy trong quan tài chẳng có thọ y cùng chăn đệm và những đồ khâm liệm chi hết, người chết mặc một manh áo bọc lấy nắm xương trắng.

Địch Vân quì xuống lâm âm khấn khứa:

– Đinh đại ca! Lăng tiểu thư! Hồi sinh tiền hai vị không thể thành chồng vợ thì su khi chết đi mai tang cùng một chỗ là tâm nguyện được thảo mãn rồi, hai vị có khôn thương cũng được ngậm cười nơi chín suối.

Chàng cởi bọc trên lưng xuống lấy gói cốt hôi của Đinh Điển rải lên mặt hài cốt của Lăng cô nương.

Địch Vân lại kính cẩn lạy bốn lạy rồi đứng dậy, chàng dùng tấm giấy bọc cốt hôi để lót tay bưng tấm nắp quan tài đậy vào.

Dưới ánh trăng chàng chớt ngó thấy mặt trong nắp quan tài phảng phất có nét chữ...

Chàng nhìn gần vào quả thấy mấy chữ lệch lạc và đọc được:

– "Đinh lang! Đinh lang! Kiếp sau sẽ làm phu thê".

Địch Vân trong lòng giá lạnh, ngồi phệt xuống đất.

Chàng nhận ra mấy chữ này hiển nhiên khắc bằng móng tay, chàng ngưng thần ngẫm nghĩ một chút rồi hiểu ngay, bất giác chàng buông tiếng thở dài, nhỏ lệ than thầm:

– Té ra Lăng cô nương đã bị phụ thân chôn sống, lúc nhập quan nàng chưa chết, nàng nằm trong quan tài giơ tay lên khắc chữ vào mặt trong nắp quan tài, vì thế mà lúc nàng chết đi hai tay vẫn còn giơ lên. Trong thiên hạ sao lại có người cha tàn nhẫn đến thế? Đinh đại ca thủy chung không chịu khuất phục, Lăng cô nương thủy chung không phụ tình Đinh đại ca, phụ thân nàng càng căm hận mà hạ độc thủ như vậy.

Rồi chàng lẩm bẩm:

– Lăng tri phủ phát giác ra Đinh đại ca vượt ngục, đoán chắc y sẽ tìm lão để đòi nợ nên đổ chất độc Phật Tỏa Kim Liên vào quan tài để đánh bẫy y, thế thì lòng dạ lão còn tàn độc hơn cả Phật Tỏa Kim Liên.

Lúc chàng đem tấm nắp quan tài gần lại, còn ngó thấy một bên có hai hàng chữ viết ở phía dưới.

Những chữ này toàn là số mục như "Bốn mươi ba", "Năm mươi hai", "Mười một" vân vân...

Địch Vân hít một hơi khí lạnh, bụng bảo dạ:

– Phải rồi! Lăng cô nương đến lúc lâm tử còn nhớ lời tự nguyện là ai đem di thể Đinh đại ca hợp táng với di thể của nàng sẽ được biết điều bí mật về Liên Thành Kiếm Phổ, Đinh đại ca lúc ở trong vườn hoang đã đọc cho ta nghe một phần, nhưng chưa đọc xong đã bị chất độc phát tác rồi chết mất. Chỗ bí mật trong kiếm phổ của sư phụ bị nước mắt của sư muội nhỏ vào để lộ ra, sau cha con họ Vạn dằng nhau cuốn sách thành tan nát. Ta đã tưởng vụ bí mật này từ mai một, ngờ đâu Lăng cô nương còn ghi ở chỗ này.

Chàng lẩm nhẩm cầu chúc:

– Lăng cô nương! Cô thật là người thủ tín... Tiểu đệ đa tạ hảo tâm của cô nương, có điều lòng dạ tiểu đệ đã nguội lạnh, chán nản mọi sự Ở đời. Tiểu đệ hận mình chẳng thể đào huyệt tự chôn mình bên cạnh Đinh đại ca và cô nương, vì còn mối đại thù chưa trả, tiểu đệ phải giết xong cha con họ Vạn mới tính đến hậu sự của mình được. Tiểu đệ coi vàng bạc châu báu cũng như đất bùn, chẳng quý báu gì.

Chàng khấn rồi nhắc tấm thiên lên toan đậy vào quan tài, bỗng chàng chợt động tâm cơ, la lên:

– Trời ơi! Phải lắm! Hiện giờ ta chưa biết cha con họ Vạn ẩn nấp ở đâu, e rằng kiếp này khó lòng tìm thấy chúng, nếu ta viết những điều bí mật về kiếm quyết bày ra trước mắt mọi người, cha con họ Vạn hay tin tất nhiên lần đến. Phải rồi! Phải rồi! Điều bí mật này là miếng mồi thơm để nhử chúng vào bẫy, dù cha con họ Vạn có sinh lòng ngờ vực và thận trọng đến đâu cũng phải mò tới để coi cho biết.

Địch Vân nghĩ vậy liền ngửa tấm thiên nhìn cho rõ những chữ số mục, chàng dùng mũi thanh huyết đao vạch vào mặt sau cây thiết sạn.

Chỉ trong khoảnh khắc chàng khắc xong đọc kỹ lại, không có chỗ nào lầm lẫn mới đậy nắp quan tài và đặt những phiến đá nguyên như cũ rồi lấp đất cho thành ngôi mộ mới nguyên.

Địch Vân thở phào một cái tự nói để mình nghe:

– Thế là mối tâm nguyện của Đinh đại ca và Lăng cô nương đã được hoàn thành, sau khi trả xong mấy món huyết cừu, ta trở lại đây trồng mấy trăm thứ hoa cúc. Đinh đại ca và Lăng cô nương rất thích hoa cúc đặc biệt là thứ Xuân Thủy Bích Ba, một loại lục cúc nổi danh.

Sáng sớm hôm sau trên tường thành ở cửa nam thành Giang Lăng xuất hiện ba hàng chữ toàn là số mục viết bằng vôi trắng xóa, chữ nào cũng lớn một thước vuông, đứng xa đã nhìn thấy rõ ràng là số bốn, số năm mươi mốt, số ba mươi ba, số hai mươi lăm...

Lạ Ở chỗ những hàng chữ này cách mặt đất gần hai chục trượng, trong thành Giang Lăng chẳng có cái thang nào dài đến thế để người ta trèo lên mà viết chữ.

Ai cũng cho là ngoài cách làm quăng giây từ trên mặt thành thả xuống đất cho người ngồi vào rồi rút lên lưng chừng để người ta viết chữ, không còn cách nào khác.

Dưới chân tường cách những dòng chữ chừng mười mấy trượng, một khiếu hóa tử đang ngồi sưởi ấm dưới ánh mặt trời, cởi áo ra bắt rận, người này chính là Địch Vân.

Những chữ số trên tường không cần nói cũng biết là do tay chàng đã viết ra.

Người kéo đến cửa nam rất đông, dù là hương dân quê mùa chẳng hiểu gì về ý tứ những số mục này, nhưng thấy chuyện kỳ lạ cũng tới dòm ngó.

Chỉ sau mấy giờ khắp thành Giang Lăng từ ngoài chợ cho đến trong quán trà, quán cơm, ai cũng nghị luận ồn ào về vụ này.

Những kẻ hiếu kỳ ùn ùn đến cửa nam coi nhiệt náo, nhưng những chữ số mục ngoài cái đặc biệt viết trên cao quá tầm tay mọi người chẳng có chi kỳ lạ, hay ho, nên số người nhàn rỗi chỉ coi qua rồi bỏ đi còn một số hào khách giang hồ lưu lại.

Những nhân vật giang hồ trong tay đều cầm một cuốn Đường Thi tuyển tập, sao lại những chữ số mục trên tường chau mày suy nghĩ rất cực nhọc.

Địch Vân ngó thấy Tôn Quân tới nơi rồi, sau đó Thẩm Thành cũng đến ngay, lát nữa Lỗ Khôn lại mò tới.

Nhưng bọn này không hiểu thứ tự những chiêu thứ trong Liên Thành Kiếm Phổ nên tuy trong tay chúng đều cầm cuốn Đường Thi tuyển tập mà không điều tra được bí mật giữa những số mục viết trên tường và kiếm chiêu trong kiếm phổ.

Chúng chỉ nghe lỏm ở nơi sư phụ nói ra là cách tham tường điều bí mật cần phải nhớ thứ tự những bài thơ trong Đường Thi, mỗi chữ số thuộc về bài thơ nào mới lần ra được.

Trên đời hiện nay chỉ có ba nhân vật nhờ số mục mà điều tra được những bí mật trong Liên Thành Kiếm Phổ là Vạn Chấn Sơn, Ngôn Đạt Bình và Thích Trường Phát.

Bọn Lỗ Khôn ba người thì thào nghị luận, nhưng chúng đứng cách xa nên Địch Vân không nghe rõ chúng nói gì.

Chàng thấy ba tên bàn tán một lúc rồi đi vào thành.

Chẳng mấy chốc ba tên lại hóa trang rồi trở ra, một tên giả làm người bán trái cây gánh một gánh hàng, một tên trá hình người bán rau, còn một tên hóa trang làm hương dân đi cuốc đất.

Ba tên này ngồi ở chân thành, chú ý dòm ngó những người qua lại.

Địch Vân đã đoán ra bọn chúng định bụng thế nào rồi, đây là chúng đang chờ Vạn Chấn Sơn tới.

Chương 49: Cướp bảo tàn ngộ độc phát điên (hết)

Bọn Lỗ Khôn không hiểu thấu được vụ bí mật này, chúng định đi theo Vạn Chấn Sơn mới có thể tìm thấy bảo tàng, dù không đoạt nổi chúng cũng hy vọng được chia phần, chúng biết chạm trán sư phụ là nguy hiểm vô cùng, nhưng muốn đại phát tài còn sợ gì nguy hiểm.

Bốn số đầu trong Liên Thành Kiếm Phổ đã phanh phui và đồn đại ra ngoài là những số "Bốn", "Năm mươi mốt", "Ba mươi ba và hai mươi tám" do bốn số này Vạn Chấn Sơn tìm ra bốn chữ "Giang Lăng Thành Nam".

Sau bốn số kể trên còn một xâu số mục nữa, dù kẻ ngu xuẩn tới đâu cũng nghĩ ra là bí mật trong Liên Thành Kiếm Phổ.

Số người đến dưới chân tường mỗi lúc một đông, có người hóa trang để che dấu chân tướng, có người để nguyên diện mục đường hoàng tới nơi.

Địch Vân đếm được bảy mươi tám người.

Sau một lúc Bốc Viên và Phùng Thản cũng đến, hai tên sư huynh, sư đệ này không hiểu tranh chấp chuyện gì mà mặt đỏ ra đến mang tai còn thiếu thượng cẳng chân hạ cẳng tay gây cuộc ẩu đả. Nhưng sau chúng yên tĩnh lại ngồi xuống bờ hào.

Địch Vân chờ đền chiều không thấy cha con họ Vạn xuất hiện.

Mặt trời gác núi, chàng vẫn chẳng thấy bóng Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê, nhiều người nổi hung ngoác miệng ra thóa mạ Ông tổ mười tám đời nhà họ Vạn, nhất là họ chửi cha chửi mẹ Vạn Chấn Sơn.

Trời nhá nhem tối, một người ăn mặc như kiểu thầy đồ tay cầm một mảnh giấy, một hộp mực, một cây bút lắc đầu lắc cổ đứng ghi chép những hàng chữ trên tường.

Một đại hán tức bực không nơi phát tiết liền chụp lấy người đó lớn tiếng hỏi:

– Ngươi sao những chữ này để làm gì?

Người kia đáp:

– Lão phu cần đến nên mới ghi chép, người ngoài không có quyền hỏi.

Đại hán sừng sộ:

– Lão có nói hay không? Nếu không nói là ta đánh cho mà coi.

Hắn vung quyền lớn bằng cái bát lên đưa vào trước mũi đối phương.

Thầy đồ sợ quá vội đáp:

– Đây là... người ta bảo lão phu đến ghi chép.

Đại hán hỏi:

– Ai sai lão ghi chép?

Người kia đáp:

– Một vi..... một vị lão tiên sinh, chẳng dấu gì... Ông bạn, chính là Vạn... Vạn Chấn Sơn lão tiên sinh, một nhân vật lừng lẫy tiếng tăm trong bản thành, ông bạn...

đắc tội với lão nhân gia là không được đâu.

Thầy đồ vừa thốt ba chữ "Vạn Chấn Sơn" ra khỏi cửa miệng mọi người liền reo ầm lên.

Địch Vân cũng vui mừng khôn xiết, nhưng trong cái vui mừng có pha lẫn mối thương tâm và mối cừu hận đến cực điểm.

Lão thầy đồ sợ cuống cuồng liền lật đật bỏ đi, lão nhằm hướng đông mà chạy, hơn một trăm người theo sau nhưng cách một quãng xa. Họ không thấy Vạn Chấn Sơn đến nên đi tìm kiếm lão, chỉ có lão là hiểu được vụ bí mật này, một khi phanh phui ra vụ bí mật, số đông người ỷ thế mạnh sẽ bắt buộc Vạn Chấn Sơn đi kiếm bảo tàng.

Nhiều người ca tụng đại hán nói:

– May lão ca là người thông minh đoán được sự việc, bọn tại hạ chẳng ai nghĩ tới Vạn Chấn Sơn không chịu ra mặt, chỉ phái người đến ghi chép sổ mục.

Nếu không có lão ca thì mọi người còn đứng ở cửa thành chờ ba ngày ba đêm, khi đó Vạn Chấn Sơn đã thừa cơ lấy hết bảo tàng rồi còn gì?

Đại hán nhơn nhơn đắc ý đáp:

– Tại hạ thấy thầy đồ này mắt la mày lét hành động có điều khác lạ liền đoán ra lão làm chuyện gì bất hảo.

Gã nói như là chỉ có gã là làm việc quang minh lỗi lạc.

Bóng đêm lờ mờ, đoàn người lục đục đi trên đường sơn đạo.

Địch Vân trà trộn vào đám đông, nhưng rồi chàng nghĩ thầm:

– Vạn Chấn Sơn là tay xảo quyệt phi thường, quyết chẳng để người ta tóm được một cách dễ dàng, tất nhiên lão có quỉ kế khác rồi.

Chàng quay đầu nhìn lại về phía trường thành, lúc này đoàn người đã cách xa cửa nam đến mấy dặm.

Bỗng chàng ngó thấy một bóng người từ bên tường thành lướt đi rất mau chạy về hướng tây, hiển nhiên khinh công người đó không phải tầm thường.

Địch Vân tự nhủ:

– Thầy đồ kia đã có đoàn người theo dõi, nhất quyết lão không thể trốn thoát được, bọn họ muốn kiếm Vạn Chấn Sơn, nhất định không rời bỏ lão, tòa thành Giang Lăng này rất rộng lớn, chẳng có mấu chốt mà định tìm cho ra cha con họ Vạn không phải dễ dàng, nhưng muốn kiếm đám đông rối loạn xà ngầu kia thì chẳng khó khăn gì, hà tất ta phải đi theo bọn họ?

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, chàng lạng mình một cái ẩn vào phía sau một gốc cây lớn, tiếp theo chàng thi triển khinh công không chạy về cửa nam rồi rẽ qua mé tây.

Địch Vân theo hút bóng người kia chạy rất gấp, hiện nay khinh công chàng đã đến trình độ tuyệt cao, chàng chạy nhanh hơn ngựa.

Trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, chàng đuổi kịp người kia.

Khinh công người kia cũng không phải hạng tầm thường, nhưng so với Địch Vân hãy còn kém xa, hắn không hiểu có người rượt theo, chỉ cắm đầu chạy thật nhanh.

Địch Vân thấy hắn chạy tới trước một căn nhà nhỏ rồi đẩy cửa đi vào.

Địch Vân đứng gác ở ngoài để chờ hắn trở ra.

Sau một lúc, chàng thấy ánh đèn lọt qua khe cửa sổ ló ra ngoài.

Chàng liền đến dưới cửa sổ dòm qua khe cửa vào trông thì thấy một lão già ngồi đó xoay lưng ra ngoài nên chàng không nhìn rõ mặt.

Lão già kia mở một cuốn sách ra để trên bàn, Địch Vân biết ngay là cuốn Đường Thi tuyển tập.

Gần đây cuốn sách này lưu hành rất nhiều ở trong thành Giang Lăng, dĩ nhiên lão này cũng có một cuốn.

Địch Vân lại ngó thấy lão cầm một cây bút viết bốn chữ "Giang Lăng Thành Nam" lên một tờ giấy vàng.

Đoạn chàng nghe lão lẩm bẩm đếm:

– Năm... mười... mười lăm... mười sáu, chữ thứ mười sáu đây rồi.

Đoạn lão viết chữ "Thiên" vào tờ giấy.

Địch Vân giật mình kinh hãi tự hỏi:

– Lão này cũng tra được số mục trong Đường Thi, chẳng lẽ lão hiểu Liên Thành Kiếm Pháp?

Chàng lại nhìn kỹ lại bóng sau lưng thì hiển nhiên lão không phải là Vạn Chấn Sơn.

Lão này mặc áo bào vải màu xám đã cũ, coi không có vẻ giầu sang chút nào.

Lão già tiếp tục coi sách Đường Thi tuyển tập, đồng thời bấm ngón tay đếm chữ rồi ghi vào tờ giấy.

Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, Địch Vân thấy lão viết cả thẩy hai mươi tám chữ.

Lão già chắp từng chữ một rồi đọc:

– "... Tây Thiên Ninh Tự hậu điện, phật tượng hướng chi kiền thành mô bái thông linh, chúc cao Bố Tát giáng linh, tứ phúc vãng sinh cực lạc".

Lão già đọc lại xong nổi giận, cầm bút đập mạnh xuống bàn đánh chát một tiếng hỏi:

– Sao lại thành tâm lạy lục, thông linh khấn khứa? Lại còn những gì Bố Tát giáng linh ban phước cho sang sống bên cực lạc thế giới? Tổ bà nó! Bảo người ta vãng sinh cực lạc là xuống âm phủ bái kiến thập diện diêm hoàng chăng?

Địch Vân nghe khẩu âm rất quen tai, chàng ráng nghĩ để nhớ xem người này là ai thì đột nhiên lão quay mặt ra.

Địch Vân vội lún mình thụt xuống dưới cửa sổ, miệng lẩm bẩm:

– Té ra là nhị sư bá! thảo nào lão biết rõ kiếm chiêu, thế này thì còn bí mật gì nữa? Té ra đây là một trò đùa để chọc cười thiên hạ.

Địch Vân không nhịn được, cười thầm nghĩ bụng:

– Bao nhiêu người tổn hại hơi sức tìm tòi, thậm chí trò giết thầy, anh em đồng môn sát hại lẫn nhau, rút cục là câu chuyện hý lộng quỉ thần.

Chàng không cười ra tiếng, nhưng Ngôn Đạt Bình ở trong phòng nổi lên tràng cười hô hố, lão vừa cười vừa nói:

– Ha, ha! Bảo lão gia kiền thành mô bái đức Bồ Tát lại thông linh chúc cáo thì quả là chuyện hoạt kê, con bà nó! Pho tượng bồ tát thối tha bằng đất nặn mà lại ban phước được cho ta ư? Ha, ha! Ban phước gì chả nói còn bảo lão gia qua sống bên tây phương cực lạc thì lão gia xin kiếu.

Lão dừng lại một chút rồi tiếp:

– Bọn ta đã vung đao chém chết sư phụ, giữa sư huynh sư đệ chúng ta lại kẻ tranh người đoạt, té ra chỉ tranh nhau qua sống bên cực lạc thế giới!

Lão cười ha hả nói tiếp:

– Mấy trăm anh hùng hảo hán, gian tặc cường đạo, ở thành Giang Lăng cũng tranh nhau chí chóe để sang thế giới bên kia, ha ha!

Tiếng cười cười lão đầy vẻ thê lương, lão vừa cười vừa xé nát những mảnh giấy vàng.

Đột nhiên lão đứng yên không nhúc nhích, cặp mắt chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.

Địch Vân nhớ tới sở dĩ mình gặp đại nạn, Thích Phương bị thảm tử cũn chỉ vì vụ bí mật về Liên Thành Kiếm Phổ mà ra, nay vụ bí mật được phanh phui lại là mấy câu hài hước, khiến lòng chàng bi phẫn đến cực điểm, chàng không nhịn được cũng muốn nổi lên tràng cười rộ thì giữa lúc ấy Ngôn Đạt Bình đứng dậy trông ra ngoài, dường như lão đã ngó thấy vật gì.

Lại nghe miệng lão nói lảm nhảm:

– Đã đến nước này thì mình cứ lại chùa Thiên Ninh coi cũng chẳng hề gì, Giang Lăng thành nam thiên về mé tây quả có một tòa cổ miếu...

Lão vẫy tay quạt tắt ngọn đèn dầu mở cửa vọt ra, lão thi triển khinh công chạy về phía tây.

Địch Vân ngần ngừ nghĩ bụng:

– Bây giờ ta đi kiếm Vạn Chấn Sơn hay là chạy theo Ngôn sư bá? Ồ! Đám đông người kia muốn kiếm chẳng khó khăn gì, ta hãy theo dõi Ngôn sư bá xem sao đã.

Chàng liền nhìn kỹ bóng sau lưng Ngôn Đạt Bình bám sát để rượt theo.

Ngôn Đạt Bình đã từng ở trong thành Giang Lăng quan sát nội thành và ngoại thành mấy năm trời, nên bao nhiêu đường lối cùng phòng xá lão thuộc hết như những ngón tay giơ ra trước mặt.

Không đầy nửa giờ, Ngôn Đạt Bình đã chạy tới trước tòa chùa cổ Thiên Ninh Tự.

Lão đứng ngoài cổng lắng tai nghe một lúc, lại đi quanh một vòng thấy trong ngoài chẳng có động tĩnh gì, dường như không có người, lão liền đẩy cửa bước vào.

Chùa Thiên Ninh này ở nơi hiu quạnh, lại lâu năm không sửa chữa thành ngôi chùa hoang phế, dĩ nhiên trong chùa không có miếu chúc hay hòa thượng trụ trì.

Ngôn Đạt Bình tiến vào hậu điện bật lửa lên toan châm vào cây nến trước thần đàn thì ánh lửa soi rõ cây nến chảy nhựa ra dường như còn mới nguyên khiến lão động tâm, lão đưa tay nắn bóp quả thấy dẻo quẹo. Hiển nhiên vừa mới có người thắp trước đây chưa lâu.

Lão sinh lòng ngờ vực, thổi tắt mồi lửa, toan cất bước ra ngoài tra xét thì đột nhiên sau lưng đau nhói lên, một thanh lợi kiếm đâm vào người lão.

Ngôn Đạt Bình rú lên một tiếng lăn ra chết liền.

Địch Vân ẩn mình sau tầng cửa thứ hai, vừa thấy lửa tắt rồi Ngôn Đạt Bình bật tiếng rú thê thảm, chàng giật mình kinh hãi biết lão bị người ám toán, nhưng trong lúc thảng thốt, biến cố xảy ra đột ngột chàng muốn cứu viện cũng không kịp.

Địch Vân đâm lỳ đứng yên không nhúc nhích để coi xem người sát hại Ngôn Đạt Bình là ai?

Trong bóng tối chàng nghe tiếng cười khành khạch, thanh âm này lọt vào tai khiến chàng ớn da gà, ví nó âm trầm khủng khiếp lại rất quen tai.

Đột nhiên ánh lửa lập lòe, có người thắp nến lên... người kia từ từ quay mặt lại.

– Sư phụ!Nguyên người này là Thích Trường Phát.

Thích Trường Phát vung cước đá vào xác Ngôn Đạt Bình một cái, lão rút trường kiếm trên lưng xác chết ra đâm thêm mấy nhát nữa vào sau lưng.

Địch Vân thấy sư phụ sát hại sư huynh đồng môn của mình, thủ đoàn tàn nhẫn như vậy là cùng, tiếng hô sư phụ chưa ra khỏi cửa miệng liền dừng lại.

Thích Trường Phát cười khành khạch hỏi:

– Nhị sư ca! Có phải sư ca cũng điều tra ra chuyện bí mật trong kiếm phổ rồi không? ha ha!....

Rồi lão đọc:

– Giang Lăng thành nam thiên tây, Thiên linh tự hậu điện phật tượng, hướng chi kiền thành mô bái, thông linh chúc cáo... Ha ha! Nhị sư ca ơi! Trong kiếm phổ nói:

"Bồ Tát giáng linh tứ phúc vãng sinh cực lạc" bây giờ nhị sư ca được vãng sinh cực lạc rồi, đó chẳng là đức Bồ Tát đã dáng linh ban phước cho đấy ư?

Lão quay đầu lại nhìn pho tượng Như Lai vẻ mặt tươi cười, bỗng mặt lão nổi đầy sát khí, hằm hằm nhìn phật tượng một lúc rồi cất tiếng thóa mạ:

– Con bà nó! Lão Bồ Tát thối tha này trêu cợt một đời lão gia làm lão gia phải chịu bao nhiêu đau khổ!

Lão tung mình nhảy lên thần đàn vung trường kiếm chém luôn ba nhát bật lên những tiếng choang choảng.

Thông thường những pho tượng làm bằng gỗ hay bằng đất nặn, vậy mà ba nhát kiếm chém vào pho này lại bật lên những tiếng choang choảng tựa hồ tiếng kim thuộc khiến cho Thích Trường Phát không khỏi sửng sốt.

Lão vung kiếm lên chém hai nhát nữa liền cảm thấy lưỡi kiếm đụng vào vật kiên cố vô cùng!

Lão cầm đèn nến soi gần vào thì thấy chỗ vết kiếm chặt vào sâu lộ ra ánh vàng rực rỡ khiến lão không khỏi sững sờ.

Thích Trường Phát đưa ngón tay bóc hết lớp đất sét bên ngoài ở giữa hai vết kiếm liền thấy ánh vàng lấp loáng thì ra bên trong toàn là hoàng kim.

Lão không nhịn được reo lên:

– Đại kim phật! Toàn là hoàng kim! Toàn là hoàng kim!

Pho tượng phật này cao đến ba trượng mình lại to lớn hơn tượng thường nhiều, nếu quả toàn thân đúc bằng hoàng kim thì ít ra cũng đến mấy vạn cân, chẳng phải đại bảo tàng còn là gì nữa?

Lão mừng như người phát điên, ngưng ngừ một chút rồi xoay lưng phật tượng lại, đưa kiếm lên đẽo thấy sau lưng phật tượng dường như có cái cửa ngầm nhỏ bé, lão chăm chú đẽo gọt, bụi đất bay tứ tung.

Lão phải khoét thủng đến mười chỗ mới nạy hết được đất cát chung quanh cái cửa ngầm.

Cửa ngầm cũng đúc bằng vàng.

Thích Trường Phát thò mũi kiếm vào khe lỗ hổng nậy mấy cái, lúc này lão tâm thần bối rối, bỗng nghe đánh "Cắc" một tiếng, thanh trường kiếm bị gẫy đôi.

Lão rút nửa thanh kiếm gẫy lên thò vào cạnh khác cửa ngầm nậy lên, cửa ngầm dần dần lộ ra.

Thích Trường Phát bỏ kiếm gẫy xuống lùa ngón tay vào nhắc tấm cửa ngầm ra, lão giơ đèn nến lên soi thì thấy trong bụng tượng phật ánh châu bảo rung rinh, không hiểu trong cái bụng to lớn này đã cất dấu bao nhiêu trân châu bảo bối.

Thích Trường Phát vừa nuốt nước miếng ừng ực vừa thò tay qua cửa ngầm bốc châu báu ra ngoài coi.

Đột nhiên lão thấy thần đàn rung động, biết ngay có điều khác lạ vội tung mình nhảy xuống.

Chân trái vừa chấm đất, bụng dưới đã đau nhói lên, lão bị điểm trúng huyệt đạo, người té huỵch xuống đất.

Một người ở dưới gầm thần đàn chui ra nghiêng đầu cười lạt nói:

– Thích sư đệ! Sư đệ tìm được đến đây, lão nhị cũng tìm đến đây, sao sư đệ không nghĩ tới đại sư ca cũng đã tìm đến đây?

Người này chính là Vạn Chấn Sơn.

Thích Trường Phát đột nhiên tìm ra bảo tàng, tuy lão tinh tế hơn người, nhưng ngó thấy trân bảo hằng hà sa số không khỏi vui mừng quá độ, vì đãng trí một chút mà bị Vạn Chấn Sơn ám toán.

Lão biết vị sư ca này tâm địa hung tàn, thủ đoạn độc ác, van xin cũng bằng vô dụng, lão hằn học đáp:

– Lần trước lão không giết chết ta, chẳng ngờ rút cuộc ta vẫn bị chết về tay lão.

Vạn Chấn Sơn vô cùng đắc ý hỏi:

– Thích sư đệ! Ta rất lấy làm kỳ là đã bóp chết sư đệ bỏ vào khe tường, sao sư đệ còn sống lại được?

Thích Trường Phát nhắm mắt lại không trả lời.

Vạn Chấn Sơn nói:

– Sư đệ không đáp khinh thường ta không đoán được ư? Lúc đó ngươi không địch nổi ta liền ngừng thở giả chết, ta đã bỏ vào khe tường mà lão trốn thoát được thì giỏi thật! Ta còn nhớ sau lúc ấy thấy viên gạch lồi ra, trong lòng đã cảm giác có điều không ổn, nhưng ta không ngờ lão còn có thể cục cựa để trốn đi.

Nguyên hôm ấy Vạn Chấn Sơn bỏ Thích Trường Phát vào khe tường, hôm sau lão thấy chỗ tường vít lại có viên gạch lồi ra khiến trong lòng lão xao xuyến không yên rồi mắc phải Ly Hồn Chứng, cả lúc ngủ mơ cũng trở dậy xây tường.

Lão vẫn lo sợ quỉ nhập tràng chuồn qua lỗ hổng ra ngoài, nên lúc nào cũng nghĩ đến chuyện xây tường để vít kín lỗ hổng.

Vạn Chấn Sơn lại cười lạt nói:

– Ha, ha! Lão cũng đáo để lắm, lão dương mắt lên nhìn con gái làm dâu nhà ta mà thủy chung không xuất hiện, bây giờ ta hỏi lão:

Tại làm sao thế? Tại làm sao thế?

Thích Trường Phát quay ra nhổ một bãi đờm vào mặt Vạn Chấn Sơn.

Vạn Chấn Sơn nghiêng mình né tránh rồi cười nói:

– Lão tam! Lão muốn chết một cách chóng vánh hay là muốn chịu đau khổ để ta xẻo từng miếng thịt?

Thích Trường Phát nghĩ tới vị đại sư ca tàn ác này, mặt lão lộ vẻ khủng khiếp đáp:

– Được rồi! Ta nói cho lão biết, con gái ta lấy cắp kiếm phổ của ta dấu vào trong sơn động, lão tưởng y là người tử tế lắm hay sao? Ta vẫn ngấm ngầm dò xét thị, họ Vạn kia! Lão kết quả tính mạng ta một cách mau lẹ đi!

Vạn Chấn Sơn bật tiếng cười hung ác nói:

– Hay lắm! Để ta cho lão chết một cách khoan khoái, theo lẽ ra ta không nên để lão được tiện nghi như vậy, nhưng ta không được rảnh, còn phải đắp lại pho tượng phật kia cho mau lẹ, hảo sư đệ, sư đệ ngoan ngoãn lên đường.

Dứt lời lão giơ trường kiếm lên đâm vào ngực Thích Trường Phát.

Bất thình lình ánh hồng quang lóe lên, cánh tay mặt Vạn Chấn Sơn bị đứt tẩy từ khuỷu tay, cả thanh kiếm cũng rớt xuống.

Tiếp theo người lão bị đá hất tung đi.

Người cứu mạng Thích Trường Phát chính là Địch Vân, chàng đã dùng huyết đao chặt cánh tay Vạn Chấn Sơn.

Địch Vân cúi xuống giải khai huyệt đạo cho Thích Trường Phát rồi nói:

– Sư phụ! Sư phụ bị một phen kinh hoảng.Biến cố xảy đến rất mau lẹ và đột ngột, Thích Trường Phát thộn mặt ra một lúc mới nhận được Địch Vân, lão ngập ngừng cất tiếng gọi:

– Vân... Vân nhi! Ngươi đấy ư?

Địch Vân cách biệt sư phụ lâu ngày, nay lại được nghe hai tiếng gọi "Vân nhi" bất giác trong lòng nẩy mối bi ai, chàng đáp:

– Dạ! Sư phụ! Chính là Vân nhi đây!

Thích Trường Phát hỏi:

– Mọi sự ngươi đã nhìn thấy rồi chứ?

Địch Vân gật đầu đáp:

– Sư muội... sư muội đã...

Vạn Chấn Sơn bị chặt đứt một cánh tay gắng gượng bò dậy xông ra ngoài miếu.

Thích Trường Phát hối hả đuổi theo phóng kiếm đâm vào sau lưng lão xuyên ra tới trước ngực.

Vạn Chấn Sơn rú lên một tiếng thê thảm chết ngay đương trường.

Thích Trường Phát ngó thi thể hai vị sư huynh thủng thẳng nói:

– Vân nhi! May mà ngươi đến kịp cứu được mạng ta, ô kìa! Bên kia lại có ai tới? Có phải Phương nhi không?

Lão vừa nói vừa giơ tay trỏ về phía mé điện.

Địch Vân nghe thấy hai chữ "Phương nhi" không khỏi chấn động tâm thần, quay đầu nhìn lại thì chẳng thấy ai.

Chàng đang kinh nghi thì đột nhiên sau lưng đau nhói lên, hiện nay võ công chàng rất cao thâm, ứng biến cực kỳ thần tốc, chàng xoay tay lại chụp được cổ tay địch nhân.

Chàng quay đầu nhìn lại thấy đối phương trong cầm lưỡi đao trủy thủ sáng loáng, người đó chính là Thích Trường Phát.

Địch Vân rất đỗi bâng khuâng, ngập ngừng hỏi:

– Sự.. sư phụ!.... đệ tử phạm tội gì mà sư phụ toan hạ sát?

Bây giờ chàng nghĩ lại vừa rồi sư phụ phóng đao đâm vào lưng chàng, vì trong mình chàng mặc Ô Tằm Giáp hộ thân mới thoát chết.

Thích Trường Phát bị chàng nắm chặt cổ tay, nửa người tê chồn không phát huy được lực đạo, lão vừa kinh ngạc vừa tức giận hằn học nói:

– Hay lắm! Giỏi lắm! Ngươi học võ công cao minh rồi chẳng coi sư phụ này vào đâu nữa, ngươi giết ta đi! Giết lẹ đi! Giết lẹ đi! Sao còn chần chờ không hạ thủ?

Địch Vân buông tay ra, vẫn không hiểu hỏi lại:

– Khi nào đệ tử dám sát hại sư phụ?

Thích Trường Phát đáp:

– Ngươi còn giả vờ làm gì? Chẳng lẽ ngươi không muốn nuốt một mình pho tượng lớn đúc bằng vàng kia? Ngươi không giết ta thì ta cũng giết ngươi, cái đó có chi là lạ? Pho tượng phật này đáng giá liên thành, sao ngươi không giết ta đi? Sao ngươi không giết ta đi?

Lão phát huy luồng trung khí đầy rẫy để hỏi mấy câu này, thanh âm rất vang dội, chứa đầy vẻ tham lam, phẫn nộ, luyến tiếc, không còn ra tiếng người mà giống tiếng kêu gào của loài dạ thú bị thương.

o O o Đoạn Kết Về Tuyết Cốc Huề Duyên Thục Nữ ịch Vân lắc đầu lùi lại mấy bước hỏi:

– Sư phụ muốn giết đệ tử té ra chỉ vì pho hoàng kim tượng phật này ư?

Trong nháy mắt chàng khám phá ra mọi sự Ở đời:

Thích Trường Phát vì kim ngân tài bảo mà có thể giết chết sư phụ, hạ sát sư huynh hoài nghi con gái thì dĩ nhiên làm gì lão chẳng giết cả đồ đệ là chàng?

Trong thâm tâm chàng vang lên câu nói của Đinh Điển:

"Ngoại hiệu lão là Thiết Tỏa Hàng Giang thì còn việc gì lão không làm được?" Chàng lùi một bước nói:

– Sư phụ! Đệ tử không muốn phân chia pho hoàng kim đại phật của lão gia đâu, lão gia cứ việc độc chiếm một mình.

Chàng thật không thể hiểu được ở chỗ con người trên đời sao lại không nghĩ gì đến sư phụ, sư huynh, sư đệ, đồ đệ, cả con gái mình sinh ra cũng chẳng đoái hoài thì lấy được đại bảo tàng đáng giá liên thành có gì là thú?

Thích Trường Phát không tin ở tai mình, lão tự hỏi:

– Trên đời làm gì có người nhìn thấy vàng bạc châu báu mà không tối mắt?

Gã tiểu tử Địch Vân này nhất định còn ngụy kế gì đây.

Lão không nhịn được lớn tiếng hỏi:

– Ngươi dở trò quỉ gì thế? Pho hoàng kim đại phật này đã quí vô giá, trong bụng lại còn bao nhiêu trân châu bảo ngọc, tại sao ngươi không chiếm lấy, còn hỷ lộng quỉ thần làm gì nữa?

Địch Vân lắc đầu toan ra khỏi miếu, bỗng nghe tiếng bước chân vang lên, đoàn người kéo đến đông như kiến.

Địch Vân liền tung mình nhảy lên nóc nhà nhìn ra ngoài thì thấy hơn trăm người cầm đuốc đang chạy nhanh tới, chính là những hào khách giang hồ.

Chàng lại nghe tiếng người thóa mạ:

– Vạn Khuê! Con mẹ nó! Đi lẹ lên! Đi lẹ lên!

Địch Vân toan bỏ đi nhưng nghe thấy hai tiếng "Vạn Khuê" liền ở lại để trả thù cho Thích Phương.

Đoàn người tranh nhau xông vào chùa.

Địch Vân nhìn võ Vạn Khuê bị mấy tên đại hán lôi đi, chàng ngấm ngầm la lên:

– Bẽ bàng! Thật là bẽ bàng!

Chàng lại nhìn thấy Vạn Khuê mắt tím bằm, mũi sưng lên, gã đã bị người ta đánh một trận nhừ đòn, gã vẫn mặc tấm áo thầy đồ.

Nguyên Vạn Khuê trá hình thầy đồ đến chân tường phía nam thành Giang Lăng cố ý dẫn dụ cho quần hào dời đi nơi khác, để Vạn Chấn Sơn vào Chùa Thiên Linh tìm kiếm bảo tàng, nhưng hơn trăm người bám sát gã tra xét rồi gã bị lòi đuôi.

Quần hào liền uy hiếp gã bắt phải đưa đến Thiên Linh tự không thì giết chết.

Thích Trường Phát nghe tiếng người huyên náo vội nhảy lên thần đàn toan che lấp những vết kiếm trên mình tượng phật cho khỏi lộ hoàng kim ra ngoài, nhưng đã chậm mất một bước.

Mọi người ngó thấy lão đứng trên thần đàn đưa hai tay che cái bụng lớn của tượng phật.

Lúc này mấy chục cây đuốc soi sáng rực cả đại điện như ban ngày, ai cũng nhìn rõ ánh kim quang liền reo to một tiếng nhảy cả lên bóc lớp đất trên mình tượng phật liệng đi. Lớp đất này lâu đến nỗi trăm năm kiên cố phi thường.

Mọi người dùng đao kiếm đâm chém tứ tung rối loạn cả lên, chẳng bao lâu mình tượng phật phát ra ánh vàng rực rỡ.

Tiếp theo có người phát giác cửa ngầm ở sau lưng tượng phật liền thò tay vào bốc một nắm châu báu chuồn vào bọc.

Những người đứng ở phía sau dùng sức mạnh đẩy hẳn ra để móc châu báu, rồi người nọ cướp ở trong tay người kia.

Đột nhiên ngoài cổng chùa hiệu tù và nổi lên tu tu, cửa chùa mở rộng, mấy chục quân lính xông vào lớn tiếng hô:

– Tri phủ đại nhân đã tới, cấm không ai được chạy loạn.

Theo sau một người mặc quan phục ngạo nghễ tiến vào, chính là quan tri phủ Giang Lăng tên gọi Lăng Thoái Tư.

Lăng Thoái Tư bố trí rất nhiều tai mắt ở thành nội thành ngoại, trà trộn lẫn với hào khách giang hồ.

Lão được tin này, lập tức dẫn quân tới.

Nhưng hào khách giang hồ thấy châu báu nhiều quá thì còn sợ gì quan nha nữa? Mọi người chỉ liều mạng tranh đoạt châu báu.

Nhưng trân châu, bảo thạch, kim khí, bạch ngọc, phỉ thúy, san hô, tổ mẫu lục, miêu nhi nhãn... rớt xuống đất rải rác khắp nơi.

Bọn bộ thuộc của Lăng Thoái Tư cũng là người phàm tục, khi nào lại chịu đứng yên chúng cũng xông vào tranh cướp.

Mấy tên binh đinh cúi xuống lượm lặt, chẳng chịu thua ai.

Thích Trường Phát tranh cướp, Vạn Khuê tranh cướp, đường đường tri phủ đại nhân Lăng Thoái Tư cũng không nhịn được bốc một nắm châu báu bỏ vào bọc.

Đã xây chuyện tranh cướp tất không tránh khỏi chuyện ẩu đả, có người đánh thắng, có người đổ máu, có người uổng mạng.

Cuộc tranh đấu mỗi lúc một khốc liệt, có người đột nhiên nhảy lên thần đàn lấy tượng phật mà cắn lấy cắn để, có người đập đầu vào tượng.

Địch Vân rất lấy làm kỳ tự hỏi:

– Sao họ lại làm thế? Dù cho thấy của mà mê mẩn tâm thần, nhưng cũng không nên phát điên phát khùng như vậy.

Phải rồi! Bọn họ điên đến nơi, cặp mắt đỏ ngầu, tay đấm chân đá, miệng cắn loạn lên.

Địch Vân ngó thấu cả Uông Kiếm Phong, một người trong Linh Kiếm Song Hiệp, rồi Hoa Thiết Cán trong bọn Lạc Hoa Lưu Thủy cũng có mặt ở đám này.

Đoàn người biến thành dã thú, tranh cướp đánh đấm loạn xà ngầu lại nhét cả châu báu vào miệng.

Địch Vân đột nhiên tĩnh ngộ tự nhủ:

– Vàng bạc châu báu này đã tôi chất độc cực kỳ lợi hại, ngày trước hoàng đế cất dấu bảo vật sợ ngụy nhân cướp đoạt nên đổ độc dược vào.

Địch Vân bỏ mặc người tranh cướp nhau vì chàng biết họ sẽ phải chết hết.

Chàng đến trước phần mộ Lăng cô nương và Đinh Điển để trồng mấy trăm khóm hoa cúc, chàng không thuê người giúp đỡ mà tự mình làm lấy.

Nguyên chàng là một nông dân nên việc cầy bừa trồng tỉa chàng đã làm quen, có điều trước kia chàng ít trồng hoa mà chỉ trồng cải trắng, hồ tiêu, và không tâm thái...

Địch Vân rời khỏi thành Kinh Châu, bồng Không Tâm Thái đi theo, rồi chàng mua một con ngựa để đi đường.

Chàng không muốn chạm trán bọn người giang hồ nên một người một ngựa tìm đường hẻo lánh mà đi.

Địch Vân trở về tuyết cốc gặp hồi tuyết xuống như lông ngỗng, chàng đi về phía sơn động ngày trước thì đột nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đứng ở trước động khi chàng hãy còn ở đằng xa.

Thiếu nữ này chính là Thủy Sanh.

Thủy Sanh vừa nhìn thấy chàng rất đỗi hoan hỷ, đon đả chạy ra la gọi:

– Địch đại ca! Tiểu muội chờ đại ca đã lâu rồi, tiểu muội biết thế nào đại ca cũng còn trở lại đây, nên cứ ở trong tuyết cốc này không đi đâu nữa.

Hết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước