LIÊN THÀNH QUYẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Liên thành quyết - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ác tăng giết ngựa, thục nữ thương tâm

Tình trạng này đưa đoàn người càng ngày càng đi vào nơi hoang vu tịch mịch rồi tới vùng dãy Sùng Sơn cực kỳ hiểm trở.

Quần hào đều biết Huyết đao tăng định trốn về Tây Tạng. Nếu để họ về đến sào huyệt thì tăng chúng Huyết đao môn dĩ nhiên đã đông lắm, lại thêm vào gian đảng bằng hữu của họ thực lực cực kỳ hùng hậu. Khi ấy họ sẽ cùng quần hào Trung Nguyên mở cuộc chiến đấu.

Người ta thường nói "Cường long bất đấu địa đầu xà". Cơ thắng bại khó mà biết trước.

Quần hào rượt theo không kịp càng nóng nảy trong lòng.

Qua hai ngày nữa, đột nhiên trời mưa tuyết lớn. Vùng này là biên giới đất Tây Xuyên, tiếp tục đi về phía tây là đến Tây Tạng.

Tuyết xuống nhiều lại ở vùng núi cao hiểm trở. Mặt đất đầy băng tuyết, ngựa chạy khó khăn, thêm vào gió lạnh thấu xương. Điều khó chịu nhất là mọi người đều trống ngực đánh thình thình, hơi thở hồng hộc. Trừ mấy người nội công cao thâm đặc biệt, còn ngoài ra đều cảm thấy mỏi mệt vô cùng, hận mình chẳng thể nằm nghỉ một vài giờ.

Số người rượt theo này phần đông là những nhân vật có danh vọng, không ai chịu tỏ ra khiếp nhược để thương tổn đến thanh danh một đời, nên dẫu họ mệt nhoài mà vẫn phải tiếp tục chạy theo đồng bạn.

Những ngày về sau một số lớn đã bắt đầu thoái chí. Giả tỷ có người đề nghị đình chỉ cuộc rượt theo thì e rằng đến quả nửa muốn trở về.

Nhất là bọn hào kiệt ở Xuyên Đông, Xuyên Trung, phần nhiều là con em nhà hào phú suốt đời ăn ở sung túc, tuy võ công họ không đến nỗi kém cỏi nhưng không chịu đựng nổi cảnh gian lao cực khổ.

Có người thấy chung quanh địa thế hiểm trở, trong lòng sinh ra khiếp sợ đã mượn cớ để lọt lại đằng sau. Lại có người nhân lúc không ai biết, lén lút quay trở lại.

Một hôm vào lúc giữa trưa, quần hào đuổi đến một nơi sườn núi đứng dựng, chợt thấy con ngựa vàng nằm chết quay bên đống tuyết và chính là con ngựa của Uông Khiếu Phong.

Thủy Đại và Uông Khiếu Phong cả mừng reo lên:

– Bọn tặc tử chết mất một con ngựa rồi. Chúng ta rượt theo cho mau! Dâm tăng tất không trốn thoát được.

Quần hào phấn khởi tinh thần đều lớn tiếng hoan hô.

Mọi người đang reo hò, bỗng thấy từ trên núi cao ở mé tây sơn đạo một tảng tuyết lớn từ từ lăn xuống.

Một lão già ở Tây Xuyên la hoảng:

– Nguy hồi! Đây là tuyết lở. Chúng ta lùi lại mau.

Lão chưa dứt lời lại vẳng nghe những tiếng ầm ầm. Băng đọng trên đỉnh núi rớt xuống mỗi lúc một nhiều.

Trong lúc nhất thời quần hào chẳng hiểu ra sao, ai cũng la hoảng.

Người thì la:

– Thế này là nghĩa làm sao?

Người lại nói:

– Tuyết lở có chi là quan trọng? Chúng ta cứ rượt theo cho mau.

Kẻ khác giục:

– Lẹ lên, lẹ lên! Hãy vượt qua đỉnh núi này rồi sẽ tính.

Chỉ trong khoảnh khắc những tiếng ầm ầm như sấm nổ biến thành những tiếng đùng đùng làm chấn động màng tai khiến người nghe cơ hồ điếc đặc. Bây giờ quần hào mới cảm thấy sợ hãi.

Chỗ tuyết lở ban đầu ở trên cao và còn rất xa. Nhưng từ trên đỉnh núi lăn xuống, dọc đường xô đẩy làm cho những tảng đá ở lưng chừng đồng thời trút xuống, nên thanh thế mỗi lúc một ghê rợn. Khi đến lưng chừng sườn núi thì tưởng chừng cả dãy núi lở xuống. Nỗi khủng khiếp không bút nào tả xiết.

Trong bọn quần hào có mấy người hô lên một tiếng rồi bắt ngựa chạy về phía sau.

Những người còn lại nghe tiếng sơn băng địa liệt tưởng chừng núi sập xuống đầu mình cũng sợ vỡ mật phải giục ngựa chạy mau.

Thậm chí mấy con ngựa sợ quá đứng trơ ra không biết cất chân. Người cưỡi trên lưng ngựa biết là tình thế nguy ngập liền nhảy xuống thi triển khinh công chạy lấy người.

Tuyết lở đổ xuống so với ngựa phi hay người chạy còn mau lẹ hơn nhiều.

Chỉ trong nháy mắt những tảng băng tuyết đã lăn xuống tới chân núi.

Bảy, tám người chạy sau và chậm một chút liền bị đè dí, không kịp la lên một tiếng đã mất tích trong bể tuyết trắng phau.

Những người võ công cao thâm đến đâu cũng không phát huy nội lực được.

Cả bậc anh hùng cái thế cũng chẳng thể kháng cự kỳ biến của trời đất.

Quần hào chạy xuống tới chân núi, thấy tuyết lở đổ xuống bị sườn núi cản trở không vượt qua được, cũng còn chạy thêm mấy chục trượng nữa mới dừng lại.

Mọi người ngửng đầu nhìn lên thấy tuyết trắng phau như vỡ đê nước chảy cuồn cuộn không ngớt. Chỉ trong chớp mắt đã vít chặt trước cửa hang hết đường lên núi. Đống tuyết cao lù lù đến mấy chục trượng. Nếu không phải là chim bay thì khó lòng vượt qua được.

Mọi người đứng ngẩn mặt ra hồi lâu rồi bắt đầu nghị luận. Ai cũng cho là hai thầy trò dâm tăng tội ác ngập đầu đã bị chôn vùi dưới làn tuyết rữa, trong lòng rất lấy làm khoan khoái. Chỉ đáng tiếc ác nhân chết một cách quá dễ dàng là phước cho chúng. Chúng còn làm liên lụy đến một thiếu nữ nguyệt thẹn hoa nhường là Thủy Sanh phải chết theo.

Dĩ nhiên cũng có người đau xót cho một số bạn hữu bị uổng mạng trong vụ này. Nhưng những người gặp đại nạn còn sống sót đều mừng rỡ thoát khỏi tai kiếp.

Phần vui mừng cho mình hơn là phần đau xót cho bằng hữu xấu số. Đó là thường tình của loài người, tưởng không nên trách họ.

Quần hào trấn tĩnh lại rồi kiểm điểm nhân số thấy thiếu mất mười hai người, trong đó có một trong Linh Kiếm song hiệp là Uông Khiếu Phong và bốn vị Lục, Hoa, Lưu, Thủy tức là Nam tứ kỳ.

Thủy Đại quan tâm đến ái nữ, còn Uông Khiếu Phong lo lắng cho người bạn tình nên đều chạy trước rượt theo không nghĩ gì đến thân mình. Còn ba lão kia vì mối giao tình thâm hậu với Thủy Đại cũng không chịu lọt lại sau.

Chẳng ngờ bọn Nam tứ kỳ oai danh lừng lẫy đương thời, võ công tuyệt thế đều chôn mình ở trong Đại Tuyết Sơn, nơi giáp giới Tây Xuyên và Tây Tạng.

Mọi người đoán chắc như vậy, than một lúc rồi tìm đường xuống núi.

Quần hào đều cho là đỉnh núi tích huyết cao hàng ngàn trượng, ít lắm phải đến mùa hạ sang mới rữa hết. Những gia nhân của người chết muốn đến thu liệm thi thể cũng phải chờ nửa năm nữa mới tới đây được.

Thậm chí một số người ngấm ngầm có ý niệm lạc quan nhưng không tiện nói ra miệng. Họ tự nhủ:

– Nam tứ kỳ và Linh Kiếm song hiệp mấy năm nay lừng lẫy oai danh. Bọn họ chết đi chỉ có lợi chứ chẳng hại gì cho mình. Họ chết là hay, là tuyệt diệu!

Huyết Đao lão tổ kéo theo Địch Vân và Thủy Sanh trên đường trốn chạy, bọn địch nhân tuy càng ngày càng nhiều, nhưng lão cách sào huyệt ở Tây Tạng mỗi ngày một gần.

Có điều mấy ngày chạy liền, lại đầy trời phong tuyết, sơn đạo kỳ khu thì dù sức ngựa mạnh đến đâu cũng không chống nổi.

Một hôm con ngựa vàng chết lăn bên đường, con ngựa trắng cũng què chân và sắp đi vào bước con ngựa vàng.

Huyết Đao lão tổ cặp lông mày nhăn tít lại, bụng bảo dạ:

– Nếu một mình ta muốn thoát thân thì chẳng khó gì, những gã đồ tôn lại què không đi được. Hơn nữa con nhỏ xinh đẹp kia mà để người đoạt lại thì cam tâm thế nào được?

Lão nghĩ tới đây bất giác nổi tính hung hăng, quay lại ôm lấy Thủy Sanh để cởi áo nàng.

Thủy Sanh bở vía thét lên:

– Ngươi... ngươi làm gì thế này?

Huyết Đao lão tổ quát:

– Lão gia đã đem ngươi đi theo, chẳng lẽ ngươi còn không biết ư?

Địch Vân cũng la lên:

– Sư tổ! Địch nhân sắp đuổi tới nơi...

Huyết Đao lão tổ tức giận quát hỏi:

– Ngươi làm gì mà nhặng lên thế?

Giữa lúc nguy cấp, bỗng nghe trên đỉnh đầu có tiếng lục ục khác lạ, liền ngửng đầu lên nhìn thì thấy tuyết đọng trên đỉnh núi đang lăn xuống.

Huyết Đao lão tổ ở Tây Tạng đã biết qua tai họa tuyết băng nhiều lần rồi.

Dù lão có tính cuồng dâm đến đâu cũng không dám chống lại cuộc quái biến thiên tạo này. Lão hô lớn:

– Chạy cho mau, chạy cho mau!

Lão đảo mắt nhìn quanh thì chỉ thấy sơn cốc mé nam còn cách một trái núi, hoặc giả tuyết rữa không đổ tới đó. Trong lúc nguy cấp, lão không rảnh để nghĩ nhiều liền bắt ngựa trắng cho chạy qua hang núi mé nam.

Tuy lão không biết sợ trời sợ đất mà lúc này cũng biến đổi sắc mặt.

Nên biết cạnh hang núi này, trên đỉnh núi cũng có tuyết đọng. Tuyết đọng không chịu nổi sự rung động. Thường thường tuyết rữa ở một nơi đổ xuống làm liên lụy cả đến quần phong xung quanh khiến tuyết đổ xuống ầm ầm.

Con ngựa trắng phải đèo hai người trên lưng là Địch Vân và Thủy Sanh tập tễnh chạy vào hang núi, vừa tới cửa hang đã khuỵu xuống suýt nữa hất té Địch Vân.

Lúc này tuyết đổ ầm ầm. Huyết Đao lão tổ nhìn lên đỉnh núi bên cạnh lộ vẻ lo âu.

Trước hoàn cảnh này chỉ còn trông vào số mạng, chẳng sao nghĩ ra được diệu kế gì đối phó. Nếu tuyết đọng ở trái bên cạnh cũng đổ xuống là vạn sự giải hưu.

Từ lúc bắt đầu tuyết đổ cho đến lúc toàn bộ yên lại chỉ trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, nhưng trong thời gian ngắn ngủi này cũng đủ khiến cho Huyết Đao lão tổ, Địch Vân và Thủy Sanh ba người sắc mặt tái mét ngơ ngác nhìn nhau. Vẻ khủng khiếp đến cùng cực lộ ra khóe mắt.

Thủy Sanh quên bẵng trước đây một khắc, nàng mong được chết ngay cho khỏi bị thầy trò dâm tăng làm ô nhục, nhưng lúc này gặp cơn biến đổi cấp bách của trời đất, tự nhiên nàng lại nảy lòng trông cậy vào Huyết Đao lão tổ và Địch Vân. Nàng ngơ ngác ngó hai người đàn ông xem có cách gì giúp mình thoát khỏi tai nạn chăng?

Đột nhiên một viên đá nhỏ từ trên đỉnh núi lăn long lóc xuống. Thủy Sanh sợ quá giật bắn người, bật lên tiếng thét:

– Trời ơi!Huyết Đao lão tổ đưa tay trái ra giữ lấy miệng nàng. Tay mặt đánh nàng hai cái tát.

Hai bên mặt Thủy Sanh sưng vù lên. May mà ngọn núi này hướng về phía nam, chịu nhiều ánh dương quang nên tuyết đọng không dầy. Chỉ có một hòn đá nhỏ này lăn xuống rồi không có vật gì nữa.

Sau một lúc tiếng tuyết đổ ầm ầm dần dần đình chỉ. Huyết Đao lão tổ bỏ bàn tay bịt miệng Thủy Sanh xuống.

Lão cùng Địch Vân thở phào một cái nhẹ nhõm.

Thủy Sanh đưa hai tay lên bưng mặt. Chẳng hiểu nàng yên tâm hay nàng phẫn nộ? Nàng buồn rầu hay nàng khiếp sợ?

Huyết Đao lão tổ chạy tới cửa hang ngó khắp nơi một lúc rồi trở lại, mặt đầy vẻ uất hận, ngồi phệt xuống phiến đá, chẳng nói năng gì.

Địch Vân hỏi:

– Sư tổ gia! Tình hình bên ngoài thế nào?

Huyết Đao lão tổ tức giận đáp:

– Còn thế nào nữa? Mọi sự đều tại ngươi hết.

Địch Vân không dám hỏi nữa. Chàng biết tình thế rắc rối rồi.

Sau một lúc, chàng không nhẫn nại được, lại hỏi:

– Có phải địch nhân đóng giữ cửa hang rồi không? Sư tổ gia gia! Lão gia đừng nghĩ gì đến đồ tôn nữa, hãy tự mình chạy đi thôi.

Huyết Đao lão tổ suốt đời kết đảng với bọn hung dữ nham hiểm. Chẳng những các bạn hữu của lão không ai đối với lão bằng tấm lòng thành thực, mà cả bọn đệ tử như Bảo Tượng, Thiện Nam, Thắng Đề, ngoài mặt ra chiều kính úy sư phụ mà trong lòng đều giả trá, chỉ mong ích kỷ hại nhân. Bây giờ lão nghe Địch Vân bảo mình hãy chạy lấy thân, không không khỏi phát sinh hảo cảm. Nét mặt lộ vẻ vui cười, lão ca ngợi:

– Hảo hài tử! Lương tâm ngươi khá lắm! Không phải địch nhân canh giữ cửa hang mà là cửa hang bị tuyết vít kín lên cao đến mấy chục trượng, bề rộng hàng ngàn trượng. Không chờ đến tiết xuân cho tuyết rữa thì chúng ta chẳng còn cách nào ra được.

Lão thở dài nói tiếp:

– Ở trong hang núi hoang lương này chẳng có gì ăn uống thì làm sao đợi được đến mùa xuân sang năm?

Địch Vân nghe nói biết là cục diện rất nguy hiểm, nhưng cái nguy cơ khẩn cấp trước mắt đã qua, chàng cũng yên tâm được một phần liền đáp:

– Sư tổ hãy yên dạ! Chúng ta tới đâu hay tới đó. Dù có phải chết đói cũng còn hơn bị kẻ khác hành hạ mà đến uổng mạng.

Huyết Đao lão tổ toét miệng cười hỏi:

– Hảo hài tử nói phải lắm.

Lão rút huyết đao ở sau lưng ra đứng dậy, đến gần con ngựa trắng.

Thủy Sanh kinh hãi la lên:

– Ô hay! Ngươi làm gì thế này?

Huyết Đao lão tổ cười đáp:

– Ngươi thử đoán coi.

Thực ra Thủy Sanh đã biết lão muốn giết con ngựa trắng để ăn thịt. Con ngựa này ở với nàng từ thuở nhỏ, nàng coi nó như bạn thân. Bây giờ nàng thấy Huyết Đao lão tổ toan động thủ giết nó trách nào nàng chẳng kinh hãi và tức giận?

Nàng vội la lên:

– Không được! Không được! Con ngựa này của ta, ngươi không thể giết nó.

Huyết Đao lão tổ đáp:

– Lão gia ăn hết thịt ngựa rồi sẽ ăn đến thịt ngươi. Lão gia ăn được thịt người thì sao lại không ăn được thịt ngựa?

Thủy Sanh năn nỉ:

– Ta van xin lão. Lão đừng giết ngựa của ta.

Nàng không sao được quay lại bảo Địch Vân:

– Ta nhờ ngươi năn nỉ lão đừng giết ngựa của ta.

Địch Vân thấy nàng lộ vẻ bồn chồn, trong lòng cũng bất nhẫn, nhưng trước tình thế này chẳng tài nào tránh khỏi vụ giết ngựa để ăn thịt. Chàng còn lo ăn hết thịt ngựa, đến yên ngựa cũng đem nấu chín đi mà ăn.

Chàng không muốn nhìn vẻ mặt thương tâm của Thủy Sanh, đành quay đầu đi.

Thủy Sanh lại la lên:

– Ta năn nỉ ngươi đừng giết ngựa của ta.

Huyết Đao lão tổ cười đáp:

– Được rồi! Ta không giết ngựa của ngươi nữa.

Thủy Sanh cả mừng nói:

– Cám ơn lão! Cám ơn lão!

Bỗng nghe đánh "Xẹt" một tiếng.Huyết Đao lão tổ đang cười rộ, đầu ngựa đã rớt xuống. Máu tươi phun ra như suối.

Thủy Sanh mấy ngày mỏi mệt. Bây giờ lại thấy cảnh kinh hãi đau thương, nàng bị xúc động mạnh, ngất đi.

Khi nàng từ từ hồi tỉnh, bỗng cảm thấy mùi thơm sực nức. Nàng nhịn đói đã lâu, ngửi thấy mùi thịt, không giữ được nỗi vui mừng. Nhưng khi tỉnh hẳn, lập tức nàng nhận ra đây là mùi thịt nướng chả lấy ở con ngựa của nàng.

Thủy Sanh giương mắt lên nhìn Huyết Đao lão tổ và Địch Vân, hai người ngồi trên tảng đá. Trong tay mỗi người cầm một miếng thịt nướng vàng khè, đang há miệng cắn ăn.

Bên cạnh hai người đã đốt đống lửa. Một cái đùi ngựa treo trên cành cây để hơ lửa nướng.

Thủy Sanh bi thương quá độ, bật tiếng khóc ròng.

Huyết Đao lão tổ cười hỏi:

– Ngươi có ăn không?

Thủy Sanh vừa khóc vừa đáp:

– Hai ngươi là những quân tàn ác giết ngựa của ta rồi... Tạ.. ta nhất định phải trả thù.

Địch Vân trong lòng hối hận đáp:

– Thủy cô nương! Ở trong hang núi tuyết này chẳng có gì ăn. Chúng ta không thể giương mắt lên ngồi đợi chết đói. Còn ngựa hay thì sau này khi chúng ta ra khỏi hang núi vẫn có thể tìm mua được.

Thủy Sanh vừa khóc vừa nói:

– Tên tiểu ác tăng này còn giả vờ làm hảo nhân. So với lão ác tăng kia có khi ngươi còn tệ hại hơn. Ta hận ngươi đến chết, ta hận ngươi đến chết!

Địch Vân không nói sao được, chàng định bỏ thịt không ăn nữa, nhưng bụng đói quá không chịu nổi, liền tự nhủ:

– Dù cô hận ta đến chết, ta cũng chẳng thể nhịn ăn được.

Rồi chàng tiếp tục há miệng ngoạm thịt ngựa ăn.

Huyết Đao lão tổ miệng nghiến ngấu nhai thịt ngựa, mắt liếc nhìn Thủy Sanh. Lão cất giọng khàn khàn:

– Thịt ngựa ngon thiệt! Thịt ngựa ngon thiệt!

Lão dừng lại một chút, hắng dặng nói tiếp:

– Hừ! Mấy ngày nữa hết thịt ngựa phải nướng con nhỏ kia mà ăn, nhưng thịt thị chưa chắc đã thơm bằng thịt ngựa.

Rồi lão lẩm bẩm:

– Hết thịt con nhỏ đành phải ăn đến thịt tên đồ tôn ngoan ngoãn này. Nhưng gã là người rất tốt, nếu ta giết gã để ăn thịt thật là đáng tiếc!

Bất giác lão buông tiếng thở dài tự nhủ:

– Lưu gã đến lúc sau cùng cũng là tử tế rồi.

Hai người ăn no thịt ngựa, lấy cành khô bỏ thêm vào đống lửa rồi ngồi tựa vào phiến đá lớn mà ngủ.

Địch Vân trong lúc mơ màng nghe tiếng Thủy Sanh vẫn khóc thút thít không ngớt, đột nhiên chàng nẩy mối thương tâm, than thầm:

– Thủy Sanh mất con ngựa mà đau đớn tâm can phải khóc lóc hoài. Ta sống ở trên đời, chẳng một ai nghĩ tới. Lúc ta chết thật không bằng con vật, chẳng ai vì ta mà rớt một giọt nước mắt.

Chàng ngủ tới nửa đêm, bỗng thấy có người đẩy vào đầu vai hai cái. Chàng tỉnh lại mở bừng mắt ra thì thấy Huyết Đao lão tổ ghé vào tai chàng khẽ nói:

– Có người tới đó.

Ban đầu Địch Vân giật mình kinh hãi, nhưng rồi chàng lại mừng thầm, nghĩ bụng:

– Đã có người vào được thì chúng ta cũng có thể ra được.

Chàng khẽ hỏi:

– Họ Ở chỗ nào?

Huyết Đao lão tổ trỏ về phía tây, đáp:

– Ngươi nằm yên đừng có lên tiếng. Địch nhân bản lãnh rất cao thâm.

Địch Vân chú ý lắng tai nghe vẫn chẳng thấy động tĩnh chi hết.

Huyết đao tăng cầm đao trong tay, cúi mình xuống. Đột nhiên lão vọt đi như tên bắn không một tiếng động. Bóng người di chuyển trên sườn núi một cái rồi mất hút.

Địch Vân trong lòng bội phục khen thầm:

– Bản lãnh lão này thật lợi hại! Đinh đại ca còn sống ở đời mà tỷ đấu với lão, chưa biết ai đã ăn ai?

Chàng vừa nghĩ tới Đinh Điển lại đưa tay lên sờ lưng thấy gói cốt hôi vẫn còn buộc nguyên đó.

Giữa lúc đêm khuya thanh vắng, bỗng nghe những tiếng choang choảng do khí giới đụng nhau gây nên. Nhưng chàng chỉ nghe thấy hai tiếng rồi im bặt.

Sau một lúc lại nghe hai tiếng choang choảng.

Địch Vân biết là Huyết Đao lão tổ tập kích địch nhân chưa thành công nên phải giao thủ với họ.

Chàng nghe tiếng khí giới chạm nhau đoán ra bản lãnh địch nhân không phải tầm thường. Huyết Đao lão tổ chưa chắc đã thắng được đối phương.

Về sau những tiếng choang choảng vang lên tứ phía và mãnh liệt hơn trước, khiến cho Thủy Sanh cũng giật mình tỉnh giấc.

Trong hang núi, phóng tầm mắt nhìn ra chỗ nào cũng trắng xóa những một biển tuyết.

Ánh trăng soi xuống gặp ánh tuyết phản chiếu thành ra giữa lúc đêm khuya mà tựa hồ cảnh tượng lúc bình minh.

Thủy Sanh liếc mắt nhìn Địch Vân. Môi miệng nàng mấp máy như muốn hỏi điều gì, nhưng lòng nàng vừa căm hận vừa ghét cay ghét đắng, nên lời nói tới cửa miệng lại rụt vào chứ không thốt nên lời.

Những tiếng chát chúa mỗi lúc một vang dội.

Địch Vân và Thủy Sanh đồng thời ngửng đầu nhìn về phía phát ra thanh âm.

Dưới ánh trăng bóng hai người đang quần nhau. Đao kiếm đụng chạm bật lên tiếng choang choảng ở trên cao về phía đông bắc.

Đây là một vách núi đứng dựng rất hiểm trở đầy tuyết phủ. Địa thế chênh vênh khó lòng trèo lên được. Thế mà hai người kia tay đang chiết chiêu, chân không dừng bước, vừa đánh nhau vừa trèo núi.

Địch Vân chú ý nhìn lên nhận ra Huyết Đao lão tổ đang đấu với người mặc đạo bào, tay cầm trường kiếm. Đạo nhân chính là một trong bốn đại cao thủ Lạc, Hoa, Lưu, Thủy. Không hiểu sau khi tuyết lở bịt chặt cửa hang mà sao lão còn tiến vào sơn cốc được.

Tiếp theo Thủy Sanh cũng nhận ra đạo nhân. Nàng mừng quá buột miệng hô:

– Đó là Lưu bá bá! Lưu Thừa Phong bá bá đến nơi rồi. Gia gia! Gia gia! Hài nhi ở đây.

Địch Vân nghe nàng lớn tiếng hô hoán không khỏi giật mình kinh hãi nghĩ thầm:

– Huyết Đao lão tổ đang chiến đấu với lão đạo kia xem chừng khó phân thắng bại trong lúc nhất thời. Nếu gia gia nàng nghe tiếng chạy tới vung kiếm chém một nhát thì còn chi là đời ta?

Chàng vội la lên:

– Này! Cô đừng la rùm nữa! Nếu cô la nhiều làm cho tuyết lở là chết hết.

Thủy Sanh tức giận đáp:

– Ta mong cho tên ác hòa thượng phải chết tươi, dù ta có uổng mạng cũng đành.

Rồi nàng hô thật lớn:

– Gia gia! Gia gia! Hài nhi ở đây.

Địch Vân quát lên:

– Tuyết mà lở xuống thì cả gia gia cô cũng bị chôn vùi. Cô muốn làm chết cả gia gia cô nữa chăng?

Câu nói này quả nhiên hiệu nghiệm. Thủy Sanh lập tức im tiếng. Nhưng rồi nàng lại nghĩ:

– Bản lãnh gia gia ta há phải tầm thường? Trận tuyết lở vừa qua, mọi người quay đầu chạy trốn. Lưu Thừa Phong bá bá vẫn xông vào hang. Lưu bá bá đến được thì gia gia ta cũng đến được. Dù cho tuyết lở cũng chỉ chết ta là cùng, chứ gia gia ta không đáng ngại. Lão ác tăng kia ghê gớm lắm. Lão mà giết được Lưu bá bá thì ta muốn chết cũng không xong.

Chương 27: Hoa thiết cán ngộ sát lưu thừa phong

Thủy Sanh nghĩ vậy rồi lớn tiếng hô:

– Đại Gia! Gia Gia! Hài nhi ở đây.

Ban đầu Địch Vân thấy nàng không lên tiếng, cho là nàng không dám hô nữa, không ngờ đột nhiên nàng lại la lớn mà chẳng biết làm thế nào để ngăn cản.

Chàng ngẩng đầu nhìn lên thấy Huyết Đao Lão Tổ đang chiến đấu rất hăng với lão đạo Lưu Thừa Phong, Thanh Huyết đao lóe ra những tia sáng màu hồng thẫm nhảy múa giữa vùng ánh tuyết trắng phau.

Lưu Thừa Phong đưa ra những chiêu kiếm tuy không mau lẹ nhưng dường như vẫn giữ được cực kỳ nghiêm mật.

Hai tay đại cao thủ tỷ đấu ai hơn ai kém dĩ nhiên nhãn quang của Địch Vân không nhận ra được.

Chàng lại nghe Thủy Sanh không ngớt tiếng hô hoán, nàng hết la gọi gia gia lại la gọi ; – Biểu ca! Biểu ca!

Địch Vân trong lòng bối bối liền quát lớn:

– Con tiểu nha đầu kia! Ngươi mà không câm miệng thì ta cắt lưỡi ngươi đi đó.

Thủy Sanh không cũng không vừa, quát trả:

– Ta cứ la gọi, ta cứ la gọi.

Rồi nàng lớn tiếng hô:

– Gia gia! Gia gia! Hài nhi ở đây!

Nhưng nàng sợ Địch Vân động thủ thật sự liền đứng dậy, tay cầm một viên đá giữ mình.

Sau một lúc nàng thấy chàng vẫn nằm yên dưới đất không nhúc nhích chợt nhớ ra điều gì, miệng lẩm bẩm:

– Tên tiểu ác tăng này đã bị ta cùng biểu ca cho ngựa xéo gãy chân, nếu gã không được lão ác tăng kia ra tay cứu viện thì đã bị biểu ca ta chém một nhát chết rồi, gã đã không đi được thì ta còn sợ gì nữa.

Rồi nàng tự nhủ:

– Ta thật là ngu xuẩn bây giờ lão sư già đang bận chiến đấu với Lưu bá bá, lão không thể phân thân về viện trở tên tiểu ác tăng này, mà sao ta không giết gã đi?

Nàng cầm viên đá giơ lên tiến thêm vài bước rồi nhằm liệng thật mạnh vào đầu Địch Vân.

Viên đá lướt qua mặt chàng đánh vèo một cái chỉ cách không đầy một tấc rồi rớt xuống đất đanh "Bốp" một tiếng.

Thủy Sanh liệng một phát không trúng, lại cúi xuống lượm viên đá khác liệng tới, lần này nàng nhằm liệng vào bụng chàng.

Địch Vân co người lại lăn đi, nhưng cái chân gãy cử động không linh hoạt, bị viên đá liệng trúng cẳng chân đánh "Chát" một tiếng chàng đau quá kêu rú lên.

Thủy Sanh cả mừng lại lượm đá toan liệng nữa.

Địch Vân thấy mình chẳng khác con cá nằm trên thớt, để mặc người muốn chặt muốn mổ thế nào cũng được nếu bảy tám viên tiếp tục liệng tới thì còn chi là tánh mạng?

Chàng cũng lượm được một viên đá, lớn tiếng quát:

– Ngươi mà liệng tới nữa thì ta đập chết ngươi trước.

Chàng thấy Thủy Sanh lại liệng đá ra, vội lăn mình tránh khỏi rồi hết sức cầm viên đá trong tay đáp trả lại.

Thủy Sanh nhảy qua mé tả, viên đá lướt qua bên làm sứt tai nàng khiến nàng sợ giật bắn người lên, không dám liệng đá lại nữa.

Thủy Sanh quay về lượm một cành cây ra chiêu "Thuận Thủy Thôi Chu" đâm tới đầu vai Địch Vân.

Kiếm pháp của nàng là một gia học uyên thâm, đã đến trình độ rất cao minh, tay nàng tuy chỉ cầm một cành cây mà ra chiêu linh động phi thường.

Dù Địch Vân toàn thân lành mạnh cũng chưa phải là địch thủ của nàng, chàng thấy cành cây của đối phương đâm tới, vội nghiêng vai né tránh.

Thủy Sanh đã biến chiêu đâm vào trán chàng đánh "Chát" một tiếng.

Giả tỷ trong tay Thủy Sanh cầm kiếm thật thì Địch Vân đã mất mạng rồi cành cây đâm vào tránh cũng khiến cho chàng đau đớn cơ hồ không chịu nổi, mắt nẩy đom đóm.

Thủy Sanh cất tiếng thóa mạ:

– Tên tiểu ác tăng kia! Dọc đường ngươi hành hạ và khinh mạn bổn cô nương, bây giờ còn bảo cắt lưỡi bổn cô nương nữa. Ngươi thử cắt đi cho bổn cô nương coi.

Nàng giơ cành cây lên quất xuống đầu xuống vai chàng veo véo.

Mỗi roi đòn quất xuống, mình Địch Vân lại bắn mau tươi.

Thủy Sanh vừa đánh vừa nhiếc móc:

– Ngươi kêu tổ sư gia gia đến cứu đi! Ta phải đánh chết tên ác hòa thượng này.

Miệng nàng nhiếc mắng, tay nàng đánh thật mạnh khiến cho uất khí chứa chất trong lòng cũng vơi đi được một phần.

Địch Vân chẳng có cách nào chống đỡ đành giơ canh tay lên bảo vệ mặt mũi.

Trong khoảnh khắc chàng bị đánh trên đầu, trên cánh tay đến nát da rữa thịt, máu me be bết.

Địch Vân vừa đau đớn vừa kinh hãi, đột nhiên chàng vận kình lực chụp lấy cây roi đánh trả một đòn.

Thủy Sanh kinh hãi, nhảy lùi lại mấy bước nàng lượm một cành cây khác toan lại đánh nữa.

Địch Vân trong lúc nguy nan nảy ra cấp trí chàng chợt nhớ tới một phương pháp vô lại, liền la lên:

– Đứng yên! Đứng yên! Nếu ngươi còn tiến thêm một bước là ta cởi quần ra cho ngươi coi.

Miệng chàng la hai tay chàng nắm lấy ống quần thủ thế như muốn tụt ra tức khắc.

Thủy Sanh giật bắn người lên, vội quay mặt đi hai má đỏ bừng nàng nghĩ bụng:

– Tên ác hòa thượng này chẳng từ một điều gì là không dám làm, e rằng gã dám làm điều đê tiện để sỉ nhục ta.

Địch Vân lại la lên:

– Muốn tốt thì tiến đi năm bước, càng xa càng hay.

Thủy Sanh trống ngực đánh thình thịch, quả nhiên theo lời chàng tiến về phía trước năm bước.

Địch Vân cả mừng thấy phương pháp vô lại của mình đem lại hiệu quả, chàng lớn tiếng hô:

– Ta đã cởi quần ra rồi ngươi muốn đánh ta nữa thì quay lại mà đánh.

Thủy Sanh càng kinh hãi hơn, nhảy vọt đi một cái ra xa hơn trượng không dám quay đầu lại nàng ẩn vào phía sau sườn núi tận đằng xa.

Thực ra Địch Vân chưa cởi quần, chàng nghĩ tới vụ này vừa bật cười, lại vừa than thân gặp toàn vận xui.

Vừa rồi chàng bị trận đòn ít ra là năm sáu chục côn, cẳng chân chàng bị đá liệng trúng gây thành thương tích, chàng đau đớn vô cùng tự nhủ:

– Nếu ta không nghĩ ra được kế sách hạ lưu thì chắc đã bị thị đánh cho đến chết.

Rồi chàng lại than thầm:

– Địch Vân này đường đường là đấng nam nhi mà lại hành động hèn hạ thật đánh khinh bỉ. Dù ta có bảo toàn được tánh mạng nhưng sau này còn mặt mũi nào trông thấy ai?

Chàng chú ý nhìn vách núi đứng dựng thấy Huyết Đao Lão Tổ và Lưu Thừa Phong đã lên đến nóc bờ vực thẳm và đang chiến đấu ác liệt.

Những mỏm đá ở vách núi lồi ra, nếu bước sểnh là rớt xuống vực sâu bảy tám chục trượng.

Xa trông tuyết bay phơi phới đủ tỏ hai người đang chiến đấu kịch liệt, ai mà bước trợt chân rớt xuống thì võ công cao thâm đến đâu cũng phải tan xương nát thịt.

Địch Vân ngửng đầu nhìn lên thấy bóng hai người đã nhỏ đi nhiều tay áo phất phơ coi như hai vị thần tiên đang nhảy múa trong làn vân vụ.

Địch Vân nhìn không rõ đao pháp kiếm chiêu nhưng chàng cũng đoán biết cuộc sinh tử tồn vong của hai người có thể xảy ra trong nháy mắt.

Bỗng nghe Thủy Sanh ở bên kia sườn núi lớn tiếng la gọi:

– Gia gia! Gia gia! Lại đây mau!

Nàng la gọi được mấy câu thì đột nhiên ở góc đông nam có thanh âm khàn khàn cất lên hỏi:

– Thủy điệt nữ đấy ư? Gia gia ngươi bị thương một chút y sẽ tới ngay.

Thủy Sanh nghe thanh âm nhận ra đây là người thứ hai trong bốn vị Lạc Hoa Lưu Thủy tên gọi Hoa Thiết Cán, nàng mừng thầm trong bụng vội lớn tiếng hỏi:

– Hoa bá bá! Gia phụ Ở đâu? Lão gia bị thương làm sao?
Địch Vân la thầm:

– Hỏng bét! Hỏng bét! Thị lại có thêm trợ thủ đến nới, phen này chắc ta không sống được nữa rồi.

Chỉ trong giây lát lão giã họ Hoa đã chạy tới bên Thủy Sanh lão đáp:

– Lúc tuyết rửa một tảng đá từ trên ngọn núi rớt xuống đụng vào đầu Lục bá bá, gia gia ngươi phóng một chưởng đánh tảng đá để cứu Lục bác bá, tảng đá nặng quá làm cho cườm tay gia gia ngươi bị thương một chút, nhưng không có gì đáng ngại.

Thủy Sanh nói:

– Bên kia có một tên ác tăng, gã... đã cởi... Hoa bá bá! Bá bá qua đó mà giết gã đi.

Hoa Thiết Cán hỏi:

– Được rồi! Gã ở đâu?

Thủy Sanh trỏ về phía Địch Vân nằm nhưng nàng sợ mình bất cẩn sẽ ngó phải thân thể lõa lồ của chàng, nên tay nàng trỏ mà chân nàng lại đi về phía trước mấy bước.

Hoa Thiết Cán toan lại giết Địch Vân, bỗng nghe bốn tiếng choang choảng vang lên, những tiếng kiêm thiết đụng nhau từ trên đỉnh núi cheo leo vọng xuống.

Lão ngửng đầu nhìn lên thấy Huyết Đao Lão Tổ và Lưu Thừa Phong kẻ đao người kiếm đang giao chiến, nhưng cả hai cùng không nhúc nhích tựa hồ bị băng tuyết làm cho thân thể cứng đờ một cách đột ngột.

Nguyên hai nhân vật này võ công đều có chỗ sở trường khó lòng quyết thắng phụ, họ chiến đấu đến lúc hăng say rồi đi vào cuộc tỷ thí nội lực.

Hoa Thiết Cán đã biết cuộc tỷ thí nội lực diễn ra đến trình độ này là nguy hiểm vô cùng! Một khi phân thắng bại thì bên thua chẳng chết cũng bị trọng thương.

Lão tự nhủ:

– Thằng cha Huyết Đao ác tăng mãnh như vậy, Lưu hiền đệ chưa chắc đã chiếm được thượng phong, ta không lên giáp kích thì còn đợi đến bao giờ?

Tuy nhiên lão là nhân vật danh vọng cực cao trong võ lâm, thực tình không muốn mang tiếng hai người liên thủ để chọi một, có điều quần hòa ở Trung Nguyên đã kéo cả đoàn rượt theo hai tên ác tăng ở Huyết Đao Môn, vụ này rầm rầm rộ rộ, thiên hạ đều biết cả chỉ cần làm sao trừ diệt được Huyết Đao tăng là thanh danh lừng lẫy có thể che lấp điều bất lợi về hai người đánh một.

Lão liền xoay người ra phía sau vách núi đứng dựng chạy lên.

Thử Sanh trong lòng kinh ngạc, lớn tiếng hỏi:

– Hoa bá bá! Bá bá làm gì vậy?

Câu hỏi vừa ra khỏi miệng, nàng đã tự tìm được đáp án.

Hoa Thiết Cán lặng lẽ trèo lên vách núi cheo leo không một tiếng động, tay mặt lão cầm cây đoản thương bằng thép nguyên chất lão chống mũi thương vào vách đá lấy đà nhảy một cái lên cao được hơn trượng, lúc người lão hạ xuống thì mũi thương lại chống vào chỗ khác để tiếp tục nhảy lên cách trèo núi của lão so với lúc vừa rồi Huyết Đao Lão Tổ và Lưu Thừa Phong vừa đánh vừa trèo dĩ nhiên còn mau lẹ hơ nhiều.

Ban đầu Địch Vân nghe tiếng bước chân của Hoa Thiết Cán đi không tới gần chỗ mình chàng đã yên tâm được mốt chút, nhưng tiếp theo chàng thấy lão tung mình nhảy lên vách núi, không nhịn được bật tiếng la thất thanh:

– Trời ơi!

Lúc này lòng chàng chỉ có một điều kỳ vọng duy nhất là Huyết Đao Lão Tổ giết được Lưu Thừa Phong trước khi Hoa Thiết Cán lên đến ngọn núi, rồi lão quay lại đấu với một mình Hoa Thiết Cán. Nếu không thế thì hai người đánh một Huyết Đao Lão Tổ nhất định sẽ bị thất bại không còn nghi ngờ gì nữa.

Chàng lại nghĩ:

– Lưu Thừa Phong và Hoa Thiết Cán đều là anh hùng nghĩa hiệp, còn Huyết Đao Lão Tổ hiển nhiên là con người cùng hung cực ác, ta lại trông mong con người tệ hại đó giết chết hảo nhân thì... hỡi ơi!.... thật là không phải...

Chàng lại tự trách mình, lại lo cho mình trong lòng cực kỳ hỗn loạn mâu thuẫn.

Giữa lúc ấy Hoa Thiết Cán đã nhảy lên đến đỉnh núi.

Huyết Đao Lão Tổ để hết tâm trí tỷ thí nội lực với Lưu Thừa Phong, lão gia tăng cường lực mỗi lúc thêm một tầng, khác nào sóng lớn trên biển cả hết đợt này đến đợt khác.

Lưu Thừa Phong cũng là một danh gia về môn Thái Cực, bình sinh lão nghiên cứu rèn luyện võ công theo đường lối dùng nhu khắc cương.

Huyết Đao Lão Tổ phát huy nội lực ào ạt xô tới thì họ Lưu chỉ vận nội lực theo đường vòng tròn để tiêu giải thế công cuồn cuộn không ngớt của đối phương, lão lập thành thế hãy giữ cho khỏi thất bại trước rồi sau sẽ tìm cách chết địch thủ thắng.

Huyết Đao Lão Tổ tuy nội lực cường mạnh, nhưng cách biến thế của đối phương lại cao thâm khôn lường, nên cục diện ở vào thế dằng co đã lâu mà thủy chung không sao hạ được đối thủ.

Cả hai người bão nguyên thủ nhất quên hết mọi vật bên ngoài.

Nên biết lúc này cuộc thắng phụ chỉ khe nhau sợi tóc, ai mà phân tán tâm thần một chút liền để nội lực đối phương thừa cơ ào ạt xông vào là phải thất bại.

Hoa Thiết Cán trèo vách núi chẳng phải tuyệt không phát ra tiếng động mà cả hai người đều không hay biết.

Hoa Thiết Cán thấy trên đỉnh đầu hai người phát ra luồng bạch khí tức là đã phát huy nội lực đến tột độ, lão không khỏi khen thầm trong bụng.

Lão rón rén đi tới sau lưng Huyết Đao Lão Tổ giơ thương lên vận nội lực vào hai cánh tay. Mũi thương hào quang lấp loáng kình phong rít lên nhằm sau lưng nhà sư đâm tới.

Hàn quang ở mũi thương do ánh tuyết phản chiếu thành lấp loáng khiến cho Huyết Đao Lão Tổ đột nhiên tỉnh táo lại, lão cảm thấy một luồng kình phong rất lợi hại đang phóng tới sau lưng.

Lúc này thanh huyết đao trong tay lão giao nhau với thanh trường kiếm của Lưu Thừa Phong, muốn đẩy thêm về phía trước một tấc cũng khó khăn, chứ đừng nói chuyện biến chiêu rút đao về để đưa ra phía sau chống đỡ.

Lão xoay chuyển ý nghĩ rất mau, tự nhủ:

– Đằng nào cũng chết thì chẳng thà mình tự tử chứ không để chết về tay địch thủ.

Lão liền hạ thấp người xuống rồi nhảy chênh chếch ra ngoài để gieo mình xuống vực thẳm.
Hoa Thiết Cán đã quyết ý phóng nhát thương đưa Huyết Đao Lão Tổ vào đất chết bằng chiêu "Trung Bình Thương Tứ Di Tân Phục" kình lực uy mãnh phi thường.

Ngờ đâu biến xẩy đột ngột:

Trong lúc tánh mạng Huyết Đao Lão Tổ tựa ngàn cân treo đầu sợi tóc thì lão rớt xuống đánh ầm một tiếng.

Đồng thời một tiếng "Sột" khẽ vang lên, mũi thương đâm trúng Lưu Thừa Phong từ trước ngực xuyên ra sau lưng.

Hoa Thiết Cán cố nhiên không thu chiêu về kịp mà Lưu Thừa Phong chẳng khi nào ngờ tới cử động này.

Huyết Đao Lão Tổ rớt xuống mỗi lúc một gần chấm đất, lão quát lên một tiếng vung đao chém một nhát.

Lão chưa đến ngày tận số, nhát đao chém trúng vào một tảng đá lớn. Huyết đao cố nhiên là cứng rắn mà đá núi cũng cứng rắn, choang một tiếng vang lên! Tia lửa bắn tung tóe.

Huyết Đao Lão Tổ mượn thế chém đá đẩy người lên. Tay trái lão phóng chưởng đánh xuống mặt đất binh một tiếng, băng tuyết vỡ tan tành, tiếp theo lão lăn người luôn mười mấy vòng đồng thời xoay tay phóng chưởng cho sức rớt nhẹ đi, lão nổi lên tràng cười ha hả đứng vững được ngay.

Đột nhiên phía sau có tiếng quát:

– Coi đao đây!

Huyết Đao Lão Tổ nghe tiếng để phân biệt phương hướng người lão vẫn đứng nguyên không quay lại mà chỉ xoay đao chém tới đánh "Choang" một tiếng.

Hai đao đã đụng nhau.

Huyết Đao Lão Tổ cảm thấy trước ngực chấn động, thanh huyết đao trong tay xuýt nữa tuột ra bay đi.

Lão giật mình kinh hãi la thầm:

– Nội lực người này ghê quá!

Lão quay đầu nhìn lại thấy một lão già thân thể cao lớn, đầu tóc bạc phơ tay cầm một thanh quỉ đầu đao sống dầy, tướng mạo cực kỳ uy mãnh.

Huyết Đao Lão Tổ mới trao đổi một đao mà trong lòng phát sợ, trong lúc thảng thốt lão quên rằng mình đã tỷ đấu nội lực hồi lâu với Lưu Thừa Phong, kình lực tiêu hao quá nửa rồi, lại từ trên cao nhào xuống vung đao chém đá khiến cho tý lực mất thêm một phần. Nếu là tay võ công kém cõi thì xương tay chẳng gãy cũng bị chấn động phủ tạng và bị nội thương trầm trọng.

Lão ngầm vận chân khí thấy huyệt Đan Điền ngấm ngầm đau, không đề tụ khí được nữa.

Lại nghe ở mé tả từ đằng xa có tiếng người la:

– Lục đại ca! Tên dâm tăng này... làm chết Lưu hiền đệ rồi... chúng tạ..

Người nói đó chính là Hoa Thiết Cán lão ngộ sát Lưu Thừa Phong, trong lòng bi phẫn đến cực điểm, chạy như bay xuống núi quyết chí liều mạng với Huyết Đao Lão Tổ thì vừa gặp lúc lão đứng đầu trong Nam Tứ Lão là Lục Thiên Trữ đuổi tới, thành thế tả hữu giáp kích.

Huyết Đao Lão Tổ thấy Hoa Thiết Cán cặp mắt đỏ ngầu, chống thương chạy tới lão nhìn nhận một mình Lục Thiên Trữ cũng không chống nổi, bây giờ lại thêm một tay hảo thủ thì phen này chắc chết.

Lão nghĩ mình đã kiệt lực, trốn cũng không thoát chỉ còn cách dùng Thủy Sanh làm con tin, khiến cho bọn địch sinh lòng úy kỵ không dám đánh rát lão cần nghĩ một lúc cho lại sức rồi sẽ liệu.

Trong khoảng thời giang chớp nhoáng này, lão đang xoay chuyển ý nghĩ trong đầu óc thì thấy Lục Thiên Trữ giơ quỉ đầu đao lên chém tới.

Huyết Đao Lão Tổ vội lún thấp người xuống đột nhiên chia ba đường chém hai đao.

Lục Thiên Trữ thân thể cao lớn, hạ bàn vững chãi nhưng không thiện nghề chạy nhảy, liền vung đao gạt phía dưới.

Huyết Đao Lão Tổ ra ba hư chiêu nhưng hư mà có thực, nếu Lục Thiên Trữ đã gạt sơ hở, lão sẽ chuyển hư thành thực có thể giết người.

Song thấy đối phương quét ngang giữ thế thủ không có chỗ nào đánh vào được lão xông về phía trước khoa chân bước nửa bước rồi đột nhiên nhảy lùi lại phía sau. Lão thanh đông kích tây như vậy thoát khỏi phạm vi bao phủ của quỉ đầu đao.

Huyết Đao Lão Tổ tiếp tục nhô lên hụp xuống mấy cái đã chạy đến bên Địch Vân.

Lão không thấy Thủy Sanh đâu vội hỏi:

– Con nhỏ kia đâu rồi?

Địch Vân đáp:

– Thị Ở bên kia!

Chàng vừa đáp vừa trỏ tay về phía đó.

Huyết Đao Lão Tổ tức giận hỏi:

– Sao không giữ lấy thị mà lại để thị trốn đi?

Địch Vân ngập ngừng đáp:

– Đồ tôn... đồ tôn không giữ nổi thị.

Huyết Đao Lão Tổ phẫn nộ đến cực điểm, lão vốn là người man rợ hung tợn, lúc này cuộc sinh tử treo đầu sợi tóc lão càng nổi đóa vung chân đá vào lưng Địch Vân.

Địch Vân rên lên một tiếng, người chàng bay đi rớt xuống.

Chỗ này là núi cao vòng quanh một hang sâu, ngờ đâu trong hang lại có một hang nữa Địch Vân rớt xuống hang phía dưới.

Thủy Sanh nghe tiếng quay đầu lại thấy Địch Vân đang rớt xuống đáy hang, nàng không khỏi kinh hãi.

Lại thấy Huyết Đao Lão Tổ nhảy xổ về phía mình, nàng cành bở vía.

Giữa lúc ấy đột nhiên mé hữu có tiếng người la:

– Sanh nhi! Sanh nhi!

Phụ thân nàng đã tới.

Thủy Sanh cả mừng lớn tiếng gọi:

– Gia gia!

Lúc này nàng còn cách phụ thân khá xa mà Huyết Đao Lão Tổ đã xông tới gần, quãng gần quãng xa lệch nhau không đầy ba trượng.

Giả tỷ Thủy Sanh thấy phụ thân không lên tiếng la gọi tung mình vọt về phía lão ngay thì biến thành gần người nhà mà xa địch.

Diễn biến này sẽ khiến cho vận mệnh của nàng khác hẳn.

Vì nàng chưa đủ kinh nghiệm lâm địch, gặp lúc mừng rỡ nàng lên tiếng hô hoán, quên cả Huyết Đao Lão Tổ đang đuổi gấp.

Thủy Đại, Lục Thiên Trữ và Hoa Thiết Cán vây hai bên tả hữu, mắt thấy Huyết Đao Lão tổ bị chẹt vào giữa.

Nhưng nếu lão ác tăng tới sớm một bước nắm trước được Thủy Sanh thì thành thế ném chuột sợ vỡ đổ tất phải tốn công nhiều hơn.

Thủy Đại lớn tiếng hô:

– Sanh nhi! Lại đây mau!

Thủy Sanh tỉnh táo co cẳng chạy liền.

Huyết Đao Lão Tổ la thầm:

– Hỏng mất rồi!

Lão ngậm huyết đao vào miệng cúi xuống hai tay chụp lấy hai vừng tuyết, tay mặt liệng về phía Thủy Đại tay trái liệng một nắm về phía Thủy Sanh đồng thời người lão xô về phía trước.

Thủy Đại vung kiếm lên gạt mảng tuyết, chân bước chậm lại một chút.

Mảng tuyết thứ hai liệng trúng vào huyệt linh đài ở sau lưng Thủy Sanh nàng liền té nhào.

Huyết Đao Lão tổ phi thân vọt tới nắm Thủy Sanh vào trong tay.

Bỗng nghe tiếng gió rít lên vù vù mũi thương chênh chếch đâm lại, chính là chiêu thương của Trung Bình Vô Địch Hoa Thiết Cán, lão đã rượt tới.

Hoa Thiết Cán lỡ tay đâm chết nghĩa đệ Lưu Thừa Phong trong lòng đau xót, hối hận đến cực điểm, lúc này lão chẳng kể đến tánh mạng của Thủy Sanh vận kinh lực vào hai cánh tay phóng thương đâm ra như gió.

Chương 28: Dưới làn tuyết thiên trữ uổng mạng

Huyết đao lão tổ vung đao chém một đánh choang một tiếng, thanh huyết đao bật ngược trở lại.

Nguyên cây đoản thương của Hoa Thiết Cán cả chuôi cũng bằng nguyên chất, bảo đao bảo kiếm không thể chặt đứt.

Huyết đao lão tổ tức giận văng tục:

– Tổ bà nó!

Lão chụp Thủy Sanh lùi lại một bước.

Lục Thiên Trữ cầm ngang thanh quỉ đầu đao quát tới, ác tăng không còn đường tiến về phía trước vì đã bị cường địch bao vây. Lão chợt nhìn thấy Địch Vân ở đáy hang núi phía dưới bổng ngồi nhỏm dậy. Lão động tâm lẩm bẩm:

– Phía dưới tuyết động rất sâu nên gã tiêu tử kia rớt xuống không chết.

Lão liền cắp Thủy Sanh ngang lưng tung mình nhảy xuống.

Thủy Sanh sợ quá thét lên lanh lảnh thì hai người đều rớt xuống vực thẳm rồi.

Đáy vực tuyết đọng đầy đến mấy chục trượng, phía dưới đã kết thành băng rắn chắc, nhưng trên mặt hãy còn mềm xèo như tấm đệm bông nên hai người không bị tổn thương chút nào.

Huyết Đao Lão Tổ từ trong đống tuyết chui lên, Lão nhìn kỹ địa hình vọt lại đứng trên một tảng đá lớn ở cửa hang.

Tay cầm ngang thanh đao lão cười ha hả nói:

– Có giỏi thì xuống đây quyết một trận tử chiến!

Tảng đá này ở nơi xung yến trước cửa hang, bọn Thủy Đại ở trên mà nhảy xuống nhất định phải lướt qua Huyết Đao Lão Tổ chỉ vung đao lên nhẹ nhàng chém một nhát là người nhảy xuống bị chặt làm hai đoạn.

Con người đang lơ lửng trên không thì võ công có cao thâm gấp mười cũng chăng thể bay liệng như chim để chiến đấu với lão được.

Lục Thiên Trữ, Hoa Thiết Cán, Thủy Đại phải cực nhọc mới đuổi kịp Huyết Đao Tăng lại bị lão trốn thoát nên tức giận vô cùng, Ba người liền tụ hội một chỗ thì thầm bàn kế giết địch.

Lục Thiên Trữ ngoại hiệu là Nhân Nghĩa Lục Đại Đao, Hoa Thiết Cán được người ta kêu bằng Trung Bình Vô Địch, nổi tiếng võ lâm về môn Trung Bình Thương, Thủy Đại ngoại hiệu là Lãnh Nguyệt Kiếm, Lưu Thừa Phong ngoại hiệu là Nhu Vân Kiếm. Cả bốn người hợp xưng là Lạc Hoa Lưu Thủy sự thực Lục Hoa Lưu Thủy mới đúng nhưng Lạc Hoa Lưu Thủy là một thành ngữ nên kêu bằng Lạc Hoa Lưu Thủy cho tiện.

Kể về võ công chưa chắc đã phải Lục Thiên Trữ cao thâm nhất một là tuổi lã lớn hơn, hai là lão đã gặp cơ duyên rất tốt với người giang hồ, nên được đặt lên đầu bọn Nam Tứ Kỳ.

Lục Thiên Trữ tính nóng như lửa, ghét cay ghét đắng những hành vi thương phong bại tục, đê hèn bất nghĩa. Lão thấy Huyết Đao Tăng đứng trên tảng đá lớn diệu võ dương oai, mà Thủy Sanh lại mềm nhũn tựa vào mình Địch Vân nên căm hận vô cùng.

Lão chưa hiểu Thủy Sanh đã bị điểm huyệt không tự chủ được cho là bản tính nàng không phải trinh liệt, lọt vào tay bọn dâm tăng rồi để chàng làm gì thì làm gì thứ làm chứ không phản đối, trong cơn tức giận lão lượm mấy viên đá liệng tới.

Thủ kình của lão đã trầm trọng lại từ trên cao liệng xuống nên luồng thế đạo cực kỳ mãnh liệt.

Những tiếng "Binh binh" nổi lên vang dội cả vùng sơn cốc, tuyết dưới đáy hang bắn lên tung tóe.

Huyết Đao Lão Tổ lún thấp người xuống kéo Địch Vân và Thủy Sanh dấu vào phía sau tảng đá núi.

Lúc này lão đã tạm thời thoát hiểu, liền bớt phần căm hận Địch Vân không muốn chàng bị đá liệng chết, mới dấu chàng đi.

Lão đứng chênh vênh trên khối đá lớn trỏ vào ba người Lục, Hoa, Thủy ngoác miệng ra mà thóa mạ, mỗi khi đá liệng xuống lão lại nghiêng mình né tránh, khó mà đả thương lão được.

Lúc này lão mới nhìn đến Lưu Thừa Phong nằm thẳng cẳng không nhúc nhích trên sườn núi, lão hồi tưởng diễn biến vừa qua đoán biết Hoa Thiết Cán đã lỡ tay ngộ sát đồng bạn, lão lại mừng thầm cho mình thoát khỏi kiếp vận.

Địch Vân thấy phía sau tảng đá vách núi lõm vào, hiển nhiên là một đại sơn động, bên ngoài có phiến đá lớn như tấm bình phong trong động tuyết đóng rất mỏng, đúng là nơi có thể an thân.

Địch Vân thấy trên đầu có những khối đá rớt xuống không ngớt, chàng sợ Thủy Sanh trúng đá bị thương liền bồng nàng lên đặt vào trong động.

Thủy Sanh sợ quá la hoảng:

– Đừng đụng vào ta! Đừng đụng vào ta!

Huyết Đao Lão Tổ cười rộ hô:

– Hảo đồ tôn! Sư tổ gia gia ở ngoài này kháng cự địch nhân, ngươi hãy hưởng diễm phúc trước đi!

Bọn Thủy Đại ba người ở trên nghe rõ, tức muốn bể ngực.

Thủy Sanh cho là Địch Vân toan làm điều tồi bại, nàng khiếp sợ vô cùng, nhưng nàng nhìn thấy áo quần chàng tuy chẳng được hoàn chỉnh cho lắm, song vẫn còn mặc y nguyên trên mình. Nàng nhớ lại vừa rồi chàng bảo cởi quần áo ra nên nàng sợ hãi phải bỏ chạy thì ra chàng đã lừa gạt.

Thủy Sanh nghĩ tới vụ này, mặt nàng đỏ lên, cất tiếng thóa mạ:

– Tên ác tăng lừa bịp kia! Mau chạy đi chỗ khác!

Địch Vân đem Thủy Sanh đặt vào động rồi, liệu chừng đá không liệng tới nàng chàng liền lui ra.

Hiện giờ đùi chàng bị gãy, cẳng chân lại bị trọng thương cất bước còn đi làm sao được? Chàng đành gắng gượng bò lết mà đi.

Hai bên cương trì đến quá nửa đêm, trời sắp sáng rồi.

Khí lực của Huyết Đao Tăng dần dần hồi phục, lão không ngớt tự hỏi:

– Ta làm cách gì để thoát thân được?

Lão thấy võ công của ba địch nhân người nào cũng tương đương với mình, nếu dời khỏi tảng đá này là mất lợi thế về địa hình.

Lão không còn cách nào tránh khỏi vụ ba người hợp kích một khi dời đi chỗ khác, đành đứng nguyên trên tảng đá vung chân múa tay diễn ra trăm thứ quái trạng trào lộng địch nhân để tự an ủi.

Lục Thiên Trữ thấy Huyết Đao Tăng đưa ra những quái tướng lại càng tức giận, lão chợt nghĩ ra một kế liền khẽ bảo Thủy Đại:

– Thủy hiền đệ! Hiền đệ qua mé đông giả vờ trượt tuyết xuống hạng.

Rồi lãi lại bảo Hoa Thiết Cán:

– Hoa hiền đệ! Hiền đệ giả vờ qua mé tây để tấn công, dẫn dụ tên ác tăng kia dời đi chỗ khác để ta thửa cơ xuống hang.

Thủy Đại đáp:

– Phải đấy! Nếu hắn không lại ngăn cản thì bọn tiểu đệ xuống hang thật.

Lão cùng Hoa Thiết Cán đánh tay ra hiệu chia đi hai ngã hành động.

Hơn trăm trượng trong vùng phụ cận chỗ nào cũng vách núi đứng dựng, nếu muốn trượt xuống hang núi thì phải đi quanh một vòng tròn lớn từ đằng xa quanh lại.

Huyết Đao Lão Tổ thấy hai người đi vòng qua hai bên hiển nhiên tìm đường xuống hang, trong lúc nhất thời lão không tìm ra được cách gì ngăn cản, bất giác lẩm bẩm:

– Hỏng bét! Hỏng bét! Bọn chúng đi đường vòng quanh tuy lộ trình xa một ít, nhưng chỉ mất thêm thời giờ họ xuống được lúc này mà mình chưa chạy còn đợi đến bao giờ? Chúng đi vòng tròn để giáp công thì ta cũng đi vòng tròn để tẩu thoát.

Lão thấy Lục Thiên Trữ đang đưa mắt nhìn hai người xa ra, cũng không báo cho Địch Vân hay lén lút dời khỏi tảng đá.

Lục Thiên Trữ đột nhiên không nghe tiếng Huyết Đao Lão Tổ kêu réo nữa liền cúi đầu nhìn xuống thì chẳng thấy tông tích đâu nữa, lão nhận thấy trên đất tuyết có vết bàn chân đi về phía tây bắc thì nghĩ thầm:

– Bữa nay mà còn để ác tăng trốn thoát thì Lục, Hoa, Thủy tam huynh đệ còn làm người thế nào được?

Lão lớn tiếng hô:

– Hoa hiền đệ! Thủy hiền đệ! Ác tăng trốn đi rồi, hai vị mau mau trở về.

Hoa Thiết Cán và Thủy Đại nghe tiếng hô hoán đều quay lại.

Lục Thiên Trữ vội vã đuổi người, liền tung mình nhảy xuống hang núi, lập tức người lão chìm xuống dưới làn tuyết sâu không còn thấy tông tích đâu nữa.

Lúc lão nhảy xuống đã phong tỏa đường hô hấp, nhưng thấy người mình không ngớt chìm xuống, sau chân đập tới đất rắn liền vận kình nhảy lên.

Không ngờ đầu lão vừa chìa ra ngoài mặt tuyết bỗng cảm thấy trước ngực đau nhói, lão bị địch nhân ám toán rồi.

Người lão còn chìm xuống dưới đáy tuyết dĩ nhiên không thể la gọi, lão liền vung đao mau lẹ tuyệt luân chém tới, lão cảm thấy chém trúng địch nhân nhưng hiển nhiên đối phương không bị thương nặng, lão lại vung đao chém nữa.

Thủy Đại và Hoa Thiết Cán xoay mình trở lại nhìn thấy dưới tuyết động đậy mà không thấy người.Chỉ trong khoảnh khắc trên mặt tuyết trắng có lẫn máu đỏ hồng Thủy Đại la lên:

– Nguy rồi! Lục đại ca và tên ác tăng kia đang đánh nhau dưới làn tuyết.

Hoa Thiết Cán đáp:

– Đúng thế! Tên ác tăng... tên ác tăng đó bị thương rồi.

Thực ra lão chẳng có cách nào biết được là ai bị thương, lão mong thế mà nói vậy.

Nguyên Huyết Đao Lão Tổ nghe tiếng Lục Thiên Trữ hô hoán, biết lão nhất định tung mình nhảy vào hang liền quay lại ẩn dưới làn tuyết gần táng đá.

Lục Thiên Trữ đã võ công cao cường lại lịch duyệt phong phú muốn ám toán lão không phải chuyện dễ.

Nhưng lúc này lão từ trên cao mấy chục trượng nhảy xuống hang tuyết là một việc trước nay lão chưa từng trải, dĩ nhiên phải ngưng thần đề tụ chân khí vận kình chống đỡ cho khỏi bị thương. Lão thấy Huyết Đao Tăng hiển nhiên trốn mất rồi, ngờ đâu trong làn tuyết sâu lại có địch nhân mai phục, thật là một trường hợp bất ngờ.

Lão là một nhân vật vào hạng nhất võ lâm ở Trung Nguyên tuy bị thương ở trước ngực rồi lão cũng đả thương được địch nhân. Lão chém luôn ba đao vào trong đám tuyết sâu và lão biết hành tung Huyết Đao Tăng như quỉ mỵ, chẳng thể lơ là trong nháy mắt.

Ba nhát đao này lão nhắm mắt chém bừa, luồn kình lực không phải tầm thường.

Huyết Đao Tăng bị thương rồi phải gắng gượng chống đỡ, lão lùi lại một bước không ngờ phía sau chỗ đặt chân xuống tuyết chưa rắn lại, chân bước vào quảng không, lập tức chìm xuống.

Lục Thiên Trữ còn biết ba đao liên hào, không để địch nhân kịp thở hết ba đao liên hoàn này lại tới ba đao liên hoàn khác.

Lục Thiên Trữ chém ba đao của mình tấn công địch nhân nhất định phải lùi lại phía sau, lão liền tiến lại đánh mạnh hơn nhưng chân lão đột nhiên sa xuống và người lão cũng chìm luôn.

Cả hai người đều là những cao thủ bậc nhất đương thời tuy bị hãm vào trong vòng khốn quẫn kỳ dị mà tâm thần không hề rối loạn.

Hai người đều là những cao thủ bậc nhất đương thời tuy bị hãm vào trong vòng khốn quẩn kỳ dị mà tâm thần không hề rối loạn.

Cả ha người mắt chẳng nhìn thấy gì, người đã ở dưới làn tuyết sâu thì đừng nói đến chuyện nghe tiếng gió để phân biệt phương hướng, cả công phu chiến đấu trong đêm tối cũng không dùng được.

Có điều tâm ý hai người giống nhau ở chỗ hễ chân đứng vào đất rắn là đều sử dụng đường đao pháp tinh diệu nhất của mình để chém tới.

Lúc này đầu người ngập tuyết đến hơn mười trượng, trừ phi giết chết được địch nhân, không thì chẳng ai dám vọt lên trước, người nào trong lòng khiếp sợ muốn trốn cho thoát nạn là lập tức bị đối phương chém chết.

Địch Vân nghe ngoài động có tiếng hô hoán vang lên một lúc rồi im bặt, chàng thò đầu nhìn ra ngoài chẳng thấy Huyết Đao Lão Tổ đâu mà lại thấy làn tuyết trắng bên tảng đá lớn đùng đình, không khỏi lấy làm kỳ lại, sau khi nhìn nhận một lúc mới rõ dưới làn tuyết có người đang chiến đấu.

Chàng lại ngửng đầu lên ngó thấy Thủy Đại và Hoa Thiết Cán đứng bên sườn núi chú ý nhìn xuống hang, vẻ mặt ra chiều nóng nảy, chàng biết ngay hai người đang đánh nhau dưới làn tuyết là Huyết Đao Lão Tổ và Lục Thiên Trữ.

Thủy Sanh rất quan tâm đến phụ thân cũng thò đầu ra coi thì thấy Thủy Đại và Hoa Thiết Cán đang để hết tâm thần nhìn xuống đáy hang, nhưng quãng cách xa quá trong lúc nhất thời nàng không dám la gọi.

Hoa Thiết Cán và Thủy Đại nóng lòng ra tay viện trợ Lục Thiên Trữ mà không biết làm thế nào.

Thủy Đại nói:

– Hoa nhị ca! Tiểu đệ thử nhảy xuống coi.

Hoa Thiết Cán vội cản trở đáp:

– Không được đâu, tứ đệ mà nhảy xuống hố tuyết thì đánh bằng cách nào?

Ở dưới đó không nhìn thấy gì lỡ đánh nhầm Lục đại ca thì sao?

Chính lão đã lỡ tay đâm chết người bạn thân như tình cốt nhục là Lưu Thừa Phong, gây nên lòng hối hận suốt đời.

Tình trạng này dĩ nhiên Thủy Đại cũng biết, lão mà nhảy xuống vực tuyết thì ngoài cách kiếm chém bừa không còn làm gì được để phân biệt đâu là bạn đâu là thù.

Lão chém Huyết Đao Tăng hay Lục Thiên Trữ cũng vậy mà thôi, ngược lại lão bị Huyết Đao Tăng hay Lục Thiên Trữ chém trúng cũng chẳng có gì để phân biệt.

Nhưng bên mình còn hai tay cao thủ đứng chơi mà để một mình Lục đại ca liều mạng với Huyết Đao Tăng dưới đáy tuyết cũng không yên lòng.

Thủy Đại nghĩ tới Lục đại ca vì cứu con gái mình mới tới đây, hiện giờ lão đang trải qua cơn nguy hiểm phi thường mà hắn đứng trên cao tự thủ bàng quang càng nóng ruột như đốt, hắn chỉ dậm chân xoa tay mà không nghĩ được cách gì.

Nếu hắn nhảy xuống rồi thì tánh mạng cũng không xong, vì nhảy xuống là phải gia nhập chiến cuộc hơn nữa lão nhìn mặt tuyết lay động rung rinh mà nhảy bừa xuống không chừng lại đè trúng đầu Lục Thiên Trữ, nên lão ngần ngại chưa dám hành động.

Tuyết trắng dưới hang rung rinh một lúc rồi dần dần yên lại, Thủy Đại và Hoa Thiết Cán đứng ở trên sườn núi đã nóng ruột thì Địch Vân và Thủy Sanh ở trong động càng bồn chồn hơn chẳng hiểu cuộc ác đấu dưới tuyết ai thắng ai bại?

Cả bốn người ngưng thần nín thở mắt nhìn chăm chăm xuống hang núi không chớp.

Sau một lúc lâu, một chỗ tuyết từ từ gồ lên, có người thò đầu ra nhưng đầu cũng bị tuyết phủ trắng phau, trong lúc nhất thời không thể nhận ra được là tăng hay tục.

Người này dần dần nhô cao lên, bây giờ mới nhìn thấy tóc dài và biết là Lục Thiên Trữ.
Thủy Sanh mừng quá khẽ reo lên.

Địch Vân tức giận hỏi:

– Làm gì mà nhặng lên thế?

Thủy Sanh đáp:

– Sư tổ gia gia của ngươi chết rồi, cái mạng của ngươi cũng chẳng được bao lâu nữa.

Câu này nàng chẳng nói, Địch Vân cũng biết rồi ít lâu nay chàng đi theo Huyết Đao Tăng, người ta thường nói "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" bất giác chàng đã tiêm nhiễm tánh tình nóng nẩy ngang ngược của Huyết Đao Tăng.

Huống chi Lục Thiên Trữ đắc thắng là chàng tất lọt vào tay ba lão kia, chàng chẳng còn cơ hội nào để giải thích cho minh bạch.

Địch Vân trong lòng càng nóng nẩy lại càng ghét cay ghét đắng Thủy Sanh, chàng quát lên:

– Ngươi mà còn lắm miệng là ta giết ngươi trước.

Thủy Sanh run sợ không dám nói nữa.

Nàng đã bị Huyết Đao Tăng điểm huyệt không nhúc nhích được thì Địch Vân tuy bị gãy chân, nhưng muốn sát hại nàng chẳng khó khăn gì.

Lục Thiên Trữ thò đầu lên thở phì phì, lão cố sức cục cựa tựa hồ muốn bò lên khỏi hố tuyết.

Thủy Đại và Hoa Thiết Cán đồng thanh hô:

– Lục huynh! Bọn tiểu đệ đến đây rồi.

Hai người liền tung mình nhảy xuống rồi lại ngoi lên để nhảy đến tảng đá ở bên hang núi.

Giữa lúc ấy bỗng thấy Lục Thiên Trữ lại hụp đầu chìm dưới lòng tuyết, tựa hồ hai chân bị người kéo xuống.

Lão chìm xuống rồi không thò đầu lên, nhưng vẫn chẳng thấy bóng Huyết Đao Tăng đâu.

Thủy Đại và Hoa Thiết Cán đưa mắt nhìn nhau ra chiều cực kỳ nóng nẩy, vì thấy Lục Thiên Trữ chìm xuống lòng tuyết rất cấp bách mà tựa hồ thân pháp lão không tự chủ được, mười phần có đến chín lão bị địch nhân ám toán.

Đột nhiên "Bõm" một tiếng, lại một cái đầu người từ dưới lòng tuyết chui lên, lần này cái đầu trọn lốc chính là Huyết Đao Tăng không còn nghi ngờ gì nữa.

Huyết Đao Tăng bật lên tràng cười ha hả rồi lại hụp xuống.

Thủy Đại cất tiếng thóa mạ:

– Thằng giặc trọc đầu kia!

Lão cầm kiếm toan nhảy xuống thì đột nhiên một cái đầu lâu từ dưới lòng tuyết bay vọt lên.

Đây chỉ là cái thủ cấp đã lìa khỏi mình tóc bạc phơ, chính là thủ cấp Lục Thiên Trữ, thủ cấp bay lên không mấy chục trượng rồi lại rớt bõm xuống mất tích trong làn tuyết.

Thủy Sanh thấy tình cảnh quái dị và rùng rợn này sợ quá, xuýt nữa ngất đi, nàng muốn bật tiếng la mà cổ họng tựa hồ bị đút nút chặt không kêu ra tiếng.

Thủy Đại vừa bi ai vừa phẫn nổ không chịu được gầm lên:

– Lục đại ca! Đại ca vì tiểu đệ mà bỏ mạng tiểu đệ nhất định báo thù cho đại ca.

Lão tung mình toan nhảy ra, Hoa Thiết Cán vội nắm tay lão kéo lại nói:

– Hãy khoan! Ác Tăng ẩn mình dưới lòng tuyết thế là hắn trong bóng tối mà mình ngoài sáng, tứ đệ nhảy ẩu xuống tất bị hắn ám toán.

Thủy Đại nghĩ lại thấy lão nói đúng, liền nghẹn ngào hỏi:

– Vậy... vậy làm thế nào bây giờ?

Hoa Thiết Cán đáp:

– Lão ở dưới lòng tuyết chẳng được lâu, sớm muộn rồi cũng phải ngoi lên, khi đó chúng ta sẽ hợp thủ liên công hạ lão, mổ ruột moi gan tế hai vị huynh đệ.

Thủy Đại nước mắt nhỏ giọt tử nhủ:

– Lúc này cần trấn tĩnh tâm thần, dẹp mối bi ai, đại địch trước mắt mà tâm thần khí động là không được.

Nhưng mấy vị tình thân như cốt nhục đã mấy chục năm mà nhất đán một người bỏ mạng, lão làm sao dẹp nổi bi thương phát ra từ tâm khảm?

Hoa Thiết Cán và Thủy Đại nhận định chỗ Huyết Đao Tăng vừa thò đầu lên rồi nhảy sang một tảng đá khác gần đó sóng vai mà đứng, hai người đã tiếp cận thạch động trong có Thủy Sanh và Địch Vân ẩn mình.

Thủy Sanh liếc mắt ngó trộm Địch Vân, nàng tính thầm trong bụng "Chờ phụ thân tới gần còn độ mấy trượng sẽ la lên để cho lão đến cứu kịp thời, nếu la sớm quá e rằng tên tiểu ác tăng ra tay giết mình trước".

Địch Vân thấy thần sắc nàng hồi hộp không định, cặp mắt láo liêng đã đoán ra tâm ý, đột nhiên chàng thở khò khè làm bộ nhọc mệt, nhắm hai mắt lại.

Thủy Sanh không lo về phía chàng nữa, chỉ trông ngóng phụ thân.

Đột nhiên Địch Vân chống hai tay xuống đất tung mình nhảy vọt lại đè lên lưng Thủy Sanh, chàng co tay mặt chẹt cổ họng nàng.

Thủy Sanh giật mình kinh hãi muốn la lên nhưng còn làm sao mà kêu thành tiếng được?

Nàng cảm thấy cánh tay Địch Vân cứng như sắt đè lên cổ đến nghẹt thở, bỗng bên tai nàng nghe tiếng chàng khẽ nói:

– Ngươi đừng kêu la thì ta không đè chết ngươi.

Chàng nói câu này, đồng thời nới cánh tay một chút để nàng thở một hơi, nhưng cánh tay cứng ngắc to lớn của chàng thủy chung vẫn không dời khỏi làn da mềm mại trên cổ Thủy Sanh.

Thủy Sanh tức giận đến cùng cực, nàng nguyền rủa ngấm ngầm đến trăm ngàn điều mà chẳng làm gì được.

Thủy Đại và Hoa Thiết Cán ngồi lom khom trên tảng đá lớn, nhưng thấy trong hang tuyết chẳng có động tĩnh gì đều rất lấy làm kỳ. Hai lão không hiểu Huyết Đao Tăng hý lộng cách nào mà ngâm dưới tuyết lâu thế được.

Trong lúc hai lão cực kỳ bi thống và kinh ngạc, không nghĩ tới Huyết Đao Tăng sinh trưởng từ thủa nhỏ ở nơi băng thiên tuyết địa bên Tây Tạng Lão đã biết rõ tính chất băng tuyết lão chuồn xuống đáy tuyết rồi lập tức dùng Huyết Đao khoét một lỗ lớn vỗ tay mạnh xuống làm thành huyệt động, dưới động trống rỗng để chứa không khí.

Lão và Lục Thiên Trữ đều là tay võ công cao cường, nhưng lão đã đấu với Du Thừa Phong rất lâu nên chân khí bị hao tổn thành ra thua kém Lục Thiên Trữ.

Lão phải ỷ vào động tuyết để thay đổi không khí, mỗi khi thấy trái tim đập mạnh lão lại thò đầu xuống động hít mấy hơi.

Con Lục Thiên Trữ làm sao hiểu được cách này, phải ngưng thở hoài để đánh đến cùng, tuy chân khí lão đầy dẫy nhưng cũng chẳng thể bì với Huyết Đao Tăng thỉnh thoảng lại đổi hơi thở.

Tường hợp này cũng giống như hai người đánh nhau dưới đáy nước, một người thỉnh thoảng ngoi lên mặt nước thở hút, còn một người ở dưới đáy nước hoài, thủy chung không ngoi lên thì ai được ai thua nghĩ ra cũng biết.

Lục Thiên Trữ sau bị nghẹt quá không chịu nổi phải mạo hiểm thò đầu lên mặt tuyết để thở. Hạ thể lão bị Huyết Đao Tăng chém luôn ba nhát rồi chết ở dưới đáy tuyết.

Thủy Đại và Hoa Thiết Cán càng chờ lâu càng nóng ruột, qua khoảng thời gian chừng cháy tàn nén hương thủy chung vẫn không thấy tông tích Huyết Đao Tăng đâu.

Thủy Đại nói:

– Chắc tên ác tăng đó bị thương và cũng chết dưới đáy tuyết rồi.

Hoa Thiết Cán đáp:

– Đại khái là như vậy, chẳng lẽ Lục đại ca bị hắn giết mà không chém lại được một vài đao? Huống chi ác tăng đã chiến đấu với Lưu hiền đệ rất lâu và không phải là đối thủ của Lục đại ca.

Chương 29: Hoa thiết cán cam tâm hàng địch

Thủy Đại nói:

– Nhất định là ác tăng dùng ngụy kế ám toán Lục đại ca.

Lão nói tới đây không nén nổi lòng bi phẫn, la lên:

– Tiểu đệ thử xuống coi.

Hoa Thiết Cán đáp:

– Được rồi! Lão đệ nên thận trọng, tiểu huynh ở đây lược trận.

Thủy Đại ngơ ngác tự hỏi:

– Sao nhị ca không xuống một thể?

Câu này lão không nói ra miệng.

Nên biết những nhân vật thành danh võ lâm lúc lâm địch tiếp chiến nhất thiết hoàn toàn tự chủ, nếu người đứng bên chỉ điểm hay thúc giục là phạm lội đại bất kính.

Hai người này tuy là anh em kết nghĩa nhưng vẫn dè dặt về điều này.

Thủy Đại nóng ruột kiếm thi thể của Huyết Đao Tăng để bằm nát ra cho vơi lửa giận trong lòng, hay hơn hết là Huyết Đao Tăng mới bị trọng thương chứ chưa tắt thở, để lão hành hạ cừu nhân một phen trước khi lâm tử cho hả giận.

Lão cầm trường kiếm, hít một hơi chân khí thi triển khinh công trượt chân trên mặt tuyết, lão lướt đi mấy trượng phát giác ra dưới chân không mềm nhũn liền chạy nhanh hơn.

Nguyên hang núi này bốn mặt đều có núi cao vậy bọc quanh năm lạnh lẽo không nhìn thấy ánh dương quang. Đáy hang tuy đầy tuyết động nhưng tuyết và băng lẫn lộn, có chỗ rắn như đá có chỗ mềm xèo như bùn, người đến trên nhảy xuống là bị ngập liền, phải dùng khinh công đề khí cho khỏi lún xuống.

Khinh công của Thủy Đại rất cao minh trượt đi trên mặt tuyết mỗi lúc một lẹ, tuy lão chưa đến trình độ đạp tuyết vô ngấn, nhưng đi lui đi tới không ngại gì cả.

Bỗng nghe Hoa Thiết Cán hô:

– Hảo khinh công! Thủy hiền đệ! Tên ác tăng ở gần đâu đây, lão đệ phải thận trọng.

Lão chưa dứt lời bỗng nghe mấy tiếng lõm bõm, phía trước Thủy Đại cách chừng hơn trượng một người chui lên, quả nhiên là Huyết Đao Tăng.

Huyết Đao Tăng tay không binh khí bật tiếng la hoảng:

– Úi chao!

Lão không dám tiếp chiến với Thủy Đại chạy về phía tây mấy trượng, miệng hô:

– Bậc đại trượng phu chiến đấu phải giữ đạo công bằng, lão tay cầm binh khí mà ta xích thủ không quyền thì đánh bằng cách nào?

Thủy Đại chưa trả lời thì Hoa Thiết Cán ở đằng xa đã la lên:

– Giết một tên ác tăng như ngươi cần gì phải nói đến chuyện công bằng hay không công bằng?

Khinh công lão không bằng Thủy Đại nên chẳng dám lội xuống đất tuyết, liền đi quanh theo sườn núi đến nơi để giáp kích.

Thủy Đại cho là thanh Huyết Đao của ác tăng đã bị thất lạc trong lúc chiến đấu với Lục đại ca. Hang núi này tuyết ngập sâu đến mấy chục trượng mà muốn kiếm lại thanh đao kia phải mất hàng mười ngày mười đêm chưa chắc đã thấy.

Lão thấy địch nhân không có binh khí càng thêm yên dạ, nắm chắc phần thắng, chỉ cốt sao để hắn đi xa hoặc chìm xuống lồng tuyết không còn thấy tông tích đâu nữa.

Lão lớn tiếng hỏi:

– Tên ác tăng kia! Con gái ta đâu? Ngươi nói ra thì ta cho chết một cách thống khoái, chỉ chém một nhát là hết đời không thì ta bằm nát ra.

Huyết Đao Tăng đáp:

– Chổ dấu con nhỏ đó khó kiếm lắm, lão không tìm thấy được nếu lã tha ta, thì ta sẽ cho hay.

Miệng lão nói, chân vẫn chạy đều chỉ sợ Thủy Đại đuổi kịp.

Thủy Đại nghĩ thầm:

– Nơi đấy bốn mặt đều có núi cao bao bọc, dù người chấp cánh cũng không bay lên được, ta tha ngươi thì ngươi chạy đi đâu?

Huyết Đao Tăng đáp:

– Địa thế nơi đây rất cổ quái, t a đã ở vùng này mấy năm nên biết rõ lắm, lão mà giết ta thì khó lòng ra khỏi hang núi rồi cũng chết đói cả mà thôi, sao bằng chúng ta đổi thù ra bạn. Ta trả lại con gái và dẫn bọn ngươi ra khỏi hang núi được không?

Hoa Thiết Cán tức giận quát mắng:

– Một tên ác tăng như ngươi làm gì còn có tín nghĩa? Ngươi mau mau quì xuống đầu hàng bọn ta sẽ có chủ ý xử trị, hà tất ngươi phải lắm miệng?

Lão vừa nói vừa tiến lại gần.

Huyết Đao Tăng cười đáp:

– Đã vậy thì lão gia xin kiếu.

Lão gia tăng tốc lực chạy nhanh đi xéo về phía đông bắc.

Thủy Đại quát hỏi:

– Ngươi chạy đâu cho thoát?

Lão chống kiếm rượt theo.

Huyết Đao Tăng chạy rất lẹ, chừng được mấy chục trượng thì trước mặt gặp phải núi cao chắn đường không còn lối đi.

Lão rung động thân hình xoay mình chạy lướt qua bên Thủy Đại.

Thủy Đại lia ngang một kiếm, chỉ cách mấy tấc là chém trúng địch nhân.

Huyết Đao Tăng lại chạy về phía Đông Bắc.

Thủy Đại thấy hắn quay về đường cũ, bụng bảo dạ:

– Lão chạy lui chạy tới, trong hang núi này cũng chẳng trốn đâu cho thoát, có điều quanh quẩn đuổi lão theo kiểu bịt mắt bắt dê mà khinh công của lão lại là hạng trác tuyệt thì sao túm được lão không phải chuyện dễ dàng, ta lại chẳng hiểu lão dấu Sanh nhi ở đâu?

Trong lòng nóng nẩy, Thủy Đại đề khí chạy nhanh hơn đuổi gần Huyết Đao Tăng thêm mấy thước.

Bỗng nghe Huyết Đao Tăng "Ối" lên một tiếng chân lão nhũn ra ngã chúi về phía trước hai tay lão vừa chống vừa bò loạn lên trong đất tuyết, hiển nhiên lão đã kiệt lực, té xuống rồi không dậy được.

Địch Vân và Thủy Sanh ở trong động đều nhìn rõ, người thì hoang mang kẻ lại hoan hỷ.

Địch Vân nghếch mắt ngó thấy Thủy Sanh lộ vẻ vui mừng, trong lòng càng tức giận, bất giác xiết tay chặt thêm đè lên cổ nàng.

Huyết Đao Tăng không bò dậy được, Thủy Đại khi nào bỏ lỡ cơ hội, lão tiến lại một bước vung kiếm đâm lẹ xuống cánh tay lão.

Lúc này Thủy Đại không muốn chém một đao cho ác tăng chết ngay, mà chỉ định đả thương khiến lão không chạy trốn được nữa để lão từ từ tra hỏi chỗ dấu Thủy Sanh.

Không ngờ Thủy Đại vừa đưa kiếm lên chừng một thước, đột nhiên một chân bước vào chỗ không toàn thân sụt xuống, phía dưới là một huyệt động khá sâu.

Biến diễn kỳ quá này tựa hồ yêu pháp tà thuật gây ra.

Thủy Đại sắp đắc thủ trong chớp mắt thì người lại mất hút ở dưới đáy tuyết.

Tiếp theo một tiếng rú thê thảm từ dưới lòng tuyết vọng lên, chính là thanh âm Thủy Đại, hiển nhiên lão đã gặp chuyện gì rất đáng sợ Ở phía dưới.

Huyết Đao Tăng nhảy lên thân thủ mau lẹ dị thường, hiển nhiên vừa rồi lão cựa quậy bò đi chỉ là giả vờ.

Huyết Đao Tăng đứng dậy hai chân dừng lại cả người lão chìm xuống lòng tuyết.

Lát sau lão lại chui lên, tay xách một người máu tươi đầm đìa chính là Thủy Đại mà hai chân đã bị đứt từ đầu gối không hiểu lão còn sống hay đã chết rồi.

Thủy Sanh ngó thấy thảm trạng của phụ thân khóc òa lên nàng vừa khóc vừa la:

– Gia gia! Gia gia!

Địch Vân sinh lòng bất nhẫn, chính chàng cũng kinh hãi quên không chịt cổ nàng nữa, chàng con buông tay an ủi:

– Lệnh tôn không chết đâu, lão nhân gia còn cử động.

Huyết Đao Tăng giơ tay trái lên, vung tròn một vòng một luồng hồng quang xoay quanh trên đỉnh đầu lão Thanh Huyết Đao lại nằm trong tay lão rồi.

Nguyên vừa rồi lão ẩn nấp ớ dưới tuyết hồi lâu không chui lên, đã ngấm ngầm khoét một lỗ tuyết, bố trí cơ quan giác giao ngang miệng lỗ, hướng lưỡi lên trên rồi mới chui ra khỏi hố tuyết, giả vờ đánh mất đao cho địch nhân không úy kỵ nữa, phóng tâm rượt theo.

Thủy Đại tung hoành võ lâm mấy chục năm, không phải là thiếu lịch duyệt, lão thông hiểu rất nhiều trên hai đường thủy, lục, nhưng trong đất băng tuyết thì lão không đề phòng cho xiết được, lão rớt xuống lỗ tuyết bị lưỡi đao chặt sắt như cắt bùn hớt đứt hai chân.

Huyết Đao Tăng nhủ thầm:

– May quá!

Hiện giờ trong Nam Tứ Kỳ khét tiếng giang hồ đã hai người chết, một người bị thương còn lại một mình Hoa Thiết Cán.

Hoa Thiết Cán tuy võ công cực kỳ lợi hại, nhưng lấy một chọi một với Huyết Đao Tăng thì cục diện trở lại bình thường nhất là Huyết Đao Tăng ỷ vào địa lợi ở hang tuyết, tất không đến nỗi bị kém thế.Lão liền giơ Huyết Đao lên nhìn Hoa Thiết Cán la gọi:

– Có giỏi thì lại đây chiến đấu ba trăm hiệp.

Hoa Thiết Cán thấy Thủy Đại lăn lộn trên đất tuyết cực kỳ thảm hại, cũng sợ vỡ mật khi nào còn dám tiến lại chiến đấu? Lão cầm đoản thương bảo vệ trước mình rồi lùi dần từng bước giải buộc đầu thương không ngớt rung động, tỏ ra trong lòng lão lo sợ đến cực điểm.

Huyết Đao Tăng quát lên một tiếng, xông lại hai bước.

Hoa Thiết Cán cũng lùi lại hai bước, cánh tay phát run đánh rớt cây đoản thương xuống đất, lão vội lượm thương lùi thêm hai bước.

Huyết Đao Tăng trong một ngày trời hạ ba tay cao thủ ba lần thoát chết, thực tình đã nhọc mệt đến sức cùng lực kiệt, bây giờ lão mà đấu với Hoa Thiết Cán e rằng một chiêu cũng không chống nổi.

Bản lãnh của Hoa Thiết Cán tuy còn kém Huyết Đao Tăng nhưng nếu lão xót tình đồng đạo hăng hái tiến lên thì Huyết Đao Tăng tất phải chết dưới mũi thương của lão. Nhưng lão phóng thương lỡ tay đâm chết Lưu Thừa Phong rồi từ lúc đó tâm thần buồn bã, chùn nhụt nhuệ khí, lão thấy Lục Thiên Trữ mất đầu, Thủy Đại đứt chân nên sợ vỡ mật không còn chí phấn đấu nữa.

Huyết Đao Tăng thấy Hoa Thiết Cán run sợ khác thường lão nhơn nhơn đắc ý cười nói:

– Ha ha! Ta có bảy mươi hai điều diệu kế bữa nay mới dùng ba điều đã giết được Giang Nam Tam Lão, còn sáu mươi chín điều nữa chỉ nhằm vào một mình lão.

Hoa Thiết Cán từng trải sóng gio võ lâm, Huyết Đao Tăng khoác lác như vậy làm gì gạt được lão? Nhưng lúc này lão khác nào con chim phải tên, thấy địch nhân nói một câu cử động một cái điều cực kỳ hung ác đáng sợ, lão nghe đối phương nói còn sáu mươi chín diệu kế đổ lên đầu mình, bất giác miệng lảm nhảm:

– Sáu mươi chín độc kế... sáu mươi chín độc kế...

Hai tay lão càng run rẩy hơn.

Thực ra Huyết Đao Tăng lúc này tâm lực kiệt quệ, chống đỡ gian nan chỉ muốn nằm xuống để ngủ một ngày một đêm cho lại sức.

Lão biết lúc này mà phải chiến đấu là đi đến chỗ một sống một chết cuộc giao phong sẽ khốc liệt chẳng kém gì những trận đánh với Lục Thiên Trữ và Lưu Thừa Phong lão mà lộ ra mỏi mệt để đối phương động thủ tấn công thì chỉ còn đường bó tay chờ cây đoản thương đâm tới, vì thế lão gắn gượng phấn khởi tinh thần múa thanh huyết đao cho ra vẻ hãy còn dư lực.

Huyết Đao Tăng thấy Hoa Thiết Cán muốn bỏ trốn mà lại không đi lão còn dùng dằng hoài trong bụng những muốn thúc giục:

– Con quỉ mật nhỏ kia! Sao không trốn lẹ đi?

Lão có biết đâu hiện giờ Hoa Thiết Cán cũng không còn đủ dũng khí chạy trốn nữa.

Thủy Đại hai chân đứt tẩy đầu gối nằm lăn trên đất tuyết chỉ còn thoi thóp thở, lão thấy Hoa Thiết Cán khiếp đảm càng nổi lòng bi phẩn, tuy lão bị trọng thương vẫn nhận ra Huyết Đao Tăng kiệt lực, khác nào cây cung đã dương đến độ chót, lão liền đề khí lớn tiếng la:

– Hoa nhị ca! Cứ đấu với lão đi! Tên ác tăng này hao tán hết chân khí rồi, nhị ca giết lão dễ như trở bàn tay.

Huyết Đao Tăng nghe Thủy Đại nói câu này giật mình kinh hãi la thầm:

– Lão kia đã nhìn thấy chỗ sơ hở của ta, thật là nguy hiểm!

Lão gắng gượng mạnh dạn tiến lên hai bước nhìn Hoa Thiết Cán nói:

– Phải rồi! Phải rồi! Ta đã kiệt lực, chúng ta qua sườn núi bên kia đấu ba trăm hiệp, kẻ nào không dám đi là con rùa đen.

Bỗng nghe trong sơn động ở phía sau có tiếng Thủy Sanh vừa khóc vừa la:

– Gia gia!

Huyết Đao Tăng chợt tâm tư nhủ:

– Bây giờ ta mà giết Thủy Đại là tỏ ra khiếp nhược chi bằng ta bắt con gái lão đem ra cho lão phân tâm, ta chỉ phải đối phó với một mình lão họ Hoa kia là dễ hơn nhiều.

Lão nhìn Hoa Thiết Cán bật tiếng cười đanh ác hỏi:

– Lão có đi không? Đánh năm trăm hiệp cũng được.

Hoa Thiết Cán lắc đầu lùi thêm một bước.

Thủy Đại lại la lên:

– Cứ đánh đi, cứ đánh đi! Nhị ca không rửa hận cho Lục đại ca và Lưu tam ca ư?

Huyết Đao Tăng lại cười hô hố la lên:

– Đánh đi! Đánh đi! Ta còn sáu mươi chín độc kế thê thảm không bút nào tả xiết muốn đổ lên đầu một mình lão.

Lão vừa nói vừa xoay mình tiến vào sơn động nắm lấy đầu của Thủy Sanh lôi nàng ra, lão vừa lôi vừa thở hồng hộc, không thể che dấu sự mệt mỏi được nữa.

Lão biết võ công Hoa Thiết Cán rất lợi hại, chỉ còn cách dùng thủ đoạn tàn khốc vào mình cha con họ Thủy mới làm cho Hoa Thiết Cán không dám động thủ.

Lão liền lôi Thủy Sanh đến trước mặt Thủy Đại quát:

– Lão bảo ta chân khí mất hết, được lắm! Ta thử làm cho lão coi chân khí đã hết chưa?

Lão nói rồi kéo roạc một cái xé rách một mảng lớn tay áo bên phải của Thủy Sanh để hở làn da trắng như tuyết.

Thủy Sanh bật tiếng la hoảng, nhưng huyệt đạo bị điểm không kháng cự được chút nào.

Địch Vân từ trong sơn động bò ra ngó tấm thảm kịch này lòng bất nhẫn la lên:

– Sư tổ... sư tổ đừng khinh bạc Thủy cô nương!

Huyết Đao Lão Tổ cười đáp:

– Ha! ha! Hảo đồ tôn! Ngươi bất tất phải lo âu, sư tổ gia gia không giết thị đâu!Lão xoay lại giơ đao lên xẻo vào vai bên trái Thủy Đại một miếng lớn rồi hỏi:

– Khí lực của ta đã hết chưa?

Vai Thủy Đại vọt máu ra, Hoa Thiết Cán và Thủy Sanh đồng thời bật tiếng la hoảng.

Huyết Đao Tăng lại đưa tay trái kéo một cái khiến vạt áo Thủy Sanh rách thêm một mảnh rồi nhìn Thủy Đại hỏi:

– Lão hô ta ba tiếng "Hảo gia gia" lão có hô không?

Thủy Đại nhổ nước miếng đánh toẹt một cái nhằm vào người Huyết Đao Tăng.

Huyết Đao Tăng nghiêng mình né tránh, chân đứng không vững lảo đảo người đi lão cảm thấy đầu nhức mắt ho cơ hồ té xuống.

Thủy Đại nhìn rõ tình trạng này, liền giục:

– Hoa nhị ca! Động thủ lẹ đi, động thủ lẹ đi!

Hoa Thiết Cán cũng ngó thấy Huyết Đao Tăng chân đi không vững nhưng lại nghĩ thầm:

– Chỉ sợ lão giả vờ để đưa mình vào bẩy, tên ác tăng này rất nhiều ngụy kế, ta chẳng thể không đề phòng.

Huyết Đao Tăng lại chém một đao vào cánh tay mặt Thủy Đại thành một vết sâu rồi hỏi:

– Ngươi có kêu ta bằng Hảo gia gia không?

Thủy Đại đau quá cơ hồ ngất xỉu, nhưng lão là người có huyết khí lớn tiếng đáp:

– Thủy mỗ thà chết chứ không chịu nhục, ngươi giết ta lẹ đi!

Huyết Đao Tăng nói:

– Ta không để ngươi chết một cách nhanh chóng mà chỉ cắt từng miếng thịt ở cánh tay ngươi có hô ba tiếng "Hảo gia gia" và năn nỉ thì ta mới tha chết cho.

Thủy Đại quát mắng:

– Ác Tăng! Đừng mơ mộng nữa! không đời nào ta chịu van xin ngươi.

Huyết Đao Tăng thây lão rất mực quật cường, biết rằng dù mình có xử lăng trì lão cũng không chịu khuất phục.

Lão liền bảo Thủy Đại:

– Được lắm! Bây giờ ta hành tội con gái lão thử coi lão có kêu ta là "Hảo gia gia" không?

Lão nói rồi xoay tay xé roạc một tiếng rách nửa bức quần của Thủy Sanh.

Thủy Đại tức quá! Lão là một vị anh hùng hảo hán dù có địch nhân chém vào người trăm ngàn nhát đao cũng quyết không chịu tỏ ra khiếp nhược, nhưng để ác tăng vũ nhục con gái trước mặt mình thì lão còn chịu làm sao được?

Coi tình cảnh này ác tăng có thể xé áo Thủy Sanh thành từng mảnh khiến nàng phải lõa lồ thân thể ở ngay trước mặt Thủy Đại và Hoa Thiết Cán.

Huyết Đao Tăng bật tiếng cười đanh ác nói:

– Lão họ Hoa kia sắp quì xuống năn nỉ, ta sẽ tha về để y tuyên dương vụ này ra ngoài giang hồ là ta đã lột trần truồng con gái lão như thế nào. Ha! ha!

Tuyệt diệu thật là tuyệt diệu!

Rồi lão lớn tiếng hô:

– Hoa Thiết Cán! Lão quì xuống năn nỉ đi! Có thể ta tha mạng cho lão.

Hoa Thiết Cán đã chùn nhụt chí phấn đấu, chỉ mong thoát nạn sống sót, nghe ác tăng nói vậy liền tự nhủ:

– Qùi xuống năn nhỉ lão tuy là một chuyện bẽ bàng, nhưng cũng còn hơn để lão dầm đao xẻo từng miếng thịt.

Lão có biết đâu, giả tỷ lão hăng hái chiến đấu thì có thể giết được địch nhân ngay, lão c hỉ nhìn thấy trước mắt Huyết Đao Tăng là con người rất khủng khiếp.

Lại nghe Huyết Đao Tăng nói:

– Lão cứ yên dạ, bất tất phải sợ hãi cứ quì xuống van xin là ta tha ngay.

Mấy câu an ủi này rất lọt tai Hoa Thiết Cán, lão cảm thấy trong lòng khoan khoái vô cùng!

Huyết Đao Tăng thấy Hoa Thiết Cán để nổi vui mừng lộ ra ngoài mặt, liền nghĩ ngay đến không nên bõ lở mất cơ hội, lão đặt Thủy Sanh xuống cầm đao đi tới trước mặt lão nói:

– Hay lắm! Lão quì xuống xin ta đi! Trước hết hãy liệng cây đoản thương xuống, hay lắm, hay lắm! Ta quyết không hại mạng lão đâu, bỏ thương đi! Bỏ thương đi!

Thanh âm rất ngọt ngào.

Mấy câu này dường như phát ra luồng lực đạo bất khả kháng, Hoa Thiết Cán liệng cây đoản thương vào trong đất tuyết, mất khí giới rồi lão quyết tâm hàng phục.

Huyết Đao Tăng tươi cười nói:

– Hay lắm! Hay lắm! Lão là hảo nhân! Cây đoản thương của lão cũng khá lắm! để ta coi xem.

Huyết Đao Tăng dừng lại một chút rồi tiếp:

– Lão hãy lùi lại ba bước! Hay lắm! Lão quả là biết nghe lời ta, ta nhất định tha mạng cho không giết lão cứ vững dạ đừng lo gì hết! Hãy lùi lại ba bước nữa!

Hoa Thiết Cán nghe lời, Huyết Đao Tăng bảo làm sao là lão làm như vậy.

Huyết Đao Tăng từ từ cúi xuống lượm cây đoản thương cầm tay, nhưng ngón tay vừa đụng vào cây thương đã cảm thấy trong mình không còn một chút khí lực, lão liên tục vận chân khí hai lần mà không nhấc bổng lên được. Lão ngấm ngầm kinh hãi bụng bảo dạ:

– Ta vừa trải qua mấy cuộc đấu với ba tay cao thủ nguyên khí tổn thương ghê quá! E rằng phen này phải điều dưỡng đến mười ngày hay nửa tháng mới khôi phục lại được sức lực.

Tuy lão cầm đoản thương trong tay rồi mà trong lòng vẫn xao xuyến vì lão biết nếu Hoa Thiết Cán đột nhiên đánh bạo ra tay công kích thì lão chỉ tay không cũng đủ đánh chết lão rồi.

Thủy Đại thấy Huyết Đao Tăng bỏ đi đối phó với Hoa Thiết Cán khẽ bảo con gái:

– Sanh nhi! Ngươi giết ta lẹ đi!

Thủy Sanh vừa khóc vừa nói:

– Hài nhị.. hài nhi không nhúc nhích được!

Thủy Đại đưa mắt nhìn Địch Vân năn nỉ:

– Tiểu sư phụ! Tiểu sư phụ làm ơn hạ sát Thủy mỗ đi!

Địch Vân hiểu rõ tâm ý của lão, lão đã không sống được nữa thì thà rằng chết đi còn hơn ngoắc ngoải để chịu đau khổ và nhục nhã. Tình trạng Thủy Đại lúc này thật là chết lẹ được khắc nào hay khắc nấy.

Địch Vân trong lòng bất nhẫn, cũng muốn kết liễu cuộc đời mau lẹ cho Thủy Đại nhưng lại sợ chọc giận Huyết Đao Tăng, chàng thấy lão càng hung cực ác nên bất luận trường hợp nào cũng e dè không dám đắc tội.

Thủy Đại giục Thủy Sanh:

– Sanh nhi! Sanh nhi năn nỉ tiểu sư phụ đây hạ sát ta lẹ đi nếu còn chần chờ là không kịp đâu.

Thủy Sanh trong lòng bối rối, hoang mang đáp:

– Gia gia! Gia gia đừng chết! Gia gia không thể chết được!

Thủy Đại tức giận hỏi:

– Ta lâm vào hoàn cảnh sống không bằng chết, ngươi còn chưa thấy ư?

Thủy Sanh giật mình kinh hãi đáp:

– Dạ, dạ! Gia gia ơi! Hài nhi cùng chết với gia gia!

Thủy Đại lại nhìn Địch Vân năn nỉ:

– Tiểu sư phụ! Tiểu sư phụ mở lòng đại từ đại bi hạ sát Thủy mỗ cho mau.

Còn chuyện năn nỉ ác tăng tha mạng thì Thủy Đại này không sao nói ra miệng được, mặt khác Thủy mỗ chẳng thể nình thấy con gái bị lão ô nhục.

Địch Vân đi cùng đường với Huyết Đao Tăng lánh nạn tức là đứng về phe thù nghịch với quần hùng ở Trung Nguyên, thực ra chàng không muốn vậy làm vì cảnh ngộ xui khiến nên chàng không thể không làm thế được.

Chương 30: Huyết đao tăng gặp bước đường cùng

Lúc này chàng nổi lòng nghĩa hiệp bao nhiêu mối úy kỵ đều tiêu tan hết chàng khẽ đáp:

– Được rồi! Tiểu tử hạ sát lão gia, dù Huyết Đao hòa thượng có phiền trách cũng chẳng cần.

Thủy Đại mừng thầm trong bụng, lão vốn là người túc trí đa mưu tuy bị trọng thương tâm thần vẫn tỉnh táo, lão khẽ nói:

– Để Thủy mỗ lớn tiếng thóa mạ tiểu sư phụ rồi tiểu sư phụ cầm côn đập chết Thủy mỗ là lão hòa thượng kia không phiền trách tiểu sư phụ nữa.

Lão không chờ Địch Vân trả lời đã lớn tiếng quát mắng:

– Tên tiểu dâm tăng kia! Ngươi mà không quay đầu lại vẫn học thói lão ác tăng thì nhất định mai đây chẳng được chết yên lành, nếu ngươi còn chút thiên lương chưa mất hết thì mau mau rời khỏi Huyết Đao Môn là hơn! Tiểu ác tăng!

Quân khốn kiếp! Quân chó đẻ! Biết điều thì mau mau sửa đổi lỗi lầm.

Địch Vân nghe trong lời thóa mạ có ngụ ý khuyên răn, trong lòng ngấm ngầm cảm kích.

Tay chàng cầm một khúc cây lớn múa lên mấy cái vẫn không dáng xuống.

Thủy Đại trong lòng nóng nẩy càng chửi bới tệ hại hơn, lão ghé mắt ngó qua bên kia thấy Hoa Thiết Cán hai gối nhũn ra quì xuống đất tuyết đang dập đầu lạy Huyết Đao Tăng.

Huyết Đao Tăng cười khanh khách, vươn tay ra điểm vào huyệt linh đài sau lưng Hoa Thiết Cán.

Lão vận hết tàn lực ra ngón tay điểm xong không còn chút hơi sức nào nữa.

Thủy Đại thấy Hoa Thiết Cán quì xuống trong lòng se lại, vì lão chết đi Hoa Thiết Cán cũng hàng phục thì chẳng còn ai bảo vệ Thủy Sanh, bất giác lão than thầm:

– Tội nghiệp cho Sanh nhi! Sao còn chưa giết ta?

Địch Vân cũng nhìn thấy Hoa Thiết Cán quì xuống rồi và chắc là Huyết Đao Tăng sắp trở lại, chàng liền nghiến răng vung côn đập trúng đầu Thủy Đại làm cho vỡ tan nát, Hỡi ơi! Một đời đại hiệp bị thảm tử trong trường hợp này, ai nghe nói mà không cảm khái muôn vàn?

Thủy Sanh vừa khóc vừa la:

– Gia gia! Gia gia!

Nàng la được hai tiếng rồi ngất xỉu không biết gì nữa.

Huyết Đao Tăng đã nghe rõ thanh âm Thủy Đại mắng chửi thậm tệ liền cho là Địch Vân không nén nổi cơn tức giận nên chàng ra tay đánh chết lão.

Hiện giờ Hoa Thiết Cán đã bị ác tăng kiềm chế thì Thủy Đại sống hay chết cũng không quan hệ gì đến đại cuộc.

Huyết Đao Tăng vô cùng đắc ý bất giác nổi lên tràng cười rộ, nhưng lão nghe tiếng cười của mình có điều khác lạ nó chỉ còn là mấy tiếng ấm ớ kêu ằng ặc chứ chẳng phải tiếng cười vui thú.

Hai chân lão mỗi lúc một mềm nhũn, lão chệnh choạng đi được mấy bước rồi ngồi phệt xuống đất tuyết.

Hoa Thiết Cán thấy tình trạng này trong lòn hối hận vô cùng, lão lẩm bẩm:

– Thủy huynh đệ đã nói đúng sự thực, tên ác tăng kia quả nhiên hao tán hết chân khí, ta mà biết sớm thì chỉ ra tay một cái là kết quả xong đời lão, sao ta lại sợ lão đến thế? Việc gì mà phải dập đầu xin thua?

Lão nghĩ tới mình đã nổi danh đại hiệp mấy chục năm trời ở đất Trung Nguyên mà còn đi quì gối khẩn cầu kẻ thù phạm tội vạn ác, cái nhục này khiến cho mình thực không còn đất để dung thân.

Nhưng Hoa Thiết Cán bị điểm huyệt Linh Đài, phải sau mười hai giờ mới tự giải khai được, lão biết Huyết Đao Tăng phải giữ không lộ vẻ chân khí hao tán hết mới mong sống sót. Bây giờ lão chắc không tha mạng cho mình nữa, vì sau khi huyệt đạo giải khai, có ý nào lão lại không động thủ giết mình?

Quả nhiên Huyết Đao Tăng lớn tiếng:

– Đồ tôn! Ngươi mau lại giết lão này đi, lão là người gia ác đến cùng cực, không thể để lão sống được.

Hoa Thiết Cán la lên:

– Lão đã hứa lời tha mạng cho ta, sao lại không giữ tín nghĩa?

Lão cũng biết lúc này có biện bạch cũng không ích gì, nhưng đại nạn lâm đầu còn nước còn tát, may ra cứu vãn được chăng?

Huyết Đao tăng cười lạt đáp:

– Những vị cao tăng ở Huyết Đao Môn chúng ta coi hai chữ tín nghĩa bằng cục phân chó. Lão dập đầu van xin ta tha chết là lão mắc bẫy ta đó, ha ha! ha ha!

Rồi lão giục Địch Vân:

– Hảo đồ tôn! Hảo đồ tôn! Đồ tôn mau giết lão đi! Cầm gậy đập vào đầu lão một cái là xong đời, nếu để lão sống là nguy hiểm vô cùng!

Lão rất sợ Hoa Thiết Cán vì tự biết vừa rồi tuy lão đã điểm huyệt lão nhưng không đủ lực thấu vào đến kinh mạch, mà võ công đối phương rất thâm hậu, chỉ sợ sau vài giờ huyệt đạo lão tự giải khai khi đó cục diện đảo ngược, lão sẻ trở thành miếng thịt trên thớt.

Địch Vân không hiểu Huyết Đao Tăng đã sức cùng lực kiệt chỉ đoán là lão kiềm chế cường địch rồi, muốn nghĩ ngơi cho thoải mái chàng tự hỏi:

– Vừa rồi ta giết Thủy đại hiệp là để lão thoát vòng khổ ải, còn Hoa đại hiệp đây thì ta giết làm gì?

Chàng liền đáp:

– Lão đã bị sư tổ gia gia kiềm chế rồi, đồ tôn tưởng tha cho lão đi!

Hoa thiết Cán vội nói theo:

– Phải rồi! Phải rồi! Tiểu sư phụ nói đúng lắm! Hoa mỗ đã bị các vị kiềm chế, lại tuyệt không có ý kháng cự thì hà tất phải giết Hoa mỗ làm gì?

Thủy Sanh dần dần hồi tỉnh nàng vừa khóc vừa gọi:

– Gia gia! Gia gia!

Nàng nghe Hoa Thiết Cán năn nỉ một cách đê hèn, liền cất tiếng thóa mạ:

– Hoa bá bá! Bá bá là một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy võ lâm mà sao nay lại mặt dày đến thế? Bá bá hãy nhìn kỹ gia phụ phải chịu khổ hình... gia giạ.. gia giạ..

Nói tới đây, nàng lại nghẹn ngào khóc không ra tiếng.

Hoa Thiết Cán đáp:

– Võ công hại vị sư phụ rất cao cường, chúng ta đánh không lại thì hàng phục đi theo các vị để tuân hiệu lệnh là đúng lý.

Thủy Sanh "Phì phì" luôn mấy tiếng rồi mắng nhiếc:

– Chao ôi! Thật là hạng mặt dầy!

Huyết Đao Tăng nghĩ đến chuyện chần chờ khác nào là thêm nguy hiểm khắc ấy mà không biết làm cách nào? Lão chẳng còn một chút khí lực dù cố chống đỡ lê đi mấy bước cũng không được, lão lại giục:

– Hảo hài nhi! Hài nhi nghe lời sư tổ gia gia mà hạt sát lão lẽ đi!

Thủy Sanh quay lại ngó thấy đầu phụ thân nát bét, máu thịt bầy nhầy tử trạng cực kỳ thê thảm nàng nghĩ tới ngày thường phụ thân đối với nàng rất mực từ ái, tình thâm cốt nhục làm cho xúc động cơ hồ lại muốn ngất đi.

Lúc Thủy Đại khẩn cầu Địch Vân đánh chết lão cho khỏi chịu cảnh đau khổ nhục nhã. Thủy Sanh đã nghe tiếng nhưng hiện giờ mối đau khổ công vào trái tim, nàng quên hết chuyện trước chỉ còn biết Địch Vân vung bổng đánh chết phụ thân mình làm đầu nát ra như tương.

Mối uất hận trong lòng khó nỗi kiềm chế, nàng đột nhiên cảm thấy một luồng nhiệt khí từ huyệt Đan Điền bốc lên, còn người luyện nội công đến mười năm đã cao thâm chân khí trong mình vận hành hồi lâu có thể tự giải khai được những huyệt đạo bị phong tỏa. Nhưng muốn luyện được tới trình độ này không phải chuyện dễ, đến Hoa Thiết Cán còn chưa được huống chi là Thủy Sanh!

Nhưng con người lâm vào tình cảnh đại nguy nan do sự khích động mạnh mà phát sinh biến cố, tiềm lực trong người đột nhiên phát sinh một cách khác thường, bình thời không bao giờ xảy ra ngay người thườn gặp hỏa tai có thể mang nổi vật nặng trăm cân, gặp chó dữ cắn nhảy lên được bức tường cao cũng đều thế cả.

Lúc này Thủy Sanh bi phẫn đến cực điểm, chân khí trong người nàng khích động phi thường tự giải khai huyệt đạo cũng vì lẽ đó.

Chính Thủy Sanh không hiểu một luồng nội lực từ đâu đưa tới khiến nàng nhảy lên, lượm lấy cành cây bên mình phụ thân chạy bổ nhào bổ nhào đến đánh Địch Vân.

Địch Vân né tả tránh hữu tuy gìn giữ được nơi yếu hại ở trước mặt, nhưng bên má, sau gáy, bên tai, bả vai bị nàng liên tiếp đánh trúng mười mấy gậy, đau không chịu nổi.

Chàng đưa tay lên gạt, lớn tiếng hỏi:

– Sao cô nương lại đánh tại hạ? Lệnh tôn năn nỉ tại hạ kết quả cuộc đời cho lão gia đấy chứ.

Thủy Sanh run lên nàng nghĩ lại câu nói này quả đúng sự thực, đứng ngẩn người ra rồi buồn rầu ngồi phệt xuống khóc òa lên.

Huyết Đao Tăng nghe Địch Vân nói câu "Chính lệnh tôn yêu cầu tại hạ kết liễu cuộc đời lão gia đấy chứ" trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, lão liền hiểu rõ gốc ngọn bất giác nổi giận nghĩ thầm:

– Thằng lỏi này chống báng sư mạng, trợ giúp địch nhân thật là đại nghịch bất đạo.

Trong cơn phận nộ, lão muốn cầm đao chém giết chàng ngay, nhưng vừa cử động cánh tay thì khắp mình tên chồn tứ chi vô lực.Lão liền giữ vẻ thản nhiên mỉm cười nói:

– Hảo đồ tôn! Ngươi hãy coi con nhỏ đừng để thị nổi tính man rợ, thị chính là ngươi đó ngươi muốn chỉnh lý thị thế nào là ở nơi ngươi. Sư tổ gia gia để ngươi được tùy tiện.

Hoa Thiết Cán đã nhìn rõ mọi sự liền gọi:

– Thủy điệt nữ! Ngươi lại đây, ta có mấy lời muốn nói với ngươi.

Lão biết Huyết Đao Tăng hiện giờ không còn sức trói nổi con gà chẳng có gì đáng sợ, Địch Vân bị gẫy giò trong bống người Thủy Sanh là mạnh hơn hết lão muốn khẽ bảo nàng trừ khử hai nhà sư.

Không ngờ Thủy Sanh thấy lão đê hèn khiếp nhược, đem lòng căm hận đến cực điểm, nàng nghĩ thầm:

– Nếu lão không bỏ thương đầu hàng thì gia gia ta không đến nổi uổng mạng.

Nàng nghe Hoa Thiết Cán hô hoán vẫn không thèm lý gì tới.

Hoa Thiết Cán lại nói:

– Thủy điệt nữ! Ngươi muốn thoát khỏi vòng khốn quẫn này thì đây là một cơ hội duy nhất, ngươi lại đây ta nói cho mà nghe.

Huyết Đao Tăng tức giận quát:

– Làm gì mà lắm miệng thế? Nếu không câm họng ta chem. Một đao chết tươi.

Thủy Sanh tức giận hỏi:

– Còn chuyện gì nữa sao không nói huỵch tẹt ra mà phải úp úp mở mở?

Hoa Thiết Cán bụng bảo dạ:

– Hiện giờ lão ác tăng đang vận khí điều dưỡng để khôi phục nội lực, lão chỉ khôi phục được một phần cầm nổi thanh đao là nhất tâm đâm chết ta trước, thời cơ cấp bách lắm rồi ta bảo thị càng lẹ càng tốt.

Lão tính vậy liền nói:

– Thủy điệt nữ! Ngươi hãy coi lão hòa thượng kia! Sau khi kịch đấu, nội lực hao tán hết sạch sành thậm chí ngồi xuống rồi không đứng lên được nữa.

Lão là người cẩn thận đã biết rõ lúc này Huyết Đao Tăng không còn sức lực gia hại mình mà đối với lão vẫn ra chiều kính trọng, kêu lão bằng lão hòa thượng.

Thủy Sanh liếc mắt ngó Huyết Đao Tăng quả nhiên thấy lão ngồi nghiêng trên đất tuyết tình trạng rất thảm bại, nàng nghĩ tới mối thù giết cha chẳng cần biết lời Hoa Thiết Cán là chân hay giả cứ cầm cành cây giơ lên nhằm bổ xuống đầu lão.

Huyết Đao Tăng là con người xảo quyệt nghe Hoa Thiết Cán hô hoán Thủy Sanh biết rõ tâm ý lão, trong lòng ngấm ngầm nóng nẩy lão xoay chuyển ý nghĩ trong đầu:

– Nếu con nhỏ kia mà đến sát hại ta thì làm thế nào?

Lão đã đề tụ chân khí mà Huyệt Đan Điền vẫn còn trống rỗng, toàn thân mềm xèo hơn cả lúc trước, lão đang bàng hoàng không biết làm thế nào thì Thủy Sanh tay cầm khúc cây giáng xuống đầu lão.

Thủy Sanh quen dùng trường kiếm làm khí giới chưa từng xử côn bao giờ, thêm vào đó nàng nóng lòng trả thù cha cây côn đánh xuống chẳng có đường pháp nào hết, dưới nách lộ sơ hở rất nhiều.

Huyết Đao Tăng hơi nghiêng người đi lão toan dùng cây đoản thương của Hoa Thiết Cán hiện đang cầm trong tay đầu chênh chếch lên, nhưng vì khí lực suy nhược quá rồi muốn quay mũi thương lại đã cảm thấy bất lực, lão đành miễn cưỡng đưa cán thương nhằm trúng huyệt Đại Bao dưới nách Thủy Sanh để chờ sẵn.

Thủy Sanh đang cơn bi phẫn không kịp đề phòng ngụy kế của lão cây côn nàng dáng xuống trúng mặt Huyết Đao Tăng làm cho nát da rữa thịt, nhưng cũng lúc ấy cảm thấy Huyệt Đạo dưới nách tê chồn, tứ chi mềm nhũn người nàng ngã chúi về phía trước.

Huyết Đao Tăng đắc ý cười khanh khách hỏi:

– Lão tặc họ Hoa kia! Ngươi bảo ta khí lực suy kiệt sao ta còn kiềm chế được thị?

Lúc lão giơ cán thương nhằm trúng huyệt đạo Thủy Sanh nàng tự động đụng vào thì người lão và người Thủy Sanh che đi nên Hoa Thiết Cán và Địch Vân đều không trông thấy, vẫn tưởng lão đã ra tay thực sự điểm té Thủy Sanh.

Hoa Thiết Cán vừa kinh hãi vừa lo sợ, lại dở giọng nịnh bợ:

– Lão tiền bối thẫn võ phi thường, kẻ phàm phu tục tử khác nào ếch nằm đáy giếng, quả nhiên không thể tiên liệu được nội lực của tiền bối thâm hậu như vậy, đừng nói hiện nay không có người thứ hai nào bì kịp mà quả là tiền bối tiền vô cổ nhân, hậu vô lại giả.

Lão đưa ra một tràng dài nịnh hót Huyết Đao Tăng giọng nói phát run trong lòng khủng khiếp vô cùng.

Huyết Đao Tăng la thầm trong bụng:

– Thật là bẽ bàng!

Lão tự biết tuy tạm thời tránh khỏi họa sát thân nhưng huyệt đạo của Thủy Sanh bị đụng vào ngoại lực tầm thường, chứ không phải chỉ lực của mình điểm trúng kình lực không đi sâu vào huyệt đạo thì chẳng bao lâu nó sẽ tự giải khai. Sự may mắn chỉ có một lần ít khi tái ngộ, giả tỷ vừa rồi nàng lượm thanh huyết đao để chém lão thì dù cán thương có đụng trúng huyệt đạo của nàng đầu lão cũng bay đi xa rồi.

Bây giờ Huyết Đao Tăng chỉ còn mong trong thời gian ngắn ngủi khôi phục lại một chút công lực, tức là trước khi huyệt đạo của Thủy Sanh tự giải khai đặng tìm cách giết nàng.

Nhưng việc đời dục tốc bất đạt, về tình hình nội lực mà gắng gượng một chút là rước lấy đại họa.

Huyết Đao Tăng lặng lặng không nói gì nữa, nằm ngã xuống từ từ thổ nạp chân khí.
Lúc này lão muốn ngồi xếp cũng không thể được, lão lại không dám nhắm mắt vì sợ ba người bên cạnh đột nhiên hành động bất lợi cho mình.

Chỗ Thủy Sanh nằm cách Huyết Đao Tăng không đầy ba thước, ban đầu nàng rất đỗi bồn chồn không hiểu lão ác tăng này sẽ đối phó với mình bằng cách nào. Sau một lúc nàng không thấy động tĩnh gì mới hơi yên dạ.

Địch Vân cảm thấy trên đầu bả vai, tay chân chỗ nao cũng đau đớn cơ hồ không chịu nổi, chàng phải nghiến răng chịu đựng cho khỏi bật tiếng rên la, tâm thần hỗn loạn không thể nghĩ ngợi gì được.

Thủy Sanh đau đớn đến cùng cực thể lực khó bề chống chọi, nàng nằm một lúc trong lòng nóng báo thù cha khí uất đưa lên, làm nàng xỉu đi rồi ngủ ly bì.

Huyết Đao Tăng mừng thầm trong bụng tự nhủ:

– Hay hơn hết là thị ngủ đi mấy giờ thì ta mới đỡ lo.

Hoa Thiết Cán nhìn rõ tâm tư của lão, lão chỉ còn chưa hiểu Địch Vân vì lòng dạ mềm yếu hy vì thần trí hồ đồ mà không giết lão, cuộc sinh tử của lão hoàn toàn trông vào Thủy Sanh có hành động sớm hơn Huyết Đao Tăng hay không. Lão thấy nàng ngủ vội la gọi:

– Thủy điệt nữ! Thủy điệt nữ! Điệt nữ chớ có ngủ, hai tên dâm tăng sắp đối phó với ngươi đó.

Thủy Sanh mệt mỏi không chịu nổi, nàng chỉ ú ớ hai tiếng chứ không tỉnh lại.

Hoa Thiết Cán lại lớn tiếng hô:

– Nguy rồi! Nguy rồi! Tỉnh lại cho mau! Không thì ác tăng sát hại ngươi đó.

Huyết Đao Tăng cả giận nghĩ thầm:

– Thằng cha này hô hoán hoài thật nguy hiểm vô cùng!

Lão nhìn Địch Vân nói:

– Hảo đồ nhi! Đồ nhi lại đây lấy đao giết lão già này đi!

Địch Vân đáp:

– Lão đã hàng phục rồi, cần gì phải giết lão?

Huyết Đao Tăng nói:

– Lão hàng phục đâu? Ngươi không nghe lão vừa lớn tiếng hô hoán con nhỏ sát hại sư đồ đấy ư?

Hoa Thiết Cán lên tiếng xen vào:

– Tiểu sư phụ! Lệnh tổ sư hung dữ tàn độc. Hiện giờ chân khí lão thất tán không hành động được nên hô tiểu sư phụ hạ sát Hoa mỗ, lúc nữa lão mà khôi phục được nội lực sẽ phẫn nộ tiểu sư phụ về tội bất tuân sư mạng và giết tiểu sư phụ đó sao bằng hạ thủ trước giết chết lão đi cho yên.

Địch Vân lắc đầu đáp:

– Lão cũng không phải là sư tổ của tại hạ, nhưng đã có ơn cứu mạng tại hạ.

Tại hạ không thể giết lão được.

Hoa Thiết Cán giục:

– Lão không phải là lệnh sư tổ ư? vậy tiểu sư phụ nên mau mau động thủ đi, không thể chần chờ được nữa. Bọn hòa thượng ở Huyết Đao Môn cực kỳ hung ác tàn nhẫn, chẳng đếm xỉa gì đến tình nghĩa tiểu sư phụ còn muốn sống nữa hay thôi?

Trong lúc nóng nãy, lão nói năng đối với Huyết Đao Tăng không giữ được ý tứ kính trọng nữa.

Địch Vân ngần ngừ, chàng biết rõ Hoa Thiết Cán nói có lý, nhưng bảo chàng hạ sát Huyết Đao Tăng thì bất luận trường hợp nào chàng cũng không nỡ hạ thủ.

Chàng nghe Hoa Thiết Cán không ngớt thúc giục đâm ra nóng nảy lớn tiếng quát:

– Lão đừng nói nhiều nữa nếu còn mồm năm miệng mười thì ta giết lão trước.

Hoa Thiết Cán thấy tình thế bất diệu, không dám nói nữa, chỉ mong Thủy Sanh tỉnh lại cho mau.

Sau một lúc, lão lớn tiếng la:

– Thủy Sanh! Thủy Sanh! Gia gia ngươi sống lại kìa! Gia gia ngươi sống lại kìa!

Câu này quả nhiên phát sinh hiệu lực Thủy Sanh trong lúc mê man nghe người hô hoán "Gia gia ngươi sống lại" nàng mừng quá tỉnh lại ngay, lớn tiếng gọi:

– Gia gia! Gia gia!

Hoa Thiết Cán hỏi:

– Thủy điệt nữ! Ngươi bị hắn điểm huyệt đạo nào? Lão ác tăng này mất hết khí lực, dù có điểm trúng cũng không đáng ngại, ta dạy ngươi cách hút chân khí xông vào huyệt đạo để giải khai.

Thủy Sanh đáp:

– Chỗ xương sườn dưới nách bên trái của điệt nữ đột nhiên tê chồn rồi không nhúc nhích được nữa.

Hoa Thiết Cán nói:

– Đó là huyệt Đại Bao vụ này dễ lắm. Ngươi hít một hơi chân khí giữ lại ở huyệt đan điền rồi từ từ đưa vào huyệt Đại Bao để xung kích, giải khai được huyệt đạo là lập tức trả được mối thù giết cha.

Thủy Sanh gật đầu đáp:

– Hay lắm!

Tuy nàng tức giận Hoa Thiết Cán đến cực điểm nhưng nghĩ đến dù sao lão vẫn là bạn chứ không phải thù, mà điều lão chỉ điểm lại có lợi cho nàng, nàng liền nghe lời hít chân khí vào để tụ Ở huyệt Đan Điền.

Huyết Đao Tăng hé mắt chú ý nhìn cử động của Thủy Sanh, thấy nàng nghe theo lời chỉ điểm của Hoa Thiết Cán, bất giác ngấm ngầm kêu khổ, miệng lẩm bẩm:

– Con nhỏ này đã gật đầu được thì chẳng cần giữ chân khí ở huyệt Đan Điền để xung kích huyệt đạo. E rằng chỉ trong khoảng thời gian cháy tàn nén hương thị hành động trở lại được.

Hắn liền bảo nguyên thủ nhất, gác ra ngoài chuyện Thủy Sanh có hành động được hay không, ráng làm cho một tia chân khí trong bụng dần dần mạnh lên.

Cách đạo dẫn chân khí xung kích huyệt đạo cực kỳ vi diệu, cả Hoa Thiết Cán cũng không làm được. Thủy Sanh nghe lão chỉ điểm mấy câu dễ gì phát sinh hiệu lực? Nhưng huyệt đạo nàng bị phong tỏa do huyết mạch lưu chuyển tự nhiên dần dần giải khai, chứ không phải do nàng huy động chân khí xung kích.

Chỉ trong khoảnh khắc, Thủy Sanh đã cử động được xương sống.

Hoa Thiết Cán cả mừng nói:

– Thủy điệt nữ! Tốt rồi đó! Ngươi tiếp tục xung kích huyệt đạo theo phương pháp giây lát nữa là đứng dậy được ngay.

Thủy Sanh lại gật đầu.

Nàng cảm thấy chân tay dần dần hết tê chồn, thở phào một cái, chống tay xuống ngồi nhỏm dậy.

Hoa Thiết Cán reo lên:

– Tuyệt diệu! Thủy điệt nữ! Nhất thiết mọi cử động của ngươi nên theo lời ta dặn bảo chớ để lầm lẫn thứ tự. Những mấu chốt bên trong cực kỳ khẩn yếu, ngươi không làm đúng thì khó lòng trả được mối đại thù.

Lão dừng lại một chút rồi tiếp:

– Bước đầu ngươi hãy lượm thanh loan đao ở dưới đất lên.

Địch Vân ngó thấy hành động của nàng, biết ngay bước thứ hai là vung huyết đao chặt đầu Huyết Đao Tăng, nhưng chàng thấy Huyết Đao Tăng cặp mắt nửa nhắm nửa mở, tựa hồ chẳng để ý gì đến mối nguy nan sắp xẩy đến cho mình.

Lúc này Huyết Đao Tăng cảm thấy khí lực ở chân tay ngấm ngầm nẩy nở.

Chỉ cần trong nửa giờ nữa, dù chưa đủ kình lực nhưng cũng có thể cử động theo ý muốn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau